Cập nhật mới

Khác [HoangKhang] Nỗi đau giữa hoà bình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406236024-256-k759170.jpg

[Hoangkhang] Nỗi Đau Giữa Hoà Bình
Tác giả: HoangKhang_kumann
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện của binn



tinhyeunongnhiet​
 
[Hoangkhang] Nỗi Đau Giữa Hoà Bình
Chap 1


Chiều miền Trung tháng Ba, nắng gắt như thiêu đốt, nhưng chẳng thể nào nóng bằng ngực người đang mang lửa.

Bầu trời xanh vời vợi, không một gợn mây.

Trên con đường đất đỏ dẫn ra đầu làng, tiếng trống tiễn quân rộn rã xen lẫn tiếng người gọi nhau í ới, náo động mà nghẹn ngào.

Đỗ Nhật Hoàng đứng thẳng trong bộ quân phục mới, tay siết chặt quai nón cối.

Bên cạnh anh là Nhã– dáng người to lớn, ánh mắt ấy lại sáng lên một vẻ kiên cường khó giấu.

Cả hai sắp lên đường nhập ngũ, theo đợt tuyển quân tháng này.

Họ tình nguyện ghi tên, không do dự, không chần chừ.

Nhưng giữa hàng chục người cùng tuổi ra đi hôm ấy, chỉ có hai người lặng lẽ siết chặt một nỗi đau riêng mà không ai hay biết.

Ở mép sân đình, Nguyễn Đình Khang đứng im như tượng.

Ánh mắt anh không rời khỏi bónh dáng Hoàng – người yêu anh – người sắp rời xa anh để bước vào một cuộc chiến mà chẳng ai dám chắc có ngày trở lại đoàn tụ với gia đình.

Khang nắm chặt bàn tay, giấu sau vạt áo nâu sậm.

Anh rất muốn chạy lại ôm Hoàng, như mọi lần hai đứa lén gặp nhau dưới rặng tre đầu xóm.

Nhưng hôm nay là ngày cả làng đưa tiễn, và Hoàng đang khoác trên mình màu áo lính.

Cách đó vài bước, Trần Gia Huy cúi đầu, vai khẽ run nhẹ.

Trái tim cậu như vỡ ra từng mảnh khi thấy Nhã– người yêu cậu – mỉm cười như không, dù đôi mắt lại đỏ hoe.

Nhã từng hứa:

Lâm Thanh Nhã: "Ngày nào anh còn sống ngày đó sẽ về tìm em nhớ nhé!

Anh đi một chút rồi về với em"

Huy đứng lặng cậu không khóc, khẽ nuốt nước mắt vào trong- Nhã hình ảnh vững chắc khiến cậu cúi đầu

Mấy đứa trẻ con trong làng chạy quanh hò hét.

Các bà mẹ đưa tay vẫy con.

Đội thiếu nhi tay cầm cờ đỏ sao vàng, đi hàng đều tăm tắp.

Làng nhỏ, nên ai cũng biết ai.

Có người khóc, có người lặng im.

Nhưng không ai ngăn cản, bởi chiến tranh đâu chọn ai, và độc lập tự do không tự dưng mà có.

Khi tiếng loa phát thanh vang lên, Hoàng xoay lại, lặng lẽ bước về phía Khang.

Mọi người còn đang tập trung phía cổng làng.

Không ai để ý đến hai người đàn ông đứng nép bên gốc duối già.

Đỗ Nhật Hoàng: "Anh đi rồi em nhớ bảo vệ sức khoẻ đừng ra đồng lúc nắng hắt bệnh đấy!

Hết kháng chiến này anh sẽ dẫn em ra bắc thăm mẹ anh hứa mà!"

Nguyễn Đình Khang: "Em không cần nhắc..."

giọng em nghẹn mắt đỏ nhẹ

Nguyễn Đình Khang: "Thứ em cần là anh phải sống để gặp mẹ...Đừng bỏ em sớm nhá!"

Anh cười nhẹ khẽ lấy tay bóp nhẹ má khang

Đỗ Nhật hoàng : "anh sống vì em vì đất nước tất cả sẽ chiến thắng mà!"

Hai ánh mắt chạm nhau, không còn ngại ngùng hay giấu giếm.

Không cần lời yêu nào nữa – tất cả đã được khắc sâu trong từng ánh nhìn, từng cái chạm tay lặng lẽ giữa chiến tranh.

Xa xa, tiếng trống dục vang lên lần nữa.

Đoàn ngư

Nhã tiến lại, đưa mắt tìm Huy.

Khi nhìn thấy cậu, Nhã không nói gì, chỉ bước tới ôm thật nhanh, thật chặt.

Giữa tiếng ồn ào của lễ tiễn quân, cái ôm ấy như dừng lại cả thế gian.

