Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 480: 480: “không Bằng Vợ Ngươi”


Lãnh Thiên Minh thở phào một hơi, mỉm cười: “Vất vả cho nàng rồi”.

Phải biết rằng, mặc dù Hiên Vũ Ngọc Nhi là hoàng hậu, nhưng trước giờ không bao giờ quản chuyện hậu cung, tất cả mọi chuyện đều giao cho Mộ Như Tuyết xử lý, may là Mộ Như Tuyết làm việc bình tĩnh quyết đoán, trước giờ đều trị lí hậu cung đâu ra đó.

Lãnh Thiên Minh vô c*̀ng kích động, hắn lại sắp có thêm con, đó là cảm giác tràn ngập kỳ vọng và mong chờ khó mà diễn tả.

Advertisement
“Oee”, một tiếng khóc vang lên, cả đại điện lập tức đại hỉ.

“Sinh rồi…sinh rồi…”
Bà đỡ nhanh chóng chạy ra, mỉm cười nói: “Chúc mừng hoàng thượng, lại là một vị hoàng tử”.

Lãnh Thiên Minh chạy vào trong, nhìn đứa bé nhỏ xíu vừa sinh ra, lại nhìn sang Hiên Vũ Ngọc Nhi, hai người không nói lời nào, chỉ đối mắt mỉm cười với nhau…
“Đặt tên gì bây giờ? Chàng đã nghĩ xong chưa?”, Hiên Vũ Ngọc Nhi hỏi.

“Chưa nghĩ qua, nàng đặt đi”.

“Ta không biết”.

“Nàng thấy hay là được, đừng tùy ý như ta”.

“Vậy thì gọi là…Tinh Thần đi, nhật minh tinh thần, trường trường cửu cửu”.

“Được, vậy gọi là Lãnh Tinh Thần”.

c*̀ng lúc đó, ở biên cương phía bắc đại lục Tây Âu, An Na Nhất Thế đang dùng sức gào thét.

“AA…đau chết ta rồi, Đa Đoạt tên khốn ngươi, ngươi là tên súc sinh”.

“Nữ vương bệ hạ, người đừng chửi nữa, tiết kiệm chút sức lực…dùng sức…sắp sinh ra rồi”.

Không sai, An Na Nhất Thế c*̃ng đã tới lúc lâm bồn, nữ nhân chính là như vậy, bình thường cao ngạo kiên cường, nhưng c*̃ng luôn có lúc sụp đổ, lúc này An Na Nhất Thế sắp không trụ nổi nữa, đau khổ, vô lực, chỉ có thể chịu đựng tất cả, việc duy nhất làm được bây giờ là lớn tiếng chửi mắng.

Bộ Binh, thành Thiên Khải, Hoa Hạ.

Vài người đang ngồi nói chuyện phiếm.

“Đa tướng quân, cả bộ Binh, chỉ còn mỗi ngài độc thân, ngài định bao giờ thành thân?”
“Đúng đấy, mấy huynh đệ chúng ta đều lo thay cho ngài, có khi nào ngài không được hả?”
Đa Đoạt quát lớn: “Ông nội các ngươi, Đa Đoạt ta nhất trụ kình thiên, một đêm bảy lần, một lần cả tuần, nói ta không được, đùa cái gì chứ”.

“Ha ha ha…”, đám đông bật cười hô hố.

Một tướng quân trêu đùa: “Đa tướng quân, vậy ngài định lúc nào thành hôn? Không phải ngài vẫn nhớ nhung nữ vương La Sát đó chứ? Ta nghe nói hai người làm cả một đêm, nữ nhân La Sát cảm giác thế nào hả?”
Đa Đoạt cười đen tối: “Không bằng vợ ngươi”.

“Ha ha ha”, đám đông lại được trận cười hả hê.

Lúc này, An Na đã sức tàn lực kiệt, cuối c*̀ng c*̃ng sinh hạ một nam hài, nàng ta ôm chặt đứa bé, không nén nổi nước mắt, có cảm giác kích động không nói nên lời, mặc dù đứa trẻ trông giống tên súc sinh kia, nhưng c*̃ng khá đáng yêu…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 481: 481: Giáp Tử Thất Ta Đúng Là Một Thiên Tài


Đối với Lãnh Thiên Minh mà nói, hắn cũng đã từng nghĩ tới Lãnh Tinh Thần và Lãnh Thần An, thậm chí sau này còn có thêm con nữa thì liệu có xảy ra khả năng tranh giành vương vị hay không, do nhiều triều đại qua các thế hệ vì quyền lợi mà huynh đệ tương tàn, tàn sát lẫn nhau, trong gia tộc hoàng gia không thể có cuộc sống như bình thường được...!
Nhưng Lãnh Thiên Minh không sợ, có lẽ người khác nghĩ rằng huynh đệ nhất định sẽ tranh cướp ngôi báu nhưng điều mà Lãnh Thiên Minh nghĩ lại là có hai đứa con trai cũng không đủ dùng, thế giới này lớn như vậy, tối thiểu cũng phải mấy chục người mới có thể cai quản hết được...!
A...!quả nhiên là kẻ vô tri thì không biết sợ...!
Advertisement
Thành Thiên Khải, xưởng công binh.

Giáp Tử Thất đã mấy ngày không được nghỉ ngơi tử tế rồi, do mức độ quan tâm của hoàng thượng đối với máy Nữu Khắc Man, chiến xa thiết giáp gần bằng với sự ra đời của Nhị hoàng tử, cho nên ông ta đương nhiên không dám lơ là...!
"Giáp đại nhân, trọng lượng của khẩu đại bác này quá lớn, sau khi lắp đặt lên thì chiến xa thiết giáp căn bản không nhúc nhích nổi".

"Ừ...!ta cũng đang nghĩ đến vấn đề này, các ngươi nhìn bản vẽ này của hoàng thượng đi, chỗ dài dài này cũng không giống với đại bác, ngược lại có chút giống..."
"Trung Hoa số 1?"

"Trung Hoa số 1? Đúng vậy, nếu như có thể thay đại bác thành Trung Hoa số 1 thì thể tích và trọng lượng sẽ giảm xuống rất lớn, nhanh...!mang mấy khối Trung Hoa số 1 tới đây".

Giáp Tử Thất nhìn bản vẽ, chẳng lẽ hoàng thượng đang muốn kiểm tra ông ta ư? Nòng pháo của đại bác không thể nào dài thế được, đây rốt cuộc là có ý gì?
Nòng pháo? Nòng pháo? Nếu như chế tạo ra được một nòng pháo dài như vậy, dùng để bắn Trung Hoa số 1, vậy sẽ có tình huống thế nào?
Mắt Giáp Tử Thất lóe lên, đến giày cũng không kịp đi, hô lớn: "Lập tức gọi người phụ trách bộ phận thợ rèn tới đây cho ta".

Trung Hoa số 1 hiện nay đã rất thành thục rồi, nhưng do tính ứng dụng của đại bác và khinh khí cầu nên Trung Hoa số 1 vẫn luôn không được trọng dụng, nếu như có thể lắp đặt Trung Hoa số 1 lên chiến xa thiết giáp, nhờ vào nòng pháo dài nhỏ để b4n ra thì chẳng phải chính là pháo đài di dộng sao.

Giáp Tử Thất càng nghĩ càng cảm thấy tỷ lệ thành công rất cao, không khỏi bật cười ha hả.

"Ha ha...!Giáp Tử Thất ta đúng là một thiên tài..."
Mọi người bên cạnh không khỏi cảm thán, lẽ nào Giáp đại nhân cũng bị hoàng thượng lây cho rồi sao?

Bên ngoài xưởng công binh thành Thiên Khải, vô số lò luyện vừa được xây dựng xong, lượng lớn các loại linh kiện chính bằng sắt và bánh răng bắt đầu được chết tạo, từng cỗ máy Nữu Khắc Man cỡ lớn được làm ra.

Lãnh Thiên Minh lúc này đang vẽ tranh trong ngự thư phòng xa hoa của mình, tranh gì ư? Tàu hỏa..

làm hoàng đế đúng là thích thật, chỉ cần nói với cấp dưới suy nghĩ và kỹ xảo của mình thì bọn họ sẽ nghĩ mọi cách để thực hiện...!
"Tân Cửu...!khanh thấy bức vẽ này của ta thế nào?"
"A..."
Tân Cửu thầm nghĩ, đây là đang vẽ cái quái gì thế này?
"A...!đẹp...!đẹp..."
"Ha ha...!khanh có biết không? Có thứ này rồi thì thời gian tập kết của đại quân Hoa Hạ ta sau này ít nhất có thể đẩy nhanh lên gấp đôi, không chỉ có vậy, việc điều động vật tư trong nước cũng có thể hoàn thành trong thời gian ngắn, đồng thời xây dựng vô số lưu trạm Hắc Kỳ quân dọc mấy con đường sắt uốn lượn này, một mạch đả thông hậu cần của cả nước".

Tân Cửu cái hiểu cái không, do với kiến thức hiện tại của ông ta thì thật sự rất khó để hiểu được.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 482: 482: Quản Cùng Hiện Nay Đang Ở Đâu


"Hoàng thượng nói được thì chắc chắn là được".

"Hoàng thượng...!cấp báo..."
Advertisement
Lãnh Thiên Minh sững người, hiện tại các nơi đều không có chiến tranh, cấp báo ở đâu ra chứ.

"Có chuyện gì vậy?"
"Quản cùng đại nhân bị ám sát nguy hiểm đến tính mạng...!e rằng...!e rằng không xong rồi".

"Cái gì?"
Lãnh Thiên Minh lập tức đứng bật dậy, Quản Cùng bị ám sát, hắn hoàn toàn không hề có chút đề phòng với việc này, phải biết rằng từ khi Quản Cùng tới thành Thiên Khải, xây dựng công sở Liêm Chính, nhờ mấy vụ án lớn làm chấn động cả nước mà được dân chúng kính yêu, sao lại đột nhiên bị ám sát chứ?

"Chuyện là thế nào?"
"Nghe nói Quản đại nhân gần đây nhận được báo án, đang xử lý một vụ tham ô lớn, trong đó còn liên quan đến rất nhiều quan viên và gia tộc hoàng thất, mấy ngày trước Quản đại nhân vừa rời khỏi thành Thiên Khải, hôm nay chúng thần đã nhận được tin tức ám sát, hiện giờ đã không rõ sống chết rồi".

Tân Cửu nói: "Hoàng thượng, nhất định là thế lực tham ô trong nước cấu kết lại với nhau, Quản đại nhân cương trực công chính, liên tiếp điều tra ra được vô số vụ án th*m nh*ng, hiện tại xem ra bọn chúng không nhịn được nữa nên dám trực tiếp ra tay với đại thần khâm sai của hoàng thượng".

"Mẹ kiếp, Quản Cùng là kim khoa đầu giáp do lão tử khâm điểm, lại dám ra tay với tâm phúc của lão tử, cũng trách ta, từ trước tới nay chỉ nghĩ đến mở mang bờ cõi mà quên đi hiểm họa tiềm tàng lớn nhất của Hoa Hạ này, cũng không phải ở nước ngoài, mà ngay tại trong nước, thậm chí trên chính triều đình này".

