Khác Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
346594975-256-k226486.jpg

Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
Tác giả: ThaoThanh228
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nhà tôi viết toàn những truyện viễn tưởng không thích thì không xem đừng cmt toxic nhé Mọi thứ diễn ra trong truyện đều là Vĩễn Tưởng và thuộc về tôi.

Không được đăng tải bất kì hình thức nào nếu chưa có sự đồng ý của tôi.

Cảm ơn các đọc giả đã ghé nhà tôi !



tâmlinh​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hắc Dạ Khởi Nguyên
  • Lĩnh Vực Thời Không
  • Những Lần Ra Khơi
  • Dư Âm Sau Hồi Kết
  • Hồi ký thế giới
  • Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    Chap 1


    • Sinh lão bệnh tử bất kể là ai cũng đều không tránh khỏi ai rồi cũng sẽ về trở về nơi mình bắt đầu 1 kiếp người.

    • Bạn đã bao giờ nghe về cõi Vô Định chưa một cõi mà chúng ta đều phải đi qua khi chết...

    Ai cũng nghĩ cõi Vô Định rất âm u đáng sợ chỉ có công đạo phán xử chứ không có tình người, là nơi không tồn tại tình yêu là nơi lạnh lẽo chết chóc khiến ta phải sợ hãi nhưng đâu đó trong góc khuất cũng có 1 thứ mà tất cả thần tiên đều coi là trần tục gọi là "tình cảm" .

    • Giữa lòng Hà Nội trước trung tâm thương mại đã xảy ra 1 vụ tai nạn giữa 1 xe hơi và 1 cô gái vừa tròn 23 tuổi, dòng máu đỏ thẩm ấm nóng đã trải đầy 1 góc đường Cướp đi một sinh mạng của cõi trần gian , ở con hẻm khuất nào đó có 2 người mặc áo trắng và đen chẳng ai khác là Hắc Bạch - Vô Thường, khi 1 người nào đó từ giả cõi trần trở về cõi Vô Định đều có sứ giả đến đón dẫn đường cho họ đến Vô Định Quốc nghe phán xử của Diêm Đế.

    Hắc Bạch : Trần Tịch Nhi đi thôi tới giờ ngươi phải đi rồi

    Vô Thường : Hãy mau theo bọn ta

    • Từ trong thân xác con người trần tục có thứ đang ngồi dậy theo sự chỉ dẫn của sứ giả cõi âm được gọi là linh hồn trong chớp mắt 3 người bọn họ đã đi đến cửa của cõi Vô Định, 2 sứ giả câu hồn nói

    HB : Nhà Ngươi còn gì luyến tiếc cõi trần không ?

    TN: Không còn

    VT: Vậy mau..

    Mau theo bọn ta về cõi Vô Định

    • Họ cùng nhau đi tới cửa phán xét sứ giả bảo Tịch Nhi rằng

    HB: Đứng đây đợi tới ngươi nghe phán xét

    • Nói rồi Hắc Bạch, Vô Thường bỏ cô ở lại 2 người họ tiếp tục đi làm nhiệm vụ câu hồn của mình , còn phần của cô do tính tò mò đã đặt đôi chân của mình sải bước đi khắp nơi.

    Vô tình đi tới 1 lâu đài uy ngã diễm lệ nhưng sự lạnh lẽo nơi cõi âm vẫn đâu đó khiến cô sợ hãi.

    Cô bước vào trước mắt là đôi vai vững chắc khiến cô có 1 chút cảm giác quen thuộc nhưng pha lẫn là sự mất mác đau đớn cùng những sự thất vọng khiến cho cô giường như rất hận người này

    • Anh đã phát hiện hơi thở trần tục đó khẽ nói

    MN: Cô là ai ?

    TN: Tôi là một linh hồn đợi nghe phán xử

    • Anh ta có vẻ nhăn mặt lâu đài ngoài anh và thê tử kết tóc của mình là công chúa của U Minh Cốc ra không ai dám bước vào

    MN: Sao cô vào được tới nơi này chỉ là 1 linh hồn nhỏ bé lại dám hỗn xược trước mặt bản thần

    TN: Tôi...

    Tôi không biết...

    Tôi thật sự không biết tại sao vào được đây

    • Anh quát lớn bộc lộ sự giận dữ của mình khiến cô sợ hãi.

    Đột nhiên anh biến mất ngay trước mắt của cô

    TN: Hắn đi rồi sao ?

    • Dứt lời anh thở hơi nhẹ, khẽ nói thầm thì vào tai của cô khiến cô cảm thấy lãnh lẽo tới mức rùng mình một cái

    MN: Hơi thở người phàm nhưng lại vào được đây cũng khá đấy

    TN: Ngài là ai ?

    MN: Diêm Đế !

    Minh Ngạn

    • Anh nói 2 chữ "Diêm Đế" nghe rất bình thường lại khiến cô hãi hùng lùi lại 3 bước , anh cất tiếng lạnh băng quay lưng ra cửa sổ

    MN: Cút , trước khi ta khiến cô hồn siêu phách tán

    • Cô lặng lẽ rời đi anh suy tư nghĩ thầm

    MN: Em ấy về rồi sao

    • Phía cô vừa đi 1 lát gặp Hắc Bạch Vô Thường

    HB: Cô đi đâu vậy bọn ta tìm cô nãy giờ

    TN: Ta đi vào lâu đài của Diêm Đế

    VT: Cô mới xúông sao lại biết đường đến đó ?

    Gan cô lớn thật Diêm Đế không giết còn để cô đi ra xem ra mạng cô ở âm phủ cũng không nhỏ

    • Nói rồi họ dẫn cô đến 1 điện dát tòan là vàng uy nga diễm lệ vô cùng khiến cô choáng ngộp .

    Ngồi trên ghế là 1 nam thanh niên vẻ mặt băng lãnh góc nghiêng phải nói là không có từ để nói về nhang sắc này hắn chính là quan phán xét

    • Quan phán xét chính là người luôn nhìn rõ mọi thứ nhìn rõ sự thật mà mắt thường chúng ta không thể nhìn , mọi gốc khuất trên thế gian không có người nào có thể nói dối trước người.

    Nơi mà các linh hồn phải sợ hãi phán xét họ đến nơi nào để chịu tội hoặc là được chuyển kiếp luân hồi một lần nữa hoặc là trầm luân mãi nơi cõi âm để chờ đợi một thứ gì đó hoặc một ai đó !

    Hắn cũng vậy đã trầm luân vạn năm vẫn chưa thể rời đi nên đã trở thành người phán xét công bằng nhất !

    Hắn là Vĩnh Hinh .

    VH: Cô còn điều gì muốn làm trước khi nhận phán xét của tôi không ?

    TN: Không còn.

    Tôi không có người thân không có người yêu không có bạn bè có gì luyến tiếc chứ !

    • Vừa nghe cô nói xong hắn im lặng chăm chú nhìn vào sổ sinh tử của cô trước khi chết ở nhân gian cô đã làm gì và những tội trạng ra sao đều sẽ ghi rõ trong sổ sinh tử nhưng hắn lại cau mài khó hiểu rồi lại nói

    VH: Cô không có tội trạng gì cả cô có thể chọn 1 là luân hồi sống tiếp một kiếp người còn 2 là cô ở lại đây khi nào cô muốn luân hồi, tất nhiên cũng sẽ có chỗ ở cho cô

    • Vốn dĩ bản thân Tịch Nhi trước khi rời khỏi thế gian đã vô cùng nhàm chán nên cho dù có luân hồi hay trầm luân nơi này đều không có gì khác biệt, cô nói rằng

    TN: Tôi ở lại đây

    • Nghe xong Vĩnh Hinh như chết lặng, trong tất cả các linh hồn đến nơi này đều sợ hãi riêng cô từ đầu đến cuối đều chỉ thờ ơ vô cảm rồi bây giờ còn nói như vậy hắn không tài nào hiểu nổi linh hồn này đang nghĩ thế nào

    VH: Vậy...

    Hắc Bạch, Vô Thường hãy dẫn Trần Tịch Nhi đến Trùng Ninh Động
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    Chap 2


    • Dáng người băng lãnh sải bước hiên ngang đi qua mọi ngóc ngách của âm phủ rồi dừng lại một nơi có một ngôi lâu đài , bên ngoài mang một màu trầm lắng và u tịch là màu tím , màu tượng trưng cho hỗn độn cho công lý tại Vô Định Quốc này.

    Bước vào trong ngôi lâu đài, bên ngoài mang vẻ đẹp huyền bí thì bên trong lại dát vàng và cẩm thạch thật sự mà nói thì tráng lệ vô cùng.

    Vĩnh Hinh bước vào một dáng người "vạm vỡ" nói

    MN: Đã lâu không gặp , dám bước vào thì có chuyện gấp , đúng không ?

    VH: Hình như tôi gặp cô ấy thì phải

    MN: Người đó sao?

    VH: Đúng vậy

    MN: Nếu tôi tính không lầm thì thời gian không khớp cô ấy vẫn chưa về đâu.

    Có thể chỉ là trùng hợp

    VH: Chắc có lẽ tôi đã nhầm, nếu năm đó tôi không giúp cậu bây giờ cũng không thấy ấy náy như vậy

    MN: Hối hận?

    VH: Um...

    Hối hận rồi năm xưa mọi thứ quá hỗn tạp , tôi vẫn nhớ câu nói cuối cô ấy nói.

    "Cả đời này đừng hòng tạ tội"

    VH: Sở dĩ tôi ở lại đây không màng tâm luân hồi , cũng chỉ ấy nấy chúng ta đã nhầm !

    MN: Cậu chỉ ấy nấy còn tôi thì sao chứ cảm giác của tôi vạn năm nay là vày vò, đau đớn, pha lẫn nhớ nhung và hối hận

    VH: Được rồi vạn năm không gặp đừng mãi nói những lời vớ vẩn nào uống rượu đi.

    Nơi này âm u vạn trượng tôi không còn nhìn nổi ánh sáng rồi

    MN: Thằng nhóc này vẫn như ngày xưa

    • Họ cùng uống rượu cùng cười khung cảnh này yên bình biết bao đôi bạn thân này đã rất lâu rồi kể từ vụ việc đó vẫn chưa gặp lại.

    Yên bình đến nổi bờ sông U Minh cạnh bên cũng nhấp nhô dậy sóng giống như đang cười cùng họ

    • Trần Tịch Nhi đã đến Trùng Ninh Động cô ngỡ ngàng há hốc với cảnh tượng diễn ra trước mắt mình.

    Một khung cảnh đẹp đến choáng ngộp như một bồng lai tiên cảnh, đông đúc người qua kẻ lại còn có cả người bán hàng, bán tất cả các thứ giống hệt trần gian có cả xe ô tô và cả các món đồ hàng hiệu , nhà cửa, cây trái, gia súc , thú cưng, mọi thứ giống hệt như trần gian

    • Hắc Bạch Vô Thường chỉ biết cười trước sự ngỡ ngàng của cô

    HB: Cô nghĩ Vô Định Quốc chúng tôi chỉ bao trùm là một màn đêm u tối sao ?

    VT: Nè cô gái trẻ tôi nể tình cô không làm gì có tội khi ở trần gian nên tôi nói cô nghe.

    Nơi này là nơi cho những người như cô sống đó, phước báo vô cùng mới có thể ở nơi này nếu một linh hồn trong sạch không muốn vào luân hồi để chuyển kiếp thì sẽ ở Trùng Ninh Động này đó hưởng mọi vinh hoa phú quý

    HB: Vô Định luôn công bằng với mọi linh hồn , nếu có tội sẽ nhìn sổ sinh tử mà phán xét nhưng nếu không có tội sẽ được bước qua Nại Hà Cầu băng qua Sông U Minh mà không bị ma quỷ lôi kéo

    VT: Nơi này kể ra năm xưa cũng chẳng có

    TN: Vô Thường ông nói vậy là sao?

    VT: HaiZzz...

    Nơi này là của một vị công chúa tạo ra hòng ban phước báo cho linh hồn trong sạch nhưng bây giờ cô ấy cũng không còn

    TN: Chuyện là thế nào ông có thể nói rõ hơn không tôi vẫn chưa ngấm nổi hàm ý của ông đó Vô Thường

    HB: Ý của ông ấy là vị công chúa đó chết rồi

    TN: Hả?

    Sao lại chết?

    Cô ấy tốt bụng như vậy tại sao lại chết cơ chứ

    HB: Đúng vậy cô ấy tốt bụng lắm cô ấy đối xử với chúng tôi rất tốt.

    Phải kể cách đây vạn năm....

    Có một vị công chúa của U Minh Cốc cô ấy là con gái rượu của Minh Vương dù là ngài có 3 người con , hai vị Hoàng tử nhưng ngài ấy yêu thương con gái út của mình vô điều kiện

    HB: Khi cô đến tuổi cập kê Minh Vương sợ cô vướng vào tình ái mà quên bản thân sẽ làm chuyện dại dột nên đã không cho cô rời khỏi U Minh Cốc nhưng mọi thứ không như ngài Minh Vương muốn.

    Ngày hôm đó Diêm Đế đi bắt các ngạ quỷ trốn thoát khỏi lòng giam xiềng xích vô tình bị thương trúng độc của chúng nên đã hôn mê trước cổng U Minh Cốc

    VT: Sau đó cô biết thế nào không hả ?

    TN: Thế nào ông mau kể lẹ đi Hắc Bạch

    VT: Để tôi nói cho cô nghe nha hắn kể cũng khô họng rồi đó nghen

    VT: Sau đó Tức Lan công chúa đã vô tình thấy và cứu ngài , còn đưa ngài về điện chăm sóc tận tình, hai người họ ngày ngày bên nhau ngay cả Minh Vương cũng không nói được gì vì Minh Ngạn là Diêm Đế chủ nhân của Vô Định Quốc , họ nảy sinh lòng ái mộ nhau và yêu nhau Diêm Đế muốn cưới Tức Lan làm Diêm Hậu hai người họ đã chuẩn bị rất kĩ cho hôn lễ nhưng...

    TN: Nhưng gì hả sao hai ông kể rồi .. hai ông cứ im lặng quài vậy ?

    HB: Nhưng ...

    • Hai người họ nhìn nhau rồi thở dài buồn bã đáp :

    HB: Nhưng Diêm Đế vào ngài hôn lễ của hai người ngài ấy lại chạy đi giết cả U Minh Cốc 981 mạng người đều ra đi vĩnh viễn hồn phi phách tán

    TN: Sau lại vậy chứ sau Diêm Đế anh ta lại làm vậy?

    VT: Tôi nghe đâu các âm binh nói Minh Vương chính là người thả ngạ quỷ ra hòng ám hại Diêm Đế trừ được Diêm Đế ông ta chính là người tôn quý nhất nên sẽ kế vị cho nên Diêm Đế cùng với Vĩnh Hinh đại nhân giết cả nhà Tức Lan công chúa vì quá đau đớn nên cô đã sa vào con đường tà đạo trở thành Yêu Thần hòng giết Diêm Đế để trả thù ...

