Cập nhật mới

Ngôn Tình Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!

Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 260


Nhìn từ ngoài vào, trông như Tam Bảo đang làm nũng với Sở Nam Phong.

Rõ ràng là một biểu hiện đầy tin tưởng.

“Suỵt—” Sở Nam Phong đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho hai đứa nhỏ yên lặng.

Đừng làm Tam Bảo bé ngoan tỉnh giấc.

Vốn đã không đáng yêu bằng Tam Bảo, nếu còn làm Tam Bảo tỉnh dậy, hắn lại càng không thích hai thằng bé này.

“Nhỏ tiếng thôi, muội muội còn đang ngủ.” Sở Nam Phong nói.

Đại Bảo và Nhị Bảo nào có hiểu, chúng chỉ hiểu mỗi từ "muội muội".

“Muội!” Vậy nên, Đại Bảo lại loạng choạng đi về phía Sở Nam Phong.

Nhị Bảo cũng theo sau.

Cả hai khi tiếp cận được Sở Nam Phong, không ai bảo ai, mỗi đứa bám lấy một bên chân của Sở Nam Phong mà bắt đầu trèo lên.

Sở Nam Phong: “……”

Ý gì đây, bọn chúng coi hắn là cái cây à?

Đứng còn không vững mà lại đòi trèo cây, quả nhiên là con trai nghịch ngợm hơn con gái.

Hoàn toàn quên béng mất chuyện Tam Bảo lúc nãy cũng nhảy nhót tưng bừng.

“Các ngươi thật là…” Sở Nam Phong lắc đầu bất lực.

Đại Bảo và Nhị Bảo chẳng màng gì, thấy muội muội nằm trong lòng nam nhân này, vậy nên chúng cũng phải trèo lên.

Không biết là so bì với ai, hai đứa nhỏ cố gắng, nhưng dù có cố cũng là vô ích, cố hết sức mà vẫn chẳng trèo lên được chân của Sở Nam Phong.

Sở Nam Phong cúi xuống, nhìn vào hai khuôn mặt nhỏ.

Sao lại thế này, hai đứa nhỏ này sao lại có cảm giác quen thuộc như vậy?

Sở Nam Phong nhìn hai khuôn mặt nhỏ bé giống nhau như đúc, có lẽ vì chúng còn nhỏ lại là anh em, nên nhìn giống nhau. Nhưng loại cảm giác quen thuộc này lại khiến hắn không thể nắm bắt được.

Nhìn chúng xong lại nhìn sang Tam Bảo, Sở Nam Phong đi đến một kết luận.

Xem ra con gái vẫn giống mẹ hơn, còn hai thằng nhóc này có lẽ là giống người cha đã mất của chúng!

Sở Nam Phong không để tâm lắm, nếu không nghĩ ra được cảm giác quen thuộc này từ đâu ra, thì cũng không cần để ý.

Có lẽ đây chính là cái mà Bạch Tử Ngọc từng nói với hắn, chứng mù mặt, đúng rồi!

Đại Bảo và Nhị Bảo tự chạy tới chỗ Sở Nam Phong, Trương bà tử vẫn còn sợ hắn không dám đến gần, chỉ dám đứng cạnh Tùy Phong và Tử Ngọc mà quan sát.

Cảnh tượng ba đứa nhỏ vây quanh Sở Nam Phong khiến bọn họ đều cảm thấy lo lắng không yên.

“Ngươi có thấy gì không?” Tử Ngọc đi đến chỗ tủ thuốc, lặng lẽ thúc vào khuỷu tay của Tùy Phong, khẽ hất cằm về phía đó ra hiệu cho hắn nhìn.

“Không thấy có gì lạ à?”

Gương mặt vốn chẳng có biểu cảm của Tùy Phong, nhưng khi nhìn sang, không khỏi nhíu mày.

Giống, thật sự rất giống.

Nếu nói rằng Tam Bảo giống Mạnh Lâm Thanh nhiều hơn, thì Đại Bảo và Nhị Bảo lại giống Sở Nam Phong hơn. Nhất là các đường nét trên gương mặt, thoáng đâu đó mang chút gì của Sở Nam Phong.

“Đúng là phụ tử.” Tùy Phong nói nhỏ.

“Suỵt!” Tử Ngọc giật mình, khó chịu lườm Tùy Phong: "Ngươi đừng có nói bừa, có vài chuyện chỉ cần hiểu trong lòng là được rồi, tuyệt đối không được nói ra.”

Ai mà biết hoàng đế đang có âm mưu gì, vô cớ chạy tới y quán để chăm sóc mấy đứa nhỏ sao?

Bọn họ đâu phải kẻ ngốc, cứ cảm thấy Sở Nam Phong đang giấu diếm một bí mật không thể nói ra, nếu không thì một vị hoàng đế đường đường lại không đi đâu, chạy tới y quán chơi?

“Ngươi nói xem, lỡ mà… nếu hắn nhận ra thì sao?” Tử Ngọc lo lắng hỏi.

Chủ yếu là vì quá giống, Đại Bảo và Nhị Bảo trông quá giống Sở Nam Phong.

Dù hiện tại Sở Nam Phong chưa nhận ra điều này, nhưng một khi có ai đó nhắc đến khiến hắn nảy sinh nghi ngờ, rồi nghiêm túc suy đoán và tìm cách kiểm chứng...
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 261


Vậy thì mọi chuyện sẽ rối tung lên mất!

“Phù, phù, phù! Lời xấu không linh, lời tốt mới linh!” Trương bà tử nhanh chóng nói, sau đó lại lo lắng: "Hay là ta qua đó bế chúng về?”

Mang lũ trẻ đi, không để cho Sở Nam Phong có thêm cơ hội tiếp xúc, như vậy sẽ giảm thiểu tối đa khả năng bị chú ý.

“Thôi đã, thiếu gia còn chưa lên tiếng, chúng ta qua đó e là không tiện.” Tử Ngọc nói, nàng khá cẩn trọng trong việc này.

Sợ rằng làm gì đó tự ý, cuối cùng lại gây phiền phức cho Mạnh Lâm Thanh, vậy thì hỏng chuyện.

Với việc Đại Bảo và Nhị Bảo chạy đến, lúc đầu Mạnh Lâm Thanh cũng không thấy có gì, dù sao ba đứa nhỏ thường chơi với nhau, hai thằng bé đòi tìm muội muội cũng là chuyện dễ hiểu.

Nhưng khi thấy hai đứa cố trèo lên chân của Sở Nam Phong, nàng không khỏi cảm thấy huyết quản trên trán như sắp bung ra.

“Hai đứa các ngươi, yên tĩnh nào.” Mạnh Lâm Thanh nghiêm giọng, cố gắng thể hiện uy quyền của một người cha: "Không được leo trèo lung tung.”

Đại Bảo quay đầu lại, ánh mắt đáng thương nhìn cha, rõ ràng là không vui. Cậu nhóc chỉ vào Sở Nam Phong, rồi lại chỉ vào Tam Bảo đang nằm trong lòng hắn.

“Muội!”

Nhị Bảo cũng làm động tác tương tự, gương mặt cũng lộ vẻ không vui, hai tay nhỏ vỗ vào nhau, bĩu môi thể hiện sự không hài lòng.

Ý tứ của chúng quá rõ ràng, tại sao muội muội được chơi, còn chúng lại không được?

Không công bằng chút nào!

Điều này trái với nguyên tắc giáo dục đối xử công bằng mà Mạnh Lâm Thanh luôn tuân thủ.

Trong giây lát, nàng không thể phản bác được.

Mạnh Lâm Thanh cảm thấy đau đầu, chăm sóc ba đứa nhỏ thật sự rất phiền phức, lũ trẻ vốn đã không dễ dỗ dành, huống chi nàng lại phải đối phó với ba đứa một lúc.

May mắn là giờ y quán không còn bận rộn như trước, thời kỳ bệnh nhân đến ồ ạt đã qua đi, giờ đây số lượng bệnh nhân đã trở lại bình thường.

Nhưng Mạnh Lâm Thanh vẫn phải mất ít nhất nửa canh giờ nữa mới có thể khám xong, không còn cách nào khác, nàng đành gọi Nhất Nhất và Trương bà tử.

“Trương bà tử, Nhất Nhất, hai người lại đây một chút.”

Hai người không hiểu chuyện gì, liền bước tới, không biết thiếu gia muốn làm gì.

“Trông mấy đứa nhỏ, đừng để chúng leo trèo lên chân người khác.” Mạnh Lâm Thanh nói, ý bảo Nhất Nhất và Trương bà tử mỗi người bế một đứa.

Nhưng muốn bế đi thì rõ ràng là không thể, Đại Bảo và Nhị Bảo vốn dĩ ra đây là để tìm muội muội, giờ đã tìm thấy rồi thì đương nhiên chúng muốn chơi cùng muội muội.

“Muội!”

Nhất Nhất và Trương bà tử bất lực, đành phải mỗi người ngồi một bên cạnh Sở Nam Phong.

Sở Nam Phong: “…”

Hắn chưa từng ngồi gần người lạ đến vậy, nhưng vì nể mặt Tam Bảo nên hắn miễn cưỡng chịu đựng.

Quan trọng là đây là ý của Bạch Tử Ngọc, hắn giờ không muốn đối đầu với nàng chút nào, chỉ mong có thể tạo ấn tượng tốt trước mặt nàng, nên thế nào cũng hợp tác.

“Muội!”

“Muội muội!”

Đại Bảo và Nhị Bảo hào hứng chào muội muội, chúng làm ồn quá, đến nỗi đánh thức Tam Bảo.

Tam Bảo bĩu môi nhỏ không vui chút nào, đang chuẩn bị khóc một trận cho thỏa nỗi tức vì bị đánh thức, nhưng rồi dụi dụi mắt, vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt đẹp của Sở Nam Phong.

Ôi, thật đẹp quá…

Tam Bảo lập tức không còn muốn giận nữa, sự bực bội vì bị đánh thức ngay lập tức bay biến lên chín tầng mây.

“Muội!”

Đại Bảo và Nhị Bảo thấy muội muội tỉnh rồi, gọi nàng, dường như muốn muội muội nhìn họ, để cả ba cùng chơi.

Nhưng Tam Bảo chẳng buồn nhìn.

Giờ đây trong mắt Tam Bảo chỉ có mỗi Sở Nam Phong.

“Khì khì!” Tam Bảo lại tự động dán vào Sở Nam Phong, áp má vào n.g.ự.c hắn mà cọ cọ, sau đó ngẩng đầu lên cười ngọt ngào.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 262


“Tam Bảo ngoan lắm.” Sở Nam Phong rất hài lòng.

Trương bà tử không khỏi kinh ngạc, trước đây bà không thấy được sự tương tác giữa Tam Bảo và Sở Nam Phong, còn với Nhất Nhất, nàng chẳng quan tâm mấy chuyện này, Tam Bảo phản ứng ra sao nàng cũng có thể chấp nhận, với lại nàng đã xem đủ rồi.

Tam Bảo còn hôn Sở Nam Phong nữa, có gì mà phải kinh ngạc?

Hai người anh đều muốn chơi với muội muội, dù ngồi trong lòng Trương bà tử và Nhất Nhất nhưng thân mình thì lại hướng về phía muội muội, chính giữa là Sở Nam Phong.

Tuy nhiên, Tam Bảo hoàn toàn không thèm để ý tới chúng, phớt lờ tiếng gọi của chúng, chăm chú dùng ngón tay nhỏ lần theo họa tiết trên áo của Sở Nam Phong.

Nàng chỉ muốn chơi với soái ca thôi, còn hai ca ca thật ồn ào quá!

Tam Bảo ngoan ngoãn ngồi trong lòng Sở Nam Phong, lúc thì sờ cái này lúc thì sờ cái kia, lúc thích thú còn chỉ vào một họa tiết nào đó rồi ríu rít nói một tràng với Sở Nam Phong.

Sở Nam Phong không hiểu được, nhưng điều đó không cản trở hắn tự nhiên đối đáp với Tam Bảo, dù sao thì hắn muốn trả lời thế nào cũng được, chẳng ai nói hắn sai.

Nhìn qua thì có vẻ như hai người đang tương tác khá tốt.

Điều này khiến Đại Bảo và Nhị Bảo nóng lòng muốn chết!

Người này rốt cuộc là ai mà lại cướp mất muội muội của chúng?

“Muội!”

Sở Nam Phong cúi xuống nhìn Tam Bảo đang chăm chú sờ vào các họa tiết trên n.g.ự.c áo mình, từ góc độ này, hắn nhận ra cô bé tuy còn nhỏ nhưng lông mi lại rất dài và rậm, như hai chiếc quạt nhỏ, xòe xòe, giống hệt nương của nàng.

