Khác Hồi chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
405996597-256-k234213.jpg

Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
Tác giả: ddddlove3
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
Không có bản đồ nào ghi lại vị trí của thôn Nại Hà.

Nó chỉ tồn tại trong những lời thì thầm già nua, được truyền từ miệng người sắp chết sang tai kẻ đang sống.

Người ta kể rằng, ở nơi tận cùng của một con sông uốn lượn như vết thương chưa khép, có một ngôi làng quanh năm chìm trong sương mù xám lạnh.

Dân làng nơi ấy không già đi, không chết vì bệnh tật, cũng không rời khỏi mảnh đất mình sinh ra.

Họ trường tồn - không phải nhờ thần linh, cũng chẳng phải nhờ phép màu.

Mà là nhờ ăn thịt người chết trôi trên sông Nại Hà.

Những thi thể vô danh bị dòng nước mang đến, da thịt ngấm màu vàng đục của con sông, được xem là "lễ vật".

Người già trong làng nói rằng đó là kẻ đã lạc khỏi dương thế, chưa kịp bước sang bờ bên kia.

Ăn họ, là giữ lại phần dương khí còn sót, là đánh cắp tuổi thọ của người đã chết.

Không ai trong thôn nhắc đến điều này trước người ngoài.

Không ai phủ nhận, cũng không ai thừa nhận.

Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi tiếng nước chảy vang lên như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, người ta lại thấy những bóng người lặng lẽ đứng bên bờ sông, chờ đợi.

Và sáng hôm sau, trên mặt nước chỉ còn lại những vệt loang mờ như dấu vết của thời gian bị xé rách.

Có một điều mà tất cả các truyền ngôn đều trùng khớp:
Kẻ bước chân vào thôn Nại Hà, nếu đã nghe thấy tiếng sông gọi tên mình, thì sớm muộn cũng sẽ trở thành một phần của dòng chảy ấy.

Và câu hỏi duy nhất còn sót lại là ngươi sẽ rời đi với tư cách người sống, hay ở lại... như một truyền thuyết mới?



ức​
 
Related threads
  • Hồi Ức Ai Tư Vãn
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • Một khúc ca thời Lê
  • [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay
  • Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
    Văn Án


    Sau khi thoát khỏi bệnh viện Tứ Hải, Duy Khánh tưởng rằng bản thân có thể sống lại cuộc đời yên bình.

    Nhưng những giấc mơ không ngừng quay lại một dòng sông đỏ thẫm như máu, làn sương tro đặc quánh, và tiếng gọi mơ hồ cất lên ngay bên tai.

    Một nơi xa lạ nhưng quen thuộc đến rợn người.

    Mọi dấu vết dần dẫn về Thôn Nại Hà, ngôi làng từng là khu du lịch kỳ bí trước khi bị đóng cửa vì những cái chết liên hoàn bên bờ sông.

    Thông tin ít ỏi, hình ảnh cũ kỹ, và sự im lặng bất thường của người dân càng khiến nơi đó trở thành một khoảng tối không ai dám chạm vào.

    Trong bóng đêm còn ẩn giấu một điều khác là Hứa Kỳ Âm, anh ta là một thực thể tồn tại bí ẩn, Không phải người cũng không hẳn là ma.

    Thứ đó đã bị mất dấu nhưng cảm giác mơ hồ vẫn còn lảng vảng xung quanh.

    Dù bọn họ đã rời khỏi nơi đó, anh ta cũng theo sự thật của bệnh viện mà mất tăm.

    Duy Khánh đã mơ thấy một giấc mơ gọi tên cậu.

    Sương mù chỉ đường cho cậu.

    Và một bóng dáng quen thuộc lại lạ lẫm… dường như đang chờ cậu ở bờ sông ấy.

    Để tìm câu trả lời, để chấm dứt cơn ác mộng lặp lại như chu kỳ, Duy Khánh buộc phải bước về phía Thôn Nại Hà một nơi bị xoá khỏi bản đồ, bị cả thế giới lãng quên, và nơi mà ký ức của người chết… vẫn còn đang sống.

    Hồi Hai mở ra.

    Một con đường chỉ có sương mù, ký ức, và sự thật đang chực chờ nhấn chìm cậu.
     
    Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
    chương 1: Khởi đầu


    Tại bệnh viện Thượng Hải,Duy Khánh vẫn nằm thẫn thờ trên giường cùng đôi mắt mơ màng cứ nhìn lên trần nhà trắng toát của bệnh viện.

    Sau khi trải qua địa ngục thì bản thân cậu đã nhận lại được hai điều.

    Tên bác sĩ Lý đó bị ám ảnh bởi Kỳ Âm và tạo ra những tạo vật quỷ dị , có thể hiểu rằng vẫn còn một vài thí nghiệm bỏ trốn và Kỳ Âm hiện tại vẫn bạt vô âm tính.

    Cậu có hỏi Tử An hay Dịch Hành thì bọn họ đều bảo không thấy, cậu cảm thấy bản thân làm những chuyện lúc trước thật vô ích.

    Đến ngày hôm nay chính là ngày cậu xuất viện sau bao nhiêu ngày dưỡng thương, Tử An vẫn tiếp tục công việc làm bác sĩ của mình và Dịch Hành cũng đã đi từ trước, tuy bọn họ đã cùng sinh cùng tử với nhau trong bệnh viện đó nhưng người dưng vẫn mãi là người dưng.

    Duy Khánh được Viễn Thanh đón về căn biệt thự xa hoa ấy

    Sáng ngày 29 tháng 12 , Duy Khánh cũng từ bệnh viện về căn biệt thự tại Thượng Hải, sương mù vẫn chưa tan hẳn lúc sớm mai.

    Ác mộng ngày đêm vẫn chẳng phai, dấu ấn của dòng sông đỏ thẫm vẫn khiến Duy Khánh mất ngủ khi đêm về, văn phòng rộng lớn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm khiến cậu có chút ngột ngạt

    -Giấc mơ đó...

    Duy khánh lẩm bẩm, giọng nói mệt mỏi như kéo từ đáy phổi.

    Trong căn hộ sang trọng này cậu luôn chỉ có một mình, Duy Khánh ngồi dậy xoa bên hai thái dương, Tử An đã khuyên cậu nghỉ ngơi tránh suy nghĩ nhiều, tránh tiếp xúc kích thích... nhưng có điều gì đó trong cậu đang thôi thúc ngược lại.

    Giấc mơ ấy không đơn thuần là một khối hình ảnh hỗn loạn, nó có mùi, có tiếng, có cảm giác thật đến mức mỗi khi tỉnh dậy, trái tim cậu dường như bị bóp nghẹt.

