Cập nhật mới

Đam Mỹ Học Đệ Không Được Như Vậy

Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 54: Ăn học trưởng trước, rồi ăn cơm sau


Nửa tháng sau, studio của Quan Độ hoàn tất việc sửa sang. Để chúc mừng khai trương thuận lợi, cậu đặc biệt hẹn Thẩm Đường dùng bữa. Địa điểm được chọn là một nhà hàng có thiết kế kiểu vườn hoa với thác nước.

Nhà hàng có tường kính cao gần 6 mét, từ bên trong có thể bao quát toàn bộ khung cảnh bên ngoài.

Thác nước nhân tạo được thiết kế tinh xảo, dòng nước chảy tung tóe tạo thành làn sương mờ mờ, xung quanh được tô điểm bởi nhiều loại hoa và cây cảnh đẹp mắt. Cả một mảng xanh mát khiến người ta thư thái, dễ chịu, hòa cùng tiếng đàn piano vui tươi được biểu diễn trực tiếp, vừa mãn nhãn vừa dễ chịu.

Nhờ trần nhà cao, không gian tổng thể của nhà hàng mang lại cảm giác rất thoáng đãng, nhưng thực chất, sự riêng tư lại được chú trọng tối đa. Mỗi bàn ăn đều được thiết kế cách biệt, chia thành từng khu vực nửa kín nửa mở. Nếu không cố ý ghé sát nhìn, gần như không thể thấy được chuyện gì đang xảy ra bên trong.

Chính vì sự kín đáo này, mới tạo cơ hội để "ai đó" lợi dụng...

"Ngừng lại! Cậu bị điên rồi, không sợ người ta phát hiện sao?"

Thẩm Đường nghiến răng, giọng run rẩy thấp giọng mắng, cố gắng nén lại âm thanh sắp tràn ra khỏi cổ họng.

Dưới gầm bàn, cả người Quan Độ rúc g*** h** ch*n anh. Một tay giữ chặt đùi anh, tay còn lại thì nắm lấy nơi không nên nắm ở một nơi như thế này, đồng thời còn dùng miệng để "phục vụ".

Thẩm Đường thực sự không ngờ Quan Độ lại dám chơi lớn đến mức này?! Giữa nơi đông người, lại có thể làm ra hành động như vậy.

Chính anh cũng không hiểu sao lại bị sự quấn quýt của đối phương làm cho mê hoặc đến mức nửa như ngầm chấp nhận, để mặc cho Quan Độ tiếp tục hành vi vượt quá giới hạn.

Dẫu biết rằng nhà hàng này mất khá nhiều thời gian để chuẩn bị món ăn, phải đợi ít nhất 10 phút mới có đồ ăn, Thẩm Đường vẫn không thể yên tâm. Anh lo nhân viên phục vụ sẽ đột ngột bước tới, hơn nữa bên ngoài hành lang sát tường kính, thỉnh thoảng còn có người đi qua. Mặc dù biết rằng đó là kính một chiều, không ai nhìn được vào trong, nhưng cảm giác cũng đủ khiến người ta xấu hổ đến phát điên.

"Quan Độ, cậu điên thật rồi à?"

Quan Độ ngẩng đầu lên, đôi mi dài khẽ chớp như thể ngây thơ không biết gì. Trên gương mặt trắng trẻo đã lấm tấm mồ hôi, ửng lên sắc hồng nhàn nhạt, nhìn mà như thể đang quyến rũ người khác. Chỉ cần nhìn thoáng qua thôi, cũng đủ khiến tim ai đó đập loạn nhịp.

"Bên ngoài là kính một chiều, không ai nhìn thấy đâu. Hơn nữa, học trưởng không thấy làm ở nơi như thế này càng k*ch th*ch hơn sao?"

"Ưm... Đừng làm nữa, lát nữa còn ăn cơm hay không đây hả!"

Thẩm Đường giữ chặt lấy gáy trắng nõn của Quan Độ, định ép đối phương nhanh chóng dừng lại, nhưng đúng lúc đó, anh lại cảm nhận được bản thân bị cái gì đó xâm nhập sâu hơn nữa.

<i>"Chết tiệt... thật muốn phát điên!"</i>

Anh nghĩ.

Gương mặt lạnh lùng của Thẩm Đường bị ép đến đỏ bừng tận cổ, biểu cảm cũng trở nên bối rối, mất kiểm soát.

...

Sau khi kết thúc, Quan Độ đơn giản súc miệng, lấy khăn ướt lau miệng, rồi xịt một chút nước hoa xung quanh để che đi mùi hương ám muội.

Cậu không chịu ngồi đối diện mà nhất quyết chen ngồi cạnh Thẩm Đường. May mà ghế ở khu vực này đủ rộng, nên hai người đàn ông cao ráo chân dài ngồi sát nhau cũng không thấy chật chội.

Quan Độ lười biếng tựa vào vai Thẩm Đường, cười tủm tỉm nói:

"Học trưởng học được chưa? Nếu anh làm giống em, sẽ không bị thương đâu nhé."

Thẩm Đường hất mặt cậu ra, ngực phập phồng kịch liệt, cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì vừa xảy ra:

"Tôi sẽ không nghĩ đến mấy chuyện này khi ăn cơm."

Quan Độ nhìn thấy vệt đỏ ửng còn sót lại trên cổ anh, ánh mắt nhạt ánh lên chút trêu chọc, giọng nói ngọt đến phát ngấy:

"Nhưng mà em chỉ muốn ăn anh trước, rồi mới ăn cơm thôi."

Sắc mặt Thẩm Đường lập tức tối sầm lại:

"..."

"Biến đi!"

Anh bực bội quát khẽ, nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, da đầu vẫn còn tê rần.

Quan Độ bị mắng nhưng lại càng cười tươi hơn, bám chặt không buông, tiếp tục áp sát trêu chọc:

"Học trưởng ngượng kìa, đáng yêu quá."

Thẩm Đường dĩ nhiên không bao giờ thừa nhận điều đó, lại càng ghét bị nói là "đáng yêu."

Cái từ buồn nôn đó thì có liên quan gì đến anh chứ?

"Tôi chỉ biết giữ thể diện."

Anh lạnh lùng nói, rồi đẩy Quan Độ ra lần nữa:

"Đừng có chen lấn mãi như vậy, lát nữa người ta mang đồ ăn lên, cậu không thấy mất mặt à?"

Thẩm Đường không muốn trở thành câu chuyện bàn tán lúc trà dư tửu hậu của người khác, huống chi anh vốn không thích mấy kẻ phóng túng nơi công cộng. Nếu không biết kiềm chế, thì khác gì động vật chứ?

Nhưng chính những điều anh càng không muốn làm, lại càng khơi gợi sự hưng phấn của Quan Độ.

"Sao lại mất mặt được? Đây vốn là nhà hàng dành cho các cặp đôi, chúng ta đặt chỗ cũng là bàn đôi mà. Hai người thân mật một chút, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"

Quan Độ thậm chí còn cố tình lấn tới, nửa như hóa thành "đồ trang trí di động" vòng tay qua cổ Thẩm Đường, định hôn lên mặt anh.

Cả hai gần đây đều bận rộn không chịu nổi, thường xuyên mỗi người ở một chỗ, cách vài ngày mới gặp nhau một lần. Vậy nên, lúc gặp lại, không khác gì lửa bén củi khô, sự nhớ nhung lập tức bùng cháy mãnh liệt.

"Học trưởng không nhớ em sao?"

Giọng Quan Độ mềm mại, ngọt lịm như đường, ánh mắt chăm chú dừng lại nơi một vùng da nhỏ trên cổ Thẩm Đường.

Trên đó vẫn còn vết răng chưa mờ hẳn.

Quan Độ đặc biệt thích cắn cổ Thẩm Đường, giống như một con thú muốn đánh dấu lãnh thổ. Dù không gặp được hay không chạm tới người, cậu cũng muốn để lại dấu vết của mình trên cơ thể Thẩm Đường.

Đây là một loại chấp niệm gần như bệnh lý.

Quan Độ muốn những vết hằn đó không chỉ đơn thuần lưu lại trên da, mà còn khắc sâu vào tận xương tủy.

Nghĩ đến rồi lại nhìn thấy, rồi cậu lập tức làm theo.

"Vết cắn ở đây sắp biến mất rồi này..."

Quan Độ vuốt nhẹ phần cổ của Thẩm Đường, ngay sau đó, cậu lại cắn vào vết cắn cũ.

"Aaaa... Cậu là chó à?"

Cảm giác đau nhói từ da cổ, cộng với sự ngứa ngáy do tóc Quan Độ chạm vào khiến Thẩm Đường nhíu mày. Sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn.

Đôi khi, Quan Độ quá vô tội vạ, giống như đang nhảy múa trên vùng cấm của anh.

Thẩm Đường túm lấy cổ áo Quan Độ, đẩy người cậu ra rồi giữ chặt, sắc mặt nghiêm khắc cảnh cáo:

"Cậu đã làm loạn một lần rồi, lần này phải ngoan ngoãn chút đi."

"Đừng hung dữ vậy chứ, em chỉ là quá nhớ học trưởng, không nhịn được muốn gần gũi với anh thôi mà."

Quan Độ tỏ vẻ ủy khuất.

Thẩm Đường nghe xong lại bật cười trong giận dữ:

"Đó là lý do cậu làm càn à?"

"Nhưng mà em chỉ làm càn với học trưởng thôi."

Thẩm Đường: "?"

Anh giữ chặt Quan Độ, áp sát người lại với một sức ép mạnh mẽ, tay còn lại nắm lấy cằm Quan Độ, cau mày nhìn cậu:

"Quan Độ, tôi phát hiện gần đây cậu càng ngày càng vô liêm sỉ rồi đấy."

Ngày xưa, Quan Độ là một cậu thiếu gia yếu đuối, xinh đẹp, ngây thơ như một đóa hoa trắng thuần khiết. Vậy mà giờ lại biến thành một người dính người, không ngừng quấn quýt, không buông như vậy?

Không thể không nói, hồi đó Quan Độ đóng vai ngây thơ, diễn xuất có thể so với các diễn viên chuyên nghiệp.

Nếu như cậu tham gia thi vào ngành diễn xuất, chắc chắn sẽ giành ngôi vị quán quân, không ai xứng đáng hơn.

Quan Độ nở nụ cười mỉm, vừa định nói gì đó, nhưng lúc này ánh mắt cậu nhìn thấy phía sau Thẩm Đường, đôi mắt lấp lánh một tia tinh nghịch, lập tức thay đổi vẻ mặt, trở nên e thẹn.

