Ngôn Tình Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 60: 60: Tức Giận Vì Vượt Tường


Ứng Thải Mị vừa mới hỏi ra thành lời, trong lòng có chút thấp thỏm.

Chỉ vì chuyện này nàng phải dò xét một phen, không nhìn ra bao nhiêu manh mối, đa số là suy đoán, cũng không biết có đắc tội với sư phụ khiến cho người không vui.
Liên Tiêu nhìn nàng một cái thật sâu, ngược lại không có trực tiếp trả lời, chỉ hỏi: "Làm sao Mị nhi cảm thấy là vi sư làm?"
Ứng Thải Mị ấp a ấp úng, có chút không trả lời được, liền nịnh nọt: "Trên đời ngoại trừ đệ tử ra, cũng chỉ có sư phụ tinh thông y dược."
Bọn họ đồng môn, lợi hại nhất không phải là dùng dược, mà là dùng độc và cổ.
Đáng tiếc mấy thứ này đều vô thanh vô tức, không để lại bất kỳ dấu vết gì.

Thủ đoạn như vậy, Ứng Thải Mị không cảm thấy ai khác ngoài Liên Tiêu.
Mặc dù là hoàng thượng võ công hơn người, ở phương diện dùng dược có hơi lạ.
Trân chiêu nghi ở lãnh cung đã sớm phát điên, nếu như bị người hạ cổ, điều khiển để bóp ch3t hoàng quý phi, cũng sẽ không có người khác phát hiện ra điều gì bất thường.
Với tâm tư tinh diệu này, lại tính toán chính xác canh giờ nô tỳ hầu hạ hoàng quý phi rời khỏi, lặng yên không tiếng động lẻn vào được hậu cung canh giữ nghiêm ngặt, ngoại trừ sư phụ ra thì còn có thể là ai?
Ứng Thải Mị gần như lấy lòng nhưng lại nói ra những suy đoán, cũng không khiến cho Liên Tiêu giận dữ, ngược lại cong môi lên, lộ ra mấy phần yếu ớt: "Mị nhi khích lệ vi sư như vậy, chẳng lẽ là muốn thay thái sư thúc lấy lại công đạo?"
Phi tử ở lãnh cung đột nhiên chết, hoàng thượng mặc dù không thích các nàng nhưng tuyệt đối không cho phép người khác nhúng tay vào chuyện hoàng cung, thậm chí người bên cạnh hắn tự ý làm chủ cũng đã mai táng hai tính mạng.
Ứng Thải Mị nhíu mày, xem ra sư phụ gián tiếp thừa nhận mình gây nên?
Chỉ là nàng hỏi Liên Tiêu, làm sao lại liên quan tới hoàng thượng?
Cúi đầu nhẹ nhàng cười, Ứng Thải Mị lắc đầu, có chút kỳ quái nhìn Liên Tiêu một cái: "Sư phụ, hoàng thượng là hoàng thượng, đồ nhi sao có thể thay hắn lấy lại công đạo?"
Nếu như nàng nói, sợ là hoàng thượng đã đoán được mấy phần nhưng vẫn không ra tay, hiển nhiên là ngầm đồng ý, lẽ nào lại tính sổ?
Nghĩ đến tính cách hoàng thượng trừng mắt khai báo, Ứng Thải Mị nhịn không được toát lên mấy phần hứng thú.
Không biết hoàng thượng chống lại sư phụ, hai người lộc tử thùy thủ*?

*Lộc tử thùy thủ: Con nai sẽ chết trong tay ai.
Thân là người giang hồ nhìn thấy hai đại cao thủ so chiêu, chung quy không thể nén được sự rung động và hưng phấn trong lòng.
Có thể nhìn thấy sư phụ cùng hoàng thượng, hai người lợi hại nhất trong môn phái trực tiếp so chiêu, một chút Ứng Thải Mị không thể chờ đợi được.
Liên Tiêu ôm eo nàng, chớp mắt cười: "Đúng vậy, thái sư thúc là thái sư thúc, Mị nhi là Mị nhi.

Chẳng lẽ Mị nhi không cảm thấy là vi sư khi dễ thái sư thúc sao?"
Ứng Thải Mị cười: "Người thắng làm vua, người thua làm giặc, sao hoàng thượng có thể trách tội sư phụ?"
Đã thua thì sẽ cố gắng để hòa nhau một ván, hoặc là sầu não không vui hoặc hối hận, sẽ không động tới người trong môn.
Liên Tiêu chỉ biết rằng tâm của Ứng Thải Mị vẫn chưa hoàn toàn đặt trên người hoàng thượng, vậy cũng đã đủ rồi.
Mí mắt hắn vừa nhấc, thoáng nhìn một góc cung trang hồng nhạt ở ngoài cửa, nụ cười trên môi càng sâu hơn.
Ứng Thải Mị thật sự không hiểu Liên Tiêu làm sao nổi lên sát ý với hai vị phế phi ở lãnh cung, thật sự không giống với tính tình lạnh nhạt thường ngày của hắn.
Lại nghe thấy Liên Tiêu nhàn nhạt nói: "Mị nhi của ta làm sao để cho các nàng khi dễ được?"
Mặc dù cuối cùng hai người thất bại, cho dù hắn không ra tay thì cũng phải ở lãnh cung cô đơn tới già, Liên Tiêu lại không muốn để cho bọn họ dễ chịu.
Gia tộc của bọn họ xuống dốc, thế nhưng hai người chết không đơn giản, coi như là một loại biến tướng trừng phạt.
Phi tần ở lãnh cung muốn giữ thể diện sau khi chết, Liên Tiêu một chút cũng không để các nàng vừa lòng.

Một người điên khùng, ô uế.

Một người ốm yếu gầy gò, chết rất kinh khủng, nếu không thấy ngày xưa mình xinh đẹp ôn nhu, lại càng không có phong cảnh dĩ vãng.
Chắc hẳn đã mua chuộc cung nhân nhập liệm, sớm đã đem hai vị phi tần lưu ý.

Mặc dù chuyện ngoài ý muốn không đơn giản, lại không có được nhân tâm, kết quả của bọn họ có thể làm một số người kinh sợ.
Liên Tiêu luôn như vậy, không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền muốn làm cho các nàng không thể xoay người, một kích trúng đích, làm cho đối phương thua toàn bộ, thân bại danh liệt.
Ứng Thải Mị ngẩn ra, chậm rãi lắc đầu: "Sư phụ không cần như vậy, cho tới bây giờ đồ nhi không để các nàng vào mắt."
Bất quá chỉ là một số người lạ không quan hệ, nàng cũng không cần tính toán với hai người này.
Ngược lại mỗi người đều trình diễn một tiết mục hí kịch, làm cho Ứng Thải Mị không cảm thấy nhàm chán.
Nàng cũng hiểu rõ Liên Tiêu sẽ ra tay có bao nhiêu giận chó đánh mèo.
Dù sao trước kia hắn ở ngoài cung, thân bị trọng thương nhưng vẫn thanh trừng toàn bộ, không có cách nào phân tâm chiếu cố Ứng Thải Mị.
Ở trong môn phái, Liên Tiêu luyến tiếc để cho đồ nhi của mình chịu nửa phần ủy khuất, lại càng không thể tha thứ cho bản thân không để mắt đến nàng.
.Liên Tiêu vỗ vỗ sau lưng Ứng Thải Mị, ôn nhu cười: "Làm cho Mị nhi không thoải mái thì chính là làm vi sư không thoải mái.

Việc nhỏ mà thôi, không tốn bao nhiêu tinh lực."
Đối với hắn mà nói, đối phó với hai phi tần không có công lực là một chuyện dễ dàng.
Thậm chí Liên Tiêu không cần tự mình vào cung thì cũng đủ để cho hai người trong lãnh cung tự chém giết nhau.
Ứng Thải Mị biết sư phụ luôn luôn bao che khuyết điểm, không ngờ chính mình vào cung lại làm cho Liên Tiêu áy náy, cảm thấy nàng bị ủy khuất, giơ tay ôm lấy hắn: "Sư phụ, đồ nhi ở trong cung rất tốt.

Người không chỉ mập lên, công lực cũng nâng cao một bước."
Nhắc tới chuyện tăng công lực, đáy mắt Liên Tiêu hiện lên một tia lo lắng trong chớp mắt.
Ứng Thải Mị cảm giác được Liên Tiêu trầm mặc, nháy mắt, nhịn không được lại hỏi: "Chẳng lẽ chuyện của Ứng phủ cũng là bút tích của sư phụ?"

