Cập nhật mới

Truyện Teen Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
hoang-tu-lanh-lung-va-co-nang-bang-gia.jpg

Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Tác giả: Huỳnh Trang
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Truyện Teen,Truyện Tình Cảm,Truyện Tự Sáng Tác

Truyện xoay quanh một cô gái và một chàng trai. Hai người đều có một quá khứ khủng khiếp và gánh chịu những tổn thương vì nó. Chính những điều đó cũng khiến cả hai người có tính cách lạnh lùng, xa lánh mọi sự trên đời mà những thứ trong mắt người khác là đáng giá nhưng đối với họ chẳng là gì cả.​
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 1-1: Giới thiệu nhân vật


=> Đây là câu truyện hoàn toàn không có thật và khá hư cấu, có gì sai sót mong các bạn bỏ qua cho, mà có muốn ném đá thì ném nhẹ nhẹ thôi nha, cám ơn * cúi đầu *

GTNV

. GIRL

_Phan Huỳnh Hàn Băng - nó ( Ry): 17t, lạnh lùng, ít khi giao tiếp với người lạ trừ hai đứa bạn thân [ dù là bạn thân nhưng nó cũng nói chuyện cộc lóc với tụi nó lắm ], nhẫn tâm, body chuẩn, ngoại hình hoàn hảo từng chi tiết, biết hầu hết các loại võ công. Là bang chủ MOON. IQ 200/200.

_Hoàng Trần Thiên Kim ( Shin): 17t, con cả trong tập đoàn Hoàng gia đứng T4 TG, hơi trầm tính chút xíu nhưng cũng dễ làm quen, bạn thân nó và Mun, khá tốt bụng, khuôn mặt xinh xắn cùng với body chuẩn, giỏi võ [ cũng được xếp hạn vào loại mạnh ]. Là phó bang MOON. IQ 195/200.

_ Nguyễn Gia Hân ( Mun): 17t, con út trong tập đoàn Nguyễn Gia đứng T6 TG, dễ nổi nóng, ai mà chọc điên là coi như xong ( tự hiểu), bạn thân nó và Shin, xinh đẹp mà không bằng hai đứa nó nhưng cũng được gọi là " trời trao của quý rồi hen ", giỏi võ ( trình độ còn kém). Là phó bang MOON. IQ 192/200.

. BOY

_Lãnh Phong - hắn ( Win): 17t, hot boy số 1 của trường Star, cực đẹp trai ( t/g bị cuồng rồi), cực lạnh lùng và trầm tính, có thể ra tay đánh con gái một cách phủ phàn mặc gái vẫn bu đầy đấy thôi, có công ty tự lập tên WS đứng T1 TG và tất nhiên là không ai biết trừ 2 đứa bạn thân kia thôi, giỏi võ công [ võ nào cũng đạt bằng khen xuất sắc vậy mà * ngưỡng mộ * > ]. Là bang chủ SUN. IQ 200/200.

_Trần Nguyễn Hoàn Bảo ( Jun): 17t, anh em song sinh thất lạc của nó, tốt bụng, dễ thương, ấm áp như lò sưởi vậy á, bạn thân của hắn và Pin, là người cùng hắn quản lí công ty WS, giỏi võ cực kì nhưng không thể nào bằng hắn được đâu. Là phó bang SUN. IQ 198/200.

_Nguyễn Tuấn Anh ( Pin): 17t, dễ nổi nóng i chang Gia Hân ( Mun), bạn thân hắn và Kan, lăng nhăng, thay bồ như thay áo, chắc một ngày phải thay cả chục em s*x* giọng nhảo nhạt, cũng là người cùng nhau quản lý công ty WS chung với hắn và Bảo. Là phó bang SUN. IQ 190/200.

=> Còn một số nhân vật khác sẽ giới thiệu sau trong truyện nhé!!

~~~~~~ Phần viết tùm lum ~~~~~~

V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V VV V V

V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V V

V...........V..........V...........V.............V.........V

V...........V......... V...........V................V...V

V...V.V...............V...V.V......................V

V.......................V..............................V

V.......................V.............................V

-----------------------------------------

O O O O O

O O O

O O O O O

O O O O O O O O O

O O O O O O O O O

O

O

O

O O O

O O

O O

O O

O O O O O O

O O

O

O

O O O O O OO

O O O O O O O

O O O O O O

O O O O O

O O O O O O O O
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 1: Quay trở về đất nước thân yêu


7:00 pm.

Ở nơi phòng khách trong một căn biệt thự sang trọng tại Anh có một người đàn ông bằng cỡ tuổi trung niên đang ngồi đối diện với một cô gái khoảng chừng 17, 18 tuổi, khuôn mặt ông lạnh lùng như băng nhưng trên khuôn mặt ấy vẫn còn nét ấm áp của mặt trời, còn khuôn mặt cô gái thì chẳng có một ánh nắng nào cả. Bỗng... miệng ông mấp mấy ra vài chữ.

- Tối nay con hãy bay qua Việt Nam!

- Tại sao vậy? – cô gái đó hỏi mà khuôn mặt lạnh tanh, khuôn mặt ấy chẳng có biểu hiện gì cả, chẳng biết là cô ấy đang vui hay buồn nữa.

- Ba muốn như vậy – Ông đáp lại nó một cách thản nhiên.

- Nhưng con không muốn.

- Không cãi gì nữa, ba đã mua sẵn vé bay cho con rồi, mau lên phòng sắp xếp hành lí, 9 giờ tối nay sẽ cất cánh.

Nó không nói không rằng gì nữa, đứng dậy bước lên phòng.

- Nếu con thích thì có thể kêu bạn con đi theo – Ông nói vọng theo khi nó vừa bước lên cầu thang.

Nó khựng lại 3s rồi tiếp tục bước đi. Đi lên đến phòng nó liền lôi vali ra để đựng đồ. Nó chỉ lấy vài bộ đồ cần thiết và vài thứ khác. Sắp xếp xong xui, Ry lấy cái điện thoại ra để gọi cho 2 con bạn thân.

....

Ting... ting... ting...

- A lo, ai vậy? – Mun đang ăn bánh coi phim ở trong nhà, nghe tiếng điện thoại rung liền lấy lên áp vào tai nghe.

"Tao" – Chất giọng lạnh lùng phát ra từ bên nó [ lạnh nhạt nhỉ ].

Mun thấy cái giọng quen quen, liền lấy ra nhìn lại cái tên trên màn hình điện thoại, đập vào mắt Mun nguyên chữ " Băng Băng lạnh ".

- Ahihi.. mày hả? gọi tao có chi không?

"Xếp hành lí, 9 giờ tối ra sân bay về Việt Nam, kêu con Shin luôn"

Tút... tút... tút...

- Ê... ê... con kia... ashii...

....

Thế là Mun phải tra danh bạ để gọi điện thoại cho Shin.

Gì thế Mun? – Shin đầu dây bên kia sau tiếng tút dài cuối cùng cũng chịu bắt máy.

- Tất nhiên là có.

"Chuyện gì?"

- Con Ry kêu tụi mình xếp hành lí rồi tối nay ra sân bay đi về Việt Nam.

"HẢ...?? À mà mấy giờ vậy?" – Shin lúc đầu khá ngạc nhiên.

- Làm gì mà la lên dữ vậy? Hình như là 9 giờ tối nay á.

"Ừ... ừ... tao biết rồi, cúp máy đây"

- Ừ

...

9:00 pm tại sân bay nước Anh có ba người con gái đang đứng trò chuyện với nhau [nói vậy thôi chứ có Shin và Mun nói với nhau à]

- Chuyến bay từ Anh sang Việt Nam chuẩn bị khởi hành ( tiếng Anh).- Giọng nói ngọt lịm phát ra từ cái loa của mấy cô tiếp viên.

Vậy là ba người nhanh chân bước lên máy bay để ổn định chỗ ngồi, ở trên đó riêng đứa nào đứa nấy tự làm việc sở thích của bản thân. Ry ngủ, Shin đọc truyện tiểu thuyết, Mun vừa ăn bim bim vừa xem phim hài trên điện thoại.

~ 6 tiếng sau ~

Thời gian thấm thoát cũng trôi qua, cái nơi mà tụi nó đang cần đến thì cuối cùng cũng được đến.

[ Tua nhanh thời gian xíu ]

Tụi nó đồng lượt bước xuống máy và bây giờ tụi nó cũng chính là tâm điểm của mọi người. Nó nhíu mày khó chịu vì bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy. Sao ở bên nước nào nó cũng bị những ánh mắt đó nhìn thế? Bên Anh cũng có mà bên đây cũng có luôn là sao? Gạt bỏ tất cả ánh mắt khi tụi nó nhìn thấy ông tài xế xe riêng do chính ba nó kêu đang chờ tụi nó ở đằng kia. Bước nhanh lại phía xe đó, nó hỏi:

- Ông là người mà ba tôi kêu.

- Vâng, thưa tiểu thư – Ông ta cung kính cúi đầu chào.

- Được rồi.

Nó bắt đầu bước lên xe, 2 đứa kia cũng đồng loạt bước lên.

...

Tại Biệt Thự!

- Có tổng cộng bao nhiêu phòng? – Shin ở dưới phòng khách hỏi.

- Nhiều lắm! Có tới tận 7, 8 phòng lận – Mun lon ton chạy khắp nơi trên lầu.

- Đã vậy? – Shin nghe thế cũng phóng nhanh lên đó theo Mun. Chỉ có nó nảy giờ là ngồi ngay sô pha xem tin tức thôi.

...

- Mày lấy phòng nào Mun? – Shin hào hứng hỏi.

- Tao á? Tao lấy phòng thứ nhất phía bên phải – Mun cũng đáp lại lời Shin.

- Vậy tao ở chung phòng với mày nhá!

- why??

- Mày không nhớ hả Mun. – Shin đang cố gắng gợi lại chuyện cũ để thành chuyện mới.

- Nhớ gì là nhớ gì? – Mun mặt vô số tội hỏi ngược lại.

Bụp.. Thế là Mun hưởng chọn cú đập đầu do Shin làm.

- Đau..!! – Mun la.

- Cho mày vừa, bạn bè lâu năm mà quên vậy đấy.

- Rồi.. rồi.. sao, mày nói đi – Mun chào thua với con này.

- Tao sợ "ma" ý, nhớ chưa?- Nhắc đến từ "ma" thì giọng của Shin lại run lên.

- Nhớ rồi, vậy giờ mày có vô không đây?

- Tất nhiên là vào rồi – Shin phóng nhanh như quả tiễn chạy ào vào phòng.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 2: Quá khứ


6.00 am ngày hôm sau.

Sáng ngày nào, Ry - cũng là người dậy sớm nhất nhà, kể cả bên nước Anh!

Cũng tại ngày chết tiệt đó, cái ngày luôn khắc sâu vào trong tâm trí nó, không bao giờ có thể phai nhoà dù chỉ một chút. Nó vẫn nhớ như in cái khoảnh khắc mà nó đã tận mắt nhìn thấy

>

- Ba mẹ ơi, con gái yêu của ba mẹ đi học về rồi đây – Giọng nói trong trẻo của một cô bé tầm 10 tuổi vang lên.

- Con đi học mới về ạ! – Tiếp theo đó là giọng của của cậu bé khác, nhìn khuôn mặt tuy không giống nó như đúc, nhưng may ra...cậu vẫn có vài phần giống khuôn mặt xinh xắn của cô bé.

Bằng...bằng...bằng...

Vừa dứt câu, tiếng của những phát súng đâu đó trong nhà truyền đến tai của hai đứa. Cả hai cùng quay qua nhìn nhau, sau đó...không ai bảo ai, cả hai đứa cùng nhau chạy vào xem trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Điều đầu tiên đập vào mắt của anh và nó chính là mẹ nó...đang nằm trên một vũng máu lớn, càng lúc càng loang ra nhiều hơn. Còn ba nó đứng kế bên xác mama cười đểu, ra vẻ tự cao như người đã giành được chiến thắng.

- Pa..pa – Nó lắp bắp, không nói nên lời, chỉ biết đứng mở mắt trưng trưng ra nhìn cái xác của mẹ mình.

Đúng lúc đó, từ trên cầu thang có một người phụ nữ trẻ trung đang bước từng bước nhẹ nhàng xuống bậc cầu thang.

- Dì là ai thế? Tại sao lại trong căn nhà này? – Nó và anh càng kinh ngạc hơn khi tại sao lại có người phụ nữ lạ hoắc ở đây.

- À...có phải các cháu là con của anh Trần không? Rất vui được làm quen, ta chính là vợ của anh Trần – Người phụ nữ tươi cười, tự tin khi giới thiệu mình chính là vợ hợp pháp của ông.

- Vợ? – Vợ? Vợ gì ở đây?

- Đúng vậy, đây chính là vợ của ta, cũng chừng hai hoặc ba tuần nữa chúng ta sẽ kết hôn.

- VẬY NGƯỜI NẰM Ở ĐÂY LÀ AI? – Nó, một tay chỉ vào mẹ ruột của mình, cô bé tiếp tục nói - HAY BÀ TA TỰ NHẬN MÌNH LÀ VỢ BÉ? – Lần này, nó chỉ thẳng vào mặt người tình nhân của ông Trần.

- Mày...mày... – Như bị nói trúng tim đen, bà ta giận dữ không nói nên lời, mất hết hình tượng của người phụ nữ hiền diệu khi nảy.

Chát...

- Ai dạy mày nói năng hỗn láo như vậy? – Không để cô "vợ bé" bị uất ức, ông ta không hề nể tình "phụ tử" gì ngay lúc này, không ngần ngại ra tay đánh nó.

- Ba làm gì nó vậy? Sao lại ra tay đánh nó? – Anh tức giận quát, ôm cô em gái vào lòng dỗ dành.

- Hức...Anh ơi!...mẹ...đưa mẹ vào bệnh viện – Nó ôm anh khóc lóc, vang xin.

- Bệnh viện? Nực cười, mày không thấy cô ta bị tao bắn tới mấy viên sao? Bây giờ đem vào bệnh viện thì còn có ích lợi gì nữa? Hay là để tao cho mày ít tiền để xây mộ cho cô ta – Ông Trần cười man rợ, ôm eo cô vợ bé.

- Tôi...tôi sẽ đi báo công an – Nó hét toáng lên, nước mắt đầm đìa che đi khuôn mặt baby thường ngày.

- Mày cứ việc đi báo, miệng còn hôi sữa như mày thì có thằng chó nào mà tin – Nhắc đến từ "công an" thì ông ta lại lên cơn điên, nhớ lại ngày đó, ông ta cùng bạn bè đi làm ăn bất hợp pháp, bị công an phát hiện suýt nữa là đã bị bỏ tù rồi.

- Ba ơi, mẹ ơi! – Bỗng dưng từ trên lầu, có một cô bé bằng cỡ tuổi nó chạy lại phía hai ông bà kia.

- Tiểu Ly ngoan của ba – Ông vui mừng, phấn khích khi nhìn thấy cô bé có tên tiểu Ly chạy lại phía mình.

- Sao? Gọi ba mẹ luôn sao? Rốt cuộc con nhỏ đó là ai? – Anh buông nó ra, bước thật nhanh đến gần Tiểu Ly.

Trước tiên, tiểu Ly bị vẻ đẹp mê người của anh cuống hút (dù chỉ mới 10 tuổi nhưng vẫn biết mê trai).

- Nói – Anh điên tiết hét lớn.

- Dạ...dạ, em là Trần Ngọc Ly – Cô bé có vẻ không run sợ mà còn rất hạnh phúc khi nói chuyện với trai đẹp.

- Tôi không hỏi tên, quan hệ với hai người kia!

- Là con của ba Trần và mẹ Vương – Bị vẻ đẹp cuống xoay, cô bé thành thật khai báo.

Không để anh nói tiếp, nó từ đâu chạy lại xô nhào con nhỏ đó té xuống đất.

- Oa..oa..ba mẹ! Con nhỏ đó xô con – Ngọc Ly chỉ tay vào mặt nó, giả bộ khóc lả chả.

Chát...

- Mày dám xô con tao à? BIẾN khỏi nhà tao ngay – Bà Vương tán vào mặt nó, in rõ năm dấu tay.

Bị tán khá mạnh, nó loạn choạng té xuống đất, về phía Ngọc Ly, khuôn mặt nhỏ đó nhìn hả hê lắm.

- Anh...anh ơi – Nó lại khóc, kêu gọi Jun.

- Em có sao không? Chúng ta cùng nhau rời khỏi căn nhà này – Jun hoảng hốt, chạy lại đỡ nó đứng dậy.

- Mày không được đi đâu hết. Người đâu, mau tống cổ con nhỏ đó ra khỏi nhà nhanh, giữ thằng Jun không được cho nó đi đâu – Ông Trần quát người làm rõ to.

Cũng đúng thôi, nó có thể ra khỏi nhà này, còn anh thì KHÔNG. Bởi vì, ông ta đã quyết định trước khi mất, ông ta sẽ nhường công ty cho Jun. Trong cái gia đình này, chỉ có duy nhất một đứa con trai, vì thế, ông ta mới giữ anh ở lại.

- Oa...anh ơi...! – Càng lúc nó khóc càng lớn hơn, dang cánh tay ra muốn nắm lấy tay anh mình nhưng thật tiếc, đã bị người làm chặn lại.

- Tiểu Băng...tiểu băng... – Anh cũng không khác gì nó, nước mắt đã sắp rơi khỏi viền mắt.

Nó bị mọi người tống ra ngoài, cách rất xa ngôi nhà thân yêu của nó, cách xa anh mình cả cuộc đời. Nhưng tại sao? Nó chỉ là một con bé chưa đầy 10 tuổi thôi mà, nên các ngỏ ngách, con đường nó đều không biết đi đường nào cho đúng? Nơi đâu sẽ là nơi thuộc về nó đây?

Nó cứ chạy mãi, chạy không ngừng mà chính bản thân nó cũng chẳng biết mình đang đi đâu. Bỗng dưng trời lại đổ mưa tí tách, mưa như trút nước, như hiểu được tâm trạng đau khổ của nó lúc này, như khóc thương cho một số phận.

Biết là mưa đang rơi, nhưng nó vẫn mặc kệ, cứ đứng đó mà dằm mưa, không quan tâm đến sức khoẻ của mình. Nó đang trước cổng sắt một căn biệt thự tráng lệ. Sao bây giờ nó thấy hoa mắt quá, bầu trời xung quanh bỗng trở thành màu đen u tối trong mắt nó, nhưng trước khi hoàn toàn bất động, nó còn nghe giọng nói của một người đàn ông tuổi trung niên.

- Cháu bị làm sao vậy? Tỉnh lại đi cháu!

....

- Cô bé không sao, chỉ bị shock do một cái lí do gì đó thôi, chỉ cần nghỉ ngơi ổn định là được, chủ tịch đừng lo lắng – Ông bác sĩ đẩy gọng kính lên cao, nhìn thẳng vào người được gọi là chủ tịch kia.

- Cám ơn ông, ông có thể về!

