Khác Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406906236-256-k923548.jpg

Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng
Tác giả: franzk4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Audrey một cô gái thích phiêu lưu ngày từ nhỏ...



adventure​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hồi Ức Ai Tư Vãn
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • Một khúc ca thời Lê
  • [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay
  • Hồi Ký Vũ Trụ: Nhà Du Hành Vĩnh Hằng
    Chương 0: Kết thúc Hạnh Phúc.


    Nào nào, cười lên một chút đi.

    Tôi đứng trước gương trong căn phòng của mình — một căn phòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

    Mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp; tôi vốn không phải kiểu người bừa bộn.

    Dù vậy… hôm nay tôi cho phép mình lười một chút.

    Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của tôi.

    Vẫn có gì đó rất nhỏ, rất mỏng manh đọng lại nơi đáy mắt.

    Tôi chỉ mong không ai nhận ra.

    Mười tám tuổi cũng là lúc tôi bắt đầu chuyến phiêu lưu của mình.

    Nghe hơi tầm thường phải không?

    Nhưng với tôi, đó là một hành trình dài — và đẹp.

    Tôi sẽ gặp những con người mới, những điều mới lạ.

    Dù trước đây đã trải qua không ít chuyện tồi tệ, trái tim này — dù đầy vết sẹo — vẫn kiên trì đập tiếp.

    Trước kia tôi đã rất nôn nóng được rời đi.

    Bố từng nói:

    “Nếu con đi ngay bây giờ thì chẳng khác gì bỏ lại cả thế gian.”

    Tôi vẫn phớt lờ.

    May mà bố kịp giữ tôi lại lúc đó.

    Bạn hỏi vì sao à?

    Vì tôi muốn nhìn thấy những điều thật đẹp.

    Và bây giờ… chính là lúc đó.

    Một kết thúc thật đẹp và hạnh phúc.

    Có tiếng gọi tôi xuống nhà.

    Thật ra tôi không thích đông người lắm, nhưng vì mọi người đã ở đây cả rồi…

    đành chịu vậy.

    Tôi bước chậm xuống cầu thang.

    Những bậc gỗ cũ kêu lên những tiếng quen thuộc — hôm nay nghe như chúng vui hơn thường lệ.

    Bố, mẹ và anh trai đang ngồi trước chiếc bánh sinh nhật mười tám tuổi của tôi.

    À, còn có cả Major — người bạn thuở nhỏ của tôi nữa.

    Mong là hôm nay cậu ta không làm gì quá khích.

    Năm ngoái, vì chê nến nhỏ quá, cậu ta vác nguyên khúc gỗ to bằng cái đùi tôi định đốt thay nến.

    Kết quả là cái bàn gãy đôi, bánh kem nát bét.

    May mà bố sửa lại được cái bàn, không thì tôi khóc thật.

    “Chúc mừng sinh nhật Audrey, con gái của bố!”

    “Chúc mừng sinh nhật con gái!”

    Bố mẹ tôi vẫn hét to như mọi khi.

    Tôi tự hỏi không biết họ có ngại không nữa.

    Anh trai tôi thì vẫn biểu cảm cũ — cái biểu cảm anh ấy dùng cho mọi tình huống trên đời — kèm theo một cái nắm tay ngắn gọn.

    Tôi bước tới, cúi xuống thổi nến thật nhanh, như muốn kết thúc khoảnh khắc này sớm hơn một chút.

    “Bố mẹ đã chuẩn bị đồ cho con rồi.”

    Tôi từng bảo hãy để tôi tự lo, nhưng… thôi kệ.

    Tôi kéo chiếc vali họ chuẩn bị ra khỏi nhà.

    Tôi bước đi.

    Không quay đầu lại.

    Tôi muốn biết… kết thúc này hạnh phúc đến mức nào.

    Bố khẽ hỏi:

    “Loren, con thấy Audrey sẽ ổn chứ?”

    Anh trai tôi đáp nhỏ:

    “Con nghĩ em ấy sẽ ổn thôi.”

    Không khí chùng xuống.

    Sự im lặng đè nén mọi thứ.

    Mẹ khẽ nói:

    “Em mong là con bé sẽ ổn…”

    Major cố cười:

    “Đừng lo thưa bác, cháu tin cậu ấy mà!”

    Này hỡi kẻ gieo hạt của sự sống…

    Hãy chạm vào ta đi.

    Ngươi có cảm nhận được cái chết bên trong ta không?

    Ngươi nói sẽ làm ta tốt hơn.

    Nhưng ta chỉ thấy mình mục rữa nhanh hơn mà thôi.

    Hắn chạm vào ta lần nữa.

    Máu trong cơ thể ta chảy dồn dập.

    Tim đập loạn như muốn xé lồng ngực.

    Bàn tay hắn như một công tắc — và thứ gì đó bắt đầu nảy nở bên trong ta.

    Một hạt giống.

    Nó lan ra khắp cơ thể.

    Không cần ánh sáng.

    Không cần không khí.

    Nó lớn lên bằng máu của ta.

    Ôi, mảnh đất này thật màu mỡ làm sao.

    Ta nở rộ ngay trước mắt hắn.

    Nhìn đi.

    Thấy không?

    Đóa hoa của hắn đó.

    Một đóa thược dược đỏ rực.

    Tôi đã nở và chết bao nhiêu lần rồi nhỉ?

    Mong rằng lần này… tôi sẽ không bị xé làm hai rồi bị khâu lại thêm một lần nào nữa.

    Một Kết Thúc Hạnh Phúc.
     
    Back
    Top Dưới