    • Vô thường đang kể thì ngắt ngang nhìn qua Tịch Nhi thì cô ấy đang ôm đầu đau đớn quằng quại giống như ngàn mũi dao đâm vào tâm trí cô cô hét toáng lên sau đó ngất xĩu làm cho hai vị tinh sứ câu hồn là Hắc Bạch Vô Thường hoảng hốt họ kêu gọi các linh hồn ở đó giúp họ mang cô đến nơi cô ở, đặt cô xuống giường 2 vị tinh sứ câu hồn dùng tinh lực của mình để giúp cô tỉnh lại nhưng mãi vẫn không được nên một vị tinh sứ là Hắc Bạch bước đến bên ngồi cạnh cô xem mạch của cô thì lại cau mài khó hiểu lắc lắc đầu nhìn Vô Thường

    HB: Cô ấy mạch tượng bình thường tại sao lại bị như vậy

    VT: Chúng ta cứ ở đây chờ đợi nếu cô ấy không tỉnh lại chúng ta sẽ báo với Vĩnh Hinh Đại Nhân nhờ ngài ấy giúp đỡ

    • Hắc Bạch cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý , còn cô sau khi bất tỉnh thì cô lại mơ, trong mơ cô thấy, cô đang đứng ở đâu đó , dưới chân cô là bao trùm tòan nước là nước nhưng cô lại đứng bình thường không hề có hiện tượng là sẽ chìm cô ngước nhìn xung quanh rất lâu rất lâu có một giọng nói đằng sau cô vang vọng

    "Tức Lan ta thấy con rồi, Tức Lan quay đầu buông bỏ tà niệm để Niết Bàn quay lại Tức Lan buông tay đi Tức Lan"

    "Tức Lan anh hai rất nhớ em Tức Lan, anh ba cũng rất nhớ em hãy sống thật tốt, dù cho hắn ta là người giết anh nhưng chỉ là hiểu lầm bọn anh đã tha thứ cho hắn vạn năm nay hắn sống cũng không mấy thoải mái Tức Lan em có nghe không Tức Lan, Tức Lan, Tức Lan"

    • Âm thanh kêu gọi hai chữ "Tức Lan" dần nhỏ lại, quay lại thực tại cô bỗng nhiên bật dậy làm cho Hắc Bạch Vô Thường đang ngủ cũng giật cả mình họ xém té xuống cả ghế

    HB - VT: Tỉnh rồi , tỉnh rồi may quá , nhưng sao đang không cô lại ngất cơ chứ

    TN: Tôi cảm thấy đau đầu tôi rất là đau đầu hình như tôi nhìn thấy Diêm Đế nhìn thấy cả tộc U Minh Cốc nhìn thấy cha anh hai anh ba nhìn thấy họ

    • Hắc Bạch Vô Thường nhìn cô với vẻ mặt kinh hãi pha lẫn vui mừng cùng với ngỡ ngàng nhưng họ không nói gì cả chỉ im lặng rời đi còn quay đầu la lên rằng

    Nghĩ ngơi thật tốt vào nha

    • Sau đó họ rời đi đến điện của Vĩnh Hinh trông họ có vẻ gấp gáp lắm

    HB: Đại nhân Tức Lan công chúa quay về rồi đại nhân, đại nhân

    • Tiếng la thất thanh của Hắc Bạch khiến người thanh niên trầm mặt hằng ngày hỏang hốt đứng dậy chạy ra gấp gáp hỏi

    VH: Hai người đang nói cái gì vậy ?
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    Chap 3


    • Hắc Bạch, Vô Thường đáp lời

    Chúng tôi nói Tức Lan công chúa quay về rồi, ở kiếp này cô ấy tên là Trần Tịch Nhi

    • Hắn tỏ vẻ hoài nghi , trầm mặc một hồi lâu hắn nói

    VH: Trả trách cô ta lại không có tội trạng gì cả, mỗi một người ở trần gian bất kể đi đứng hay ngồi kể cả nằm đều sẽ làm một việc gì đó và cũng không một người nào có thể chống lại được cám dỗ của trần gian, được rồi từ từ ta sẽ điều tra thật kĩ nhưng tại sao hai người biết cô ta là Tức Lan?

    HB: Chúng tôi khi nãy đưa cô ấy đến Trùng Ninh Động rồi sau đó...

    • Hai người họ ấp a ấp úng có vẻ sợ hãi người thanh niên trước mặt này, đợi mãi không thấy họ trả lời hắn bực bội trầm giọng với vẻ mặt băng lãnh nói rằng

    VH: Các người không nói đừng trách ta

    VT: Tôi nói tôi nói nhưng người đừng trách phạt chúng tôi

    HB: Chúng tôi kể cho cô ấy nghe câu chuyện của Tức Lan và Diêm Đế nhưng chúng tôi kể chưa hết cô ta đã ngất đi rồi sao khi tỉnh lại đầu cô ấy đau nhứt còn nói với chúng tôi là đã nhìn thấy cha anh hai anh ba và cả người của tộc U Minh Cốc cho nên chúng tôi liền chạy tới nói với ngài tôi sợ nói với Diêm Đế ngài ấy sẽ giết chúng tôi mất

    • Hắn ta cau mài sau khi nghe được câu trả lời không mấy vui vẻ này của hai tinh sứ câu hồn , lửa giận trong người lại phừng phực lên như muốn nổ tung , giải phóng tất cả năng lượng tiêu cực ra bên ngoài

    VH: Gan của các người cũng lớn thật, dám đem Diêm Đế và Diêm Hậu ra để bàn tán xôn xao

    VT: Chúng tôi biết lỗi rồi, người đừng trách xin người đừng nói với Diêm Đế ngài ấy sẽ không tha cho chúng tôi đâu

    VH: Các người theo Diêm Đế còn lâu hơn cả ta kể ra thì cánh tay đắt lực của ngài sao lại rụt rè như vậy cơ chứ hèn kém biết bao

    HB: Chuyện nào ra chuyện đó chứ nơi này là nơi công bằng nhất tam giới đó Diêm Đế thương chúng tôi nhưng lần này rõ là chúng tôi đã sai làm sao cãi lý với ngài ấy chứ

    VH: Có cãi cũng chả lại

    • Hắn vừa đi vừa nói vọng vào cho hai người đang rụt rè sợ hãi quỳ bái van xin kia nghe thấy, hắn lại sải bước đến nơi lâu đài uy nga đó, lần này nhìn bóng lưng người đàn ông đứng trước mặt mình hắn đã không kìm được nước mắt mà khụy xuống nói nghẹn ngào

    VH: Rõ là cô ấy, cậu cũng biết là cô ấy nhưng lại không chịu thừa nhận

    • Người đàn ông oai dũng đó đang nhâm nhi ly rượu bỗng dưng ngưng lại bóp nát cái ly thủy tinh đang đựng một chất lỏng bên trong, làm cho từng mảnh thủy tinh rơi rớt vụn vỡ khắp nơi , chất lỏng đó cũng chảy tứ tung kèm theo chất lỏng là dòng máu đỏ sẫm rơi từ tay người đàn ông đó, nam thanh niên thấy vậy vội lau đi giọt nước mắt bự chảng đứng dậy chạy đến

    VH: Cậu điên rồi à?

    MN: Đúng vậy, tôi điên lên vì mọi thứ đang diễn ra rồi

    VH: Sao?

    MN: Nếu cô ấy trở về sớm hơn thời gian định sẵn cậu có biết điều gì xảy ra không hả?

    Cô ấy sẽ vĩnh viễn tan biến vạn kiếp cũng đừng hòng quay lại

    VH: Vậy tôi đoán không nhầm cậu đã biết mọi thứ đúng không?

    MN: Rất rõ , nơi này tôi là chủ !

    • Minh Ngạn thôi cơn giận dữ, kìm nén nhẹ giọng với cậu thanh niên đứng trước mặt , anh quay mặt ra hướng cửa sổ đáp nhẹ nhàng, vẻ mặt đượm buồn đau xót đó không lẫn đi đâu được khiến cho tâm trí của cậu thanh niên cảm thấy khó hiểu hắn nói

    VH: Cậu đã gặp cô ấy chưa ?

    MN: Chưa

    VH: Nếu đã quay lại vậy tức là số trời đã vậy không thể cãi mệnh hãy chấp nhận sống khoảng thời gian tươi đẹp này

    • Nói xong Vĩnh Hinh rời đi tới cửa hắn quay lại nói với anh một câu khiến anh thất tỉnh quay đầu nhìn lại

    VH: Cậu nên biết vì sao cậu không được tự do , cậu cũng biết vì sao linh lực của bản thân không còn đừng để quá khứ lặp lại

    • Nói rồi hắn quay đi băng băng ra khỏi lâu đài còn người bên trong nhìn theo bóng lưng hắn đi mắt đượm buồn ứa lệ , quay nhìn ra cửa sổ nói thầm

    " Thật sự anh đã rất nhớ em "

    • Cô tỉnh lại canh y tươm tất sau đó đi lại ở Trùng Ninh Động tham quan, bất chợt lại nở nụ cười ấm áp , cảm giác như cô đã quay lại ngôi nhà của chính mình .

    Đang ung dung tự tại nhìn ngắm cô va phải một cô gái đang ôm đồ , làm cho đồ cô ta rơi rớt Tịch Nhi cuối xuống nhặt nhưng lại chạm chúng tay của một người đàn ông cô vội ngước nhìn định bụng sẽ xin lỗi một cách đàng hoàng nhưng lại bất ngờ

    • Người đàn ông đó bình thường đã oai phong , hôm nay vừa oai phong vừa đẹp trai đôi mắt anh chứa chan sự nhớ nhung với gương mặt này, nhìn kỹ quả thật rất là giống người vợ mà anh yêu thương năm xưa

    MN: Đã lâu không gặp

    TN: Lại là anh

    • Cô vội vàng đứng dậy trả đồ cho cô gái kia rồi lại loay hoay xin lỗi người đàn ông đó có vẻ cô rất sợ anh ta cô cuối đầu xin lỗi liên tục còn anh thì chỉ biết cười thầm gương mặt băng lãnh đó tự nhiên lại nở nụ cười , đã một vạn năm rồi trên môi anh mới xuất hiện nụ cười ấm áp đó, anh nói khẽ , giọng điệu nhẹ nhàng chầm chậm

    MN: Đừng sợ, lần này tôi không làm hại cô

    • Tịch Nhi bỗng nhiên ngừng hành động đó lại nhìn anh bằng đôi mắt nghi hoặc

    TN: Vậy tôi đi trước

    • Hắn bỗng cau mài nói

    MN: Đi đâu ?

    TN: Về nhà

    MN: Không được, tôi đến tìm cô

    TN: Hả?

    Làm gì chứ tôi đâu có ăn trộm của anh thứ gì hôm đó tôi chỉ là vô tình đi vào thôi , nếu tôi biết ngôi lâu đài đó có chủ nhân khó ưa như anh tôi đã không thèm bước tới

    • Lần này anh chau đôi mắt lại tức giận nói

    MN: Tôi khó ưa ?

    Hỗn xược cô có tin tôi...

    • Nói tới đây anh im lặng đứng nhìn cô , cô chả nói gì mà quay người bỏ đi một mạch , còn anh như chết lặng một hồi lâu rồi lẽo đẽo theo sau cô, cô không hề hay biết có người đi phía sau , đến bờ sông U Minh nhìn ngắm mặt sông phẳng lặng bỗng nhiên có một ai đó quăng viên sỏi xuống mặt sông làm cho sông U Minh yên ắng ngày nào lại dậy sóng hối hả , cô quay đầu thì

    TN: Lại là anh ?

    Tôi đã đi xa anh lắm rồi mà tận bờ U Minh cơ đấy anh có ý gì ?

    MN: Tôi muốn xin lỗi cô khi nãy đã hét vào mặt cô, thật sự tôi đến tìm cô

    • Cô không tin vào tai mình còn vả chát chát vào mặt xem có đang mơ không đường đường là Diêm Đế lại đi xin lỗi một linh hồn nhỏ bé như cô

    TN: Xem ra phước báo của tôi sâu dày dữ luôn Diêm Đế còn hạ mình xin lỗi , hèn gì lại cho tôi đến Trùng Ninh Động của Tức Lan công chúa sinh sống

    TN: Ấy chết lại nhắc đến nổi đau của ngài , xin lỗi, xin lỗi

    MN: Cô biết vợ tôi ?

    TN: Nghe kể thôi, nghe kể thôi , vợ của anh, à ý tôi là Diêm Hậu, cô ấy tốt thật đó còn làm cả một khu phố y như nhân gian cho chúng tôi

    MN: Um...

    Cô ấy rất tốt với mọi sinh linh trên thế gian này

    • Tự dưng trong lòng của Tịch Nhi bỗng nhiên đau thắt lạ thường tâm trí cô xuất hiện muôn vàng hình ảnh hạnh phúc của đôi nam nữ yêu nhau nhưng nó rất mờ bỗng nhiên nước mắt cô rơi xuống không tự chủ nổi cô khóc rất lớn từng tiếng nấc thanh thót như mũi dao đâm vào tim của Minh Ngạn, hắn ta xót xa trước cô vội ôm cô vào lòng vỗ nhẹ xoa dịu cho cô nín

    MN: Được rồi...

    Đừng khóc vợ ngoan !

    • Cô nghe âm thanh câu nói ấy cô nín hẳn chợt nhận ra đang trong lòng anh cơ thể vạm vỡ đó ôm trầm lấy cô rất chặt, giống như bao nổi nhớ nhung dằn xé hắn bao lâu nay gói gọn trong một cái ôm, cái ôm của sự chia ly lâu ngày gặp lại, cái ôm của sự nhớ thương người vợ kết tóc anh thấy uất nghẹn cô vội đẩy anh ra lùi về sau xém té, anh định chạy lại đỡ nhưng cô ngăn lại nói

    TN: Đừng, đừng qua đây

    MN: Được , được anh không qua anh sợ em té nên định đỡ thôi anh không hề làm gì em cả em đừng sợ, đừng sợ

    • Cô vội trấn tỉnh bản thân lại cô nói

    TN: Tôi không phải vợ anh, đừng nhầm lẫn tôi không thể là vợ của kẻ tàn bạo như anh

    • Anh đứng hình vì câu nói của cô anh như thể không còn gì để nói nữa anh giống như chết tâm

    MN: Em nói gì vậy ?

    TN: Tôi nói anh đã giết cả nhà của tôi, tôi không thể là vợ anh được

    • Trong đầu cô lúc này toàn là hình ảnh cả tộc U Minh chết dưới tay của anh nhưng những hình ảnh đó rất mờ rất mờ cô mơ hồ kích động đầu cô đau như búa bổ cô không còn nhìn thấy gì trước mắt mình mọi thứ đang tối dần lại cô ngất đi, anh vội chạy lại đỡ cô bế cô về lâu đài của mình vội vuốt ve tóc cô nước mắt ngấn lệ thầm thì

    MN: Anh đã yêu em cẩn thận tới mức như vậy dè dặt từng chút một nhưng lại đi sai một bước nên đã xảy ra vụ thảm sát cả nhà của em anh không biết làm sao để đối mặt với em với các linh hồn gia đình em , anh xin lỗi thật lòng xin lỗi , tạ tội với em .

    • Nói xong anh rời đi nhẹ nhàng, ở bên ngoài chờ đợi cô tỉnh lại khi ở ngôi lâu đài này cô lại mơ cô đã thấy vị công chúa Tức Lan cô ấy đã nói với cô vài lời

    " Tôi biết cô không thể chấp nhận nhưng hãy tin vào đôi mắt của cô và đôi tai của mình tôi là cô , cô là tôi "

    " Cô là Tức Lan ?

    "

    " Tôi có rất nhiều thứ muốn hỏi cô đừng biến mất, Tức Lan, Tức Lan"

    • Tức Lan dáng vẻ của nàng ta đúng với cái tên của mình vừa thanh tao , cao nhã vừa xinh đẹp ma mị chả trách Minh Ngạn yêu nàng say đắm gương mặt khả ái tròn trĩnh ngũ quan hài hòa, đôi mắt biếc của cô nhìn Tịch Nhi một chút gì đó hy vọng, một chút gì đó buồn bã

    • Sau giấc mơ Tức Lan biến mất cô bật dậy hết tóang lên làm cho Minh Ngạn đang ngủ cũng giật mình tỉnh dậy, anh liền chạy vào

    TN: Tức Lan

    MN: Tịch Nhi..

    Em..

    Em sao vậy ?

    TN: Tránh ra, tôi không phải Tức Lan không phải vợ của anh

    • Đôi mắt cô ướt át nước mắt rơi lả chả nhìn chằm chằm vào mặt của Minh Ngạn anh đau xót nhìn gương mặt cô nói nhẹ giọng vỗ về

    MN: Anh biết em không phải Tức Lan, em đã mơ thấy gì mà hoảng sợ như vậy nói anh nghe ?