Gương mặt cậu đỏ lên và tai cũng bắt đầu ửng hồng:

"Học trưởng, chúng ta thế này... không tốt lắm đâu, phải không?"

Thẩm Đường hoàn toàn không nhận ra có người ở phía sau. Ánh mắt và giọng điệu của anh lạnh lùng như băng, siết chặt cằm Quan Độ:

"Ồ? Giờ thì biết ngượng rồi à, vậy lúc nãy sao lại ôm tôi không chịu buông?"

Quan Độ cắn môi, nhỏ giọng đáp:

"Bây giờ, là học trưởng không nỡ buông em đấy..."

Thẩm Đường hừ lạnh, định buông tay ra ngồi lại vị trí của mình:

"Diễn giỏi thật..."

Ngay lúc đó, anh mới nhận ra có điều gì đó không đúng. Quay đầu lại, anh chạm phải ánh mắt của nhân viên phục vụ đang đẩy xe đồ ăn, khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Thẩm Đường: "..."

Quả nhiên, Quan Độ lại đang dở trò! Thẩm Đường chỉ muốn túm lấy gương mặt nhỏ nhắn kia mà vả cho một trận.

Chơi đùa đã đủ rồi, giờ thì hai người quay lại vấn đề chính.

Thẩm Đường vừa ăn vừa hỏi:

"Bây giờ studio của cậu chỉ có mình cậu, sau này chắc chắn sẽ bận rộn không xuể. Cậu có tính tuyển người giúp đỡ để xử lý các công việc liên quan đến kinh doanh không?"

Quan Độ cắn chiếc dĩa, đôi mắt cong cong, nở một nụ cười tươi:

"Học trưởng muốn giúp em à?"

Thẩm Đường gật đầu:

"Nếu cậu cần, tôi có thể giúp cậu liên lạc với các công ty tuyển người, tìm người trợ lý phù hợp cho cậu."
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 55: Muốn làm học trưởng khóc


Nguyễn Kiều sững sờ rất lâu, lắp bắp hỏi:

"Hai người gạt tôi đúng không?"

Quan Độ và Thẩm Đường kết hôn rồi? Hơn nữa, đã kết hôn 3 năm?

Sao có thể chứ!?

Quan Độ cười tươi như hoa, nói:

"Muốn xem giấy đăng ký kết hôn của bọn em không? Trong album ảnh điện thoại em có đấy."

Thẩm Đường khẽ nhíu mày nhưng nhịn được, vẫn yên lặng đứng xem trò vui.

Nguyễn Kiều thấy vẻ mặt cười cợt chẳng đáng tin của Quan Độ, nghĩ mình bị chọc ghẹo, tức tối phồng má, chìa tay ra:

"Em có bằng chứng thì lấy ra cho anh xem đi!"

Cậu ta đã 28 tuổi rồi, sao có thể bị một nhóc kém mình mấy tuổi lừa được cơ chứ!

Nhưng mà—

Nhìn tấm ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn trong điện thoại của Quan Độ, Nguyễn Kiều hận không thể hóa thân thành Sherlock Holmes, cầm kính lúp soi từng chi tiết để tìm dấu hiệu chỉnh sửa.

Thậm chí, cậu ta còn lên mạng tìm mẫu giấy đăng ký kết hôn để đối chiếu. Cuối cùng phát hiện tấm ảnh này là thật, mà ngày đăng ký trên đó đúng là một ngày nào đó 3 năm trước, lúc ấy cậu ta còn chưa quen biết Quan Độ.

"Sao có thể..."

Giọng Nguyễn Kiều run rẩy, trả điện thoại lại cho Quan Độ.

Cậu ta vẫn không tin nổi, quay sang nhìn Thẩm Đường:

"Anh... anh với Quan Độ, thật sự đã kết hôn từ 3 năm trước sao?"

Thẩm Đường nhàn nhạt đáp:

"Ừ, giấy đăng ký kết hôn là thật."

Nguyễn Kiều: "..."

Ồ hố.

Vậy hóa ra trước đây cậu ta xúi Quan Độ chia tay Thẩm Đường, chẳng phải là đang gián tiếp bảo người ta ly hôn sao???

Chả trách mối quan hệ của hai người này lại bền vững đến thế...

Nguyễn Kiều hận không thể tự tát cho mình hai cái bạt tai. Cậu ta thậm chí còn từng giới thiệu những "đầu gấu số 1" cho Quan Độ, lại còn suốt ngày khuyên người ta chia tay. Quan Độ và Thẩm Đường liệu có xem cậu ta như "trúc xanh" không?

Hơn nữa còn là một cây trúc xanh đại ngu ngốc!

Càng nghĩ, Nguyễn Kiều càng thấy bi phẫn. Cậu ta tức giận giơ ngón tay trắng nõn lên, chỉ thẳng vào hai người trước mặt.

"Các người xem tôi là bạn bè thật sao? Lại giấu tôi suốt 3 năm! Quan Độ, anh... anh trước đây ngày nào cũng khuyên em bỏ Thẩm Đường, còn đưa em xem ảnh mấy ông "đầu gấu số 1", coi em như "chị em" thân thiết, dốc hết lòng dạ... hức hức hức... Sao em có thể đối xử với anh như thế này được!"

Thẩm Đường: "?"

Ánh mắt anh đầy nghi hoặc, quay sang nhìn Quan Độ. Giọng nói bỗng trở nên lạnh băng:

"Ảnh đầu gấu số 1? Là ý gì? Hai người rốt cuộc sau lưng tôi đã bàn luận những gì?"

Quan Độ: "..."

Một hồi lâu sau, đối diện với sự phẫn nộ của Nguyễn Kiều và ánh mắt nghi vấn của Thẩm Đường, Quan Độ chỉ đành ấm ức gãi mũi, bất đắc dĩ giơ tay làm động tác cầu hòa.

"Được rồi, được rồi, em sẽ giải thích tất cả."

...

Sau khi nghe Quan Độ giải thích qua loa, cuối cùng Nguyễn Kiều mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

"Vậy ra, hai người trước đây không hề có tình cảm gì, mà chỉ chấp nhận hôn nhân thương mại do gia đình sắp đặt?"

Quan Độ xoa cằm, gật gù:

"Anh có thể hiểu như vậy."

Nguyễn Kiều như ngộ ra điều gì, gật đầu đăm chiêu:

"Chả trách lần đầu tiên anh nhìn thấy hai người, đã cảm thấy giữa hai người có tia lửa điện. Thì ra, hai người thật sự là một đôi trời định!"

Một người vừa ngầu vừa đẹp trai, một người xinh đẹp tuyệt trần, ai mà nói không xứng đôi được cơ chứ?

Thẩm Đường bất thình lình chen ngang:

"Hồi đó chưa có "tia điện", chưa phải một đôi."

Nguyễn Kiều: "?"

Thẩm Đường khoanh tay, tựa lưng vào mép bàn, hơi ngẩng cằm về phía Quan Độ:

"Bây giờ, đến lượt cậu giải thích cho tôi chuyện mấy tấm ảnh "đầu gấu số 1" kia là thế nào, nhỉ?"

Giọng điệu của anh, ẩn chứa sự uy h**p không nói cũng hiểu.

Đôi mắt nâu của Quan Độ nhanh chóng xoay chuyển, liếc qua Nguyễn Kiều:

"Chuyện này á, cần anh Kiều đây giải thích giúp đấy."

Nguyễn Kiều, đang cố gắng cúi gằm đầu giả vờ làm đà điểu, bất thình lình bị gọi tên, lập tức run lẩy bẩy.

Cậu ta thật sự muốn khóc không ra nước mắt. Hồi đó tự dưng đi lo chuyện bao đồng làm gì, giờ thì cái nồi này thực sự úp lên đầu mình, còn phải đối mặt với Thẩm Đường lạnh lùng, khó đoán, nắm đấm thì chắc như thép!

Dù Thẩm Đường kém cậu ta đến 4 tuổi, nhưng khí chất của anh quá đỗi sắc bén, khiến Nguyễn Kiều đứng trước mặt anh là tự nhiên thấy yếu thế. Đã vậy, theo thời gian, khí chất ấy lại càng trở nên áp bức hơn.

"Ồ, anh Kiều, anh nói xem, là chuyện thế nào?"

Thẩm Đường mặt không cảm xúc, nhấn mạnh chữ "anh" đầy châm chọc.

Nguyễn Kiều nghe tiếng gọi "anh" của Thẩm Đường mà càng thêm hoảng hốt, nhưng rất nhanh sau đó, cậu ta nhận ra mình mới là người bị lừa dối. Dựa vào đâu mà cậu ta phải chột dạ?

Hơn nữa, xét về tuổi tác, cậu ta mới là "đại ca lớn nhất" ở đây!

Nguyễn Kiều hắng giọng, gom hết can đảm, ưỡn thẳng lưng, dõng dạc nói:

"Thẩm Đường, anh có từng nhìn lại mình lúc đó đối xử với Quan Độ thế nào chưa? Ngày nào cũng làm mặt lạnh, mở miệng ra thì chẳng có lấy một câu ngọt ngào. Anh coi mọi sự quan tâm của Quan Độ là hiển nhiên. Em..."

Cậu ta ngừng lại một chút, rồi tiếp tục lớn tiếng:

"Em đâu có biết hai người đã kết hôn! Tất nhiên là phải khuyên Quan Độ chia tay anh rồi. Người ta vừa đẹp, vừa có gia thế lại tốt tính, việc gì phải dính lấy anh cơ chứ!"

Nghe Nguyễn Kiều nói vậy, Thẩm Đường khẽ nhíu mày. Trong mắt người ngoài, chẳng lẽ anh thực sự tệ đến mức đó sao?

Nguyễn Kiều tiếp tục bất mãn, không ngừng lên tiếng:

"Em chỉ giới thiệu cho cậu ấy, à... đưa cậu ấy xem mấy tấm ảnh mấy anh "đầu gấu số 1" hot nhất trong giới, nhưng Quan Độ chẳng ưng nổi ai. Em còn biết làm gì nữa chứ?"

Thẩm Đường mím chặt môi, chân mày càng nhíu sâu hơn.

"Thôi bỏ qua đi, dù gì bây giờ tình cảm hai người cũng rất tốt, mấy chuyện này cũng qua rồi. Em sẽ không chấp mấy chuyện nhỏ nhặt, tha thứ cho hai người vì đã giấu em chuyện kết hôn!"

Nguyễn Kiều khoát tay, tỏ vẻ hào phóng.