Thật ra chuyện ở lãnh cung và Ứng phủ có vài phần tương tự, thủ đoạn đơn giản rõ ràng, rất dễ làm cho người ta liên tưởng với nhau.

Quan trong nhất là cả hai đều có liên quan tới Ứng Thải Mị.
Liên Tiêu không chút để ý gật đầu, sảng khoái thừa nhận: "Đồ nhi đã muốn trừng trị những người đó, vi sư biết được thì sao có thể không ra tay giúp?"
Ứng Thải Mị nheo mắt lại, trên mặt lộ ra mấy phần tức giận, ồn ào nói: "Đồ nhi không phải là tiểu hài tử, không cần sư phụ phải ba lần bốn lược giúp đỡ."
Việc này một mình nàng cũng có thể hoàn thành, Liên Tiêu xuất thủ làm nàng có cảm giác bản thân chưa trưởng thành, cần sư phụ giúp đỡ.
"Vi sư không có nghĩ như vậy, chẳng lẽ Mị nhi ghét bỏ vi sư nhiều chuyện?" Liên Tiêu nhìn người trong lòng, ánh mắt lộ ra mấy phần buồn bã đáng thương.
Ứng Thải Mị vội vàng lắc đầu: "Không thể nào......Chỉ là đồ nhi đã lớn, có nhiều chuyện tự mình có thể xử lý tốt, thật ra sư phụ không cần phải bận tâm như vậy."
"Được rồi, là vi sư nhiều chuyện, chỉ là không nhịn được muốn giúp đỡ ngươi." Đôi mắt Liên Tiêu tràn ngập sự thất vọng cùng khổ sở, nhẹ thở dài một tiếng: "Mị nhi đã lớn, không cần vi sư nữa sao?"
"Không phải." Ứng Thải Mị cảm thấy nàng vừa là người gây sự, lại làm Liên Tiêu khổ sở, có chút hối hận, uể oải cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu nhìn hắn, ôn nhu nói: "Mặc kệ Mị nhi có già đến khi rụng hết răng, cũng muốn sống cùng với sư phụ."
Tựa như quá khứ, ở phía sau núi cùng nhau đọc sách, luyện công, những ngày bình yên đều được khắc sâu trong lòng nàng.

Cuộc sống thanh nhàn như vậy chính là điều mà nàng muốn hướng tới.
Môi Liên Tiêu khẽ nhếch lên, đôi mắt đen láy chỉ chứa bóng dáng của Ứng Thải Mị: "Chờ Mị nhi già rụng răng, sợ là vi sư đã không đi được nữa."
"Đến lúc đó, đồ nhi có thể cùng sư phụ đi du sơn ngoạn thủy, định cư ở một nơi hẻo lánh." Ứng Thải Mị nói xong, trong đầu bỗng dưng hiện lên thân ảnh của Hoắc Cảnh Duệ, cuộc sống ẩn cư như vậy cũng có thể có thêm Hoắc Cảnh Duệ?
Chỉ là trọng trách của hắn quá lớn, làm sao có thể cùng mình đi ẩn cư?
Ứng Thải Mị cười khổ lắc đầu, thực sự là bản thân quá tham lam luyến tiếc sự ôn nhu triền miên trên giường với hoàng thượng......
Liên Tiêu bỗng nhiên thấy nàng thất thần, tâm tư không để đây, hiển nhiên là nghĩ đến người khác, trong mắt thâm trầm như mưa rền gió dữ, suýt chút nữa đã lộ ra không che giấu được.
Trận chiến này vừa mới bắt đầu, hoàng đế đã chiếm trước tiên cơ.
Liên Tiêu không thể nhịn được, cũng sẽ không cho phép chuyện này cứ tiếp tục phát triển thêm......
Ứng Thải Mị cùng Liên Tiêu hàn thuyên một hồi, cho tới trước khi dùng bữa trưa mới lưu luyến rời khỏi Đào Nguyên điện, lặng lẽ trở lại Di Xuân điện.
Đáng tiếc nàng còn chưa vào phòng liền cảm nhận được khí tức quen thuộc từ xung quanh, không khỏi ngẩn ra, quang minh chính đại từ mái hiên nhảy xuống.
"Đi nơi nào?" Hoàng đế ngồi trên ghế quý phi, trong tay cầm một chén trà xanh đã vơi nhiều, hiển nhiên là đợi một lúc lâu.

Thanh Mai quỳ bên ngoài điện, cúi đầu, mơ hồ biết chủ tử trộm chạy ra ngoài, đáng tiếc không thể ngăn hoàng thượng vào trong.

Quả nhiên vào nội điện, không thấy hình bóng của Ứng phi.
Hoàng thượng cũng không vội, sai nàng dâng trà lên, sau đó không lên tiếng nữa.
Thanh Mai sợ hãi cúi đầu, chỉ có thể thành thật quỳ gối trước điện xin tha tội.
"Hoàng thượng sao lại tới đây?" Ứng Thải Mị nhớ là sáng nay Hoắc Cảnh Duệ muốn triệu mấy vị đại thần, lúc này mới nhân cơ hội chạy ra ngoài tìm Liên Tiêu.
Tuy nói nàng luôn luôn không có cảm giác mình là người bên gối hoàng thượng, phải thành thật ở trong tẩm điện chờ hoàng thượng tuyên triệu sủng hạnh.

Thế nhưng đối với vị thái thái sư thúc này, Ứng Thải Mị không dám đắc tội.
Bây giờ chính mình còn ngóng trông Hoắc Cảnh Duệ giúp để tăng công lực.

Hơn nữa Hoắc Cảnh Duệ là con người biết cảm kích, có khẩu vị với Ứng Thải Mị, còn luyến tiếc không buông, không khỏi có mấy phần lấy lòng thân mật.
"Trẫm đến đây còn không biết ái phi có sở thích trèo tường.

Cửa chính không đi, còn muốn lén leo nóc nhà chạy ra." Hoắc Cảnh Duệ nhíu mày, ngữ điệu có chút không vui.
Hắn không cần muốn, cũng hiểu rõ Ứng Thải Mị sẽ đi chỗ nào.
Trong hoàng cung này, ngoại trừ đến Đào Nguyên điện tìm Liên Tiêu, còn có thể đi chỗ nào?
Hoắc Cảnh Duệ sẽ không cảm thấy Ứng Thải Mị còn có tâm tư leo cửa sổ ra mà không phải đi từ chính ra ngự hoa viên ngắm hoa!
"Bất quá chỉ nói có một số chuyện với sư phụ, làm sáng tỏ nghi ngờ mới về." Ứng Thải Mị ngồi bên cạnh Hoắc Cảnh Duệ, đổ chén trà lạnh đi, phân phó Thanh Mai quỳ bên ngoài đi thay bình trà nóng.
Hoắc Cảnh Duệ cũng biết nàng yêu thương đại cung nữ bên người, cũng theo ý Ứng Thải Mị, không mở miệng ngăn cản, chỉ cách bàn trà nghiêng người lên trước, ở trên môi nàng hung hăng hôn một cái: "Đi hỏi cái gì? Không cho cung nữ bên người truyền lời, lại tự mình tới?"
Đáy mắt Hoắc Cảnh Duệ bốc lửa, nâng cằm Ứng Thải Mị: "Để cho Liên Tiêu ở đây không phải để nữ nhân của trẫm chạy tới gặp."
Vừa nghĩ tới Ứng Thải Mị có khả năng ở trong lòng Liên Tiêu, hai người khanh khanh ta ta nói hết tình ly biệt, Hoắc Cảnh Duệ không nén được lửa giận trong lòng!.
 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 61: 61: Mục Tiêu Hướng Đến


Ứng Thải Mị chỉ cảm thấy đôi môi mình bị hôn đau, nhìn lửa giận hừng hực trong mắt Hoắc Cảnh Duệ, hiển nhiên là nổi giân thật.