    TN: Tôi mơ thấy cô ấy, tôi đã nhìn thấy cô ấy, cô ấy rất đẹp gương mặt cô ấy cũng rất giống tôi

    MN: Được rồi, chỉ là mơ , chỉ là mơ không sao bình tĩnh đi , không sao đâu , có anh ở đây đừng sợ bình tĩnh đi anh ra ngoài khi nào em bình tĩnh lại hãy ra đó được không ?

    • Anh dè dặt nhẹ nhàng rời đi, phía cô ở lại đang ôm đầu uất nghẹn cô có muôn ngàn câu muốn hỏi nhưng bản thân cô biết rõ ngoài Tức Lan ra người có thể giải đáp thắc mắc của cô chỉ có Minh Ngạn, cô cố trấn tỉnh bản thân lại lau hết nước mắt bước xúông giường chầm chậm bước ra , nhìn phía sau bóng lưng của Minh Ngạn cô cảm thấy lòng mình đau như cắt nhưng vẫn bình tĩnh nói với anh

    TN: Minh Ngạn, tôi có chuyện cần hỏi cho rõ

    • Anh bất ngờ nhìn cô với đôi mắt thăm dò pha chút buồn bã đáp lời

    MN: Được, em theo anh

    • Cô theo sau anh, anh dẫn cô ra khỏi lâu đài vô tình gây sự chú ý cho cả Vô Định Quốc tất cả đều nhìn về phía họ ai cũng há hốc mồm nhìn chằm chằm cô gái phía sau Diêm Đế

    " Diêm Đế "

    MN: Đứng lên hết đi

    HB: Diêm Đế à, Tức Lan công chúa đúng không ?

    MN: Không

    VT: Vậy...

    Cô ấy là Tịch Nhi sao ?

    MN: Ừ

    • Tuy là mọi sự chú ý đều đổ dồn vào cô gái phía sau Diêm Đế cao cao tại thượng nhưng cả Vô Định Quốc ai cũng biết tính tình của Diêm Đế họ anh ta băng lãnh trước đây là vậy từ khi gặp Tức Lan tan chảy ra một chút nhưng sau cái chết của Tức Lan anh càng băng lãnh hơn và cũng không màng chính sự tất cả đều giao cho Vĩnh Hinh

    • Anh đưa cô đến bên bờ U Minh anh hướng mặt ra nhìn sông nhìn khung cảnh tịch mịt u tối nơi mà năm xưa anh đã hạ tay tàn nhẫn diệt sạch cả nhà Tức Lan

    MN: Em hỏi đi

    • Anh cất tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng Tịch Nhi nhìn đôi mắt vô hồn của anh mà tự nhiên đượm buồn

    TN: Tại sao năm đó anh lại quyết định giết cả nhà của Tức Lan ?

    MN: Bởi vì tôi nghĩ Minh Vương muốn giết tôi xoắn ngôi Đế

    TN: Nhưng đó là nhà mẹ đẻ của vợ anh kia mà

    MN: Lúc đó tôi không nghĩ nhiều như vậy, tôi là Diêm Vương cái tôi nhìn là con dân Vô Định Quốc Minh Vương tuy yêu chiều Tức Lan nhưng tàn bạo , nhẫn tâm ông ta nhẫn tâm đến mức có thể giết một linh hồn làm bẩn giày của ông ta

    TN: Anh có thể nói điều này với Tức Lan mà

    MN: Em ấy cũng biết cha của mình độc ác, nhưng phải làm gì chứ em ấy thậm chí còn lương thiện đến mức các ngạ quỷ làm bị thương không trừng phạt ngược lại còn cảm hóa chúng

    TN: Vậy khi cô ấy biết cả nhà đều bị anh giết hại cô ấy đã nói gì ?

    MN: Tôi chỉ thấy cô ấy khóc không thành tiếng đến mức nước mắt biến thành máu nhìn tôi bằng đôi mắt uất hận

    • Anh đau xót kể lại cũng đã ứa lệ, từng câu từng chữ tuông ra đều mang nổi niềm hối hận cô bên cạnh ngước nhìn anh bất giác tay giơ lên sờ mặt anh lau từng giọt nước nhỏ xúông đầy sự hối hận.

    Giường như Cô có thể cảm thông cô hiểu rõ tâm trạng của anh như thể hòa làm một với cảm xúc của anh , anh nhìn cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc óng mượt thơm thoang thoảng mùi hương hoa linh lan y hệt mùi hương trên tóc Tức Lan năm xưa anh tiến lại ôm cô hít lấy hít để mùi hương quen thuộc

    MN: Đã vạn năm anh chưa hửi được mùi hương này , hoa linh lan

    TN: Tôi rất thích hương thơm này

    MN: Anh biết mà vợ

    TN: Hả ?

    • Thấy anh im lặng hít lấy mùi hương cô cũng không nói gì thêm họ ôm nhau một lúc lâu anh buông ra

    MN: Xin lỗi, anh quá kích động nên đã mạo phạm em

    TN: Không sao

    • Cô nhìn dáng vẻ vụn về của anh mà nghĩ thầm

    " Anh yêu Tức Lan thật sự rất tử tế"

    MN: Tịch Nhi chúng ta về thôi cũng đã một ngày một đêm em chưa ngủ rồi

    TN: Ở đây cũng có ngày đêm sao ?

    • Anh vừa nói vừa đi cô nói vọng theo rồi cũng lon ton chạy sau anh dáng vẻ của họ bây giờ vui vẻ biết bao

    MN: Tất nhiên , chứ em nghĩ sao ?

    TN: Không nghĩ gì

    MN: Ngôi nhà trúc đó ở có quen không ?

    Hay là đến lâu đài sống chung với anh đi

    TN: Không cần đâu , tôi thích phong cảnh ở đó hơn lâu đài tuy đẹp nhưng tẻ nhạt lắm

    MN: Được, vợ muốn sao anh sẽ theo ý em

    TN: Tôi không phải vợ anh đừng gọi lung tung

    MN: Được, được anh không gọi

    • Anh nựng mũi cô rồi phì cười đi phía trước bỏ cô đi phía sau , anh nắm lấy đôi tay của cô dắt cô theo sau.

    Cảm giác ấm áp này rất quen thuộc với cô

    MN: Năm tay em để em không bị lạc

    TN: Tôi lớn rồi sẽ không lạc

    MN: Anh biết nhưng anh thích như vầy hơn

    TN: Anh cười thật sự rất đẹp sau này cười nhiều một chút được không ?

    • Đang đi anh dừng lại quay ra sau nhìn cô ánh mắt anh lúc này chứa chan tình yêu dịu dàng biết bao

    MN: Em thích anh cười sao ?

    TN: Um..

    Anh cười rất đẹp mỗi ngày có thể cười với tôi nhiều một chút không?

    • Nghe xong câu nói này anh như thể đã chữa lành mọi vết thương trong lòng bấy lâu nay, chấp vá những mảnh vở vụn của anh, xoa dịu nổi niềm ân hận và nhớ nhung của anh dành cho Tức Lan.

    Anh đi tiếp dắt tay cô qua mọi nẻo đường về đến căn nhà trúc của cô anh nói

    MN: Em vào đi, anh về ngày mai sẽ đến dắt em đi chơi

    TN: Đi chơi ?

    Đây là âm phủ đó ?

    MN: Dắt em đi tham quan âm phủ, xem các linh hồn chịu tội ,xem ngạ quỷ

    TN: Hả ?

    Anh điên sao, tôi không đi đâu

    MN: Em sợ ?

    TN: Ừm

    • Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô so với chiều cao 1m8 của anh thì cô bé trước mặt chỉ cao ngang ngực anh, anh cuối xuống gần mặt cô nói khẽ

    MN: Anh ở đây, không gì phải sợ nơi này, anh là chủ

    • Câu nói chắc như đinh của anh khiến cô phì cười quay đầu đi vào bên trong nhà e thẹn biết bao, có lẽ trong thâm tâm của cô đã có chút gì đó thích con người dịu dàng này của anh
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    chap 4


    • Anh nhìn dáng vẻ e thẹn của cô mà mãng nguyện rời đi, lúc bấy giờ cả cô và cả anh đều đã động tâm .

    Điều biết đối phương nghĩ gì, nếu có thể hãy cứ là Tịch Nhi để viết tiếp câu chuyện đau thương của Tức Lan và Minh Ngạn tươi đẹp như bây giờ !

    • Anh về tới ngôi lâu đài bao nhiêu năm chỉ có mình anh ở, hiêu quạnh lẻ bóng .

    Bước vào là một màu vàng diễm thúy , anh ngã lưng nghỉ ngơi trên chiếc giường thường ngày vẫn nằm.

    Hôm sau ánh sáng tươi thắm soi chiếu vào ngũ quan xinh đẹp của cô khiến cô giật mình bật dậy trong cơn say ngủ cô tờ mờ nhìn thấy một dáng người cao ráo săn chắc màu da bánh mật cô hoảng hốt mở to mắt ra nhìn cô há hốc mồm

    TN: Anh..

    Anh..

    Anh vào đây..

    Làm gì ?

    MN: Xem ra em hoảng hốt đến mức lấp bấp rồi

    TN: Anh điên hả ?

    Vào đây nhìn tôi ngủ làm gì chứ ?

    Đi ra, đi ra

    • Cô đứng dậy khỏi giường đẩy anh ra khỏi căn nhà trúc mát mẻ đó

    MN: Được, anh đứng bên ngoài đợi em

    • Cô quay vào mắc cỡ che mặt nằm xuống giường quẩy đạp

    TN: Aaa, anh ấy thấy dáng vẻ xấu xí của mình rồi aaaaaa

    • Một hồi sau cô bước ra anh nhìn cô thì mĩm cười nhẹ nhàng ánh mắt ân sủng dành cho cô không giấu đi đâu được

    MN: Đi thôi

    • Anh dắt cô băng qua mọi ngóc ngách dừng chân lại là một khu rừng đầy hoa , hoa màu đỏ không có lá vẻ đẹp của loài hoa này không thể lẫn với các loài khác được hương thơm vang xa ngàn dặm , các cánh hoa rất nhỏ rất dẹp, lộ rõ vẻ ủy mị

    MN: Tịch Nhi em có biết đây là hoa gì không ?

    TN: Không biết, nó thơm quá

    MN: Đây là Hoa Bỉ Ngạn , hoa này có câu chuyện đó em muốn nghe không ?

    • Cô đang thưởng hoa nghe anh nói đến đây cô dừng lại nhìn anh

    TN: Có câu chuyện nữa sao ?

    MN: Tất nhiên , vạn vật trên thế gian đều có câu chuyện mà

    TN: Anh kể đi

    MN: Hiếm khi thấy em ngoan như vậy, anh sẽ kể

    MN: Năm xưa loài hoa này ở bên Đức Phật không phải ở Vô Định Quốc đâu nó có màu trắng chứ không phải màu đỏ,có một đôi nam nữ yêu nhau nhưng lại không có cái kết viên mãn nên sau khi chết đi người nam không chịu luân hồi mà mãi trầm luân ở nơi này chờ đợi người con gái hắn yêu say đắm hết kiếp này đến kiếp kia vẫn không thể gặp, em biết tại sao không ?

    TN: Tại sao ?

    MN: Bởi vì...

    Người nữ này luân hồi 3 kiếp thì đã đắt đạo rồi đã theo Phật tu hành, người đàn ông này đau lòng khôn xiết đã khóc đến mức nước mắt biến thành máu rồi cô gái đó xuất hiện gặp người đàn ông và đưa cho người đàn ông một loài hoa của cõi tịch thổ tên là Mạn Đà La, hoa có màu trắng cô gái nói với chàng trai

    "loài hoa này, có hoa không có lá, có lá không có hoa giống chúng ta vậy nhân duyên của chúng ta chỉ có đến thế thôi em cũng đã về cõi tịch thổ thanh tịnh mọi loại xúc cảm này sớm đã không còn rồi đừng chờ nữa"

    MN: Sau đó cô gái biến mất, trên tay chàng trai vừa cầm hoa đôi mắt vừa rơi lệ một giọt máu biến thành huyết lệ rơi xuống loài hoa này từ đó nó biến thành màu đỏ nở rộ khắp nơi của Vô Định Quốc, đó là chấp niệm tình ái của chàng trai từ đó hắn mãi mãi trầm luân nơi này xóa tên mình ra khỏi lục đạo luân hồi vĩnh viễn ở lại nơi này hết rồi , em thấy sao về cô gái ấy và chàng trai đó ?

    TN: Cô gái đó thật là tàn nhẫn nhưng cũng do số phận của hai người họ cô ấy căn bản ngay từ đầu đã có tâm Phật, nhưng chàng trai thì yêu thương nên chấp niệm mãi mãi ở lại đây để hoài tưởng về người mình yêu, chàng trai đó thật sự quá si tình đáng ngưỡng mộ

    MN: Còn anh thì sao ?

    TN: Hả ?

    MN: Anh hỏi còn anh em nghĩ anh có si tình không ?

    TN: Làm sao tôi biết

    MN: Em đã nghe câu chuyện của anh rồi mà

    TN: Sao..

    Sao..

    Sao anh biết ?

    MN: Vợ à, nơi này anh là chủ mà vợ

    TN: Tôi thấy anh cũng có si tình nhưng si tình của anh là hối hận không phải là yêu chết dở sống dở như Vĩnh Hinh

    MN: Sao em biết là Vĩnh Hinh?

    TN: Tôi đoán

    MN: Em đóan trúng rồi, cậu ta thật sự đáng thương

    TN: Ừm..Tuy tôi không nhớ chuyện trước kia nhưng tôi sẽ từ từ chấp nhận anh tôi nghĩ Tức Lan cô ấy muốn tôi thay cô ấy nói lời tha thứ cho anh

    • Anh nhìn cô dịu dàng trầm ấm nói

    MN: Cảm ơn em

    MN: Về thôi nơi này ở không thể ở lâu

    • Hai người đi về cùng nhau anh lại nắm lấy đôi tay ấm nóng của cô, anh ta là Diêm Đế trên trần gian ai cũng khiếp sợ gặp anh ma quỷ còn phải cuối đầu nhưng anh lại dành hết dịu dàng đối xử với cô lòng cô ấm lắm so cái vẻ lạnh lẽo của âm ti thì lòng cô rất ấm áp

    MN: Em có muốn đi thử các tầng địa ngục không vợ ?

    TN: Ai là vợ của anh chứ ?

    MN: Em là vợ của anh, bây giờ em chưa nhớ ra thôi đến khi nhớ lại em sẽ mê anh như điếu đổ cho xem

    • Chỉ có ở cạnh cô anh mới luyên thuyên như vậy, giữa bọn họ có lẽ đã không còn một chút khỏang cách gì rồi

    MN: Nào, đi thôi anh dắt em đến tầng một

    • Chưa đợi cho cô trả lời anh đã kéo cô đi , Tầng 1 : Lăn Trụ

    MN: Em thấy vui không ?

    Nơi này là tầng 1 những cái cột đó là lăn trụ hình phạt nhẹ nhất cho các linh hồn phạm tội .

