Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 580: 580: Đế Quốc Bồ Đào Nha Chúng Ta Cũng Tham Gia


"Nữ vương bệ hạ nói đúng, người Phù Tang đó ức h**p người quá đáng, thực sự đáng chết, đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ chúng ta đồng ý kết minh, cùng thảo phạt Phù Tang".

"Đế quốc Tra Nhĩ Man chúng ta cũng tham gia..."
Advertisement
"Đế quốc Bồ Đào Nha chúng ta cũng tham gia".

"Vậy đế quốc Áo Địa Lợi ta đương nhiên cũng tham gia".

"Cổ quốc Bội Đặc Lạp chúng ta cũng tham gia, đám người Phù Tang đáng chết này đã phá hủy thánh địa của chúng ta, ta phải băm vằm chúng ra".

"Bốn nước liên minh Ai Cập cổ cũng muốn tham dự, chúng ta không đội trời chung với Phù Tang".

Y Lệ Sa Bạch nói: "Rất tốt, nếu mọi người đều đồng ý vậy hôm nay chúng ta sẽ ký kết khế ước, cùng thảo phạt Phù Tang, càn quét thế giới phương Đông, cướp đoạt tài phú vô tận ở đó".

Cứ như vậy các đế quốc mạnh nhất thế lực phương Tây đã ký hiệp ước nổi tiếng nhất trong lịch sự trong một ngày: Hiệp ước đảo Thiên Đường.

Trận đại chiến thế giới Đông Tây đầu tiên cứ như vậy đã kéo bức màn lên...!
Người Phù Tang vừa chiến thắng lục quân Đại Bất Liệt Điên lúc này đang là lúc sĩ khí cao trào nhất, bọn họ lại lần nữa dùng vũ lực để chứng minh cho dù không có vũ khí tiên tiến cũng vẫn có thể chiến thắng quốc gia khác, con dân Thiên Chiếu vĩ đại vĩnh viễn không thể khuất phục.

"Tướng quân, chiến dịch lần này chúng ta đã thu hoạch được vô số súng liên phát và súng ống lồng, có thể ngay tập tức tiến hành trang bị cho quân lính, hơn nữa chúng ta còn bắt giữ được gần 5 vạn tù binh, tin rằng đám người phương Tây này chắc chắn sẽ không dám tới đây nữa".

Đức Xuyên Nhất Nam cười nói: "Đám người Tây ngây thơ này lúc nào cũng mở miệng quý tộc và văn minh, mà thật sự không biết bọn chúng mới là thứ bại hoại thật sự trên thế giới này, có năm vạn tù binh này chúng ta có thể đàm phán điều kiện với chúng rồi.

Chỉ cần chiến sự bên này kết thúc, chúng ta sẽ lập tức gấp rút tiếp viện Cao Ly, tấn công từ hai bên, tiêu diệt hoàn toàn người Hoa Hạ".

"Tướng quân, ngài định ngừng chiến với người phương Tây sao?"
"Không sai, mặc dù bọn chúng quả thực đáng chết nhưng hiện tại vẫn chưa phải là lúc quyết chiến với chúng, ta định dùng 5 vạn tù binh này để ép hạm đội vô địch của chúng giúp chúng ta tiêu diệt hạm đội của người Hoa Hạ, chỉ cần không còn sự uy h**p trên biển thì trăm vạn đại quân Phù Tang ta tuyệt đối có thể càn quét Hoa Hạ, không đến trăm năm, dân tộc trung nguyên sẽ bị Phù Tang ta đồng hóa, đến lúc đó trên thế giới sẽ không còn bất cứ quốc gia nào là đối thủ của Phù Tang ta nữa".

"Tướng quân vô cùng vĩ đại, vì sự nghiệp nghìn đời của Phù Tang ta, dốc hết tâm huyết, ta thề chết đi theo”.

“Truyền lệnh cho Bổn Trác Danh, Cao Ly bắt buộc phải thủ vững, bằng không cả gia tộc hắn ta đều phải chết để đền tội".

Thắng lợi trước người phương Tây khiến Đức Xuyên Nhất Nam lần nữa tìm lại tự tin, binh lính của mình vẫn là chiến sĩ dũng mãnh nhất trên thế giới này, cường quốc mạnh như Đại Bất Liệt Điên cũng bị mình nháy mắt đánh tan, huống chi là người trung nguyên yếu ớt kia.

Nhưng hắn ta có nằm mơ cũng không ngờ được, một trận đại chiến thế giới nhắm vào Phù Tang đang được ủ mưu, hơn nữa còn là một mình Phù Tang đối đầu với cả thế giới...!
Các nước phương Tây chưa từng đoàn kết như thế này, không chỉ là vì báo thù thánh địa bị hủy mà điều quan trọng hơn là các cổ quốc vàng bạc khắp nơi đó, tất cả mọi người trong lòng đều hiểu rõ trận chiến tranh này chính là để xem ai cướp đoạt được nhiều hơn, cho nên mỗi nước đều không hề giữ lại chút gì về mặt điều động binh lính...!
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 581: 581: Thực Sự Là Quá Vô Liêm Sỉ Rồi


Y Lệ Sa Bạch cầm kế hoạch xuất chinh trong tay cũng phải giật mình, biết rằng mấy quốc gia này tham của nhưng không ngờ lại liều mạng như vậy.

Áo Đại Lợi và Bồ Đào Nha có lục quân lớn nhất mỗi nước phái ra 20 vạn đại quân xuất chinh, đây còn là đã trải qua một đợt cắt giảm bớt đi rồi.

Tra Nhĩ Man đế quốc và cổ quốc Bội Đặc Lạp mỗi nước phát ra 20 vạn quân, liên minh Ai Cập cổ phát ra 15 vạn đại quân, cộng thêm 30 vạn người ngựa của Đại Bất Liệt Điên, tổng binh lực đạt đến 150 vạn chưa từng có trong lịch sử, chiến hạm cũng vượt qua 6 ngàn chiếc.

Advertisement
Phải biết rằng, chiến dịch lớn nhất phương Tây trước đó cũng chỉ có 50 vạn người ngựa, vậy mà hôm nay đứng trước lợi ích chung, những người là kẻ thù của nhau trước kia giờ lại mỉm cười hợp tác với tên gọi: Liên quân sáu nước.

Liên quân sáu nước, mỗi nước có một người đại diện tạo thành hội nghị lâm thời, đặt ra phương châm chiến lược, sau khi chuẩn bị một tháng trời, đại quân cuối cùng đã trùng trùng điệp điệp xuất phát.

Bắc bộ Cao Ly.

Trong thời đại thay đổi bất ngờ này, dưới tình huống đối mặt với sự áp chế của trăm vạn đại quân Phù Tang, các tướng lĩnh quân Hắc Kỳ như Đa Đoạt, Lý Thành, Kì Hoành đang toát mồ hôi trông cực kỳ khổ sở ăn lẩu.

"Đa tướng quân, con mẹ nó nóng quá, ai nói muốn ăn lẩu vậy".

"Ngươi hiểu cái quái gì, nhớ lúc đó hoàng thượng hay Thất hoàng tử ăn lẩu lần đầu tiên với ta, nước miếng còn suýt chút nữa là chảy vào nồi, hoàng thượng còn hung hăng đá ta một cái, may mà ta nhanh tay nhanh mắt gắp được mấy miếng thịt vừa đến bát của lão Trình, ngài ấy ăn ngon lành lắm".

"Ha ha ha..."
Mọi người cười ồ cả lên.

Lý Thành nói: "Đa tướng quân, chúng ta đóng quân ở đây không tấn công sao?"
Đa Đoạt cười nói: "Vội cái gì, hoàng thượng đã nói rồi, chúng ta tới để làm thực dân...!không đúng...!không thể nói như vậy được, chúng ta tới là để cứu nạn bách tính Cao Ly, ngài xem bọn họ khổ sở thế nào, cơm không có mà ăn, cho nên mấy ngày nữa Cổ Bách Vạn sẽ tới bán bọn họ đi...!không...!cứu bọn họ ra, đến lúc đó chúng ta trực tiếp di chuyển bách tính bắc cảnh tới, sau này Cao Ly này sẽ chính là lãnh thổ của Hoa Hạ ta rồi".

"Vậy đám người Phù Tang phía Nam đó thì sao?"
"Mặc kệ bọn chúng, chúng ta đóng quân ở cửa khẩu này, ngài xem phía trước mênh mông bát ngát nếu chúng dám tấn công thì khinh khí cầu và đại bác của chúng ta sẽ nướng chúng cháy thui, ngài thấy bộ dạng đằng đằng sát khí của đại quân của chúng đi, cho ai xem chứ, ta mà ra được ta cũng không đi, cứ ở đây chơi..."
Kì Hoành nói: "Ai yo, đúng là không ngờ trận này lại đánh như vậy, thực sự là quá vô liêm sỉ rồi".

"Cái gì?"
"A..

là quá cao minh rồi..."
Đa Đoạt cười nói: "Ha ha, thế còn tạm được, nào nào nào, ăn lẩu đi".

"Ô! Đa tướng quân, thịt này ở đâu ra thế?"
"Cướp về đấy, ta cũng không phải cha của người Cao Ly, không cướp của họ thì cướp của ai".

"Nhưng dù sao chúng ta cũng giương cờ hiệu là tới giúp đỡ bọn họ, như vậy không ổn lắm nhỉ?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 582: 582: “có Gan Thì Ra Đây”


"Những người xinh đẹp thì chắc chắn sẽ đem về nước, kém hơn chút thì chuyển đến bắc cảnh, về phần dàn ông thì lần này chắc sẽ chuyển đến biên giới phía Nam, nơi đó đang sửa lại Trường Thành, có điều các ngươi yên tâm, nếu như các ngươi nhìn trúng cô nương nào thì ta sẽ nói với Cổ Bách Vạn một tiếng, để giá ưu đãi cho các ngươi".

"Ha ha, Đa tướng quân, ngài vẫn chăm lo đến bản thân một chút, có điều ngài nói hoàng thượng sao lại chạy tới phía Nam để sửa Trường Thành, mấy tiểu quốc ở đó đều không có uy h**p gì với chúng ta mà".

Advertisement
"Ta cũng không rõ lắm, dựa vào ý của hoàng thượng thì bọn họ quá xấu, không thể để họ trà trộn vào trung nguyên làm vấy bẩn huyết thống Hoa Hạ ta được".

"Như vậy cũng được sao?"
Đa Đoạt cười đáp: "Lừa ngươi làm gì, hoàng thượng đã nói rồi, đợi xử lý Phù Tang xong thì mấy nước phía Nam đó cũng sẽ chỉnh đốn lại, đặc biệt là...!cổ quốc Ấn Độ gì đó..."
"Nhưng bọn họ đâu có xâm phạm gì đến chúng ta".

Đa Đoạt nói: "Ai quy định chỉ có người khác xâm phạm trung nguyên ta còn trung nguyên ta không thể xâm phạm người khác?"

Mọi người không khỏi gật đầu nói: "Rõ".

Lúc này một binh lính chạy tới.

"Tướng quân, người Phù Tang lại tới khiêu khích rồi".

Đa Đoạt lau mồ hôi nói: "Đi...!dù sao cũng đang chán, mọi người cùng tới xem đi".

