Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 220: 220: “gần Đây Thiên Hoàng Thế Nào”


Lãnh Thiên Minh nói: “Cũng không có cách nào cụ thể, chỉ đành đi một bước rồi tính một bước, ta định trước tiên hẹn gặp mặt Tẫn An Tư Lang ở Biện Lương, xem có thể lấy được tin tức gì không.

Nếu có cơ hội thì tiêu diệt chúng, còn không có cơ hội thì truyền tin tức cho Lưu Bất Đắc.

Ngoài ông ta ra, ta không có một người nào để tin tưởng ở Đại Lương này, như thế ít nhất để họ có chuẩn bị trước”.

“Vậy có cần ta đi với ngài không?”, Lãnh Hàn hỏi.

“Không cần đâu, chuyện này người càng ít càng tốt, ta dẫn theo mấy cận vệ là được”, Lãnh Thiên Minh nói.

Advertisement
Lãnh Hàn gật đầu, sau đó bỗng chắp tay nói: “Lãnh Hàn ta cảm tạ Thất hoàng tử thay người dân Đại Lương…”
Phủ Thanh Châu, Vương gia.

“Ờ thì, Tiểu Lan, Tiểu Tuyết, ta có một việc muốn nói!”, ba người đang ăn cơm thì Lãnh Thiên Minh bỗng nói.

Mộ Như Tuyết nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lãnh Thiên Minh hỏi: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Không có, chỉ là ta phải đi xa một chuyến, có lẽ phải tốn hai tháng mới có thể quay về”.

“Lâu thế sao? Không có nguy hiểm gì chứ?”, Tiểu Lan hỏi.

Lãnh Thiên Minh lắc đầu nói: “Không đâu, bây giờ còn ai có thể làm hại đến ta”.

Mộ Như Tuyết khẽ cười: “Dù không biết Thiên Minh đi làm gì, nhưng chỉ cần là chuyện Thiên Minh quyết định, bọn ta đều sẽ ủng hộ”.

Ngày hôm sau, Lãnh Thiên Minh chọn ra mấy cận vệ có bản lĩnh tốt, mang theo đồ dùng cần thiết rồi cưỡi ngựa lên đường đến thành Biện Lương…
Phù Tang, Đông Hải.

Ở một bãi cỏ rộng lớn, một cái lều to bự được dựng phía trên, mấy người phụ nữ đang quỳ ngay ngắn xếp thành hai hàng trong lều, nửa thân trên chỉ mặc bộ áo trong suốt mỏng manh, đây đều là những cô gái Phù Tang điển hình.

Giữa lều có một người đàn ông trung niên vóc dáng không cao lắm, mặt đầy thịt, đôi mắt hơi hé ra ngồi ở đó.

Cuối cùng hắn ta đứng lên, phụ nữ bên cạnh lập tức nằm rạp dưới đất, không dám động đậy.

Người đàn ông chậm rãi bước ra khỏi lều, mấy ngàn chiến sĩ mặc áo giáp ở bên ngoài nhìn thấy hắn ta cũng nhanh chóng quỳ xuống…
“Tướng quân đại nhân…”
Hắn ta đi đến trước một cái bàn hình vuông rồi ngồi xuống, nói với người bên cạnh: “Thế nào rồi?”
Người bên cạnh đáp: “Thất hoàng tử Bắc Lương đã đồng ý, hẹn gặp chúng ta ở Biện Lương của Đại Lương, ta đã bảo Tẫn An Tư Lang đến đó gặp hắn”.

Tướng quân này gật đầu nói: “Nhất định phải nghĩ cách kéo chúng vào trận chiến tranh này, nếu không với năng lực hiện giờ của Phù Tang rất khó duy trì chiến tranh.

Chỉ cần Bắc Lương tham gia vào chiến tranh này, chúng ta sẽ có đủ thời gian tiến hành đồng hóa di dân trên vùng đất mình chiếm đóng, không cần đến mấy chục năm, đợi đến đời cháu chúng ta là đã có thể phát động trận chiến thống nhất với cả Trung Nguyên rồi”.

Người bên cạnh quỳ xuống đất: “Với sự dẫn dắt của Đức Xuyên Mạc Phủ, Phù Tang chắc chắn có thể hoàn thành nguyện vọng hàng trăm ngàn năm của Phù Tang, tiến vào làm chủ Trung Nguyên”.

Tướng quân gật đầu hỏi: “Gần đây Thiên Hoàng thế nào?”
“Vẫn như thế, không chịu phối hợp, nhưng tình hình đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta”, người bên cạnh nói.

“Ông già chết tiệt này, nếu không phải cần dùng ông ta để tẩy não dân chúng thì ta đã chém chết ông ta lâu rồi”, tướng quân đáp.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 221: 221: “thất Hoàng Tử Xin Dừng Bước


“Tướng quân yên tâm, bây giờ cả Phù Tang đều đã nằm trong sự khống chế của Mạc Phủ chúng ta, hào quang của thần mặt trời sẽ cùng chúng ta rửa máu Trung Nguyên…”
Mấy ngày sau, Lãnh Thiên Minh cải trang cũng đã đến thành Biện Lương, nhìn sự phồn thịnh trước mặt, lòng không khỏi dâng trào cảm xúc, có lẽ một sai lầm của người đưa ra quyết sách cũng sẽ khiến sự phồn thịnh này bỗng chốc tan biến…
Advertisement
Sau bữa cơm trưa, Lãnh Thiên Minh đi dạo trong thành Biện Lương, vào lúc nhàm chán thì hắn đi ngang qua trước cửa một y quán, mọi người đang túm tụm lại bàn luận.

“Ngươi nói xem Lý Hoa Đà đúng là giỏi, bệnh gì cũng dám chữa trị”.

“Ngươi không biết rồi, lần trước nghe nói hắn ta mổ bụng của một người ra, máu chảy thành vũng, thân nhân của người bệnh báo quan, sau khi quan phủ đến người đó thế mà đã tỉnh rồi, hơn nữa bệnh cũ đau nhức nhiều năm cũng không còn tái phát, người ta đều nói hắn ta có vu thuật”.

Lãnh Thiên Minh vừa nghe, trong lòng nghĩ: Lẽ nào đang làm phẫu thuật? Đây là nhân tài.

Thế là hắn bèn hỏi: “Đại ca, bên trong có chuyện gì thế?”

Một người đàn ông bên cạnh nhìn Lãnh Thiên Minh nói: “Người ngoài đến à? Bên trong là “Đại phu điên” của Biện Lương bọn ta – Lý Hoa Đà, bệnh gì cũng dám chữa.

Cánh tay của người vừa vào này đã thối rữa rồi, các bác sĩ khác đều bảo nhanh chóng cưa đi, nếu không sẽ lan ra toàn thân, người này không muốn cưa bèn đến chỗ này, tên điên này xem xong rồi nói là có thể giữ lại, giờ đang chữa ở bên trong”.

Nói rồi bên trong thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu dữ dội, Lãnh Thiên Minh không khỏi cảm thấy mừng rỡ, sau này phải nghĩ cách kéo người này về phe mình…
Đợi đến khi quay lại quán rượu, chưa bước vào cửa đã bị một tiểu thương chặn lại.

“Thất hoàng tử xin dừng bước”, tiểu thương đè giọng xuống cực thấp.

Lãnh Thiên Minh sửng sốt, việc mình ở đây cũng chỉ thông báo cho Tẫn An Tư Lang biết, vậy thì người biết thân phận của mình chắc chắn là người của Phù Tang.

Lãnh Thiên Minh nhìn đối phương, một người trung niên trông hết sức bình thường, dù hòa vào trong đám đông, dù có đánh chết thì cũng chẳng ai ngờ tên này có liên quan đến người Phù Tang.

“Chủ nhân ta đến rồi, muốn một mình ngài đến gặp!”, tiểu thương nói.

Lãnh Thiên Minh gật đầu, nói với cận vệ bên cạnh: “Các ngươi ở quán rượu đợi ta”.

Thế là tiểu thương dẫn Lãnh Thiên Minh đến một căn phòng nho ngã của quán trà, cuối cùng cũng gặp được Tẫn An Tư Lang, hắn ta cũng ăn mặc không khác gì người Đại Lương.

“Chào Thất hoàng tử!”, Tẫn An Tư Lang cười nói.

“Không ngờ ngươi cải trang thành người Trung Nguyên c*̃ng được đấy chứ, ta suýt không nhận ra”.

Tẫn An Tư Lang: “Trước đây ta sống tại Trung Nguyên, tương đối hiểu biết về phong tục tập quán nơi này, hơn nữa ta được huấn luyện đặc biệt để đến Trung Nguyên chấp hành nhiệm vụ, từ nhỏ đã được đưa qua đây rồi”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu, thầm nghĩ tên mấy giặc Oa này ủ mưu thật lâu nha.

Tẫn An Tư Lang tiếp tục nói: “Kế hoạch hành động c*̉a chúng ta, ngài xem rồi chứ? Có vấn đề gì không? Ngài cứ thế chạy tới Đại Lương, không sợ gặp nguy hiểm sao?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 222: 222: “ngài Cười Gì”


“Ta muốn biết tình báo ở Đại Lương c*̉a các ngươi, ít nhất phải chứng minh được năng lực”.

Tẫn An Tư Lang bật cười: “Thất hoàng tử, sao vậy được? Ngài đang đùa à? Ngài sẽ cho người khác biết danh tính tình báo Bắc Lương chắc?”
Lãnh Thiên Minh: “Nhưng việc liên quan đến tồn vong quốc gia không giống vậy, ta cần các ngươi chứng minh được năng lực, chứ đâu có bắt để lộ danh tính, ngươi sợ gì chứ?”
Advertisement
Tẫn An Tư Lang không đáp, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thất hoàng tử, ta cảm thấy ngài hoàn toàn không có chút thành ý nào, thậm chí ta hoài nghi ngài muốn đánh cắp thông tin tình báo”.

Lãnh Thiên Minh bật cười ha hả.

“Ngài cười gì?”
Lãnh Thiên Minh nhìn Tẫn An Tư Lang: “Ngươi cảm thấy tân vương Bắc Lương như ta sẽ vì một cái danh sách mà mạo hiểm lớn vậy ư? Hơn nữa, danh sách đó có tác dụng gì với ta? Cho dù ta đưa cho Đại Lương, ngươi cho rằng bọn họ sẽ tin ư?”
Tẫn An Tư Lang nhíu mày, nói: “Thất hoàng tử đừng vội tức giận, chỉ là yêu cầu c*̉a ngài thật sự quá khó chấp nhận, ta không thể đoán ra mục đích thực c*̉a ngài”.

“Mục đích chỉ có một, vượt qua Trường Thành chính là tâm nguyện trăm năm nay c*̉a Bắc Lương, vì nó, ta đã chuẩn bị bao nhiêu lâu ngươi biết không? Bắc Lương không giống Đại Lương, c*̃ng không phải Phù Tang, Đại Lương có thể hao tổn, Phù Tang có thể chạy, nhưng những người Bắc Lương ta, thua chính là thua, vậy nên phàm là những chuyện có nửa phần nguy hiểm, chúng ta sẽ không dễ dàng động tay, ngươi hiểu chứ?”
Tẫn An Tư Lang im lặng hồi lâu, nói: “Thất hoàng tử, ngài đợi một chút”.

Hắn ta đi vào trong phòng, một lúc sau mới trở ra, nói: “Để chứng minh thành ý, chúng ta sẽ đáp ứng yêu cầu c*̉a ngài, nhưng có một điều kiện”.

“Ngươi nói”, Lãnh Thiên Minh bình thản đáp.

