Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 400: 400: Đô Đốc Hải Quân Áo Địa Lợi Lớn Tiếng Hô


“Sắp tới đây, trẫm sẽ phái người đến đế quốc Đại Bất Liệt Điên ở phương Tây, bảo người ở đó chuẩn bị tiếp ứng cho thật tốt.

Hành động lần này có liên quan trực tiếp đến tương lai Hoa Hạ ta, không được sơ suất”.

“Đã rõ!”
Ở phương Tây xa xôi, trên biển…
Advertisement
Gần ngàn chiếc tàu hải quân của Áo Địa Lợi chất đầy của cải vừa cướp được đang trên đường về nước.

“Tu…”
Âm thanh báo động cực lớn bỗng vang lên.

“Đô đốc, phát hiện phía trước có một lượng lớn t4u chiến đang tiến về hướng này”.

Lãnh tụ hải quân Áo Địa Lời dùng kính viễn vọng quan sát.

“Là chiến hạm của Đại Bất Liệt Điên, mau phất cờ ra hiệu cho bọn họ thay đổi tuyến đường.

Nếu bọn họ còn ngoan cố tiến về phía trước, xem như khơi mào chiến tranh với Áo Địa Lợi, đến lúc đó đừng trách chúng ta vô tình”.

“Tướng quân… tình huống không đúng, chiến hạm của bọn họ di chuyển với tốc độ cực nhanh, đã sớm vượt qua giới tuyến của chúng ta”.

“Cái gì?”, đô đốc hải quân Áo Địa Lợi tỏ vẻ hoài nghi.

Lần trước, mật thám đã gửi tình báo đến nói rằng Đại Bất Liệt Điên đang chế tạo một loại chiến hạm hoàn toàn mới, không cần dùng sức người vẫn có thể di chuyển được.

Chẳng lẽ đó là thật?
“Ầm… Ầm… Ầm…”
Khi hải quân Áo Địa Lợi còn chưa kịp phản ứng, rất nhiều chiến hạm của Đại Bất Liệt Điên đã nổ súng.

“Phòng ngự, lệnh cho tất cả chiến hạm tiến vào trạng thái chiến đấu.

Không ngờ đám người Đại Bất Liệt Điên kia lại tấn công bất ngờ, ta muốn tiêu diệt bọn họ”.

Ngay khi gần một ngàn chiếc t4u chiến Áo Địa Lợi dàn hàng, sẵn sàng tiếp chiến thì bọn họ kinh ngạc phát hiện hạm đội của Đại Bất Liệt Điên vậy mà lại vòng qua cánh sườn của mình…
Hải quân Áo Địa Lợi vừa bày trận xong thì lập tức rơi vào thế bị bao vây.

“Hạ lệnh cho tất cả các chiến hạm tản ra, một lần nữa bày trận”.

Đô đốc hải quân Áo Địa Lợi lớn tiếng hô.

“Nguyên soái, tốc độ của bọn họ quá nhanh, chúng ta hoàn toàn không theo kịp, rất khó kết trận”.

“Má nó, nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ bị chúng xơi tái.

Tập trung tất cả hỏa lực công kích cánh phải của phe địch, từ bỏ chiến hạm cánh trái”.

Tất cả chiến hạm Áo Địa Lợi thống nhất chuyển sang một hướng, vọt về phía các chiến hạm bao vây ở cánh phải.

Tuy tốc độ chiến hạm của Đại Bất Liệt Điên cực nhanh, nhưng khi tản ra bao vây, do số lượng có hạn nên bọn họ không cách nào ngăn cản được vô số chiến hạm phe địch đang ùa đến.

Chẳng mấy chốc, hải quân Áo Địa Lợi đã thoát khỏi vòng vây, đương nhiên, bọn họ cũng bỏ ra một cái giá cực lớn, gần một phần ba chiến hạm rơi lại phía sau bị phá hủy.

“Rút lui, lập tức lui về nước!”
Thử hỏi, sao những chiếc t4u chiến chất đầy của cải này có thể đối kháng lại với chiến hạm sử dụng động cơ của Nữu Khắc Man được cơ chứ?
Khi hải quân Áo Địa Lợi vừa thở phào nhẹ nhõm thì bỗng phát hiện, hạm đội của Đại Bất Liệt Điên đã dùng tốc độ đáng sợ bao vây bọn họ một lần nữa, và lần này là từ phía sau bọc ra hai bên.

“Nguyên soái, phía sau lại bị chiến hạm của địch tấn công”.

Đến lúc này, Đô đốc hải quân Áo Địa Lợi mới nhận ra rằng lần này hạm đội của ông ta gặp rắc rối to rồi.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 401: 401: “mang Thai Là Chuyện Tốt Sao Phải Phá”


“Không thể tiếp tục như vậy, đành phải tiếp chiến thôi.

Lệnh cho hạm đội tạo thành phương trận hình tròn, liều mạng với người Đại Bất Liệt Điên…”
Đế quốc Khoa Nhĩ Mạn nằm ở phương Bắc, đây là nơi giao giới giữa lục địa Á – Âu, dân cư thưa thớt, nhưng lại có được những bình nguyên trải dài vô tận.

Đại quân nước La Sát tiến đánh đã khiến nơi đây rơi vào một cuộc chiến trường kỳ.

Bất kể thế nào, tộc La Sát cũng sẽ không quay đầu lại, cho nên chiến ý của bọn họ rất mạnh, tuy nhiên, vì thiếu lương thảo nghiêm trọng nên thực lực của song phương đang ngang nhau.

Advertisement
“Nữ vương bệ hạ, tuy rằng quân đội của đế quốc Khoa Nhĩ Mạn không dũng mãnh bằng quân đội La Sát, thế nhưng bọn họ quyết thủ vững thành trì, không ngừng tập kích ta.

Hơn nữa, phần lớn quân đội của bảy nước khác đã từ bỏ chúng ta, hiện tại, chúng ta còn chưa đến 50 vạn nhân mã, còn có vô số dân chạy nạn tìm đến nương tựa, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Vẻ mặt An Na Nhất Thế tràn đầy tang thương, nàng ta đã rời khỏi cố thổ được mấy tháng rồi.

Từ khi bước chân lên mảnh đất phương Tây này, bọn họ liên tục bị kẻ địch tấn công, hiện tại, đại quân đã sớm sụp đổ, còn có rất nhiều nạn dân chạy trốn mà đến, bản thân nàng ta đã sớm muốn chết.

“Phong cảnh nơi đây khá đẹp, lệnh cho quân đội ngừng tấn công, lấy thành Thiết Nhĩ ở phía Bắc làm căn cứ, đóng quân tại đây thôi.

Nghe nói tổ tiên của chúng ta vốn là dân du mục, hôm nay xem như chúng ta lại một lần nữa trở thành dân du mục”.

Nói đến đây, An Na lộ vẻ bi thương, đột nhiên, nàng ta có cảm giác buồn nôn, tình huống như vậy đã xảy ra rất nhiều lần…
“Nữ vương bệ hạ, ngài không sao chứ?”
An Na Nhất Thế chợt nhận ra điều gì đó, chẳng lẽ nàng ta đang mang thai ư?
Mặc dù chưa từng sinh nở nhưng nàng ta biết các triệu chứng khi mang thai, cẩn thận nghĩ lại, hiện lại tình trạng của bản thân hoàn toàn phù hợp.

Nhưng từ trước đến nay nàng ta vốn chỉ ở một mình, nếu nói nam nhân thì… suốt mấy năm qua cũng chỉ có một đêm kia với Đa Đoạt.

“Là đứa nhỏ của tên súc sinh kia? Sao có thể như vậy được, chỉ một đêm thôi mà?”, An Na Nhất Thế mắng thầm.

Những tùy tùng theo bên cạnh cũng nhìn ra có gì đó không đúng, nhưng bọn họ không dám hỏi nhiều.

Từ trước đến nay, nữ vương nước La Sát rất ít khi lập gia đình, tuy nhiên, bên ngoài vẫn có nam nhân.

Sau khi sinh con, đa phần họ cũng lựa chọn không công khai thân phận của cha đứa bé.

Khi mọi người đã rời đi, An Na Nhất Thế mới nói với người hầu thân cận của mình: “Giúp ta chuẩn bị thuốc phá thai”.

Người hầu kia đã chăm sóc An Na Nhất Thế từ khi nàng ta còn rất nhỏ, suốt mấy tháng nay, nhìn thấy vị nữ vương này nhận hết tra tấn, bà ta cũng cảm thấy đau lòng.

“Nữ vương bệ hạ, người mang thai sao?”
An Na Nhất Thế khẽ gật đầu.

“Mang thai là chuyện tốt, sao phải phá?”
“Không thể giữ lại đứa bé này, nhất định phải phá bỏ”.

“Nữ vương bệ hạ, tuy nô tỳ không biết cha đứa bé là ai, nhưng nô tỳ mong ngài có thể sinh nó ra.

Hiện tại, nước La Sát chúng ta đang ở bên bờ vực sinh tử, lòng dân và quân đều bất ổn.

Nếu như lúc này tin tức ngài mang thai được truyền ra, hẳn sẽ mang đến hi vọng cho mọi người”.

An na Nhất Thế trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Thế nhưng… thế nhưng đứa bé này…”
“Nữ vương bệ hạ, đối với nước La Sát của chúng ta, cha đứa bé là ai không quan trọng, điều quan trọng là mẹ của đứa bé là nữ vương An Na vĩ đại.

Một khi vương tử được sinh ra đời, nước La Sát của chúng ta sẽ có hi vọng”.

An Na Nhất Thế không nói gì thêm…
Cảng Đông Hải – Hoa Hạ.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 402: 402: Rất Nhiều Nam Nữ


Hôm nay là ngày hạm đội thứ 2 của Hoa Hạ hạ thủy, Trình Khai Sơn đã đến bến cảng từ rất sớm.

Nhìn thấy mười chiếc chiến hạm kiểu mới cực lớn, hắn ta cảm thấy kích động không thôi.

Khoảng thời gian gần đây, hắn ta vẫn luôn tham gia huấn luyện cùng hạm đội thứ nhất.

Ngoài khả năng trinh sát, khinh khí cầu còn có thể trực tiếp thoát ly khỏi hạm đội để tiến hành công kích từ xa.

Đây chính là lý do khiến kẻ địch không có khả năng đánh trả.

Advertisement
Hai mươi chiếc t4u chiến, bốn mươi chiếc thuyền hộ tống cùng bốn mươi thuyền chuyên chở vật tư đã chờ sẵn ở đó từ lâu.

Chẳng mấy chốc, mười chiếc chiến hạm kiểu mới đã rời khỏi cảng, đồng thời, hai trăm chiếc khinh khí cầu cũng bắt đầu đáp xuống chiến hạm theo số thứ tự đã được phân chia từ trước.

Nhìn thấy đại quân nhanh chóng hoàn tất tập kết, Trình Khai Sơn có cảm giác như thấy được toàn bộ thế giới.

“Các vị tướng sĩ, hôm nay, Hạm Đội II của Hoa Hạ ta sẽ chính thức hạ thủy, các ngươi nên cảm thấy tự hào vì có thể trở thành một thành viên của Hạm Đội II, bởi lẽ trên người các ngươi đang gánh vác vận mệnh của toàn bộ Hoa Hạ và cả nhân loại”.

“Hôm nay, ta muốn nói với mọi người một tin tốt.

Cuộc diễn tập tại Đông Hải đã hoàn thành, chúng ta sẽ xuôi nam, hội hợp cùng Hạm Đội I, sau đó tiến thẳng đến Di Châu.

Dân chúng ở đó đã chờ đợi quá lâu, lần này, chúng ta nhất định phải tiêu diệt hoàn toàn hạm đội Ba Nhĩ Đồ, cứu lấy nhân dân Di Châu.

