Cập nhật mới

Khác Hoàng tử ...Ta yêu đệ!!!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
215705248-256-k140292.jpg

Hoàng Tử ...Ta Yêu Đệ!!!
Tác giả: TieuCoNuong92
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện kể về tình yêu hai chàng trai Bảo Khánh và Phương Tuấn.

Nhưng ở thế giới cổ trang
🌈 Nguyễn Bảo Khánh quan võ nhất phẩm triều đình. con trai thừa tướng.

Văn hay võ giỏi.

Thông minh lạnh lùng.

Tuấn Tú hơn người
🌈 Trịnh Trần Phương Tuấn là Lục hoàng tử đương triều. là mỹ nam trong hoàng tộc. tính tình ôn hòa dễ thương.



đomlaikey​
 
Hoàng Tử ...Ta Yêu Đệ!!!
Giới thiệu chốn Cung cấm


🌿Nguyễn Bảo Khánh 19t con trai thừa tướng.

Văn hay võ giỏi.

Là thiên tài cho đất nước.

Tánh tình kì quái lạnh lùng.

Có nhiều tài lẻ.

Gọi là : Y,anh, Nguyễn thiếu gia

🌿 Trịnh Trần Phương Tuấn 18t Lục hoàng tử được nhà vua thương yêu.

Mỹ nam chốn hoàng cung.

Tính tình ôn hòa dễ thương và nhút nhát.

Gọi là: thiếu niên, cậu,lục hoàng tử

🌿Cris Phan trong truyện là Trịnh Phan Thanh Phong là Tứ hoàng tử.

Người này tánh tình hiền lành,vui vẻ.

🌿 Nguyễn Thiên Nga em gái Bảo Khánh 17t tuy là nữ nhi nhưng rất giỏi văn chương.

Tính hơi trẻ con ương bướng, hiền lành.
 
Hoàng Tử ...Ta Yêu Đệ!!!
Lục hoàng tử giá lâm


Bên trong cung đình tường cao vây kín, ở một hơi nẻo lánh trong cung điện.

Một thiếu niên ước chừng chỉ 18 tuổi ngồi ngay ngắn ở trước bàn, tập trung tinh thần nhìn thư tịch(sách vở) ngay trước mặt mình.

Gương mặt cậu thanh tú, cuốn hút ,đôi mắt nho nhỏ đáng yêu.

Đôi gò má tròn .

Làm nữ nhân phải xiêu lòng khi nhìn thấy.

Từ đằng sau Tứ hoàng tử phủ thêm một kiện áo choàng lên người thiếu niên, nhẹ giọng nói: _Lục hoàng dệ, trời đã trở lạnh, chú ý giữ ấm thân thể mình.

Thiếu niên được gọi là Lục hoàng tử liền quay đầu, ánh mắt đen láy mở thật to, cậu nhìn hoàng huynh đang chiếu cố mình:

_Tứ huynh,huynh nói phụ hoàng ngày hôm nay có đến chỗ đệ không?

Nhìn hoàng đệ trong con ngươi đầy háo hức mong đợi, Thành Phong không biết nên nói cái gì cho tốt, thật lâu sau, tứ hoàng tử mới nói:

_Sẽ tới, chỉ cần Lục hoàng đệ nghiêm túc đọc sách, không lâu sau, Hoàng Thượng sẽ đến đây thăm đệ.

Sờ lên đầu tiểu đệ, Thanh Phong mỉm cười thật tươi.

Cậu dường như đã rõ, hướng về phía Thanh Phong lộ ra nụ cười rạng rỡ, dùng sức gật đầu:

_Ừm, em sẽ cố gắng dụng công đọc sách, sau đó phụ hoàng sẽ tới đây .

Thanh Phong nhìn hoàng đệ nghiêm túc, thở dài một hơi khó có thể nghe thấy......

Tứ hoàng tử chậm rãi đi ra khỏi phòng, nhìn không trung ở bên ngoài, xám xịt......

Có lẽ, trời sắp sửa đổ mưa.

Hoàng cung, trong điện Cát, Trịnh Kiến Khang đế vua nước Trịnh đã qua tuổi bốn mươi ngồi trên long ỷ phía trên, nhìn người phía dưới:

_ Tứ hoàng nhi có chuyện gì cần bẩm báo?

Thanh Phong cong lưng đôi tay chắp về phía trước thi lễ, nói: _Khởi bẩm phụ hoàng, Lục hoàng tử đã mười tám tuổi, đã sớm học qua nhiều sách vở, nhưng chỉ ở trong cung điện Hư Tiêu có nên thỉnh một vị tiên sinh dạy học đến dạy dỗ?

Trịnh đế nhìn con trai cúi đầu, nhướng mày, âm thanh thong thả nói:

_Không biết Thành Phong con có cao kiến gì?

Tứ hoàng tử nghe vậy, liền nói:

_ Thần nhi cho rằng trong nhà Nguyễn thừa tướng có ấu tử có thể trở thành đạo sư cho Lục hoàng tử.

Nghe nói vị công tử này từ nhỏ đọc hiểu hết tất cả các loại thư tịch, có thể nói là đọc rất nhiều loại sách, tuổi còn nhỏ như vậy đã có tiếng khen " công tử như ngọc".

_Nghe lời nói của con có thật không?

Không biết ấu tử thừa tướng đã bao nhiêu tuổi?

_Nghe nói tiểu công tử đã mười chín tuổi.

Trịnh đế nghe xong, cúi đầu suy nghĩ.

Hồi lâu ông mở miệng, _Người tới, truyền theo ý trẫm, trong vòng ba ngày phải đưa ấu tử thừa tướng vào cung đảm nhiệm làm lão sư Lục hoàng tử.

Phía dưới Thành Phong thở phào nhẹ nhõm, liền nghe được âm thanh Trịnh đế vang lên:

_ Làm sao vậy......

Hoàng nhi vẫn chưa vừa lòng?

Ngữ khí cười như không cười, khiến Thanh Phong đổ mồ hôi lạnh khắp toàn thân.

TP vội nói:

_Hoàng Thượng thứ tội, thần nhi tuyệt không có nửa điểm ý tứ nào, chỉ là thấy Lục hoàng tử tuổi nhỏ đã mất mẹ, muốn cho Lục hoàng tử có một vị tiên sinh thôi.

_Được rồi, con đừng nên nói nữa, đi xuống đi.

Trịnh đế ngữ khí không kiên nhẫn đối tứ hoàng tử

_ Hoàng nhi Tuân lệnh, vi thần xin cáo lui.