“Ngài chỉ có thể đi một mình, và phải ở c*̀ng một chỗ với chúng ta”.

Lãnh Thiên Minh nghĩ nghĩ, nói: “Được, có điều khi tới thành Thiên Khải, ta cần gặp một người”.

Tẫn An Tư Lang: “Người nào?”

“Ngự sử Đại Lương, Lưu Bất Đắc”.

“Gặp người đó làm gì? Không phải người c*̉a hoàng đế Hiên Vũ ư?”
“Chỉ có Phù Tang được mua chuộc quan viên, Bắc Lương ta không được ư?”
Tẫn An Tư Lang bật cười: “Hiểu rồi, hiểu rồi”.

Tẫn An Tư Lang nhanh chóng sắp xếp chuyến đi đến thành Thiên Khải, mỗi thành trì trên đường đi đều gặp tình báo người Phù Tang, đủ mọi cách hóa trang, thân phận, khiến Lãnh Thiên Minh không khỏi cảm thấy sợ hãi, đất nước họ đang có chiến tranh, nhưng vẫn không quên gài mật thám vào nước khác.

Vài tháng sau thì tới thành Thiên Khải, Lãnh Thiên Minh bị đưa đến một kỹ viện bên cạnh sông Minh Hà, vừa bước vào thì đủ loại mỹ nữ ào ạt xông lên.

“Ai da, tiểu ca ca này anh tuấn quá…”
“Vị đại gia này, đến uống rượu hả? Ta được không…”
Lãnh thiên Minh thấy những người kia đều không quản hắn, cứ thế đi thẳng, chỉ đành đẩy mấy cô nương ra, tiếp tục đi theo…
Tới hậu viên, trong một căn phòng tạp vụ, đồ vật chất đống bừa bãi, chỉ thấy người kia mò mẫm trên tường một hồi, bức tường bỗng dưng mở ra một lối vào.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 223: 223: “đa Tạ Lãnh Công Tử”


Bảy tám cô nương thân hình quyến rũ và vài người đàn ông đang ngồi nói chuyện, thấy hắn đi vào, đều không có phản ứng gì.

Một người đàn ông mặt mũi dữ tợn chào hỏi Lãnh Thiên Minh: “Thất hoàng tử, chào, ta là Nhất Đằng Lập Nhân, người phụ trách ở thành Thiên Khải c*̉a Phù Tang, trong thời gian ngài ở đây, ta sẽ là người lo liệu”.

Lãnh Thiên Minh nhìn đám người kia, cười nhạt đáp: “Nhất Đằng phải không? Ngươi không định bảo với ta, tình báo c*̉a các ngươi đều từ đây ra chứ?”
Advertisement
Nhất Đằng Lập Nhân mỉm cười, nói: “Ngài yên tâm, tình báo c*̉a chúng ta đều là quan viên Đại Lương, vô c*̀ng đáng tin”.

Sau đó, họ lại đưa Lãnh Thiên Minh đến một gian phòng sang trọng, bày trí vô c*̀ng thanh nhã, không giống kỹ viện, ngược lại giống như thư phòng, một lúc sau, Nhất Đằng Lập Nhân và một cô nương bước vào.

“Lãnh công tử, đây là chút tâm ý c*̉a tướng quân, trong thời gian ngài ở thành Thiên Khải, có thể tùy ý sử dụng”, vừa nói, hắn ta vừa đẩy cô nương kia đến cạnh Lãnh Thiên Minh, do dùng lực quá mạnh, cô nương kia liền ngã xuống đất.

Lãnh Thiên Minh đứng bật dậy: “Ý gì?”

Nhất Đằng Lập Nhân cười, nói: “Đây là cô nương đẹp nhất ở Minh Hà, là người bán nghệ, thân thể sạch sẽ, mong Lãnh công tử yên tâm, ngài không lẽ không nể mặt tướng quân chúng ta?”
Lãnh Thiên Minh nhìn cô nương kia, nói: “Ta không cần”.

Nhất Đằng Lập Nhân cười hà hà: “Tướng quân nói rồi, nếu ngài không vừa ý, sẽ xử lý toàn bộ, đổi cho ngài người khác, cho đến khi vừa lòng mới thôi…”
Lãnh Thiên Minh chửi thầm trong lòng: “Lũ súc sinh”.

“Được rồi, vậy để cô nương này lại đi”, Lãnh Thiên Minh hết cách, nói.

“Được, vậy Lãnh công tử cứ việc chơi thỏa thích”, nói xong, hắn ta nhanh chóng rời khỏi.

Lãnh Thiên Minh đỡ nàng dậy, quan sát một chút, quả thực rất xinh đẹp, đôi mắt như làn sóng, gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, ba phần u sầu, khiến người ta cảm thấy thương tiếc, sinh ra ở thời đại này…
“Cô không sao chứ?”
Nàng kia gật đầu, nói: “Đa tạ Lãnh công tử”.

Lãnh Thiên Minh nói: “Cô không cần lo lắng, ta sẽ không làm gì cô, đợi đến tối thì cô có thể rời đi”.

Nàng kia đột nhiên co rúm người lại, sợ hãi nói: “Đừng mà, cầu xin Lãnh công tử, đừng đuổi ta đi, bọn họ đã nói, một khi ta rời khỏi ngài, họ sẽ bắt ta tới sài phòng, ta…vài tỷ muội c*̉a ta đều đã mất mạng ở đó…bị mấy người đàn ông…ta cầu xin ngài”.

Lãnh Thiên Minh trong lòng như có lửa, nói: “Đám súc sinh, được rồi, vậy cô tạm thời ở trong phòng này đi”.

“Đa tạ Lãnh công tử”.

Đến tối, Lãnh Thiên Minh chuẩn bị chăn gối, để nàng ngủ trên giường, còn hắn ngủ dưới đất.

“Lãnh công tử, nếu thật sự không được, ngài c*̃ng ngủ trên giường đi”, nàng áy náy nói.

Lãnh Thiên Minh chỉ cười, nói: “Không sao”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 224: 224: Nhưng Ta Không Có Bệnh Gì…”


Nàng mỉm cười khẽ đáp: “Liễu Ỷ La”.

“Sao cô lại ở đây?”, Lãnh Thiên Minh tiếp tục hỏi.

Chỉ thấy nàng đột nhiên bật khóc…
Advertisement
“Xin lỗi, có phải hỏi đến chuyện đau lòng c*̉a cô rồi không?”
Liễu Ỷ La lau nước mắt: “Không sao, phụ mẫu ta là nông hộ ở thành Thiên Khải, sống dựa vào trồng hái thảo dược, sau đó cha ta bị gãy chân, vì để chữa trị cho ông ấy, ta phải ra ngoài phụ đỡ, nhưng lại bị lão gia nhà đó...sàm sỡ, lúc ấy ta mới mười bốn tuổi, ác mộng bắt đầu từ khi đó…”
“Về sau cha ta mất, nương vì để đưa ta về nhà, liền đến nhà kia đòi người, vậy mà bị chúng đánh chết, ta tới quan phủ kiện cáo, nhưng…bọn chúng c*̀ng một giuộc, chúng đã bán ta vào kỹ viện, thực ra bọn họ lừa ngài, ta không còn trong sạch, chỉ là bọn họ thấy ta xinh đẹp, vậy là để ta giả trang làm thiếu nữ bán nghệ, kiếm tiền cho chúng…”
Lãnh Thiên Minh nghe xong, vừa đau lòng vừa phẫn nộ: “Nếu có cơ hội, ta sẽ dẫn cô ra khỏi đây”.

Liễu Ỷ La mỉm cười: “Không cần đâu, người như ta còn đi đâu được, từng có vài người nói sẽ đưa ta đi, sau đó đều bất lực, tự thân khó giữ, thế lực đám người này quá lớn mạnh”.

Lãnh Thiên Minh: “Cô biết bọn họ thường qua lại với ai không?”

“c*̣ thể không rõ, nhưng những người đến đây đều là đại quan triều đình”.

Lãnh Thiên Minh không nói gì nữa…
Một lúc sau, Liễu Ỷ La đột nhiên nói: “Lãnh công tử, có phải ngài chê ta bẩn thỉu, mặc dù từng bị người khác động vào, nhưng ta không có bệnh gì…”
Lãnh Thiên Minh ngẩn người: “Không phải, ta thực sự không muốn tổn hại đến cô, ta không quản được kẻ khác, nhưng ta sẽ không làm loại chuyện như vậy”.

Liễu Ỷ La trầm mặc một chút rồi nói: “Nhưng nếu bọn họ biết ta để ngài ngủ dưới đất, chắc chắn sẽ đánh chết ta…ngài nằm trên giường là được, chúng ta có thể không làm gì…”
Lãnh Thiên Minh do dự, cuối c*̀ng nói: “Vậy được”.

Hai người nằm trên giường, khoảng cách chỉ vẻn vẹn một bàn tay, trong bóng đêm, gương mặt khuynh quốc khuynh thành ấy vẫn hiện rõ trước mắt, còn cả mùi hương nhàn nhạt…
Sáng hôm sau, Lãnh Thiên Minh không thấy Liễu Ỷ La đâu, đang định ngồi dậy thì nàng bước vào.

“Lãnh công tử, ngài tỉnh rồi, ta đem bữa sáng cho ngài”.

“Đa tạ”.

Dùng bữa xong, một cô nương quyến rũ bước vào: “Lãnh thiếu gia, chủ nhân chúng ta có lời mời”.

Lãnh Thiên Minh đi ra ngoài, Liễu Ỷ La c*̃ng theo sau, kết quả vừa bước vào, liền nghe một tiếng “bốp” giòn giã vang lên.

Chỉ thấy tên canh cửa đánh mạnh vào mặt Liễu Ỷ La, khiến nàng ngã xuống đất, quát: “Đây là chỗ ngươi nên tới ư? Đứng bên ngoài chờ đi…”
Liễu Ỷ La ôm mặt, khóc: “Nhưng chủ nhân bảo ta không được rời Lãnh công tử nửa bước”.

Thấy nàng vẫn dám cãi, tên kia lại giơ tay lên…
“Dừng tay”, Lãnh Thiên Minh hét lên: “Cho ra ngoài chờ là được, đừng động tay nữa”.

Kẻ kia c*̃ng biết thân phận c*̉a hắn, chắp tay nói: “Tuân mệnh”.

Lãnh thiên Minh bước tới hành lang, nơi này có một dãy mười mấy gian phòng sang trọng, Nhất Đằng Lập Nhân thấy hắn, lập tức tươi cười, tiến đến: “Thất hoàng tử, mời”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 225: 225: “lãnh Công Tử Muốn Đi Đâu”


Lãnh Thiên Minh đi đến gian cuối c*̀ng, Nhất Đằng Lập Nhân ra hiệu, hai người ngồi xuống, sau đó, chợt nghe âm thanh truyền qua từ gian cách vách…
“Lý đại nhân, số lần ngài tới đây ngày càng ít, ta sắp nhớ ngài chết mất”, một giọng nữ vang lên.

“Tiểu bảo bối, ta bận đó mà, không phải nàng không biết, sau khi nhị hoàng tử chết, đại hoàng tử như mặt trời một phương, ta phải lo nịnh bợ một chút chứ”, là giọng nam.

Advertisement
“Vậy tin tức lần trước ngài nghe ngóng được đã lo liệu xong chưa? Chủ nhân nhà ta đang chờ đây, nói xong việc còn có năm ngàn lượng bạc trắng muốn tặng ngài”.

Người đàn ông cười nói: “Được thôi, được thôi, việc xét duyệt chi phí cho thuỷ quân không được thông qua, vẫn là mấy chiếc thuyền rách đó thôi.