    Cốc, cốc, cốc

    Tiếng gõ cửa vô tình đánh thức cậu khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ, cậu cất tiếng hỏi

    -Ai đó

    Một giọng nói trầm thấp vang lên

    -Cậu chủ, là tôi

    Là Viễn Thanh, người bảo vệ cậu kiêm chăm sóc cậu, Duy Khánh thả lỏng người cho phép người đó vào.

    Một người đàn ông trung niên dáng cao, sống lưng thẳng, gương mặt điềm tĩnh, ông ấy đặt tách cà phê xuống bàn cậu

    Duy Khánh hít vào thật nhẹ, sự hiện diện của Viễn Thanh luôn mang cảm giác an ổn kỳ lạ, dù cậu chưa từng nói điều đó ra, chỉ là một thói quen từ ngày nhỏ, mọi thứ khó hiểu trên đời thì chỉ cần nói với ông thì tự nhiên đều tìm được hướng giải.

    -Đêm qua ngủ không ngon sao thưa cậu chủ?

    Viễn Thanh cất tiếng nói rồi nhìn Duy Khánh với một ánh mắt lo lắng giống như chú nhìn cháu mình.

    Duy Khánh dường như không thấy điều đó, tay cầm tách cà phê rồi từ từ uống

    -Không ngon...cháu lại mơ thấy nó, không giống là mơ, cảm giác cháu đã đứng ở đó

    Viễn Thanh không ngắt lời, ông chỉ đứng lặng bên cạnh Duy Khánh lắng nghe cậu kể

    -là một dòng sông, nước đỏ như máu loãng, không giống mùi máu mà là một mùi như thứ gì đó đã cũ , đã chết từ lâu...khó chịu lắm

    Duy Khánh từ từ nhớ những khung cảnh ấy rồi nói tiếp

    -Có sương mù...nhưng nó là mang một màu ảm đạm giống tro cốt

    Cậu chỉ kể tới đó và không nói gì thêm, đôi khi có những thứ không nên nói ra là tốt nhất

    -Chú có thể giúp con tìm hiểu dòng sông đó không?

    Viễn Thanh khựng lại, đôi mắt nhíu lại nhưng vẫn nói

    -tôi đã hiểu thưa cậu chủ, cậu trả lời là được.

    Viễn Thanh mỉm cười rồi xoay người rời khỏi căn phòng, chỉ còn mình Duy Khánh lặng lẽ ở đó, bác sĩ đã bảo cậu không nên nghĩ nhiều, không nên nhúng sâu vào những thứ không sạch sẽ.

    Tay cậu cầm lấy điện thoại vội mở lấy Baidu search rồi bắt đầu tìm kiếm những con sông đỏ, nhưng những con sông nước ấy chỉ toàn là những kết quả như sông đỏ vì mỏ khoáng thậm chỉ là vài hiện tượng môi trường.

    Nhưng không cái nào giống với dòng sông trong giấc mơ

    Không có sương tro

    Không có sự ảm đạm

    Càng không có cảm giác cái chết cận kề

    Duy Khánh thấy hơi thất vọng mà ngã vật xuống giường đưa tay xoa mặt, trong không gian tĩnh lặng bỗng điện thoại trên người cậu rung lên, nhìn tên thì nhận ra là Viễn Thanh, cậu lập tức bắt máy

    -Chú Viễn?

    Viễn Thanh nói bằng giọng mà cậu đã quen, điềm đạm nhưng có chút gì đó lạ lẫm

    -Cậu chủ, tôi nghĩ cậu nên xem cái này

    Trong điện thoại cậu hiện lên một đường link và khi cậu ấn vào là vô số tấm ảnh cũ mờ như được chụp cách đây mấy chục năm.

    Dòng sông trong ảnh đỏ thẫm, không phải sắc đỏ tự nhiên mà như thứ gì đậm đặc và nặng nề.

    Hơi thở của Duy Khánh như khựng lại, nó giống gần như hoàn toàn .

    Từ khung cảnh đến ánh sáng mờ thậm chí cả cảm giác lạnh sống lưng khi nhìn vào,cậu nhìn vào tựa đề

    Con sông nổi tiếng đến từ âm phủ- Thôn Nại Hà

    Duy Khánh im lặng, từng câu từng chữ đều lọt vào ánh mắt cậu, cậu chưa từng nghe hay biết đến nó.

    Cậu lập tức gõ vào Baidu, kết quả lại hiện ra ít đến bất thường

    "Từng nổi tiếng là khu du lịch văn hóa kỳ bí."

    "Đóng cửa do liên tiếp xảy ra sự cố khách tự tử."

    "Dân làng thân thiện quá mức, nhiều du khách cảm thấy bất an"

    "Tin đồn về những nghi lễ cổ xưa liên quan người chết"

    "Không ai còn nhắc đến thôn Nại Hà từ hơn mười năm trước"

    Duy Khánh nuốt khan, một cảm giác lạnh sống lưng, vô số câu hỏi hiện lên trong đầu cậu.

    Tại sao giấc mơ của cậu lại giống nơi này?

    Tại sao một nơi bị lãng quên lại xuất hiện trong giấc mơ cậu?

    Ai là người gọi tên cậu từ bờ sông đó?

    Điện thoại lại rung cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, là tin nhắn của Viễn Thanh

    -cậu chủ, nếu muốn thì tôi sẽ lái xe đưa cậu đến đó.

    Nhưng tôi không khuyến khích lắm vì an nguy của cậu.. và cũng vì trải nghiệm lần trước

    Cậu im lặng, nhìn màn hình vào một lúc lâu rồi gõ chữ

    -Chuẩn bị xe vào ngày mai đi

    Hệ thống tin nhắn hiện chữ: Đã gửi.

    Không có dấu ba chấm trả lời từ Viễn Thanh.

    Chỉ có sự im lặng kéo dài, như chính dòng sông trong giấc mơ.

    Duy Khánh dựa người vào ghế, khép mắt lại.

    Hình ảnh dòng sông đỏ lại tràn lên như sóng.

    Hình như...

    ở rất sâu trong lòng, cậu đã biết rằng sợi dây này sẽ kéo cậu đến một nơi mà cậu vốn không nên đến.

    Một nơi bị lãng quên.

    Một nơi mang tên:

    Thôn Nại Hà.

    Và câu chuyện... vừa mới bắt đầu.
     
    Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
    Chương 2: Sương mù không tan


    Duy Khánh tỉnh dậy khi ánh sáng ngày còn mờ đục như bị phủ một lớp tro mịn.

