Cập nhật mới

Khác HOÀNG TỬ LÀM NÔNG

Hoàng Tử Làm Nông
Chương 18: Đại thành Toán pháp


Từ sau ngày hôm đó, đã 1 tuần rồi cậu không nhìn thấy Diêu Quân.

Kết thúc 3 ngày nghỉ phép, cậu liền trở về với cuộc sống bận rộn như trước kia, sáng đến lớp học, chiều quanh quẩn trong vườn ngắm cây cảnh, đôi lúc sai bảo hạ nhân chỉnh sửa, chăm sóc và trồng thêm không ít cây cối trong vườn.

Cậu cho người đến phủ nội vụ xin thiết kế một hòn non bộ nhỏ, lại đào thêm cái ao nuôi cá, chung quanh hồ nước trồng thêm ít cây ngâu, vừa điểm tô thêm sắc xanh vàng cho quang cảnh, vừa có hương thơm thoang thoảng thư giãn đầu óc.

Những tiết võ của Diêu Quân được dạy thay bởi 1 vị tướng quân về hưu do thương tật.

Ông ta không quá khắt khe với cậu, hay nói chính xác hơn là không quan tâm đến cậu, để mặc cho cậu tự tập luyện.

Trước đây Kiến Văn rất sợ khi đến tiết của Diêu Quân, luôn tìm cách trốn tránh, nhưng bây giờ, cậu rất nhớ hắn.

Phụ hoàng gần đây cũng rất bận, năm lần bảy lượt cậu tìm cách gặp người để nói chuyện xin vào thái y viện mà không được.

"Ngươi đã hứa đem đồ ăn ngon cho ta rồi mà..."

Kiến Văn nằm dài lên bàn, ánh mắt xa xăm nhìn ra ao nước lấp lánh, toả sáng dưới ánh nắng mặt trời.

Bây giờ cậu mới thấm thía được cảm giác của một hoàng tử cổ đại, mà lại còn là một hoàng tử không bè không phái, không có việc gì để làm, chỉ ăn, học rồi ngủ.

"Hoàng thượng giá đáo!"

"Phụ hoàng!"

- Kiến Văn bật dậy, vội chỉn chu lại quần áo, hai tay xoa mặt để làm mờ đi những vết hằn lúc nằm đè trên bàn.

"Được rồi, các ngươi lui ra ngoài đi."

"Phụ hoàng sao lại đột ngột đến cung của nhi thần, người có việc gì sao?"

"Không có việc gì thì không thể đến sao, vậy thì ta đến kiểm tra bài vở của ngươi."

Kiến Văn bĩu môi, nhưng cậu không sợ.

Nhờ có 2 ngày được Diêu Quân kèm riêng, cậu đã có thể thuộc và hiểu được nghĩa của rất nhiều chữ, ít nhất là hiện tại, cậu đã có thể hiểu được thầy đang giảng những gì trên lớp.

Cũng bởi vì rảnh rỗi nên hầu như cả ngày cậu đều dành cho việc học, có thể nói, lượng bài vở cậu viết và học được trong 1 tuần này nhiều gần bằng lượng kiến thức mà Ngũ hoàng tử học được trong 15 năm.

Kiến Văn dễ dàng trả lời được các câu hỏi của phụ hoàng, một phần vì các câu hỏi của phụ hoàng khá đơn giản, chỉ hỏi lý thuyết chứ không yêu cầu cậu giải thích cặn kẽ.

"Ta nghe Vân Đồ nói rằng ngươi có khiếu toán học, hắn còn trách tại sao trước đây ngươi ham chơi không lo học tập."

Vân Đồ chính là thầy dạy môn toán cho các hoàng tử.

Khi còn bé, Kiến Văn từng tham gia cuộc thi tính nhẩm theo phương pháp Soroban, cậu còn đoạt được huy chương vàng cấp tỉnh giải thiếu nhi khi chỉ mới 6 tuổi.

Bốn năm cấp 2, cậu theo học chuyên toán theo yêu cầu của ba mẹ, từng đoạt không ít giải thưởng cấp tỉnh, quốc gia.

Tuy nhiên, khi lên cấp 3, cậu rẽ hướng sang chuyên sinh, nhưng nhìn chung, cậu vẫn là con người của khoa học kỹ thuật.

Chính vì vậy nên các phép toán thời cổ đại này không thể nào làm khó được cậu.

Sách giảng dạy toán cho các hoàng tử là Đại thành Toán pháp, có gần 150 bài toán chia ra làm 7 dạng, bao gồm cả bói toán.

Mỗi một đề toán đều mất trung bình 2 buổi mới giảng xong, thậm chí có những vấn đề phức tạp phải mất đến 5 buổi mới hoàn thành.

Trước đây, môn toán này với Ngũ hoàng tử như nước đổ đầu vịt, thậm chí hắn còn không thể làm các phép tính cộng trừ nhân chia cơ bản.

Cậu vẫn nhớ rõ khoảnh khắc khi Vân lão sư đặt câu hỏi cho cả lớp, những hoàng tử, công tử khác vẫn đang nhăn mặt suy nghĩ thì cậu đã xin phép trả lời.

Ánh mắt cả lớp nhìn cậu không khác gì những vị khán giả đang xem khỉ làm xiếc vậy, cười cợt có, chế nhạo có, cũng có nhiều người không quan tâm, tập trung giải bài.

Nhưng khi cậu đưa ra câu trả lời đúng, ánh mắt họ tràn ngập vẻ khinh bỉ, giống như cậu đang gian lận vậy.

"Không phải Diêu Quân đến tận cung dạy kèm cho hắn mấy canh giờ sao, có khi hắn đã biết đáp án từ trước, bây giờ chỉ ra vẻ thông minh thôi."

"Chắc chắn là như vậy rồi.

Ngũ hoàng tử mà lại biết giải toán sao, có khi hắn đọc đề còn không hiểu ấy chứ."

Không biết bọn họ là công tử nhà nào, thế lực ra sao nhưng nói xấu người thì cũng nên nói bé một tí chứ, đứng trước cửa lớp oang oang như vậy, ai cũng nghe được, không sợ mang tội sỉ nhục hoàng gia sao.