Ta nghe nói đến cả tiền sửa pháo đài cũng không có, chỉ là cái vỏ rỗng.

Mọi số liệu cụ thể của thuỷ quân phương nam đều nằm trong phủ của ta, ta đợi cô mang bạc tới lấy về, ha ha…”
“Ây da, Lý đại nhân, ông hư thật đó, vậy sáng mai ta sẽ ghé qua…”, người phụ nữ nói.

Người đàn ông cười nói: “Vậy giờ để lão gia thoải mái chút nào, ha ha..."
Tiếp đó, những âm thanh thô tuc phát ra.

Lãnh Thiên Minh thầm nghĩ, người có thể lấy được số liệu cụ thể của thuỷ quân ít nhất cũng phải là quan nhị phẩm trở lên, chuyện này đúng là không tưởng.

Nhất Đằng Lập Nhân đứng dậy, đưa Lãnh Thiên Minh ra ngoài rồi nói: “Vị này là trung thư của Đại Lương - Viện Đại Khanh, phụ trách việc điều động thuỷ quân nước Đại Lương, bọn ta đã tốn không ít tiền và phụ nữ cho lão ta”.

Lãnh Thiên Minh đáp: “Lão ta biết thân phận của các ngươi không?”
Nhất Đằng Lập Nhân cười nói: “Đương nhiên lão ta biết thân phận của bọn ta rồi, nhưng đối với người này, dù phương nam chết thêm vài mạng, mất vài tấc đất thì có ảnh hưởng gì tới bản thân lão ta? Cho dù Đại Lương này diệt vong, cùng lắm bọn chúng chỉ là chó đổi chủ mà thôi”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu: “Ta hiểu rồi, mấy đại thần như này, các ngươi lôi kéo được bao nhiêu người rồi?”
Nhất Đằng Lập Nhân đáp: “Khoảng mười mấy người, nhưng chắc chắn danh sách cụ thể không thể tiết lộ với ngài! Ngài chỉ cần biết cách thức hoạt động và khả năng của bọn ta là được.

Không giấu gì ngài, số đại thần không bị chúng ta mua chuộc chỉ đếm trên đầu ngón tay”.

“Vậy các ngươi không sợ có người bị bắt rồi bán đứng các ngươi sao?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

“Ha ha, mỗi một người bọn ta sẽ liên hệ theo một đường dây, cho dù bị bắt, cùng lắm chỉ khai ra được một nhánh, những nhánh khác sẽ không bị ảnh hưởng.

Hơn nữa, bọn họ chỉ phụ trách thu thập tin tức, không có cơ hội tiếp xúc với cấp trên, cả thành Thiên Khải này cũng chỉ mình ta mới có thể gửi tin đến Phù Tang”, Nhất Đằng Lập Nhân đáp.

Lãnh Thiên Minh cảm thán, hệ thống gián điệp của hải tặc quá hoàn thiện, nội bộ Đại Lương lại mục nát nghiêm trọng.

Vài ngày sau, Lãnh Thiên Minh quyết định đi gặp Lưu Bất Đắc, ôm theo một bao đồ, dặn dò Liễu Ỷ La ở đây đợi mình, sau đó rời khỏi phòng.

Ai ngờ, vừa đi ra cửa hậu viện đã bị người cản lại.

Nhất Đằng Lập Nhân bước tới nói: “Lãnh công tử muốn đi đâu?”
Lãnh Thiên Minh cười đáp: “Trước khi tới đây ta đã nói với cấp trên các người, ta đi gặp trung thư lệnh Lưu Bất Đắc của Đại Lương, ông ta là người phe mình”.

Nhất Đằng Lập Nhân đáp: “Đã rõ, có điều ngài vác theo tay nải to như vậy, bên trong chứa gì?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 226: 226: “ta Có Thể Vào Trong Để Nói Chuyện Chứ”


“Chào Lưu đại nhân”, Lưu Bất Đắc vừa xuống xe ngựa, Lãnh Thiên Minh lập tức bước tới.

Lưu Bất Đắc vừa định hỏi xem ai thì chỉ há miệng cứng đờ, không nói được gì, ngẩn người một hồi mới đáp: “Thất...!Thất hoàng tử, ngài… sao ngài lại ở đây?”
Lãnh Thiên Minh đáp: “Ta có thể vào trong để nói chuyện chứ?”
Advertisement
Lưu Bất Đắc nhìn xung quanh, do dự đáp: “Mời ngài vào”.

Khi đến phòng khách, Lưu Bất Đắc nói: “Thất hoàng tử, ngài đột nhiên xuất hiện ở đây như vậy không phải chuyện tốt đẹp gì đối với hai ta”.

Lãnh Thiên Minh đáp: “Ta biết, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng của trăm vạn bách tính Đại Lương, Thiên Minh chỉ có thể làm liều thôi”.

Lưu Bất Đắc kinh ngạc hỏi: “Sao, chuyện là như thế nào?”
Lãnh Thiên Minh đáp: “Bốn mươi vạn hải tặc đang chuẩn bị xâm chiếm vùng biển phía nam của Đại Lương”.

Lưu Bất Đắc mở to mắt hỏi: “Chuyện này… sao ngài biết được?”
“Bởi vì bọn chúng câu kết với quân đội Bắc Lương bọn ta, cùng nhau xuất binh”, Lãnh Thiên Minh bình thản đáp.

Lưu Bất Đắc ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi trán chảy ròng ròng, nói: “Vậy Thất hoàng tử tới đây với mục đích gì?”
Lãnh Thiên Minh đáp: “Đương nhiên là vì không để người dân chịu giày vò rồi.

Ta vốn chỉ cần báo tin cho Đại Lương là được, nhưng nội bộ triều đình Đại Lương có không ít quan viên bị hải tặc mua chuộc, cho dù các ông biết chúng tới thì cũng khó để phòng bị”.

“Sao cơ? Chuyện…chuyện này là thật?”, Lưu Bất Đắc kinh ngạc hỏi lại.

“Ông cho rằng, ta mạo hiểm tới đây để đùa với ông sao?”, Lãnh Thiên Minh đáp.

“Vậy Thất hoàng tử có kế hoạch gì?”, Lưu Bất Đắc hỏi.

“Hiện giờ ta và hải tặc đang tiếp xúc với nhau, để đề phòng, ta chỉ có thể nói chuyện này cho ông trước”.

Lãnh Thiên Minh nói tiếp: “Ngày mai ta sẽ đưa bản đồ tấn công và kế hoạch cụ thể của hải tặc qua cho ông, nhớ phải nói rõ chuyện này với hoàng đế Hiên Vũ.

Nếu có cơ hội, các ông phải phối hợp cùng ta tìm ra những tên đại thần bị mua chuộc, có thế chúng ta mới đánh một trận sống mái với hải tặc.

Nếu không có cơ hội, các ông cũng chuẩn bị trước tinh thần”.

Dứt lời, Lãnh Thiên Minh ném bọc vàng cho Lưu Bất Đắc: “Ta nói với đám hải tặc, ông là gián điệp của Bắc Lương, hiểu rồi chứ?”
Lưu Bất Đắc gật đầu, không nói gì thêm, nhìn theo bóng lưng Lãnh Thiên Minh rời đi, rơi vào trầm tư.

Tối đến, tại căn phòng bí mật ở phía sau nhà kho kỹ viện, một người đàn ông đứng trước bàn, nói: “Chủ nhân, trà của ngài đây”.

Người chủ kia không nói gì, chỉ dùng bút viết thư, nội dung trong bức thư là:
Hôm nay, Thất hoàng tử của Bắc Lương đến phủ Lưu Bất Đắc để gặp ông ta, trước mắt không thấy hành động nào bất thường.

Thành Thiên Khải.

Tối đến, Liễu Ỷ La vừa tắm xong liền trở về phòng, mùi thơm nhẹ nhàng trên cơ thể khiến người khác say mê nhưng tay lại bị thương.

Lãnh Thiên Minh nhìn nàng, cười nói: “Tay của muội sao vậy?”
Liễu Ỷ La cười đáp: “Không sao, lúc ngài không có ở đây, bọn chúng bảo ta ra ngoài làm chút việc, không cẩn thận nên bị thương”.

Lãnh Thiên Minh nhìn thấy đau lòng, nhưng chẳng biết nên nói gì…
Khi hai người đi ngủ, Lãnh Thiên Minh đang trầm tư suy ngẫm thì Liễu Ỷ La đã ngủ say bỗng xoay thân, đặt tay lên người Lãnh Thiên Minh, còn Lãnh Thiên Minh không dám động đậy, nhìn thấy cơ thể của con gái, tim hắn không ngừng đập loạn, cứ thế nhìn nàng.

Có điều, đến cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng d*c v*ng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 227: 227: “thiên Minh Ca Ca!”


Ngày hôm sau, Lãnh Thiên Minh nói với Liễu Ỷ La: “Hay hôm nay muội đi cùng ta đi”.

Liễu Ỷ La cười nói: “Thật sao? Vậy tốt quá!”
Hai người đi trên phố, gặp ngay một cô nhóc bán hoa.

Advertisement
“Thiếu gia, phu nhân của ngài đẹp quá, ngài mua cho phu nhân bông hoa đi!”, cô bé dùng giọng điệu non nớt nói.

Liễu Ỷ La nghe vậy, mặt bỗng đỏ bừng, Lãnh Thiên Minh cũng cảm thấy ái ngại, nhưng thấy khuôn mặt non nớt của cô bé, hắn chỉ biết gật đầu mua vài bông.

“Vậy…ta tặng muội!”, Lãnh Thiên Minh đưa hoa cho Liễu Ỷ La, mặt Liễu Ỷ La ửng hồng, nhận lấy hoa nhưng không dám ngẩng đầu.

Lãnh Thiên Minh cũng không rõ tại sao không khống chế nổi bản thân, tự động kéo tay nàng.

Cứ như vậy, hai người nắm tay nhau dạo bước trên phố Đại Lương.

Lúc này, tại tầng hai của quán trà bên đường, một cặp mắt đang nhìn chăm chăm Lãnh Thiên Minh.

Đến khi tới phủ Lưu Bất Đắc, người hầu đứng trước cửa phủ đã sớm nhận được tin tức, thấy Lãnh Thiên Minh tới bèn lập tức đưa hắn vào trong.

Lãnh Thiên Minh để Liễu Ỷ La đợi ở ngoài, tự mình đi vào trong.

Gặp được Lưu Bất Đắc, hắn kể toàn bộ kế hoạch cụ thể cho ông ta.

Lưu Bất Đắc nghe xong toàn bộ kế hoạch trong sự kinh ngạc, kích động nhìn Lãnh Thiên Minh, nói: “Nếu kế hoạch này được thực hiện, vậy ít nhất có tám trăm vạn bách tính gặp nạn, thực không dám tưởng tượng”.

“Trước mắt, ta chỉ có thể nói kế hoạch cho các ông biết, về sau có thể ngăn cản được bọn chúng hoặc giữ được bí mật này hay không, ta cũng không dám bảo đảm”, Lãnh Thiên Minh nói.

Lưu Bất Đắc đáp: “Bổn quan có vài vấn đề muốn hỏi Thất hoàng tử, liệu có được không?”
“Lưu đại nhân cứ hỏi”, Lãnh Thiên Minh đáp.

Lưu Bất Đắc nói: “Sao Thất hoàng tử lại đích thân tới đây vì chuyện này? Còn đến vào lúc quan hệ hai nước chúng ta đang trong thời kỳ căng thẳng”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Nếu không phải đích thân ta tới đây để báo cho ông biết, liệu ông có tin không?”
Lưu Bất Đắc bỗng ngập ngừng, quả thật, nếu người đưa tin không phải Lãnh Thiên Minh, nếu không phải hắn liều cả tính mạng tới Đại Lương này thì ai tin được chứ.

