「 ✦ HAI ĐẦU CHIẾN TUYẾN ✦ 」
⊹₊˚‧‧˚₊⊹
Thư viện Hogwarts lúc chiều muộn không mang vẻ oai nghiêm thường thấy mà giống như một sinh vật cổ đại đang chìm vào giấc ngủ.
Ánh nắng từ những ô cửa kính màu bị tán xạ thành những vệt sáng lờ mờ, nhuộm đỏ những gáy sách da sần sùi và biến những hạt bụi lơ lửng trong không trung thành một làn sương vàng vẩn đục.
Ở một góc khuất sâu sau những dãy sách về Cổ ngữ, bầu không khí lại không hề dễ chịu như vẻ bề ngoài.
Trong không gian nồng đậm mùi giấy cũ và sáp nến lạnh, tiếng lạch cạch của kim đồng hồ treo tường vang lên khô khốc, gõ vào sự kiên nhẫn đang mòn mỏi của hai thái cực hoàn toàn đối lập, bị ép buộc phải ngồi chung một chiếc bàn gỗ sồi xù xì.
Eom Seonghyeon đẩy gọng kính, đôi mắt sắc sảo của anh dán chặt vào tấm bản đồ da dê trải rộng.
Anh đã ngồi ở đây suốt ba tiếng đồng hồ, vây quanh là hàng chồng sách dày cộp, từ "Lịch sử những hầm ngầm bị lãng quên" cho đến "Cấu trúc địa tầng của lâu đài".
Từng đường nét trên bản đồ đều được anh ghi chú lại bằng một nét chữ nhỏ xíu và đính vài mảnh giấy khác màu, ngay ngắn.
Ngòi bút lông ngỗng trong tay anh di chuyển điên cuồng trên mặt da dê, tạo ra những tiếng sột soạt gấp gáp.
Seonghyeon đang xây dựng một "phương trình sinh tồn".
Là một người tin vào những con số và quy luật, đối với anh, mọi rủi ro đều có thể được tính toán, miễn là người ta có đủ sự chuẩn bị và trí tuệ.
"Này, cậu có đang nghe tôi nói không?"
Seonghyeon cất giọng lạnh lùng, tiếng lông ngỗng dừng lại trên mặt giấy tạo thành một vệt mực đậm màu.
Ở phía đối diện, Ahn Keonho đang thể hiện một thái độ hoàn toàn trái ngược.
Những thanh âm lạc điệu.
Cậu ngồi ngửa người ra sau, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt như thể sắp gãy dưới sức nặng và sự cựa quậy không ngừng của cậu.
Keonho không thèm nhìn lấy một chữ trong đống tài liệu mà Seonghyeon đưa.
Thay vào đó, cậu bận rộn với việc mài lại những mấu sắt trên đôi giày leo núi cũ kỹ của mình bằng một mảnh đá nhám, đôi chân dài gác lên cạnh bàn gỗ khiến đống sách quý của Seonghyeon chao đảo.
Đôi tay của tầm thủ Gryffindor thô ráp và đầy những vết sẹo nhỏ, di chuyển một cách thuần thục và bản năng.
"Nghe mà, Huynh trưởng," Keonho ngáp một hơi dài, tiện tay ném một mảnh đá nhám bị vỡ lên bàn khiến đống giấy tờ bay loạn xạ.
"Cậu nói đến đoạn 'lý thuyết phản hồi âm thanh' gì đó ở vòng một rồi.
Nhưng tin tôi đi, khi vào trong đó, cái đống lý thuyết suông này sẽ chẳng giúp cậu chạy nhanh hơn một bước nào đâu."
Tiếng rít, rít của kim loại mài vào đá lại vang lên đều đặn, nghe chói tai và đầy thách thức.
Và Seonghyeon đang mường tượng ra trong đầu mình, viễn cảnh anh được phép nhấn đầu tên gốc Muggle đáng ghét này xuống Hồ Đen để lũ thủy quái lôi hắn đi quách cho khuất mắt.