"Các ngươi đừng nói như vậy.

Ngũ đệ gần đây cố gắng học tập là chuyện đáng mừng.

Cho dù có được Diêu ca giảng trước đi nữa, thì nhớ được cách giải và đáp án cũng là rất đáng khen rồi."

Tứ hoàng tử Hạ Kiến Ân bước ra từ phòng học, bình thường cậu bị chế nhạo, hắn cũng chỉ im lặng ngồi xem.

Không hiểu vì sao hôm nay lại lên tiếng, không biết có thật sự muốn giúp cậu hay không.

"Đa tạ Tứ huynh khích lệ, hoàng đệ sẽ tiếp tục cố gắng."

Kiến Văn cười đáp trả rồi nhanh chóng cáo lui, dính đến đám hoàng gia quý tộc này thì không nên nhiều lời, một điều nhịn chín điều lành.

Kể từ sau hôm đó, không biết đám công tử quý tộc dở chứng gì, mỗi lần Vân tiên sinh đặt câu hỏi đều chỉa mũi dùi vào cậu, bắt cậu trả lời.

Nhưng đáng tiếc thay, bọn họ càng làm như vậy càng khiến cậu trở nên nổi bật hơn, mỗi lần như vậy, Vân Đồ đều gật gù, ánh mắt nhìn cậu cũng khác trước kia, có chút hài lòng, cũng có chút tiếc nuối.

"Vì sao lại là Ngũ hoàng tử chứ."

~Hết~

Mee: Quà đêm giao thừa cho mn đây (ノ◕ヮ◕)ノ*.✧

Chúc mọi người năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý, chúc các bạn học sinh, sinh viên học giỏi, điểm cao, chúc các bạn đã đi làm công việc thuận lợi, làm ăn tấn tới, phát tài phát lộc. ✧◝(⁰▿⁰)◜✧

*

Cây ngâu.

*Phương pháp tính nhẩm Soroban: là một phương pháp cực kỳ thông minh, sử dụng hình ảnh chiếc bàn tính cổ để tưởng tượng và tính nhẩm các phép tính một cách siêu tốc.

Nếu mọi người có xem Siêu trí tuệ thì sẽ thấy rõ, các tuyển thủ tính nhanh khi tính toán, 2 đầu ngón tay sẽ cử động để mô phỏng hình ảnh bàn tính trong đầu.

Ngoài ra thì học sinh Nhật hiện nay không được sử dụng máy tính cầm tay khi học và thi, nên phương pháp Soroban khá phổ biến ở Nhật.

*Đại thành Toán pháp: hay Toán pháp đại thành (chữ Nôm: 算法大成), là một cuốn sách toán học cổ của Việt Nam, được tác giả là Lương Thế Vinh biên soạn vào giữa Thế kỉ 15.

Hiện nay còn bản in Đại thành toán pháp thời vua Lê Dụ Tông, niên hiệu Vĩnh Thịnh (1705-1719).

Ngoài ra, Viện Nghiên cứu Hán-Nôm còn có hai bản; bản mới nhất được chép năm Giáp Thân, thời kì vua Bảo Đại (1944). (Nguồn Wikipedia)
 
Hoàng Tử Làm Nông
Chương 19: Phần thưởng


Thấy Kiến Văn suy tư không đáp lời, Hạ Sâm liền hắng giọng, hỏi:

"Ngươi làm sao mà thất thần vậy?

Có vấn đề gì trong lớp toán sao?"

Thật ra ông cũng biết chuyện những tên con cháu quan lại kia bàn tán, nói xấu Kiến Văn.

Là một hoàng tử thì phải biết chịu đựng những lời gièm pha của bọn tiểu nhân, do đó ông không muốn can thiệp, nhưng vẫn lặng lẽ ghi tên bọn chúng vào sổ đen.

Kiến Văn thoát khỏi mạch suy nghĩ, cậu chợt cảm thấy may mắn khi mình là hoàng tử, đặc biệt là một hoàng tử được phụ hoàng thương yêu.

Nếu không, kẻ khác mà dám thất thần trước thánh nhan không bay đầu thì cũng tàn tật.

"Nhi thần chỉ là chợt nhớ đến nan đề mà hôm qua Vân lão sư đã ra."

- Cậu nhanh chóng nghĩ ra cái lý do này.

"Vậy sao, nan đề như thế nào?

Ngươi đã giải ra chưa?"

"Bẩm phụ hoàng, Vân lão sư yêu cầu tính chiều cao của gốc cây cau trước phòng học."

Thật ra thì đây là một bài toán khá cơ bản, đặc biệt là với một người hiện đại như Kiến Văn.

Nhưng ở cổ đại thì khác, đây là dạng toán tương đối phức tạp, Vân Đồ đã giảng 2 canh giờ liền về dạng này, bài tập về nhà chính là đo chiều cao cây cau kia.

"Ngươi đã có đáp án chưa?"

"Nhi thần đã có đáp án, nhưng ngại giải không chính xác nên không dám trình bày với phụ hoàng."

Kiến Văn đưa tay gãi đầu, tỏ vẻ ấp úng.

Dĩ nhiên đây chỉ là diễn thôi, cậu phải thể hiện cho mọi người thấy được rằng Ngũ hoàng tử đang dần dần cải thiện, chứ không phải đột nhiên quay ngoắt 180 độ thành người khác.

"Cứ nói đi, sai ta không trách, nhưng nếu đúng thì sẽ có thưởng."

Mắt Kiến Văn sáng lên, từ khi xuyên đến đây, cậu chưa bao giờ được phụ hoàng ban thưởng.

Chỉ giải một bài toán thôi mà đã được thưởng thì thật sự là quá hời cho cậu.

Ngài hỏi tiếp đi, con giải thêm trăm bài nữa cũng được!

"Đầu tiên là nhi thần sẽ đứng trước cây cau.

Cho người đo chiều cao và chiều dài bóng của nhi thần.

Sau đó cho người đo chiều dài bóng của cây.

Tỷ lệ giữa chiều cao và bóng của nhi thần sẽ bằng với tỷ lệ chiều cao thân cây và bóng của cây.