Trên bài đất trống vô tận, hàng ngàn binh sĩ Phù Tang c** tr*n, mông vểnh lên, liên tục lắc lư, miệng còn mắng không ngừng.

Hàng ngàn binh sĩ Phù Tang đồng thanh hô lên dưới sự dẫn dắt của võ quan Phù Tang: “Các ngươi ra đây”.

Mà các binh sĩ Hoa Hạ lại đồng thanh hô lên trước sự dẫn dắt của một tướng quân: “Các ngươi đến đây”.

“Có gan thì ra đây”.

“Có gan thì đến đây”.

Hai bên đều liên tục lớn tiếng nói bằng ngôn ngữ của mình, trông có vẻ khá hài hước…
Trong đại doanh quân đội Phù Tang, Bổn Trác Danh lo lắng nhìn bản đồ.

“Tướng quân, người Hoa Hạ vẫn không chịu ra chiến, tụ lại ở cửa cốc, có gần bốn trăm hỏa pháo, còn có bốn trăm chiếc khinh khí cầu tuần tra, chúng ta đã thử tấn công mấy lần nhưng không xông qua được, thương vong quá lớn, đám người Hoa Hạ gian xảo này còn không chịu ra nữa thì phải làm sao?”
Bổn Trác Danh nói: “Đi vòng từ nơi khác phải mất bao lâu?”
“Ít nhất là năm ngày đi đường, hơn nữa một khi không có sự uy h**p của Nỏ Thần thì khinh khí cầu của chúng sẽ liên tục tấn công, chúng ta lại không dám lôi Nỏ Thần ra che chắn”.

“Mẹ kiếp, đám người Hoa Hạ này đúng là không biết xấu hổ, không dám quyết đấu chính diện với chúng ta, chỉ biết chơi ám chiêu, không thể cứ tiếp tục bị kéo dài như thế, lương thực của chúng ta không chống đỡ nổi, trong ba ngày phải nghĩ cách dẫn chúng ra đánh”.

Còn bên Hoa Hạ lại không hề tỏ ra gấp gáp chút nào, ăn uống ngủ nghỉ đều rất thoải mái, có thể liên tục vận chuyển mọi thứ đến, cả vùng biển Cao Ly cũng đã bị chiến hạm phong tỏa hoàn toàn, quân đội một trăm vạn lính của Phù Tang hệt như rùa rúc trong mai, ta không đánh với ngươi, chơi đùa thôi…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 583: 583: “xông Qua Đó Liều Mạng Với Chúng”


Trong lều trại quân doanh Hoa Hạ
“Đa tướng quân, tiền tuyến có tin tức”.

“Sao thế?”
Advertisement
“Người Phù Tang bắt gần hàng ngàn người dân Cao Ly làm lá chắn, muốn tấn công”.

“Cái gì?”
Đa Đoạt kinh ngạc, mặc dù phe Hoa Hạ cũng vô liêm sỉ nhưng lại không thể làm được loại chuyện lấy người dân ra làm lá chắn này, người Phù Tang đúng là quá không biết xấu hổ!
Đa Đoạt dẫn người đến tiền tuyến, vô số người dân Cao Ly đang bị bắt ép đến cửa cốc, trong đó còn có rất nhiều phụ nữ và trẻ em, Đa Đoạt cảm thấy đau lòng và khá buồn.

Lý Thành nói: “Đa tướng quân, ngài đừng buồn, đây không phải là chuyện chúng ta có thể quyết định, người Phù Tang không biết xấu hổ, một khi để chúng xông đến, chúng ta chỉ có thể đánh trực diện, phải nhanh chóng nghĩ cách”.

Đa Đoạt bất lực nói: “Tiền, đây đều là tiền! Gần vạn người đã là mười vạn lượng bạc rồi”.

Lý Thành ngây người nhìn Đa Đoạt, lẽ nào ngại buồn là vì tiền sao?
Đa Đoạt nói tiếp: “Người Phù Tang còn tưởng là mười năm trước sao, hở một chút là mấy người dân ra làm lá chắn, đúng là nực cười, sống chết của người Cao Ly liên quan gì đến ta”.

“Thế chúng ta có đánh không?”
“Đánh, tất nhiên là đánh rồi! Hơn nữa phải đánh cho oanh liệt vào! Truyền lệnh đến các quân, dụ quân tiên phong của chúng vào, sau đó dùng bom cháy cắt đứt đường lui của chúng, ta phải khiến chúng sống không bằng chết”.

Đại quân gần năm vạn người của Phù Tang bắt ép gần vạn người dân Cao Ly, cẩn thận đẩy vào, khi chúng phát hiện người Hoa Hạ không nổ súng thật thì không khỏi nở nụ cười khinh bỉ.

“Tốt lắm… Tiếp tục đi về phía trước”.

Không lâu sau quân đội Phù Tang đi qua cửa cốc, cách đại quân Hoa Hạ chưa đến năm trăm mét, bỗng hàng trăm khinh khí cầu xuất hiện trên bầu trời, bắt đầu thả bom cháy xuống dưới, thoáng chốc cả cửa cốc tràn ngập trong lửa.

Tướng lĩnh Phù Tang hét lên: “Đừng hoảng sợ, chúng không dám khai hỏa đâu… cứ tiếp tục đi! Chỉ cần chúng ta vào được bên đó, đại quân sẽ chi viện cho chúng ta”.

“Ầm… ầm… ầm!”
Nhưng ông ta vừa dứt lời, mấy trăm hỏa pháp của Hoa Hạ lập tức khai hỏa, gần vạn người dân Cao Ly như chim sợ cành cong, điên cuồng chạy loạn khắp nơi, trận thế của quân đội Phù Tang lập tức hỗn loạn.

“Ngu ngốc… người Hoa Hạ không biết đạo nghĩa, thế mà dám nã pháo bắn dân thường…”
Hỏa pháo của Hoa Hạ liên tục nổ vang, cho dù người bị trúng là ai thì cả chiến trường cũng trở thành địa ngục trần gian chỉ trong thời gian ngắn ngủi.

Người Cao Ly, thi thể lính Phù Tang hỗn loạn pha lẫn vào nhau, khắp nơi đều là cánh tay bị đứt, tiếng than khóc vang lên không ngừng.

Thấy đường lui đã bị cắt đứt, tướng lĩnh Phù Tang hét lên: “Xông qua đó, liều mạng với chúng”.

Mấy vạn binh sĩ Phù Tang mặc kệ mọi thứ lao ra.

“Tiến lên…”
“Ngu ngốc…”
Thế nhưng điều đang đợi chúng ở phía trước lại là năm vân binh sĩ cầm súng kíp và hàng trăm súng máy sáu nòng, đội hình ngay ngắn bao vây cả chiến trường.

“Đội súng kíp, bắn ba phát liên tục… Khai hỏa…”
“Súng máy sáu nòng… cứ bắn tự do…”
“Đoàng… Đoàng… Đoàng”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 584: 584: Lẽ Nào Chúng Đã Có Cách Phá Giải Rồi Sao”


“Đoàng...!Đoàng...!Đoàng đoàng…”
Hàng loạt tiếng súng dày đặc vang lên như thể máy xay đập thịt khiến binh sĩ Phù Tang đang chạy đến lập tức nổ tan tành, nhất là súng máy sáu nòng, sức tấn công cực mạnh, thậm chí có thể khiến người văng ra xa, cả chiến trường rất thảm khốc, máu chảy thành sông…
Cuối cùng có người không chống đỡ được nữa, ngày càng nhiều binh sĩ Phù Tang muốn rút khỏi chiến trường nhưng nhận ra lúc này đã không còn đường lui nữa…
Advertisement
Tiền tuyến đại quân Phù Tang
Bổn Trác Danh cả người run rẩy nhìn cảnh tượng này.

“Tướng quân, chúng ta có cần chi viện không?”

“Không được, người Hoa Hạ hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của người dân Cao Ly, hỏa lực dày đặc như thế, qua đó là chết đấy”.

Khi ngừng bắn, toàn bộ chiến trường đã không còn bao nhiêu người sống nữa, chỉ còn lại vài ngàn binh sĩ Phù Tang, cũng không còn ý chí chiến đấu lúc nãy nữa đều vứt vũ khí quỳ đất trở thành tù binh.

Đa Đoạt cười nói: “Thấy rõ chưa? Nói người Phù Tang không sợ chết đều là nói xạo nói dóc, chỉ cần ngươi đánh hắn đau, đánh cho sợ rồi thì dù có giỏi đến đâu hắn cũng phải nghe lời”.

Kỳ Hoành nói: “Tướng quân, nên xử lý mấy ngàn tù binh này thế nào?”
Đa Đoạt nghĩ ngợi một chốc rồi nói: “Đám người này vừa sợ chết, gần vạn người dân Cao Ly, tưởng đầu hàng là có thể thoát nạn được sao? Vừa lúc đang thấy chán, cứ cho chúng một cơ hội thấy người sống giáng trận đi”.

Sau khi cả chiến trường trở nên yên tĩnh, thì có một việc đã xảy ra khiến binh sĩ Phù Tang bị ám ảnh đến cuối đời.

Từng binh sĩ Phù Tang còn sống bị ném từ trên trời xuống, tiếng hét tuyệt vọng đó và tình cảnh sau khi rơi xuống khiến mọi người đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Đám người Hoa Hạ này có còn là người không? Làm thế cũng quá tàn nhẫn!

Càng đáng sợ hơn là cả quá trình này không phải trực tiếp ném đi là xong việc mà cứ một lúc sẽ có mấy chục người bị ném xuống, đôi khi sẽ rơi xuống cạnh ngươi, có lúc lại nhằm vào lúc ngươi đang ăn, thậm chí ngay cả lúc đi vệ sinh đột nhiên có một người sống từ trên trời rơi xuống, cảm giác đó, thôi đừng nhắc nữa…
Nhất là vào lúc nửa đêm yên tĩnh, ngươi vừa chìm vào giấc ngủ thì một tiếng hét từ trên trời rơi xuống vang lên khiến ngươi cứ cảm thấy khó chịu…
Còn bên quân đội Hoa Hạ cứ như đang xem kịch hay.

“Này… này… mau đến xem này, khinh khí cầu lại khởi động rồi, sắp ném rồi…”
“Mẹ ơi… người sống giáng trần, k1ch thích quá…”
Bổn Trác Danh biết rõ cứ tiếp tục như thế đại quân một trăm vạn của mình sẽ bị vây khốn đến chết, khí thế của các binh sĩ đã sắp không còn nữa, mình lại vừa nhận được thư của Bổn Thổ, Đức Xuyên Nhất Nam lấy số mệnh của toàn tộc ra để uy h**p hắn ta nên hắn ta không thể thua được, nhưng hỏa lực của Hoa Hạ mạnh như thế, vùng biển xung quanh cũng bị phong tỏa, rốt cuộc nên làm sao đây?
Rút, chỉ đành rút quân thôi… Ít nhất có thể bảo toàn được lực lượng còn sót lại, đợi đến khi Bổn Thổ đến chi viện, nếu không một khi bị thương nặng, mình cũng mất đi giá trị lợi dụng.

