Khác HỒI ÂM TỪ ĐỊA PHỦ [12 chòm sao]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
394365117-256-k80722.jpg

Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
Tác giả: Raicatroisong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-

Thể loại: action, non - couple (ship thoải mái vì ko canon đâu), kinh dị, trinh thám, bí ẩn, trường học.

- Ngày lên bản thảo: 17/12/2024 (ngày kỷ niệm luôn)
- Ngày viết: 18/4/2025
- Ngày đăng: 06/06/2025
Tác phẩm hoàn toàn là của @raicatroisong.

Xin vui lòng không lấy Idea!!!



xunu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hồi Ức Ai Tư Vãn
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • Một khúc ca thời Lê
  • [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay
  • Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    Intro + những điều cần lưu ý


    I.

    Thiết lập thế giới.

    - thể loại: action, non couple (ship thoải mái nhé), kinh dị, bí ẩn, huyền huyễn, trường học.

    - tổng số phần: 01

    - kết dự định: HE

    - ngày lên bản thảo: 17/12/2024 (ngày kỷ niệm luôn đó)

    - ngày viết: 18/4/2025

    - ngày đăng: 6/6/2025 (trước so với dự kiến là 10/6 cùng năm)

    - tất cả những nhân vật đều có đất diễn, xuất hiện từ từ theo mạch truyện, nếu chỉ chăm chăm đọc phần có cung bạn thì đừng hỏi sao nó rối.

    - truyện KHÔNG nhắc đến một cá nhân hay tổ chức nào cả, nếu có thì đó là trùng hợp thôi!

    Mọi địa điểm trong truyện đều có thực hoặc KHÔNG, đặc điểm địa hình cũng sẽ khác với thực tế (tại Rái không có ở Nhật 🐒) VÀ MỌI THỨ ĐỀU LÀ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ.

    - ĐẶC BIỆT KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI SỦNG NGỌT, YẾU TIM.

    - giới thiệu: truyện được lấy cảm hứng từ những truyền thuyết đô thị Nhật Bản nên hiển nhiên đất nước trong truyện chính là Nhật Bản.

    Khởi nguồn để mở cánh cửa âm dương, dẫn lối tới địa phủ chính là sự tò mò của con người và họ sẽ chắc chắn sẽ nhận lại cái giá đắt.

    - couple tác giả ship: Virgo x Cancer, Libra x Sagittarius (ko canon nên cứ ship thoải mái nhe)

    - KHÔNG XIN HOẶC LẤY IDEA!!!

    II.

    Thiết lập nhân vật

    1.

    Sakamoto Aries

    "Mấy đứa đang làm gì ở đây thế?"

    2.

    Yamei Taurus

    "Gì?

    Tôi còn chưa tỏ tình với crush mà!!"

    3.

    Majubi Gemini

    "Xin chào quý tiểu thư, rất hân hạnh được gặp cô"

    4.

    Ogettsu Canceria

    "Này, thằng ngốc thối tha, đối xử với phái nữ cho tốt vào, nếu không đừng gọi tao một tiếng chị nữa!"

    5.

    Hanjimim Leorim

    "Mấy em có cần anh giúp đỡ không?"

    6.

    Koshino Virgo

    "Thực sự... thực sự là anh hả?!"

    7.

    Koshino Libra

    "Dừng lại ở đây đi, em đừng lún sâu vào nó nữa"

    8.

    Tomino Scopio

    "Xin lỗi nhưng nàng ấy là của ta"

    9.

    Ogettsu Sagittarius

    "Đây là Kokune, nàng mèo chỉ được phép ở bên trưởng gia tộc đời tiếp theo"

    10.

    Gyojin Capricorn

    "Nàng ta là công chúa của chúng tôi"

    11.

    Unmei Aquarius

    "Ồ, thằng nhãi, ngươi cũng biết cái giá mà"

    12.

    Hanako Pisces

    "Muốn ước hả?

    Vậy cô đã biết cái giá phải trả chưa?"

    III.

    Những điều cần chú ý

    1.

    Luật cấm

    - màu đỏ là màu của quỷ

    - không được nhìn vào mắt Scopio

    - tránh nghe lời Capricorn

    - không được tin Aries và Leorim

    - đừng để con mèo của Sagittarius dẫn đường

    - đừng để Aquarius kéo duyên

    - đừng chọc tức Canceria và Libra

    - đừng xen vào chuyện của Virga và gia tộc Koshino

    - đừng nghi ngờ Gemini

    - đừng quá thân với Pisces

    - đừng tìm kiếm linh hồn Taurus

    - đừng đi lạc vào lãnh địa của Scopio

    - đừng hỏi quá nhiểu thông tin cá nhân của Leorim và Aries

    - bất kể vì việc gì cũng đừng đến trường Trung Học Gamadentsu vào buổi tối

    2.

    Những điều cần biết

    - tránh xa hoặc chạy đi khi nhìn thấy Aries và Leorim mỉm cười híp mắt trên ba giây

    - tránh xa hoặc chạy nếu có thể khi thấy Canceria và Libra có cánh cùng với lòng trắng đen

    - Canceria và Libra không đơn thuần chỉ là linh hồn

    - đừng hoảng sợ khi thấy Sagittarius đang chảy máu mắt

    - chỉ có những kẻ muốn chết mới lại gần Sagittarius khi nó đang ôm mèo và có mắt màu đỏ tươi

    - hãy nhớ "mắt không thấy, tai không nghe, tâm không làm, thì mất tim"

    - Gamadentsu không có khí dương, mọi điều kỳ bí ở đó đều là những linh hồn đến từ âm phủ

    - nếu đã bước đi thì đừng dừng lại hay quay đầu

    - nơi kỳ lạ nhất chính là Gamadentsu

    - đừng tin bất kỳ ai, bạn đọc à

    - họ của những nhân vật không phải để trưng.

    IV.

    Nội dung

    Truyện được lấy cảm hứng từ những truyền thuyết đô thị của Nhật Bản.

    Cõi âm - một thế giới tách biệt với chúng ta có rất nhiều những điều kỳ lạ khiến người ta dâng trào sự tò mò.

    Đó là một thế giới đầy màu sắc, nơi luôn tràn ngập những ngọn đèn không bao giờ tắt hay là nơi âm u mây giăng đầy lối, ẩm ướt với những tiếng hét thất thanh?

    Không ai biết cả.

    Hãy đón chờ một chuyến phiêu lưu.

    Tái bút: @raicatroisong
     
    Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    CHƯƠNG 1. NHỮNG CÁI CHẾT - HỒI 1


    Hồi 1.

    Okutama

    Giữa một đêm mùa đông giá buốt, trên con đường đèo nối liền tỉnh Saitama với Tokyo, nơi được mệnh danh "nỗi sợ vô hình" với những khúc cua tay áo khắt nghiệt, càng khó khăn với những tài xế vào lúc con đường xi măng ấy nhận được một trận tuyết rơi.

    Hôm nay, cũng chính tại đây, Tử Thần đã lấy đi một mạng người nhưng hoàn toàn có chủ đích.

    Chiếc ô tô màu đen lao ra khỏi màn sương trắng dày đặc một cách kỳ lạ, đầu xe đâm thẳng vào lan can con đèo rồi lao thẳng xuống vực.

    Dường như chủ nhân của con xe này không có phản ứng bẻ lái hay đạp phanh, hắn đã mặc kệ chiếc xe bay xuống.

    Bánh xe vẫn xoay tròn nhìn lên bầu trời đen kịt không sao không trăng, bốn chiếc kính vỡ tan, đầu xe biến dạng, cả chiếc xe đều bị trầy xước.

    Một vụ tai nạn xe quá đỗi bình thường với những con đèo xuyên núi vào mùa tuyết rơi.

    Dưới một đống đổ nát của chiếc xe, lồ lộ xuất hiện một bàn tay trắng đến kỳ dị, dòng máu chảy dài nhuốm đỏ xuống từng khớp ngón tay, nó cố gắng vươn xa, kiếm tìm một khoảng trống của nền đất ướt, viết lên đó một dòng chữ bằng dòng máu đỏ tươi tanh nồng: Ko – Shi – No

    Koshino libra.

    ***

    Trời hửng nắng, đây là đợt nắng đầu tiên của mùa đông, những tia nắng len lỏi qua ô cửa sổ, vượt qua tấm rèn nhỏ để nhẹ nhàng đáp lên gương mặt xinh đẹp của nàng thiếu nữ nhỏ.

    Yamei Taurus dụi mắt, lười biếng lăn qua lăn lại trên chiếc giường màu be, cả cơ thể trở nên dị dạng với từng động tác ưỡn xương vang lên vài tiếng crăng crắc.

    - A... trời sáng rồi hả? umm... không muốn tới trường...