    Những tầng còn lại anh nghĩ không cần đi đâu nhỉ tầng 1 em đã sợ run như vậy rồi

    • Anh cười rất to , dè biểu sự sợ hãi của cô đến mức cô giận đỏ cả mặt hất tay anh ra rời khỏi nơi máu tanh văng tung tóe cô vừa đi vừa khóc anh đuổi theo nhìn cô vẫn còn thái độ dè biểu cười rất lớn

    MN: Nè, tiền kiếp của em là công chúa U Minh Cốc mà lại chết nhát như vậy đúng là buồn cười

    • Anh càng nói cô càng khóc lớn hơn tiếng nấc đã thất tỉnh con người đó, anh ta tiến lại phía cô ôm cô vào lòng nhẹ nhàng vỗ lưng cô xoa tóc cô

    MN: Anh xin lỗi, anh không nghĩ em sợ tới vậy, được rồi , đừng khóc là lỗi của anh, em muốn anh làm gì em mới hết khóc anh đều theo ý em

    • Cô buông anh ra nhìn anh bằng đôi mắt ướt đẫm đỏ ửng cả lên rồi cô nói

    TN: Tôi không muốn anh làm gì hết chỉ là sau này đừng làm như vậy nữa tôi thật sự rất sợ, anh đã ở đây rất lâu nên cảm thấy bình thường tôi chỉ mới đến thật sự tôi sợ lắm

    MN: Được anh hứa với em, sẽ không để em khóc như vậy lần nào nữa

    • Anh định bụng sẽ ôm cô thật chặt nhưng lại bị cô đẩy ra

    TN: Về thôi

    • Anh đi theo phía sau cô, anh đã biết mình làm sai nên cũng không dám nói gì thêm với cô vì sợ cô kích động sẽ khóc từng giọt nước mắt đó của cô rơi xuống làm cho tim của anh vô cùng xót xa .

    Cô lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm lắng này

    TN: Minh Ngạn, tôi muốn dời nhà

    MN: Em muốn dời đi đâu?

    TN: Đến phía bờ sông U Minh cạnh bên lâu đài của anh nhưng tôi ở căn nhà trúc cũ tôi thích ngôi nhà đó

    MN: Được anh dời cho em nhưng tại sao lại muốn đến Sông U Minh nơi đó u tối tịch mịt bao trùm toàn màu đen làm gì có ánh sáng

    TN: Vô Định Quốc của anh có mặt trời chắc ngoài Trùng Ninh Động ra còn nơi nào có mặt trời sao ?

    MN: Có , chỉ là anh giấu đi thôi tạo hóa không bất công với bất kì vùng đất nào, trên trời có ánh sáng thì dưới đất cũng sẽ có

    TN: Nơi nào ?

    MN: Chính là cả Vô Định Quốc này, từ khi vụ thảm sát đó xảy ra Tức Lan chết thì nơi này bị anh giấu đi mặt trời, bây giờ Diêm Hậu trở về rồi thì cũng nên trả lại

    TN: Tại sao anh lại giấu nó đi ?

    MN: Tại vì ....

    TN: Anh có thể nói với tôi, tôi sẽ không nói với ai khác

    MN: Anh không cần em giữ bí mật

    TN: Vậy ..

    Anh kể tôi nghe được không ?

    MN: Ừm

    MN: sau khi cả nhà Tức Lan chết cô ấy đã tu luyện tà thuật để giết anh , nhưng không thành cái giá phải trả là mạng sống nên cũng tan biến nhưng anh không cho phép cô ấy đi như vậy nên đã lấy đi ánh sáng dùng hết linh lực của mình để giúp cô ấy vào lục đạo luân hồi đầu thai chuyển kiếp hết mười kiếp để gom đủ các mảnh linh hồn kiếp Trần Tịch Nhi là kiếp cuối cùng và cũng là kiếp trọn vẹn linh hồn để cô ấy quay lại

    TN: Tức là tôi sắp trả lại linh hồn cho Tức Lan đúng không ?

    Tôi sẽ nhớ ra mọi chuyện đúng không ?

    MN: Ừm

    TN: Tôi không muốn nhớ lại vì bây giờ tôi và anh rất vui vẻ nếu tôi nhớ lại tôi sẽ hận anh, sẽ đau lòng

    MN: Vậy thì bây giờ hãy vui vẻ ở cạnh anh đừng vội nhớ lại, được không em ?

    TN: Ừm, tới nhà rồi

    MN: Để anh dời cho em

    TN: Khoang đã, anh đã còn linh lực đâu chứ

    MN: Bây giờ đã như ban đầu rồi không sao, vợ yên tâm

    • Cứ như vậy cô để anh dời một nam một nữ đó ngày ngày quấn quít bên nhau nay lại dời nhà cho cô cạnh lâu đài , sau khi dời xong anh dùng linh lực của mình nhả ánh sáng ra Vô Định Quốc lại trở lại vẻ đẹp kiều diễm như ban đầu có ánh sáng muôn chim thú đua nhau hát ca vẻ lạnh lẽo âm u thường ngày đã nhường chỗ cho ánh sáng ấm áp ánh nắng chiếu vào mặt cô anh càng nhìn rõ cô hơn khuôn miệng bớt chợt mấp mấy

    MN: Vợ anh đẹp thật

    • Cô nhìn anh chừng chừng cũng bị cuốn bởi vẻ điển trai này của anh, nhưng lại trấn tĩnh bản thân rất nhanh

    TN: Tôi muốn thêm một bàn trà đặt cạnh bờ sông và trồng thêm hoa linh lan xung quanh đây

    • Anh nghe cô yêu cầu xong mĩm cười nói thầm

    "Vợ, em chưa từng thay đổi"

    • Anh dùng bàn tay mình một dòng linh lực mày tím toát ra đều biến thành hoa linh lan đang nở rộ tỏa ngát hương và một bàn trà thịnh soạn có cả đồ ăn nhân gian cô vừa nhìn thấy thức ăn liền chạy nhào tới vẻ mặt mừng rỡ nhìn anh cười tít mắt

    TN: Choaa, Minh Ngạn anh lợi hại thật đó còn có cả thức ăn mấy ngày rồi tôi không ăn đồ ăn nhân gian

    MN: Vậy em ăn đi, dù gì em vẫn là con người bình thường

    TN: Ừm

    • Cô tươi cười ăn vội thức ăn như đã bị bỏ đói lâu ngày anh nhìn còn mắc cười xoa đầu cô nhẹ nhàng nói

    MN: Anh đâu giành với em, ăn từ từ

    • Ăn xong no nê cô uống tách trà rồi nhìn anh nói

    TN: Tôi có một chuyện muốn nói với anh

    MN: Em nói đi anh nghe

    TN: Anh hãy quay lại với công việc phán xét của anh được không ?

    MN: Còn em thì sao ?

    TN: Tôi vẫn ở đây, nhưng anh cho phép Hắc Bạch Vô Thường và cả Vĩnh Hinh đến đây chơi với tôi nha anh đi xử lý công vụ tôi một mình rất buồn

    MN: Được anh hứa với em

    • Cô gật đầu cười rất tươi, anh đã hiểu ý nghĩa thật sự của chữ yêu là thế nào anh đã nguôi ngoai sự ân hận trong mình cũng đã bắt đầu mở lòng cho một cuộc sống mới một khởi đầu mới cùng với cô
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    chap 5


    • Hôm sau anh sải chân bước đến cung điện dát tòan là vàng uy nga diễm lệ vô cùng tất cả âm binh đứng ở đó thấy anh đều ép mình đứng sang một bên, nhìn anh với khuôn mặt háo hức vui mừng Hắc Bạch Vô Thường cũng vui ra mặt vì đã rất lâu nơi này vắng đi bóng dáng của chủ nhân thật sự.

    Họ đều quỳ bái một cách kính cẩn tôn trọng nhất, sự tôn trọng chỉ dành cho anh

    "Bái kiến Diêm Đế"

    • Bóng dáng cao to bước lên ghế Vương ngồi chễm chệ nhìn quyền lực biết mấy, Vĩnh Hinh nói

    VH: Đã lâu rồi cậu không đến đây

    MN: Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ quay lại phán xử các linh hồn còn phần cậu, làm Phán Quan cho tôi, cậu thấy sao ?

    VH: Được

    MN: Không còn việc gì các người có thể đi làm việc của mình

    MN: À nè, Hắc Bạch Vô Thường cả Vĩnh Hinh ở lại

    HB: Có chuyện gì dặn dò chúng tôi sao Diêm Đế

    MN: Không chỉ là, nếu ba người rảnh hãy đến sông U Minh trò chuyện cùng Tịch Nhi

    VT: Thì ra ngài sợ vợ của mình nhàm chán

    VH: Các người đừng mở miệng ra là khịa Diêm Đế chứ ngài ấy chỉ là sợ cô vợ bé nhỏ của mình chạy lung tung rồi chạy vào lục đạo luân hồi rời xa ngài thôi mà

    HB: Tôi thấy ngài còn khịa hơn chúng tôi nữa đó

    • Ba người họ cười rất lớn khiến anh ngượng đỏ cả mặt tức giận quát lớn

    MN: Đủ rồi, còn không mau đi làm việc tôi trừ lương không còn một xu

    • Nghe tới tiền ba người họ chạy như ai đó đuổi đánh , đi nhanh kẻo Diêm Đế nổi giận sẽ thật sự trừ lương họ ai mà biết rằng người có tính khí cổ quái này sẽ làm gì với tiền của họ chứ.

    Một ngày phán xét cứ như vậy trôi qua ngày qua ngày công việc bộn bề tấp nập làm cho anh không có thời gian để nghỉ ngơi càng không có thời gian gặp cô, ở nơi này ngoài anh , Vĩnh Hinh, Hắc Bạch Vô Thường ra chẳng có ai lui tới để trò chuyện cùng cô chỉ có vài linh hồn ở Trùng Ninh Động từng có qua lại với cô mới ghé nơi này thăm cô .

    Cô đã tẻ nhạt không chịu nổi nên đi dạo khắp nơi và rồi đi mãi đi mãi chẳng biết thế nào lại đi trúng vào nơi anh đang phán xét, cô đứng từ xa nhìn anh vẻ oai phong lẫm liệt này rất quen thuộc với cô, gương mặt nghiêm khắc này lại chẳng giống thường ngày anh đối xử với cô, bất giác lòng cô như thể nôn nao chạy lại muốn ôm anh một cái thật chặt để nguôi ngoai nổi nhớ nhung trong lòng cũng đã một tháng anh không lui tới kể từ ngày hôm đó

    • Không để cô đợi lâu anh đang làm việc lại nhìn thấy cô liền thả lỏng cơ mặt dịu dàng nhìn cô mĩm cười và nói với Vĩnh Hinh

    MN: Đợi một chút , ghi rõ tội trạng rồi đưa tôi

    • Anh giơ bàn tay lên một dòng linh lực màu tím lại toát ra đầy vẻ uy dũng phía này cô cảm thấy một lực hút mình bay lên bay về phía anh rồi hạ cánh nơi đùi anh cô nay đã ngồi gọn gàng trên đùi anh và dựa vào lòng anh

    MN: Vợ, em đến đây để ôm anh sao

    MN: Nào để anh ôm em một cái anh nhớ em lắm

    • Anh ôn nhu mà nói với cô khiến cô ngại đỏ mặt chỉ biết núp vào lòng anh không nói gì thêm cũng đáp lại cái ôm đó hai người họ cứ vậy mà ôm nhau trước công đường Vĩnh Hinh lên tiếng

    VH: Diêm Đế có cần ghi lại phần hai người ôm nhau không ?

    • Anh nhìn hắn bằng đôi mắt đâm chiêu , hắn sợ hãi im lặng cô xấu hổ đẩy anh ra, nói

    TN: Anh bận rộn lắm sao ?

    MN: Ừm

    TN: Vậy anh làm việc đi em về

    MN: Khoang, em nhớ anh nên tới đây đúng không ?

    TN: Không, chỉ là không nhìn thấy anh tửơng anh bị yêu quái ăn mất

    VH: Hơ hơ, nực cười

    TN: Vĩnh Hinh anh nói gì ?

    VH: Không dám , không dám người ta có Diêm Đế chống lưng tôi chỉ là phán quan nhỏ bé làm không lại

    MN: Vợ ngốc, anh là Diêm Đế có thể nói anh đứng hàng Thần đó yêu quái sợ anh còn không kịp ăn thịt anh chúng nó phải tu luyện ngang ngửa Thiên Đế

    TN: Vậy anh làm việc đi em về nhà nấu cơm và ủ rượu đợi anh về được không ?

    À Vĩnh Hinh anh cũng tới nhé cả Hắc Bạch Vô Thường nữa

    HB: Chúng tôi cũng có phần sao, Tịch Nhi cảm ơn cô nghen chúng tôi đã lâu chưa ăn thức ăn trần gian

    TN: Vậy chiều nay làm xong việc đến nhé

    VT: Được được chúng tôi sẽ đến

    • Cô tuột khỏi lòng anh mĩm cười với anh nói

    TN: Anh làm việc đi em về trước đây

    • Cô quay đầu lại bị một lực kéo nhẹ kéo lại, anh nắm đôi tay thon dài mềm mại đó kéo lại ngỏ ý không để cô rời đi

    TN: Buông tay ra em về

    MN: Anh biết, nhưng để anh nhìn em một lát một tháng rồi anh chưa nhìn vợ anh

    • Tuy cô thấp hơn anh nhưng với tư thế này thì cô nhỉnh hơn một chút cô nghe câu nói của anh xong cô cuối xuống đưa mặt gần sát mặt anh nghiêng sang trái nghiêng sang phải rồi mĩm cười nói

    TN: Đã nhìn kĩ chưa , còn nhớ không ?

    MN: Chưa kĩ, lại gần hơn

    TN: Không, em về đây

    • Cô thừa biết con người của anh lưu manh ra sao sát mặt lại hơn nữa chẳng phải là hôn sao ?

    Tịch Nhi đi anh nhìn theo bóng dáng nhỏ bé vòng nào ra vòng đó của cô mà nhếch mài một cái gương mặt rõ lưu manh

    • Tối hôm đó thức ăn thịnh soạn đã xong chỉ chờ đợi bốn người họ tới cô đứng nhìn ra mặt sông không khí này đã không còn âm u rồi đã sáng sủa hẳn ra.

    Anh nhẹ nhàng đi lại ôm chằm lấy cô từ phía sau cô biết là anh nên cũng không phản ứng anh nhụi mặt vào tóc vào cổ cô hít lấy hương thơm hoa linh lan đó mùi hương quen thuộc ngày nào

    MN: Vợ, có phải em đã yêu anh rồi không ?

    TN: Gì chứ ?

    MN: Anh hỏi em yêu anh rồi đúng không ?

    TN: Sao lại hỏi vậy ?

    MN: Tại vì anh ôm em em không hề phản kháng

    TN: Em không yêu anh

    MN: Vậy à ?

    TN: Nhưng, nhưng em đã nói sẽ từ từ chấp nhận anh

    MN: Vậy vợ chấp nhận anh như thế nào

    TN: Thì..

    Thì dịu dàng với anh hơn !

    MN: Vậy em có muốn làm Diêm Hậu của anh không một danh phận rõ ràng , năm xưa đã bỏ lỡ hôn lễ mà chúng ta chưa kịp làm cùng nhau .

    Có muốn không ?

    • Anh thấy cô im lặng cũng đã hiểu nên đã liền nói

    MN: Em không cần phải trả lời ngay anh cho em suy nghĩ trong vòng ba ngày, anh tin chắc em sẽ đồng ý làm Diêm Hậu của anh

    TN: Được , em đợi anh

    • Họ vui vẻ ôm nhau một lát thì đám "quỹ" của anh cũng tới, họ vẫn như thường ngày ồn ào biết bao

    HB: Chúng tôi tới rồi đây Tịch Nhi ơi

    TN: Ngồi đi ăn thử xem tôi nấu có ngon không ?

    • Minh Ngạn là người đầu tiên động đũa ăn thử , sắc mặt khác thường của anh khiến mọi người hoang mang dù biết rất mặn nhưng vẫn ăn và luôn miệng khen Ngon, ba người kia vui mừng động đũa thì...

    Cũng chẳng dám chê vì Diêm Đế đang nhìn họ chằm chằm giống như đang đợi họ nói anh sẽ cho họ hồn bay phách tán.

    Ba người : Ngon !

    • Minh Ngạn cười, cô thấy vậy cũng cầm đũa ăn thử anh định cản nhưng chưa kịp.

    Cô cho một miếng vào miệng thì

    TN: Mặn quá áaaaaa

    TN: Minh Ngạn đừng ăn, không ăn được đâu dở quá

    MN: Không sao vợ làm anh sẽ ăn hết

    • Ba người họ nghe mà phát ớn Vĩnh Hinh nhái theo câu anh nói

    VH: Vợ làm anh sẽ ăn hết

    • Diêm Đế nổi giận úp hẳn dĩa thức ăn lên người hắn, hắn cũng không chịu thua làm lại trả đũa, họ đùa giỡn với nhau.