Một ngày nào đó, ta sẽ dẫn các ngươi đi quét sạch vương triều Ba Nhĩ Đồ, báo thù cho những người dân đã chết tại Di Châu”.

“Xâm phạm danh dự Hoa Hạ ta, xa đâu cũng giết”.

“Xâm phạm danh dự Hoa Hạ ta, xa đâu cũng giết”.

Toàn thể quan binh của Hạm Đội II đều hô vang.

Thu phục Di Châu vốn là chuyện mà Lãnh Thiên Minh vẫn luôn muốn làm kể từ khi thống nhất Trung Nguyên đến nay.

Thế nhưng, hạm đội của Ba Nhĩ Đồ tại đó lại có đến ba, bốn ngàn chiếc.

Chỉ dựa vào Hạm Đội I thì không thể nào chiến thẳng được, cho nên hắn ngày đêm mong mỏi Hạm Đội II thành lập.

Tuy rằng hiện tại tổng số t4u chiến của hai hạm đội còn kém rất xa so với hạm đội Ba Nhĩ Đồ, nhưng có Hạm Đội II gia nhập, Lãnh Thiên Minh càng có lòng tin.

Thành Thiên Khải, đại điện.

“Tấn thống lĩnh, tình hình hiện tại ở Di Châu như thế nào? Binh lực của người Ba Nhĩ Đồ tại Di Châu được bố trí ra sao?”
“Hoàng thượng? Người dân Di Châu hiện sống rất khổ cực, rất nhiều nam nữ, thanh niên cường tráng đã bị người Ba Nhĩ Đồ bán đến các nơi trên khắp thế giới, bọn họ vốn không xem con dân Hoa Hạ ta là người”.

“Tính đến nay, quân đội Ba Nhĩ Đồ trú đóng ở Di Châu có tối đa hai mươi vạn.

Nhưng thứ đáng sợ nhất của chúng không phải là binh sĩ, mà là hạm đội có tốc độ cực nhanh.

Hơn nữa, cho đến hiện tại, hạm đội của chúng đến và đi đều không để lại dấu vết, vi thần không cách nào dọ thám ra được”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu: “Mọi người đều nghe thấy rồi, hiện giờ cuộc sống của người dân Di Châu đang rơi vào tình trạng nước sôi lửa bỏng, đây là nỗi nhục của triều đình Hoa Hạ ta, bất luận như nào chúng ta cũng phải giải cứu người dân Di Châu, đương nhiên cũng không thể bỏ qua cho đám người Ba Nhĩ Đồ, phải tiêu diệt bọn chúng”.

Trong đại điện, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Minh nhưng hắn không để tâm đến bọn họ, chỉ bình thản nói với Tấn Giang: “Tấn thống lĩnh, mau chóng thống kê toàn bộ số liệu của vương triều Ba Nhĩ Đồ rồi báo cáo cho ta.

Dám động tới Hoa Hạ, ta buộc bọn chúng phải chết…”
Tấn Giang hưng phấn đáp: “Thần tuân chỉ…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 403: 403: Lẽ Nào Triều Đình Không Cần Chúng Ta Nữa”


Thời gian lâu dần, người dân trên đảo không còn ai dám chống đối nữa.

Những sĩ binh và nghĩa quân còn sót lại chỉ có thể trốn trong núi sâu, không dám lộ mặt ra ngoài.

Phủ tổng đốc, đảo Di Châu.

Advertisement
Mạc Nhĩ đang mải ngắm nghía những món đồ nghệ thuật mà mình thu hoạch được từ các quốc gia.

Tác phẩm nghệ thuật của hắn ta không phải thứ gì khác mà là những người phụ nữ còn sống sờ sờ ra đó.

Trong đó có phụ nữ Phù Tang, Cao Ly, cũng có cả thiếu nữ của đảo Di Châu và những người phụ nữ ở đủ các quốc gia mà người Ba Nhĩ Đồ đánh chiếm được.

Mạc Nhĩ tạo ra rất nhiều nhà tù đẹp đẽ để nhốt những tác phẩm nghệ thuật của hắn ta.

Những người phụ nữ này ăn mặc thiếu vải, buộc phải cố gắng lấy lòng Mạc Nhĩ thì mới có thể mong được sống sót.

Càng quá đáng hơn, vì để thoả mãn sự thú tính của mình, Mạc Nhĩ yêu cầu toàn bộ những cô gái từ mười bốn tuổi trở lên phải tới phủ tổng đốc để tham gia tuyển chọn, chỉ cần hắn ta nhìn trúng cô gái nào thì người đó buộc phải ở lại.

Vì vậy mà những cô gái có chút nhan sắc trên đảo Di Châu hiện giờ không dám ở lại nhà, không tìm cách bỏ trốn thì là ẩn nấp trong núi sâu, người dân trên đảo sống cuộc sống như địa ngục trần gian.

“Đám nô lệ lần trước có giá như nào?”
Mạc Nhĩ vừa ngắm tác phẩm nghệ thuật của mình, vừa hỏi.

Một tên hầu cận đứng bên cạnh cười nói: “Mạc Nhĩ thân vương, đám nô lệ được chuyển về nước lần này rất được các quý tộc hoan nghênh, rất nhanh đã bị bọn họ giành nhau mua sạch rồi, nhiều người còn chủ động yêu cầu đặt trước nữa”.

“Ha ha… đám già đầu vô dụng đó, thường ngày thì bày ra cái bộ dạng chính nhân quân tử, không giống như ta, đến lúc gặp được phụ nữ các nước khác lại không nhịn được mà muốn thưởng thức”.

“Đúng… đúng, thân vương các hạ đúng là biết cách làm ăn, đám nô lệ bán cho bọn họ chẳng qua là người mà thân vương các hạ chơi còn dư ra đó, vậy mà bọn chúng còn vui mừng khôn xiết”.

“Nếu đã kiếm được tiền, vậy tiếp tục làm đi, thu thập nhiều thêm các thiếu nữ rồi bán ra”.

“Nhưng… thân vương các hạ, hiện giờ các cô gái trên đảo Di Châu đều trốn đi cả rồi, mặc dù chúng ta chiếm đóng nơi này đã lâu nhưng không quen thuộc vùng núi sâu rừng thẳm bằng người dân ở đây.

Nhiều lần quân đội tiến vào núi vây bắt nhưng đều vô dụng, hiện giờ con gái trên đảo càng ngày càng khó bắt hơn!”
“Hừ… một đám dân đen, có cơ hội trở thành nô lệ của Ba Nhĩ Đồ là vận may của bọn chúng, ấy vậy mà dám chạy, tăng cường phương pháp tru liên, con gái nhà nào dám chạy, toàn thôn đều phải chịu phạt, ta xem bọn chúng có chịu được hay không!"
Di Châu, núi Bảo Liên.

Dãy núi Bảo Liên to lớn, những phiến nghĩa quân còn sót lại vẫn cố gắng bám trụ ở đây, gần đây, những người dân trốn vào trong núi càng ngày càng nhiều.

Các binh sĩ thường ngày đã thiếu ăn thiếu mặc, hiện giờ xem ra không chống đỡ thêm được nữa…
“Tướng quân, sắp hai năm trôi qua rồi, triều đình sao còn chưa phái quân chi viện tới để giải cứu Di Châu, lẽ nào triều đình không cần chúng ta nữa?”
Người được gọi là tướng quân chính là tham tướng Đại Lương trước đây chiếm đóng Di Châu – La Trung.

“Ta cũng không rõ, từ khi thành luỹ bị chiếm đóng, chúng ta đã hoàn toàn mất liên lạc với triều đình.

Vốn tưởng triều đình sẽ nhanh chóng xuất binh, không ngờ rằng… ầy.

Hiện giờ số người ngựa còn lại của chúng ta, cộng thêm nghĩa quân gia nhập cũng chưa tới bốn, năm vạn người, thiếu thốn trang bị, vũ khí, muốn đánh bại đám người Ba Nhĩ Đồ cũng rất khó”.

“La tướng quân, thần nghe nói có ngư dân chạy về đất liền, báo tin cho người nhà ở đây, nói rằng không còn Đại Lương tồn tại nữa, hiện giờ Trung Nguyên đã đổi tên thành Hoa Hạ rồi, không biết là thật hay giả”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 404: 404: “mấy Người… Mấy Người Là Phàm Nhân Hay Thần”


La Trung thở dài một tiếng: “Bất luận thế nào, chúng ta là sĩ binh còn sót lại của Đại Lương, bảo vệ đất nước và người dân là trách nhiệm của chúng ta.

Mặc kệ hiện giờ là triều đại nào, chỉ cần chúng ta còn thở là còn chiến đấu”.

“Nhưng tướng quân, gần đây người dân gặp nạn vào trong núi ngày một đông, lương thực của chúng ta sắp không đủ nữa rồi”.

“Cố gắng nhường cho bách tính đi, để quân đội vào trong núi săn lợn rừng, đỡ được ngày nào hay ngày ấy”.

Advertisement
“Mau nhìn kìa… trên trời, đó là gì vậy?”
Đột nhiên, một binh sĩ hét lớn, trông thấy vài chiếc tàu bay đang lượn lờ trên bầu trời như đang tìm thứ gì đó.

Trên một chiếc tàu bay, Trình Khai Sơn nói với một người đang có vẻ sốt ruột: “Ta nói này, có phải ở đây không vậy? Tìm cả ngày trời rồi, làm gì có ai đâu!”
“Ôi cha…Trình tướng quân, ta trốn khỏi đảo Di Châu đã được nửa năm rồi, bọn họ có còn ở đây không ta cũng không dám chắc, nhưng chỉ cần bọn họ còn sống thì chắc chắn ở trên núi Bảo Liên, những chỗ khác không thể sống nổi”.

“Nhưng ở đây đâu có người, mấy vạn người mà sao không thấy được chứ!”
“Trình tướng quân, liệu có phải bọn họ trốn đi rồi không.

Chúng ta bay cao như vậy, đâu có nhìn rõ được dưới đất, cho dù bọn họ ở đây cũng đâu thể quang minh chính đại gây thành dựng trại được chứ”.

Trình Khai Sơn gật đầu: “Cũng phải, dù sao cũng tới rồi, tìm chỗ nào thích hợp để hạ cánh đi”.

Mười chiếc tàu bay từ từ hạ cánh xuống một sườn núi, nhưng ngay lúc này, một đám binh sĩ mặc đồ rách rưới như người rừng xông tới, vây quanh tàu bay.

“Mấy người… mấy người là phàm nhân hay thần?”
Một binh sĩ sợ hãi hỏi.

Trình Khai Sơn nhìn thấy những người này thì vui mừng mỉm cười: “Ha ha… cuối cùng cũng tìm được mọi người rồi, quả nhiên là ở đây… Với bộ dạng này của các người, chẳng trách bọn ta ở trên trời không nhìn thấy”.

La Trung đi tới.

“Các… các người là người Trung Nguyên sao?”
“Đúng vậy, bọn ta là người do triều đình phái tới giải cứu các ngươi”.

Sĩ binh ở xung quanh bỗng trở nên kích động, thậm chí có người không kìm lòng được mà bật khóc.

La Trung cảnh giác nhìn Trình Khai Sơn: ‘Triều đình, nhưng các ngươi mặc đồ không giống với quân phục Đại Lương, các người thuộc triều đình nào?”
“Ôi chao… huynh đệ, Đại Lương không còn từ lâu rồi, hiện giờ Trung Nguyên chỉ có một mình Hoa Hạ mà thôi”.

La Trung bỗng cảm thấy cả người mình như mềm nhũn.