    Taurus thở dài, đôi đồng tử xanh dương êm ả nhìn chằm chằm vào trần nhà màu trắng, cô không muốn đi học, điều đó thật nhàm chán nhưng cũng không thể cúp học được, Taurus quằn quại với sự đấu tranh tâm lý mỗi buổi sáng nhưng sau cùng kẻ chiến thắng luôn là việc đi học.

    Taurus rời bỏ chiếc giường ấm áp, kéo tấm rèn mở cửa sổ để lấy chút hứng thú với việc đi học.

    Với một loạt hành động mà mỗi buổi sáng ai ai cũng phải làm, cuối cùng Taurus bước ra với một bộ đồng phục cấp 3 của trường Trung Học Gamadentsu, ở phía bên trái ngực đính bảng tên "Yamei Taurus – 3A".

    - Tauri, cơm trưa mẹ để trên bàn đó, nhớ ăn sáng đi.

    - Vâng mẹ!

    Taurus ngước mắt nhìn vào chiếc đồng hồ được đặt ở phòng khách, vì còn sớm nên cô sẽ ăn sáng ở nhà.

    - ủa ba?

    Ba chưa đi làm hả?

    - còn sớm mà Tauri, ba vẫn còn lưu luyến cái hương vị cà phê của mẹ con

    Taurus phì cười, có thể trên lớp cô nàng là một người khép kín nhưng với người thân lại là một luồng năng lượng ấm áp.

    Taurus rất thích người mẹ của cô, người chỉ là một bà nội trợ không thể bình thường hơn, Taurus cũng thích người cha của cô, người cha của trưởng gia tộc Yamei với hàng ngàn những điều bí ẩn mà chính cô, người sẽ thừa kế do là con một, cũng không thể hiểu được.

    - hôm nay có gì mới không ba?

    Taurus mang phần ăn của mình ra ngồi bên chiếc ghế sô pha, thắc mắc nhìn lên màn hình ti vi đang chiếu bản tin thời sự.

    - a... tai nạn đèo Okutama?

    Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc ti vi hiện đang chiếu lên hiện trường của một vụ tai nạn đèo Okutama, một khoảng lan can vỡ vụn, bên dưới là hình ảnh của một chiếc ô tô bóp méo do va đập.

    Ánh mắt Taurus không hoàn toàn đặt trên con xe đó mà chạm vào một thân ảnh có lẽ là người nhà của tên xấu số kia.

    "đẹp thật... là học sinh trường Gamadentsu giống mình hả?"

    - con đèo đó không bình thường.

    Taurus khựng người, cô khẽ quay sang nhìn gương mặt người cha không chút biểu sắc, sực nhớ cách đây hai tuần cha cô đã đi công tác ở tỉnh Saitama, hiển nhiên là đã bước ngang qua con đèo đó.

    Taurus trầm ngâm, cô biết, một khi cha đã nói vậy thì nghĩa là năng lượng âm dương của cái đèo đó đang không được cân bằng, chắc chắn phần âm đang chiếm nhiều hơn năng lượng phần dương.

    Vậy hẳn là có người chết oan.

    Ngay từ khi chỉ còn là một đứa trẻ chưa biết nói, Taurus đã có thể cảm nhận được năng lượng của âm dương ở bất cứ đâu mà cô nàng từng đi qua hoặc từng thấy, đặc biệt Taurus có phản ứng rất mạnh với những oán khí cao.

    Cái trực giác tâm linh này của cô là được truyền từ gia chủ nhà Yamei, chính là cha của cô.

    Taurus lắc đầu, cô quyết định sẽ không quan tâm đến việc này nữa, dù gì thì với năng lực nhạy bén với âm khí cũng khiến cô nàng có một cuộc sống không được thư giãn rồi.

    Tuy vậy nhưng ánh mắt xanh đó vẫn đang dán chặt lấy màn hình ti vi cho tới khi chuyển cảnh.

    Suốt cả quãng đường đến trường Taurus thẩn thờ như người mất hồn, dòng suy nghĩ của cô vô thức mà tua đi tua lại hình ảnh của con đèo Okutama và người thiếu nữ nhỏ nhắn kia, cho tới khi bên tai của Taurus vô tình thu được một loại âm thanh của cuộc trò chuyện.

    "cậu biết gì không, điều kỳ lạ thứ bảy ở trường học, Hanako-san, nếu cậu triệu hồi được nó thì sẽ được ban điều ước đấy"

    "haha, nghe thú vị đó..."

    Điều ước hả? mình có điều ước nào không ta...?

    Đôi chân Taurus dừng lại, chiếc đồng tử màu xanh khẽ mở to quay đầu nhìn vào hai cô gái vừa mới đi ngang qua mình đang dần hoà mình vào đám đông học sinh và biến mất.

    Một cảm giác bất an xen lẫn thích thú đang âm thầm len lỏi vào trái tim của Taurus khiến cô nàng bâng khuân, nhưng có mọt điều chắc chắn là cô đã cảm thấy tò mò về điều kỳ bí thứ 7 rồi.

    Đôi ngươi xanh cong lại, khẽ ánh lên một điệu cười thích thú khi đọc mấy dòng miêu tả về nó ở trên mạng.

    Đây rồi, khởi đầu của một chuỗi rắc rối.

    ***

    "để triệu hồi được điều kỳ bí thứ 7, hãy đến nhà vệ sinh nữ thứ 3 của tầng 3 trong trường, gõ lên cánh cửa đóng kín đó 3 lần rồi nói...."

    - Hanako ơi Hanako, hãy thức dậy nào, ra đây chơi với tớ đi nào Hanako à...

    Taurus thẫn thờ đưa đôi mắt xanh nhìn trân trân vào cánh của màu trắng đục thường thấy của nhà vệ sinh, cô không biết chính bản thân mình đang làm gì nữa, nghe lén được cuộc trò chuyện của đôi bạn cùng lớp, sau đó vì tò mò mà tìm kiếm nó trên mạng rồi đờ đẫn mà làm theo?

    Taurus biết và thậm chí là hiểu rõ cái câu nói "sự tò mò sẽ giết chết một con mèo" nhưng cô lại không thể ngăn cản được chính mình mỗi lần tò mò.

    Taurus đã suýt chết không chỉ một, mà là rất nhiều lần vì tính tò mò của chính cô, nhưng có một điểm chung ở mỗi lần thập tử nhất sinh ấy, là đều liên quan đến tâm linh.

    "a, chết tiệt, mình đang làm trò hề gì vậy chứ!

    Đã tự dặn là không được dính líu đến ma quỷ rồi mà!"

    Taurus lên tiếng cười nắc nẻo, toan có ý định quay đầu rời đi nhưng liền khựng lại.

    Không đúng... cái không khí này...

    Vốn dĩ nhà vệ sinh của trường Trung Học Gamadentsu luôn được khoác lên mình một bộ áo sạch sẽ và thơm tho nhưng cái không gian trước mắt Taurus lại khác hoàn toàn, mùi hương dầu tràm bay đi thay thế vào đó là một thứ hỗn hợp mùi của xác động vật để lâu ngày kèm theo những vết nhơ nhuốt đen đỏ bám lên xung quanh cái gian phòng, dưới chân Taurus tràn ra thứ nước cống xanh ngắt hôi hám, cả căn phòng dần trở nên méo mó một cách kỳ lạ.

    Cả cơ thể Taurus dường như bị đông cứng, đôi chân đang hướng đến cánh cửa đột nhiên không còn nghe theo tâm trí cô nữa, nhịp tim Taurus tăng nhanh, dòng máu lưu thông trong cơ thể trở nên căng cứng, mọi hoạt động của cô đều đang ở mức vận hành tối đa.

    "mình sắp tàn đời rồi hả?!"

    Taurus khẽ nuốt khan một ngụm nước bọt xuống cổ họng, cứng ngắt quay đầu nhìn vào tay nắm cửa của nhà vệ sinh đang từ từ vặn trong khi hoàn toàn không có ai trong đó và Taurus cũng không hề đụng vào.

    "loài người, ngươi gọi ta à?"

    - Á Á Á Á Á Á Á Á Á
     
    Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    CHƯƠNG 1. NHỮNG CÁI CHẾT - HỒI 2


    Hồi 2.

    Hanako - điều kỳ bí thứ bảy.

    Tiết học môn Văn vẫn đang diễn ra, lời giảng bài như gây mê của thầy giáo vẫn đang đều đều phát ra nhưng chúng đều không khiến Taurus chú ý.

    Cô nàng treo ngược tâm hồn lên cành cây, thẫn thờ vẽ nguệc ngoạc lên cuốn vở trước mặt một hình thù kỳ lạ với cái đầu tròn màu đỏ cùng cái đuôi ngoằn ngoại toả ra vài tia lửa.

    "ồ, đây là ngôn ngữ của mấy người hả?"

    Taurus cắm mặt vào cuốn vở, cô làm ngơ đi giọng nói đang lơ lửng thì thầm bên tai tò mò chỉ chỏ.