    Bốn âm một người cùng cười vui vẻ bên nhau, ngày tháng bình yên của họ mỗi ngày trải qua đơn giản như thế những ngày tháng bình yên này không còn lâu nữa...!

    • 3 ngày sau cô đang chuẩn bị ăn bận thật đẹp đến gặp anh cô đang kẻ chân mài thì một cô gái bước vào cô ta khuôn mặt tròn trĩnh giống cô vậy khuôn miệng trái tim nhỏ xinh căng mọng, đôi mắt hai mí to tròn long lanh đôi mài lá liễu công vuốt mũi cao dọc dừa bước đến sau lưng cô, cô giật mình quay ra sau tròn xoe đôi mắt hỏi

    TN: Cô là ai ?

    "Tôi là bạn của Minh Ngạn tôi tên Thiên Hồ , tôi biết cô , Tức Lan"

    TN: Tôi không phải Tức Lan tôi là Tịch Nhi

    TH: Bây giờ cô không nhớ thôi đến khi nhớ ra sẽ là Tức Lan

    TN: Cô tìm tôi làm gì ?

    TH: Nói chuyện

    • Từng câu từng chữ của cô ta tuông ra đều với giọng điệu chảnh chọe, khó ưa giống như kiểu muốn thách thức cô

    TN: Cô nói đi , tôi biết cô không mấy thiện cảm với tôi

    TH: Thông minh.

    Đúng là công chúa của U Minh

    TN: Có vẻ cô biết tôi rất rõ

    TH: Tất nhiên rồi, tôi là công chúa của tộc Ba Lâm dưới sự cai quản của Diêm Đế là bạn thân thiết của Diêm Đế

    TN: Thì sao ?

    TH: Thì đến nói với cô ,tôi ,quay lại rồi những gì năm xưa cô đã làm với tôi, tôi sẽ đòi lại từng cái một, thưa công chúa Tức Lan cao quý

    • Nói xong cô ta rời đi với vẻ mặt đầy sự đắt ý bỏ cô lại với mớ hỗn độn ngàn câu hỏi lại xuất hiện, từng câu từng chữ cô ta thốt ra đều đanh thép như thể sẵn sàng nghiền nát Tịch Nhi.

    Thật sự nổi ác mộng của Tức Lan đã quay lại

    • Cô không nghĩ nhiều như vậy, cô biết anh đang đợi nên nhanh chóng rời khỏi nhà trúc với bộ đồ lộng lãnh trên người một màu tím huyền bí nuớc da trắng như tuyết của cô cũng phần nào tôn lên vẻ đẹp cùng sự cao quý của một Diêm Hậu.

    Đến nơi anh phán xét lần này cô không đứng bên ngoài nữa mà là chầm chậm tự tin đi thẳng về phía trước tiến lại gần anh , anh ngước nhìn cô gái ủy mị trước mặt mà lòng lân lân, hôm nay cô thật sự quá đẹp quá quyến rũ, lộng lẫy như trước đây anh gặp cô lần đầu tiên bây giờ đây anh đã thật sự nghĩ "Tức Lan đã trở về"

    MN: Thật là đẹp, em đến đây tìm anh sao ?

    TN: Hết hạn ba ngày rồi

    MN: À..

    Nhanh vậy sao, em không đồng ý cũng không sao anh biết em vẫn chưa sẵn sàng anh chỉ đùa thôi

    TN: Hôn sự sao có thể đem ra đùa giỡn

    MN: Vậy em?

    TN: Chúng ta tiếp tục việc năm xưa dang dở được không ?

    MN: Em nói gì ?

    TN: Em nói em đồng ý làm vợ anh !

    • Anh chừng mắt nhìn cô mừng rỡ đứng lên ôm cô nhấc bỗng lên quá đỗi vui mừng mà ôm thật chặt anh cứ nghĩ cô sẽ không đồng ý đâu anh thật sự bất ngờ mọi người có mặt ở đó cũng bất ngờ cười hạnh phúc thay cho cặp đôi mệnh khổ này, các linh hồn thì ngớ người ban nãy họ sợ người đàn ông này hơn cả ngạ quỷ, bây giờ lại ấm áp thay anh

    MN: 1 tháng sau cử hành hôn lễ, không 3 ngày sau, 3 ngày sau anh sẽ đường đường chính chính cưới em, Tịch Nhi

    TN: Thả em xuống em chóng mặt

    MN: Được.

    Tôi nghĩ việc 3 ngày, các âm binh Vô Định Quốc sẽ nghỉ việc 3 ngày các linh hồn hôm nay sẽ giam cầm họ vào ngục tối đợi 3 ngày sau phán xét

    MN: Tất cả trên dưới Vô Định chuẩn bị hôn sự trang trí đèn hoa thật lộng lẫy các loại hoa phải là hoa linh lan đèn phải là đèn tú cầu

    TN: Sau anh biết em thích đèn Tú Cầu

    MN: Anh là chồng em, em chưa từng thay đổi chỉ là chưa nhớ ra thôi được rồi không nói nữa đi, đi với anh đi may hỉ phục

    TN: Được

    • Anh vui mừng đến độ không màng mọi thứ để cho cô một hôn lễ thật đàng hoàng long trọng nhất, thật không uổng phí suốt 10 kiếp chờ đợi thật không uổng phí anh yêu cô như vậy.

    Bây giờ hiện tại anh đã hiểu chữ Yêu nó nặng đến nhường nào.

    Anh hiểu sẽ có ngày cô nhớ lại sẽ hận anh nhưng anh vẫn hi vọng vẫn cứ mong cầu hạnh phúc nơi cô, mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ cùng cô.

    Anh cũng biết cô sắp không còn nhiều thời gian !

    Đáng thuơng nhất là người biết rõ nhưng lại phủ nhận.

    • Trong một căn lâu đài uy nga hằng ngày hôm nay loại nhộn nhịp người qua kẻ lại, Họ vẫn đang tất bật cùng nhau lựa hỉ phục

    TN: Minh Ngạn anh xem hỉ phục của bao người đều màu đỏ còn của chúng ta sao lại là màu tím ?

    • Cô nhăn mặt khó hiểu giọng điệu cau có hỏi anh

    MN: Vậy anh hỏi em màu sắc hỉ phục của Thiên Giới là màu nào em biết không ?

    TN: Em không biết

    MN: Là màu trắng, tại đó là nơi thuần khiết nhất thế gian, còn hỉ phục trần gian màu đỏ là tại vì nơi đó là nơi vui vẻ nhất, còn nơi này em có thấy bao trùm toàn màu tím huyền ảo không ?

    Màu tím ở nơi này tượng trưng cho công lý em hiểu vì sao rồi đúng không.

    Nào đứng im cho dệt nương bọn họ đo vải

    TN: Nhưng chung quy màu sắc trên thế gian đa dạng đi nữa vẫn không bằng màu của hạnh phúc

    • Anh nhìn cô mà cười vì câu nói cô vừa thốt ra chứa chan niềm hạnh phúc, anh cũng hiểu trái tim của cô hiện tại chỉ hướng về anh thôi

    • Từ trên xuống duới Vô Định Quốc ai nấy đều tất bật cả Vĩnh Hinh cũng làm không xuể không khí này thật vui, vui trong lòng người của Vô Định vì cuối cùng đôi uyên ương số khổ cũng ở bên nhau rồi, nhưng đâu đó lại có không khí buồn bã ãm đạm, Vinh Hinh, hắn biết những điều tồi tệ sắp xảy đến

    VH: Chỉ mong Minh Ngạn và Tịch Nhi sẽ luôn vui vẻ

    • Gạt bỏ đi mọi thứ hỗn độn trong đầu hắn quay lại tất bật hòa mình vào làng âm chuẩn bị kĩ càng, ai nấy đều nói cười với nhau bỗng có một cô gái dáng người thon thả cao ráo làn da trắng mịn bật một bộ đồ màu tím nổi bật bước đến , có vẻ hương thơm trên người cô ta khiến ai cũng quay đầu hướng về ả, chầm chậm đi lại nói

    TH: Đã lâu không gặp Vĩnh Hinh

    VH: Thiên Hồ, sao cô lại quay lại đây, à tôi biết rồi cô đến để tham gia hôn lễ của Minh Ngạn đúng không ?

    TH: Ừm, Minh Ngạn thành hôn sao tôi lại vắng mặt được

    • Cô ta trả lời Vĩnh Hinh mà Hắc Bạch Vô Thường bên cạnh rùng mình chợn mắt giống như thể nói cô đừng ra vẻ như là có ý tốt

    HB: Vĩnh Hinh chúng ta qua kia đi đứng ở đây ô uế hết âm khí trong lành rồi

    VT: Hắc Bạch nói đúng nghe, đi thôi Vĩnh Hinh

    TH: Hai người..

    Hai người muốn chết sao ?

    VT: Chúng tôi đã chết rồi, nói cũng nói sai

    • Dáng người băng lãnh thoăn thoắt, đi bên cạnh là một cô gái xinh đẹp yêu kiều họ cùng nhau bước tới , một giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến tất cả người ở đó hướng mắt nhìn

    MN: Sao lại ồn ào như vậy?

    • Thấy anh cô ta liền mĩm cuời nho nhã nói

    TH: Minh Ngạn đã lâu không gặp, chỉ là nói qua nói lại vài câu thôi không có ý gì cả

    MN: Ừm..

    Đã lâu không gặp

    • Cô nhìn cô ta bằng đôi mắt đâm chiêu , còn cô ta nhìn thấy cô và anh đang tay trong tay thì nóng run người, vẫn bình thường ung dung tiếp lời

    TH: Tức Lan, đã lâu không gặp

    MN: Em ấy hiện tại không phải Tức Lan

    TH: Vậy sao nhưng khuôn mặt này rất giống

    MN: Đúng là có giống, nhưng không phải cô ấy là Tịch Nhi

    TH: Vậy là thay thế của Tức Lan sao ?

    • Anh nghe cô ta nói xong liền hừm lạnh một cái, nhìn cô trìu mến nói

    MN: Đừng để ý lời cô ta nói chúng ta đi thôi

    TN: Được đi chuẩn bị khăn trùm và quán mão

    • Cứ vậy anh dắt tay cô đi lướt ngang đám người bọn họ, anh biết tuy bề ngoài cô không nói gì nhưng trong lòng cũng vài phần đã để tâm đến câu nói của Thiên Hồ anh nghĩ thầm

    "Anh sẽ không để mọi chuyện giống năm xưa, có anh ở đây"
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    Chap 6


    • Anh dẫn cô đến một ngôi nhà tranh duới cầu Nại Hà gần cạnh sông Vong Xuyên ngôi nhà lợp bằng lá xây dựng thô sơ nhìn vẻ ngoài lãnh lẽo tồi tàn có một bà lão gầy gò mệt mỏi vì tuổi già đang ngồi cạnh một bếp lửa đặt nồi canh bên trong toàn nước và nước bà lão đảo đều đảo đều, anh dẫn cô tiến gần lại

    MN: Mạnh Bà !

    • Tiếng gọi trầm ấm pha lẫn sự tôn kính bà lão vẫn ngồi đảo đều ngồi canh đang nấu và nói

    MB: Cố nhân đã đến tại sao lại đứng xa ?

    Lại gần một chút

    • Giọng nói của bà lão nhẹ nhàng ủy mị vì tuổi già nên giọng đã không còn trong trẻo giờ đây trầm đục khàn đặt nói từ từ chậm rãi, anh mĩm cười vì câu nói của bà anh nắm tay cô bước tới

    MN: Bà khỏe không ạ

    • Bà chẳng thèm ngước nhìn anh lấy một cái vẫn đâm đâm nhìn vào nồi canh đang nấu cất tiếng trả lời

    MB: Vạn năm rồi đám trẻ các người không đến đây , hôm nay lại tới có chuyện gì ?

    MN: Mạnh Bà, vạn năm rồi sau vụ việc đó Minh Ngạn vẫn chưa nói cảm ơn với bà

    MB: Không cần, cô gái bên cạnh là cố nhân có đúng không ?

    MN: Dạ , nhưng cô ấy vẫn chưa phải là cố nhân đâu ạ

    MB: Ừm..

    Ta biết..

    Ta biết, hơi thở vẫn trần tục không giống khi xưa

    • Cô nhìn anh bằng đôi mắt có vạn câu hỏi, anh biết nên đã trả lời

    MN: Đây là Mạnh Bà người đã nấu ra loại canh Mạnh Bà để những linh hồn khi vào lục đạo luân hồi chuyển kiếp đầu thai đều phải uống, Vô Định Quốc được nghỉ ba ngày nên vắng vẻ chứ thường ngày thì rất đông

    TN: Mắt của bà ấy không nhìn thấy sao ?

    MN: Thấy chứ nhưng vì tuổi già nên mờ đi thôi

    MB: Cô gái trẻ lại đây

    • Mạnh bà cất tiếng gọi cô, cô niềm nở lại gần bà nắm đôi tay của cô khẽ nói

    MB: Bà biết con không phải cô ấy nhưng sẽ sớm thôi con sẽ nhớ lại , hôm nay các con đến là để may khăn trùm và làm quán mão đúng không ?

    TN: Dạ

    MB: Con đã suy nghĩ kĩ gả cho Minh Ngạn chưa ?

    Tam bái rồi thì không rút lại được đâu

    • Cô bất ngờ trước câu hỏi của Mạnh Bà liếc sang nhìn anh, anh im lặng trầm mặt nghiêm túc nghe cô trả lời, cô mĩm cười quay sang thưa

    TN: Bà ơi, con biết một ngày nào đó con sẽ nhớ lại trở thành Tức Lan điều bà lo sợ là năm xưa Tức Lan đã tu luyện tà thuật để giết Minh Ngạn cô ấy hận Minh Ngạn vì lòng cô có tình yêu nhưng cái mà Tức Lan nhận lại là máu tanh nhuộm đỏ U Minh Cốc 981 mạng người tộc cô ấy đều chết dưới tay người chồng mà cô ấy tin tưởng.

    Còn con người yêu anh là Tịch Nhi lòng con có tình yêu con tin tưởng tình yêu con dành cho anh sẽ chiến thắng sự hận thù

    MB: Ừm !

    • Anh cười tươi là vì điều gì , là vì cô đã tha thứ hay vì cô nói cô yêu anh ?

    Ba người vui vẻ may khăn trùm và quán mão trời sụp tối họ cũng làm xong .

    Chuẩn bị ra về cô cùng anh cuối đầu chào bà lão , đây là lần đầu cô thấy anh cuối thấp người như vậy.

    Cả đời Minh Ngạn chỉ cuối đầu vỏn vẹn với hai người một là Mạnh Bà hai là Tức Lan !

    • Trên đường về cô vừa đi vừa thỏ thẻ với anh

    TN: Minh Ngạn, bà ấy là ai ?

    MN: Hửm..

    Anh nói với em rồi mà

    TN: Không..

    Em muốn biết bà là ai mà anh cuối đầu như vậy ?

    MN: À..

    Bà ấy giống mẹ anh vậy chăm sóc anh từng chút một tuy bà đã già nhưng đầu óc rất minh mẫn bà đã ở nơi này rất lâu rồi trước khi anh đến đây anh cũng chẳng biết là bao lâu nữa.

    Bà ấy rất thương Tức Lan xem như con gái ruột vậy, sau khi Tức Lan tan biến bà đã giúp anh tìm từng mảnh linh hồn của cô ấy giúp anh đưa cô ấy vào luân hồi đủ 10 mảnh đã có thể quay lại một lần nữa

    • Cô im lặng nhìn anh thật rõ đôi mắt cô đượm buồn nghe anh luyên thuyên kể , cô nghĩ thầm

    "Phải chăng em thật sự chỉ là người thay thế, đến khi em nhớ lại , Tức Lan quay về có phải anh sẽ quên vĩnh viễn cô gái tên Tịch Nhi không Minh Ngạn ?"

