Khác Học Viện Pháp Sư

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
292477457-256-k42215.jpg

Học Viện Pháp Sư
Tác giả: Miyukimoriuchi00
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Cớ sao không lại chốn yên bình mà lại nhất quyết muốn tới nơi chiến tranh đau thương

"Vì nơi đó có bạn bè,có ma thuật là nơi tôi thuộc về"



mathuật​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM - Đang edit] Mỗi ngày nhân vật chính hộc máu ba lần
  • Đồng học không làm yêu [ trọng sinh ] - Thời Vi...
  • [ĐAM MỸ EDIT] Ta, biết đoán mệnh, không dễ chọc -...
  • P1-Chọc Vào Hào Môn :Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con -Cận Niên
  • [Edit - Quyển 4] Mau xuyên nghịch tập: Boss thần...
  • NT(2570)_ăn đại dưa! Huyền học đại lão ở giải trí...
  • Học Viện Pháp Sư
    Sơ về Truyện


    Trường: Matsumoto, trường dạy học cho số ít người có ma pháp trên thế giới

    Mọi người có thể tiếp xúc với nhiều sinh vật khác nhau,có thể thu phục làm thần hộ mệnh

    Thần hộ mệnh sẽ là người hỗ trợ và bảo vệ bạn lúc gặp nguy đa dạng các loài

    tìm hiểu về những vũ trụ khác và ngoại giao với họ

    Và nhận nhiệm vụ như: Giao đồ, bảo vệ, hộ trợ,....

    Tham gia nhiều cuộc chiến khác nhau

    Các loại ma pháp: thuộc kiểu tự do, ma pháp nào cũng có

    Cấp độ

    D: cấp thấp nhất,hầu như những người thuộc kiểu cấp này là mới có ma pháp và đang bắt đầu học hỏi / có thần hộ mệnh / nhiệm vụ hầu như là giao đồ, giữ giấy tờ

    C: cấp bình thường, học ma pháp 1,2 năm,hiểu biết sâu/ có thần hộ mệnh / nhiệm vụ là lấy thông tin giả dạng, hộ trỡ cấp cao hơn

    B: cấp cao,học nhiều năm,hiểu biết rộng,mạnh, thông dụng nhiều vũ khí/ có thần hộ mệnh / nhiệm vụ là bảo vệ,giữ an toàn mạng sống khách

    A: đặc biệt, sở hữu ma pháp mạnh,thông dụng ma pháp đó / không cần thần hộ mệnh / nhiệm vụ là chiến đấu,tham gia nhiều cuộc chiến
     
    Học Viện Pháp Sư
    1


    "Nè nè, cậu có nghe tin đồn về ma thuật không?"

    Cô gái bên cạnh mặt khó hiểu hỏi lại

    "Ma thuật?

    Nói nhảm gì vậy"

    "Không phải nhảm nhí đâu nhé,nghe bảo mọi người từng thấy những chuyện kì lạ quanh đây rồi!"

    "Kì lạ?

    Như thế nào"

    "Họ thấy những người ẩn sâu trong rừng,cơ thể nhanh nhẹn và đặt biệt ở đây là mỗi người đều có ma pháp,ví dụ như băng nước lửa"

    "Ghê vậy" mắt sáng bừng lên hỏi lại người bên cạnh

    Tôi đi cùng bên cạnh,chẳng chút hứng thú với chuyện gọi là "Ma Thuật", dù sao vẫn chỉ là trò lừa của các nhà báo khi họ tới "nạn đói tin"

    À mà tôi có lẽ chưa giới thiệu về bản thân

    Tên tôi là Lily Hatsune,hiện tại đang là sinh viên 17 tuổi,làm thêm cho một quán bán bánh gần nhà

    Bán bánh mochi

    Cũng phải công nhận bánh ở đó làm ngon đấy

    Tôi:"mà tớ đến chỗ làm thêm đây,hẹn gặp lại nha"

    "Ừm,hẹn gặp cậu sau"

    Hai cô bạn tôi thì lại gọi là nhà mặt phố bố làm to,nhưng không theo kiểu tiểu thư mà lại rất thân thiện với mọi người xung quanh

    Trên đường tới nhà hàng,đường phố xung quanh chẳng lấy một bóng người, kể cả con mèo cũng không

    Đến quán,cửa vẫn chưa mở,có chút thắc mắc tôi liền lôi điện thoại trong túi quần ra gọi cho quản lí

    Kì lạ là máy không thể liên lạc,ngay sau đó là tắt nguồn đi

    Tôi đứng trước quán,cố gắng để máy mở lại,giác quan tôi luôn sôi sục lên cảm giác có ai đó đang nhìn mình ngay sau lưng

    Nhưng khi quay lại chỉ là một bức tường đen nhàm chán

    Tôi cứ đứng thẫn thờ giữa quán khiến bản thân mất kiên nhẫn

    Lập tức bỏ về,nhưng khác lạ ở điểm là tôi cứ đi mãi đi mãi chưa thể ra khỏi khu này

    Trong lòng tôi cảm thật lo lắng,con đường thân quen trở nên thật kì lạ đối với tôi làm sao

    Tôi bỗng chợt dẫm phải vào một món đồ mềm,nhấc chân ra lại là một con gấu bông có hình dạng quái dị

    Tôi cầm nó lên,chả hiểu ai mà đi may con gấu với hình thù quái dạng như vậy

    Đầu nó chính là một con gấu nâu,thân thì là sư tử

    Song tôi cũng chẳng bận tâm mấy về con bông này,ném lại xuống đất tôi cứ thế tiếp tục mò đường ra

    Hoặc chí ít cũng phải tìm được nhà tôi

    Một con thú đã vồ lại lưng tôi,tôi giật mình vội né

    quay đầu lại chính là hình dạng con gấu cùng thân sư tử đang khè lưỡi hù dọa tôi

    Tôi sợ tới nỗi chẳng thể di chuyển được,cả thân thể cứ thế mà đứng im như tượng

    Con thú kia cũng chẳng chịu đứng yên,vội vồ lấy tôi,tôi theo phản xạ mà lấy cái quạt yểm ra mà quạt một phát

    Chiếc quạt này là món quà cuối cùng của mẹ tôi trước khi ra đi

    Sau khi quạt cả một tảng băng từ mặt đất nhôi lên,tôi bất ngờ nhìn lại cây quạt,không lẽ là nó làm?

    Tôi:"cái quái-?"

    Tôi sững sờ,chỉ có thể thốt lên hai từ "cái quái".Con quái vật mắt liếc tôi đầy dè chừng,tôi vẫn cố gắng giữ chiếc quạt thật chắc trên tay,con thú kia xù lông lên để tư thế phòng thủ đối với tôi

    Cả hai cứ thế chẳng ai cử động

    Cho tới khi một giọng nói của một thiếu nữ thốt lên,âm phát ra từ phía con quái kia

    Cô ấy mang tông giọng trầm ấm không quên pha chút nhẹ nhàng của thiếu nữ

    Cô dần xuất hiện trong làn sương mù mờ ảo,mang màu tóc xanh trùng màu với màu đôi mắt

    Tóc chẻ làm hai mái,cột lên làm hai bên,hai tai đều đeo khuyên hình con rắn,nét mặt nhu hòa dần bước tới.

    "Hresh,em đang tấn công ai đây?"

    Cô gái bước tới bên cạnh con quái,vuốt đầu nó

    Tôi hạ quạt xuống,nhìn cô gái trước mặt hỏi

    Tôi:"cô là ai?"

    "Tôi?

    Tori Nishira,rất vui được gặp vậy cô bạn đây là ai mà có thể vào được đây nhỉ?"

    Tori-san mỉm cười với tôi,hỏi lại

    Tôi:"tôi là Lily Hatsune và ai cũng có thể vào đây cả,khu này khá nhiều phòng trọ đó"

    Tori-san:"ồ không không!

    Ý tôi là nơi này đã được hiệu trưởng đã cách ly khu vực này,người thường không thể ra vào"

    Tori-san:"chỉ có thể những người có ma pháp có thể vào đây"

    Tôi:"tôi không hiểu cô đang nói gì" Tori-san cứ tiếp tục lải nhải về người có ma pháp

    Còn tôi thì cứ mặt đơ ra không thể tiếp thu nổi những điều mà Tori-san nói

    Tori-san đột ngột dừng nói lại,lâu sau mới hỏi lại tôi

    Tori-san:"cô có biết về ma pháp không?"

    Tôi:"không"

    Tori-san:"ồi trời,vậy sao cô lại có quạt băng và vào được đây?"

    Tôi:"làm sao tôi biết được??

    Quạt này của mẹ tôi và đây khu nhà tôi!"

    Tori-san:"mẹ cô cho cô cây quạt này và không nói tác dụng của nó?"

    Lòng tôi đột nhiên cảm thấy nặng trĩu,miệng lắp bắp nói

    Tôi:"mẹ tôi mất khi chưa kịp nói ra..."

    Tori-san giật mình vội che miệng mình lại,ánh mắt tỏ ra đầy tội lỗi giương về phía tôi

    Tori-san:"tôi xin lỗi,tôi không biết"

    Tôi:"à,không sao,dù gì cũng là cô không biết" tôi gượng cười

    Tori-san làm gương mặt nghiêm nghị nhìn về tôi

    Tori-san:"tôi nghĩ rằng mẹ cô cũng có thể có ma pháp nhưng giấu cô đó"

    Tôi:"tại sao lại giấu tôi?"

    Tori-san:"bởi vì thế giới ma thuật rất nguy hiểm,nơi đây dù chỉ mới 5-6 tuổi cũng có thể mất mạng bất cứ lúc nào"

    Tôi:"vậy thế giới ma thuật nó như thế nào?"

    Tori-san:"nơi ấy vừa thú vị vừa nguy hiểm,mỗi người đều có ma thuật riêng cho mình"

    Tôi cứ nghĩ là tin đồn về ma thuật là "nạn đói tin" của các nhà báo thời nay,vậy hóa ra lại là thật,mà nghe cũng hay đó

    Tôi:"vậy tại sao hiệu trưởng cô lại cách ly khu vực này?

    Nơi đây có gì sao?"

    Tôi:"và cô đang học trường nào vậy?

    Có dạy về ma thuật chăng?

    Ma thuật của cô là triệu hồi mấy con quỷ kia ra à?"