Lâm Thanh Nhã: "đừng quên anh"

Trần Gia Huy: "không thể nào"

Giọng cậu vỡ rưng như thể thương mà chẳng đến gần

Hoàng và Nhã nhập vào đoàn quân, bước đi trong hàng ngũ.

Bụi đường bay lên, che mờ cả lối mòn.

Nhưng trong lòng mỗi người ở lại, hình ảnh hai người ấy mãi không thể mờ nhạt.

Khang và Huy đứng lặng bên nhau.

Họ không nói gì.

Không cần nói.

Mỗi người đang giữ trong tim một nửa của chính mình, vừa rời khỏi làng, mang theo lời hứa sống để trở về, và yêu dù trong bom đạn.

Nguyễn Đình Khang : "hay là mình cũng đi mày nhỉ.."

Trần Gia Huy: "anh điên à?

Sức mình còn không bưng nổi bịch thóc lấy đâu ra sức đánh"

_______

Lần đầu bin viết có j sai nói bin
 
[Hoangkhang] Nỗi Đau Giữa Hoà Bình
#Giữ lời hứa-Giữa mưa bom


Đêm đầu tiên ở đơn vị, Hoàng nằm nghiêng trên chiếc võng mắc giữa hai thân cây, trằn trọc không ngủ.

Xung quanh là tiếng côn trùng râm ran, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá.

Cách vài mét, Nhã đã ngủ say, tay còn ôm chặt chiếc khăn tay thêu chữ H – món quà của Huy trước ngày chia xa.

Hoàng thở dài, đưa tay lên ngực, chạm vào miếng vải buộc trong áo.

Mảnh vải rách ấy từng là một góc áo nâu sậm của Khang– người đã ôm anh lần cuối dưới gốc duối làng.

Hiếu không mê tín, nhưng anh mang nó theo như một lời thề: còn sống, còn yêu – còn yêu, còn hy vọng.

Cuộc sống quân ngũ không dễ.

Chỉ mới ba ngày, họ đã hành quân gần 20km mỗi sáng, đào công sự, học cách ngụy trang, rèn bắn, và học cách phân biệt tiếng đạn thật – thứ mà trước kia, họ chỉ nghe qua radio.

Nhã quen hơn.

Cậu lanh lợi, hòa đồng, nhanh chóng bắt chuyện với đồng đội.

Nhưng khi đêm xuống, người duy nhất anh nghĩ đến là Huy.

Cậu từng bảo:

Lâm Thanh Nhã: "Tao sợ chết không phải vì sợ chết.

Tao chỉ sợ... không về được nữa để nắm tay nó."

Ở hậu phương, ruộng lúa đã bắt đầu vào vụ mới.

Nguyễn Đình Khang cặm cụi ngoài đồng từ sáng sớm đến chiều tối.

Mỗi nhát cuốc, mỗi lần gánh nước, đều thấm trong lòng anh một nỗi lo không tên.

Huy cũng vậy.

Cậu ít nói hẳn, cả ngày lặng lẽ bên bờ ruộng, khi nghỉ tay thì lấy sợi chỉ thêu tên Nhã lên khăn tay.

Một buổi tối, hai người ngồi bên nhau trong căn chòi rơm giữa đồng.

Trời mưa rả rích.

Khang thổi cơm, Huy vo gạo.

Không ai nói lời nào, chỉ có tiếng gió rít qua khe phên, mang theo hơi lạnh.

Trần Gia Huy: "anh nghĩ bọn họ ổn chứ?"

Cậu hỏi nhỏ giọng nghèn nghẹn

Nguyễn Đình Khang: "Tao không biết"

Khang đáp, vẫn nhìn đống củi đang cháy

Nguyễn Đình khang: "nhưng tao tin tụi nó mạnh mẽ hơn mình nghĩ"

Họ không cần nhiều lời.

Đôi lúc, chỉ cần tin là đủ.

Tin rằng người mình thương còn sống, còn chiến đấu, còn giữ lời hứa sẽ quay về.

Một tuần sau, tin tức về đợt tấn công mới trên tuyến đường Trường Sơn bắt đầu lan về làng.

Có người khóc.

Có người ngất lịm khi nghe tên con trai mình trong danh sách bị thương.

Khang và Huy không thấy tên Hoàng hay Nhã.

Nhưng sự im lặng lại càng khiến họ bồn chồn hơn.

Đêm ấy, Khang nằm trong căn nhà lá, quay mặt vào vách.

Tiếng mưa rơi tí tách trên mái tranh.

Anh mở tờ giấy cũ, dòng chữ nguệch ngoạc của Hoàng vẫn còn nguyên:

Tâm thư

Anh đi rồi em ngoan ở nhà, với anh đi vì đất nước nhất định sẽ chiến thắng chở về man ra bắc.