Từ lúc vào cung cho đến nay, Hoắc Cảnh Duệ đối với nàng đều hết sức nhường nhịn sủng ái, chưa từng tức giận như thế bao giờ?
Trong lòng nàng cảm thấy nao nao, đột nhiên cảm giác được mối quan hệ giữa hoàng thượng với sư phụ hình như càng ác liệt hơn so với tưởng tượng của mình, bằng không làm sao Hoắc Cảnh Duệ lại tức giận như vậy.
"Hoàng thượng, thiếp đi lãnh cung kiểm tra một chút, nơi đó có lưu lại vị đạo mà trên người nhị thúc Ứng gia có." Ứng Thải Mị không trực tiếp trả lời, tùy ý để hắn nắm lấy cằm của nàng, nhàn nhạt mở miệng.
Đúng là không ngoại dự liệu của nàng, sắc mặt Hoắc Cảnh Duệ không có nửa điểm kinh ngạc, giống như đã sớm biết trong lãnh cung có người bí ẩn giúp hắn hạ dược thao túng phi tần phát điên, chuyện chết thảm kia cũng không phải là ngoài ý muốn mà có người ra tay, xem như là chấp nhận?
"Ái phi tới Đào Nguyên điện chỉ để hỏi chuyện này? Nếu như muốn biết thì đến tìm trẫm cũng được, trẫm chắc chắn sẽ tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn*." Hoắc Cảnh Duệ nới lỏng lực tay, lưu lại trên da Ứng Thải Mị một vết hồng, đầu ngón tay nhẹ v**t v* cằm nàng mang theo một tia nhu hòa cùng thương tiếc.
*Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: Biết gì nói nấy, nói hết không giấu giếm.
Ứng Thải Mị nhìn Hoắc Cảnh Duệ một cái thật sâu, chỉ cảm thấy trong chuyện này chỉ có mình nàng là không biết gì.

Đột nhiên sư phụ lại xuất thủ, Hoắc Cảnh Duệ lại không nói, cảm thấy nơi này có mấy phần cổ quái: "Hoàng thượng cũng thật biết che giấu cho sư phụ, liền ngầm cho phép sát hại phi tần, hoàn toàn không trách tội."
Thế lực hoàng đế lớn như vậy, mặc người ở trong hoàng cung dương oai?
Trên giường đế vương sao có thể để người khác ngủ say?
Đáy mắt Hoắc Cảnh Duệ hiện lên một tia lạnh lẽo, giữ chặt Ứng Thải Mị trong tay xiết nàng vào trong lòng.

Một tay nâng cằm nàng, một tay ôm eo nàng, hai người mặt đối mặt gần như không một khe hở: "Hình như ái phi đã quên lời trẫm nói, hay là đã quên thân phận của mình?"
Ứng Thải Mị bị ép ngửa đầu, đón nhận đôi mắt của Hoắc Cảnh Duệ bắn thẳng tới, ý cười lạnh nhạt: "Thiếp chưa bao giờ dám quên, bây giờ vẫn là Ứng phi được hoàng thượng độc sủng."
Nhưng mà sau này thì không nhất định.
Hoắc Cảnh Duệ nghe ra ẩn ý của nàng, tâm trạng càng không vui, hung hăng cướp lấy môi nàng, cho tới khi đôi môi nàng sưng đỏ giống như bị tức giận, lúc này liền rơi xuống trên cổ nàng lưu lại một dấu hôn.
"Đừng muốn rời khỏi, trẫm không cho phép!"
Hoắc Cảnh Duệ nói xong liền cắn một cái lên xương quai xanh của nàng, lưu lại một dấu răng nhàn nhạt.

Ứng Thải Mị bị đau, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, lại nhìn thấy trong mắt hắn đầy phiền muộn nặng nề nàng liền ngẩn ngơ, đột nhiên có chút khó chịu, không tự nhiên dời mắt sang chỗ khác.
"Chúng ta ước hẹn một năm, thiếp không dám quên."
Nàng nguyện ý tuân thủ lời hứa, nhưng một năm sau, trời cao biển rộng, hoàng thượng không thể ràng buộc.
Ứng Thải Mị có chút chán ghét cuộc sống không thú vị trong hoàng cung, mỗi ngày ngoại trừ ngắm hoa, luyện công, cùng Hoắc Cảnh Duệ triền miên thì cũng không còn chuyện gì khác để làm.
Tuy công phu trên giường của Hoắc Cảnh Duệ ngày càng tiến bộ, nhưng những thời gian còn lại làm cho nàng có chút nhàm chán.
Ứng Thải Mị không khỏi có chút nhớ nhung những ngày mình còn tiêu sái trên giang hồ, ở phía sau núi luyện công, cùng sư phụ đàm luận võ nghệ của những môn phái khác, mỗi ngày đều có tư vị.
Bây giờ điều trong hoàng cung có thể hấp dẫn nàng thì cũng chỉ có Hoắc Cảnh Duệ mà thôi, thực sự rất buồn chán.
Nghĩ đến mấy năm qua hoàng thượng vẫn luôn sống trong hoàng cung, Ứng Thải Mị đối với hắn cực kỳ đồng tình.
Khi nàng hoàn hồn lại thì mới phát hiện quần áo của mình đã lộn xộn, từng cái lẻ loi bị ném xuống dưới.

Trái lại Hoắc Cảnh Duệ đè ép lên người, áo quần chỉnh tề, thậm chí rất gọn gàng ngay ngắn.
"Ân——" Bàn tay to của Hoắc Cảnh Duệ sờ từng tấc thịt trên người, mang đến một cảm giác nóng rực, Ứng Thải Mị nhịn không được liền than nhẹ một tiếng, trở tay đánh một cái lên lồng ngực rắn chắc của hắn.
Chỉ là khí lực quá nhỏ, trái lại có cảm giác dục cự hoàn nghênh.
Hoắc Cảnh Duệ nhẹ nhàng cười, cúi người ngậm lấy vành tai của Ứng Thải Mị, nghe bên tai tiếng r3n rỉ ngọt ngào, cảm thấy sự tức giận trong lòng đã từ từ tiêu tan.
Hắn có chút nôn nóng.

Liên Tiêu vừa mới tiến cung, Ứng Thải Mị đã lâu không gặp nên đối với sư phụ không muốn rời xa.

Nhưng mà đáy lòng hắn có một chút chần chừ và lo lắng, lúc này hận không thể nắm chặt tâm nàng.
Có thể đây cũng là tâm tư của Liên Tiêu, tính toán chọc tức hắn để làm ngư ông đắc lợi.
Trong mắt Hoắc Cảnh Duệ hiện lên một tia sáng, nhìn người dưới thân mình r3n rỉ , khuôn mặt Ứng Thải Mị đã ửng đỏ, nụ hôn sâu vốn hung tàn mạnh mẽ dần dần trở nên ôn nhu mà lưu luyến.
Thân thể nàng đã là của hắn, trái tim nàng còn cách xa được sao?

Không chừng Liên Tiêu bây giờ đang nghiến răng nghiến lợi, bởi vì thể chất của hắn đặc thù, căn bản không thể đụng vào Ứng Thải Mị.
Tối nay hoàng thượng bỗng nhiên trở nên cuồng dã, không còn ôn nhu giống thường ngày, Ứng Thải Mị cảm thấy mới lạ hơn vài phần.
Nằm trên khăn trải bàn, phía sau lưng cảm nhận được tơ lụa mát mẻ và mềm nhẵn, đôi môi sưng đỏ của nàng không tự chủ được mà phát ra từng tiếng r3n rỉ , đôi tay đặt lên vai Hoắc Cảnh Duệ, chỉ có thể theo động tác của hắn mà nặng nề chuyển động.
Cư nhiên Hoắc Cảnh Duệ không làm cho nàng thích ứng được bao lâu liền trầm luân vào, Ứng Thải Mị kêu lên một tiếng đau đớn, rất nhanh liền trở nên ấm áp ẩm ướt, lúc mạnh lúc yếu là cho người khác trầm mê.
Thật là một nam nhân khó lường, mỗi lần đều mang đến cho nàng những cảm thụ khác nhau.
Ứng Thải Mị ôm lấy Hoắc Cảnh Duệ, kìm lòng không được liền hôn lên môi hắn, Hoắc Cảnh Duệ mạnh mẽ hôn đáp lại, khí tức giao hòa như muốn cướp đi hơi thở, làm cho thân thể nàng càng lúc càng nóng lên.
Nàng nhìn cổ áo mở rộng ra, lộ ra bờ ngực màu mật ong của Hoắc Cảnh Duệ mang theo mấy phần tà mị.