"Hoàng đượng nói đúng, phải biết rằng bên cạnh Quản đại nhân lúc nào cũng có mấy trăm thân vệ, người bình thường không thể động được đến ngài ấy, chỉ sợ..."
"Sợ gì? Nói đi..."
"Chỉ sợ có liên quan đến quân đội, mặc dù Hoa Hạ chúng ta hiện nay nhìn có vẻ trông rất hòa thuận, nhưng dù sao vẫn còn rất nhiều di thần từ thời Đại Lương trước đây, từ sâu trong lòng bọn họ vẫn coi chúng ta như kẻ thù, cho nên chúng ta bắt buộc phải sớm chuẩn bị, dù sao trộm trong nhà cũng khó đề phòng hơn".

Lãnh Thiên Minh lặng lẽ gật đầu.

"Quản Cùng hiện nay đang ở đâu?"
"Thành Trường An, đã được châu phủ địa phương bảo vệ và đang cứu chữa ạ, nhưng trong thư có nói...!bị thương đến tận nội tạng, đại phu căn bản đều bó bay, e rằng cơ hội không lớn..."
Lãnh Thiên Minh đứng lên, lạnh lùng nói: "Truyền lệnh cấm quân lập tức tập kết, ta phải đích thân tới thành Trường An xem sao, rốt cuộc là kẻ không muốn sống nào dám động vào người của lão tử".

Đi ra bên ngoài điện, Lãnh Thiên Minh đột nhiên nghĩ đến một người.

"Tân đại nhân, khanh lập tức lên khinh khí cầu đến thành Biện Lương, thay ta đón một người, có lẽ hiện nay chỉ có ông ta là có thể cứu được Quản Cùng, mặc dù không biết có đến kịp hay không nhưng cũng phải dốc hết sức thử một lần".

Tin tức Quản Cùng bị ám sát lập tức tạo nên tiếng động khổng lồ, tất cả mọi người đều biết hoàng thượng là một người rất bảo vệ người của mình, tâm phúc của hắn chỉ hắn có thể đánh, có thể mắng, nhưng người khác dám động vào thì chính là muốn tìm đến cái chết.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 483: 483: Chẳng Có Khách Nào Đến Chỗ Chúng Ta Cả


Huống chi Quản Cùng hiện nay là đại quan nhất phẩm của triều đình, tổng đốc công sở Liêm Chính mang hoàng mệnh giám sát thiên hạ, những kẻ này lại dám trực tiếp ra tay với Quản Cùng, không khác gì tạo phản...!
Trong lòng Lãnh Thiên Minh thực sự lo lắng, bởi vì lần đầu tiên hắn cảm nhận được bản thân hiểu quá ít về quốc gia này, hắn chỉ đơn thuần cho rằng tất cả mọi người đều có cùng suy nghĩ với hắn, đồng tâm hiệp lực, nhất trí đấu với giặc ngoài.

Thế nhưng lòng người há có thể dễ dàng nắm trong tay như vậy...!
Advertisement
Thành Trường An có thể nói là chỉ đứng ngay sau thành Thiên Khải trên cả Hoa Hạ, số lượng nhân khẩu, mức độ phồn hoa đều tương đương với thành Thiên Khải, thậm chí chỉ có hơn chứ không có kém.

Lúc này, trong một tửu đ**m phồn hoa, mấy người đang ngồi ở đó với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Tại sao không thương lượng với ta đã hành động? Các ngươi phải biết Quản Cùng này chính là nghịch lân của hoàng thượng, động vào hắn ta không khác gì tuyên chiến với hoàng thượng đó".

"Lão vương gia, chuyện xảy ra quá đột ngột, ta cũng không có lựa chọn nào khác, tên Quản Cùng đó mềm cứng đều không xong, đã điều ra ra không ít nhược điểm của chúng ta, nếu như không xử lý hắn ta thì e rằng cả tổ chức sẽ bị liên đới xóa sạch tận gốc mất".

"Vớ vẩn, thế lực Trường An hội của chúng ta trải khắp cả nước, còn có rất nhiều đại quan triều đình và trọng thần bộ binh, từ hồi Đại Lương đã không có ai dám động vào, há có thể vì một tên Quản Cùng nhỏ bé mà bị lật đổ được? Nếu như có người để lộ dấu vết thì buông bỏ là được, tại sao lại l* m*ng như thế?"
Mấy người đối diện đều không một ai lên tiếng.

"Hiện nay hoàng thượng muốn đích thân tới thành Trường An, một khi hoàng thượng tức giận, muốn điều tra tới cùng chuyện này, các ngươi cứ chuẩn bị sẵn chờ chết đi".

"Lão vương gia, hoàng thượng hiện tại...!cũng không phải là người Đại Lương ta, thực sự không được thì chúng ta xử lý cả hoàng thượng, sợ hắn làm gì?"
"Bốp..."
Người vừa lên tiếng bị lão vương gia đó hung hăng cho một bạt tai ngã lăn ra đất.

"Thứ khốn nạn, ta thấy ngươi sống đủ rồi đúng không, lại dám ra tay với hoàng thượng, ta nói cho các ngươi biết Nhị hoàng tử hiện nay vừa mới ra đời, chủ nhân của thiên hạ này đã được xác định, nếu như có người dám làm điều bất lợi với hoàng thượng, động đến căn cơ Hoa Hạ ta, ta sẽ g**t ch*t kẻ đó đầu tiên".

Hoa Hạ, thành Biện Lương.

Trong một y quán cũ rách, một ông già đang ngồi đó uống rượu.

"Sư phụ, công việc không thể cứ tiếp tục như vậy được, chẳng có khách nào đến chỗ chúng ta cả".

Lão già cười ha ha nói: "Không có ai đến thì nghỉ ngơi, vừa hay hôm nay ta mới bắt được mấy con chuột, chiều mổ bụng chúng đi..."
"Ai yo...!sư phụ, người đừng suốt ngày nghĩ đến giải phẫu nữa, khắp nơi đều là máu, không có ai dám đến khám bệnh, người xem những tiệm thuốc khác làm ăn tốt bao nhiêu".

"Trẻ ranh thì hiểu cái gì, theo đuổi y thuật cao nhất chính là không ngừng đột phá, rất nhiều bệnh không thể trị khỏi chỉ dựa vào uống thuốc được, cho nên bắt buộc phải giải phẫu".

"Cái này con biết, bao nhiêu người bệnh đều phải chịu chết ở những y quán khác đều được người chữa khỏi, theo lý mà nói việc làm ăn của chúng ta phải càng ngày càng tốt lên mới đúng, nhưng người thì hay rồi, ngày nào cũng nghiên cứu y thuật, bệnh vặt bình thường thì không muốn khám, nhưng trên đời này làm gì có nhiều chứng bệnh nghi nan thế chứ".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 484: 484: Vậy Người Cần Cứu Là Ai


"Cái này con hiểu, chỉ là thấy bất công thay cho người, người lợi hại như vậy, cứu được nhiều bệnh nhân mà bọn họ không chữa được như vậy, nhưng bọn họ lại kêu người là kẻ điên, đồ nhi tức không chịu được..."
Trong lúc nói chuyện thì có một người đi vào.

"Cho hỏi có phải là Lý đại phu, Lý Hoa Đà?"
Lý Hoa Đà vươn vai, rồi lại uống một ngụm rượu.

"A...!chính là ta, ông tới khám bệnh sao?"
Advertisement
Người tới chính là Tân Cửu, Tân Cửu nhìn Lý Hoa Đà, vẻ mặt không dám tin, lẽ nào đây chính là thần y mà hoàng thượng nhắc đến? Người này nhìn giống...!một kẻ điên hơn...!
Lý Hoa Đà có mái tóc lưa thưa, y phục nhếch nhác, thậm chí còn loang lổ vết máu, thực sự rất khó hình dung ông ta với một vị đại phu.

"Ông chính là Lý Hoa Đà?"
"Đúng vậy..."
"Chủ nhân nhà ta muốn mời ông đi một chuyến, giúp đỡ cứu chữa người bệnh".

Lý Hoa Đà đến nghĩ cũng không nghĩ liền trả lời: "Không đi, muốn chữa bệnh thì đưa người đến đây, ta không rảnh".

Đồ nhi bên cạnh sốt ruột đến mức sắp nhảy dựng cả lên.

"Sư phụ, bây giờ cũng không có việc gì, người đi đi".

"Không đi...!còn phải phẫu thuật cho chuột nữa".

Tân Cửu càng lúc càng cảm thấy người này không đáng tin, nhưng hết cách rồi, hoàng mệnh bên người bất luận thế nào cũng phải mời được ông ta đi.

"Lý đại phu, không phải ta nhất định muốn mời ông đích thân tới, mà là do sự việc đột xuất, người bệnh không đi được".

"Không đi được? Vậy thì sắp chết rồi, các người có thể khiêng mang đến đây".

Tân Cửu vẻ mặt cạn lời nói: "Người bệnh...!không ở thành Biện Lương".

"Cái gì?"
Lý Hoa Đà sững sờ.

"Không ở thành Biện Lương, vậy thì ở đâu?"
"Thành Trường An..."
Lý Hoa Đà đứng bật dậy, tỏ ra không hiểu.

"Từ đây tới thành Trường An cho dù cưỡi ngựa cũng phải mất năm ngày, ông đùa ta à".

"Lý đại phu yên tâm, ngồi khinh khí cầu thì không đến hai ngày là có thể tới rồi".

"Khinh khí cầu?"
Đồ nhi bên cạnh mừng rỡ nói: "Chính là khinh khí cầu bay trên trời đó ư? Ta đã từng nhìn thấy một lần".

Lý Hoa Đà nói: "Khinh khí cầu đó là vật chuyên dụng của triều đình, các người rốt cuộc là ai?"
"Tại hạ là Tân tướng Tân Cửu của Hoa Hạ".

Lý Hoa Đà sững người.

"Vậy người cần cứu là ai?"
"Tổng đốc công sở Liêm Chính, Quản Cùng".

"Quản Cùng, chính là Quản Cùng chuyên điều tra tham quan?"
"Đúng vậy".

Đồ nhi bên cạnh kích động chạy đến, kéo lấy Lý Hoa Đà.

"Sự phụ, là Quản đại nhân, tháng trước đã từng tới thành Biện Lương chúng ta, xử tử kẻ gian cắt xén thuế má ngay tại chỗ, bách tính đều nói Quản đại nhân là Thanh Liêm đại lão gia chuyển thế, người nhất định phải cứu ngài ấy".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 485: 485: Khinh Khí Cầu Này Sao Lại Tới Đây Nhỉ


"Được rồi...!được rồi, nghe nói rồi, sư phụ của con không điếc".

Sau đó Lý Hoa Đà nhìn về phía Tân Cửu nói: "Vậy Quản đại nhân mắc bệnh gì?"
Tân Cửu do dự một lát rồi nói: "Quản đại nhân bị thích khách ám sát, tổn thương đến nội tạng, đại phu bên đó hết cách cứu chữa".

Advertisement
Lý Hoa Đà ngờ vực hỏi: "Vậy tại sao ông còn tới tìm ta?"
"Bởi vì có người giới thiệu".