    Tôi hỏi ối ấp Tori-san từng chút một,có rất nhiều điều mà tôi muốn biết về "thế giới ma thuật"

    Tori-san:"woo,từ từ nào"

    Tori-san:"chỗ tụi tôi khác mỗi chỗ cô là có ma thuật,tất nhiên là phải có trường học.

    Còn về việc cách ly,nhà trường đã phát hiện tụi leprechaun đã xâm nhập vào đây nên hiệu trưởng đã tạm cách ly nhiều khu để bắt bọn chúng lại"

    Cô nói một tràn dài khiến tôi có chút rối nhưng cũng có thể xắp xếp lại,cũng có thể hiểu đôi chút

    Tôi:"khoan,leprechaun là cái gì?"

    Tori-san:"từ từ tôi sẽ giải thích những con vật ở nơi đây,hoặc cô có thể đọc sách ở thư viện trường tôi"

    Tôi:"tôi không biết trường cô"

    Tori-san:"vậy thì giờ ta tới đó!"

    Tori-san cười tươi nói với giọng đầy phấn khích,nắm tay tôi lên

    Tôi lúc đầu có hơi chần trừ,dù sao thì tôi thập chí còn chả biết đến ma pháp của mình,thứ duy nhất tôi có là "quạt băng" một vũ khí mà mẹ tôi để lại

    Nhưng Tori-san cổ vũ tôi rất nhiều,nào là

    "Những người có ma pháp mố có thể vào,cô có thể vào vậy nghĩa cô có ma pháp"

    Rổi là

    "Rồi cô sẽ thức tỉnh ma pháp cô thôi" vân vân và mây mây

    Cũng phải thừa nhận là tôi cũng có chút thuất phục trước điều Tori-san nói

    Bọn tôi lên đường tới trường,và cũng nhờ Tori-san mà tôi cũng hiểu đôi chút về ma thuật

    Hóa ra ma pháp cô ấy không phải là may gấu rồi biến chúng thành thật mà là đây chỉ là một vật phẩm may mắn cô ấy nhận được trong trò chơi bắn cung mà trường tổ chức

    Nói tóm lại thì đây là một loại vũ khí thuộc loại tấn công quái vật dành cho ai có ma pháp yếu

    Dù Nishira thuộc cấp độ B,thông thạo ma pháp nên khá giỏi

    Tôi có hỏi ma pháp cô ấy là gì nhưng thứ tôi nhận lại là một cái cười mỉm nhẹ

    Sao đó nói

    Tori-san:"bí mật!"

    ------------------------------

    Nhân vật xuất hiện

    Lily Hatsune

    Cô bạn nói về tin đồn ma thuật

    Cô bạn hỏi về tin đồn ma thuật

    Nishira Tori
     
    Học Viện Pháp Sư
    2


    Tôi cũng sẽ không tò mò gì nhiều đến vụ ma pháp đó

    Sau nhiều giờ đi bộ,hai người bọn tôi cũng vừa tới một ven sống lớn

    Tori-san giơ tay ra như thể muốn gọi thứ gì tới

    Liền có một con thú chạy thẳng ra,tôi cũng không biết rằng nó thuộc giống thú nào nữa

    Lông phủ kín cơ thể con thú đó,chỉ chừa lại đôi mắt xanh lam vô cùng cuốn

    Nó có thể cao tầm 2-3m gì đó

    Tôi ngỡ ngàng đứng đó,tay lay lay người Nishira vội hỏi

    Tôi:"Tori-san!

    Con quái vật gì nữa đây!"

    Tori-san cười nhẹ quay qua tôi

    Tori-san:"đây là một loài đặt biệt chỉ chỗ bọn tôi mới có,loài này tên Mazery,chúng có thể đi mọi nơi mà chủ nó muốn"

    Tôi:"cô chủ nó?"

    Tori-san:"à không,chỉ là tôi mượn của một cậu bạn thôi"

    Cô nói rồi cũng trèo lên Mazery,nó cúi thấp người xuống cho hai đứa chúng tôi trèo lên

    Cũng phải công nhận là Mazery có bộ lông thật mượt,nhìn lại cũng không quá đáng sợ,tôi thật sự cũng muốn nuôi một loài thú như vậy!

    Thế có phải đỡ muộn học không?

    Mazery di chuyển rất nhanh,thật ra thì nó có thể tạo một cửa không gian để đi qua trường nhưng tiếc là Mazery đang trong thời điểm sinh nở,nếu di chuyển bằng cách đó sẽ tốn nhiều sức và sinh sẽ khó khăn hơn

    Nó đưa chúng tôi tôi một khu rừng,Nishira leo xuống thật nhanh,tôi cũng theo chân cô mà leo xuống luôn,mỗi tội lính mới leo xuống hơi lâu

    Tôi:"sao nó không đưa thẳng chúng ta tới trường?"

    Tôi hỏi

    Tori-san:"vì nơi đây được hiệu trưởng bao quát toàn bộ,chỉ những kẻ có ma thuật mới vào được,còn lại thì tùy.

    Mazery thì thuộc về tự nhiên"

    Tori-san:"chúng tôi dù nuôi thú vật pháp thì nhiệm vụ chúng tôi chỉ là huấn luyện nó chiến đấu,còn lại vẫn là thả nó theo tự nhiên,mẹ thiên nhiên sẽ nuôi dạy còn lại" vẫn tông giọng dịu dàng đấy nói một hơi dài

    Tôi chạm vào-không có gì cản lại

    Vậy tôi thật sự có ma pháp sao?

    Nhìn sang Tori-san,cô ấy liếc nhìn tôi một cái rồi quay sang nhìn khu rừng,lại một lần nữa cất tiếng nói lên

    Tori-san:"khu rừng này được hình thành từ lúc nữ thần mặt trăng ra đời,đã rất lâu từ trước,nơi này đã bị một thế lực nào đó tàn phá và Senela- nữ thần mặt trăng đã đứng lên chống lại,một mình cô ấy"

    Tôi khó hiểu nhìn Tori-san,có vẻ cô không quan tâm đến ánh mắt tôi,tiếp tục kể

    Tori-san:"trước khi Selena mất,thế lực đó đã quay trở lại,cô ấy đã nói,sẽ có một đứa trẻ thay ta bảo vệ các thần dân,thứ ta biết duy nhất về cô bé ấy chính là mang hệ băng,hãy cố gắng tìm kiếm cô bé ấy,nó sẽ thật sự giải thoát cho chúng ta!"

    Tôi nhìn Tori-san,tôi nghĩ là mình hiểu đôi chút qua lời kể của cô,cất tiếng lên nói

    Tôi:"vậy... mọi người tìm được cô bé đó chưa?"

    Tori-san:"chưa,đến nay vẫn chưa..."

    Tôi:"ồ,xin chia buồn"

    Tori-san:"mà chúng ta đi thôi!

    Cô có thể đọc ở thư viện để hiểu hơn về nữ thần mặt trăng Selena"

    Tôi:"à ờm!"

    Tori-san chuyển từ tâm trạng buồn rầu làm nét mặt vui vẻ nhắc nhở.

    Đường qua rừng không quá khó khắn

    Lâu sau tôi cũng đứng trước cổng trường

    Phải nói khi đó,toàn cơ thể tôi run lên cầm cập,tôi thật sự rất hào hứng,liệu có chuyện gì sẽ chờ đón tôi?

    Muốn biết quá a~

    Đang mơ mộng về viễn cảnh mà học sinh nơi đây sử dụng ma pháp để chiến đấu thì một giọng nói tông trầm phát ra từ phía trong trường

    Tôi giật minh nhìn lại,có một người đàn ông tầm mét 75-79 đang tiến về phía này,khuôn mặt trông rất cau có

    Ông ta tóc dài ngang lưng buộc lên,tóc che đi mất một bên mắt,màu trắng

    Thả xõa ra một dải tóc đỏ được buộc ở đuôi

    "NISHIRA!

    Rốt cuộc em đã đi đâu?

    Tại sao tôi tìm mãi mà không thấy,mà ai đây?"

    Ông ấy quát thẳng vào mặt Tori-san,cô vẫn điềm tính trả lời lại

    Tori-san:"đây là Lily,cô ấy có ma pháp,chỉ là hiện tại chưa thức tỉnh"

    "Thế em đã đi đâu?"

    Tori-san:"thầy Hiên bình tĩnh,em chỉ dẫn cô bạn tới đây để thức tính ma pháp,liệu thầy sẽ giúp đỡ?"

    Hiên:"em nghĩ tôi là ai?

    Được,giúp thì giúp" Miệng thì nói kiểu thách thức những vẫn đồng ý giúp tôi,tôi quay sang hỏi Tori-san

    Tôi:"ai vậy?"

    Tori-san:"đây là thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi,tên Quán Lâm Hiên,mà tớ đi diệt bọn kia đây,cậu ở lại nhé"

    Tôi:"ừm.." tôi trả lời,mắt vẫn dán vào thầy Hiên,tên Trung?

    Người Trung sao

    Quay sang phía Tori-san đã không thấy bóng dáng cô,mất tăm ở đâu rồi,mới ngó sang thầy Hiên vào phút mà đã biến mất rồi à?

    Vậy ai sẽ chỉ dẫn tôi đây?

    Đừng đi vội vậy chứ Tori-san!

    Trong lúc tôi đang khóc thầm trong lòng,thầy Hiên đã chú ý tới tôi,thầy cất tôn giọng lên hỏi

    Hiên:"vậy,Lily đúng chứ?"

    Tôi:"à vâng!!" bị giật mình,tôi luống cuốn đáp lại

    Hiên:"tôi sẽ xếp em vào đội 5,hãy cố mà cùng họ chiến đấu đi!

    Em hiện tại mới cấp D thôi đấy,tôi xếp em vào đội cấp C là may rồi"

    Tôi:"à dạ vâng" tôi nghĩ bụng,người gì đâu mà thô lỗ thấy ghê,ai mượn xếp đội C

    Tôi theo thầy đến một căn phòng,bên trong là một cái bàn gỗ đặt ở cuối phòng,xung quanh là hai kệ sách chất trồng nhiều sách lên nhau

    Thầy ngôi vào bàn,nhấn nút đỏ trên bàn,ghé mic nói

    Hiên:"yêu cầu đội 5c đến phòng tôi,tôi có chuyện cần nói"

    Phải công nhận họ đến nhanh thật,người đầu tiên bước vào là một cô nàng

    "Bà đây chính là Katori Akie!"