Ngọc quan cũng đã sớm rơi trên mặt đất, tóc đen rối tung xõa ra trên bờ vai, làm tôn lên đôi mắt đen như mật.
Ứng Thải Mị kèm theo một ** dương khí dũng mãnh vào trong cơ thể, cúi đầu thầm than trong lòng: làm sao bây giờ, nàng bỗng nhiên có chút luyến tiếc người dưới thân này?
Sau khi rời khỏi hoàng cung, sợ là ban đêm cảm thấy tịch mịch......
Cùng Hoắc Cảnh Duệ đại chiến một đêm, thân thể Ứng Thải Mị có chút bủn rủn nhưng tinh thần lại sáng láng, liếc mắt nhìn vành tai đại cung nữ đang hầu hạ mình đã đỏ bừng, liền biết ngày hôm qua Thanh Mai ở ngoài điện sợ là đã nghe thấy toàn bộ quá trình.
"Thế nào, tiểu cung nữ của ta đã muốn nam nhân?"
Nghe thấy Ứng Thải Mị trêu chọc, sắc mặt Thanh Mai trắng nhợt, quỳ gối trước giường: "Chủ tử, nô tỳ không dám."
"Có cái gì không dám, người chỉ cần thử một lần, sẽ thấy thực tủy tri vị*." Ứng Thải Mị khoát khoát tay, ý bảo nàng đứng lên đáp lời.
*Thực tủy tri vị: Ám chỉ trải qua chuyện gì đó một lần, lại muốn tiếp tục làm chuyện đó một lần nữa.

Ăn quen bén mùi.
Thanh Mai bất đắc dĩ, nàng biết chủ tử nhà mình không rõ quy củ hoàng cung: "Hồi chủ tử, cung nữ đều là người của hoàng thượng, trước khi xuất cung tuyệt đối không được thất thân."
"Nga?" Ứng Thải Mị nhíu mày, thế mới biết hoàng cung ngoại trừ phi tần, cung nữ cũng là của hoàng đế, Hoắc Cảnh Duệ đúng là diễm phúc không cạn.
Nhìn thấy nụ cười yếu ớt trên mặt chủ tử nhà mình, đáy mắt là thâm trầm, Thanh Mai cúi đầu, biết Ứng phi nổi giận, liền vội vã giải thích: "Quy củ là chết, trong lòng hoàng thượng chỉ có chủ tử....."

"Được rồi, đừng vuốt mông ngựa." Ứng Thải Mị chọn một kiện quần áo màu lam, tùy ý để Thanh Mai búi tóc, tiện tay chọn một cây trâm cài tinh xảo, sau đó bỏ xuống lấy một cây trâm ngọc điệp.
Thanh Mai không hiểu, nhỏ giọng hỏi: "Cây trâm này là hoàng thượng ban thưởng, chủ tử mang lên nhất định sẽ khuynh quốc khuynh thành."
"Không cần." Ứng Thải Mị nhìn người trong gương, đột nhiên muốn trang điểm kiểu mới hoàn toàn khiến cho mình có chút buồn cười.

Nữ tử giang hồ, vốn dĩ đơn giản xinh đẹp, dễ dàng hoạt động, cần gì những trang sức phiền phức?
Thanh Mai cẩn thận chải tóc, thu thập sẵn sàng, khẽ nói với Ứng Thải Mị: "Chủ tử, sáng nay nô tỳ nhìn thấy sắc mặt Bạch Mai không tốt, chẳng lẽ phạm sai lầm nên đắc tội tân chủ tử?"
Ứng Thải Mị liếc mắt nhìn nàng một cái, chậm rãi lắc đầu: "Sao, chủ tử Đào Nguyên điện rất thích Bạch Mai."
Nhìn cũng biết, sư phụ có thể để cho Bạch Mai vào thư phòng, còn để nàng hầu hạ mài mực, xem như đã thừa nhận thân phận của nàng.

Mặc dù có phạm lỗi nhỏ, Liên Tiêu cũng sẽ nể mặt mũi mình, tuyệt đối sẽ không chán ghét vứt bỏ Bạch Mai.
Nghe vậy, Thanh Mai nhịn không được lo lắng.
Sáng nay thấy Bạch Mai, làm gì còn bộ dáng vui vẻ như hôm qua.

Vẻ mặt tiền tụy không nói, trong một đêm ngắn dường như đã gầy thêm, đôi mắt mờ mịt, vừa nhìn chính là cả đêm không có ngủ.

Điều đó không sao, nhưng nhìn thấy hai mắt sưng đỏ như vừa khóc một đêm, làm sao Thanh Mai lại không lo lắng?
Muội muội này thường ngày nhìn vô tâm vô phế, còn chưa từng khóc thành như vậy.

Mặc dù lúc trước bị bán vào Ứng phủ, cũng chưa từng nhìn thấy Bạch Mai một chút thương tâm nào.
Đáy lòng Thanh Mai nhẹ thở dài, không hiểu sao cảm thấy bất an.
Nàng không dám hỏi Ứng phi, dù sao chủ tử nhà mình cũng quen biết với vị ở Đào Nguyên điện, nếu không Thanh Mai thật sợ hãi có phải Bạch Mai bị khi dễ hay không?
Thanh Mai mơ hồ biết tân chủ tử ở Đào Nguyên điện lại là một nam nhân thật sự.
Ứng Thải Mị kéo kéo cổ áo, che khuất những dấu vết diễm lệ mà Hoắc Cảnh Duệ lưu lại đêm qua, thấy Thanh Mai lo lắng, đôi mắt xinh đẹp mang theo tia lạnh, nhìn về phía nàng nói: "Hắn bị thương, nếu thật sự làm gì Bạch Mai thì sáng nay người đã không thấy vị muội muội này."
Tâm trạng Thanh Mai lạnh lẽo, vô cùng khiếp sợ vội vàng quỳ xuống thỉnh tội: "Là nô tỳ mạo phạm, mong chủ tử thứ tội."
"Ta hi vọng không có lần sau." Ứng Thải Mị tuy thích Thanh Mai, nhưng nàng không thể thay thế được địa vị của sư phụ trong lòng mình.

Hơn nữa sư phụ có cái gì không tốt? Mặc dù có bị sư phụ trách tội, Bạch Mai cũng là tam sinh hữu hạnh, thế nào Thanh Mai lại có bộ dáng chán ghét khó chịu như vậy?
Trong lòng Ứng Thải Mị tức giận bất bình, lạnh giọng làm cho vị đại cung nữ này lui xuống.
Cơn giận còn chưa tiêu tan, nàng hít một hơi thật sâu, sai người đem Bạch Mai gọi vào Di Xuân điện.
Qủa thực hai mắt của Bạch Mai đỏ bừng, vết sưng còn chưa tan hết, cả người ngày càng tiền tụy, xác thật nhìn rất dọa người, thảo nào Thanh Mai lại lo lắng như vậy.
Ứng Thải Mị liếc mắt nhìn nàng một cái, nhàn nhạt hỏi: "Ở Đào Nguyên điện không quen hay sao? Hay là ngươi vẫn muốn trở về hầu hạ ta?"
"Hồi nương nương, mọi chuyện ở Đào Nguyên điện đều tốt, chỉ là nô tỳ có chút nhớ tỷ tỷ, lại nghĩ đến chuyện cũ nên mới nhịn không được có chút thương tâm." Bạch Mai cúi đầu, không ngờ chuyện mình khóc một đêm cư nhiên Thanh Mai lại khiến cho Ứng phi gọi mình đến đây, không khỏi có chút ảo não.
Ứng Thải Mị nhìn chằm chằm thân ảnh quỳ gối cách đó không xa, cảm thấy đại cung nữ hầu hạ bên người trước đây bây giờ dường như đã trưởng thành, có một chút bất đồng.
Xem ra ở bên cạnh sư phụ quả nhiên là rèn người.

Trong tương lai không xa, rất nhanh Bạch Mai có thể tự mình đảm đương một phía, sẽ không để Thanh Mai lo lắng nhỉ?
"Nếu đã quen thì phải dụng tâm hầu hạ.

Thanh Mai quá lo nên triệu ngươi đến đây gặp một lần, đừng phạm sai lầm." Ứng Thải Mị không phải là người không phân biệt phải trái, Bạch Mai trả lời vài phần có lệ, giống như muốn che giấu điều gì.

Thế nhưng nàng cũng không có hứng thú đi thám thính, chỉ cần đại cung nữ này dụng tâm hầu hạ sư phụ thật tốt là đủ rồi.
"Vâng, nô tỳ tạ nương nương ân điển." Bạch Mai quy củ dập đầu, đến Đào Nguyên điện thì đã không còn là cung nữ của Di Xuân điện nữa.