Kết quả nhi thần tính được là 3 trượng 2 thước ạ."

* 3 trượng 2 thước = 3.33*3+ 0.4*2 = 10.79 m.

Hạ Sâm gật gù, trước khi đến đây ông đã biết được câu hỏi và đáp án nên cảm thấy rất hài lòng.

Đây không phải là bài toán quá khó, nhưng nếu là trước đây thì ông sẽ không đặt hy vọng gì vào Ngũ hoàng tử.

Hiện tại đã khác, từ ngày phạt cậu 20 gậy, cậu như trở thành một con người khác, siêng năng chăm chỉ học tập, tính cách sáng sủa, lạc quan.

Nhìn cậu bây giờ xem, mặc dù miệng nói lời khiêm tốn nhưng gương mặt tràn đầy vẻ tự tin, trả lời lưu loát, mạch lạc, đây mới là Ngũ hoàng tử mà ông mong muốn.

Một phần gánh nặng trong lòng ông nay đã được dỡ bỏ, hy vọng là cậu sẽ luôn nỗ lực như vậy, đừng lại trở thành Ngũ hoàng tử trước kia.

"Rất tốt!

Như phụ hoàng đã hứa, Văn nhi muốn ta thưởng gì, cứ nói đi, ta sẽ xem xét."

"Thật vậy sao!

Nhi thần muốn..."

Kiến Văn vội phanh lại, không được, cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

Cậu cần thời gian để sắp xếp lại câu chữ, làm sao có thể khéo léo thuyết phục được phụ hoàng cho cậu đến Thái y viện, nhưng phải đảm bảo cơ thể cậu còn nguyên vẹn.

Cậu muốn vào Thái y việc để học, chứ không phải để chữa thương đâu!

"Sao vậy?

Văn nhi muốn gì cứ nói, đừng ngại.

Phải rồi, ta nghe người báo rằng Văn nhi vẫn luôn muốn gặp ta bàn chuyện, có chuyện gì thì hiện tại nói luôn đi, ta sẽ xem xét."

"Nhi thần...Nhi thần..."

Kiến Văn chần chờ không dám nói.

Một hoàng tử đến Thái y viện học trồng cây là một điều không thể tưởng tượng được, trừng phạt từ vụ củ sắn lần trước khiến cậu e dè, không biết có nên vì tương lai mà hy sinh một ít máu thịt hay không.

"Nếu ngươi không muốn được thưởng gì thì ta sẽ cho người đem ít tiền tiêu vặt đến cho ngươi, ngươi muốn mua gì thì mua."

"Khoan đã phụ hoàng!

Nhi thần...

Văn nhi muốn đến Thái y viện!"

Nói ra rồi, cậu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt phụ hoàng.

"Văn nhi có bệnh sao?

Nếu vậy thì ta sẽ cho truyền ngự y, không cần đến Thái y viện làm gì."

"Không phải, nhi thần không có bệnh.

Nhi thần muốn đến Thái y viện là để học."

"Học?

Văn nhi muốn làm thái y sao?"

"Không, nhi thần không muốn làm thái y."

- Kiến Văn hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh-" Nhi thần muốn đến đó học cách trồng các cây thuốc, cây lương thực.

Nhi thần muốn nghiên cứu, tìm cách trồng các giống cây lương thực mới.

Nhi thần muốn sau này khi ra khỏi hoàng cung lập Vương phủ có thể truyền bá các giống cây đó cho nhân gian, để không còn bá tánh nào lại chịu cảnh đói khổ, để mùa đông cũng có lương thực mà ăn."

Mặc dù những lời này có hơi hoa mỹ, nhưng đây thật sự chính là nỗi lòng của Kiến Văn.

Cậu muốn đem kiến thức được học từ nhân loại để cống hiến cho nhân loại.

Có lẽ, đây chính là sứ mệnh của cậu khi được thần linh trao cho cuộc sống mới này.

Kiến Văn ngẩng cao đầu, nhìn vào mắt phụ hoàng, cậu không còn cảm thấy sợ nữa, chịu đựng một chút nỗi đau thể xác để đổi lại mạng sống của trăm ngàn bá tánh, đó là việc nên làm.

Nhưng trái với lo sợ của cậu, khi cậu ngẩng đầu nhìn phụ hoàng, trái tim cậu như hẫng một nhịp.

Phụ hoàng cười, một nụ cười dịu dàng, cậu thấy sự hài lòng pha chút tự hào trong ánh mắt của người.

"Được, ta đồng ý."

~Hết~

Mee: Chương này là một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của Kiến Văn, cũng như mối quan hệ giữa Kiến Văn và phụ hoàng.

P/s: May quá kịp dl ಥ‿ಥ Bữa nay lười quá tính trễ hẹn 1 bữa nhưng thui, dạo này lượt vote và xem tăng nên tui sẽ chăm chỉ ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ
 
Hoàng Tử Làm Nông
Chương 20: Ngày đầu tiên


Đã 3 ngày trôi qua nhưng tâm trạng của Kiến Văn vẫn cứ trôi lơ lửng trên mây.

Cậu vẫn không thể tin được là phụ hoàng lại đồng ý nhanh đến như vậy.

Thậm chí sáng hôm nay, cậu còn bị Vân lão sư khẽ tay vì tội lơ đễnh.

Đây là lần đầu tiên Vân lão sư phạt cậu kể từ khi cậu trở thành học trò cưng của ông.

Thực ra cậu chỉ mơ màng một chút, lúc bị gọi, mặc dù 1 phút đầu tiên cậu còn không biết lão sư hỏi vấn đề gì, nhưng khi nghe Vân lão sư lặp lại câu hỏi, cậu liền đưa ra đáp án chính xác.

Nhưng cậu vẫn bị Vân lão sư gọi lên chịu phạt để nhắc nhở cậu không được vì bản thân giỏi mà kiêu ngạo.

Hôm nay là ngày đầu tiên cậu được đến Thái y viện với tư cách học sinh.

Ngay khi bước vào cổng, ánh mắt cậu liền dáo dác liên hồi, không ngừng nhìn ngắm quang cảnh bên trong.