Lý Hoa Đà nghĩ nghĩ rồi không hỏi thêm nữa.

"Được, Tân tướng đợi chút, ta sửa soạn hành lý một chút".

Không lâu sau, Lý Hoa Đà dẫn theo đồ nhi đi ra, Tân Cửu vẻ mặt hoang mang, vốn cho rằng ông ta nói sửa soạn là muốn chỉnh đốn y phục, kết quả thật sự chỉ thu dọn mỗi hành lý còn bản thân thì vẫn nguyên bộ dạng đó.

"Tân tướng, khinh khí cầu đó ở đâu? Cho ta và đồ nhi của ta thử trải nghiệm chút đi".

Tân cửu ra khỏi tiệm thuốc, ra hiệu cho người bên cạnh, chỉ thấy người đó lấy ra một cây tiêu, thổi hướng lên trời, rất nhanh liền có hai chiếc khinh khí cầu xuất hiện trên bầu trời Biện Lương, bay về phía bãi đất trống trước y quán rồi hạ xuống.

"Lý đại phu, thời gian cấp bách, đành trực tiếp xuất phát tại đây, sắp xếp có chút sơ sài vội vã, mong lượng thứ".

"A, khinh khí cầu này to vậy", Lý Hoa Đà và đồ nhi nhìn thấy khinh khí cầu càng lúc càng lớn, căn bản không để ý đến Tân Cửu đang nói gì.

Xung quanh rất nhanh có rất nhiều người vây đến, hiện giờ mặc dù căn bản dân chúng Hoa Hạ đều đã biết đến khinh khí cầu này, nhưng muốn quan sát ở khoảng cách gần thế này cũng rất hiếm có cơ hội.

"Haiz...!khinh khí cầu này hóa ra to như vậy, ta cứ tưởng rằng nhỏ lắm".

"Đúng thế, nhìn trên trời thì như một cái bát con nhỏ, không ngờ hạ xuống lại khổng lồ như vậy".

"Khinh khí cầu này sao lại tới đây nhỉ?"
"Nhìn bên đó đi, hình như là tới tìm Lý điên..."
Đến khi hai sư đồ lên khinh khí cầu thì khinh khí cầu lập tức bay lên, để lại đám người đang quan sát cảm thán phía dưới.

"Lý điên lần này sắp phát đạt rồi, nhất định là bấu víu được vào quý nhân quan to rồi".

"Ta thấy chưa hẳn, có thể dùng khinh khí cầu là người thế nào chứ? Đến tìm Lý điên có thể có chuyện gì tốt đẹp? Chắc chắn là có bệnh nặng chữa không khỏi, e rằng sắp không giữ được tính mạng rồi".

Hoa Hạ, thành Trường An.

Tin tức hoàng thược muốn đích thân tới thành Trường An đã truyền khắp cả thành, quân đội phòng thủ thành, binh lính phủ nha toàn bộ xuất động giới nghiêm, khẩn trương đợi lệnh.

Buổi chiều, quan quân thủ thành đang kề bên tường thành, tiến hành tuần tra thị sát thì thấy vô số khinh khí cầu từ phía đường chân trời đang bay đến thành Trường An, hoàng kỳ trên khinh khí cầu đại diện cho thân phận của hoàng thượng.

Trời ơi...!hoàng thượng để nhanh chóng tới thành Trường An mà lại trực tiếp ngồi khinh khí cầu đến đây.

Đúng 100 chiếc khinh khí cầu chở đầy 500 cấm quân cùng đi, đồng thời còn có 5000 kỵ mã quân Hắc Kỳ cùng tới.

Hành động này của hoàng thượng đầu tiên đã phát ra tín hiệu với thành Trường An rằng hoàng thượng rất quan tâm đến Quản Cùng...!
Khinh khí cầu không dừng ở ngoài thành mà bay thẳng đến châu phủ thành Trường An, để lại một mảng trống trơn cho đám quan viên vốn có ý định đón tiếp ngoài cổng thành.

Cấm quân thời đại này có lực uy h**p cực kỳ lớn, thậm chí Huyện lệnh bình thường gặp cấm quân cũng phải hành lễ, cho nên căn bản không ai dám chọc vào, huống chi đây còn là 500 thân vệ của hoàng đế.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 486: 486: Bọn Chúng Có Bao Nhiêu Người


Cấm quân lập tức tiếp quản cả châu phủ, nghiêm cấm bất cứ ai ra vào.

Đi xuống khinh khí cầu, Lãnh Thiên Minh đến phòng của Quản Cùng đầu tiên.

"Quản đại nhân thế nào rồi?"
Advertisement
Mấy đại phu quỳ xuống dưới đất, run rẩy nói: "Hoàng thượng...!Quản đại nhân bị nội thương, máu huyết tắc nghẽn không thể lấy ra được, sợ là chỉ được vài ngày nữa..."
Lãnh Thiên Minh không nói gì, đi đến cạnh giường mới nhìn rõ hóa ra vết thương trên người Quản Cùng không chỉ có ở phần ngực, cánh tay, bên hông còn có hai ba vết chém, nhưng đều không phải vết thương trí mạng.

"Các ngươi không chữa được đúng không?"
Đám đại phu đó sợ hãi khi nghe được câu hỏi này, đế vương xưa nay cứ hễ hỏi câu này xong thì câu tiếp theo nhất định sẽ là lôi ra ngoài, chém.

"Hoàng thượng, thần...!thần thật sự...!đã dốc hết sức rồi, hoàng thượng tha tội".

"Có thể kéo dài thêm chút thời gian cho hắn ta không?"
"Việc này phải dựa vào ý chí của Quản đại nhân, nói thực Quản đại nhân có thể kéo dài đến hiện tại đã rất khó khăn rồi, phải biết rằng với tình trạng này ngài ấy mỗi khắc mỗi giờ đều đang phải chịu đựng nỗi đau rất lớn".

Lãnh Thiên Minh siết chặt nắm tay.

"Các ngươi nghe kỹ cho ta, ta không trách tội các ngươi không chữa được, nhưng trong hai ngày không được để hắn ta chết, nếu như trong hai ngày để hắn ta chết thì các ngươi cũng đi cùng luôn đi".

"A...!vâng...!hoàng thượng..."
Lãnh Thiên Minh nhìn Quản Cùng đang trong trạng thái hôn mê sâu, không nói gì nữa rồi quay người đi ra ngoài, mấy chục thân vệ đi theo bảo vệ Quản Cùng sau khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh liền lần lượt quỳ xuống.

"Thuộc hạ đáng chết, không thể bảo vệ tốt Quản đại nhân, xin hoàng thượng trách phạt".

Lãnh Thiên Minh nhìn về phía mấy người, lạnh lùng hỏi: "Rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Một thân tín của Quản Cùng trong đó đáp lời: "Hồi bẩm hoàng thượng, mấy tháng trước đây chúng thuộc hạ đã nhận được rất nhiều báo tin từ thành Trường An, nhưng mỗi lần cử người tới điều tra thì người báo tin lại biến mất một cách kỳ lạ.

Cho nên Quản đại nhân kết luận rằng thành Trường An có bí mật không thể để cho người khác biết, mấy ngày trước lại có một kẻ báo tin mật, cử báo tri phủ thành Trường An, Phúc An Sơn lũng đoạn thị trường, buôn bán lậu muối ăn, nhưng khi người của chúng ta đến thì người cử báo đó lại biến mất một cách quái lạ.

Quản đại nhân thấy chuyện này không bình thường nên đích thân tới đây, ai ngờ khi chúng thuộc hạ vừa điều tra được hai ngày thì đã gặp phải ám sát".

"Lần này các ngươi xuất hành không phải có gần 100 thân vệ sao? Hơn nữa các ngươi cũng đều là tinh anh của quân Hắc Kỳ ta, kẻ nào có năng lực này? Vượt qua các ngươi để ám sát Quản Cùng".

"Hoàng thượng, thuộc hạ không dám chắc chắn nhưng thân thủ của đám thích khách này rất giỏi, hơn nữa kỷ luật nghiêm ngặt, tuyệt đối không phải phản động bình thường, ngược lại...!giống với quân nhân đã từng được huấn luyện kỹ lưỡng hơn..."
"Bọn chúng có bao nhiêu người?"
"Ước chừng khoảng 50 người, đã mai phục bên đường từ trước rồi đột nhiên phát động tấn công, giống như đã biết trước chúng thuộc hạ sẽ đi qua vậy, hơn nữa mấy tên thích khách cầm đầu còn chạy thẳng về phía Quản đại nhân, đám thuộc hạ căn bản không kịp phản ứng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 487: 487: Ngươi Chắc Chắn Hắn Ta Chỉ Biết Những Chuyện Này


Những người này không ra tay với người khác chứng minh bọn chúng cũng không muốn làm to chuyện, chỉ muốn ép Quản Cùng vào chỗ chết, cũng chứng minh rằng Quản Cùng rất có khả năng đã điều tra ra bí mật khiến chúng sợ hãi, điều càng khiến người ta lo lắng là những kẻ này rất có khả năng có liên quan đến quân đội...!
"Mẹ kiếp, đây là muốn chơi đến cùng với lão tử à".

Lãnh Thiên Minh không kiềm chế được chửi bới, tin tức của bản thân hắn quá ít, căn bản không thể nào xuống tay, Quản Cùng lại sống chết khó lường, cũng không biết tên thầy y điên kia có đáng tin không.

Advertisement
"Đi, gọi tri phủ thành Trường An, Phúc An Sơn tới đây cho ta".

Lãnh Thiên Minh nói.

"Rõ".

Nếu chuyện là do Phúc An Sơn này mà ra thì hắn ta nhất định cũng là một trong những người tham gia, chỉ là không biết tên Phúc An Sơn này rốt cuộc biết được bao nhiêu, diễn vai trò gì, nhưng hiện tại nút đột phá duy nhất chỉ có hắn ta mà thôi.

Phủ đệ Phúc An Sơn.

Trong thư phòng, Phúc An Sơn vẻ mặt lo âu, đang thu dọn hành lý của mình.

Đột nhiên có một người đi vào.

"Trương tướng quân, sao ngươi lại tới đây, không phải đã hẹn gần đây không được gặp nhau sao?"
"Ta tới là do ý kiến của bên trên, Quản Cùng rốt cuộc đã điều tra được gì? Tại sao ngày hôm đó hắn ta lại tới tìm ngươi?"
Phúc An Sơn nói: "Tên nhãi đó có lẽ chỉ điều tra được chứng cứ chúng ta buôn lậu muối ăn, cho nên muốn chạy tới trực tiếp chất vấn ta, về phần chuyện khác thì hắn ta không nhắc tới".

"Ngươi chắc chắn hắn ta chỉ biết những chuyện này?"

"Có lẽ có thể chắc chắn, chúng ta không phải có người ở công sở Liêm Chính sao, các ngươi có thể bảo họ xác nhận lại".

"Chỉ điều tra ra ngươi buôn lậu muối ăn mà ngươi dám điều động ám vệ đi ám sát Quản Cùng, có phải ngươi điên rồi không?"
Phúc An Sơn sợ hãi nói: "Ta...!ta hết cách rồi, hắn ta nhất định sẽ đi tìm nhân chứng, đến lúc đó ta cũng không sống được, hơn nữa ta cũng đã dặn dò chỉ giết một mình Quản Cùng".

