Khác Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
406906236-256-k923548.jpg

Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng
Tác giả: franzk4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Audrey một cô gái thích phiêu lưu ngày từ nhỏ...



adventure​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Hoàn - Edit》 Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /GL/FUTA/PO18/ Nhân Hồ - Hô Hấp Phiệt Hồi Ức
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đồng học không làm yêu [ trọng sinh ] - Thời Vi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chàng trai xinh đẹp sợ xã hội xuyên thành vạn người...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Thôi Miên Sư
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng
    Chương 0: Kết thúc Hạnh Phúc.


    Nào nào, cười lên một chút đi.

    Tôi đứng trước gương trong căn phòng của mình — một căn phòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

    Mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp; tôi vốn không phải kiểu người bừa bộn.

    Dù vậy… hôm nay tôi cho phép mình lười một chút.

    Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của tôi.

    Vẫn có gì đó rất nhỏ, rất mỏng manh đọng lại nơi đáy mắt.

    Tôi chỉ mong không ai nhận ra.

    Mười tám tuổi cũng là lúc tôi bắt đầu chuyến phiêu lưu của mình.

    Nghe hơi tầm thường phải không?

    Nhưng với tôi, đó là một hành trình dài — và đẹp.

    Tôi sẽ gặp những con người mới, những điều mới lạ.

    Dù trước đây đã trải qua không ít chuyện tồi tệ, trái tim này — dù đầy vết sẹo — vẫn kiên trì đập tiếp.

    Trước kia tôi đã rất nôn nóng được rời đi.

    Bố từng nói:

    “Nếu con đi ngay bây giờ thì chẳng khác gì bỏ lại cả thế gian.”

    Tôi vẫn phớt lờ.

    May mà bố kịp giữ tôi lại lúc đó.

    Bạn hỏi vì sao à?

    Vì tôi muốn nhìn thấy những điều thật đẹp.

    Và bây giờ… chính là lúc đó.

    Một kết thúc thật đẹp và hạnh phúc.

    Có tiếng gọi tôi xuống nhà.

    Thật ra tôi không thích đông người lắm, nhưng vì mọi người đã ở đây cả rồi…

    đành chịu vậy.

    Tôi bước chậm xuống cầu thang.

    Những bậc gỗ cũ kêu lên những tiếng quen thuộc — hôm nay nghe như chúng vui hơn thường lệ.

    Bố, mẹ và anh trai đang ngồi trước chiếc bánh sinh nhật mười tám tuổi của tôi.

    À, còn có cả Major — người bạn thuở nhỏ của tôi nữa.

    Mong là hôm nay cậu ta không làm gì quá khích.

    Năm ngoái, vì chê nến nhỏ quá, cậu ta vác nguyên khúc gỗ to bằng cái đùi tôi định đốt thay nến.

    Kết quả là cái bàn gãy đôi, bánh kem nát bét.

    May mà bố sửa lại được cái bàn, không thì tôi khóc thật.

    “Chúc mừng sinh nhật Audrey, con gái của bố!”

    “Chúc mừng sinh nhật con gái!”

    Bố mẹ tôi vẫn hét to như mọi khi.

    Tôi tự hỏi không biết họ có ngại không nữa.

    Anh trai tôi thì vẫn biểu cảm cũ — cái biểu cảm anh ấy dùng cho mọi tình huống trên đời — kèm theo một cái nắm tay ngắn gọn.

    Tôi bước tới, cúi xuống thổi nến thật nhanh, như muốn kết thúc khoảnh khắc này sớm hơn một chút.

    “Bố mẹ đã chuẩn bị đồ cho con rồi.”

    Tôi từng bảo hãy để tôi tự lo, nhưng… thôi kệ.

    Tôi kéo chiếc vali họ chuẩn bị ra khỏi nhà.

    Tôi bước đi.

    Không quay đầu lại.

    Tôi muốn biết… kết thúc này hạnh phúc đến mức nào.

    Bố khẽ hỏi:

    “Loren, con thấy Audrey sẽ ổn chứ?”

    Anh trai tôi đáp nhỏ:

    “Con nghĩ em ấy sẽ ổn thôi.”

    Không khí chùng xuống.

    Sự im lặng đè nén mọi thứ.

    Mẹ khẽ nói:

    “Em mong là con bé sẽ ổn…”

    Major cố cười:

    “Đừng lo thưa bác, cháu tin cậu ấy mà!”