Nhất định sẽ có ngày chiến thắng dù mọi thứ

Từ: Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng

Khang nằm đó nước mắt rơi, khoé gội thắm nước cậu nằm đó ôm tâm thư cuối cùng của anh

—————-chiến trường-Thành cổ 1975————

Ở chiến trường, Hoàng ngồi co trong hố cá nhân, giữa tiếng bom dội cách đó không xa.

Trời mưa lớn.

Đất sình lầy.

Quần áo ướt sũng, lạnh buốt.

Nhưng anh vẫn giữ tay bên ngực, nơi có mảnh áo cũ của Khang .

Nhã nằm kế bên, trùm áo mưa, vẫn ôm khăn tay thêu tên mình.

Lâm Thanh Nhã; "Này Hoàng.

Nếu có ngày ta thật sự nằm trong giấy báo tử thì mày tiếc gì?"

Giọng nhã khẽ như sợ địch nghe thấy

Đỗ Nhật Hoàng: "Hỏi ngu ghê tiếc chứ sao?"

Anh đáp

Đỗ Nhật Hoàng: "Tao tiếc chưa sống đủ lâu để nắm tay và đặt lên môi người ôm tao ngày ấy tiếc là không được nắm tay em ấy.

Còn mày?"

Lâm Thanh Nhã: " Còn tao tiếc là không thể đưa nhóc Huy ra biển ẻm chưa từng ra biển lẫn thấy từ ngày mà quân kia xâm lược là Huy chỉ có thể ở nhà"

Hoàng im lặng rồi nhìn qua hướng Nhã nằm đó.

Thì thầm nhỏ như thể mình nghe

Đỗ Nhật Hoàng: "Tao muốn sống.

Không phải vì sợ chết.

Mà vì phía sau, còn một bóng nhỏ đang đợi nếu một ngày không về được...ít nhất tao muốn tụi nó biết – tụi mình thương đến tận giây cuối cùng."
 
[Hoangkhang] Nỗi Đau Giữa Hoà Bình
#Chạm Vào Mưa Đỏ


Trời vẫn chưa sáng rõ thì tiếng còi báo động vang lên chát chúa giữa rừng Trường Sơn.

Đơn vị của Hoàng và Nhã lập tức hành quân về hướng nam, nơi một đoàn xe vận tải vừa bị địch đánh phá đêm qua.

Không có thời gian để ăn, không kịp suy nghĩ, họ vác súng, đeo ba lô, bước đi trong sương sớm còn vương mùi thuốc súng.

Khói đạn vẫn còn lẩn khuất trong không khí.

Những gốc cây bị bom xé toạc, đất bị cày xới nham nhở.

Xác xe, xác người, tất cả nằm lẫn lộn dưới lớp sình lầy.

Hoàng lần đầu thấy cái chết gần đến vậy.

Không còn là hình ảnh qua radio, không còn là lời kể của cán bộ huyện.

Mùi máu tanh nồng, khói đạn đặc quánh xộc thẳng vào ngực.

Nhã bước qua vết máu loang trên đất, mắt khựng lại một giây nhưng rồi lập tức tiếp tục.

Cậu siết chặt dây ba lô, như đang giữ mình không gục xuống.

Lâm thanh nhã: "Mày ổn không?

Hoàng!!"

Đỗ Nhật Hoàng: "Tao ổn mày lo mày trước rồi hẵn đến tao"

Anh đáp giọng kiên định, tay run nhưng ý trí ban đầu vẫn còn giữ vững

Không còn chỗ cho sự yếu mềm.

Là lính, họ phải tiến lên – dù lòng vẫn đang đầy sợ hãi.

Đỗ Nhật Hoàng: "Đây là một trận đấu lớn!

Đã là lính thì dù có ch3t vẫn quyết vì dân vì Độc lập tự do của đảng!

Là lính phải chọn cách ch3t anh dũng tao tuyệt đối sẽ không run!

Quết lấy những anh hùng làm gương"

Trung đội trưởng ra hiệu cho nhóm chia tản, trấn giữ các điểm cao quanh sườn đồi.

Hoàng và Nhã leo lên một gò đất thấp, nơi mà trước đây là rừng rậm, giờ chỉ còn trơ gốc cây cháy đen.

Cả buổi sáng, tiếng đạn nổ không ngớt.

Hoàng đã bóp cò súng lần đầu.

Phát đạn đầu tiên run rẩy, nhưng phát thứ hai đã vững vàng hơn.

Anh không nhớ rõ mặt kẻ địch.

Chỉ nhớ sau mỗi phát súng, trong đầu anh là hình ảnh Khang– cậu thanh niên áo nâu, hay cười, ngồi bên ruộng lúa đong đưa – đang lặng lẽ chờ anh về.