Sau này chủ tử duy nhất của nàng chỉ có Liên Tiêu.
Bạch Mai biết mình thay đổi, khóc ròng một đêm nàng càng thêm thống hận chính mình quá nhu nhược, càng hâm mộ Ứng Thải Mị mỹ mạo ưu tú.
Nàng rất muốn đến gần quý công tử tuấn mỹ kia, càng lúc càng gần.
Như hôm qua ở thư phòng, Liên Tiêu ôn nhu ôm Ứng Thải Mị trong lòng, ngũ quan tuấn mỹ băng lãnh thường ngày trở nên nhu hòa.
Chỉ cần một động tác của Liên Tiêu, một ánh mắt, Bạch Mai cũng nguyện ý vì hắn mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng.
Thì ra, đây cũng là chuyện "người hữu tình sẽ thành thân thuộc" mà tỷ tỷ Thanh Mai hồi bé kể nàng nghe.
Bạch Mai rũ mắt xuống, nàng càng tin tưởng vào mục tiêu của mình, người bên cạnh Liên Tiêu!.
 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 62: 62: Ôm Nhau Lúc Ốm Yếu



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 63: 63: Khuyên Nhủ Dùng Thuốc



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 64: 64: Xử Lý Tang Sự



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 65: 65: Hứa Hẹn Là Thủ Đoạn



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 66: 66: Nhổ Cỏ Tận Gốc



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 67: 67: Độc Dược Dụ Hoặc



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 68: 68: Độc Sủng Hậu Cung



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 69: 69: Phát Tác



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 70: 70: Trúng Độc



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 71: 71: Lưu Luyến



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 72: 72: Ấm Áp



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 73: 73: Nghi Kỵ


Ứng Thải Mị biết rằng đó chỉ mời là suy đoán mà thôi, không có bằng chứng nào chỉ ra Liên Tiêu chính là hung thủ, đừng nói là sư phụ không phục, mà ngay chính bản thân nàng cũng không thể phục được.
Thế nhưng khắp nơi trong hoàng cung này có thể vô thanh vô tức hạ thủ với hoàng thượng, ngoại trừ Liên Tiêu thì không còn người nào làm được.
Không chỉ nói Liên Tiêu can đảm cẩn trọng, tuyệt đối sẽ không để Hoắc Cảnh Duệ biết được mà đề phòng, thêm nữa là mối quan hệ giữa hai người không hề tốt, chỉ có sư phụ mới có thể khiến cho Hoắc Cảnh Duệ ngậm bồ hòn.
Ứng Thải Mị khẽ thở dài, nàng không có chứng cứ mà chỉ là suy đoán của nàng nên nàng không thể đến tìm Liên Tiêu để đối chất được.

Tuy nàng không thích Liên Tiêu ngầm ra tay với Hoắc Cảnh Duệ, nhưng chất vấn sư phụ cũng không phải là chuyện mà một đệ tử như nàng nên làm.
Nàng xoa xoa cằm, gọi Tiểu Phúc Tử phái người lén đến Đào Nguyên điện lấy y phục của Bạch Mai đem đến.
Tiểu Phúc Tử không nhiều lời, lưu loát hành động, nhanh nhẹn trình lên từng món từng món một để trước mặt Ứng Thải Mị.
Ứng Thải Mị cho hắn một ánh mắt tán thưởng.
Nàng tinh tế đánh giá từng món y phục, trí nhớ nàng rất tốt, mấy hôm nay Bạch Mai mặc trang phục gì xuất hiện trước mắt nàng đều nhớ rất rõ, rất nhanh liền lấy ra hai bộ.
Tiểu Phúc Tử đem từng món dâng lên, Ứng Thải Mị cúi đầu ngửi từng cái.

Mùi bồ kết rất nồng, quần áo tuy đã được giặt sạch nhưng đối với một người trời sinh có khứu giác mẫn cảm, lại nắm rất rõ mọi dược liệu trong mười năm thì không phải là chuyện gì khó.
Tỉ mỉ ngửi qua một lần, trong lòng Ứng Thải Mị đã có kết luận.
Mùi thuốc rất nhạt, cơ hồ gần như hoàn toàn biến mất, nếu không phải là nàng thì căn bản không ai có thể ngửi ra.
Tiểu Phúc Tử am hiểu quan sát sắc mặt, nhìn thấy sắc mặt của Ứng phi không tốt liền biết có những chuyện không nên hỏi, cúi đầu không hé răng miễn quấy rầy nàng suy nghĩ.
Ứng Thải Mị thở ra một hơi, mùi thuốc này không phải là độc, thậm chí nó chỉ là thuốc điều dưỡng thân thể, nhưng phải trong hoàn cảnh nào.
Dược dùng trong lúc dùng một dược khác luôn có sự tương khắc, nàng sử dụng thuốc để cứu hoàng thượng vừa lúc lại tương khắc với mùi thuốc này.
Ứng Thải Mị rất hiểu Liên Tiêu, ngược lại Liên Tiêu cũng hiểu nàng rất rõ.
Loại thuốc dùng để cứu Hoắc Cảnh Duệ, dù Liên Tiêu không tận mắt nhìn thấy nhưng cũng sẽ đoán ra được gần mười phần.

Nhất là loại thuốc quan trọng kia không có khả năng Ứng Thải Mị sẽ không cần dùng.
Đưa một loại dược tương khắc như vậy ra cũng đủ khiến Hoắc Cảnh Duệ chịu nhiều đau đớn.
Ứng Thải Mị nghĩ không ra rốt cuộc giữa Hoắc Cảnh Duệ và Liên Tiêu có thù hận gì, quanh co lòng vòng muốn hại Hoắc Cảnh Duệ?
Nếu như không có nàng bên cạnh thì Hoắc Cảnh Duệ đã sớm mất mạng, có thể chỉ còn một hơi thở nằm trên giường, cũng có thể không còn thở.
Ngẫm lại Ứng Thải Mị cũng cảm thấy sợ hãi.
Cùng là người đồng môn, trừ phi giống như sư tỷ ăn cây táo rào cây sung, cấu kết với ngoại nhân hãm hại đồng môn, thì Ứng Thải Mị cũng không nghĩ ra được còn tội ác tày trời nào cần phải loại bỏ.
Nàng nhíu mày lại, quan hệ giữa Liên Tiêu và Hoắc Cảnh Duệ so với tưởng tượng của nàng còn ác liệt hơn, đến mức người chết ta mất mạng....
Nhìn thấy Tiểu Phúc Tử còn ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất, trong tay vẫn cầm y sam, Ứng Thải Mị khoát khoát tay, nhàn nhạt nói: "Để cho người mang mấy y phục này đưa trở về, nhất định phải khiến cho bọn họ kín miệng, đừng để ta nghe thấy được những thứ không nên nghe."
Lúc này Ứng Thải Mị không muốn kinh động đến Liên Tiêu.
Bất quá cũng có khả năng lúc Tiểu Phúc Tử phái người đến lấy y phục của Bạch Mai, Liên Tiêu cũng đã sớm nhận ra.
Thế nhưng ngoài mặt Ứng Thải Mị vẫn làm như không có chuyện gì, nàng cũng không muốn phát sinh chuyện gì không thoải mái với Liên Tiêu.
Tiểu Phúc Tử không thể hiểu rõ vì sao cần phải lấy y phục của một tiểu cung nữ đến, bây giờ lại đem trở về, trăm mối ngờ không giải được.

Thế nhưng chủ tử đã phân phó, hắn không nói hai lời liền đem trở lại thì bị chủ tử ở Đào Nguyên điện ngăn cản.
Vị này sau khi vào cung liền rất ít xuất hiện, Tiểu Phúc Tử cũng không rõ lai lịch của hắn.

Nhìn hoàng thượng đối với hắn có quan tâm, lại không quên gần đây có theo dõi.

Hậu cung ngoại trừ hoàng thượng ra thì không có ngoại nam nào được bước vào.

Nhưng người này không chỉ vào mà còn sống ở đây, đãi ngộ rất tốt.
Tiểu Phúc Tử cũng không rõ hoàng thượng thích hay là không thích vị công tử lạnh lùng tuấn tú trước mặt này?
Tâm tư chủ tử chưa bao giờ tới phiên bọn nô tài như họ có thể đoán được.
Thế nhưng trước mặt người khác, Tiểu Phúc Tử cũng không dám làm chuyện gì không thoải mái đối với vị này, lập tức cung kính hỏi: "Không biết công tử có gì phân phó?"
Liên Tiêu liếc mắt nhìn hắn, đối với người này lén vào Đào Nguyên điện cầm lấy y phục đi thì trong lòng hắn đã biết rất rõ, rất có thể Ứng Thải Mị im lặng cũng là một loại thăm dò.
Con ngươi của hắn đen láy sắc lạnh làm cho Tiểu Phúc Tử rét run.