Tứ hoàng tử thân thể cứng đờ, chậm rãi lui về phía sau, cho đến khi tới cạnh cửa mới xoay người rời đi.

Ở bên này.

Thời gian trôi qua như nước chảy về nguồn.

Đảo mắt, Nguyễn Bảo Khánh đã mắc phong hàn (cảm mạo) một tháng rồi.

Dù bị bệnh anh vẫn toát ra vẻ đẹp cuốn hút.

Sự lạnh lùng đáng có.

Nằm triền miên trên giường bệnh một tháng trời,y sốt ruột muốn đi ra bên ngoài xem phong cảnh, nhìn ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống người......

Vất vả lắm y mới lành bệnh, vì thế vội vàng dẫn theo Thiên Nga đi ra bên ngoài hưởng không khí hít thở khí trời

Hơi ngẩng đầu lên, ánh sáng mặt trời chiếu xuống mặt Nguyễn thiếu gia, trên thân thể, như mạ một tầng kim sắc, khiến cho lòng người ngập tràn ý tưởng......

Thiên Nga cứ như vậy nhìn, nhìn đến nhập thần:

_ Trưởng huynh thấy thế nào?

_ Cảm ơn muội huynh bình phục rồi.

Nhờ muội chăm sóc mà ca ca mới mau khỏe

Cô nương ấy cười e thẹn:

_ Có gì đâu nè 😉

Một hồi sau, Bảo Khánh nghe được cách đó không xa truyền đến tiếng hạ nhân kêu to, quay đầu nhìn lại, thấy một nô bộc đi đến trước mặt mình, hơi khom lưng xuống, nói:

_Công tử, lão gia và phu nhân thỉnh công tử cấp tốc đến phòng khách tiếp chỉ.

_Hở?- Tuy rằng nghi hoặc, nhưng y vẫn đi theo nô bộc hướng đến phòng khách

Non nửa canh giờ lộ trình, nên y có chút hơi mệt.

Tới được phòng khách, y và Thiên Nga nhìn thấy có một người đứng ở giữa phòng mặc phục màu xanh biển đỉnh đầu đội mũ......

Những cái này, là thái giám sao?

Thu hồi nghi hoặc của mình, Nguyễn thiếu gia đi tới trước mặt Nguyễn lão gia và phu nhân, cung cung kính kính kêu:

_Cha, mẫu thân."

Nguyễn phu nhân nhìn y khẽ cười, mà Nguyễn lão gia chỉ liếc mắt nhìn y tuy rằng chỉ liếc mắt một cái, nhưng y có thể nhìn ra, ánh mắt ấy là đang quan tâm đến chính mình.

Lúc này, thanh âm tiêm tế vang lên:

Nếu tiểu công tử đã tới, hãy đến tiếp chỉ.

Bảo Khánh giật mình, lập tức quỳ xuống cùng phụ thân mẫu thân.

Chất giọng kia bắt đầu thì thầm: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết Nay Lục hoàng tử đã mười tám tuổi, trẫm nghe nói thừa tướng có ấu tử Nguyễn Bảo Khánh phẩm hạnh tốt đẹp đọc nhiều sách vở, nay hạ thánh chỉ phong Nguyễn gia thừa tướng chi tử Bảo Khánh thái phó bên cạnh hoàng tử, ba ngày sau vào cung dạy dỗ Lục Hoàng tử thư lễ, khâm thử, tạ ơn."

Bảo Khánh nghe xong thánh chỉ, liền kinh ngạc vô cùng.

_ Còn phải vào cung dạy cho hoàng tử à?

Thừa tướng gật đầu:

_Phải đó hà nhi.

Cho nên khi thái giám một lần nữa nhắc nhở, mới đến tiếp thánh chỉ, cảm tạ hoàng ân.

Thái giám truyền chỉ kiếu từ thừa tướng lúc sau liền dẫn theo người trở về hoàng cung.

Khi người đã đi xa, Nguyễn phu nhân mới nhíu mày hỏi ông:

_Phu quân, Hoàng Thượng là có ý gì?

Nhìn con trai sắc mặt tái nhợt, vừa mới khỏi bệnh.

Nguyễn phu nhân nội tâm đau lòng cùng lo lắng.

Thiên Nga nói:

_Trưởng huynh chưa khỏe hẳn mà....sao có thể?

Từ xưa vừa vào hầu tựa sâu như biển, gần vua như gần cọp, Nguyễn phu nhân cũng không nguyện hài tử mình tiến vào cung làm quan.

Ông ôn tồn trả lời

_Phu nhân này, vi phu cũng không rõ ý của Hoàng Thượng là gì?

Ông cũng nhíu mày, ông không rõ, con trai nhà ông đang ốm đau bệnh tật, hầu như rất ít khi đi ra bên ngoài, Hoàng Thượng từ đâu mà biết được hài tử mình đọc nhiều sách vở nhỉ?

Bảo Khánh ôn tồn nói:

_ Nếu đã như vậy thì cũng không kháng chỉ được.

Con sẽ đến dạy cho hoàng tử

Ôngđương nhiên hiểu rõ sự băn khoăn của phu nhân mình, nhưng thánh chỉ đã hạ, không còn đường đổi ý:

_Phu nhân, việc này đã không thể vãn hồi rồi.

Nàng đi thu thập một chút hành trang, ngày mai giúp nó mang vào trong cung.

Thở dài một hơi, ông lắc lắc tay áo, xoay người rời đi phòng Thiên Nga u sầu:

_ Vậy là huynh đi thật sao... rồi sao tiểu muội gặp được huynh đây?

Y xoa đầu nựng cô:

_ Nha đầu ngốc,huynh sẽ về mà.

Muội yên tâm

Nguyễn phu nhân lo lắng kéo tay y nói:

_ Bảo Khánh, cha cùng mẹ không còn cách nào khác.

Khi con đi vào cung, nhớ rõ phải tự chiếu cố chính mình.

Nương sẽ bảo Thiên Nga vào cung thăm con, nhớ không được làm việc quá mức , con có hiểu không?

Bảo Khánh nhìn phu nhân ánh mắt lo lắng, liền an ủi ngược lại nói:

_ Mẫu thân, còn đây hiểu rõ."

_Vậy thì tốt rồi.

Nhìn hài tử mình lộ ra nụ cười thật tươi, phu nhân mới yên tâm xoay người đi đến nội phòng chuẩn bị hành trang.Thiên Nga chạy về phòng .