    Cô ấy với mái tóc trăng cùng đôi mắt sắc màu đỏ

    Tôi:"chào cậu Katori.. tớ là Lily" tôi thân thiện chào hỏi,Katori không quan tâm gì tôi nhìn thầy Hiên và hỏi

    Akie:"gọi em tới đây chi?"

    Hiên:" Niko đâu?"

    Akie:"chẳng biết thằng đầu tím lịm đi đâu từ sáng tới giờ chưa về"

    Vừa dứt lời,một cậu trai tóc tím đứng ngay ở cửa nói

    "Tớ ở thư viện đọc sách,hôm nay cậu đâu tới thư viện?"

    Akie:" ờ ờ biết rồi"

    Cậu trai nhìn thầy Hiên,hỏi

    "Bộ có vụ gì sao thầy?"

    Hiên:"đây sẽ là thành viên mới ở đội 5 các cậu,tên Lily,hai người hãy giúp đỡ bạn mới"

    Cậu trai kia nhìn tôi,bật nói

    "Ồ!

    Thật trùng hợp,đúng lúc đội đang thiếu một người"

    Hiên:"phải,bạn A đã chuyển trường rồi,hai em làm quen với bạn đi nhé,giờ thì rời khỏi văn phòng tôi"

    Cả ba đứa tôi bị thầy đẩy ra khỏi cửa,cậu trai kia quay sang hỏi han tôi

    "Vậy cậu tên gì?"

    Tôi:"Lily Hatsume,hân hạnh gặp cậu"

    "Tôi tên Niko Saro,rất vui được gặp!"

    Niko cười tươi chào hỏi tôi,tôi cũng vui vẻ đáp lại cậu,còn phía Akie,cô nàng vẫn có vẻ mặc kệ,tính tôi vốn hòa đồng nên lập tức chạy ra hỏi thăm

    Akie làm dáng phòng thủ,sau khi biết tôi không có ý định tấn công mới hạ tay xuống

    Tôi:"chào!

    Cậu tên Katori Akie đúng không?"

    Akie:"ờ,vấn đề gì?"

    Cô lạnh lùng đáp lại,tôi cũng không biết nên nói gì cho hợp không khí lúc này

    Niko:"Akie,cậu không nên dọa đồng đội mới như vậy chứ,cô ấy là Katori Akie,và tính cách có hơi cọc cằn tí xíu,cậu chịu chút ha"

    Tôi:"à ờm" tôi đáp lại

    Dù gì cũng là đồng đội,sẽ dính nhau lâu dài,chịu một tí cũng không sao

    Mà không biết Tori-san đi bao lâu mới về nhỉ?

    Akie:"vậy mi được ai dẫn tới đấy?"

    Tôi:"à Nishira Tori!"

    Akie:"à,đội trưởng đội 8b"

    Tori là đội trưởng sao?

    Giỏi thật!

    Hâm mộ quá đi à

    Tôi:"vậy ai là đội trưởng đội mình vậy?"

    Niko:"à,là Saro,anh tớ"

    Tôi:"họ của cậu là gì?"

    Niko:"Niko Saro?"

    Tôi:"tên anh cậu là Saro,vậy là Saro Niko à"

    Niko:"cậu đoán chuẩn lắm!"

    Niko và Saro tên đổi ngược lại cho nhau,chưa gì tôi đã thấy phấn khích rồi,không biết ma pháp họ là gì nhỉ?

    -------------------------

    Nhân vật xuất hiện

    Katori Akie

    Niko Saro

    Saro Niko

    Quán Lâm Hiên

    Nữ thần Selena

    Éc,mai tôi thi Toán Anh roi!!
     
    Học Viện Pháp Sư
    3


    Một trồng sách ném mạnh xuống bàn học của tôi,Akie vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi

    Akie:"tới lúc thức tỉnh ma pháp cô rồi"

    Tôi:"hửm?"

    Akie:"không để ý à?

    Học mấy tuần rồi chưa thức tỉnh nổi ma pháp,bây giờ tập luyện đi"

    Tôi:"ồ,vậy đây là cách thức tỉnh ma pháp?"

    Akie:"không,thức tỉnh thì nhiều cách lắm,nhưng đây phổ biến nhất"

    Tôi:"cậu thức tỉnh kiểu gì"

    Akie tỏ vẻ mặt khó chịu liếc nhìn sang tôi,tôi có lẽ đã nói điều gì khiến cô nàng tức giận,vội xin lỗi

    Tôi"à à,tớ có nói gì khiến cậu khó chịu thì xin lỗi nhé"

    Akie đảo mắt,sau đó rời đi

    Ma pháp cô ấy là Shadow,dịch ra nghĩa bóng,cô có thể điều khiển chiếc bóng của bản thân hoặc bóng của người khác để chiến đấu

    Còn của Niko thì đơn giản,nước

    Cậu đi vô lớp học nhìn tôi,vội lao vào nói

    Niko:"nè nè,cậu nên đi thức tỉnh ma pháp mình đi"

    Tôi:"à,Akie nói cho tớ rồi"

    Niko:"à tớ có nghe bên ngoài cửa rồi,Akie sẽ không dạy cậu đâu,tớ sẽ dạy"

    Niko nói xong cũng kéo tôi ra sân sau trường

    Sân sau trường là nơi khá rộng rãi,dường như là dành cho tập luyện

    Niko chỉ tôi tận tình,đến tối chúng tôi mới về phòng trọ,Niko về phòng của cậu

    Tôi đến phòng tắm,tắm xong xuôi tôi mở những cuốn sách về thế giới nơi đây

    Rồi học cách mà thức tỉnh được ma pháp

    Rồi tầm 7h lên giường ngủ

    Nhưng,trong đời tôi chưa bao giờ mơ về một điều gì đó kì lạ như giấc mơ này

    Tôi trong giấc mơ,ngày mà mình còn thơ bé,nằm cùng mẹ trên chiếc giường nhỏ

    Vẫn giọng nói ấy,hát ru cho tôi

    Khung cảnh đột ngột thay đổi,mẹ thay vì nằm trên giường phòng chuyển qua chiếc giường bệnh

    Khuôn mặt mẹ xanh xao nhìn tôi

    Đã không còn là gương mặt xinh đẹp với giọng nói trầm ấm thay vào,giọng mẹ khàn đặt khó nói lên lời

    Mẹ nói lên những lời nói cuối cùng trước khi rời khỏi cõi đời

    "Chắc con,cũng đã tới được nơi đầy rẫy những ma pháp đó rồi à?

    Con giờ chắc cũng đang khổ cực luyện tập để thức tỉnh ma pháp"

    Tôi ngạc nhiên,đứng thẫn người nhìn mẹ

    Mẹ bật cười

    "Mẹ chỉ đang báo mộng cho con,không phải diễn lại khuôn cảnh mẹ ra đi đâu"

    Tôi:"vậy sao mẹ không chọn khung cảnh khác mà báo mộng vậy?"

    "Mẹ không đủ khả năng,chỉ có những linh hồn cấp cao mới có khả năng diễn lại cảnh mà họ khỏe mạnh

    "Còn mẹ,mẹ chỉ có thể thuận lại cảnh mà mình sắp rời xa cõi đời"

    Tôi không nói gì,tôi hiểu cho mẹ

    Nhưng khi nhìn lại khung cảnh này,lòng tôi lại nhói lên nỗi đau,nỗi đau day dứt

    Có lẽ tôi vẫn chưa thể buông bỏ được cảm giác không bảo vệ nổi mẹ

    "Không sao,đây là bệnh,con dù có nhiều tiền cỡ nào cũng không thể chữa khỏi"

    Mẹ đột ngột lên tiếng,an ủi tôi

    Tôi nghĩ là mình đã ổn hơn phần nào

    Tôi:"thế có chuyện gì mà mẹ báo mộng cho con"

    "Con nghe Tori kể về người kế nhiệm của Selena rồi nhỉ?"

    Tôi gật đầu,mẹ tiếp tục nói

    "Con chính là người đó"

    Tôi:"hể?"

    Tôi ngây người,sao tôi có thể là người kế nhiệm của nữ thần Senela?

    Đến ma pháp còn chưa thức tỉnh nổi,trong người chỉ có quạt băng để làm nhiệm vụ

    "Mẹ vì sợ con áp lực chuyện này nên ngay khi sinh con ra,mẹ đã mang con trốn đi cùng cha,mọi người đều đi tìm khắp nơi"

    "Xong mẹ chọn nơi người thường sống"

    Tôi vẫn im lặng,rốt cuộc tại sao bản thân có thể làm được người kế nhiệm nữ thần Senela được

    "Giờ đây con đã về lại nơi này,mẹ chỉ muốn cảnh báo con,làm việc này không dễ dàng,con buộc phải bảo vệ mọi người trước tai ương"

    Tôi:"mẹ!

    Con không thể làm được"

    "Mẹ biết,nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo con,ma pháp của con là băng,hãy nhanh chóng thức tỉnh,nói chuyện này với Nishira và Akie Niko,họ sẽ giúp con"

    "Mau đi tìm Yenti,đó là thần hộ mệnh của mẹ lúc trước,mong ông ấy sẽ có thể tiếp tục bảo vệ con thay phần mẹ"

    Tôi chưa kịp nói gì,giật mình thức giấc

    Khuôn mặt cha tôi lo lắng nhìn tôi

    "Cha gọi mãi con chưa tỉnh,cho cứ nghĩ là sẽ mất con luôn chứ"

    Tôi:"haha,chắc do con ngủ say quá thôi,sao có thể con bỏ cha được chứ"

    Tôi an ủi cha,giả vờ bình tĩnh đi vệ sinh cá nhân

    Nếu để cha biết chuyện mẹ,cha sẽ thêm phần lo lắng hơn,khi nhắc đến việc tôi vào giới ma pháp,cha đã ngăn cản quyết liệt

    Sau nhiều giờ Tori-san thuyết phục,cha mới chịu

    Ăn sáng xong,tôi phi ngay đến lớp Tori-san

    Mồ hôi nhễ nhại,cô ấy nhìn tôi đầy vể trâm chọc

    Tori-san:"làm gì mà sáng ra đã mồ hôi nhễ nhại thế này"

    Tôi không để ý,lôi cô ấy vào một góc tường ít người để ý,thuận lại giấc mơ ban nãy,trong đầu thập trí còn vạch sẵn ra lí do để thuyết phục Tori-san nếu cô không tin

    Nhưng may mắn sao,cô ấy tin

    Tori-san vẻ mặt đầy nghiêm túc nhìn tôi

    Tori-san:"cậu là kế nhiệm của Senala,mẹ cậu sợ cậu áp lực nên đã dẫn cậu đi,được rồi,giờ giải quyết kiểu gì đây"

    Tôi:"cứ nói cho mọi người được không"

    Tori-san:"không!

