Trong cung điện vắng lặng, thiếu niên vẫn như cũ ngồi đoan chính nhìn đống thư tịch ngay trước mặt, ngón tay lật qua từng trang sách, chỉ về một chữ mà mình không thể nào hiểu hết được......
Thiếu niên xoay xoay đầu, nghĩ, nếu mình có được một lão sư thì quá tốt rồi.
—— chỉ có như vậy, nếu như mình không hiểu hết ý này là gì còn có thể hỏi, không hiểu câu nào cũng có thể thỉnh giáo một câu, nhưng mà, không có phụ hoàng cho phép, cậu ngay cả tòa cung điện này đều không thể đi ra ngoài......
Nhắc tới bút ký, thiếu niên cẩn thận ở trên trang sách dùng bút ký đánh dấu, có như vậy chờ cậu xem xong rồi nếu như vẫn chưa hiểu rõ có thể tìm lại từ những trang sau......
Cậu tin tưởng, chỉ cần chính mình thôi, cũng đủ dùng rồi.
Thiếu niên nho nhỏ nét mặt thần sắc nghiêm túc, nhìn thư tịch, tập trung tinh thần.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, thẳng đến tận buổi trưa, Tứ hoàng tử lại đây gọi thiếu niên dùng cơm trưa.
Thiếu niên dọn dẹp sách vở đặt trên bàn, đi ra thư phòng.
*Góc giải thích: thiếu niên chỉ lục hoàng tử.
Tứ hoàng tử là người duy nhất yêu thương cậu.
Do cậu là con trai của ca nhi rẻ tiền.
Nên không ai yêu quý.
Đi đến đại sảnh, Tứ hoàng tử đã dọn xong đồ ăn, đều là những món ăn rất đơn giản, đối với những hoàng tử khác sẽ không dậy nổi hứng thú ăn, nhưng với thiếu niên lại luôn rất thỏa mãn......
_ Tứ huynh, người cũng ngồi xuống cùng đệ cùng nhau ăn đi.
Trên bàn có bốn món mặn một món canh, tuy rằng so với các hoàng tử khác mà nói, số lượng này là tương đối ít, nhưng đối với một Lục hoàng tử vẫn là quá nhiều.
Thiếu niên ở trong cung điện này, trừ bỏ cậu ra chỉ có một Tứ hoàng tử là quan tâm cậu
Chỉ xem như ở đây có hai người, nên cậu mới dám mở miệng như vậy.
Thành Phong từ ái nhìn thiếu niên trước mắt, mỉm cười,
_Lục hoàng đệ trước cứ dùng đi.
Ta còn có việc chút sẽ dùng
Thiếu niên nghe vậy, mím môi lại, trong ánh mắt hiện lên tia thất vọng, nhưng rất nhanh chóng liền biến mất không thấy, khôi phục lại ánh mắt đen láy, cậu hơi hơi gật đầu.
Sau đó chính mình bắt đầu dùng bữa trên bàn ăn.
......
Bên kia cung điện nội, hoàng thượng dùng xong bữa trưa, Ông bỗng nhiên nhớ tới tiểu nhi tử của mình, vì thế bảo thái giám tùy thân:
_Phúc Toàn, đi gọi Lục hoàng tử lại đây.
_Dạ.
Sau khi Phúc Toàn đi, khóe miệng Trịnh đế gợi lên mạt cười lạnh:
_ Phương Tuấn ơi Phương Tuấn đã bao lâu ta chưa gặp con?
Phúc Toàn vội vàng chạy tới Hư Tiêu Cung hẻo lánh quạnh quẽ, đẩy cửa đi vào, nhìn thấy sân vườn quạnh quẽ, chung quanh tuy rằng không có cây cối um tùm, nhưng bởi vì nhân khí thưa thớt, trống trải không thôi.
Thấy được cách đó không xa Tứ hoàng tử bưng chén trà, Phúc Toàn hô:
_ Bái kiến Tứ hoàng tử, Lục hoàng tử có ở đây không?
Thanh Phong thấy Phúc Toàn công công bên người Hoàng Thượng, liền trả lời nói:
_Ở đây, Lục hoàng tử đang ở trong thư phòng đọc sách.
_Như vậy thỉnh Tứ hoàng tử mời Lục hoàng tử xuất hiện đi, bệ hạ triệu kiến Lục hoàng tử.
Thanh Phong cao hứng cực kỳ, bệ hạ rốt cuộc cũng triệu kiến Lục hoàng tử, lúc này đứa nhỏ đó sẽ có bao nhiêu cao hứng đây, cũng không uổng công nó ngày ngày hàng đêm chuyên tâm khổ cực đọc thư tịch.
Dưới chân bay nhanh đi tới phòng Lục hoàng tử, Thanh Phong đẩy cửa ra, đối với đứa trẻ đang nghiêm túc đọc sách nói: _Lục hoàng đệ, phụ hoàng triệu kiến đệ.