Seonghyeon hít một hơi thật sâu để đè nén cơn giận đang chực trào.
Anh chậm rãi xếp lại đống giấy tờ, từng tờ một, cực kỳ tỉ mỉ.
"Sự dũng cảm mù quáng của cậu chính là thứ sẽ khiến chúng ta bị loại ngay từ năm phút đầu tiên.
Tôi đã lập ra một lộ trình di chuyển tối ưu dựa trên tần suất thay đổi của các vách đá di động.
Cậu chỉ cần làm đúng theo những gì tôi nói, và tuyệt đối không được tự ý chạm vào bất cứ thứ gì kì lạ."
Keonho nhếch mép, cậu lôi từ trong túi áo chàng ra một gói kẹo dẻo sặc sỡ và vài tấm bùa nổ tự chế rẻ tiền mua từ tiệm của anh em nhà Weasley ở Hogsmeade.
Cậu quăng chúng lên trên đống bản đồ vô giá của Seonghyeon.
"Lộ trình của cậu có tính đến việc quỷ khổng lồ hay thứ gì đó to lớn sẽ chắn đường không?
Hay cậu định đọc thơ cho nó nghe để nó tránh ra?"
Keonho vỗ vỗ vào túi kẹo.
"Đường hóa học giúp tỉnh táo, và đống bùa nổ này sẽ mở đường khi cái đầu của cậu chịu thua.
Đó là cách chuẩn bị của một Gryffindor."
Sự đối lập giữa hai bản ngã ấy dường như đã biến chiếc bàn gỗ thành một chiến tuyến.
Một bên là sự chuẩn bị tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất của lý trí, một bên là sự ứng biến linh hoạt của một trái tim nóng hổi.
Seonghyeon nhìn gói kẹo như nhìn một mầm bệnh nguy hiểm.
Anh dùng đầu đũa phép gẩy chúng sang một bên với vẻ khinh miệt rõ rệt.
"Nếu anh hùng rơm là cậu định dùng đường và thuốc nổ để vượt qua một mê cung được trấn giữ bởi những lời nguyền cổ đại, thì tôi e rằng trí thông minh của cậu thậm chí còn thấp hơn cả một con quỷ núi."
Chỉ còn lại tiếng kẽo kẹt của chiếc ghế và tiếng tim đập vì bực dọc của cả hai.
Giữa lý trí Ravenclaw và bản năng Gryffindor dường như không thể tìm thấy một tiếng nói chung, ngay cả khi danh dự của cả hai đang đặt cược vào cùng một ván bài.
***
Đêm hôm đó, Hogwarts chìm vào một màn sương mờ ảo.
Ánh trăng lưỡi liềm le lói qua những đám mây xám, đổ những cái bóng vặn vẹo lên hành lang đá lạnh lẽo.
Khi những tiếng ngáy của những bức tranh chân dung bắt đầu vang lên đều đặn, một bóng đen cao lớn lẻn ra khỏi tháp Gryffindor, bước chân nhẹ nhàng như một con mèo rừng.
Ahn Keonho không thể ngồi yên chờ đến ngày mai.
Cậu cần cảm nhận được không khí của cuộc thi, cần nhìn thấy tận mắt nơi mà họ sắp phải dấn thân vào.
Và bằng một cách thần kì nào đó, Keonho đã thực hiện thành công một phi vụ liều lĩnh: lôi kéo (hay đúng hơn là thách thức lòng kiêu hãnh) của Eom Seonghyeon cùng tham gia phi vụ đột nhập này.
"Nếu chúng ta bị bắt, tôi thề sẽ nguyền rủa cậu suốt cả học kỳ còn lại," Seonghyeon thì thầm, giọng anh run lên vì lo lắng lẫn giá lạnh.
