Hồi 3.
Tiếng kèn của tử thần
Màn đêm vây kín cả bầu trời, cái đêm hôm đó là một đêm mưa không trăng, không sao cũng không mây, tạo cho con người ta một cảm giác sợ hãi trong vô thức.
Giữa một căn phòng rộng lớn với những món đồ nội thất ngổn ngang, tấm rèm rắng bằng vải lụa bay phấp phới nơi ô cửa sổ đang mở, tiếng mưa rơi lộp độp bên hiên nhà, thi thoảng lại xuất hiện những màn chào hỏi của vị Lôi thần gàm rú một cách ghê rợn.
Ở giữa đống ngổn ngang lẫn lộn chăn mềm cùng một vài hình ảnh và những viên thuốc con nhộng, thân thể nàng tiểu thư cành vàng lá ngọc hiện lên qua từng ánh sáng lập loè của tia chớp, với một cơ thể gầy gò ốm yếu cùng nước da trắng đến kỳ lạ, Koshino Virgo thở hổn hển trên nền nhà lạnh ngắt, mồ hôi nhiễu nhại thấm vào lớp vải lụa màu trắng càng khiến cô trông thật đáng thương.
"làm ơn, im đi, im đi!!!"
Virgo cố gắng bịt chặt hai tai của mình, hét lên trong tiềm thức đầy đau đớn, cô run rẩy co người lại, sắc mặt dần trở nên trắng bệch, mồ hôi càng ngày càng ứa ra như suối, bên tai Virgo đang phải chịu đựng một sự tra tấn mà chỉ có cô, một tiểu thư danh giá - một thành viên của gia tộc Koshino mới có thể cảm nhận được.
Là tiếng kèn của tử thần.
Virgo ghét tiếng kèn này, bởi khi nó cất lên nghĩa là một thành viên trong gia tộc cô đã chết.
Đặc biệt hơn là với người thân mà chủ thể quý trọng, tiếng kèn ấy sẽ phát ra những âm thanh chói tai đến cùng cực.
Đây là một lời nguyền liên thế hệ.
Virgo có cảm giác não muốn nổ tung, cô lăn lộn trên nền nhà lạnh lẽo, tiếng sấm giật đùng đùng bên ngoài không khiến cho cô chú ý, nước nơi khoé mắt chảy nhẹ xuống đôi môi nhỏ mang theo một hương vị mặn chát.
Từ bên ngoài ô cửa sổ đang mở xuất hiện một bóng đen, trên tay là một lưỡi hái, hắn giương đôi mắt đỏ tựa màu máu nhìn chằm chằm vào Virgo đang giãy giụa.
- người tiếp theo có thể là cô đấy, đừng dại dột mà đi hoá giải lời nguyền, Koshino Virgo.
Virgo lặng thing nhìn trân trân vào ô cửa sổ đang mở, trong đôi ngươi màu xanh ấy chứa cả mọi loại cảm xúc.
Nhưng có lẽ thứ chiếm nhều nhất chính là một câu hỏi
Tại sao?
***
Tia nắng rọi vào cánh cửa sổ, đôi mi nặng trĩu của Virgo bị đánh thức bởi một tràng cuộc gọi điện thoại inh ỏi.
Ánh mắt xanh trong vắt của Virgo vô hồn nhìn chằm chằm vào dòng chữ "anh trai thối" trên màn hình hiển thị, đôi môi khô hốc cùng một con ngươi đỏ tấy là minh chứng cho một đêm hành hạ bởi lời nguyền nhà Koshino, thứ mà cô đã từng phải chịu đựng khi chỉ mới 6 tuổi.
- vâng, tôi là em gái của số điện thoại này, anh tôi xảy ra chuyện gì sao?
Virgo bấu chặt tay mình đến mức rỉ máu, áp sát chiếc điện thoại bị bể một góc màn hình vào đôi tai lạnh ngắt, nói với người bên kia bằng một giọng nói bình thản trái ngược với nét mặt trắng dã.