Thiếu niên nghe vậy, con mắt sáng ngời, vội vàng đứng lên chạy chậm đến trước mặt Tầm ma ma, lại lần nữa hỏi:
_Tứ huynh, là nói thật sao?
Phụ hoàng triệu kiến đệ sao?
Trên mặt lộ ra tươi cười thật lớn, đôi mắt cong thành trăng non, có thể thấy được thiếu niên có bao nhiêu là vui vẻ.
Thanh Phong nhìn thiếu niên trước mặt vô cùng hưng phấn, đau lòng sờ lên đầu thiếu niên: _Đúng vậy, Lục hoàng đệ.
Phúc Toàn công công đã ở ngoài điện đang chờ, ngài mau đi đi.
_Dạ dạ, đệ đi đây nói xong, thiếu niên liền chạy nhanh như bay, trên mặt treo nụ cười thật tươi, lúc này, thiếu niên mới đúng là một như đứa bé mười tuổi.
Phúc Toàn dẫn theo Phương Tuấn đi tới điện Cát, bẩm báo Trịnh đế xong liền mời cậu tiến vào trong điện.
_Nhi thần tham kiến phụ hoàng.
Hướng đến Trịnh đế ngồi trên thượng vị chắp tay thi lễ, Phương Tuấn khuôn mặt nhỏ nhắn thần sắc nghiêm túc, cúi thấp đầu, nhưng trong ánh mắt lại đối với phụ hoàng khát vọng tình thương
_Đứng lên đi._ Trịnh đế âm thanh nhàn nhạt
Ông đánh giá nhi tử đứng trước mặt mình.
_Đã bao nhiêu lâu rồi không gặp mặt?
Chắc năm năm đi, từ khi Trần phi qua đời đã không còn chú ý đến đứa nhỏ này......
Nhỏ nhỏ gầy gầy, so với các hoàng tử khác, xác thật là quá nhỏ bé yếu ớt.Con, năm nay đã mười tám rồi thì phải?
_Đúng vậy phụ hoàng.
Âm lượng không lớn không nhỏ, nhưng có thể nghe được từ trong âm thanh ấy có bao nhiêu là vui vẻ.
Trịnh đế nghe xong, khóe miệng gợi lên ý cười, nhìn phía dưới Phương Tuấn thân thể đứng thẳng, thật lâu sau, ông hỏi:
_Con có hay đọc sách viết chữ không?
Trịnh đế rõ ràng biết cậu từ lúc năm tuổi chưa bao giờ rời khỏi Hư Tiêu Cung, lại vẫn hỏi như vậy, trong đó mang theo một tia thử ý.
_Có, phụ hoàng, nhi thần mỗi ngày đều xem sách.
Chính là......
Cậu nghe Trịnh đế nói đến vấn đề này liền rất vui vẻ, vì thế vội vàng muốn làm cho phụ hoàng biết chính mình rất dụng công.
Ngay sau đó lại nhíu mày:
_Nhi thần thật ngốc, luôn có rất nhiều chỗ xem không hiểu nên cũng không hiểu rõ ý tứ trong câu nói đó.
Hài tử nhỏ bé trên mặt lại cố tình biểu thị nghiêm túc, mày nhăn thật chặt, quá mức mãnh liệt......
Trịnh đế rất vừa lòng cậu đã bỏ công ra học, sau đó còn nói thêm: _Phụ hoàng vì con tìm một lão sư tốt, có được không?
_ Nếu được vậy thì tốt biết bao.
Cậu ánh mắt sáng lên, ngẩng đầu nhìn thẳng
_Đương nhiên có thể.
Có điều con phải trả lời phụ hoàng một vấn đề được không?
_ Dạ được
Trịnh đế trên mặt tươi cười, nhưng trong ánh mắt chỉ có lạnh lẽo.
Ông nhìn hài tử nhà mình, thấy được trên mặt đối phương không có chút nào che dấu nghi hoặc, cười như không cười hỏi: _Vì sao con muốn học tập?
_Con muốn phụ hoàng nhìn đến con.
Còn không muốn các hoàng huynh coi thường con.
Phương Tuấn thanh âm giòn tan, tiếng vang trong cung điện vang vọng đến tứ phía.
Câu trả lời khiến Trịnh đế hứng thú, ông nở nụ cười, nói:
_vì sao muốn trẫm đi đến chỗ con, không phải giờ con đã thấy trẫm rồi sao?
_Bởi vì phụ hoàng từng nói qua, nhi thần chưa được sự cho phép, không được tự mình bước ra khỏi Hư Tiêu Cung.
Ngữ khí có chút mất mát, đôi mắt to tròn cũng dần u ám xuống.