    Này hỡi kẻ gieo hạt của sự sống…

    Hãy chạm vào ta đi.

    Ngươi có cảm nhận được cái chết bên trong ta không?

    Ngươi nói sẽ làm ta tốt hơn.

    Nhưng ta chỉ thấy mình mục rữa nhanh hơn mà thôi.

    Hắn chạm vào ta lần nữa.

    Máu trong cơ thể ta chảy dồn dập.

    Tim đập loạn như muốn xé lồng ngực.

    Bàn tay hắn như một công tắc — và thứ gì đó bắt đầu nảy nở bên trong ta.

    Một hạt giống.

    Nó lan ra khắp cơ thể.

    Không cần ánh sáng.

    Không cần không khí.

    Nó lớn lên bằng máu của ta.

    Ôi, mảnh đất này thật màu mỡ làm sao.

    Ta nở rộ ngay trước mắt hắn.

    Nhìn đi.

    Thấy không?

    Đóa hoa của hắn đó.

    Một đóa thược dược đỏ rực.

    Tôi đã nở và chết bao nhiêu lần rồi nhỉ?

    Mong rằng lần này… tôi sẽ không bị xé làm hai rồi bị khâu lại thêm một lần nào nữa.

    Một Kết Thúc Hạnh Phúc.
     
    Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng
    Chương 1-1: Gửi Lawrence


    Trên đường đi, mỗi bước chân kéo theo một mảnh ký ức rơi lại phía sau.

    Nơi đó có tên là Tochter.

    Một nơi bình yên.

    Ít nhất…

    đó là điều tôi đã tin.

    Tôi nhớ ngày mình lên sáu.

    Lần đầu tiên bước ra khỏi ngôi nhà.

    Tôi nắm tay mẹ.

    Không — bà nắm tay tôi.

    Bàn tay khô, sần sùi.

    Nhám như lớp da chết.

    Nhưng vẫn ấm.

    Chính cái ấm đó… khiến tôi muốn rút tay ra.

    Tôi thử.

    Không được.

    Bà siết chặt hơn.

    Thế là tôi bắt đầu hỏi.

    Hỏi về con kênh bên đường.

    Hỏi vì sao con đường tồn tại.

    Hỏi mọi thứ.

    Chỉ để không phải nghĩ về bàn tay ấy.

    Tôi nghĩ bà sẽ khó chịu.

    Nhưng bà không nói gì.

    Chúng tôi dừng lại trước một căn nhà.

    Mẹ gõ cửa.

    Cạch.

    Cạch.

    Ngay lúc đó —

    tôi nhận ra một điều.

    Một cảm giác rất lạ.

    Quen.

    Không phải kiểu quen của ký ức.

    Mà giống như… cơ thể tôi đã từng đứng ở đây.

    Nhiều lần.

    Cửa mở.

    “Mẹ đến rồi à… còn có cả Audrey nữa.”

    Giọng chị ấy trầm.

    Không phải trầm như người lớn.

    Cũng không phải của đàn ông.

    Mà là một kiểu trầm… không nên tồn tại.

    Tôi đã từng nghe giọng như vậy.

    Ở Tochter.

    Rất nhiều lần.

    Chị bế tôi lên.

    “Em lớn thế rồi à?

    Có nhớ chị tên gì không?”

    Tôi nhìn mẹ.

    Cầu cứu.

    Vô ích.

    Bà không nói gì.

    Tôi biết bà đang trả đũa.

    Chỉ vì mấy câu hỏi trên đường.

    Tôi ghét điều đó.

    Đến bây giờ vẫn ghét.

    Tôi quay lại nhìn chị.

    Im lặng.

    Chị hiểu.

    Chậm rãi đặt tôi xuống.

    “Không nhớ cũng không sao.

    Madeleine.

    Đó là tên chị.

    Chỉ lần này thôi.”

    Tôi gật đầu.

    Quá nhanh.

    Một khoảng im lặng ngắn.

    Rồi mẹ lên tiếng:

    “Này Madeleine… con có kế hoạch gì về thứ đó chưa?”

    Không ai giải thích.

    Không ai hỏi lại.

    Như thể… tôi không cần phải hiểu.

    “Con mới chỉ nghĩ đến thôi.”

    Chị trả lời.

    Rồi quay sang tôi.

    “Audrey, em sang phòng bên chơi nhé.

    Chị với mẹ có chuyện cần bàn.”