Phải nói thật, dù Tam Bảo và Bạch Tử Ngọc không phải là giống y hệt nhau, nhưng ngũ quan của họ lại rất tương đồng.

Sở Nam Phong tuy chỉ từng nhìn lén dung mạo thật của Bạch Tử Ngọc từ trên mái nhà, nhưng hình ảnh đó đã khắc sâu trong tâm trí hắn.

Trong suốt tháng qua, hắn thường nhớ đến khuôn mặt ấy.

Không thể phủ nhận rằng, Tam Bảo và vị tiểu đại phu kia rất giống nhau.

Chính vì giống Bạch Tử Ngọc, nên Sở Nam Phong cảm thấy Tam Bảo càng đáng yêu hơn, càng khiến hắn thích hơn.

Nhưng mà... Sở Nam Phong đầy tự đắc liếc nhìn hai tiểu tử đang bị lơ đẹp, một cách vô cùng trẻ con mà cười thầm.

Hắn đâu có ngốc, đương nhiên biết là vì hắn "đẹp trai", nên Tam Bảo mới bám hắn không rời, đến mức không thèm để ý đến hai ca ca.

Khó mà không cảm thấy tự hào được!

Còn về hai tiểu tử ngốc này, Sở Nam Phong lắc đầu, cũng giống như cảm nhận ban đầu, nhìn gần hắn vẫn không thấy chúng giống Bạch Tử Ngọc chút nào.

Quả nhiên là giống cha của chúng.

Sự khác biệt thường xuất hiện trong sự so sánh, nhìn gần mà so sánh, hai tiểu tử này quả thật không dễ thương bằng Tam Bảo. Điều này không thể trách hắn khó tính với một người đã khuất, dù sao thì vẻ ngoài đẹp hay không cũng là chuyện khách quan.

Từ việc hai đứa nhỏ không giống Bạch Tử Ngọc, có thể thấy cha của chúng cũng chẳng đẹp trai gì cho cam!

Cũng không biết Bạch Tử Ngọc nghĩ gì, chẳng lẽ lúc chọn phu quân nàng không hề cân nhắc đến dung mạo của đối phương sao?

Dù rằng đánh giá con người qua vẻ bề ngoài là không đúng, nhưng ai mà chẳng có lòng yêu cái đẹp, chọn một người tình dễ nhìn cũng là phù hợp với tâm lý chung của mọi người.

Thật đáng thương cho hai đứa nhỏ này, nếu Sở Nam Phong hắn là thân cha của chúng, chắc chắn chúng sẽ đẹp và dễ thương hơn bây giờ nhiều.

Thật là đáng tiếc...

Sở Nam Phong trong lòng thầm cảm thấy tiếc nuối thay cho hai đứa nhỏ này.

Cũng có thể là hắn đang tiếc nuối cho chính mình, sao hắn lại không thể gặp Bạch Tử Ngọc sớm hơn, một người tài giỏi như thế.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 263


Nếu vậy, có khi giờ đây người có ba đứa con với Bạch Tử Ngọc chính là hắn rồi!

Sở Nam Phong là người sống rất tích cực, tuy đã bỏ lỡ trước đây nhưng không sao, dù sao phu quân của Bạch Tử Ngọc đã mất, hắn nhất định sẽ không để lỡ tương lai của nàng.

Nghĩ vậy, tâm trạng của Sở Nam Phong càng trở nên tốt hơn, tiếp tục cúi đầu chơi đùa với Tam Bảo đang ríu rít như con chim non.

Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn mà thấy thèm.

Vì cả buổi chiều chơi đùa vui vẻ với Tam Bảo, Sở Nam Phong trong lòng nghĩ rằng đây là cơ hội tốt, hắn tranh thủ có thể ở lại ăn bữa tối gì đó.

Mong đợi Bạch Tử Ngọc mời hắn, e là không dễ.

Chỉ có thể dựa vào sự "mặt dày" của mình thôi...

Sở Nam Phong không muốn thừa nhận điều này, rõ ràng gương mặt của hắn đủ để hấp dẫn Tam Bảo, tại sao lại không thể thu hút Bạch Tử Ngọc? Thẩm mỹ của hai mẹ con lại khác biệt đến thế sao?

Thôi bỏ đi, tóm lại là hắn không chủ động đề cập đến chuyện đi về, muốn xem thử Bạch Tử Ngọc sẽ phản ứng thế nào.

Người trong y quán càng lúc càng ít, gần như đến lúc đóng cửa.

Thường thì giờ này Trương bà tử đã vào chuẩn bị bữa tối, nhưng hôm nay bà đang bế hài tử, không tiện đi.

“Tử Ngọc!” Trương bà tử gọi một tiếng.

Tử Ngọc bước tới, Trương bà tử giao đứa trẻ cho nàng: "Ta phải vào chuẩn bị bữa tối.”

“Được, ngươi cứ đi.” Tử Ngọc nhận lấy hài tử, tiếp tục ngồi bên cạnh Sở Nam Phong.

Nàng thực sự không kiềm được sự tò mò, luôn cố lén nhìn Sở Nam Phong và Tam Bảo chơi đùa, rồi lại cố tỏ vẻ như không có gì.

Khi Mạnh Lâm Thanh khám xong cho bệnh nhân cuối cùng, thấy Sở Nam Phong vẫn đang ngồi đó ôm Tam Bảo, hoàn toàn không có ý định đi về.

Thế nào, chăm hài tử đến nghiện rồi sao?

Mạnh Lâm Thanh thầm nhủ, nàng thừa hiểu ý định mặt dày muốn ở lại của Sở Nam Phong, nhưng nàng sẽ không để hắn đạt được mục đích.

“Bạch đại phu, chúng ta đi trước nhé!”

“Ừ, ngày mai gặp lại.”

Nhiếp Minh Đạt và Chu Thừa An đến chào tạm biệt Mạnh Lâm Thanh, bệnh nhân của họ đã khám xong từ lâu, giờ dọn dẹp rồi chuẩn bị về nhà.

“Được, về cẩn thận.” Mạnh Lâm Thanh nói.

Hai người vừa đi, nàng đã định xử lý Sở Nam Phong. Lúc này, trong y quán toàn là người nhà, nàng không cần phải che giấu lời nói.

“Hoàng thượng, y quán sắp đóng cửa rồi.” Nói xong, Mạnh Lâm Thanh không chút do dự, trực tiếp bế Tam Bảo từ trong lòng hắn ra.

Sở Nam Phong: “…”

Sở Nam Phong nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Ngọc khi trong lòng hắn trở nên trống rỗng.

Mạnh Lâm Thanh cũng muốn lật bàn luôn, ánh mắt này là sao đây? Ai không biết còn tưởng nàng vừa cướp mất hài tử của Sở Nam Phong vậy, rốt cuộc đây là hài tử của ai?

Nàng không nói gì thêm, ra hiệu bằng mắt cho Tùy Phong: "Sớm đóng cửa đi.”

Nói xong lại quay sang nhìn Sở Nam Phong, không nói tiếng nào mà đuổi người.

Sở Nam Phong trơ mắt nhìn Bạch Tử Ngọc bế Tam Bảo đi vào trong sân, hắn muốn nói gì đó, nhưng lại thấy Nhất Nhất và Tử Ngọc cũng bế Đại Bảo và Nhị Bảo vào trong...

Thực sự hắn chính là người dư thừa ở đây, chẳng ai muốn quan tâm đến hắn.

Thôi vậy, hôm nay muốn ở lại ăn một bữa tối e là không được rồi.

Sở Nam Phong cũng không buồn phiền, dù sao việc hòa hợp với Tam Bảo cũng là một niềm vui bất ngờ, chuyến đi lần này không hề uổng phí.

Còn những chuyện khác, hắn không nên vội vàng, phải từ từ mà tính.

Tùy Phong cố tình đóng cửa hơi chậm một chút, chờ cho Sở Nam Phong đi hẳn.

Sở Nam Phong liếc nhìn bóng lưng của Bạch Tử Ngọc, cuối cùng vẫn rời khỏi y quán trước khi cửa đóng lại.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 264


Tùy Phong đóng cửa lại rồi cũng vào sân sau.

“Hắn đi rồi chứ?” Mạnh Lâm Thanh hỏi, ánh mắt liếc nhìn sau lưng Tùy Phong.

Người như Sở Nam Phong hành sự khó đoán, nếu hắn mặt dày đề nghị ở lại, e là Tùy Phong thực sự không biết làm sao để từ chối.

May thay, sau lưng Tùy Phong không có ai.

“Cũng có lề mề một chút, nhưng cuối cùng cũng đi rồi.” Tùy Phong trả lời.

“Vậy thì tốt.” Mạnh Lâm Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Trương bà tử nhanh chóng chuẩn bị bữa tối xong, liền gọi mọi người đến ăn.

“Đến ăn cơm nào, ăn cơm thôi!”

Mọi người vây quanh bàn ăn, lúc này ba đứa nhỏ cũng đã ngồi trên ghế dành riêng cho trẻ em, mỗi đứa trước mặt có một bát cháo.

Ghế trẻ em này là do Mạnh Lâm Thanh vẽ bản thiết kế rồi mang đến cho thợ mộc làm.

Trong không gian của hệ thống cũng có, nhưng cần điểm tích lũy để mua, theo nguyên tắc tiết kiệm, nàng đã tự làm ba chiếc ghế này.

Dù hơi xấu nhưng ý nghĩa vẫn vậy, ba đứa nhỏ dùng cũng rất tốt.

“Sao các người không ăn?” Mạnh Lâm Thanh vừa gắp một miếng rau xanh, định đưa vào miệng thì phát hiện mọi người đều đang nhìn mình.

Nhà họ không có quy định phải chờ Mạnh Lâm Thanh gắp đũa trước, bình thường chỉ cần mọi người ngồi đủ là bắt đầu ăn.

“Không đói à?” Mạnh Lâm Thanh vừa nhai rau xanh, vừa hỏi với giọng ngập ngừng.

Mọi người vẫn chưa động đũa, ai nấy đều nhìn nàng với ánh mắt cẩn trọng.

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì mà nàng không biết sao?

Lúc này, Mạnh Lâm Thanh cũng trở nên nghiêm túc hơn, vội nuốt hết rau trong miệng, đặt đũa xuống lau miệng, hỏi một cách nghiêm túc: “Nhìn ta như vậy là sao? Có chuyện gì à?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai muốn là người mở lời đầu tiên.

Nhất Nhất vẫn ăn uống rất tự nhiên, nàng là người duy nhất ở đó vẫn đang tiếp tục ăn, nhưng bị không khí nghiêm trọng này ép buộc đành đặt đũa xuống theo mọi người.

Nói nhanh lên nào, nói xong rồi thì nàng còn ăn tiếp chứ!

“Ngươi nói đi.” Tử Ngọc huých vào cánh tay Tùy Phong, đẩy trách nhiệm sang cho hắn.

Tùy Phong mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giả vờ không biết.

Nhất Nhất thực sự không chịu nổi, cảm thấy quá tốn thời gian.

“Thôi được rồi, để ta nói!” Nàng lườm ba người kia một cái, rồi hất cằm về phía Đại Bảo và Nhị Bảo: "Này, chính là hai đứa đó.”

“Đại Bảo và Nhị Bảo tuy chưa lớn hẳn nhưng tướng mạo của chúng có vài nét giống Hoàng thượng, hôm nay chiều hai đứa còn ở ngay trước mắt Hoàng thượng lâu như vậy, người nghĩ xem liệu Hoàng thượng có nhìn ra điều gì không?” Nhất Nhất nói một hơi.

Ngay lập tức, trong lòng Mạnh Lâm Thanh như đánh một hồi trống.

Trương bà tử vội bổ sung: “Chiều nay khi Đại Bảo và Nhị Bảo đi qua đó, ta thấy Hoàng thượng có nhiều lần nhìn chằm chằm vào mặt chúng, cũng không biết là đang nghĩ gì…”

“Đúng là đã nhìn mấy lần.” Tử Ngọc xác nhận.

Mạnh Lâm Thanh vẫn luôn bỏ qua vấn đề này, nên chiều nay mới không ngăn cản ba đứa nhỏ ở lại y quán.

Tuy rằng Sở Nam Phong chỉ bế Tam Bảo, có vẻ cũng chỉ quan tâm đến Tam Bảo, nhưng vấn đề mà Trương bà tử và mọi người nói cũng thực sự không thể bỏ qua.

Mạnh Lâm Thanh vội vàng quan sát kỹ khuôn mặt của Đại Bảo và Nhị Bảo, rồi trong đầu so sánh với khuôn mặt của Sở Nam Phong.

Quả thật rất giống.

“Đúng là hơi giống thật.” Mạnh Lâm Thanh lẩm bẩm.