Ông suy tư trong chốc lát, rồi sau đó đối với Vũ Văn Bùi nói:
_Như vậy, từ ngày hôm nay trở đi trẫm cho phép con có thể tự do xuất nhập Cát Cung.
Trẫm cũng vì con tìm một vị lão sư thật tốt, y sẽ lập tức tiến vào cung, về sau con đi theo y học tập đi.
_Tạ ơn phụ hoàng.
Lục hoàng tử cực kỳ cao hứng, phụ thân cậu không còn giam cầm tự do, hơn nữa cậu sẽ có được một lão sư tới dạy học tập.
Cậu sẽ không còn gặp những đoạn không hiểu cũng không thể ra sức giải, thật sự là quá tốt
Trịnh đế nhìn hài tử phía dưới trên mặt ý cười thỏa mãn, trong ánh mắt hiện lên tia thần sắc, rất nhanh liền giấu đi, ông nói:
_Con trở về đi.
_Dạ, nhi thần cáo lui.
Dọc theo đường đi trở về, cậu rất là vui vẻ, cậu nghĩ, phụ hoàng tìm cho mình một lão sư sẽ là một lão nhân nghiêm túc có phong độ tri thức hình tượng thư sinh nồng hậu đi?
Cậu thật chờ mong ——
Chính bản thân hoàng thượng chỉ còn một người quá mức cô đơn, luôn muốn tìm một người làm bạn.
Huống chi Lục hoàng tử mới vừa mười tám tuổi, chỉ là thiếu niên mới lớn
Năm năm không người hỏi thăm sinh hoạt tịch liêu cô độc, đối với một cậu mà nói, là tàn nhẫn cỡ nào?
Dọc theo đường đi treo lên nụ cười sáng lạn.
Cậu muốn nhanh trở về cùng Tứ hoàng huynh chia sẻ vui sướng này.
..
.
.
.
.
.
Lúc này Bảo Khánh ngồi xe ngựa từ Bắc môn tiến vào hoàng cung, không biết Thừa tướng xin xỏ thế nào mà Thiên Nga tiểu thư được đi theo chăm sóc cho trưởng huynh:
_ Không biết hoàng tử ra sao há?
_ Huynh không rõ
_ chắc nhà vua nhìn oai lắm nhỉ
_ Tiểu muội, yên lặng trong chốc lát đi, ta đau đầu.
Xoa lên trán chính mình, cuối cùng y cũng lên tiếng đánh gãy lời nói của tiểu muội.
Duỗi tay vén lên bức màn, nhìn ra bên ngoài
Bên ngoài là tường cung cao cao, vách tường gạch màu đỏ, cách ly cùng với thế giới bên ngoài......
Y không biết, thời gian tương lai, sẽ hội ngộ điều gì.
Cũng không biết Lục hoàng tử sắp gặp mặt đây, có ở chung tốt hay không
Buông màn xuống, Bảo Khánh đối với Thiên Nga đang bĩu môi đáng thương hề hề nhìn mình nói:
_Tiểu muội ngoan, vừa vào cửa cung sâu tựa như biển, em phải hiểu, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, có một số việc phải giấu ở trong lòng, tính tình của em cũng phải sửa lại, nơi này cũng không phải là phủ Thừa Tướng.
_Dạ, trưởng huynh
Thiên Nga không nói chuyện nữa.
Cô cũng hiểu rõ, trong cung không thể so với ở trong phủ Thừa Tướng, có thể nói gì thì nên nói không thì không thể nói.
Huống chi nếu liên lụy đến trưởng huynh, cô có chín cái mạng cũng không đủ bồi......
_ Thiên Nga ngoan, yên tĩnh nghỉ ngơi trong chốc lát đi, phỏng chừng đợi lát nữa là sẽ tới rồi.
_Em đã biết, trưởng huynh .
Cô nghe lời ngồi tốt chỗ của mình, đứng đắn nhìn vách ngăn đối diện xe ngựa, phảng phất như có thể xuyên thấu qua lớp vải thật dày, trông thấy cảnh sắc ở bên ngoài
Rất nhanh, xe ngựa ngừng lại, bên ngoài vang lên tiếng thái giám nói,
_ Nguyễn công tử, đã đến nơi, thỉnh ngài xuống xe.
Anh nghe thế, đứng lên vén lên màn xe rồi sau đó đỡ lấy tay thái giám xuống xe, Thiên Nga theo phía sau y ôm lấy tay nải hành trang cũng nhảy xuống xe......
_ Chờ muội
Anh nhìn trước mắt cung điện có chút quạnh quẽ hiu quạnh, nhíu mày nhìn thái giám bên người _Này......
_ công tử, Lục hoàng tử ở bên trong chờ ngài.
Ngài là người thông minh, có một số việc ngài phải hiểu rõ, làm tốt chức danh của mình là đủ, còn lại ngài chớ có nên hỏi......