    Họ sẽ áp đặt cậu những yêu cầu vô cùng vô lí,tớ thiết nghĩ rằng cậu chỉ nên bảo vệ họ trong thầm lặng,đừng ra mặt,thật sự áp lực lắm đấy"

    Tôi đồng ý với ý kiến của Tori-san,dù gì tôi cũng chẳng có sáng chế nào tốt hơn

    "Làm gì đây?"

    Một giọng con trai đột ngột thốt lên khiến hai đứa chúng tôi giật mình

    Tori phản ứng kịp vội nói

    Nishira:"à,Suzuou em chỉ đứng đây nói chuyện thôi,có gì không anh"

    Cậu trai tên Suzuou chẳng nói gì rồi quay đầu một mạch đi luôn

    Tôi quay sang hỏi Tori-san

    Tôi:"ai vậy?"

    Tori-san:"đàn anh khóa trên,thuộc cấp A"

    Cô ấy vội đẩy tôi ra và bảo hãy nhanh chóng nói với Akie và Niko đi

    Tôi chạy đến chỗ họ,kể nhanh,dù gì cũng sắp vào giờ rồi

    Niko và Akie lộ rõ vẻ bất ngờ,mắt liếc nhìn tôi

    Akie:"cô nói quái gì vậy?"

    Tôi:"này,tôi biết khó tin,nhưng đây hoàn toàn là sự thật mong hai người có thể tin tưởng người bạn này"

    Tôi đầy chân thành nói với họ,ánh mắt đầy hy vọng,chỉ mong hai người tin tưởng tôi

    Nếu họ không tin,chỉ có Nishira mới có thể giúp tôi

    Niko:"được,tớ tin cậu"

    Akie:"tôi tạm"

    Tôi vui mừng không siết,vội cảm mơn họ

    Vào giờ,đầu tôi chỉ nghĩ đến vụ này từ tiết 1 cho đến tiết 5,và thầy cô cũng có vẻ để ý

    Và trong 5 tiết đó,tiết nào tôi cũng bị thầy cô gọi và không thể trả lời được

    Kết quả đứng ngoài hết 5 tiết,huhu

    ----------------------

    Nhân vật xuất hiện

    Suzuou Tori

    Thi xong hết ruồi

    Xả hơi thoii
     
    Học Viện Pháp Sư
    4


    Tôi cùng đôi chân uể oải bước vào lớp,có lẽ chân tôi như gãy làm đôi rồi đây.

    Ngồi xuống ghế,tôi than thở.

    Tôi:"chân tớ như muốn gãy làm đôi rồi đây".

    Cô bạn ngồi cạng tôi quay sang phía tôi mà nhìn.

    "Ai biểu cậu lơ đễnh đi đâu làm gì,giờ đứng ngoài hết 5 tiết".

    Cô dọn sách vở trên bàn,xách balo và đi một mạch ra khỏi lớp,tôi cũng không được nghỉ trưa còn phải tập luyện để thức tỉnh ma pháp.

    Phải công nhận tính tình Niko nhát mà bài luyện tập của cậu ấy khắt nghiệt thật đấy.

    Niko:"Lily,đi thôi" cậu đứng bên ngoài cửa,miệng mỉm cười nói với tôi.

    Tôi cố gắng lết dạy thật nhanh để đi.

    Ra ngoài sân sau,việc đầu tiên của tôi vẫn là nhồi thật nhiều chữ trong sách vào.

    Sau đó mới bắt đầu luyện tập.

    Một con cú đậu trên vai Niko,nó hò hét điếc cả tai sau đó mới nói.

    "Đội 5c đến văn phòng tôi nhận nhiệm vụ,đội 5c đến văn phòng tôi nhận nhiệm vụ".

    Con cú nói lặp lại hai lần,sau đó tan biến,tôi cùng Niko đến văn phòng thầy Hiên,Akie đã đứng sẵn ở trong.

    Hiên:"đội 5c tập hợp đầu đủ chưa?".

    Niko:"vẫn thiếu anh Saro".

    "Khỏi nói,tôi có đây rồi".

    Một bóng dáng cậu trai trẻ ngồi trên cửa sổ ngay sau lưng thầy Hiên.

    Cậu trai nhảy xuống,tiến tới chỗ chúng tôi,mắt liếc sang bên tôi.

    Saro:"đồng đội mới đây sao thầy?".

    Hiên:"ừ,hãy giúp đỡ Lily".

    Saro không nói gì nữa,thầy hiên tiếp tục nói.

    Hiên:"đội em sẽ kết hợp với đội 2a để làm nhiệm vụ,hai đội sẽ gặp nhau ở cổng trường".

    Hiên:"đây là nhiệm vụ giao lưu,cùng học hỏi đàn anh khối A của mấy đứa".

    Đám chúng tôi lập tức bị đẩy khỏi phòng,có lẽ thầy ngoại trừ việc đưa thông tin cho chúng tôi thì thầy không thích ai vào phòng mình nhỉ.

    Khi đến cổng trường,đã có bốn người đứng đợi ngay trước chời đợi chúng tôi.

    Tôi để ý tới hai người,một tóc hồng và một tóc xang.

    Nhìn trông rất quen mắt với tôi.

    Cô bạn tóc hồng đột nhiên lên tiếng.

    "A,Lily!".

    Cô bạn tóc xanh kia cũng chú ý mà quay mặt sang bên tôi,gật gù nói lâu không gặp.

    Sau hồi lúc lại kí ức,cuối cùng tôi cũng nhớ lại hai cô bạn kia.

    Tôi:"Akio,Marina!

    Trời ơi,hai cậu cũng có ma pháp sao?".

    Akio và Marina chính là hai người bạn tôi nói chuyện trước khi tới đây.

    Akio là người mà nói vè tin đồn ma pháp,Mariana là cô gái còn lại.

    Ba đứa chúng tôi rốn ráo hỏi han nhau từng chút một,không chú ý tới 5 người kia.

    Saro lên tiếng.

    Saro:"tao còn không biết hai nhỏ kia là ai".

    Niko:"chắc bạn cũ".

    Hai cậu trai bên đội kia kéo ba người tách khỏi cuộc trò chuyện.

    "Ta đây làm nhiệm vụ".

    Tôi liếc sang cậu tóc xanh,à chính là người đã phát hiện tôi và Nishira trong góc tường.

    Tiến lại hỏi.

    Tôi:"anh là Suzuou hả?".

    Đáp lại tôi là một giọng nói khác.

    "Ừ,nó là Suzuou Tori,tiết kiệm lời lắm,nói như không à".

    Tôi:"ồ,vậy mọi người có thể giới thiệu về mình để tiện nói chuyện hơn nhỉ".

    Tôi đề xuất ý kiến,may mắn mọi người ai cũng đồng ý,ngoại trừ Suzuou vẫn im lặng không nói gì.

    Cậu con trai tóc đỏ ban nãy nói thay Suzuou giới thiệu đầu tiên.

    "Tôi tên là Kaichi Nigan,mới 15 tuổi".

    Ểh?

    14 tuổi mà đã vào đội A,coi bộ em ấy giỏi quá.

    Tiếp theo Akio và Marina nói,Akie,Niko Saro.

    Cuối là Suzuou,anh ấy vẫn không nói gì,Nigan lên tiếng thay anh ấy.

    Nigan:"cậu ta là Suzuou Tori,gọi cậu ta là Tori,cậu ta không thích bị gọi bằng tên đâu".

    Tôi:"vậy sau Nishira gọi anh Tori bình thường vậy?".

    Nigan:"à,do Nishira là chị họ nó".

    Giờ mới để ý,Tori cùng họ với Nishira.

    Tôi:"ồ cảm mơn Nigan nói cho tôi biết".

    Nigan cười cười nói với tôi.

    Nigan:"không cần xưng hô họ đâu,cứ gọi tôu là Kaichi,tôi thoáng lắm,khác Tori".

    Giới thiêu xong cuôi,hai nhóm bắt đầu tiến vào rừng thu thập đá quý,đây là nhiệm vụ chúng tôi.

    Theo thông tin trên sách,đá quý là một vật phẩm có thể giúp ma pháp ta mạnh hơn.

    Để tránh việc kẻ xấu lấy được đá quý,cấp c chúng tôi sẽ đi thu thập chúng.

    Nhưng lần này có thêm cấp A đi kèm,để giao lưu và học hỏi các đàn anh đàn chị cấp cao hơn.

    Hai nhóm tiến tới một hang động to,cấp A đi trước,tụi tôi đi sau.

    Dù gì đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên tôi rời khỏi khu vực an toàn của trường,điều này khiến tôi có chút lo sợ.

    Ma pháp hiện tại chưa thức tỉnh được,mà nếu có thì chưa chắc tôi đã kiểm soát được chúng,tự vệ cho tôi khá khó khăn.

    Quạt băng tôi vẫn chưa quen lắm nên sài lúc ra lúc không.

    Đột ngột,tôi cảm thấy lạnh sóng lưng,một thứ gì đó vụt qua ngay sau lưng tôi.

    Tôi giật mình,hét lớn.

    Akie nhanh tay bịt miệng tôi lại,đá nhọn rơi xuống ngay chỗ tôi và Akie đang đứng

    Saro ngay lập tức thi chuyển ma pháp mình,những ngọn lửa dần thiêu đốt đi đá kia,Saro quay sang nhìn tôi,ánh mắt giận dữ nhỏ giọng nói.

    Saro:"này,hang động này tồn tại khá lâu nên dễ bị đổ vỡ lắm,nói nhỏ chút thôi!".

    Tôi ngập ngừng vội giải thích

    Tôi:"t-tôi xin lỗi!

    Tôi cảm thấy có thứ gì đó sau lưng nên là..."

    Tôi im lặng,và mọi người dường như cũng hiểu ý tôi,Saro đảo mắt nói.