Nhất Nhất cũng không biết nói gì, Sở Nam Phong là cha ruột của mấy đứa trẻ, giống một chút thì có gì lạ chứ?

Nếu mà không giống thì vấn đề mới nghiêm trọng chứ!

"Đôi mắt của Đại Bảo rất giống Hoàng thượng." Trương bà tử thốt lên, bà đã cảm thấy bất an suốt cả buổi chiều chỉ vì điều này.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 265


Mạnh Lâm Thanh im lặng, lời Trương bà tử nói không sai chút nào.

Đôi mắt của Đại Bảo và của Sở Nam Phong gần như y hệt nhau, đây là khi đứa nhỏ còn nhỏ, nếu lớn hơn chút nữa có lẽ sẽ càng giống hơn.

"Nhị Bảo thì không giống về đôi mắt, nhưng nửa dưới gương mặt của nó, lại giống Hoàng thượng như đúc." Tử Ngọc cũng thêm vào.

Mạnh Lâm Thanh: "..."

Trương bà tử và Tử Ngọc không hề nói quá, Tùy Phong không nói một lời nhưng gật đầu tán thành.

Mạnh Lâm Thanh suy nghĩ về khuôn mặt của Sở Nam Phong, nàng phải thừa nhận rằng họ nói đúng, giống, giống không thể chối cãi.

Lúc không chú ý thì còn không sao, nhưng một khi đã để ý rồi, thì hoàn toàn không thể bỏ qua.

Vậy, Sở Nam Phong có nhận ra điều này không?

Mạnh Lâm Thanh nhớ lại hành vi của Sở Nam Phong chiều nay, cảm thấy sự chú ý của hắn phần lớn đều tập trung vào Tam Bảo, còn sự chú ý đối với Đại Bảo và Nhị Bảo rõ ràng ít hơn nhiều.

Chắc là chưa nhận ra.

Cũng có thể nàng chỉ đang tự an ủi mình, nhưng Mạnh Lâm Thanh nghĩ rằng với tính cách của Sở Nam Phong, nếu hắn nhận ra Đại Bảo và Nhị Bảo giống mình, thì không thể nào lại không có phản ứng gì.

Vậy nên nàng chắc chắn rằng ít nhất cho đến giờ phút này, Sở Nam Phong vẫn chưa phát hiện ra điều này.

"Thôi được rồi, các người cũng đừng nghĩ nhiều quá, không có vấn đề gì lớn đâu, cứ ăn cơm thôi." Mạnh Lâm Thanh bình thản nói.

Ngoại trừ Nhất Nhất nhanh chóng cầm đũa lên, những người còn lại đều nhìn nàng với vẻ khó tin, cảm giác rằng nàng đang quá bình thản?

"Không ăn thì nguội mất." Mạnh Lâm Thanh nhắc nhở, rồi hất cằm về phía Nhất Nhất: "Hoặc bị nàng ăn hết."

Người bị nhắc đến chẳng hề cảm thấy xấu hổ chút nào, Nhất Nhất lau miệng, rồi tỏ vẻ nịnh nọt với Trương bà tử.

"Trương bà tử, bà nấu cơm càng ngày càng ngon đấy!" Nói xong, Nhất Nhất lại tiếp tục vùi đầu vào ăn.

Mạnh Lâm Thanh bình thản như vậy là có lý do, không phải đơn giản vì nàng không biết lo nghĩ.

Gương đồng của thế giới này, nàng đã từng thấy, thậm chí trong phòng nàng cũng có một chiếc.

Gương đồng phản chiếu không rõ ràng, đôi khi nhìn vào mặt mình cũng cảm thấy như bị biến dạng. Vì vậy, nếu ai đó muốn dùng gương đồng để nhìn rõ diện mạo của mình, chắc chắn sẽ có sai lệch.

Gương đồng trong hoàng cung có cao cấp hơn gương của dân thường một chút, nhưng sự cao cấp này chỉ nằm ở phần trang trí. Về bản chất, nó vẫn chỉ là một chiếc gương đồng, độ rõ nét cũng không tốt hơn.

Nói ngắn gọn, theo Mạnh Lâm Thanh thì Sở Nam Phong có khi còn chưa rõ mặt mình trông như thế nào, thì làm sao hắn có thể nhận ra Đại Bảo và Nhị Bảo giống mình?

Vì vậy, vấn đề không lớn.

Tuy nhiên, lo lắng của những người khác cũng không phải là không có lý.

Đơn giản là, dù hôm nay chỉ có mỗi Sở Nam Phong đến y quán, và chỉ có hắn nhìn thấy Đại Bảo và Nhị Bảo, nhưng đó chỉ là kết quả nhìn từ bề ngoài.

Ai cũng biết Sở Nam Phong là hoàng đế, càng biết rõ rằng hoàng đế xuất hành không bao giờ chỉ có một mình.

Trong bóng tối có bao nhiêu đôi mắt đang dõi theo, ai mà biết được?

Dù cho chính hoàng đế lúc này chưa nhận ra điều gì, nhưng người bên cạnh hắn có thể nhận ra thì sao?

Lúc đó, chỉ cần một lời nhắc nhở, một hạt giống nghi ngờ sẽ được gieo xuống, đến lúc đó chắc chắn Sở Nam Phong sẽ muốn xác minh.

Một khi đã bước vào giai đoạn xác minh, thì chẳng phải là đang chờ đợi sự thật bị phơi bày sao?

"Thiếu gia, chúng ta... thật sự không cần nghĩ cách nào sao?" Trương bà tử lo lắng hỏi.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 266


Tử Ngọc đề xuất ý kiến của mình: "Hay là làm cho Đại Bảo và Nhị Bảo mỗi đứa một chiếc mặt nạ da người?"

Mạnh Lâm Thanh tay nghề giỏi như vậy, hơn nữa mặt nạ da người cũng không ảnh hưởng gì đến sự phát triển của bọn trẻ, đây không phải là một cách tồi.

Nhưng Mạnh Lâm Thanh không cần suy nghĩ mà từ chối ngay.

Làm mặt nạ da người với nàng không khó, nhưng nếu làm vậy vào lúc này thì chẳng phải lại giống như tự thú sao?

“Không kịp đâu.” Nhất Nhất đang vùi đầu ăn nói một câu, rồi tiếp tục ăn.

Mạnh Lâm Thanh giải thích với mọi người: “Hắn đã từng gặp Đại Bảo và Nhị Bảo rồi, nếu đột ngột thay đổi diện mạo của chúng, thì lại càng làm cho hắn chú ý hơn.”

Ba người im lặng, đúng vậy, họ đã bỏ lỡ cơ hội từ ban đầu.

“Vậy giờ chúng ta không thể làm gì được sao?” Tử Ngọc không cam lòng hỏi.

Mạnh Lâm Thanh gật đầu, có vẻ như đúng là vậy.

“Không sao đâu, các người không cần lo lắng, cứ làm những gì cần làm.” Mạnh Lâm Thanh an ủi mọi người.

Cho dù Sở Nam Phong thực sự nhận ra Đại Bảo và Nhị Bảo giống hắn, chỉ cần Mạnh Lâm Thanh cứ khăng khăng nói rằng đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên, thì hắn cũng không thể làm gì.

Tất nhiên, nếu hắn không phát hiện, cũng không ai lắm miệng nhắc nhở hắn, thì đó là tốt nhất.

Phía bên kia, Sở Nam Phong trở về cung.

Dù không thể ở lại ăn bữa tối, có chút tiếc nuối, nhưng tâm trạng của Sở Nam Phong vẫn rất tốt.

Thấy vậy, Trương Đức Thuận vội sai Ngự thiện phòng chuẩn bị nhiều món ngon mang đến, vì tâm trạng vui vẻ, Sở Nam Phong tối nay còn ăn thêm một chút.

Tối nằm trên long sàng, đầu óc Sở Nam Phong vẫn hồi tưởng lại cảm giác khi bế Tam Bảo.

Thơm thơm, mềm mại, lại đáng yêu, đôi mắt to tròn nhìn mình, khiến hắn chỉ muốn cho cô bé tất cả mọi thứ trên đời.

Nếu như hắn có thể có một nữ nhi ngoan ngoãn, đáng yêu như vậy thì tốt biết bao?

Sở Nam Phong không kiềm được mà bắt đầu tưởng tượng, có một tiểu tử mềm mịn trắng trẻo như Tam Bảo, đi đến đâu cũng được người ta yêu quý, tốt nhất là giống hệt như Tam Bảo.

Không đúng, hắn dù sao cũng là một đế vương, ít nhất phải có một người con trai để thừa kế ngôi vị, sau này còn bảo vệ nữ nhi của hắn.

Ừ, vậy vẫn cần có một người con trai.

Nghĩ vậy thì một trai một gái chẳng phải là hoàn hảo sao, còn có thể tạo thành chữ "Hảo" (tốt)!

Nhưng mà chuyện sinh hài tử, nói sao thì không phải cứ muốn là được, thế mà Bạch Tử Ngọc vị tiểu đại phu kia lại sinh được một lần những ba đứa…

Ánh mắt Sở Nam Phong đột nhiên sáng lên, hắn bật dậy từ trên giường.

Theo lý thuyết, nếu trong gia tộc có tiền lệ sinh đôi hoặc sinh ba, thì khả năng những thế hệ sau của gia tộc đó có thể sẽ xảy ra điều tương tự.

Vậy nếu Bạch Tử Ngọc và hắn ở bên nhau, sau đó họ sinh hài tử, chẳng phải cũng có thể ít nhất là sinh đôi sao?

Không tồi không tồi, Bạch Tử Ngọc đã đẹp, hắn cũng tuấn tú, dù thế nào thì cũng đẹp hơn người phu quân đã c.h.ế.t của nàng, vậy nên hài tử của họ sau này...

Sở Nam Phong bắt đầu chìm vào giấc mộng, nghĩ rằng với nhan sắc của hai người, sau này đứa trẻ sinh ra chắc chắn còn đẹp hơn nữa!

Không còn cách nào khác, vì cả hai đều rất đẹp mà.

Càng nghĩ càng thấy tuyệt, hắn thậm chí âm thầm lên kế hoạch trong đầu, nếu sinh nữ nhi sẽ đặt tên gì, nếu sinh nhi tử sẽ đặt tên gì, sau này phải chuẩn bị cho chúng những món đồ nhỏ gì...

Nghĩ một hồi, thật không có điểm dừng, Sở Nam Phong cảm thấy có rất nhiều điều cần phải cân nhắc.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 267


Nhưng hắn chẳng thấy phiền chút nào, những tưởng tượng của hắn đều tràn đầy mong đợi.

Cho đến khi hắn tưởng tượng ra cảnh con cái của mình và Bạch Tử Ngọc đã trưởng thành, rồi sau đó hắn giao lại mọi việc triều chính cho con trai, rồi hắn và vị tiểu đại phu kia sẽ cùng nhau đi khắp núi non ngắm cảnh...

Lý tưởng thì đẹp đẽ, nhưng thực tế lại tr*n tr**.

Sở Nam Phong trực tiếp quên mất rằng hắn còn chưa theo đuổi được Bạch Tử Ngọc.

Bát tự còn chưa so, thay vì mơ tưởng chi bằng đi ngủ rồi nằm mơ thì còn chân thật hơn, lại có nhiều cảm giác trải nghiệm hơn.

Do đã bận rộn hơn một tháng qua, phần lớn chính sự đều được Sở Nam Phong xử lý xong.

Các công việc hàng ngày mới phát sinh, hắn cũng giải quyết kịp thời.

Còn thời gian sau khi làm xong chính sự, hắn có thể làm gì nữa, tất nhiên là chuồn khỏi cung để đến Bình An y quán.

Sở Nam Phong mỗi lần rời cung, đều không đi theo "đường chính".

Hắn có mật đạo để đi, hơn nữa Trương Đức Thuận thì rất hiểu chuyện. Dù sao cũng theo Sở Nam Phong nhiều năm, khi nào cần vờ như không nghe không thấy, hắn đều biết rõ.

Thế nên, dưới sự "che giấu" của Trương Đức Thuận, việc Sở Nam Phong thường xuyên rời cung không ai hay biết.

Nhưng giấy không thể gói được lửa.

Trương Đức Thuận có thể ngăn người khác, nhưng hắn liệu có ngăn nổi Thái hậu không?

Có cho hắn mười cái gan, hắn cũng không dám.

Dù vậy, việc Thái hậu đích thân đến tìm Hoàng thượng cũng không phải là thường xuyên nên hắn không cần phải nói dối, chỉ cần nói thật rằng Hoàng thượng đã rời cung. Còn việc Hoàng thượng đi làm gì, chẳng lẽ một Tổng quản thái giám như hắn có quyền ý kiến?

“Lại không có mặt à?” Thái hậu hơi cau mày, lúc này trong lòng đã có sự nghi ngờ.