"Khốn nạn, ban đầu ta không nên kêu Ám Ảnh phối hợp với ngươi, gi3t ch3t Quản Cùng khiến bên trên phẫn nộ, hiện nay cũng đã kinh động tới cả hoàng thượng rồi, một khi hoàng thượng muốn đích thân điều tra chuyện này thì cả tổ chức sẽ liên lụy vì ngươi mất".

"Ta...!ta biết, cho nên...!không phải ta đang...!chuẩn bị rời khỏi nơi này sao? Hoàng thượng tuyệt đối không thể tìm được ta, cho dù có tìm được ta, đánh chết ta cũng không nhận, bọn họ không có chứng cứ, ngược lại Quản Cùng thì chắc hẳn phải chết".

Tay Trương tướng quân đó xoay đầu nhìn về bên ngoài, một người mặc áo đen đi vào.

"Ám Ảnh, Quản Cùng không còn cơ hội sống nữa chứ?"
Hắc y nhân trả lời: "Tướng quân yên tâm, là ta đích thân ra tay, mặc dù không gi3t ch3t hắn ta ngay tại chỗ nhưng cũng chắc chắn chết không nghi ngờ".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 488: 488: Chuyện Xảy Ra Lúc Nào


Trương tướng quân gật đầu nói: "Họa là do hai người các ngươi gây ra thì hai ngươi nên hiểu rõ, hiện nay sơ hở duy nhất của chúng ta chính là Phúc An Sơn, muốn giữ được bí mật, cách an toàn nhất là gì có lẽ ngươi biết rồi chứ".

Hắc y nhân chắp tay nói: "Thủ hạ rõ".

Nói xong Trương tướng quân liền đi ra khỏi thư phòng, Phúc An Sơn lúc này nghe cũng đã hiểu ra đây là muốn gi3t ch3t mình.

Advertisement
"Trương tướng quân, đừng mà...!đừng gi3t ch3t ta, ta sẽ không hé răng nửa lời đâu, hiện tại bọn họ không có chứng cứ gì cả, tha cho ta đi".

Hắc y nhân đó bước từng bước tới, rút kiếm ra.

"Ám Ảnh đại nhân, tha cho ta đi, cầu xin ngươi đó, ta còn có vợ con nữa".

Hắc y nhân nói: "Ngươi chưa được tướng quân đồng ý đã lấy thủ lệnh của tướng quân bảo ta đi gi3t ch3t Quản Cùng, ngươi muốn chết nhưng ta không muốn, ngươi an tâm lên đường đi, như vậy thì người nhà của ngươi còn có thể có một con đường sống".

Nghe được câu này, Phúc An Sơn đột nhiên bình tĩnh lại: "Được, hy vọng các ngươi có thể nể tình công lao mấy năm nay của ta mà bỏ qua cho người nhà ta, bọn họ không biết gì cả".

"Được...!phốc..."
Hắc y nhân nói đúng một chữ được, còn chưa dứt lời liền dùng kiếm cắt ngang cổ Phúc An Sơn...!
Hắc y nhân đi ra khỏi phòng.

"Tướng quân, người đã chết rồi".

"Xử lý cả người nhà của hắn ta đi".

"Thuộc hạ đã đồng ý không giết người nhà của hắn ta".

Trương tướng quân quay đầu lại liếc nhìn hắc y nhân, nói: "Được, vậy ngươi không cần quan tâm nữa".

Lãnh Thiên Minh đang tâm phiền ý loạn ngồi ở đó, nghĩ nên làm thế nào để điều tra ra chuyện này, đối với Phúc An Sơn nên nói bóng nói gió hay trực tiếp hỏi thẳng, có cần giữ lại quân cờ này không...!
Một cấm quân chạy vào: "Hoàng thượng...!không hay rồi, Phúc An Sơn đã chết".

"Cái gì? Sao lại chết?"
"Bị gi3t ch3t, một đao mất mạng...!toàn gia đình cũng đã bị giết..."
Lãnh Thiên Minh nhíu mày, toàn gia đình cũng bị gi3t ch3t ư?
Xem ra chuyện này còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của hắn, những người này lại ngông cuồng đến mức giết cả nhà quan viên triều đình, cho dù Phúc An Sơn đó đáng chết nhưng người nhà hắn ta dù sao cũng vô tội, hơn nữa còn là đồng đảng của chính hắn ta nữa...!
"Chuyện xảy ra lúc nào?"
"Ngay sau khi chúng ta vừa đến thành Trường An".

Xem ra, những người này cũng biết Phúc An Sơn đã bại lộ cho nên mới muốn diệt trừ hậu hoạn, Phúc An Sơn là tri phủ của thành Trường An, ở trong thành Trương An này cũng là nhân vật số một số hai, kẻ nào lại to gan như vậy?
Quân đội? Thủ thành hay là quân đội đóng quân tại đây? Hoặc là trong thành Trường An này còn có nhân vật nào lợi hại hơn nữa sao?
Lãnh Thiên Minh nghĩ tới các loại tình hình, nhưng đều không thể làm gì, bản thân hắn hiện tại căn bản không có chút đầu mối nào.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 489: 489: Lão Vương Gia Tên Là Gì


"Gọi quản sự của thành Trường An tới cho ta".

Quản sự này tương đương với thư ký, mỗi thành trì đều sẽ có vài quản sự, phụ trách ghi chép lại các sự việc trong thành.

Không lâu sau, một người mặc quan phục đi vào.

Advertisement
"Hạ quan...!bái kiến hoàng thượng...!hoàng thượng vạn tuế..."
"Ngươi là quản sự của thành Trường An?"
"Đúng...!đúng...!hạ quan là quản sự bên dưới của Phúc đại nhân ạ".

"Ngươi có biết chuyện Phúc An Sơn bị giết không?"
"Biết ạ...!nhưng...!hạ quan cũng chỉ vừa mới được biết chuyện, việc này không liên quan gì đến thần, chúng thần bình thường đều ở trong phủ nha...!Phúc đại nhân rất ít khi trực tiếp qua lại với chúng thần".

"Ta biết, gọi ngươi tới không phải là nghi ngờ ngươi mà trẫm có điều muốn hỏi ngươi".

"A...!hoàng thượng mời hỏi..."
"Thành Trường An này ngoài Phúc đại nhân ra còn có bao nhiêu nhân vật lớn nữa?"
Tay quản sự đó sững người, nhân vật lớn? Việc này nên trả lời thế nào đây?
"Hoàng thượng...!nhân vật to nhất thành Trường An này không phải là Phúc đại nhân sao?"
"Ta nói đến thân phận bối cảnh kìa, có ai lợi hại hơn hắn ta không?"
"Việc này...!việc này thần không biết nên nói thế nào..."
Lãnh Thiên Minh vốn đang lo lắng trong lòng liền lạnh lùng nói: "Có gì cứ nói hết ra".

Quản sự sợ hãi lập tức nói: "Có...!có...!chỉ là không biết có được tính hay không, ví dụ như Trương tướng quân đóng quân ngoài thành, quan thủ thành Lưu tướng quân, những người này đều không nằm trong quản lý của quan tri phủ, hơn nữa trong tay bọn họ còn nắm trọng binh, căn bản sẽ không coi Phúc đại nhân ra gì, còn có...!còn có..."
"Còn có cái gì?"
"Đệ đệ của tiên đế, Hiên Vũ lão vương gia cũng ở tại thành Trường An này, mặc dù không có bất cứ chức quan nào nhưng tuyệt đối không có ai dám đụng vào..."
Lão vương gia? Thúc thúc của Hiên Vũ Ngọc Nhi? Nếu như sau lưng thật sự là những người này thì đúng là có khả năng làm ra những chuyện này thật.

"Lão vương gia tên là gì?"
"Hiên Vũ Diệu..."
Hiên Vũ Diệu? Đối với những gia tộc danh tiếng lâu năm này Lãnh Thiên Minh trước nay chưa từng qua lại, cũng không có hứng thú, nhưng lúc này hắn lại nhận ra được những người này mới là những người nắm trong tay vận mạch quốc gia, do gốc rễ của bọn họ quá sâu.

"Đúng rồi, ta nghe Ngọc Nhi từng nói nàng ấy có hai hoàng thúc, còn một người nữa là ai?"
"Một người nữa chính là Hiên Vũ Huy lão vương gia ở thành Thiên Khải".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 490: 490: Ta Nói Chuyện Hắn Có Nghe Thấy Không


Lãnh Thiên Minh bắt đầu rơi vào trầm tư, với tình hình trước mắt có lẽ quân đội có tham gia vào, chỉ là không biết là thủ thành bên trong hay đóng quân bên ngoài thành, còn cả lão vương gia Hiên Vũ Diệu nữa, liệu ông ta có biết chuyện này không, thậm chí có dính líu đến không? Dù sao ở thời đại này, một vương gia cho dù không có chức vụ gì thì quyền lực của ông ta vẫn rất lớn, xem ra ta phải đến gặp vị hoàng thúc này rồi...!
Advertisement
Trên bầu trời, Lý Hoa Đà lần đầu tiên ngồi khinh khí cầu và đồ nhi Tiểu Ma Tử của ông ta đều tỏ ra hết sức hưng phấn, thậm chí trong lúc nghỉ ngơi giữa đường cũng không muốn xuống.

Lại nói tại sao lại gọi đồ nhi của ông ta là Tiểu Ma Tử, đó hoàn toàn là vì từ nhỏ đã mắc bệnh đậu mùa, bị rỗ khắp mặt nên bị phụ mẫu vứt bỏ, may mà được Lý Hoa Đà phát hiện nhặt về, còn trị cho khỏi bệnh, từ đó liền đi theo Lý Hoa Đà học y.

"Sư phụ, người nói xem lần này chúng ta nếu như trị khỏi bệnh cho Quản đại nhân thì hoàng thượng có thưởng cho chúng ta không?"
"Ranh con, người còn chưa gặp đã nghĩ đến chuyện tốt, Quản đại nhân này có thể kiên trì được đến lúc chúng ta tới hay không cũng còn là vấn đề ấy chứ".

"A...!không thể chứ! Ngài ấy tuyệt đối đừng chết khi chúng ta còn chưa kịp tới".

"Haiz...!dựa vào những gì bọn họ nói thì Quản đại nhân này bị nội thương, ngũ tạng bị thương ắt sẽ tắc nghẽn máu huyết, nếu như không thể kịp thời khơi thông thì sống không bằng chết, trừ kẻ điên là ta đây thì e rằng không ai dám phẫu thuật chích máu cho hắn ta, về phần hắn ta có thể kiên trì đợi được chúng ta đến hay không thì phải xem ý trời rồi..."
Lãnh Thiên Minh lại đến phòng của Quản Cùng, mấy thầy thuốc đang cho Quản Cùng uống các lại bổ dược kéo dài mạng sống, Lãnh Thiên Minh biết thế này cũng vô ích nhưng hiện tại chỉ có thể làm vậy.