Phòng khách chỉ còn lại có mỗi mình y, lúc này Bảo Khánh mới thu hồi nét cười lại, nhìn thánh chỉ trên tay, khóe miệng hiện lên nụ cười khổ.

— Nguyễn thiếu gia chưa bao giờ muốn ràng buộc bất cứ gì.

Bản thân y có thể tùy ý cả đời sống tự tại lại không nghĩ rằng y ở trong phủ thừa tướng còn chưa được bao lâu đã bị một đạo thánh chỉ triệu vào trong cung.

Lão sư hoàng tử, y đó giờ không thích những kẻ trong cung.

......

Đem bàn tay đặt ở sau người, anh xoay người rời khỏi phòng khách.

Nhìn mây trắng trên bầu trời......

Không biết, vị Lục hoàng tử này có thể ở chung được hay không?

Lắc lắc đầu, ném đi suy nghĩ rối loạn lung tung trong đầu ra ngoài.

Thôi thôi, đi một bước, tính một bước đi.

Thiên Nga lúc này mới chạy đến,tay cầm một túi thơm:

_ Ca ca ...muội tặng huynh.

Đó chính tay muội làm.

Huynh vào cung phải bảo trọng.

Nhớ đó!

_Tiểu muội ngốc.... trưởng Huỳnh biết rồi.

Muội đừng buồn.

_ Muội nghe nói trong cung nguy hiểm lắm... nên

Anh nắm tay tiểu muội:

_ Muội quên huynh giỏi võ lắm ah....ta hứa sẽ ăn toàn trở về.

Cả hai cùng nhau đi dạo.

Không biết ngày mai sẽ ra sao.

Mấy bạn cho ý kiến nha ☺️.

Chap sau thú vị lắm
 
Hoàng Tử ...Ta Yêu Đệ!!!
Huynh là ai???


Trong cung điện vắng lặng, thiếu niên vẫn như cũ ngồi đoan chính nhìn đống thư tịch ngay trước mặt, ngón tay lật qua từng trang sách, chỉ về một chữ mà mình không thể nào hiểu hết được......

Thiếu niên xoay xoay đầu, nghĩ, nếu mình có được một lão sư thì quá tốt rồi.

—— chỉ có như vậy, nếu như mình không hiểu hết ý này là gì còn có thể hỏi, không hiểu câu nào cũng có thể thỉnh giáo một câu, nhưng mà, không có phụ hoàng cho phép, cậu ngay cả tòa cung điện này đều không thể đi ra ngoài......

Nhắc tới bút ký, thiếu niên cẩn thận ở trên trang sách dùng bút ký đánh dấu, có như vậy chờ cậu xem xong rồi nếu như vẫn chưa hiểu rõ có thể tìm lại từ những trang sau......

Cậu tin tưởng, chỉ cần chính mình thôi, cũng đủ dùng rồi.

Thiếu niên nho nhỏ nét mặt thần sắc nghiêm túc, nhìn thư tịch, tập trung tinh thần.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, thẳng đến tận buổi trưa, Tứ hoàng tử lại đây gọi thiếu niên dùng cơm trưa.

Thiếu niên dọn dẹp sách vở đặt trên bàn, đi ra thư phòng.

*Góc giải thích: thiếu niên chỉ lục hoàng tử.

Tứ hoàng tử là người duy nhất yêu thương cậu.

Do cậu là con trai của ca nhi rẻ tiền.

Nên không ai yêu quý.

Đi đến đại sảnh, Tứ hoàng tử đã dọn xong đồ ăn, đều là những món ăn rất đơn giản, đối với những hoàng tử khác sẽ không dậy nổi hứng thú ăn, nhưng với thiếu niên lại luôn rất thỏa mãn......

_ Tứ huynh, người cũng ngồi xuống cùng đệ cùng nhau ăn đi.

Trên bàn có bốn món mặn một món canh, tuy rằng so với các hoàng tử khác mà nói, số lượng này là tương đối ít, nhưng đối với một Lục hoàng tử vẫn là quá nhiều.

Thiếu niên ở trong cung điện này, trừ bỏ cậu ra chỉ có một Tứ hoàng tử là quan tâm cậu

Chỉ xem như ở đây có hai người, nên cậu mới dám mở miệng như vậy.

Thành Phong từ ái nhìn thiếu niên trước mắt, mỉm cười,

_Lục hoàng đệ trước cứ dùng đi.

Ta còn có việc chút sẽ dùng

Thiếu niên nghe vậy, mím môi lại, trong ánh mắt hiện lên tia thất vọng, nhưng rất nhanh chóng liền biến mất không thấy, khôi phục lại ánh mắt đen láy, cậu hơi hơi gật đầu.

Sau đó chính mình bắt đầu dùng bữa trên bàn ăn.

......

Bên kia cung điện nội, hoàng thượng dùng xong bữa trưa, Ông bỗng nhiên nhớ tới tiểu nhi tử của mình, vì thế bảo thái giám tùy thân:

_Phúc Toàn, đi gọi Lục hoàng tử lại đây.

_Dạ.

Sau khi Phúc Toàn đi, khóe miệng Trịnh đế gợi lên mạt cười lạnh:

_ Phương Tuấn ơi Phương Tuấn đã bao lâu ta chưa gặp con?

Phúc Toàn vội vàng chạy tới Hư Tiêu Cung hẻo lánh quạnh quẽ, đẩy cửa đi vào, nhìn thấy sân vườn quạnh quẽ, chung quanh tuy rằng không có cây cối um tùm, nhưng bởi vì nhân khí thưa thớt, trống trải không thôi.

Thấy được cách đó không xa Tứ hoàng tử bưng chén trà, Phúc Toàn hô:

_ Bái kiến Tứ hoàng tử, Lục hoàng tử có ở đây không?

Thanh Phong thấy Phúc Toàn công công bên người Hoàng Thượng, liền trả lời nói:

_Ở đây, Lục hoàng tử đang ở trong thư phòng đọc sách.

_Như vậy thỉnh Tứ hoàng tử mời Lục hoàng tử xuất hiện đi, bệ hạ triệu kiến Lục hoàng tử.

Thanh Phong cao hứng cực kỳ, bệ hạ rốt cuộc cũng triệu kiến Lục hoàng tử, lúc này đứa nhỏ đó sẽ có bao nhiêu cao hứng đây, cũng không uổng công nó ngày ngày hàng đêm chuyên tâm khổ cực đọc thư tịch.