Cậu chẳng khác nào một học sinh lớp 12 được giáo viên dẫn đi tham quan hướng nghiệp vậy.

Đầu tiên, cậu được 1 thái y dẫn đường đến phòng thuốc, cả 4 bức tường đều được lấp kín bởi tủ thuốc, mỗi tủ chia làm nhiều ngăn nhỏ, trên mỗi ngăn đều dán giấy ghi tên các loại thảo dược.

Cậu được giới thiệu về việc phân chia các loại thảo dược thành nhóm, cách cân đong thảo dược cho từng liều thuốc, cách sắc thuốc, nấu thuốc...

Thậm chí, cậu còn được đưa đến tham quan phòng "mát xa" dành cho các vị quan từ tam phẩm trở lên, bao gồm các thao tác bấm huyệt, xoa bóp, giãn gân...

Vị thái y trẻ tuổi phụ trách phòng này còn nhiệt tình mời cậu trải nghiệm, cậu cũng háo hức nằm lên phảng, nhưng ngay sau đó liền hối hận.

Không biết do tay nghề vị thái y này không tốt, hay do cậu còn quá trẻ, không cảm thụ được thú vui tao nhã này của các lão già kia, bàn tay thái y chạm đến đâu, cậu liền cảm thấy đau nhức đến đó.

Lúc ra khỏi phòng, vị thái y kia niềm nở mời cậu lại ghé thăm lần sau, nhưng cậu chắc chắn với lòng rằng, đây là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng cậu gặp người này.

Mất nửa ngày đi tham quan, nghe vị thái y kia thuyết trình về sở thích của những vị quan già hay ghé thăm thái y viện, những vị đại y xuất chúng được họ chiêu mộ như thế nào, những kỳ tích y học mà các ngự y, thái y trong viện đã đạt được, cuối cùng, cậu cũng được dẫn đến nơi mà cậu mong chờ nhất.

Vườn thuốc đây rồi!

Cậu có thể thấy được hàng tá các loại thảo dược còn đang xanh tươi mơn mởn, căng mình lung lay trong gió chứ không khô quắt như trong các tủ thuốc.

Mặc dù là trong hoàng cung, nhưng quy mô khu vườn này không hề nhỏ chút nào.

Tuy mỗi loại cây chỉ được trồng trong 1 thửa nhỏ, nhưng bù lại có rất nhiều các giống cây khác nhau.

Cậu có thể hiểu được rằng, khu vườn này chỉ mang tính chất thí nghiệm, còn phần lớn thảo dược đều đến từ bên ngoài hoàng cung.

Phóng tầm mắt ra xa hơn, cậu liền sững người.

Khu vực phía xa là nơi chuyên trồng cây lương thực.

Chuyện sẽ không có gì bất ngờ nếu như cậu không nhìn thấy 1 mảnh vườn trồng sắn?!

Nhìn kích thước thân cây, có cây cao cây thấp, có vẻ như chúng không được trồng cùng 1 lúc, mà giống như được đào từ nhiều nơi khác nhau rồi đem đến trồng chung trong 1 mảnh vườn.

Vị thái y kia rất tinh ý nhìn theo ánh mắt của Kiến Văn.

Thấy cậu nhìn về hướng vườn sắn liền nhanh chóng giới thiệu:

"Ngũ hoàng tử thật tinh mắt, ngài cũng để ý đến sự đặc biệt của mảnh vườn đó đúng không.

Thời gian trước, chúng thần đột nhiên nhận lệnh từ Diêu đại tướng quân phải thử nghiệm giống cây này.

Có thể Ngũ hoàng tử không biết, chúng được gọi là sắn, mọc dại ở khắp nơi.

Tuy nhiên, do độc tính cực mạnh nên vẫn chưa có một nghiên cứu nào về tác dụng của chúng.

Nhưng gần đây, thái y viện đã tìm ra cách biến loại độc vật này thành lương thực, nếu thành công, chắc chắn nạn đói sẽ được thuyên giảm, bá tánh cũng không cần sợ thiếu lương thực trong những ngày đông giá rét."

Mặc cho vì thái y kia không ngừng luyên thuyên, Kiến Văn chỉ để ý đến một điểm trong lời nói của ông.

"Diêu đại tướng quân?

Đó không phải là cha của Diêu Quân, đại tướng quân Diêu Hồng hay sao?

Vì sao Diêu đại tướng quân lại đưa ra yêu cầu này?"

Kiến Văn thật sự cảm thấy hoang mang, chẳng lẽ tên Diêu Quân kia sau khi nghe cậu nói xong liền báo cáo với cha hắn.

Cậu liền xâu chuỗi lại các vấn đề, việc cậu nói cách xử lý củ sắn cho Diêu Quân, việc hắn biến mất mấy ngày nay, việc phụ hoàng dễ dàng đồng ý cho cậu đến Thái y viện, việc cây sắn được trồng trong vườn thuốc.

Thì ra là vậy!

Phụ hoàng không thể nào vô cớ lại dễ dàng chấp thuận như vậy, có lẽ cách xử lý củ sắn của hắn đã truyền đến tai người.

Kiến Văn bỗng ngộ ra được chân lý, thì ra mọi vấn đề phiền não đều có thể vô tình được xử lý chỉ bằng 1,2 câu nói bâng quơ.

"Lại gặp Ngũ hoàng tử rồi!"

Một âm thanh vừa lạ vừa quen truyền vào tai Kiến Văn, đây không phải là giọng của tên thái y chết tiệt dụ dỗ cậu trải nghiệm kỹ năng "mát xa" của hắn hay sao.

"Ngươi không phụ trách phòng châm cứu bấm huyệt của ngươi đi, sao lại đến đây?"

"Phòng châm cứu nào cơ?

À, ban nãy ta chỉ ngồi trông một lát trong lúc cha ta đi bốc thuốc thôi.

Công việc chính của ta là chăm sóc vườn thuốc này."

Cái gì?

Tên thái y này dám lừa cậu!

~Hết~
 
Hoàng Tử Làm Nông
Chương 21: Sư phụ?


"Ngũ hoàng tử đừng nhìn ta như vậy.

Mặc dù ta không chuyên về bấm huyệt xoa bóp, nhưng ta vẫn luôn được mệnh danh là thần đồng y học từ bé đó."