Lúc nảy nó đứng trước cổng nhà ông, rất may trước khi nó ngất đi thì đúng lúc đó ông Phan vừa đi tiệc giữa các chủ tịch công ty khác về. Ông thấy nó ngất mới hốt hoảng đưa nó vào nhà và gọi bác sĩ riêng cho nó.

Sau 2 tiếng ngồi chờ nó tỉnh dậy, ông Phan đã ngủ gục bên giường nó hồi nào không biết. Nó từ từ hé mắt ra, hơi nhíu mắt lại vì chưa tiếp thu được ánh sáng phát ra từ bóng đèn. Lấy tay chóng xuống giường để tự đở thân mình ngồi dậy.

- Cháu tỉnh rồi! – Bị những hành động của nó làm thức giấc, ông Phan cũng đã ngồi thẳng dậy từ bao giờ.

-... – Nó giật mình quay qua nhìn ông.

- Cháu yên tâm, ta không phải người xấu – Như nhận ra sự thắc mắc trong nó, ông nói.

- Chú là ai? Sao cháu lại ở đây? – Nghe được câu trả lời của ông, nó cũng bớt sợ đi phàn nào.

- Khi nảy cháu đã ngất xỉu trước nhà chú.

Nó không nói gì, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết.

- Ba mẹ cháu đâu? Cháu có anh em gì không? Để ta gửi cháu về.

- Cháu mồ côi mẹ, cháu không có người thân – Mẹ nó mất rồi, nó cũng không cần người ba khốn kiếp kia, dù sao nó cũng không cần về lại căn nhà đó, nơi đầy chết chóc.

Ông Phan im lặng suy nghĩ một chút, saucufng rút ra một câu.

- Hay là vầy, ta sẽ nhận cháu là con nuôi, dù sao ta cũng không có con, có ta một mình ở nhà cũng buồn.

- Thật ạ? – Mắt nó mở to như không tin.

- Ừ, để chút nữa ta làm thủ tục.

- Vâng!

- Mà nè, ngày mai ta sẽ đưa con qua nước ngoài sinh sống.

- Tại sao vậy? Chẳng phải ba là người Việt Nam ạ?

- Ta định cư ở bên nước Anh mà! Qua Việt Nam chỉ là đi công tác thôi! – Ông Phan cười hạnh phúc vì nó có thể gọi ông là ba một cách tự nhiên như vậy.

>

Đó chính là thứ làm nó ám ảnh nhất, tối nào ngủ nó cũng mơ phải, một cơn ác mộng kinh khủng về gia đình! Nó hận papa ruột và ghét cả anh hai mình!

Nó...bị đuổi khỏi nhà, không một thông tin, tung tích về căn nhà yêu thương biết bao nhiêu năm nó ở, ngay cả ngôi mộ mẹ mình nó còn không đã được chôn nơi nào.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 3: Đó là họ phan mà!


Nó hiện giờ đang đứng trước cánh cửa gỗ tại phòng của Shin và Mun, đưa tay lên cao chuẩn bị gõ cửa.

Cốc...cốc...

Hai tiếng gõ cửa vang vọng khắp căn nhà yên lặng, tĩnh mịch này. Không có người đáp lại tiếng gõ đó hoặc đại loại mở cửa. Nó vơ tay tự tiện mở cái chốt bước vào.

Điều đầu tiên đập vào mắt nó là hai con heo ục ịch vẫn đắp chăn ngủ ngon lành. Nó từng bước từng bước một thật nhẹ nhàng đi đến kế bên chiếc giường trắng tinh kia, một trong hai đứa chẳng có dấu hiệu gì gọi là nhút nhít.

- Dậy đi – Nó nhỏ giọng kêu, trong giọng nói có một chút ấm áp, chỉ một chút thôi nhưng chắc sẽ không ai có thể phát hiện ngoài chính mình.

Đối với nó, gia đình là trên hết, còn hai đứa bạn này là người rất quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống của nó được. Nếu về trường hợp người yêu thì cứ xem điều đó như cỏ rác đi, bởi vì nó - chẳng bao giờ cần cái thứ đấy lặp lại lần THỨ HAI!

Quay về trên giường, hai đứa kia ngồi dậy trong tất khắc khi được nghe giọng của nó. Chắc nếu là người khác thì sẽ nói giọng của nó rất khó nghe, nhưng Shin và Mun thì khác, không những thấy khó nghe mà ngược lại lại thấy rất êm tai mặc dù có vẻ khá lạnh.

- Có chuyện gì sao Ry – Mun mắt nhắm mắt mở hỏi.

- Mặt trời vừa mọc đằng đỉnh thôi mà, có cần phải kêu dậy sớm thế này không? – Shin vò lại đầu tóc rối tung của mình, cứ lấy tay che miệng ngáp mãi.

- Đi học! – Nó dường như dở khóc dở cười với hai con bạn, gì mà lớn già đầu rồi cứ thích dính lấy nhau, ngủ chung từ bé tới lớn luôn ý.

- Đi học?! – Cả hai hơi ngạc nhiên, không ai bảo ai cùng nhau đồng thanh lặp lại câu vừa rồi của Ry.

-.... – Nó khẽ gật đầu không nói thêm lời gì.

- Hú hú...tao thích tao thích – Bỗng dưng Shin nhảy tưng tưng vài cái rồi vọt luôn vào phòng tắm.

- Chờ tao Shin ơi! Tao cũng muốn đi – Mun hành động cũng chẳng khác gì Shin là mấy.

Mặc dù cả ba đã có mấy bằng đại học trong tay nhưng vì muốn phù hợp độ tuổi 17 nên đành tiếp tục đi học. Nó lắc đầu chán nản rồi bước xuống phòng khách. Gì chứ nếu nói về trường lớp thì hai đứa kia khoái lắm, vì vào trỏng tụi nó có cần học tập, nề nếp gì đâu, còn có thể kết thân vài bạn nữa, hoặc là quậy phá chẳng hạng.

Sau hai mươi phút vật vã giành chỗ để vệ sinh cá nhân hai người đó cũng chuẩn bị xong, đồng phục học sinh thẳng tấp không vết nhăn nheo, cả ba mang giầy thể thao đắc tiền có ba không bốn🙂) đầu tóc gọn gàng không giống như ai lúc nảy. Nhưng điều quan trọng muốn nói ở đây chính là...tụi nó cùng nhau đeo chiếc kính to, bự, dày tập thể làm che khuất đi gần như nửa khuôn mặt dù một trong ba không ai bị cận cả.

- Let's go – Mun với Shin cao hứng hô to, nó thì im re, rồi cùng nhau chạy ra khỏi nhà chuẩn bị đi bằng phương tiện "căng hải".

Mười chín phút hai mươi ba giây. Hiện tại trước mắt tụi nó là nguyên chữ "SKY SCHOOL" to trình ình nằm trên cánh cổng trắng.

- Mỏi chân quá đi, biết vậy tao đi xe luôn cho tiện – Mun than ngắn thở dài, lấy tay vỗ vỗ cái chân của mình để bớt mỏi.

- Mỏi thì có là gì! – Shin khinh khỉnh liếc xéo cái đứa vừa kêu la kia - Tập thể dục buổi sáng là trên hết, sức khoẻ dồi dào, đúng không Băng Băng cục cưng – Shin nhào lại khoác tay nó một cách thắm thiết như cặp tình nhân vừa mới yêu không chịu tách rời🙂)

- Ê..ê...mày chơi kì nha! Tao với mày là vợ chồng, mày muốn chia tay tao để theo con Ry à – Mun không phục, tức giận nói.

Nói vậy nè, thật ra Shin và Mun chơi trò vợ chồng từ nhỏ mặc dù hai đứa là con gái với nhau, vì quá quá quá thân nên mới làm vậy. Mun là chồng, Shin là vợ. Lúc đó nó chưa quen hai đứa nó nên không tham gia vào trò chơi trẻ con này, mà có cho chơi nó cũng chẳng thèm!

- Ui...coi kìa, chồng tui đang ghen đó – Shin quay qua nói với nó rồi lại quay qua Mun - Ghen mà cũng đáng yêu ghê ta – Lời Shin nói giống như là một lời khen ngợi, nhưng thật ra là đang chửi xéo. Nhìn là biết ngay, miệng khen nhưng khẽ nhếch lên như đang cười đểu.

- Tao bụp mày...con phản kia – Mun dữ dằn lớn giọng.

- Tao sợ tao sợ, lại đây mà bụp – Shin cũng chẳng phải dạng vừa đâu, giọng nói còn lớn hơn cả Mun lúc đầu.

- Có giỏi thì đứng yên đừng có chạy – Lần này không phải hơi lớn tiếng mà là "HÉT".

- Đây! Tao đang đứng, không chạy đâu, mày đừng lo – Shin bỏ tay nó ra, bước tới trước mặt Mun, sẵn sàng tư thế chuẩn bị đánh lại đối phương.

- Tao đánh mày chết!

- Nhào vô.

- Dám thách thức tao à? – Mun càng lúc càng tức, cảm giác như tức muốn ói ra máu.

- Ai dám thách mày, tự mày nói vậy mà! – Shin trả treo lại.

-....

-....

-....

-....

- Nín hết – Cảm thấy hai đứa này có thể đấu võ mồm cho tới sáng, dùng giọng không lạnh cũng không ấm ngăn cản - Nhìn!

- Nhìn gì là nhìn gì? – Shin không hiểu nó kêu nhìn gì, trên thế gian này thiếu gì thứ để nhìn, nó chỉ nói một từ thì biết nhìn gì bây giờ.

- Xung quanh – Nó tua ánh mắt sắc bén một lượt những người nhiều chuyện đang đứng lòng vòng xung quanh tụi nó để xem cuộc cãi vả.

- À! – Cả hai đồng thanh cũng làm theo lời nó, nhìn xung quanh mới biết có cả chục người trong trường đứng đó phản chiếu ánh mắt kì quái vào hai đứa nó.

- NHÌN GÌ? CÚT – Mun bực bội hét toáng lên, vô-lum cũng đủ cho tới tận Trung Quốc, liếc toàn bộ những người họ bà tên tám này.

- Mày là ai? Có quyền thế gì mà kêu tụi tao cút? Nhìn tụi mày xấu xí thế này cũng đủ làm tao muốn nôn ra – Một ả trong đám đông đó bước ra, bôi son trét phấn đầy cả mặt. *1

- Đã nhà quê rồi thì đừng có thể hiện, không có tiền thì đừng có ra mặt như vậy – Lại là một ả khác hóng hách chóng nạnh bước lại kế bên đứa đầu. *2

- Xem kìa, nhà nghèo mà cứ thích mang đồ hiệu – Ả khác nữa không biết yên phận bước ra. Nhìn thấy ba đôi giày có ba không bốn của tụi nó nên ra rõ mặt ghen tị.

GTNV

(*1) _Huỳnh Ngọc Xuân ( JuRy): 17 tuổi, độc ác, mưu mô, những thứ khác chứ về kế hoạch hại người thì đây không thiếu, con cưng của tập đoàn SA khá phát triển trong nước. Chị hai trường Sky School. IQ 100/200. Thích Win!

(*2) _Hồ Thu Hà ( Bunny): 17 tuổi, Cũng thuộc hạng hư hỏng, thích bôi son trét cả ký phấn đầy mặt, cũng độc ác đi, nhưng lương tâm vẫn còn một chút dạng hiền, không ác bằng hai người kia. IQ 105/200. Thích Jun!

(*3) _Đỗ Thanh Tú ( Luvs): 17 tuổi, thường thích những đồ hiệu, trang sức đắc tiền, mặt dày không ai bằng, tiêu tiền như tiêu nước, độc ác nhất nhóm, bạn thân hai ả kia. IQ 91/200. Thích Pin!

__ __ __

- Cái gì? Cô không biết tôi là con gái của... – Mun không thể tin nổi, bộ cô ta không biết mình là con gái tập đoàn hùng mạnh hay sao mà hóng hách quá vậy.

- Tụi mình đang giả dạng đó – Shin sợ bị lộ, rất nhanh chóng bịt miệng Mun lại và nói nhỏ vào tai Mun.

- Ờ tao quên – Mun gãi đầu cười hìhì, suýt nữa là tiêu rồi - Tao không chấp những loại như tụi bây – Sau đó Mun quay qua ba ả ta tỏ vẻ thách thức rồi kéo cả tay Shin với Ry đi tới phòng hiệu trưởng.

Khi ba đứa kia đã khuất bóng, một trong những đứa họ bà tên tám lên tiếng phản bát.

- Chị hai! Con nhỏ đó dám thách thức chị kìa, sao chị không cho nó một bài học?

- Đúng đó, chị phải dạy cho nó nhớ đời.

- Nhất định chị không được cho nó thanh thản trong ngôi trường này.

- Đánh nó đi chị!

Một đứa đã nói, sau đó là kéo dài một bày tụi con gái hay đi theo chị hai trong trường nói xấu về tụi nó một loạt.

- Tụi bây cứ yên tâm, tao đây nhất định không dễ buông tha cho chúng nó đâu, tụi bây cứ ngồi yên đó chờ đi, rồi sẽ biết kế hoạch của tao là gì – JuRy tự tin mỉm cười tà ác, lớn giọng tuyên bố với lũ con gái cộng vài thằng con trai hiếu kì chuyện gì đang xảy ra.

__ __ __

Rầm...

Từ đâu ngay phòng hiệu trưởng phát ra tiếng động lớn, hình như là tiếng cửa sắp gẫy?

- Đứa nào hỗn láo thế? Không biết gõ cửa thể hiện phép lịch sự à? – Ông hiệu trưởng tầm 55 tuổi đang ngồi xem sổ sách, cũng bị tiếng động mạnh này làm cho giật mình, những sổ sách trên tay đều bị rơi lả chả xuống đất cho hết. Tay ông ấy bây giờ vẫn còn đang cầm không khí.

- Đứa này đây! / Hey! Chúc hiệu trưởng buổi sáng tốt lành – Mun và Shin lại không ai bảo ai, lên tiếng cùng nhau.

- Chào ba tiểu thư, xin thứ lỗi vì hành động khi nảy – Hiệu trưởng đã tinh mắt nhận ra ba vị tiểu thư mặc dù ba người đó có mang kính, lập tức đứng thẳng người trang nghiêm, cúi đầu 45 độ chào!

- Vâng! Không có gì đâu, chuyện nhỏ thôi mà – Shin vui tính vẫy tay cho qua, không tính toán làm gì những chuyện nhỏ nhặt.

- Vậy cho hỏi...lớp tụi tôi ở đâu vậy? – Nảy giờ chạy bộ sắp rã chân, Mun hối thúc hỏi lớp học để nhanh chóng về lớp và tìm chỗ ngồi để cho an phận cái chân.

- Là 11A1 ạ! – Hiệu trưởng vẫn cúi đầu trả lời, tỏ vẻ tôn kính người phía trước.

- Nhớ giấu thân phận.

Trước khi ra khỏi nơi cao quý của hiệu trưởng, nó không quên bỏ lại một câu.

- Vâng! – Ông hiệu trưởng không những không run sợ mà vẻ mặt lại rất bình thản. Không phải là ông không sợ nó, chỉ là ông đã làm vệ sĩ thân cận bên nó đã rất lâu rồi, tiếp xúc tính cách của nó cũng khá nhiều nên ông chả có vẻ gì là sợ.

Ông thở dài chán nản khum người xuống lụm tất cả giấy tờ khi nảy mình đã làm rơi ra, sau bao nhiêu năm tính tình nó vẫn không thay đổi tí nào!

Đứng trước lớp 11A1. Ba tụi nó cứ nhìn chằm chằm bà cô giáo đang giảng bài hăng say, miệng giảng mà không lúc nào ngừng nghỉ, cảm thấy như có ai đó nhìn mình, giáo viên liền xoay sang hướng mà bà cảm thấy kì lạ nhất.

- Oh? Các em là học sinh mới?

Tất cả học sinh vẫn chăm chú nhìn lên bảng, bất chợt thấy cô giáo dừng lại nhìn đi đâu đó, học sinh tất nhiên nhiều chuyện cũng nhìn theo ánh mắt giáo viên!

- Đúng rồi cô – Shin mỉm cười thật tươi với bà cô, tuy có đeo mắt kính tròng dày nhưng nụ cười của Shin...vẫn làm cô thấy thật dễ thương.

- Được rồi, các em vào đi – Cô Trà dạy môn Ngữ Văn và cũng là người giáo viên duy nhất biết về thân thế thật của tụi nó, nở nụ cười tự nhiên với cả ba.

Ba đứa bước vào lớp liền nghe tiếng "ồ". Chữ ồ ở đây không phải vì chúng nó xấu hay đẹp, mà ồ vì tại sao đã qua học kì II vẫn có học sinh chuyển vào, điều này trong ngôi trường quý tộc nổi tiếng giàu có này sẽ không bao giờ chấp nhận, dù những người khác có đưa tiền bao nhiêu đi nữa, ông hiệu trưởng sẽ không lấy.

- Các em có thể giới thiệu về bản thân? – Thấy tụi nó im lặng khá lâu, cô Trà lên tiếng nói.

- Hi, tui là Hoàng Trần Thiên Kim, cứ gọi Shin là được – Shin nhí nha nhí nhảnh giới thiệu đầu tiên, còn giơ hai ngón tay tạo dáng khiến cho vài bạn gái phía dưới cười tủm tỉm.

- Mình là nguyễn Gia Hân cute, cứ tự nhiên gọi mình là Mun cute – Mun cũng tạo dáng, lấy tay làm hình trái tim cộng thêm lè lưỡi vô cùng đáng yêu càng làm cho các bạn gái khi nảy muốn cười phá lên mà không được, lấy tay bịt miệng để nín cười.

- Phan Nguyễn Hàn Băng, Ry – Tất cả cả lớp đang chăm chú lắng nghe, tới phiên nó giới thiệu, ai ai cũng há hốc mồm vì giọng của nó.

- Rồi rồi, có ai muốn hỏi ba bạn ấy điều gì không? – Cô Trà thấy Ry-Shin-Mun đã xong phần giới thiệu, lần này tới hỏi cả lớp.

Vừa dứt câu, rất nhiều cánh tay dơ lên.

- Mời em – Cô chỉ tay vào phía một bạn gái xinh xắn bàn hai.

- Cho hỏi, ba bạn là con gái tập đoàn nào?

- Không tập đoàn – Nó chán nản trả lời, biết thế nào chúng nó cũng hỏi câu nàu, đúng là lũ nhà giàu luôn luôn chỉ muốn kết bạn với lũ nhà giàu.

- Sao? Vậy sao tụi bây có thể vào đây, cả cái lớp hạng A này nữa – Cô bạn nghe được câu trả lời không vừa ý, thế là đã đổi sang cách xưng hô. Người thì đẹp nhưng tâm hồn thì thói!

- Nhận học bổng! Các người đã hỏi hết chưa? – Mun bực bội nói nhanh vì cảm thấy cái chân của mình hiện tại thật khổ, chưa kịp nghỉ ngơi đã gặp cái lũ bám hơi ba mẹ mà còn bầy đặt lên mặt.