Dưới chân bay nhanh đi tới phòng Lục hoàng tử, Thanh Phong đẩy cửa ra, đối với đứa trẻ đang nghiêm túc đọc sách nói: _Lục hoàng đệ, phụ hoàng triệu kiến đệ.

Thiếu niên nghe vậy, con mắt sáng ngời, vội vàng đứng lên chạy chậm đến trước mặt Tầm ma ma, lại lần nữa hỏi:

_Tứ huynh, là nói thật sao?

Phụ hoàng triệu kiến đệ sao?

Trên mặt lộ ra tươi cười thật lớn, đôi mắt cong thành trăng non, có thể thấy được thiếu niên có bao nhiêu là vui vẻ.

Thanh Phong nhìn thiếu niên trước mặt vô cùng hưng phấn, đau lòng sờ lên đầu thiếu niên: _Đúng vậy, Lục hoàng đệ.

Phúc Toàn công công đã ở ngoài điện đang chờ, ngài mau đi đi.

_Dạ dạ, đệ đi đây nói xong, thiếu niên liền chạy nhanh như bay, trên mặt treo nụ cười thật tươi, lúc này, thiếu niên mới đúng là một như đứa bé mười tuổi.

Phúc Toàn dẫn theo Phương Tuấn đi tới điện Cát, bẩm báo Trịnh đế xong liền mời cậu tiến vào trong điện.

_Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

Hướng đến Trịnh đế ngồi trên thượng vị chắp tay thi lễ, Phương Tuấn khuôn mặt nhỏ nhắn thần sắc nghiêm túc, cúi thấp đầu, nhưng trong ánh mắt lại đối với phụ hoàng khát vọng tình thương

_Đứng lên đi._ Trịnh đế âm thanh nhàn nhạt

Ông đánh giá nhi tử đứng trước mặt mình.

_Đã bao nhiêu lâu rồi không gặp mặt?

Chắc năm năm đi, từ khi Trần phi qua đời đã không còn chú ý đến đứa nhỏ này......

Nhỏ nhỏ gầy gầy, so với các hoàng tử khác, xác thật là quá nhỏ bé yếu ớt.Con, năm nay đã mười tám rồi thì phải?

_Đúng vậy phụ hoàng.

Âm lượng không lớn không nhỏ, nhưng có thể nghe được từ trong âm thanh ấy có bao nhiêu là vui vẻ.

Trịnh đế nghe xong, khóe miệng gợi lên ý cười, nhìn phía dưới Phương Tuấn thân thể đứng thẳng, thật lâu sau, ông hỏi:

_Con có hay đọc sách viết chữ không?

Trịnh đế rõ ràng biết cậu từ lúc năm tuổi chưa bao giờ rời khỏi Hư Tiêu Cung, lại vẫn hỏi như vậy, trong đó mang theo một tia thử ý.

_Có, phụ hoàng, nhi thần mỗi ngày đều xem sách.

Chính là......

Cậu nghe Trịnh đế nói đến vấn đề này liền rất vui vẻ, vì thế vội vàng muốn làm cho phụ hoàng biết chính mình rất dụng công.

Ngay sau đó lại nhíu mày:

_Nhi thần thật ngốc, luôn có rất nhiều chỗ xem không hiểu nên cũng không hiểu rõ ý tứ trong câu nói đó.

Hài tử nhỏ bé trên mặt lại cố tình biểu thị nghiêm túc, mày nhăn thật chặt, quá mức mãnh liệt......

Trịnh đế rất vừa lòng cậu đã bỏ công ra học, sau đó còn nói thêm: _Phụ hoàng vì con tìm một lão sư tốt, có được không?

_ Nếu được vậy thì tốt biết bao.

Cậu ánh mắt sáng lên, ngẩng đầu nhìn thẳng

_Đương nhiên có thể.

Có điều con phải trả lời phụ hoàng một vấn đề được không?

_ Dạ được

Trịnh đế trên mặt tươi cười, nhưng trong ánh mắt chỉ có lạnh lẽo.

Ông nhìn hài tử nhà mình, thấy được trên mặt đối phương không có chút nào che dấu nghi hoặc, cười như không cười hỏi: _Vì sao con muốn học tập?

_Con muốn phụ hoàng nhìn đến con.

Còn không muốn các hoàng huynh coi thường con.

Phương Tuấn thanh âm giòn tan, tiếng vang trong cung điện vang vọng đến tứ phía.

Câu trả lời khiến Trịnh đế hứng thú, ông nở nụ cười, nói:

_vì sao muốn trẫm đi đến chỗ con, không phải giờ con đã thấy trẫm rồi sao?

_Bởi vì phụ hoàng từng nói qua, nhi thần chưa được sự cho phép, không được tự mình bước ra khỏi Hư Tiêu Cung.

Ngữ khí có chút mất mát, đôi mắt to tròn cũng dần u ám xuống.

Ông suy tư trong chốc lát, rồi sau đó đối với Vũ Văn Bùi nói:

_Như vậy, từ ngày hôm nay trở đi trẫm cho phép con có thể tự do xuất nhập Cát Cung.

Trẫm cũng vì con tìm một vị lão sư thật tốt, y sẽ lập tức tiến vào cung, về sau con đi theo y học tập đi.

_Tạ ơn phụ hoàng.

Lục hoàng tử cực kỳ cao hứng, phụ thân cậu không còn giam cầm tự do, hơn nữa cậu sẽ có được một lão sư tới dạy học tập.

Cậu sẽ không còn gặp những đoạn không hiểu cũng không thể ra sức giải, thật sự là quá tốt

Trịnh đế nhìn hài tử phía dưới trên mặt ý cười thỏa mãn, trong ánh mắt hiện lên tia thần sắc, rất nhanh liền giấu đi, ông nói:

_Con trở về đi.

_Dạ, nhi thần cáo lui.

Dọc theo đường đi trở về, cậu rất là vui vẻ, cậu nghĩ, phụ hoàng tìm cho mình một lão sư sẽ là một lão nhân nghiêm túc có phong độ tri thức hình tượng thư sinh nồng hậu đi?

Cậu thật chờ mong ——

Chính bản thân hoàng thượng chỉ còn một người quá mức cô đơn, luôn muốn tìm một người làm bạn.

Huống chi Lục hoàng tử mới vừa mười tám tuổi, chỉ là thiếu niên mới lớn

Năm năm không người hỏi thăm sinh hoạt tịch liêu cô độc, đối với một cậu mà nói, là tàn nhẫn cỡ nào?

Dọc theo đường đi treo lên nụ cười sáng lạn.

Cậu muốn nhanh trở về cùng Tứ hoàng huynh chia sẻ vui sướng này.