    Căn phòng bên cạnh đầy đồ chơi.

    Quá nhiều.

    Đủ để một đứa trẻ bận rộn hàng giờ.

    Tôi đứng yên.

    Nhìn quanh.

    Rồi quyết định —

    mình sẽ không ngồi yên.

    Tôi tiến lại gần chiếc bàn.

    Một chiếc đồng hồ đeo tay.

    Cũ.

    Kim giây chạy đều.

    Tíc.

    Tắc.

    Tíc.

    Tắc.

    Tôi nhìn nó.

    Lâu hơn mức cần thiết.

    Âm thanh đó… bắt đầu lấp đầy đầu tôi.

    Không còn gì khác.

    Tôi chạm vào mặt kính.

    TÍC.

    Kim giây giật mạnh.

    Nhanh hơn.

    TÍC.

    TÍC.

    TÍC.

    TÍC—

    Âm thanh dồn dập.

    Bị ép lại.

    Như một thứ gì đó…

    đang hoảng loạn.

    Tôi không kịp rút tay ra.

    Kim đồng hồ quay loạn.

    Không còn theo vòng tròn.

    Nó rung.

    Giật.

    Như muốn bật tung khỏi mặt số.

    Một ý nghĩ thoáng qua —

    Nó đang nhìn tôi.

    Tôi buông tay.

    Chiếc đồng hồ rơi xuống.

    Cạch.

    Im lặng.



    Tíc.

    Tắc.

    Tíc.

    Tắc.

    Như chưa từng có gì xảy ra.



    “Chơi đủ rồi.

    Ra ngoài với chị đi con.”

    Tôi quay lại.

    Mẹ đứng đó.

    Không rõ từ lúc nào.

    Tíc.

    Tắc.

    Âm thanh vẫn còn trong đầu tôi.

    Tôi chớp mắt.



    Âm thanh kéo dài.

    Kéo thành bước chân.

    Tôi đang đi.

    Con đường trước mặt kéo dài vô tận.

    Mỗi bước chân lại làm ký ức phía sau rơi rụng.

    Tochter.

    Tôi đã rời khỏi nơi đó.

    …hay chưa?

    Tôi không chắc.

    Đích đến là nhà chú.

    Ông ấy… là người tốt.

    Ít nhất, tôi nghĩ vậy.

    Chỉ cần qua một con sông.

    Lần cuối tôi đến đó —

    là khi tôi mười hai tuổi.

    Ký ức mờ.

    Như bị ai đó lau đi một phần.

    Nhưng có một thứ tôi vẫn nhớ.

    Đêm hôm đó.

    Mẹ hôn tôi trước khi ngủ.

    Lần đầu tiên.

    …và cũng là lần duy nhất.



    Một người đàn ông đứng phía trước.

    Có lẽ là chú tôi.

    Hoặc không.

    Tôi cũng không chắc.

    Ông vẫy tay.

    Tôi chạy đến.

    Ba lô sau lưng sột soạt.

    Không biết bà đã bỏ gì vào đó.

    Hy vọng… không phải thứ gì của Major.

    Tôi không muốn dính đến ông ta nữa.

    “Audrey, cháu đến rồi à.

    Chú được báo trước nên ra đón.”

    Tôi chậm lại.

    Khó chịu.

    Dù đã rời đi… họ vẫn tính trước mọi thứ.

    “Ta vào nhà thôi, chú.”

    Ông quay lưng.

    Hai bên là rừng.

    Dày.

    Như thể… không muốn tôi rời đi.

    Tôi nhìn tấm lưng ông.

    Vẫn là nó.

    Nhưng có gì đó sai.

    “Chú Lawrence… lưng chú cong à?”

    Ông cười.

    “Đó là cách cháu chào người quen sau sáu năm à?”

    “…Cháu xin lỗi.”

    “Không sao.

    Làm nhiều thì cong thôi.”

    “Chú làm gì vậy?”

    “Đủ thứ.

    Vẫn làm nông.”

    “Vâng…”



    Ngôi nhà hiện ra.

    Nhỏ.

    Ấm.

    Giống nhà tôi.

    Một cảm giác dễ chịu… nhưng không đáng tin.

    Gió từ con sông thổi qua.

    Lạnh.

    Cạch.

    Cửa mở.

    “Cháu có kế hoạch gì chưa?”

    “Chưa.

    Cháu sẽ ở nhờ vài ngày.”