Chữ "lại" này, quả thật là rất sâu sắc.

Bởi vì đây là lần thứ hai Thái hậu đến điện của Hoàng thượng tìm mà không gặp người, bà muốn tìm con trai để nói về việc tuyển chọn phi tần.

Nhưng kết quả không gặp được, nên không thể nói chuyện.

Trương Đức Thuận dè dặt gật đầu, thành thật đáp: “Hoàng thượng đã rời cung.”

Vậy nên Thái hậu đành bỏ đi.

Sau khi rời đi, chân mày của Thái hậu vẫn chưa giãn ra.

Là một nữ nhân đã sống trong cung hơn nửa đời người, không thể không có sự nhạy bén này, bà cảm thấy có điều gì đó không đúng.

“Thu Thiền, ngươi nói xem, tại sao dạo này Hoàng thượng lại thường xuyên rời cung như vậy?” Thái hậu hỏi.

Việc bà tình cờ bắt gặp đã có đến hai lần, thì không cần nói cũng biết những lần không bắt gặp còn nhiều hơn.

Là Hoàng thượng, có thực sự cần thường xuyên rời cung như vậy không?

Câu trả lời là hiển nhiên.

“Thưa nương nương, việc của Hoàng thượng, thân phận nô tì không dám tùy tiện đoán xét.” Thu Thiền trả lời rất đúng mực.

Thực ra Thái hậu cũng không mong có được câu trả lời từ miệng nàng ta, suy nghĩ một lúc, Thái hậu nói: “Ngươi hãy bảo người điều tra xem chuyện này là thế nào, Hoàng thượng dạo này thường xuyên rời cung là để làm gì? Gặp ai, làm những gì, phải làm rõ tất cả.”

“Vâng, thưa nương nương.” Thu Thiền cúi đầu đáp.

Sở Nam Phong thường xuyên đến Bình An y quán, ban đầu còn làm bộ làm tịch lấy số, sau đó hắn không thèm lấy số nữa, tới nơi là ngồi ngay vị trí quen thuộc.

Cứ như chỗ không người.

Thậm chí đến chiều, hắn tính rằng bọn nhỏ chắc đã ngủ dậy, không thấy chúng ra chơi liền chủ động hỏi Bạch Tử Ngọc.

“Hôm nay Tam Bảo không ra đây sao? Nàng ở hậu viện à? Ta có thể vào hậu viện tìm nàng chơi không?” Sở Nam Phong hỏi mà không hề ngượng.

Mạnh Lâm Thanh: “...”

Chuyện gì thế này? Hắn lại nghiện chơi với một hài tử chưa biết nói à?
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 268


“Không được.” Mạnh Lâm Thanh lạnh lùng đáp.

Được rồi, không được thì không được.

Sở Nam Phong cũng không nói thêm để khỏi bị ghét, chỉ ngồi lại vị trí cũ, chăm chú nhìn Bạch Tử Ngọc khám bệnh cho người ta.

“Thế này là thế nào? Hắn... không phải là thường xuyên đến y quán đấy chứ?” Tử Ngọc không khỏi kinh ngạc.

“Giờ thì đúng là thường xuyên rồi.” Tùy Phong lặng lẽ đáp.

Khiến cả nhà ai cũng hoài nghi cuộc đời, làm hoàng đế mà có thể nhàn rỗi như vậy sao?

Còn việc có thể nhàn rỗi thật không, họ không dám chắc, nhưng đúng là Sở Nam Phong đến rất thường xuyên.

Dù hắn chẳng làm gì, sự hiện diện của hắn vẫn rất rõ ràng.

Sau khi về cung, Trương Đức Thuận báo cáo chuyện Thái hậu đến tìm.

“Hoàng thượng, Thái hậu nương nương đã đến hai lần, đều tình cờ trúng ngay lúc người không có ở cung.” Trương Đức Thuận trung thực báo cáo hai lần Thái hậu đến.

Lần đầu tiên, hắn đã báo qua rồi.

Sở Nam Phong biết rằng chuyện này sẽ bị phát hiện, hắn cũng không định giấu giếm, nếu không đã bảo Trương Đức Thuận nói dối trước.

“Không sao, ngươi cứ nói thật là được.” Sở Nam Phong không xem đó là chuyện quan trọng.

Dù sao Thái hậu cũng luôn nghĩ đến việc chọn phi cho hắn, thực ra để bà biết hắn đi y quán cũng không phải chuyện xấu, có thể nhân tiện mà nói về chuyện Bạch Tử Ngọc.

Có lời này của Hoàng thượng, Trương Đức Thuận cũng an tâm hơn nhiều.

Thu Thiền vốn đã phụ trách tìm kiếm những cô nương có ngoại hình giống với phế hậu, giờ có thêm nhiệm vụ làm rõ việc Hoàng thượng rời cung cũng không phải là việc gì phức tạp.

Người để làm việc này đương nhiên phải là tâm phúc của Thái hậu.

Sau nửa tháng điều tra, cuối cùng sự việc cũng đã có manh mối, Thu Thiền có thể trình bẩm với Thái hậu.

“Hoàng thượng mỗi lần rời cung đều đến Bình An y quán?” Thái hậu liền giật mình, truy hỏi: "Chẳng lẽ Hoàng thượng có vấn đề gì về sức khỏe sao?”

“Nương nương đừng lo lắng, không phải Hoàng thượng có bệnh. Theo điều tra của nô tì, mỗi lần Hoàng thượng đến đều chỉ ngồi lại ở y quán, đôi khi còn giúp vị đại phu Bạch kia trông trẻ.”

“Trông trẻ?”

Thái hậu không khỏi kinh ngạc, cảm giác thái dương của mình giật thình thịch.

Sở Nam Phong thường xuyên rời cung để trông con cho người khác?

Nghe sao cũng thấy thật kỳ quái.

Không đúng, Bình An y quán...

Thái hậu từng đến y quán đó một lần, khi đi cầu phúc còn xảy ra chuyện, Hoàng thượng bị thương.

Lúc đó bà đã không hiểu, rõ ràng có ngự y đi theo vậy mà Hoàng thượng lại không cho ngự y chữa trị vết thương, nhất quyết để một đại phu vô danh ra tay?

Chuyện này từ đầu đã không bình thường!

“Nương nương, vị Bạch đại phu kia cũng không phải là không có tiếng tăm, ở kinh thành danh tiếng của hắn không nhỏ.” Thu Thiền nhắc nhở.

Thái hậu biết vụ dịch bệnh, Bạch Tử Ngọc đã đóng góp không ít công sức, nhưng sự việc dịch bệnh xảy ra trước vụ ám sát.

“Vậy cũng không đúng... Ngươi nói kỹ hơn đi, còn việc Hoàng thượng trông trẻ, đây là chuyện gì? Thật quá hoang đường!” Nếu không phải đã tu luyện nhiều năm, Thái hậu không kiềm được đã muốn chửi người.

“Theo người điều tra báo lại, Hoàng thượng dường như rất thích nữ nhi của vị đại phu đó, thường xuyên bế nàng chơi, còn với hai nhi tử của đại phu thì Hoàng thượng có vẻ không thích lắm, không bế bọn chúng.” Thu Thiền thành thật bẩm báo.

Điều này hoàn toàn khác xa so với con người thường ngày của Sở Nam Phong.

Nếu không phải tin vào năng lực của tâm phúc, Thái hậu chắc đã nghĩ họ đang lừa mình.

Bởi vì Sở Nam Phong mà họ mô tả hoàn toàn không giống với nhi tử của bà chút nào!

“Bạch Tử Ngọc, Bạch Tử Ngọc...” Thái hậu lẩm bẩm tên của vị tiểu đại phu, đột nhiên trong đầu bà nảy ra một suy đoán không thể tin nổi.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 269


Ngay sau đó, càng nghĩ bà càng thấy suy đoán đó có khả năng là thật, sắc mặt bà liền thay đổi.

“Nương nương, người làm sao vậy?” Thu Thiền lo lắng hỏi, thấy sắc mặt của Thái hậu trở nên khó coi, nàng hỏi tiếp: "Có cần mời thái y không?”

Thái y có thể chữa bệnh trong cơ thể, nhưng đây là tâm bệnh, làm sao mà chữa được đây?

"Thu Thiền, ngươi nói xem... liệu có phải Hoàng thượng không thực sự thích phế hậu?" Thái hậu hỏi.

Thu Thiền không biết phải trả lời thế nào.

"Có khi nào, thực ra, hắn thích nam nhân không?"

"Nương nương!" Thu Thiền giật mình, quỳ sụp xuống.

Dù là người đã ở bên Thái hậu nhiều năm được coi như tâm phúc.

Nghe bí mật hoàng gia như vậy, Thu Thiền vẫn lo lắng cho mạng sống của mình.

Sở Nam Phong thích nam nhân hay nữ nhân, điều này chẳng liên quan gì đến những người hầu hạ trong cung. Họ chỉ mong được yên ổn mà sống đến ngày được rời cung.

"Nô tì không dám phỏng đoán bừa bãi!" Thu Thiền vội vàng dập đầu.

"Thôi được rồi, đứng lên đi." Thái hậu nói.

Bà biết rằng câu nói vừa rồi của mình nhất định đã khiến Thu Thiền sợ hãi, ngay cả chính bà cũng bị ý nghĩ đó làm cho kinh ngạc.

Nhưng suy nghĩ kỹ về toàn bộ sự việc, khả năng này không phải là không có.

Từ khi phế hậu vào cung, thái độ của Hoàng thượng với nàng ta đã vô cùng lạnh nhạt, nói rằng hắn vẫn còn tình cảm sâu đậm với phế hậu, chính Thái hậu cũng nghi ngờ điều đó.

Có lẽ khi đó bà đã rối loạn tâm trí nên mới có những suy nghĩ sai lầm như vậy.

Nếu thực sự Hoàng thượng thích nam nhân, thì toàn bộ sự việc lại trở nên hợp lý hơn nhiều.

"Không cần tìm nữa." Thái hậu như đã đưa ra quyết định.

"Dạ?" Thu Thiền vừa đứng lên có chút ngạc nhiên, chưa hiểu ý của câu "không cần tìm nữa" nghĩa là gì.

"Không cần tìm những cô nương giống phế hậu nữa, những người đã tìm được cũng trả lại đi." Thái hậu nói.

"Vâng, nương nương, nô tì đã hiểu." Thu Thiền đáp.

Thái hậu thầm nghĩ, bà cần phải làm cho sở thích của nhi tử thay đổi, bà phải sửa lại sở thích của hắn.

Dù thế nào thì Sở Nam Phong cũng là Hoàng thượng, còn có ngai vàng cần người kế thừa.

Dù thế nào, vấn đề người kế thừa cũng phải được giải quyết.

Bà cũng phải có cháu chứ? Ít nhất phải có một đứa cháu trai. Dù Sở Nam Phong thích nam nhân hay nữ nhân, hắn cũng phải có cho bà một đứa cháu trai.

Cho dù Sở Nam Phong có dồn hết tâm trí vào nam nhân, cũng chẳng sao cả, nhưng điều kiện là phải có một người kế vị trước đã.

Nhưng dù sao cũng là nhi tử của mình, Thái hậu rất hiểu Sở Nam Phong, biết rõ những thủ đoạn của hắn.

Nếu bà quyết định làm điều gì đó với vị tiểu đại phu kia, e rằng sẽ làm tổn thương tình mẫu tử, kết quả khi đó sẽ là mất nhiều hơn được, nên bà tuyệt đối không làm như vậy.

Để giải quyết vấn đề người kế vị, bà cần phải ra tay từ chính Sở Nam Phong. Bà tin rằng nhi tử mình vẫn có thể phân biệt được điều gì quan trọng hơn.

Vì vậy, Thái hậu sẽ không làm loạn, không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Hôm đó, nghĩ rằng đã đến lúc, Thái hậu lại tới điện của Sở Nam Phong.

"Hoàng thượng có ở trong không?" Gặp Trương Đức Thuận, Thái hậu hỏi.

Trương Đức Thuận hiểu ngay, có vẻ Thái hậu đã hiểu rõ mọi việc, lần này tới chắc chắn là muốn nói chuyện rõ ràng với Hoàng thượng.

"Thưa nương nương, Hoàng thượng có trong điện." Trương Đức Thuận dẫn Thái hậu vào trong.

Gặp được Sở Nam Phong, tất cả những người không liên quan đều bị đuổi ra ngoài.

Sở Nam Phong lập tức hiểu rằng Thái hậu không thể nhịn thêm nữa.

"Thưa mẫu hậu, có phải người có điều gì muốn nói với nhi thần không?" Sở Nam Phong thăm dò, đồng thời nghĩ trong lòng cách đối phó với bà.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 270


Để xem Thái hậu hỏi đến mức độ nào, hắn sẽ ứng phó từng bước.