Lưu Bất Đắc nói tiếp: “Đám hải tặc xâm chiếm Đại Lương bọn ta, chẳng phải vừa hay tạo cơ hội cho Bắc Lương sao? Vì sao ngài lại giúp bọn ta?”
Lãnh Minh Thiên nghĩ một lúc: “Ta không vì Đại Lương của các ông, ta vì để tám trăm vạn người dân kia không chịu thương hại, vì không để đất đai Trung Nguyên của ta bị đám hải tặc xâm chiếm.

Cho dù có một ngày Bắc Lương ta trở thành kẻ thù của Đại Lương, đó cũng là chuyện của quân đội hai nước”.

Lưu Bất Đắc không thấy Lãnh Thiên Minh nói gì thêm, chắp tay nói: “Ngày ấy nghe thơ Bắc Lương, ngẫm tưởng chỉ là bài thơ lúc thiếu thời, giờ nghe lời nói mới thấy thơ sao người vậy, Lưu mỗ khâm phục”.

Dứt lời, Lưu Bất Đắc mở cánh cửa nhỏ phía đằng sau, một cô gái bước ra, vui vẻ gọi: “Thiên Minh ca ca!”
Cô gái là Hiên Vũ Ngọc Nhi, phía sau nàng là hoàng đế Hiên Vũ.

Lãnh Thiên Minh chắp tay cung kính: “Hoàng đế bệ hạ!”
Hoàng đế Hiên Vũ xua tay: “Thật không ngờ, an nguy của Đại Lương ta lại nhờ kẻ địch cứu giúp, đây đúng là chuyện nực cười.

Giang sơn này mục nát đến vậy, sao ta yên tâm giao nó cho Ngọc Nhi”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi cười nói: “Phụ hoàng, chỉ cần bách tính an vui, con đồng ý làm tất cả mọi chuyện”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 228: 228: “giết Người Rồi… Mau Chạy Đi…”


Hoàng đế Hiên Vũ cũng cười nói: “Ta biết, tâm tính con lương thiện, nhưng lương thiện quá lại không tốt”.

Sau đó, hoàng đế Hiên Vũ nhìn Lãnh Thiên Minh: “Thất hoàng tử, ta thay mặt người dân Đại Lương cảm ơn hành động vĩ đại này của ngươi, Ta cũng sẽ phái người toàn lực phối hợp với hành động của ngươi.

Mấy ngày tới, ta sẽ để Ngọc Nhi giả bộ xuất cung du ngoạn, tìm cơ hội để gặp mặt ngươi, cũng đến lúc cũng để con bé được hiểu biết thêm thế thái dân tình rồi”.

Sau đó, Hiên Vũ Ngọc Nhi gật đầu với Lãnh Thiên Minh.

Advertisement
Lãnh Thiên Minh đáp: “Chuyện này quá nguy hiểm, ta sợ công chúa…”
Hiên Vũ Ngọc Nhi nói: “Huynh không sợ, ta sợ gì chứ, hơn nữa phụ vương đã phái rất nhiều mật thám âm thầm bảo vệ ta.

Dù sao đây cũng là vương thành Thiên Khải, huynh cứ yên tâm… ngược lại thì huynh phải cẩn thận”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu: “Vậy được”.

Phía dưới một công binh xưởng bỏ hoang của vương thành Thiên Khải.

“Ngươi nhìn kỹ rồi sao, là Lãnh Thiên Minh?”, Hiên Vũ Khuyết hỏi.

“Thần nhìn rõ, chắc chắn là hắn, hơn nữa sau đó còn vào trong phủ của Lưu Bất Đắc”, một người mặc đồ đen đáp.

Hiên Vũ Khuyết cười lớn: “Ha ha…đúng là ông trời giúp ta, bất luận bọn chúng có kế hoạch gì, trừ khử Lãnh Thiên Minh cho ta, sau đó đổ tội cho Lưu Bất Đắc câu kết với Bắc Lương…”
Xế chiều, Lãnh Thiên Minh và Liễu Ỷ La đứng bên sông Minh Hà, ngắm trời về đêm.

“Lãnh công tử đang nghĩ gì vậy?”, Liễu Ỷ La hỏi.

“Không có gì, có lẽ ta nhớ nhà thôi”, Lãnh Thiên Minh cười đáp.

Liễu Ỷ La cũng mỉm cười: “Nhà công tử còn ai? Có thể nói cho ta biết không?”
“Có hai người phu nhân rất yêu ta, còn cả một đứa bé mới chào đời, tên là Lãnh Thần An”, Lãnh Thiên Minh cười nói.

Liễu Ỷ La nhìn Lãnh Thiên Minh: “Thật ngưỡng mộ bọn họ, cả đời này của ta không thể có được cuộc sống như vậy nữa rồi”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười: “Muội đừng bi quan, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, ta sẽ nghĩ cách cứu muội ra ngoài, ta nói được làm được”.

Liễu Ỷ La định nói gì đó, đột nhiên có người la lớn phía sau: “A… chạy mau…”
Quay đầu nhìn, mấy chục tên mặc đồ đen lao về phía này, Lãnh Thiên Minh thấy vậy, lập tức hét lớn: “Chạy mau!”
Hắn kéo tay Liễu Ỷ La chạy: “Đám người này là ai, bọn chúng thật ngông cuồng, dám hành thích ngay trên phố!”, Lãnh Thiên Minh không nhịn được mà mắng.

Đám thích khách đó đá bay hoặc thẳng tay chém ngã người đi đường xung quanh, lao về phía Lãnh Thiên Minh.

Mấy binh lính đi tuần bên đường định lao vào cản lại liền bị bọn chúng giải quyết gọn lẹ, bỗng chốc, bên sông Minh Hà náo loạn cả lên.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 229: 229: “dân Nữ Bái Kiến Công Chúa”


Liễu Ỷ La nhìn hắn, hét: “Không được, ta phải đi c*̀ng ngài, chúng ta chạy về phía kỹ viện, người c*̉a họ có thể bảo vệ chúng ta”.

Ngay lập tức, một tên thích khách chém tới từ phía sau Liễu Ỷ La, Lãnh Thiên Minh vội vàng kéo nàng vào lòng, thanh đao chém xuống tay hắn, một màu đỏ thẫm, Lãnh Thiên Minh đá tên thích khách, hét lên: “Mau chạy về kỹ viện”.

Kỹ viện rất gần bọn họ, chạy mấy bước là tới, Liễu Ỷ La vừa chạy vừa hét lớn: “Cứu mạng, giết người rồi…”
Advertisement
Vài chục hạ nhân trong kỹ viện lập tức xông ra, trên tay là đủ loại vũ khí.

Không ngờ những hạ nhân ở đây đều là cao thủ, không mất bao lâu đã hạ gục thích khách.

Lúc này, quan binh đã chạy tới, áp giải thích khách xuống, thế nhưng, tất cả thích khách lại bất ngờ đâm mình vào binh khí c*̉a quan binh, tự sát tập thể…
Lãnh Thiên Minh mất máu quá nhiều mà ngất đi
Khi hắn tỉnh lại thì đã ở trong phòng, Liễu Ỷ La ngồi thẫn thờ bên cạnh, thấy Lãnh Thiên Minh mở mắt, lập tức nói: “Lãnh công tử, ngài tỉnh rồi”.

Lãnh Thiên Minh chỉ cảm thấy cánh tay đau khó tả, gượng cười: “Không sao, cô không bị thương thứ?”
Liễu Ỷ La lắc đầu: “Ta không sao, ngài…ngài việc gì phải liều mạng cứu ta?”
“Chúng ta là bằng hữu, đương nhiên phải cứu cô”.

Liễu Ỷ La c*́i đầu rơi lệ…
Buổi tối, trong mật thất.

Chủ nhân mật thám Phù Tang thành Thiên Khải đang viết thư:
Thất hoàng tử Bắc Lương gặp thích khách, thích khách trà trộn vào đội thị vệ Đại Lương, thất hoàng tử hiện giờ không có vấn đề gì lớn.

Thành Thiên Khải.

Sáng hôm sau, Nhất Đằng Lập Nhân đi đến phòng Lãnh Thiên Minh.

“Thất hoàng tử đã xử lý xong chuyện c*̉a ngài chưa, mấy hôm nay c*̃ng đã cho ngài gặp vài vị đại thần, sắp tới thời gian kế hoạch c*̉a chúng ta rồi, có phải đến lúc ngài nên đi rồi không?”

Lãnh Thiên Minh nghĩ một chút rồi đáp: “Được, hai ngày nữa thương thế ổn, ta sẽ lên đường”.

Dùng bữa trưa xong, Lãnh Thiên Minh thì thầm với Liễu Ỷ La: “Chiều c*̀ng ta ra ngoài một chuyến, ta có chuyện cần nói với cô”.

Liễu Ỷ La thắc mắc nhìn hắn, sau đó khẽ gật đầu.

Tửu lâu cạnh sông Minh Hà, ba lầu trên c*̀ng đã được bao trọn, người ngoài không thể vào nữa, mà ở nơi đó, một vị công tử anh tuấn đang ngồi đợi.

“Thiên Minh ca ca, huynh tới rồi, vết thương c*̉a huynh không sao chứ?”, vị công tử kia cười nói.

Liễu Ỷ La kinh ngạc nhìn người kia, Lãnh Thiên Minh thì mỉm cười đáp: “Ta không sao, Ỷ La, đừng sợ, đây là công chúa Đại Lương, trong hai ngày ta không ở đây, muội ấy sẽ chịu trách nhiệm cứu cô ra ngoài”.

Lãnh Thiên Minh lại quay sang nói với Hiên Vũ Ngọc Nhi: “Ngọc Nhi, đây là người ta nói với muội, đợi khi ta đi, phải nhờ muội rồi”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi mỉm cười nói với Liễu Ỷ La: “Ừm, tỷ tỷ thật xinh đẹp nha”.

Liễu Ỷ La c*̃ng mỉm cười: “Dân nữ bái kiến công chúa”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 230: 230: “thư Của Ta”


“Không cần gọi ta là công chúa, gọi Ngọc Nhi là được, bằng hữu c*̉a Thiên Minh ca ca, c*̃ng chính là bằng hữu c*̉a ta”.

Liễu Ỷ La kinh ngạc hỏi: “Hai người là…bằng hữu?”
Hiên Vũ Ngọc Nhi: “Đúng vậy, Thiên Minh ca ca từng cứu mạng ta, huynh ấy là một người cực kỳ tốt”.

Advertisement
Lãnh Thiên Minh cười, nói: “Được rồi, chúng ta bàn chính sự, ta đã nghĩ xong rồi, trước khi thực hiện kế hoạch, chúng ta hãy bắt Nhất Đằng Lập Nhân trước, những người trong danh sách ta đưa c*̃ng bắt luôn một thể.

Như vậy, cho dù cá chết lưới rách, bọn chúng c*̃ng không thể truyền tin tới Phù Tang, bởi chỉ có Nhất Đằng Lập Nhân mới liên hệ được với phía trên”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi nói: “Được, huynh yên tâm, Lưu đại nhân đã sắp xếp ổn thỏa, hiện người c*̉a họ đã bao vây toàn bộ chỗ này".

Liễu Ỷ La kinh ngạc há mồm, nói: “Lãnh công tử, mọi người định làm gì vậy?”
Lãnh Thiên Minh giải thích: “Là thế này, những kẻ trong kỹ viện kia đều là giặc Oa, bọn chúng tàn bạo bất nhân, sát hại bách tính vô tội, chúng ta phải cứu rỗi bách tính, không để họ chịu thống khổ như vậy nữa”.