Không còn Đại Lương nữa? Đất nước của mình đã mất rồi? Vậy hắn cầm cự ở đây còn có ý nghĩa gì không?
“Rốt cuộc mấy người là ai? Lẽ nào các người là quân Bắc Lương, là các ngươi xâm chiếm Đại Lương?”
Dứt lời, La Trung cầm chiếc đao dài trong tay lên, những người khác cũng chuẩn bị ra tay.

“Là La Trung - La tướng quân đúng không?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 405: 405: Tàu Chiến Của Bọn Họ Khoảng Bao Lâu Sẽ Tới Nơi”


“Lưu đại nhân… là thuộc hạ đây, La Trung đây.

Cuối… cuối cùng người cũng tới rồi.

Thuộc hạ đợi khổ quá…”
Dứt lời, người đàn ông to lớn vạm vỡ bỗng bật khóc.

Advertisement
Đường đường là một nam nhân vạm vỡ, ấy vậy mà bật khóc nức nở, Lưu Bất Đắc lại không có chút gì khinh thường.

Đổi lại là bất kỳ ai, có bám trụ được đến tận lúc này không cũng thực sự khó nói.

“La đại nhân, mau mau đứng dậy… là… là triều đình có lỗi với mọi người, để mọi người và bách tính Di Châu chịu giày vò rồi.

Lão thần thật hổ thẹn…”
Sau khi đứng dậy, La Trung nhìn những binh sĩ ở xung quanh tàu bay, hỏi: “Lưu đại nhân, chuyện này rốt cuộc là sao?”
Lưu Bất Đắc kể qua chuyện đã xảy ra trong hai năm qua ở Trung Nguyên.

Nghe xong, La Trung cũng phải sụt sùi.

“Thật không ngờ, mới hai năm ngắn ngủi mà Đại Lương đã không còn nữa, có điều, nghe ý của Lưu đại nhân thì vị hoàng đế mới là một người thương dân như con, chuyện này cũng an ủi ta phần nào”.

Trình Khai Sơn đứng một bên nói: “Còn phải nói sao, khi Trung Nguyên chưa thống nhất, hoàng thượng ngày đêm lo lắng cho Di Châu, vì vậy ngài ấy không tiếc công sức chế tạo thuyền chiến.

Sau khi thống nhất, ngài ấy vì thành lập hải quân mà dốc hết tâm huyết, làm mọi chuyện đều là để sớm ngày giải cứu người dân Di Châu”.

La Trung nghi ngờ nhìn Lưu Bất Đắc, Lưu Bất Đắc lặng lẽ gật đầu: “Trình đại nhân nói đều là sự thật, quả thực Hoàng thượng vì Di Châu mà dốc hết tâm sức.

Lần này bọn ta tới đây cũng để giải cứu Di Châu”.

La Trung kích động nói: “Thật vậy sao? Di Châu được cứu rồi? Thật tốt quá, ta thay mặt bách tính Di Châu tạ ơn hoàng thượng”.

Trình Khai Sơn đáp: “Bọn ta tới đây là để bàn bạc với La tướng quân chuyện giải cứu Di Châu.

Bọn ta không nắm rõ tình hình trên đảo hiện giờ, hơn nữa đội t4u chiến của đám người Ba Nhĩ Đồ rất đông, không rõ hành tung, vậy nên chúng ta cần bàn bạc đối sách”.

La Trung vừa suy ngẫm, vừa nói: “Hầy… trước mắt, bách tính Di Châu sống không bằng chết.

Tên thống đốc Mạc Nhĩ của Ba Nhĩ Đồ là tên súc sinh, hai năm qua, hắn ta không ngừng làm khổ người dân trên đảo”.

“Gần đây hắn ta còn buôn bán người, bán số lượng lớn thiếu nữ đến các nước để làm nô lệ.

Ta… ta thực sự vô dụng… không bảo vệ được người dân trên đảo.

Mấy lần bọn ta định đánh lén kẻ địch nhưng quân đội Ba Nhĩ Đồ quá đông, hơn nữa chỉ cần xảy ra chiến tranh, đội t4u chiến của bọn chúng sẽ nhanh chóng tới chi viện, bọn ta hoàn toàn không có cơ hội!”
“Vậy hiện giờ trên đảo có khoảng bao nhiêu quân địch? t4u chiến của bọn họ khoảng bao lâu sẽ tới nơi?”
“Bởi vì đội t4u chiến của Ba Nhĩ Đồ chỉ coi Di Châu như một cứ điểm, để tiện cho bọn chúng đánh chiếm các quốc gia lân cận nên chỉ có khoảng hơn mười vạn quân địch trấn giữ ở đây.

Có điều, hoả pháo của bọn chúng vô cùng lợi hại, bọn ta không thể tiếp cận được.

Vả lại, mỗi lần phá vỡ được phòng tuyến của bọn chúng, t4u chiến của quân địch cũng nhanh chóng đưa viện binh tới, vậy nên ta chỉ có thể đưa mọi người tới trốn trong núi này”.

Trình Khai Sơn lặng lẽ gật đầu: “La tướng quân yên tâm, nước Hoa Hạ đã không còn là Đại Lương lúc trước nữa, vũ khí của chúng ta chắc chắn không thua kém so với đám người Ba Nhĩ Đồ.

Chỉ có điều, thứ ta muốn không chỉ đơn giản là thu hồi lại đảo Di Châu mà còn phải huỷ toàn bộ đội t4u chiến của Ba Nhĩ Đồ, chuẩn bị thật tốt cho cuộc đánh chiếm nước Ba Nhĩ Đồ”.

Nghe thấy những lời này, La Trung đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc và kích động.

“Trình… Trình tướng quân, những lời đại nhân vừa nói là có… ý gì? Tấn công nước Ba Nhĩ Đồ?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 406: 406: “phản Quân Lại Đánh Lén Thành Trì Chúng Ta”


“Đúng, đợi thu hồi lại được đảo Di Châu, ta sẽ cho quân tiến công vương triều Ba Nhĩ Đồ để bọn chúng trả giá gấp mười, gấp trăm lần cho hành động sai trái của mình, đồng thời có thể giải cứu người dân Di Châu bị bán đi.

Đây cũng chính là yêu cầu của hoàng thượng với toàn bộ binh sĩ Hoa Hạ.

Kẻ nào dám động đến sự uy nghiêm của Hoa Hạ, xa đến mấy cũng đánh”.

“Kẻ động đến sự uy nghiêm của Hoa Hạ, khoảng cách cỡ nào cũng đánh!”
La Trung vừa lẩm bẩm, vừa kích động nói: “Nếu thực sự có ngày ấy, đại nhân có thể dẫn ta theo chứ, ta muốn báo thù cho những huynh đệ và bách tính đã bỏ mạng”.

Advertisement
Ánh mắt La Trung xuất hiện sự tức giận trước nay chưa từng có.

Hắn chỉ mong triều đình sẽ đưa người tới cứu mình, đó đã là mong ước xa xỉ nhất rồi.

Còn chuyện tấn công vào đất liền của quân địch là điều mà hắn chẳng dám nghĩ tới.

Nhưng khi tia hy vọng ấy thắp lên, tất cả mọi người đều hừng hực ý chí chiến đấu.

“La tướng quân yên tâm, nếu ngày ấy tới, lão Trình này sẽ đưa tướng quân đi cùng, huynh đệ chúng ta cùng nhau san bằng vương triều Ba Nhĩ Đồ”.

Lưu Bất Đắc hỏi: “Trình tướng quân có chủ ý gì?”
Trình Khai Sơn suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Quân đội người Ba Nhĩ Đồ không đáng ngại, chỗ dựa lớn nhất c*̉a bọn chúng chính là hạm đội, chỉ cần hạm đội bị tiêu diệt, vậy vương triều Ba Nhĩ Đồ sẽ như rùa nhốt trong bình”.

“Cho nên ta hy vọng La tướng quân có thể phối hợp với bọn ta, phát động tấn công Ba Nhĩ Đồ, thu hút hạm đội tới cứu viện, chỉ cần hạm đội bọn chúng xuất chiến, phần còn lại cứ giao cho ta”.

La Trung gật đầu: “Trình tướng quân yên tâm, bọn ta nhất định không nhục mệnh…”
Đảo Di Châu, phủ tổng đốc.

Mạc Nhĩ vừa vung roi quất mạnh vào mấy nữ nhân, vừa hưng phấn cười lớn: “Sướng hay không? Hả…nói đi, sướng hay không?”
Những nữ nhân bị đánh không có nổi mảnh vải che thân, trên người chằng chịt vết roi và máu, mắt mày hoảng sợ, nhưng chỉ có thể nén lệ gượng cười.

“Nhớ kĩ, lúc ăn không được dùng tay, phải dùng miệng như một con chó vậy, ai dám dùng tay cầm đồ ăn, ta sẽ chặt đứt tay kẻ đó…”

Đám nữ nhân bị nhốt trong hàng chục chiếc lồng xung quanh sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống đất, không dám nói tiếng nào.

“Thân vương, xảy ra chuyện rồi…”
Một thị tùng chạy vào.

“Nói”.

“Phản quân lại đánh lén thành trì chúng ta”.

Mạc Nhĩ mất kiên nhẫn quát: “Đám chuột chết tiệt, thật đáng ghét, bình thường trốn chui trốn lủi, thỉnh thoảng lại chạy ra gây chuyện, phái binh tiêu diệt chúng ngay lập tức, đừng làm phiền ta”.

“Tướng quân, lần này không giống trước, quân địch hơn bốn vạn, có cả rất nhiều bách tính gia nhập, nếu không nhanh chóng khống chế, e là sẽ xảy ra chuyện lớn”.

“Cái gì? Có nhiều phản quân vậy ư, xem ra bọn chúng muốn cá chết lưới rách! Ha ha…vậy càng tốt, truyền tin cho hạm đội nhanh chóng đến cứu viện, lần này phải diệt tận gốc đám cỏ dại”.

“Vâng”.

Trên vùng biển xa xôi, mười mấy chiếc tàu buôn từ từ tiến về phương tây.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 407: 407: Không Phải Tìm Đường Chết Ư”


Hai người thanh niên đang đứng trên boong tàu trò chuyện.

“Mã Họa Đằng, tin tức này c*̉a ngươi đáng tin không? Sao ta cảm thấy không tin tưởng được cho lắm nhỉ”, người vừa nói là Lãnh Hàn, bởi Lãnh Thiên Minh coi trọng máy Nữu Khắc Man hơn tất cả, cho nên đã trực tiếp phái người hắn tâm đắc nhất là Lãnh Hàn đi.

“Ai da…Lãnh đại nhân, loại chuyện này ta dám nói bừa, hoàng thượng còn không lấy đầu ta chắc, Nữu Khắc Man đó thực sự đã chế tạo ra một loại động cơ sinh lực, nhưng có thể đem nó về Hoa Hạ hay không, thì ta không dám chắc”.

Advertisement

“Ừm, mặc dù ta không biết loại máy đó có tác dụng gì, nhưng nếu hoàng thượng đã coi trọng nó như vậy, chắc hẳn có lý do c*̉a ngài, dù sao đi nữa, ta đều phải đem máy Nữu Khắc Man đó về Hoa Hạ”.

Đoàn người cải trang thành thương nhân, hiên ngang tiến đến địa phận Đại Bất Liệt Điên, may là tơ lụa và đồ sứ c*̉a Trung Nguyên vốn được quý tộc phương tây vô c*̀ng yêu thích, cho nên đó giờ rất đông đúc thuyền buôn tới đây, điều này giúp họ ngụy trang dễ dàng hơn nhiều…
Đảo Di Châu, La Trung khoác trên người bộ y phục rách rưới c*̉a nghĩa quân, điên cuồng tấn công thành trì vốn thuốc về bọn họ.