Lãnh Thiên Minh nhìn về phía Quản Cùng, hô hấp của hắn ta đã càng ngày càng nặng nề, rõ ràng không chống cự nổi nữa rồi.

"Ta nói chuyện hắn có nghe thấy không?"
"Có thể ạ, đại não của Quản đại nhân có lẽ vẫn tỉnh táo, chỉ là nội tạng tổn thương, mất máu quá nhiều nên đã không còn bất cứ sức lực nào nữa".

Lãnh Thiên Minh thở dài rồi nói: "Quản Cùng, nếu như khanh có thể nghe thấy thì khanh nghe kỹ cho trẫm đây, trẫm không cho phép khanh chết, trẫm đã tìm thầy thuốc cho khanh rồi, đoán chừng tối nay là sẽ tới nơi, cho nên khanh nhất định phải kiên trì, dù sao tên ngốc giống như khanh...!không, quan tốt như khanh cũng không còn nhiều nữa.

Chỉ cần khanh kiên trì tiếp, vượt qua kiếp nạn này thì trẫm nhất định sẽ trọng thưởng cho khanh, suốt bao lâu nay để khanh một mình đối mặt với bọn th4m nhũng khắp thiên hạ là sơ suất của trẫm rồi...!
Khanh nghe thấy được không? Nhất định phải kiên trì, nếu cứ thế này mà chết thì khanh có cam tâm không? Phải biết rằng khanh vẫn còn là một xử nam đó, đến phụ nữ còn chưa từng đụng vào, đáng tiếc biết bao, chỉ cần lần này khanh có thể sống tiếp, trẫm sẽ đích thân dẫn khanh đi tìm nữ nhân, thế nào?"
Quản Cùng đang trong hôn mê nghe được những lời hoàng thượng nói thì vô cùng kích động, đốt cháy lên niềm tin sống tiếp, nhưng khi nghe thấy câu cuối cùng lại không kiềm chế được gào thét trong lòng...!thích khách à..

g**t ch*t ta đi...!

Mấy đại phu xung quanh nghe thấy hoàng thượng nói vậy phía trước, vô cùng cảm động lòng người, ai ai cũng không kiềm chế được mà rơi nước mắt, nhưng không ngờ hoàng thượng vừa chuyển đề tài liền suýt nữa khiến mọi người chấn động mà ngã quỵ...!
Hoàng thượng lại nói với thần tử của mình rằng trẫm sẽ đích thân dẫn khanh đi tìm nữ nhân ư? Mặc dù không biết lời hoàng thượng nói có tác dụng hay không nhưng hô hấp của Quản đại nhân rõ ràng có sức lực hơn rồi...!chỉ là tất cả mọi người đều không biết đó là do tức quá mà ra...!
Tại một thái ấp rộng lớn thành Trường An, các loại lầu ốc đại điện, núi giả san sát, diện tích ước chừng vượt qua hai ngàn năm trăm mẫu, trong đó chỉ riêng quân đội tư nhân đã gần ngàn người, nghiễm nhiên là một hoàng cung mê người, nơi này chính là vương phủ tại thành Trường An của lão vương gia Hiên Vũ Diệu.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 491: 491: Lão Thần Bái Kiến Hoàng Thượng


Lãnh Thiên Minh dẫn theo cấm quân đến nơi này, thấy hoàng thượng giá lâm, thủ vệ vương phủ không dám chậm trễ, lập tức mời hoàng thượng vào đại điện tiền thính của vương phủ, rất nhanh Hiên Vũ Diệu đã vội đến...!
Đây là lần đầu tiên Lãnh Thiên Minh gặp Hiên Vũ Diệu, một ông lão khí chất bất phàm, rất giống với Hiên Vũ hoàng đế, Hiên Vũ Diệu sau khi thấy Lãnh Thiên Minh liền lập tức quỳ xuống bái kiến.

Advertisement
"Lão thần bái kiến hoàng thượng..."
"Hoàng thúc mau đứng dậy, hà tất phải hành đại lễ như vậy".

Bình thường mà nói, chỉ cần không phải trên triều đường thì vương gia không cần phải quỳ, chắp tay là được, nhưng cũng không có quy định rõ ràng cho nên cứ tùy vào suy nghĩ cá nhân.

"Hoàng thượng đột nhiên tới thăm, lão thần thật sự vừa mừng vừa lo".

"Hoàng thúc chê cười rồi, Ngọc Nhi từ lâu đã nhắc đến hai vị hoàng thúc với ta, chỉ là cứ luôn không có thời gian tới thăm hỏi, lần này vừa hay đến thành Trường An nên thuận đường tới xem sao".

"Vậy đúng là quá tốt rồi, ta sẽ cho người chuẩn bị tiệc rượu tiếp đón hoàng thượng".

"Hoàng thúc không cần phiền phức đâu, một lát nữa là ta phải đi rồi, thuận tiện có vài chuyện nhỏ muốn hỏi hoàng thúc một chút..."
"Ồ...!hoàng thượng mời nói..."
"Đại thần khâm sai Quản Cùng của trẫm gặp phải thích khách ở thành Trường An này, còn cả việc tri phủ thành Trường An, Phúc An Sơn bị diệt môn, hoàng thúc có biết chút tin tức gì không? Hiện tại ta không hiểu ra sao, nghĩ đến đây là địa bàn của hoàng thúc nên tới thỉnh giáo thúc..."
Lời nói này của Lãnh Thiên Minh rất có ý tứ, gián tiếp đã nói ra Hiên Vũ Diệu ông chính là lão đại của thành Trường An, bất kể chuyện xấu này có liên quan đến ông hay không thì chắc chắn ông phải biết gì đó...!
Hiên Vũ Diệu trầm tư đôi chút, nói.

“Không giấu hoàng thượng, lão thần c*̃ng đã nhận tin về mấy việc này, chỉ có điều những người kẻ nhàn rỗi như ta, không tiện hỏi đến chuyện triều đình, vậy nên vẫn chưa tìm hiểu kỹ”.

“Ồ…nghe nói Quản c*̀ng điều tra tên Phúc An Sơn, có người báo cáo hắn ta buôn lậu muối, kết quả khi Quản c*̀ng đến thành Trường An không lâu, liền gặp phải thích sát, mà trẫm vừa tới, Phúc An Sơn liền bị diệt khẩu, mới đầu ta nhận định rằng Phúc An Sơn là kẻ đứng sau, nhưng hiện tại xem ra hắn ta chỉ là quân tốt thí”.

“Lão thần đích thực quen biết Phúc An Sơn, mỗi năm hắn ta đều tới vương phủ thăm hỏi, có điều c*̃ng chỉ là diễn kịch chốn quan trường, còn về con người hắn ta, lão thần không hề biết nhiều, nếu hoàng thượng cần, lão thần nguyện ý toàn lực phối hợp, giúp sức điều tra”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười: “Vậy thì tốt quá, trẫm hoài nghi thích sát lần này và quân đội có quan hệ, nhưng trú quân và quân phòng thủ thành Trường An đều là nguyên lão tướng Đại Lương, không có chứng cứ, ta c*̃ng không tiện trực tiếp hỏi đến, sợ tổn thương các lão tướng, nhưng hoàng thúc thì khác, vậy nên ta muốn nhờ hoàng thúc giúp ta đi hỏi thăm hai vị tướng quân, xem xem thái độ c*̉a họ”.

Hiên Vũ Diệu mỉm cười đáp: “Hà hà…dễ thôi, giao cho lão phu là được”.

Lãnh Thiên Minh rời vương phủ, nghĩ lại cuộc đối thoại vừa rồi, Hiên Vũ Diệu bình thản trấn tĩnh, đối diện với sự thăm dò c*̉a hắn, không thẳng thừng c*̃ng chẳng né tránh, xem ra không hề đơn giản.

Còn về vì sao để Hiên Vũ Diệu đi thăm hỏi, rất đơn giản, nếu Hiên Vũ Diệu không tham gia chuyện này, hắn để ông ta ra mặt điều tra là việc vô c*̀ng hợp lý, nếu ông ta tham gia, vậy nhất định sẽ bị loạn và lộ sơ hở…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 492: 492: “thông Thái Rởm


Lãnh Thiên Minh trở về, còn chưa vào đến nơi đã nghe thấy bên trong một trận huyên náo.

“Tên điên này, mau đuổi ông ta ra ngoài…”
“Đây là hành thích mệnh quan triều đình, ông ta là kẻ giết người…”
Advertisement
Lãnh Thiên Minh khó hiểu bước vào, chỉ thấy vài vị đại phu đang vây quanh một ông lão tóc bạc trắng, không ngừng buộc tội, mà ông lão kia hoàn toàn không để ý bọn họ, chỉ chú tâm mài dao…
Người này chính là Lý Hoa Đà vừa tới, ông ta sau khi gặp Quản c*̀ng, tiến hành chẩn đoán xong liền đem túi dụng c*̣ ra, bên trong có đủ các loại dao khác nhau, nhóm đại phu kia thắc mắc hỏi ông ta định trị như nào, Lý Hoa Đà chỉ đáp đúng hai chữ “mổ bụng”.

Đám đại phu liền nháo nhào như ong vỡ tổ, thi nhau chỉ trích ông ta.

“Các ngươi biết gì chứ, sư phụ đang cứu hắn ta, nếu không mổ bụng, hắn ta chắc chắn sẽ chết”, Tiểu Ma Tử nói.

“Dù là chết, ít nhất c*̃ng phải chết toàn thây, các ngươi mổ xẻ xác bệnh nhân như thế này, không phải tạo nghiệp ư?”
“Thông thái rởm…”, Lãnh Thiên Minh và Tiểu Ma Tử không hẹn c*̀ng nói, đám đông lúc này mới nhìn thấy Lãnh Thiên Minh, lập tức hành lễ.

“Bái kiến hoàng thượng”.

Tiểu Ma Tử không biết Lãnh Thiên Minh là ai, tức thì sợ hãi quỳ theo, còn Lý Hoa Đà vẫn vừa mài dao vừa nói: “Thảo dân bái kiến hoàng thượng, có điều thời gian cấp bách, ta phải nhanh chóng tiến hành, nếu không Quản đại nhân rất nhanh sẽ chết ngạt”.

“Thảo dân to gan…”, một thị vệ quát.

Lãnh Thiên Minh phất tay, nói: “Lý thần y cứ lo việc c*̉a ông, không cần bận tâm đến ta”.

Lý Hoa Đà có chút ngẩn ngơ, cả đời ông ta bị người khác gọi là Lý điên, hôm nay ấy thế mà được gọi thần y, hơn nữa người này còn là hoàng thượng.

Lãnh Thiên Minh nói với Tân Cửu.

“Ông không nói với bọn họ, Lý thần y là do ta mời về ư? Sao có thể vô lễ như vậy”.

Tân Cửu lúng túng trả lời: “Chính bởi vì do hoàng thượng mời về…nếu không…sớm đã bị đánh chết rồi”.

Lãnh Thiên Minh câm nín, sự tiến bộ c*̉a loài người, đúng là cần bỏ ra rất nhiều nỗ lực.