    Đồng hồ trên tủ đầu giường nhảy về 5:12 sáng, bản thân cậu không nhớ đã ngủ từ lúc nào chỉ nhớ rằng trước khi chìm vào giấc ngủ, hình ảnh dòng sông đỏ thẫm vẫn còn đậm đặc trong đầu.

    Căn biệt thự rộng quá mức khiến hơi thở của cậu trở nên cô động cùng tiếng đồng hồ treo tường gõ từng nhịp như đếm ngược thứ gì đó đang chờ đợi.

    Duy Khánh ngồi dậy, tấm chăn trượt khỏi người và ngay khoảnh khắc chân chạm sàn, toàn thân cậu nổi da gà.

    Dưới chân cậu là một làn sương mỏng như tơ đang lượn lờ.

    Cậu chớp mắt nhìn kĩ lại...sàn hoàn toàn khô ráo, trong trẻo... nó như chưa từng tồn tại, không có sương, không có hơi nước.

    Nhưng cảm giác lạnh từ lòng bàn chân lại chân thật đến khó chịu.

    -Ảo giác nữa rồi sao...

    Duy Khánh lẩm bẩm, tay xoa mạnh mặt mình cố làm bản thân tỉnh táo.

    Cậu đã định đứng lên đi rửa mặt thì một tiếng lọc cọc đập vào tai, tiếng gì đó đang nảy trên sàn gỗ ngoài hành lang.

    Một nhịp rồi một nhịp nữa... chậm rãi và đều đặn như tiếng bước chân của người đang lê đôi dép cũ.

    Duy Khánh cứng người, tim đập mạnh như muốn thoát khỏi lồng ngực.

    -Không thể nào...

    Trong nhà chỉ có cậu và Viễn Thanh.

    Nhưng tiếng bước chân này chắc chắn không phải của ông, không nhanh không chắc, nó dường như mềm oặt giống như tiếng bàn chân trần của một người không còn nhiều sức lực.

    Duy Khánh hít một hơi sâu, bàn tay run rẩy mở nắm cửa.

    Thì trước mắt chỉ là một hành lang trống, hoàn toàn không có người.

    Nhưng trên sàn gỗ... có dấu nước dài, mờ nhòe như ai đó vừa đi ngang qua với đôi chân vẫn còn ướt.

    Duy Khánh lùi một bước, sống lưng lạnh ngắt, cậu chạm ngón tay xuống vệt nước nó lạnh buốt như nước đá.

    -Không thể nào...

    Cậu thì thầm với giọng khàn đặc

    -Mình chưa từng ảo giác đến mức này.

    Khi cậu còn đang hoang mang, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ cuối hành lang.

    -Cậu chủ? cậu dậy rồi sao?

    Viễn Thanh bước ra từ nhà bếp với áo khoác mỏng, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

    Người đàn ông trung niên nhìn thấy dấu nước trên sàn thì khựng lại một giây, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh.

    -Có chuyện gì sao?

    Duy Khánh muốn nói gì đó nhưng khi mở miệng, cổ họng cứ bị một thứ gì đó chặn lại làm kẹt cứng.

    Từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen với việc giấu sợ hãi trong lòng, dù cho Viễn Thanh là người thân cận nhất, cậu vẫn có bản năng giữ điều kỳ lạ cho riêng mình.

    -Không có gì ,chỉ là tôi lại... nghe thấy tiếng gì đó, chắc ảo giác thôi

    Viễn Thanh nhìn cậu, ánh mắt sâu, hiểu hơn mức mà Duy Khánh mong đợi.

    Nhưng ông không tra hỏi mà chỉ gật đầu

    -Cậu có muốn ăn sáng luôn không?

    Thưa cậu chủ?

    -Dạ... chắc đợi một chút nữa.

    Viễn Thanh rời đi, còn Duy Khánh đứng nguyên ở hành lang, nhìn những dấu nước đang dần bốc hơi như chưa từng tồn tại.

    Buổi sáng trôi qua chầm chậm trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cậu không thể tập trung vào bất kỳ việc gì.

    Mỗi lần nhắm mắt lại, cậu lại thấy dòng sông đỏ như máu và đôi mắt vô danh đang quan sát mình từ trong sương mù khiến cậu luôn vô thức bật dậy khỏi cơn mệt mỏi

    Tới khoảng 9 giờ, điện thoại cậu rung... là tin nhắn từ Viễn Thanh.

    -Xe đã chuẩn bị xong, khi nào cậu muốn xuất phát ạ?

    Duy Khánh trầm ngâm nhìn ra cửa sổ.

    Sương bên ngoài dày đến mức những tòa nhà cao tầng đều bị nuốt một nửa.

    -Bây giờ

    Cậu nhắn lại chỉ hai chữ, nhưng mắt vẫn nhìn vào sương mù kia.

    Không biết vì sao, cậu có cảm giác bầu trời hôm nay... giống hệt như trong giấc mơ.Giống đến mức khiến xương sống cậu tê dại.

    Đường đến ngoại ô dài và im ắng, thượng Hải mùa này không thiếu sương, nhưng sương hôm nay có cảm giác nặng bất thường, như có thứ gì vô hình đang nằm ẩn bên trong.

    Viễn Thanh vừa lái vừa nhìn gương chiếu hậu.

    -Cậu chủ...

    đêm qua cậu lại mơ giấc mơ kì lạ đó sao?

    Duy Khánh tựa đầu vào cửa kính nói với giọng mệt mỏi

    -là nó và bóng dáng của một thứ gì đó

    - Thứ gì ạ?

    Duy Khánh hơi quay đầu sang.

    -Có ai đó gọi tên tôi, là đàn ông.

    Giọng hơi khàn, giống như... giống như tiếng vọng trong ngực và đôi lúc là một cô gái, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đang chất chứa một nỗi oán hận.

    Câu nói khiến Viễn Thanh khẽ chau mày, ông không nói ra nhưng trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

    Những chuyện siêu nhiên ông không hiểu rõ, nhưng ông biết một điều giấc mơ lặp đi lặp lại theo chu kỳ và có tiếng gọi rõ ràng như vậy không phải điều tốt.

    -Cậu có nhớ gương mặt người đó không?

    -Không.

    Mỗi lần quay lại nhìn... thì một lực mạnh kéo tôi xuống sông.

    Những ký ức mơ hồ như dao cùn cứa vào tâm trí cậu.

    -Nhưng cũng có ai đó kéo tôi lên

    Duy Khánh lẩm bẩm.

    -Chỉ là... tôi không thấy được người đó.

    Không phải người đó cậu muốn nói vậy, nhưng giữ lại.

    Bởi cảm giác đó... quen thuộc đến kỳ lạ cứ như cậu từng gặp rồi.