Nhìn gương mặt dương dương tự đắc của hẳn mà Kiến Văn chỉ muốn chửi một câu "Việc ngươi là thần đồng với việc ngươi hành hạ ta như vậy có liên quan đến nhau hả?".

"Ngươi là thần đồng?"

- Ngươi không có một tí dáng vẻ nào của thần đồng hết.

"Điện hạ chưa nghe đến danh ta bao giờ sao?

Trong hoàng cung này, ta vẫn luôn nổi danh là thần y tái thế, vừa anh tuấn, vừa tài giỏi, mỗi lần ta đến thăm khám cho các vị quan là có hàng tá nô tỳ đứng nép xung quanh tán thưởng.

Đáng tiếc là Chiêu Minh này dốc lòng vì y, không màng thế sự, chỉ đành phụ lòng các nàng."

Hắn đang lảm nhảm cái gì vậy?

Lần đầu tiên Kiến Văn gặp phải 1 kẻ ái kỷ đến như vậy.

Mặc dù đúng là ngoại hình của hắn cũng rất... thanh tú?

Phải, hắn trông chẳng khác gì một hoa khôi vườn trường, nét đẹp trong trẻo, mảnh mai, làn da trắng sứ, hai má căng tròn ửng hồng, đôi môi đỏ mọng, vừa dễ thương, hoạt bát, vừa sáng sủa, thông minh.

Chính là kiểu gương mặt dễ thương đại trà, nhưng ở thời đại này thì có thể xem là một đại mỹ nữ.

Đáng tiếc, hắn là một tên đực rựa, lại còn là một tên đực ái kỷ, thô bạo.

"Ừm, vậy tên ngươi là Chiêu Minh phải không?

Ngươi nói ngươi phụ trách vườn thuốc sao?"

- Thần đồng như ngươi sao không đi khám bệnh, bốc thuốc ấy, đến vườn thuốc này làm gì.

"Phải, phải!

Vườn thuốc này đều là do một tay ta chăm bẵm.

Ta đã nghe nói Ngũ hoàng tử muốn đến đây học việc, vậy thì từ nay ngài có thể gọi ta là sư phụ nha."

Sư phụ cái đầu ngươi!

Mặc dù Kiến Văn là một người hiện đại, không quá xem trọng các lễ nghi phép tắc, nhưng cậu đã làm quen với chức vị hoàng tử gần 2 tháng, ngoại trừ phụ hoàng, lần đầu tiên có người dám xưng hô "ta" trước mặt cậu.

Không những vậy, hắn lại còn đòi làm sư phụ của cậu, nhìn dáng vẻ choi choi của hắn, có lẽ hắn còn chưa đến 15 tuổi.

Kiến Văn nở một nụ cười gượng gạo, lựa lời từ chối:

"Ngươi xem ta và ngươi tuổi tác không quá chênh lệch, ngươi làm sư phụ ta thì không quá thích hợp.

Ta cũng đã có các kiến thức cơ bản, chúng ta cứ xem nhau là đồng nghiệp, cùng nhau thảo luận đi, ngươi biết những điều ta không biết, nhưng ta chắc chắn, ta cũng biết nhiều thứ mà ngươi chưa biết."

"Đồng nghiệp sao?

Cũng được thôi, dù sao ta cũng không muốn gánh trách nhiệm dạy dỗ một hoàng tử đâu.

Ta với ngươi bằng tuổi, ngươi cứ gọi Chiêu Minh là được, ta nên gọi ngươi là gì đây, cứ gọi Ngũ hoàng tử như vậy nghe xa cách quá, không giống đồng nghiệp chút nào."

"Kiến Văn là được rồi.

Ta cũng không quá thích người khác gọi mình là Ngũ hoàng tử."

"Vậy Kiến Văn, để ta dẫn ngươi đi xem kỹ khu vườn của ta, chắc chắn ngươi sẽ thích."

Mặc dù tên thái y này tính tình có hơi tự kỷ quá mức, nhưng khi nói về chuyên môn, hắn cực kỳ nghiêm túc.

Quả là xứng với cái danh thần đồng, hắn chẳng khác nào một cuốn bách khoa toàn thư vậy, không cần sách vở, ghi chép, hắn có thể kể tên, công dụng, phương pháp trồng và nhiều lưu ý khác khi đi ngang một loài cây bất kỳ.

Kết hợp với các kiến thức hiện đại của Kiến Văn, khi gặp những thông tin không rõ ràng, thiếu sót hoặc thậm chí trái ngược với kiến thức khoa học, cậu sẽ đưa ra ý kiến góp ý.

Hai người liền đứng thảo luận hàng giờ liền, cho đến khi mặt trời chỉ còn một hình bán nguyệt, cả hai mới luyến tiếc tan rã, hẹn nhau vào hôm sau.

Đứng cả ngày trời trong vườn, lúc này Kiến Văn mới nhận ra chân mình nhức mỏi, mặc dù có ô che nhưng đi nửa ngày dưới nắng cũng khiến đầu cậu có chút choáng, có lẽ là bị say nắng nhẹ, cậu đành để Vũ Hạ đỡ mình về phòng.

Ngâm mình trong bồn nước ấm, Kiến Văn chợt nhớ đến Diêu Quân.

Cậu nghe tên thái y kia huyên thuyên rằng chính hắn đã báo cáo vấn đề củ sắn lên Diêu đại tướng quân, sau đó hắn được giao quyền phụ trách việc huy động người dân thu thập củ sắn tại các vùng địa phương phía bắc.

Chờ đến khi Thái y viện công bố cách sơ chế củ sắn an toàn thì có thể đảm bảo mùa đông này bá tánh và binh lính có thể ăn no, chỉ cần binh lính được no đủ thì rất có thể triều đình sẽ tiến hành các cuộc chiến vào mùa đông, nhân lúc kẻ địch suy yếu vì thiếu lương thực.

Kiến Văn thở dài, cậu chợt nhận ra rằng, có thể chính cậu đã trở thành nguyên nhân gián tiếp gây ra các cuộc chiến.

