[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Hồi Chương 1 : Bệnh Viện Oán Linh
chương 15:Bức ảnh và nhật ký máu
chương 15:Bức ảnh và nhật ký máu
Bọn họ chuẩn bị ra khỏi văn phòng thì bỗng nhiên một thứ phản chiếu ánh sáng thẳng vào mặt Tử An khiến anh cau mày, dừng động tác.
-Có chuyện gì nữa vậy?
Duy Khánh lên tiếng tự hỏi hành động khó hiểu của anh là muốn làm gì.
Tử An từng bước đi tới một kệ tủ , là một khung ảnh tập thể được đặt trong kệ.
Tử An đi lại, bàn tay run run chạm vào khung ánh, ánh mắt anh ánh chặt vào bức ảnh
-Là ảnh chụp chung như là lễ kỷ niệm nào đó
Trong ảnh, hơn chục con người xếp thành hàng: những bác sĩ mặc blouse trắng, vài y tá gương mặt tươi cười, cả một số bệnh nhân còn trẻ ngồi trên ghế lăn.
Nổi bật ở giữa là bác sĩ Lý Hải Thánh, gương mặt sáng, nụ cười hiền hòa, hai tay đặt trên vai một thiếu niên khoảng hơn hai mươi tuổi ...Là Kỳ Âm
Kỳ Âm trong ảnh cũng chẳng khác mấy so với hiện tại, cũng là gương mặt nhợt nhạt với ánh mắt trống rỗng khiến cho những người nhìn vào bức ảnh này cảm giác anh không thuộc về bức ảnh đầy màu sắc ấy.
-Là Tiểu Kỳ Âm thật này...
Duy Khánh nhìn Kỳ Âm đứng bên cạnh mình rồi nhìn vào bức ảnh, quay qua quay lại vẫn chẳng thấy khác gì.
Dịch Hành cũng đi lại gần để quan sát rõ hơn nhưng những thứ trong bức ảnh đã làm khuôn mặt cậu dần trở nên trắng bệch
Nụ cười của bác sĩ Lý vụt mất thay vào đó là một cái cổ cụt đầu, máu đen rỉ ra nhuộm đỏ áo blouse.
Những y tá vốn tươi cười giờ chẳng còn gương mặt , da căng bóng không mắt mũi, miệng bị khâu chằng chịt.
Cả các bệnh nhân trong ảnh...bọn họ để bị bẻ đầu sang một bên với đôi mắt trắng dã trừng trừng nhìn thẳng ra người khung hình
Quan trọng hơn hết, bàn tay bác sĩ Lý không còn đặt lên vai Kỳ Âm nữa.
Tại vị trí thiếu niên đó lại là một hình dạng méo mó, dị dạng toàn thân như bị phủ lên bởi bóng tối chỉ thấy khuôn mặt loang lổ, đôi mắt đen như hố sâu hút mọi ánh sáng.
CHOANG!!!
Tiếng thủy tinh rơi xuống vỡ tan, khung ảnh bị Dịch Hành đánh rơi rồi thành những mảnh thủy tinh nhọn
- Dịch Hành! cậu sao vậy!?
Duy Khánh muốn đi lại đỡ nhưng Dịch Hành lại lùi về sau, tim đập thình thịch với mồ hôi rịn ra trên trán
-K-Kỳ Âm...
Dịch Hành vô tình ngã và bàn làm việc tay vướng mắc một hộp tủ nhỏ .Khiến cho một cuốn sổ dày cộp từ trong rơi xuống , lật xoèn xoẹt rồi nằm im dưới sàn.Tử An nhíu mày rồi nhặt cuốn sổ lên đọc, bìa da nứt nẻ với mép giấy bị ố vàng, mùi ẩm mốc hăng hắc ,nhưng anh quan tâm chính là tiêu đề của trang đầu
Nhật ký thí nghiệm của Lý Hải Thánh
Anh từ từ mở ra thì đó là những dòng chữ ngắn gọn
-Ngày 30/4/1995, tôi đã thử tiêm thuốc gây mê cho 404 nhưng cậu ta vẫn im lặng, đôi mắt mở to như thể chẳng có chuyện gì
Tử An tiếp tục lật trang mới
-Ngày 24/6/2000, vì lý do cấp bách chúng tôi đã thử loại thuốc chữa trị nan y lên người 404.
Dấu hiệu bình thường, mạch đập bình thường.
Chắc chắn lần này sẽ thành công
Anh nhíu mày, gì mà thuốc trị nan y.