"Hoàng nhi dạo này thường xuyên ra khỏi cung, ai gia đã đến tìm ngươi mấy lần mà không gặp, không biết là ngươi bận việc gì ở bên ngoài?" Thái hậu hỏi, bắt đầu bằng giọng điệu như đang trò chuyện bình thường.

"Chưa hẳn là thường xuyên, chỉ là trùng hợp khi nhi thần ra khỏi cung lại bị mẫu hậu bắt gặp mà thôi." Sở Nam Phong đáp.

Hai người đều hiểu rõ trong lòng, một người đang dò hỏi, một người thì không nói thật hoàn toàn.

"Ai gia nhớ rằng, Bạch Tử Ngọc trước đây đã giúp ngươi băng bó vết thương..."

Thái hậu nhắc lại lần gặp nạn, còn kể lại bà lo lắng cho Sở Nam Phong đến thế nào, rồi cuối cùng hỏi một cách tự nhiên: "Hoàng nhi thấy vị Bạch Tử Ngọc ấy như thế nào?"

Sở Nam Phong nhướn mày, khó hiểu nhìn Thái hậu.

"Mẫu hậu nói vậy là sao?"

"Nếu ngươi thấy Bạch Tử Ngọc không tồi, có thể đưa hắn vào Thái y viện. Người tài như thế, nếu có thể phục vụ cho ngươi, cũng là phúc phận của hắn." Thái hậu nói vòng vo.

Nhưng Sở Nam Phong lại khoát tay, nói: "Bạch đại phu không có chí hướng ở đó."

"Ồ?" Thái hậu tỏ ra hứng thú: "Vậy ra hoàng nhi đã hỏi ý của Bạch đại phu, thế nào, hắn từ chối sao?"

"Không phải vậy, chỉ là nhi thần có kế hoạch khác cho hắn." Sở Nam Phong nói.

Hắn thực sự muốn đưa người vào cung, nhưng không phải vào Thái y viện, hắn cần một người bên gối chứ không thiếu một thái y.

"Hoàng nhi có kế hoạch gì?" Thái hậu tiếp tục hỏi.

Sở Nam Phong cười cười, chỉ nói sau này sẽ biết.

Không dò hỏi được điều gì, Thái hậu không cam tâm, liền có phần gấp gáp. Bà biết nhi tử mình là người có chủ kiến, nhưng bà không thể biết hắn thích nam nhân mà không làm gì cả.

Tình mẫu tử cần phải giữ, nhưng người kế vị liên quan đến quốc gia xã tắc, bà không thể bỏ mặc.

"Hoàng nhi, hãy nói thật với mẫu hậu, ngươi có còn tình cảm với phế hậu không? Hay là, ngươi thích người như thế nào?" Thái hậu hỏi, ánh mắt dán chặt vào Sở Nam Phong.

Bà hỏi Sở Nam Phong thích người như thế nào, chứ không phải thích nữ nhân như thế nào.

Trong câu hỏi có ẩn ý.

Mặc dù đủ khéo léo, cũng cho Sở Nam Phong không gian để trả lời, nhưng hắn đã nhận ra sự ám chỉ nên không cần tiếp tục giả vờ, chi bằng nói rõ ra.

"Mẫu hậu yên tâm, nhi thần thích nữ nhân." Sở Nam Phong mỉm cười đáp.

Khi câu chuyện đã đến mức này, vòng vo nữa là không cần thiết.

Nhưng Thái hậu lại coi sự thẳng thắn của Sở Nam Phong là một sự đối phó hoàn toàn. Hắn đã thường xuyên đến Bình An y quán, vậy mà còn muốn lừa bà rằng thích nữ nhân sao?

Có lẽ thật sự không muốn nghĩ đến chuyện người kế vị!

"Đến bây giờ mà ngươi vẫn không chịu nói thật với mẫu hậu sao?" Thái hậu tỏ ra buồn bã: "Mẫu hậu đã biết, mấy lần ngươi ra khỏi cung đều là đến Bình An y quán, mục đích là để gặp Bạch Tử Ngọc, đừng lừa mẫu hậu nữa."

Sở Nam Phong đoán được, từ lần trước không gặp được hắn, chắc Thái hậu đã bắt đầu cho người điều tra rồi.

Lần này nói chuyện, chắc chắn bà đã tìm hiểu rõ mới đến.

"Nhi thần tuyệt đối không có ý lừa mẫu hậu, về Bạch Tử Ngọc..." Sở Nam Phong ngừng lại một chút, rồi quyết định không giấu diếm, nói thẳng: "Thật ra là một nữ nhân."

"Cái gì?!"

Thái hậu kinh ngạc, trong khoảnh khắc không thể tin được, thậm chí nghi ngờ Sở Nam Phong đang lừa mình.

"Hoàng nhi đùa mẫu hậu sao? Mẫu hậu cũng từng gặp Bạch Tử Ngọc rồi, rõ ràng hắn là nam nhân." Thái hậu nói.

Dù chỉ gặp thoáng qua một lần, Thái hậu không nhớ rõ khuôn mặt của Bạch Tử Ngọc, nhưng bà biết đó là một nam nhân.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 271


Nếu thật sự là nữ nhân, không lý nào khi gặp, bà lại không nhận ra chút gì.

"Mẫu hậu, nhi thần không đùa, cũng đã điều tra rõ rồi, Bạch Tử Ngọc là nữ nhân, là thật." Sở Nam Phong nói, mặt nghiêm nghị.

Đến lúc này, Thái hậu mới tin rằng Bạch Tử Ngọc thật sự là nữ nhân.

Vì Sở Nam Phong hoàn toàn không có lý do gì để nói dối về chuyện này, giới tính của Bạch Tử Ngọc rất dễ xác minh, chẳng có lý do gì để bịa đặt cả.

"Được rồi, nếu hoàng nhi nói nàng là nữ nhân, mẫu hậu đương nhiên tin ngươi." Thái hậu nói.

Kết quả điều tra của Sở Nam Phong, nghĩ kỹ thì cũng không có vấn đề gì.

"Nhưng dù là nữ nhân, thì Bạch Tử Ngọc cũng đã có hài tử rồi..." Thái hậu nhắc nhở.

Bạch Tử Ngọc không phải nam nhân, ít nhất vấn đề liệu nàng có thể sinh cháu trai cho hoàng gia đã được giải quyết, nhưng xét đến cùng, nàng vẫn không phải là lựa chọn tốt nhất trong lòng Thái hậu.

Huống hồ, hoàng nhi thích nữ nhân thì mọi việc chẳng phải dễ giải quyết hơn sao!

Dù sao cũng có thể tìm được một người phù hợp hơn Bạch Tử Ngọc.

Về điều mà Thái hậu vừa nói, Bạch Tử Ngọc đã có con, Sở Nam Phong không phản đối, vì thực tế hắn chẳng có cách nào phủ nhận được, nàng rõ ràng đã có ba đứa con.

"Hoàng nhi thử nghĩ mà xem, nếu như nữ nhân trong hậu cung của ngươi là một góa phụ từng lấy chồng và có chồng đã mất, như thế có hợp lý không?"

"Chuyện này mà lan ra ngoài thì thật khó nghe, làm sao đại thần trong triều có thể đồng ý được?"

Thái hậu nghĩ rằng chỉ cần bà thuyết phục bằng lý lẽ tình cảm, nhất định có thể làm Sở Nam Phong thay đổi ý định.

Nhưng bà đã đánh giá thấp quyết tâm của nhi tử mình.

Sở Nam Phong có phải kiểu người bận tâm đến ý kiến của người khác, bận tâm đến những lời dèm pha của triều thần không?

Đương nhiên là không rồi.

"Có gì là không hợp lý chứ?" Sở Nam Phong điềm tĩnh hỏi lại.

Nếu thật sự không thể chấp nhận được tình huống này, thì hắn đã chẳng si mê Bạch Tử Ngọc như vậy. Việc hắn vẫn muốn đưa nàng vào cung đã nói lên rằng hắn không bận tâm đến điều đó.

Hoặc là, hắn có bận tâm, nhưng so với tình cảm dành cho Bạch Tử Ngọc, điều đó chẳng đáng để tính toán.

Chỉ cần so sánh đơn giản, người ta sẽ biết điều gì là quan trọng nhất với mình, bản thân muốn gì.

"Luật pháp quy định rằng sau khi hòa ly thì có thể tái giá, huống hồ là trượng phu đã chết?"

"Trẫm sẵn sàng lấy một quả phụ, chỉ cần trẫm thích là được. Còn đám lão quan lại kia có nói gì... “ Sở Nam Phong mỉm cười, giọng nói đầy khinh thường: “Trẫm không quan tâm, và lời nói của họ chẳng ảnh hưởng được trẫm."

Một câu nói, vang dội và rõ ràng.

Thái hậu rất rõ ràng, một khi Sở Nam Phong đã nói đến mức này đã đủ để chứng tỏ thái độ của hắn, không ai có thể thay đổi càng không thể làm lung lay quyết định của hắn.

Nếu tiếp tục tranh cãi, chưa chắc đã đạt được kết quả tốt.

Ít nhất, chuyện cháu trai đã có kết quả rõ ràng.

Bạch Tử Ngọc dù là quả phụ, nhưng ít ra vẫn là nữ nhân. So với không thể sinh con, thì nàng rõ ràng là lựa chọn tốt hơn.

Thái hậu đành tạm thời không quá khắt khe nữa.

"Được rồi, nếu hoàng nhi đã nói vậy, mẫu hậu sẽ nghe theo ngươi. Chỉ có điều... ngươiđịnh khi nào đưa nàng vào cung?"

"Nàng có hài tử, mẫu hậu có thể không để ý, nhưng sau khi vào cung nhất định phải sinh cho mẫu hậu một đứa cháu trai bụ bẫm. Hoàng gia không thể không có người kế vị."

Điều này là giới hạn của Thái hậu, bà không thể nhượng bộ.

Nếu không, dù có ảnh hưởng đến tình mẫu tử, bà cũng phải dùng biện pháp cứng rắn.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 272


"Chuyện này..." Sở Nam Phong ngượng ngùng chạm vào mũi, tránh ánh mắt của Thái hậu.

Thái hậu ngẩn ra, bà đã rộng lượng đến mức không để ý Bạch Tử Ngọc là quả phụ, thế mà nhi tử lại còn do dự?

Lẽ ra, chuyện này không có gì để bàn cãi thêm, chỉ cần đưa người vào cung là xong.

Sở Nam Phong cũng rất đau đầu, hắn muốn đưa nàng vào cung, điểm này trùng khớp với mong muốn của Thái hậu. Nhưng vấn đề là người ta không muốn vào cung.

Hắn có thể làm gì được chứ?

"Ôi!" Sở Nam Phong thở dài, chỉ có thể thành thật thừa nhận.

"Thật ra... trẫm vẫn chưa theo đuổi được Bạch Tử Ngọc." Sở Nam Phong lúng túng nói.

Lời này thật mất mặt, nhưng Thái hậu đã thúc giục hắn đưa người vào cung, hắn không nói thật thì cũng chẳng còn cách nào khác.

"Cái gì?!" Thái hậu sững sờ.

Lúc này, bà sốc chẳng kém gì lúc nghe nói Bạch Tử Ngọc là nữ nhân, thậm chí còn hơn thế nữa.

Người mà hoàng thượng để mắt tới không phải ai khác, mà chính là con trai bà - một vị hoàng đế, nam nhân cao quý nhất trên đời này. Lẽ nào lại có nữ nhân nào dám từ chối?

Bạch Tử Ngọc đâu phải là một cô nương ngây thơ, Thái hậu thật sự không hiểu nổi.

"Hoàng nhi là nói... ngươi chưa theo đuổi được nàng?" Thái hậu cười khẩy, không thể hiểu nổi: "Nàng từ chối ngươi?"

"Bạch Tử Ngọc này chắc là điên rồi? Không nghe theo lệnh vua thì bị c.h.é.m đầu, nàng dám dựa vào việc hoàng nhi thích mình mà phóng túng như vậy sao?"

Trong lòng Thái hậu rung lên hồi chuông cảnh báo, nếu Bạch Tử Ngọc thực sự ngang ngạnh như vậy, sau khi vào cung có lẽ sẽ là một nhân vật khó đối phó. Bà cần chuẩn bị tinh thần trước.

Sở Nam Phong nghe những lời này liền không vui.

Hắn nghiêm nghị nói: "Chuyện này không phải vấn đề về lệnh vua."

Chuyện tình cảm nam nữ, sao có thể dùng thân phận mà ép buộc người khác?