    “Cũng được.”

    Ông dẫn tôi vào phòng phía sau.

    “Ổn chứ?

    Chú giữ sẵn phòng này.”

    “Cháu tưởng phải dọn lại.”

    Ông thở dài.

    Vuốt mặt.

    “Thôi, cháu cứ ở đây đến khi biết mình đi đâu.”

    “Vâng.”

    “Lawrence.”

    Một giọng phụ nữ từ phía trước nhà.

    Lạ.

    Tôi nhìn về phía cửa.

    Ông quay đi.

    “Cháu cứ nghỉ đi.”

    Cánh cửa khép lại.



    Tôi ở một mình.

    Và không gian… yên tĩnh quá mức.

    Lawrence mở cửa.

    Cô ấy đã đứng sẵn ở đó.

    Mái tóc bạch kim rơi xuống vai.

    Chiếc váy trắng chạm gót.

    Mũ cỏ đan thủ công, cũ nhưng sạch.

    Đôi mắt màu xanh.

    Không phản chiếu ánh sáng.

    “Claire đó à.”

    Tôi lên tiếng.

    Chậm hơn bình thường một nhịp.

    “Tìm tôi có chuyện gì?”

    “Lawrence… em muốn nói chuyện với anh.”

    Giọng cô ấy nhẹ.

    Nhưng không có độ ấm.

    “Anh nghĩ sao về em?”



    Tôi nhìn cô.

    Lâu hơn mức cần thiết.

    “Có những lúc anh nhớ.”

    Tôi nói.

    “Và có những lúc… anh nghĩ mình không nên.”

    Một khoảng lặng.

    Không có gió.

    Nhưng vành mũ của cô khẽ rung.

    “Vậy thì ra bờ hồ Nocti.”

    Cô nói.

    Như thể câu trả lời đã được quyết định từ trước.

    “Anh vẫn nhớ đường chứ?”

    "Trong nhà anh có người à?"

    Claire nghiêng người nhìn phía sau Lawrence.

    "À đó là cháu của anh ấy mà."

    "Thế á, bảo sao anh nói chuyện lạ thế."

    "Thôi bây giờ theo em đến hồ luôn."

    Claire nắm tay Lawrence kéo anh đi cả hai chạy, Lawrence tiện tay hái được một nhành hoa bên đường.

    "Chạy thế này em không mệt sao Claire?"

    "Có chứ, ta đành chậm lại vậy."

    Cả hai thở dốc từ từ giảm tốc.

    "Lawrence, anh có nghĩ tương lai chúng ta có thể thấy nhau không?"

    "Em thì không."

    "Anh cũng thế."

    "Tại sao?

    Lawrence anh biết mà phải không?"

    "Anh biết."

    Lawrence từ từ dừng lại tay nắm chặt nhành hoa.

    "Sao thế, còn chưa đến Nocti mà?"

    "Không.

    Như thế này là quá đủ."

    Lawrence thở một hơi thật sâu nhắm mặt lại, đưa nhành hoa ra.

    "Làm vợ anh nhé."

    Claire nhìn vào nhành hoa cô bật cười, một nụ cười tự nhiên không kiềm chế.

    Anh nhớ những khoảng khắc với Claire nô đùa bén hồ Nocti làm lòng anh nhẹ hơn.

    Lawrence dần mở mắt, anh đỏ mặt nhưng cũn bật cười theo.

    "Anh dùng hoa cúc trắng để cầu hôn một cô gái như em sao?"

    "Hoa cúc trắng cũng đẹp mà đúng không?"

    "Hợp với em lắm."

    Claire đưa tay lấy nhành hoa.

    "Em Đồng Ý."

    "Đó có phải là nhật ký của chú Lawrence không sao lại để ở phòng này nhỉ."

    Tôi không nghĩ chú ấy sẽ giận vì tôi đọc vài trang đâu nhỉ?

    Quyển nhật ký được bảo quản rất sạch như thể nó vừa mới xuất hiện vậy.

    "Để xem nào trang đầu tiên mong là không có gì đó bất thường.

    "

    " Ngày 26 tháng 12 năm 2000.

    Tôi đứng trước mộ của cô ấy, trong đầu tôi chỉ có một thứ đó là sự mất mát bây giờ tôi không còn gì có thể thay thế được nó.

    Tại sao Claire. tôi ước gì mộ của tôi kế bên cô ấy."
     
    Back
    Top Dưới