Tử An chưa bao giờ nghe đến loại thuốc này nhưng trong đây bảo sẽ thành công thì nó cũng phải ra mắt rồi chứ?
Tiếp tục lật trang sang khác, anh tiếp tục đọc
-Ngày 1/7/2000, không...mọi thứ không còn đi theo kế hoạch, bọn tôi đã thử thuốc lên 2 người bệnh nan y nhưng đổi lại cho bọn tôi là một người chết còn một người thì rời vào tình trạng chết não...Tôi không ngờ, 404 lại có thể kháng thuốc như vậy...Hay là do tôi đã làm sai
-Ngày 4/2/2007, Lần này bọn tôi đã thứ tiêm loại chất là Botulinum nhưng chỉ cần nhìn thấy ống tiêm thì 404 lại kháng cự một cách mạnh mẽ, tôi cứ nghĩ có thể kết thúc sinh mạng thay cho 404 thì đã là điều đáng mừng
Botulinum...nếu Tử An không lầm là một chất cực độc chỉ cần dính vào là có thể chết ngay tức khắc nhưng có thật là Kỳ Âm sẽ chống cự không?
-Ngày 6/2/2000, vô dụng, khi bọn tôi cố định được 404 và tiêm chất lỏng vào thì 404 chỉ co giật một hồi lâu thì kéo dài...sau đó 404 lại mở mắt ra rồi vùng mạnh khỏi tay bọn tôi.
404 lại sống, 404 không phải là người
-Ngày 7/5/2010, khi tôi ở trong phòng phẫu thuật một mình với 404 trên bàn chuẩn bị cho việc thử nghiệm thuốc mới và tay chân của 404 được chuẩn bị những ống kim hút máu...ngạc nhiên thay mỗi lần máu lên thì nó lại hóa thành chất lỏng trong suốt và rồi xung quanh dần mất đi ánh sáng.
Một đôi mắt đen tuyền cứ nhìn chằm chằm vào tôi, nếu như ánh mắt là một vũ khí thì tôi đã bị giết rất nhiều và rất dã man.
Tôi rất sợ không muốn chạm hay tham gia vào bất kì thí nghiệm nào của 404 nữa
-Ngày 19/8/2015, không ổn rồi, mỗi lần tôi nhắm mắt đều thấy ánh mắt ấy.
Tôi gần như phát điên mỗi ngày không ăn không ngủ khiến sức khỏe tôi giảm sút.
Tôi không muốn thấy nó nữa, không được!
Không Được!
KHÔNG ĐƯỢC!
Tử An lật vào trang cuối thì thấy những dòng chữ nguệch ngoạc thể hiện sự mất chỉ đến điên loạn cùng với đó là một hình vẽ của bóng người màu đen với đôi mắt như đang nhìn chằm chằm vào họ
-Chỉ cần đầu tôi mất thì thứ đó sẽ không còn xung quanh tôi nữa....ha ha... phải rồi! chỉ cần vậy thôi!
Ha ha!
HA HA!
HA HA HA HA HA–!
Duy Khánh nhìn xong , tinh thần chưa kịp nghỉ bao nhiêu thì một lần nữa phải sợ hãi run rẩy. thứ đằng sau lớp bìa thu hút sự chú ý của cậu, chỉ mới cầm lên nhìn thì phải chợt giật mình buông tay ra rồi lùi về sau.
Đó là một vệt máu sẫm dính chặt in thành một dấu bàn tay.
Các ngón tay dài bất thường toát ra một cảm giác lạnh lẽo kỳ quái
Kỳ Âm nhìn một lúc rồi xoay người bước ra khỏi văn phòng bác sĩ Lý, điều đó khiến bọn họ bất chợt băn khoăn.
Duy Khánh nhìn hai người rồi nói
-Mau đi theo Tiểu Kỳ Âm đi, biết đi nhóc ấy biết được lối ra cho chúng ta thì sao?
Duy Khánh đuổi theo phía trước khiến hai người kia nhìn nhau một cách khó hiểu nhưng vẫn đuổi theo.
Nhưng khi vừa kịp mở cửa thì xung quanh bắt đầu thay đổi.
Ba người đứng trước một hành lang sáng sủa sạch sẽ với ánh đèn huỳnh quang trắng tinh, sàn gạch bóng loáng và không có máu hay vong linh.
Bác sĩ , y tá bình thường đi qua lại và nhưng chẳng một ai để ý tới họ...Duy Khánh thì vẫn chưa hiểu chuyện gì thì Tử An ngơ ngác lên tiếng
-Cái quái gì vậy!?