Chỉ có thể rút đến phía Nam, cầm cự với người Hoa Hạ, nếu các ngươi không chịu tấn công thì Phù Tang ta cũng không tấn công, không có gì ăn thì ta tiếp tục cướp bóc, bảo các binh sĩ vào núi săn bắt, ăn rau dại, ông đây cũng sẽ tiếp tục giằng co với các ngươi.

Sáng hôm sau, đại quân Phù Tang bắt đầu rút lui, khiến người Hoa Hạ cũng cảm thấy khó hiểu.

Lý Thành nói: “Người Phù Tang thế mà lại rút lui, lẽ nào chúng đã có cách phá giải rồi sao?”
Kỳ Hoành nói: “Không đâu, cả vùng biển Cao Ly này đã bị chúng ta phong tỏa, chúng muốn rút cũng chỉ có thể rút về phía Nam, xem ra chúng nghĩ thông rồi, biết cố chấp tấn công thì sẽ tổn thất lớn, làm thế là định tiêu hao sức lực với chúng ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 585: 585: Xem Chúng Có Thể Chạy Đến Đâu”


Lý Thành nói: “Vậy chúng ta có thể bảo chiến xa thiết giáp mở đường, phát động tấn công, xem chúng có thể chạy đến đâu”.

Đa Đoạt nghĩ ngợi một lúc nói: “Không vội, bây giờ vẫn chưa phải là lúc, trước mắt tình hình quốc chiến của Phù Tang chưa ổn định, còn rất nhiều nhân tố không biết, chúng ta vẫn nên thầm quan sát sự thay đổi”.

Advertisement
“Nghe nói liên quan sáu nước của Tây Dương bị Phù Tang đến cho tan tác, rốt cuộc người Tây Dương có làm được trò trống gì không thế?”
Đa Đoạt nói: “Người Tây Dương có làm được không ta không biết, nhưng e là Phù Tang sắp không chống đỡ được nữa rồi, ta vừa nhận được mật báo của Thiên Võng, người Tây Dương tập kết đại quân một trăm năm mươi vạn người, gần sáu ngàn chiến hạm đang chạy đến Phù Tang, hơn nữa còn là có chuẩn bị trước mới đến, ta muốn xem thử Phù Tang có thể chống đỡ được bao lâu”.

“Cái gì? Đại quân một trăm năm mươi vạn người? Sáu ngàn chiến hạm? Hải quân Tây Dương mạnh thế sao?”
“Hừ… nghe nói là Liên quân sáu nước gì đó, tức là đang hướng đến thế giới phương Đông chúng ta”.

“Ôi trời, nói như thế thì Phù Tang vẫn đang giúp chúng ta chặn nguy hiểm”.

Đa Đoạt cười nói: “Đúng thế, người Phù Tang nghĩa khí như vậy, chúng ta không nên đâm một dao… sau lưng chúng…”.

Lúc này Đức Xuyên Nhất Nam cũng đã nhận được tin tức từ Tây Dương, một trăm năm mươi vạn người Tây Dương chuẩn bị đầy đủ vũ trang đang trên đường đến Phù Tang.

Mặc dù Bốn Thổ vẫn còn quân đội hai trăm người nhưng đều đang chuẩn bị chiếm cứ Trung Nguyên, một khi khai chiến với Tây Dương, dù đánh thắng thì sức mạnh của Phù Tang cũng sẽ suy yếu, muốn mưu đồ đánh Trung Nguyên e là không có hy vọng.

“Tướng quân, người Tây Dương điên rồi sao? Tại sao cứ phải đánh Phù Tang chúng ta chứ? Chẳng phải đã đàm phán cùng chung tay tấn công Trung Nguyên sao?”

Đức Xuyên Nhất Nam nói: “Đám người Tây Dương này không xem chúng ta ra gì, mặc dù mục tiêu của chúng là Hoa Hạ, nhưng lại muốn lấy chúng ta ra làm tấm đệm, nếu xem thường Phù Tang ta như thế thì đúng là bắt nạt người quá đáng”.

“Tướng quân, chúng ta nên làm sao? Nếu đánh thật thì e là không chống đỡ được, cùng lúc khai chiến với các nước mạnh nhất ở phương Đông và Tây”.

“Người Tây Dương, người Hoa Hạ cùng lúc khai chiến, chúng ta chắc chắn sẽ thua, bây giờ chỉ có thể đánh cược, dù cúi đầu trước Hoa Hạ thì Phù Tang cũng không thể làm nô lệ cho người Tây Dương”.

Không lâu sau, một bức thư được gửi đến tay tướng quân Ba Đốn, là thư cầu hòa của Phù Tang, trong thư bày tỏ Phù Tang sẵn lòng trả lại tù binh, đồng thời phối hợp với sáu nước tấn công Trung Nguyên, nhưng người Phù Tang tuyệt đối không làm nô lệ.

“Tướng quân Ba Đốn, đám người Phù Tang này đê tiện không biết xấu hổ, gi3t ch3t gần năm vạn binh sĩ của chúng ta rồi bây giờ biết đại quân của chúng ta đến mới xin cầu hòa, dân tộc hạ đẳng này không có tư cách đàm phán với chúng ta”.

“Công tước Tây Liêm, liên quân sáu nước của Đại Bất Liệt Điên ta thương vong nhiều như thế, lẽ nào không phải là trách nhiệm của ngươi sao? Ngươi và Phù Tang từng đánh nhau hẳn nên biết chúng không dễ bị đánh bại như chúng ta nghĩ, mục đích của Nữ vương là sự giàu có của Hoa Hạ, ta sợ đại quân sẽ bị mắc kẹt ở đó”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 586: 586: Kính Xin Hoàng Thượng Đặt Tên”


Sau nhiều lần sửa đổi thì Tinh Thần số 1 đã được đưa vào sản xuất hàng loạt, đồng thời, có hai chiếc đã hoàn thành và cho bay thử.

Lãnh Thiên Minh cũng không khỏi thán phục khi nhìn thấy chiếc khinh khí cầu khổng lồ này.

“Lão Giáp, chiếc khinh khí cầu này lớn vậy à?”
“Đúng vậy, hoàng thượng, viện khoa học của chúng thần đã đổ biết bao nhiêu tâm huyết mới có thể phát minh thành công đấy! Đương nhiên, tất cả đều dựa trên nguyên lý cơ bản về khinh khí cầu mà hoàng thượng đã dạy bảo”.

Advertisement
“Không tệ, không tệ, thứ đồ chơi này lớn như vậy, nếu chỉ dùng để vận binh thì có hơi đáng tiếc”.

Giáp Tử Thất sững sờ.

“Hoàng thượng có ý gì?”
“Ngươi có nhớ trước kia ta từng nói gì về Đông Phong số 1 không?”
Giáp Tử Thất suy tư trong chốc lát rồi nói: “Nhớ, hoàng thượng từng nói hẳn là hình thể của Đông Phong số 1 phải lớn hơn rất nhiều so với hiện tại, chỉ bởi vì kỹ thuật khi đó còn hạn chế cho nên mới phải thu nhỏ lại”.

“Vậy bây giờ thì sao? Nếu ta lệnh cho các ngươi chế tạo Đông Phong số 1 cỡ lớn thì có làm được không?”
“Có thể… nhưng hoàng thượng muốn lớn bao nhiêu?”
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Cụ thể là bao nhiêu thì ta không biết, dù sao càng lớn càng tốt, uy lực chắc chắn phải rung động trời đất”.

“Hoàng thượng, dựa trên kỹ thuật của chúng ta hiện tại thì không thành vấn đề, chúng thần đã có thể thực hiện bó và phóng hỏa dược.

Chỉ cần đồng thời nhét vài quả Đông Phong số 1 vào một cái ống sắt là được, dựa theo nguyên tắc này, miễn là ống sắt đủ dày thì có thể đổ rất nhiều hỏa dược vào đó, hơn nữa lại không ảnh hưởng đến tính an toàn”.

“Trâu thật, sao ta lại không nghĩ đến chứ, nói như vậy, muốn tạo bao nhiêu bom cũng được à? Các ngươi đang thực hiện nguyên lý một tên lửa nhiều vệ tinh đấy!”
Giáp Tử Thất đã quen với việc hoàng thượng hay nói những thứ khó hiểu, nhưng nghe đến mấy chữ “một tên lửa nhiều vệ tinh”, hắn ta lại cảm thấy rất hứng thú.

“Một tên lửa nhiều vệ tinh à? Cách ví von này hay đấy, thần sẽ cho bắt tay vào chế tạo, ngài muốn bao nhiêu?”
“Đừng lớn quá, ít nhất phải chuyển động được, trước cứ chế tạo 500 cân xem sao, sẽ do Tinh Thần số 1 vận chuyển lên không trung”.

“Thần sẽ lập tức sắp xếp nhân sự bắt đầu chế tạo.

Đông phong số 1 cỡ lớn nên gọi là gì? Kính xin hoàng thượng đặt tên”.

“Gọi là Đông Phong số 2 đi, sau này Hoa Hạ ta sẽ còn có Đông Phong số 3, 4, 5,… cho đến khi không còn cần những thứ này nữa”.

Phù Tang, khu vực gần biển.

Nếu ngươi đang đứng ở đây thì chắc chắn sẽ bất ngờ với cảnh tượng trước mắt.

Hạm đội hùng mạnh nhất của toàn bộ các quốc gia ở tây bán cầu đều đang tập kết tại đây.

t** ch**n với đủ loại kiểu dáng che kín mặt biển, cộng thêm một ngàn t** ch**n do Ba Đốn thống lĩnh thì tổng số lượng t** ch**n của liên quân sáu nước có khoảng 7000 chiếc, quả thật là một con số đáng kinh ngạc.

Hạm đội như vậy đủ để quét ngang bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.

Hiện tại, chủ soái của sáu nước đang tập họp nghe tư lệnh Ba Đốn và công tước Tây Liêm báo cáo tình hình.

“Ba Đốn, ngươi có thể nói rõ vì sao lục quân của đế quốc Đại Bất Liệt Điên lại thua thê thảm như vậy không?”
Người vừa lên tiếng chính là chú ruột của Y Lệ Sa Bạch, thân vương Tô Đan.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 587: 587: Người Tây Dương Đã Hồi Âm”


Ba Đốn cúi đầu nói: “Thân vương điện hạ, là do chúng ta sơ xuất mới khiến lục quân thất bại, làm mất thể diện của Đại Bất Liệt Điên, thuộc hạ đáng chết!”
Nghe vậy, công tước Tây Liêm bên cạnh liền đứng dậy, nói: “Vương thúc, việc này không thể trách tướng quân Ba Đốn được, là do ta suất lĩnh lục quân tiến công, tất cả quyết sách đều do ta hạ, thế nên ta sẽ chịu mọi trách nhiệm”.

Advertisement
“Ngươi câm miệng cho ta, nếu như không phải phụ thân ngươi nhiều lần căn dặn ta trông nom ngươi thì bây giờ ta đã điều ngươi về nước rồi.

Ngươi không được tham dự bất kỳ quyết sách nào sắp tới, đi theo học tập cho tốt là được”.

Tây Liêm đáp: “Vâng!”
Thân vương Tô Đan tiếp tục nói: “Ba Đốn, ngươi có ý kiến gì đối với việc tiến công Phù Tang không? Hiện tại có chủ soái sáu nước ở đây, ngươi cứ nói đi, đừng ngại”.