    Khoảng hơn ba tiếng sau, chiếc xe băng qua những khu dân cư thưa thớt và dừng lại trước một trạm xăng nhỏ nằm giữa khu ngoại ô hoang vắng.

    Trạm xăng cũ kỹ, sơn bong tróc, không có bóng người, chỉ có một ngọn đèn neon nhấp nháy như sắp tắt.

    Duy Khánh bước xuống xe hít một hơi, không khí ở đây lạnh buốt hơn Thượng Hải rất nhiều.

    Khi cậu đang nhìn quanh, từ bên trong cửa hàng tạp hóa nhỏ, một bà lão dáng cong, khuôn mặt nhăn đến mức không thấy rõ biểu cảm bước ra.

    Chuyển động của bà... chậm, nhưng cái cách đôi mắt bà lão dừng lại nơi Duy Khánh khiến toàn thân cậu lạnh toát.

    -Chào hai cháu...

    Giọng bà ta khàn đặc, kéo dài như tiếng gió thổi qua khe cửa.

    Ánh mắt không rời khỏi mặt Duy Khánh.

    -Đi đường sớm vậy...

    Viễn Thanh bước lên một chút, đứng chắn phía trước cậu một cách rất tự nhiên nhưng cảnh giác.

    -Chúng tôi chỉ nghỉ một lát rồi đi tiếp.

    Bà lão nghiêng đầu, đôi mắt hơi nheo lại như nhìn xuyên qua cả hai người.

    -Đi đâu xa vậy?

    Chỗ này...

    ít khách lắm.

    Giọng bà như cười như không, khó mà phân biệt.Duy Khánh đáp thay.

    -Cháu...

    đến gần vùng núi phía tây.

    Có chút việc.

    Ngay khoảnh khắc cậu vừa nói xong, bà lão ngừng hẳn chuyển động.

    Đôi mắt vốn mờ đục của bà sáng lên lạ thường, như được phản chiếu từ ánh đỏ nào đó mà cậu không thể nhìn thấy.

    -Phía tây... gần sông sao?

    Viễn Thanh cau mày.

    -Bà có chuyện gì sao?

    Bà lão im một lúc rồi khẽ bật cười, tiếng cười khô như gỗ mục.

    -Sông đỏ lắm...

    đừng đến gần,linh hồn trôi qua đêm vẫn chưa hết đâu.

    Câu nói ấy khiến tim Duy Khánh đập mạnh đến nghẹn lại.

    Viễn Thanh lập tức xen vào:

    -Chúng tôi không đến nơi đó,cảm ơn bà.

    Nhưng bà lão vẫn nhìn chằm chằm Duy Khánh.

    -...Cậu nhìn quen mắt lắm.

    Bà chậm rãi thì thầm.

    -Cậu... từng đứng bên bờ sông rồi phải không?

    Duy Khánh sững người.Trong một giây, cậu gần như ngừng thở.Không ai biết giấc mơ Không ai thấy hình ảnh ấy trừ cậu.Vậy mà người phụ nữ xa lạ này...

    -Bà nói gì...?

    Giọng Duy Khánh khẽ run.

    Bà lão không trả lời nữa ,bà chỉ lùi lại một bước, nâng tay gầy guộc chỉ vào con đường mòn phía xa, giọng trầm xuống như lời nguyền.

    -Dù cậu có đến đó... cũng đừng quay đầu.

    Viễn Thanh lập tức bước đến kéo nhẹ tay áo Duy Khánh, ý bảo rời khỏi đây ngay.Bà lão nhìn theo đến tận khi cả hai bước vào xe.Và chỉ khi cửa xe đóng lại, Duy Khánh mới nhận ra.Bà ta lại không có bóng.

    Xe lại tiếp tục lăn bánh trong im lặng.Duy Khánh dựa đầu vào ghế, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

    Viễn Thanh liếc cậu qua gương chiếu hậu, giọng thấp.

    -Cậu chủ, đừng để tâm.

    Có thể bà ấy... tinh thần không ổn.

    -Nhưng... những điều bà ta nói...

    Duy Khánh dừng lại, không nói tiếp.

    Cậu nhìn ra cửa sổ sương đã dày tới mức chỉ còn thấy mấy mét phía trước.

    Không gian trắng xóa như bị xoá hết biên giới.Cậu nhắm mắt ,một hình ảnh lóe lên.

    Đôi mắt đỏ ẩn dưới mặt nước.Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay cậu.

    Một giọng nói đứt quãng, gọi tên cậu trong bóng đêm.

    -Duy Khánh...

    Cậu giật mình tỉnh dậy, đôi mắt mở trừng cũng hơi thở khó khăn, cậu cảm giác rằng có ai đó đang ngồi ở băng ghế sau, không phải Viễn Thanh,không phải người.Một hiện diện lạnh buốt như bóng đêm vừa đi theo từ giấc mơ.

    Duy Khánh xoay đầu thật chậm.Băng ghế sau trống không.Chỉ có một vệt sương mỏng như tro đang tan dần trong không khí.Cậu bật cười khẽ, một tiếng cười run rẩy.

    -Lại bắt đầu rồi.

    Dòng tin nhắn về Thôn Nại Hà, dòng sông đỏ, giấc mơ...

    Tất cả không phải trùng hợp.Tất cả đang dẫn cậu đến nơi ấy.Nơi mà có lẽ Kỳ Âm đang chờ,Duy Khánh khẽ thì thầm, như nói với ai đó đang ngồi cạnh mình trong không khí.

    -Nếu là nhóc... tại sao lại gọi tên tôi?

    Không một ai đáp lại chỉ có sương mù ngoài cửa kính đọng lại thành những giọt nước đỏ nhạt như vệt máu bị pha loãng.Cậu liếc mắt nhìn ra cửa sổ, cảnh vật chỉ còn là sương mù, cây cối điều bị bao bọc bởi một màu xám xịt.

    Hành trình đến Thôn Nại Hà vừa mới thật sự bắt đầu.
     
    Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
    Chương 3: Người dẫn đường dưới sương


    con đường dẫn vào Thôn Nại Hà hẹp dần theo từng cây số, nhựa đường bong tróc đều bị có dại và rêu lấn chiếm gần hết.Duy Khánh còn đang mơ mang về những giấc mơ ấy thì xe dừng lại ở một khoảng đất trống, phía trước chỉ còn lại lối mòn bằng đất đỏ, ngoằn ngoèo len giữa hai sườn đồi thấp

    Viễn Thanh tắt máy, liếc nhìn con đường ấy một lúc lâu rồi nhìn ra đằng sau

    -Cậu chủ, xe không vào sâu hơn được nữa

    Duy Khánh nghe vậy thì cùng chỉ gật đầu, tình huống này cậu cũng đoán được ngay từ lúc nhìn thấy lớp sương mù quấn chặt lấy rừng cây phía xa.