    • Anh nhìn lấy cô hỏi

    MN: Sau vậy ?

    Sao lại nhìn anh bằng đôi mắt đó ?

    • Cô Dừng lại đứng trước mặt anh nhìn anh bằng đôi mắt rưng rưng nói

    TN: Có phải sau khi em nhớ lại em sẽ không còn là chính mình không ?

    MN: Em khờ quá, em là Tức Lan mà sẽ không có đâu chỉ cần trong lòng em có tình yêu vững chắc thì lúc đó em sẽ không hận anh

    TN: Thật sao ?

    MN: Tất nhiên, nếu em lo lắng sẽ làm hại anh thì em có thể bù đắp cho anh ngay bây giờ

    TN: Hửm..

    Làm sao ?

    MN: Đối xử thật tốt thật tốt với anh, yêu anh thật nhiều thật nhiều mỗi ngày cười với anh nhiều một chút, anh biết em để ý câu nói của Thiên Hồ .

    Em yên tâm , nể tình em sắp thành hôn với anh,anh sẽ nói em nghe một bí mật nha

    TN: Anh nói đi

    MN: 10 mảnh linh hồn của Tức Lan bao gồm ba hồn bảy phách , ba hồn đó một hồn là yêu, một hồn là hận, một hồn là sinh.

    Yêu là tình yêu dành cho anh cho thế gian tươi đẹp, hận là...

    Hận anh , còn sinh là hồn chủ để quay lại thế gian

    TN: Vậy, còn bảy phách kia ?

    MN: Bảy phách kia chỉ đơn thuần là phách thôi

    TN: Vậy em là hồn yêu có đúng không ?

    MN: Cô bé khờ hôm nay thông minh rồi, đúng vậy hồn yêu là em cũng là mảnh cuối cùng em xuất hiện lâu thật đó

    TN: Vậy em là linh hồn nguyên vẹn nhất đúng không anh ?

    MN: Ừm...

    Cũng là linh hồn thuần khiết nhất

    TN: Em hiểu rồi, em sẽ yêu anh thật nhiều em biết phía trước sẽ đầy gai đang đợi em nhưng em tin em đi trên đôi chân chánh niệm sẽ vượt qua hết

    MN: Ừm...

    Về thôi ngày mốt là thành hôn rồi đó

    TN: Ừm

    • Cô gật đầu, cười với anh rồi họ nắm tay nhau đi qua cầu Nại Hà trở về ngôi nhà trúc ấm cúng của họ, anh cười gian ra mặt nói với cô

    MN: Tối nay anh ngủ cùng em được không ?

    TN: Đừng có mơ đi về đi

    MN: Chúng ta sắp thành hôn rồi mà

    TN: Thì sao ?

    Chưa tam bái mà đúng không chúng ta chưa phải vợ chồng khi nào thành hôn xong anh ăn vạ ở đây em cũng sẽ im lặng , bây giờ thì về đi

    MN: Ác độc, những kẻ ác thường sống thảnh thơi

    • Anh vừa đi vừa nói vọng lại cô cười mĩm nhìn theo bóng anh , anh đi khuất cô cũng vào nhà nằm vào chiếc giường êm ái nghỉ ngơi cô lại mơ, cô mơ thấy cảnh Tức Lan đọa ma mơ thấy cô uất hận gào thét trong vô vọng khi nhìn thấy cha mình chết trước mặt mình, mơ thấy vụ thảm sát năm xưa.

    Cô giật mình bật dậy khóc nức nở gào thét bước xúông giường chạy thẳng ra khỏi nhà trúc chạy một mạch đến sông U Minh cô nhảy xúông bơi qua sông dòng nước lạnh lẽo vô tình đang cắt xé da thịt cô, cơn đau đớn ập tới toàn thân cô nhưng cô mặc kệ giống như có một loại mê thuật đang thúc giục cô phải tiến vào U Minh Cốc, cô đi chân trần từng bước đau đớn lạnh buốt tiến vào U Minh Cốc cơ thể cô hiện tại đã đầy rẫy vết thương do dòng nước kia gây ra.

    • Cô tiến sâu vào U Minh Cốc nhìn thấy hòn đá đang chắn đường, cô định bụng sẽ tiến tới xô ngã hòn đá nhưng cơ bản cô còn không thể tiến gần hòn đá kia, cứ đi tới lại có một lực gì đó đẩy cô văng ra.

    Cô không chịu thua đứng dậy từ từ chạm khẽ vào hòn đá máu ở tay cô rơi xuống khiến luồng linh lực đó vỡ ra, cô tiến lại hòn đá chạm vào nó bỗng nhiên ánh sáng màu tím lại hiện lên từng mảnh kí ức hiện ra từ vụ thảm sát năm đó đến thân thế của cô và cả lúc cô tu luyện tà thuật, Minh Ngạn vì cô mà từ bỏ cả âm ti, từ bỏ toàn bộ linh lực để cãi mệnh trời mang cô quay lại từng chút từng chút một hiện lên rõ ràng cô có muốn trốn tránh cũng không được nữa rồi, cô đang nhìn lại quá khứ của mình thì phía sau lại có âm thanh rên la thảm thiết giống như loài ngạ quỷ đang kêu gào thống khổ .

    Cô quay đầu lại bóng dáng gầy gò cao lớn đôi mắt đỏ rực như máu khuôn miệng chảy nước vãi lã chã, cơ thể đầy rẫy vết thương do bị âm binh đánh máu me chảy toáng loạng .

    Cô sợ hãi nhìn thấy hình dạng thật sự của ngạ quỷ, loài ngạ quỷ mang trên mình đầy tội lỗi hóa kiếp ngạ quỷ cũng là hình phạt của địa ngục tầng 17.

    Cô nhìn dáng vẻ thống khổ đói khát của chúng cô cũng phần nào hiểu được tại sao năm xưa Tức Lan lại chọn cách độ hóa họ.

    • Các loài ngạ quỷ lần lượt tiến lại phía cô, cô sợ hãi lùi lại nhìn đâm đâm họ, bởi vì khi đọa thành ngạ quỷ mắt sẽ không nhìn thấy nên không nhận ra cố nhân năm xưa chúng chỉ ngửi được mùi hương nhưng trên người cô không hề có chút khí tức nào của Tức Lan.

    Sau khi Tức Lan sa vào con đường tà đạo đã nhắn gửi họ hãy ở lại bảo vệ U Minh Cốc thay mình, vạn năm nay chúng luôn ở đây chờ đợi ân nhân của mình.

    Cô bị chúng tấn công chúng cào vào người cô nay vết thương chồng chất vết thương.

    Cô gào khóc gọi tên anh.

    Chỉ mong phép màu nào đó sẽ giúp đỡ cô lúc này

    TN: Minh Ngạn cứu em, Minh Ngạn

    • Ở phía anh, anh nghe tiếng cô hét gọi tên mình anh bật dậy chạy ngay đến căn nhà trúc lục tung căn nhà vẫn không thấy cô đâu anh hoảng sợ dùng con ngươi dò tìm mọi ngóc ngách trong Vô Định Quốc vẫn không tìm được cô anh kêu gọi Vĩnh Hinh và Hắc Bạch Vô Thường, họ uống rượu say sỉn nghe anh gọi thất thanh họ ba chân bốn cẳng chạy đến.

    VH: Chuyện gì ?

    Có biết canh mấy rồi không ?

    Phiền chết được

    MN: Mau ba người giúp tôi tìm Tịch Nhi cô ấy biến mất rồi , nhanh lên

    HB: Hả, biến mất rồi ?

    VT: Mau, Vĩnh Hinh, Hắc Bạch nhanh đi thôi tìm cô ấy ban đêm nơi này không an toàn đâu

    HB: Được

    • Hai sứ giả câu hồn đang lo lắng thì nhìn sang Vĩnh Hinh vẫn đang uống rượu say nằm vật vờ ra liền lôi hắn theo tìm mọi ngóc ngách vẫn không tìm được anh đứng im hồi lâu nói

    MN: Chỉ còn một nơi chưa tìm đó là U Minh Cốc

    • Nghe đến cái tên U Minh Cốc ba người họ liền tỉnh rượu nói

    VH: Tôi..

    Tôi không vào đó, nơi đó đáng sợ lắm

    HB: Chúng tôi cũng không đi

    • Minh Ngạn lườm họ, họ nhìn anh rồi nhăn nhó đáp

    VH: Cậu thừa biết U Minh Cốc không phải nơi chúng ta nên vào, ngạ quỷ là bạn của Tức Lan chúng rất đáng sợ tôi không đi

    MN: Không đi ?

    Được, trừ lương

    VH: Đi, tôi cùng cậu đi

    HB: Hai bọn tôi cũng đi, mau đi thôi

    • Nhắc tới tiền bọn họ giống như bị điều khiển râm rắp nghe lời anh bốn người họ tiến vào U Minh Cốc cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt anh anh ứa lệ đau xót nhìn về phía cô đang bị các ngạ quỷ cào cấu đến mức máu chảy ướt cả bộ đồ màu tím, cô lăn lóc qua trái rồi lại qua phải bị chúng hành hạ đến ngất đi.

    Anh chạy nhanh lại giơ hai đôi tay thon dài ra linh lực màu tím lại lần nữa toát ra nhưng màu tím lần này không hề dịu dàng như lần trước nữa.

    Linh lực anh quét đến đâu nơi đó liền phực lửa Anh định dùng lửa âm phần để giết lũ ngạ quỷ đó

    MN: Ta đã tha cho lũ ngạ quỷ các ngươi yên phận sống ở đây nhưng lại không biết tốt xấu, sớm biết các ngươi quên ân nghĩa như vậy ta đã sớm ra tay giết các ngươi

    • Chúng thấy anh như thấy Trời sợ hãi tháo chạy, anh vội vàng chạy lại đỡ cô dậy ba người họ cũng chạy lại lo lắng cho cô trên người cô đâu đâu cũng là vết thương hơi thở yếu ớt nhịp tim yếu dần đi.

    Cũng đúng hiện tại cô chỉ là linh hồn người phàm không phải thân thể Vô Hợp

    MN: Vẫn là người phàm không phải linh thể Vô Hợp như chúng ta làm sao chịu được sức tấn công của ngạ quỷ , đám ngạ quỷ này hôm nào ta sẽ giết sạch các ngươi

    VH: Mau đưa cô ấy về đi U Minh Cốc không nên ở lâu đi thôi Minh Ngạn

    • Họ đưa cô trở về căn nhà trúc vừa vào anh đã cảm thấy có gì đó không đúng nhưng vẫn đặt cô nằm xuống trước đã, Vĩnh Hinh tiến lại chữa trị cho cô xong xuôi hắn nói

    VH: Nếu như chúng ta đến trễ có lẽ cô ấy sẽ chết dưới tay bọn chúng

    HB: Sao đột nhiên cô ấy lại chạy đến đó ?

    VT: Nhưng làm sao cô ấy vào được cô ấy không có linh lực không có linh thể Vô Hợp không thể tiến vào đó, chỉ có một nguyên nhân....

    • Anh im lặng nhắm chặt mắt lại hít thở hửi lấy mùi hương thoang thoảng trong nhà trúc , anh nói

    MN: Hương thơm này không phải mùi hương trong nhà trúc, hơi thóang qua thì đúng nhưng hửi kĩ thì nó là một mê hồn thuật dùng để mê hoặc âm binh chả trách cô ấy lại chạy được đến đó đây là một cái bẫy có người đã mở đường dẫn cô ấy đến

    VT: Chỉ có thể là vậy, Diêm Đế nhưng người đó là ai ?

    Lại có cái gan to như vậy mưu hại Diêm Hậu chứ ?

    VH: Chúng ta sẽ điều tra thật kĩ trước mắt đợi Tịch Nhi tỉnh lại đã , hỏi rõ mọi chuyện xem sao

    MN: Ừm

    • Cả đêm hôm đó đến sáng bốn người họ đều thức để canh cô, đến sáng họ chợp mắt một lúc, hừng đông mặt trời ló dạng chiếu vào mắt bốn người họ, anh giật mình thức giấc nhìn cô thì thấy cô vẫn chưa tỉnh.

    Ba con người kia lần lượt tỉnh lại ngáp ngắn ngáp dài lơ mơ , Vĩnh Hinh lên tiếng

    VH: Chúng ta đi kiếm gì ăn đi

    • Hắc Bạch, Vô Thường tiếp lời

    HB: Bây giờ là Phán Quan nên không nghiêm túc nữa nhỉ, mới mở mắt lại đòi ăn

    VT: Đúng là không đào tạo nổi

    VH: Hỗn xược...

    Có tin tôi trừng phạt không ?

    HB: Bây giờ cậu đừng quên chúng ta ngang chức với nhau

    VH: Được được nói không lại hai người

    • Chán nản nhìn anh họ tiến lại phía anh đặt tay lên vai anh nói

    VH: Nè, kím gì ăn rồi quay lại nhìn nữa cũng được

    MN: Không cần, tôi là thần không cần phải ăn

    HB: Không ăn thì uống

    VT: Hắc Bạch nói đúng, uống chút nước cũng rất tốt đó Diêm Đế

    VH: Được rồi mà đi thôi, đi với bọn tôi cô ấy tỉnh lại cũng không chạy xa được yên tâm

    • Anh nghe Vĩnh Hinh nói như vậy cũng vơi bớt phần nào lo âu trong lòng đứng lên đi theo họ, họ đi vào Trùng Ninh Động ăn thức ăn của con người phàm phu ở cõi âm gian này ba người kia thì ăn như lợn còn phía anh thì một miếng cũng chả núôt trôi anh đứng lên bỏ đi thì bị ba người họ kéo lại

    VH: Nè đi đâu hả?

    Chúng tôi chưa ăn xong từ từ có được không ?

    Cô ấy thì chạy đi đâu được chứ

    • Phía cô , cô tỉnh lại ngồi bật dậy nhìn xung quanh bước xuống giường đi quanh nhà và lại đến bờ sông U Minh nhìn ngắm qua bên đối diện nhìn thật rõ thật kĩ và rồi cô òa lên khóc như một đứa trẻ khuỵ gối ôm mặt tuyệt vọng , như thể cô đã nhớ lại !

    • Lòng anh bất an nên vội vàng chạy về ba người họ cũng đuổi theo sau về đến căn nhà trúc thì không thấy cô đâu anh hoảng sợ lục tìm khắp nơi, dùng linh lực dò tìm cô anh thấy cô đang đứng ngay bờ U Minh anh đuổi ra tới nơi thấy cô khụy xuống ôm mặt khóc nức nở, vội chạy tới tiến lại gần cô, cô cảm nhận được có người đang tới ngước lên nhìn thấy anh cô hét toáng lên, anh và cả ba người kia thụt lùi lại

    TN: Đừng qua đây

    MN: Được, anh không qua Tịch Nhi em sao vậy ?

    Sao lại chạy ra đây anh biết hôm qua em sợ hãi là anh đến muộn xin lỗi em là anh không tốt không thể bảo vệ em chu toàn

    TN: Tôi không cần anh bảo vệ

    • Anh đứng hình trước câu cô nói định thần lại anh đáp

    MN: Em sao vậy ?

    TN: Tại sao suốt 10 kiếp vẫn lại là anh?

    Tại..

    Sao luân hồi lâu như vậy vẫn không thoát được anh ?
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    Chap 7


    • Cô nghẹn ngào nói trong nước mắt , giọng nói của cô giống như nghẹn ở cổ , từng câu từng chữ thốt ra đầy sự bi ai quỵ lụy.

    Anh đứng nhìn nước mắt cũng đã rơi lã chã anh biết nay tội lỗi năm xưa mãi mãi cô sẽ không tha thứ , anh dày vò bản thân trước cô sự ân năng hiện hữu rõ trên từng ngũ quan của anh, anh thốt lên

    MN: Tức Lan...