“Thân vương Tô Đan, các vị chủ soái đế quốc, sức chiến đấu và ý chí của người Tịch vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng ta.

Hơn nữa, bọn họ còn có 200 vạn quân, tuy vũ khí lạc hậu hơn chúng ta rất nhiều, nhưng mỗi một binh lính đều hung hãn, không sợ chết, thuộc hạ sợ là… nếu đánh tiếp sẽ rơi vào thế giằng co”.

Chủ soái Áo Địa Lợi cười nói: “Tướng quân Ba Đốn, cái này hình như không giống với tác phong làm việc của hạm đội Vô Địch?”

Ba Đốn nói: “Nếu là trên biển, chỉ riêng hạm đội Vô Địch của ta cũng đủ quét ngang Phù Tang, thế nhưng trên đất liền lại có rất nhiều rủi ro.

Thuộc hạ không dám nói lung tung, hơn nữa người Tịch đã nhiều lần cầu hòa, ta chỉ muốn nói lên ý kiến của mình mà thôi”.

Thân vương Tô Đan nói: “Ba Đốn, ngươi nên biết, cách đây không lâu, Phù Tang đã cho nổ thánh địa của chúng ta, chúng còn tập kích viện khoa học, khiến vô số nhà khoa học của Đại Bất Liệt Điên ta táng thân trong biển lửa.

Vì chuyện này mà nữ vương bệ hạ rất tức giận”.

Ba Đốn giật mình nói: “Sao có thể chứ? Chúng ta vẫn luôn phong tỏa vùng biển của Phù Tang, hơn nữa, bọn họ có thực lực này sao?”
Một người lên tiếng: “Thế nhưng cho đến bây giờ các ngươi vẫn không phát hiện hạm đội của Phù Tang, vậy thì việc bọn họ xuất hiện ở phương Tây cũng chẳng có gì kỳ quái! Hơn nữa, không chỉ riêng Đại Bất Liệt Điên của ngươi, mà thánh địa của các quốc gia khác cũng đều bị tập kích, rõ ràng là đám người Tịch này chán sống mà”.

Một người khác tiếp lời: “Đúng, phải tiêu diệt Phù Tang, để bọn họ biết cái giá phải trả khi hủy thánh địa của chúng ta”.

Ba Đốn suy tư trong chốc lát rồi nói: “Nhưng cho đến bây giờ, chúng ta cũng không phát hiện Phù Tang có vũ khí biết bay, có lẽ nên điều tra rõ chuyện này”.

Thân vương Tô Đan nói: “Không cần, bất kể thế nào cũng phải chiếm được Phù Tang.

Nếu ngay cả một quốc gia nho nhỏ mà liên quân sáu nước còn không diệt được thì nói gì đến việc tiến công Hoa Hạ.

Hồi âm cho Phù Tang, muốn ngưng chiến chỉ có một khả năng, trả lại tù binh, đầu hàng vô điều kiện, giao ra đất đai và dân chúng của bọn họ, trở thành nô lệ của sáu nước”.

“Đúng… những… chủng tộc thấp hèn phải quỳ dưới chân chúng ta”.

“Đồng ý…”
“Đồng ý…”
Phù Tang, thành Cửu Châu.

Đức Xuyên Nhất Nam vẫn chờ ở đó, không ngờ kế hoạch mà hắn ta đã trù tính lại đẩy Phù Tang vào bước đường cùng.

Hắn ta quyết tâm phải đối mặt với tất cả những chuyện này, chiến sĩ Thiên Chiếu vĩ đại không bao giờ chấp nhận thất bại.

“Tướng quân, người tây dương đã hồi âm”.

Đức Xuyên Nhất Nam nhận lấy thư và mở ra xem.

Sắc mặt hắn ta ngày càng khó coi, môi khẽ run lên, ngay cả cánh tay cũng bắt đầu run rẩy.

“Tướng quân… ngài không sao chứ?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 588: 588: Bất Quá Thì Cùng Bọn Họ Ngọc Nát Đá Tan”


“Mơ mộng hão huyền… Mơ mộng hão huyền, trăm ngàn năm qua, dân tộc Phù Tang ta đã dốc hết tâm huyết, bỏ ra tất cả chỉ với một mong muốn, một ngày nào đó, thế hệ sau của Phù Tang có thể đổi được một vùng đất mới.

Vậy mà đám người phương tây kia lại muốn chúng ta làm nô lệ, đúng là mơ mộng hão huyền”.

“Tướng quân, dũng sĩ và dân chúng Phù Tang thà chết trận chứ không làm nô”.

Advertisement
“Đúng… tướng quân, chúng ta có 200 quân sĩ cùng hơn 1000 vạn dân chúng, bất quá thì cùng bọn họ ngọc nát đá tan”.

“Đúng… ngọc nát…”
Đức Xuyên Nhất Nam đứng lên, ánh mắt từ trống rỗng dần chuyển sang kiên định, nói: “Thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, chiến sĩ Phù Tang ta quyết không làm nô lệ.

Truyền lệnh cho toàn bộ tướng sĩ và dân chúng, chỉ cần người phương tây dám bước lên lãnh thổ của Phù Tang ta, ai chém được cứ chém…”
“Vâng, tướng quân, dù có chết, chúng ta cũng quyết chiến đến cùng”.

Đức Xuyên Nhất Nam quay đầu, giọng run run nói: “Hồi âm cho Bổn Trác Danh, bảo hắn ta nghị hòa với Hoa Hạ quốc, chỉ cần bọn họ đồng ý thả quân đội Phù Tang ta, chúng ta sẽ đáp ứng bất kỳ điều kiện gì”.

“Tướng quân… việc này… liệu người Hoa Hạ có đồng ý với chúng ta không?”
“Không biết, nhưng nếu hai bên đồng thời khai chiến thì Phù Tang chắc chắn sẽ thua”.

Không bao lâu sau, thư hồi âm đã của Phù Tang đã được chuyển đến tổng bộ liên quân.

Sau khi xem xong, chủ soái sáu nước liền bật cười ha hả.

“Đúng là nực cười, chúng lại dám tuyên bố giết bất kỳ kẻ nào dám đặt chân lên lãnh thổ Phù Tang, theo ta thấy thì không cần phải giữ lại quân đội Phù Tang”.

“Đúng, theo như sắp xếp của nữ vương thì 200 vạn nô lệ đã đủ dùng, Phù Tang có gần 2000 vạn dân, vẫn nên cắt giảm một chút thì hơn”.

Thân vương Tô Đan im lặng một lúc, rồi đứng lên nói: “Truyền lệnh đại quân, ngày mai đổ bộ lên đất liền, huyết tẩy Phù Tang, bất kể là già trẻ lớn bé, nam hay nữa, kẻ nào dám chống cự, giết không tha”.

Khi mặt trời một lần nữa lên cao, liên quân các nước phương tây lần đầu tiên đặt chân lên lãnh thổ phương đông, những người phương tây này vẫn luôn tự xem mình là quý tộc, bọn họ mang theo hàng loạt vũ khí hiện đại để phục vụ cho công cuộc đồ sát của chính mình.

Lần này, bọn họ tiêu diệt toàn bộ tất cả thành trấn trên đường đi, dân chúng Phù Tang quyết không đầu hàng, thậm chí còn đánh lén liên quân, nhưng thứ chờ đợi bọn họ chính là hết trận đồ sát này đến đồ sát khác.

Trong một khoảng thời gian ngắn, có gần hai mươi tòa thành bị huyết tẩy, sáu cường quốc thiêu hủy, tàn sát, cướp đoạt, gian dâm phụ nữ, bày ra toàn bộ sự ghê tởm ẩn sâu dưới lớp mặt nạ đẹp đẽ.

Nhưng điều khiến những cường quốc này khó có thể tưởng tượng được chính là đồ sát không khiến Phù Tang sợ hãi, ngược lại còn kích phát ý chí ngọc nát đá tan của bọn họ.

Khi liên quân sáu nước tiến đến thành Cửu Châu thì đã là ngày thứ tư bọn họ đổ bộ lên đất liền.

Hơn một ngàn khẩu pháo kiểu mới đủ để quét ngang tất cả đã bày trận sẵn sàng, trận đồ sát lớn nhất trong lịch sử sắp bắt đầu…
Tổng bộ liên quân sáu nước.

Thân vương Tô Đan nói: “Các vị, thành Cửu Châu chính là thành chủ của Phù Tang, có gần trăm vạn nhân khẩu, cũng là cửa nam của nước Phù Tang, chỉ cần chiếm được nó, đại quân có thể tiến thẳng về phía bắc, huyết tẩy Phù Tang”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 589: 589: “phá Hủy Toàn Bộ Pháo Của Bọn Họ…


Thân vương Áo Địa Lợi nói: “Một cái thành Cửu Châu nho nhỏ mà thôi, một ngàn khẩu pháo đủ để hủy diệt, thật không biết đám người Tịch này lấy đâu ra dũng khí để đối địch với chúng ta.

Tuy nhiên, phụ nữ Phù Tang quả thật...!không tệ… ha ha ha”.

Những người khác không nói gì, nhưng suốt mấy ngày qua, bọn họ cũng đã làm không ít chuyện như vậy, khiến trong doanh trướng mỗi đêm đều văng vẳng tiếng kêu la.

Nhưng bởi vì quân đội sáu nước được quản lý riêng, nên không thể nào chỉnh đốn quân kỷ được, lại nói, cũng chẳng có ai quan tâm.

Advertisement
Thân vương Tô Đan nói: “Ta sẽ không can thiệp vào việc của các vị, nhưng hi vọng các vị tuân thủ nghiêm chỉnh minh ước và kỷ luật trên chiến trường, đặc biệt là lúc khai chiến, tất cả các đội quân đều không được thả lỏng”.

“Thân vương Tô Đan cứ an tâm, tuy hải quân của chúng ta không sánh bằng hạm đội Vô Địch của các ngươi, nhưng lục quân thì chắc chắn không thua kém bao nhiêu so với Đại Bất Liệt Điên”.

“Vậy thì tốt, phái người thông báo cho Phù Tang lần cuối, nếu bọn họ vẫn không chấp nhận điều kiện của chúng ta thì truyền lệnh tấn công…”
Không bao lâu sau, một đoàn người phương tây nghênh ngang đi đến dưới thành Cửu Châu.

Người dẫn đầu cực kỳ ngạo mạn: “Bảo tướng quân của các ngươi ra đây nói chuyện”.

“Có lời gì cứ nói!”
“Chủ soái của chúng ta cảnh cáo lần cuối, nếu như các ngươi vẫn không chịu đồng ý với điều kiện của liên quân, vậy thì chỉ có một con đường chết”.

Trong thành Cửu Châu không có ai đáp lời, những người phương Tây kia vô cùng đắc ý chờ đợi, nhưng đột nhiên, trên tường thành có vô số họng sũng chĩa về phía bọn họ.

“Ngươi… các ngươi định… làm gì? Hai quân giao chiến không giết sứ giả…”
“Nổ súng…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”

Vô số họng súng kíp bắn đoàn người phương tây kia thành cái sàng.

Xa xa, chủ soái của sáu nước thấy vậy thì đùng đùng nổi giận.