Có nhiều đứa hiếu kì cứ ồ ồ ồ hoài, làm như bị cà lâm giai đoạn cuối không bằng, hay lần đầu tiên gặp người có hoàn cảnh như vậy, hay là đang tập cà lâm để đoạt chức giải hội cà lâm năm nay?

- Xong hết rồi đúng không? – Cô Trà thấy không còn cánh tay nào nữa, định kêu chúng nó ề chỗ, bỗng nhiên thấy một cánh tay dơ cao lên - À! Còn một bạn, mời em.

- Xin hỏi bạn Ry, bạn là Trần Nguyễn Hàn Băng phải không? – Jun lúc nảy ngủ cứ mơ mơ màng màng, nghe đâu tên Hàn Băng, liền lật đật đứng dậy hỏi.

Cái lớp hám trai nghe được giọng của hotboy, lại ngạc nhiên quay xuống bàn cuối nhìn Trần Nguyễn Hoàn Bảo.

- Xin lỗi, tôi là Phan Nguyễn Hàn Băng chứ không phải tên vừa rồi – Ánh mắt nó mỗi lúc càng lạnh băng, tại sao lại hỏi nó phải họ Trần không? Người này rốt cuộc là ai?

- Vậy thành thật xin lỗi – Anh ngại ngùng nó rồi ngồi xuống chỗ mình.

“Chắc chỉ là trùng tên đệm và tên của em mình thôi, rõ ràng đâu phải họ Trần, đó là họ Phan mà”

- Hôm nay là ngày đầu tiên các em nhập học, các em có thể tự chọn chỗ ngồi.

Thật cái lớp này, chỉ còn duy nhất ba chỗ trống kế ba hotboy, thế là Mun chọn bừa kế bên Pin, Shin ngó nhìn hai chỗ trống còn lại, thấy khuôn mặt ai đó lạnh băng nên định nhường chỗ đó cho Băng là hợp nhất, vậy là ẻm ngồi kế bên Jun. Ry sau khi thấy tụi nó chọn chỗ xong xuôi, nó cũng từ từ bước lại chỗ trống còn sót lại duy nhất.

Trần Ngọc Ly cũng học lớp này, khi thấy anh đứng lên hỏi tên đứa em bị thất lạc của mình thì Ly cũng sững sốt, tự hỏi tại sao anh lại hỏi như vậy, chẳng lẽ có người học Trần tên Băng thật à? Cuối cùng...Ly lại thở phào nhẹ nhàng khi đó không phải là họ Trần mà là họ Phan.

Phần còn lại, có vài bạn gái trong lớp rất có thiện cảm với tụi nó mặc dù cả ba tụi nó nghèo rớt mùng tơi, nhất là những bạn gái khi nảy mím môi tủm tỉm cười!

__ __ __

Mình vừa đổi tên nhân vật anh hai thất lạc của Ry nha!

Trần Minh Trí -> Trần Nguyễn Hoàn Bảo
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 4: Kích động


<b>#Cách xưng hô các nhân vật</b><b>
_Lãnh Phong: <b>Win/ hắn</b><b>
<b>

</b><b>
<b>_</b>Phan Nguyễn Hàn Băng: <b>Ry/ nó</b><b>
<b>

</b><b>
_Trần Nguyễn Hoàn Bảo: <b>Jun/ anh</b><b>
<b>

</b><b>
_Hoàng Trần Thiên Kim: <b>Shin/ cô</b><b>
<b>

</b><b>
_Nguyễn Tuấn Anh: <b>Pin/ cậu</b><b>
<b>

</b><b>
_Nguyễn Gia Hân: <b>Mun/ nhỏ</b><b>
_Trần Ngọc Ly: <b>Lyly/ cô ta/ ả</b><b>
<b>

</b><b>
<b>#Sơ lược chỗ ngồi</b><b>
<b>

</b><b>
____ ____.. ____ ____.. ____ ____.. ____ ____

____ ____.. ____ ____.. ____ ____.. ____ ____

____ ____.. ____ ____.. ____ ____.. ____ ____

____ Lyly.. Pin Mun.. ____ ____.. ____ ____

Win Ry .. Shin Jun.. ____ ____.. ____ ____

<b>.....</b>

- Làm quen nha bạn cùng bàn – Mun ngồi ngay cạnh Pin, cười sao cho thật thân thiện quay mặt sang nhìn thẳng vào cậu.

- Xin lỗi, tính tôi vốn không kết bạn với mấy người học dốt – Pin thoáng liếc sang tay Mun, mặt bàn, ngăn bàn của nhỏ nhưng không tài nào thấy được cặp táp đâu, cứ ngỡ là học sinh cá biệt.

- Hửm? – Như không hiểu ý của bạn cùng bàn, Mun ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cậu không chút ngại ngùng dù đang tiếp xúc với vẻ đẹp phú quý được trời ban cho của Pin.

- Còn giả bộ ngây thơ trước mặt tôi à? Muốn tiếp xúc với người đẹp trai như tôi thì nói đại đi, không cần làm bộ làm tịch – Pin cứ cho rằng nhỏ đang cố ý dùng những hành động thỏ con trắng ngơ ngác này để quyến rũ mình, không nghĩ gì cho đúng đắn, liền phản chiếu ánh mắt khinh thường lên người Mun.

WTF?

- Ê này cậu kia, vì tôi nể cậu là bạn kế bên nên mới kết bạn với cậu nhá! Chứ đừng có mơ tưởng là tôi đang yêu thầm cậu đấy, tôi thấy là cậu có tinh thần tự sướng hơi cao rồi. Thử về nhà tự mình soi gương lại xem, để rồi coi, cậu thấy mình đẹp ở chỗ nào – Sau vài giây ngu đần, dần dần nhỏ cũng hiểu rốt cuộc là đang có vấn đề gì đã diễn ra tại nơi đây. Không tiếp tục để người ta sỉ nhục mình, Mun không khí phách đã nhào tới cướp mất lời của cái tên vừa rồi.

- Cô mới đúng là người nên về xem lại tính cách của mình, thầy cô đã dạy gì, nói gì...tất cả...cô đều không nhớ sao? – Pin nói mập mờ trong lời nói không hiểu nghĩa rõ ràng.

- Giề? – Mun bất mãn lắc đầu - Muốn nói gì thì nói đại đi, đừng có ngập ngừng như vậy? Thật chẳng đáng mặt đàn ông tẹo nào.

- Ý tôi là...tôi chưa từng bao giờ gặp người con gái mất nết như cô, ngay cả phép tắt cũng không có, lại đi cắt lời người khác khi nói chuyện.

- Thôi nha cái tên tự cao kia, tôi bây giờ thật sự muốn cắn cậu năm phát mới hã dạ, tôi còn muốn quấu cậu thương tích đầy mình nữa kìa, chứ đừng có ở đó mà lên mặt dạy đời tôi cái này cái nọ, tự tôi hiểu, không cần ai nói.

- Hy vọng là cô có thể tự mình hiểu – Cậu khinh khỉnh liếc nhỏ vài cái, sau đó mới không thèm nhìn Mun nửa cái nữa.

- Aaahhh! CÁI TÊN ÔN THẦN CHẾT TIỆT NÀY, CẬU BIẾN CHO TÔI – Nhỏ dường như bị chọc trúng điểm yếu, trái boom trong người hình như đã đạt tới cực điểm, nổ...BÙM.

- CÔ BẢO AI LÀ TÊN ÔN THẦN HẢ CON NHỎ XẤU XÍ KIA – Lúc đầu, cậu cũng thấy con nhỏ xinh xinh, ai ngờ suy nghĩ chỉ vừa mới thoáng qua lại bị Mun dẫm bẹp dí lên, thế là cũng bùng phát theo luôn.

- Tôi nói anh đó thằng cha tài lanh tài lẹt – Không để mình bị thua một cách thảm hại dưới tay cái đứa hóng hách không ra gì, dù ức vì bị chê vẻ đẹp thuần khiết đang ẩn nấp trong chiếc mắt kính dày, cố gương cổ lên mà cãi.

- Lanh lẹt cái đầu bà cô, còn cô là thứ hám trai – Pin cũng thuộc vào dạng nóng tính giống Mun. Như nhau cả thôi!

- Đồ con khỉ – Nhìn thấy mặt cậu nhăn nhó khi tức giận, liền ngay lên tưởng đến hình ảnh kêu chí choé của con những con đu cây qua lại.

- Đồ điên!

- Khùng – Một từ duy nhất thôi.

- Mát mát.

- Tưng tửng.

-......

-......

- Vợ thấy chồng với cậu bạn kế bên khá hợp nhau đấy – Shin đã làm quen với Jun từ mười chín kiếp tổ tông nào rồi, ấy mà ở bàn phía trên của bọn họ đã lâu như vậy còn chưa biết tên của nhau, hơn nữa, họ đang chơi trò gì vậy nhỉ? Chửi nhau à?

- Mày /cậu – Pin và nhỏ không đồng cùng quay xuống bàn phía dưới liếc mắt, nghiếng răng ken két.

- Thấy chưa, tao đã bảo là rất hợp rồi mà – Anh cười tươi rối đánh mấy cái cực mạnh vào lưng cậu, có thể khiến phụt máu từ trong miệng ra tức thì?

- Sao anh dám nhái theo tôi hả? – Mun thẹn quá hoá giận, trút tất cả lên trên đầu Pin.

- Nhái theo? Thật nực cười – Cậu cười nửa miệng, lấy tay vỗ bốp vào đầu nhỏ một cái, hành động này...rất giống những cặp đôi ciu ciu ciu.

- Ai cho bàn tay của anh đụng dô người tôi, đúng là người b**n th** có trình độ – Mun cũng không ngoại lệ, lấy chân mình thẳng tiến vào chân cậu, còn ráng đè chân thật nặng vào. Chắc nếu là các cô nàng ẻo lả yếu như cọng búng thiu thì sau khi về nhà phải đi nằm viện luôn ấy chứ.

- Đauuu – Pin đau đớn hét lớn, theo tiếng la này, có thể...vài lớp bên cạnh nghe được, mặc dù là trường quý tộc có cách âm nha!

Tất nhiên, cả chục học sinh thêm bà giáo viên không hề nhiều chuyện này ngó xuống địa điểm phát ra tiếng động để xem, có gì hot xíu nữa truyền tay nghe sang các lớp khác.

- Cô sao lại dám... – Nói hiêng ngang giữa chừng, như cảm nhận được rất nhiều ánh mắt con nai vàng ngơ ngác, cậu dừng mọi hành động, chỉ chừa lại đôi mắt liếc toàn bộ học sinh và...quát - NHÌN GÌ HẢ? LO HỌC BÀI ĐI.

Hehe, rất nghe lời hotboy nhá, quay lên liền, không dám nhìn xuống dù chỉ nửa con mắt.

- Ê này, cậu với Mun là con gái với nhau mà, sao lại gọi Mun là chồng? – Ngừng một chút, Jun lại nói - Sao cậu không thử gọi mình là chồng một lần nhỉ? – Ánh mắt long lanh như cún con, y như là đang chờ đợi một thứ gì đó thật kì diệu sẽ diễn ra.

- Phụt...haahah – Pin cộng Mun nghe được câu này liền phì cười, cũng chẳng còn tâm trạng đâu cãi vả với nhau như hồi nảy nữa.

- Cho mình hỏi một câu – Shin lúc đầu thì đỏ mắt tía tai, sau thì đã giữ được bình tĩnh, quả quyết muốn điều tra.

- Ừm, cứ tự nhiên.

- Từ sáng đến giờ, cậu đã uống thuốc chưa? – Cô ghé sát gần tai anh thì thầm, hai ông bà phía trên cũng tám không kém, xít lại gần...vỉnh tai lên thật to để nghe rõ mồn một từng chữ.

-..... – Jun ngồi thừ đóng băng tại chỗ, khuôn mặt mếu máo như chỉ cần đọng nhẹ một cái thôi, sẽ vỡ tanh bành từng mảnh nhỏ li ti.

- Đã uống thuốc chưa hả cậu bạn ngồi kế bên Shin – Mun nín cười trông thật khổ sở, quay qua nhìn Pin lặp lại câu vừa rồi vì không thấy ai trả lời.

- Sáng giờ chưa uống viên thuốc nào hết – Cậu cũng đâu phải dạng vừa, phải đóng kịch theo luôn chứ, thế là Pin nhại lại giọng anh trả lời câu hỏi vừa rồi của nhỏ.

- Vậy thuốc đâu mau lấy ra uống đi – Nhân cơ hội có một không hai, Mun sẽ trả đũa cậu trong vở kịch mới được.

- Chưa đi mua thuốc.

- Thế cậu đã từng xuống bệnh viện khám lần nào chưa?

- Chưa một lần nào hết.

- Cậu tốt nhất nên đi xuống TK3.

- Đủ rồi đó hai người kia – Jun nói gần như gầm lên, chặn miệng cả hai ông bà tám, đúng là sỉ nhục đời người.

- Hì...hai người đó chỉ đùa thôi mà – Shin cười híp mắt, nói giúp cho hai người họ.

.....

- Đổi chỗ? – Nó hỏi hắn, ý là muốn đổi chỗ nào phía trong không thích phía ngoài.

-..... – Hắn đâu có ngu mà không nhận ra hàm ý bên trong, im lặng chỉ vì...hắn không thích nói chuyện với con gái.

Thấy Win im lìm, nó cũng có dư hơi sức đâu mà năn nỉ "đổi chỗ đi", "xin luôn đó". Tuyệt đối không dư hơi sức. Ry ngồi đó, chóng tay lên càm nhìn lên phía bục giảng. Hôm nay nó không mang theo điện thoại, laptop, thậm chí là mp3. Chỉ là nó muốn đổi chỗ vào bên trong để ngắm cảnh từ phía cửa sổ thôi, ấy mà thật khổ thân hắn lại không đồng ý, đành ngồi đây ngắm giáo viên giảng bài.

- Bạn tên Ry phải không? Làm quen nha – Lyly ở bàn trên nó, có ý muốn làm quen. Những sự việc từ Jun hỏi Shin "sao không gọi mình là chồng" đến hành động cô thân mật ghé sát tai tỏ vẻ thân thiết với anh. Một phần trong việc làm quen này là "cố gắng làm sao làm bạn thật thân với nó để sau này tiện việc sai khiến", phần còn lại...cô ta muốn biết về quá khứ của nó, biết sự thật về cái tên Phan Nguyễn Hàn Băng. Bởi cô ta không tin trên đời này lắm việc trùng hợp và cũng bởi vì...cô chị cùng cha khác mẹ của Lyly cũng có tên đệm và tên tương tự như thế.

Nó thoáng liếc khuôn mặt son phấn của cô ta, trước tiên là kích động, mở to đôi mắt ra mà nhìn chằm chằm vào mặt ả, sau lại tự nhủ trong lòng "chắc là giống nhau thôi".

- Mình là Trần Ngọc... – Cô ta nghĩ nó không thích nói nhiều, tự mình nói tên giới thiệu.

- Không quan tâm! – Nó phủ phàng buông ra một câu, khẽ rũ mi mắt xuống...ngủ.

"Con nhỏ chểt tiệt"

__ __ __

Tùng...tùng...tùng...

Hai tiết đầu trôi qua nhanh chóng, tự khắc không ai kêu nó sẽ bật dậy.

- Ry ơi! Chúng ta đi ăn nào, tao đói quá đi – Shin buồn não ôm cái bụng, chạy lại phía nó.

- Tao cũng đói.

- Đi – Nó đứng dậy, chuẩn bị đi thẳng ra ngoài cửa lớp.

- Mấy cậu định đi xuống căn tin sao? Tụi mình cũng vậy nè, xuống chung luôn đi – Anh đứng gần Pin, hỏi.

- Ok!

Gần đi tới cửa, lại bị một giọng nói khác làm cho bước chân sáu người phải dừng lại.

- Anh Jun, anh định đi đâu vậy? – Đó là giọng của Lyly.

"Jun? Lại trùng hợp" – Nó khẽ cười đểu nhưng khuôn mặt thoáng nét buồn.

- Xuống căn tin em!

- Em đi theo với.

- Ừ – Anh ừ một tiếng rồi không thèm nếm xỉa gì tới cô ta nữa, mà cô ta vẫn mặt dày, bám cánh tay ủa Jun cho bằng được.

- Oa...Bộ ba hotboy cùng nhau xuống căn tin luôn kìa!

- Có cả hot girl Ngọc Ly nữa.

- Hôm nay sẽ là một ngày nắng đẹp.

- Ủa mà ba con nhỏ kế bên là ai vậy?

- Ai biết đâu, chắc là mấy đứa chuyên ăn bám thôi.

Từ sáu người chuyển thành bảy người. Từ khi bước chân xuống đây, những tiếng xì xào xôn xao cứ lớn dần, có lẽ sẽ không nhỏ lại được. Tuy là bây giờ căn tin rất đông nhưng vì là trường quý tộc nên còn khá là nhiều bàn ghế. Tìm một cái bàn trong phía khuất để khỏi ai thấy.

- Sẵn tiện chúng ta là bạn cùng lớp, giới thiệu tên của nhau đi nha! – Anh nhiệt tình nói ra ý kiến của riêng mình.

- Nguyễn Tuấn Anh, Pin – Cậu không muốn dài dòng, nói làm sao cho ngắn gọn nhất.

- Lãnh Phong, Win – Mắt lạnh, mặt lạnh, giọng lạnh, nói chung toàn thân hắn chả có gì gọi là nóng.

- Nguyễn Ngọc Ly, gọi mình là lyly cho thân – Lyly nở nụ cười tươi, che đi sự gian xảo, độc ác trên khuôn mặt đó.

Nó hơi mở to mắt, nhưng sau vẫn trấn an mình.

- Trần Nguyễn Hoàn Bảo, Jun.

Đùng!!!

Như tiếng sét đánh ngang tai, mắt nó giựt giựt vài cái, lại dùng cách cũ, trấn an chính mình.

- Cho hỏi, hai người cùng lớp mà sao lại gọi anh em – Mun nảy giờ tò mò câu này nhất, lựa chọn thời điểm thích hợp để nói.

- À! Ngọc Ly là em cùng cha khác mẹ của mình – Jun cũng không giấu gì, thẳng thừng nói ra, dù sao nguyên trường ai cũng đã biết hết rồi.

- Thế gia đình cậu chỉ có hai người thôi? – Cô không ngoại lệ, rất tò mò chuyện gia đình người ta.

- Không phải, mình còn có đứa em song sinh bị...

- Anh Jun, anh không nên nói quá nhiều chuyện gia đình cho người ngoài nghe – Vừa nói, cô ta vừa liếc ánh mắt căm giận vào Shin.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 5: Quá ra em đã không còn quan trọng trong anh nữa rồi


“Ơ hơhơ, sao cậu ấy lại nhìn mình như cái kiểu thù kiếp ngàn năm vậy?”

Shin là thuộc vào loại người hay để ý biểu cảm trên khuôn mặt người khác, dĩ nhiên...cái ánh mắt chẳng có tí gì thiện cảm của Lyly cũng được thu hồi vào tầm nhìn của cô.

- Thôi thôi được rồi, mấy cậu ăn uống gì? Mình đi mua – Như cảm nhận được không khí bị trầm xuống, Jun nhanh nhẹn hỏi ý kiến từng người.

