Trời vẫn chưa sáng rõ thì tiếng còi báo động vang lên chát chúa giữa rừng Trường Sơn.
Đơn vị của Hoàng và Nhã lập tức hành quân về hướng nam, nơi một đoàn xe vận tải vừa bị địch đánh phá đêm qua.
Không có thời gian để ăn, không kịp suy nghĩ, họ vác súng, đeo ba lô, bước đi trong sương sớm còn vương mùi thuốc súng.
Khói đạn vẫn còn lẩn khuất trong không khí.
Những gốc cây bị bom xé toạc, đất bị cày xới nham nhở.
Xác xe, xác người, tất cả nằm lẫn lộn dưới lớp sình lầy.
Hoàng lần đầu thấy cái chết gần đến vậy.
Không còn là hình ảnh qua radio, không còn là lời kể của cán bộ huyện.
Mùi máu tanh nồng, khói đạn đặc quánh xộc thẳng vào ngực.
Nhã bước qua vết máu loang trên đất, mắt khựng lại một giây nhưng rồi lập tức tiếp tục.
Cậu siết chặt dây ba lô, như đang giữ mình không gục xuống.
Lâm thanh nhã: "Mày ổn không?
Hoàng!!"
Đỗ Nhật Hoàng: "Tao ổn mày lo mày trước rồi hẵn đến tao"
Anh đáp giọng kiên định, tay run nhưng ý trí ban đầu vẫn còn giữ vững
Không còn chỗ cho sự yếu mềm.
Là lính, họ phải tiến lên – dù lòng vẫn đang đầy sợ hãi.
Đỗ Nhật Hoàng: "Đây là một trận đấu lớn!
Đã là lính thì dù có ch3t vẫn quyết vì dân vì Độc lập tự do của đảng!
Là lính phải chọn cách ch3t anh dũng tao tuyệt đối sẽ không run!
Quết lấy những anh hùng làm gương"
Trung đội trưởng ra hiệu cho nhóm chia tản, trấn giữ các điểm cao quanh sườn đồi.
Hoàng và Nhã leo lên một gò đất thấp, nơi mà trước đây là rừng rậm, giờ chỉ còn trơ gốc cây cháy đen.
Cả buổi sáng, tiếng đạn nổ không ngớt.
Hoàng đã bóp cò súng lần đầu.
Phát đạn đầu tiên run rẩy, nhưng phát thứ hai đã vững vàng hơn.
Anh không nhớ rõ mặt kẻ địch.
Chỉ nhớ sau mỗi phát súng, trong đầu anh là hình ảnh Khang– cậu thanh niên áo nâu, hay cười, ngồi bên ruộng lúa đong đưa – đang lặng lẽ chờ anh về.
Tại làng quê, trời cũng đổ mưa rả rích.
Huy đang đắp lại bờ ruộng thì nghe tiếng gọi gấp từ đầu làng.
Người đưa thư xã chạy đến, tay run run cầm ra hai phong thư nhòe nước.
Cậu thở dốc:
Người đưa thư : "C...Có người ... chuyền thư nè-hộc"
Trần Gia Huy: "Anh từ từ thôi có mệt thì vô nhà tôi này!
Uống ít nước rồi hãy đi"
Huy cầm lá thư, lòng dâng lên một nỗi lo mơ hồ.
Nhìn nét chữ quen thuộc trên mặt giấy, tay cậu không ngừng run.
Khang đứng kế bên, cũng nhận một lá thư.
Cả hai ngồi bệt xuống bậc đá trước đình làng, dưới tán cây bàng đang rụng lá.
Huy cầm nhẹ mở bao Nhã trước :
———tâm thư——
"Tao ổn.
Đừng lo.
Đạn có bắn anh, anh cũng không cho nó trúng tim.
Tim anh để dành cho em.
Hôm nay Hoàng xém chút nữa trúng pháo.
Nó nhào ra cứu một đồng đội bị thương.
Lúc ôm thằng đó về hầm, tao tưởng nó chết rồi.
Tim anh suýt ngừng đập.
Tụi anh không phải siêu nhân.
Nhưng biết có người đợi phía sau, nên phải sống.
Đừng lo rồi sẽ có ngày tao về!
Yêu em!"
Từ: Lâm Thanh Nhã
Huy bật cười trong nước mắt.
Cậu ôm bức thư vào ngực, ánh mắt long lanh như đang nhìn thấy Nhã qua từng nét chữ.
Khang đứng đó cầm nhẹ nép bao trong lòng không khỏi cầu nguyện rằng đây ko phải thư đồng đội viết thay mà là tự viến
Chữ vẫn vậy chữ cứng cáp, mạnh mẽ
"Chiều nay tao vừa vào trận đầu.
Đạn nổ sát bên tai.
Anh bắn,chạy, anh nằm trong hầm...
Nhưng anh không sợ.
Anh nghĩ tới em– người ngồi chờ anh bên đống rơm, mắt lim dim nhìn hoàng hôn.
Tự nhiên anh thấy mình không được phép chết."
Khang rao động miệng nhếch cười nhẹ rồi nhẹ đọc tiếp
"Khang... nếu có kiếp sau, tao vẫn muốn yêu mày – dù là giữa chiến tranh, hay giữa hòa bình."
Nước mắt rơi xuống tờ giấy.
Nhưng Khang không lau.
Anh để nó thấm vào, như để tình yêu ấy đi sâu hơn vào tim.
Trở lại chiến trường.
Buổi tối, khi trận đánh tạm lắng, Hoàng nằm phủ phục dưới giao thông hào, vai trầy xước, tai ù đặc vì tiếng đạn nổ.
Nhã bò đến, trán vẫn chảy máu, nhưng mắt sáng rực:
Đỗ Nhật Hoàng: " Sao rồi!
Còn sống chứ?"
Giọng anh khàn như đã rất lâu không uống nước
Lâm Thanh Nhã : "Muốn ch3t lắm hay gì tao ổn!
Còn mày?"
Nhã cười nhẹ nụ cười man sự trêu trọc
Đỗ nhật hoàng: "Không sao tao vẫn còn cơ hội!"
Hai người nắm tay nhau trong giây lát, giữa hầm trú ẩm ướt.
Trên đầu, tiếng bom vẫn rền rĩ.
Nhưng dưới lòng đất, có hai trái tim trẻ tuổi vẫn đập – không chỉ vì sinh tồn, mà vì phía sau, còn hai người đang chờ họ từng ngày Họ không nói thêm gì.
Chỉ im lặng tựa vào nhau, giữa chiến tranh dữ dội.
Bởi không phải ai cũng hiểu – yêu trong chiến tranh, không cần lời hoa mỹ, chỉ cần sống sót để còn được trở về.
"Triển vọng về một tương lai tốt"
Truyện được hư cấu dựa trên cảm hứng từ lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Mọi chi tiết tình cảm mang tính tưởng tượng, không nhằm xuyên tạc hay làm sai lệch lịch sử dân tộc.
Xin hãy đọc với lòng tôn trọng và biết ơn những người đã hi sinh vì hòa bình hôm nay.
Sự hi sinh anh dũng của Cường và Tú đã man lại cho tôi cảm thấy được hiểu nổi lòng của các anh hùng việt hi sinh vì đảng và chúng ta có một mái ấm vẹn toàn
Xin trân trọng cảm ơn đã đến với bộ chuyện này!