    "loài người, ta biết cô nhìn thấy ta"

    Taurus vẫn im lặng.

    "cô đang vẽ ngọn lửa ma trơi của ta đấy"

    .

    "nè, đừng có lơ ta, loài người hạ đẳng"

    Giọng nói phát ra lần này có chút bực mình, nó không chịu nổi bát bơ to đùng của Taurus nữa, liền thản nhiên leo lên đầu của cô mà ngồi nhằm tạo ra một sức mạnh tâm linh khiến Taurus nhanh chóng cảm thấy mệt mỏi rồi ngủ gật lúc nào không hay.

    Và, cô đã bị thầy giáo dậy văn nhìn thấy.

    Taurus bực mình đứng ngoài hành lang, đôi mắt xanh ngắt của cô nàng trở nên lạnh lẽo khi trực tiếp nhìn lấy gương mặt của cái tên đã khiến cô phải ở đây.

    "nếu cô không lơ tôi thì đâu có chuyện này"

    - Và cậu cũng biết rằng ở trong lớp không được phép nói chuyện riêng, hơn nữa cậu là ma, nếu tôi trả lời cậu thì tôi sẽ bị coi là tự kỷ mất.

    Lần này cái giọng kia hoàn toàn im lặng, Taurus thở dài trong bụng nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào nó, bấy giờ cô mới có thời gian quan sát tên này.

    Một cậu bé khoảng chừng 15 tuổi do vóc dáng nhỏ nhắn cùng với kiểu tóc phổ biến trong giai đoạn cuối của thời kỳ Showa nhưng phần đuôi tóc trông dài hơn bình thường, có lẽ là lâu rồi chưa được cắt với bộ trang phục Gakuran thường thấy của học sinh cấp 3.

    Thế nhưng điểm đặc biệt thu hút Taurus chính là đôi mắt màu đỏ lòm của nó, chẳng lẽ ai chết cũng sẽ có màu mắt ấy hả?

    - này, cậu tên gì?

    "đến giờ cô mới chịu cậy mồm hỏi tên ta hả?

    đáng lẽ ta sẽ không nói vì thái độ xất xược của ngươi nhưng vì ngươi là ngươi duy nhất đã triệu hồi ta sau hơn cả chục năm dưới âm phủ nên ta sẽ đặc cách cho đấy, liệu mà nghe rõ, tên ta là Hanako Pisces".

    - lắm mồm thật.

    Taurus ngửa đầu ra sau một cách uể oải sau khi ném cho tên kia một câu nói ngắn ngọn như một xô nước lạnh dội thẳng vào cái tôi cao của nó.

    À, giờ thì không phải nó nữa, mà là Hanako Pisces.

    Ngẫm lại thì cũng là cái tên hay.

    "còn cô tên gì hả?"

    - gọi tôi là Kim Ngưu.

    ***

    "điều ước hả? tất nhiên là ta có quyền năng đó nhưng cô đã biết đến luật điều ước chưa hả?"

    - luật điều ước? là gì?

    Pisces dừng lại một chút và nhìn chằm chằm vào Taurus như đang xăm soi điều gì đó trước khi nói tiếp.

    "có lẽ cô chưa biết... tôi là linh hồn dưới âm phủ cho nên bất cứ giao dịch gì đều sẽ có có cái giá của nó, tôi là ma quỷ chứ không phải thiên thần.

    Kim Ngưu, tôi mong cô nhớ cho rõ, mọi thứ tâm linh ở đây đều là người của âm tào địa phủ và..."

    Pisces khẽ ngập ngừng trong thoángg chốc tựa như đang lưỡng lự.

    "ngôi trường này không có khí dương, trừ những học sinh như cô"

    Taurus rung động với câu nói cuối của Pisces, trước giờ cô luôn luôn tự tin với khả năng cảm nhận âm khí đặc trưng của dòng họ Yamei nhưng chỉ với một câu nói duy nhất của tên quỷ này đã khiến cô nghi ngờ vào năng lực đó của bản thân, nhưng hà cớ gì cô phải tin hắn ta nhỉ?

    Đúng là hắn là ma, là người của địa phủ nên hẳn sẽ biết rõ một vài điều nhưng dù sao Taurus cũng là con trưởng của nhánh nhà pháp sư trong tứ đại pháp sư của đất nước kia mà.

    - sao cũng được, tôi chỉ muốn cưa đổ được crush thôi.

    "crush?

    ồ, là thuật ngữ về người thầm thương trộm nhớ của giới trẻ hiện nay hả?"

    - cậu biết sao?

    "sao lại không?

    Dưới âm phủ không có lạc hậu như mấy người truyền miệng đến đâu nhé, mà thậm chí còn được nhiều linh hồn yêu thích nữa"

    - Ý cậu là những linh hồn xấu hả?

    "nếu tôi là linh hồn xấu thì bây giờ cô không còn đứng ở lan can này nhìn ngắm bầu trời trên kia đâu"

    - vậy cậu giúp tôi được chưa?

    "thực sự là chẳng có tý phép lịch sự nào với người già"

    Pisces trề môi lẩm nhẩm, tính toán thời gian mà cậu ta đã sống với tư cách là một hồn ma dưới âm phủ.

    - nếu tính tuổi thì cậu chỉ mới 15 thôi nhóc con, cậu đã dừng phát triển rồi.

    "lúc tôi chết tôi đã 16 rồi hơn nữa tôi đã tồn tại trên thế giới này được hơn hàng chục năm rồi"

    - thì tôi nói tuổi của cậu chứ đâu có bảo đến số năm cậu tồn tại?

    Taurus nấc lên cười, thoải mái tận hưởng trêu chọc đứa con nít Pisces đến độ chảy cả nước mắt, vì nơi mà hai đứa này đang nói chuyện là khu sân thượng của trường, ít có người qua lại nên cái hành động tự dưng lại cười của Taurus không bị ai nhìn thấy, hoặc không, vẫn đang có một con mắt đen láy đang nhìn chằm chằm vào cô.

    - vậy thoả thuận giúp tôi tán tỉnh được với crush nhé?

    "nếu cô đã tự nguyện thì đừng có trách"

    - biết rồi.

    Pisces gật đầu ghi nhận sự lựa chọn của Taurus, lôi từ trong túi quần bộ đồng phục ra một quyển sách khá dầy có chiếc bìa màu màu hồng không thể nữ tính hơn.

    - khoan, cái đó là gì?

    Taurus khẽ nhíu mày, một cảm giác bất an chảy dọc theo gương mặt nhỏ của cô khi cuốn sách bìa hồng đó xuất hiện.

    "cần một thời gian để ký điều luật nên tôi sẽ giúp cô theo cách mà một quân sư tình yêu sẽ làm"

    - hả...

    đ, đừng nói là...

    Taurus dường như đã đoán được việc làm tiếp theo của Pisces, dự cảm không lành của cô đã đúng... cuốn sách bìa hồng trên tay Pisces chính là 1001 cách cưa đổ crush.

    Taurus không biết bản thân nên khóc hay nên cười nữa cơ mà điều quang trọng hơn... liệu mình có tin tưởng được tên này không?

    "bước đầu tiên, cô có tài nấu nướng không...?"

    - ờ, một chút...

    ***

    "cô tính hù doạ hắn ta hả?"

    - tôi đã cố lắm rồi!

    Taurus ngục ngã trên chiếc bàn inox lạnh ngắt, đối mắt nhìn vào món ăn mà cô vừa làm, một thứ bùi nhùi màu đen do đem nướng quá chín, đã thế lại còn có hình ảnh cực kỳ ghê tởm mà đến Pisces, người đã nhìn thấy hàng trăm thi thể phanh thây lúc còn ở dưới địa phủ, còn phải lên tiếng cảm thán.

    "bỏ đi, cô không hợp với việc bếp núc đâu"

    - hờ...

    "tạo một thiện cảm với crush, điều này chắc cô làm được mà nhỉ?"

    Pisces bay lơ lửng trong không gian, thoải mái điều khiển trọng tâm cơ thể để có thể nằm ra giữa không trung, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào cuốn sách bìa hồng.

    - ồ, thực ra thì...

    Taurus ậm ừ, cứ nhắc đến chuyện cô đã tụt quần crush ngay tại giữa sân trường hôm khai giảng, mặc dù đấy chỉ là một tai nạn thôi nhưng nó đã để lại một nỗi nhục nhã trong lòng cô và ắt hẳn cũng đã gây ra ác cảm cho anh ta rồi.

    - cậu ấy còn mặc quần xịp hình shinosuke nữa chứ!!

    Pisces đứng lặng người, cơ thể giần giật theo từng lời nói của Taurus, nét mặt hả hê vui cười trong thoáng chốc trở nên ghê tởm, ngay cả đứng gần cũng không còn nữa khi tận tai nghe mắt thấy cái điệu cười không thể nguy hiểm hơn của cô nàng.