..

.

.

.

.

.

Lúc này Bảo Khánh ngồi xe ngựa từ Bắc môn tiến vào hoàng cung, không biết Thừa tướng xin xỏ thế nào mà Thiên Nga tiểu thư được đi theo chăm sóc cho trưởng huynh:

_ Không biết hoàng tử ra sao há?

_ Huynh không rõ

_ chắc nhà vua nhìn oai lắm nhỉ

_ Tiểu muội, yên lặng trong chốc lát đi, ta đau đầu.

Xoa lên trán chính mình, cuối cùng y cũng lên tiếng đánh gãy lời nói của tiểu muội.

Duỗi tay vén lên bức màn, nhìn ra bên ngoài

Bên ngoài là tường cung cao cao, vách tường gạch màu đỏ, cách ly cùng với thế giới bên ngoài......

Y không biết, thời gian tương lai, sẽ hội ngộ điều gì.

Cũng không biết Lục hoàng tử sắp gặp mặt đây, có ở chung tốt hay không

Buông màn xuống, Bảo Khánh đối với Thiên Nga đang bĩu môi đáng thương hề hề nhìn mình nói:

_Tiểu muội ngoan, vừa vào cửa cung sâu tựa như biển, em phải hiểu, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, có một số việc phải giấu ở trong lòng, tính tình của em cũng phải sửa lại, nơi này cũng không phải là phủ Thừa Tướng.

_Dạ, trưởng huynh

Thiên Nga không nói chuyện nữa.

Cô cũng hiểu rõ, trong cung không thể so với ở trong phủ Thừa Tướng, có thể nói gì thì nên nói không thì không thể nói.

Huống chi nếu liên lụy đến trưởng huynh, cô có chín cái mạng cũng không đủ bồi......

_ Thiên Nga ngoan, yên tĩnh nghỉ ngơi trong chốc lát đi, phỏng chừng đợi lát nữa là sẽ tới rồi.

_Em đã biết, trưởng huynh .

Cô nghe lời ngồi tốt chỗ của mình, đứng đắn nhìn vách ngăn đối diện xe ngựa, phảng phất như có thể xuyên thấu qua lớp vải thật dày, trông thấy cảnh sắc ở bên ngoài

Rất nhanh, xe ngựa ngừng lại, bên ngoài vang lên tiếng thái giám nói,

_ Nguyễn công tử, đã đến nơi, thỉnh ngài xuống xe.

Anh nghe thế, đứng lên vén lên màn xe rồi sau đó đỡ lấy tay thái giám xuống xe, Thiên Nga theo phía sau y ôm lấy tay nải hành trang cũng nhảy xuống xe......

_ Chờ muội

Anh nhìn trước mắt cung điện có chút quạnh quẽ hiu quạnh, nhíu mày nhìn thái giám bên người _Này......

_ công tử, Lục hoàng tử ở bên trong chờ ngài.

Ngài là người thông minh, có một số việc ngài phải hiểu rõ, làm tốt chức danh của mình là đủ, còn lại ngài chớ có nên hỏi......

Thái giám lưu lại những lời này, liền dẫn theo đám người cùng xe ngựa vội vàng rời đi, anh nhìn cung điện trước mắt, nhíu mày.

.

.

.

.

Dưới ánh mặt trời, gió tháng ba nhẹ nhàng phớt qua gương mặt, trong đó có một người thiếu niên mặc cẩm y màu trắng đưa lưng đứng an tĩnh(anh), một thiếu niên khác tựa hồ như đang ở thư phòng(cậu)

Gió thổi tới, lướt qua vạt áo bạch y thiếu niên cùng tóc dài tự nhiên phiêu động, khi cậu nhìn, chỉ cảm thấy có một loại nhàn nhã tùy ý, cảm giác quân tử trước mặt mình đẹp như ngọc.

Bảo Khánh cứ lẳng lặng đứng như vậy, Phương Tuấn tự dưng sinh ra một ý nghĩ như có cơn gió thổi bay y đi, vì thế, cậu lên tiếng hỏi:

_Các ngươi là ai?

Tới nơi này làm gì?!

Rồi sau đó, cậu thấy bạch y thiếu niên bước nửa bước chân liền thu trở về, chậm rãi xoay người, nhìn mình bằng ánh mắt nghi hoặc cùng mê mang.

Một hồi sau, biểu tình bạch y thiếu niên trở nên ôn nhuận tự nhiên, mê mang đã biến mất không thấy

_Ta phụng ý chỉ Hoàng Thượng tới phụng dưỡng Lục hoàng tử đọc sách.

Y hướng tới thiếu niên làm một cái lễ, rồi sau đó ngẩng đầu lên, thân thể đứng thẳng, nói:

_Ngài, chính là Lục hoàng tử?

Phương Tuấn bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai người này chính là phụ hoàng vừa rồi nói cho chính mình biết sẽ mời lão sư đến đây.

Ngay sau đó, cậu lại nghi hoặc đánh giá Bảo Khánh, rõ ràng cũng là một thiếu niên, thật sự có thể trở thành lão sư mình sao?

Có điều lại nghĩ, phụ hoàng sẽ không lừa mình, vì thế thanh âm giòn tan vang lên:

_Ta chính là Lục hoàng tử.

Ngươi tên gì?

Bảo Khánh nhìn thiếu niên nho nhỏ trước mặt thân thể đứng thẳng tắp, trên khuôn mặt nhỏ treo vẻ tươi cười nghiêm túc , ánh mắt không tự giác ôn nhu xuống:

_Ta tên Nguyễn Bảo Khánh, Lục hoàng tử ngươi nên gọi ta một tiếng tiên sinh.

Cậu suy nghĩ:

_ Được, tiên sinh.

Tự nhiên Lục hoàng tử ngoan ngoãn gọi to, rồi sau đó lại nhìn nữ nhân đứng phía sau ánh:

_ Cô gái đó là...

_ Đây là tiểu muội của ta, tên là Thiên Nga, tiến cung hầu chăm sóc ta, mẫu thân không yên tâm ta đến đây chỉ một mình, liền bảo muội ấy đi theo chiếu cố ta.

Phương Tuấn gật gật đầu.

_ Chào tiểu cô nương.

Là là Trịnh Trần Phương Tuấn.

Có thể gọi là Lục hoàng tử hoặc Phương Tuấn ca cũng được

_ Nhưng có được không ạ?...E là...

_ Được!