“Truyền lệnh pháo binh, nổ súng…”
“Ầm… ầm… ầm…”
“Ầm… ầm… ầm…”
Gần ngàn khẩu pháo đồng loạt bắn, đạn pháo đầy trời hệt như một cơn mưa khiến thành Cửu Châu rơi vào biển lửa, rất nhiều binh sĩ và dân chúng bị nổ chết.

“Ầm… ầm… ầm…”
Pháo trên tường thành Cửu Châu cũng bắt đầu bắn trả, nhắm ngay trận địa pháo binh của địch.

“Phá hủy toàn bộ pháo của bọn họ…”
Tuy rằng pháo của Phù Tang cũng mang đến tổn thất không nhỏ cho liên quân, nhưng dù sao thì số lượng có hạn, một khi lộ ra tất sẽ bị phá hủy.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 590: 590: “ý Là… Là Tàn Sát Hàng Loạt Dân Trong Thành Ư”


Rút kinh nghiệm từ thất bại lần trước, và để cam đoan đợt tiến công này sẽ thành công, liên quân đã sắp đặt đội hình ba tổ, mỗi tổ ba hàng để tiến hành xạ kích.

Một khi binh sĩ hàng đầu lui lại, binh sĩ hàng sau có thể tiếp tục nổ súng.

Đây là một cuộc chiến không có đường lui.

Nhưng có một điều kỳ quái, đó chính là liên quân không gặp bất kỳ trở ngại nào, cứ thế tiến thẳng một mạch vào thành Cửu Châu.

Advertisement
“Thân vương Tô Đan có thấy không, đám… người Tịch này bị hỏa lực hùng mạnh của chúng ta dọa bể mật rồi, ngay cả can đảm phản kháng cũng không có.

Nếu như ta đoán không sai, hiện tại các binh sĩ Phù Tang đóng tại thành Cửu Châu đều đã chạy hết rồi”.

Nhưng thân vương Tô Đan lại tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Chỉ mong bọn họ đã thật sự rút đi, nếu như quân Phù Tang mai phục, muốn cùng chúng ta quyết chiến trong thành thì quân ta sẽ mất đi ưu thế”.

“Không thể nào, chẳng lẽ bọn họ mặc kệ sống chết của người dân? Hơn nữa, với hỏa lực mạnh mẽ như vậy, thử hỏi có bao nhiêu người có thể sống sót?”
“Ầm… ầm… ầm…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”
Đúng lúc này, trong thành đột nhiên vang lên tiếng nổ mạnh cùng với âm thanh gào thét của súng kíp.

Những binh sĩ Phù Tang còn may mắn sóng sót và người dân đã phát động tấn công binh sĩ của liên quân, thậm chí trong số đó có rất nhiều người già và phụ nữ.

Bọn họ cầm theo dao phay, đột ngột xông lên ngay thời điểm liên quân mất cảnh giác, do khoảng cách quá gần nên các binh sĩ liên quân chưa kịp triển khai đội hình.

Bỗng chốc, toàn bộ thành Cửu Châu trở nên hỗn loạn, hai bên tụ lại một chỗ, không ngừng chém giết.

“Nổ súng…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”
“Ôi… chúa ơi…”
“Ngu ngốc”.

Tại tổng bộ liên quân, tất cả mọi người đều giật mình nhìn về phía thành Cửu Châu.

“Đã có chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?”
Không bao lâu sau, một tên binh sĩ chạy đến.

“Nguyên soái, những binh sĩ may mắn còn sống sót và dân chúng trong thành đã tấn công quân của chúng ta.

Bọn họ dường như phát điên rồi, hơn nữa… còn có rất nhiều người già và phụ nữ, thậm chí trẻ con cũng gia nhập trận chiến.

Quân ta vốn không lường trước được việc này! Hiện tại, hai bên đang hỗn chiến”.

“Khốn kiếp, đám… người Tịch này đúng là điên mà, vậy mà lại để phụ nữ và trẻ con gia nhập trận chiến.

Thân vương Tô Đan, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Thân vương Tô Đan nghiêm túc nói: “Nếu người Tịch đã ngoan cố như thế, vậy thì chẳng cần nói đạo nghĩa gì nữa, truyền lệnh cho hậu quân lập tức vào thành viện trợ.

Nói với bọn họ, bất kể là nam nữ, già trẻ lớn bé, giết không cần báo”.

“Ý là… là tàn sát hàng loạt dân trong thành ư?”
Phải biết, ở phương tây, phụ nữ và trẻ con sẽ không bao giờ tham dự vào chiến tranh, bất kể có thắng hay bại thì bọn họ đều sẽ là phần thưởng cho người thắng cuộc.

Đồng thời, phương tây cũng rất ít khi xảy ra tàn sát hàng loạt, bởi vì đối với bọn họ, làm như vậy chẳng khác nào mất hết nhân tính.

Thân vương Tô Đan nói: “Vậy ngươi nói thử xem nên làm thế nào? Ngươi có thể xác định người Tịch nào không phải kẻ địch của chúng ta à? Chúng ta đã bỏ ra hơn một ngàn khẩu pháo, 10 vạn quân, hơn hết đã tiêu hao 1 nửa hỏa dược, chẳng lẽ ngay cả một cái thành Cửu Châu nho nhỏ mà cũng không chiếm được?”
“Đúng… Ta đồng ý với quyết định của thân vương Tô Đan.

Nếu dân Phù Tang đã tham gia chiến đấu thì cứ tiêu diệt hết đi, chỉ có như vậy mới khiến dân chúng ở những tòa thành phía sau không dám phản kháng”.

“Đúng… ta cũng đồng ý!”
“Đồng ý…”
Thân vương Tô Đan khẽ gật đầu.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 591: 591: “vậy Chúng Ta Sẽ Đi Đâu”


“Tốt, nếu tất cả mọi người đã tán thành, vậy thì lập tức chấp thành, hoàn toàn hủy diệt thành Cửu Châu”.

Chẳng mấy chốc, vô số binh sĩ liên quân đã vọt vào thành Cửu Châu.

Lần này bọn họ không chút do dự ra tay, bắt đầu từ cửa thành, hễ thấy người Tịch là nổ súng.

Dù sao thì vũ khí của dân chúng thành Cửu Châu cũng rất lạc hậu, sao có thể đối kháng được liên quân? Bọn họ chỉ có thể đánh du kích mà thôi! Trận chiến này kéo dài suốt hai ngày, binh sĩ Phù Tang và gần trăm vạn dân thường… không một ai may mắn sống sót.

Cùng với đó, liên quân cũng phải trả một cái giá đắt, con số thương vong của bọn họ đã lên đến 30 vạn…
Advertisement

Doanh trướng trung quân Phù Tang.

Đức Xuyên Nhất Nam đã sớm rút khỏi thành Cửu Châu, lúc này, hắn ta đang cực kỳ phẫn nộ sau khi xem xong báo cáo trận chiến.

“Dân chúng thành Cửu Châu đã làm rất tốt, nhờ có bọn họ kéo dài thời gian, đại quân của chúng ta mới có thể rút lui kịp thời.

Đám người… tây dương đáng chết, ta muốn các ngươi vĩnh viễn ở lại Phù Tang”.

Nhìn cảnh tượng hoang tàn trong thành Cửu Châu cùng với những núi thi thể rải rác khắp thành, các vị chủ soái của liên quân sáu nước đều trầm mặc.

Một lúc lâu sau, thân vương Tô Đan mới mở miệng nói: “Xem ra muốn chiếm được Phù Tang khó hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta”.

“Thân vương Tô Đan, đây là chiến tranh, chắc chắn phải có người chết.

Muốn trách thì trách tên Đức Xuyên Nhất Nam kia, hắn thà rằng để dân chúng chết cũng không chịu đầu hàng.

Việc này sao có thể trách chúng ta được?”
“Đúng, tất cả đều là lỗi của Đức Xuyên Nhất Nam”.

Thân vương Tô Đan nói tiếp: “Thế nhưng một cái thành Cửu Châu nho nhỏ đã khiến chúng ta hao tổn 1/5 quân đội, nếu đánh tiếp… e là chúng ta không có phần thắng”.

“Trong trận chiến tại thành Cửu Châu, bởi vì chúng ta nhân từ nên người Tịch mới có cơ hội, ta đề nghị sắp tới đây, từ chối đề nghị đầu hàng của tất cả các thành trì, tàn sát toàn bộ dân trong thành, không thể đem tính mạng của các binh sĩ ra làm trò đùa thêm một lần nào nữa”.

“Ta đồng ý, người Tịch là một lũ thấp kém, không có đầu óc, chẳng cần phải nói chuyện nhân tính với bọn họ làm gì, chỉ có nỗi sợ mới khiến bọn họ ngoan ngoãn nghe lời”.

“Đúng, Phù Tang có quá nhiều nhân khẩu, việc đó chưa chắc có lợi cho chúng ta, dù giết hết một nửa thì theo ta thấy vẫn không đủ”.

Thân vương Tô Đan không lên tiếng, những người khác kì thực đều hiểu, chúng chỉ đang tự viện một lí do hoang đường.

Trong mắt bọn chúng chỉ có lợi ích, đã quen với việc cướp bóc c*̉a người khác, bày ra bộ mặt cao cao tại thượng.

Phương bắc nước Cao Ly.

Cổ Bách Vạn đã tới nơi, hàng trăm ngàn tàu buôn tiên tiến bắt đầu kế hoạch thực dân điên cuồng, một lượng lớn người Cao Ly được gom lại, tiến hành tẩy não…không, giáo dục…
“Các vị, người Phù Tang tàn nhẫn vô nhân đạo, nghe nói chúng điều ba trăm vạn nhân mã chuẩn bị tiêu diệt hoàn toàn Cao Ly, hoàng đế Hoa Hạ niệm tình hai nước, phái bọn ta tới cứu viện, không chỉ cho mọi người một chỗ nương thân, mà còn cho mọi người công việc, sau này, không ai phải chịu đói nữa”.

“Vậy chúng ta sẽ đi đâu?”
“Hoàng thượng đã sắp xếp cho các vị, trai tráng có sức khỏe tới phương nam làm việc, không chỉ kiếm ăn, mà còn có tiền công, phụ nữ trẻ tuổi có thể tới thành Thiên Khải phồn hoa ở Hoa Hạ, nơi đó có vô số vàng bạc chờ các vị tới hái, những người khác thì di dời đến biên giới phía bắc, triều đình sẽ cấp lương thực và hạt giống, mọi người có thể tự khai hoang canh tác”.

“Nghe nói biên giới phía bắc lạnh lẽo, chúng ta không muốn đến đó”.

“Được thôi, vậy chờ chết ở đây đi, bách tính nam bộ Cao Ly hiện giờ sống thế nào, chắc mọi người đều rõ, nghe nói đói đến mức sắp ăn thịt nhau, không lẽ mọi người c*̃ng muốn giống vậy?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 592: 592: “bọn Họ Thỉnh Cầu Nghị Hòa”


“Nhưng nếu chúng ta rời khỏi, Cao Ly sẽ diệt vong hoàn toàn, sau này chúng ta sẽ trở thành người dân không có đất nước”.