    "cô, cô, cô là biến thái hả??"

    - đó chỉ là tai nạn thôi, tôi không phải!!

    "ca... cái đồ biến thái!"

    - cậu cũng không khác tôi đâu khi mà chọn nhà vệ sinh nữ để chết!!

    Taurus ngượng đến đỏ mặt, thiếu điều mà muốn bùng nổ.

    "tôi không có chọn! chi... chỉ là..."

    Mà bên này thì Pisces cũng chẳng kha hơn là bao.

    - là?

    "a! bỏ đi, cô cũng không cần biết đâu!!"

    - hờ!

    đã thế thì đừng có gọi tôi là biến thái!!

    Taurus hét lớn, đôi mắt xanh nhắm vào Pisces một cách giận dữ nhưng trái với việc hoảng sợ hay ngại ngùng mà Pisces lại trưng ra một bộ mặt không thể nào tức cười hơn nhìn về cánh cửa của phòng bếp.

    Taurus khẽ nheo mắt, tò mò mà quay lại nhìn về phía cánh cửa, sau đó, à làm gì còn sau đó...

    - L...

    Leorim...?

    - xi, xin lỗi đã làm phiền...

    - Ê!

    KHÔNG CÓ NHƯ CẬU NGHĨ ĐÂU!!

    ĐỪNG CÓ BỎ ĐI MÀ, NGHE TỚ GIẢI THÍCH ĐÃ!!

    Ê!!!

    Taurus chưa dứt câu liền nghe thấy tiếng cạch cửa không thể nào chân thực hơn, thậm chí nó còn vang vọng khắp gian phòng.

    Taurus gần như đạt đến cực điểm, ôm mặt khóc ròng gục xuống bàn inox.

    "hahaaha!!

    Coi kìa coi kìa, bây giờ thì chắc hẳn cả trường sẽ coi cô là kẻ lập dị nói chuyện một mình trong nhà bếp, hơn nữa nếu mà tên kia nhìn thấy cái bầy nhầy trên bàn thì cô không còn hố để chui luôn!!

    Hahahahahahaa..."

    Pisces lên tiếng cười đến nấc cụt, và cậu ta không chỉ cười mà còn liên tiếp đập vào lưng Taurus, tuy là ma nên không trúng được nhưng cũng từ đó mà truyền đến người Taurus một lượng âm khí cũng không nhỏ.

    - tôi ghét cậu...

    Giọng nói Taurus nhẹ nhàng bất ngờ, mặt càng cúi hơn như muốn đâm thủng cả cái bàn inox, tiếng khóc thút thít bắt đầu vang lớn hơn khiến Pisces khựng tiếng cười mà cuống quýt.

    "kh, khoan đã... cô khóc thật đấy à..."

    - tôi ghét cậu ư ư...

    "nè... nè... tôi không có biết dỗ đâu!!"

    - tên khốn nạn oaoa...

    "th, thôi mà..."

    Pisces luống cuống bay lòng vòng quanh người Taurus, lúc còn ở địa phủ do số tuổi nhỏ nhất nên cậu được cưng chiều, do đó mà khi đối mặt với một cô gái đang khóc, Pisces nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào.

    "Nếu một cô bé khóc với em thì chỉ cần xoa đầu người đó là được"

    Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong tâm trí Pisces khiến cậu bừng tỉnh

    "phải rồi ha"

    Taurus vẫn đang khóc mà đến chính cô cũng không hiểu tại sao cô lại khóc, thật chẳng giống cô tý nào cả, cái mạnh mẽ chịu đựng hằng ngày đâu mất rồi chứ?

    Suốt cả ba năm học bị cô lập cũng chưa đáng để cô khóc thế này kia mà!

    Bất chợt Taurus cảm nhận được một thứ đặt lên mớ tóc xanh đang rối bù của mình.

    "nè, đỡ hơn chưa hả..?"

    Taurus lặng thing, cô từ từ ngước mặt lên, đôi mắt xanh ngấn nước trở nên long lanh tựa mặt biển lúc có nắng, Taurus nhìn vào đôi ngươi đỏ đang được phóng to mang theo chút dịu dàng, trên đỉnh đầu nhận được một hơi ấm kỳ lạ.

    Bàn tay của ma ấm đến vậy sao?

    Taurus bị thu hút bởi năng lượng dương khí mà không biết tại sao lại toả ra từ người đã chết như Pisces.

    Ở bên ngoài, con người tên Leorim vẫn đang đứng đấy, nhẹ nhàng dựa lưng vào cánh cửa vừa được đóng kín, đôi mắt đen của hắn khẽ mở nhẹ.

    - hazz, phiền phức rồi đây.

    ***
     
    Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    CHƯƠNG 1. NHỮNG CÁI CHẾT - HỒI 3


    Hồi 3.

    Tiếng kèn của tử thần

    Màn đêm vây kín cả bầu trời, cái đêm hôm đó là một đêm mưa không trăng, không sao cũng không mây, tạo cho con người ta một cảm giác sợ hãi trong vô thức.

    Giữa một căn phòng rộng lớn với những món đồ nội thất ngổn ngang, tấm rèm rắng bằng vải lụa bay phấp phới nơi ô cửa sổ đang mở, tiếng mưa rơi lộp độp bên hiên nhà, thi thoảng lại xuất hiện những màn chào hỏi của vị Lôi thần gàm rú một cách ghê rợn.

    Ở giữa đống ngổn ngang lẫn lộn chăn mềm cùng một vài hình ảnh và những viên thuốc con nhộng, thân thể nàng tiểu thư cành vàng lá ngọc hiện lên qua từng ánh sáng lập loè của tia chớp, với một cơ thể gầy gò ốm yếu cùng nước da trắng đến kỳ lạ, Koshino Virgo thở hổn hển trên nền nhà lạnh ngắt, mồ hôi nhiễu nhại thấm vào lớp vải lụa màu trắng càng khiến cô trông thật đáng thương.

    "làm ơn, im đi, im đi!!!"

    Virgo cố gắng bịt chặt hai tai của mình, hét lên trong tiềm thức đầy đau đớn, cô run rẩy co người lại, sắc mặt dần trở nên trắng bệch, mồ hôi càng ngày càng ứa ra như suối, bên tai Virgo đang phải chịu đựng một sự tra tấn mà chỉ có cô, một tiểu thư danh giá - một thành viên của gia tộc Koshino mới có thể cảm nhận được.

    Là tiếng kèn của tử thần.

    Virgo ghét tiếng kèn này, bởi khi nó cất lên nghĩa là một thành viên trong gia tộc cô đã chết.

    Đặc biệt hơn là với người thân mà chủ thể quý trọng, tiếng kèn ấy sẽ phát ra những âm thanh chói tai đến cùng cực.

    Đây là một lời nguyền liên thế hệ.

    Virgo có cảm giác não muốn nổ tung, cô lăn lộn trên nền nhà lạnh lẽo, tiếng sấm giật đùng đùng bên ngoài không khiến cho cô chú ý, nước nơi khoé mắt chảy nhẹ xuống đôi môi nhỏ mang theo một hương vị mặn chát.

    Từ bên ngoài ô cửa sổ đang mở xuất hiện một bóng đen, trên tay là một lưỡi hái, hắn giương đôi mắt đỏ tựa màu máu nhìn chằm chằm vào Virgo đang giãy giụa.

    - người tiếp theo có thể là cô đấy, đừng dại dột mà đi hoá giải lời nguyền, Koshino Virgo.

    Virgo lặng thing nhìn trân trân vào ô cửa sổ đang mở, trong đôi ngươi màu xanh ấy chứa cả mọi loại cảm xúc.

    Nhưng có lẽ thứ chiếm nhều nhất chính là một câu hỏi

    Tại sao?

    ***

    Tia nắng rọi vào cánh cửa sổ, đôi mi nặng trĩu của Virgo bị đánh thức bởi một tràng cuộc gọi điện thoại inh ỏi.

    Ánh mắt xanh trong vắt của Virgo vô hồn nhìn chằm chằm vào dòng chữ "anh trai thối" trên màn hình hiển thị, đôi môi khô hốc cùng một con ngươi đỏ tấy là minh chứng cho một đêm hành hạ bởi lời nguyền nhà Koshino, thứ mà cô đã từng phải chịu đựng khi chỉ mới 6 tuổi.

    - vâng, tôi là em gái của số điện thoại này, anh tôi xảy ra chuyện gì sao?

    Virgo bấu chặt tay mình đến mức rỉ máu, áp sát chiếc điện thoại bị bể một góc màn hình vào đôi tai lạnh ngắt, nói với người bên kia bằng một giọng nói bình thản trái ngược với nét mặt trắng dã.

    Bởi chuyện nhà Koshino cần phải giữ bí mật.

    - đèo Okutama?

    Anh trai tôi ư...??