Liễu Ỷ La kinh ngạc gật đầu: “Vậy ngài…ngài không sợ ư?”
Lãnh Thiên Minh: “Sợ cái gì, người sớm muộn đều phải chết, nếu có thể vì dân mà chết, c*̃ng là một chuyện vĩ đại”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi bên cạnh lên tiếng: “Tỷ tỷ không biết thôi, Thiên Minh ca ca từng cứu rất nhiều người, hàng ngàn vạn bách tính Đông Hải đều là huynh ấy cứu”.

Lãnh Thiên Minh cười, nói: “Đó là công lao c*̉a cả Hắc Kỳ quân”.

Liễu Ỷ La nhìn hắn, hồi lâu không nói gì…
Vài ngày sau, thương thế Lãnh Thiên Minh tốt hơn, bèn cáo biệt Liễu Ỷ La: “Ỷ La, ta chuẩn bị rời khỏi đây, Ngọc Nhi sẽ cứu cô, sau này có cơ hội, ta sẽ đến thăm cô”.

Liễu Ỷ La gật đầu, mỉm cười: “Cho dù kết quả như nào, đều phải đa tạ Lãnh công tử đã chăm sóc, đúng rồi, ta mua cho ngài chút đồ ăn, mang theo trên đường”.

Lãnh Thiên Minh không từ chối, kỳ thực, Liễu Ỷ La đã trở thành nút thắt trong chuyến đi lần này c*̉a hắn…
Chiều tối, Liễu Ỷ La ra ngoài cả buổi vẫn không quay lại, Lãnh Thiên Minh cảm thấy có điều bất thường, định đi tìm xem, đột nhiên, một đứa trẻ chạy tới, nói với hắn: “Ca ca, thư c*̉a huynh”.

Lãnh Thiên Minh ngạc nhiên hỏi lại: “Thư c*̉a ta?”
“Đúng”.

Mở thư ra, Lãnh Thiên Minh sững sờ…
“Nữ nhân c*̉a ngươi đang nằm trong tay ta, đêm nay hãy đến xưởng bột mì bỏ hoang sau núi, nếu ngươi không xuất hiện hay dám nói với bất kỳ ai, nàng ta sẽ chết chắc”.

Đi? Không đi? Đây chắc chắn là người c*̉a đám thích khách ám sát hắn mấy ngày trước, nếu đi, cửu tử nhất sinh, nhưng nếu không đi…Lãnh Thiên Minh rơi vào trầm tư…
Nửa đêm…
Trong mật thất…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 231: 231: “ta Đến Để Giết Ngài Biết Không Hả”


Chủ nhân mật thám Phù Tang thành Thiên Khải lại viết thư:
Thất hoàng tử Bắc Lương cố tình giả vờ thăm dò, lại âm thầm cấu kết với Đại Lương, mưu đồ phục kích đại quân Phù Tang…
Thành Thiên Khải.

Sau đó, nhìn bức thư một hồi lâu, đột nhiên xé nát nó…
Advertisement
Tiếp tục cầm một trang giấy lên viết:
Thất hoàng tử Bắc Lương không có vấn đề.

Thành Thiên Khải.

Người này nhìn bức thư hồi lâu, lại xé nát…
Đêm hôm sau, tại xưởng bột mì bỏ hoang, Liễu Ỷ La bị trói trên ghế, yên lặng nhìn ra phía cửa…
Cánh cửa cuối c*̀ng c*̃ng mở ra, là Lãnh Thiên Minh, Liễu Ỷ La kích động nhìn hắn, nước mắt tuôn rơi, Lãnh Thiên Minh thấy nàng thì hét lớn: “Ta đến rồi, các ngươi muốn thế nào?”
Liễu Ỷ La: “Ngài tới đây làm gì, ngài không sợ chết ư?”
“Không phải con người đều sẽ chết ư? Nhưng nếu không cứu cô, ta sẽ giày vò cả đời, ta chết không sao, chỉ là có lỗi với Tiểu Lan và Tiểu Tuyết…"
Liễu Ỷ La c*́i thấp đầu…
Đột nhiên, cánh cửa phía sau bật mở, mười mấy tên y phục đen xông vào…
Lãnh Thiên Minh: “Các ngươi vẫn luôn muốn giết ta? Rốt cuộc các ngươi là ai?”
Bọn chúng hiếu kỳ nhìn Lãnh Thiên Minh và Liễu Ỷ La, cười nói: “Tên hoàng tử Bắc Lương ngươi, dám một mình tới Đại Lương, đêm khuya rảnh rỗi lại còn ra ngoài, đúng là tự tìm chết”.

Lãnh Thiên Minh cười nhạt: “Các ngươi là người c*̉a Hiên Vũ Khuyết?”
“Ngươi thắc mắc nhiều thật, xuống dưới kia hỏi Diêm Vương đi”.

Dứt lời chúng liền xông tới, Lãnh Thiên Minh lập tức chạy đến chắn trước Liễu Ỷ La, sau đó nhanh tay lấy ra một quả cầu sắt chuẩn bị ném, đột nhiên, tay hắn bị kéo lại, vừa nhìn, là Liễu Ỷ La…
Chỉ thấy nàng lật người, rút ra một thanh kiếm, trực tiếp lao về phía đám thích khách…
Lãnh Thiên Minh kinh ngạc chứng kiến cảnh này, thanh kiếm trong tay Liễu Ỷ La múa lượn, nháy mắt đã giải quyết xong mười mấy tên thích khách, sau đó quay đầu hét lên: “Chạy”.

Lúc này Lãnh Thiên Minh mới phản ứng lại, lập tức rút quả cầu sắt ném đi, trong tíc tắc, căn phòng tràn ngập khói, quả cầu phát nổ tạo ra một lỗ hổng lớn, Lãnh Thiên Minh nhanh tay kéo Liễu Ỷ La chạy qua đó, bên ngoài, Lưu Bất Đắc kịp thời dẫn cung thủ đến, đám thích khách đuổi theo liền bị bắn chết…

Trên một góc đường vắng, Lãnh Thiên Minh nhìn Liễu Ỷ La, còn nàng ngồi một bên, lúc bật khóc, lúc lại cười, nói: “Ban nãy ngài suýt bị giết chết rồi, tại sao ta còn không khống chế được bản thân cứu ngài, ta vậy mà lại mềm lòng…”
Lãnh Thiên Minh nghi hoặc hỏi: “Ỷ La, cô…không sao chứ?”
“Ta đến để giết ngài, biết không hả?”, Liễu Ỷ La đột nhiên hét lên.

Lãnh Thiên Minh sững sờ nhìn nàng, hồi lâu không biết phải nói gì.

Liễu Ỷ La chĩa kiếm vào Lãnh Thiên Minh, vừa khóc vừa nói: “Ta là người Phù Tang, từ nhỏ đã được huấn luyện làm công c*̣ giết người, chính ta c*̃ng không nhớ mình đã giết bao nhiêu người, hơn nữa, ta…ta mới là chủ nhân mật thám Phù Tang thành Thiên Khải…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 232: 232: Ta Sẽ Vĩnh Viễn Chúc Phúc Cho Huynh


Lãnh Thiên Minh mỉm cười: “Ta sẽ không đi, trừ khi cô đi c*̀ng ta, ta sẽ không để các người sát hại bách tính Đại Lương, càng không để cô ở lại đây một mình”.

Liễu Ỷ La khẽ nhếch miệng: “Ngài không sợ ta giết ngài sao?”
“Sợ, nhưng ta càng sợ mất cô hơn”.

Advertisement
Liễu Ỷ La nhìn Lãnh Thiên Minh, bất ngờ sà vào lòng ôm chặt hắn, rất chặt, vô c*̀ng chặt, Lãnh Thiên Minh không hề cử động.

Một lúc sau, Liễu Ỷ La buông hắn ra, rút ra một tờ giấy: “Đây là danh sách quan viên Đại Lương bị mua chuộc, ngài cầm lấy đi, ta không đi được rồi, ta vĩnh viễn phải ở lại đây”.

Lãnh thiên Minh nhìn nàng, nói: “Cô không đi, ta c*̃ng không đi”.

Liễu Ỷ La mỉm cười: “Yên tâm, danh sách đều đã đưa cho ngài, ta sẽ không gửi tin báo cho Phù Tang”.

Lãnh Thiên Minh nắm chặt tay nàng, nói: “Đi c*̀ng ta, ở lại đây cô chắc chắn sẽ chết, ta làm sao có thể yên tâm rời khỏi?”
Liễu Ỷ La nhìn hắn, hồi lâu mới đáp: “Được, vậy giờ chúng ta đi luôn”.

Hai người đưa danh sách cho Lưu Bất Đắc, sau đó rời khỏi thành Thiên Khải ngay trong đêm…
Suốt dọc đường, Liễu Ỷ La dường như biến thành một người khác, một cô nương thực thụ, nàng lộ ra nụ cười rạng rỡ, khiến người khác rung động…
Hai người đi về phía thành Biện Lương.

“Ỷ La, người c*̉a Phù Tang sẽ không đuổi tới đây chứ?”
Liễu Ỷ La cười, nói: “Yên tâm, không đâu, rời khỏi thành Thiên Khải, bọn họ sẽ không bắt nổi ta”.

Lãnh Thiên Minh c*̃ng mỉm cười: “Tới Sơn Đông, chúng ta sẽ an toàn, sẽ không còn ai làm hại cô nữa”.

Liễu Ỷ La vui mừng, gật đầu, nói: “Ta có thể gọi huynh...là Thiên Minh ca ca không?”
“Đương nhiên là được”.

“Thiên Minh ca ca, ta nghỉ ngơi trước đây”, dứt lời, Liễu Ỷ La liền đi vào phòng mình.

Sáng hôm sau, Lãnh Thiên Minh đến gõ cửa phòng Liễu Ỷ La, thế nhưng không ai trả lời, tiểu nhị bên cạnh đi qua, nói: “Công tử, vị cô nương ở đây đã trả phòng từ sáng sớm rồi”.

"Cái gì?", Lãnh Thiên Minh chạy vội ra khỏi lữ quán nhìn xung quanh, nhưng đã không thấy bóng dáng đâu nữa, ông chủ nhìn Lãnh Thiên Minh hỏi: "Công tử đang tìm cô nương đó à? Đây là thư do nàng ấy để lại cho ngài".

Thiên Minh ca ca:
Nhanh chóng rời khỏi Đại Lương, đừng tìm ta nữa, chúng ta là người của hai thế giới, huynh yên tâm ta cũng sẽ không quay lại Phù Tang, ta sẽ tìm một nơi không ai biết đến ta, tiếp tục sống tiếp.

Từ nhỏ ta đã được huấn luyện để giết người, vì hoàn thành mục tiêu mà có thể làm ra bất cứ chuyện gì, trong thế giới của ta trước nay chưa từng có tình cảm, nhưng trong mười mấy ngày ngắn ngủi ở cùng huynh, ta đã thích huynh mất rồi.

Trước đây ta đã từng đích thân gi3t ch3t tỷ muội đã phản bội ta, ta hỏi cô ta vì một người đàn ông có đáng không, cô ta cười nói với ta rằng bản thân cam tâm tình nguyện, khi đó ta mắng cô ta ngu ngốc, nhưng không ngờ có một ngày ta cũng trở thành cô ta...!
Bây giờ ta đã hiểu được cảm nhận của cô ta, tất cả thật sự đều là cam tâm tình nguyện, cho dù có chết cũng không sợ, có lẽ đây là tình cảm mà mọi người hay nói tới, thật sự rất đáng sợ, rất đáng sợ...!
Ta đi rồi, hy vọng huynh có thể kiên trì với lòng tin của mình, ta sẽ vĩnh viễn chúc phúc cho huynh.