Nếu Bạch Tử Ngọc chỉ vì hắn là hoàng đế mà không từ chối, rồi vào cung, thì còn ý nghĩa gì nữa? Đó không phải là điều Sở Nam Phong muốn.

Vì vậy, việc dùng thân phận để ép buộc, hắn chưa từng nghĩ đến.

"Mẫu hậu, tức phụ là phải tự mình theo đuổi." Sở Nam Phong nói.

Ý nghĩ của Thái hậu hoàn toàn khác, bà không hiểu được: "Nhưng ngươi là hoàng đế!"

Được hoàng thượng để mắt tới, chẳng phải là phúc lớn hay sao?

Sở Nam Phong: "..."

Nói không thông. Hai người họ không nói cùng một vấn đề, nên hắn quyết định dùng chính logic của Thái hậu để phản bác lại bà.

"Được thôi." Sở Nam Phong nhượng bộ: "Dù Bạch Tử Ngọc có kháng chỉ, trẫm cũng không thể thực sự g.i.ế.c nàng."

Thái hậu thật không ngờ, nhi tử mình lại là kẻ si tình?

Hoàng gia mà cũng có người như vậy sao?

"Chưa nói đến việc trẫm thích nàng, chỉ riêng việc nàng có công lớn trong việc đẩy lùi dịch bệnh, công lao của nàng xứng đáng đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất. Với những gì nàng đã làm cho bá tánh, nàng là người có công lớn, trẫm làm sao có thể vì một lý do hoang đường như vậy mà g.i.ế.c một người có công?"

Dù hắn là hoàng đế, dù hắn có quyền lực tối cao, dường như nắm giữ sinh mệnh của mọi người trong tay, nhưng Sở Nam Phong chưa bao giờ nghĩ đến việc vì chuyện riêng của mình mà lấy đi sinh mạng của người khác.

Cho dù người đó là Bạch Tử Ngọc, hay là bất kỳ bá tánh nào khác.

Hai người nói chuyện hoàn toàn không cùng tần số, nên dù có nói thêm cũng vô ích. Thái hậu không thể hiểu nổi suy nghĩ của Sở Nam Phong.

Trong lòng bà vừa tức vừa thương, bà không muốn nói thêm với Sở Nam Phong nữa.

Bà không thể phản bác lại lời của hắn, Bạch Tử Ngọc đúng là người có công lớn, không thể giết. Nhưng bà cũng không thực sự muốn Sở Nam Phong g.i.ế.c Bạch Tử Ngọc, vừa đe dọa vừa dụ dỗ mà còn muốn để bà dạy ư?
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 273


Có thể ngồi trên ngôi vị hoàng đế, những thứ nên học chắc chắn Sở Nam Phong đều được học qua rồi.

"Hoàng nhi, ngươi phải nhanh lên, mẫu hậu rất mong được bế cháu đấy!" Thái hậu buông một câu như vậy, không muốn nói thêm nữa, đứng dậy rời đi.

Sở Nam Phong đau đầu, nhanh lên ư?

Là hắn không muốn sao?

Hắn cầu còn không được, mong sớm có kết quả, nhưng khoảng thời gian này hắn liên tục xuất hiện ở Bình An y quán, tuy đã để lại ấn tượng nhưng dường như vẫn không có tiến triển nào đáng kể.

“Xin mẫu hậu yên tâm, nhi thần nhất định sẽ cố gắng, người cứ chờ ôm cháu đi!” Giọng của Sở Nam Phong vang lên phía sau Thái hậu.

Bà cũng nghe vậy mà thôi, hiện giờ nghe có vẻ rất tự tin, nhưng lại chẳng dùng thủ đoạn gì cả, ai mà biết sẽ kéo dài đến khi nào?

Dù sao, chuyện được ôm cháu đã có hy vọng, Thái hậu cũng thở phào nhẹ nhõm.

Khi Thái hậu rời đi, Sở Nam Phong cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi nằm phịch xuống ghế mềm, đầu óc thả lỏng suy nghĩ tiếp tục về chuyện của Bạch Tử Ngọc.

Hắn còn có thể làm gì đây?

Ý định theo đuổi đã được thể hiện rất rõ ràng rồi, câu "thích Bạch đại phu" này, nếu không nói ba lần thì cũng ít nhất là hai lần, nhưng thái độ của Bạch Tử Ngọc...

Sở Nam Phong rất phiền lòng, rốt cuộc Bạch Tử Ngọc thích kiểu nam nhân nào?

Hắn thậm chí không ngại đi tìm hiểu về phu quân trước đã mất của nàng, mong tìm ra những điểm tốt của đối phương, nhưng quan trọng là hắn chẳng thể tra ra chút tin tức nào về puh quân trước ấy!

Muốn học hỏi mà cũng không được.

Khoảng thời gian này hắn liên tục xuất hiện ở Bình An y quán, Bạch Tử Ngọc dường như đã mặc nhiên chấp nhận sự có mặt của hắn. Nhưng về thái độ Sở Nam Phong rất rõ ràng, nàng vẫn giữ thái độ hờ hững, không lạnh không nóng với hắn.

Sự chấp nhận đó không phải là sự thừa nhận, mà chỉ là lười không muốn truy cứu.

Tóm lại, nàng không coi việc hắn theo đuổi là chuyện quan trọng, lựa chọn cách "xử lý lạnh".

"Bạch Tử Ngọc, nàng muốn trẫm phải làm sao đây?" Sở Nam Phong lẩm bẩm, nằm dựa trên ghế, nhắm mắt lại, cảm thấy đau đầu vô cùng.

Nếu có ai đó có thể giúp hắn nghĩ ra cách để "chinh phục" Bạch Tử Ngọc thì thật tốt.

Nhưng vấn đề là loại chuyện này, chẳng ai có thể giúp hắn được.

"Ôi..."

Tiếng thở dài vang lên trong điện.

Sau khi dùng xong bữa trưa, Thanh Long bất ngờ xuất hiện.

Nói ra, đây là lúc Thanh Long cần báo cáo tình hình gần đây, Sở Nam Phong lơ đãng lắng nghe, thỉnh thoảng dặn dò đôi câu, giao vài nhiệm vụ mới.

Mỗi nhiệm vụ đều được Thanh Long sắp xếp theo mức độ quan trọng.

Sau khi báo cáo xong chuyện chính sự, những thông tin linh tinh khác cũng được hắn trình lên chủ tử.

"Đúng rồi, chủ tử, khoảng thời gian này Thái hậu cũng không nhàn rỗi." Thanh Long nói. Hắn đã tra ra việc này từ lâu, trước đó nghĩ không quan trọng nên không báo cáo.

Hôm nay việc không nhiều, hắn nghĩ vẫn nên nhắc đến.

"Ồ? Bà ấy làm gì?"

Sở Nam Phong thực ra không quá để tâm, dù gì hôm nay hắn đã nói chuyện xong với Thái hậu, bà ấy không nên can thiệp vào việc tuyển tú nữa.

"Thái hậu gần đây luôn phái người tìm kiếm những nữ nhân có ngoại hình giống phế hậu, dường như... định đưa họ vào hậu cung của ngài." Thanh Long phân tích.

"Gì cơ?" Sở Nam Phong bật cười.

Nhưng nghĩ lại, chiêu này đúng là rất hợp phong cách của Thái hậu.

Hơn nữa trước đây Thái hậu thực sự nghĩ rằng hắn còn vương vấn với phế hậu.

Chỉ là bây giờ có lẽ không còn như vậy nữa, hắn đã nói rõ ràng rồi, Thái hậu không nên vô cớ gây chuyện thêm.

"Giờ tình hình thế nào, thật sự đã tìm thấy người giống như vậy à?"
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 274


Sở Nam Phong cảm thấy không thể tin nổi, dù sao người có ngoại hình giống cũng có, nhưng người đó không phải ai khác, chính là Mạnh Lâm Thanh, là nàng!

Làm sao trên đời có người nào có thể giống Mạnh Lâm Thanh chứ?

Cho dù ngũ quan và khí chất có giống đi nữa, thì vết bớt trên mặt nàng là độc nhất vô nhị, làm sao có thể có hai người có vết bớt giống hệt nhau, trừ khi là song sinh.

Là Hoàng hậu phế truất, Sở Nam Phong không thể không biết về gia cảnh của nàng, phủ Tể tướng Mạnh làm gì có chuyện có anh chị em song sinh!

"Quả thật là đã tìm được, nhưng nghe nói gần đây đã bị giải tán rồi." Thanh Long báo cáo chính xác thông tin đã tra được.

Việc giải tán, Sở Nam Phong không ngạc nhiên.

Hắn đoán được, có lẽ Thái hậu đã biết về việc hắn thường xuyên lui tới Bình An y quán nên mới đưa ra quyết định này.

Nhưng việc "tìm thấy người giống" thực sự khiến hắn ngạc nhiên.

"Ngươi không nhầm chứ? Thật sự đã tìm thấy?"

"Cho dù ngũ quan và khí chất giống, còn vết bớt thì sao? Làm sao có thể trùng hợp đến mức có vết bớt giống hệt được?" Sở Nam Phong hỏi, hắn thật sự thấy khó hiểu.

Thanh Long giải thích: "Có thể là có vết bớt, nhưng không phải vết bớt hoàn toàn giống nhau."

Những nữ nhân trước đây được sắp xếp ở một nơi nào đó, Thanh Long đã cho người đến xem, nghe nói có cả những người có vết bớt và không có, khí chất cũng khá giống.

"Khi tìm người, Thái hậu chỉ yêu cầu là 'giống', chứ không yêu cầu phải hoàn toàn giống."

"Nói là đã lấy được bức họa của Hoàng hậu phế truất từ họa sĩ ngày xưa, đúng là có vết bớt, rồi lại nhờ người vẽ một bức không có vết bớt tìm kiếm theo đó."

Thanh Long hơi bất ngờ, hắn không ngờ chủ tử lại có hứng thú thật sự.

Nhưng theo kinh nghiệm của hắn, phản ứng của chủ tử thế nào cũng không phải chuyện lạ, nếu dễ đoán thì đã không phải chủ tử của hắn.

Đang nghĩ vậy, Sở Nam Phong lên tiếng.

"Còn bức không có vết bớt à? Đưa cho trẫm xem." Sở Nam Phong tò mò, hắn chưa bao giờ thấy Mạnh Lâm Thanh không có vết bớt.

Cứ tưởng phải đợi lần sau mới được nhìn, không ngờ Thanh Long đã chuẩn bị sẵn, hắn lấy từ sau lưng ra một cuộn tranh.

Sở Nam Phong: "..." Được lắm, tiền công của hắn thực sự rất đáng.

Như thể nhìn thấu được ánh mắt của chủ tử, Thanh Long cười nịnh nọt nói: "Phân ưu giải nạn cho chủ tử là trách nhiệm của thuộc hạ."

"Bớt nói nhảm đi." Sở Nam Phong lườm hắn một cái, cầm lấy cuộn tranh.

Hắn mở cuộn tranh ra, người con gái trong tranh xuất hiện trước mắt Sở Nam Phong.

Đây là Mạnh Lâm Thanh sao?

Công bằng mà nói, nếu không có vết bớt đáng sợ kia, thực ra Mạnh Lâm Thanh trông cũng khá xinh đẹp, có thể coi là một mỹ nhân.

Nhưng... Sở Nam Phong hơi cau mày, tại sao hắn lại cảm thấy người trong tranh có chút quen thuộc?

Trước đây hắn từng gặp qua ở đâu sao?

Không đúng, đây là hình ảnh của Mạnh Lâm Thanh không có vết bớt, mà vết bớt đó là bẩm sinh. Nói cách khác là không ai từng thấy nàng khi không có vết bớt, nên hắn chắc chắn cũng chưa từng gặp.

Vậy tại sao lại thấy quen?

Có phải vì ngũ quan giống hệt và khí chất tương đồng không?

Dù sao người trong tranh cũng vẫn là Mạnh Lâm Thanh, chỉ khác là không có vết bớt, nên có lẽ cảm giác quen thuộc này là do hắn đã quen với hình ảnh của Mạnh Lâm Thanh có vết bớt.

"Ngươi đã nhìn qua bức họa này chưa Thanh Long?" Sở Nam Phong hỏi.

"Đã xem qua."

Đã là thứ do hắn tìm, đương nhiên hắn đã nhìn qua.

"Ngươi có thấy người trong tranh quen thuộc không?"

Thanh Long cau mày, vì câu hỏi của chủ tử, hắn bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, liệu người trong tranh có cảm giác quen thuộc...

Dù không có khả năng nhớ tất cả mọi thứ, nhưng Thanh Long dù sao cũng là người làm công việc tình báo, độ nhạy bén chắc chắn là đủ. Hắn nghĩ một hồi, rồi chắc chắn trả lời.

"Thuộc hạ nghĩ không có người nào giống."