Khí thế của người này không khác gì hoàng thượng, thảo nào hoàng thượng lại kiêng kỵ hắn như vậy.
"Ngươi trở về chuyển lời lại đến Mị nhi, mọi việc không thể chỉ nhìn mặt ngoài." Nói xong, tay áo bào màu trắng của Liên Tiêu phất lên, thong thả đi về phía thư phòng.
Duy nhất chỉ còn mỗi Tiểu Phúc Tử đứng nguyên tại chỗ mang vẻ mặt dại ra, vị công tử này dám cả gan xưng hô khuê danh của Ứng phi, còn để mình chuyển lời?
Hắn sờ sờ đầu, nếu việc này bị hoàng thượng phát hiện thì đầu trên cổ mình có còn giữ được không?
Tiểu Phúc Tử thông minh đi bẩm báo lại với Hoắc Cảnh Duệ trước, đợi người ngồi trên ngự án cho phép liền vội vàng trở về Di Xuân điện chuyển lời của Liên Tiêu đến Ứng Thải Mị.
Ứng Thải Mị vừa nghe xong liền nhíu mày: "Mọi việc không chỉ nhìn mặt ngoài?"
Lời này của Liên Tiêu cũng không ít hàm ý.
Nàng cũng biết chắc chắn Hoắc Cảnh Duệ cũng biết ẩn ý trong câu nói này, Hoắc Cảnh Duệ nguyện ý để cho Liên Tiêu nhắn lại với mục đích gì?
Hai người này đang đánh vào chỗ ẩn, duy nhất chỉ có bản thân nàng là không biết rõ chuyện gì.
Một tay Ứng Thải Mị chống cằm, ra lệnh bỏ lệnh cấm cho Thanh Mai.

Bạch Mai cũng trở về Di Xuân điện để hầu hạ, không biết là Bạch Mai sẽ nhắc đến chuyện này với Liên Tiêu như thế nào.
Liên Tiêu nhìn như mờ mịt biện giải, có thể chuyện Hoắc Cảnh Duệ đột nhiên bệnh nặng vẫn còn có nội tình gì khác?
Chân mày của Ứng Thải Mị đã nhíu chặt, biểu hiện bên ngoài Hoắc Cảnh Duệ bị hãm hại là có hại.

Thế nhưng kết quả người được lợi nhất lại là Hoắc Cảnh Duệ.
Hoắc Cảnh Duệ không chỉ khỏi bệnh mà còn được nguyên âm của nàng bồi bổ gia tăng thêm hai tầng công lực, bây giờ ngay cả sư phụ cũng không phải là đối thủ của hắn.
Trái lại Liên Tiêu không chỉ không đắc thủ mà còn làm cho mình bị nghi kỵ, căn bản chỉ hại không có lợi.
Liên Tiêu nhắc nhở nàng mọi chuyện không đơn giản như nàng nghĩ, vậy còn có ẩn tình khác?
Ứng Thải Mị đảo mắt, bỗng nhiên híp mắt cười hỏi Tiểu Phúc Tử gần đây ẩm thực của Hoắc Cảnh Duệ như thế nào, là ai phụ trách.
Tiểu Phúc Tử làm hết phận sự một năm một mười trả lời, còn bổ sung: "Thời gian trước thái y lo lắng cho long thể của hoàng thượng, còn đến ngự thiện phòng giám sát làm dược thiện."
"Tự mình đến ngự thiện phòng?" Ứng Thải Mị nheo mắt lại, thần sắc không rõ.
Tiểu Phúc Tử ngẩn ra, gật đầu nói: "Thủ tịch thái y từ nhỏ đã bắt mạch bình an cho hoàng thượng, y thuật cao minh, sợ là lo lắng quốc sự nặng nề khiến cho hoàng thượng vất vả."
Ứng Thải Mị hừ lạnh một tiếng, nhìn thập phần mất hứng.
Có thái y ở đó, nên ăn gì uống gì, trong lòng Hoắc Cảnh Duệ khẳng định biết.
Thủ pháp hạ độc của Liên Tiêu lợi hại, Hoắc Cảnh Duệ ở trong sư môn lâu như vậy, tuy y thuật kém xa sư phụ nhưng không thể nào không đề phòng.
Trước có thủ tịch thái y nhìn chằm chằm, sau có hắn đề phòng, Liên Tiêu muốn hạ thủ tuyệt đối không thể dễ dàng ra tay như vậy.

Nhưng Hoắc Cảnh Duệ không những trúng chiêu, thậm chí còn xém nữa mất mạng.
Ứng Thải Mị biết mình quan tâm quá ắt sẽ loạn, nhưng nàng không thể không làm rõ ràng.
Hoàng thượng là ai, đó là thiên tử, từ nhỏ lớn lên ở hoàng cung tràn ngập đa mưu quỷ kế, so với những chiêu trò ở sư môn quả thật là cao thủ, làm sao không có phòng bị bảo vệ tính mạng?
Nếu như bệnh tình của Hoắc Cảnh Duệ nặng hơn một chút, Ứng Thải Mị có lẽ sẽ cảm thấy có người ngáng chân.

Bây giờ xem ra bệnh tình của Hoắc Cảnh Duệ đột nhiên nghiêm trọng, đánh nàng trở tay không kịp, mình cũng sẽ không bất đắc dĩ giao ra nguyên âm cho hắn, vì cứu một mạng của Hoắc Cảnh Duệ.

Hiện tại xem ra nàng chính là người ngu ngốc, làm sao nàng có thể lợi hại bằng Hoắc Cảnh Duệ?
Chính bởi vì nàng quan tâm quá sẽ loạn nên mới cam tâm tình nguyện giao ra nguyên âm, đúng như mong muốn của Hoắc Cảnh Duệ.
Ứng Thải Mị nhắm mắt lại, trong lòng bỗng nhiên nặng trĩu.
Có thể Liên Tiêu thật sự động thủ, nhưng không đến mức muốn mạng của Hoắc Cảnh Duệ.
Hoắc Cảnh Duệ tương kế tựu kế, làm cho bệnh tình thêm nặng hơn, khiến cho nàng bất đắc dĩ ra tay cứu mạng.
Xâu chuỗi lại mọi chuyện thì chỉ có lý do này là hợp lý nhất.
Vì nguyên âm của mình mà hoàng thượng phải tốn công như vậy.
Bây giờ đã có được như mong muốn, vì thế đây là lúc nàng nên rời khỏi hoàng cung sao?
Ứng Thải Mị cũng không nghĩ hoàng thượng sẽ như vậy, thế nhưng theo tính tình của hắn thì có khả năng hắn sẽ làm vậy.
Nàng thở dài, phất tay cho Tiểu Phúc Tử lui xuống.
Bây giờ chính mình còn có thể nói gì?
Đã thua, Ứng Thải Mị nguyện ý thua, nàng không giống nữ tử bình thường vừa khóc vừa nháo, bình tĩnh tiếp nhận.
Thế nhưng cách làm của Hoắc Cảnh Duệ xác thực khiến cho trái tim nàng lạnh giá.
Muốn nguyên âm của nàng thì nói chuyện bằng thực lực là được rồi, Ứng Thải Mị cũng không thấy một chút thương lượng nào.

Thế nhưng Hoắc Cảnh Duệ lại dùng ám chiêu để lừa nguyên âm của nàng, khiến cho tâm trạng nàng rất không thoải mái.
Giống như bị nghẹn ở cổ họng, như có cây gai ở trong lòng, ẩn ẩn có hơi đau.
Ứng Thải Mị cúi đầu, nghĩ đến việc nàng không còn tác dụng nữa, Hoắc Cảnh Duệ có để nàng rời khỏi hay không?
Không đến một năm ước hẹn, chính mình nên lén lút công thành lui thân?
Nàng chậm rãi nắm chặt tay, nếu nàng rời đi trước cũng sẽ không để Hoắc Cảnh Duệ sống quá tốt là được.
Sư môn có quy định, có ân báo ân, có thù báo thù, chưa bao giờ có nửa phần nương tay.
Nợ nàng, Ứng Thải Mị chắc chắn lấy lại trên người Hoắc Cảnh Duệ!.
 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 74: 74: Hoàng Thượng Tính Sổ



 
Hoàng Thượng, Thỉnh Thương Tiếc
Chương 75: 75: Ôm Nhau Cùng Ngủ


Muốn làm liền làm, nửa đêm Ứng Thải Mị len lén đứng dậy thay một thân y phục, nhảy lên nóc nhà chạy thẳng đến Đào Nguyên điện.