- À, cậu mua cho mình...

- Anh Jun, mua dùm em ly nước dâu nha! – Thấy Shin nói lấp la lấp lơ giữa chừng, không chừa cơ hội cho cô nói hết câu, ả đã ôm chặt kín cánh tay anh mà chen vào họng Shin tranh giành địa vị như sợ ai đó cướp mất cái gì của mình.

- À...ừm...mình nước...

- Với một phần sanwich nha anh – Lại một lần nữa cắt đứt câu nói lấp lửng của Shin, đây không phải là vô tình, mà chính là cố tình. Chắc chắn ai cũng tưởng cô ta vô tình thôi bởi vì cô ta đang đóng kịch quá hay, quá chuẩn để được vào nghề diễn viên trong tương lai sau này. Một phần là giọng Shin quá nhỏ, Lyly sẽ chiếm được ưu thế này nếu giả bộ không nghe được giọng tí tẹo đó và chen ngang vào giữa, sẽ khiến người khác nghĩ là không cố tình.

- Mình nước cam với hamburger loại nhỏ, cám ơn – Mun vừa nói xong lại quay ra liếc Pin, tiếp tục bêu xấu nhau.

- capuchino, nước chanh và hai phần cơm trứng – Nó lạnh giọng, nói làm sao cho ngắn gọn nhất. Hiển nhiên, nó gọi nhiều như vậy không phải là để một mình nó xơi, mà là cho con bạn thân "Shin" xơi.

Ry nhận ra sự cố tình khi nhìn vào đôi mắt to tròn trong veo nhưng đầy mưu mô của Lyly. Nếu là người thường thì ai cũng sẽ nhận ra, tuy giọng ả thì ngọt xớt luôn đó, nhưng hãy thử nhìn vào mắt ả một lần thử xem, coi sẽ thấy những gì? Sự căm ghét và ghen tức? Và xin chắc chắn 9/10 sẽ không ai biết vẫn còn một người nữa phát hiện ra điều đó, chính là Win.

- Cafê đen – Hắn có lẽ là người lạnh lùng hơn nó một chút xíu, chỉ một chút xíu nhỏ thôi.

- Còn tao... – Pin hé miệng ra chuẩn bị nói những thứ mình đang muốn ăn và uống.

- Mày không cần phải nói gì đâu Pin, mày sẽ đi theo tao rinh đồ ăn về – Anh lé ánh mắt sắc bén nhanh miệng cắt đứt di câu nói trọn vẹn của ai đó.

- What the? Vậy còn thằng Win? Bỏ nó cho ai? – Cậu chỉ thẳng tay vào khuôn mặt điển trai không tì vết của hắn, bức xúc phản bát.

- Để nó đây cho nó ngắm gái đi – Jun cười cười, nhưng tuyệt nhiên ánh mắt khựng lại khi nhìn qua Shin, sau đó anh thay đổi thái độ 360 độ liếc về phía Win, còn có vài tia hâm doạ như ý bảo "Ngắm ai cũng được, ngoại trừ Shin ra!".

Jun, Pin đã đồng loạt kéo nhau xuống quầy bán thức ăn, cùng nhau mua những thứ mình đang cần.

- Mày gọi gì nhiều đồ ăn vậy Ry? Thường ngày tao thấy mày ăn ít lắm mà? – Mun chẳng hiểu hôm nay nó có bị con ma đói nào nhập không mà gọi lắm thế nhỉ?

- Tao với con Shin – Miệng thì thản nhiên trả lời, còn mắt thì cứ dán dính vào màn hình cảm ứng, còn tay thì sao? Bấm lia lịa vào điện thoại chứ còn gì nữa.

- Trùi ui, yêu mày quá Ry ơi – Cô tí ta tí tởn cười híp cả mắt, định nhào lại ôm chằm lấy nó và mang theo một suy nghĩ "Mày cứ bấm điện thoại tao đi Ry, hư màn hình điện thoại gì cũng được, tao chiều hết, trùi ui, yêu chết đi được ý".

- Đờ mờ, yêu yêu cái gì mà yêu, còn muốn ôm ôm ấp ấp nữa hả? Có phải mày muốn quyết định ly thân đúng không? – Mun có vẻ là người hơi nói tục một xíu, và xin chắc rằng, Mun sẽ không bao giờ chửi thẳng ra mà chỉ nói tắc ra vẻ văn minh thôi. Nhỏ còn giả bộ lấy tay quẹt quẹt nước mắt mặc dù trên viền mắt chả có gì gọi là nước?

- Hai người đang yêu nhau hả? Chẳng lẽ hai người là LES – Lyly nảy giờ như tức muốn hộc máu vì nó dám cản trở kế hoạch bỏ đói Shin của ả. Nhưng nghe tới cái gì mà yêu yêu, rồi ly thân, ả ta mới mừng thầm trong bụng bởi Lyly lại nghĩ theo chiều hướng kì quái.

- LES CÁI ĐẦU CẬU – Nhỏ điên người hét lên vì bị nói les, vậy mà cô ta còn cố tình nhấn mạnh cái chữ xúc phạm kia nữa chứ, không điên mới là lạ.

- Không les thì tại sao lại nói nhau là người yêu – Ả ta mặt vô số tội, mặt ngơ ngác, ngây ngô như đứa con nít chưa hiểu biết gì, đúng là diễn xuất quá đạt, có thể đi đóng vai phản diễn á.

- Cậu chưa bao giờ nghe lúc nhỏ có thể chơi trò chơi vợ chồng với nhau hả? – Shin thì điềm đạm hơn Mun nhiều, nhẹ giọng từ từ phân giải.

- Cái đó là trò chơi lúc nhỏ, thế bây giờ cậu và cậu ấy đã lớn hết rồi, gọi như vậy thì có hơi kì cục đó, thay đổi cách xưng hô đi là vừa – Cô ta hai tay khoanh trên bàn, ra vẻ như là...là gì nhỉ? À, là chị lớp trên dạy bảo các em lớp dưới.

- ĐÃ LÀ THÓI QUEN RỒI – Thật sự là không thể nhịn loại người này được nữa rồi - Chuyện người ta thì mặc xác người ta, cần gì phải quan tâm lắm thế hả? Con gái thì phải biết giữ mồm giữ miệng, cần gì phải quan tâm chuyện nhà người khác, thật là lắm chuyện mà!

- Có chuyện gì mà la hét ầm ĩ thế? – Jun và Pin mỗi người bưng một khay thức ăn mang lại bàn.

- Anh...anh Jun ơi! Oà..... – Cô ta ức lắm, định chửi lại luôn ấy chứ, nhưng thật may, mắt cô ta đã nhìn thấy Jun đang đi lại phía này, liền nuốt cục tức to tang bang xuống dưới bụng, nhào lại phía anh, chôn mặt vào trong bờ ngực anh. Nhưng hãy nhìn kĩ lại đi, khoé miệng cô ta khẽ nhếch lên như đã hài lòng.

- Sao vậy Lyly, đã xảy ra chuyện gì? Ai dám ăn h**p em của anh? – Anh đặt khay xuống bàn, xoay người vỗ về lưng của Lyly.

“Quan tâm lo lắng như thế? Em của anh luôn sao? Thế chắc anh đã không cần đứa em này nữa rồi” – Trong thâm tâm nó nở một nụ cười chua chát, cảm thấy mất mát thứ gì đó, còn bên ngoài thì...vẫn như vậy, lạnh giá như băng ngàn năm, khuôn mặt mỗi lúc càng đen hơn.

- Là...Mun với Shin...đã chửi em, còn...lớn tiếng với em nữa...oà.. – Cô ta áp mặt vào ngực anh mà khóc, khóc như đứa trẻ lên bốn tuổi bị các bạn trong lớp dành kẹo.

- CÁI GÌ? CÔ ĐANG BỊA ĐẶT HẢ? CON SHIN NÓ CÓ LÀM GÌ MÀ LẠI LÔI NÓ DÔ, ĐỜ MỜ...ĐỒ HAI MẶT GIẢ TẠO, #%$*¥+€%^#•₫ – Nhỏ đứng bật dậy, nói gần như là hét cho cả cái căn tin này nghe. Những tiếng xầm xì, xì xào bắt đầu vang lên.

- Thôi được rồi Mun, đừng la hét nữa, người ta nhìn kìa – Cô cố gắng đè vai con bạn nhồi vào chiếc ghế nhưng không tài nào nhỏ chịu ngồi xuống.

- Mày đó, dễ dãi quá rồi bị người ta đỗ oan cũng ngồi yên một chỗ, đíu biết đứng lên chửi nó à? – Lần này, Mun quay qua nhỏ bạn chỉ trích.

- Không sao đâu mà, chỉ là hiểu lầm nhỏ, bỏ qua đi – Shin những không tức, ngược lại, cô lại rất nhỏ nhẹ khuyên giải.

*Chát*

- Mày...mày đừng làm bộ nói này nói nọ, có phải mày đang muốn quyến rũ anh Jun của tao không hả? – Ả ta muốn điên lên khi thấy Shin không hề bực tức hay một câu chửi th* t*c nào.

Lực tán của cô ta rất mạnh, một bên mặt bị nghiêng qua một phía, có rõ năm dấu tay trên má, thậm chí, khoé miệng còn rỉ ra một ít máu.

- Cô...cô dám tán bạn tôi HẢ? – Nhỏ trợn tròn mắt không thể tin nổi, chẳng lẽ tính cách cô ta cầm thú tới vậy, hở cái là động tay động chân?

- Hai tụi bây tránh ra – Nó nảy giờ ngắm nghía màn cãi lộn này đủ lắm rồi, không thể tiếp tục ngồi trơ trơ ra đó nhìn bạn của mình bị đánh như vậy.

*Chát*

Hai tụi nó vừa lùi xuống vài bước, nó đã tán một phát mạnh gấp đôi lần nảy mà Lyly đã ra tay.

- Mày...làm gì...Áaaaa!

Không để ả ta nói hết, nó lấy tay nắm mạnh chùm tóc dài đang buông xoã của ả, nắm rất chặt, như muốn đứt hết tất cả chùm tóc đó.

- Thứ nhất: Dám đụng đến bạn tôi.

*Chát*

- Thứ hai: Dám giành mọi thứ của tôi.

*Chát chát*

Hai tiếng tát liên tiếp vang dội cả căn tin.

- Và cuối cùng: Cô nợ tôi một thứ rất quan trọng, mà ngay cái mạng của cô cũng không trả được.

Cái cuối cùng không phải là tát. Nó kéo tóc cô ta lại gần mình rồi dồn chưa tới phân nữa sức lực vào chân, sau đó đá vào lưng ả bay xa gần 3 mét.

*Chát*

Lại là cái tiếng chết tiệt đó, chủ nhân của cái tát đó không ai khác chính là...Jun.

- Cậu là con rắn độc – Jun đỡ Lyly ngồi dậy, phun ra từ cuối cùng rồi bước đi ra khỏi căn tin.

- Hahhaha.. – Phút chốc nó lại cười, một nụ cười chua chát. Hiện giờ nó rất muốn khóc, không hiểu sao nước mắt của nó không thể lăn xuống được. Cứ thế, nó khuỵ xuống đất cười như điên như dại.

"Quá ra em đã không còn quan trọng trong anh nữa rồi".

- Ry, mày bình tĩnh lại đi, đừng làm tao sợ, chỉ là ảnh không nhận ra mày thôi! – Shin với Mun đồng loạt rơi nước mắt. Câu chuyện về quá khứ của nó không phải là hai tụi nó không biết, thật sự là rất đau lòng khi bị chính anh ruột mình buông một từ phủ phàng như vậy.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 6: Nếu tôi trả lời, cậu sẽ làm gì tiếp theo?


Hắn ngồi đó nhâm nhi ly caffe đen, liếc ánh mắt nhàn nhạt vô vị nhìn sang hướng nó vẫn ngồi đó cười không ngừng nghỉ.

Cười ra tiếng không phải lúc nào cũng mang theo ý nghĩa là người đó đang vui, đôi lúc vì người đó bị trấn loạn điên điên khùng khùng nên mới như vậy. Và còn một loại nữa chính là cười trong đau khổ, có lẽ do quá đau nên không thể khóc, thậm chí là không thể hét lên mà chỉ có thể cười để xoá đi cái vết thương ấy.

- Hai người đang nói gì vậy? Sao lại nói Jun chỉ là không nhận ra? – Pin nảy giờ không có di chuyển bước chân đi theo anh với Lyly, tình cờ nghe được câu nói của tụi nó.

- Không liên quan đến anh đâu, đừng có chỏ mỏ vào – Mun thoáng cau mày, lấy tay đỡ nó đứng dậy - Shin! Phụ tao một tay đưa nó ra xe trở về nhà.

- Được! – Không để nhỏ lặp lại câu nói lần hai, cô nhanh chóng đứng dậy đỡ nó bước đi.

__ __ __

- Mày đã ổn định bình giá tâm thần lại chưa Ry? – Shin cười cười đùa đùa trông rất vui vẻ. Cũng chỉ muốn làm cho nó vui hơn thôi, chứ thật chất, trong lòng cô đang rất rối bời.

- Mày còn ở đó cười cười là sao con kia? – Nhỏ không hề nhận ra cái dáng vẻ đang cố chọc cười kia, cứ nghĩ rằng...Shin còn đang rất rất là happy vì vụ việc này ấy chứ.

- Đừng la nó, nó muốn làm tao vui thôi – Nó tất nhiên đã nhận ra ý của cô, thế là mở miệng ra nói giúp con bạn vài chữ không thôi nó bị oan chết à!

***

Một buổi sáng tinh mơ của ngày hôm sau. Hôm nay chỉ có Shin và Mun đi học, bởi vì tinh thần của nó vẫn chưa được ổn định cho lắm, sợ sau khi chạm mặt với anh rồi lại phải kích động lần nữa thì toi.

6 giờ 15 phút!

Ngắm theo giờ này thì chỉ có lưa thưa nhiều học sinh thuộc giới tính con trai là nhiều, còn nếu là con gái á, có vài đứa thôi, chưa đến năm mươi người đâu. Vì tụi con gái lúc nào cũng lo ngủ đúng tám tiếng để bảo toàn sắc đẹp ấy mà.

Ngay tại cửa lớp 11A1, có hai đứa con gái, trên cổ mỗi đứa đeo một chiếc túi xách dây đắt tiền chứ không phải là cặp táp như mấy đứa học sinh mang theo đi đến trường đến lớp.

- Shin, nghe tao dặn đây, từ nay...cấm mày nói chuyện qua lại với tên Jun đó nghe chưa? Hừ... – Mun đứng ngoài cửa lớp ghé tai nói nhỏ với cô, hừ một cái khinh khỉnh.

- Ơ...nhưng tại sao? – Shin mặt ngu ngơ không hiểu gì, bạn mới quen biết hồi hôm qua mà giờ đã trở thành người xa lạ rồi. Đau lòng!

- Hỏi thừa, tất nhiên là vì con Ry nên tao cấm mày tiếp xúc nói chuện đụng chạm gì tới hắn, TUYỆT ĐỐI phải xem hắn là người VÔ HÌNH – Mun nghiến răng ken két gằn lên từng chữ, nhìn thấy thái độ này của nhỏ cũng biết là nhỏ sắp sửa điên tới nơi rồi.

- Cái đó chỉ là hiểu lầm thôi mà, chứ thật chất...Jun vui tính lắm – Cô không phục cố gắng biện minh giúp anh, một phần nữa là Shin không nỡ mất đi một người bạn tốt như vậy, mà là con trai nữa chứ, hiếm khi nào gặp con trai dễ thương, tốt bụng, tốt tính như Jun lắm.

- Mày chưa từng nghe qua câu này à? "Bề ngoài thì đẹp chứ bên trong thì thói" – Nhỏ chóng nạnh chỉ dạy không khác nào bà cụ già.

- Thôi được rồi, không nói chuyện thì không nói chuyện – Dứt câu, cô lấy máy nghe nhạc từ trong túi xách đắt tiền lúc nảy ra, đeo tai phone bắt độ âm lượng vừa phải.

Cái túi xách đeo dây có màu nâu sẫm, có khung hình tròn, thuộc loại cỡ nhỏ. Bên trong cũng chả có đựng đồ dụng gì quan trọng. Chỉ đựng một cái điện thoại iphone 6s, cái ipad, máy mp3,... Chỉ thế thôi!

Còn về Jun, hôm qua anh đã suy nghĩ lại hành động của mình, cảm thấy có hơi quá đáng, cũng có một phần áy náy nữa.

- À, hai cậu, sao không thấy Ry đi cùng hai cậu vậy? – Anh, cậu, hắn đã có mặt trong lớp từ lúc nào. Thấy nhỏ với cô vào mà chưa nhìn thấy nó, Jun tò mò hỏi.

- Cậu ấy hả? Hôm... – Cô phút chốc quên đi lời hứa ban nảy, đang cao hứng chuẩn bị đáp lại câu hỏi của anh.

- SHIN! CÂM MIỆNG – Mun gầm nhẹ, ánh mắt rực lửa như muốn cháy lụi đi mọi thứ.

- Hả hả? – Shin giật mình nhảy dựng lên, lúc lâu mới hiểu ra vấn đề tại sao con bạn lại hét như thế. Sau đó quay mặt nhìn anh hai giây, lắc đầu chán nản bỏ đi về chỗ ngồi của mình.

- Sao vậy? – Pin ngơ ngác hỏi, chẳng hiểu sao lại la ầm lên, căn bản là muốn cho cả trường nghe hay sao? Cái giọng oanh vàng như chim bị cắt cổ ấy!

- Hừ – Nhỏ bực dọc liếc ánh mắt căm thù về phía anh, giống như là đang đói, muốn ăn tươi nuốt sống? Liếc đã đời mới chịu rời ánh mắt đi nơi khác, lấy tay hất tóc rõ kiêu bước về chỗ, xem bọn họ như người vô hình không đáng để vào mắt một chút nào.

- Còn cô...từ nay khuất xa khỏi tầm mắt của tôi – Một lần nữa, nhỏ muốn điên tiết lên khi ngay tầm mắt xuất hiện con nhỏ gian trá, không ai khác là Lyly đây.

- Cậu tưởng mình thích nhìn thấy cậu hay sao? – Miệng thì nói, nhưng tay đâu rảnh mà để trống không, nắm cánh tay áo của Jun, mặt lộ vẻ sợ sệt, còn núp sau lưng anh nữa, chỉ lú một cái đầu để thuận tiện có gì cãi lại Mun thôi.

- Đừng giả vờ, hôm qua rõ ràng cô mạnh miệng lắm mà, sao hôm nay kì quá vậy, rõ ràng tôi nhớ cô thích xưng hô mày tao mà, bỗng dưng hôm nay lại cậu cậu mình mình làm tôi nổi cả da gà da vịt rồi này, chắc chắn xíu nữa sẽ có lũ lụt ngập tràn đất nước Việt Nam này! – Nhỏ cố nhịn cục tức xuống bụng vì hành động nai tơ kia. Cô ta mà biết sợ? Hừ, mặt trời mọc đằng Tây rồi.

- Cô... – Ả cứng họng, mắt trợn trắng rất ư là hù doạ nha!