Anh đi sát phía sau Keonho, một tay giữ chặt lấy chiếc áo choàng Ravenclaw đang bay phấp phới, tay kia nắm chặt đũa phép.
Anh nhất quyết không để Keonho dẫn đường nếu không có ánh sáng le lói từ bùa Lumos của mình.
"Suỵt, Huynh trưởng.
Cậu nói nhiều quá đấy," Keonho nháy mắt, cậu di chuyển trong bóng tối một cách tự nhiên như thể hành lang này là sân sau của nhà mình.
Như thể cậu biết rõ bậc thang nào sẽ kêu lên nếu dẫm vào, biết rõ bức tranh nào hay hóng hớt nhất.
"Và khẽ thôi, cậu bước đi như một con voi vậy."
Keonho dừng lại đột ngột trước một góc cua, và Seonghyeon không kịp phản ứng đã va sầm vào lưng cậu.
Họ len lỏi qua những lối tắt hẹp, nơi không khí nồng mùi bụi bặm và sáp nến cũ.
Seonghyeon, người luôn tôn thờ luật lệ, cảm thấy tim mình đập liên hồi trong lồng ngực.
Đây là lần đầu tiên anh phá luật một cách nghiêm trọng thế này.
Sự căng thẳng khiến anh không chú ý đến bước chân của mình, và trong một phút lơ là, gót giày da của anh va mạnh vào một bộ giáp rỗng.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm vang vọng trong hành lang tĩnh mịch như một tiếng sấm.
Ngay lập tức, tiếng bước chân lạch bạch của lão Filch và tiếng kêu chói tai của con mèo Norris vang lên từ phía cuối hành lang.
"Chạy mau!"
Keonho rít qua kẽ răng.
Cậu chộp lấy cổ tay Seonghyeon, kéo mạnh anh đi.
Họ lao đi trong màn đêm, gió rít qua tai.
Seonghyeon cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung vì chạy quá nhanh.
Ngay khi ánh đèn lồng của lão Filch sắp quét qua góc tường, Keonho đột ngột dừng lại, dùng sức mạnh của một vận động viên Quidditch kéo tuột Seonghyeon vào một hốc tường hẹp đằng sau một bức tượng đá một mắt.
Không gian bên trong hốc tường chật chội đến mức nghẹt thở.
Seonghyeon bị ép sát vào vách đá lạnh lẽo, trong khi Keonho chắn ngay phía trước để che chắn hoàn toàn bóng dáng của anh.
Trong bóng tối đặc quánh, Seonghyeon nín thở, ngực anh áp sát vào lồng ngực phập phồng của Keonho, nghe rõ tiếng tim của đối phương đang đập dồn dập.
Mùi của mưa ẩm, mùi cỏ mới cắt từ sân Quidditch và một chút mùi gỗ đàn hương từ người Keonho bao vây lấy giác quan của Seonghyeon.
Keonho cũng chẳng khá hơn.
Cậu đứng sát đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của Seonghyeon phả nhẹ lên cổ mình.
Huynh trưởng Ravenclaw bình thường trông thật xa cách và đáng ghét với những bài giảng đạo, nhưng lúc này, trong sự im lặng tuyệt đối của bóng đêm, Seonghyeon trông thật nhỏ bé và mong manh dưới bóng dáng của cậu.
Cái tôi cứng cỏi của Keonho bỗng dưng mềm đi một chút.
Lão Filch đi ngang qua, lầm bầm những lời nguyền rủa về đám học sinh quậy phá.
Khi tiếng bước chân lạch bạch của lão và tiếng gầm gừ của con mèo Norris hoàn toàn tan biến vào phía cuối dãy hành lang tầng hầm, Keonho mới dám thở phào một hơi dài.
Họ vẫn đứng đó, giữa một không gian mà ranh giới giữa kẻ thù và cộng sự bỗng trở nên mờ mịt.
"Này..."
Keonho thì thầm, giọng cậu khàn đi.