Sở Nam Phong vẫn chưa nghĩ ra, nhưng chuyện này cũng không phải là việc lớn, không nghĩ ra thì thôi, không cần quá bận tâm.

"Thôi bỏ đi." Sở Nam Phong nói, rồi vứt bức tranh sang một bên.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 275


Dù sao Thái hậu cũng sẽ không truy cứu chuyện này nữa, hắn càng không cần phải nghĩ ngợi nhiều làm gì.

Buổi chiều không có việc gì làm, tấu chương đưa tới cũng đã phê duyệt xong.

Sở Nam Phong lại rảnh rỗi, hắn hiện tại hễ rảnh rỗi là muốn xuất cung, muốn đến Bình An y quán, giống như đã thành thói quen.

Không khỏi cúi đầu cười khổ, hắn là đã dưỡng thành thói quen không sai, nhưng người ta chưa chắc đã hoan nghênh hắn, thật sự là tự mình đa tình…

Nhưng đã như vậy, muốn đi thì đi thôi, dù sao cũng chẳng kém gì lần chủ động này.

"Cùng nhau ra ngoài?" Sở Nam Phong hỏi.

Nghĩ đến việc Thanh Long muốn rời cung, hắn ngày thường cũng không đi "chính môn", hai người vừa hay thuận đường có thể cùng đi.

Đường Thanh Long quay về sẽ đi ngang qua Bình An y quán, hắn đoán được chủ tử xuất cung là muốn đến Bình An y quán, dù sao thì hành tung của chủ tử không ai rõ ràng hơn hắn.

Hắn tò mò đã lâu, hôm nay coi như là có cơ hội danh chính ngôn thuận mà "rình coi" một phen.

"Được đấy." Thanh Long đáp.

Sở Nam Phong phải đi thay y phục trước, một phen cải trang, cuối cùng cũng có thể đi.

Đi ngang qua Bình An y quán, Sở Nam Phong bộ dáng như về nhà mà đi vào, hắn không lên tiếng bảo Thanh Long đi thế là Thanh Long liền giả ngu đi theo vào trong.

Lúc này đúng lúc là buổi chiều, ba tiểu tử sau khi ngủ trưa dậy, không hiểu sao lại khóc ầm lên.

Trương bà tử dỗ dành hồi lâu, thế mà dỗ thế nào cũng không nín.

"Thiếu gia, lão nô thật sự là hết cách rồi, ba đứa nó cùng nhau khóc, chỉ cần một đứa chưa nín thì theo đó là ba đứa đều khóc." Trương bà tử lo lắng muốn chết, bà làm sao nghe nổi tiếng mấy đứa nhỏ khóc.

Lúc này trong y quán không có ai, Mạnh Lâm Thanh rất rảnh rỗi, liền tự mình bế ba đứa trẻ qua.

"Không sao, bà cứ đi làm việc của bà đi, để ta dỗ." Mạnh Lâm Thanh nói.

Đại Bảo Nhị Bảo trực tiếp không được bế, hai đứa bị đặt trên mặt đất, đứng ngây ngốc khóc.

Mạnh Lâm Thanh coi như là nhìn ra, ba tiểu tử này căn bản là cố ý, chính là ngủ dậy tìm nàng, định dùng khóc để gây sự chú ý của nàng.

Thủ đoạn của tiểu hài tử mà, cũng không cao minh, làm sao có thể qua mắt được người làm nương.

Trương bà tử dỗ không được, nàng dỗ vài cái hẳn là sẽ ổn.

Giao hài tử cho Mạnh Lâm Thanh, Trương bà tử mới yên tâm, liền đi ra sân sau bận rộn.

"Được rồi được rồi, tiểu diễn tinh, còn chưa khóc đủ sao?" Mạnh Lâm Thanh ôm Tam Bảo lắc lắc, nhẹ giọng dỗ dành nàng.

Tam Bảo rúc vào lòng phụ thân quả nhiên liền ngoan ngoãn hơn nhiều, giống như là khóc mệt rồi, dụi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu nghịch vạt áo của phụ thân.

Đại Bảo Nhị Bảo càng buồn cười hơn, mỗi đứa ôm một chân Mạnh Lâm Thanh, từ khi ôm lấy chân hai đứa liền không gào nữa.

Mạnh Lâm Thanh thật sự là chịu thua, ba tiểu diễn tinh này là học theo ai vậy. Bây giờ diễn xuất càng ngày càng xuất thần nhập hóa, ngay cả nước mắt cũng thu phóng tự nhiên.

"Không khóc nữa hả? Khóc đủ rồi à, có muốn gào thêm hai tiếng nữa không? Nhanh như vậy đã không diễn nữa rồi, phụ thân còn hơi không quen." Mạnh Lâm Thanh trêu chọc.

Sở Nam Phong bước vào, nhìn thấy chính là cảnh tượng này.

Không biết vì sao, chỉ cần nhìn thấy hình ảnh Bạch Tử Ngọc dỗ dành ba đứa trẻ, hắn liền cảm thấy tâm tình mình không hiểu sao lại tốt lên, khóe miệng vô thức mang theo một tia ý cười dịu dàng.

Khiến cho Thanh Long đang lén lút nhìn trộm ở bên cạnh ngây người…
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 276


Chủ tử nhà hắn khi nào thì cười dịu dàng như vậy?

Không hổ là Bạch đại phu, quả nhiên là có bản lĩnh, cứ như thế mà thu phục được chủ tử?

Thanh Long càng nghĩ càng cảm thấy Bạch Tử Ngọc là nhân vật lợi hại, dù sao thì tính cách chủ tử nhà hắn thất thường thế nào, hắn là rõ ràng nhất.

Thuận theo ánh mắt của chủ tử nhìn sang, Thanh Long lúc đầu còn đặt sự chú ý lên người Bạch Tử Ngọc, nhìn một lúc, ánh mắt lại rơi vào trên mặt hai tiểu tử bên chân nàng.

"Ơ, kỳ lạ…"

Thanh Long tuy nói rất nhỏ, nhưng Sở Nam Phong vẫn nghe thấy.

Hắn quay đầu lại, nghi hoặc hỏi: "Ngươi đang nói gì vậy?"

Nghĩ đến việc Thanh Long sẽ nói ra những lời không mấy dễ nghe, sắc mặt Sở Nam Phong có chút nghiêm túc, thầm nghĩ nếu không dễ nghe liền trừ bổng lộc của Thanh Long!

Ai bảo hắn dám đến trêu chọc mình vào lúc này?

Kết quả là Thanh Long chẳng nói lời nào bất kính, hắn khẽ cau mày, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Đại Bảo Nhị Bảo, lại quay sang nhìn mặt chủ tử, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc.

“Chủ tử, chẳng lẽ ngài không thấy...”

“Thấy cái gì?” Sở Nam Phong cảnh giác, bực bội nói: "Có chuyện gì mà không thể nói một lần cho xong?”

Thanh Long trong lòng kêu oan, hắn nào có cố ý kéo dài, chỉ là muốn xác nhận lại một chút, hơn nữa hình như lần nào cũng là chủ tử ngắt lời hắn trước!

Không dám nhiều lời vô ích nữa, Thanh Long trực tiếp đi thẳng vào trọng điểm.

“Hai nhi tử của Bạch đại phu, ngài không thấy chúng rất giống ngài sao? Ừm, giống như là...” Thanh Long suy nghĩ tìm từ ngữ thích hợp, sợ một lời không cẩn thận chọc giận chủ tử, một lúc sau mới nói: "Giống như là bản sao thu nhỏ của ngài vậy.”

Tuy rằng thời thơ ấu của Sở Nam Phong, Thanh Long không còn ấn tượng gì.

Nhưng chủ tử thời niên thiếu trông như thế nào hắn vẫn còn ấn tượng mơ hồ, lúc đó cảm thấy càng giống hơn, chỉ là Sở Nam Phong hiện tại không còn hay cười, lạnh lùng hơn rất nhiều.

Nhưng ngũ quan thật sự rất giống, điểm này không sai.

“Giống ta?” Sở Nam Phong kinh ngạc.

Lúc này cũng không rảnh mà nói nhiều với Thanh Long nữa, hắn lập tức dời tầm mắt từ trên người Bạch Tử Ngọc sang Đại Bảo Nhị Bảo.

Mặc dù không thích bọn chúng như Tam Bảo, trước kia cũng ít để ý hơn nhưng Sở Nam Phong nhớ rất rõ, lần đầu tiên nhìn thấy chúng, trong lòng hắn đã dâng lên một cảm giác quen thuộc.

Nay được Thanh Long nhắc nhở như vậy, hắn rốt cuộc cũng hiểu ra.

Thảo nào lại thấy quen thuộc, thì ra là khuôn mặt của chính mình, ngày nào hắn soi gương cũng nhìn thấy mặt mình. Ngược lại bởi vì là chính mình, cho nên khi sinh ra cảm giác quen thuộc, mới lại xem nhẹ.

“Có giống không?” Sở Nam Phong lại hỏi.

“Giống.” Thanh Long gật đầu, thành thật nói: "Thật sự rất giống.”

Không hề khoa trương, vừa rồi lúc mới nhìn thấy hắn đã cảm thấy rất giống rồi, sau đó còn cố ý nhìn thêm mấy lần để xác nhận, là thật sự rất giống.

“Nếu chủ tử còn nghi ngờ, có thể cho những người khác đến xem thử.” Thanh Long nhắc nhở, đặc biệt là những lão nhân trong cung.

Rất nhiều lão nhân là nhìn Sở Nam Phong lớn lên, bọn họ nhất định sẽ cảm nhận sâu sắc hơn.

Sở Nam Phong lại không có ý định xác minh thêm, đôi mắt của Thanh Long hắn tuyệt đối tin tưởng, nếu không cũng sẽ không làm việc dưới trướng mình, phụ trách mảng tình báo.

Giờ khắc này, trong đầu Sở Nam Phong hỗn loạn, có lẽ chính bởi vì hỗn loạn, hắn ở một nơi khác đột nhiên giống như được khai thông.

Lại nhìn về phía Bạch Tử Ngọc, khuôn mặt nàng lúc này cùng với khuôn mặt không chút che giấu của nàng đêm hôm đó, hai khuôn mặt chồng lên rồi lại tách ra, tách ra rồi lại chồng lên...
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 277


Không đúng, hình như còn có chỗ nào đó bị hắn bỏ sót.

Thanh Long thấy chủ tử không nói gì, vẻ mặt như đang trầm tư, nhất thời cũng không đoán ra được, hắn biết chủ tử như vậy là đang suy nghĩ, nhưng mà đang suy nghĩ cái gì?

Trong chớp mắt, bức tranh mà Thanh Long đưa cho hắn trước đó đột nhiên hiện lên trong đầu.

Bắt được rồi!

Sở Nam Phong mặt không chút thay đổi, đồng tử lại co rút mạnh mẽ.

Hắn biết chỗ nào không đúng rồi.

Gần đây hắn chỉ có hai lần cảm thấy rất quen mắt, lần đầu tiên là khi nhìn thấy Đại Bảo Nhị Bảo, hiện tại đã có lời giải, lần thứ hai chính là khi nhìn thấy bức tranh kia!

Nửa canh giờ trước, Thanh Long đưa cho Sở Nam Phong bức tranh kia, trên đó là dung mạo của Phế hậu Mạnh Lâm Thanh khi không có vết bớt, được họa sư vẽ dựa theo dung mạo có vết bớt của nàng.

Lúc đó Sở Nam Phong đã cảm thấy quen mắt.

Hắn cho rằng sự quen mắt đó là do y quen thuộc với Phế hậu Mạnh Lâm Thanh, kỳ thật không phải.

Giờ khắc này, hắn rốt cuộc cũng biết được nguyên nhân thực sự.

Không nói một lời, Sở Nam Phong xoay người bỏ đi.

“Ấy, chủ tử!” Thanh Long ngây người.

Hôm nay hắn vốn định nhân cơ hội đến đây để dò la tin tức, kết quả là vừa mới bước chân vào y quán, thậm chí còn chưa kịp làm gì, chỉ mới nói với chủ tử hai câu đã bỏ đi rồi?

Đi rồi sao?

Không cùng Bạch đại phu chào hỏi một tiếng sao?

Thanh Long vội vàng đuổi theo, trong lòng nghĩ chủ tử hành sự càng ngày càng kỳ quái, thật khó hiểu.

"Chủ tử, chúng ta cứ thế đi sao? Thuộc hạ thấy Bạch đại phu cũng không bận, sao không cùng người ta trò chuyện một chút?" Thanh Long lớn gan hỏi.

Vì xem kịch, hắn thật đúng là liều mạng.