- Này, sao cậu tối ngày kiếm chuyện với em ấy vậy? – Anh bước tới bàn nhỏ, cứ chôn chân tại chỗ như vậy, nhìn chằm chằm vào Mun.

Bộp...

Rầm...

- Hừ! Còn nói giúp cô ta, rõ ràng cô ta là đứa con cùng cha khác mẹ của cậu, cần gì phải quan tâm quá lên như thế? – Dường như đã gần đạt tới mức giới hạn của sự bùng nổ, Mun đập bàn đứng bật dậy, đến nổi phải làm cho cái ghế ngã ra đằng sau.

- Sao...cậu biết? – Anh lắp bắp, cả người đều run lên từng đợt, trên trán toát ra rất nhiều mồ hồi lạnh.

Trần Ngọc Ly cả kinh đứng bất động, mắt mở căng to ra hết cở, rất muốn hét lên hỏi "TẠI SAO CÔ TA LẠI BIẾT, RỐT CUỘC CÔ TA CÓ QUAN HỆ NHƯ THẾ NÀO VỚI CON NHỎ BỊ THẤT LẠC KIA, CHẲNG LẼ LÀ BẠN BÈ CŨ CỦA NÓ SAO?".

- Lời đồn, đúng rồi...là lời đồn nên tụi mình mới biết – Shin chen ngang không muốn tiết lộ chuyện riêng tư của nó, như thể nói ra cái quá khứ của nó là cô cảm thấy rất có lỗi, bởi vì người nào mà nó đặt niềm tin nhiều thì nó sẽ nói những chuyện buồn đau, hay chuyện quan trọng trong cuộc đời nó không muốn bị người ta biết.

- Lời đồn? Là ai đã đồn? – Môi anh mấp mấy vài chữ, không có bao nhiêu chữ mà anh rất khó khăn mới thốt ra được nhiêu đó từ.

- Xin lỗi, mình không có hứng trả lời – Nhỏ thản nhiên đáp trả, sau đó móc tay vào túi sách lấy điện thoại ra chơi game.

- RỐT CUỘC LÀ AI ĐÃ ĐỒN? – Jun giật phăng cái điện thoại trên tay Mun, quát to. Có thể, những người ở dưới sân trường sẽ có người nghe được.

- Không ai đồn cả, là chúng tôi tự nói – Nhỏ tức giận cũng không kém gì anh, thậm chí là đá luôn cái ghế ngay bên cạnh.

- Ê, sao cô lại đá ghế của tôi? – Cậu đứng kế bên Win, trố mắt ra mà nhìn cái ghế yêu dấu của mình đã bị chỏng choài nằm dưới nền đất lạnh.

- IM – Mun rít lên ầm ầm, giống như hôm nay chính là ngày tận thế.

- Mun, xin mày đừng nói gì hết, hãy tôn trọng nó – Cô chấp tay cầu khẩn, khuôn mặt không tài nào có thể giấu được nét lo sợ.

- Mày cũng im cho tao, hôm nay tao nhất quyết phải nói ra tất cả – Nhỏ nhất quyết không nghe bởi vì nhỏ cảm thấy oan ức thay cho nó, tại sao cuộc đời lúc nào cũng bất công, gia đình của nó rõ ràng hạnh phúc thế kia, vì sao lại bị một cô vợ bé và đứa con cùng cha khác mẹ từ đâu đến mà có thể phá tan đi hạnh phúc gia đình người ta? Không có nhân tính của con người!

- Làm ơn, cậu hãy trả lời tại sao cậu lại biết chuyện của gia đình mình? – Anh khẩn trương van xin, thật sự rất muốn nghe câu trả lời từ chính miệng Mun.

- Vậy tôi hỏi cậu, nếu như tôi trả lời, cậu sẽ làm gì tiếp theo?
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 7: Hàn băng


Anh dường như đơ người sau câu nói đó, không biết thật sự bí mật bên trong là như thế nào?

- Sao? Trả lời đi chứ – Mun kiềm nén cảm xúc như muốn cào xé, đánh người vào bên trong và tỏ ra một thái độ nhất định - thản nhiên.

- Cậu muốn mình trả lời như thế nào? – Jun buồn bực chẳng hiểu gì, bộ câu trả lời động trời lắm hay sao mà phải hỏi mình trước, trả lời ngay lặp tức không được à?

- Cậu...hừ! Tôi thẳng thắng nói với cậu một câu luôn, làm ơn...đừng làm tổn thương Băng một lần nào nữa – Mun dùng ánh mắt bốc lửa phừng phừng, thật sự thật sự là không thể nhịn được nữa, rất muốn vung tay lên tán cái chát cho hả dạ. Trời ạ, mới nghĩ thôi mà sao thấy sướng tai vậy nè!

- Aiz, đây không phải là câu tôi muốn nghe – Anh trừng mắt với nhỏ, gầm lên.

- Vậy cậu muốn nghe gì nào? – Mun...ánh mắt to tròn ngây ngô, phút chốc đã vung tay chuẩn bị tát như trời gián vào khuôn mặt không chỗ nào là không có son phấn của Ngọc Ly cả.

Tất cả mọi người không ai kịp che chắn lại cho Lyly, chỉ đứng đó, và...mở mắt chưa ý thức đứng xem kịch. Ngay cả cô ta cũng chưa kịp phản ứng. Duy chỉ có một người nhanh nhẹn nhất, đó chính là Lãnh Phong, cậu bạn đẹp trai lạnh lùng hết sức quyến rũ. Tay của nhỏ cách mặt ả 2 cm đã bị một bàn tay trắng trẻo như con gái nhưng cứng rắn chụp lại.

- Không nên động thủ – Cái âm thanh đó...lạnh như đá, như băng tuyết ngàn thế kỉ qua. Nhưng...âm thanh ấy rất tuyệt đối với các cô con gái thiên kim đài cát. Bởi vì hắn thật hiếm mới chịu mở miệng, còn có khi, hắn không bao giờ nói một câu từ nào trong hết một ngày, y như là người câm vậy.

- Cậu buông tay tôi ra, hôm nay nhất quyết tôi phải đánh chết cô ta, con hồ ly tinh – Nhỏ cố gắng rút cổ tay mình ra, tâm trạng của nhỏ hiện giờ chỉ hiển thị được ba chữ: "GIẾT KHÔNG THA".

- Cái gì? Mày dám nói tao là hồ ly tinh! Cái con nhỏ chết tiệt kia, hôm nay tao không nhổ hết lông mày, tao sẽ không mang họ TRẦN – Lyly bất chợt tức giận, chắc bị chọt đúng tâm điểm nên mới thành ra như thế này!

- CÔ CÂM MỒM CHO TÔI – Tiếng hét này, không phải là của Mun, nói chính xác hơn là của Shin.

Shin - một cô gái có thể nhẫn nhịn khi bị người khác moi móc bản thân mình, nhưng tuyệt đối, nếu dám lôi cả người thân hay bạn bè. Có thể...cô sẽ trở nên lạnh nhạt và sẽ không thuỳ mị, yếu ớt như ban đầu đâu.

- Xử con đó hộ tao – Mun vỗ vai con vợ, biết là cô đã tức giận, tất nhiên sẽ chẳng ai ngăn cản được một khi đã thành ra bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng.

- Mày...mày có quyền gì mà kêu tao im! – Ngọc Ly chỉ ngón tay trỏ ngay trước mắt Shin, mặt ấm ức như muốn phát khóc, chắc lại dùng nước mắt cá sấu, và...vẫn dùng chiêu cũ, chạy lại ôm Jun tha hồ mà méc.

- Hừm! Làm ơn dừng cái việc giả bộ đó đi – Hiện giờ giọng nói cô lạnh bằng phân nửa của nó, ánh mắt sắc bén, lạnh nhạt, không hề giống như vẻ ôn nhu, đáng yêu như ngày hôm qua. Thái độ này rõ ràng rất giống nó, xem mọi thứ trên đời không tồn tại.

-... – Đột nhiên ai ai cũng giật mình nhìn chằm chằm Shin, trừ Mun và hắn ra.

- Mày...mày nói ai giả bộ? – Thật lâu sau ả ta mới khôi phục lại tâm trí nhưng vẫn còn chút lấp bấp, mất bình tĩnh.

- Tao nói mày đó, cái con hồ...ly...tinh... – Cô chậm rãi đáp lời, cách xưng hô cũng đổi luôn, không có cần cái thứ gọi là phép lịch sự ở đâu hết.

- Tao không ngờ mày hai mặt như vậy – Ngọc Ly ráng giữ thứ gọi là bình tĩnh, mặt hóng hách, còn có vài giọt nước mắt đang rơi nữa. Dứt câu, cô ta tiếp tục ôm anh khóc nức nở.

- NÍN NGAY CHO TAO! – Như cảm thấy chướng tai bởi cái tiếng hức hức dường như không có điểm dừng lại, Shin hét toáng lên, rất lớn, lớn đến nổi các thành viên trong lớp phải quay đầu nhìn sang, còn có rất rất nhiều bọn nhiều chuyện khác đang lấp lú ở ngoài cửa lớp hóng chuyện.

- Cậu có cần phải lớn tiếng như thế không? – Muốn bảo vệ em gái "yêu quý" của mình, Jun nói cũng không khác nào hét là mấy.

- Nói mình lớn tiếng? Được rồi...cậu muốn nghe một câu chuyện buồn không? Mình sẽ kể cho nghe, rồi sau khi cậu nghe xong, chắc chắn cậu sẽ suy nghĩ lại là muốn bảo vệ ai – Cô khoanh tay nhàn nhạt lên tiếng.

Mun đứng đó vẻ mặt đắc ý

Win vẫn lạnh như băng

Pin hiếu kì muốn nghe

Lyly lo lắng, rất hoảng sợ

Biểu tình của Jun thì có lẽ sốc

- Bảy năm trước đây tại thành phố X, một đôi vợ chồng sinh ra một cặp song sinh, một anh trai và một em gái, nhưng một ngày nọ, người chồng đã giết chính người vợ hợp pháp của mình và đang nuôi một cô vợ bé, cũng đã có đứa con với vợ bé rồi, nhưng thật không may cho ông ta... – Shin dừng lại không muốn kể nữa, không lâu sau, đôi mắt của cô đã đỏ ửng hơi nước.

Cô dừng lại bất chợt làm ai cũng tò mò!

- Thật không may cho ông ta đã bị hai đứa con vừa mới đi học về chứng kiến cảnh như vậy, cái cảnh ba ruột giết mẹ ruột! – Nhỏ nhìn thấy Shin không còn tâm trạng để kể nữa, thế là kể tiếp đoạn tiếp theo.

- Rốt cuộc tại sao hai cậu lại biết chuyện này? – Anh rối rắm, có chút gấp gáp. Trong lòng tự hỏi chuyện này chỉ có người trong gia đình biết, ba biết, mẹ nuôi biết, Lyly biết, có vài người hầu biết, và còn có đứa em của mình...biết.

- Sao? Căng thẳng không? Hahhaha – Mun bật cười thành tiếng, có vẻ hả hê nhìn người phía trước.

- Cậu...làm ơn nói cho mình biết, tại sao các cậu...

- Em cậu nói cho tôi biết đó – Cuối cùng Shin cũng khống chế được cảm giác xúc động, đứng lên...cũng cười!

- Em? Chẳng lẽ là Lyly? – Jun thoáng liếc qua khuôn mặt ngơ ngác, vô tội của cô ta.

- Em...không có nói – Ngọc Ly vội xua tay, ánh mắt căm giận chiếu hướng cô.

- Thì tôi có nói cô ta đâu, đang nói tới Hàn Băng, nghe tên quen không hả? Hahahha...
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 8: Đồng cỏ lavender


-.....

Anh im re, không thốt nên lời trước những việc đang xảy ra đây. Shock shock shock! Jun đã lạc vào tình trạng "hồn siêu phách lạc" mất rồi.

- Các...các...các người đừng sàm bậy, ăn thì có thể ăn bậy, còn nói thì không thể cái thì cũng có thể thốt ra – Cả thân hình run lên bần bật, phía sau lưng áo Ngọc Ly bị mồ hôi làm ướt đẫm cả một mảng.

- No no no! Chúng ta không nói gì bậy hết, đều là sự thực – Cô chậm rãi lắc đầu, nét mặt giữ được bình tĩnh, giống như không có thì phải sợ.

Khi bạn nói đúng sự thực thì dĩ nhiên bạn chẳng có gì phải sợ hãi

Sợ hãi là một loại khuyết điểm của bạn

Vì thế hãy dùng tất cả sự tự tin để che lấp nó

- Ý các người cái tên Hàn Băng là đứa em của Jun sao? – Pin là bạn thân của Win và Jun, nên chuyện gì tụi hắn cũng trao đổi, tâm sự với nhau, kể cả chuyện gia đình không muốn bị người ngoài biết. Bởi vậy, tụi hắn dính dai với nhau như bị dính keo dính chuột ý.

- Chứ chẳng lẽ là chị ổng – Mun hóng hách hỉnh mặt lên nhìn rất là bố láo =))

- Vậy em của mình đang ở đâu? – Shock, ngạc nhiên, vui mừng, hốt hoảng là tất cả biểu cảm của anh từ nảy đến giờ.

- Ở nhà nó chứ đâu, hỏi lãng xẹt, xì... – Nhỏ xì một tiếng rõ dài, giọng nói của nhỏ nghe cũng biết là đang lười trả lời.

- Hàn Băng là người hôm nay nghỉ? – Hắn im lặng nảy giờ, bây giờ mới chịu hỏi một câu liên quan tới nó.

Bộp bộp

- Oh! Cậu thông minh thật đó – Cô vỗ tay hai cái tán thưởng, còn cười cười, nhưng nhìn cũng biết, đó chỉ là cười miễn cưỡng thôi. Chứ đứng nói chuyện với hắn làm sao cười thật lòng được, cái mặt lạnh như đá!

>

Năm hắn tám tuổi, còn là một đứa bé biết giỡn, biết cười, biết chọc người khác...một tuổi thơ biết bao nhiêu sắc màu tươi đẹp, một tuổi thơ cũng như biết bao đứa trẻ cùng lứa tuổi.

Tại đồng cỏ lavender rộng lớn dưới chân đồi, có hai đứa trẻ đang chạy nhảy đùa giỡn thật đáng yêu.

- Mai sau lớn lên, cậu sẽ cưới mình nhé! – Cậu bé cười thật vui vẻ chạy nhảy trên cánh đồng tím ngát.

- Được, lớn lên chúng ta sẽ cưới nhau – Cô bé cũng vui vẻ hứa, một lời hứa của trẻ con.

Ngày hôm sau, cô bé vừa đi học về liền cất chiếc cặp vào trong nhà rồi chạy tới cánh đồng cỏ có những màu tím thật xinh đẹp. Cô bé vớ tay lấy một chùm hoa oải hương, sau đó đưa lên chiếc mũi xinh xinh để ngửi hương vị riêng biệt của chính loài hoa đó.

- Oa! Thơm quá! – Cô bé cười híp cả mắt, vừa ngửi vừa đi lại chiếc xích đu được đặt ở giữa cách đồng cỏ.

Tách tách tách

Bỗng dưng đâu đây phát ra tiếng tách làm cô bé giật mình, mém chút nữa là té khỏi xích đu luôn rồi.

- Hì...mình làm cậu giật mình – Đó là giọng nói của con trai.

- Win ơi là Win, CẬU TỚI TRỄ – Cô bé ngồi trên xích đu đó, đang cầm cành hoa oải hương tức giận ném luôn cả cành hoa vào người cậu bé Win.

- Thôi đừng giận mà em yêu, ngoan ngoan, Win thương – Win không những không hối lỗi về việc mình đi trễ mà còn đi nịnh ngọt con gái nhà người ta.

- Em yêu? Ai cho phép cậu gọi mình như vậy, chúng ta bằng tuổi nhá – Cô bé lập tức phóng xuống xích đu, chạy lại gần Win rồi đè đầu cậu ra mà đánh mà đá, trông tội hết sức.

- Trời ơi, Ry ơi đừng đánh nữa, con gái gì mà hung dữ thấy ớn – Win lấy hai tay che đầu lại, có gì tránh trường hợp tổn thương sọ não, trí óc thông minh của mình.

- Hung dữ nè, hung dữ nè, hung dữ hả? – Mỗi một lần hung dữ Ry lại đánh một phát lên đầu cậu bé, nhìn thật thê thảm.

- Em yêu dừng tay, dừng tay lại đi em yêu, anh cho em xem cái này nè, em yêu! – Win một tiếng gọi là em yêu, hai tiếng cũng là em yêu, đúng là chưa ra tay nặng thì chưa biết sợ.

- Cấm cậu gọi mình là em yêu, nhưng...cậu muốn cho mình xem cái gì? – Tuy Ry đã dừng tay nhưng cũng hết sức hung tợn trừng mắt cấm cản cậu bé đáng thương đẹp trai.

- Trừ khi em nhận em là em, và phải gọi anh là anh thì mới cho xem – Win giấu cái vật gì đó ở sau lưng không muốn cho em.

- Win à Win ơi, cho mình xem xíu đi – Ry chồm người lên phía trước để nhìn cánh tay sau lưng cậu bé, nhưng chồm cỡ nào cũng không nhìn tới được.

- Không! Chừng nào em đáp ứng điều kiện của anh thì anh mới cho!

- Được được! Anh yêu cho em xem cái thứ gì đang sau lưng anh đi – Vì một phút lỡ dại nên đã lỡ miệng hứa mất rồi. Èo, ngốc quá, tại cái tật tò mò đã hại.

- Đã hứa thì không được nuốt lời – Win nhanh chóng chìa cái thứ ấy ra trước mặt cô bé.

Ry dường như muốn chụp cái máy ảnh từ tay cậu bé nhưng...Win nhanh hơn, rút tay lại không cho Ry lấy được.

- Ừ, không nuốt lời.

- Ừ cái gì? Phải dạ!

- Dạ dạ dạ, cho em mượn đi.

- Đây!

Ry liền chạy lại chụp cái phốc.

- Cái này làm sao sử dụng hả anh? – Cô bé ngước mặt ngây ngốc lên hỏi.

- Em không biết dùng sao? – Win mở mắt kinh ngạc lên hỏi ngược lại.

- Không, ba em tối ngày đi đâu ấy, còn mẹ thì lúc nào mặt cũng u sầu, rất ít quan tâm đến em và anh em.

- À! Vậy anh chỉ em sử dụng. Em chỉ cần canh gốc độ rồi bấm cái tục to nhất phía bên phải đấy.

Tách

- Há! Em chụp được anh rồi nè, thì ra cách sử dụng đơn giản như vậy, mà anh cho em cái này nha!

- Ừ, nhưng hãy xoá ảnh của anh ngay!

- Anh mơ à? Hihi – Vừa dứt câu, Ry đã chạy mất hút ra khỏi cánh đồng lavender, chạy luôn về nhà, bỏ lại cậu bé biểu hiện khuôn mặt khó coi.