    Viên cảnh sát này, anh không nhầm chứ...?

    Thôi được, tôi sẽ đến đó sớm!

    Virgo thở dài trong đầu, cô giương đôi đồng tử xanh nhìn vào mọi thứ trong căn phòng, thật trống vắng.

    Nhưng cũng chẳng thể cứ đực người ngồi tại đây được, Virgo nghĩ, rồi lảo đảo đứng dậy, bàn tay vịn vào chiếc bàn gần đó rồi lần từng bước tiến đến tủ đồ.

    Sau 30 phút đi đường, Virgo đã có mặt tại hiện trường vụ tai nạn Okutama, nơi mà chiếc ô tô đen đã mất thắng lao xuống vực.

    Gương mặt cô không một chút sợ hãi mà lại trở nên lạnh lùng một cách khó tin.

    Virgo đưa đôi mắt biếc nhìn ngó xung quanh cho tới khi có một viên cảnh sát đã chắn trước tầm nhìn cô

    - em học sinh, sao em lại ở đây?

    Nơi này nguy hiểm lắm, em mau về đi.

    Virgo khựng người, ngước đôi ngươi âm u lên nhìn viên cảnh sát, nhưng chưa để cô mấp máy miệng thì đã có giọng nói ồm ồm của một gười đàn ông ở tuổi trung niên cất lên.

    - ồ, để cô bé ở lại đi, đó là người nhà duy nhất của nạn nhân.

    - dạ vâng sếp!

    Viên cảnh sát liếc nhìn Virgo đang vô thức mà nhìn chằm chằm vào mình, đôi mắt của hắn có một màu đỏ đến rùng rợn.

    Hắn nhẹ nhàng chào cô cùng với lời tiếc thương và nhanh chóng rời đi tiếp tục công việc.

    - cháu muốn đi xem chỗ bị tai nạn hay về đồn để cung cấp lời khai?

    - a... ngài là người đã gọi cho cháu ạ?

    Virgo giật mình hoàn hồn, dời tầm mắt ra khỏi người viên cảnh sát vừa rời đi và để nó đậu lên gương mặt của người trước mắt, là một viên đại tá.

    - không phải ta nhưng cũng không cần quan tâm đâu, cháu là Koshino Virgo nhỉ?

    - vâng ạ, cháu có thể...

    ừm...

    - nếu cháu muốn.

    Virgo hít lấy một ngụm khí lạnh, hướng đôi chân đến vùng đang được cách ly từ từ và chậm rãi.

    Cơn gió nhẹ thoáng qua làm rung rinh mấy ngọn cây cao, những lọn tóc con được xoã thẳng của nàng tiểu thư khẽ bay theo từng đợt gió thổi.

    Virgo nắm chặt tay, một bóng lưng cô đơn đến lạnh lẽo, đôi đồng tử xanh bị trút hết sức sống, thay vào đó là một con ngươi đỏ được hé mở.

    Cô nhắm mắt, lẩm nhẩm trong miệng cái tên của người anh trai rồi hé mở mắt lần nữa.

    Khung cảnh trước mắt Virgo thay đổi, từ một vùng đất cằn cỗi trở thành một vườn hoa oải hương đẹp đến mê hồn, nhưng vẻ đẹp này không khiến con tim đau nhói của Virgo dịu lại bởi cái người đứng trước mặt cô bây giờ chính là người anh trai đoản mệnh của cô – Koshino Libra, cùng với anh chính là ba mẹ cô.

    Cô lặng nhìn gương mặt thanh tao của người anh trai đang mỉm cười với ba mẹ của hai người, đoạn cả ba quay đầu lại, đồng loạt nhìn vào Virgo rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp chạm vào trái tim lạnh cóng của cô.

    "hãy sống hết phần đời của ba mẹ và cả anh nhé, Virgo à"

    Giọng nói của anh trai vang vọng trong tâm trí của Virgo rồi trở thành một dòng suối nóng âm ỉ chạy khắp cơ thể cô.

    Virgo mở mắt, cô trở lại với con đèo mang tên Okutama cùng với cái xác của anh trai đang được đưa lên xe cấp cứu, Virgo lặng lẽ quan sát rồi từ từ quay gót chân.

    Lời nguyền hả? nó là cái thứ gì mà lại cả ngang dám cướp hết mọi thứ thuộc về mình?

    ***

    Taurus thẩn thờ ngước mặt lên nhìn trần nhà màu trắng đã ngà màu, thầm lập ra một kế hoạch đi chơi một mình sau giờ học coi như là một phần thưởng nhỏ cho một ngày mệt mỏi vì một con ma nào đó tên Hanako Pisces.

    Pisces vẫn lởn vởn bên cạnh Taurus nhưng lại im lặng đến khác thường, và điều này khiến cô cảm thấy hài lòng.

    Tiết học cuối diễn ra trong sự mơ màng, ánh mắt Taurus dán chặt vào bầu trời ngoài cửa sổ đã ngả màu cam của hoàng hôn, mấy cái đám mây bắt đầu xuất hiện nhiều hơn theo thời gian, dự kiến có lẽ trời sẽ mưa.

    Tiết cuối cùng trong ngày nhanh chóng kết thúc với mấy tiếng cười rộn rã của đám học sinh.

    Taurus nhanh chóng thu dọn sách vở vào chiếc cặp, đôi mắt không ngừng liếc qua tấm kính nơi cửa sổ, từ một màu cam đẹp đẽ giờ đã nhường chỗ cho một lớp mây đen nghịt cả bầu trời.

    "có lẽ mưa lớn đó"

    Pisces lên tiếng, một nửa cơ thể của cậu ta đang ở bên ngoài lớp kính, một nửa còn lại đang ở trong lớp.

    Taurus có chút giật mình nhưng nhanh chóng ổn định lại tinh thần, thì, cậu ta là ma mà, xuyên tường thì có gì lạ.

    "tôi không thể rời khỏi trường"

    - ồ, vậy thì tôi khoẻ rồi.

    Taurus nhún vai, kéo chiếc cặp đen của mình lên và đeo vào người, không do dự mà quay lưng lại với Pisces đang lơ lửng mãi với một tư thế, cô phải nhanh chóng đi về thôi nếu không trời sẽ mưa to và mẹ cô sẽ lo lắng.

    "này, hãy đi thẳng về nhà và đừng ghé lại bất kỳ chỗ nào"

    Pisces nói, giọng điệu có chút trầm ngâm, đôi mắt đỏ của cậu ta dính chặt lên bầu trời đen kịt, một cảm giác bất an chạy dọc trên cơ thể của cả hai người.

    - tại sao chứ?

    Lớp học đã nhanh chóng trở nên vắng bóng, tạo điều kiện làm giọng nói Taurus trở nên vang vọng, đôi đồng tử xanh nhìn vào bóng lưng của Pisces qua vai.

    "bản hợp đồng giữa cô và tôi đã ký nhưng..."

    Pisces ậm ừ, cậu ta lén nhìn vào sắc mặt của Taurus.

    "cô và anh ta đơn giản đã không có duyên"

    Dứt câu, Pisces quay hẳn người vào trong lớp, đối mặt với bóng lưng Taurus đang dần quay lại, cậu khẽ động đậy yết hầu nhỏ.

    - điều đó có nghĩa gi hả?

    Taurus cau mày, cô vẫn chưa biết được điểm bất thường hay nói cách khác, Taurus không hề biết về cái giá phải trả.

    "người phụ trách duyên, con quỷ mang tên Aquarius chỉ đồng ý nếu cả hai người đều có mệnh của nhau"

    - tại sao?

    Chẳng phải cậu mới là người giúp tôi hả?

    "Kim Ngưu, tôi mong cô hiểu rằng, người cô thầm thương đã có người trong lòng rồi! nếu cô vẫn cứ khăng khăng thì cái giá phải trả đối với cô là quá đắt"

    - tôi đã bảo với cậu bằng mọi giá nào tôi cũng đồng ý mà?

    Với lại cậu ta chỉ mới có người trong lòng chứ cũng có phải là người yêu chính thức đâu chứ?

    Tôi vẫn còn cơ hội.

    Pisces gần như chết lặn, cậu nắm chặt tay đến mức có thể để lại cả vết hằn.

    "cô sẽ phải giao dịch với quỷ"

    Pisces nhấn mạnh, lời nói có chút gấp gáp.

    - được.

    Pisces mím môi khi nghe lời nói phát ra một cách dứt khoát của Taurus, cậu không thể hiểu nổi cô gái này đang làm trò gì, tại sao lại điên cuồng với một người mà thậm chí cô còn chưa giao tiếp lần nào?

    "cô... muốn một điều ước khác đúng chứ?"

    Taurus lần này im lặng, cô khẽ di chuyển tầm nhìn của mình từ người Pisces xuống sàn nhà lạnh lẽo rồi hướng nó trở về với cánh cửa ra vào trước mặt.