Quan Độ cười mắt cong thành hình trăng khuyết:

"Bọn em cũng không cố ý giấu đâu. Hồi đó em và học trưởng vừa mới kết hôn, chưa thực sự có tình cảm gì mà."

Nguyễn Kiều bừng tỉnh ngộ:

"Chẳng lẽ, hai người đi theo mô-típ "cưới trước yêu sau" trong truyền thuyết sao?"

"Cưới trước yêu sau? Cứ coi như là vậy đi."

Quan Độ nhấm nháp cụm từ này, cảm thấy rất hợp với câu chuyện của cậu và Thẩm Đường.

Thẩm Đường thì mặt lạnh như tiền, anh bài xích mọi cụm từ nghe có vẻ sến súa, kỳ lạ như thế.

Nguyễn Kiều đưa mắt nhìn Quan Độ, rồi lại dè dặt liếc qua Thẩm Đường, mày nhíu chặt, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người, lộ rõ vẻ bối rối.
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 56: Thật muốn làm anh


Thẩm Đường nói một câu không nặng không nhẹ, nhưng sức tấn công lại mạnh mẽ không kém gì thuốc k*ch th*ch.

"Ban đầu chỉ là nói cho vui thôi, nhưng giờ thì nó thực sự dậy lên rồi... phải làm sao đây?"

Quan Độ hỏi, giọng đầy tội nghiệp.

Thẩm Đường nâng mày, khoanh tay, hỏi lại:

"Cậu nghĩ phải làm sao?"

Họ không chỉ cách nhau qua màn hình, mà còn cách nhau tận hai tỉnh, chỉ có thể nhìn mà không thể chạm, làm gì cũng chỉ có thể kìm nén. Dù có muốn bùng lên cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Đây là vấn đề mà học trưởng phải lo nghĩ."

Quan Độ càng thêm tội nghiệp.

Cậu lúc nào cũng thế, đầu tiên luôn là người khơi mào sự việc, rồi từ từ, giả vờ tội nghiệp, làm bộ vô tội, một loạt hành động này khiến cuối cùng cậu lại trở thành nạn nhân.

"Được rồi."

Thẩm Đường đã quen với cách này, anh suy nghĩ một chút rồi lên tiếng:

"Quan Độ, cậu hạ máy quay xuống."

Giọng nói ra lệnh, mang chút sắc thái như đang huấn luyện.

Quan Độ nhướng mày, như thể nghĩ ra điều gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo:

"Rồi sao nữa?"

"Cậu lùi lại, lùi đến..."

Thẩm Đường ngừng lại một chút.

"Lùi đến khi nào tôi nói dừng thì dừng."

Quan Độ nghe lời, lùi lại cho đến khi màn hình chỉ còn thấy hơn nửa thân trên của cậu, Thẩm Đường mới ra hiệu dừng lại.

"Học trưởng muốn làm gì vậy?"

Quan Độ nheo mắt, hơi khó hiểu.

Lúc này, Thẩm Đường nở một nụ cười rất mỏng, nhưng lại mang chút ác ý:

"Được rồi, cậu có thể c** q**n ra rồi."

Quan Độ ngây người, ngạc nhiên hỏi:

"Ý của học trưởng là..."

"Cậu không phải muốn tôi chịu trách nhiệm sao? Tôi bảo cậu tự giúp mình giải tỏa, có vấn đề gì không?"

Thẩm Đường nói như chuyện hiển nhiên.

Quan Độ nuốt nước bọt, nhìn vào màn hình nơi Thẩm Đường đang ngồi ngay ngắn, cảm giác như đang khát khô cổ.

"Chỉ cần như vậy là đủ sao? Không cần hạ máy quay xuống nữa sao, học trưởng có vẻ... chỉ nhìn thấy mặt em thôi."

"Khuôn mặt của cậu đủ đẹp, chỉ cần nhìn mặt là được."

Thẩm Đường nói một cách bình tĩnh, nhưng con ngươi của anh lại khẽ run lên một chút.

Quan Độ chớp nhẹ mi, nở nụ cười ranh mãnh, cậu đã hiểu rõ đối phương muốn chơi trò gì.

"Học trưởng đợi em một chút."

Nếu đã muốn tìm sự k*ch th*ch, vậy thì phải làm cho đến cùng thôi.

Thẩm Đường nhìn vào màn hình khi Quan Độ đứng dậy, biến mất khỏi khung hình. Không lâu sau, cậu lại quay lại, dường như cầm theo một thứ gì đó.

Khi Thẩm Đường nhìn rõ, anh nhíu mày ngay lập tức, đó chính là chiếc cà vạt mà anh đã để quên ở nhà của Quan Độ.

"Cậu tính làm gì với chiếc cà vạt của tôi vậy?"

Quan Độ cười một tiếng, ngồi lại vào ghế, nắm lấy chiếc cà vạt trong tay và kéo thẳng.

"Muốn cho học trưởng thấy thứ gì đó thú vị hơn."

Nói xong, Quan Độ lấy cà vạt che mắt, vòng qua sau đầu một vòng, rồi thắt lại thành một cái nút.

Chiếc cà vạt màu xanh đậm khiến làn da cậu càng trắng bạch, màu môi cũng trở nên tươi tắn, không ngoa khi nói rằng môi đỏ răng trắng chính là hình ảnh chuẩn mực.

"Cậu... mẹ nó thật biết cách chơi."

Biểu cảm của Thẩm Đường cuối cùng cũng có chút biến động, yết hầu anh nổi lên, ngực cũng phập phồng theo hơi thở nặng nề.

Anh phải thừa nhận rằng, vào lúc này, anh không thể giữ được bình tĩnh, thực sự là vì bộ dạng này của Quan Độ quá dễ dàng k*ch th*ch cảm giác bên trong người ta.

Dù chỉ qua màn hình, nhưng vẫn có cảm giác như thể cậu có thể kiểm soát đối phương, và làm mọi thứ theo ý mình.

"Học trưởng không thích sao?"

Quan Độ vừa nói, vừa cắn lấy chiếc cà vạt đã vòng qua miệng, dáng vẻ càng thêm gợi cảm.

Thẩm Đường đôi mắt đen nhấp nháy một chút, qua một lúc lâu mới mở miệng,

"Cậu có thể bắt đầu rồi."

Quan Độ cắn nhẹ vào cà vạt, khuôn mặt toát lên vẻ xuân sắc mê người, đôi má ửng hồng, vì đang tập trung vào công việc trong tay mà có chút khó khăn, ngẩng đầu lên, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn.

"Aaaa... ưmmm... Học trưởng!"

Cậu có giọng nói êm tai, càng lên tiếng càng quyến rũ, lại mang một vẻ kiều mị khó nói thành lời, kính cẩn mà lại đầy mê hoặc. Cậu hoàn toàn khác với Thẩm Đường, người mà luôn có vẻ căng thẳng và e dè. Quan Độ cái gì cũng dám nói, bất kể điều gì trong đầu đều thẳng thừng bày tỏ ra ngoài.

Cảm giác sung sướng đến mức cắn cà vạt, đã sớm buông thõng xuống.

"Học trưởng, em rất thích bị anh nuốt vào... aaaa... thích ngửi mùi hương của anh."

"Rất muốn... muốn... anh..."

Ba chữ cuối cùng, nhẹ đến mức gần như thì thầm bên tai.

Theo tiếng r*n r* dồn dập của Quan Độ, Thẩm Đường nhìn thấy cổ cậu nổi lên những vết gân xanh tím, đôi môi khẽ nhếch, cơ thể cũng theo đó mà căng thẳng.

Thẩm Đường biết, Quan Độ đã đạt tới cực hạn liền b*n r* rồi.

...

Quan Độ tháo cà vạt, che khuất tầm mắt, lông mi hơi ướt, đuôi mắt phơn phớt hồng, đó là dấu hiệu của sự thích thú, của một thứ buông bỏ sau cảm xúc.

"Em đã xong rồi, còn học trưởng, áo sơ mi của anh vẫn chưa cởi hết, thế này là không công bằng."

Thẩm Đường ánh mắt lóe lên, biểu cảm vẫn giữ im lặng, rồi đáp lại một cách khiêu khích:

"Vậy cậu muốn thế nào?"

Quan Độ tựa lưng vào ghế, thưởng thức cà vạt trong tay, cười một cách xinh đẹp nhưng đầy mưu mô:

"Đương nhiên là... em cũng muốn nhìn học trưởng."

Ánh mắt Thẩm Đường hạ xuống, đáp lại một cách thoải mái nhưng thực ra lại đầy hài lòng:

"Được."

Quan Độ cầm cà vạt trong tay, lập tức kéo căng nó thành thẳng tắp, ánh mắt màu trà của cậu chuyển động, đôi mắt nhỏ nhắn lấp lánh:

"Xem cơ thể của anh, liệu có được không?"

Xem cơ thể, đương nhiên không phải chỉ qua lớp quần áo.

Hơn nữa, ánh mắt của Quan Độ thực sự như muốn l*t s*ch anh, Thẩm Đường lập tức hiểu được đối phương đang có ý đồ gì.

"Đi mà!"

Anh cười nhưng trong mắt lại không hề có ý cười, cuối cùng cũng đồng ý.

Thẩm Đường đã sớm cởi cà vạt và áo khoác, vừa mới đưa tay định cài cúc áo, thì nghe thấy đối diện Quan Độ hô hấp dồn dập.

Liệu thứ đó của cậu sẽ không "đứng dậy" nữa chứ?

Anh vẫn chưa tháo được nút thắt áo, sao đối phương lại phản ứng mạnh như vậy?

Ngẩng mắt liếc qua màn hình, Quan Độ lại quay mặt về phía màn hình, không thèm chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào anh.

Hóa ra tên này lại quay video lại, lại còn ghi âm, không lạ gì khi tiếng hít thở lại nghe rõ và nặng nề như vậy.

Quan Độ cười, đôi mắt cong lên, không hề có chút xao động nào, tựa như không cảm thấy tội lỗi, thoải mái hỏi:

"Học trưởng không tiếp tục sao?"

Thẩm Đường cười khẽ:

"Cậu thật giống một tên lưu manh."

Mặc dù lớn lên thanh thuần đẹp đẽ, nhưng không thể giấu được bản chất lưu manh được miêu tả sinh động trong từng hành động.

Quan Độ khẽ cười:

"Em chỉ lưu manh đối với một mình anh thôi. Mà nói thật, chồng em đẹp trai như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy mỏi mắt khi nhìn lâu vậy sao?"

Từ "chồng" này, rõ ràng là muốn lấy lòng Thẩm Đường.