Đoạn thời gian này vì phải chiếu cố Hoắc Cảnh Duệ, để ý tâm tình của hắn nên đã hơn nửa tháng không gặp Liên Tiêu.
Trong lòng Ứng Thải Mị không khỏi có chút áy náy, Liên Tiêu vất vả tiến cung là vì mình, nàng lại quăng sư phụ ở sau đầu, còn bất cẩn đánh mất nguyên âm, bị Hoắc Cảnh Duệ lừa tới tay.
Nàng c*n m** d***, đứng chần chừ trong rừng hoa đào.
Nếu đứng trước mặt Liên Tiêu, hắn tuyệt đối sẽ nhìn thấy, Ứng Thải Mị có một chút tâm hoảng ý loạn, do dự không tiến.
".....Mị nhi đã đến, sao không vào trong?" Một bóng trắng đi ra từ sâu bên trong rừng đào, thân ảnh cao lớn tuấn tú giống như lúc trước.

Âm thanh lành lạnh tĩnh nhã, Ứng Thải Mị nghe vào tai chỉ cảm thấy thân thiết quen thuộc.
"Sư phụ." Nàng gọi một cách ôn nhu, không tự chủ được mà cúi đầu.
Liên Tiêu nhẹ nhàng cười, làm như không để ý, giẫm chân tại chỗ mà đến: "Mấy ngày không gặp, sao Mị nhi lại trở nên xấu hổ như vậy, lại không dám ngẩng đầu nhìn vi sư?"
Chỉ là khi đi đến trước mặt, ánh mắt nhìn Ứng Thải Mị liền lóe lên, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Nhìn đồ nhi của mình từ trên xuống dưới, khóe miệng tươi cười của Liên Tiêu dần dần nhạt đi.
Nhung nhan tuấn mỹ mang theo ý lạnh, đôi mắt Liên Tiêu hiện lên sự tức giận tột cùng.

Tuy đáy lòng đều đã biết tất cả nhưng hắn vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Là ai?"
Ứng Thải Mị biết là sẽ không thoát khỏi đôi mắt của Liên Tiêu, mím môi cúi đầu sắp dán hết lên ngực, chột dạ nhỏ giọng nói: "Sư phụ, ta....."

"Là ai?" Liên Tiêu giận không hết, khó có được thấy hắn thất thố bước đến nắm chặt lấy hai cánh tay nàng: "Đến tột cùng là người nào dám làm như vậy!"
Ứng Thải Mị càng quẫn bách cúi đầu, cảm giác mình không còn mặt mũi để đối mặt với Liên Tiêu.
Liên Tiêu hít một hơi thật sâu, chậm rãi bình phục lại, lực tay cầm lấy cánh tay nàng càng mạnh hơn: "Là......hoàng thượng sao?"
"Vâng." Ứng Thải Mị trả lời nhỏ đến mức gần như không nghe thấy tiếng, nhưng Liên Tiêu có nhĩ lực phi phàm thì làm sao không nghe được?
Hắn từng nghĩ qua rất nhiều khả năng, chỉ là không ngờ Hoắc Cảnh Duệ sẽ nhân cơ hội chiếm lấy nguyên âm của Ứng Thải Mị.
Thảo nào sư phụ nói mình có thiên phú về phương diện võ công cùng y thuật, đáng tiếc vẫn không phải là đối thủ của Hoắc Cảnh Duệ.
Liên Tiêu đã từng không phục, bây giờ lại nghiêm túc nghĩ lại, rõ ràng từ nhỏ Hoắc Cảnh Duệ lớn lên trong thâm cung, lòng dạ cực sâu, không phải người bình thường có thể so sánh.
Hắn nhắm mắt lại, che giấu sự phận hẫn cùng tức giận dưới đáy mắt, để khỏi dọa sợ Ứng Thải Mị.
Chính mình còn không phải là đối thủ của Hoắc Cảnh Duệ, huống chi là Ứng Thải Mị?
Liên Tiêu biết rõ mình không thể giận chó đánh mèo lên Ứng Thải Mị, lại nhịn không được mà thương tâm, cảm thấy ngực trướng đau như có vạn tiễn xuyên tâm.
Hắn cuối cùng là người thua, còn cho rằng sẽ hòa nhau một ván, ai biết lại bị Hoắc Cảnh Duệ lợi dụng ngược lại.
Chậm rãi mở mắt ra, hắn chăm chú nhìn đồ đệ mình nuôi lớn.

Bộ dạng Ứng Thải Mị vẫn xinh đẹp như vậy, bây giờ mái tóc dài tùy ý buộc lên, gương mặt không phấn son, y phục huân hương không mặc, cũng không mang trang sức.

Đôi mắt đẹp như một quả cầu nước, giữa trán như có một tia quyến rũ, đôi môi căng mọng, toàn thân hiện lên khí tức câu người.
Không phải đẹp nhất nhưng so với trước đây càng mê người hơn.
Liên Tiêu biết đây là Hoắc Cảnh Duệ khiến cho Ứng Thải Mị trở nên như vậy.

Bởi vì hoàng đế nên bây giờ mới có Ứng Thải Mị.
Hắn từng cho rằng Ứng Thải Mị sẽ chỉ nở rộ dưới thân mình, toát lên tư thái đẹp nhất, bây giờ lại thay người khác làm giá y, sao có thể không đau lòng?
Liên Tiêu cảm thấy khí huyết toàn thân hỗn loạn, một ngụm máu trào lên ở yết hầu, chỉ cố gắng nuốt xuống.
Ứng Thải Mị ngẩng đầu thoáng nhìn, không khỏi thất kinh, vội vàng đỡ lấy Liên Tiêu: "Sư phụ, đều là do đồ nhi không tốt, người đừng làm tổn hại thân thể!"
Liên Tiêu vỗ vỗ mu bàn tay nàng, ôn nhu nói: "Không trách ngươi, là do vi sư......Đến, đỡ ta đi vào điều tức."
Ứng Thải Mị ngoan ngoãn đỡ Liên Tiêu vào trong điện, Bạch Mai đứng ở ngoài cửa muốn nói lại thôi, dưới ánh mắt cảnh cáo của Liên Tiêu khiến cho sắc mặt Bạch Mai trắng bệch, đứng im tại chỗ, không dám bước về phía trước một bước.
Mắt thấy thân ảnh hai người biến mất bên trong, thậm chí còn đóng cửa lại, Bạch Mai cảm thấy trong lòng như có một đao bổ vào, vành mắt ửng đỏ, chỉ có thể nuốt hết mọi khổ sở vào trong, vừa lo vừa khó chịu nhưng vẫn phải ngoan ngoãn đứng canh giữ ở cửa để không cho người khác đi vào quấy rầy Liên Tiêu.
Ứng Thải Mị lo lắng nhìn Liên Tiêu, qua nhiều năm như vậy sư phụ vẫn luôn thanh tâm quả dục, chưa từng tức giận như bây giờ?
Nội tức hỗn loạn, nếu không phải trên người hắn có nhiều đan dược thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
"Sư phụ, đều là đồ nhi sai, làm hại người như vậy." Trong lòng nàng áy náy, quỳ gối bên chân Liên Tiêu, vẻ mặt ảo não.
Liền thiếu chút nữa Liên Tiêu có thể sẽ bị hủy hết một thân công lực, sao Ứng Thải Mị không lo lắng cho được?
Bàn tay Liên Tiêu đặt trên đầu nàng, cảm thụ được lòng bàn tay mềm mại xoa dịu, khẽ lắc đầu: "Mị nhi, là do công lực của vi sư chưa đủ nên lúc này nội tức rối loạn, nghỉ ngơi một chút là được."
Hắn nhíu mày nói tiếp: "Đan dược chỉ còn hai lọ, sợ là không đủ dùng...."
Ứng Thải Mị vội vàng ngẩng đầu lên, đem việc này ôm vào người: "Sư phụ đừng lo, để đồ nhi đi luyện đan dược."
Nàng gấp gáp đứng lên thì Liên Tiêu mỉn cười kéo nàng lại: "Đừng nóng lòng, có biết lúc chế dược mà lo lắng sẽ tối kỵ không? Dược của vi sư ở đây đều có sẵn, để Bạch Mai dẫn ngươi đến phòng chế dược đi."
Ứng Thải Mị ngẩn ra, nàng vốn định quay về Di Xuân điện luyện chế, nghe Liên Tiêu nói xong cũng cảm thấy bên cạnh hắn bây giờ không có những người khác chiếu cố, Bạch Mai lại không biết võ công, lại không biết y thuật, sao có thể giúp đỡ sư phụ?
Chẳng thà nàng lưu lại để chiếu cố sư phụ thật tốt.