Kia tiên sinh cùng tiểu muội tiên sinh đều vào đi, nơi này chỉ có hai người là ta cùng Tứ huynh thỉnh thoảng đến ở, cũng không cần phải tuân thủ lễ nghĩa làm gì.

Cậu nói xong liền dẫn đầu đi trước tiến vào đại môn.

Anh đem hết thảy biểu tình cậu hết vào đáy mắt, rồi sau đó khóe miệng gợi lên mạt ý cười "Vị Lục hoàng tử này, so với trong trí tưởng tượng dễ ở chung hơn rất nhiều."

Hơn nữa, thiếu niên luôn làm bộ dáng trưởng thành nhìn cũng rất thú vị nha......

Nhìn người này, càng nhìn càng khiến người ta đau lòng, có lẽ, tương lai sẽ không đến mức không thú vị đâu.

Anh ôn nhu bước, bước vào cung điện,mà y không biết chính là, có đôi khi, một cú xoay người này, chỉ cần ngẫu nhiên gặp được, một ánh mắt, một động tác......

Có lẽ cũng đã bước vào cuộc đời y cả đời cả kiếp số.

Mà điều này, chính là do trời cao ban tặng!

Gặp nhau ắc là duyên số.....

MN cho ý kiến nha ☺️.

Coment cho mình biết MN thấy thế nào?
 
Hoàng Tử ...Ta Yêu Đệ!!!
Lão sư trẻ tuổi


Trong khi Bảo Khánh theo Lục hoàng tử vào trong thư phòng thì Thiên Nga lang thang ngoài hoa viên.

Chốn cung cấm quả nhiên nhiều điều lạ lẫm.

Hoa cũng đẹp hơn phủ thừa tướng.

Nàng đưa tay sờ lên đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ.

Chợt có ai đó bước tới phía sau nàng và lên tiếng:

_ Cô nương là ai?

Tại sao dám vào Hư Tiêu cung?

Tiếng nói làm Nguyễn tiểu thơ giật mình quay lại.

Một thanh niên tuấn tú oai phong đang đứng trước mặt cô.

Còn đối với thiếu niên kia cô là một nữ nhân xinh đẹp,thành khiết, nụ cười trong sáng.

Cô lên tiếng:

_ tôi là Thiên Nga,em gái của lão sư cho Lục hoàng tử..... nhưng người là ai.

Đôi mắt trong sáng cô nương nhìn Tứ hoàng tử.

_ Ta là Thanh Phong cô nương biết vậy được rồi.

Rồi Tứ hoàng tử đi mất.

Cô nương ngẩn ngơ nhìn theo:

_ Người này thật là lạ lùng.

.

.

.

.

Lục hoàng tử vừa vào cửa liền la lớn trước sân trống trải:

_ Tứ hoàng huynh, mau ra đây, phụ hoàng vì ta tìm tiên sinh đến dạy đệ đọc sách nè.

Vẫn là thanh âm hài tử giòn tan, giống như trân châu ngọc bích, Bảo Khánh khóe miệng hiện rõ ý cười, ánh mắt ôn hòa nhìn thiếu niên.

Y dường như thương cảm vị hoàng tử này, không ngừng trước mặt người khác chứng minh mình cho dù không cha( không quan tâm nhiều vì còn quốc gia đại sự) không mẹ vẫn như cũ có thể sống tốt lo cho chính mình......

Tứ hoàng tử ở cách đó không xa đang chỉ huy bọn thái giám giặt quần áo cho Phương Tuấn, nghe được tiếng kêu của Lục hoàng tử, lập tức liền chạy lại , nhìn thấy được phía sau Lục hoàng tử còn có thân ảnh hai người......

Đi vào, người mới phát hiện, là hai gã thiếu niên, bạch y thiếu niên ôn nhuận như ngọc, trên mặt mỉm cười, ánh mắt nhìn chính mình thật ôn hòa, không giống như những người khác ánh mắt cao ngất không thèm nhìn một ai.

Tứ hoàng tử ở trong cung rất lâu, xem người cũng rất thông thấu, liếc mắt một cái liền hiểu rõ, thiếu niên này tuyệt đối không phải vật trong ao, chỉ là không rõ, vì sao lại ở chỗ này?

Bảo Khánh cũng là người thông thấu, thấy Tứ hoàng tử nhìn chính mình ánh mắt nghi hoặc tự hỏi vì cái gì chính mình lại đến nơi này.

Chỉ thấy đôi tay y đặt phía trước thân thể hơi hơi khom lưng làm một cái lễ, mỉm cười rồi nói:

_ Bái kiến tứ hoàng tử, ta là do chính bệ hạ thân nhậm làm lão sư dạy học Lục hoàng tử.

Nghe danh Tứ hoàng tử đã lâu nay mới diện kiến.

_Được rồi, không cần đã lễ.

"Bịch" tiếng gói đồ tư trang trên tay Thiên Nga rớt xuống:

_ Là... là Tứ hoàng tử sao???

Tứ hoàng tử nghe xong lời này, bừng tỉnh đại ngộ thì ra cô gái lúc nãy:

_ Phải là ta Tứ hoàng tử Thanh Phong.

Thiên Nga cũng thu hồi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu trên người nam nhân trước mặt.

Cuối đầu hơi run sợ.

Tứ hoàng tử ánh mắt lại rơi xuống trên người Thiên Nga, dò hỏi:

_Vị này chính là......

_ Đây là muội muội của hạ thần tên là...

Tứ hoàng tử lên tiếng:

_ Thiên Nga

_ Người biết sao?

_ À ..đó tổ gặp cô nương ấy lúc nãy bên ngoài.

Tứ hoàng tử hiểu rõ, nói:

_Công tử, ta sẽ sai Thái giám đi chuẩn bị phòng.

Còn tiểu cô nương thì ...

Thiên Nga ngây thơ hỏi:

_ Tôi thì sao???

_ Hậu viên có căn phòng nhỏ, nữ nhân sao có thể ở chung nam nhi chứ.

Bảo Khánh nhìn dáng vẻ Tứ hoàng tử nói với Thiên Nga:

_ Tiểu muội, em đi cùng Tứ hoàng tử đi

_ Nhưng....

_ Ta không làm gì cô nương đâu.

_Dạ, muội muội đã biết.

Thế là hai người đi mất.

Lúc này Bảo Khánh quay đầu, đối với thiếu niên nhìn chính mình liền vẫy vẫy tay, âm thanh ôn hòa nói:

_Lục hoàng tử, người tên là gì?

Bao nhiêu tuổi?