Bởi chuyện nhà Koshino cần phải giữ bí mật.
- đèo Okutama?
Anh trai tôi ư...??
Viên cảnh sát này, anh không nhầm chứ...?
Thôi được, tôi sẽ đến đó sớm!
Virgo thở dài trong đầu, cô giương đôi đồng tử xanh nhìn vào mọi thứ trong căn phòng, thật trống vắng.
Nhưng cũng chẳng thể cứ đực người ngồi tại đây được, Virgo nghĩ, rồi lảo đảo đứng dậy, bàn tay vịn vào chiếc bàn gần đó rồi lần từng bước tiến đến tủ đồ.
Sau 30 phút đi đường, Virgo đã có mặt tại hiện trường vụ tai nạn Okutama, nơi mà chiếc ô tô đen đã mất thắng lao xuống vực.
Gương mặt cô không một chút sợ hãi mà lại trở nên lạnh lùng một cách khó tin.
Virgo đưa đôi mắt biếc nhìn ngó xung quanh cho tới khi có một viên cảnh sát đã chắn trước tầm nhìn cô
- em học sinh, sao em lại ở đây?
Nơi này nguy hiểm lắm, em mau về đi.
Virgo khựng người, ngước đôi ngươi âm u lên nhìn viên cảnh sát, nhưng chưa để cô mấp máy miệng thì đã có giọng nói ồm ồm của một gười đàn ông ở tuổi trung niên cất lên.
- ồ, để cô bé ở lại đi, đó là người nhà duy nhất của nạn nhân.
- dạ vâng sếp!
Viên cảnh sát liếc nhìn Virgo đang vô thức mà nhìn chằm chằm vào mình, đôi mắt của hắn có một màu đỏ đến rùng rợn.
Hắn nhẹ nhàng chào cô cùng với lời tiếc thương và nhanh chóng rời đi tiếp tục công việc.
- cháu muốn đi xem chỗ bị tai nạn hay về đồn để cung cấp lời khai?
- a... ngài là người đã gọi cho cháu ạ?
Virgo giật mình hoàn hồn, dời tầm mắt ra khỏi người viên cảnh sát vừa rời đi và để nó đậu lên gương mặt của người trước mắt, là một viên đại tá.
- không phải ta nhưng cũng không cần quan tâm đâu, cháu là Koshino Virgo nhỉ?
- vâng ạ, cháu có thể...
ừm...
- nếu cháu muốn.
Virgo hít lấy một ngụm khí lạnh, hướng đôi chân đến vùng đang được cách ly từ từ và chậm rãi.
Cơn gió nhẹ thoáng qua làm rung rinh mấy ngọn cây cao, những lọn tóc con được xoã thẳng của nàng tiểu thư khẽ bay theo từng đợt gió thổi.
Virgo nắm chặt tay, một bóng lưng cô đơn đến lạnh lẽo, đôi đồng tử xanh bị trút hết sức sống, thay vào đó là một con ngươi đỏ được hé mở.
Cô nhắm mắt, lẩm nhẩm trong miệng cái tên của người anh trai rồi hé mở mắt lần nữa.
Khung cảnh trước mắt Virgo thay đổi, từ một vùng đất cằn cỗi trở thành một vườn hoa oải hương đẹp đến mê hồn, nhưng vẻ đẹp này không khiến con tim đau nhói của Virgo dịu lại bởi cái người đứng trước mặt cô bây giờ chính là người anh trai đoản mệnh của cô – Koshino Libra, cùng với anh chính là ba mẹ cô.
Cô lặng nhìn gương mặt thanh tao của người anh trai đang mỉm cười với ba mẹ của hai người, đoạn cả ba quay đầu lại, đồng loạt nhìn vào Virgo rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp chạm vào trái tim lạnh cóng của cô.
"hãy sống hết phần đời của ba mẹ và cả anh nhé, Virgo à"
Giọng nói của anh trai vang vọng trong tâm trí của Virgo rồi trở thành một dòng suối nóng âm ỉ chạy khắp cơ thể cô.