Một năm sau

Ngày 12 tháng 2

Kể từ ngày hắn tặng nó cái máy ảnh, lúc nào, đi đâu nó cũng đeo máy ảnh lòng thòng trên cổ, đi đến chỗ nào đẹp là nó chụp dường như là muốn hư luôn cái máy. Và từ đó đó nó cũng lơ luôn hắn, vì có cái máy ảnh làm thú vui rồi.

- Nè Ry, đừng lúc nào cũng mang máy ảnh kè kè theo em chứ – Hắn mặt khổ sở ngồi kế bên nó trên chiếc xích đu năm ngoái giữa cánh đồng hoa oải hương.

- Em thích – Nó cười khoái chí, trả lời ngắn gọn, tiếp tục ấn nút máy ảnh để xem những tấm hình mới vừa được chụp được.

- Ashi...anh chán em quá!

- Chán thì đi chỗ khác mà chơi, đừng có làm phiền tới em – Nó vẫn vẻ mặt thờ ơ, không quan tâm nhìn vào máy ảnh, không chịu nhìn hắn dù một cái.

- Em yêu ơi em yêu, đừng như vậy nữa, em biết hôm nay là ngày gì không?

- Không biết! Ngày tận thế? Valentine thì hai ngày nữa mới tới, thế hôm nay là ngày gì? – Nó vẫn dán mắt vào cái màn hình nho nhỏ ấy, tiếp tục xem hình.

- Em...em...ANH HỜN! – Hắn dứt câu cũng rút lui, hướng về phía lề đường mà chạy về nhà.

-....Hihi – Nó là nó cố ý nói vậy thôi, chứ nó biết hôm nay là ngày gì mà, sinh nhật của Win chứ gì nữa.

Ry đã chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn rồi, hộp quà màu tím như màu cỏ lavender, để dưới chân xích đu nên hắn không nhận ra được, bởi màu hộp quà và hoa quá giống.

17h35'

Mặt trời đang dần lặn xuống và mặt trăng chuẩn bị nhô cao lên, nó cười hihi cầm hộp quà lên, cấm đầu chạy ra khỏi cánh đồng.

Bất chợt một chiếc xe tải lao như điên về phía nó. Nó bất động, đứng yên tại chỗ, cả thân thể như bị đông đá, không sao nhút nhút được.

- Aaaaahhhh – Nó hoảng sợ hét lên chói tai, mặt xanh như tàu lá chuối.

Đùng...

Ò e ò e

Cả khu vực đang yên tĩnh, bỗng chốc đã trở thành nơi ồn ào, mọi người đứng vây quanh nó. Máu...máu...rất nhiều máu không ngừng chảy từ trên đầu nó. Tuy sắp mất đi cảm giác nhưng bàn tay của nó vẫn khư khư giữ hộp quà mừng sinh nhật.

"Cho em xin lỗi vì không thể chứng kiến anh thêm một tuổi"

Bệnh viện

- Tuy đã qua cơn nguy hiểm nhưng có lẽ đầu bị va chạm quá mạnh nên cô bé đã bị mất đi một phần kí ức nào đó – Ông bác sĩ bước ra khỏi phòng, đi đến trước mặt ba mẹ nó với Jun.

- Bác sĩ, khi nào con gái tôi mới có thể bình phục được trí nhớ – Mẹ nó suýt nữa nhất, ông Trần thì có thể giữ bình tĩnh, hỏi.

- Vài tháng, một năm, năm năm, hay có thể là mất vĩnh viễn.

-....

- Mời ông đi đóng tiền viện phí nhập viện.

__ __ __

Một lúc sau nó cũng tĩnh dậy, thấy ba mẹ, anh hai đang nhìn mình chằm chằm.

- Ba mẹ?

- Con gái! – Ông bà nghe tiếng gọi, vui mừng vì nó còn nhớ hai người, ôm nó vào lòng thật chặt.

Mấy tuần sau.

Nó được xuất viện trở về nhà. Cũng như thường ngày, nó đi học rồi về nhà, không có đi qua cánh đồng oải hương, một lần cũng không!

- Em không đi gặp cậu bạn kia hả? – Jun ngồi ăn bánh ở phòng khách, nhớ lại hồi đó ngày nào nó cũng bỏ mình đi chơi với ai đó, rồi mỗi lần đi chơi với cậu bạn đó xong thì nó lại kể cho anh nó nghe, tuyệt nhiên nó không chịu nói tên hắn cho anh biết.

- Cậu bạn nào anh? – Ry ngồi đối diện anh, cầm bánh nhai nhóp nhép.

- Thì cái cậu ở ngoài cỏ lanvender hay chơi với em đó!

- Hơ, anh nói lạ, em có bao giờ đi ra ngoài đó đâu.

Rồi...khỏi nói anh cũng biết, phần trí nhớ nó bị mất là đây.

- Ừ, anh đùa thôi.

- Anh này, không biết sao máy ảnh này ở đâu ra nhỉ? Nhìn hơi cũ, chẳng lẽ anh tặng em hả? – Nó cầm máy ảnh hắn tặng nó đưa cho Jun coi.

- Ừ, anh tặng, haiz – Anh chán nản thở dài, ngay cả máy ảnh cũng quên luôn người tặng. Lúc trước nó hay khoe với anh về người tặng máy ảnh này lắm.

- Hì...em sẽ giữ thật cẩn thận.

Còn hắn...hắn ngày ngày chờ nó ngay chiếc xích đu ngày nào nhưng có lẽ nó sẽ không ra đây nữa đâu. Ngay cả nhà nó hắn còn không hiết nằm ở đâu, điều duy nhất hắn biết về nó chính là biệt danh Ry, chứ còn tên hay họ thì chịu. Nó cũng vậy, chỉ biết biệt danh hắn thôi.

Ngày mai là ngày hắn chuyển nhà, qua nước ngoài sinh sống, vài năm sau mới quay về.

>

"To be continue
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 9: Máy ảnh


"Phải chăng thật ngớ ngẩn

khi phải tin vào một ai đó!"

Nó đã từng tin tưởng anh, rất tin tưởng nữa là đằng khác. Tin anh có thể bảo vệ nó, tin anh lúc nào cũng yêu thương nó! Thế nhưng mọi thứ bây giờ đã khác, tất cả đã không còn thuộc về riêng bản thân nó nữa rồi.

Đúng thật...trên đời này chẳng có gì gọi là mãi mãi cả!

Kíng kong kíng kong

Nó giật mình ngồi dậy, rốt cuộc hồn của nó cũng đã nhập lại thân thể mình, khẽ ngước lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường.

Bây giờ là 6 giờ 50 phút!

Nó đoán chừng là hai đứa kia đang ngồi ở trên trường chứ, thế tại sao lại có tiếng chuông? Rõ ràng là xung quanh nhà nó rất vắng nha, tất nhiên sẽ không có hàng sớm ghé thăm.

Mang theo tâm trạng nặng nề, chán nản, lê từng bước một ra cổng nhà.

Bùm chéo!

Có tiếng sét đánh ngang người nó. Gì vậy? Tại sao nó lại thấy bộ ba hot hot gì đó ở đây? Chẳng lẽ nó lại bị hoa mắt khi chưa già đến tuổi?

- Hey! Băng Băng, ra mở cửa cái nà! - Shin dơ tay lên cao quắc quắc, có vẻ là đang sung sức đấy nhở.

- Qua chơi? Rũ bạn? - Giọng nó vốn đã lạnh, nay gặp thêm anh thì nó lại trở nên lạnh nhạt hơn nữa.

- Lẹ đi mày, hồi sáng tao quên mang chìa khóa rồi!

- Quên đem thì ở ngoài nói chuyện với bạn mày đi - Nó thảnh thơi phun ra câu nói khiến khuôn mặt mấy người đó buồn cười hết sức.

- Mấy người này cũng là bạn của mày mà Ry - Như bất xúc trước câu nói của nó, Shin không cam lòng buộc miệng nói suy nghĩ nảy giờ trong đầu.

- Không! - Băng trả lời dứt khoát khiến năm người ấy bị cứng họng.

Nói xong, nó một mạch đi vào nhà. Nhưng nó thể cảm nhận được ánh mắt tràn ngập yêu thương và rất đau lòng của ai đó đang nhìn nó nảy giờ.

- Con nhỏ này, càng lúc cái tính cách càng không ra cái thể thống gì nữa.

- Kệ nó đi, tụi mình cùng nhau thực hiện kế hoạch leo rào nào - Shin cười, không có gì gọi là lo lằng, dù sao thì nhỏ cũng có võ cơ mà!

Sau bao nhiêu gian nan, cực khổ. Cuối cùng tụi nó và tụi hắn đã thành công leo rào an toàn, cũng may là không xảy ra trục trặc gì cả.

- Mọi người hãy đi theo tôi lên phòng Mun chơi nào.

- Mày thật sự muốn cho mấy người đó lên phòng mình chơi sao? - Mun thì thầm to nhỏ vào tai cô.

- Ừa, có sao đâu. Nào, đi theo tôi - Không cần biết câu trả lời của mình có lọt vào tai nhỏ không thì Shin đã chạy biến đi mất hút.

.....

- Ten tèn, mời vào phòng.

- TRỜI! ĐÂY MÀ LÀ PHÒNG CON GÁI SAO?

Pin há hốc mồm trước những thứ đang đập vào mắt mình. Gì mà quần áo nằm rải rác khắp căn phòng, những vỏ bánh, vỏ kẹo nằm ở tứ phía, đi đến đâu là đạp trúng vỏ ở đấy! Còn trên bàn học, toàn truyện ngôn tình, tiểu thuyết, những thứ chẳng có lợi ích gì đến đầu óc và việc học. Nói chung căn phòng đẹp đến nổi không có từ nào để diễn tả cho hết.

- Sao vậy?

Shin không hiểu đang có chuyện gì xảy ra trong phòng của mình mà tên đó lại la lên như thế. Sau khi lú cái đầu nhìn căn phòng mình thì mới hiểu.

- Tao đã nói rồi mà, nghĩ sao đưa mấy người này vào ổ chuột của chúng ta - Mun vỗ đầu cô như đang đồng cảm với sự xấu hổ này.

- Giờ tính sao đây?

- Tao biết trước có chuyện này nên đã chuẩn bị xong hết rồi nè.

Vừa dứt câu, hai bên tay nhỏ liền xuất hiện hai cây chổi, một cây lau nhà.

- Ê, đã qua nhà tôi thì phải phụ giúp dọn dẹp ấy nhỉ? Đúng không Shin?

- Đúng như vậy, phải phụ giúp - Cô nói i như là một con robot, chủ kêu gì là phải làm theo đó.

- Các người thật quá đáng, chúng tôi là khách mà...

- Suỵt, cấm nói nhiều, đã qua nhà người khác là phải như một con ô shin!

Mun nhanh nhẹn thẩy cho mỗi người cây chổ, cây lau nhà, giẻ lau và cuối cùng nhỏ bỏ lại một câu cho bốn người kia.

- Dọn dẹp cho sạch nghe chưa? Tôi sang phòng Băng để kêu nó qua đây.

- Nhà vệ sinh ở đâu?

Win từ đầu đến cuối vẫn rất là im ắng, mà bây giờ hắn thốt lên câu khiến ai cũng bị giật thót mình.

- Nhà vệ sinh nằm ở đâu? - Như thấy không ai để ý lời nói quý báu của mình, hằn kiên nhẫn hỏi lại lẩn hai.

- À...à... Ở cuối hành lang đấy - Sau vài giây lấp bấp, cô cũng đã định thần lại được.

- Mày muốn trốn làm vệ sinh hả thằng kia.

- Cám ơn - Hắn nhìn thẳng vào Shin mà trả lời, còn Pin bị hằn cho ăn nguyên cục bơ ngon lành.

5 phút sau

- Mọi người, nhân vật chính đã tới rồi đây - Mun năn nỉ nó muốn rát cổ họng thì nó mới thương bạn nể tình cùng nhỏ bước qua cái ổ chuột đã dọn dẹp chưa quá sạch sẽ này - Ấy mà Win đâu rồi Jun.

- Nhắc mới nhớ, nó đi vệ sinh cũng lâu rồi chưa quay lại nữa - Miệng thì trả lời nhưng ánh mắt anh lúc nào cũng hướng về phía nó.

- Vậy chúng ta hãy ngồi xuống đây, chờ nhân vật phụ trở về nào!

Trong khi đó, hắn đang bị lạc trong căn phòng của ai đó. Ngửi mùi hương cũng biết là phòng con gái. Mùi hương này nhẹ nhàng chứ không nồng nặc như các loại mùi hương nồng nặc trên người những cô gái hay bám theo hắn mọi lúc mọi nơi. Căn phòng thật ngăn nắp, nếu hắn không nhầm thì đây là phòng của Ry. Hắn định đóng cửa bước ra nhưng có một thứ cứ chói vào mắt hắn được đặt gọn gàng trên mặt bàn.

Do khá tò mò nên hắn bước lại gần xem. Quá ra chỉ là chiếc máy ảnh, nhưng nhìn chiếc máy ảnh này đối với hắn khá quen. Rất rất quen nữa là khác. Vì đây là máy ảnh lúc xưa hắn tặng cho nó mà. Vì sao nó lại ở đây?
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 10: Quá khứ rẻ tiền


Cạch

- Ê này cái tên kia, cậu đi đâu nảy giờ thế hả? Làm cả bọn chúng tôi chờ như mấy đứa điên.

- Xin lỗi, bị lạc - Tuy nhìn bề ngoài của Win vẫn còn rất bình thường, nhưng sâu thẳm trong tim của hắn đang nhói, đau lắm.

- Sao? Lấy lí do khác thì tao còn tin, chứ lí do này tao không tin nổi đâu, cái thằng có IQ cao như mày thì sao có thể chứ? - Pin nói một lèo không nghỉ ngơi, không biết chút có cần nhập viện vì thiếu hơi không nữa.

- Bỏ đi bỏ đi, chúng ta quay về vấn đề chính nào, Win... cậu đóng cửa lại trước đi - Đứa lúc nào cũng phải đứng ra giải hòa thì không ai khác ngoài Shin cả.

Cả đám im lặng, ngồi xuống những chiếc ghế đã được bố trí giữa căn phòng. Ai ai mặt cũng căng ra chẳng nào mấy đứa mới ngủ dậy chưa kịp súc miệng.

- Yêu cầu bỏ cái khuôn mặt đó cho tôi, nhìn kinh hết chỗ chê ý! - Mun cảm thấy khó khăn khi ánh mắt của đứa nào đứa nấy cứ nhìn chằm chằm vào người mình, giống như mình chuẩn bị thành thịt cho con mồi ấy.

- Đang căng mà, thông cảm đi.

- Được rồi, giờ tôi muốn nói cho tất cả mọi người hiện đang có mặt ở đây là "Phan Nguyễn Hàn Băng chính là cô con gái của ông Trần Minh Luân và bà Nguyễn Hồng Ngọc, có anh trai song sinh là Trần Nguyễn Hoàn Bảo, còn có mẹ thứ hai là bà Vương.....

Ầm...

- Mày nói đủ chưa? - Nó đập bàn đứng dậy, ánh mắt lúc này chỉ toàn chứa hận thù sâu đậm sẽ chẳng bao giờ trả hết.

- Tao nghĩ chúng ta nên dừng lại đi - Cô nắm tay Mun lắc đầu thất vọng, cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài ngăn cản nhỏ lại, chứ càng nói xíu nữa nó sẽ phát điên lên mất.

- Mày để cho tao nói hết, nó phải tập đối mặt với quá khứ, các người muốn nghe nữa không? Sau đó gia đình nó xảy ra chuyện, mẹ mất, ba cưới người khác...

- IM NGAY CHO TAO.

Ầm... Choang...

Lần này nó không đập mà là hất luôn cái bàn ngã xuống đất, những đồ vật gì trên đó đều rớt xuống và bể tan, cũng giống như gia đình của nó, đều tan vỡ hết rồi, tan vỡ vì có người thứ ba chen vào.

- Ry, bình tĩnh lại đi em, anh hai xin lỗi vì đã không tìm em, chúng ta cùng làm lại được không? Quay trở về như ngày xưa đó, chúng ta sẽ lại vui vẻ bên nhau, như một gia đình - Jun không cần suy nghĩ gì đã bất chấp tất cả quỳ xuống đất dù có rất nhiều mảnh thủy tinh nằm rãi rác trên mặt sàn.

Anh càng quỳ, thủy tinh càng lúc càng cứa sâu vào chân anh. Máu chảy từng giọt nhỏ, sau đó thành chảy thành dòng máu dài, máu lênh láng khắp sàn nhà.

- Anh Jun, anh đứng dậy đi - Shin sợ hãi cũng khóc lớn, đây là lần đầu tiên cô thấy nó đáng sợ như vậy, thực sự là lần đầu tiên.

- Jun, mày đứng dậy ngay, dù mày có làm gì thì cô ta cũng không tha thứ cho mày đâu - Pin nhìn cảnh tượng thằng bạn thân của mình quỳ như thế cũng rất đau lòng, không nở nhìn.

- Không được, tôi sẽ quỳ ở đây đến khi nào em ấy tha thứ cho tôi thì thôi.

- Vậy thì anh cứ việc quỳ, dù anh có chết tôi cũng không tha thứ - Nó không quan tâm, buông ra những lời lẽ độc ác, lúc này... nó chẳng khác nào con quỷ.

- Chẳng lẽ em đã quên quá khứ của chúng ta, xin em hãy tha thứ cho anh, anh hứa sẽ bù đắp tất cả.

- Bù đắp sao? Anh có thể bù đắp tình yêu thương cho tôi nhưng không thể bù đắp tinh thần, anh hiểu chứ? Còn quá khứ, nó chẳng là gì trong tôi cả, chỉ là quá khứ rẻ tiền thôi mà.

- Ry, sao mày có thể nói như vậy, đó là những kỉ niệm tuổi thơ của mày mà - Shin vừa khóc đến cạn nước mắt vừa hét lên.

- Tao chả có kỉ niệm tuổi thơ gì hết, người như tao cần gì phải có kỉ niệm cơ chứ, một đứa không có cảm xúc thì không cần phải có kỉ niệm, đó chỉ là thứ dư thừa - Nó ôm đầu khó khăn nói. Đúng, không có cảm xúc thì không cần kỉ niệm.

- Ai nói cô không có cảm xúc hay không cần kỉ niệm.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên như làm tất cả mọi thứ xung quanh căn phòng ngưng động lại.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 11: Khóc


Sau câu nói đó là lúc bốn cái đầu quay tới lui để tìm kiếm giọng nói lạnh như băng lãnh ấy.

- Ê, có phải mày vừa nói không Win - Pin ngoái ngoái lỗ tai, càng lúc càng xích lại gần hắn hơn.

-....

- Chắc chỉ là nghe lầm thôi phải không? Haha! Kì lạ, hôm qua tôi vừa mới khượi rái tai xong - Mun cười ha ha để xóa đi cái không gian không quá tốt đẹp này.

- Mấy người không nghe lầm.

Một mảng im lặng lại tiếp tục chen nhau mà ùa và căn phòng không hề có lỗ thoáng khí nào. Thật căng thẳng, căng thẳng đến mức không có ai dám thở mạnh một cái.