“Các ngươi nghe rõ đây, tất cả mọi người đều phải nghe chỉ đạo c*̉a Lý thần y, ai dám cản trở làm lỡ việc chữa trị, phạt nặng không tha”.

Con dao c*̉a Lý Hoa Đà đã được mài bóng loáng, đang hơ trên ngọn nến…
“Tiểu Ma Tử, chuẩn bị đồ cầm máu, băng gạc, kẹp cầm máu, ừm…tên mập mạp bên cạnh, ngươi đi chuẩn bị nước nóng, cả hai người vừa nãy chửi ta lớn tiếng nhất, soi sáng đèn cho ta, nhanh lên…”
Vài người trong lòng không phục, nhưng hoàng thượng đã nói, ai dám không nghe lời sẽ bị trừng phạt, vậy nên chỉ đành ngoan ngoãn làm theo.

Chưa đến mười năm phút, hơn chục chiếc đèn lồng đã được treo lên, soi sáng cả một góc, Lý Hoa Đà bắt đầu cầm con dao vừa mỏng vừa sắc lên, không ngừng thao tác.

“Phập…”
Khi Lý Hoa Đà đâm dao vào phần bụng Quản c*̀ng, tất cả mọi người đều trợn mắt kinh ngạc.

“Ông muốn làm gì?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 493: 493: Trông Rất Dọa Người


Một vị đại phu kinh ngạc thốt lên.

“Im mồm…”
Lần này là Lãnh Thiên Minh và Lý Hoa Đà đồng thanh, thế là không ai dám ho he gì nữa, chỉ đành tròn mắt quan sát.

Advertisement
Một dòng máu đen rỉ ra từ bụng Quản c*̀ng, Lý Hoa Đà nhanh tay ấn vào phần bụng, khiến cho dòng máu chảy mạnh hơn, sau đó mới khâu lại.

“Sao rồi?”
Lãnh Thiên Minh hỏi.

“Ta đã đẩy máu độc trong người Quản đại nhân ra, đường hô hấp đã được lưu thông, tạm thời sẽ không chết, còn phần nội thương bắt buộc phải phẫu thuật mới trị liệu được, nhưng điều kiện ở đây quá kém, rất dễ nhiễm trùng, ta cần các người sắp xếp một địa điểm theo yêu cầu c*̉a ta, mới có thể tiến hành phẫu thuật”.

“Không vấn đề, ông nói đi”.

Chẳng bao lâu, một phòng phẫu thuật đơn giản đầy ắp giấy thấm dầu và rượu trắng khử trùng đã được chuẩn bị sẵn sàng, Lý Hoa Đà cột tóc gọn gàng, che mặt bằng khăn trắng, vẻ mặt nghiêm túc.

Lãnh Thiên Minh thầm nhủ, ông già này được đó, làm việc khá chuyên nghiệp, phải biết rằng thời đại này hoàn toàn không có khái niệm gì về vi khuẩn, nhưng ông ta lại biết phòng tránh nhiễm khuẩn.

“Tiếp theo ta sẽ mổ bụng trị liệu cho Quản đại nhân, kéo dài bao lâu chưa nói chắc được, các người tuyệt đối đừng làm phiền ta”.

Tất cả mọi người kinh ngạc trợn mắt, mổ bụng, không phải giết người ư? Điên rồi hả? Hoàng thượng thế mà tin ông ta, không lẽ chuyện hoàng thượng yêu quý Quản đại nhân chỉ là giả, sớm đã muốn xử lý ngài ấy?
Đủ loại giả thiết nảy lên trong đầu những người kia.

Cách lớp giấy thấm dầu, có thể loáng thoáng nhìn được động tác c*̉a Lý Hoa Đà, ông ta đang cầm một con dao bén ánh lửa, trực tiếp đâm xuống phần bụng Quản c*̀ng, rạch một đường…
(Giản lược…toàn cảnh mổ xẻ máu me, không tiện miêu tả kỹ, các bạn nhỏ nhớ tránh xa…)
Đến khi Lý Hoa Đà và Tiểu Ma Tử bước ra khỏi phòng, Lãnh Thiên Minh đã say giấc, hắn vốn định canh ở đây, trông coi ái thần như con, nhưng mí mắt không cho phép, không ngừng đòi bãi công, thế là chỉ có thể tặc lưỡi “quá tàn nhẫn, không nhìn nổi nữa”, sau đó bỏ về phòng đánh một giấc, thật là vô sỉ hết mức, đã vậy còn mơ giấc mộng xuân, có mấy nữ nhân xinh đẹp…
Hôm sau, khi Lãnh Thiên Minh thức dậy, mặt trời đã lên cao, hắn hồi tưởng lại giấc mơ tươi đẹp ban nãy, bật cười he he khoái chí, sau đó mới nhớ ra Quản c*̀ng sống chết chưa rõ, vội vội vàng vàng chạy đi tìm.

Lý Hoa Đà đã trở về trạng thái cổ quái ban đầu, một điểm khác biệt là, quần áo ông ta lúc này dính đầy máu khô, trông rất dọa người.

“Lý thần y, sao rồi?”
Thấy Lãnh Thiên Minh, Lý Hoa Đà mới quỳ xuống, nói: “Thảo dân bái kiến hoàng thượng, những gì nên làm ta đã làm hết, có thể vượt qua không chỉ đành xem bản thân ngài ấy, nên bổ sung cho Quản đại nhân vài con gà hầm sâm, ngài ấy mất máu quá nhiều, cần tĩnh dưỡng một thời gian”.

Tân Cửu bên cạnh cả mặt thắc mắc, tên Lý điên này cầm dao “làm” Quản c*̀ng cả một đêm, y phục dính đầy máu, Quản c*̀ng chưa chết, là do ngài ấy mạng lớn hay do Lý điên thật sự là thần y.

Đúng lúc này, một người ở trong phòng bệnh chạy ra, hét lớn: “Hoàng thượng…Quản đại nhân tỉnh rồi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 494: 494: “thuốc Kháng Viêm


“Có chuyện gì đợi khỏe lại rồi nói, giờ ngươi phải dưỡng thương cho thật tốt”.

Thế nhưng Quản c*̀ng vẫn kiên trì mở rồi khép miệng, Lý Hoa Đà bước vào, nói: “Ta biết, rất đau, nhưng không còn cách nào khác, có điều ngài yên tâm, ta sẽ bôi thuốc giảm đau định kỳ cho ngài, mặc dù chỉ bớt phần nào, không thể tiêu trừ hoàn toàn đau đớn, phải dựa vào bản thân thôi…”
Nghe vậy, Quản c*̀ng cuối c*̀ng c*̃ng đóng miệng lại…
Advertisement
Lãnh Thiên Minh ngẩn người, tên này đây là tổn thương rồi ư?
Sau đó, hắn quay sang nói với Lý Hoa Đà.

“Lý thần y, Quản c*̀ng đã không còn vấn đề gì chứ?”
“Nào có dễ vậy, mới chỉ qua cơn nguy hiểm thôi, muốn phục hồi khỏe mạnh cần một thời gian dài, hơn nữa phải làm tốt các vấn đề y tế, một khi nhiễm trùng c*̃ng có thể nguy hiểm đến tính mạng, vậy nên ta kiến nghị, nếu không có chuyện quan trọng, mọi người đừng chạy vào phòng này nữa”.

Lãnh Thiên Minh sững người, phải rồi, bây giờ không có thuốc kháng viêm, tỉ lệ nhiễm trùng rất cao, không được, khó khăn lắm mới phẫu thuật xong, vạn nhất bị nhiễm trùng thì sao.

“Lý thần y, có thể cho ta chút thuốc kháng viêm không”.

Lý Hoa Đà đứng hình.

“Thuốc kháng viêm? Là…cái gì?”
“Là thứ thuốc dùng để phòng chống viêm nhiễm, ví dụ như lô hội, bồ công anh, cây xa tiền…”
Lãnh Thiên Minh dựa theo trí nhớ kiếp trước, liệt kê một số thực vật có tính kháng viêm…
Lý Hoa Đà nghiêm túc xem xét, nói: “Có lý, sao ta chưa từng nghĩ tới nhỉ, những loại thuốc này đun sôi, có lẽ có khả năng giảm thiểu nguy cơ nhiễm trùng, không thể tin được là hoàng đế lại thông thạo cả dược tính".

“Tạm tạm thôi, dù sao một hoàng đế yêu nước thương dân như ta rất hiếm gặp, rảnh rỗi không việc gì liền nghiên cứu đủ thứ, không giây phút nghỉ ngơi”.

Lý Hoa Đà thầm nghĩ, thiên hạ đồn hoàng thượng không biết xấu hổ, xem ra là thật.

Lãnh Thiên Minh tiếp tục: “Vậy thời gian tiếp theo, phải phiền Lý thần y rồi”.

Lý Hoa Đà ngượng ngùng đáp: “À…không dám, không dám…nhưng có một chuyện, thảo dân…”

“Sao thế?”
“Hoàng thượng…ngài chưa trả tiền…”
Lãnh Thiên Minh ngẩn người, đòi tiền ta? Mất trí rồi hả…có điều hình như đúng là nên trọng thưởng, chỉ là ông ta chủ động mở lời, có chút mặt dày, những người xung quanh c*̃ng bối rối không kém.

“Người đâu…Lý thần y có công chữa trị, thưởng trăm lượng hoàng kim, đặc cách phong làm ngự y, sau này đi theo trẫm”.

“Thảo dân tạ ân hoàng thượng…hi hi hi…”
Lý Hoa Đà cười một cách vô sỉ, Lãnh Thiên Minh c*̃ng lười quản ông ta, dù sao kẻ mặt dày c*̃ng chẳng được gặp nhiều…
Đại doanh trú quân ngoại thành.

Hiên Vũ Diệu mặt mày suy tư ngồi một chỗ, tham tướng trú quân thành Trường An – Trương Thông ở bên cạnh.

“Tiểu hoàng đế này lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng c*̉a ta, xem ra đã nghi ngờ chúng ta rồi, không thể không phòng”.

“Vương gia, không lẽ hoàng thượng nắm thóp được gì chúng ta?”
“Có lẽ là chưa, nếu không hắn ta không cần thiết diễn kịch c*̀ng ta, ước chừng chỉ mới hoài nghi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 495: 495: Vẫn Chưa Biết Chúng Ta Đâu Nhỉ”


“Vậy chúng ta hoàn toàn không cần sợ hãi, sợi dây Phúc An Sơn đã bị chặt đứt, Quản c*̀ng chết là cái chắc, chúng ta chỉ cần án binh bất động chờ hoàng thượng rời đi, thành Trường An không phải thiên hạ c*̉a ta hay sao”.

“Nhưng cũng hy vọng như thế, mong rằng ngươi hiểu, nếu Hoàng thượng đã bảo ta đến thăm dò ngươi thì ngươi tốt nhất đừng để lộ sơ hở, nếu không chỉ có thể trở thành người bị bỏ rơi”.

Advertisement
“Thuộc hạ hiểu…”
“Vậy thì tốt, kiềm chế người của ngươi, nếu lại gây loạn nữa thì mọi người đều sẽ gặp tai họa, ta sẽ dẫn Ám Ảnh về trước, hắn đã không thể ở lại đây được nữa”.