Virgo mở mắt, cô trở lại với con đèo mang tên Okutama cùng với cái xác của anh trai đang được đưa lên xe cấp cứu, Virgo lặng lẽ quan sát rồi từ từ quay gót chân.
Lời nguyền hả? nó là cái thứ gì mà lại cả ngang dám cướp hết mọi thứ thuộc về mình?
***
Taurus thẩn thờ ngước mặt lên nhìn trần nhà màu trắng đã ngà màu, thầm lập ra một kế hoạch đi chơi một mình sau giờ học coi như là một phần thưởng nhỏ cho một ngày mệt mỏi vì một con ma nào đó tên Hanako Pisces.
Pisces vẫn lởn vởn bên cạnh Taurus nhưng lại im lặng đến khác thường, và điều này khiến cô cảm thấy hài lòng.
Tiết học cuối diễn ra trong sự mơ màng, ánh mắt Taurus dán chặt vào bầu trời ngoài cửa sổ đã ngả màu cam của hoàng hôn, mấy cái đám mây bắt đầu xuất hiện nhiều hơn theo thời gian, dự kiến có lẽ trời sẽ mưa.
Tiết cuối cùng trong ngày nhanh chóng kết thúc với mấy tiếng cười rộn rã của đám học sinh.
Taurus nhanh chóng thu dọn sách vở vào chiếc cặp, đôi mắt không ngừng liếc qua tấm kính nơi cửa sổ, từ một màu cam đẹp đẽ giờ đã nhường chỗ cho một lớp mây đen nghịt cả bầu trời.
"có lẽ mưa lớn đó"
Pisces lên tiếng, một nửa cơ thể của cậu ta đang ở bên ngoài lớp kính, một nửa còn lại đang ở trong lớp.
Taurus có chút giật mình nhưng nhanh chóng ổn định lại tinh thần, thì, cậu ta là ma mà, xuyên tường thì có gì lạ.
"tôi không thể rời khỏi trường"
- ồ, vậy thì tôi khoẻ rồi.
Taurus nhún vai, kéo chiếc cặp đen của mình lên và đeo vào người, không do dự mà quay lưng lại với Pisces đang lơ lửng mãi với một tư thế, cô phải nhanh chóng đi về thôi nếu không trời sẽ mưa to và mẹ cô sẽ lo lắng.
"này, hãy đi thẳng về nhà và đừng ghé lại bất kỳ chỗ nào"
Pisces nói, giọng điệu có chút trầm ngâm, đôi mắt đỏ của cậu ta dính chặt lên bầu trời đen kịt, một cảm giác bất an chạy dọc trên cơ thể của cả hai người.
- tại sao chứ?
Lớp học đã nhanh chóng trở nên vắng bóng, tạo điều kiện làm giọng nói Taurus trở nên vang vọng, đôi đồng tử xanh nhìn vào bóng lưng của Pisces qua vai.
"bản hợp đồng giữa cô và tôi đã ký nhưng..."
Pisces ậm ừ, cậu ta lén nhìn vào sắc mặt của Taurus.
"cô và anh ta đơn giản đã không có duyên"
Dứt câu, Pisces quay hẳn người vào trong lớp, đối mặt với bóng lưng Taurus đang dần quay lại, cậu khẽ động đậy yết hầu nhỏ.
- điều đó có nghĩa gi hả?
Taurus cau mày, cô vẫn chưa biết được điểm bất thường hay nói cách khác, Taurus không hề biết về cái giá phải trả.
"người phụ trách duyên, con quỷ mang tên Aquarius chỉ đồng ý nếu cả hai người đều có mệnh của nhau"
- tại sao?
Chẳng phải cậu mới là người giúp tôi hả?