Anh bắt đầu tháo nút áo sơ mi, dần dần lộ ra đường cong hoàn hảo của cơ thể. Dù có hơi gầy, nhưng thân hình của Thẩm Đường vẫn rất đẹp, không thể chê vào đâu được.

Quyết đoán và mạch lạc, anh cởi bỏ chiếc áo sơ mi, lộ ra thân hình săn chắc và gợi cảm, ngực theo nhịp thở mà phập phồng, quyến rũ đến mức khó mà kiềm chế.

Quan Độ nhìn chằm chằm vào ngực Thẩm Đường, hỏi:

"Học trưởng, có uống rượu không?"

Thẩm Đường nhìn theo hướng ánh mắt, đáp:

"Có uống một chút, nhưng không nhiều lắm."
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 57: Học trưởng trông như thể đã mang thai con của tôi


Ngày hôm sau, Thẩm Đường được dẫn đi khảo sát khách sạn bởi người phụ trách công ty bên phía đối tác.

Đây là một khách sạn 5 sao nằm ở khu vực núi, tọa lạc ở vị trí đắc địa, phong cảnh tuyệt đẹp, tiện nghi sang trọng, và còn có suối nước nóng đặc biệt làm điểm nổi bật, thu hút không ít du khách đến nghỉ dưỡng, tham quan.

"Hiện tại khách sạn đã hoàn thành, dự kiến tháng 2 năm sau sẽ chính thức khai trương. Thẩm tổng, tôi sẽ dẫn anh tham quan các hạng mục mà chúng tôi đã lên kế hoạch."

Người phụ trách cung kính nói.

Thẩm Đường đặt điện thoại xuống, khẽ đáp:

"Ừ."

Hiện giờ là cuối tháng 11, thời tiết dần trở nên lạnh, Thẩm Đường mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, bên trong là sơ mi và cà vạt, toàn thân cao ráo và thẳng tắp, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt không biểu cảm.

Anh vừa lắng nghe người phụ trách giới thiệu, vừa thỉnh thoảng cúi xuống xem điện thoại.

Người làm anh mất tập trung, tất nhiên là Quan Độ.

Quan Độ: 【Học trưởng ngày mai về phải không, mấy giờ máy bay hạ cánh? Em đi đón anh~】

Thẩm Đường đáp lại tin nhắn:

Thẩm Đường: 【Tôi đang khảo sát khách sạn, sẽ trả lời cậu sau.】

Quan Độ gửi một biểu tượng mặt cún khóc.

Quan Độ: 【Học trưởng đến gửi cho em giờ hạ cánh cũng không muốn?】 (Biểu cảm khóc mặt mếu)

Thẩm Đường đành phải nhanh chóng trả lời tin nhắn.

Thẩm Đường: 【2 giờ chiều ngày mai.】

Sau khi gửi xong tin nhắn, anh đặt điện thoại lại vào túi áo, tiếp tục tập trung nghe người phụ trách nói.

"Các khu vực chức năng của khách sạn chủ yếu được chia thành năm khu vực: khu vực bể tắm suối nước nóng, khu vực ăn uống và giải trí, khu vực thư giãn và chăm sóc sức khỏe, khu vực tiếp đón khách lưu trú, và khu vực hoạt động ngoài trời."

"Điểm nổi bật nhất chính là khu vực bể tắm suối nước nóng, cũng là đặc trưng chính của khách sạn. Vì vậy, chúng tôi đã thiết kế các loại bể tắm với chức năng khác nhau..."

Thẩm Đường ít nói, chỉ đứng nghe ở bên cạnh, thỉnh thoảng sẽ đưa ra những câu hỏi sắc bén, khiến người phụ trách vốn đã thấy anh quá trẻ và có phần lơ đãng, không thể không đổ mồ hôi mà nghiêm túc lại.

Trong khi họ đang trò chuyện, điện thoại trong túi của Thẩm Đường thỉnh thoảng lại rung lên không ngừng.

Anh đã bật chế độ im lặng, để không bỏ lỡ tin nhắn và luôn để điện thoại rung khi có thông báo. Khi điện thoại rung lần thứ 12, Thẩm Đường không thể chịu đựng được nữa, liền lấy điện thoại ra.

Quan Độ thực sự là quá vô phép, không mắng vài câu thì không yên!

Anh tức giận mở điện thoại ra, nhưng khi nhìn thấy tin nhắn, ánh mắt anh chợt co lại.

Quan Độ lại gửi cho anh một bức ảnh... của một cây roi?

Đó là một cây roi da dài màu đen, quấn quanh cổ tay trắng trẻo của Quan Độ, tay cầm cán roi hình như được làm từ bạc, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo của kim loại.

Màu sắc trắng và đen cực kỳ đối lập, nhưng lại vô lý toát lên một sự mờ ám.

"Cái này là cái quái gì vậy?"

Thẩm Đường nhíu mày, trực giác mách bảo anh rằng đây không phải là thứ gì đó thuần khiết, ngược lại còn có vẻ giống như... một loại đồ vật tăng cường sự quyến rũ.

Quan Độ bị điên rồi sao? Hay là hôm qua bị anh làm cho tức giận?

Có phải cố tình gửi thứ rõ ràng mang tính ám chỉ như thế này khi anh đang làm việc để làm xao lãng tâm trí của anh?

Thẩm Đường: 【Cậu là b*nh h**n sao?】

Quan Độ trả lời ngay lập tức: 【Anh không thấy nó đẹp và có thiết kế ấn tượng sao, còn rất mềm nữa, có thể dùng vào nhiều mục đích khác nhau.】

Quan Độ: 【Chẳng hạn... học trưởng có thể trói em lại.】

Đây đã là ám chỉ rõ ràng, Thẩm Đường nhìn thấy, nhíu mày càng sâu hơn.

Tuy nhiên, trong đầu anh không tự chủ xuất hiện một vài cảnh tượng.

Quan Độ bị trói tay ra sau lưng, quỳ trước mặt anh, đôi mắt màu nâu của cậu nhìn thẳng, trong sáng và rõ ràng, không hề có chút sợ hãi nào vì bị trói. Ngược lại, cậu còn thoải mái, nở một nụ cười quyến rũ, đưa cằm về phía cán roi bạc gần ngay trước mặt...

Chỉ nghĩ đến vậy, tâm trạng của Thẩm Đường đã bắt đầu dao động.

Anh không nghi ngờ gì, Quan Độ chắc chắn có thể làm ra chuyện như thế.

Trong vài giây anh mải suy nghĩ, Quan Độ lại gửi tin nhắn đến.

Vẫn là một bức ảnh, lần này còn táo bạo hơn bức ảnh trước, Quan Độ ngậm cán roi trong miệng, tạo dáng trước ống kính, dụ hoặc đến mức gần như đã thành tinh.

Quan Độ còn gửi kèm một câu nói đầy ẩn ý: 【Học trưởng, anh sẽ không đang tưởng tượng đến việc làm chuyện xấu với em đấy chứ?】

Còn thêm một biểu cảm mặt mèo trắng dễ thương.

Thẩm Đường: "..."

Người phụ trách thấy Thẩm Đường đứng yên một chỗ, cầm điện thoại xem mãi không rời mắt, kéo dài tận 10 giây, điều đáng sợ là, anh còn nhíu chặt mày, vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ, lập tức cảm thấy căng thẳng.

"Thẩm... Thẩm tổng? Có phải tôi giải thích chưa rõ chỗ nào không?"

Người phụ trách đổ mồ hôi, dè dặt hỏi.

Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, Thẩm Đường mới lấy lại tinh thần. Anh nhận ra mình đã lơ đãng rất lâu, hít sâu một hơi:

"Không sao, anh tiếp tục nói đi."

"À, vâng."

Người phụ trách thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục phần giới thiệu.

Thẩm Đường kiềm chế cơn tức giận, nhanh chóng gõ tin nhắn trên điện thoại.

Thẩm Đường: 【Quan Độ, cậu cố ý à, hay là ngứa ngáy muốn chuyện đó? Đừng có mà quấy rối tôi nữa!】

Gửi xong tin nhắn, anh tức giận tắt điện thoại, hung hăng nhét nó vào túi áo.

Người phụ trách: "!"

"Thẩm... Thẩm tổng... tôi có thể tiếp tục nói không?"

Người phụ trách lo sợ hỏi.

Thẩm Đường liếc mắt qua, lạnh lùng nói:

"Anh nói rất tốt, tiếp tục đi."

Người phụ trách suýt khóc, ánh mắt đáng sợ như thế, có phải đang khen anh ta không?

...

Sau khi kết thúc chuyến công tác, Thẩm Đường không thể chờ đợi để Quan Độ đón anh, anh lập tức đi thẳng đến công ty để xử lý công việc.

Anh bận rộn đến gần 5 giờ chiều, Quan Độ gọi điện cho anh.

[Học trưởng vẫn chưa xong việc sao?]

Thẩm Đường "Ừ" một tiếng,

"Có lẽ phải đến 7 giờ tối mới về được, nếu cậu đói thì cứ ăn trước, không cần chờ tôi đâu."

Quan Độ giọng điệu đầy uất ức:

[Nhưng mà em đã đến nhà anh rồi, mấy ngày không gặp, đương nhiên phải chờ anh ăn cơm cùng, em còn chuẩn bị nấu cơm cho học trưởng nữa, nguyên liệu tất cả đã chuẩn bị xong rồi!]

Thẩm Đường: "?"

"Cái gì?"

Anh cảm thấy không thể tin nổi,

"Cậu nấu cơm?"

Có lẽ vì hai người ở bên nhau lâu, đôi khi Thẩm Đường cũng vô thức dùng những từ ngữ mà Quan Độ hay dùng.

Quan Độ: [Học trưởng có vẻ rất ngạc nhiên nhỉ?]

Thẩm Đường nhíu mày, im lặng một lúc lâu rồi mở miệng:

"Tôi khuyên cậu vẫn nên gọi đồ ăn ngoài đi."

Trước đây, Quan Độ cũng đã thử "trổ tài nấu nướng", kết quả suýt nữa thì phá tan cả căn bếp nhà anh, và cái thứ màu đen không rõ trong nồi còn văng tung tóe khắp nơi.

Điều may mắn duy nhất là, không xảy ra hỏa hoạn.

Quan Độ học mỹ thuật, có nhiều kinh nghiệm dùng dao, lại khéo tay, việc thái rau và bày biện món ăn cậu làm khá thuần thục, nhưng khi phải làm thật sự, nấu ăn thì chắc chắn sẽ là một cơn ác mộng trong bếp.

Đừng nói đến việc ăn một miếng cơm Quan Độ nấu, bếp còn nguyên vẹn đã là may mắn lắm rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, dù Quan Độ có thật sự nấu ra món ăn, Thẩm Đường vẫn sợ mình sẽ bị ngộ độc.