Đợi Hiên Vũ Diệu rời đi, Trương Thông đấm một cú lên bàn: Hoàng tộc, hừ… đây chính là thứ gọi là quý tộc Hoàng gia, trong mắt các ngươi, có lẽ những người như bọn ta mãi mãi chỉ là một con chó biết nghe lời nhỉ, còn chưa xảy ra chuyện đã muốn vứt bỏ, đúng là uổng công bọn ta làm nhiều việc cho Trường An hội nhiều năm như thế.

Đúng lúc này một tên thủ hạ chạy vào.

“Tướng quân… xảy ra chuyện lớn rồi…”

“Sao thế?”
“Quản Cùng chưa chết… được cứu sống rồi…”
“Cái gì? Sao có thể, Ám Ảnh chưa từng thất bại, sao Quản Cùng có thể chưa chết được?”
“Nghe nói… Hoàng thượng tìm một tên điên… cứu sống hắn ta…”
Trương Thông ngây dại đứng đó, trán toát đầy mồ hôi.

“Tướng quân, Quản Cùng này chắc hẳn chỉ tra ra được núi Phúc An, vẫn chưa biết chúng ta đâu nhỉ?”
“Ngươi không biết gì cả… cho dù hắn ta có điều tra ra được chúng ta hay không thì chỉ cần hắn ta chưa chết, đám người bên trên sẽ không để chúng ta sống.

Với chúng, dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi cũng phải tiêu diệt triệt để”.

“Vậy… vậy phải làm sao?”
“Làm sao? Chỉ có thể cược mạng của mình một lần vậy…”
Quản Cùng được cứu, tâm trạng Lãnh Thiên Minh cũng tốt hơn nhiều.

Mặc dù thành Trường An ẩn giấu rất nhiều bí mật, Quản Cùng cũng chưa chắc đã biết, nhưng ít nhất thần tử trung thành vẫn còn, những bí mật đó sớm muộn gì cũng sẽ bị đào ra.

“Tân Cửu, ông nghĩ thành Trường An rốt cuộc có bí mật gì? Một tri phủ cứ thế bị giết”.

“Thần không dám khẳng định chuyện này, nhưng một tri phủ đã bị bỏ rơi như thế thì những thế lực phía sau chắc hẳn rất lớn mạnh, còn rốt cuộc họ đang làm gì, có bí mật gì mà không thể cho người ta biết được”.

“Ừ, ông nói rất có lý, chỉ sợ người này là vì tiền nên dám làm mọi chuyện, nhưng càng đáng sợ hơn là dám làm mọi chuyện nhưng lại không phải vì tiền…”
Tân Cửu khó hiểu.

“Hoàng thượng… ý gì ạ?”
“Ta lo chuyện này sẽ liên lụy quá rộng, cuối cùng không thể giải quyết được nên ta định không điều tra nữa”.

“Không điều tra? Đây… đây là tại sao?”
“Ta cũng không rõ, chỉ là cảm giác, có lẽ ta nghĩ quá nhiều, mọi chuyện cứ đợi Quản Cùng bình phục rồi hẵng tính”.

Bên dưới một xưởng nhuộm cực lớn ở thành Trường An có một căn phòng bí mật, Trương Thông và năm, sáu mươi người đang ngồi bên trong.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 496: 496: “thành Công Rồi… Thành Công Rồi”


“Các vị, Quản Cùng sống lại rồi, chắc mọi người đã biết, tiếp theo ta không cần nói mọi người cũng nên biết tuyến này của chúng ta có lẽ sẽ bị bên trên vứt bỏ, các vị thử nói xem chúng ta nên làm sao?”
“Bốp…”, một võ sĩ hung hãn đập mạnh lên bàn.

“Mấy năm nay chúng ta một lòng vì nước, những gì nên làm hay không nên làm cũng đã làm rồi, bây giờ chỉ vì họ sợ mà muốn vứt bỏ chúng ta, đúng là nực cười”.

Advertisement
Một người khác nói: “Bây giờ Nhị hoàng tử xuất thế, có lẽ người bên trên đã bắt đầu dao động, chúng ta bị bỏ rơi e chỉ là chuyện sớm muộn, đáng thương cho chúng ta giao cả tính mạng của mình cho họ, nhưng cuối cùng chỉ là một con cờ”.

Trương Thông bỗng đứng lên.

“Các vị, mạng là của bản thân chúng ta nên phải tự mình nắm giữ lấy nó, chúng ta không thể cứ đợi tiếp như thế, muốn sống thì phải tự mình giành lấy”.

Thành Thiên Khải, Hoa Hạ
Cỗ thiết giáp chiến xa đầu tiên đã được chính thức lắp ráp xong và chuẩn bị chạy thử nghiệm, mọi người đều vui mừng đứng ở đó đợi…

Giáp Tử Thất tự mình vào trong chiến xa, sờ tới sờ lui tác phẩm khiến mình đắc ý, nếu thành công thì đây chính là kỳ tích của Hoa Hạ chỉ sau khí cầu, sau này kỵ binh Hoa Hạ sẽ không còn đối thủ trên lục địa nữa.

Vì thiết kế, động cơ, thắng của cỗ chiến xa này, bao gồm cả ống phóng dài đó, có thể nói khoảng thời gian này Giáp Tử Thất làm việc không biết ngày đêm, ngay cả tiểu thiếp nói sức khỏe của mình không tốt nữa nhưng vì Hoàng thượng, vì Hoa Hạ, Giáp Tử Thất dốc hết sức, còn sức khỏe… không ổn thì không ổn vậy.

“Chuẩn bị… khởi động động cơ Nữu Khắc Man…”
“Ầm…”
Chỉ thấy cỗ chiến xa cực lớn đó bắt đầu rung chuyển, khói dày đặc bốc lên cao, mọi người đều hồi hộp đợi kết quả.

“Tiến…”
Thiết giáp chiến xa bắt đầu dịch chuyển, mặc dù tốc độ rất chậm nhưng lại khiến tất cả mọi người đều hò hét…
“Dịch chuyển rồi… Thành công rồi…”
“Vạn tuế… thiết giáp chiến xa vạn tuế…”
Chỉ thấy tốc độ của thiết giáp chiến xa đó ngày càng nhanh, Giáp Tử Thất ở bên trong cũng phấn khích hét lên.

“Chuẩn bị dừng… kéo”.

“Két…”
Âm thanh chói tai vang lên, sau khi kéo một đoạn dài thiết giáp chiến xa dừng lại, đám người đuổi theo ở phía sau bắt đầu vây quanh chiến xa hò reo…
Giáp Tử Thất bật cười bước ra…
“Ha ha… cuối cùng cũng thành công rồi, tiếp theo đến Đông Phong số một, nào nào… phía trước tránh ra…”
Ngay sau đó một viên Đông Phong số một được cho vào nòng sắt thon dài, sau đó châm lửa.

“Xì…”
Chỉ thấy Đông Phong số một đang bay về phía mục tiêu sau khi được hiệu chỉnh bằng nòng sắt.

“Ầm…”
Mục tiêu phía trước bị nổ tung ngay tức khắc.

“Thành công rồi… thành công rồi”.

Rất nhiều người đều vui mừng ôm lấy nhau, Giáp Tử Thất cũng không khỏi rơi nước mắt, thật là không dễ dàng gì, thiết giáp chiến xa này không bằng khí cầu, khí cầu đó hầu như đều là ý kiến của Hoàng thượng.

Nhưng thiết giáp chiến xa này là do Hoàng thượng đưa bản thiết kế ra, ngoài động cơ Nữu Khắc Man thì những thứ khác hầu như đều được hoàn thành dựa vào sự cố gắng của những người này, sao họ có thể không vui mừng được…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 497: 497: “tấn Giang Tham Kiến Hoàng Thượng”


Trải qua mấy ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, cuối cùng Quản Cùng cũng dần dần hồi phục, đã có thể lên tiếng nói chuyện, Lãnh Thiên Minh cũng lập tức chạy đến…
“Ôi chao… Quản Cùng à, ngươi có biết ngươi được cứu sống như thế nào không, ngươi có biết vì cứu ngươi, trẫm… bỏ ra bao nhiêu công sức không… chờ ngươi khỏe rồi, phải cố gắng hết sức làm việc cho trẫm…”
Quản Cùng yếu ớt nói: “Thần bất tài… để Hoàng thượng lo lắng rồi… không biết mẫu thân thần sao rồi?”
Advertisement
Quản Cùng có tiếng là người con có hiếu, vừa tỉnh lại đã nghĩ đến mẫu thân đầu tiên, nếu như mẫu thân biết mình bị ám sát, nhất định sẽ lo lắng chết được, Lãnh Thiên Minh không hề suy nghĩ, lập tức trả lời: “Yên tâm, ngươi cũng không chết, nói cho bà ấy làm gì?”
“Tạ Hoàng thượng…”
“Quản Cùng à, rốt cuộc ngươi đã tra ra cái gì mà khiến những người này muốn ra tay giết ngươi?”
“Thần… cũng chỉ mới đến thành Trường An, trước mắt chỉ biết… tri phủ… Phúc An Sơn buôn lậu muối, tích trữ rất nhiều tiền bạc… còn có mỏ sắt, vũ khí…”
“Chỉ thế thôi sao?”
Quản Cùng gật đầu nói: “Chỉ có vậy thôi, người tố cáo đều biến mất rồi, sau khi thần đi tìm Phúc An Sơn… lại nhận được tố cáo, đang trên đường chạy qua đó thì… bị ám sát…”

Lãnh Thiên Minh lại chìm sâu vào suy ngẫm, vốn còn tưởng rằng Quản Cùng tra ra được chuyện lớn kinh thiên động địa gì, hóa ra chỉ tra ra được chuyện buôn lậu của một tri phủ? Cũng bởi chút chuyện này mà dám ám sát khâm sai triều đình, đám người này điên rồi sao?
“Chuyện của thành Trường An, trẫm cũng hiểu rõ phần nào, nhìn tình hình trước mắt, chắc chắn trong công sở Liêm Chính của ngươi có người của bọn họ, thậm chí ngay cả tố cáo mà ngươi nhận được ở thành Trường An cũng rất có thể là người của bọn họ làm, mục đích là để ám sát ngươi”.

Quản Cùng gật đầu nói: “Thần sớm đã nghi ngờ điều này, cũng đang âm thầm điều tra, nhưng bọn họ che giấu quá tốt, vẫn luôn không có phát hiện gì”.

“Trẫm biết rồi, ngươi yên tâm nghỉ ngơi đi, nơi này rất an toàn, chờ ngươi chữa khỏi vết thương rồi quay trở lại thành Thiên Khải, chuyện còn lại cứ giao cho trẫm xử lý”.

“Vâng… Hoàng thượng… vậy… lời người nói còn tính không?”
Lãnh Thiên Minh sững sờ.

“Trẫm đã nói gì?”

Quản Cùng cười nói: “Không phải người nói… nếu như thần không chết… sẽ dẫn thần đi tìm… phụ nữ sao, thần nghĩ thông rồi, thần muốn tìm phụ nữ…”
“Ai nha… cái đồ con rùa nhà ngươi, đại nạn không chết, tư tưởng lại trở nên xấu xa, sao người thuần khiết như ta sẽ đi làm chuyện đó với ngươi chứ, tự ngươi đi tìm…”
Không lâu sau, Lãnh Thiên Minh đi đến tiền điện, đã có người đợi ở trong đó.