Thiên Tuyết Khởi La.

Lãnh Thiên Minh nhìn bức thư, cuối cùng đứng hình nhìn bốn chữ Thiên Tuyết Khởi La, nước mắt không ngừng rơi xuống, hắn không biết Khởi La sẽ đi đâu, nhưng hy vọng tâm hồn của nàng ta có được sự cứu rỗi.

Còn chuyện quan trọng hơn tiếp theo cần bản thân hắn phải đi làm...!
Lãnh Thiên Minh trên đường trở về nhà không ngừng nghĩ đến những chuyện xảy ra gần đây, chuyến đi Đại Lương lần này là một đả kích rất lớn đối với hắn, tinh thần cả người đều cảm thấy như bị rút hết ra...!
"Lãnh ca ca, cuối cùng huynh cũng trở về rồi, huynh còn chưa uống rượu đầy tháng của Thần An nữa", Tiểu Lan nhìn thấy Lãnh Thiên Minh liền vui vẻ chạy tới.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 233: 233: Tình Hình Đại Quân Tập Kết Thế Nào Rồi


Lãnh Thiên Minh ôm chặt lấy Tiểu Lan, khiến Tiểu Lan không hiểu có chuyện gì.

Mộ Như Tuyết nghe thấy tiếng động cũng chạy ra, Lãnh Thiên Minh dang rộng vòng tay với nàng, Mộ Như Tuyết cười chạy tới, ôm chặt lấy Lãnh Thiên Minh, Lãnh Thiên Minh ôm thật chặt cả hai người, cười nói: "Có các nàng bên cạnh thật tốt".

Mộ Như Tuyết nhìn Lãnh Thiên Minh hỏi: "Không có chuyện gì lớn xảy ra đó chứ?"
Advertisement
Lãnh Thiên Minh lắc đầu nói: "Không có, nào, để ta gặp con trai ta..."
Đại sảnh hội nghị phủ Thanh Châu.

Mấy ngày sau, mấy nhân vật trọng tâm trong nội cảnh Sơn Đông tụ tập lại với nhau.

"Các vị, mặc dù không biết giặc Oa có đúng hẹn mà tới hay không thì chúng ta vẫn phải nắm chặt lấy cơ hội này, số lượng hạm đội giặc Oa đã vượt qua hai ngàn chiến thuyền, còn chúng ta chỉ có 500 chiến thuyền cho nên mục đích của trận chiến lần này chỉ có một, dùng hết sức tiêu hao số lượng chiến thuyền của giặc Oa.

"Dựa vào kế hoạch, đại quân giặc Oa sẽ tập kết ở phía nam nước Cao Ly, vận chuyển quân đội tới Đại Lương, đội chiến thuyền sẽ nghỉ ngơi đợi lệnh tại Cao Ly, lúc này chính là cơ hội tốt nhất để chúng ta tập kích, chỉ cần có thể khiến hạm đội giặc Oa tổn thất nặng nề vậy thì giặc Oa ở Đại Lương sẽ không còn đường lui, còn lại chỉ có thể tự dựa vào Đại Lương thôi", Lãnh Thiên Minh nói.

Trình Khai Sơn bên cạnh hỏi: "Có cần phải đổ bộ tác chiến không?"
Lãnh Thiên Minh nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Tùy tiện đổ bộ sẽ không có lợi cho chúng ta, việc các huynh cần làm là đánh xong rồi chạy, không cần tham công, phải biết rằng hải quân của giặc Oa đều được trang bị pháo đài, mặc dù đều là bom sắt, nhưng uy lực cũng không thể coi thường".

Sau đó Lãnh Thiên Minh nhìn về phía Đa Đoạt nói: "Quân Hắc Kỳ sẽ dựa vào thời giạn hẹn định với giặc Oa đúng giờ tập kết về hướng Bắc Lương, ta đã thông báo cho các quân đội cùng chúng ta diễn tốt vở kịch này".

"Rõ", Đa Đoạt đáp.

Lãnh Thiên Minh hít sâu một hơi rồi nói: "Trận chiến này nếu như có thể khiến giặc Oa trọng thương thì có thể mang lại thời gian dài hơn cho hải quân của chúng ta, sẽ có một ngày hải quân của chúng ta nhất định sẽ thống trị biển cả..."
Phía nam đảo Cao Ly, lúc này trên biển lớn mênh mông, mấy ngàn chiến thuyền xứ Phù Tang đang không ngừng di chuyển vận chuyển võ sĩ Phù Tang từ bản quốc tới Cao Ly, tổng chỉ huy hải quân là Thổ Chân Danh Phá, còn tổng chỉ huy lục quân là Đức Xuyên Nhất Hùng vừa mới từ bản quốc sang, chính là em trai ruột của Đức Xuyên Nhất Nam.

Một chiếc t4u chiến vô cùng lớn chậm rãi cập vào bến cảng, một người đàn ông có thể hình không giống với Đức Xuyên Nhất Nam bước xuống khỏi thuyền, Thổ Chân Danh Phá dẫn theo người đi tới, quỳ xuống đất.

"Tham kiến tướng quân Đức Xuyên Nhất Hùng".

Đức Xuyên Nhất Hùng liếc nhìn bọn họ một cái, gật đầu nói: "Tình hình đại quân tập kết thế nào rồi?"
Thổ Chân Danh Phá trả lời: "Thuộc quân từ mẫu quốc tới Cao Ly cộng lại tổng số người tham chiến đã tập kết ở Cao Ly vượt quá 50 vạn người, chiến dịch bắt đầu có thể hoàn thành vận chuyển 30 vạn binh lực trong vòng 10 ngày".

"Rất tốt, vậy tất cả cứ tiến hành theo kế hoạch ban đầu, ngày mai bắt đầu vận chuyển đợt quân đội đầu tiên đến bờ biển Ngũ Châu Đại Lương, tiến hành tập kết trên bờ, án binh bất động, đợi đại quân tập kết đủ 30 vạn người xong thì chính thức tiến hành chiếm lĩnh bốn nơi của Đại Lương bao gồm Hoàng Châu, Tứ Nghĩa, Trần Thành và Tiên Nhân Kiều, 20 vạn quân còn lại làm quân đội phòng ngự, đợi lệnh bất cứ lúc nào...", Đức Xuyên Nhất Hùng nói.

"Rõ".

Ngày 15 tháng 8.

Tết Trung Thu của trung nguyên, lúc này gần 3 ngàn các loại chiến thuyền trên biển lớn đang chạy trên biển, mỗi chiếc chiến thuyền đều đầy ắp lại người.

Bọn họ có người mặc áo giáp, có người mặc ki-mô-mô, ai ai cũng đều cầm loan đao đặc chế trong tay, vừa nhìn đã biết là những lão binh có kinh nghiệm chiến trường.

Ở trên bãi cát trải dài được núi lớn ngăn cách, vô số binh lính Phù Tang bắt đầu đổ bộ, ngoại trừ tiếng dẵm đạp xuống nước ra thì không có bất cứ động tĩnh nào khác.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 234: 234: Mới Một Ngày Trời Đã Không Kiên Trì Được Rồi Ư


Còn dẫn binh là Lưu Tất Đắc đặc biệt từ thành Thiên Khải tới, để bảo đảm sự thắng lợi trong chiến tranh, hoàng đế Hiên Vũ còn tách 20 vạn cấm quân của mình ra làm đôi, bảo Lưu Tất Đắc dẫn đi, trước mắt cả bờ biển Ngũ Châu đã tập kết gần trăm vạn đại quân Đại Lương.

Chiến tranh mưa máu gió tanh hết sức căng thẳng...!
Thành Thiên Khải Đại Lương, xưởng công binh bỏ hoang dưới lòng đất.

Advertisement
Hiên Vũ Khuyết đang đứng ở đó cười lớn: "Trời cũng giúp ta, quân đội xung quanh đều đã được điều đi, hiện nay cả thành Thiên Khải chỉ còn lại 5 vạn cấm quân của hoàng cung, còn 20 vạn vệ binh đô thành có một nửa đã nằm trong tay ta, đây là cơ hội lớn nhất của ta, sau trận chiến này, Đại Lương chính là thiên hạ của Hiên Vũ Khuyết này..."
Ngày 25 tháng tám, gần 30 vạn đại quân Phù Tang rậm rạp trải dài 20 ki-lô-mét dọc theo bờ biển Ngũ Châu.

Đức Xuyên Nhất Hùng triệu tập tất cả quan tướng lại, đứng ở trên cao, hô lớn lên: "Hôm nay điều chúng ta phải làm là nguyện vọng hàng ngàn năm nay của Phù Tang ta, chinh phục quốc gia rộng lớn này, đem lại lãnh thổ giàu có nhất cho con cháu đời sau của chúng ta, chỉ cần hạ được những thành trì này, kim ngân trong đó mặc sức các ngươi cướp đoạt, phụ nữ trong đó mặc các ngươi hưởng thụ, đại thần Thiên Chiếu sẽ soi sáng con đường thắng lợi phía trước, Phù Tang tất thắng..."
"Tất thắng".

Gần 30 vạn binh lính nước Phù Tang bắt đầu hò hét trên bãi biển...!

Rất nhanh, quân đội Phù Tang đông đúc phân thành ba đường tiến công, còn Đức Xuyên Nhất Hùng đích thân dẫn 10 vạn đại quân đến thẳng cửa khẩu nối Ngũ Châu với đất liền, Tiên Nhân Kiều.

Khi mây đen dày đặc, bầu trời xuất hiện mưa nhỏ, hít thở khí tức của thiên địa thổ nhưỡng, Đức Xuyên Nhất Hùng cảm thấy bản thân tựa như thần linh...!
Đột nhiên phía sau vang lên âm thanh cực lớn, giống như tiếng động đất vậy: "Sao thế? Đi xem sao", Đức Xuyên Nhất Hùng hỏi.

Rất nhanh lính đưa tin phía sau cưỡi ngựa tới.

"Tướng quân, hậu quân gặp phải tập kích, vô số đá và cây gỗ chặn hết cả đường lớn rồi".

Đức Xuyên Nhất Hùng híp mắt lại nói: "Có lẽ là bộ đội duyên hải Đại Lương đánh lén, mặc kệ bọn chúng, cho đại quân tiến nhanh hết sức, công chiếm Tiên Nhân Kiều".

Hai canh giờ sau, gần 10 vạn giặc Oa đã đến Tiên Nhân Kiều, còn thôn trang dọc đường đi toàn bộ bị cướp sạch, bách tính bị g**t ch*t toàn bộ.

Đức Xuyên Nhất Hùng nhìn tường thành cũng không cao của thành lâu Tiên Nhân Kiều, hô lớn lên: "Tiến công".

Cùng với mưa phùn lất phất, vô số giặc Oa bắt đầu tấn công.

Binh lính thủ thành sớm đã nhận được tin tức, biết giặc Oa sẽ tới, nhưng số lượng cụ thể thì không biết chính xác được, cộng thêm binh lính duyên hải đã có nỗi sợ hãi trường kỳ với giặc Oa, nên chiến tranh đã xuất hiện tình hình nghiêng về một bên.

Đại quân giặc Oa sử dụng một loại móc câu leo trèo đặc chế, rất nhanh đã leo lên được tường thành của Thiên Nhân Kiều, dựa vào năng lực chiến đấu cường hãn đã đàn áp được gần 5 vạn thủ quân của Tiên Nhân Kiều trong thời gian ngắn ngủi.