Về phần Di Xuân điện bên kia, dù sao bây giờ hoàng thượng cũng vui vẻ, thân thể vô cùng tốt, nguyên âm của mình đã bị lấy đi, trên người cũng đã không còn thứ mà hắn muốn, cần gì phải để ý tới hắn?
Ứng Thải Mị cắn môi, âm thầm nhíu mày, chung quy vẫn đứng dậy theo sát Bạch Mai đi đến phòng thuốc.
Bây giờ thân thể Liên Tiêu quan trọng, nàng nhanh chóng thấy nhiều bình đan dược để chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào ập đến.
Ứng Thải Mị cùng Liên Tiêu ở sư môn một thời gian, tuy nói thường xuyên cùng nhau bế quan tu luyện, không đến mức cùng ăn cùng ở, đối với yêu thích của sư phụ rõ như lòng bàn tay.
Bất kể là thức ăn hay là những thói quen nhỏ thường ngày nàng đều biết rõ mồn một, chiếu cố Liên Tiêu thập phần thuận buồm xuôi gió, cũng làm cho lòng nàng thoải mái.
Bạch Mai ở bên cạnh chỉ có thể mở to mắt nhìn, nếu không chỉ giúp thì chỉ làm trợ thủ, đi phân phó việc, không khỏi cảm giác bản thân không có đất dụng võ.
"Nương nương, những chuyện nhỏ nhặt này để nô tỳ làm cho." Bạch Mai nhìn sắc mặt tái nhợt của Liên Tiêu, hình như là bị thương, trong lòng tuy lo lắng nhưng lại không dám hỏi thẳng.
Trước đây nàng bên cạnh Ứng Thải Mị, sau khi nương nương bệnh nặng một trận cho tới bây giờ cũng không có sai bảo nàng nhiều, lại có Thanh Mai trông chừng, tất nhiên là nàng rất tiêu dao khoái hoạt.
Bây giờ một mình ở Đào Nguyên điện, đều là những cung nhân của hoàng thượng, quy củ còn lớn hơn, Bạch Mai nhập gia tùy tục, tự nhiên không thể để mình khác người, ngoan ngoãn học tốt quy củ để không bị người khác khinh thị, dần dần càng ngày càng thành thục, khó có được qua đây nhìn thấy Thanh Mai không khỏi thấp giọng than nhẹ.
Ứng Thải Mị liếc mắt nhìn Bạch Mai một cái, cười lắc đầu: "Không sao, ta có thể thị hậu sư phụ là chuyện hiển nhiên."
Hơn nữa nếu không phải do nàng thì Liên Tiêu sẽ không trở nên như vậy, đáy lòng nàng lại áy náy khó chịu, đương nhiên là muốn làm gì đó cho Liên Tiêu.

Bạch Mai cúi đầu nhu thuận đáp lại, tiếp nhận chén canh mà cung nhân bưng đến, liền muốn tiến lên hầu hạ Liên Tiêu uống thuốc.
Ứng Thải Mị ngăn lại, tỉ mỉ ngửi ngửi, lúc này mới yên lòng.
Ở trong cung này nàng không dám l* m*ng, thức ăn dâng lên phải kiểm tra kỹ lưỡng mới đưa đến cho Liên Tiêu.

Sư phụ có thể hạ dược đối phó Hoắc Cảnh Duệ, ai biết hắn có ăn miếng trả miếng hay không?
Liên Tiêu nhìn Ứng Thải Mị một cái thật sâu, nhận chén thuốc liền uống một ngụm, dường như đã quen với mùi thuốc đắng nồng, chân mày cũng không hề nhíu lại.
Ứng Thải Mị không khỏi hoảng hốt, nếu là Hoắc Cảnh Duệ nhất định sẽ quấn quít làm nũng một phen, giả bộ đáng thương dựa trên người nàng, còn phải bắt nàng mớm thuốc cho thì mới bỏ qua.
Nàng lấy lại tinh thần, không khỏi hoảng hốt, tại sao lại nhớ tới Hoắc Cảnh Duệ?
Nam nhân này da mặt rất dày, sợ là đến kiếm cũng đâm không thủng, sao có thể đánh đồng hắn với sư phụ?
"Mị nhi, làm sao vậy?" Liên Tiêu buông bát, nhìn thấy sắc mặt Ứng Thải Mị trắng bệch, không khỏi mở miệng hỏi.

"Không có gì." Nàng vội xua tay, nếu bị sư phụ biết mình nhớ tới Hoắc Cảnh Duệ, sợ sẽ thấy khó chịu: "Sư phụ cảm thấy khá hơn chút nào không? Có muốn đồ nhi vận công điều tức hay không?"
Liên Tiêu chỉ trầm ngâm trong chốc lát, bản tính kiêu ngạo của hắn muốn cự tuyệt, lại do dự một chút, vẫn là gật đầu.

Không để Ứng Thải Mị lưu lại thì tiện nghi cho hoàng đế.
Lại nói hoàng đế không hề tỏ ra yếu kém để lừa được Ứng Thải Mị, hắn sao có thể lại thua?
Có đôi khi, Liên Tiêu cảm thấy do mình không buông bỏ xuống được, lúc này mới để cho hắn chui được vào lỗ hổng.
Hắn và Ứng Thải Mị đã sống bên nhau hơn mười năm, Ứng Thải Mị mới ở trong cung có một năm thì Hoắc Cảnh Duệ sao có thể đơn giản chiếm được tâm của Ứng Thải Mị!
Liên Tiêu không phải là kẻ ngu dốt, nếu không thay đổi sợ là sẽ thua thảm hại.
Nhìn thấy Liên Tiêu gật đầu, Ứng Thải Mị đang định có nên phái Bạch Mai đến Di Xuân điện báo một tiếng, để cho Hoắc Cảnh Duệ có đến tìm nàng sẽ không nhìn thấy người.
Thế nhưng nghĩ lại, dù sao Hoắc Cảnh Duệ cũng biết nàng không muốn gặp hắn, nàng cần gì mỏi mắt trông mong nói cho Hoắc Cảnh Duệ biết hành tung của mình?
Ứng Thải Mị nhíu mày, ngồi trên giường, cởi áo ngoài của Liên Tiêu, hai tay nàng đặt lên lưng hắn nhắm mắt lại vận công điều tức cho sư phụ.
Một luồng nội lực từng chút truyền vào, nàng vội vàng gạt bỏ Hoắc Cảnh Duệ ra khỏi đầu, chuyên tâm vận công.

Truyện Ngôn Tình
Ứng Thải Mị liên tục mấy ngày không nghỉ ngơi tốt, cộng thêm thân thể có chút suy yếu, lung lay đứng dậy: "Sư phụ điều tức cho tốt, chớ dùng nội lực lung tung."
Liên Tiêu đỡ lấy Ứng Thải Mị, đôi mắt đen láy cụp xuống: "Nếu mệt mỏi, không bằng Mị nhi ở chỗ này nghỉ ngơi một chút rồi trở về?"
"Này....." Không đợi Ứng Thải Mị trả lời, Liên Tiêu giơ tay lên nhẹ nhàng phất một cái, nàng liền nhắm mắt ngã xuống.
Bạch Mai kinh hô một tiếng, liền thấy Liên Tiêu ôm lấy Ứng Thải Mị vào trong lòng.
Lúc Hoắc Cảnh Duệ từ Di Xuân điện đến, lọt vào tầm mắt hắn là Liên Tiêu đang dựa trên giường, tóc dài rối tung, y phục hỗn loạn, lộ ra một vùng ngực rắn chắc, bên môi như có ý cười, nhìn chằm chằm Ứng Thải Mị trong lòng đang mệt mỏi ngủ say, chỉ mặc một cái áo lót.
Tuấn nam mỹ nữ như hải đường ngủ xuân, như một bức họa xinh đẹp, khiến cho Hoắc Cảnh Duệ tức giận công tâm!.
 
Back
Top Bottom