    -Chú về trước đi, tôi sẽ vào nơi đó

    Viễn Thanh nghe vậy thì cau mày nói

    -Ít nhất để tôi đi cùng cậu

    Duy Khánh nghe ông nói vậy thì biết là không yên tâm nhưng cậu vẫn lắc đầu

    -Tôi sẽ vào làng , nếu thấy tôi qua ngày hôm sau mà không thấy xuất hiện ở đây thì biết làm gì rồi đó

    Cậu nói nhẹ nhưng giọng nói lại mang theo một sự kiên quyết.

    Viễn Thanh nhìn cậu một lúc lâu , cuối cùng chỉ có thể thở dài

    -Vâng, nếu có chuyện gì thì....thì hãy gọi cho tôi

    Duy Khánh chỉ gật đầu bước khỏi xe, ngay khi cậu quay lưng đi, sương mù phía trước dường như dày thêm một chút, nuốt trọn bóng dáng cậu chỉ trong vài bước

    Con đường đất mềm, ẩm, mỗi bước chân lún xuống để lại dấu giày rất rõ,hai bên là những thân cây gầy gò, vỏ xám bạc, cành khô vươn ra như những cánh tay không khớp xương.

    Nơi này không có tiếng chim, không có côn trùng, chỉ có tiếng gió thổi rất khẽ, lướt qua tai nghe như tiếng thở dài.

    Duy Khánh lấy điện thoại ra kiểm tra sóng thì đã thấy nó biến mất.

    Nhưng bản đồ Baidu vẫn mở , quan trọng hơn dấu chấm xanh lại đứng yên một cách kỳ lạ, không hề di chuyển theo bước chân cậu

    -Lại thế nữa...

    Cậu bỏ điện thoại vào túi, tiếp tục đi.

    Thời gian trôi qua rất khó xác định.

    Có lúc cậu cảm giác mình chỉ đi được vài phút, nhưng nhìn lại đồng hồ thì đã hơn nửa tiếng.

    Sương mù không tan, mà chỉ đổi sắc từ xám nhạt sang xám đậm, rồi dần dần pha lẫn một màu đỏ rất nhạt, như ánh máu loãng.Một mùi tanh nhẹ lẫn trong không khí,Duy Khánh chợt khựng lại.

    Mùi này... nó không nồng, không rõ, nhưng quen một cách khó chịu.

    Nó không giống máu tươi, mà giống thứ gì đó đã ngâm rất lâu trong nước.

    -Không phải chứ?

    Duy Khánh quay đầu nhìn lại.

    Con đường phía sau bị màn sương nuốt chửng chỉ còn một khoảng trắng mờ mịt, tim cậu đập mạnh hơn một nhịp

    -Mình đi hơi xa rồi?

    Cùng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía trước

    -Anh bị lạc sao?

    Duy Khánh giật mình, lập tức nhìn lên.

    Giữa làn sương là bóng dáng một cô gái đứng lặng lẽ ở đó.

    Cô ấy mặc áo khoác màu be, quần jeans cũ, mái tóc đen dài buộc hờ sau gáy Cô mặc áo khoác màu be nhạt, quần jeans cũ, mái tóc đen dài buộc hờ sau gáy.

    Gương mặt cô thanh tú, nước da hơi tái nhưng rất sạch sẽ.

    Đôi mắt đen, to, nhìn cậu với vẻ tò mò xen lẫn dè dặt.Cô trông... hoàn toàn bình thường.

    Có lẽ trải qua mấy chuyện kỳ là ở bệnh viện là khiến tiềm thức cậu có chút cảnh giác với những người xung quanh

    -À...hình như là tôi đi nhầm đường

    Cô gái mỉm cười nhẹ , đôi mắt đảo quanh Duy Khánh

    - Em đoán vậy.

    Đường này ít người ngoài vào lắm, anh đi một mình sao?

    Duy Khánh nghe vậy có chút kỳ lạ nhưng lại chẳng cảm nhận được gì, đôi mắt cậu vô thức ngước lên...

    -744:60:60

    1 tháng?

    Duy Khánh cảm giác lạ lẫm khi nhìn cô gái trước mặt chỉ còn một tuần để sống và tại sao thời gian ấy lại là âm?

    -Ừm...tôi đến thôn Nại Hà

    Nụ cười trên môi cô gái khựng lại trong tích tắc.

    Rất nhanh, nhưng đủ để Duy Khánh nhận ra.

    -Anh đến làng à...

    Duy Khánh nghe vậy thì hỏi

    -Em là người ở làng?

    Cô gái trước mặt lắc đầu

    -Em là người du lịch đến đây và ở đây cũng khá lâu

    đôi mắt vô hồn ấy xuất hiện rồi biến mất ngay trong phút chốc, cô nói

    -Tên em là An Nhiên...

    Duy Khánh nghe vậy thì cũng lịch sử đáp lại

    -Tôi là Duy Khánh, một người làm công ăn lương muốn đi du lịch tại đây

    An Nhiên khe gật đầu,cô xoay người lại rồi khẽ nói

    -Nếu được thì em sẽ dẫn đường, chứ không anh sẽ tiếp tục lạc mất

    Duy Khánh nghe vậy cũng chỉ biết gật đầu

    -Làm phiền cô rồi

    An Nhiên đi trước im lặng một lúc

    -Không sao, vì đã rất lâu rồi em mới thấy một người lạ đến đây

    Hai người sóng vai đi nhưng cậu vẫn cảm giác được bước chân An Nhiên rất nhẹ rất nhanh, gần như không phát ra tiếng.

    Cô đi chậm để cậu theo kịp, thỉnh thoảng còn quay đầu lại xem cậu có đi sau không.

    -Anh đến đây làm gì vậy?

    Cô nói với giọng tự nhiên như đang trò chuyện phiếm, Duy Khánh nghe vậy thì suy nghĩ rồi nói

    -Chỉ là đi du lịch tìm hiểu một chút về nơi này thôi, không còn ai khác ngoài tôi đến đây sao?

    An Nhiên nghe vậy chỉ ngước lên bầu trời bị sương mù bao phủ mà nói

    -Lâu rồi...lâu đến nỗi em còn chẳng nhớ gì về nó

    Câu trả lời khiến Duy Khánh khựng lại một nhịp, nhưng nhìn vẻ mặt bình thản của cô, cậu lại cho rằng mình nghĩ nhiều.