Dĩ nhiên, việc phát triển lương thực là một tiến trình tự nhiên của nhân loại, và việc cậu làm không có gì sai cả, nhưng cậu vẫn có một chút áy náy, lo sợ, hàng trăm, hàng ngàn người sẽ phải chết vì củ sắn của cậu, cho dù họ là người tốt hay người xấu, phe ta hay phe địch.

Có chiến tranh, là có mất mát.

Tâm trạng vui vẻ cả ngày hôm nay bỗng nhiên chùng xuống, cậu nằm trên giường, nhắm mắt lại, mệt mỏi cả một ngày dần dần tan ra, cậu chậm rãi rơi vào giấc mộng.

________________________

"Ngũ hoàng tử quả nhiên không đơn giản."

Miệng hắn ta nhếch lên, nhưng cố gắng mấy cũng không tạo thành một nụ cười, gương mặt vặn vẹo, chân mày chau lại, hai hàm răng nghiến chặt.

"Tại sao ngươi không tiếp tục làm kẻ ngu như trước, có lẽ ta sẽ để cho ngươi sống như một tên hoàng tử vô dụng.

Là ngươi buộc ta phải làm như vậy, đừng trách ta, Hạ Kiến Văn."

~Hết~

Mee: Chương 20 lượt xem tăng nhưng vote lại giảm (ノT_T)ノ ^┻━┻

Nhân vật mới đã xuất hiện, không biết vai trò của Chiêu Minh là gì đây 🤔 Liệu Chiêu Minh có tuyến tình cảm nào với các nhân vật khác không 🤔

Tui chưa nghĩ ra nữa (٥↼_↼), nhưng mong mn đón xem (。•̀ᴗ-)✧

P/s: Lâu lâu làm kiểu giới thiệu mà kỳ kỳ sao á ಠ_ಠ
 
Hoàng Tử Làm Nông
Chương 22: Đáng trân trọng


Những ngày gần đây, Kiến Văn rơi vào một trạng thái rất lạ.

Ban ngày, cậu vui vẻ đến lớp, buổi chiều đến Thái y viện hăng hái bàn luận cùng Chiêu Minh, nhưng ban đêm, cậu lại trằn trọc không ngủ được.

Mặc dù trong hoàng cung rất yên bình, cuộc sống hằng ngày nhàn nhã, nhưng những người xung quanh cậu lại không như vậy.

Càng ngày, cậu càng cảm nhận được một bầu không khí khác thường từ những hoàng tử, những tên con cháu quan lại, những vị quan đến triều dâng tấu, ngay cả phụ hoàng cũng khó thấy mặt.

Kiến Văn biết, đây chính là bầu không khí chuẩn bị cho chiến tranh.

Mỗi ngày đều có không ít người xung quanh bàn luận về chiến trận ở biên giới phía bắc.

Trong lớp, những tên con cháu quan văn bình thường thái độ cợt nhả, nay lại vô cùng tập trung học tập.

Những người mang dòng máu quan võ khi đến lớp võ đều ra sức luyện tập.

Mặc dù mang cùng một thái độ, nhưng mục đích lại khác nhau.

Có người vì muốn ra chiến trường lập công, chiến đấu vì đất nước nên cố gắng, nhưng có kẻ vì muốn trốn tránh nhập ngũ mà cố gắng chỉ để lấy một chức quan văn mọn.

Mỗi người một lựa chọn, mỗi người một cách sống, nhưng Kiến Văn hiện tại lại không biết phải chọn con đường nào.

Cậu có muốn chiến đấu hay không?

Có chứ!

Cậu có muốn ra sa trường hay không?

Cậu không chắc.

Cậu muốn chiến đấu, nhưng không phải bằng vũ lực.

Dù sao với thân thể yếu nhớt này, nếu ra đánh trận thì chắc sẽ chết ngay từ phút đầu tiên, à không, không biết cậu có cầm cự nổi đến một phút hay không.

Nhưng nếu vậy, cậu mang tư cách gì ra chiến trường?

Hoàng tử?

Như vậy cậu chẳng khác nào là một người ngoài chỉ tay năm ngón.

Nhưng ngoài cái danh hoàng tử này ra, cậu không còn tư cách nào khác để có thể ra chiến trường.

Những suy nghĩ này cứ quanh quẩn trong đầu cậu nhiều ngày liền.

"Kiến Văn...

Kiến Văn...

NGŨ ĐIỆN HẠ!"

Kiến Văn giật mình, hai mắt mơ màng.

"Ngươi nãy giờ suy nghĩ cái gì vậy?

Có nghe ta nói gì không đấy.

Trời đất, ta nói một mình gần một nén nhang, liền cảm thấy kỳ lạ, sao không nghe giọng của người.

Thì ra là ngươi mơ mơ màng màng không tập trung, uổng phí bao sức lực đầu lưỡi của ta."

Kiến Văn nhìn chằm chằm vào Chiêu Minh, cậu có cảm giác như mình sắp chạm đến chìa khoá của vấn đề.

Phía cuối con đường mờ mịt sương khói, bỗng nhiên một tia sáng chói loá xé toạc màn đêm.

"Đúng rồi!

Chiêu Minh!

Chính là ngươi!"

- Hai tay Kiến Văn đặt lên vai Chiêu Minh, lắc nhẹ.

"Hả?

Ngươi có ý gì?

Ta làm sao cơ?"

"Ngươi nói ngươi là thần y đúng không?"

"Chưa đến mức thần y, nhưng sắp rồi.

Dù sao ta cũng là thần đồng..."

"Ngươi nghe qua tình hình chiến trận phía bắc hay chưa?

Ngươi có ý định gì không?"

"Chiến trận phía bắc?

Dĩ nhiên là biết rồi, cha ta đang làm việc tại đó.

Còn dự định thì cũng có, giữa tháng sau ta sẽ xin được điều ra phía bắc, rồi cùng cha ta chữa trị cho quân sĩ và người dân nơi đó.

Mà sao ngươi lại hỏi vấn đề này?"

"Chiêu Minh, ngươi..."

- Kiến Văn ngập ngừng.

"Ngũ điện hạ có gì cứ nói thẳng, ta với ngươi cũng xem là bạn thân trong chốn hoàng cung này.