"Kim Ngưu, tôi mong cô hiểu rằng, người cô thầm thương đã có người trong lòng rồi! nếu cô vẫn cứ khăng khăng thì cái giá phải trả đối với cô là quá đắt"
- tôi đã bảo với cậu bằng mọi giá nào tôi cũng đồng ý mà?
Với lại cậu ta chỉ mới có người trong lòng chứ cũng có phải là người yêu chính thức đâu chứ?
Tôi vẫn còn cơ hội.
Pisces gần như chết lặn, cậu nắm chặt tay đến mức có thể để lại cả vết hằn.
"cô sẽ phải giao dịch với quỷ"
Pisces nhấn mạnh, lời nói có chút gấp gáp.
- được.
Pisces mím môi khi nghe lời nói phát ra một cách dứt khoát của Taurus, cậu không thể hiểu nổi cô gái này đang làm trò gì, tại sao lại điên cuồng với một người mà thậm chí cô còn chưa giao tiếp lần nào?
"cô... muốn một điều ước khác đúng chứ?"
Taurus lần này im lặng, cô khẽ di chuyển tầm nhìn của mình từ người Pisces xuống sàn nhà lạnh lẽo rồi hướng nó trở về với cánh cửa ra vào trước mặt.
"hãy nghĩ kỹ đi"
- không cần, hãy làm đi.
Taurus dứt câu liền bước chân ra khỏi cánh cửa và cứ thế biến mất trước ánh nhìn ngây ngốc của Pisces.
Nhưng trước khi Taurus kịp khuất bóng, cậu đã nói thêm vào.
"cô, đã biết trước về luật điều ước và địa phủ Gamadenstu rồi, đúng không, Yamei Taurus"
Đây không phải câu hỏi, là một câu khẳng định và sự im lặng của Taurus chính là lời đồng ý.
***
Taurus bước từng bước ra khỏi trường, sắc mặt trở nên âm u y hệt như thời tiết của hiện tại, cô tức tối vò đầu, cố tình làm rối bù mái tóc xanh gọn gàng.
- cái gì mà biết trước chứ, tên điên... azz đau đầu quá... nhưng... tại sao hắn lại bảo mình và Libra chưa từng nói chuyện...?
Taurus đưa tay day day thái dương, thở dài ngao ngán với sự mệt mỏi trào dâng mà Pisces mang lại.
Chợt, trong mớ ký ức của cô hiện lên hình ảnh của vụ tai nạn đèo Okutama mà cô vừa thấy trên ti vi sáng nay nhưng kỳ lạ thay, cô lại có cảm giác chính cô bây giờ là người trải nghiệm cảm giác của nạn nhân.
Taurus vội mở mắt, thứ cô nhìn thấy đầu tiên chính là ánh sáng chói loá từ ánh đèn pha đang dần dần tiến gần hơn vào cô, đôi tai cô truyền đến một âm thanh đến chói tai.
Tầm mắt Taurus bỗng thấy Pisces vươn tay đến nhưng lại bị kẹt ở đằng sau cánh cổng trường rồi sau đó, cô cảm nhận được những hạt mưa li ti đang vui vẻ chảy dài trên gương mặt thấm đẫm máu tươi.
Và...
ồ, cô đã nhìn thấy một bóng người mang đôi giầy sandal màu trắng đế đen, bộ đồng phục của trường giúp cô nhận ra hắn chính là bạn cùng lớp hoặc đó là do linh cảm cô mách bảo, điểm kết thúc trong mắt Taurus chính là chiếc lưỡi hái màu đen trên tay hắn ta.
Taurus đã chết, chết khi đang được đưa lên xe cấp cứu.
Một đoá hoa nhỏ màu trắng, cuối cùng em cũng được yên nghỉ.
"Vớ vẩn, đây chỉ mới là sự khởi đầu thôi".
Giọng nói vào cái đêm của Virgo lại vang lên, hắn vẫn lạnh lùng đưa con ngươi đỏ nhìn vào cái xác của Taurus.
"cảm ơn cậu nhé, Pisces"
Còn tiếp.