    "hãy nghĩ kỹ đi"

    - không cần, hãy làm đi.

    Taurus dứt câu liền bước chân ra khỏi cánh cửa và cứ thế biến mất trước ánh nhìn ngây ngốc của Pisces.

    Nhưng trước khi Taurus kịp khuất bóng, cậu đã nói thêm vào.

    "cô, đã biết trước về luật điều ước và địa phủ Gamadenstu rồi, đúng không, Yamei Taurus"

    Đây không phải câu hỏi, là một câu khẳng định và sự im lặng của Taurus chính là lời đồng ý.

    ***

    Taurus bước từng bước ra khỏi trường, sắc mặt trở nên âm u y hệt như thời tiết của hiện tại, cô tức tối vò đầu, cố tình làm rối bù mái tóc xanh gọn gàng.

    - cái gì mà biết trước chứ, tên điên... azz đau đầu quá... nhưng... tại sao hắn lại bảo mình và Libra chưa từng nói chuyện...?

    Taurus đưa tay day day thái dương, thở dài ngao ngán với sự mệt mỏi trào dâng mà Pisces mang lại.

    Chợt, trong mớ ký ức của cô hiện lên hình ảnh của vụ tai nạn đèo Okutama mà cô vừa thấy trên ti vi sáng nay nhưng kỳ lạ thay, cô lại có cảm giác chính cô bây giờ là người trải nghiệm cảm giác của nạn nhân.

    Taurus vội mở mắt, thứ cô nhìn thấy đầu tiên chính là ánh sáng chói loá từ ánh đèn pha đang dần dần tiến gần hơn vào cô, đôi tai cô truyền đến một âm thanh đến chói tai.

    Tầm mắt Taurus bỗng thấy Pisces vươn tay đến nhưng lại bị kẹt ở đằng sau cánh cổng trường rồi sau đó, cô cảm nhận được những hạt mưa li ti đang vui vẻ chảy dài trên gương mặt thấm đẫm máu tươi.

    Và...

    ồ, cô đã nhìn thấy một bóng người mang đôi giầy sandal màu trắng đế đen, bộ đồng phục của trường giúp cô nhận ra hắn chính là bạn cùng lớp hoặc đó là do linh cảm cô mách bảo, điểm kết thúc trong mắt Taurus chính là chiếc lưỡi hái màu đen trên tay hắn ta.

    Taurus đã chết, chết khi đang được đưa lên xe cấp cứu.

    Một đoá hoa nhỏ màu trắng, cuối cùng em cũng được yên nghỉ.

    "Vớ vẩn, đây chỉ mới là sự khởi đầu thôi".

    Giọng nói vào cái đêm của Virgo lại vang lên, hắn vẫn lạnh lùng đưa con ngươi đỏ nhìn vào cái xác của Taurus.

    "cảm ơn cậu nhé, Pisces"

    Còn tiếp.
     
    Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    CHƯƠNG 2. MẬT MÃ CỦA NHỮNG CÁI CHẾT - HỒI 1


    Hồi 1.

    Cuộc gặp mặt

    Giữa rừng sách chất đống, ánh đèn vàng chiếu qua gương mặt góc cạnh hoàn hảo, in cái bóng lãng tử ấy vào mặt kính trong suốt.

    Mái tóc đỏ lấp ló qua từng chồng sách của chàng thiếu gia duy nhất của gia tộc Ogettsu – Sagittarius đung đưa theo từng nhịp tay lật giở những trang sách cổ của gia tộc.

    - thiếu gia, ngài hãy nghỉ ngơi đi ạ.

    Người hầu của gia đình mang lên thư phòng một đĩa thức ăn đêm, kèm theo lời nhắc nhở cho cậu chủ của mình nhưng Sagittarius có vẻ không bận tâm lắm, ánh mắt xanh dương vẫn chăm chú vào cuốn sách được thiết kế với chiếc bìa không tựa đề.

    Điều gì lại khiến một kẻ ham chơi có tiếng như chàng công tử bột Sagittarius chịu ngồi im một chỗ và đọc sách, đã thế còn là những cuốn sách về gia tộc, một điều mà cậu vốn dĩ chẳng mấy quan tâm?

    - cậu chủ nhỏ bắt đầu trở nên điên cuồng như thế là vì vụ án của đại tiểu thư, cũng chính là chị gái của cậu chủ, được kết án là tự tử và đóng án với lý do không thể tìm thấy manh mối.

    Cô hầu trưởng khẽ đưa ánh mắt thương xót qua khe cửa thư phòng, tay vẫn còn bưng chiếc khay bằng gỗ, cô đung đưa đôi môi nhỏ với người làm mới vào.

    - dù sao thì, công việc của chúng ta là dọn dẹp những phần được chỉ định trong ngôi nhà nên em đừng xen vào và cũng đừng hóng hớt quá nhiều chuyện riêng của gia đình Ogettsu này, nếu không, em sẽ nhận được cái giá là cả tính mạng của em.

    Cô hầu trưởng hít lên một hơi, rồi nhấn mạnh:

    - đặc biệt, con mèo của gia đình này, cái con mèo màu trắng lông xù ấy, nó làm gì thì cứ mặc nó đi, chỉ có cậu chủ nhỏ mới được phép chạm vào nó nên việc chăm thú cưng không phải việc của chúng ta, đừng xen vào, bằng bất cứ giá nào.

    Sau một hơi dài nhắc nhở những việc cần biết cho người làm mới, cô hầu trưởng thở dài rồi bước khỏi hành lang tầng 2 của toà biệt thự xây kiểu cổ, cũng khong quên kéo theo người làm mới, trả lại bầu không khí yên lặng vốn có.

    ***

    Reng reng reng

    Tiếng chuông phát ra từ chiếc điện thoại để bàn mang phong cách cổ điển từ những năm 1900 vang lên bên tai cậu chủ nhà Ogettsu khiến cậu ta thức giấc.

    Nhấc đầu khỏi cuốn sổ ghi chép, Sagitt mặt mày rối bù, ngáp ngắn ngáp dài với tay đến chiếc điện thoại là đồ cổ của cha mình.

    - cha ạ?

    - tên tiểu tử nhà con biết mấy giờ rồi không hả?!

    Tiếng hét lớn phát ra từ đầu ống nghe khiến Sagitt giật mình, cậu vội vàng ngửa mặt lên nhìn chiếc đồng hồ quả lắc được treo trên tường.

    - a, dạ... là bảy giờ bốn mươi lăm phút...

    Sagitt chớp mắt, định nói thêm thì bị câu nói của cha làm cho lạnh người.

    - con đã nghỉ học hơn một tháng rồi, ta không thể để con nghỉ thêm được nữa nên hôm nay bắt buộc phải đến trường!

    Dứt câu là một tiếng tút vang vọng từ ống nghe, Sagitt bàng hoàng, cậu mở to đôi mắt xanh nhìn vào ống nghe chiếc điên thoại kiểu cổ của cha rồi lại đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc vẫn đang đung đưa.

    - QUÁI GÌ VẬY CHỨ!!??

    SAO MÀ KỊP NỔI ĐÂY!!!

    Sagitt cuốn quýt đứng dậy và ngã xoà ra nền nhà lạnh lẽo do vấp phải một chồng sách nằm ở dưới chân nhưng cậu nhanh chóng đứng dậy và chạy vội ra căn phòng mà bản thân đã cắm rễ hơn hai tuần.

    - chị Rina, làm ơn chuẩn bị đồng phục cho em với!!

    Đôi mắt xanh của cậu sáng lên khi nhìn thấy cô hầu trưởng như thường lệ mang đồ ăn sáng lên trên thư phòng, vì cậu đã ở trong đó tận hai tuần, và vì không muốn mất thêm thời gian nên Sagitt đã vừa chạy vừa nói ới lại.

    - Sa, Sagitt, coi chừng té!

    Với kinh nghiệm lâu năm trong việc chăm sóc hai đứa nhóc nhà Ogettsu nên Rina, nữ trưởng hầu, đã nhanh chóng ra lệnh và sắp xếp công việc cho các người hầu khác trong nhà giúp cậu nhủ nhỏ quay trở lại trường học sau một tháng nghỉ học.

    - Sagitt đi học cẩn thận nhé, phần cơm trưa và bữa xế chị đã để trong cặp rồi đó, nhớ đừng để bị đói.

    - cảm ơn chị Rina!

    Sagitt nhận lấy chiếc cặp trên tay Rina rồi nhét chiếc bánh mì phết mức dâu tây vào miệng sau khi uống sạch một cốc sữa nóng mà không hề có cảm giác gì, cậu lại một lần nữa vắt chân lên cổ rồi chạy ra chiếc Toyota Century màu đen đang đậu trước cánh cổng thiết kế kiểu cổ.