Tại làng quê, trời cũng đổ mưa rả rích.

Huy đang đắp lại bờ ruộng thì nghe tiếng gọi gấp từ đầu làng.

Người đưa thư xã chạy đến, tay run run cầm ra hai phong thư nhòe nước.

Cậu thở dốc:

Người đưa thư : "C...Có người ... chuyền thư nè-hộc"

Trần Gia Huy: "Anh từ từ thôi có mệt thì vô nhà tôi này!

Uống ít nước rồi hãy đi"

Huy cầm lá thư, lòng dâng lên một nỗi lo mơ hồ.

Nhìn nét chữ quen thuộc trên mặt giấy, tay cậu không ngừng run.

Khang đứng kế bên, cũng nhận một lá thư.

Cả hai ngồi bệt xuống bậc đá trước đình làng, dưới tán cây bàng đang rụng lá.

Huy cầm nhẹ mở bao Nhã trước :

———tâm thư——

"Tao ổn.

Đừng lo.

Đạn có bắn anh, anh cũng không cho nó trúng tim.

Tim anh để dành cho em.

Hôm nay Hoàng xém chút nữa trúng pháo.

Nó nhào ra cứu một đồng đội bị thương.

Lúc ôm thằng đó về hầm, tao tưởng nó chết rồi.

Tim anh suýt ngừng đập.

Tụi anh không phải siêu nhân.

Nhưng biết có người đợi phía sau, nên phải sống.

Đừng lo rồi sẽ có ngày tao về!

Yêu em!"

Từ: Lâm Thanh Nhã

Huy bật cười trong nước mắt.

Cậu ôm bức thư vào ngực, ánh mắt long lanh như đang nhìn thấy Nhã qua từng nét chữ.

Khang đứng đó cầm nhẹ nép bao trong lòng không khỏi cầu nguyện rằng đây ko phải thư đồng đội viết thay mà là tự viến

Chữ vẫn vậy chữ cứng cáp, mạnh mẽ

"Chiều nay tao vừa vào trận đầu.

Đạn nổ sát bên tai.

Anh bắn,chạy, anh nằm trong hầm...

Nhưng anh không sợ.

Anh nghĩ tới em– người ngồi chờ anh bên đống rơm, mắt lim dim nhìn hoàng hôn.

Tự nhiên anh thấy mình không được phép chết."

Khang rao động miệng nhếch cười nhẹ rồi nhẹ đọc tiếp

"Khang... nếu có kiếp sau, tao vẫn muốn yêu mày – dù là giữa chiến tranh, hay giữa hòa bình."

Nước mắt rơi xuống tờ giấy.

Nhưng Khang không lau.

Anh để nó thấm vào, như để tình yêu ấy đi sâu hơn vào tim.

Trở lại chiến trường.

Buổi tối, khi trận đánh tạm lắng, Hoàng nằm phủ phục dưới giao thông hào, vai trầy xước, tai ù đặc vì tiếng đạn nổ.

Nhã bò đến, trán vẫn chảy máu, nhưng mắt sáng rực:

Đỗ Nhật Hoàng: " Sao rồi!

Còn sống chứ?"

Giọng anh khàn như đã rất lâu không uống nước

Lâm Thanh Nhã : "Muốn ch3t lắm hay gì tao ổn!

Còn mày?"

Nhã cười nhẹ nụ cười man sự trêu trọc

Đỗ nhật hoàng: "Không sao tao vẫn còn cơ hội!"

Hai người nắm tay nhau trong giây lát, giữa hầm trú ẩm ướt.

Trên đầu, tiếng bom vẫn rền rĩ.

Nhưng dưới lòng đất, có hai trái tim trẻ tuổi vẫn đập – không chỉ vì sinh tồn, mà vì phía sau, còn hai người đang chờ họ từng ngày Họ không nói thêm gì.

Chỉ im lặng tựa vào nhau, giữa chiến tranh dữ dội.

Bởi không phải ai cũng hiểu – yêu trong chiến tranh, không cần lời hoa mỹ, chỉ cần sống sót để còn được trở về.

"Triển vọng về một tương lai tốt"

Truyện được hư cấu dựa trên cảm hứng từ lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Mọi chi tiết tình cảm mang tính tưởng tượng, không nhằm xuyên tạc hay làm sai lệch lịch sử dân tộc.

Xin hãy đọc với lòng tôn trọng và biết ơn những người đã hi sinh vì hòa bình hôm nay.

Sự hi sinh anh dũng của Cường và Tú đã man lại cho tôi cảm thấy được hiểu nổi lòng của các anh hùng việt hi sinh vì đảng và chúng ta có một mái ấm vẹn toàn

Xin trân trọng cảm ơn đã đến với bộ chuyện này!
 
Back
Top Bottom