    Saro:"cẩn thận vào,hang này mà sập thì chỗ này là mồ trôn tập thể rồi".

    Tôi gật gù,Niko tiến tới hỏi thăm,Akie bỏ tay đang giữ vai tôi ra.

    Niko:"cậu không sao chứ" cậu nói thầm vào tai tôi.

    Tôi:"không sao,tớ ổn".

    Akio và Marina cũng có quay lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng,sau khi nghe tôi nói ổn mới quay lên phía trước tiếp tục đi.

    Trên đường đi thật sự rất yên tĩnh,khác với những bộ phim tôi xem,các nhóm sẽ trò chuyện vui vẻ,tôi thật sự muốn điều đó.

    Có lẽ là tùy đội và chắc cũng vì nơi này mà nói to thôi cũng sẽ sập nên khá im ắng.

    Nhưng dù cho có cố gắng tới cỡ nào,trong thâm tâm tôi vẫn cảm thấy có ánh mắt đang nhìn chằm chằm chúng tôi.

    Tôi cố gắng khiến mình nghĩ rằng không có ai nhìn mình đi chăng nữa,đầu tôi vẫn cứ hiện hữu hình ảnh đó.

    Rốt cuộc đó là ai?.

    -------------

    Nhân vật xuất hiện

    Kaichi Nigan

    Saro Niko

    Akio Mala

    Marina Aoi

    Còn thiếu ai không nhể?
     
    Học Viện Pháp Sư
    5


    Đầu tôi cứ mông lung nghĩ về nhân vật đó,đến mức mà tôi đã quên mất mọi thứ xung quanh,một mình tôi đi một hướng khác mọi người.

    Đến lúc nhận ra,tôi đã lạc.

    Đứng giữa những tảng đá,tôi cố gắng giữ bản thân mình bình tĩnh.

    Có phải họ chắc đang lo lắng tìm kiếm tôi khắp nơi,tôi phải cố gắng để trở lại đoàn.

    Tôi lôi quạt băng ra,vẫn những động tác cũ,khác thay,lần này không ra băng.

    Mồ hôi trán của tôi bắt đầu chảy xuống,thể hiện sự lo lắng của tôi tăng dần,nhưng lần này,chỉ một mình tôi có thể cứu tôi.

    Hang thì to,nhiều lối rẽ và còn thêm cũ nên mọi người trong đoàn khó mà tìm được tôi.

    Tôi cứ làm mãi,hình như cũng gần một tiếng,tôi bỏ cuộc,lại lần mò tìm đường.

    Con đường như thể không đáy,tôi bám vào tường,nhìn trái nhìn phải chỉ có một màu đen,tôi cũng bắt đầu cảm thấy lạnh,có mấy cục đá cũng rơi xuống đầu tôi,bây giờ tôi cảm thấy thật sự lo sợ.

    Chân nhũn ra,ngồi bệt xuống đất,giờ tôi cũng không biết phải làm gì ngoài cảm thấy lo sợ.

    Mắt tôi mỏi dần,sưng lên vì buồn ngủ,ngồi ở đấy khá lâu rồi mắt tôi nhắm lại,dần mất đi ý thức...

    Giật mình bật dậy,trên người tôi là một cái áo,tôi vẫn ở trong hang động.

    Ngó trước ngó sau,tôi không thấy ai,lâu sau mới để ý,ở góc hang,có một bóng dáng to lớn ngồi đấy,lông phủ khắp mình nàu trắng.

    Không lẽ?

    Là người tuyết?.

    Tôi tiến lại gần,dường như nó đang ngủ,giơ tay lên,tôi tính chạm vào với ý định chọc vào người nó nhưng khi chạm vào,tôi lại ngã một cú đau điến,nó cũng đã tỉnh nhờ tiếng động lớn.

    Nó dần dần mở mắt ra,nheo mắt lại nhìn tôi,tôi sợ hãi vội đứng dậy,lắp bắp nói

    Tôi:"à chào cậu n-người tuyết,tớ tớ chỉ lạc trong đây thôi,không có ý chiếm địa bàn cậu!"

    Không một tiếng trả lời,có lẽ tôi đã kì vọng cao rằng nó có thể biết nói nhưng hoàn toàn ngược lại.

    "Ta với ngươi cách nhau hơn nghìn tuổi,tớ cậu gì ở đây,xưng hô ông cháu dùm,ta còn nhân từ đấy,nếu không ngươi đã gọi ta là cụ rồi,có khi còn hơn thế,ta chịu,ta không biết tính toán"

    Ông nói một tràn dài,tôi giật mình,thế này còn hơn cả mong đợi của tôi.

    Ngớ người nhìn,nó à khồn ông cũng thấy lạ,hỏi.

    "Bộ ngươi chưa nghĩ tới việc này hay sao"

    Tôi:"không không,cháu có nghĩ đó thôi,nhưng thế này có vẻ ngoài cả mong đợi của cháu..."

    "Thì tốt,ta hiểu ngươi nói,có khi kiến thức còn sâu hơn ngươi".

    Tôi:"à ừm,mà ông là ai nhỉ?"

    "Yenti,ngươi là Lily nhể?

    Mẹ ngươi có bảo ta rồi,ta sẽ là thần hộ mệnh của ngươi"

    Tôi:"ồ Yenti,ông có thể giúp cháu thức tỉnh ma pháp nhé?

    Cháu không biết cách"

    Yenti nghe tôi nói nhíu lông mày lại.

    "Gì?

    Mới gặp lần đầu mà đã đòi hỏi rồi à?"

    Tôi:"d-dạ k-không phải đâu!"

    Tôi luống cuống đáp lời Yenti,ông phì cười nhìn tôi

    Yenti:"trêu tí cho vui,ma pháp ngươi là băng,tốt nhất là hãy tới nơi lạnh mà luyện tập,ra ngoài trời ấy"

    Tôi:"nhưng bình thường cháu cũng tập ngoài trời mà?"

    Yenti lặng im,ông suy nghĩ rồi nói.

    Yenti:"ngươi tập như thế nào?"

    Tôi:"thì chạy vòng quanh sân,chống đẩy,nhiều kiểu tập thể dục khác nhau"

    Ông đập tay vào đầu một cú,tôi giật mình nhìn ông,tại sao ông làm vậy.Tôi bị Yenti đập đầu một cái,tôi thắc mắc nhìn ông.

    Yenti:"ngươi tập ra mồ hôi trong khi ma pháp của ngươi là băng,nếu muốn thức tỉnh hãy làm cho cơ thể ngươi lạnh"

    Tôi gãi đầu nhìn ông,cười trừ một cái.

    Ông nhìn tôi đầy khinh bỉ,ông lại lên tiếng nói.

    Yenti:"ngươi kiếm đồng đội ngươi đi,bộ rảnh lắm hay gì mà ngồi đấy tám với ta?"

    Tôi:"a quên mất!"

    Tôi vội vàng chạy đi thật nhanh,chạy từ ngõ rẽ này sang ngõ rẽ khác,vẫn không thể tìm được mọi người,rồi tôi cũng thấm mệt,thở hổn hển nhìn xung quanh,có lẽ tôi đã ngồi lì một chỗ hơn 2 tiếng rồi,có thể mọi người cũng đang rất lo cho tôi.

    Tôi chẳng biết bây giờ nên làm gì,bỗng tôi nghe một tiếng la phát ra từ phía một ngõ rẽ khác,tôi không biết ai nhưng tôi vẫn quyết định chạy theo hướng đó.

    Tiến đến nơi,thứ đập vào mắt tôi là một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc màu hồng,đeo một chiếc kính cùng phụ kiện trên đầu là một vòng hoa.

    Cô nàng nhìn về phía tôi,nghiêng đầu nói.

    "Cô là ai?"

    Tôi:"tôi là Lily thuộc đội 5c và đang đi pàm nhiệm vụ,cô có thấy bọn họ đi qua đây không?"

    Tôi hỏi ngược lại cô nàng,cô ấy vẫn đơ người nhìn tôi,tôi không biết nên nói gì bây giờ nên hỏi.

    Tôi:"tại sao cô lại hét trong hang động cũ kĩ này,nó có thể sập bất cứ lúc nào"

    "Tôi bị ngã,đau"

    Tôi:"vậy à... cô nên rút kinh nghiệm,bởi có người trong đây,cô mà hét như vậy không những làm hai cô mà còn người ở đây nữa".

    Cô nàng ngẩn người nhìn tôi,sau đó quay lên nhìn chằm chằm vào trần hang,tôi thắc mắc hỏi.

    Tôi:"cô làm gì vậy?"

    Cô nàng quay sang nhìn tôi,ánh mắt vô hồn cùng đôi kính nói.

    "Chẳng phải cẩn thận nữa,lần này hang bắt đầu sập rồi đây"

    Cô nàng nói,tôi giật mình nhìn nàng,đúng là hang đang rung lên dữ dội,nắm tay cô tôi chạy một mạch xông ra ngoài ngõ này,tìm kiếm khắp nơi để kiếm mọi người.

    Cứ ngỡ là tôi sẽ cứ như vậy mà không thể tìm được,nhưng may mắn sao,tôi đâm vào Kaichi đang cố chạy cùng mọi người.

    Niko nhìn tôi đầy vui vẻ,nói.

    Niko:"A!

    Bọn tớ tìm cậu nãy giờ,chúng ta rời khỏi đây thôi!"

    Tay tôi vẫn nắm chặt lấy cô nàng kia,cô mặc tôi kéo lê cô ấy đi.

    Cơ thể tôi cảm nhận được gió lạnh thổi vào mặt,vậy có nghĩa là sắp tới cửa hang.

    Song,một tảng băng xuất hiện dưới chân tôi,tôi không kịp phản ứng mà ngã lăn xuống đất,tôi ngã một bên,cả cơ thể chầy xước,cô nàng kia vẫn mặc kệ nằm yên ở đấy.

    Mọi người vì tôi mà dừng lại,tôi đứng dậy,Akio cũng ra phía cô nàng đỡ dậy,tôi nghi ngờ giơ tay lên vụt tay sang bên trái,tảng băng di chuyển theo,đúng là tôi đã thức tỉnh ma thuật rồi!.

    Tôi vui vẻ quay sang phía mọi người,thốt lên.

    Tôi:"tớ thức tỉnh r-"

    Chưa kịp dứt câu đã bị Akie xem vào.

    Akie:"biết rồi!