    Sau ba phút ngồi trên xe, Sagitt cuối cùng cũng dễ thở hơn khi trước mắt cậu là ngôi trường Gamadentsu quen thuộc và còn khoảng hơn hai phút nữa là vào lớp.

    - vẫn ổn, vẫn kịp được ha... ha...

    Sagitt cắm đầu chạy lên tầng 3 sau khi đổi giày ở sảnh trường học, hơi thở ngắt quãng theo mỗi bước chân lên cầu thang, mồ hôi bắt đầu chảy ra trên chiếc áo sơ mi xộc xệch vì mặc vội.

    - a... mệt quá, chắc là ngồi nhiều quá nên cơ thể yếu đi rồi... phải bảo với chị Rina xếp lịch tập gym lại thôi...

    Sagitt nghĩ thầm, tầm mắt bỗng dần mờ đi, hơi thở nặng nhọc một cách bất thường, những bước chân cũng dần trở nên xiêu vẹo và sau đó, cậu chỉ nhớ rằng mình đã đụng trúng vào một người, có lẽ là con gái vì có mùi nước hoa thoang thoảng và một thứ mềm mềm chạm vào má cậu.

    Và khi tỉnh lại, thứ Sagitt thấy đầu tiên chính là một cái trần nhà màu trắng, bức tường cũng màu trắng, và một cái bàn tay đang được truyền nước.

    - cậu tỉnh rồi hả?

    Sagitt giật mình với giọng nói đột ngột vang lên bên cạnh, cậu đưa mắt nhìn về tiếng nói, chủ nhân của nó là một bạn học nữ với mái tóc xanh cyan nổi bật chẳng khác gì cậu và một cặp mắt màu xanh ngọc tuyệt đẹp.

    - cậu được chuẩn đoán là thiếu máu lên não do hoạt động quá mạnh sau một thời gian không tập thể dục mà nói đúng hơn là nghỉ học hơn một tháng vì mất đi người chị ruột yêu quý tên Canceria và cậu đang cố tìm kiếm một chút hy vọng vào cảm giác kỳ lạ của bản thân đúng chứ, chàng thiếu gia Ogettsu Sagittarius?

    Sagitt chớp chớp đôi mắt xanh, chưa kịp hoàn hồn vào tình hình hiện tại thì đã được nghe một loạt thông tin khiến não cậu bỗng ngừng hoạt động.

    - tên tôi là Koshino Virgo, những chuyện vừa nãy là do tôi đã đọc cuốn sổ này của cậu.

    Virgo đưa tay nâng lên cuốn sổ bìa da bò, ánh mắt trở nên sắt lạnh.

    - xin lỗi vì đã đọc mà không xin phép nhưng nó đã rớt ra ngoài khi cậu ngất xỉu và bị lật ra nhưng có lẽ tôi và cậu có cùng hoàn cảnh đấy.

    - cùng hoàn cảnh?

    Ý cậu là gì?

    Sagitt ngồi dậy, mớ tóc đỏ cũng theo đó rũ xuống nhưng cái ngôi chữ V vẫn hiện rõ ở bên trái.

    Cái nét đẹp được truyền từ cha quả nhiên khiến cậu trở nên không góc chết.

    - anh trai của tôi, Koshino Libra cũng đã chết tại đèo Okutama.

    - cùng địa điểm chết hả? chỉ vậy thôi?

    - đừng tỏ ra thất vọng thế chứ, cả tôi và cậu đều là con cháu của những âm dương sư nổi tiếng đấy.

    - vậy là cậu cũng thấy được điểm kỳ lạ?

    Sagitt nhướng mày nhìn chằm chằm vào nụ cười của Virgo, gợi hỏi.

    - khác với cậu, tôi nhận được thông điệp từ anh trai.

    Virgo lấy từ trong túi váy ra một bức hình, trong tấm hình ấy là một dòng chữ được cách đoạn và được viêt bằng máu tươi của nạn nhân.

    - đây là...

    "Ko – Shi – No"? chẳng phải họ của cô sao?

    Sagitt mân mê bức hình trong tay, ánh mắt xanh nhè nhẹ trở nên tối dần và trong chốc lát đã trở thành một màu đỏ kỳ quái.

    - cậu thấy rồi chứ?

    - dòng chữ này được yểm lên một ma lực? lửa xanh là của âm dương sư mà... vậy chẳng lẽ anh cô...

    - tôi dám cá rằng anh tôi đã tìm ra lời nguyền của gia tộc và đang trên đường tím cách hoá giải nhưng tên Sát thần đã lấy đi linh hồn của anh.

    Virgo nuốt khan, sắc mặt trở nên đen sầm, cơn lửa bực tức xâm chiếm cả vào giọng nói.

    - còn thứ tôi cảm nhận được trong cái chết của chị gái, lại là lửa đỏ đấy.

    Sagitt ngẩng mặt, chớp mắt một cái đôi đồng tử đã biến trở lại là một màu xanh thường ngày.

    - quỷ?

    - cô có biết rằng mấy con quỷ ở Tokyo bây giờ chỉ tập trung ở Gamadentsu không?

    Sagitt đưa tay trả lại tấm hình cho Virgo, nét mặt mỉm cười kiểu xã giao.

    - ha... hả?

    - tôi biết được thông tin này là từ cuốn sách cổ được di truyền cho những trưởng nam của gia tộc đấy.

    Có lẽ anh cô cũng có nó vì đây là cuốn sách do những âm dương sư mạnh nhất để lại cho con cháu.

    Sagitt khẽ đưa lưng dựa vào đầu giường, ánh mắt có chút vui vẻ.

    - trong đó nói rằng, cụ tổ của tôi, cụ tổ của nhà Koshino cô và cụ tổ của gia tộc Majubi đã dùng phép phong ấn hết tất cả những con quỷ vào mảnh đất là trung tâm của dải giao thoa giữa năng lượng âm dương, cũng chính là nguyên cái trường Gamadentsu này nè.

    Sagitt vừa nói vừa chỉ tay xuống dưới ám chỉ nơi mà họ đang đứng là vùng đất của quỷ.

    Virgo có chút chưa tin, cô khẽ kéo sát cặp lông mày vào nhau, ánh mắt xanh nhìn theo hướng chỉ tay của Sagitt.

    - như vậy...

    - nguồn gốc của mọi chuyện chính là ở đây, Gamadentsu.

    À, nếu cô muốn thì chúng ta có thể hợp tác đấy?

    Sagitt mỉm cười, chủ động đưa tay ra trước mặt cô, Virgo có chút do dự nhưng nhanh chóng bắt lấy tay Sagitt vì cả cô và cậu đều biết, manh mối của hai người xuất phát từ cùng một nơi.

    - Vậy hẹn cô tối nay.

    - ừm.

    ***

    Rời khỏi thủ đô Tokyo đi xuống phía Tây Nam khoảng ba nghìn ki lô mét, nơi đây chính là tỉnh Kyoto – vùng đất của những nét văn hoá tâm linh cổ xưa từ đất nước Hoa anh đào và cũng chính là nơi mà âm dương sư trẻ tuổi nhất đang ngự trị.

    - là thư của chú Yamei?

    Majubi Gemini đăm chiêu nhìn vào lá thư vừa được nhận từ tay người làm, ánh nắng chan hoà chiếu qua mảnh sân vườn rộng rãi của căn nhà với kiểu kiến trúc thời Heian đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ con cháu mang họ Majubi, Gemini dường như được ánh sáng đó ưu ái, cậu rõ ràng là một thiên tài của dòng tộc khi mới ba tuổi đã có thể sử dụng được phép trừ tà và dễ dàng trở thành Âm dương sư trẻ tuổi nhất của gia tộc cũng như của lịch sử, khác hoàn toàn với người em họ tên Yamei Taurus của mình.

    - Yamei Taurus...?

    Đôi đồng tử vàng của Gemini khẽ nheo lại, khoé miệng không ngừng giần giật trước những con chữ được viết tay một cách gọn gàng trên lá thư, cậu vội đứng dậy, mạnh tay kéo cửa phòng vang lên một tiếng rầm inh ỏi, kèm theo sau đó là tiếng hét và tiếng bước chân chạy uỳnh uỵch trên sàn gỗ.

    Xoạch

    Gemini thở hổn hển, dồn hết sức lực đẩy mạnh cánh cửa phòng trà, hớt hải la lớn.

    - MẸ, CHA!

    CÓ CHUYÊ- Ơ....

    Gemini đứng hình tại chỗ, trơ đôi mắt vàng thuần khiết của mình trước cảnh phóng túng bụi trần của hai người thân sinh.

    Cậu đen mặt, cố nén nỗi ngại ngùng hét lớn với một gương mặt đã nhuộm một màu đỏ cà chua.

    - TRƯỚC TÌNH TRẠNG NÀY MÀ HAI NGƯỜI CÒN HÚ HÍ NỮA HẢ!!!