Thái giám lưu lại những lời này, liền dẫn theo đám người cùng xe ngựa vội vàng rời đi, anh nhìn cung điện trước mắt, nhíu mày.
.
.
.
.
Dưới ánh mặt trời, gió tháng ba nhẹ nhàng phớt qua gương mặt, trong đó có một người thiếu niên mặc cẩm y màu trắng đưa lưng đứng an tĩnh(anh), một thiếu niên khác tựa hồ như đang ở thư phòng(cậu)
Gió thổi tới, lướt qua vạt áo bạch y thiếu niên cùng tóc dài tự nhiên phiêu động, khi cậu nhìn, chỉ cảm thấy có một loại nhàn nhã tùy ý, cảm giác quân tử trước mặt mình đẹp như ngọc.
Bảo Khánh cứ lẳng lặng đứng như vậy, Phương Tuấn tự dưng sinh ra một ý nghĩ như có cơn gió thổi bay y đi, vì thế, cậu lên tiếng hỏi:
_Các ngươi là ai?
Tới nơi này làm gì?!
Rồi sau đó, cậu thấy bạch y thiếu niên bước nửa bước chân liền thu trở về, chậm rãi xoay người, nhìn mình bằng ánh mắt nghi hoặc cùng mê mang.
Một hồi sau, biểu tình bạch y thiếu niên trở nên ôn nhuận tự nhiên, mê mang đã biến mất không thấy
_Ta phụng ý chỉ Hoàng Thượng tới phụng dưỡng Lục hoàng tử đọc sách.
Y hướng tới thiếu niên làm một cái lễ, rồi sau đó ngẩng đầu lên, thân thể đứng thẳng, nói:
_Ngài, chính là Lục hoàng tử?
Phương Tuấn bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai người này chính là phụ hoàng vừa rồi nói cho chính mình biết sẽ mời lão sư đến đây.
Ngay sau đó, cậu lại nghi hoặc đánh giá Bảo Khánh, rõ ràng cũng là một thiếu niên, thật sự có thể trở thành lão sư mình sao?
Có điều lại nghĩ, phụ hoàng sẽ không lừa mình, vì thế thanh âm giòn tan vang lên:
_Ta chính là Lục hoàng tử.
Ngươi tên gì?
Bảo Khánh nhìn thiếu niên nho nhỏ trước mặt thân thể đứng thẳng tắp, trên khuôn mặt nhỏ treo vẻ tươi cười nghiêm túc , ánh mắt không tự giác ôn nhu xuống:
_Ta tên Nguyễn Bảo Khánh, Lục hoàng tử ngươi nên gọi ta một tiếng tiên sinh.
Cậu suy nghĩ:
_ Được, tiên sinh.
Tự nhiên Lục hoàng tử ngoan ngoãn gọi to, rồi sau đó lại nhìn nữ nhân đứng phía sau ánh:
_ Cô gái đó là...
_ Đây là tiểu muội của ta, tên là Thiên Nga, tiến cung hầu chăm sóc ta, mẫu thân không yên tâm ta đến đây chỉ một mình, liền bảo muội ấy đi theo chiếu cố ta.
Phương Tuấn gật gật đầu.
_ Chào tiểu cô nương.
Là là Trịnh Trần Phương Tuấn.
Có thể gọi là Lục hoàng tử hoặc Phương Tuấn ca cũng được
_ Nhưng có được không ạ?...E là...
_ Được!
Kia tiên sinh cùng tiểu muội tiên sinh đều vào đi, nơi này chỉ có hai người là ta cùng Tứ huynh thỉnh thoảng đến ở, cũng không cần phải tuân thủ lễ nghĩa làm gì.
Cậu nói xong liền dẫn đầu đi trước tiến vào đại môn.
Anh đem hết thảy biểu tình cậu hết vào đáy mắt, rồi sau đó khóe miệng gợi lên mạt ý cười "Vị Lục hoàng tử này, so với trong trí tưởng tượng dễ ở chung hơn rất nhiều."
Hơn nữa, thiếu niên luôn làm bộ dáng trưởng thành nhìn cũng rất thú vị nha......
Nhìn người này, càng nhìn càng khiến người ta đau lòng, có lẽ, tương lai sẽ không đến mức không thú vị đâu.
Anh ôn nhu bước, bước vào cung điện,mà y không biết chính là, có đôi khi, một cú xoay người này, chỉ cần ngẫu nhiên gặp được, một ánh mắt, một động tác......
Có lẽ cũng đã bước vào cuộc đời y cả đời cả kiếp số.
Mà điều này, chính là do trời cao ban tặng!
Gặp nhau ắc là duyên số.....
MN cho ý kiến nha ☺️.
Coment cho mình biết MN thấy thế nào?