    Giờ thì chạy khỏi đây đã!"

    Tôi gật đầu,tạo thêm nhiều tảng băng dưới chân mọi người,sử dụng nó trượt dài tới cửa hang,đến cửa,băng không hiểu sao đột ngột biến mất,tan ra,tôi cùng mọi người ngã lăn ra đất.

    Nhìn lại phía hang,nó đã sập.Tôi nhìn mọi thứ và mọi người xung quanh,tự hỏi rằng nhiệm vụ có thất bại không?.

    Tôi:"nhiệm vụ mình... thất bại rồi sao?"

    Ngập ngừng nói,cô nàng kia chợt lên tiếng nói.

    "Chưa đâu,tôi có giữ đá đây" mọi người nhìn về phía cô,hai tay giơ lên,mỗi tay hai viên.

    Kaichi:"giỏi lắm Furuka-san!"

    Hóa ra cô nàng tên Furuka,tôi mừng không siết,có khá nhiều lí do,một: tôi đã thức tỉnh ma thuật,hai: tôi và đồng đội hoàn thành nhiệm vụ,ba: tôi tìm được thần hộ mệnh của mình.

    Mà khoan,nhắc tới thần hộ mệnh,Yenti còn trong đó!!

    Tôi hốt hoảng nhìn quanh,liếc sang một góc đá,nhìn thấy Yenti ngồi ở đó,tôi mới thở phào nhẹ nhõm được.

    Tôi theo mọi người trở về nhà,có lẽ tôi cần nghỉ ngơi một chút.

    ---------------

    Truyện ngoài lề:

    Nishira:"A,chào e-"

    Suzuou:"tôi cấm chị gọi tôi là em ở trường,không thể để mất hình tượng"

    Nishira:"à ừm,vậy anh ha..." // bất lực //

    Suzuou:"được"

    -nhân vật xuất hiện-

    Yuro Furuka( tên trước họ sau)
     
    Học Viện Pháp Sư
    6


    Tôi được nghỉ ngơi,sau hôm đó,tôi thường xuyên gặp Yuruka hơn,có lúc tôi đang đi trên hành lang có lúc đang trong giờ học.

    Cô bé xuất hiện liên tục trong cuộc sống tôi,thật trùng hợp,kể cả cô bé Yuruka cũng không thể tin rằng cả hai có thể gặp nhau liên tục vậy.

    Tôi trong căn tin trường,ngồi cùng Niko và Akie,than thở hai đứa chúng tôi cứ gặp nhau liên tục liệu có gì gắn kết nhau chăng?.

    Tôi:"chẳng hiểu sao gặp nhau hoài"

    Akie:"này chịu"

    Niko:"có duyên quá ha"

    Ba đứa ngồi riêng một cái bàn còn thiếu vài chỗ trống,một người đặt khay thức ăn xuống bên cạnh,tôi giật mình,tưởng lại là Yuruka,nói.

    Tôi:"lại là em sao Yuruka!

    Duyên quá trời mà mà gặp nhau hoài"

    Niko:"à,Lily bên cạnh cậu không phải là Yuruka"

    Tôi ngó sang bên cạnh,không phải là mái tóc hồng cùng chiếc kính rực màu mà là tóc xanh búi lên.

    "Yuruka là ai?

    Tại sao lại nói tôi là Yuruka?"

    Cô hỏi tôi,tôi vột giải thích.

    Tôi:"A!

    Xin lỗi tôi nhầm"

    Cô nhìn tôi không nói gì,cầm dĩa lên và ăn,tôi muốn đội quần lên quá.

    Akie ăn xong đứng dậy,nói chúng tôi.

    Akie:"ê còn làm nhiệm vụ nữa,đứng dậy và đi thôi,tính ở đây trốn nhiệm vụ hay gì"

    À... tôi quên mất mình có nhiệm vụ phải làm trong hôm nay.

    Tôi đứng dạy nhanh chóng tới phòng thầy Hiên,cô bạn nãy vẫn cúi đầu ăn mặc kệ mọi thứ xung quanh.

    Đội chúng tôi làm nhiệm vụ xong về,một đôi tay nhỏ chọc vào lưng tôi,tôi quay đầu lại nhìn,là Yuruka.

    Tôi:"waoo chúng ta lại gặp nhau rồi"

    Yuruka lắc đầu,nói.

    Yuruka:"không,hôm nay em tới tìm chị"

    Tới tìm tôi?

    Có vụ gì sao.

    Yuruka:"theo em"

    Tôi chưa kịp nói gì Yuruka đã kéo tôi đi,cô bé cầm tay kéo đi,vì vóc dáng cô bé chỉ tầm m50 nhưng tôi lại m70 nên có phần khó khăn khi chạy theo,tôi phải còng lưng xuống.

    Tôi:"Yuruka,có chuyện gì mà vội vậy!!"

    Đáp lại tôi chỉ là tiếng chạy trên đất.

    Cô bé kéo tôi tới một cánh cổng không gian,trông bắt mắt,cuốn hút tôi,tôi tiến lại gần,đưa tay vào thử,tôi đột nhiên ngã vào,Yuruka hốt hoảng nhìn tôi.

    Yuruka:"chị Lily!"

    Hình bóng cô bé nhạt dần,tôi ngày càng rơi vào sâu trong cổng,bên trong xoay vòng.

    Tôi chóng mặt,đầu cứ quay nhìn,liệu cánh cổng này vô tận không?

    Liệu tôi sẽ cứ rơi thế này không đường nào cứu?.

    Tự trấn an bản thân,tôi vì chóng mặt mà ngất đi.

    Khi tỉnh dậy,tôi nằm trong một bụi cỏ,lúc này trời đã sáng,tôi ngồi dậy nhìn xung quanh,hệt như là nơi mà hôm qua Yuruka đã dẫn tôi tới.

    Vui mừng không siết vì đã quay trả lại,chạy theo trí nhớ của tôi,tôi tới trường,tiến vào va phải một người,vội vàng đứng dậy xin lỗi.

    Người bên kia cọc cằn nói.

    "Cô không có mắt à" chất giọng quen thuộc,tôi ngước lên nhìn.

    Há hốc mồm,đó là Niko,nhưng thay vào từ một tính cạch nhẹ nhàng,dịu dàng và nhút nhát lại là một tên cọc cằn,nhìn tôi đầy giận dữ.

    Bên cạnh là một cô gái,sợ hãi nói với Niko.

    "Cô ấy chỉ là vô tình thôi..."

    Cô gái này chính là Akie?!

    Điều đó khiến tôi sốc hơn nữa,từ khi nào mà hai người họ thay đổi nhanh chóng sau một đêm vậy?.

    Tôi cứ ngồi đơ người dưới đất,một cô gái tiến tới bên cạnh tôi và nói.

    "X-xin lỗi,bạn tớ có chút bất cẩn,tha cho nhé"

    Cô rụt rè nói,Akie chấp nhận tha thứ kéo Niko đi để lại hai đứa chúng tôi một ngồi một đứng trước cổng trường,may là không có ai đấy.

    Tôi đứng dậy,nhìn sang bên cạnh,là cô gái trưa nay.

    "Tớ là người ở thế giới bên mình..."

    Tôi ngơ ngác,rốt cuộc là sao?.

    Sau một lúc nghe cô nàng giải thích,tôi mới hiểu là có rất nhiều vũ trụ khác nhau tồn tại và có nhiều cách di chuyển qua,hầu như phải mạnh lắm mới có thể tạo lên một cánh cổng có thể di chuyển qua lại từ vũ trụ này sang vũ trụ khác.

    Cô nàng đang đi hóng gió buổi tối,chợt nhìn thấy tôi cùng Yuruka đứng trước,thấy tôi ngã xuống,cô nàng vội chạy ra,Yuruka nhờ cô nàng nhảy xuống cứu tôi.

    Tôi:"ồ,cảm mơn cậu vì chấp nhận nhé,mà cậu tên gì?"

    "Tớ tên Kiren Mikoto"

    Tôi:"chào cậu Mikoto-san,tớ là Lily Hatsune"

    Mikoto-san:"à ừm,hân hạnh gặp cậu Hatsune-san"

    Cô nàng thẹn thùng đáp lại,tôi hỏi rằng có cách nào quay lại thế giới của mình không.

    Mikoto-san:"à... nếu muốn quay trở lại thì phải tìm cánh cổng đó,đáng tiếc là nó không có ở chỗ cũ,nếu may thì sẽ chỉ ở xung quanh đây,còn xui thì bên nước ngoài mới có"

    Tôi mong là may mắn ở quanh đây,chứ nếu ở bên nước ngoài có mà tôi ở đây tới già,còn kéo thêm cả Mikoto-san nữa chứ.

    "Hai người làm gì ở đây vậy?"

    Tôi giật thót quay lại,nhìn cô gái đứng đối diện tôi,phong cách ăn mặc phải gọi là đàn ông.

    Gương mặt thanh tú cùng đôi tóc đen óng dài ngang lưng bên mắt có thêm nốt ruồi giọt lệ.

    À!

    Là Ichino Nishiro hoa khôi trường,còn là hội trưởng hội học sinh nữa!.

    Tôi:"à không không có gì"

    Nishiro"Vậy thì né ra,những em gái xinh tươi còn chờ tôi đằng sau cô đấy"

    Gì?

    Nãy giờ đứng nói chuyện làm gì có ai ở đây đâu,cô gái này bị ảo à.

    Tôi nghe tiếng ồn ào đằng sau lưng,quay lại,đúng thật là có nhiều cô gái đang hò hét tên "Nishiro-senpai,Nishiro-chan" cứ liên tục.

    Đám con gái chạy qua xô đẩy tôi và cả Mikoto-san ngã xuống.

    Tôi:"cái gì vậy?"

    Tôi nhìm đám kia,thắc mắc,Mikoto-san thì nhìn phía bên kia,nói một cậu ngưỡng mộ.

    Mikoto-san:"đúng là Nishiro-senpai,bên này hay ở bất kì vũ trụ nào ai cũng mê,ghen tị thật..."

    Tôi:"ghen tị ai cơ?"

    Mikoto-san giật mình lắc đầu lia lịa.

    Mikoto-san:"không có gì không có gì"

    Tôi:"nào,nói đi mà,tớ sẽ không ghét cậu đâu"

    Tôi an ủi,không mong rằng cô nàng sẽ chia se ra.