    Con đường bắt đầu xuất hiện những mái nhà thấp thoáng sau màn sương.

    Những căn nhà gỗ cũ, mái ngói sẫm màu, cửa đóng kín.

    Trước cổng làng, treo một tấm bảng gỗ đã mòn chữ.

    Thôn Nại Hà.

    Duy Khánh cảm giác tim mình thắt lại, An Nhiên dừng lại trước cổng thông

    -Tới rồi

    Ngay lúc đó, tiếng người vang lên từ phía trong làng.

    -Có khách à?

    Ai dẫn người ngoài vào vậy?

    Vài bóng người xuất hiện thì ra là dân làng.

    Họ mặc quần áo giản dị, sắc màu xám nâu cũ kỹ.

    Ánh mắt họ đồng loạt hướng về phía Duy Khánh với đẩy vẻ tò mò và kèm theo một cảm giác lạnh sống lưng.Cậu theo phản xạ quay sang An Nhiên,nhưng bên cạnh cậu lại trống không.

    Không có tiếng động,không một lời nói, chỉ có sương mù lặng lẽ trôi qua khoảng không bên cạnh, thấy cậu ngơ ngác nhìn đằng sau thì liền hỏi

    -Cậu tìm ai vậy?

    Duy Khánh sững người, cậu quay lại nhìn đằng sau một lần nữa rồi nói

    -Cô gái lúc nãy, người vẫn còn đứng đằng sau lưng tôi

    Mấy người trong làng nhìn nhau.

    Một bà lão khẽ nhíu mày.

    - Cậu nói... con gái nào?

    -Khoảng hai mươi tuổi, tóc đen, mặc áo màu be, tên An Nhiên.

    Không khí bỗng chùng xuống.Một người khác cười gượng.

    -Cậu nhớ nhầm rồi,làng này... làm gì có cô gái trẻ nào cả

    Bà lão chậm rãi nói thêm, giọng khàn nhưng rất rõ

    - Trước kia thì có, nhưng đã từ rất lâu rồi.

    Duy Khánh cảm giác sống lưng lạnh đi.

    - Lâu... là bao lâu?

    Không ai trả lời ngay.

    Cuối cùng, người đàn ông trung niên lên tiếng:

    -Thôi, đứng ngoài lạnh lắm.

    Cậu vào làng đi đã.

    Duy Khánh quay đầu nhìn lại con đường vừa đi qua.

    Sương mù đã dày đến mức không còn thấy gì nữa.Trong đầu cậu, giọng nói của An Nhiên vẫn còn rất rõ.Duy Khánh siết chặt tay, bước qua cổng làng.Cậu không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, mình đã không còn đi một mình nữa.
     
    Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
    Chương 5: Dư âm của kẻ đã khuất


    Bên trong Thôn Nại Hà, không gian như bị tách khỏi thế giới bên ngoài.

    Sương mù không tan, chỉ mỏng đi đôi chút, đủ để nhìn thấy những con đường đất hẹp chạy ngoằn ngoèo giữa các dãy nhà gỗ cũ kỹ.

    Mái ngói phủ đầy rêu sẫm màu, nhiều chỗ sụp lún, như thể đã rất lâu rồi không được sửa chữa.

    Tường nhà loang lổ vết ẩm, những khung cửa sổ nhỏ khép hờ, phía sau là bóng tối đặc quánh không nhìn rõ được gì,không có tiếng chó sủa,không có tiếng gà gáy.

    Cứ gọi là một thôn nhỏ nhưng nó lại chẳng mang lại cảm giác một một thôn làng thực sự

    Chỉ có tiếng bước chân ảm đạm lên nền đất ẩm, trầm và nặng hơn bình thường.

    Không khí ở đây mang theo một mùi rất khó gọi tên.

    Nó không hẳn là mùi thối rữa, cũng không giống mùi bùn đất thông thường.

    Nó phảng phất một vị tanh nhạt như nước lâu ngày không thay, giống như thứ gì đó đã bị ngâm quá lâu trong một dòng chảy đứng yên.

    Cảm giác ấy khiến lồng ngực Duy Khánh hơi co lại, nhưng cậu vẫn bước tiếp rồi đột nhiên An Nhiên đi bên cạnh cậu nở một nụ cười nhẹ nhàng

    -Xin lỗi anh vì lúc nãy đi trước mà không thông báo

    Bóng dáng cô hòa vào sương mù rất tự nhiên, như thể thuộc về nơi này từ lâu.

    Ánh sáng mờ đục phủ lên mái tóc đen buộc hờ sau gáy, làm đường nét gương mặt cô dịu đi, trông càng bình thản hơn.

    Mỗi bước chân của cô gần như không phát ra tiếng động, nhưng nhịp đi vẫn rõ ràng, không hề có cảm giác bất thường.

    Duy Khánh có chút giật mình vì sự xuất hiện đột ngột ấy cậu cất giọng nói

    -không sao...

    Nếu không phải vừa bước qua cổng làng cùng nhau, Duy Khánh có lẽ đã nghĩ rằng mình chỉ đang đi một mình.

    Ánh mắt cậu lướt qua từng căn nhà.

    Đôi lúc, cậu có cảm giác như có ai đó đang đứng sau những khung cửa khép kín kia, nhìn theo từng chuyển động của mình.

    Nhưng mỗi khi nhìn kỹ lại, chỉ có bóng tối tĩnh lặng và lớp kính mờ phủ bụi.

    Thôn làng này không mang cảm giác hoang phế hoàn toàn.

    Nó giống như một nơi vẫn đang được duy trì sinh hoạt nhưng nhịp sống đã chậm lại quá nhiều, chậm đến mức gần như đứng yên.

    -Ở đây... lúc trước đông khách du lịch lắm sao?

    Câu hỏi bật ra khá khẽ, gần như hòa vào sương.

    An Nhiên hơi nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía cuối con đường, nơi sương mù dày hơn.

    -Em cũng không nhớ rõ nữa, chỉ biết nơi này từng rất ồn ào

    Duy Khánh không hỏi thêm vìc ách cô trả lời khiến cậu có cảm giác như những ký ức ấy đã mờ đi rất nhiều, giống một bức ảnh cũ bị phai màu theo năm tháng.

    Họ rẽ qua một con ngõ nhỏ.

    Đất dưới chân sẫm màu hơn, ẩm hơn, dấu chân in xuống rõ rệt rồi chậm rãi bị hơi nước làm nhòe đi.

    Hai người họ đã đi về một hướng vô định rồi ở cuối ngõ, sương mở ra một khoảng trống.Dòng sông Nại Hà hiện ra trước mắt.