Nghe vậy, Quan Độ thật sự cảm thấy tổn thương:

[Dạo này em có cố gắng học nấu ăn với bác rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như lần trước nữa, hay là... học trưởng thậm chí không muốn ăn một miếng cơm em nấu?]

Càng nói, giọng điệu của cậu càng tội nghiệp, cứ như thể bị một người vô tâm làm tổn thương.

"Cái tên này lại làm thế nữa rồi!"

Thẩm Đường cảm thấy đau đầu, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh,

"Được rồi, cậu nấu đi."

Quan Độ lập tức vui mừng nhảy cẫng lên:

[Thật sao?]

Thẩm Đường lạnh lùng cảnh báo:

"Nhưng tôi có ba điều kiện, cậu không được phá hỏng bếp của tôi nữa, phải đảm bảo bếp không có bất kỳ vấn đề gì, dụng cụ và bếp ga không được hỏng, nếu không..."

Anh nhíu mày, suy nghĩ một chút, 5 năm thì quá dài, 1 năm thì lại quá ngắn, cuối cùng quyết định thời gian ở giữa.

"Trong 2 năm rưỡi, ngoài việc dọn dẹp vệ sinh hoặc lấy đồ ra, cậu không được lại gần bếp nhà tôi nửa bước!"
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 58: Mẹ nó đừng khóc nữa, tôi cho cậu làm


"Đi ngủ thôi~"

Đối với bất kỳ cặp đôi nào cũng đều là chuyện tự nhiên, nước chảy thành sông.

Kết hôn đã 3 năm, dù từng trải qua những điều không vui, nhưng thời gian thực sự ở bên nhau của hai người cũng gần 2 năm.

Trong 2 năm này, bọn họ đã hôn nhau không dưới 200 lần, "giúp đỡ" nhau bằng tay ít nhất 80 lần, giúp nhau bằng miệng cũng không dưới 30 lần, nhưng thực sự tiến xa hơn thì... vẫn là con số 0.

Cái "0" này, rồi sẽ có ngày bị phá vỡ, chỉ là xem ai là người nhắc đến trước mà thôi.

"Nhịp tim của học trưởng... hình như đập nhanh hơn rồi."

Bàn tay Quan Độ đặt trên bụng Thẩm Đường, từ từ di chuyển lên từng chút một, cho đến khi dừng lại ngay vị trí trái tim đang đập rộn ràng.

Nơi ấy rõ ràng đập nhanh hơn thường lệ.

"Vậy sao?"

Thẩm Đường lập tức nắm lấy bàn tay không an phận của đối phương, kéo mạnh người về phía mình. Tận dụng ngay tư thế hiện tại, anh dùng chân kẹp lấy eo Quan Độ, ép cậu phải cúi người về phía mình.

Tình thế như một sự chuyển đổi vai trò giữa người tấn công và người bị động.

Hơi thở hai người hòa quyện, đầu mũi gần như chạm vào nhau, khoảng cách đầy ám muội khó diễn tả.

Quan Độ không chớp mắt, cứ thế nhìn thẳng vào gương mặt của Thẩm Đường.

"Học trưởng muốn hôn em trước à?"

Bàn tay còn lại của cậu, vốn đang tự do, liền vòng ra ôm lấy eo Thẩm Đường, nhẹ nhàng xoa vuốt từng vòng như đang trêu chọc. Sau vài vòng m*n tr*n, lực tay bỗng siết chặt lại.

Quả nhiên, Thẩm Đường không kìm được mà rên lên một tiếng đầy kìm nén.

Quan Độ quá hiểu rõ những điểm nhạy cảm trên cơ thể của anh.

Cùng một vị trí, nếu đổi cách chạm, phản ứng nhận lại sẽ khác đi.

Cậu thậm chí còn dùng ghi chú trong điện thoại để ghi lại từng điều rõ ràng, cẩn thận từng chi tiết, để có thể đem đến cho đối phương cảm giác "k*ch th*ch" nhất.

"Cậu cố ý đúng không?"

Thẩm Đường phản ứng lại, nhưng không hề gạt bàn tay đang đặt trên eo mình xuống.

Quan Độ giả vờ vô tội:

"Học trưởng vừa kẹp eo em, lại còn giữ tay em, em sợ mình đứng không vững nên đành phải bám vào anh thôi."

Vẫn là giọng điệu "trà xanh" đầy thản nhiên, nhưng vì gương mặt quá mức hoàn hảo, lời nói của cậu lại trông có vẻ rất hợp lý.

Ánh mắt Thẩm Đường bỗng nhiên sắc bén hơn, ngay sau đó, anh túm lấy cằm Quan Độ và cúi xuống hôn mạnh mẽ, không hề báo trước.

Không rõ ai là người mở đầu, nhưng nụ hôn vốn chỉ dừng lại ở bề ngoài, giờ đây đã càng lúc càng sâu, cuồng nhiệt đến mức khó rút lui.

"Đủ rồi..."

Không biết đã qua 5 phút hay 10 phút, Thẩm Đường đẩy Quan Độ ra, hơi thở có phần nặng nề.

"Tôi không muốn làm chuyện này trong bếp."

Khuôn mặt trắng trẻo của Quan Độ thoáng đỏ, màu đỏ ấy lan dần xuống tận cổ, tựa như được phủ một lớp phấn hồng nhạt, càng khiến cậu trở nên quyến rũ.

Cậu vòng tay ôm lấy eo Thẩm Đường, ngón tay đặt lên phần hõm nơi eo, thi thoảng lại chọc nhẹ vài cái như trêu chọc.

"Vậy đi đâu đây? Ghế sofa, phòng ngủ... hay là phòng tắm? Dù sao em cũng được hết."

Thẩm Đường véo má cậu một cái, cảm thấy xúc cảm rất tuyệt, không nhịn được véo thêm vài lần nữa.

"Háo hức muốn làm với tôi đến vậy sao?"

Lông mi Quan Độ khẽ rung:

"Muốn."

Muốn đến mức không chịu nổi.

Thẩm Đường cười, nụ cười hiếm khi thấy rõ ràng đến vậy, mang theo sự ngông cuồng đầy phóng khoáng. Bên má trái của anh lộ ra một lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Vừa đẹp trai, vừa khiến người khác mê đắm.

"Chuẩn bị kích cỡ đủ chưa? Loại to bình thường ấy, tôi không dùng vừa đâu."

Quan Độ bị biểu cảm đó của Thẩm Đường làm cho mê mẩn, trái tim vốn đã đập nhanh giờ như bị gắn thêm động cơ tăng tốc, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Chắc là... đủ nhỉ?"

Cậu hơi do dự.

Quan Độ chỉ mua loại lớn nhất, mỏng nhất, hương bạc hà dâu tây, bề mặt còn có thêm mấy điểm nổi nhỏ để tăng cảm giác.

Ai mà biết có đủ không đây?

Thẩm Đường thấy gương mặt Quan Độ đỏ ửng, tưởng cậu ngại, liền nhẹ nhàng véo má đối phương:

"Đừng căng thẳng, tôi sẽ làm cậu thoải mái."

Hiếm khi Quan Độ chủ động như vậy, tất nhiên anh phải cho cậu một trải nghiệm tuyệt vời.

Đáng lẽ người này nên ngoan ngoãn nằm im từ lâu, thay vì cứ cố chấp giành lấy vị trí chủ động.

Quan Độ nhìn anh bằng ánh mắt sáng rực:

"Vậy, chúng ta đi đâu?"

Thẩm Đường nghĩ một chút, cảm thấy phòng ngủ là nơi thuận tiện nhất để phát huy, liền đáp:

"Đi phòng ngủ đi, có giường, có gối, dễ vận động."

"Được thôi!"

Quan Độ hớn hở đáp lại, niềm vui gần như hiện rõ trên mặt.

"Giờ thì buông tôi ra trước, đừng bám lấy tôi mãi."

Thẩm Đường đẩy ngực cậu ra.

Thân thể của Quan Độ vẫn đang kẹt g*** h** ch*n anh, tay thì cứ ôm chặt lấy eo không buông, làm anh không thể nào bước xuống khỏi bàn bếp.

Nhưng ai ngờ, tay Quan Độ lại trượt xuống, lùa vào phía dưới mông anh.

Thẩm Đường lập tức dấy lên cảm giác không lành, nghiêm giọng quát khẽ:

"Quan Độ, cậu định làm gì đấy!"

Anh bắt đầu khẽ vùng vẫy.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Thẩm Đường bỗng thấy cả cơ thể mình nhẹ bẫng, hóa ra đã bị người ta nâng bổng lên, tay cậu đỡ lấy phần dưới mông anh mà nhấc lên cao.

Thẩm Đường: "?"

"Cái quái gì đang xảy ra thế này?"

Từ sau khi biết đi, Thẩm Đường chưa từng bị ai bế như thế này, đối với anh mà nói, đây quả thực là một sự sỉ nhục.

Quan Độ hết lần này đến lần khác phá vỡ giới hạn của anh.

Người này có chút tự giác nào của một "0" không vậy?

"Học trưởng hình như nhẹ cân hơn rồi."

Quan Độ lấy cớ cân nhắc trọng lượng mà thản nhiên chiếm tiện nghi của Thẩm Đường.

Không quá mềm.

Nhưng rất đàn hồi.

Cảm giác tay tuyệt vời.

Sắc mặt Thẩm Đường đen lại:

"Mau mẹ nó thả tôi xuống, không thì hôm nay đừng làm nữa."

Anh đến để làm "1", chứ không phải để người ta sờ mông như thế này.

Quan Độ đúng là được nước lấn tới!

"Đừng giận mà, em không cố ý đâu."

Quan Độ cuối cùng cũng chịu thả anh xuống, cúi giọng xin lỗi, trên mặt còn mang theo nụ cười đầy vẻ lấy lòng.

Thẩm Đường đứng thẳng lại, giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhìn thấy trên mặt Quan Độ lộ ra vài dấu vết do mình véo, anh mới cảm thấy hả giận phần nào.

Anh túm lấy má của Quan Độ, bóp cho miệng cậu thành hình chữ "o", rồi trêu chọc:

"Không giận, chỉ là thấy cậu thiếu đòn, cần được chỉnh đốn thôi."

Đôi mắt nâu của Quan Độ khẽ mở to, nhưng chỉ phát ra được một âm ngắn:

"Ưm?"

Khóe miệng Thẩm Đường hơi nhếch lên:

"Tối nay sẽ khiến cậu khóc vì sướng, khóc từ trên xuống dưới luôn."