Nếu giúp được ta sẽ ra sức giúp."

"Vậy, ngươi nghĩ cách đưa ta theo được không?"

"Đưa ngươi theo?

Ngươi không yên ổn trong hoàng cung hưởng lạc, đi theo ta chịu khổ làm chi?"

Biểu cảm trên mặt Kiến Văn bỗng cứng đờ, nụ cười héo rũ, nét mặt đầy thất vọng.

"Thì ra ngươi cũng nghĩ ta là một tên hoàng tử vô dụng, chỉ thích hưởng thụ đúng không?

Ta tin tưởng ngươi, xem ngươi là bạn thân nhất, vậy mà ngươi lại giống những kẻ khác phê phán ta, chê trách ta, ta..."

"Khoan!

Dừng lại!

Ta nói sai rồi, ta không có ý như vậy.

Ngươi đừng buồn, ta tìm cách giúp ngươi được không.

Cha ta tuy đang ở chiến trường, nhưng trước đây ông từng là ngự y trong hoàng cung, từng chữa trị cho cả tiên hoàng, lời nói rất có trọng lượng.

Ta nhờ cha nghĩ cách cho ngươi được không.

Ngươi đừng giận."

Chiêu Minh rối rít xin lỗi, lấy lòng người bạn thân nhất.

Haha!

Mặc dù cảm thấy hơi có lỗi với Chiêu Minh khi dùng chiêu khổ nhục kế này, nhưng dù sao cũng do hắn lỡ miệng trước, không trách cậu được.

"Ta không giận ngươi, ta chỉ cảm thấy mình vô dụng, không giúp ích được gì cho phụ hoàng, cho các hoàng huynh..."

"Ngươi đừng nói vậy, ngươi giỏi toán, lại biết nhiều kiến thức về thực vật, chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến.

Đừng buồn nữa, phải rồi, ta mới được cho ít quả mật sâm, cho ngươi một ít, bảo đảm sẽ hết buồn."

Chiêu Minh lôi kéo tay cậu vào phòng, bốc trong rổ một nắm quả nhỏ, màu đỏ mọng.

Đây là quả của cây mật sâm, hay còn gọi là cây trứng cá.

Vị ngọt thanh, mọng nước, khi cắn vào lớp vỏ bên ngoài liền phát ra âm thanh nổ nhẹ, vị ngọt tràn ra khắp khoang miệng.

Có thể nói, đây chính là loại quả tuổi thơ của Kiến Văn.

Lúc về quê, cậu hay nhảy lên hái từng nắm từng nắm quả, nhét đầy trong túi quần.

Đến khi bị mẹ bắt được sẽ bị mắng cho một trận, nào là quả mọc dại ngoài đường nên bẩn, nào là quả trong túi vỡ ra ướt cả một mảnh quần.

Nhưng trong lúc mẹ mắng, ông nội sẽ lén mang đống quả ấy đi rửa sạch, bắt lên bếp chưng với đường thành một nồi mứt ngọt lịm.

Đó là hương vị ngọt ngào mà cậu không bao giờ quên được.

"Ăn ngon lắm đúng không?

Ta cho ngươi một ít đem về cung, giữ lạnh là có thể để được vài ngày.

Ngươi yên tâm, ta lập tức viết thư cho cha ta, nhất định sẽ tìm cách giúp ngươi."

"Đa tạ ngươi, Chiêu Minh.

Ngươi đúng là bạn thân nhất của ta."

Mặc dù câu này có hơi sến, nhưng đây là lời thật lòng của Kiến Văn.

Cậu thật tâm xem Chiêu Minh là bạn của mình, giữa một chốn đầy rẫy nguy hiểm như hoàng cung, tìm được một người bạn tâm đầu ý hợp, cùng chung chí hướng như Chiêu Minh thì rất đáng để trân trọng.

~Hết~

Mee: Tuần sau tui thi giữa kỳ rùi nên đăng trước choa mn, hẹn tuần tới comeback 😘

*Quả trứng cá - quả mật sâm
 
Hoàng Tử Làm Nông
Chương 23: Thái tử


Không để Kiến Văn chờ lâu, chỉ 1 tuần sau, Chiêu Minh đều ngày ngày dạy thêm cho cậu các kiến thức y học cơ bản.

Từ việc sơ cứu, băng bó, điều chế thuốc cơ bản, hầu hết đều là những công việc không cần nhiều thời gian học nhưng lại rất quan trọng trên chiến trường.

Trời mùa hè đã bước qua những ngày nóng nhất, những nô tỳ xung quanh đã bắt đầu may vá quần áo để kịp chuẩn bị cho cái lạnh cắt da của mùa đông.

Thời gian rảnh của bọn họ rất ít, hầu hết thời gian trong ngày đều phục vụ cho chủ nhân, vì vậy họ chỉ có thể tranh thủ mỗi ngày làm một chút, mong sao kịp đến lúc trời lạnh.

Lần đầu tiên Kiến Văn trải qua bầu không khí như vậy, nhìn thấy người khác may áo bông trong mùa hè, đúng là có chút kỳ lạ.

Trên lớp, Kiến Văn nghe các bạn học bàn bạc về tình hình phía bắc.

Bọn họ nhiều lần nhắc đến chiến tích của Nhị hoàng tử và Diêu Quân, xem ra phía quân ta đang nắm thế chủ động, nhưng quân địch nhiều lần tập kích theo từng nhóm nhỏ, mục đích có lẽ là muốn kéo dài thời gian.

Còn kéo dài thời gian để làm gì thì Kiến Văn không đoán được.

Trời dần vào thu, Kiến Văn đã theo Chiêu Minh học y được hơn 1 tháng.

Nhìn sắc trời trong xanh không một gợn mây, Kiến Văn quyết định, hôm nay là ngày phù hợp để xin phụ hoàng ra chiến trường.

Thời gian qua, cậu đã rất cố gắng để học tập.

Trừ võ thuật ra, cả văn, toán lẫn y học cậu đều hoàn thành xuất sắc.

Các lão sư không ít lần khen ngợi, phụ hoàng cũng thưởng cậu hàng tá các loại hạt giống hoa cỏ khác nhau.