    Nó không rộng, nhưng kéo dài uốn lượn giữa hai triền đất thấp.

    Mặt nước phẳng lặng đến kỳ lạ, không có gợn sóng, không phản chiếu bầu trời.

    Một màu đỏ thẫm lặng lẽ trải ra, như lớp máu đã lắng cặn qua rất nhiều năm.

    Mùi tanh trong không khí ở đây rõ hơn,không nồng...nhưng đủ để khiến cổ họng hơi khô lại.

    Duy Khánh đứng lại.

    Trong lòng ngực cậu xuất hiện một cảm giác quen thuộc rất mơ hồ giống như khi đứng trước một nơi từng xuất hiện trong giấc mơ, nhưng ký ức lại không hoàn toàn khớp với thực tại.

    An Nhiên cũng dừng bước.Cô đứng cách mép nước một khoảng vừa phải, ánh mắt lặng lẽ nhìn dòng sông.

    -Nước ở đây...

    đẹp không?

    Duy Khánh nhìn mặt sông đỏ trầm kia, chậm rãi lắc đầu.

    -không...nó giống như cái chết

    An Nhiên hơi cong môi, như đồng tình.

    -Có người từng nói, sông này nuốt rất nhiều thứ.

    Câu nói ấy vừa dứt, có tiếng bước chân vang lên phía sau.

    Một người đàn ông trung niên của thôn xách giỏ tre đi ngang qua con ngõ hẹp.

    Ông bước chậm, bóng dáng che khuất tầm nhìn trong khoảnh khắc, sương mù theo chuyển động mà khẽ xao động.

    -Chào cậu.

    Người đàn ông gật đầu với Duy Khánh.Duy Khánh theo phản xạ gật lại chỉ trong một nhịp chớp mắt.Ông ta rời đi thì người bên cạnh cậu cũng biến mất không có tiếng bước chân rời đi,không có chuyển động trong sương.Mọi thử chỉ... trống không.

    Duy Khánh quay đầu nhìn quanh.

    Con ngõ ngắn, hai bên là vách nhà kín.

    Không có lối rẽ nào đủ để một người biến mất nhanh như vậy.

    -An Nhiên?

    Không có tiếng đáp.Chỉ có tiếng nước rất khẽ, như một lớp sóng nhỏ vỗ vào bờ đất.Duy Khánh đứng yên vài giây, cảm giác trong lòng hơi trượt xuống, giống như vừa đánh mất một điểm tựa mơ hồ nào đó.

    Cậu không nghĩ đến điều gì quá xa chỉ cho rằng có lẽ cô đã rẽ sang lối khác, hoặc quay về làng trước.

    Nhưng khoảng trống bên cạnh lại lạnh hơn bình thường.Gió thổi qua khe nhà, mang theo hơi ẩm bám lên cổ tay.Duy Khánh siết nhẹ các ngón tay, rồi quay người rời khỏi bờ sông, bước chậm về lại con đường chính của thôn.Sương phía trước vẫn dày như muốn dẫn dắt cậu tiếp tục đi sâu vào.

    Ở một nơi khác, cách Thôn Nại Hà rất xa.

    Đúng hơn là bệnh viện Thượng Hải ,ánh đèn huỳnh quang trong phòng bệnh trắng nhợt, phản chiếu lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo.

    Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa vận hành đều đều.

    Tử An ngồi bên bàn, tay lật từng trang hồ sơ đã ngả màu vàng nhạt.

    Những tập tài liệu cũ kỹ, chữ in mờ, nhiều trang đã bị ố nước, góc giấy quăn lại theo thời gian.

    Trên bìa có một dòng chữ viết tay

    Khu du lịch Nại Hà bản báo cáo lưu trữ.

    Ánh mắt Tử An dừng lại lâu hơn ở những mục ghi chú về các ca bệnh tâm lý bất thường, các trường hợp mất trí nhớ, rối loạn giấc ngủ, ảo giác tập thể.Một vài cái tên được khoanh tròn đỏ.Tử An dùng bút gạch dưới những cái tên ấy vì đó là những bệnh nhân từng cư trú dài hạn tại Thôn Nại Hà

    Tử An khép tập hồ sơ lại, đầu ngón tay vẫn đặt trên bìa giấy cũ.Trong lòng anh dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên giống như vừa chạm vào một mảnh ghép quan trọng, nhưng chưa nhìn thấy toàn bộ bức tranh.

    Ngoài cửa sổ, trời đã ngả chiều,ánh sáng nhạt dần, phủ lên mặt kính một lớp xám mỏng.Một nơi nào đó trong sương, Thôn Nại Hà đang lặng lẽ mở cửa đón thêm một người bước vào.
     
    Hồi Chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
    Chương 6: dưới lòng nước không ngủ


    Đêm ở thôn Nại Hà buông xuống rất chậm nhưng khi đã phủ trọn ,nó giống như một tấm vải đen nặng nề trùm kín cả ngôi làng.

    Duy Khánh không nhớ rõ bản thân nằm xuống từ lúc nào.

    Những sinh hoạt thường nhật buổi tối nào là bữa ăn, ánh đèn dầu leo lét, những khuôn mặt dân làng thấp thoáng sau làn sương.

    Tất cả đều trở nên mơ như thể không thuộc một thời gian.

    Chỉ có cảm giác mệt mỏi là thật, bám riết lấy cậu kéo ý thức trượt dần xuống đáy của một giấc ngủ không yên

    Khi Duy Khánh chìm vào giấc ngủ, cậu không mơ thấy căn phòng, không mơ thấy làng.

    Thứ xuất hiện trước tiên là cảm giác lạnh.Một cái lạnh thấm rất sâu, không đến từ không khí mà từ bên trong cơ thể giống như máu đang bị thay thế bằng thứ nước lạnh lẽo nào đó.

    Cậu không mở mắt ngay nhưng cậu biết mình không còn nằm trên giường nữa.

    Thân thể cậu lơ lửng, mất trọng lượng và khi mí mắt khẽ động, màu đỏ thẫm liền tràn ngập tầm nhìn.

    tầm nhìn nhuốm một màu đỏ, xung quanh trở nên ngột ngạt khó di chuyển hơn,cậu cảm giác rất lạnh như bản thân đang ngâm mình trong dòng sông...lúc đó cậu mới nhận ra bản thân cậu đang nằm trong lòng sông Nại Hà

    Duy Khánh đang ở rất sâu bên dưới, nơi ánh sáng không thể chạm tới.

    Nước ở đây không trong, cũng không đục theo nghĩa thông thường, mà mang sắc đỏ sẫm như máu đã bị pha loãng rồi ngâm qua thời gian dài.