Đại doanh liên quân Bắc Đại Lương.

"Lưu đại nhân, không hay rồi, Tiên Nhân Kiều cấp báo", một lính truyền tin chạy vào trong nói.

Lưu Bất Đắc đứng bật dậy: "Sao có thể, Tiên Nhân Kiều không phải có 5 vạn thủ quân sao? Mới một ngày trời đã không kiên trì được rồi ư?"
"Giặc Oa khởi binh 10 vạn, tấn công mạnh mẽ Tiên Nhân Kiều, trước mắt thành lâu đã nhanh chóng bị đánh chiếm, e rằng sắp phá thành rồi", lính đưa tin nói.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 235: 235: Vỡ Đê Xả Lũ


Lưu Bất Đắc nhìn bản đồ, giặc Oa rõ ràng không muốn đánh lâu dài mà định thông qua Tiên Nhân Kiều trực tiếp tấn công đất liền...!
"Quân đội các vòng vây khi nào có thể hoàn tất bao vây?", Lưu Tất Đắc hỏi.

"Đoán chừng nhanh nhất là ngày mai", một tướng quân bên cạnh nói.

Advertisement
Lưu Bất Đắc lo lắng nhìn bản đồ nói: "Giặc Oa chiến lực hung hãn, vượt xa dự liệu của chúng ta, truyền lệnh xuống, một khi Tiên Nhân Kiều thất thủ liền mở hướng đầu sông Hà, cho giặc Oa tiến vào".

Tướng quân bên cạnh thất kinh kêu lên: "Đại nhân, mở đầu sông hà, giặc Oa sẽ trực tiếp tiến thẳng vào đất liền, càng khó ngăn cản hơn".

Lưu Bất Đắc thở dài nói: "Trăm vạn đại quân bao vây của chúng ta mà vẫn để cho giặc Oa chiếm được sơ hở, đúng là nhục nhã, cho nên chỉ có thể hy sinh đầu sông Hà, chỉ cần giải quyết được 10 vạn quân tiên phong này, đợi khi đại quân hoàn thành vòng vây, việc còn lại đương nhiên không thành vấn đề".

"Nhưng đại nhân à, đầu sông Hà không có bao nhiêu người ngựa, không trụ được đâu", người bên cạnh nói.

Lưu Bất Đắc nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: "Vỡ đê xả lũ..."
"Cái gì? Đại nhân, ở đó còn có mấy chục thôn trang, mấy vạn bách tính nữa", người bên cạnh hô lớn lên.

Lưu Bất Đắc mở mắt ra nói: "Một khi để giặc Oa vượt qua được đầu sông Hà, người chết sẽ không còn là mấy vạn bách tính nữa, tội này để Lưu Bất Đắc ta gánh vác là được".

Quả nhiên thủ quân ở Tiên Nhân Kiều chống cự không đến một ngày sau thì bắt đầu tan tác, quân đội tàn dư bắt đầu rút lui.

Năm vạn đại quân giặc Oa liền men theo đại lộ, tiến thẳng về phía đầu sông Hà, nơi này là một vùng đất trũng, chỉ có thôn trang thiểu số, vượt qua đầu sông Hà là sẽ tiến vào đất liền của Đại Lương, đến lúc đó sẽ có vô số thành trấn để mặc sức cướp đoạt.

"Đức Xuyên tướng quân, quân đội tiến triển thuận lợi, 5 vạn đại quân tiên phong đã tiến vào đầu sông Hà, rất nhanh là chúng ta có thể tiến vào đất liền của Đại Lương rồi", một tên binh lính nói.

Đức Xuyên Nhất Hùng cười nói: "Dũng sĩ Phù Tang chúng ta thiên hạ vô địch, đám lính già Đại Lương này sao có thể là đối thủ của chúng ta, nếu như không phải đại ca cẩn thận quá mức, ta thấy chúng ta hoàn toàn không cần phải kết hợp với Bắc Lương, dựa vào tốc độ này, không đến một năm là cả Đại Lương sẽ là thiên hạ của chúng ta rồi".

"Đầu sông Hà có lượng lớn dân thường, nên xử lý thế nào đây ạ?", binh lính hỏi.

Đức Xuyên Nhất Hùng cười nói: "Ngoại trừ thanh niên và phụ nữ, những kẻ còn lại cứ giết thoải mái".

Nhanh chóng một màn chém giết cực kỳ bi thảm đã bắt đầu, mấy chục thôn trang đầu sông Hà gần như toàn thôn bị giết, gần hai vạn dân chúng vô tội bị giết hại, còn có vô số phụ nữ bị bắt đi...!
Khi đám giặc Oa đang mặc sức ph4t tiết sự điên cuồng thì dòng nước khổng lồ chảy về phía sông Hà, nhấn chìm đám giặc cùng dân chúng vô tội...!
"A...!chạy đi..."
"Chuyện gì vậy? Nước ở đâu ra thế..."
Phía nam Cao Ly.

Gần ba ngàn chiếc chiến hạm đang nghỉ ngơi đợi lệnh tại đây, Thổ Chân Danh Phá nhìn hàng ngàn chiến thuyền và 20 vạn đại quân, trong lòng cũng thấy cực kỳ hăng hái, hắn ta ôm chặt lấy cái cây đại thụ gia tộc Đức Xuyên như vậy, sau này ở cả Phù Tang sẽ không có ai dám chọc vào nữa...!
"Ầm...!ầm...!ầm..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 236: 236: Được Vậy Chúng Ta Liều Mạng Với Kẻ Địch Đi


Đột nhiên tiếng bom nổ kịch liệt từ bên cạnh đội tàu vang lên.

"Tiếng bom nổ ở đâu vậy?", Thổ Chân Danh Phá gào lên hỏi.

Advertisement
Gần 500 chiếc chiến thuyền của quân Hắc Kỳ đang xếp thành hình bán nguyệt đối diện với hạm đội dừng ở bên bờ biển, điên cuồng khai hỏa...!rất nhanh hàng trăm chiếc chiến thuyền của giặc Oa bên cạnh bị phá hủy...!
Nhưng chiến hạm của kẻ địch cũng di chuyển rất nhanh, lượng lớn bỏ chạy khỏi cửa cảng, đi về phía quân Hắc Kỳ...!
"Nhắm chuẩn chiến thuyền phía trước khai hỏa, ngăn chặn đường thủy lại", Trình Khai Sơn hét lớn lên.

"Oanh...!oanh", mười mấy chiếc chiến hạm đầu tiên của giặc Oa nháy mắt bị trúng đạn, nổ tung...!

"Oanh...!oanh...!!", giặc Oa cũng đã bắt đầu phản kích, cầu sắt líu nhíu bay tới, nháy mắt chiến hạm phía trước của quân Hắc Kỳ đã bị đánh trúng, vô số lỗ thủng...!
"Chiến thuyền bị hỏng nhanh chóng rút lui, không được ham chiến", Trình Khai Sơn hô lớn.

"Trình đại ca, không hay rồi, lượng lớn chiến hạm xếp hàng phía sau của kẻ địch đã xuất cảng, đang vòng tới từ mặt sườn, không ngờ tốc độ phản ứng của bọn chúng nhanh như vậy, chúng ta bắt buộc phải rút thôi, bằng không bị bao vây thì sẽ phiền phức lắm", Hải Nương nói.

Trình Khai Sơn nhìn chiến thuyền đông đúc, tiếc rẻ nói: "Tiếc thật, phá hủy được có mấy trăm chiến hạm căn bản không ảnh hưởng gì mấy tới kẻ địch".

Hải Nương nói: "Nhưng một khi phạm vi đối chiến lớn lên thì chúng ta không gánh vác được đâu".

Trình Khai Sơn quan sát xung quanh một lượt rồi nói: "Vậy nếu như chúng ta biến phạm vi đối chiến nhỏ xuống là được đúng không, với hỏa lực của chúng ta, cùng số lượng này trở xuống, giặc Oa tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng ta".

Hải Nương tò mò nhìn Trình Khai Sơn nói: "Nhưng làm thế nào để biến phạm vi đối chiến nhỏ lại".

Trình Khai Sơn cắn răng nói: "Truyền lệnh đại quân, tiến vào trong hải cảng giặc Oa".

Hải Nương thất kinh kêu lên: "Cái gì? Một khi vào trong hải cảng của giặc Oa, chiến hạm của địch đông đúc, sẽ chôn chặt chúng ta ở trong đó mất, hay là rút lui đi?"
Trình Khai Sơn nói: "Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, bây giờ đa số pháo đài của kẻ địch trống không, nếu như vậy mà chúng ta cũng đánh không lại thì sau này sẽ càng không có cơ hội nữa, hơn nữa một khi chúng ta rời đi, chiến hạm của giặc Oa sẽ có thể tiếp tục gấp rút tiếp viện cho hai bên Cao Ly và Đại Lương, vậy cơ hội mà Thất hoàng tử lấy tính mạng ra để đánh đổi sẽ thành công cốc mất".

Hải Nương nhìn Trình Khai Sơn, cuối cùng gật đầu nói: "Được, vậy chúng ta liều mạng với kẻ địch đi".

Trên t4u chiến chỉ huy cỡ đại của quân Hắc Kỳ phát ra tín hiệu, nhân lúc đội t4u chiến của giặc Oa đang chạy ra khỏi cửa cảng, tiến hành bao vây, nhanh chóng chọc vào cảng biển của giặc Oa, sau đó tất cả chiến hạm lấy diện tích tiếp xúc giữa cảng biển và biển lớn làm mục tiêu, xếp hàng song song.

Thổ Chân Danh Phá nhìn gần 500 chiếc chiến hạm, cười nói :"Đây đúng là bị điên sao? Lại đi chui vào cửa cảng của chúng ta, lập tức truyền lệnh, tất cả chiến thuyền lấy cửa ra cảng biển làm mục tiêu, bao vây gắt gao trong đó lại cho ta..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 237: 237: “vậy Rút Lui Ư”


Ngay sau đó lại có mấy chục chiếc chiến thuyền nữa xông vào, phía sau còn có rất nhiều chiến hạm nã pháo vào trong cửa cảng từ khoảng cách rất xa, mặc dù số lượng nhiều nhưng do khoảng cách quá xa nên lực tấn công của cầu sắt đã bị giảm sút mạnh, chỉ khiến chiến hạm xếp hàng đầu chịu tổn thất mà thôi.

Không bao lâu sau, hàng trăm chiếc t4u chiến của giặc Oa bị hủy diệt bắt đầu mắc cạn, diện tích rời bến càng lúc càng nhỏ, từng hàng chiến thuyền của địch bị dồn lại với nhau, căn bản không thể bắn trả.

Trình Khai Sơn thấy cơ hội đến rồi liền hô lớn: "Truyền lệnh các thuyền, nhắm bắn Đông Phong số một mang theo vào đội tàu của giặc Oa cho ta".

Advertisement
"Sưu...!sưu...!sưu"
Khi Thổ Chân Danh Phá đang lo lắng nghĩ cách làm thế nào để bao vây tiêu diệt kẻ địch trước mắt đây thì lại thấy trên trời có vô số pháo hoa rực cháy bay tới...!
"Đó...!đó là cái gì?"