Vườn nhỏ trong cung lúc trước hoang tàng, nay đã rợp sắc hoa, xanh mượt màu lá.

Người ta thường nói, chỉ cần 28 ngày để thay đổi 1 thói quen.

Mọi người xung quanh đã dần quen với hình ảnh Ngũ hoàng tử chăm chỉ, thông minh, hình ảnh Ngũ hoàng tử vô dụng nay chỉ còn là quá khứ, những lời đàm tiếu về cậu càng ngày càng ít.

Sau khi kết thúc buổi học sáng, Kiến Văn chỉnh trang y phục rồi đến điện Cần Chánh gặp phụ hoàng.

Đến cửa cung, bụng cậu liền cồn cào hồi hộp, tim đập liên hồi.

Hầu hết những lần cậu gặp phụ hoàng, đều là phụ hoàng tự đến cung Ninh Hoà.

Vài lần trước cậu cũng có đến điện cầu kiến, nhưng chưa lần nào thành công.

Đến gần phòng làm việc của phụ hoàng, cậu thấy Chu công công đang đứng bên ngoài chính điện.

Thông thường, Chu công công sẽ hầu hạ phụ hoàng phê chuẩn công vụ, nhưng nếu ông đứng bên ngoài, có nghĩa là bên trong, phụ hoàng đang bàn việc với người khác.

"Chu công công."

"Bái kiến Ngũ điện hạ, người đến đây có việc gì không?"

"Ta muốn gặp phụ hoàng, không biết bây giờ người có bận hay không?"

"Hoàng thượng đang bàn việc với Thái tử, thần sẽ bẩm báo với hoàng thượng."

"Đa tạ công công."

Kiến Văn đứng chờ không lâu, liền nghe tiếng Chu công công mời vào điện.

Lúc này, tim cậu lại càng đập nhanh hơn.

Thái tử, đây là lần đầu tiên cậu gặp Thái tử kể từ khi xuyên qua.

Ngũ hoàng tử trước kia có mắt không tròng, không màng thế sự, vì vậy cậu không đánh giá được vị Thái tử này là người như thế nào.

Bước vào nội điện, phụ hoàng đang ngồi làm việc ở giữa điện, bên trái là Thái tử đang đứng, ánh mắt hướng về phía cậu.

Thái tử so với ký ức của nguyên chủ có chút khác biệt, gương mặt góc cạnh, mày kiếm mắt sáng, thần thái nghiêm nghị, nhìn không ra cảm xúc trên mặt.

Mặc dù chỉ mới 22 tuổi, nhưng Thái tử đã có phong thái của một hoàng đế, điều này chưa chắc đã tốt, đặc biệt là đối với Kiến Văn.

Biết bao đời vua chúa giết hại anh em ruột, thậm chí mưu sát phụ hoàng chỉ vì long ỷ, cho dù là Thái tử, vẫn chưa chắc chắn có thể trở thành vua.

Cậu không biết được, người anh trai này liệu có bất chấp giết cả một người em trai vô dụng để diệt trừ hậu hoạ hay không.

Khi cậu nhìn Thái tử, cậu nhận ra, Thái tử cũng đang đánh giá cậu, tim cậu đập chệch một nhịp, giống như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng.

Cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần, mở lời thỉnh an.

"Văn nhi cấp Phụ hoàng, Thái tử thỉnh an."

"Bình thân.

Văn nhi cầu kiến ta có việc gì?"

"Không biết Văn nhi có làm phiền phụ hoàng và Thái tử bàn việc hệ trọng hay không?"

"Không sao, không phải việc lớn.

Văn nhi có việc cứ nói, có đại hoàng huynh ngươi ở đây, có khi lại được hắn nói giúp cho mấy câu."

"Phụ hoàng, Ngũ đệ gần đây có tiến bộ lớn, việc đệ ấy cần nói, xem ra cũng cân nhắc đã lâu.

Có lẽ nhi thần cũng không giúp được gì nhiều ngoài việc nói thêm nhiều lời, sợ đệ ấy lại chê ta dài dòng."

"Đệ nào dám, Thái tử góp ý là vinh hạnh của thần đệ."

Bầu không khí liền trở nên thoải mái hơn.

Chỉ qua vài câu nói, Kiến Văn nhận ra, phong thái của Thái tử rất giống phụ hoàng, từ cách nói chuyện đến lối tư duy, suy nghĩ, tuy nghiêm nghị nhưng lại nhẹ nhàng, co được giãn được, biết nhu biết cương.

Quả không hổ là người được dạy để làm vua, cảm giác khi nói chuyện rất khác các hoàng tử khác, vừa gần gũi, lại vừa xa cách.

"Văn nhi có việc muốn cầu phụ hoàng."

"Gần đây đúng là Văn nhi tiến bộ không ít, nói đi, phụ hoàng sẽ cân nhắc."

"Văn nhi muốn theo Chiêu thái y ra chiến trường phía bắc hỗ trợ chữa trị cho thương binh."

"Gần đây Văn nhi có học y từ chỗ Chiêu thái y, thế nào, bị tên nhóc đó ảnh hưởng đến sao."

"Đúng là Văn nhi có bị ảnh hưởng từ Chiêu thái y.

Nhưng Văn nhi tự ngẫm, Thái tử vì phụ hoàng mà cáng đáng việc trong triều, Nhị hoàng huynh dũng mãnh dẫn quân đánh trận ở phía bắc, Tứ hoàng huynh cũng đã bắt đầu làm việc tại Hình bộ.

Văn nhi cũng muốn ra chút sức giúp đỡ phụ hoàng, giúp đỡ bá tánh."

~Hết~
 
Hoàng Tử Làm Nông
Thông báo


Chuyện là gần đây phòng ktx của tui có tranh chấp, đang chờ làm thủ tục nên là tui không có tâm trạng viết truyện lắm •́ ‿ ,•̀ Cộng thêm deadline dí tới cổ rồi mà vẫn chưa biết làm ಥ‿ಥ

Khi nào xử lý xong êm đẹp tui bù cho mọi người nhe ಡ ͜ ʖ ಡ
 
Back
Top Bottom