    Nó không chảy xiết, nhưng cũng không đứng yên, dòng nước chuyển động chậm rãi nặng nề như thể đang mang theo vô số thứ không muốn buông bỏ.

    Áp lực từ bốn phía ép chặt lấy cơ thể cậu.

    Tai ù đi, lồng ngực căng cứng, mỗi nhịp thở đều trở nên vô nghĩa vì không có không khí.

    Nhưng điều kỳ lạ là Duy Khánh không chết đuối ngay.

    Cậu vẫn tỉnh táo, vẫn cảm nhận được từng thớ thịt, từng nhịp tim, như thể nơi này cố tình giữ cậu sống để nhìn cho rõ.

    Những khuôn mặt dần hiện ra,chúng không xuất hiện cùng lúc mà lần lượt xuất hiện một cách lặng lẽ trồi lên từ bóng tối đỏ sẫm.

    Có khuôn mặt ở rất gần, gần đến mức Duy Khánh có thể thấy rõ từng sợi tóc bết lại, từng mảng da nhợt nhạt bị nước làm nhăn nheo.

    Có khuôn mặt xa hơn, mờ nhạt như bóng phản chiếu, nhưng ánh mắt thì giống hệt nhau trống rỗng, vô hồn cứ nhìn thẳng vào cậu.

    Không một ai cứ động hay cất tiếng, đôi mắt vô hồn bị thối rữa ấy cứ nhìn chằm chằm vào cậu như một phần của dòng sông, nó như thể đã hòa tan vào nơi này từ rất lâu rồi.

    Duy Khánh muốn quay đầu, nhưng ở đâu cũng là họ.

    Phía trên, phía dưới, xung quanh cậu, những khuôn mặt chết đuối lơ lửng như những chiếc lá mục mắc kẹt trong dòng nước chậm.

    Một mùi tanh rất nhẹ lan ra, không nồng nặc mà dai dẳng, giống mùi của thứ gì đó đã chết từ lâu nhưng chưa từng được chôn cất tử tế.

    Tim cậu đập mạnh đến mức đau nhói.Ngay lúc đó, một cảm giác lạnh buốt bất ngờ siết chặt cổ tay cậu.

    Duy Khánh quay phắt lại,trong làn nước đỏ có một hình dáng khác hiện ra, rõ ràng hơn, nguyên vẹn hơn những khuôn mặt xung quanh.

    Đó là một cơ thể đang chìm nghiêng, mái tóc dài trôi lững lờ, quần áo bám sát lấy thân hình gầy gò.

    Cảm giác quen thuộc ập đến khiến đầu óc cậu trống rỗng vì thật sự quá giống.

    Duy Khánh biết hình dáng ấy giống ai.

    Một nỗi hoảng loạn vô hình trào lên, thôi thúc cậu tiến lại gần hơn.

    Cậu vươn tay ra, đầu ngón tay gần như chạm vào làn tóc đang trôi nhẹ theo dòng nước thì đột ngột, toàn bộ sông Nại Hà rung lên.

    Những khuôn mặt xung quanh bắt đầu chìm xuống.Chúng không chìm vội vã mà chậm rãi, từng chút một như thể họ đang tự nguyện trở về nơi sâu hơn.

    Ánh mắt họ vẫn dán chặt vào Duy Khánh cho đến khi hoàn toàn biến mất trong màu đỏ sẫm.

    Áp lực trong nước tăng lên dữ dội, bóp chặt lấy phổi cậu, khiến ý thức bắt đầu rã ra thành từng mảnh.Một giọng nói vang lên, trầm và khàn, không rõ từ đâu vọng tới.

    -Duy Khánh...

    Giọng nói ấy không gọi tên cậu bằng miệng, mà bằng ký ức.

    Ngực cậu đau nhói như cảm giác được một cơn choáng váng dữ dội ập đến, và thế giới đỏ thẫm sụp đổ.

    Duy Khánh bật dậy giữa căn phòng tối.Cậu thở hổn hển, phổi đau rát như vừa bị bóp nghẹt.

    Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, thấm ướt áo ngủ.

    Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm len qua cửa sổ, vẽ những vệt xám nhạt lên sàn gỗ.

    Bên ngoài, sương vẫn chưa tan.Cậu ngồi yên rất lâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim.

    Giấc mơ vừa rồi quá thật, thật đến mức cậu vẫn còn cảm giác nước lạnh bám trên da.

    Nhưng khi Duy Khánh cố gắng nhớ lại chi tiết, ký ức bắt đầu trượt đi một cách kỳ lạ.Cậu nhớ dòng sông với lòng nước màu đỏ thẫm, mang theo những khuôn mặt chết chóc, nhưng vẫn có hình ảnh cơ thể phụ nữ rất quen thuộc giống một ai đó nhưng khi cậu muốn nhớ thì hình ảnh trong giấc mơ lại mờ dần, như bị ai đó cố tình gạt bỏ khỏi trí nhớ.

    Cậu biết mình đã thấy một điều gì đó rất quan trọng, nhưng không thể gọi tên, không thể nắm giữ.

    Duy Khánh đứng dậy tay cầm lấy điện thoại mà mở lên.

    Đúng như cậu nghĩ sóng yếu nơi đây hoang vu đến nỗi mạng sóng còn chẳng thể đến, nhưng may rằng đủ để cậu lục lại những thông tin về sông Nại Hà.

    Những bài viết cũ, những bức ảnh mờ nhòe, những dòng tin đồn về người chết đuối, về du khách biến mất... tất cả chồng chéo lên nhau, khiến cơn lạnh trong người cậu lan rộng hơn.ó

    Cùng thời gian đó,buổi sáng với sương mù dày đặc phủ kín con đường dẫn vào Thôn Nại Hà.

    Trước cổng làng cũ kỹ, một người đàn ông trẻ đứng lặng, tay cầm tập tài liệu đã ngả màu thời gian.

    Tử An ngẩng đầu nhìn tấm bảng gỗ mòn chữ, ánh mắt sau gọng kính dừng lại rất lâu.

    Thôn Nại Hà.

    Gió thổi qua, mang theo mùi ẩm lạnh quen thuộc.

    Trong tay Tử An, những hồ sơ bệnh án cũ khẽ rung lên, như thể đang nhắc nhở anh rằng nơi này không chỉ là một cái tên trong tài liệu

    Đâu đó trong làng, Duy Khánh vẫn đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh dòng sông đỏ thẫm trên màn hình, không hề biết rằng con đường dẫn họ đến cùng một điểm giao nhau...

    đã bắt đầu khép lại từ lâu.
     
    Back
    Top Dưới