    Mikoto-san:"tớ chỉ là có chút ghen tị với Nishiro-senpai,bởi khi đứng gần cô ấy,tôi đều bị tài năng của cô ấy lu mờ,cả kể khi đứng với hội phó Tori-senpai nữa"

    Mikoto-san:"cậu biết đó Nishiro-senpai thì là nữ thần mặt trời còn Tori thì có trí thông minh,còn sắc bén nữa"

    Tôi vỗ vai cô ấy an ủi.

    Tôi:"cậu cũng sẽ có điểm hơn họ thôi,con người không phải ai cũng hoàn hảo,kể cả hai đàn chị trên"

    Mikoto-san nghe tôi nói bật cười vui vẻ,có lẽ cô nàng đã cảm thấy ổn hơn phần nào.

    Tôi đỡ cô nàng đứng dậy,cả hai đứa tôi vui vẻ tiến vào trường,chúng tôi sẽ cố gắng tìm thấy cánh cổng đấy và quay về thế giới của chúng tôi!

    ------------------

    Năm mới vui vẻ nhaaaa

    -nhân vật xuất hiện-

    Ichino Nishiro

    Kiren Mikoto
     
    Học Viện Pháp Sư
    7


    Mắt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ,tôi hiện tại đang phải ngồi nghe lại mấy bài giảng mà tôi đã thuộc lòng từ thầy chủ nhiệm lớp tôi.

    Trời đã tối,bên ngoài chờ đợi tôi không còn là Niko và Akie mà là Mikoto-san,phải,tôi vẫn mắc kẹt ở đây,may mắn có thêm Mikoto-san không thì tắt mất hi vọng rời khỏi nơi này từ lúc tới đây rồi.

    Gục xuống bàn,giọng thầy vẫn cứ tiếp tục lải nhải những điều mà tôi đã vốn biết,nào là "học sinh phải..." rồi là "con gái thì phải...".

    Lí do khiến tôi kẹt lại trong cái lớp này chính là tôi lỡ tay làm hỏng vòi nước ở trường,cứ nghĩ là tôi phải viết bảng kiểm điểm rồi đem vè cho phụ huyng ký,nào ngờ lại phải ngồi đây từ ba rưỡi chiều cho đến sáu giờ tối.

    Cả người tôi mỏi mệt,ngồi lâu khiến tôi có chút tê hông.

    Cuối cùng sah hàng giờ chịu đựng,tôi đã được thả đi,kèm theo phiếu tự kiểm điểm.

    Tôi thở dài cùng với Mikoto-san trở về ký túc xá,mai là chủ nhật nên may mắn tôi được nghĩ,có lẽ nên xin Mikoto-san để chiều tìm,dù sao ở đây đã một tuần rồi.

    Tạm biệt Mikoto-san,tôi nằm phịch xuống giường,lần này tôi vào giấc nhanh hơn mọi lần trước.

    Sáng hôm sau,Mikoto-san tới gọi,phải rồi tôi quên nói.

    Mikoto:"H-Hatsune-san"

    Cô nàng nhút nhát đến gọi tôi,lúc nào cũng trốn ở phía cửa,phải có sự đồng ý của tôi mới dám bước chân vào.

    Nghĩ tới Akie,cô gái này sẵn sàng đạp phăng cánh cửa đi để vào gọi tôi dậy.

    Tôi:"dậy rồi dậy rồi" tôi ngáy ngủ nói.

    Nishira đi vụt qua nơi đây,tôi chẳng buồn chú ý tới cô nữa,không phải vì tôi ghét,đơn giản không quen.

    Khác xa với mọi người,thứ duy nhất thay đổi họ là tính cách nhưng còn lại vẫn như cũ,đối với Nishira,cô ấy dường như thay đổi cả tính cách lẫn nét trên khuôn mặt.

    Nét mặt cô ấy không còn là sự xinh đẹp sắc xảo nữa mà thay vào đó có phần ngây thơ,mái tóc dài ra thêm được xõa ra.

    Tính cách cô khỏi bàn,ở thế giới tôi chín chắn bao nhiêu thì ở đây dễ vỡ bấy nhiêu,lúc gặp tôi còn tưởng không phải cô ấy.

    Vào hôm thứ 4 tôi vì đang mải nói chuyện với Mikoto-san mà không để ý tới Nishira,cô ấy tưởng tôi ghét nên khóc bù lu bù xoa lên,hại tôi lại lên phòng nghe thầy nói "bạn bè phải biết yêu thương để tâm tới nhau".

    Tôi:"được đi thôi"

    Lần này hai đứa đi tới một khu rừng,không phải nơi dẫn đến trường mà là xa hơn,tôi cũng chẳng nhớ tên.

    Cảm giác thật quen thuộc ập tới trong lòng tôi,giông như là lúc bị Hresh tấn công,tôi bất chợt đẩy Mikoto-san ra,đúng như dự đoán,thật sự có một con vật vồ vào.

    Mikoto-san mặt xanh đi,mắt đang rưng rưng nước thể sắp khóc tới nơi.

    Tôi:"sẽ ổn thôi" tôi buôn lời an ủi,mắt dán chặt vào con thú kia,nó cũng chẳng vừa thủ thế tấn công với tôi.

    Tôi cũng hơi quen với ma pháp của mình nên chắc là có thể chiến đấu,tôi cũng không biết đến ma pháp của Mikoto-san nên chắc chiến đấu cô ấy mới phát huy,hoặc có thể đó là trị thương hay gì mà không thể chiến đấu.

    Nhưng tôi không ngờ rằng khi con thú ấy nhảy bồ vào tôi,Mikoto-san đã lập tức giết chết nó,bằng một cây búa khổng lồ như làm từ máu.

    Tôi đơ ra,máu bắn tung tóe hết lên,thập chí còn văng lên mặt tôi.

    Người như trục trặc quay người từ từ nhìn vào Mikoto-san,nàng ấy có vẻ như hiểu ý của tôi,lập tức lên tiếng.

    Mikoto:"aaa,xin lỗi,ma pháp của tớ có thể biến máu thành bắt cứ thứ gì..."

    Tôi bỏ đi cái vẻ mặt hốt hoảng,còn vương chút sợ hãi,khong ngờ cô ấy nhát tới vậy mà lại mạnh như thế,sốc thật.

    Cánh cổng quen thuộc hiện lên trước mắt tôi và cả Mikoto-san ,cả hai đứa vui sướng chạy thật nhanh qua.

    Trước mắt tôi là mọi người,Niko,Akie,Saro,Marina,Akio,Furuka và Nishira,tôi mừng tới rơi nước mắt.

    Nhảy bồ vào họ ôm lấy ôm để,lại là tính cách cọc cằn của Akie.

    Lại là Nishira điềm tĩnh cười trêu tôi,cô ấy quay sang Mikoto-san,lên tiếng.

    Nishira:"cảm mơn Mikoto!

    Nhờ cậu mà Lily không cảm thấy cô khi ở đấy đó"

    Mikoto-san đỏ mặt cúi đầu xuống,hai tay nắm chặt vào nhau.

    Tôi thật sự đã về nhà rồi!!.

    ----------------

    Moment

    Nishira:"Lily có thể ở thế giới nào được nhỉ..."

    Niko:"không biết nữa,Tori-senpai thử sử dụng ma pháp mình đi"

    Nishira:"ma pháp tôi không thể xác định Lily ở thế giới nào được"

    Akie:"có khi rơi vào vũ trụ không không biết"

    Nishira/Niko:"...."

    Viết vội nên hẳn có lỗi chính tả,t hứa sửa sau,giờ lười lắm🙂))

    Ok bye
     
    Học Viện Pháp Sư
    8


    Tôi trở lại được ở thế giới của mình,khác với Yuruka đi đâu cũng thấy thì Mikoto-san lại rất ít khi gặp,nói thẳng ra là cô ấy trốn tôi,chẳng hiểu.

    Mãi gặp được đồng đội Việt của Mikoto-san mới hiểu được là do cô thật sự cảm thấy ngại ngùng khi đứng trược tôi.

    Tôi:"à... tôi đáng sợ đến thế sao,cảm mơn cậu Hoàng"

    Việt:"cứ gọi tôi là Việt,gọi họ Hoàng nghe xa lạ quá"

    Thì xa lạ thật mà?

    Mikoto-san đúng là người nhát gan.

    Cả hai đứng giữa sân trường đột ngột bị một tia sét đánh trúng,không hẳn là trúng mà chỉ sát bọn tôi.

    Tôi giật mình hoảng hốt,còn Việt lại tỏ ra hối lỗi.

    Việt:"aha... xin lỗi,tôi vẫn chưa quen lắm"

    Tôi:"là sao?"

    Việt:"à thì,tôi chưa quen với ma pháp thôi,dù nó đã thức tỉnh từ lúc lên 5"

    Tôi âm thầm nghĩ,lên 5 mà đến bây giờ vẫn chưa có thể kiểm soát nổi ma pháp.

    Tôi đánh liều hỏi thử.

    Tôi:"lên 5 thức tỉnh ma pháp mà sao tới giờ cậu chưa kiểm soát nổi?"

    "Nổi đó,do nó thi thoảng để cảm xúc chi phối ma pháp thôi"

    Giọng con trai thốt lên từ phía đằng sau tôi,giật thót quay ra đằng sau,là một chàng trai với màu tóc xanh và đôi mắt vàng đeo thêm kính cùng màu mắt.

    Ngoài ra còn đeo thêm vài món đồ trang trí,ngay sau lưng có thêm 2,3 con mắt.

    Tôi ngã nhào ra đất ngay khi một con mắt tiến lên và nhìn chằm chằm tôi.

    "Oop,xin lỗi" anh ta nói,vương tay ra đỡ tôi dậy.

    Tôi:"cảm mơn..." trong lòng vẫn vương chút sợ hãi nói.

    Việt thấy vậy liền trêu trọc cậu trai kia.

    Việt:"ôi đầu cứng,lại bị hiệu trưởng theo dõi vì đánh nhau trong trường đây sao?"

    Cậu trai kia cũng không vừa đáp lại

    "Đúng vậy,bởi thầy biết tôi và cậu sẽ chuẩn bị đánh nhau nên làm trước đấy!"

    Tôi cũng chẳng muốn liên lụy nên chạy về lớp luôn,hôm nay lớp tôi có giáo viên mới,nghe bảo là con gái.