    Anh xin lỗi !

    Xin em hãy tha thứ

    TL: Tha thứ ?

    Anh bắt tôi làm sao tha thứ ?

    • Nói xong một mạch cô chạy về phía bên bờ bên kia của sông U Minh điều kỳ lạ cô chỉ vừa chạm chân xuống nước bỗng dưng có một cây cầu bắt ngang qua dẫn lối cho cô cứ như nó đã gặp chủ nhân.

    Cô bước qua anh chỉ biết đứng nhìn lúc này anh khóc rất nhiều cô đến cửa vào U Minh Cốc một đám ngạ quỷ hôm qua lại kéo tới lũ lượt nhưng lần này thì khác chúng thấy cô không làm hại cô giống như trước mà còn cung kính cuối đầu trước cô

    • Cô bước thẳng đến hòn đá hôm qua nhẹ nhàng sờ vào nó giường như cảm giác được khí tức của chủ nhân nó thu lại thành hòn đá nhỏ màu đỏ sẫm như máu rơi vào tay cô , họ đứng bên này nhìn thấy hết tất thẩy những chuyện đang xảy ra Vĩnh Hinh hỏi anh

    VH: Cục màu đỏ đó là gì ?

    MN: Đó là hòn đá kí ức, lưu giữ toàn bộ kí ức của vạn vật trên thế gian bao gồm cả con người.

    Nếu tôi đóan không lầm thì hôm qua cô ấy đã thấy nó nên mới nhớ mọi chuyện

    VH: Má nó, rốt cuộc là người nào có gan to như vậy

    • Vĩnh Hinh đã nhận được câu trả lời từ anh mà nóng giận điên cuồng buông ra những lời thô tục gằn giọng nói thêm

    VH: Tôi đi đây đi điều tra thật kĩ là ai có cái gan to như vậy , Hắc Bạch Vô Thường ở lại trông chừng Diêm Đế tuyệt đối không để cậu ấy bước vào U Minh Cốc các người thừa biết nơi đó nguy hiểm với Diêm Đế thế nào, nhớ đó

    • Vĩnh Hinh đi rồi, bầu không khí ở nơi này không còn như trước nữa, anh nhìn tổng thể xung quanh con ngươi đảo đều rồi ngừng lại căn nhà trúc nhìn say đắm anh biết giờ phúc này đây không khí vui vẻ không còn nữa bao trùm là một khoảng không vô tận u tối tâm trạng của anh bây giờ vô cùng ảm đạm cả Vô Định Quốc không còn nụ cười nào cả anh như rơi vào tuyệt vọng khụy xuống cuối đầu khóc nức nở rồi ngất lịm đi

    • Dưới cầu Nại Hà kế bên Sông Vong Xuyên một ngôi nhà tranh có một bà lão bà đang ngước nhìn hướng mắt về sông U Minh thở dài buồn bã thỏ thẻ

    MB: Nghiệt duyên đúng là nghiệt duyên .

    Chuyện ... năm xưa lại sắp tái diễn rồi

    • Phía anh đang nằm trên chiếc giường êm ái hằng ngày trong lâu đài đó.

    Anh dần mở mắt nhìn xung quanh, quanh anh là Hắc Bạch, Vô Thường, Vĩnh Hinh, Mạnh Bà tất cả đều ở đây họ đều nhìn anh bằng đôi mắt lo lắng

    MB: Cảm thấy thế nào ?

    MN: Bà muốn hỏi còn đau không hay muốn hỏi về Tức Lan ?

    MB: Tức Lan

    • Anh không nói gì thêm chỉ lắc đầu nhẹ nhìn bà, dáng vẻ này của anh vừa đau buồn vừa hối hận vừa quyến luyến, đoạn nhân duyên của Tịch Nhi và Minh Ngạn đã chìm dưới sông U Minh chết trong tay ngạ quỷ rồi bà lão nhìn anh như vậy thì nói

    MB: Năm xưa sau khi cô ấy tan biến con sử dụng cấm thuật cãi mệnh con có nghĩ tới hậu quả hôm nay không ?

    HB: Đúng đó, năm xưa lúc đó Diêm Đế còn dùng cả Vô Cảnh Thuật để níu kéo linh hồn của cô ấy đưa vào lục đạo luân hồi làm cho Thiên Đế nổi giận cướp đi linh lực của ngài, quên rồi sao ?

    MN: Mạnh Bà,bà biết không con là Diêm Đế từ trước đến nay cái con nhìn lúc nào cũng là Vô Định Quốc cái con phải bảo vệ cũng là Vô Định Quốc từ khi Tức Lan xuất hiện cô ấy đã cho con tình yêu sự ấm áp, con có thể bảo vệ trăm vạn người của Vô Định Quốc nhưng lại không thể bảo vệ nổi người mình yêu thì ...con phải đối mặt với cô ấy thế nào ?

    MN: Năm xưa khi con dùng Vô Cảnh Thuật cãi mệnh Thiên Đế đã nói rồi cũng có ngày cô ấy quay lại nhưng vẫn sẽ không thay đổi được số mệnh của con và cô ấy chúng con định sẵn sẽ là kẻ thù không đội trời chung , huống hồ Tức Lan quay lại trước thời hạn đã định nên sẽ không đủ linh thể Vô Cấu không chịu nổi sức mạnh tà thuật rồi cũng sẽ tan biến

    • Không khí đã đi xuống, tồi tệ đến mức ngôi lâu đài này bao trùm một màu đen u tối tịch liệu.

    Còn cô sau khi trở về nhà cô đến ngôi nhà năm xưa cô lớn lên dưới tình yêu thương của cha, mẹ và hai anh, một chút ý chánh niệm mong manh đã lóe lên trong đầu cô, cô nói

    TL: Cha, mẹ, hai anh Tức Lan trở về rồi

    • Vừa nói vừa uất nghẹn nước mắt lã chã rơi đầm đìa trên khuôn mặt diễm lệ đó.

    Cô tiến đến bia mộ của họ tựa vào vừa khóc thút thít vừa nói

    TL: Nơi này từng là nơi vui vẻ hạnh phúc nhất của con, là nơi để khi con bị ức hiếp chạy về có cha mẹ và hai anh nhưng giờ con quay lại con không nhìn thấy ai cả con không thấy mọi người nữa

    TL: Là do Tức Lan đã sai, con chạy đi yêu anh ta để khiến cả nhà đều phải chết.

    Xin lỗi...con xin lỗi...

    Con không yêu anh ta nữa...con....

    • Chưa nói dứt câu cô đã khóc nhiều đến mức ngất đi nằm cạnh bên mộ của Minh Vương.

    Trong lúc ngất đi cô rơi vào một giấc mơ cô thấy một khoảng không bất tận không có điểm dừng rồi lại thấy cha, mẹ, hai anh của mình họ tiến tới cạnh cô đầy mừng rỡ và tự hào nói với cô rằng

    MV: Con ngoan, cha không cần con báo thù, cha cần tiểu công chúa vô tư hồn nhiên khi xưa quay lại

    MH: Đúng vậy, cha nói đúng khi con là Tịch Nhi đã sống dịu dàng bên cạnh Minh Ngạn không phải sao

    Hai anh: Hắn đã nhận đủ sự dày vò nhiêu đó đủ rồi.

    Tức Lan , đã có thể quay lại hãy sống thật tốt thật vui vẻ

    MV: Làm chồng, làm cha của một người đời này coi như cha đã sống không uổng

    TL: Con xin lỗi...

    Con không nên yêu anh ta nếu con không mang anh ta về U Minh Cốc mọi thứ đã khác, cha, mẹ, hai anh con xin lỗi...

    Xin lỗi...

    • Ngay cả khi cô mơ cũng vô cùng đau đớn cũng cảm thấy bản thân đã làm sai khóc thật lớn.

    Giờ đây cô khóc cũng không còn ai thương xót không còn ai vỗ về nữa không còn cha không mẹ cả hai anh cũng đã chết cô đã không còn lấy một người thân sống xót trên thế gian này, cái chết đôi khi không còn đáng sợ điều đáng sợ là cảm xúc của người ở lại

    • Nếu một mai thức giấc không còn nhìn thấy cha, mẹ, người thân của mình , nhận ra họ đã không còn trên thế gian này nữa cũng sẽ có loại cảm giác đau đớn của Tức Lan sẽ hiểu cô ấy đã mạnh mẽ thế nào đã kiên cường trước số phận ra sao.

    • Tức Lan bật ngồi dậy sau cơn mê, cô lại khóc nhưng cô không còn nước mắt để rơi nữa tất cả đều biến thành máu rơi vãi xuống không tự chủ, cô đứng dậy đi từng bước chậm rãi nặng nề đầy tội lỗi lê thân người mệt nhọc ra khỏi mộ cô đi thẫn thờ khắp nơi nhìn từng mảnh đất thửa ruộng từng nhành hoa ngọn cỏ đã thay đổi đã vạn năm không có ai ở đây chỉ có các loài ngạ quỷ còn ở lại, chúng hửi thấy cô tiến lại cô giống như an ủi vỗ về , cô nhỏ bé trước chúng cô ngồi xõm xuống đất vì quá đau đớn và rồi cô đã hấp thu toàn bộ ngạ quỷ vào người đôi mắt của cô lúc này chuyển sang màu đỏ khuôn mặt tròn trĩnh dễ thương thường ngày nay đã không còn, bọn ngạ quỷ thấy như cơ thể bị hút toàn bộ giống cô đang nuốt chửng chúng để gia tăng sức mạnh chúng kêu gào la hét tiếng hét thất thanh đó cũng vô vụng ở nơi này từ lâu đã trở thành cấm địa chẳng một bóng người qua lại.

    • Bọn chúng bị cô hút toàn bộ vào người xung quanh thân thể noãn nà của cô bây giờ tỏa ra một luồng tà khí màu đen cô bước đôi chân trắng trẻo đến đâu nơi đó liền bóc khói như có ngọn lửa đốt cháy, bầu trời âm u mây đen kéo đến sấm chớp đùng đùng những hiện tượng quái dị nay lần lượt kéo đến, cô nhìn lên bầu trời cười đắt ý

    TL: Là các người đã sai trước đã giết cả tộc của tôi

    • Cô công chúa U Minh năm xưa xinh đẹp dịu dàng đã không còn nữa nay cô đã biến thành người lòng mang đầy oán hận , cô hận bản thân vì đã yêu anh, hận số phận vì súôt mười kiếp quay lại vẫn là anh , hận vì cô yêu anh hết mực nhưng anh lại giết cả nhà mình 981 mạng người không một ai sống xót tự hỏi anh có xứng đáng với tình yêu của cô dành cho không ?

    Vậy mà anh lại tha thiết khẩn xin cô tha thứ !

    • Bên phía anh nghe tiếng sấm ầm ầm mây đen bao phủ cả Vô Định Quốc bốn năm con người nháo nhào chạy ra xem

    VH: Minh Ngạn, sao lại nhiều mây đen như vậy ?

    MN: Cô ấy...

    Đến rồi !

    • Anh vừa thốt lên câu nói đó ai nấy đều sợ hãi lần lượt đứng sát vào nhau ánh mắt sợ hãi lộ rõ, cô từ trên khoảng không bay từ từ nhẹ nhàng bay xúông xoay lưng lại với họ một bộ đồ màu đen sang trọng pha chút huyền bí được khoác lên người cô, đôi mắt của cô chỉ mang đầy oán niệm cô khẽ quay đầu lại nhìn họ nhếch mép cười ngạo nghễ

    TL: Vạn năm không gặp các người vẫn như lúc trước gặp ta vẫn sợ hãi như vậy

    • Nói xong cô cười khành khạch rất lớn, lia đôi mắt đầy đủ sự sát niệm nhìn họ và dừng lại chỗ anh nói

    TL: Thật nhục nhã cho tôi mang danh là công chúa U Minh lại chẳng bảo vệ nổi người nhà của mình, nhục nhã cho tình yêu tôi dành cho anh Minh Ngạn

    MN: Đã quá muộn nói lời xin lỗi với em nhưng vẫn xin em tha thứ, nếu em không tha thứ cũng không sao muốn chém muốn giết anh đều sẽ đứng im mặc em xử lí nhưng hãy tha cho người ở Vô Định Quốc họ vô tội

    TL: Vô tội ?

    Họ vô tội vậy 981 mạng người của U Minh có tội đúng không ?

    Cha tôi, mẹ tôi hai anh của tôi có tội đúng không ?

    • Cô mất bình tĩnh hét lớn, nhìn anh căm phẫn nói

    TL: Một người cũng đừng hòng thoát, vĩnh viễn anh đừng hòng tạ tội

    • Cô nói xong giơ cả hai tay lên luồng linh lực màu đen từ bàn tay cô thóat ra nhắm thẳng vào anh mà tấn công anh mặc cô làm thế nào vẫn không đánh trả anh tiếp đợt tấn công đó văng ra chục mét tất cả người ở đó đều chạy lại đỡ anh người thì hỏi anh không sao chứ người thì lo anh sẽ tổn hại đến thân thể có người hỏi tại sao anh không đánh trả, chỉ có duy nhất Mạnh Bà không chạy lại đỡ anh chỉ đứng nhìn cô chăm chú.

    Đôi mắt của Mạnh Bà sáng rực nhìn thẳng vào cô nói

    MB: Tại sao lại chọn cách này để bàn tay nhuốm máu tanh ?

    • Cô nhìn bà lão với lòng tôn kính đáp

    TL: Bà hãy tránh ra, nợ máu phải trả bằng máu sớm hay muộn cũng phải trả các người đã sống yên ổn vạn năm cơ mà nhưng cả nhà của tôi vẫn chưa thể nhắm mắt đến khi chết đi họ cũng không thể trọn vẹn thân thể

    MB: Tiểu Lan, hãy dừng tay đi

    • Bà gọi cô như gọi con gái mình cô nhìn bà mà chạnh lòng.

    Đúng vậy bà yêu cô như con ruột vì bà cũng có một cô con gái nhưng con bé đó lại không may hồn phi phách tán rồi là cô đã an ủi bên cạnh bầu bạn nên bà đã xem cô như con gái mà hết mực yêu thương bà rất vui khi thấy cô hạnh phúc giờ phúc này bà rất đau lòng vì cô con gái của bà đã trở thành dáng vẻ uất hận như bây giờ , cô chạy lại đỡ bà lòng cô quặn thắt nhìn bà

    TL: Sao bà lại ngăn cản con ?

    MB: Đừng sai càng sai, hãy chừa một con đường lui cho chính mình đừng để vĩnh viễn trở về cát bụi vạn kiếp bất phục

    • Giọng khàn đục của bà lão chậm rãi nói với cô khuyên ngăn cô nhưng vốn dĩ tâm cô không ác cô chẳng muốn bản thân biến thành bộ dạng còn thua cả loài ngạ quỷ nhưng làm sao được chứ tâm cô không ác nhưng số phận lại ác với cô người cô yêu nhất cũng chính là người khiến cô khóc nhiều nhất cô yêu anh tận xương tủy anh giết cả nhà cô một mạng cũng không xót , dõng dạc đáp lời Mạnh Bà

    TL: Cho dù vạn kiếp bất phục hôm nay con vẫn muốn chính tay kết liễu cả Vô Định Quốc này trả thù cho 981 mạng người chết dưới tay của anh ta

    MN: Muốn chém muốn giết tùy em...nhưng hãy tha cho... họ

    • Giọng anh run run bị thương rất nặng nhưng vẫn thỏ thẻ với cô nói lấp bấp, van xin cô tha cho những âm binh yếu ớt này.

    Vĩnh Hinh tiếp lời

    VH: Người giết cả U Minh năm đó là tôi và Minh Ngạn hãy tha cho người vô tội của Vô Định Quốc.

    Tôi biết cô là Tức Lan cũng là Tịch Nhi, trái tim thiện lương của cô vẫn ở đó công chúa xin hãy rủ lòng thương tha cho họ tôi dập đầu với cô

    TL: Dập đầu ?