“Pằng…pằng…pằng…”
Người Ba Nhĩ Đồ sau khi kết thúc một đợt hỏa pháo liền phát động tấn công.

Ba Nhĩ Đồ sử dụng phương trận, tương tự như đội hình c*̉a La Mã, vương triều Ba Nhĩ Đồ tại thời đại này c*̃ng đã tiếp xúc với súng kíp, nhưng bọn chúng cảm thấy lực công kích c*̉a nó không so được với sức tấn công c*̉a đại quân.

Vậy nên vương triều Ba Nhĩ Đồ hiện giờ vẫn xếp đội hình theo hình chữ nhật, một ngàn người tạo thành một phương trận, đặt khiên chắn trước tim, hàng phía sau chếch giáo lên tạo thành hàng rào bảo vệ kiểu lồng nhím, sau c*̀ng là vô số binh sĩ.

Mặc dù đội hình này không có gì mới lạ, nhưng đối đầu với sự công kích c*̉a kỵ binh và binh sĩ, nó lại vô c*̀ng hiệu quả, nghĩa quân vũ khí lạc hậu, áo giáp rách nát hoàn toàn không phải đối thủ c*̉a chúng.

“La tướng quân, đội hình c*̉a kẻ địch rất khó để khắc chế, mỗi lần tấn công đều tổn thất nặng nề do cây giáo dài kia”.

La Trung thần sắc nghiêm trọng, nói: “Vũ khí c*̉a chúng ta quá kém cỏi, không thể tiếp tục đánh, mục đích c*̉a ta là thu hút kẻ địch chứ không phải tử chiến với chúng, truyền lệnh toàn quân, địch tiến ta lùi, địch lùi ta tiến, không cần giao tranh trực tiếp với chúng”.

Cứ như vậy, vấn đề lớn nhất c*̉a phương trận đã lộ ra, chính là di chuyển bất tiện, vì để giữ đội hình, cho nên tốc độ cả đội rất chậm, khi đối phương rút lui sẽ khó mà đuổi theo.

Thế nên, mỗi lần quân đội Ba Nhĩ Đồ xuất trận, nghĩa quân lập tức bỏ chạy, khi chúng hồi thành, nghĩa quân lại quấy rối khắp nơi.

Mạc Nhĩ đọc thư mật gửi tới, cười lạnh: “Đúng làm một đội quân ô hợp tự cho mình là giỏi, cứ tiếp tục như vậy, không phải tìm đường chết ư?”
Sau đó nói với người phía sau: “Truyền lệnh hạm đội cập bến từ phía sau, chặt đứt đường lui c*̉a lũ chuột kia, xem chúng chạy đi đâu…”

Năm ngày sau, trên vùng biển cách Di Châu chưa tới trăm dặm, xuất hiện một quân hạm khổng lồ, nhìn kỹ hơn, phía sau còn có từng quân hạm đang từ từ nổi lên.

Hạm đội lên đến hai ngàn chiếc c*̉a Ba Nhĩ Đồ xâm chiếm cả khu vực, điều động hai mươi vạn đại quân, nhanh chóng di chuyển về phía đảo Di Châu.

Tổng tư lệnh hạm đội, Đặc Mẫu Đặc Nam, một vị đô đốc hải quân, đã chiến đấu quanh năm trên biển và chưa từng bại trận, hiện đang ngồi nhàn nhã thưởng thức rượu vang đỏ.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 408: 408: “trên Trời…trên Trời Là Thứ Gì Vậy”


“Loại phế vật này, thật sự làm mất mặt vương triều Ba Nhĩ Đồ, ta phải mau chóng bình loạn phản quân, rời khỏi nơi đây, nhìn hắn ta thêm một giây, đều khiến ta ghê tởm”.

Hạm đội hùng hậu c*̉a Ba Nhĩ Đồ từng vô số lần đến đây chi viện, vì vậy đã sớm quen, nhưng chúng không hay rằng, ngay lúc này trên bầu trời, xuất hiện một chiếc tàu bay trinh sát đã phát hiện ra bọn chúng…
Hạm đội Ba Nhĩ Đồ không gặp phải bất cứ sự ngăn cản nào, nhẹ nhàng phóng tới cảng Di Châu.

Advertisement
Quân đội Ba Nhĩ Đồ đang uể oải bước xuống hạm đội chuẩn bị tập hợp, đúng lúc này, trên bầu trời xuất hiện vô số điểm đen, những điểm đen đó càng lúc càng lớn, cho đến khi bao phủ cả bầu trời, thậm chí không còn nhìn thấy mặt trời đâu nữa.

“Truyền lệnh các tàu bay…chúng ta phải báo thù cho binh sĩ và bách tính Di Châu đã hy sinh, trước tiên là đánh bom cảng khẩu, sau đó toàn lực tấn công quân hạm kẻ địch, lệnh cho tàu chiến bọc thép dọn dẹp sạch sẽ hạm đội c*̉a kẻ địch đang tuần tra bên ngoài…”
“Trên trời…trên trời là thứ gì vậy?”
“Mau nhìn xem…những thứ trên kia…”
Tất cả người Ba Nhĩ Đồ hoàn toàn không kịp phản ứng, rất nhiều người thậm chí đứng yên tại chỗ, ngẩn người quan sát.

“Wa…thượng đế ơi, không lẽ đây chính là kỳ tích trong truyền thuyết, không lẽ chúng ta gặp đại cát”.

Còn có rất nhiều binh sĩ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hưng phấn hò hét…
“Hi…”
“Hello…”
Đặc Mẫu Đặc Nam đứng trên bờ, khó hiểu quan sát bầu trời, đây rốt cuộc là những thứ gì? Hắn ta chưa từng thấy nó trước đây.

Tuy nhiên, bọn chúng không còn nhiều thời gian suy đoán nữa, để đảm bảo hiệu quả của cuộc tấn công, Trình Khai Sơn đã trực tiếp ra lệnh cho tàu bay hạ xuống độ cao cách mực nước biển không đến năm mươi mét, có thể nói là bách phát bách trúng.

Khi binh sĩ Ba Nhĩ Đồ nhìn rõ diện mạo quân sĩ trên tàu bay, đều là người Trung Nguyên, chúng mới ý thức được tính nghiêm trọng c*̉a vấn đề, nhưng giờ đã không còn cơ hội nữa.

Hàng loạt thùng thuốc súng được thả xuống…
“Đùng…đùng…đùng…”

Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng trăm hạm đội Ba Nhĩ Đồ đã bị nổ tan tành.

Cuộc tấn công bất ngờ khiến những binh sĩ không kịp chạy xuống tàu bị bom nổ tan xác, toàn bộ cảng biển trở thành địa ngục trần gian trong phút chốc.

“A…chết tiệt”.

“Khốn khiếp…”
Đặc Mẫu Đặc Nam kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, lí trí nói với hắn ta, phải bảo toàn hạm đội c*̉a mình.

“Lập tức truyền lệnh xuống, rời khỏi cảng khẩu…”
Thế nhưng, nhìn về phía cảng khẩu, chỉ thấy một màn khói lửa tan hoang, hai chân hắn ta mềm nhũn, suýt quỳ thụp xuống đất…
“Đùng…đùng…đoàng…”
Trông thấy đối phương điên cuồng thả bom, hoàn toàn không để tâm đến binh sĩ bỏ chạy tứ phía, mà chỉ nhắm vào tàu chiến, Đặc Mẫu Đặc Nam càng sợ hãi hơn, là một đô đốc hải quân, hắn ta hiểu rõ, binh sĩ có thể chiêu mộ lại, nhưng một khi mất hết hạm đội, vậy cả vương triều Ba Nhĩ Đồ sẽ bị đả kích chí mạng.

“Tấn công, tấn công thứ trên trời kia cho ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 409: 409: “không Phải…đô Đốc Tới Phủ Tổng Đốc Rồi…”


Đặc Mẫu Đặc Nam hét lên.

Người Ba Nhĩ Đồ cố gắng bắn tên, nhưng tầm bắn của cung tên không tới được tàu bay, dù may mắn bắn trúng vài mũi tên cũng không thể gây sát thương…
Đặc Mẫu Đặc Nam cảm thấy lạnh sống lưng, hắn ta đã từng chiến đấu trên biển cả đời, nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta thậm chí không có cơ hội chiến đấu.

Advertisement
Hắn ta đột nhiên nhận ra, trận chiến trên đảo Di Châu lần này tuyệt đối không đơn giản như bản thân tưởng tượng.

“Sắp xếp tổ đội, nhanh chóng đổ bộ, di tản khỏi cảng và tập kết trên đảo…”
Đặc Mẫu Đặc Nam trông quân mình không thể ngăn cản đối phương, chỉ đành hạ lệnh rút lui khẩn cấp.

Bốn trăm chiếc tàu bay, trong vòng một ngày mới hoàn toàn tiêu diệt hết hạm đội Ba Nhĩ Đồ, khắp cảng khẩu là những chiếc tàu đang dần chìm xuống, hạm đội Ba Nhĩ Đồ mệnh danh bất bại, đã bị hủy diệt một cách thần kỳ như thế…
Đây là trận chiến tiêu biểu lừng danh nhất giữa thời đại thiết giáp hạm và thời đại tàu sân bay…
Đặc Mẫu Đặc Nam dẫn theo hai mươi vạn nhân mã rút khỏi cảng khẩu, bỏ chạy vào trong đảo.

“Đô đốc, chúng ta đi đâu đây? Bao vây phản nghịch theo kế hoạch ư?”
“Không, khẩn cấp tập trung tại phủ tổng đốc, e rằng đại sự không hay rồi”.

Đặc Mẫu Đặc Nam đã lĩnh giáo uy lực c*̉a tàu bay, hắn ta không dám tưởng tượng một khi tàu bay tham gia chiến tranh, vậy quân đội c*̉a mình sẽ có kết c*̣c như thế nào.

Ở ngoài cảng khẩu, một trăm tàu chở quân từ từ cập bến, đây là một trong hai loại t** ch**n do Hoa Hạ chế tạo.

Một loại chuyên dùng để chở tàu bay, loại còn lại chia thành bốn tầng, chuyên dùng vận chuyển quân đội, hai vạn tinh binh Hắc Kỳ quân bắt đầu đổ bộ nơi đây...!
Mạc Nhĩ đang vừa uống rượu vang, vừa hưởng thụ người bưng kẻ hầu, một binh sĩ chợt xông vào…
“Khốn kiếp, không biết gõ cửa à? Không cần tay nữa phải không?”
Binh sĩ kia không bận tâm, gấp gáp nói: “Đô đốc Đặc Mẫu Đặc Nam đến rồi…”
“Đến thì đến, hoảng hốt gì chứ? Mau bảo hắn ta nhanh chóng thu dọn phản nghịch…”
“Không phải…đô đốc tới phủ tổng đốc rồi…”

“Cái gì?”
Mạc Nhĩ đạp một nữ nhân ra.

“Hắn ta đến đây làm gì? Không phải bảo hắn ta bọc hậu đám phản nghịch ư?”
“Tiểu nhân…tiểu nhân không dám hỏi, đô đốc bảo lập tức gọi ngài qua đó”.

“Hừ, tên ngạo mạn, quân hàm cao hơn ta liền có thể vô lễ vậy ư, không lẽ hắn ta không biết thân phận c*̉a ta? Đợi khi quay về ta nhất định phải bảo quốc vương trị tội".

Mặc dù ngoài miệng không phục, nhưng Mạc Nhĩ vẫn nhanh nhẹn thay đồ, dù sao Đặc Mẫu Đặc Nam c*̃ng là đô đốc hải quân vương triều Ba Nhĩ Đồ, đến quốc vương c*̃ng nể trọng vài phần.