Nói rồi, anh buông tay ra.

Quan Độ khẽ nói:

"Nhưng em muốn nhìn học trưởng khóc cơ."

Cậu chưa bao giờ thấy Thẩm Đường khóc, cũng chẳng thể tưởng tượng được dáng vẻ anh rơi nước mắt sẽ thế nào.

Nhìn ánh mắt sáng rực, đầy háo hức của Quan Độ, Thẩm Đường như nghe được một câu chuyện cười, khẽ nhếch môi cười nhạt:

"Vậy cậu cứ thử xem."

Dù sao thì người khóc cuối cùng, chắc chắn sẽ là Quan Độ.

Thẩm Đường thầm nghĩ, đầy tự tin.

Vừa bước vào phòng ngủ, hai người liền tựa vào cánh cửa, trao nhau một nụ hôn vừa sâu vừa dài.

Thẩm Đường nắm lấy sau đầu Quan Độ, hôn cậu đầy mãnh liệt và dứt khoát. Nhưng rất nhanh, anh lại bị phản công đến mức bất lực. Kỹ thuật hôn của anh vốn không thể so với Quan Độ, dần dần có phần không theo kịp.

Anh bắt đầu "cảm giác" rồi, và Quan Độ cũng thế.

Từng lớp quần áo trên người bắt đầu rơi xuống.

Áo khoác, cà vạt, áo sơ mi... chẳng mấy chốc, phần trên cơ thể của Thẩm Đường đã bị Quan Độ "l*t s*ch".

"Chúng ta lên giường chứ?"

Quan Độ hôn nhẹ lên khóe môi anh, hơi thở nóng bỏng, khẽ hỏi.
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 59: Cậu muốn thế nào... tôi đều đồng ý


"Có thật không?"

Quan Độ ngạc nhiên, giọng điệu đầy kích động, như một người bật dậy từ cõi chết, đột ngột ngồi thẳng dậy.

Nước mắt, ấm ức gì đó, tất cả đều biến mất sạch sẽ, không còn chút dấu vết.

Thẩm Đường vốn đang ngồi trên người Quan Độ, bất ngờ bị cậu bật dậy, suýt chút nữa bị hất văng xuống giường.

May mà Quan Độ phản ứng nhanh, kịp thời túm lấy cổ tay Thẩm Đường kéo anh về lại.

"Học trưởng, anh thật sự đồng ý để em ở trên sao?"

Thẩm Đường bất giác hối hận. Anh không nên đồng ý một cách qua loa như vậy. Giờ thì hay rồi, chẳng lẽ phải nằm im... làm "0" sao?

Anh cau mày, chần chừ:

"Tôi không nói là hôm nay..."

"Vậy thì bây giờ luôn đi!"

Thẩm Đường: "?"

"Em đã tìm hiểu rất nhiều tài liệu, tuyệt đối sẽ không để anh bị thương!"

Quan Độ nói, ánh mắt sáng rực đầy nghiêm túc.

Nhưng Thẩm Đường bắt đầu có ý định thoái lui.

Chuyện này quá đột ngột. Anh luôn nghĩ mình là "1", giờ tự dưng phải chấp nhận thay đổi vai trò, thật lòng mà nói, anh chưa chuẩn bị tinh thần để bình thản đón nhận.

Thế nhưng, lời đã nói ra, giống như nước hắt đi, không thể rút lại được.

Thẩm Đường rút tay ra khỏi tay Quan Độ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra:

"Hôm nay tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi trước. Chuyện này để ngày mai nói sau."

Anh định bụng kéo dài thời gian. Dù sao Quan Độ trước giờ vẫn luôn ngoan ngoãn trước mặt anh, chắc hẳn cũng có thể qua loa được...

"Em rất khỏe mà! Học trưởng chỉ cần nằm đó tận hưởng là được."

Quan Độ đâu chịu buông tha, vẫn cố chấp không buông.

Thẩm Đường hít sâu một hơi, nhấn mạnh:

"Tôi thật sự mệt rồi, Quan Độ, đừng làm tôi tức giận."

Quan Độ đã rút lại nước mắt, nhưng lại có dấu hiệu muốn tuôn ra thêm, mí mắt cũng dần đỏ lên.

Cậu giọng điệu đầy bi thương:

"Anh thật sự muốn thay đổi quyết định sao?"

Thẩm Đường nhíu mày, giọng điệu trầm xuống:

"Việc ngủ với tôi quan trọng đến vậy sao?"

Bọn họ có thể dùng những cách khác để thân mật, chỉ là một bước gần hơn mà thôi, sao lại phải đau buồn đến vậy?

Quan Độ nhìn anh, từ từ mở miệng:

"Rất quan trọng."

Thẩm Đường mím môi, im lặng nghe cậu nói.

"Vì em yêu anh, chỉ muốn làm những chuyện này với anh, muốn thực sự hòa làm một với anh, và quan trọng nhất là... muốn hoàn toàn sở hữu anh, cũng muốn anh hoàn toàn sở hữu em."

Nói xong, Quan Độ thử ôm Thẩm Đường, không cảm nhận được sự phản kháng từ đối phương, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cậu ghé vào tai Thẩm Đường, nhỏ giọng nói:

"Anh, xin anh đó, được không?"

Lỗ tai Thẩm Đường bị hơi thở ấm áp của cậu phả vào khiến anh có chút ngứa. Thật giống như một con thỏ trắng dính người, ngọt ngào như trà xanh.

Anh nghĩ, nếu hôm nay không cho Quan Độ một bài học, chắc chắn cậu sẽ không dừng lại.

Mặc dù không cam tâm, Thẩm Đường vẫn nhượng bộ, vỗ nhẹ vào lưng Quan Độ, nhíu chặt mày, giọng điệu cứng nhắc.

"c** đ* đi, trước khi tôi đổi ý, tôi đồng ý với cậu."

Quan Độ: "?"

Cậu mắt mở to, giống như vừa trúng giải thưởng lớn, biểu cảm ban đầu là ngỡ ngàng, rồi sau đó đôi mắt sáng rực lên.

Quan Độ lập tức ôm chặt Thẩm Đường, giọng đầy hưng phấn:

"Được rồi!"

Thẩm Đường cảm thấy eo mình bị cậu siết chặt mạnh mẽ, đau đến nỗi mày gần như nhíu lại thành một cục, nghiến răng nghiến lợi:

"Cái con... Mẹ nó, buông tôi ra!"

Chỉ cần Quan Độ như vậy ôm đi xuống, đừng nói là làm chuyện khác, ngay cả việc anh có thể chịu đựng được hay không cũng là một vấn đề.

Quan Độ hoảng hốt buông tay, vội vàng nắm lấy bờ vai của anh kiểm tra:

"Em có làm đau anh không? Xin lỗi, thật sự là... em rất vui mừng, nên không nhịn được mà muốn ôm lấy học trưởng."

Thẩm Đường đè tay cậu xuống, trừng mắt lạnh lùng nói:

"Nếu cảm thấy có lỗi, lần sau cậu ngoan ngoãn để tôi yên."

Anh có thể nhượng bộ một lần, nhưng không có nghĩa là sẽ luôn nhượng bộ.

Quan Độ chớp mắt, lại gần, hôn nhẹ vào khóe môi Thẩm Đường.

"Chụt" một tiếng, nghe rất rõ.

Cậu tràn đầy tự tin, l**m nhẹ lên môi, như thể sắp được thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn, như một làn sóng cuộn trào, xinh đẹp như một con sư tử trắng.

"Sẽ làm anh sướng đến nỗi không thể cử động được."

Công việc phía trước không mấy thuận lợi.

"Học trưởng, nếu lần đầu không chuẩn bị kỹ càng, anh sẽ rất dễ bị thương."

Quan Độ ngẩng đầu, nhìn Thẩm Đường từ dưới lên, nói một cách nghiêm túc.

"Bớt nói nhảm!"

Thẩm Đường quỳ ngồi trên đùi Quan Độ, một tay ấn vào bụng trắng như tuyết của đối phương, dùng để duy trì sự cân bằng cơ thể.

Một tay còn lại, chạm vào lỗ nhỏ phía sau, không cho phép có bất kỳ sự rối loạn nào, nới rộng con đường nhỏ phía sau.

Anh không có kinh nghiệm, nhưng cũng biết mình phải làm gì trước.

Vì quá khó khăn, Thẩm Đường quyết định nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển, hồi lâu mới quyết tâm tiến hành.

Lần đầu tiên thử nghiệm, hoàn toàn không thể thành công.

Chưa từng thử tạo ra một con đường nhỏ, khô ráo và hẹp hòi, ngay cả khi lớp ngoài được tưới nước, cũng không dễ dàng mở rộng như vậy.

"Có cần... em giúp đỡ không?"

Quan Độ do dự hỏi, nhìn thấy mặt và cổ Thẩm Đường ửng đỏ, tâm trạng như thủy triều dâng lên, loạn nhịp đập thình thịch.

Dù trước đây không phải là chưa từng lén chạm qua chỗ đó, nhưng cậu vẫn chưa từng thấy qua vẻ đẹp hay hình dạng cụ thể nào...

Chỉ còn nhớ rõ, không có lông thừa, lại nóng bỏng và gấp gáp.

"Câm miệng cho tôi!"

Vốn đã đủ khó khăn, mà Quan Độ còn liên tục mở miệng nói không ngừng, khiến cảm xúc của Thẩm Đường lập tức bùng nổ.

Anh lựa chọn tự mình làm chuyện này, chính là không muốn rơi vào tình cảnh bị ép buộc.

Với việc giao thân thể cho Quan Độ khống chế, còn không bằng tự mình làm, mà lại căng thẳng tinh thần đến mức không chịu nổi, cứ như thể bị một cây gậy gì đó đập vào.

Dù sao, lần sau sẽ từ trên người Quan Độ mà lấy lại tất cả!

Quan Độ bị ngữ khí hung dữ của anh dọa sợ, đành phải tủi thân câm miệng.

Sau rất nhiều lần thử, Thẩm Đường mới mò mẫm tìm ra được cách.

Ngón tay từ một biến thành hai, qua loa vội vàng lôi kéo qua lại vài lần, anh cảm thấy chắc cũng gần ổn rồi, liền thở sâu, bước tới gần Quan Độ, chuẩn bị làm tiếp.

"Chết tiệt!"

Thấy thứ đó của Quan Độ ph*t d*c mạnh mẽ, hình dáng xinh đẹp, màu sắc sáng rõ kia, Thẩm Đường thật sự không thể nhịn được mà mắng to.