- Tôi cảm thấy hơi mệt, tạm biệt! - Nó ôm trán chán nản lắc đầu vài cái, lê từng bước chân ra khỏi phòng.

- ĐỨNG LẠI, TAO CHƯA NÓI XONG MÀ MÀY DÁM ĐI ĐÂU ĐÓ HẢ?

- Đủ rồi Mun, nó muốn đi đâu thì mặc xác nó, nhưng tao nói trước cho mày biết... - Bỗng, Shin ngước đầu lên và chỉ tay thẳng vào mặt nó - Nếu mày dám bước chân ra khỏi căn phòng thì hôm nay chính là ngày đoạn tuyệt quan hệ chị em của chúng ta!

Nó chợt đứng lại làm cô nở hoa trong lòng, ấy mà năm giây sau nó lại phủ phàng bước ra cánh cửa như đối với nó tình chị em này chẳng có gì quan trọng.

- Tao không tin, mãi mãi không tin nó lại thay đổi như thế này.

Ry đi vào phòng, nằm gục xuống giường như bất lực.

Tách...

Có một chất lỏng gì đó rớt khỏi mắt nó, cảm thấy thật nhột nhột, lấy lấy vơ qua mới biết... Là nó đang khóc, tuy không tin, nhưng đó sự thật.

"- Huhu, mẹ ơi!

- Sao vậy con gái?

- Khi nảy con chạy không nhìn đường nên bị té chảy máu rồi, huhu.

- Con gái của mẹ nè, phải mạnh mẽ lên, không được khóc dù có trong hoàn cảnh nào đi nữa, lúc con khóc trông con xấu lắm.

- Bộ xấu lắm hả mẹ?

- Đúng vậy, rất xấu luôn, như vậy không ai thương con nữa đâu.

- Nếu như vậy thì sau này con sẽ không khóc nữa đâu.

- Như vậy mới là con cưng của mẹ chứ"

Bỗng dưng trong đầu nó hiện về nhưng kí ức xưa, lúc mà mẹ của nó chưa bị ba xác hại.

"Mẹ à, hãy cho con yếu đuối lần này nữa thôi, rồi ngày mai, con vẫn sẽ là con. Hứa đấy".

Bao nhiêu nổi buồn, nổi đau bên trong lòng nó muốn nói từ lâu nay đã được giải thoát bằng những giọt nước mắt cay đắng không có điểm dừng này.

Khi đã khô cạn nước mắt, nó đã lăn ra giường ngủ từ lâu, nhưng nó đã không biết được rằng trông lúc nó đang ngủ đã có người lẻn vào đây để ngắm nó, chỉ ngắm nó là người ấy có thể mỉm cười, đó chính là Win.

Nó tỉnh dậy sau một giấc mộng dài. Giờ này đã là 5h chiều. Vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi nó bước lại gần tủ đồ, lôi ra một chiếc va li cỡ to, bỏ những bộ đồ nó hay mặc vào đấy, còn có máy ảnh và tấm hình của mẹ nó nữa, nó có bỏ lại vài thứ lại căn phòng để tránh trường hợp mọi người phát hiện nó đã đi. Đã không còn là chị em thì nó còn ở đây làm gì, chỉ làm cho mọi người thấy chướng mắt hơn thôi. Thế là nó đã chọn cách bỏ đi.

Móc điện thoại từ trong túi quần ra, nó gọi cho ai đó.

- Có chuyến bay nào về Anh đêm nay không?

"- Dạ không ạ!" - Sau khi xem sổ sách hồi lâu, người bên kia nói.

- Vậy thì kêu một máy bay tư nhân qua đây vào lúc 1h sáng tại bãi đất trống X cho tôi.

Dứt câu nó tắt máy cái rụp mà không cần biết người bên kia có nghe hay không. Bây giờ nó chỉ cần chờ thời gian trôi qua nhanh một chút thôi, là có thể quay về chốn cũ rồi.

1h sáng tại bãi đất trống X đã có chiếc máy bay đậu sẵn ở đấy. Nó cùng chiếc va li đi lên, từ nay... cuộc đời nó sẽ không liên quan gì đến mảnh đất này nữa rồi.

"Tạm biệt mọi người"

Sáng hôm sau.

Bịch bịch bịch bịch

- MUN ƠI.

- Hửm? Gì vậy Shin - Nhỏ đang ngủ cũng bị giật mình tỉnh giấc vì tiếng hét của cô.

- RY MẤT TÍCH RỒI, MẤT TIÊU RỒI.

Chuyện là vậy. Hôm qua Shin thấy cũng nói hơi quá với nó nên hôm nay định dậy sớm xin lỗi vì cô biết tính nó dậy rất sớm, vậy mà...

- Chắc là nó đi học rồi.

- Cũng đúng, tao chưa kịp nghĩ đến trường hợp đó.

...

Reng... reng... reng...

- Mày nói nó đi học nhưng tại sao vào tiết rồi mà nó chưa tới lớp.

- Tao cũng không biết nữa - Hiện giờ trên khuôn mặt của Mun đã có vài nét lo lắng rồi.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 12: Nghi Ngờ


“Ru hua si meng

Si wo meng duan zan de xiang feng

Chan mian xi yu

Yan yi lei piao luo xiang kao zhoung”

Một bản nhạc tiếng Hoa chợt vang lên trong điện thoại nó. Là Shin gọi, mắt nó thì thấy đó, nhưng nó nhất quyết không nghe máy. Hiện tại nó không quay về nhà ba nuôi mình mà là đi mướn căn hộ có giá cả cũng không quá đắt.

- Sao rồi? Băng Băng không chịu nghe máy sao? - Mun lo lắng đứng ngồi không yên trong lớp, mà bây giờ ở trường Sky đã vào tiết đầu.

- Khoan đã, tao thấy sóng bên điện thoại nó kết nối với điện thoại mình rất yếu, như vậy... chỉ có thể là nó đang ở nước ngoài thôi.

- SAO? CHỈ TRONG MỘT ĐÊM MÀ NÓ CÓ THỂ BIẾN MẤT HẢ? - Đang yên đang lành tự nhiên cô lại hét lên làm cho cả chục con mắt với trăm ánh nhìn chằm chằm vào mình.

- Cô nói ai biến mất, Shin?

- WIN?

- Aha, hồi sáng nay tôi mới phát hiện con chó nhà tôi bị mất tích - Mun gãi đầu lúng túng, đã thành công giấu được vẻ lo lắng. Mà lại còn dám cả gan so sánh nó với con chó nữa chứ.

Hắn bỏ qua câu nói của Mun vì cứ nghĩ là nhỏ đang nói thật. Làm hắn bị một phen hú hồn, tưởng nó bị mất tích rồi chứ.

- À mà vết thương ngay chân của Jun sao rồi Win? - Shin ngại ngùng hỏi, mặt đỏ như gấc.

- Không sao.

- Ahhhhh.

- Con Ry mất tích mà mày vẫn còn tâm trạng hỏi đến trai hửm? - Nhỏ thì thầm vào tai cô, còn khuyến mãi thêm cái nhéo cực đau.

---------

- Mày có thể định vị được Băng đang ở đâu không?

Hai đứa nó không đủ kiên nhẫn để chờ cho hết tiết học nên đã trốn về trước. Một phần vì đang lo lắng sự an toàn của nó.

- Tao không định vị được, ở nơi đó hình như rất xa.

- Làm sao đây! Lỡ khi anh nó hỏi thì mình biết trả lời sao? - Vừa hỏi vừa nắm đầu bứt tóc như điên để tìm ra cách giải quyết cho đúng, gần như là Shin muốn phát khóc lên - Phải làm sao đây, lẽ nào tại hôm qua tao đòi cắt quan hệ với nó nên...

- Không đâu, đừng nghĩ lung tung.

- Tao cũng mong là vậy.

Vài ngày sau, Shin và Mun vẫn đang kiếm nó nhưng kết quả mọi thứ vẫn bằng con số không. Giống như là đã chưa từng tồn tại hoặc là bốc hơi khỏi trái đất này vậy.

- Này! Sao mấy bửa nay mình không thấy em mình đi học?

- Ahhhh? Hả? - Shin giật mình hét nhỏ, mặt ngây ngốc tràn đầy lo lắng, chưa gì mà đã hỏi về nó rồi.

- Cậu sao vậy? - Anh lo lắng cũng không ít khi nhìn thấy thái độ của cô khá lạ.

- Ry sao? Mày đang ở nhà à? Sẵn tiện mày nấu cơm dùm tao nha, xíu tao về ăn.

-.....

- Ừ ừ, nhớ nha.

Mun từ nảy đến giờ đang suy nghĩ đến những nước mà nó có thể đến. Bỗng thoang thoảng bên tai nhỏ nghe đến câu hỏi của Jun, biết chắc rằng Shin không có khả năng trả lời nên nhỏ lấy điện thoại áp vào tai nghe giả bộ như đang nói chuyện điện thoại với nó.

- Mấy bửa nay Ry không muốn đi học nên cô ấy nghỉ, nhưng không sao đâu, vài hôm nữa thế nào nó cũng đi học bình thường lại thôi mà.

Không biết từ khi nó biến mất thì Mun đã nói dối biết bao nhiêu lần rồi, nói dối trắng trợn. Còn hắn càng lúc càng cảm thấy cách cư xử của nhỏ rất đáng nghi. Một, nảy giờ hắn đứng kế bên nhỏ nhưng không hề thấy điện thoại đổ chuông, rung hay phát sáng. Hai, mỗi lần Mun nói gì về nó thì khuôn mặt rất khó coi, kể cả Shin cũng vậy, nói về Băng là cô cứ lắp bắp.

Cuối cùng giờ tan học cũng đến, hắn đã chờ giây phút này lâu lắm rồi, chờ để hỏi thông tin về nó.

- Tụi bây về trước.

- Mày đi đâu thế Win? - Như thắc mắc, những lúc đánh trống là hắn xách cặp te te đi rồi, không chờ ai hết làm cho anh và cậu đuổi theo muốn tắt thở, nay có tính tự giác sao? Báo cáo là hắn không về chung được? Đúng là kì lạ mà.

Thấy Mun với Shin gần đi ra tới cổng, hắn lật đật xách cặp lên vai đuổi theo hai người họ để lại sau lưng bốn con mắt ngây thơ chưa từng thấy.

Sau bao nhiêu khó khăn, mệt nhọc, hắn đã đuổi kịp bước chân của hai cô gái.

- Đứng lại - Hắn chính là người đang cần biết thêm thông tin về nó, vậy mà hắn lại ra lệnh như mình là ông trùm xã hội đen.

Hai cô gái dừng lại, quay mặt về phía hắn.

- Có chuyện gì sao?

- Nói sự thật cho tôi, Ry ở đâu? - Khuôn mặt của hắn lạnh như băng, rất lạnh nhạt nhưng có ai biết được trong lòng hắn như có lửa đốt ngoài bản thân mình.

- Chẳng lẽ cậu không nghe tôi nói chuyện với Băng sao? Nó đang ở nhà.

- Nói dối.

- Cậu dựa vào đâu mà nói tụi mình nói dối, hả? - Nhỏ mất kiên nhẫn nói, kế bên là Shin kèm với khuôn mặt lo sợ bị lật tẩy.

- Không nhớ tôi có chỉ số IQ 200?

- IQ cao thì sao? Cao thì cũng có đôi lúc sai chứ.

- Suy luận của tôi không bao giờ sai.

- Vậy thì cứ tiếp tục với những suy luận vớ vẩn của cậu, chúng tôi đi trước, tạm biệt.

-.....

Như hắn đoán, nhắc tới nó là khuôn mặt cô luôn như vậy, còn Mun thì luôn tìm cách biện minh.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 13: Bị thương


Trong khi đang ở bên Việt Nam, hai đứa kia đang réo gắt tìm nó thì nó lại ở bên nước Anh đánh nhau. Nó không phải là loại người vô duyên vô cớ mà đánh người ta, cái gì cũng đều phải có lý do cả.

Bụp bụp bốp bốp

------------------

Vài phút trước, nó đang ở trong căn hộ thì nhận được một cuộc gọi.

- A lô? - Giọng nói có vài phần khàn khàn, có lẽ do dạo này nó không chịu ăn uống đàng hoàng, cứ bỏ bửa?

- Chị đại, có bang tổ chức Đại Bàng muốn đấu với chị - Đầu dây bên kia chính là Vương Trấn Lâm, đàn em đáng tin cậy nhất của nó và cả hai đứa kia.

Bang Đại Bàng? Chẳng phải là bang hùng mạnh, có tiếng tâm trong thế ngầm sao? Thường thì nó hay kêu đàng em thay mặt mình để dọn dẹp lũ kia, còn lần này nếu nó mà đi thì cũng không thể được rồi.

Thế nên giờ này nó mới đang đánh nhau đây. Nhưng có lẽ nó đã xem thường tình địch rồi, nó không ngờ rằng bang này lại mạnh đến mức ngoài sức tưởng tượng.

- Ô, cô em tự tin đến vậy sao? Chỉ mang vài người thôi á?

Người hiện đứng trước mặt nó là cánh tay phải của thủ lĩnh bang đại bàng. Còn cái tên thủ lĩnh kia thì chẳng biết hắn đã trốn đi đâu mất rồi.

- Đừng nhiều lời, lên đi - Giọng lạnh toát, nó vốn là đứa chúa ghét nói nhiều, nghe thật ngứa tai.

- Được thôi, tụi bây, LÊN.

Sau lưng nó chỉ có vài thằng thôi, còn bên kia, cả bầy đàn.

Tiếng hô đó vừa vang lên, cả hai bên đều nhào vào nhau cấu xé, đánh đấm, chỉ riêng cánh tay phải và Ry là khoanh tay, ánh mắt thờ ơ đứng xem trận chiến trước mặt.

Mười lăm phút trôi qua, cuối cùng trận chiến ấy cũng kết thúc. Tất nhiên, cả hai bên đều bị thương tích đầy mình. Nên chỉ có mình nó tự thân mình đánh nhau với tên kia mà không nhận được sự phụ giúp nào của đàn em.

Hai người nhìn trực tiếp khuôn mặt của nhau. Không ai nói với ai câu nào liền nhào vào mà đánh mà đấm. Đối với Ry, tên này cùng lắm cũng chỉ có thể bằng nửa sức lực của nó thôi.

Lại một lần nữa trận chiến bắt đầu, hai bên đánh nhau kịch liệt, rất gây cứng, rất hồi hợp, chẳng khác nào trong phim. Khi tên kia lấy chân chuẩn bị đá vào người nó thì nó rất khôn ngoan né sang chỗ khác, còn khi nó đang đá vào đầu tên đó thì hắn đã kịp chụp lại.

- Chết đi.

Nó hét lên, sau đó cũng là lúc trên kia bị bay cả chục mét. Thì ra là trong khi hắn đang chụp chân nó, nó đã nhân cơ hội đó lấy đà bằng chân kia mà đá vào bụng hắn.

Bằng... Bằng...

Đó là tiếng súng, thì ra trông khi nó đang tập trung đánh cái tên cánh tay phải kia mà không hề nhận ra cái người được gọi là đại ca bang Đại Bang cũng đang có mặt ở đây. Đúng là lần này nó đã quá khinh suất rồi.

Thế là nó đã lãnh trọn một phát súng vào cánh tay trái và thêm một phát nữa ở ngay bên hông.

- Hừ! Không ngờ bang chủ Đại Bàng lại là loại người này, thật thất vọng.

Miệng nó ọc ra một chất lỏng màu đỏ. Nó cố nén đau nằm khụy xuống đất, tay còn lại không trúng đạn ôm thật chặt miệng vết thương ngay bên hông để không cho rỉ máu thêm nữa.

- Đã là một bang dù hùng mạnh thì cũng nên dùng thủ đoạn chứ, không ngốc như cô, suốt ngày cứ đánh chân chính nên mới thất bại như vậy - Tên đó đứng kế nó mà cười mà nói, không hề nghĩ xem nó đang đau đớn như thế nào.

- Hừ! - Nó bực tức nhổ bọt vào giày hắn.

- Ô, con gái mà lại như thế này à - Vừa dứt câu, tên thủ lĩnh đã đá một cú đau điếng vào cánh tay đang rỉ máu.

- Ahhh......

- Cô dám nhìn tôi bằng con mắt khinh bỉ đó sao?

Khi nhìn thấy ánh mắt khinh của nó, hắn lại tức giận bởi vì không có ai dám nhìn tên bằng ánh mắt như thế cả. Tên đó lại tiếp tục đá vào người nó. Với cú đá có sức nặng thì những vết thương không nặng cũng sẽ thành nặng.

- Ahhhh..

- Cứ la đi, ha ha... xem như trận chiến lần này tôi đã thắng, hẹn gặp lại lần sau nhé!

Nói xong câu này cũng là lúc tên thủ lĩnh quay lưng bước đi cùng bọn đàn em, bỏ lại phía sau người không ra người, ma không ra ma.

--------------

- Cậu hẹn chúng tôi ra đâu có chuyện gì không?

Mun, Shin và hắn hiện đang ở trong quán nước ven đường. Vì muốn biết xem sự nghi ngờ của mình có thật là đúng không.

- Tôi hỏi lại, Ry đâu? - Như không muốn vòng vo tam quốc chí, hắn vào thẳng luôn vấn đề cần bàn.

- Cậu muốn tôi lặp lại bao nhiêu lần nữa đây, nó đang ở nhà đó - Nhỏ kiên định, quả quyết nói.

-....

- Xong rồi phải không? Chúng tôi về, chào - Cô và Mun đồng loạt đứng dậy, chuẩn bị bước đi.

- Ry ở đâu? - Dường như hắn bị mất kiên nhẫn, trong giọng nói hiện giờ đã bắt đầu thấy lạnh rồi.

- Cậu nghe rồi đấy, tôi không muốn lặp lại lần nữa đâu.

- NÓI - Win quát lên, đây là hiện tượng đầu tiên hắn tức giận đến vậy.

-.......

- RY..Ở..ĐÂU? - Tức giận gặng từng chữ một, nhìn khuôn mặt lúc này của hắn chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ “đáng sợ“.

- Ry...Nó mất tích rồi, huhu - Cô từ nảy đến giờ là đã muốn phát khóc rồi. Hiện giờ nhìn mặt hắn thật đúng là kinh khủng.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 14: Liệu có thể gặp lại?


"Tôi không muốn mất cậu thêm một lần nào nữa!"

Tính từ ngày ấy đến giờ cũng đã được nửa tháng từ lúc nó mất tích. Dù có kêu người điều tra thế nào cũng không có một tung tích về nó. Bạn có biết trên thế giới này có bao nhiêu nước không? Tìm kiếm nó là một việc rất khó khăn. Dường như nó rất giống những giọt mưa kia, đột ngột đến và cũng đột ngột biến đi không thể nào thấy được.

Ngày 5 tháng 12 năm 2016.

Đã hai năm kể từ ngày nó bốc hơi khỏi nước Việt Nam, họ dường như muốn bỏ cuộc trong vụ việc tìm kiếm. Hai năm? Bảy trăm ba mươi ngày chứ chẳng ít ỏi gì đâu! Đều là con người, sức chịu đựng cũng có giới hạn.