Khi Mạc Nhĩ tới đại sảnh, Đặc Mẫu Đặc Nam đang nổi giận đùng đùng nhìn những chiếc lồng chất đầy nữ nhân bày la liệt khắp nơi.

Mạc Nhĩ cười, nói: “Đô đốc Đặc Mẫu Đặc Nam, sao lại trực tiếp tới đây, theo kế hoạch, ngài nên bao vây đường lui c*̉a phản nghịch mới đúng”.

“Mạc Nhĩ, ngươi rốt cuộc làm gì ở Di Châu? Ngoại trừ chơi đùa nữ nhân ra ngươi còn làm được gì?”
Mạc Nhĩ hoàn toàn không nghĩ tới, Đặc Mẫu Đặc Nam lại dám gọi thẳng tên mình, hắn ta dù gì c*̃ng là cữu cữu c*̉a quốc vương, nào từng chịu ủy khuất như vậy.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 410: 410: “được…vậy Ta Sẽ Đi Viết Thư”


“Đặc Mẫu Đặc Nam, ta gọi ngươi một tiếng đô đốc là vì tôn trọng ngươi, ngươi dựa vào đâu mà gọi thẳng tên ta, Di Châu đảo do ta làm chủ, ta thích làm gì thì làm, ngươi quản không nổi”.

“Được, ngươi làm gì ta không quản nổi, vậy địch quân thì sao? Địch quân sở hữu vũ khí tấn công từ trên không, ngươi không thèm báo cáo, hại hải quân c*̉a ta bị tiêu diệt toàn bộ, ngươi…ngươi không thể chối cãi trách nhiệm”.

Mạc Nhĩ kinh ngạc không thốt nên lời.

Advertisement
“Cái gì…ngươi nói…ngươi nói hải quân chúng ta bị…tiêu diệt toàn bộ? Sao…sao có thể?”
“Mạc Nhĩ, địch nhân rõ ràng đã chuẩn bị trước, chỉ đợi hạm đội chúng ta tiến vào cảng khẩu, ngươi…giờ ta vô c*̀ng nghi ngờ, ngươi và quân địch thông đồng”.

“Hoang đường, ta sao có thể thông đồng với lũ chuột đó, ngươi…ngươi là sợ phải chịu trách nhiệm chuyện hải quân bị diệt, muốn đổ tội cho ta chứ gì? Ta nói cho ngươi biết, ta không sợ đâu, đợi lúc gặp quốc vương, ta sẽ nói rõ cho ngài ấy”.

“Hừ, hay cho một tổng đốc Di Châu, còn muốn trình bày rõ ràng, hiện giờ, ngươi có thể sống sót không là cả một vấn đề”.

Mạc Nhĩ nghe thế, lập tức hốt hoảng, bắt đầu tỉ mỉ suy nghĩ, mất đi hải quân, vậy không thể liên lạc với quân đội nữa, cho dù muốn rút về Ba Nhĩ Đồ c*̃ng khó khăn.

“Việc này…đô đốc...vậy…vậy ngài định làm thế nào?”
Đặc Mẫu Đặc Nam c*̃ng lười tranh cãi với hắn ta.

“Mau chóng tập hợp tất cả quân đội trên đội trên đảo, thu hẹp phòng tuyến, đề phòng người Trung Nguyên xâm nhập, phái người đi tuần tra động tĩnh quanh đảo, gửi thư cho quốc vương, cầu cứu ngài ấy cử thuyền đến đưa chúng ta về nước càng sớm càng tốt, không thể ở lại đây nữa”.

“Nghiêm trọng vậy ư…, nhưng ngoài hạm đội chủ lực c*̉a ngài, phần còn lại trong nước không quá ngàn chiếc, những thứ khác đều là loại c*̃, có được không vậy?”
Đặc Mẫu Đặc Nam trịnh trọng nói: “Không biết được hay không, cho dù là tàu đánh cá c*̃ng phải dùng, tóm lại, không thể ở lại Di Châu thêm nữa”.

“Được…vậy ta sẽ đi viết thư”.

Hai vạn Hắc Kỳ quân rất nhanh đã đặt chân đến vị trí chỉ định, La Trung đợi sẵn ở đó, trông thấy quân cứu viện tới, trước tiên là vui mừng ra mặt, sau đó lại trở nên nghi hoặc.

“Trình tướng quân, triều đình phái bằng này người tới? Nếu tính cả quân cứu viện, quân đội Ba Nhĩ Đồ phải gần ba mươi vạn nhân mã đó”.

“À, ta biết chứ, đây mới là hai vạn lượt một, không đủ thuyền vận binh mà, nhưng ngươi cứ yên tâm, hai vạn đội hỏa tiễn ở lượt hai đang gần lắm, hai ngày nữa là đến nơi”.

La Trung vẫn ngập ngừng.

“Nhưng vậy mới có bốn vạn, tính thêm bọn ta nữa c*̃ng chỉ ba vạn nhân mã”.

“Không, lần tiếp theo mọi người không cần tham gia nữa, giao cho Hắc Kỳ quân là được”.

La Trung hoang mang không hiểu gì, trong lòng thầm nhủ.

“Từng gặp kẻ biết nói phét, nhưng chưa gặp ai nói phét đến mức này, không lẽ đây chính là thiên tài chém gió trời sinh trong truyền thuyết?”
La Trung: “Trình tướng quân, đội hình phương trận c*̉a địch nhân rất cổ quái, hoàn toàn khác với chiến thuật Trung Nguyên chúng ta, mọi người có nắm chắc không?”
Trình Khai Sơn mỉm cười: “Yên tâm, đến lúc đó mọi người chỉ cần ở phía sau thu dọn tù nhân là được”.

Hai ngày sau, đội hỏa tiễn đến nơi, bốn vạn Hắc Kỳ quân bắt đầu cuộc tiến công c*̉a mình.

Mặc dù không biết thực lực quân cứu viện như nào, nhưng La Trung chợt kinh ngạc phát hiện, người Ba Nhĩ Đồ đã vứt bỏ các thành trì bên ngoài, tập kết ở phủ tổng đốc.

Hắc Kỳ quân tiến đến thành Long Xương, tức nơi phủ tổng đốc đảo Di Châu tọa lạc, nhanh chóng đóng quân bên ngoài.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 411: 411: Các Ngươi Còn Có Đô Đốc Hải Quân Nữa À”


“Báo…sứ giả Ba Nhĩ Đồ bên ngoài đại doanh cầu kiến”, một binh sĩ chạy vào.

“Mẹ nó, đám súc sinh này còn dám phái sứ giả tới, kêu hắn ta bò vào đây”.

“Vâng”.

Khi sứ giả vừa bước vào cổng đại doanh liền bị một binh sĩ Hắc Kỳ quân ngăn lại.

Advertisement
“Tướng quân chúng ta bảo ngươi bò vào, không được đi bộ”.

Tên sứ giả kia không phục, nhưng vì Đặc Mẫu Đặc Nam đã dặn đi dặn lại hàng trăm lần, bắt buộc phải thỉnh cầu đình chiến, cho nên chỉ đành cười hòa: “Quân gia nói đùa, ta là sứ giả, sao có thể bò vào”.

Binh sĩ kia đáp: “Một là bò vào, hai là bò ra, ngươi tự chọn đi”, nói xong còn vung thanh đao lên.

Sứ giả nào bị khi dễ như này bao giờ, hắn ta buột miệng chửi ‘f*ck’, sau đó nghiến răng nghiến lợi, chống tay xuống đất làm bộ bò đi.

Nhưng binh sĩ phía sau lại trực tiếp đá hắn ta một cước, khiến cho tên sứ giả thực sự lăn một vòng.

Tên sứ giả thầm than khổ, lồm cồm bò dậy đi vào đại trướng, mách với Trình Khai Sơn: “Ngài là tướng quân phụ trách ở đây? Binh sĩ c*̉a ngài thật sự quá vô lễ, dám đánh cả sứ giả”.

Trình Khai Sơn nói lớn: “Có chuyện như vậy ư? Ai đánh vậy, gọi vào đây…”
Một lúc sau, một binh sĩ bước vào trướng.

Trình Khai Sơn: “Ban nãy ngươi bắt sứ giả bò vào đây à? Còn đá nữa?”
Binh sĩ kia ghét bỏ liếc sứ giả Ba Nhĩ Đồ, nói: “Là do ta làm thưa tướng quân”.

Tên sứ giả kia lén cười trộm, hí hửng chờ xem kịch hay.

Nhưng chỉ nghe thấy Trình Khai Sơn lớn tiếng khen: “Hay…nho tử hay học, là một nhân tài, ta thích, người đâu, thưởng mười lượng vàng, thăng chức thống lĩnh cận vệ, sau này hãy theo ta”.

Không chỉ sứ giả Ba Nhĩ Đồ, đến La Trung c*̃ng đứng hình…
Tên lính kia mừng rỡ quỳ xuống.

“Cảm tạ Trình tướng quân”.

“Ừm, hết việc rồi, ngươi lui xuống đi”.

Nói xong, Trình Khai Sơn nói với những người khác trong doanh trướng: “Chúng ta nên phát triển tư tưởng này, không thể nhân nhượng với súc sinh, mọi người đã nhớ kỹ chưa?”
“Vâng… tướng quân”.

Sứ giả Ba Nhĩ Đồ ngơ ngác đứng đó, hắn ta có thể hiểu được tiếng Trung Nguyên, biểu cảm trên khuôn mặt dữ tợn bắt đầu thay đổi.

“Tướng quân, ta nhận lời ủy thác của đô đốc hải quân Đặc Mẫu Đặc Nam đến đây để nghị hòa”.

La Trung đứng bên cạnh không hiểu đang có chuyện gì xảy ra! Còn chưa đánh mà, đám người Ba Nhĩ Đồ này đã càn quấy suốt hai năm nay, sao vừa nhìn thấy Hắc Kỳ Quân lại thay đổi thành như thế, lại còn chủ động tìm đến nghị hòa nữa chứ.

Trình Khai Sơn cười nói: “Ồ? Đô đốc hải quân? Các ngươi còn có đô đốc hải quân nữa à?”
Hiển nhiên, vị sứ giả kia nhanh chóng hiểu ý Trình Khai Sơn, hắn ta ngượng ngùng nói: “Chúng ta… hạm đội Ba Nhĩ Đồ của chúng ta vô địch thiên hạ, tuy rằng ngài đã tiêu diệt 2000 chiến hạm của chúng ta, nhưng vương triều Ba Nhĩ Đồ còn có rất nhiều chiến hạm, chúng đang trên đường đến đảo Di Châu”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 412: 412: Thành Long Xương Phủ Tổng Đốc


“Không… không phải, hạm đội của chúng ta đến là để đón chúng ta về nước, đô đốc Đặc Mẫu Đặc Nam nói rằng Ba Nhĩ Đồ bằng lòng rút khỏi Di Châu”.

Trình Khai Sơn lạnh lùng nói: “Rút khỏi Di Châu? Ha ha… các ngươi nghĩ đây là nơi nào, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?”
“Tướng quân có điều kiện gì?”
Advertisement
“Điều kiện à? Rất đơn giản, để đầu của các ngươi lại đây…”
Những lời này rõ ràng là không có ý định nghị hòa, sứ giả cũng đã chịu hết nổi rồi.

“Được, nếu đã như vậy, chúng ta gặp nhau trên chiến trường”.

Nói xong, sứ giả quay đầu bước đi.

“Đứng lại”, sau lưng đột nhiên vang lên giọng Trình Khai Sơn.

Sứ giả còn chưa quay đầu lại đã nghe ba chữ: “Lăn ra ngoài”.