“Yên tâm, hoàng thượng nước ta sẽ làm người tốt đến c*̀ng, sau này, mọi người chính là bách tính Hoa Hạ, được lĩnh chứng nhận công dân hạng ba, chỉ cần mọi người biểu hiện tốt, cống hiến cho đất nước, sẽ được thăng hạng, đương nhiên, nếu kẻ nào ý đồ bất chính, chống đối công dân hạng một, vậy là tội chết…”
Chứng nhận công dân thực ra không phải Lãnh Thiên Minh bày ra, mà là Tân Cửu, hiện giờ rất nhiều tù binh và nữ nhân nhập cư Trung Nguyên, dẫn đến vấn đề trị an, sau khi xem xét, tương lai hẳn sẽ ngày càng nhiều người ngoại quốc đến đây, mà chỉ nhìn vẻ bề ngoài khó mà phân biệt chính xác, vì thế, Tân Cửu đã thiết kế ra thứ phân biệt thân phận này.

Advertisement
Bách tính Hoa Hạ gốc được hưởng chứng nhận hạng một, ngoại quốc hạng ba, những công dân hạng ba tích cực, trung thành có thể được nâng lên hạng hai, nhưng dù thế nào, công dân hạng một luôn được ưu tiên hàng đầu.

Khi Tân Cửu giao phương án, Lãnh Thiên Minh đã bị dọa hết hồn, loại việc phân biệt chủng tộc này hắn từng nghĩ tới nhưng chưa dám làm, giờ Tân Cửu đề nghị trực tiếp, ngại gì không thử..

Ngay sau đó, luật mới đã được ban hành.

“Công dân hạng một, sở hữu quyền thống trị tối cao, giết hại hạng thấp hơn, có thể miễn tội”.

“Công dân hạng hai, sở hữu quyền hạn như hạng một, nhưng buộc phải phục tùng hạng một”.

“Công dân hạng ba, nên cảm ơn tân tình công dân hạng một, toàn lực báo đáp, trung thành, nếu dám làm tổn thương công dân hạng một, giết không cần hỏi”.

Vân vân và vân vân, mọi điều khoản bất bình đẳng đều nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ bách tính Hoa Hạ, mới đầu, có rất nhiều văn nhân học giả và các thánh mẫu nhảy ra phản đối, sau đó Tân Cửu trực tiếp hạ lệnh ban chứng nhận công dân hạng ba cho họ, thế là, không ai đứng ra nữa…
Rất nhanh sau đó, từng nhóm người Cao Ly được đưa đến các vùng khác nhau c*̉a Hoa Hạ, đặc biệt là thành phố Thiên Khải, nơi phồn hoa nhất trên thế gian, vô số nữ nhân tranh nhau sứt đầu mẻ trán để đến đó.

Ở trên đời, dù làm kỹ nữ vẫn tốt hơn bị đói chết, huống hồ giả như được quý nhân nhìn trúng, có thể một bước lên tiên, gả cho công dân hạng một, nghĩa là bản thân c*̃ng thăng lên công dân hạng một.

c*̀ng lúc đó, những người dân biên giới phía bắc Hoa Hạ c*̃ng bắt đầu di cư sang Cao Ly, nơi đó khí hậu phong cảnh không tồi, đương nhiên phải để công dân hạng một sinh sống.

Cổ Bách Vạn cầm bàn tính, vẻ mặt mất mát bất lực.

Đa Đoạt cười nói: “Lão Cổ, sao trông ông rầu rĩ thế?”
“Haiz…đám nữ nhân cao Ly này chất lượng bình thường, ai c*̃ng đen nhẻm, e là bán không được giá”.

Đa Đoạt bật cười lớn: “Ha ha…yên tâm, sau này sẽ có càng nhiều quốc gia, càng nhiều mỹ nữ, đảm bảo xếp kín Câu lạc bộ Vạn Quốc c*̉a ông”.

“Đa đại nhân, ngài đây là vui mừng khi thấy người gặp họa, đợi đến ngày đó, ta sẽ tặng ngài hai nữ nô da đen trước tiên”.

“Nữ nô da đen, chính là chủng tộc người toàn thân màu đen? Thật sự tồn tại?”
“Đương nhiên, nhiều là đằng khác, Câu lạc bộ Vạn Quốc c*̉a ta mới gửi mấy chục người đi, ngài muốn thử một chút không?”
“Biến đi…Đa Đoạt ta là người thân thể thanh bạch, trước giờ không gần nữ sắc, lí tưởng duy nhất c*̉a ta, chính là theo hoàng thượng chinh chiến thiên hạ, giúp hoàng thượng…ấy…người đâu rồi? Này…lão Cổ, ông đừng đi…”

Lúc này, Lý Thành bước tới.

“Đa tướng quân, có quân tình”.

“Sao thế?”
“Người Phù Tang tới rồi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 593: 593: Địa Bàn Nước Phù Tang


“Điều kiện nào c*̃ng có thể đáp ứng? Vậy phải suy nghĩ kĩ một chút, xem ra Phù Tang không trụ nổi nữa, đã đến lúc cho chúng một dao…”
“Sự việc trọng đại, lập tức bẩm báo hoàng thượng, thỉnh cầu ý kiến”.

“Rõ!”
Advertisement
Địa bàn nước Phù Tang.

Sau thảm sát Cửu Châu, liên quân sáu nước bắt đầu cẩn thận chút một, bởi vì những người Phù Tang giống như kẻ điên, chốc chốc lại tập kích bất ngờ.

Bọn chúng vĩnh viễn không ngờ, một ông lão giây trước còn mỉm cười phúc hậu, giây sau đã rút giao ra đâm người.

Chiến tranh trước giờ không có nhân đạo, bất kể lí do quang minh chính đại nào đều chỉ là cái cớ, đến c*̀ng, người ta sẽ không còn nhớ cuộc chiến bắt đầu từ đâu, mà thứ duy nhất đọng lại trong đầu, chính là phải giết chết đối phương.

Sau nhiều lần bị đánh lén, cuối cùng người phương tây cũng cởi bỏ mặt nạ đạo đức giả và bắt đầu tàn sát bừa bãi, toàn bộ thị trấn và làng mạc phía nam Phù Tang gần như đều bị cướp phá.

Nhưng cuộc tàn sát không hề đem lại hoảng sợ cho người dân Phù Tang, ngược lại khiến ý niệm thù hận c*̉a chúng sâu đậm hơn bao giờ…
Bầu trời đêm tĩnh mịch, mây mù giăng kín, các binh sĩ trong đại doanh bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

“Đùng…đùng…đoàng…”
Tiếng nổ rúng động vang lên, tiếp đó, binh sĩ và bách tính Phù Tang từ bốn phía xuất hiện, tấn công đại doanh liên quân, trên người họ giắt đầy pháo đạn thuốc súng, liều mạng lao vào trong đại trướng…
“Đùng…đoàng…”
Bom nổ rung chuyển mặt đất, biển lửa nhấn chìm quân doanh.

Liên quân đã chuẩn bị đối phó với việc người Phù Tang tập kích ban đêm, chúng sắp xếp vị trí các quân doanh cách xa, như vậy, khi bị tập kích c*̃ng có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Mặc dù thế, liên quân vẫn tổn thất vô số, bởi mỗi người Phù Tang xông vào đều là hiến mạng, ai nấy treo đầy thuốc súng trên người, loại tập kích tự sát thế này, khiến liên quân không cách nào đối phó…
Đó chính là chiến thuật “Kế hoạch u linh” mới nhất c*̉a Đức Xuyên Nhất Nam, biến bóng đêm trở thành nỗi sợ hãi lớn nhất cho kẻ địch.

Ban ngày là thiên hạ c*̉a liên quân, tối đến là thiên hạ c*̉a Phù Tang, song phương ta tiến ngươi lùi, tổn hại lẫn nhau, c*̣c diện rơi vào bế tắc.

Trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, thương vong liên quân đã đạt năm mươi vạn, mà số lượng quân dân Phù Tang tử vong c*̃ng đã vượt ba trăm vạn, trận chiến chưa có kết quả, đôi bên không còn đường lùi…
Hoàng cung Hoa Hạ.

Lãnh Thiên Minh ngồi ở đại điện.

“Mọi người nói xem, chúng ta nên làm thế nào?”
Lưu Bất Đắc: “Hoàng thượng, người Phù Tang luôn tự cao, sao lại dễ dàng nghị hòa, chúng ta phải đề phòng”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 594: 594: Tiểu Tử Này Đúng Là Thứ Gì Cũng Dám Nói


Tề Dung: “Lão thần ngược lại cho rằng, Phù Tang thật sự muốn nghị hòa, tình hình chiến trận Phù Tang có lẽ mọi người đều biết, hiện giờ tác chiến hai đường, chắc chắn thất bại, vậy nên chúng không tiếc giá nào bảo toàn lực lượng c*̃ng là điều dễ hiểu”.

Tân Cửu: “Các vị, thật ra Phù Tang có thật tâm nghị hòa hay không không quan trọng, trước mắt chúng ta phải xem xét, có nên tha cho chúng không.

Nếu không, vậy hãy mở rộng tiến công, thậm chí tiến hành kế hoạch không kích, đập nát hoàn toàn hệ thống chỉ huy Phù Tang, mượn tay người Tây Dương, hủy diệt tận gốc bọn chúng, nếu muốn tha, vậy chỉ cần đứng yên…”
Advertisement
“Ý c*̉a Tân đại nhân là, chưa thể diệt Phù Tang?”
Tân Cửu: “Đúng vậy, theo ta, giờ vẫn chưa phải lúc tốt nhất để tiêu diệt Phù Tang, theo tình báo Thiên Võng, người phương tây tấn công Phù Tang, mục đích chính là Hoa Hạ, nếu giờ để chúng chiếm lĩnh, vậy các nước phương tây sẽ không ngừng vận chuyển quân đội qua, lúc đó, e rằng chiến hỏa sẽ nhằm vào Hoa Hạ, mặc dù ta có lợi thế không quân, nhưng liên quân chiến hạm c*̉a chúng quá lớn mạnh, chưa chắc ta nắm phần thắng”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu.

“Tân Cửu nói có lí, sớm muộn c*̃ng phải diệt Phù Tang, nhưng giờ không phải cơ hội tốt nhất, đám người phương tây đốt phá, giết chóc, cướp bóc, làm đủ điều xấu xa khắp mọi nơi trên thế giới, nay lại muốn xâm lược Hoa Hạ chúng ta, thật là si tâm vọng tưởng”.

Tề Dung: “Vậy ý c*̉a hoàng thượng là chấp nhận nghị hòa?”
“Việc này…”
Trong lòng Lãnh Thiên Minh giằng co, hắn vốn luôn muốn đánh chết Phù Tang, đây là cơ hội cực tốt, nhưng đứng từ góc độ đất nước, mối uy hiếp lớn nhất hiện giờ lại không phải Phù Tang, hắn nên làm thế nào?
Đột nhiên, Lãnh Thiên Minh nhớ ra Quản c*̀ng, người có lắm quỷ kế nhất.

“Quản c*̀ng, tiểu tử ngươi…không, ngươi thấy nên làm thế nào?”

Quản c*̀ng chững lại, thản nhiên đáp: “Liên quan gì đến ta?”
Lãnh Thiên Minh c*̃ng ngẩn người.