"Oanh...!oanh..."
Đông Phong số một gây ra diện tích nổ rất lớn, bắt đầu nổ ở chính giữa đội chiến thuyền rậm rạp, sau khi lượng lớn hỏa dược tiếp xúc với chất liệu gỗ thì nhanh chóng bốc cháy lên...!
Rất nhanh giữa trung tâm đội chiến thuyền đông đúc của giặc Oa, vô số lửa lớn bắt đầu bốc lên, rất nhiều chiến thuyền xếp sát cạnh nhau bị cháy lan sang, khi lượt thứ hai thứ ba Đông Phong số một được bắn tới, Thổ Chân Danh Phá cuối cùng cũng nhận ra được tính nghiêm trọng của vấn đề...!
Nhìn thấy hỏa lực của đối phương vượt xa tưởng tượng của bản thân, hơn nữa cũng không hề phát động tấn công với đội quân trên bờ mà trực tiếp nhắm thẳng vào đội thuyền, lẽ nào...!
"Rút về sau, rút ra khỏi phạm vi tấn công hỏa lực của kẻ địch", Thổ Chân Danh Phá nhận ra được điểm không hay liền hô lớn lên.

Nhưng trên mặt biển đã chất đống lại lượng lớn chiến hạm bị đốt cháy và hủy diệt nên tốc độ rút lui cực kỳ chậm...!
Nhìn thấy đội t4u chiến của mình rút lui, chiến đội trong cửa cảng lại xông ra, không ngừng tấn công với chiến thuyền bị thương và rút quân trên mặt biển...!
Lượng lớn binh lính giặc Oa đến bên bờ biển quan sát trận chiến nhìn thấy tình hình đối chiến thì chửi bới...!
"Hải quân có biết đánh trận không vậy, chút tàu thuyền như vậy mà cũng không đánh lại được, đúng là nhục nhã!"
"Trời ơi! Hải quân lại rút lui về sau, đúng là mất mặt Thiên Hoàng"

"Vũ khí của đám người trung nguyên này sao lại lợi hại như vậy..."
Thổ Chân Danh Phá cả đời cũng chưa từng đánh qua trận nào bất lực như vậy, hắn ta chạy thì quân địch đuổi, hắn ta đuổi thì quân địch lại rút...
Nhận ra đã tổn thất gần nửa số thuyền chiến, Thổ Chân Danh Phá cuối cùng c*̃ng hét lên: "Rời khỏi đây, chạy ra biển xa..."
Trên thuyền chính của Hắc Kỳ quân, thấy đám hải tặc liều lĩnh lao về biển sâu thì ngừng truy đuổi.

Hải Nương: “Trình đại ca, xem ra tên Thổ Chân Danh Phá cuối c*̀ng đã phản ứng kịp, chúng ta có cần đuổi theo không”.

“Không cần, một nửa hạm đội giặc Oa bị tiêu diệt là tốt lắm rồi, phần lớn thuyền chiến chúng ta c*̃ng đã hư tổn nặng nề, nếu giờ khai chiến, chúng ta sẽ không đánh lại”.

“Vậy rút lui ư?”
Trình Khai Sơn nhìn hạm đội bọn giặc Oa đã mất bóng, gật đầu: “Chuẩn bị rút lui”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 238: 238: Ngươi Nói Cái Gì Lũ Ở Đâu Ra”


Nhưng vừa quay đầu, hắn ta chợt thấy vô số binh sĩ giặc Oa đang đứng quan sát bên bờ biển…
Trình Khai Sơn bật cười: “Ha ha…lũ ngu đó vẫn còn đang nhìn kìa, truyền lệnh toàn thuyền quay đầu, đánh bom chết đám súc sinh trên bờ kia cho ta”.

Những chiếc thuyền Hắc Kỳ quân từ từ chuyển hướng đại bác về phía bờ biển, lúc này, đám binh sĩ kia mới kịp nhận ra…
Advertisement
“Mẹ nó, hải quân chúng ta bỏ chạy rồi, mau chóng rời khỏi nơi này…”
“Đám phế vật hải quân, cứ thế vứt chúng ta lại đây…”
“Đùng…đùng…đùng…”
Vô số hỏa pháo khai nòng, một lượng lớn giặc oa bị nổ banh xác, đánh chết chúng c*̃ng không nghĩ tới, chỉ trong tíc tắc, bản thân đã hóa thành tro bụi…
Thuyền chiến đi dọc bờ biển, dọn dẹp sạch sẽ một lượt lũ giặc Oa, đến tận khi hết thuốc súng mới thôi…

Trình Khai Sơn hét lớn: “Phá hủy tất cả những chiếc thuyền đã bị hư hại, sau đó nhanh chóng rời khỏi đây…”
Trong trận hải chiến kéo dài suốt sáu tiếng đồng hồ này, Hắc Kỳ quân hy sinh hơn trăm thuyền chiến để phá hủy, làm hư hại hơn một ngàn hai trăm tàu thuyền và tiêu diệt vô số tên giặc Oa...!
Đại doanh Tiên Nhân Kiều.

Một binh sĩ hoảng hốt chạy vào đại trướng trung quân…
“Tướng quân, không hay rồi, năm vạn quân tiên phong ở Hà Khẩu đã bị lũ nhấn chìm”.

Đức Xuyên Nhất Hùng nhảy dựng lên: “Ngươi nói cái gì? Lũ ở đâu ra?”
“Đại Lương xả nước đê…”
“Cái gì? Đám khốn nạn, thủ đoạn ác độc thật, đến bách tính mình c*̃ng không lo, được lắm, truyền lệnh ta, lập tức đổi tuyến đường tấn công đảo Lục Gia”.

Đảo Lục Gia là hậu phương c*̉a Tiên Nhân Kiều, con đường thứ hai thông với đất liền, nhưng vì địa thế cao thấp không đều, dễ thủ khó công, vậy nên muốn tấn công còn khó hơn nhiều so với Hà Khẩu.

Khi Đức Xuyên Nhất Hùng dẫn năm vạn đại quân tiến về đảo Lục Gia, đã gặp phải cảnh tượng khiến hắn ta hối hận đến tận cuối đời…
Đại quân Đại Lương trải dày đặc, hơn nữa còn có lượng lớn kỵ binh, quân đội c*̉a hắn ta đa số đều ngồi thuyền tới, chỉ có một số ít kỵ binh để truyền thư.

“Chuyện gì thế này, không phải trong thư báo nói quân thủ quanh Tiên Nhân Kiều không quá năm vạn ư? Đám người này ở đâu ra?”, Đức Xuyên Nhất Hùng gào lên.

Không đợi hắn ta có câu trả lời, hàng vạn kỵ binh Đại Lương đã lao xuống, trong cơn mưa xối xả, sự tấn công c*̉a kỵ binh chẳng khác nào sóng thần với bộ binh.

Cho dù sức chiến đấu binh sĩ giặc Oa rất kiên cường, nhưng c*̃ng không lại ngựa chiến, rất nhiều binh sĩ bị ngựa đạp văng, có kẻ trực tiếp bị giẫm chết, các kỵ binh vừa vung thanh đao trong tay, lập tức sẽ có những tên giặc Oa trúng đao, ngã xuống đất, trong thời gian ngắn, binh sĩ giặc Oa đã tổn thất hơn nửa…
“Lui, mau lui về Tiên Nhân Kiều”, Đức Xuyên Nhất Hùng hét lớn, mà ngay lúc này, đại quân Đại Lương c*̃ng phát lệnh tổng tấn công, vô số những tên giặc Oa tụt lại hoặc đang bỏ chạy đều bị đại quân càn quét…đợi khi lui về Tiên Nhân Kiều, đội quân c*̉a Đức Xuyên Nhất Hùng không còn nổi hai vạn…
“Lập tức truyền lệnh các quân, lui về tập trung bên bờ biển, gửi thư cho Thổ Chân Danh Phá, cấp tốc cho thuyền đến đón chúng ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 239: 239: “có Thể Tránh Khỏi Chúng Không”


Lúc này, đám giặc Oa tấn công Hoàng Châu, Tứ Nghĩa, Trần Thành đều bị mai phục và tổn thất nặng nề, sau khi nhận lệnh, chúng nhanh chóng tập hợp để lui quân.

Vài ngày sau, bờ biển Ngũ Châu, đám giặc Oa đã bị đánh tơi bả tập trung ở đây, đâu đâu c*̃ng chỉ toàn tiếng kêu ai oán và đau khổ…
Đức Xuyên Nhất Hùng: “Hạm đội c*̉a chúng ta mấy ngày nữa mới đến nơi?”
Advertisement
“Dựa theo tính toán, cần khoảng hai ngày nữa”.

“Lập tức tổ chức đội Vinh Dự, nhất định phải ngăn cản đại quân Đại Lương ngoài bờ biển, chống đỡ chờ hạm đội tới nơi”.

Rất nhanh, bọn giặc Oa đã dùng hành động để chứng minh sự điên cuồng c*̉a chúng, từng tốp binh sĩ tập hợp lại, ai nấy đều cởi sạch y phục, trên người chỉ còn lại một mảnh vải quấn quanh thắt lưng, luôn mồm gào thét "Thiên Chiếu Đại Gia", đồng thời lao về phía quân truy kích c*̉a Đại Lương…
Mặc dùng bọn chúng không cách nào chiến thắng, nhưng tên nào c*̃ng gào đến rách cổ xé họng, những vết đao khứa máu chảy trên cơ thể trần truồng trông đáng sợ lạ thường, thực sự có tác dụng khiến đối phương hoảng sợ.

Lưu Bất Đắc đứng quan sát phía sau, không nhịn được chửi: “Đám điên khùng này, đúng là lũ lợn đáng chết, không cần giao chiến với chúng, cho cung thủ lên đi”.

Khi đợt quân Vinh Dự lần hai xông tới, quân đội Đại Lương đã hoàn toàn lui về sau, không ít tên giặc Oa bật cười đắc chí, còn có vài kẻ giật mảnh vải cuối c*̀ng ra, chổng mông về phía quân Đại Lương.

Nhưng chỉ một lúc sau, bọn chúng liền tắt nụ cười, bởi vì, số lượng lớn cung thủ đã bắt đầu giương tiễn…
“Bọn khốn, chúng ta dùng đao quyết đấu, kẻ dùng cung tiễn không phải dũng sĩ thực thụ”, một tên giặc Oa chửi.

Nhưng chưa đợi hết câu, vô số mũi tên đã bay thẳng đến chỗ chúng, trước khi chết, câu cuối c*̀ng chúng nghe được đó là…
“Bị khùng điên hả”.

Trên chiến trường xuất hiện một cảnh tượng vừa kỳ quặc vừa khôi hài, từng tên giặc Oa ôm mông trần chạy tán loạn khắp nơi, sau c*̀ng, tên nào c*̃ng bị bắn thành nhím…

Thổ Chân Danh Phá lúc này đang dẫn số quân thuyền còn lại, liều mạng chạy về bờ biển Ngũ Châu…
“Còn bao lâu nữa?”, Thổ Chân Danh Phá hỏi.

“Nếu thuận lợi thì tối nay sẽ tới nơi”.

Thổ Chân Danh Phá nhấp nhổm không yên, lượng lớn hạm đội bị phá, hai mươi vạn quân dự phòng trọng thương, bản thân hắn ta thực sự không biết phải ăn nói với Đức Xuyên tướng quân như thế nào, nếu Đức Xuyên Nhất Hùng xảy ra chuyện, vậy hắn ta c*̃ng chỉ còn đường chết…
Đúng lúc này, thuyền phía trước chợt phát tín hiệu cảnh báo nguy hiểm…
“Chuyện gì thế?”
“Không hay rồi, tướng quân, phía trước xuất hiện lượng lớn thuyền chiến”.

“Mẹ nó, lập tức tra rõ xem là hạm đội c*̉a ai”.

“Đoàng…đùng…đoàng…”
Ngay sau đó, phía trước đã khai chiến…
 
Back
Top Bottom