Đám binh sĩ đứng bên ngoài doanh trướng cũng không muốn bỏ qua cơ hội thăng quan phát tài này, bọn họ nhìn chằm chằm vào sứ giả tựa như sói đói, sẵn sàng cho hắn ta một cước bất kỳ lúc nào.

Sứ giả cũng không phải kẻ ngu, hắn ta thức thời nằm rạp xuống đất, lục cục lục cục lăn ra ngoài…
Thành Long Xương, phủ tổng đốc.

Nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của sứ giả, lại nghe hắn ta kể lại mọi chuyện, Mạc Nhĩ mắng to: “Lũ chuột nhắt không biết sống chết kia đúng là chán sống rồi, đô đốc Đặc Mẫu Đặc Nam, chúng ta có gần 30 vạn nhân mã, có thể dễ dàng tiêu diệt bọn họ, cớ sao ngươi còn tự rước lấy nhục?”
“Ngươi thì biết cái gì? Ta đã tận mắt nhìn thấy thứ vũ khí có thể tấn công từ trên bầu trời của bọn họ, nếu như thứ đó được đưa vào sử dụng, chúng ta không thể nào thắng được”.

“Sợ gì chứ? Nếu bọn họ có nhiều vũ khí dạng đó như vậy, e là đã sớm phát động tiến công chúng ta rồi, sao còn chờ đến hiện tại?”
Đặc Mẫu Đặc Nam thở dài nói: “Ngươi nói cũng phải, giờ chỉ khẩn cầu bọn họ không có nhiều vũ khí như vậy, hơn nữa thứ đó không thể tấn công liên tục được”.

“Thùng… thùng… thùng…”
Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa lên, tiếng trống trận nổi lên khắp bốn phía, đội súng kíp của Hắc Kỳ Quân đã tập kết bên ngoài phạm vi xạ kích của pháo địch, đồng thời, người trong thành Ba Nhĩ Đồ cũng bắt đầu ra khỏi thành bày trận.

Nhìn từ xa, quân đội Ba Nhĩ Đồ tựa như Macedonia Phalanx, không cách nào phá vỡ được, trái lại, đội súng kíp của Hắc Kỳ Quân có vẻ lẻ loi, trơ trọi, thiếu đi vài phần khí thế.

Mạc Nhĩ đứng trên cổng thành thấy thế, liền cười khoái chí: “Đám người Trung Nguyên này đúng là ngu xuẩn, chúng tưởng chúng ta chưa từng thấy súng bắn lửa à? Lại định dùng thứ đồ chơi kia đối chiến với phương trận của chúng ta, đúng là muốn chết mà”.

Đặc Mẫu Đặc Ma cũng tỏ vẻ hiếu kỳ, hắn ta cũng từng nhìn thấy súng bắn lửa, thứ đó chỉ bắn được 1 lần, lại không có độ chính xác cao, hơn nữa, thao tác nạp đạn và nhồi hỏa dược cực kỳ lãng phí thời gian, vốn không thể dùng trong tác chiến được.

Chẳng lẽ do hắn ta suy nghĩ nhiều sao?
Phương trận bước từng bước chỉnh tề, bắt đầu tấn công, thế nhưng đội súng kíp của Hắc Kỳ Quân lại chẳng hề hấn gì.

Lúc này, Lai Trung đứng từ xa quan sát, trong lòng cũng cảm thấy lo lắng không thôi, không chỉ có hắn, còn có vô số nghĩa quân và dân chúng đều chú mục vào thời khắc này.

Bởi lẽ đây chính là trận chiến quyết định vận mệnh của bọn họ, bọn họ đã chờ đợi quá lâu rồi.

Quân đội hai bên đều tràn đầy tin tưởng đối với bản thân, thậm chí ngay cả khâu dùng cung tiễn thủ đối xạ cũng bị lược bỏ.

Khoảng cách hai bên ngày càng gần, trường thương của người Ba Nhĩ Đồ đã hướng về phía trước.

Vì đảm bảo xạ kích đạt được hiệu quả lớn nhất, đội súng kíp nhận được mệnh lệnh cách càng gần càng tốt, cho nên thủ lĩnh đội súng kíp vẫn chưa hạ lệnh.

Việc này khiến tất cả mọi người tưởng rằng đội quân này vì sợ quá mà phát ngốc.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 413: 413: “hàng Thứ Hai… Ba Phát Một Lượt… Bắn…”


“Mang giáp mặt…”, đột nhiên, thủ lĩnh đội súng kíp hô to.

Tuy động tác này không có tác dụng, có thể loại bỏ, nhưng theo như hoàng thượng nói, trước tiên phải chấn nhiếp kẻ địch bằng khí thế.

Quả không sai, Hắc Kỳ Quân mang giáp mặt lên, dưới sự phụ trợ của áo giáp Hắc Kim càng khiến bọn họ tựa như ma quỷ, khiến cho tốc độ tiến lên của phương trận địch giảm không ít.

Xa xa, Mạc Nhĩ mắng to: “Giả thần giả quỷ…”
Advertisement
Còn Đặc Mẫu Đặc Ma lại tỏ vẻ nghiêm trọng: “Không đúng… không đúng, chắc chắn những binh sĩ này có vấn đề, cho tới nay, ta chưa từng thấy đội quân nào có thể giữ nguyên đội hình khi ở gần phương trận như vậy, chắc chắn là có vấn đề”.

Tuy nhiên, hắn ta đã không còn thời gian để cân nhắc.

“Hàng thứ nhất… chuẩn bị… bắn ba phát một lượt… bắn…”
“Đoàng… Đoàng… Đoàng…”
Ngay khi trường thương của kẻ địch sắp đâm trúng các binh sĩ, thủ lĩnh đội súng kíp đã hạ lệnh bắn.

“Hàng thứ hai… Ba phát một lượt… Bắn…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”
Tuy tấm chắn của người Ba Nhĩ Đồ cực lớn, thế nhưng phần lớn được làm bằng gỗ, ở khoảng cách gần, những tấm chắn này không cách nào chống lại được sức bắn liên tục của súng kíp đã qua đặc chế.

Tấm chắn cực lớn bị bắn xuyên qua, khiến cho các binh sĩ Ba Nhĩ Đồ ẩn nấp phía sau bị đánh bay ra ngoài, bọn họ chưa kịp né tránh thì đã bị hỏa lực dày đặc từ súng kíp hất văng xuống đất.

Phương trận phía sau ùn ùn đẩy lên trước, đặc điểm lớn nhất của phương trận Maccedonia chính là một khi chưa nhận được lệnh rút lui, ngươi có muốn lui cũng không lui được vì người phía sau sẽ không ngừng đẩy ngươi lên trước.

“Đoàng… đoàng… đoàng…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”
Chẳng mấy chốc, khói đen dày đặc đã bao trùm vị trí giao chiến đã, ở đằng xa, Đặc Mẫu Đặc Nam nhanh chóng phát giác có gì đó không ổn.

Vì sao súng kíp của địch có thể bắn liên tục, điều đó hoàn toàn không giống với tưởng tượng của hắn ta.

Hơn nữa, phương trận phe mình đã tiến đến gần, vì sao tiếng súng vẫn không ngừng?
“Lập tức ngừng chiến, mau… ngừng chiến…”, rốt cuộc, Đặc Mẫu Đặc Nam cũng nhịn không được hô to.

Khi mệnh lệnh ngừng chiến được ban ra, các binh sĩ phía sau mới hoàn toàn ngừng lại, sau đó ngồi xổm xuống một cách chỉnh tề, dùng tấm chắn cực lớn phía trước để phòng ngự.

Đã có gần 40, 50 phương trận lao đến, cũng có nghĩa là có 4, 5 vạn nhân mã tham chiến.

Liệu bọn họ có thể đánh bại… đám người Trung Nguyên kia không?
Tất cả những binh sĩ Ba Nhĩ Đồ đều âm thầm cầu nguyện.

Bên này, La Trung cùng vô số nghĩa quân và dân chúng cũng không khỏi lo lắng, tất cả đều đang chờ đợi khói đặc tán đi.

Đợi đến khi khói đen ở vị trí giao chiến tan hết, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía chiến trường.

Đội súng kíp tựa như ác ma của Hắc Kỳ Quân vẫn giữ nguyên hàng ngũ lúc đầu, không hề bị lay động, mà phía trước họ là… thi thể chất cao như núi.

Đứng từ xa quan sát, La Trung có cảm giác cả người rét lạnh, rốt cuộc đây là dạng quân đội gì? Đối mặt với hơn mười vạn quân Ba Nhĩ Đồ được huấn luyện nghiêm chỉnh, thế mà bọn họ vẫn thản nhiên như mổ heo? Bản thân hắn đã từng giao chiến với đội quân này, đừng nói là đồ sát, dù là có binh lực tương đương, hắn cũng không chắc có thể thắng được….
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 414: 414: “bắt Hắn Lại”


“Vạn tuế…”
Không biết ai hô to một tiếng, bên ngoài thành, những nghĩa quân và dân chúng đang quan sát cũng vô thức hô theo.

Advertisement
“Vạn tuế…”
“Tân hoàng vạn tuế…”, rất nhiều dân chúng và nghĩa quân cũng đã biết lai lịch của những binh lính này.

Trên tường thành, sau khi nhìn rõ tình hình trên chiến trường, Mạc Nhĩ vô cùng kinh ngạc, mãi vẫn không khép miệng lại được.

Khi nghe thấy âm thanh reo hò bên ngoài thành, hắn ta gầm lên: “Khốn kiếp… có chuyện gì vậy? Sao… sao đám dân đen này lại trở nên lợi hại như vậy?”
Lúc này, Đặc Mẫu Đặc Nam bên cạnh không có quá nhiều cảm xúc, hắn ta trầm giọng nói: “Chuyện còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của ta, sợ là lần này chúng ta đều bỏ mạng tại đây!”
“Cái gì? Không thể nào! Ta không muốn chết ở cái nơi quái quỷ này! Chúng ta còn có hơn hai mươi vạn quân đội, ta sẽ liều mạng cùng bọn họ”, Mạc Nhĩ phát cuồng.

Đặc Mẫu Đặc Nam lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Ngươi vốn không biết chúng ta đang đối mặt với một đội quân như thế nào, thậm chí, bọn họ còn chưa dùng đến thứ vũ khí biết bay kia, e là…”
“E là cái gì? Ngươi mau nói đi…”
Trong mắt Đặc Mẫu Đặc Nam bắt đầu xuất hiện sự sợ hãi tột độ, hắn ta trầm tư hồi lâu rồi nói: “E rằng bọn họ vốn không xem trọng chúng ta, tất cả chỉ là lừa chúng ta mà thôi.

Nếu ta đoán không sai, đám người này muốn đợi hạm đội cuối cùng của chúng ta đến, sau đó tiêu diệt toàn bộ hạm đội của vương triều Ba Nhĩ Đồ”.

Mạc Nhĩ tỏ vẻ không thể tin được, dựa vào cái gì? Rốt cuộc bọn họ dựa vào cái gì? Chỉ có bốn, năm vạn nhân mã mà dám kiêu ngạo vậy ư?
“Không… Ta phải rời khỏi nơi này, ta muốn đến bến cảng, ta không thể chờ đợi thêm phút giây nào nữa…”
Nói xong, Mạc Nhĩ lập tức xoay người đi.

Đặc Mẫu Đặc Nam lạnh lùng nói: “Bắt hắn lại”.

Mấy tên lính vọt đến bắt lấy Mạc Nhĩ, hắn kích động mắng to: “Đặc Mẫu Đặc Nam, ngươi là tên khốn kiếp, ngươi dám bắt ta à?”
“Ngươi nên biết, những… hạm đội còn sót lại kia chính là hi vọng cuối cùng của vương triều Ba Nhĩ Đồ ta.