“Ta hỏi ngươi có ý kiến gì, không bảo chuyện liên quan đến ngươi”.

“À…Phù Tang muốn nghị hòa chắc chắn là bước đường c*̀ng, đám súc vật đó chẳng khác gì lũ sói mắt trắng, cho dù tha cho chúng, sau này hẳn sẽ cắn lại ta, nhưng những người Tây Dương…c*̃ng chẳng khác là bao, đều không phải loại tốt đẹp gì, tốt nhất cứ để chúng tiếp tục đánh, có điều, chỉ tiếc mấy nữ nhân Phù Tang…”
“Hả…ngươi nói gì?”
Tất cả mọi người trong đại điện đều tròn mắt kinh ngạc, tiểu tử này đúng là thứ gì c*̃ng dám nói.

Lãnh Thiên Minh ngược lại cảm thấy rất bình thường, mà lời Quản c*̀ng nói c*̃ng rất có lí.

“Quản c*̀ng, vậy ngươi bảo phải làm sao mới kéo dài trận chiến c*̉a chúng?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 595: 595: Đám Phù Tang Căn Bản Không Có Thứ Chúng Ta Cần”


“Đơn giản thôi, giống như trẻ con đánh nhau, nếu ngươi phá cửa nhà ta, ta sẽ đập nồi nhà ngươi”.

Đúng thế, muốn khiến chúng đánh nhau, vậy phải đập nồi nhà chúng.

“Nhưng lỡ bọn chúng chạy về nhà kiểm tra thì sao?”
Advertisement
“Nhiều nồi như vậy kiểm được hết chắc? Huống hồ, đã đánh đến nước này, không phá nát cửa đối thủ, sao có thể cam tâm?”
“Có lí”.

Chúng thần trong đại điện đầu óc xoay mòng, cố gắng tiếp thu nội dung cuộc trò chuyện c*̉a hai người, c*̃ng không biết là hoàng thượng bị nhiễm Quản đại nhân, hay là Quản đại nhân bị lây hoàng thượng, nếu ném bọn họ ra ngoài đường, chắc sẽ bị người ta bảo thần kinh…
Người đầu tiên phản ứng lại là Tân Cửu: “Thần cho rằng cách này rất hay, mà người Phù Tang chắc chắn c*̃ng chấp nhận, có điều chúng ta phải chớp thời cơ, moi một khoản mới được”.

Lãnh Thiên Minh: “Đúng thế, nhưng moi gì giờ? Đám Phù Tang căn bản không có thứ chúng ta cần”.

Tân Cửu nghĩ một lúc rồi nói: “Toàn bộ lãnh thổ Cao Ly, chiến hạm còn lại c*̉a Phù Tang, tiền bạc…nữ nhân”.

“Hả?”
Lãnh Thiên Minh kinh ngạc nhìn Tân Cửu, mặc dù nữ nhân Phù Tang thú vị, nhưng không dễ khống chế, không cẩn thận lại rước gián điệp về đây, chẳng phải lấy đá đập chân mình?
Quản c*̀ng bên cạnh bất chợt lên tiếng.

“Tân đại nhân nói đúng, chỉ cần trẻ tuổi xinh đẹp, để phòng gián điệp, hãy đưa tất cả đến Câu lạc bộ Vạn Quốc, coi chừng nghiêm ngặt, kiểm tra từng người một, chuyện này, thần tình nguyện đích thân giám sát”.

Lãnh Thiên Minh nhìn hắn ta, tiểu tử này rốt cuộc là ngốc thật hay giả ngốc?
Khi thư truyền đến Cao Ly, Đa Đoạt nghiền ngẫm cả nửa ngày trời, Lý Thành, Kì Hoành đều nhịn không nổi hỏi: “Tướng quân, ý hoàng thượng là?”
Đa Đoạt cười đáp: “Đúng là càng chơi càng lớn, hoàng thượng bảo chúng ta đi đập nồi nhà người Tây Dương, sau đó thông báo cho Phù Tang, chấp nhận đàm phán”.

Bổn Trác Danh rất nhanh đã đưa người tới, bởi vì Hoa Hạ đã yêu cầu phải đích thân đến nghị hòa.

Phiên dịch Phù Tang vào thẳng vấn đề: “Đa tướng quân, xin chào, ta là tướng lĩnh tối cao trú quân Phù Tang ở Cao Ly, Bổn Trác Danh, lần này đến đây, hy vọng đôi bên có thể ngừng chiến, nếu quý quốc muốn Cao Ly, chúng ta lập tức giao nộp vô điều kiện”.

Đa Đoạt: “Ý c*̉a ngươi là, muốn ta thả các ngươi về nước?”
“Đúng vậy”.

“Ai chà, Bổn đại tướng quân à, ngươi chưa từng xem xét vấn đề?”
Bổn Trác Danh không hiểu: “Cái gì?”
“Cứ cho là ta thả các ngươi về nước, các ngươi có về nổi không? Hiện giờ vùng biển Phù Tang tập trung gần bảy ngàn chiến hạm người phương tây, đừng nói là mấy trăm chiếc tàu rách c*̉a ngươi, kể cả hạm đội Hoa Hạ c*̃ng chưa chắc tiến vào nổi, giờ quay về, chẳng phải nạp mạng?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 596: 596: “cho Ngươi Được Không…”


“Ồ, mời Đa tướng quân nói”.

“Người Tây Dương đốt phá, giết chóc, làm đủ việc ác trên lãnh thổ quý quốc, nghe nói chúng đã giết hơn ba bốn trăm vạn người, các ngươi không hận ư?”
Advertisement
Bổn Trác Danh đanh mặt, nghiến răng nói: “Ngu ngốc…đám người Tây Dương đáng chết, ta hận không thể nhai sống bọn chúng”.

“Vậy ngươi có muốn báo thù?”
“Đương nhiên muốn, nhưng hỏa lực liên quân phương tây quá mạnh, chiến hạm tân tiến gấp mười lần chúng ta, báo thù nào có dễ?”
Đa Đoạt cười nói: “Nếu chúng đã chạy đến Phù Tang, phá cửa nhà các ngươi, vậy sao các ngươi không đến nhà đập nồi c*̉a chúng?"
“Là thế nào?”
“Rất đơn giản, hiện giờ chủ lực hạm đội liên quân đều ở Phù Tang, phòng thủ nước nhà chắc chắn yếu ớt, đã là nam nhi, phải nhân cơ hội này xâm nhập nhà chúng, lúc đó muốn làm gì thì làm, ăn gì uống gì, không phải thoả sức ư?”

“Ý ngài là, ăn miếng trả miếng, trực tiếp tiến công quê nhà liên quân?”
“Đúng vậy, dù sao các ngươi c*̃ng chẳng còn chỗ để về, tới đó tốt hơn đợi chết ở đây”.

Bổn Trác Danh trầm tư một lúc rồi nói: “Nhưng hạm đội c*̉a chúng ta hiện giờ chỉ chở nhiều nhất mười năm vạn người một lần, di chuyển qua lại sẽ phát sinh rất nhiều vấn đề”.

“Ai dà…ngươi nghĩ vậy là không được, bách tính ngươi bị giết sạch rồi, ngươi còn muốn quay lại? Cho dù chết ở đó c*̃ng tốt hơn chết đói, hoàng thượng ta quan tâm toàn dân thiên hạ, thực sự không chấp nhận những hành động vô sỉ c*̉a liên quân, vậy nên hạm đội Hoa Hạ c*̃ng sẽ giúp đỡ các ngươi vận chuyển người”.

Bổn Trác Danh khó hiểu nhìn Đa Đoạt: “Vậy điều kiện c*̉a quý quốc là gì?”
“Tất nhiên phải có điều kiện, thứ nhất, sau khi đưa các ngươi đến phương tây, hạm đội c*̉a các ngươi sẽ trở thành tài sản Hoa Hạ, thứ hai, Cao Ly chắc chắn thuộc về Hoa Hạ, thứ ba, cống nạp hai ngàn mỹ nữ Phù Tang, thứ tư, bồi thường năm trăm vạn lượng vàng”.

Bổn Trác Danh trợn mắt kinh ngạc, năm trăm vạn lượng, Phù Tang hoàn toàn không lấy đâu ra số tiền đó.

Thấy vẻ mặt bàng hoàng c*̉a hắn ta, Đa Đoạt nói tiếp: “Đừng lo, hoàng thượng không phải người vô lý, các ngươi có bao nhiêu vàng thì nộp bấy nhiêu, số còn lại ghi giấy nợ là được”.

Ghi nợ? Có thể làm trò này?
“Đa tướng quân, chuyện trọng đại, ta phải hỏi ý kiến Đức Xuyên tướng quân, khi nào ngài ấy trả lời, ta lập tức báo lại, mong ngài thông cảm”.

“Được, vậy ngươi nhanh lên, nếu không các ngươi chết đói hết, ta không chịu trách nhiệm”.

Sau khi Bổn Trác Danh rời khỏi, Kì Hoành mới lên tiếng: “Đa tướng quân, giấy nợ đáng tin không? Bọn chúng liệu có công nhận?”
“Đương nhiên là không, nhưng chúng ta phải bày tỏ chút thành ý, như vậy người Phù Tang mới tin ta muốn nghị hòa, lấy được bao nhiêu thì lấy, không phải vẫn còn hai ngàn mỹ nữ à”.

“Hi hi…hoàng thượng cần nhiều mỹ nữ như vậy làm gì nhỉ?”
Đa Đoạt liếc mắt: “Cho ngươi được không…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 597: 597: Tiếp Tục Đánh Không Phải Là Cách


“Tướng quân, mục đích c*̉a Hoa Hạ rốt cuộc là gì?”
“Hừ…chẳng qua là muốn mượn tay chúng ta làm suy yếu thực lực liên quân, lũ người xảo quyệt”.

“Vậy chúng ta có đồng ý điều kiện c*̉a chúng không?”
Advertisement
Đức Xuyên Nhất Nam kiên định nói: “Đồng ý, chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đặt cược vào chuyến đi phương tây, chỉ cần quê nhà liên quân bị tấn công, ý chí quân sĩ sẽ tụt giảm, dù thế nào đều có lợi cho ta”.

Rất nhanh sau đó, hai bên đã đạt được giao kèo, vô số khinh khí cầu Hoa Hạ vượt biển, đáp xuống thủ đô Phù Tang, chở hai ngàn mỹ nữ và một trăm vạn lượng vàng đi.

Hai nước vốn là kẻ địch không đội trời chung, nay vì lợi ích mỗi bên mà bắt tay.

Sự hợp tác ảnh hưởng đến bước đi c*̉a thế giới được người đời sau gọi là “Hiệp ước thảm hại”.

Cuối c*̀ng, vô số chiến hạm dưới sự giám sát chặt chẽ c*̉a khinh khí cầu, bắt đầu tiến về phương tây, người Phù Tang không hề hay biết, Hoa Hạ lại cho chúng vào tròng lần nữa…
Kế hoạch ban đầu c*̉a Phù Tang là chia tất cả quân đội làm hai, lần lượt tấn công Đại Bất Liệt Điên và Bồ Đào Nha, ép hạm đội hai nước quay về cứu viện, chia cắt hợp tác liên quân, nhưng hạm đội Hoa Hạ lại chia đại quân Phù Tang làm năm, đưa đến các nước khác nhau, dẫn đến mỗi nước đều bị tấn công, nhưng không hề chí mạng, khi Bổn Trác Danh nhận ra điều này thì đã muộn.