"Cậu... cậu có sao không?"
Seonghyeon hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày dù mặt anh chắc chắn đang nóng hừng hực.
"Bỏ tay ra khỏi người tôi.
Và đừng có tưởng là vụ này tôi sẽ bỏ qua cho cậu."
Keonho vẫn đang ép sát Seonghyeon vào vách đá, và trong khoảnh khắc cậu định buông tay để trêu chọc vẻ mặt đỏ bừng của vị Huynh trưởng Ravenclaw, một giọng nói trầm thấp, mang theo sự thích thú không hề che giấu vang lên ngay phía sau lưng họ.
"Anh không nhớ trong giáo trình chuẩn bị cho Cuộc Đua Tứ Đỉnh lại có phần thực hành...
ôm nhau trong hốc tường thế này đấy."
Cả Keonho và Seonghyeon giật nảy mình như vừa trúng bùa choáng.
Cả hai lúng túng đẩy nhau ra, suýt chút nữa thì va đầu vào bức tượng đá một mắt.
Trước mặt họ, Zhao Yufan - hay mọi người thường gọi bằng cái tên James, vị Trợ giảng mà ban sáng còn đang bận bịu dạy cho tụi nhóc năm nhất tập bay trên mấy chiếc Sao xẹt lỗi thời - đang đứng tựa lưng vào tường, tay quay nhẹ chiếc đũa phép.
Thay vì khoác chiếc áo choàng chỉnh tề, anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản với ống tay xắn cao, trông trẻ trung và gần gũi hơn hẳn vẻ đạo mạo thường ngày.
"Anh James!"
Keonho kêu lên, giọng vừa mừng vừa sợ.
Cậu vội vàng giấu túi bùa nổ ra sau lưng nhưng không kịp trước ánh mắt tinh tường của đàn anh.
Hẳn rồi, làm sao có thể qua mặt được người đã giữ kỷ lục bắt được Snitch nhanh nhất trong lịch sử trường suốt một thập kỷ?
Người vẫn thường gọi Keonho ra sân tập riêng vào sáng sớm để truyền dạy những kỹ thuật bay lắt léo mà không sách giáo khoa nào dạy.
James không có ý định sẽ báo cáo, cũng chẳng ra vẻ nghiêm khắc.
Anh chỉ bật cười, một tràng cười nhỏ phóng khoáng đặc trưng của nhà Gryffindor cũ.
Anh bước tới, vỗ mạnh vào vai Keonho rồi đưa tay chỉnh lại cái cà vạt lệch lạc của Seonghyeon - một cử chỉ thân thuộc của một người anh lớn.
"Thôi nào, cất cái đống thuốc nổ 'lậu' đó đi Keonho.
Và Seonghyeon này, đừng có nhìn anh bằng ánh mắt như thể sắp bị đưa đi Azkaban thế chứ.
Anh từng là đàn anh của các cậu mà, quên rồi sao?"
James nháy mắt, ánh sáng dịu nhẹ từ đầu đũa phép của anh soi rõ khuôn mặt điển trai đang rạng rỡ vẻ tinh quái.
"Nếu là anh của năm thứ sáu, có lẽ anh đã lẻn vào tận hang lũ Grindylow để đặt bẫy trước rồi, chứ không đứng im trong hốc tường này đâu."
Seonghyeon hắng giọng, cố tìm lại chút bình tĩnh: "Trợ giảng Zhao, chúng em chỉ đang... thám thính thực địa một chút."
"Anh biết, anh biết."
James xua tay, nụ cười trên môi anh dịu lại, lộ ra sự quan tâm chân thành.
Anh ghé sát vào hai đứa em, hạ thấp giọng, "Nghe này, giải đấu này không đơn giản như tìm bảo vật đâu.
Ban giám khảo - bao gồm cả anh - đã thiết kế những cái bẫy để khoét sâu vào sự bất hòa của các cặp đấu.