Cho nên ta phải có trách nhiệm với quốc phương.

Truyền lệnh cho hạm đội nhanh chóng quay về điểm xuất phát, ta sẽ đích thân viết một bức thư cho quốc vương, nói với ngài ấy rằng vĩnh viễn đừng đặt chân lên lãnh thổ Trung Nguyên.

Hiện tại, Trung Nguyên đã không còn như trước, không giống những gì chúng ta từng biết, bây giờ, chúng ta không thể trêu chọc họ…”
Nghe xong, Mạc Nhĩ sợ hãi hét lên: “Không… Không, để ta rời khỏi đây, ta là cậu của quốc vương, hắn sẽ không bỏ rơi ta.

Van xin ngươi, để ta rời khỏi đây…”
“Ngươi muốn đi cũng được, tự ngồi thuyền nhỏ mà đi, hạm đội Ba Nhĩ Đồ của ta sẽ không bao giờ đến đây nữa”.

Với tư cách là vị đô đốc nổi danh nhất vương triều Ba Nhĩ Đồ, đứng trước bờ vực sinh tử, Đặc Mẫu Đặc Nam đã đưa ra quyết định có lợi nhất cho quốc gia của mình.

Thế nhưng hắn ta vĩnh viễn không tưởng tượng được thứ đang chờ đợi mình và vương triều Ba Nhĩ Đồ trong tương lai.

“Xếp thành hàng… tiến lên…”
Bên ngoài thành, đội súng kíp đã bắt đầu đẩy mạnh thế công, đội hình chỉnh tề tựa như cái bóng của tử thần từ từ bao phủ khắp chiến trường.

Những phương trận phía sau đang đợi lệnh cũng bắt đầu hoảng loạn.

Tiến công? Hay rút lui? Nhìn thấy kết cục của 40, 50 phương trận phía trước, tất cả bọn họ đều hiểu ra rằng lần này bản thân e là lành ít dữ nhiều rồi.

“Tu tu…”
Tiếng còi chát chúa vang lên, đó chính là lệnh rút quân của quân đội Ba Nhĩ Đồ.

Vô số phương trận Ba Nhĩ Đồ bắt đầu lui về phía sau, nhưng ra khỏi thành thì dễ, vào thành mới khó.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 415: 415: “má Nó Bắt Tù Binh!”


Với số lượng binh lính nhiều như thế, thử hỏi sao có thể rút toàn bộ về thành chỉ trong khoảng thời gian ngắn? Ngay khi tất cả các phương trận tụ lại một chỗ thì cơn ác mộng kinh hoàng đã xảy ra…
Bỗng nhiên, trên bầu trời xuất hiện bóng đen, lần này, không một ai tò mò xem đó là gì.

Trận oanh tạc trên bến cảng đã để lại ấn tượng sâu đậm với họ, các binh sĩ Ba Nhĩ Đồ lập tức thét lên, sau đó bỏ chạy tứ tán.

Advertisement
“Chạy mau… là thứ vũ khí công kích trên bầu trời…”
“Chạy mau…”
Đội hình chỉnh tề thoáng chốc trở nên lộn xộn, mà càng loạn thì tốc độ lui quân càng chậm, đại quân cứ thế chen chúc lại một chỗ.

Những binh sĩ trên khinh khí cầu không cần thiết phải nhắm bắn, bọn họ tùy tiện thả vô số thùng thuốc nổ xuống, hệt như một trận mưa rào…
“Ầm… ầm… ầm…”

Vụ nổ cực lớn trực tiếp thổi bay đám đông, thoạt nhìn như một đóa hoa nở rộ.

Có vài chỗ, thậm chí có mười mấy người bị hất tung chỉ trong một lần.

Nếu như không xem những binh sĩ kia là người thì… cảnh tượng đó chẳng khác nào một bức tranh với những đóa hoa đang đua nhau nở, có vài phần tình thơ ý họa.

(Đương nhiên, người có thể nghĩ như vậy thì… chắc hẳn rất b**n th**!)
Lần này, Mạc Nhĩ vốn đang la mắng trên trường thành cũng nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Nghe người khác kể lại và tự mình nhìn thấy là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Khi thấy khinh khí cầu bay về phía tường thành, hắn ta thét lên:
“Mau… Chạy mau… Ta phải rời khỏi đây… Thả ta ra!”

Đặc Mẫu Đặc Nam nhìn gã thân vương vô tích sự trước mặt, lắc đầu nói: “Buông hắn ra, để hắn đi đi”.

Khi Trình Khai Sơn đang hào hứng chỉ huy khinh khí cầu, cho nổ một cách khoái chí thì đột nhiên nhìn thấy cờ trắng giương lên phía trên tường thành.

Má nó! Chơi vậy được à? Đầu hàng? Trình Khai Sơn lộ vẻ không dám tin, ông đây không thấy, tiếp tục ném bom cho ta.

Bên cạnh, một binh sĩ quay đầu nhìn Trình Khai Sơn, lại thấy tướng quân nhà mình đang nhắm tịt mắt, hắn ta ngượng ngùng nói: “Trình tướng quân, hình như kẻ địch đã đầu hàng…”
“Cút sang một bên, sao kẻ địch có thể đầu hàng được chứ? Chúng đang lừa gạt có hiểu không hả?”
Đặc Mẫu Đặc Nam đau lòng nhìn những binh sĩ của mình liên tục bị nổ chết, hắn ta mắng to: “Rốt cuộc đám người Trung Nguyên kia có nhân tính không hả? Chúng ta đã đầu hàng rồi mà vẫn liên tục tấn công.

Nhanh, lệnh cho các binh sĩ bên dưới ném vũ khí đầu hàng, giữ mạng mới là quan trọng nhất”.

Thoáng chốc, gần hai mươi vạn quân Ba Nhĩ Đồ còn lại trên chiến trường ném vũ khí đầu hàng, ra hiệu ngưng chiến.

Trên khinh khí cầu, mọi người khựng lại, vậy… còn tiếp tục đánh không?
Trình Khai Sơn nổi giận đùng đùng, mắng: “Má nó, bắt tù binh!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 416: 416: “ngọc Nhi Thật Ra Có Đứa Bé Vẫn Làm Được”


Trong thành Long Xương, dân chúng đồng thanh hô vang “Vạn tuế”, hoan nghênh nghĩa quân và Hắc Kỳ Quân.

Đồng thời, những dân chúng và thương nhân Ba Nhĩ Đồ theo chân hạm đội đến nơi này trong suốt hai năm qua cũng trở thành kẻ thù chung của toàn bộ đảo Di Châu.

Các thương nhân Ba Nhĩ Đồ bị cướp sạch tài sản, thậm chí, có rất nhiều người bị đánh chết.

Trình Khai Sơn nhìn thấy những điều này, nhưng hắn ta không muốn ngăn cản.

Khi Trình Khai Sơn đến phủ tổng đốc, nhìn thấy vô số thiếu nữ bị bắt nhốt ở đó, lửa giận bùng lên trong lòng hắn.

Advertisement
“Đây chính là chuyện tốt do tên Mạc Nhĩ kia làm hả?”
“Đúng, chính là tên súc sinh kia!”, La Trung đứng bên cạnh nói.

“Mạc Nhĩ đang ở đâu? Có bắt được không?”
“Vẫn chưa có tin tức, nghe nói hắn ta đã sớm rời đi, hẳn là đến bến cảng”.

“Mẹ kiếp, muốn chạy à? Nếu Trình Khai Sơn ta mà để ngươi chạy thoát, ta sẽ chặt đầu mình xuống”.

Sau đó, hắn ta quay đầu hô to với tên lính liên lạc đứng đằng sau: “Điều động hạm đội và khinh khí cầu, nhất định phải bắt tên Mạc Nhĩ kia về cho ta”.

“Rõ!”
Thành Thiên Khải, hoàng cung.

Lãnh Thiên Minh trơ trẽn nằm nhoài trên bụng Hiên Vũ Ngọc Nhi.

“Thiên Minh ca ca, chàng làm gì thế?”
“Ta đang nghe con nói…”

“Mới có mấy tháng thôi, sao có thể nhanh như vậy được?”
“Một đứa nhóc như nàng thì biết gì?”
Hiên Vũ Ngọc Nhi cong môi cãi: “Ai là đứa nhóc, ta sắp làm mẹ rồi đấy!”
“Ôi chao! Ừ… được được.

Ngọc Nhi nhà chúng ta là người lớn, chúng ta có nên làm vài việc mà người lớn nên làm hay không?”
Nói xong, Lãnh Thiên Minh nở một nụ cười ẩn ý với Hiên Vũ Ngọc Nhi.

Nàng lập tức che bụng mình và nói: “Chàng điên rồi, bây giờ không được, có muốn cũng phải đợi đứa bé được sinh ra đã, chàng… chàng… muốn thì đi tìm Mộ tỷ tỷ và Tiểu Lan tỷ tỷ đi…”
Nói xong, mặt Hiên Vũ Ngọc Nhi đỏ rần, từ khi hai người thành hôn cho đến này, gã thanh niên đến từ thế kỷ hai mươi mốt này dần lộ ra bản tính tà ác của mình, hắn đưa ra vô số yêu cầu vô sỉ và vô lễ, khiến Hiên Vũ Ngọc Nhi vừa hận lại vừa yêu.

“Ngọc Nhi, thật ra có đứa bé vẫn làm được”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi tỏ vẻ khó hiểu: “Có ý gì?”
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng của nàng khiến ta càng nhìn càng thích…”
Hiên Vũ Ngọc Nhi nhanh chóng hiểu ra, nàng lập tức nện một quyền lên lưng Lãnh Thiên Minh, mắng to: “Không biết xấu hổ, đi ra ngoài cho ta…”
Lãnh Thiên Minh vừa đi vừa nghĩ, xem ra nữ tử cổ đại vẫn cần được làm công tác tư tưởng, cách mạng còn chưa thành công, ta còn cần cố gắng, hay là đến chỗ Tiểu Lan thử xem…
“Hoàng thượng… hoàng thượng… đại thắng…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 417: 417: “ta Có Thể Không Hứng Thú Ư”


Một thị vệ vọt vào.

“Chuyện gì?”
Advertisement
“Hoàng thượng, Di Châu đại thắng, Trình tướng quân chỉ huy bốn vạn Hắc Kỳ quân và nghĩa quân bản địa, bắt giữ gần hai mươi vạn binh sĩ Ba Nhĩ Đồ, Di Châu đã được thu hồi, đây là thư Trình tướng quân gửi tới”.

Lãnh Thiên Minh cười lớn: “Hay, đánh hay lắm”.

Lãnh Thiên Minh vui mừng mở thư, nhưng khi đọc xong, sắc mặt hắn liền chùng xuống, trong thư ghi chép quá trình chiến đấu và những điều bách tính Di Châu phải chịu đựng trong hai năm qua.

Lãnh Thiên Minh nghiến răng chửi mắng: “Con m* bọn khốn, dám lấy bách tính Di Châu ta làm nô lệ đem đi buôn bán, ta sẽ bán lũ người Ba Nhĩ Đồ các ngươi…”
Khi tin tức Di Châu đại thắng truyền đi, cả nước lập tức vui mừng mở tiệc ca vũ ăn mừng, đặc biệt ở thành Thiên Khải, niềm vui đánh bại tộc Hồng Mao còn chưa dứt, tin mừng thu hồi lại Di Châu đã truyền tới.