Tuy nhiên, lúc này Sở Nam Phong thật sự lười cùng Thanh Long so đo, hắn mặc kệ kẻ ở phía sau lải nhải không ngừng, trực tiếp đi thẳng đến hoàng cung.

Bị bỏ lại phía sau, Thanh Long không khỏi nghi hoặc.

Chủ tử chẳng lẽ tức giận rồi sao?

Không đúng, nếu chủ tử tức giận nhất định sẽ không tha cho hắn, hiện tại xem ra là có việc gấp cần phải xử lý.

Thanh Long cũng không buồn rầu quá lâu, chủ tử đã đi rồi, vở kịch hay cũng hạ màn, hắn cũng nên làm gì thì làm, dù sao hắn cũng rất bận.

Trở về cung, việc đầu tiên Sở Nam Phong làm chính là lấy bức tranh cuộn kia ra.

Sau khi mở ra, một lần nữa khẳng định suy đoán trong lòng hắn.

Cảm giác quen thuộc căn bản không phải đến từ việc có vết bớt hay không, mà là khuôn mặt không có vết bớt này, hắn càng nhìn càng cảm thấy giống với dung mạo thật của Bạch Tử Ngọc!

Sở Nam Phong nhìn chằm chằm vào bức tranh cuộn, như muốn nhìn xuyên qua nó.

Hắn chỉ mới gặp dung mạo thật của Bạch Tử Ngọc một lần, nhưng lần đó Sở Nam Phong nhìn rất rõ ràng, như khắc sâu trong lòng cho nên hắn tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.

Người trong tranh cuộn, cùng với Bạch Tử Ngọc thật giống hệt nhau...

Sở Nam Phong vô cùng khiếp sợ, trong lòng lập tức dâng lên rất nhiều nghi hoặc, những điểm đáng ngờ lâu nay xoay quanh "Bạch Tử Ngọc", lúc này giống như cùng nhau bùng nổ.

Bạch Tử Ngọc?

Mạnh Lâm Thanh?

Sở Nam Phong liên tục lắc đầu, suy đoán này thật sự rất hoang đường, chẳng lẽ chỉ dựa vào một khuôn mặt là có thể xác nhận sao?

Nhớ lại mỗi lần nói chuyện với Bạch Tử Ngọc, hắn chú ý tới giọng nói của đối phương thiên về trung tính, nếu không nhìn dung mạo, chỉ dựa vào giọng nói rất khó xác định đối phương là nam hay nữ.

Còn giọng nói của Mạnh Lâm Thanh?

Ấn tượng của Sở Nam Phong đã rất mơ hồ.
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 278


Nhưng hắn không bỏ qua bất kỳ điểm đáng ngờ nào, dù sao hắn cũng đã chứng kiến Bạch Tử Ngọc gian xảo đến mức nào, cho dù giọng nói của nàng vốn dĩ đã như vậy hay là cố ý ngụy trang cũng không có gì lạ.

Đã có thể đeo mặt nạ da người ra ngoài lắc lư, vậy tại sao không thể động tay động chân vào giọng nói?

Còn về vóc dáng...

Chiều cao của Bạch Tử Ngọc quả thật cũng tương đương với Mạnh Lâm Thanh, đều ở dưới tai hắn, còn về dáng người, sắc mặt Sở Nam Phong càng trở nên khó coi.

Đối với dáng người của Bạch Tử Ngọc, hắn chỉ có một lần suýt nữa nhìn trộm nàng tắm rửa, nhìn thấy nàng mặc ít quần áo, ấn tượng không sâu sắc lắm.

Còn về phía Mạnh Lâm Thanh, lại càng là một trận hiểu lầm.

Lần đó ngủ cùng Mạnh Lâm Thanh cũng là lần duy nhất giữa hai người, lúc đó Sở Nam Phong bị hạ thuốc căn bản là thần trí không rõ ràng, đừng nói là dáng người, tất cả chi tiết hắn đều mơ hồ.

Điều này căn bản là không thể so sánh được.

Nhưng với sự nhạy bén của Sở Nam Phong, cho dù hắn chỉ là mơ hồ nghi ngờ, một khi đã sinh nghi, không điều tra rõ ràng tuyệt đối sẽ không buông tha.

Huống chi chuyện này vô cùng quan trọng.

Cho dù là thân phận của Bạch Tử Ngọc hay là Mạnh Lâm Thanh rốt cuộc có c.h.ế.t hay không, đều là những chuyện không thể qua loa được.

Hắn nhất định phải biết được chân tướng.

Phát ra ám hiệu, gọi Bạch Hổ vào cung.

"Chủ tử, lần này là nhiệm vụ gì?" Bạch Hổ vội vàng chạy tới, hắn thấy chủ tử phát ám hiệu khẩn cấp tưởng là nhiệm vụ rất quan trọng, cơm ăn được một miếng liền chạy tới.

"Ngươi đi một chuyến đến hoàng lăng."

"Nhanh nhất có thể." Sở Nam Phong bổ sung.

Bạch Hổ ngẩn người, nhiệm vụ mới là ở hoàng lăng? Nhưng nơi đó rất hẻo lánh, nhiệm vụ gì có thể triển khai ở đó, với kinh nghiệm nhiều năm của hắn không có khả năng là nhiệm vụ lớn khẩn cấp nào.

"Chủ tử, có chuyện gì vậy?" Bạch Hổ hỏi.

Sở Nam Phong cũng chỉ là hơi nóng vội, sự tình cũng chưa nói rõ nhưng vốn dĩ hắn cũng không định nói rõ ràng, gọi Bạch Hổ đến chẳng qua là muốn cho hắn đi dò la hư thực một phen.

“Ngươi lập tức đi hoàng lăng, xem thử quan tài, t.h.i t.h.ể của Phế hậu còn hay không. Việc này phải tự mình ngươi đi làm, tận mắt xác nhận, nhất định phải xem cho kỹ.” Sở Nam Phong nói, ngữ khí đặc biệt nghiêm túc.

Bạch Hổ vừa nghe chủ tử nói vậy, liền biết là thật sự gấp rồi.

Thế nhưng trong lòng hắn vẫn không hiểu, tự dưng lại phải đi hoàng lăng xác nhận quan tài và t.h.i t.h.ể của Phế hậu, người cũng đã c.h.ế.t rồi, những thứ này còn quan trọng sao?

Hắn đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức nói những lời này với chủ tử, đã là mệnh lệnh, hắn đi chấp hành là được.

“Thuộc hạ đã rõ, thuộc hạ đi ngay.” Bạch Hổ rời đi.

Sở Nam Phong trong tẩm cung đi tới đi lui, trong đầu một khắc cũng không được yên ổn, cứ mãi nghĩ về những đoạn ngắn đã từng ở chung với Bạch Tử Ngọc.

Hắn cố gắng tìm kiếm một số chứng cứ có thể chứng minh Bạch Tử Ngọc và Mạnh Lâm Thanh không thể là cùng một người.

Thế nhưng, càng tỉ mỉ hồi tưởng lại, lại càng phát hiện kết quả có thể sẽ đi ngược lại với đáp án lý tưởng trong lòng hắn.

Nhất là hắn đột nhiên nhớ tới, lúc trước ở y quán, lúc mới gặp Tam Bảo hắn từng hỏi Bạch Tử Ngọc Tam Bảo bao nhiêu tuổi, lúc ấy Bạch Tử Ngọc nói Tam Bảo vừa tròn một tuổi.

“Vừa tròn một tuổi...” Sở Nam Phong lẩm bẩm.

Theo thời gian này mà tính toán, nếu Mạnh Lâm Thanh không chết, hài tử trong bụng nàng thuận lợi sinh ra chẳng phải cũng vừa vặn tròn một tuổi sao?
 
Hoàng Thượng, Nương Nương Xác Chết Vùng Dậy Rồi!
Chương 279


Điều này cũng quá trùng hợp rồi!

Trong lòng Sở Nam Phong rối bời, cái gì cũng không muốn làm, nơi nào cũng không muốn đi, cứ đi tới đi lui trong tẩm cung dự định đợi Bạch Hổ trở về phục mệnh.

“Hoàng thượng, nên nghỉ ngơi rồi.” Trương Đức Thuận nghe tiếng hoàng thượng đi tới đi lui trong phòng, trong lòng biết hắn có thể là tâm tình không tốt bèn cho cung nữ đốt hương an thần.

Sở Nam Phong lúc này làm sao ngủ được?

“Không cần vội.” Sau đó lại bổ sung: "Các ngươi đều lui xuống đi, trẫm không cần ai hầu hạ.”

Hoàng thượng đã lên tiếng, Trương Đức Thuận dù lo lắng cũng chỉ đành lui xuống.

Bạch Hổ biết chủ tử rất quan tâm đến chuyện này, mặc dù không biết nguyên nhân, hắn vẫn lập tức đi làm.

Thúc ngựa đến hoàng lăng, nhìn vào đã thấy rất khác thường, sao lối vào hoàng lăng này trông như bị phá vậy?

Tuy rằng có người canh giữ hoàng lăng nhưng cũng chỉ là canh giữ bên ngoài, bên trong bình thường rất ít khi có người vào. Cũng căn bản không ai nghĩ đến việc bên trong sẽ xảy ra chuyện, cho nên lối vào bị phá này đến nay vẫn chưa có ai phát hiện.

Quả nhiên có chuyện!

Bạch Hổ tiến lên xem xét, phát hiện lối vào bị phá này giống như bị thứ gì đó đánh nổ, đá lớn và mảnh vụn bay lung tung.

Mà nhìn từ bên ngoài vào, lại không hề phát hiện ra điều gì.

Hắn tiếp tục đi sâu vào bên trong, dựa theo vị trí đặt quan tài để kiểm tra. Ngoại trừ vị trí của Phế hậu, những vị trí khác cũng đều kiểm tra một lượt, tránh đến lúc chủ tử hỏi hắn không trả lời được.

Dù sao chạy một chuyến này cũng không dễ dàng gì.

Kiểm tra xong, Bạch Hổ lập tức quay về phục mệnh.

“Chủ tử!”

Nhìn thấy Bạch Hổ, Sở Nam Phong biết mình sắp biết được chân tướng sự việc.

“Thế nào rồi?”

“Như ngài dự đoán, hoàng lăng quả thực đã bị người ta động tay động chân.” Bạch Hổ đáp.

Lòng Sở Nam Phong đột nhiên chùng xuống, trên mặt vẫn duy trì vẻ bình tĩnh, trước khi nghĩ kỹ cách xử lý toàn bộ sự việc, hắn không muốn để lộ sơ hở.

“Nói rõ tình hình bên hoàng lăng cho trẫm nghe.” Sở Nam Phong kìm nén cảm xúc nói.

“Nhìn từ bên ngoài, hoàng lăng không có gì bất thường, nhưng khi tiến vào thuộc hạ phát hiện lối vào đã bị phá hoại, cửa đá bị phong ấn bên trong cũng không biết là bị mở ra từ lúc nào, không có dấu vết bị phá hoại nhưng đích thực là đã bị mở.”

“Đặc biệt là quan tài,” Bạch Hổ biết, đây mới là trọng điểm: "Thuộc hạ đã kiểm tra, trong quan tài của Phế hậu, không có thi thể.”

Nghe đến đây, Sở Nam Phong gần như đã xác nhận.

Bạch Tử Ngọc chính là Mạnh Lâm Thanh.

Nếu không phải vậy thì sao lại trùng hợp đến thế, tự dưng lại xuất hiện một Bạch Tử Ngọc, còn t.h.i t.h.ể của Mạnh Lâm Thanh thì lại không cánh mà bay?

Rốt cuộc là kẻ nào, lại to gan lớn mật dám động đến t.h.i t.h.ể của Phế hậu?

Cho dù có kẻ muốn mượn t.h.i t.h.ể của Mạnh Lâm Thanh để giở trò, nhưng thời gian lâu như vậy trôi qua lại không có động tĩnh gì, điều này hoàn toàn không hợp lý.

"Còn gì bất thường nữa không?" Sở Nam Phong hỏi.

Bạch Hổ cẩn thận suy nghĩ, dường như không còn gì bất thường nữa. Hắn đã kiểm tra rồi, những vị trí khác đều rất bình thường, ngoại trừ vị trí của Phế hậu.

"Còn nữa! Những đồ tùy táng của Phế hậu đều không cánh mà bay." Bạch Hổ nói.

"Động tĩnh lớn như vậy, chẳng lẽ không ai phát hiện ra sao?" Sở Nam Phong cau mày, phát hiện ra điểm bất thường.

Theo như lời kể của Bạch Hổ, động tĩnh không hề nhỏ, sao có thể đến bây giờ vẫn chưa có ai phát giác ra điều bất thường, chẳng lẽ những kẻ canh giữ Hoàng lăng đều là lũ ngu ngốc?
 
Back
Top Bottom