Nhìn đến thiếu niên trước mặt mình, bất giác Bảo Khánh giơ tay sờ lên đầu thiếu niên, ánh mắt chuyên chú nhìn cậu.

_Ta tên Trịnh Trần Phương Tuấn năm nay 18t

Phương Tuấn mắt mở to, nhìn tiên sinh ôn nhu nhìn mình, trong lòng rất thích --

Tiên sinh cười lên thật ôn nhu, đôi mắt tiên sinh chỉ thấy một mình mình......

_Tốt, về sau tiên sinh gọi ngươi là Tuấn đệ được không?

Lục hoàng tử ánh mắt sáng lên, cậu nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình, vui sướng hỏi:

_Thật à...???

Y cười:

_Thật mà

Rồi sau đó, Bảo Khánh thấy được vẻ mặt thiếu niên thỏa mãn.

_Tuấn đệ, nói cho tiên sinh biết, vì sao Hoàng Thượng bắt ngươi ở tại nơi này?

Lúc này hoàng tử cúi đầu, thanh âm thấp xuống, dẫn theo một tia thương cảm:

_ Bởi vì mẫu phi Bùi Nhi làm chuyện xấu.

Phụ hoàng nói, Tuấn đệ phải lãnh hình phạt từ mẫu phi.

Có điều, vừa rồi phụ hoàng triệu kiến ta, ông ta nói ta không cần phải ở lại đây ngây ngốc trong cung điện này, về sau có thể tự do xuất nhập nơi này.

Nói đến câu sau, đôi mắt thiếu niên càng ngày càng sáng, biểu tình càng ngày càng vui sướng, dường như chưa bao giờ trách phụ thân nhẫn tâm kia.

Ngắn ngủi vài câu, Bảo Khánh đã hiểu rõ tình cảnh thiếu niên.

Y thở dài một hơi, đứa nhỏ này quá thiếu tình thương......

Y nheo mắt lại, có điều, không quan trọng, về sau có y tới đau cùng cậu......

Đi vào thế giới xa lạ này, trừ bỏ thừa tướng phủ chỉ thấy qua Thiên Nga còn có thiếu niên trước mặt......

Mà dáng vẻ thiếu niên, khuyết thiếu tình thương cùng ánh mắt đau xót, tất cả đều gợi lên nhiều thương cảm trong lòng mình......

Thôi, thôi, ở cái thế giới xa lạ này, y đã tới đây rồi thì chỉ sủng người trước mặt này .

Hoàng Thượng không phải không thích đứa nhỏ này sao?

Không phải đã từ bỏ nó sao, như vậy y phải nhìn nó, dạy nó trở thành học trò cưng, dạy nó xuất sắc như thế nào.

Y phải cho Hoàng Thượng nhìn thấy, đứa con mà ông chối từ này, cuối cùng sẽ tỏa sáng lấp lánh như thế nào.

Trong lòng suy nghĩ muôn vàn, nhưng ngoài mặt vẫn là ôn hòa, y nhìn Phương Tuấn ánh mắt mong đợi thanh triệt đang nhìn chính mình, nói:

_ Tuấn đệ, tới đây, để tiên sinh khảo nghiệm ngươi, có được không?

_Được.

Người trả lời, đôi mắt sáng ngời

Cong lưng, Bảo Khánh sờ lên đầu thiếu niên, hỏi:

_nói cho huynh biết, đệ có biết hai chữ " quân tử " giải thích như thế nào?

Y nhìn hoàng tử nhìn đối phương trong ánh mắt thanh triệt đơn thuần, mỉm cười.

Lục hoàng tử ánh mắt sáng lên, cao giọng trả lời:

_Quân tử giả, quyền trọng giả không mị chi, thế thịnh giả không phụ chi, khuynh thành giả không phụng chi, mạo ác giả bộc trực chi, cường giả không sợ chi, người yếu không bắt nạt chi, từ thiện giả hữu chi, yêu ghét giả bỏ đi, lâu là tôn chi, ấu thì lại tí.

Vì làm dân giả an cư, người làm quan ti chức, nghèo không mất nghĩa, đạt không rời đạo, này quân tử hành sự chi chuẩn.

Có đúng không ???

Bảo Khánh nghe thiếu niên trả lời xong, liền cười nói,

_Tốt, đệ rất lợi hại. tiên sinh hỏi lại, như thế nào là " đạo làm vua ???

.....

Phương Tuấn lắc lắc đầu, đáp: _Tiên sinh phạt ta đi, Tuấn đệ không biết.

Cắn môi dưới, cậu đem đôi tay duỗi đến trước mặt Bảo Khánh, chính mình thì quay mặt đi, nhắm mắt lại chờ đợi hình phạt.

Dáng vẻ dễ thương.

Bảo Khánh nhìn đôi tay duỗi đến trước mặt mình, cười lên, y cố ý trầm giọng nói:

_Vậy tiên sinh trách phạt nhé.

Hoàng tử khuôn mặt nho nhỏ môi mím lại, đôi mắt nhắm thật chặt, liền nói:

_Thỉnh tiên sinh trách phạt.

......

Đợi một hồi sau, người không cảm nhận được cây thước khẽ quất xuống tay mình, vì thế liền mở mắt, thấy được Bảo Khánh tươi cười nhìn chính mình.

Hoàng tử ngây ngốc nhìn y, nghi hoặc hỏi:

_Tiên sinh?

Bảo Khánh sờ lên đầu cậu, cầm tay hoàng tử,

_Tuấn đệ, nhớ rõ, tiên sinh sẽ không đánh người dù 1 cái.

_Tiên sinh......

Bảo Khánh cười, nhẹ nhàng điểm lên chóp mũi người,

_Tuấn đệ, ngươi phải nhớ kỹ, tiên sinh dạy dỗ người, hi vọng người chí ở vạn dặm núi sông, tiên sinh muốn đưa người ngồi trên vị trí tối cao kia.

Lục hoàng tử nhăn cái mũi, nghiêng đầu nhìn y

_ Tiên sinh, Tuấn đệ không nghĩ đến muốn vị trí kia.

Tứ ca hợp hơn đệ.

Cậu trước nay đã không mong chờ gì, cũng không hi vọng, cho nên cậu mới nghiêng đầu nhìn Bảo Khánh

Thở dài, kỳ thật Bảo Khánh thập phần hiểu rõ, thế cục thay đổi trong nháy mắt, thiên hạ này nhìn như thái bình, nhưng là đương kim thiên hạ, hợp lâu tất phân, y tuy rằng vừa đến dị thế, nhưng bằng vào thân thể cùng ký ức nguyên bản, y biết, cái triều đình này, quá nhiều sâu mọt, người ngoại tộc đã bắt đầu như hổ rình mồi, nhưng bên trong Kiến Nguyên vẫn an tĩnh yên bình như cũ.