Nếu hai đứa còn tiếp tục cãi nhau như chó với mèo trên đường đi, Mê cung Tiếng vọng sẽ nuốt chửng hai đứa trước khi kịp thấy lối ra đấy."
Keonho nhìn James, cảm thấy một luồng cảm hứng mới mẻ chảy qua người.
Cậu gãi đầu, cười hì hì, "Anh James, anh sẽ không nói với cô McGonagall về vụ này chứ?"
James giả vờ đăm chiêu một lúc, rồi tặc lưỡi, "Hôm nay anh bị đau mắt, chẳng thấy cái bóng đỏ vàng hay xanh đồng nào ở đây cả.
Nhưng nếu sáng mai hai đứa không có mặt đúng giờ ở cổng hầm, chính anh sẽ là người phạt các cậu cọ vạc suốt cả tuần.
Giờ thì về ngủ đi, lũ quỷ nhỏ!"
Anh xua tay đuổi khéo, rồi quay lưng bước đi trong bóng tối, tiếng huýt sáo vang vọng nhẹ nhàng khắp hành lang.
James đi rồi, nhưng sự hiện diện ngắn ngủi của anh đã để lại một bầu không khí khác hẳn - bớt đi sự thù hằn, thêm vào một chút gì đó giống như sự đồng lòng chớm nở.
***
Trong khi Keonho và Seonghyeon đang chật vật với những bước chân đầu tiên của sự thấu hiểu, thì ở một góc khác của lâu đài, một sự tĩnh lặng đáng sợ đang bao trùm lấy đối thủ của họ.
Bên trong nhà kính số 3, nơi những chồi non của cây Lan Nhật Quang đang khép lá ngủ yên, Kim Juhoon đang đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng như băng mỏng nhìn chằm chằm vào những chậu cây Thảo dược.
Anh không cần bản đồ, cũng chẳng cần những buổi thám thính đêm khuya.
Đối với Juhoon, cuộc thi này chỉ là một thủ tục phải hoàn thành để chứng minh đẳng cấp của mình.
Cạnh anh, Martin Edwards đang tỉ mỉ kiểm tra lại túi đeo chéo của mình.
Martin vốn là một Hufflepuff điển hình - ấm áp và chu đáo.
Cậu đang xếp vào túi những lọ thuốc giảm đau, băng gạc và cả những nắm lá bạc hà làm dịu thần kinh.
Cậu biết Juhoon là một thiên tài, nhưng cậu cũng biết Juhoon là kẻ tàn nhẫn và liều lĩnh nhất mà cậu từng gặp.
Juhoon sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì, kể cả người đồng đội của mình, để đạt được kết quả mong muốn.
"Juhoon...bồ có nghĩ rằng chúng ta nên bàn về chiến thuật phòng thủ không?"
Martin rụt rè hỏi, giọng cậu nhỏ đến mức suýt bị tiếng gió ngoài cửa kính nuốt chửng.
Quái lạ, có bao giờ cậu trở nên e dè, sợ sệt quá mức trước một người như thế này đâu?
Juhoon không quay đầu lại.
Anh chỉ khẽ đẩy gọng kính, ánh sáng lân quang từ những loài cây trong nhà kính phản chiếu lên đôi mắt không chút cảm xúc.
"Không cần thiết.
Cậu chỉ việc đi theo sau và đừng làm vướng chân tôi.
Những việc còn lại, tự tôi sẽ lo liệu."
Im lặng bao trùm lấy họ.
Martin nhìn bóng lưng của Juhoon, thở dài một tiếng thật khẽ.
Cậu biết Juhoon sẽ tự lo cho bản thân mình một cách hoàn hảo nhất, nhưng cậu cũng biết, trong những ngày kế tiếp diễn ra cuộc thi, sự đơn độc chính là mồi ngon cho những lời nguyền.
22.01.2026
— to be continued.