    Và tất nhiên tiết đầu là của cô rồi.

    Cô ấy bước vào,ấn tượng đầu tiên tôi đối với cô là ngoại hình.

    Nó được kéo ngắn tới đùi cô,không có cổ tay,phần ngực được hở 1/3 trên cơ thể,cánh tay được xăm kín,đeo thêm một cái mic.

    Màu tóc xanh cùng đôi mắt tím,một nốt dưới môi.

    Cả lớp tôi giật thót,nếu có một bà giáo viên với ngoại hình như này chẳng phải sẽ rất hung dữ sao?

    Tôi không muốn nhìn vẻ bề ngoài đánh giá người ta,nhất là giáo viên nhưng nhìn bộ dạng đó thì...

    Có chút đáng sợ.

    Và đúng như dự đoán,ngay lần đầu dạy,cô ấy đã cho cả lớp kiểm tra 15 phút quên luôn việc phải giới thiệu.

    "Hehe,cô quên lỡ hết tiết rồi,để buổi sau ha?"

    Nắng hôm nay nóng lạ thường,tôi ngồi gần cửa sổ lớp nãu giờ bị chiếu vào mặt mấy lần.

    Nhiệm vụ lần này của nhóm tôi vẫn là vào hanh động thu thập nhưng lần này không đi cùng đàn chị/anh nữa.

    Đầu tiên vẫn là vào rừng,lần này tôi đã quen nên đi mượt hơn mấy lần trước hẳn.

    Akie xung phong vào trước,tôi đi giữa và tất nhiên Niko đi sau cùng Saro.

    Hang động tối hơn lần trước,Saro thắp lửa nên đi lên phía trước.

    Vẫn như mọi lần,trực giác tôi vẫn có như ai đang theo dõi nhóm chúng tôi nhưng lần này lại an tâm hơn hẳn,dường như là sinh vật đó không muốn làm hại chúng tôi,mà nói đúng hơn là không thèm.

    Akie:"ê,gặp được Nishiro-senpai chưa nhỏ?"

    Tôi:"hả?"

    Akie bắt chuyện với tôi,cô ấy có lẽ cảm thấy thật sự yên tĩnh quá rồi.

    Akie:"lúc ở vũ trụ khác ấy"

    Tôi:"à... gặp rồi"

    Saro:"cổ như nào khi ở đó?"

    Saro cũng bị cuốn theo câu chuyện mà đi ngang cùng hai đứa tôi.

    Tôi:"phải nói là gì ta...

    ừm,cao chăng...?"

    Tôi không lựa được từ gì để miêu tả nàng hoa khôi này cả.

    Tôi thấy cô ấy men và khá cao,hình như tầm 1m70,bằng tôi,con gái cao như vậy ít lắm.

    Akie:"cao?

    Nishiro-senpai mà cao,18 tuổi m60 thấp hơn cả tụi mình đây"

    Tôi:"eh?

    Nhưng bên đấy cổ cao bằng tôi"

    Niko:"Nishiro-senpai biết senpai buồn đó!"

    Saro:"xời,em lo gì,cổ đâu có trong đây!"

    "Trong đâu cơ?"

    Chất giọng quen thuộc phát ra phía sau lưng bọn tôi,chúng tôi giật thót quay ra đằng sau,là Nishiro-senpai đứng cùng đồng đội.

    Saro:"không có gì"

    Saro quay ngoắt 180° trốn tránh việc chê chiều cao Nishiro-senpai.

    Akie:"mà sao senpai lại ở đây cùng đồng đội,thầy Hiên nói nhiệm vụ của tụi em chỉ có nhóm em làm thôi?"

    Nishiro-senpai:"à,tụi chị đang tìm một người"

    Senpai cười tươi với chúng tôi nói,senpai có một mái tóc đen óng dài tới lưng được xõa ra,đeo thêm tai nghe,cô mặc một bộ vest,áo ngoài không cài khuy.

    Gài gắn thêm là một gương mặt trác tuyệt.

    Và đúng như Saro và Akie nói,chiều cao của cô nàng chỉ vỏn vẹn đúng m60,thấp hơn cả cái đầu của tôi.

    "Ê,đi,đừng ở đó buôn chuyện với đàn em"

    Nishiro-senpai giật thót chạy ra phía đồng đội,không quên vẫy tay chào tạm biệt chúng tôi.

    ------------------------

    Tôi sẽ không giới thiệu nhân vật nữa mà sẽ tóm gọn lại chap cuối🙂)))
     
    Học Viện Pháp Sư
    9


    Nhóm Nishiro-senpai rời đi,còn nhóm tôi thay vì đi tìm đá quý lại tám chuyện tiếp,dù sao cũng vui.

    "Aghhhhhhh-" Một tiếng hét thất thanh phát ra từ khu vực bên trong.

    Hai bóng người chạy vụt qua,sau đó là một con vật to đùng rượt theo,tốc độ nhanh tới nỗi mà tạo nên một cơn gió nhẹ.

    Akie:"cô gái kia,hình như tôi gặp ở đâu rồi...-!"

    Vừa dứt câu,Akie đã chạy vội theo bên kia.

    Bọn tôi hối hả chạy theo.

    Niko:"nè Akie,sao lại đột nhiên chạy theo người ta"

    Tôi:"Nè!"

    Akie bỏ xa chúng tôi,tiến về phía con vật kia và hạ phát một.

    Bọn tôi chạy theo kịp,Saro cau có nói.

    Saro:"này,tự nhiên chạy theo người ta-!"

    Hai ngươi kia dừng lại,thở hổn hển.

    Cậu trai quay đầu tức giận lớn tiếng nói với cô bạn kia.

    "Bị ngu à!

    Biết nó vẫn thức còn lại gần lấy đá quý!"

    "Xin lỗi,mà đâu biết nó thức..."

    Cô bạn nhẹ giọng đáp lại,được đà lấn tới,cậu bạn càng lớn giọng trách móc,bọn tôi đứng một bên cũng khó xử.

    Đột nhiên Akie tiến lại gần,nhìn chăm chăm cô bạn,cả hai người họ gương mặt khó hiểu nhìn Akie.

    Akie:"Miyuki-?"

    "Có gì sao,Akie?"

    Cô bạn đáp lại Akie,gương mặt vẫn khó hiểu nhìn Akie.

    Saro:" ê ểh,hai người quen nhau sao!"

    Saro bất ngờ thốt lên,bên cạnh đó tôi cùng Niko há hốc miệng không tin.

    Akie:"ừ,bọn tôi là bạn cũ,không ngờ lại gặp nhau đấy"

    "Oh-"

    Tôi tiến lại gần,có ý định làm quen.

    Tôi:"chào cậu,tớ là đồng đội mới của Akie" tôi giơ tay ra phía trước nhưng cô ấy chỉ liếc nhìn và nói.

    "Ừm,hân hạnh" sau đó lại quay đầu về phía cậu trai bị ngó lơ nãy giờ.

    Cùng lúc đó,đội Nishiro-senpai đi tới,có lẽ là nghe tiếng động lớn nên gây ra sự chú ý đến đội senpai.

    Nishiro:"huh-?

    Có vụ gì ổn ào vậy"

    Cả đám chúng tôi nghe tiếng người,quay ra đằng sau,là Nishiro-senpai.

    Khi vừa gặp cô bạn kia Nishiro-senpai mặt mày biến sắc,gương mặt trở nên tức giận hơn,cô bạn kia thì chẳng nói gì.

    Nishiro:"không ngờ đấy,lại gặp mày ở đây,Moriuchi"

    "Vâng- rất vui khi được gặp chị Nishiro Kotone" cô bạn kia nhấn mạnh chữ Nishiro Kotone,mặt Nishiro-senpai càng trở nên giận dữ khi nghe dòng chữ đó.

    Akie:"Miyuki... hai người quen nhau-?"

    Akie nhỏ giọng nói,cô bạn tên kia im lặng,chẳng thốt lời nào.

    Nishiro:"ờ,Moriuchi Miyuki,mày ngày càng trở nên hỗn láo khi nói chuyện với chị mình đấy"

    Niko:"ểh,hai người là chị em"

    Moriuchi:"ồ,bộ cậu không thấy mặt chúng tôi giống nhau sao-?"

    Tôi:"đúng là giống thật... chị em sinh đôi-?"

    Tôi đoán đại,cô gái mang tên Moriuchi Miyuki kia cười tươi,nói.

    Moriuchi:"chúc mừng,chính xác"

    Moriuchi:"wow,chị thậm chí còn dám bỏ đi cái họ Moriuchi để theo Nishiro-!"

    Saro:"này... nơi này ngày càng trở nên căng thẳng đấy" dường như hai người trước mắt tôi không nghe lời Saro nói.

    "Nè,đi thôi" cậu trai kia cầm tay Moriuchi ý định lôi đi,Moriuchi giật tay mạnh ra khỏi cậu bạn.

    Moriuchi:"Rõ ràng ma thuật là hắc ám vậy mà vẫn được người dân ở đây tôn sùng lên làm nữ thần mặt trời,bảo vệ đồ"

    Moriuchi:"vậy mà vẫn rời bỏ Moriuchi,chúng ta bị vứt một xó và người nhà Moriuchi cứu tôi,nhận nuôi chúng ta-!"

    Cả hai bắt đầu vạnh ra những quá khứ của đối phương,chúng tôi cảm nhận căng thẳng nhưng vốn chẳng thể làm gì.

    Nishiro:"ở căn nhà Moriuchi đấy,mày bị đối xử chẳng khác nào một con súc vật,vậy mà vẫn giữ Moriuchi-!"

    Moriuchi:"Nhưng họ cứu chúng ta,vậy mà chị lại coi họ như người dưng nước lã,chị nhận được bao nhiêu thứ từ họ-?

    Kể cả khi Satoru sinh ra,chị vẫn được họ đối xử tốt-!"

    Moriuchi thét lớn quay phắt phía của hang rời đi.

    Nishiro-senpai cũng rời đi ngay sau đó.

    Cả đám chúng tôi đổ mồ hôi hột sau cuộc cãi vã đó và cũng biết thêm vài sự thật bất ngờ,Ichino vốn không phải là tên thật của Senpai mà là Kotone,kể cả họ cũng vậy.

    Cũng như chị ấy còn có một đứa em sinh đôi khác và một người em trai tên Satoru.
     
    Back
    Top Dưới