***

England

Mùa đông đã đến, những hạt tuyết trắng mịn trên bầu trời đêm cũng bắt đầu rơi làm cho người ta cảm thấy khung cảnh hiện giờ thật lung linh biết bao.

- Trễ giờ rồi!

Hiện tại thì Ry đang sống tự lập, nó không trở về căn biệt thự của ba nuôi mình là vì không muốn làm cho ông thêm lo lắng nữa, dù sao ông ấy cũng bận tấp lập với cả trăm xấp tài liệu.

Nó vội vớ lấy chiếc khăn len được treo ngay ngắn trên giá giá đỡ cũ kĩ đã có sẵn trong căn hộ này từ khi nào.

Nhanh chống choàng khăn vào cổ rồi cất những bước chân nhanh nhẹn ra khỏi nhà.

Cạch!

Cửa đã được nó khóa thật cẩn thận.

Sau đó, nó hít một hơi thật sâu, cầm giỏ sách, tất tốc phi nhanh như chớp đến quán làm thêm.

Sau mười phút vật vã chạy trên nền tuyết trơn, Có vài lần gần như muốn ngã uỵch xuống nền tuyết trắng lạnh ấy thì nó cũng đã đến nơi mà mình cần đến.

Cũng may căn hộ nhà nó cũng không xa nơi làm thêm cho lắm!

- Why are you here now? Hurry to work in the people, today many visitors. (Sao giờ cháu mới tới hả? Nhanh vào trong làm phụ mọi người, hôm nay khách đông lắm đấy).

Bà chủ quán đang hối hả bưng tô hủ tiếu ra cho khách, ngay khi ánh mắt vừa chạm đến nó ở ngoài phía cửa liền lên tiếng nhắc nhở.

- Yes.

Nơi nó đang làm tạm thời là một quán hủ tiếu không quá to, nghe đâu vì nhà bà chủ diện tích rộng nên bà ấy quyết định lấy một phần ba diện tích ấy mở quán hủ tiếu, thường ngày lượng khách ra vào cũng kiếm được kha khá tiền và trung bình tiền một tháng của nó là năm trăm nghìn tiền Việt Nam.

Nhưng mấy ngày nay khách vào đông hơn thường lệ cũng đồng nghĩa với việc nó làm việc lâu hơn những ngày thường, chắc chắn tiền tháng này của nó không ít đâu.

Nó vui vẻ với suy nghĩ của mình! Sẽ được nhiều tiền hơn những tháng trước haha.

Đi vào phòng chứa đồ nhân viên mà bà chủ đã xây cách đây vài tháng, nó tháo khăn choàng xuống, bỏ túi xách ra treo đại trên chiếc móc trống gần đó.

Vài tiếng trôi qua, cuối cùng đã tới giờ về nhà.

Phải nói là Ry làm sáu tiếng từ năm giờ đến mười một giờ rồi đổi ca cho người khác. Một ngày tổng lại thì nó làm ba công việc.

Sáng từ sáu giờ đến mười giờ rưỡi để làm công việc bán hoa trong tiệm nhỏ.

Dành nửa tiếng để ăn cơm, việc cá nhân. Sau đó đi phục vụ quán nước từ mười một đến bốn giờ.

Nó mệt mỏi choàng khăn lại vào cổ, cầm túi xách lên lủi thủi bước về nhà. Đã bao nhiêu lần về nhà nó toàn gặp mấy thằng cờ hó rồi sau đó bị nó đánh bầm dập.

Bây giờ nó chỉ có một điều ước nho nhỏ là "Hi vọng hôm nay đừng gặp lũ d*m t*c ấy".

***

Việt Nam

Bên này hiện tại hoàn toàn là buổi sáng.

Năm người ấy đang tụ tập nguyên đống ở nhà cô và nhỏ và...

- Này! Chúng ta lên lịch qua nước Anh giải khoay nhé? - Shin lên tiếng muốn đi du lịch vì cô biết ai cũng đang trong trạng thái hồn bay phách lạc.

Và chúng nó đang lên lịch đi chơi.
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 15: Rắc Rối


Hai năm qua, mọi thứ trên người nó đều không thay đổi, chỉ có mái tóc dài chuyển thành tóc ngắn uốn xoăn nhẹ ngang vai kèm theo đó là mái thưa bằng ngang chân mày. Mặt nó vốn đã lạnh mà bây giờ còn để kiểu tóc này thì còn gia tăng lạnh lẽo thêm gấp bội.

Vì sao lại phải cắt tóc kiểu như vậy ư? Là để dễ dàng trong những công việc ngày ngày bận biệu tấp ngập từ sáng đến tối như thế này đấy.

Có thể nói là, kiểu tóc này... không hợp với nó cho lắm.

Sáng hôm sau.

Buổi sáng hôm nay thật trông lành.

Sáu giờ kém bốn mươi phút nó đã lật đật ngồi dậy đi làm vệ sinh cá nhân. Giờ này thì mặt trời vừa mọc cũng chưa được bao lâu. Dành trọn hai mươi phút để làm việc cá nhân.

Mười phút đi bộ ra tuyến xe buýt.

Mất hết mười lăm phút để xe buýt di chuyển từ chỗ xuất phát đến nơi nó làm.

Hiện tại là 5 giờ 55 phút, mà sáu giờ thì mới tới giờ làm, nó lời hẳn năm phút rồi còn gì.

Vài tiếng sau, nó đã được giải thoát khỏi nơi tràn ngập những bông hoa đầy màu sắc đó và chuẩn bị đến chỗ làm tiếp theo. Trong quá trình làm việc, ai cũng đều khen nó làm việc nhanh lẹ, cách giao tiếp tốt, xử lý tuyệt những tình huống.

Nhưng có một điểm nó luôn bị chê và bắt phải sửa đổi mà chẳng bao giờ thành công, chính là gương mặt lạnh như băng kia.

Hai hôm trước có một cặp tình nhân đến đây mua hoa, vì vâng theo lời bà chủ nên nó đã cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể, thế đ... nào nó lại dọa người ta chạy mất luôn cả dép.

Từ đó mỗi lần nó có ý định cười trước mặt khách là bà chủ lại bảo "hãy trở lại trạng thái ban đầu ngay và liền".

Cũng hết cách, trời sinh đã có sẵn khuôn mặt đó, đâu thể nói một hai câu đổi là đổi được.

***

Tối đến.

Điều ước nhỏ nhoi của nó vào ngày hôm qua lại tiếp tục không linh nghiệm, vẫn cứ chạm mặt lũ b**n th** hết thuốc chữa ấy. Và cũng như thường lệ, bọn chúng bị nó đánh ra thành bộ dạng có thể làm hỏng thị giác của người nhìn.

Kết thúc ca làm cuối cùng, cũng là lúc vừa tròn 23:00. Vừa cầm giỏ xách khoác lên vai vừa chấp tay cầu niệm.

"Hôm nay muốn yên ổn, đừng gặp lại".

Đó là ước muốn của nó.

Nhưng có lẽ không ai chịu chấp nhận lời thỉnh cầu ấy. Khoảng chừng đi hai phút nữa sẽ đến được phòng trọ, nó chưa kịp thở phào nhẹ nhỏm thì đằng sau lưng lại phát ra tiếng hét khá lớn.

- NÓ KÌA ĐẠI CA!

Giật mình quay về phía sau. Cũng khoảng mười mấy thằng con chứ chẳng ít ỏi gì. Ah... nó phát hiện có một thằng tay đang chống nạn, cả thân hình bó bột, không khác xác ướp là mấy. Nhưng nó có thể phát hiện ra vì nó đang ghim thù thằng đó, chính là cái tên hôm qua dám sờ mông mình.

Thêm cái tên tuốt chót đó nữa, bị tát cho gãy vài cái răng, cộng thêm gãy tay không hề nhẹ.

"Sao hai thằng đó không dưỡng thương? Trả thù à?" Nó nhìn vào mười mấy thằng to con ấy vừa suy nghĩ xem cách nào là tốt nhất để đánh. Thật rắc rối!
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 16: Trông quen quen


Suy suy tính tính xem rốt cục nên dùng phương pháp nào để đối phó với cái lũ ăn không ngồi rồi đó. Mất kha khá thời gian, nó đã quyết định áp dụng kế toán 'chạy là thượng sách'.

Người có thể lực tốt như nó mà ngày nào cũng làm việc từ sáng sớm đến tối mịt cũng sẽ mệt mỏi dù một chút ít. Nói chi trên đường lại bắt gặp thêm mấy đứa côn hồn các đảng, tuy không cầm vũ khí nhưng nhìn thằng nào thằng đấy đều có cơ bắp cuồng cuộng, thân hình cao to thế, chỉ tội khuôn mặt không được đẹp trai thôi.

Còn nữa, dù sao nó cũng là đứa con gái chính hãng 'chân YẾU tay MỀM' nha. Làm gì đào đâu ra nhiều sức lực để đối phó bọn chúng. Bởi... bỏ của lấy thân chính là quyết định sáng suốt nhất.

Theo thì việc nó nó chạy, chuyện lũ kia đương nhiên là đuổi theo, còn luôn mồm gọi "ĐỨNG LẠI, ĐỨNG LẠI", có ngu mới đứng!

Nó thầm nhổ bọt hành vi dư thừa của cái lũ không có đầu óc kia.

Đang chạy như ma đuổi,tự dưng trước mắt nó xuất hiện đâu ra ba nam ba nữ ở phía đối diện đường không nhìn rõ mặt vì người nào người nấy choàng khăn kín mít, áo khoác dày cộm, còn có vài người bịch khẩu trang nữa, không khác ninja là mấy! Trông quen quen nhưng chẳng nhớ là mình đã thấy ở đâu. Chuyện đó cũng mau chống làm nó quên đi, bây giờ đầu óc chính là đang đặt ở ngoài sau lưng kia kìa.

Mắt thấy căn phòng trọ cách đó gần mười căn ở phía kia đường, nó nhanh chống băng qua lộ cũng là khoảnh khắc nó lướt ngang sáu ngườu ba nam ba nữ ấy.

- Này, các cậu có cảm thấy cô gái ấy trông quen quen không? - Như thấy bóng lưng mảnh khảnh chạy cực nhanh bỏ cả bọn đàn ông đang la hét om sòm phía sau, Shin liền chỉ chỉ vào bóng lưng nó.

Nối theo đó là bốn cái đầu nữa nhìn theo hướng Shin vừa chỉ, trừ hắn ra vì không có hứng thú nào đối với mấy đứa con gái khác ngoài nó, nhưng hắn vẫn cứ có cảm giác quen thuộc đến lạ.

- Đúng là rất quen, nhưng tại sao cô gái ấy lại bị đám đông như ruồi bu ấy đuổi theo nhỉ? - Jun vừa đưa tay lên cằm suy nghĩ xem cô gái bí ẩn ấy là ai vừa nhìn theo lũ bị bỏ xa còn lâu mới kịp trình độ của nó.

- Chắc đòi nợ chứ gì! Anh làm gì quen người nào nghèo kiếp xác như vậy! - Lyly tự tán thưởng cho mình vì câu trả lời quá hay, dùng loại ánh mắt khinh bỉ nhìn theo bóng lưng đã khuất mất từ lúc nào.

- Mày im đi, chưa biết gì thì đừng có mà phán xét lung tung, Shin! Tao với mày ra giúp cô ấy đòi lại công bằng, dù sao người ta cũng là con gái - Nhỏ tức giận liếc xéo Lyly, sau đó còn đòi cùng đứa bạn thân dạy cho bọn kia một bài học.

- Chậc chậc, vậy cô không phải con gái chắc, còn ở đó mà hùng hùng hổ hổ - Pin tặc lưỡi với ý kiến của Mun, xem người ta là con gái, còn không biết xem mình thành bộ dạng khỉ gió gì kìa.

-.......Thế anh có giúp không đây, còn ở đó nhiều lời? Bọn chúng sắp đến chúng ta rồi.

- Tôi nể cô là con gái nên giúp nhé! WIN LÊN HỔ TRỢ TAO!

Dứt câu, Pin đã chạy đến trước mặt bọn chúng làm mấy người đó phải dừng đột ngột.

- Mày là thằng nào lại dám cản đường tao, muốn chết à?!- Một người trong đám đó lên tiếng, dường như trong đấy không có kẻ cầm đầu.

- Tao là ai không quan trọng, tao chỉ muồn biết lý do vì sao mày đuổi theo cô gái ốm yếu ấy. - Pin cao giọng, tỏ vẻ hiếu kì, um... nhiều chuyện thì đúng hơn.

- ỐM YẾU SAO!? NỰC CƯỜI.

- Mày xem, một mình con nhỏ đó đánh hai thằng em tao thành ra thế này mà lại bảo ốm yếu à! - Tên đó chỉ một thằng băng bó như xác ướp, còn một thằng gãy vài cái răng xém chút nữa về nhà húp nước cháo.

Hắn khẽ liếc sang hai tên vừa được may mắn kêu lên cũng có một chút hú hồn. Không thể tin được người con gái khi nảy lại có sức mạnh như thế.

- Thế đã hỏi hai thằng đó vì sao bị đánh chưa? - Đứng hình chưa tới hai giây, hắn tiếp tục dùng giọng không nóng cũng không lạnh hỏi mà chưa chờ Pin vẫn còn đang trong cơn hoảng hốt.

- Hừ, hai đứa đó đó giờ sống ngay thẳng, hiền lành thì cần lý do gì nữa chứ, tao chỉ cần quan tâm đến CON NHỎ ĐÃ ĐÁNH đứa em tao.

- Vậy nếu tao thắng trận này mày hãy hỏi lý do hai tên đó.

- Được thôi, vậy... ANH EM LÊN HẾT CHO TAO.

Vài phút sau...

- Đại ca, làm ơn...th...tha cho...tụi em.

Hiện tại bên phe đối thủ đã phân bại danh liệt, ngay từ đầu đến cuối chỉ có một mình hắn xử lí, còn Pin thì... mang đi cho chó táp mất rồi.

- Chịu nói lý do?

- Tụi bây đâu, sao còn chưa nói lý do. - Tên này hồi nảy rất ư là chảnh chóa mà bây giờ chỉ còn biết run cầm cập.

- Dạ...t...tại lúc đó...em sờ vào mông...mông cô ấy nên em mới bị bẻ tay.

- Còn em chưa làm... gì hết liền bị...nhỏ đó đánh chung với thằng kia.

- CÁI GÌ? MÀY SỜ MÔNG À? Mày làm tao nhục nhã quá Sơn ạ (Sơn là tên đứa sờ mông nó)

- Được rồi, giờ chúng mày té hết cho tao.

Rất nhanh chống nơi này lại trở về vẻ im ắng như hằng ngày.

Hắn mệt mỏi xoa xoa lên thái dương vừa nói: "Dạo phố cũng không yên, thật xui xẻo".

Cũng cùng một thời điểm đó, sau khi nó về nhà cởi khăn choàng ra, ngồi lên giường nghĩ ngợi đến chuyện khi nảy, khó chịu lẩm bẩm: "Đi về cũng không yên, thật xui xẻo".
 
Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nàng Băng Giá
Chương 17: Cô gái trong giấc mơ


Đã là một tháng kể từ khi cuộc đánh nhau ấy xảy ra. Thời gian lâu như vậy nhưng vẫn chưa có một tin tức nào từ phía nó.

Hắn không hiểu tại sao trong thời gian một tháng đó, có rất nhiều đêm hắn mơ chung một giấc mơ. Hắn mơ về cái đêm mà mình giúp cô gái có thân hình mảnh khảnh không rõ mặt mũi để mà xử lí bọn côn đồ không rõ lí lẽ kia.

Vốn không phải là người mê tín dị đoan nên những giấc mơ ấy đã mau trôi vào quên lãng. Điều quan trọng hiện giờ là phải tìm ra nó. "Sống phải thấy người và chết phải tìm thấy xác".

-----

Sáng sớm.

- Hey mọi người, có ai muốn đi dạo chợ buổi sáng không?

Tại phòng khách ở căn biệt thự xa hoa phát lên giọng nói đầy sức sống của một cô gái.

- Dạo chợ sao? Mới nghe thôi đã thấy nhàm chán - Ngồi trên ghế sopha Pin vừa ngoáy tai vừa tỏ ra khuôn mặt hết sức... là chán đời.

- Hừm... không đi thì làm ơn đừng ý kiến này nọ, mới sáng sớm nghe mà phát ghét - Nhỏ tức đến nổi mém nữa là phang cái giỏ đi chợ vào đầu cậu, sao cứ mỗi lần nhỏ sử dụng quyền "tự do ngôn luận" liền bị cái tên chết tiệt nào đó phản bát lại.

Hmm, nói qua bàn lại thì chỉ có 3 người đi thôi, đó là hắn, nhỏ và cô. Đắng lẽ thì có cả Jun, nhưng bạn Lyly đã khóc thút thít lôi kéo anh và bảo nơi đó đông người, đi dễ lạc, không có gì vui, trời lạnh và vâng _ tại ông cố nội bạn ấy tên Chợ nên không được đi chợ chuyển sang bà cố ngoại tên Dạo nên đi dạo là một điều xúc phạm đến tổ tiên lây sang ba bạn ấy ghét tiếng ồn nên bạn ấy ghét theo...bla...bla...

Do ả năng nỉ dữ dội quá nên Jun hết cách đành bái bai bọn họ mà ở nhà chăm cho con em bệnh lâu năm mà giấu này.

------

Đi chưa bao lâu mà cái giỏ xách đã đầy ắp đồ ăn. Y như rằng bọn nó muốn mua sập luôn cái sạp chợ, đi tới đâu là mua cái đó, không bỏ lỡ một cái sạp nào. Và tất nhiên, người xách từ đồ này tới đồ kia là hắn rồi. Chứ hắn đi theo là để làm gì? Làm kiểng à?

Dù đồ có đầy đến mấy thì bọn nó vẫn cứ bất chấp mua, mua lấy mua để. Cuối cùng cô và nhỏ lại tiếp tục dừng lại tại cửa hàng hoa.

- Ôi cha! Hoa đẹp quá Hân ơi! - Shin reo lên thích thú, mắt sáng trưng nhìn chằm chằm những bông hoa đã nở rộ.

- Thôi bỏ đi, tao chẳng có hứng thú với bông hoa lá hẹ gì đoa cho lắm đâu, mày thích thì vào lựa đại một bông nào đó mua về nhà cắm đi.

- Thế mày với Win ở đây đợi tao một chút nhé!

- Ok.

- (tụi con gái này thật phiền phức) - Hắn bực dọc nhìn theo bóng lưng của cô đang lon ton chạy vào nói chuyện với cô chủ quán.

Khoan khoan. Phía sau bà chủ lại thấy một bóng lưng nữa.

"Tóc ngắn? Cô ta không phải là người bị rượt hôm nọ sao? Và...là người hay xuất hiện trong giấc mơ mình?"

Đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng ấy, bỗng người đó đứng dậy cầm theo bình hoa đã cắm thật đẹp và xoay người lại.

!!!
 
Back
Top Bottom