"Chuyện quái gì thế này, bị lừa rồi à?"

Với khuôn mặt xinh đẹp như vậy, tại sao thứ đó lại có thể b**n th** đến mức này?

Thẩm Đường cũng không phải chưa từng thấy qua, thậm chí đã từng ngậm vào, nhưng lúc này tình huống lại khác, anh cần phải đưa thứ này... tiến vào.
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 60: Cậu tưởng mình là máy khoan à?


Cơ thể quyến rũ, nằm ngay trước mắt, đối phương thậm chí nói, cậu có thể làm bất cứ thứ gì với anh, ai mà có thể chống lại được?

Vẫn là người yêu quý giá của cậu.

Quan Độ hiếm khi cảm thấy tay mình run rẩy vì căng thẳng, cậu thử nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân dài và đẹp của Thẩm Đường.

"Em... thật sự có thể không?"

Giọng nói như đang mơ, cậu giống như một đứa trẻ nhận được món quà quý giá nhất, tay cậu nhẹ nhàng như đang nâng niu món đồ dễ vỡ.

"Không phải cậu tự nói, sẽ khiến tôi không cử động nổi sao?"

Thẩm Đường không quen bị nắm lấy mắt cá chân, cảm thấy ngứa và khó chịu, muốn rút chân ra khỏi lòng bàn tay lạnh lẽo của Quan Độ, nhưng ngay lập tức, cả người anh bao gồm cả chiếc gối dưới lưng, bị kéo về phía trước.

"Cậu..."

Mắt Thẩm Đường hơi mở to, câu chưa kịp nói xong, Quan Độ đã nắm lấy mắt cá chân của anh, rồi từ từ kéo chân phải của anh ra ngoài.

"Lần đầu tiên nhìn thấy chân của anh, em đã thấy nó thật đẹp..."

Quan Độ nhìn anh với ánh mắt u ám, đầu ngón tay dài và trắng lướt dọc theo mắt cá chân của Thẩm Đường, ánh mắt cũng lướt theo từng đường nét cơ thể anh:

"Chân anh thật thích hợp để mở ra, rồi nắm lấy, làm những chuyện tuyệt vời."

"Cậu nói nhiều thế, làm thì nhanh lên!"

Thẩm Đường cảm thấy tư thế này hơi khó chịu, quay đầu sang một bên, da cổ đỏ lên, nóng bỏng và đầy vẻ thèm khát.

Anh vùi đầu vào khuỷu tay, giả vờ không nghe thấy những lời nói trêu chọc đó.

Quan Độ nắm lấy mắt cá chân của Thẩm Đường, cúi đầu, nhẹ nhàng cắn vào bắp chân của anh.

Thẩm Đường giật mình như con chim sợ hãi, phản xạ co chân lại, tức giận quay lại:

"Quan Độ, cậu không thấy ghê à?"

"Anh ơi, anh đang xấu hổ à?"

Quan Độ hạ thấp người, tiến sát vào tai Thẩm Đường, giả vờ không hiểu và hỏi:

"Học trưởng, sao lại không nói gì đi?"

Thẩm Đường quay mặt đi:

"Đừng... nói mấy lời kinh tởm như vậy."

Giọng anh căng cứng, bình tĩnh, nhưng vành tai đỏ bừng lại tiết lộ những cơn sóng nội tâm đang dâng trào.

Quan Độ suýt nữa là phát điên vì yêu anh như thế này!

Chàng trai lạnh lùng mà lại ngại ngùng, thật là một kiểu dễ thương không thể tả nổi.

"Học trưởng nói giao thân thể cho em, vậy em có thể... đi sâu vào đây sao?"

Quan Độ nói, tay cậu từ hông của Thẩm Đường trượt lên, cố tình đặt lên bụng anh, với giọng điệu ngây thơ, nói ra những lời khiêu khích.

"Chỗ này sao?"

Vì bị gối đè một lúc, Thẩm Đường ra nhiều mồ hôi, nơi đó lại mềm mịn, ấm áp, như một viên ngọc đã được mài giũa tỉ mỉ.

"Tuỳ... tuỳ cậu, đừng có đụng nữa."

Thẩm Đường rất nhạy cảm, không chịu nổi cách cậu đùa giỡn như vậy.

Quan Độ hôn lên lưng anh, nơi đã ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy vui sướng đến không thể tả nổi.

"Học trưởng, em thực sự yêu anh chết mất thôi!"

So với mấy lần vội vàng của Thẩm Đường, công việc của Quan Độ cần kiên nhẫn hơn rất nhiều.

Ngón tay, từ 1 biến thành 2, rồi thẳng vào tận bên trong.

Mở rộng, kéo căng, tìm kiếm vị trí quan trọng.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Thẩm Đường ở nơi này, so với trong tưởng tượng, còn xinh đẹp hơn nhưng cũng không quá lộng lẫy. Dưới động tác kéo tay, trạng thái có chút thay đổi, như thể bị một chút gì đó làm lộ ra.

"Anh, em có thể thêm một ngón tay nữa được không?"

Quan Độ lễ phép hỏi, nhưng tay lại chẳng có chút nào là lễ phép.

Thanh âm của Thẩm Đường từ phía trước truyền đến, mang theo chút rầu rĩ:

"Ưm... cậu nhanh đi!"

Rõ ràng là vẫn chưa bắt đầu, nhưng anh đã cảm thấy mình sắp bị cuốn vào vòng xoáy điên cuồng rồi. Quan Độ cái tên gia hỏa này không biết có phải cố ý hay không, rất nhiều lần chạm vào, đều vô tình cọ qua chỗ đó.

"Không làm được như anh nói, sợ anh lại đau. Em chỉ muốn làm học trưởng thoải mái thôi."

Thẩm Đường cắn chặt răng, môi khẽ mím lại, quyết tâm không nói gì thêm.

Nhưng khi 3 ngón tay chạm vào nhau, trong lúc thăm dò con đường nhỏ, không biết là ngón tay nào của Quan Độ, nhưng lại mạnh mẽ chính xác chọc vào vị trí mục tiêu.

"Áaaaa!"

"Ưmm... haaa..."

Quan Độ ngạc nhiên hỏi:

"Là chỗ này sao?"

Thẩm Đường thật sự không thể nhịn nổi nữa, bỗng nhiên nắm lấy tay Quan Độ, giận dữ nói:

"Đủ rồi, đừng có làm quá lên, mau làm đi!"

Đôi mắt của Quan Độ đột nhiên mở to, cậu nhìn ngón tay ướt của mình, rồi lại nhìn về phía Thẩm Đường, người vừa mới bị nghiên cứu một cách tỉ mỉ.

Nhìn dáng vẻ, có vẻ như cũng không sai biệt lắm...

Cậu gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, khẩn trương nuốt nước miếng, rồi mới nói:

"Em... vậy em vào đây."

Ban đầu tưởng rằng đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng khi "Tiểu Quan Quan" vừa mới hoàn thành động tác, Thẩm Đường liền cảm thấy đau đến mức thắt lưng cong lại, bắt đầu toát mồ hôi ròng ròng.

"Ưm... ưm..."

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng thích ứng.

Thấy Thẩm Đường lại đau đớn, Quan Độ hoảng hốt, vội vàng liên tục dán sát vào người anh.

"Học trưởng, thật xin lỗi, anh vẫn còn rất đau sao?"

Thẩm Đường nén đau, tay nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay:

"Cậu mau động đi, mau lên!"

Làm những chuyện như thế này, kiêng kị nhất là sự nửa vời, kéo dài và giằng co, không bằng dứt khoát ngay từ đầu.

Quan Độ sợ anh đau, không dám làm ngay lập tức, chỉ dừng lại một chút.

Thẩm Đường trong lòng lại tự hỏi, tên gia hỏa này khi nào mới có thể quyết đoán?

"Cậu xong chưa?"

Thẩm Đường cắn răng hỏi.

Quan Độ ngơ ngác và lúng túng:

"Em... em còn chưa bắt đầu đâu."

"Tôi hỏi cậu là cậu đã vào chưa!"

Thẩm Đường không thể nhịn nổi nữa.

Bị anh quát lên, Quan Độ lập tức ngây ra, nhỏ giọng, lại lo lắng mở miệng:

"Em cũng không biết..."

Thẩm Đường: "?"

Quan Độ tiếp tục dừng lại một chút, nghe thấy Thẩm Đường hít vào một hơi, liền lập tức ngừng lại, không dám cử động thêm dù chỉ là một chút, cho đến khi.

Thẩm Đường không còn hít vào nữa, cậu mới dám tiếp tục.

So với kẹt xe còn tồi tệ hơn.

Thẩm Đường không chịu nổi sự cọ xát của cậu, liền quyết định dùng một tay chống người, tay còn lại cố gắng đẩy ra, một tay đặt lên cổ Quan Độ.

Quan Độ bị động tác của anh làm cho hoảng sợ, lập tức không dám tiếp tục cử động:

"Học trưởng, anh muốn làm gì?"

"Giúp cậu một phen."

Ngay sau đó, Quan Độ cảm giác cổ mình bị siết chặt, cả người bị đối phương dùng lực mạnh đẩy về phía trước, đột ngột va phải.

Quan Độ vốn là người có đôi mắt dịu dàng, nhưng giờ phút này mắt cậu mở to, đồng tử màu trà không thể che giấu được sự khiếp sợ.

Cậu bây giờ... hoàn toàn đang ở bên trong học trưởng.

Thẩm Đường cảm giác dạ dày như bị bóp nghẹt, không kìm được cả người run rẩy một trận.

Bị khuôn mặt xinh đẹp của Quan Độ hoàn toàn đối lập với vũ khí hung tàn, đòn tấn công cuối cùng, nếu công việc không đúng chỗ, anh bây giờ có thể phải đi bệnh viện.

Với sức chịu đựng siêu cường và sự chuẩn bị chu đáo, Thẩm Đường cuối cùng cũng thích ứng khá nhanh.

Kết quả, cậu cứ chần chừ không làm, mà Quan Độ lại im lặng theo sau, không lên tiếng.

"Cậu sao không..."
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Chương 62: Hạnh phúc (Kết thúc chương)


Quan Độ đã 1 tuần rồi chưa hôn được Thẩm Đường.

Thẩm Đường bận rộn với công việc, còn cậu thì làm nghề tự do, thời gian rảnh rỗi có thừa. Nhưng hai người vẫn chưa dọn về sống chung, tần suất gặp mặt theo quan điểm của cậu chẳng khác nào Ngưu Lang Chức Nữ.

Rốt cuộc, xa cách một ngày tựa như ba thu.