“Tấn Giang tham kiến Hoàng thượng”.

“Tấn thống lĩnh, trong nước Đại Lương trước kia có thành viên của tổ chức các ngươi không?”
“Không, tổ chức của thần chỉ là tổ chức đặc vụ đối ngoại, không dùng được ở trong nước, trong nước vẫn luôn là địa bàn của cấm quân”.

“Ừ… nhưng mà từ hôm nay trở đi, ta cần ngươi đưa thế lực của Thiên Võng thâm nhập vào trong mỗi một thành trì của đất nước, không phải lòng dạ trẫm hẹp hòi, mà Hoa Hạ là một đất nước mới ra đời, còn rất nhiều tai họa ngầm, ngươi hiểu không?”
Tấn Giang lặng lẽ gật đầu, nói: “Thần đã rõ, Hoàng thượng yên tâm, thần sẽ là đôi mắt của người”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 498: 498: “vậy Làm Phiền Hoàng Thúc Rồi”


“Được… sau đó, ta sẽ cho ngươi một bản danh sách, ngươi đi điều tra nhất cử nhất động của bọn họ giúp ta”.

“Vâng…”
Advertisement
Trước mắt Quản Cùng đã thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng, hơn nữa cũng không có phát hiện gì mới, triều đình bận rộn nhiều việc, đặc biệt là mới vừa nhận được tin tức tốt rằng đã thí nghiệm thành công thiết giáp chiến xa, vì vậy Lãnh Thiên Minh quyết định trở về thành Thiên Khải trước.

Đại đội khinh khí cầu đã rời đi từ sớm, Lãnh Thiên Minh để lại một nhóm cấm quân bảo vệ Quản Cùng, sau đó dẫn theo đội ngũ còn lại lên đường trở về, đương nhiên trước lúc này, hắn vẫn quyết định đến thăm hỏi Hiên Vũ Diệu một lần.

Lãnh Thiên Minh tin rằng, cho dù chuyện này không liên quan đến Hiên Vũ Diệu nhưng chắc chắn ông ta cũng biết chút ít gì đó, chỉ là, thân phận của Hiên Vũ Diệu rất nhạy cảm.

Trước tiên không nói đến việc ông ta có vấn đề hay không, cho dù có thì mình cũng không tiện ra tay, dù sao ông ta cũng là đệ đệ của hoàng đế Hiên Vũ.

Lãnh Thiên Minh lại đi đến vương phủ của Hiên Vũ Diệu một lần nữa, còn Hiên Vũ Diệu thì vẫn nhiệt tình giống như lần trước.

“Hoàng thúc, lần này trẫm đến là để tạm biệt, trẫm muốn trở về thành Thiên Khải, sau này hoàng thúc rảnh rỗi có thể đến thành Thiên Khải thăm thú, trẫm và Ngọc Nhi sẽ tiếp đãi người thật tốt”.

“Ha ha… không dám không dám, Hoàng thượng có thể đến thăm lão phu, lão phu đã vui lắm rồi, sao dám yêu cầu xa vời… Chỉ là không biết vì sao Hoàng thượng lại đột nhiên muốn rời đi, chẳng lẽ đã xử lý xong chuyện ở thành Trường An này rồi?”
“Không dối gạt hoàng thúc, bây giờ trẫm vẫn rất mờ mịt, hoàn toàn không biết ra tay từ đâu, mà trong cung lại bận rộn nhiều việc, đành phải trở về trước đã”.

Hiên Vũ Diệu gật đầu nói: “Hoàng thượng yên tâm, lão phu sẽ tiếp tục cố gắng điều tra chuyện này, lần trước Hoàng thượng dặn lão phu đi thăm dò hai vị tướng quân, giờ cũng đã có kết quả rồi”.

“Ồ… như thế nào?”
“Thủ thành hẳn là không có vấn đề, nhưng dường như trú quân ngoài thành có chút vấn đề, hình như tham tướng Trương Thông của trú quân thành Trường An qua lại rất gần với Phúc An Sơn, nhưng rốt cuộc có cấu kết hay không, vẫn phải điều tra thêm một bước”.

Lãnh Thiên Minh cũng vô cùng kinh ngạc, thật ra hắn hoàn toàn cho rằng Hiên Viên Diệu này sẽ báo mình tin tức không có ích gì, không ngờ ông ta lại đột nhiên nói ra một tin tức quan trọng như vậy, chẳng lẽ ông ta thật sự không tham gia vào? Chỉ là đúng lúc biết những chuyện này?
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Vậy làm phiền hoàng thúc rồi”.

Đợi Lãnh Thiên Minh rời đi, một người áo đen che mặt đi ra.

“Vương gia, vì sao phải nói Trương tướng quân ra? Quản Cùng cũng không tra ra được bọn họ”.

“Ngươi còn không hiểu sao? Quản Cùng có điều tra ra hay không cũng không quan trọng, quan trọng là Hoàng thượng cần một kết quả, hi sinh đường dây bên phía Trương Thông này, loại bỏ nghi ngờ của Hoàng thượng, tốt cho tất cả mọi người”.

Người áo đen gật đầu nói: “Thuộc hạ hiểu rồi…”
“Ám Ảnh, từ nhỏ ngươi đã đi theo ta, hẳn phải hiểu rõ ta, rất nhiều chuyện ta cũng là vì bất đắc dĩ, nhưng tất cả những gì ta làm đều vì bách tính của Đại Lương”.

“Thuộc hạ hiểu rõ, mạng của ta là người ban cho, ta sẽ chấp hành tuyệt đối quyết định của người…”
“Ừm, đi đi! Theo dõi Trương Thông sát sao, chờ mệnh lệnh của ta, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào, nhị ca vẫn chờ câu trả lời đấy…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 499: 499: “hộ Giá… Có Thích Khách… Hộ Giá…”


Thành Trường An cách thành Thiên Khải không xa, chỉ mất khoảng vài ngày đi đường.

Sau khi rời khỏi vương phủ của Hiên Vũ Diệu, Lãnh Thiên Minh tập hợp cấm quân, chuẩn bị quay về.

Vậy nhưng có nằm mơ hắn cũng không ngờ rằng, nguy cơ lớn nhất của Hoa Hạ từ khi thành lập đến nay sắp xảy ra rồi.

Thung lũng sông Tây Thất, trên đường về thành Trường An, phong cảnh thung lũng sông tuyệt đẹp, một bên là nước sông chảy siết, rừng cây rậm rạp, còn một bên là sườn núi dốc đứng.

Lúc này, ngay tại đây, có rất nhiều người đang mai phục.

“Tướng quân, chúng ta ra tay với Hoàng thượng thật sao? Nghe nói sức chiến đấu của cấm quân bên cạnh Hoàng thượng rất đáng sợ, chúng ta có thể thành công không?”
Advertisement
Trương Thông đứng cạnh vách núi, vẻ mặt căng thẳng.

“Mặc dù sức mạnh của đám Hắc Kỳ quân rất đáng sợ, nhưng đó chỉ là đội hỏa tiễn của bọn chúng mà thôi, đám cấm quân đi theo Hoàng thượng lần này không được trang bị thêm súng đạn, không cần sợ hãi.

Chỉ cần Hoàng thượng chết, những người ở trên chỉ có thể hành động theo kế hoạch ban đầu, vậy chúng ta mới có tác dụng”.

“Quả thực, đương kim Hoàng thượng là một minh quân, nhưng sao chúng ta có thể hai tay dâng đất nước Đại Lương cho đối phương được.

Chúng ta là tướng sĩ Đại Lương, nên chiến đấu vì đất nước của mình”.

“Bây giờ, những người ở trên sợ rồi, muốn lùi bước nên chắc chắn bọn họ sẽ bỏ rơi chúng ta.

Vài người chúng ta chết cũng chẳng sao, nhưng những huynh đệ đi theo chúng ta thì sao? Lẽ nào để họ chết chung?”
“Tướng quân nói đúng, chúng ta gia nhập Trường An hội là để khôi phục Đại Lương, vậy nhưng lại trở thành công cụ cho bọn họ.

Tiếc là chúng ta dâng cả mạng mình cho họ nhưng họ lại đối xử tàn nhẫn với chúng ta!”
“Lệnh cho mọi người chuẩn bị đi, Hoàng thượng đang trên đường tới rồi, để chúng ta tiễn Hoàng thượng đoạn đường cuối.

Đợi mọi chuyện kết thúc, Trương Thông này sẽ dùng mạng của mình để đền tội!”
Bây giờ đất nước Hoa Hạ đang yên ấm, thái bình, hơn nữa ở đây rất gần với thành Thiên Khải, Lãnh Thiên Minh lại còn dẫn theo mấy ngàn cấm quân hộ tống.

Có nằm mơ đi nữa, hắn cũng không ngờ rằng sẽ có một vụ ám sát quy mô lớn đang chờ mình.

Lãnh Thiên Minh ngồi trong chiếc xe ngựa cỡ lớn, nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua, lẽ nào là do hắn nghĩ nhiều rồi, tên Hiên Vũ Diệu kia vốn không có vấn đề gì?
Có lẽ thực sự chỉ có Phúc An Sơn câu kết với Trương Thông buôn lậu muối.

Sau khi xong việc, vì để bảo vệ bản thân nên Trương Thông mới gi3t ch3t cả nhà Phúc An Sơn diệt khẩu.

Lãnh Thiên Minh nhìn ra bên ngoài, bầu trời đã dần ngả tối, nghĩ thầm: Không nghĩ mấy thứ này nữa, trước mắt vẫn còn chuyện quan trọng hơn.

Nếu thiết giáp chiến xa được nghiên cứu thành công, vậy sức chiến đấu của lục quân sẽ có sự thay đổi rất lớn.

Đến khi ấy, thiết giáp chiến xa càn quét thế giới, ta chính là vua của Trái Đất rồi… ha ha…
“Đoàng… đoàng...!đoàng…”
Đột nhiên, những tiếng nổ lớn vang lên, sau đó là âm thanh đất đá sạt lở truyền tới.

Cơ thể Lãnh Thiên Minh rung lên.

Chuyện gì vậy? Động đất sao, không phải chứ? Sao động đất lại còn kèm theo tiếng nổ…
Ngay lúc Lãnh Thiên Minh còn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vô số tiếng hô “giết” vang lên ở bốn xung quanh.

“Hộ giá… có thích khách… hộ giá…”
Sau đó, thống lĩnh Lý Tứ của cấm quân hét lớn, lao về phía chiếc xe ngựa của Lãnh Thiên Minh.

“Hoàng thượng, có thích khách mai phục ở chung quanh, người không thể ở trong xe được nữa, buộc phải xuống xe ngay”.

Đầu óc Lãnh Thiên Minh trống rỗng, theo quán tính mà chạy ra khỏi xe.

“Bảo vệ Hoàng thượng… cách xa vách núi, cẩn thận đá rơi xuống”.
 
Back
Top Bottom