    Năm xưa hai anh của tôi dập đầu với các người xin hãy tha cho những người vô tội các người có tha không ?

    Nực cười dựa vào đâu các người được đóng vai thiện chễm chệ vui vẻ vạn năm

    • Ôi !

    Số phận đáng thương của Tức Lan và của những người vô tội, mây đen lũ lượt kéo đến nhiều hơn trên bầu trời tối đen như mực lại xuất hiện trăng chiếu thẳng vào cánh cửa U Minh Cốc cô thấy thế chạy đến đó đứng nhìn cười rất to

    TL: Cha, mẹ, anh Tức Lan sắp báo thù được rồi

    VH: Cô ta muốn làm gì ?

    MN: Không hay, mau đỡ tôi đứng lên

    HB: Rốt cuộc Tức Lan cô ấy muốn làm gì chứ ?

    Sao lại..

    Sao lại chạy đến đó ?

    MN: Cổng U Minh bình thường nếu không có trăng thì chỉ là một cánh cổng bình thường, nếu trăng đến soi chiếu vào thì biến thành Giả Tịnh

    VH: Giả Tịnh là cái gì ?

    MN: Giả Tịnh tôi cũng chưa từng gặp nhưng nghe nói nó là một con đường hầm quỷ diệt cụ thể thì không biết

    VH: Gì ?

    Không biết ?

    Cậu là Diêm Đế mà không biết ?

    MN: Cũng có cái tôi không biết chứ, tôi thì thật sự không biết nhưng Mạnh Bà thì biết

    • Mạnh Bà thở dài một hơi rồi ngước nhìn về phía cô nói

    MB: Cô ấy vẫn chọn cách này đúng là số mệnh khó cãi

    MN: Là sao ạ bà ?

    MB: Giả Tịnh là cánh cửa gieo giữa quỷ sai và công lý dung hòa trở thành Giả Tịnh có sức mạnh vô hạn không ai trên thế gian có thể ngăn cản một khi nó đã mở sẽ hút toàn bộ người vào đó và nuốt chửng Vô Định Quốc sắp gặp tai ương rồi

    • Anh nhìn bà bằng ánh mắt thâm dò hỏi

    MN: Bà biết cách đóng cánh cổng lại đúng không ?

    MB: Biết thì biết nhưng không làm được

    MN: Bà nói đi ạ

    • Vừa hết lời gió từ đâu kéo đến thổi rất mạnh từng cơn gió quét qua đều rát da rát thịt mọi người ai nấy đều nắm tay nhau lại sợ sẽ có người bị hút vào cánh cổng từ từ hé mở ra cô vẫn sừng sững ở đó giọng ngạo mạn

    TL: Ngày chết của các người đến rồi, toi dùng linh hồn của mình hiến tế hãy giúp tôi giết tất cả chúng

    • Anh thấy cô như vậy lòng vừa đau vừa giận, đau vì tại anh nên cô mới trở thành như vậy giận vì tại sao cô lại ngốc nghếch như vậy tự mở cánh cổng rồi hiến tế bản thân mình trả thù được rồi cô cũng đâu thể sống hà cớ gì lại làm vậy từng mảnh linh hồn anh cực khổ nhặt lại giúp cô nay đã trở thành công cóc !
     
    Hơi Ấm Nơi Cõi Âm - Tác Giả Thanh Thuyết
    Chap cuối


    • Anh tiến lại muốn đóng cánh cổng nhưng đã trễ rồi cánh cửa Giả Tịnh đã thật sự mở ra luồng khí tím thoát ra hút toàn bộ sỏi đá và cả ngôi nhà trúc của cô, lâu đài và tiếp đến là những người đang hiện hữu hút toàn bộ vào trong sự tàn phá của nó thật quá kinh khủng, anh quay ngoắc qua nhìn Mạnh Bà gấp gáp nói

    MN: Hãy nói cho con biết làm sao đóng nó lại

    • Chỉ thấy bà lão thỏ thẻ vào tai anh, anh lao ngay đến bên cô , cô cảm nhận có một bàn tay đang ôm eo mình quay lại nhìn thì thấy anh giờ phút này đây cô đã nhìn rất kĩ nhân dạng của anh đôi mắt lại một lần nữa ửng lên nói

    TL: Tại sao lại giết cả nhà của tôi ?

    • Anh chỉ nhìn cô mĩm cười rồi nói

    MN: Gặp được em và được em yêu là điều anh thấy hạnh phúc nhất .

    Anh..không có giết cả nhà của em !

    • Anh nghẹn ngào nói khẽ với cô, câu nói đó khiến cô ngơ ngác một lát chưa kịp định thần lại anh đã đẩy cô về sau xa cánh cửa tử thần đó còn nói vọng tới

    MN: Vĩnh Hinh đỡ em ấy

    • Giờ phút này trong đầu cô hiện hữu vô vàng thắc mắc câu hỏi nên chạy lại phía trước thấy anh như muốn dùng linh hồn của mình để đóng cánh cửa cô hoảng sợ lao thẳng tới hét rất to giông tố gió lớn càng quét mọi thứ Vĩnh Hinh chạy theo cô giữ cô lại nhưng cô đánh hắn lùi lại cô lao thẳng tới chỗ anh chỉ thấy anh mĩm cười với mình rồi dần dần giải phóng tòan bộ linh lực trong cơ thể mình luồng khí màu tím sáng rực một vùng chiếu thẳng vào mắt cô rồi biến mất đồng nghĩa cánh cửa đã đóng lại anh cũng đã hiến tế thân mình để cứu vớt những âm hồn ở Vô Định Quốc cũng cứu vớt cô người vợ anh hết mực che chở , đến phút cuối cùng điều anh nghĩ vẫn là cô .

    Tất cả đều quỳ mộp xuống bái lạy khóc thảm thiết hướng mắt về sông U Minh

    VH: Minh Ngạn cậu yên tâm tôi sẽ lo tốt cho Vô Định Quốc !

    • Vĩnh Hinh cũng rơi nước mắt người thanh niên cứng rắn như vậy cũng tiếc thương cho số phận của anh Hắc Bạch Vô Thường cũng đau buồn khôn xiết khóc thảm thiết.

    Giờ đây từ trên xuống dưới Vô Định Quốc bao phủ toàn màu trắng bi thương vô cùng, còn cô như chết tâm thật sự không nói không khóc chỉ đâm đâm nhìn về bờ sông U Minh cô bỗng hét thật lớn

    TL: Minh Ngạn !

    • Sau tiếng hét đó cô khóc rất lớn rất nhiều rồi lại ngất lịm đi hôn mê ba ngày ba đêm Mạnh Bà túc trực bên cạnh không rời, Nại Hà Cầu Vong Xuyên Hà giờ đây cũng không còn như trước u tịch thê lương.

    • Một kiếp phù sinh của anh sự chờ đợi tủi hờn đó tình cảm anh dành cho cô vạn kiếp không rời nay đã theo anh chôn vùi vào sâu cánh cửa kia.

    Hình bóng người đàn ông cô yêu say đắm hận thấu xương đấy cũng không bao giờ nhìn thấy lại được nữa, họ đã định sẵn mãi mãi không bao giờ có kết cục đẹp ban đầu mối duyên này đã sai rồi !

    Cô tỉnh lại nhìn xung quanh ngồi dậy chạy ra nhìn thấy Mạnh Bà đang nấu canh chuẩn bị bắt đầu lại công việc vạn năm cô nói

    TL: Con đã ngủ bao lâu rồi ?

    MB: Ba ngày rồi

    TL: Con trở về U Minh

    MB: Người đã đi rồi

    TL: Không có đâu...

    • Cô nức nở trả lời bà lão, bà lão giờ đây nhìn cô vẫn là ánh mắt đó bảo cô ngồi xuống.

    Từ xa xa có bóng hình của ba âm hồn đi lại, tiến gần lại thì đó là Vĩnh Hinh và hai sứ giả câu hồn Hắc Bạch, Vô Thường.

    Cô nhìn họ, họ nhìn cô Vĩnh Hinh bỗng cất tiếng

    VH: Tôi nghĩ nên cho cô biết sự thật nên chúng tôi tới đây

    TL: Sự thật ?

    Hứ..

    • Cô cười khinh ra mặt nhưng hắn vẫn nhỏ nhẹ nói tiếp

    VH: Sau khi cô nghe xong sẽ không còn thái độ này đâu

    HB: Được rồi nói cho cô ấy nghe đi Vĩnh Hinh

    VT: Đúng đó cô ấy có quyền được biết

    VH: Cô nghĩ cái chết của U Minh Cốc là do Minh Ngạn gây ra sao ?

    TL: Tôi chính mắt nhìn thấy anh và anh ta

    VH: Thấy gì ?

    Thấy giết người sao ?

    Hay chỉ thấy chúng tôi đứng đó ?

    • Cô im lặng hắn nói tiếp, Mạnh Bà cũng ngồi kế cô lắng nghe

    VH: Thật ra năm xưa chúng tôi đang đi bắt ngạ quỷ trên đường đi chúng tôi ghé ngang U Minh Cốc định vào thăm cô nhưng vừa đến cửa mùi máu tanh sọc thẳng vào mũi nên chúng tôi đã vào xem và thấy cảnh tượng như vậy, lúc đó có một vật gì đó Minh Ngạn cầm lên xem chưa kịp xem thì cô chạy vào , Minh Ngạn đã định giải thích nên cô không chịu nghe đuổi chúng tôi đi còn dùng cấm thuật giết chúng tôi

    VH: Khi về lâu đài chúng tôi đều tra rất kĩ và xem cả ấn kí trên vật đó là ấn kí của tộc Ba Lâm sau đó anh biết nên đã che giấu cô lại nghĩ Minh Ngạn là người giết cả nhà của mình thì anh cũng im lặng luôn trong hòn đá kí ức có người đã ngụy trang thành Minh Ngạn và tôi , lừa cô biết bao lâu nay cậu ấy cũng không cho tôi nói gì cả

    VH: Và tôi tra được là do Thiên Hồ công chúa tộc Ba Lâm anh đã trừng trị cô ta nhốt vào tầng 18 cô ta ăn năng không biết thế nào Minh Ngạn đã mềm lòng thả ra suốt vạn năm bị giam cầm nên tôi nghĩ cô nhớ lại là do cô ta dẫn đường cô đến đó điều tra thì chính xác là vậy

    VH: Minh Ngạn yêu cô thật sự là chân thành làm sao cậu ấy giết cả nhà của cô được

    TL: Tôi không tin...

    Anh...

    Anh ấy...

    Tại sao lại không nói với tôi

    VH: Cô đã cho chúng tôi giải thích không ?

    • Cô nghe xong khóc ngất cô đã hiểu lầm anh hận nhầm người giết nhầm người , cô đau thắt tim gan chạy ra sông U Minh khụy xuống khóc nức nở gào thét trong vô vọng

    TL: Minh Ngạn, là em đã sai Minh Ngạn xin lỗi là em ngu muội chỉ nhìn bằng mắt là tại em.

    Minh Ngạn trở về với em đi, Minh Ngạn

    • Cô vừa hét vừa khóc, cô tuyệt vọng ư ?

    Đau thương ư ?

    Một phần cũng không bằng phần vạn nổi đau của anh, nhớ nhung cô chờ đợi cô thử hỏi có ai đã từng yêu và đang yêu sẽ đồng ý chờ đợi một người qua 10 kiếp luân hồi sinh tử không ?

    Sẽ tìm kiếm nhặt từng mảnh linh hồn chấp vá bằng linh lực của mình, cô có gào thét hay khóc đến ngất đi cũng chẳng ai vỗ dành nữa rồi.

    Cô cúi đầu xuống van nài phép màu nhưng chẳng ai có khả năng mang anh trở về nữa

    TL: Anh đã yêu em cẩn thận như vậy che chở cho em nhiều như vậy mà em lại phủi bỏ những thứ anh cho em

    TL: Yêu anh và được gặp anh cũng là điều may mắn của em

    • Cô khóc nghẹn căm phẫn bản thân căm phẫn số phận lại cho cô và anh kết cục như vậy.

    Vạn năm chờ đợi của anh gặp lại cô cũng đã thành nhưng cũng tan nhanh vạn năm luân hồi sinh tử của cô khiến anh tủi hờn, cô đơn tịch trường.

    • 100 năm trôi qua.

    Vô Định Quốc bây giờ đã trở lại như ban đầu dưới sự thống trị của Vĩnh Hinh

    HB: Vô thường, bây giờ chúng ta đã là cánh tay đắt lực của Diêm Đế Vĩnh Hinh còn được tăng lương hay là chúng ta đi mua rượu chiêu đãi ngài ấy đi

    VT: Được

    • Hai người họ tòn ten đi mua rượu đến Trùng Ninh Động, nơi này bây giờ cũng đã khác trồng rất nhiều hoa linh lan và có cả một pho tượng của Cựu Diêm Đế Minh Ngạn hắn ngồi cạnh pho tượng của anh nói

    VH: Cậu cũng đã đi 100 năm cô ấy lẻ bóng thui thủi 100 năm dày vò bản thân rất nhiều, sống không vui vẻ gì cả linh thể của cô ấy cũng sắp chịu không nổi ma lực tôi không biết phải làm sao, còn về Thiên Hồ cô ấy đã chính tay giết cô ta rồi thù của tộc đã trả còn về cô nợ cậu thì phải trả làm sao ?

    Cậu yên tâm tôi trông chừng Vô Định Quốc rất ổn đó trật tự nơi này vẫn không thay đổi

    • Đang tâm trạng thì hai sứ giả câu hồn xuất hiện khiến hắn giật cả mình

    HB: Hù...

    Diêm Đế à chúng tôi có mua rượu đến uống cùng cậu nè

    VT: Đúng đó thấy chúng tôi tốt không ?

    VH: Rất tốt, chẳng qua tôi tăng lương nên mới có lòng

    HB: Không phải đâu nghen, tôi thương cậu đó đến đây uống cùng cậu và ngài ấy

    VH: Vậy...

    Tức Lan cô ấy thế nào rồi ?

    VT: Sắp chịu không nổi rồi

    VH: HaiZzzz...

    Minh Ngạn yêu cô ấy cẩn thận thật tôi cũng không bằng cậu ấy hi sinh thân mình cứu người mình yêu dập tắt chấp niệm vạn năm

    HB: Cặp đôi này số khổ thật, đợi chờ 10 kiếp bỏ lỡ hai hôn lễ đến cùng kết cục của họ vẫn như vậy !

    Coi như cũng là giải thoát

    VT: Không giải thoát đâu, người đi rồi thì là hết nhưng còn người ở lại thì sao ?

    Cô ấy sẽ đối mặt với ngày tháng sau này ra sao ?

    • Từ đó cô vẫn ở lại nơi âm ti này cô chẳng chờ đợi chỉ là muốn níu hoài kí ức của nhau mà thôi.

    Mọi thứ được trả lại nguyên vẹn đúng vị trí ban đầu, chỉ là cô và anh không còn nguyên vẹn.

    Tình yêu anh dành cho cô là hi sinh, che chở, bao dung.

    Còn cô tình yêu của cô thì dịu dàng, nồng nàn như ban đầu chỉ là cả hai có nhiều khuất mắt không thể ngồi xuống nói chuyện mới xảy ra vụ việc như hôm nay vĩnh viễn không thể quay đầu !

    • Ngôi nhà tranh được xây dựng lại cô ngồi ngay trên bàn cạnh bờ sông nhâm nhi ly trà nhìn xa xa

    TL: Anh chưa từng có lỗi với em, chỉ có em là vô tri không biết.

    Nếu có kiếp sau cho hai ta anh đừng là Diêm Đế em cũng không phải công chúa gì cả chỉ là người thường bình yên bên nhau vui vẻ qua ngày.

    Nhưng mà nếu thật sự có kiếp sau chỉ mong đừng gặp lại, em không xứng !

    .....

    Hết.....
     
    Back
    Top Bottom