Những người Hoa Ha trượng nghĩa không thể bỏ rơi “đối tác” c*̉a mình, thế nên mỗi tướng lĩnh phụ trách quân đội Phù Tang đều được nhận một phần quà c*̉a Hoa Hạ, lần lượt là sách sinh tồn như “Luận về chiến tranh lâu dài”, “Bản chất chiến tranh du kích”, “Bí kíp sinh tồn nơi hoang dã”.

Phù Tang, phương đông.

Chiến tranh trên nước Phù Tang ngày càng trở nên gay gắt, gần một nửa lãnh thổ Phù Tang đã bị chiếm đóng, thương vong vô số, nhưng những người Phù Tang vẫn ngoan cường tiến hành các cuộc tập kích và phản công hàng đêm, khiến tinh thần của liên quân sa sút.

Tổng bộ liên quân.

“Thân vương Tô Đan, đã hai tháng trôi qua, quân đội thương vong quá nửa, tiếp tục đánh không phải là cách”.

“Đúng thế, đám người Phù Tang lì lợm thật, hay chúng ta cầu cứu đất nước?”

Tô Đan: “Một trăm năm mươi vạn liên quân, trong vòng hai tháng, lại không hạ bệ nổi Phù Tang nhỏ bé, đất nước sẽ đánh giá chúng ta thế nào? Đáng lẽ nên làm theo lời Ba Đốn từ đầu”.

“Thần vương Tô Đan, việc này không liên quan đến chính sách c*̉a chúng ta, nếu không hạ bệ được Phù Tang mà trực tiếp tấn công Hoa Hạ, chút quân ít ỏi, nắm nổi mấy phần thắng? Vì thế, chuyện quan trọng nhất hiện giờ là cấp tốc xin cứu viện, nhanh chóng hạ bệ Phù Tang".

“Đúng thế…”
Tô Đan thở dài: “Được rồi, ta sẽ viết thư cho nữ vương, thỉnh cầu sáu nước phái viện trợ tới…”
Thành Thiên Khải, Hoa Hạ.

Trong ngự hoa viên, Lãnh Thiên Minh dùng ánh mắt hiền từ c*̉a người cha quan sát Lãnh Tinh Thần tập đi.

“Ai…đúng đúng, không hổ là con trai lão vương gia…ha ha”.

Đúng lúc này, Quản c*̀ng bước tới, vừa hay nghe thấy câu này c*̉a Lãnh Thiên Minh, không khỏi thắc mắc, lão vương gia? Ai cha…không lẽ hoàng thượng bị lão Vương nhà bên đội mũ xanh, không ngờ…
“Quản c*̀ng, sao ngươi lại ở đây?”
“Hoàng thượng, thần có chuyện cần thương lượng với ngài”.

Lãnh Thiên Minh thần thần bí bí nhìn Quản c*̀ng, mỉm cười: “Đây là lần đầu ngươi tìm ta bàn việc, nói đi, chuyện gì?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 598: 598: Chẳng Lẽ Còn Phải Đợi Ta Dạy Ngươi Tham Ô”


“Hoàng thượng, ở đây chỉ có quân thần hai ta, ta muốn hỏi ngài một câu, những lời ngài từng nói có tính không?”
“Lời trẫm từng nói, đương nhiên là thật”.

“Vậy ngày đó ở thành Trường An, ngài đồng ý dẫn ta đi tìm các cô nương, giờ còn tính không?”
Advertisement
Lãnh Thiên Minh câm nín, tiểu tử này đúng là đồ bỏ đi…
“Quản c*̀ng, trẫm ngày đó thấy ngươi sắp chết, muốn cổ vũ ngươi, ngươi cho là thật?”
“Ta nghiêm túc mà, nếu không phải trong cơn mê nghe được những lời đó c*̉a hoàng thượng, ta đã không gắng gượng nổi”.

“Ai yo, thật là không nhìn ra, ngươi có sở thích này, haiz…c*̃ng không phải không được, thực ra ta muốn tới Câu lạc bộ Vạn Quốc xem thử, chỉ là, đường đường vua một nước…ngươi cảm thấy có hợp lý không?”
“Vậy…vậy ta có thể tự đi, nhưng…ngài phải xá tội cho ta”.

“Chuyện này c*̃ng đâu phải phạm pháp, có tội gì chứ?”
“Nhưng ta dù sao c*̃ng là mệnh quan triều đình, hơn nữa…ta không có tiền…”

Lãnh Thiên Minh nhìn Quản c*̀ng đoan đoan chính chính, không nhịn được mắng: “Tên phế vật ngươi, không biết kiếm thêm à, chẳng lẽ còn phải đợi ta dạy ngươi tham ô?”
Quản c*̀ng tủi thân đáp: “Ta chỉ muốn thử một lần, không muốn đến lúc chết…vẫn là xử nam”.

“Được được được…đi, tất cả chi phí tính vào ta”.

Quản c*̀ng lập tức vui vẻ: “Tạ hoàng thượng”.

“c*́t xéo…ah…đợi đã, về nhớ kể cho ta, chỗ đó rốt cuộc là nơi thế nào”.

“Hi hi…ngài yên tâm”.

Quản c*̀ng mỉm cười nham hiểm, có lẽ đánh chết Lãnh Thiên Minh c*̃ng không ngờ, tên tiểu tử này dám làm việc ngầm sau lưng hắn.

Câu lạc bộ Vạn Quốc thành Thiên Khải.

Câu lạc bộ Vạn Quốc ngày nay, phải gọi là xa xỉ, Cổ Bách Vạn đã biến nó thành một tiểu thành thu nhỏ, chỉ có một cổng vào duy nhất, bước vào trong, cảnh đầu tiên đập vào mắt là vô vàn mỹ nữ dị quốc mỗi người một vẻ, c*̀ng với phố phường, tửu lầu, giả sơn, hoa viên, và vô số kĩ viện.

Nếu vừa mắt mỹ nữ nào trên đường, chỉ cần nhớ được số hiệu, sau đó sẽ có người sắp xếp cho…Đây chính là thiên đường c*̉a người giàu…
Đêm nay trăng sáng như sao, trăm hoa đua nở, tại cổng Câu lạc bộ Vạn Quốc, một nhóm thanh niên bước vào.

“Này…các vị, muốn vào Câu lạc bộ Vạn Quốc, cần trả năm lượng vé vào cổng”.

“Cái gì? Mỗi vào cổng c*̃ng mất năm lượng? Điên rồi hả?”
“Vị này, Câu lạc bộ Vạn Quốc chúng ta trước giờ luôn ghi rõ giá cả, ngài đừng nghĩ rằng năm lượng này là uổng phí, cho dù ngài vào trong, chẳng làm gì, nhưng có thể ngắm mỹ nữ như mây thỏa mắt, rất xứng đáng, ngài không biết thôi…những mỹ nữ đó đều ăn mặc thiếu vải…”
Mấy người nghe thế lòng vui như nở hoa, nhưng giá này thật sự quá cao, đột nhiên, một âm thanh vang lên.

“Ai da, đây không phải Quản đại nhân ư? Không ngờ ngài c*̃ng tới đây, thất kính, thất kính…”
Quản c*̀ng mỉm cười đáp lễ.

Người gác cổng sững sờ, chết tiệt! Công sở Liêm Chính? Quản c*̀ng? Người này không dây vào được.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 599: 599: Ai Xinh Đẹp Thì Đưa Ngài Ấy Trước…”


“Phịch” một tiếng.

“Quản đại lão gia, Câu lạc bộ Vạn Quốc trước giờ an phận giữ mình, chưa từng làm chuyện phạm pháp”.

“Gọi ông chủ các người ra đây”.

Một lúc sau, một người đàn ông trung niên gầy nhẳng chạy ra.

Advertisement
“Thảo dân bái kiến Quản đại nhân, không biết Quản đại nhân đến đây có công vụ gì?”
“Công vụ thì không có, nhưng có hoàng mệnh”.

“Hoàng…hoàng mệnh, Quản đại nhân, ngài đừng dọa ta”.

Quản c*̀ng nói một cách đĩnh đạc: “Hôm nay ta phụng mệnh hoàng thượng đến tìm nữ nhân, vậy nên tất cả chi phí do hoàng thượng chi trả, hiểu chưa?”
Ông chủ kia trợn mắt nhìn nhóm người Quản c*̀ng.

“Sao? Ngươi không tin?”
“Không không…ta tin, ta tin, Quản đại nhân mời vào…”
Nhóm người nhanh chóng bước vào Câu lạc bộ Vạn Quốc, cảnh tượng trong này với một xử nam mà nói, có thể gọi là chí mạng, các mỹ nữ với vẻ đẹp dị tộc và tư thái phong phú, khiến người ta nhìn chỉ muốn chìm đắm trong thế giới hoan lạc…
Quản c*̀ng căng thẳng nói: “Ông chủ, ta…ta nên chọn thế nào?”
Ông chủ không dám lơ là, nãy giờ vẫn luôn theo sát Quản c*̀ng.

“Quản đại nhân, ngài nhìn số hiệu trên người các mỹ nữ đó, ưng ý ai thì ghi nhớ là được, chúng ta sẽ đưa đến cho ngài”.

Quản c*̀ng gật đầu: “Ồ…hiểu rồi, lấy giấy bút ra đây”.

Ông chủ khó hiểu nói: “Quản đại nhân cần giấy bút làm gì?”
“Phí lời, nhiều số hiệu như thế, sao ta nhớ hết nổi”.

“À…”
Cảnh tượng khiến tất cả nam nhân tại Câu lạc bộ Vạn Quốc đã xuất hiện: Quản c*̀ng dẫn theo vài người, đi thăm thú một vòng đường phố, mấy người đi theo còn không ngừng hô hào.

“Nào nào, Quản đại nhân phụng chỉ tìm nữ nhân, ai xinh đẹp thì đưa ngài ấy trước…”
“Tránh ra…tránh ra, Quản đại nhân thay mặt hoàng thượng đến đây…”
Dọc đường gặp không ít đại thần triều đình.

“Ai chà, Quản đại nhân lợi hại thật, phụng chỉ tìm nữ nhân, lão phu lần đầu được nghe, lần đầu được thấy”.

“Quản đại nhân ngầu thật, ở Hoa Hạ, ngài là người đầu tiên dùng danh nghĩa hoàng thượng tìm nữ nhân đó”.

“Ghê gớm, trước sau e là không có ai dám làm thế này”.

Quản c*̀ng c*̃ng mạnh dạn chào hỏi mọi người, sau khi dạo gần một vòng, hắn ta cuối c*̀ng c*̃ng dừng lại, nhìn tờ giấy trong tay, ngoắc ông chủ.

“Ông chủ, đã viết kín giấy rồi, lấy thêm tờ nữa”.

Ông chủ nhìn tờ giấy kia, toát mồ hôi lạnh, huynh đệ à, không muốn sống nữa hay sao.

Hoàng cung, thành Thiên Khải.
 
Back
Top Bottom