Giá mà có thể biến bản thân thành món trang sức, lúc nào cũng đeo trên người anh thì tốt biết mấy.

Quan Độ chán nản, chống cằm ngồi nghịch lá cây trầu bà trước mặt.

Cậu đang canh giờ. Khi kim đồng hồ trên cổ tay chỉ đúng 6 giờ, cậu liền mở WeChat và nhắn tin cho Thẩm Đường.

【Anh ơi, em qua đón anh được không?】

Một lúc sau, Thẩm Đường mới trả lời:

【Không cần đâu, hôm nay anh bận, về muộn chút.】

Đôi mắt vốn đang sáng bừng của Quan Độ trong thoáng chốc liền ảm đạm.

【Vậy lát nữa mình gặp nhau nhé?】

Thẩm Đường đáp lại một chữ "ừm" rồi không nhắn thêm gì nữa, chắc anh lại lao vào công việc.

Quan Độ nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện im lìm, trong lòng không khỏi thấy tủi thân.

Mỗi ngày, Nguyễn Kiều cứ lượn lờ trước mặt cậu, còn chăm chỉ chia sẻ kinh nghiệm làm "0", sống với Hạng Vũ thì ngọt ngào như mật, lúc nào cũng duy trì được nhịp sống ổn định chẳng gì phá nổi.

Quan Độ nghe xong, trong lòng càng thêm ngột ngạt.

Có lẽ là lần đầu tiên cậu mạnh tay quá, khiến Thẩm Đường luôn cảnh giác. Dù cậu có nài nỉ đến đâu, suốt 1 tháng qua, hai người cũng chỉ làm có 1 ngày.

Mà hôm đó, cũng chỉ được có... 4 lần!

Không chỉ không làm được đủ, bây giờ đến gặp mặt cũng chẳng xong. Quan Độ thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa. Cậu nóng lòng muốn gặp anh ngay lập tức.

Quan Độ quyết định, phải "tiền trảm hậu tấu", trực tiếp đến công ty tìm người!

...

Thẩm Đường lúc này đang định ăn tối, ăn xong còn phải tiếp tục làm việc. Gần đây công ty đang chuẩn bị cho một dự án mới. Chi phí đầu tư rất lớn, cơ hội lớn nhưng rủi ro cũng không nhỏ, mọi khâu chuẩn bị phải hoàn hảo thì dự án mới có thể diễn ra suôn sẻ.

Vì dự án này, Thẩm Đường đã bận rộn suốt một thời gian dài, thậm chí còn phải lơ là Quan Độ.

Cơm tối để quá lâu đã nguội ngắt, nhưng Thẩm Đường cũng lười không muốn hâm nóng, chỉ ăn vội vàng cho xong.

Khi anh đang cúi đầu ăn, cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

Thẩm Đường không ngẩng đầu lên, đáp:

"Vào đi."

Cửa mở, tiếng bước chân vang lên.

Anh đặt hộp cơm sang một bên, vừa định ngẩng đầu lên thì trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói quen thuộc.

"Anh à! Anh đang ăn cái gì thế? Sao lại đối xử với cơ thể mình như vậy?"

Thẩm Đường: "..."

Anh im lặng, đóng nắp hộp cơm lại, cau mày hỏi:

"Sao em vào được đây?"

Công ty của họ không cho phép người ngoài tự do ra vào, huống chi đây lại là văn phòng của tổng giám đốc.

Quan Độ còn chưa đám cưới với anh, nhân viên trong công ty cũng không biết mối quan hệ giữa hai người.

"Em bảo là đến tìm tổng giám đốc Thẩm. Chị tiếp tân nhìn mặt em một hồi, rồi cho em vào. Chị ấy còn giúp em bấm thang máy, dẫn đến tận cửa văn phòng của anh mới chịu đi."

Thẩm Đường trầm mặc. Có vẻ như chỉ nhờ khuôn mặt này, Quan Độ đúng là đi đâu cũng thuận buồm xuôi gió.

"Anh đã nói anh đang bận, sao em lại tự ý đến đây?"

Quan Độ lần đầu tiên đến văn phòng của Thẩm Đường, cậu đưa mắt nhìn xung quanh, nhận ra phong cách trang trí quả nhiên rất hợp với gu thẩm mỹ của anh. Ngoại trừ vài chậu cây xanh để làm điểm nhấn, gần như chẳng có vật trang trí nào khác.

Cậu chậm rãi bước về phía Thẩm Đường, ánh mắt dừng lại ở hộp cơm trên bàn làm việc. Cậu đưa tay chạm thử, thấy đã nguội lạnh.

Chỉ cần nhìn qua cũng biết Thẩm Đường lại không ăn cơm đúng giờ, để nguội rồi mới miễn cưỡng ăn vài miếng cho qua.

Quan Độ cau mày, đặt tay lên bàn làm việc của Thẩm Đường, cúi người nhìn anh chăm chú.

"Anh lại không chịu ăn uống tử tế."

Quan Độ dáng người cao lớn, vai rộng, hôm nay còn khoác chiếc áo dạ dài cổ cao màu xám đậm. Từ góc độ này cúi xuống nhìn Thẩm Đường, bóng của cậu phủ xuống, mang theo một cảm giác áp lực nặng nề.

Thẩm Đường thản nhiên dựa lưng ra sau ghế, tránh khỏi vùng bóng tối mà Quan Độ tạo ra.

"Chỉ là một bữa ăn thôi mà, đâu có gì nghiêm trọng."

Nhìn thấy Quan Độ vòng qua bàn làm việc, rõ ràng đang tiến lại gần phía bên phải mình, Thẩm Đường cảm giác sống lưng cứng đờ. Anh xoay ghế sang phải, nhìn thẳng Quan Độ, hỏi:

"Đây là văn phòng của anh, em muốn làm gì?"

Quan Độ cúi xuống, đưa tay chạm lên mặt anh, giọng nói đầy ấm ức:

"Anh chỉ nghĩ đến công việc, mà không nghĩ đến em sao?"

Thẩm Đường nắm lấy cổ tay cậu, hời hợt hôn lên má Quan Độ một cái.

"Anh nghĩ, nghĩ, nghĩ chứ. Nhưng anh cần làm việc trước, nên em phải..."

Chữ "đi" còn chưa kịp nói xong, Quan Độ đã nhanh nhẹn cởi bỏ cà vạt của anh, tay trượt vào bên trong chiếc áo sơ mi.

Quan Độ quá hiểu rõ cơ thể Thẩm Đường, biết rõ anh nhạy cảm nhất ở đâu.

Mấy chiếc cúc áo đã được mở đến cái thứ 3, để lộ một phần nhỏ của lồng ngực rắn chắc và quyến rũ, vừa kín vừa hở, mơ hồ phác họa những đường cơ bắp đẹp đẽ.

"Dừng lại!"

Nếu tiếp tục nữa, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không hay. Thẩm Đường vẫn chưa khao khát đến mức muốn "làm" ngay trong văn phòng của mình.

Quan Độ nghe lời, rút tay ra.

Thẩm Đường thở gấp, xương quai xanh của anh lấm tấm mồ hôi, dưới ánh sáng chiếu vào trở nên lấp lánh, mang một vẻ quyến rũ khó cưỡng.

Anh vốn nghĩ rằng như vậy là xong, Quan Độ sẽ ngoan ngoãn rời đi, không làm phiền công việc của mình nữa.

Nhưng khi cằm bị nắm lấy và nâng lên, ngay sau đó là một nụ hôn sâu bất ngờ ập đến, lập tức cuốn trôi mọi lời nói còn sót lại trong cổ họng.

"Ưm...!"

Quan Độ hôn quá mãnh liệt, quá đột ngột, đến mức Thẩm Đường chẳng có chút thời gian nào để phản kháng.

Anh theo bản năng nhắm chặt mắt, buộc phải hé miệng ra, hứng chịu từng đợt sóng nhiệt tràn tới.

Không biết nụ hôn kéo dài bao lâu, nhưng đến khi mặt Thẩm Đường bắt đầu đỏ bừng lên, anh mới cố gắng ấn tay vào ngực Quan Độ, muốn đẩy cậu ra.

"Đủ rồi, Quan Độ! Dừng lại..."

Nhưng Quan Độ chẳng nghe lời anh, như muốn nuốt chửng cả người Thẩm Đường. Cậu lại cúi xuống cắn lấy đôi môi của anh, nụ hôn này không chỉ đơn thuần là trêu đùa mà còn mang theo chút ý vị "trừng phạt".

Thẩm Đường hiểu, Quan Độ đang tức giận.

Giận vì anh không chịu ăn uống tử tế, không biết chăm sóc bản thân. Giận vì anh bận bịu với công việc mà để người yêu quan trọng nhất đứng bên lề.

Anh vất vả lắm mới đẩy được Quan Độ ra, thở hổn hển, nói:

"Anh hứa, sau này sẽ chăm sóc bản thân thật tốt. Anh cũng không cố ý bỏ mặc em. Em quan trọng hơn công việc."

Quan Độ nhìn anh không chớp mắt, đôi mắt màu trà như phủ sương, giọng nói chứa đầy uất ức:

"Anh đã hứa rất nhiều lần rồi. Nhưng dạo này anh chỉ chăm chăm lo công việc, thậm chí còn thường xuyên không trả lời tin nhắn của em."

Giọng nói đầy trách móc, xen lẫn sự không tin tưởng.

"Anh bận là có lý do. Chỉ cần qua giai đoạn này là ổn thôi."

Thẩm Đường giải thích.

"Câu này, anh cũng nói rất nhiều lần rồi."

Quan Độ đáp lại, giọng đầy u ám.

Thẩm Đường: "..."

Anh nhìn khuôn mặt đẹp không tì vết của Quan Độ, im lặng một lúc rồi đưa tay nâng mặt cậu lên, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên gò má.

"Ông xã, lần này anh nói thật mà."

Đồng tử của Quan Độ lập tức giãn to.

"Hả?"

Cậu vừa nghe nhầm đấy à?

"Anh vừa gọi em là gì?"

Quan Độ nuốt nước bọt, yết hầu khẽ chuyển động, đôi mắt màu trà tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin nổi.

Thừa lúc Quan Độ đang ngơ ngác, Thẩm Đường đẩy cậu ra, cả người lẫn ghế xoay lùi về sau, kéo giãn khoảng cách an toàn 1 mét.

Anh nghiêm túc nói:

"Anh sẽ tan làm sau 1 tiếng nữa. Em có thể về trước mua vài thứ đi."
 
Học Đệ Không Được Như Vậy
Thông tin truyện



 
Back
Top Bottom