Y nhìn thiếu niên có chút ngơ ngác nhìn mình, thở dài một hơi, nói:

_Thôi, Tuấn đệ không muốn thì không muốn vậy.

Tiên sinh sẽ đem sở học suốt đời tiên sinh có đến dạy cho ngươi, ngươi phải hảo hảo học thật tốt.

Hoàng tử ngoan ngoãn gật đầu, trên khuôn mặt nhỏ hiện lên nụ cười.

_Được rồi, đệ hôm nay nghỉ ngơi đi, ngày mai buổi sáng giờ Thìn, tiên sinh ở thư phòng chờ người.

_Tuấn đệ đã rõ.

Dùng sức gật đầu, hoàng tử nhìn Bảo Khánh trên khuôn mặt nhỏ rất nghiêm túc.

Nguyễn Bảo Khánh gật gật đầu, dẫn đầu xoay người rời đi.

Tuy rằng Phương Tuấn cự tuyệt đề nghị y, nhưng thế thì đã sao?

Y muốn sủng đứa nhỏ này, cho dù không phải trên một người dưới vạn người, cũng cần phải biết thiên văn địa lý.

Y sẽ đem hết tất cả những điều mà mình có được, dạy dỗ hoàng tử trở thành một người có thể địch nổi tướng soái chi tài.

1 Người quân tử, không xu nịnh kẻ quyền thế, không ỷ mạnh hiếp yếu, không ham mê nữ sắc, không sợ kẻ ác bá, không ganh tỵ người giỏi hơn mình, không bắt nạt kẻ yếu, kết giao người hiền tài, phê phán kẻ xấu xa, kính trọng người lớn tuổi, thương yêu người nhỏ tuổi.

Một lòng vì nước an dân, làm quan không tham ô, không vì cái nghèo mà trở nên hèn mọn, không vì giàu sang mà bất nghĩa, những việc làm này, là đạo của người quân tử.

Lúc này, ở hậu viên thiên Nga đang xếp đồ vừa ngêu ngao ca hát.

Chợt hai nam nhân lạ xuất hiện.

_ái chà.

Nay cung của Lục đệ có tỳ nữ mới à?

Tiếng nói làm cô nương giật mình ngẩng đầu:

_ Hai người là ai?

_ Hỏi ta là ai kìa nhị hoàng huynh...ta là Tam hoàng tử Trịnh Thiên Ân còn đây là Nhị hoàng tử Trịnh Phương Bình.

Cô nương quỳ xuống hành lễ:

_ Tiểu nữ không biết xin người thứ tội.

Nhị thái tử ngước nhìn nhan sắc kia rồi nói:

_ Đứng lên đi, tại sao chốn cung cấm có bông hoa xinh đẹp như vậy mà ta không biết nhỉ.

Vừa nói nhị hoàng tử vừa tấn công nàng.

Thiên Nga hoảng sợ la lên:

_ Người làm gì vậy....xin tự trọng cho

_ Ta không tự trọng thì tiểu cô nương làm gì ta.

Cô nương vùng chạy ra hoa viên.

Hai nam nhân cùng lũ tùy tùng dí theo nàng vấp ngã.

Nhị hoàng tử lao tới thì bị Bảo Khánh đá một cú ngã nhào.

_Người dám đụng đến tiểu muội ta...

Tam hoàng tử quát:

_ Cả Nhị hoàng tử cũng dám đánh, bây đâu đánh hắn cho ta.

Cuộc hỗn chiến xảy ra.

Một mình Bảo Khánh khó thể đương đầu với lũ thị vệ.

Nhị hoàng tử nhân cơ hội nhào tới ôm Thiên Nga.

Cô gào khóc.

Đúng lúc đó "Bốp" cú đấm như trời giáng của Tứ hoàng tử dành cho nhị hoàng tử.

Chàng ôm Thiên Nga vào lòng:

_ Tất cả dừng lại cho ta...

Nhị hoàng huynh huynh làm loạn đủ chưa?

Tam hoàng huynh còn tiếp tay nữa.

Nhị hoàng tử hai mắt đỏ ngầu lên:

_ Đệ đám đánh ta vì một ả a đầu sao?

Tâm hoàng tử nói:

_ chỉ là tỳ nữ có gì mà đệ che chở.

Tứ hoàng tử nghiêm mặt:

_ Đây là hai hài tử của thừa tướng.

Được chính phụ hoàng cử vào cung dạy học cho lục hoàng đệ.

Liệu họ xảy ra chuyện gì huynh gánh nổi không?

Hai vị hoàng tử nhận ra sự nghiêm trọng, vì thừa tướng binh quyền khá lớn.

Không thể đắc tội.

_ Được ta sẽ nhớ hôm nay.

Thì ra là Nguyễn tiểu thơ nhan sắc khuynh thành trong lời đồn quả không sai.

Lúc nãy ta có đắc tội còn vui lòng bỏ qua cho.

Thiên Nga vẫn còn hoảng sợ ko trả lời.

Bảo Khánh nói:

_ chúng tôi không chấp nhất...

Nhị hoàng tử nở nụ cười nham hiểm khó hiểu rồi bước đi.

Lúc này cô nương còn trong vòng tay Tứ hoàng tử.

Hai người nhìn nhau chợt giật mình buông ra:

_ Cô nương có sao không?

_ Không sao

_ hay là ta cho người bảo vệ nàng....

Bảo Khánh nói:

_ Tôi nghĩ họ sẽ không làm gì nữa đâu.

Hoàng tử có thể an tâm.

Tứ hoàng tử nhìn tiểu cô nương với ánh mắt ôn nhu:

_ Nếu không còn gì ta hồi cung.

Thiên Nga bất giác nắm tay Thanh Phong:

_ Cảm ơn người!

Tiếng nói dịu dàng làm trái tim chàng rung động.

Tứ hoàng tử cười một cái rồi bước đi.

Một ngày nhiều biến cố cho hai huynh muội.

Quả nhiên cung cấm đáng sợ.

Nhưng vẫn có tình người.

Còn tiếp nha mấy bà ưi 💖.

8/3 vui vẻ nha mí bà nữ.

Mãi yêu.

Nhớ coment cho ý kiến nha ☺️
 
Back
Top Bottom