“Bách tính Hoa Hạ chúng ta được hưởng phúc rồi, đương kim hoàng hượng đúng là thần long giáng thế, từ khi ngày ấy đăng cơ đến nay, Hoa Hạ mưa thuận gió hòa, bách chiến bách thắng!”
“Đúng thế, hiện giờ trồng trọt lương thực tăng nhiều, thuế lại được giảm, nhà ta còn dư không ít lương thực, trước đây chẳng bao giờ có chuyện như vậy”.

Đủ lời hay tiếng nói ca ngợi tân hoàng vang vọng khắp Hoa Hạ, rất nhiều học giả cũng đã viết thơ để ca ngợi vị hoàng đế này…
Nhưng Lãnh Thiên Minh lúc này không có tâm trạng quan tâm những thứ đó, hắn đang bận lên kế hoạch cho việc phục thù.

Cổ Bách Vạn sáng sớm tinh mơ đã bị gọi vào cung, gần đây ông ta buôn bán vũ khí khắp nơi, mặc nhiên trở thành người buôn bán quân hỏa số một Hoa Hạ, dù là thứ người ta tưởng tượng hay không tưởng tượng nổi ông ta đều có bán…
Đương nhiên, ông ta đã đóng góp một lượng lớn vào quốc khố, cộng thêm khai thác mỏ vàng các nơi, hiện giờ quốc khố đã đạt đến đỉnh cao…
“Vi thần tham kiến hoàng thượng”.

Cổ Bách Vạn bước đến bên hồ, Lãnh Thiên Minh đang ngẩn ngơ đứng đó, ông ta không khỏi thầm nghĩ, tên hoàng đế chó má…không, hoàng đế tốt, không lẽ định chỉnh mình? Mặc dù số tiền hiện tại ông ta kiếm được nhiều đến mức ông ta c*̃ng thấy hơi lo sợ, nhưng ông ta đã tu sửa đường xá toàn quốc, hành thiện tứ phương, hẳn là không có gì vượt quy cách chứ?

“À…Cổ đại nhân tới rồi, ngồi đi…”
Cổ Bách Vạn nghi hoặc ngồi xuống, hỏi: “Hoàng thượng gấp gáp triệu ta, không biết có việc lớn gì?”
“À…c*̃ng không có gì, ta nhớ ông ấy mà”.

Lạy hồn, Cổ Bách Vạn tức thì mồ hôi lạnh đầy người, nhớ ta, bản thân ngài tin nổi không? Nói lời này, khẳng định không có gì tốt đẹp.

“Hoàng thượng…hạ thần c*̃ng vậy…ngày đêm trông ngóng hoàng thượng…”
“Thật ư?”, Lãnh Thiên Minh mỉm cười.

Cổ Bách Vạn rất muốn khóc…nhưng chỉ có thể căng da đầu, đáp: “Thật…”
“Aiz, vẫn là Cổ đại nhân đối với ta tình nghĩa sâu đậm, vậy nên mỗi lần có chuyện gì tốt, ta đều không quên ông, hiện giờ lại có cơ hội phát tài, không biết Cổ đại nhân có hứng thú không?”
Cổ Bách Vạn cười gượng: “Ta có thể không hứng thú ư?”
“Không thể”.

“Vậy…ta rất hứng thú…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 418: 418: “vậy…vậy Ngài Muốn Thần Bán Bao Nhiêu”


Lãnh Thiên Minh mỉm cười nói: “Ha ha, ta biết Cổ đại nhân nhất định sẽ thấy hứng thú, vậy quyết định thế nhé”.

Cổ Bách Vạn câm nín, ít nhất ngài phải cho ta biết là chuyện gì chứ?
“Hoàng thượng, ngài chưa nói là chuyện gì…”
Advertisement
“Ồ, quên đấy…thì là Di Châu vừa được thu hồi, có một ít tù binh, nếu chúng không sớm đầu hàng, ta sớm đã giết sạch rồi, nhưng hiện giờ bọn chúng đều đã quy hàng, chúng ta c*̃ng không thể xử chết tù binh, làm vậy sẽ tổn hại uy danh nước ta, thế nên ta định bán chúng đi”.

“Hả? Bán? Ý hoàng thượng là?”
“Cổ đại nhân, ông phải biết việc này chứ, rất nhiều quốc gia đều buôn bán nô lệ, cho chúng đi làm khổ lao, hiện giờ các nước đua nhau phát triển, chính là lúc cần lượng lớn khổ lao, vậy nên trẫm định để ông bán tù binh đi, còn về phần bán cho ai, bán đi đâu, ông tự xem xét nhé”.

Cổ Bách Vạn thở phào một hơi, ra là bán nô lệ, mặc dù ông ta chưa từng làm qua, nhưng c*̃ng không phải việc gì khó khăn, có điều hoàng thượng gọi ông ta đến chỉ đơn giản vì việc này thôi ư?
Quả nhiên, Lãnh Thiên Minh tiếp tục: “Ta đã hỏi Tấn Giang, hiện nay buôn bán nô lệ dựa trên tình trạng cơ thể, khoảng năm đến mười lượng bạc một người, ta cho ông giá buôn, toàn bộ lấy năm đồng gốc, sao? Trẫm đủ thành ý chưa”.

Cổ Bách Vạn trợn mắt, trong lòng thầm hỏi thăm phụ mẫu Lãnh Thiên Minh.

“Vậy…vậy ngài muốn thần bán bao nhiêu?”
“Không nhiều đâu, chỉ có hai mươi vạn…”
Cổ Bách Vạn ngồi ngệt ở đó, ánh mắt có chút thất thần, không phải vì vụ buôn bán nô lệ không kiếm được tiền, mà vì số lượng cần bán quá nhiều, ai ngờ vẫn chưa hết, tên hoàng đế khốn khiếp kia lại bồi thêm một câu.

“Cổ Bách Vạn, ông phải nhanh chóng bán người…không…dọn đường buôn bán nô lệ đi, đợi ta chiếm được vương triều Ba Nhĩ Đồ, ước tính còn có mấy trăm vạn nô lệ nữa cơ…”
Di Châu.

Mạc Nhĩ ngồi trên một chiếc thuyền buôn, vừa rời khỏi đảo Di Châu, hắn ta chạy tống chạy tháo, thậm chí không kịp đem theo chút tiền bạc nào, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, hắn ta đã sợ mất mật.

Dù là tổng đốc đảo Di Châu, nhưng thực ra hắn ta chỉ dựa vào quan hệ với quốc vương ngồi lên vị trí này, hồi trước tiếp quản Di Châu là để ăn chơi trác táng, nhưng giờ giữ mạng mới là cấp thiết.

Khi thuyền đi được nửa ngày, Mạc Nhĩ mới thở phào nhẹ nhõm, mẹ kiếp, đợi quay về Ba Nhĩ Đồ, nhất định phải đổ hết tội cho Đặc Mẫu Đặc Nam, còn về đảo Di Châu, hắn ta chẳng muốn quay lại thêm lần nào nữa.

“Thân vương điện hạ, phía trên…phía trên…”
Mạc Nhĩ giật mình, ngẩng lên nhìn, không ngờ lại thấy tàu bay c*̉a Hoa Hạ.

“Nhanh, nhanh chóng rời khỏi đây…ta không thể quay lại, bọn chúng nhất định sẽ giết ta”.

Tàu bay kia c*̃ng không hề tấn công, chỉ đi sát theo, không lâu sau, vài chiếc tàu chiến đã đuổi tới, thuyền buôn bị ép dừng lại, vài chục binh sĩ đổ lên thuyền.

“Mạc Nhĩ đâu?”, người phiên dịch hét lên.

Một người run rẩy nói: “Đại nhân, thân vương Mạc Nhĩ không ở trên thuyền”.

“Ồ? Mạc Nhĩ không ở, vậy hãy giết tất cả người trên thuyền, ném xuống biển”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 419: 419: Đặc Mẫu Đặc Nam Không Thể Tin Nổi


“Ta…ta là cữu cữu quốc vương Ba Nhĩ đồ, các ngươi không được động vào ta”.

“Ha ha ha…cữu cữu quốc vương, vậy có gì ghê gớm, ta còn là nhị đại gia c*̉a Thiết Đản trong thôn đấy, bối phận cao hơn ngươi nhiều”.

“Ngươi…đám tiện dân các ngươi”.

Advertisement
“Tiện dân, được, vậy ta sẽ tiện cho ngươi xem, người đâu, lột sạch đồ hắn ta”.

Mạc Nhĩ hoảng hốt hét ầm lên: “Ngươi…ngươi muốn làm gì?”
“Làm gì? Đương nhiên là làm chuyện thân vương Mạc Nhĩ ngươi thích làm nhất”.

Vài binh sĩ lập tức tiến tới lột sạch đồ Mạc Nhĩ, sau đó nhốt hắn ta vào một chiếc lồng, treo lên thuyền chiến.

“Bách hộ, xử lý thuyền buôn này như thế nào?”
“Đương nhiên là lái về, chẳng lẽ bỏ đấy?”
“Vậy những người Ba Nhĩ Đồ trên thuyền thì sao?”
Bách hộ thắc mắc hỏi: “Thuyền này có người hả? Không phải chỉ có mỗi Mạc Nhĩ ư? Ta đâu có thấy ai khác?”
Binh sĩ cười he he đáp: “Đã rõ”.

Thành Long Xương.

Bởi vì Đặc Mẫu Đặc Nam la hét đòi gặp người phụ trách nước Hoa Hạ, Trình Khai Sơn đành cho hắn ta vào.

“Ngươi chính là tư lệnh hải quân Ba Nhĩ Đồ?”
“Không sai, chính là ta, người hạ lệnh đầu hàng c*̃ng là ta, vậy nên ta hy vọng tướng quân có thể thiện đãi tù binh, nhanh chóng chữa trị cho những tù binh bị thương”.

Trình Khai Sơn mất kiên nhẫn nói: “Ai da, không phải bọn ta không cứu, mà là người bị thương không đáng tiền…à không, không, là người bị thương quá nhiều”.

“Nếu chúng ta đã đầu hàng, các người không thể bỏ mặc người bị thương chứ, dù gì c*̃ng không thể để họ chờ chết, các người có nhân tính không hả?”
Trình Khai Sơn bị nói đến mụ mị, nhân tính? Có kẻ nào súc sinh hơn bọn chúng chứ? Nhưng vì biết rõ tên Đặc Mẫu Đặc Nam này c*̃ng được coi là một người chính trực, vậy nên không thèm tranh cãi.

Trình Khai Sơn cười, nói: “Ngươi nói có lý, chúng ta không thể để những người bị thương cứ vậy chịu đau khổ, người đâu, đem mấy vạn thương binh Ba Nhĩ Đồ xử chết toàn bộ, giúp được thế nào hay thế đấy, coi như tích chút đức đi”.

“Hả?”
Đặc Mẫu Đặc Nam không thể tin nổi.

“Ngươi…ngươi không thể giết chết tù binh, các ngươi đây là mất nhân đạo”.

Trình Khai Sơn không nhịn nổi nữa, quát.

“Im cái mồm thối c*̉a ngươi lại, đám người Ba Nhĩ Đồ các ngươi đã làm những gì trên đảo Di Châu, các ngươi không biết hay sao? Giờ đòi nói đạo lý với ta, ta nói cho ngươi biết, trong mắt ta, người Ba Nhĩ Đồ các ngươi đến con chó c*̃ng không bằng”.

Đặc Mẫu Đặc Nam bỗng chốc rơi vào tuyệt vọng, vốn dĩ hắn ta còn ôm chút hy vọng, nhưng nhìn thái độ c*̉a Trình Khai Sơn, hắn ta đột nhiên cảm thấy mọi việc không ổn chút nào.

“Vậy…vậy các tù binh khác thì sao? Tướng quân định xử lý như nào?”
 
Back
Top Bottom