    Sáu ánh mắt nhìn nhau, Gemini nhắm chặt mắt cố bảo vệ sự trong sáng của bản thân.

    Giọng nói êm ái của mẫu thân cậu cất lên, phá tan cái không khí không thể thẹn thùng hơn.

    - Gem...

    Gem...??

    - trong khi con đang vật lộn với công việc đáng ra là của cha mẹ thì hai người lại làm cái trò này sao...??!!

    Aaaa... làm ơn cảm thấy tự ái đi ạ!!!

    Gemini bất lực quỳ xuống, tay trái đã đưa lên che lấy gương mặt đỏ ửng của mình còn miệng lưỡi thì không ngừng kể tội.

    - cái đó... chỉ là để con tập làm quen thôi mà... haha

    - phải đó... con là người thừa kế kia mà ha haa...

    - hai người đừng có mà đánh trống lảng!!!

    Gemini khẽ hé mắt, khi chắc chắn rằng trước mặt đã không còn cảnh xấu hổ đó thì cậu mới an tâm mở hẳn đôi mắt vàng lạc quẻ với cả cha và mẹ.

    - vậy, hẳn là con đã đọc lá thư đó rồi đúng không?

    - cha đọc rồi...?

    - ừm, đọc rồi.

    - cha... cha...

    Sắc mặt Gemini một lần nữa hoá xám, cho dù người cha này của cậu có vô trách nhiệm đến giao lại cả gia tộc cho một đứa trẻ mới vừa tròn 17 tuổi là cậu đây thì cũng không máu lạnh đến mức thờ ơ với cái chết của cháu gái mình chứ??

    - trước khi con bảo ta là kẻ máu lạnh thì hãy nghe này, cái chết của Tauri là do Quỷ đã nhúng tay, bọn chúng muốn giết hết những hậu duệ của ba Âm dương sư huyền thoại và rất có thể người tiếp theo là con.

    Gương mặt đầy nếp nhăn nơi khoé mắt của chủ gia tộc Majubi, cũng chính là cha Gemini bỗng cứng lại, ông nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu vàng của đứa con trai, cất giọng nói ồm ồm.

    - vậy nên lần này con cần phải tìm cho ra linh hồn của Tauri và đưa nó nhập lại vào xác của con bé, hãy lên Tokyo đi, ta đã nhập học cho con xong xuôi rồi, đi ngay đi.

    - cha đuổi con đi để còn có không gian riêng với mẹ phải không?

    Bầu không khí u ám trong phút chốc biến mất và thay thế bởi sự ngượng ngùng của cả cha và mẹ Gemini làm cậu tức đến đỏ mặt.

    - CON CHẮC CHẮN LÀ ĐƯỢC HAI NGƯỜI NHẶT VỀ TỪ BÃI RÁC MÀ!!

    Đập mạnh tay xuống bàn trà kiểu truyền thống, Gemini hét lớn rồi chạy thẳng ra khỏi cửa với một sắc mặt muốn bốc lửa.

    Đây không phải là lần đầu mà cậu lại giận đến mức này, cái kiểu đùa cợt thế này dường như đã trở thành chuyện hiển nhiên phải xảy ra trong gia đình của cậu.

    Gemini khẽ thở dài, cậu tát nước lạnh vào gương mặt đang nóng hừng hực của mình, từng gọt nước lạnh chảy xuống theo đường viền hàm của khuôn mặt góc cạnh đẹp đẽ, rồi theo đó chảy xuống yết hầu đang khẽ động đậy.

    - Tokyo à?

    Chậc!

    ***

    Bản thiết kế đầu tiên của đồng phục trường Trung học Gamadenstu giữa lòng Tokyo :>

    Fun fact:

    Tái bút: @raicatroisong.
     
    Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    Hậu chương 1. Series <How they grew up>


    Để chuẩn bị đăng chương 2 thì Rái xin được mở một sê ri ảnh "cách mà mấy đứa trong truyện này đã lớn lên"

    Rái vẽ theo pose trên mạng, ai muốn lấy ảnh pose gốc thì ib Rái nhéee 🫶 (riêng cái của Kim Ngưu Rái lỡ xoá mất r nhé ;-; )

    Những ai đã xem bài đăng trên trang page Facebook thì sẽ đọc được trước rồi nhé 😉

    ——— Series ———

    1.

    Yamei Taurus.

    Yamei Taurus - nhân vật 💀 ngay trong chương 1 thực ra mắc phải bệnh tâm lý đa nhân cách và năng lực thật của đoá hoa này không chỉ dừng lại ở linh cảm đâu ^^

    Nói là 💀 vậy thôi chứ ẻm cũng sẽ xuất hiện còn nhiều =))

    2.

    Koshino Virgo

    Koshino Virgo - thành viên còn sống sót duy nhất của gia tộc Âm dương sư Koshino vì lời nguyền liên thế hệ do đã ký hiệp ước máu với Quỷ.

    Fact: Vòng tròn ma pháp của Koshino mang màu tím của mặt trăng ở Âm Phủ.

    Thực ra lúc đầu nó mang sắc thái Xanh Trắng tự nhiên nhưng do năng lượng từ Mặt Trăng ở Nhân giới không đủ ổn định để ám giữ linh hồn Quỷ (do có các chu kỳ trăng non, trăng già) nên cụ tổ của gia tộc Koshino năm đó đã lừa ký hiệp ước máu với Nữ Quỷ vùng Địa Ngục Tomino và khi bị cô ả phát hiện, hắn đã phải trả giá bằng 💀.

    Còn hiệp ước thì đã ký rồi.

    Vậy thì cái lời nguyền liên thế hệ đó là do ai đã yểm lên gia tộc đình đám này?

    3.

    Ogettsu Sagittarius (xuất hiện chương 2)

    Ogettsu Sagittarius - người thừa kế chính thống của gia tộc Âm dương sư Ogettsu, là hậu duệ duy nhất của dòng họ mang trong người năng lực từ cụ tổ mạnh mẽ và rõ ràng nhất.

    Fact: sau khi trải qua thời Heian, hậu duệ gia tộc Ogettsu mất dần đi năng lực Âm dương sư nên đã trở thành một gia tộc bị lãng quên trong giới, tuy vậy lại rất nổi tiếng ở khu chính trị.

    Vòng ma Pháp của Ogettsu có màu xanh đặc trưng, nguồn năng lượng của nó được lấy từ chính nội lực của người sử dụng, nội lực càng mạnh thì sức mạnh càng lớn.

    Khác với họ nhà Koshino cũng có cấu kết với Quỷ, Ogettsu lại không bị dính lời nguyền liên thế hệ.

    4.

    Majubi Gemini (xuất hiện chương 2)

    Majubi Gemini - Âm dương sư trẻ tuổi của gia tộc Majubi.

    Là anh họ của Yamei Taurus.

    Fact: trải qua thời kỳ Heian, hầu hết những gia tộc Âm dương sư đều mất đi những hậu duệ có năng lực từ người đi trước hoặc không có năng lực dẫn đến việc các thế hệ sau thời Heian bỗng chốc biến mất như bị thanh lọc.

    Nhưng gia tộc Majubi là ngoại lệ và Gemini chính là đứa trẻ được ưu ái ban tặng sức mạnh từ cụ tổ rõ ràng nhất cùng với hành trình có phần giống hệt với cụ tổ.

    Vòng ma pháp của họ Majubi chính là vòng Âm dương sư truyền thống sử dụng sức mạnh từ những nguyên tố cơ bản cùng nội lực để giam yêu và trừ tà.

    Những thứ cổ xưa và truyền thống thì luôn luôn bền hơn và chất lượng hơn những thứ bị biến đổi.

    ***

    Tạm thời thì chỉ mới có 4 char thôi nhé, những char khác nào xuất hiện thì Rái thêm zô nè :33

    Tái bút: @raicatroisong.
     
    Hồi Âm Từ Địa Phủ [12 Chòm Sao]
    THÔNG BÁO NHỎ


    Thực ra trước khi đăng cái này thì Rái đã phải đăng xong chương 2 hồi 2 rồi nhưng mà do Rái bận vcl, deadline ngày nào cũng dí thừa sống thiếu chết nên không có nổi thời gian để viết truyện nữa á 😭😭

    Nên là cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị của 12 chòm sao này sẽ bị tạm hoãn đến sau 12/6/2026 nha, ngày dự kiến là thế chứ nếu Rái hấp hối sau kỳ thi thptqg thì chắc sẽ hoãn thêm vài ngày nữa đó 🗿

    Tâm sự thêm với mấy bồ là Rái có ý định đặt nv1 là ngành ngôn ngữ Nhật của đh ULIS á, ko bt có ai trùng ko he 👉👈

    Mà th, đến đây th nhe, Rái lại đi học nữa đây 😭 chúc mấy bồ sống an nha ;33

    By: @raicatroisong
     
    Back
    Top Dưới