Ngôn Tình Hoàng Mai Cốt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,466,521
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hoang-mai-cot.jpg

Hoàng Mai Cốt
Tác giả: Hoa Sinh Tương
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoa Sinh Tương

Dịch: Lục Phấn Côi Tư

***

Ta đã cứu một người ở trong biển m.áu tử thi, dốc lòng chăm sóc hắn rất lâu, hắn tuấn mỹ vô song, lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng lại sẽ cẩn thận bảo vệ ta từng li từng tí.

Ta thích hắn, rất thích rất thích.

Sau đó, hắn vì tỷ tỷ của ta mà khởi binh tạo phản, mặc cho ta ch.ết dưới loạn đao.

Hồn phách phiêu đãng ở nhân gian ba ngày, ta nhìn thấy hắn ở trong trận mưa xuân kia, ôm t.hi t.hể ta đi rất lâu rất lâu, nước mưa trượt xuống trên mặt giống như nước mắt, cuối cùng ngã trên mặt đất nôn ra một ngụm m.áu.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hoàng Mai Cốt
Chương 1


1

Lần đầu tiên gặp Nghiêm Tu, là ở chùa miếu m.áu chảy thành sông, khi đó, ta là thứ nữ không được yêu thích của phủ thượng thư, hắn là người sống sót duy nhất trong đám người ch.ết.

Khi góc váy bị bắt phải, ta kinh hoảng đối diện với đôi mắt đen kịt kia, sau đó nhìn xiêm y bị m.áu làm bẩn, ngồi xổm xuống cẩn thận nghe hắn nói.

Hơi thở yếu ớt, giọng nói khàn khàn, hắn liên tục lẩm bẩm: “Cứu ta, cứu ta…”

Trước đây ta đã từng cứu một chú cún con, sau đó cún con vẫn ch.ết, ta đã khóc rất lâu. Bây giờ, sau khi đưa hắn trở về, ta sợ không cứu sống được hắn, liền canh giữ hắn ngày đêm.

Cũng may sau khi dốc lòng chăm sóc một thời gian, tuy rằng không khôi phục hoàn toàn, nhưng rốt cuộc đã có thể xuống giường đi lại, chỉ là sắc mặt hắn lúc nào cũng rất tái nhợt vì bị thương.

Nhưng mà hắn sinh ra đã rất đẹp, mặt mày như tranh vẽ, hai tròng mắt như biển, tỏa sáng như mặt trời ban trưa, cũng chỉ có tỷ tỷ của ta mới có thể cùng hắn so sánh sắc đẹp.

Thật ra, người này rất giống một người ta từng gặp, đáng tiếc người đó đã ch.ết rồi.

Ta an trí hắn ở trong tiểu viện mà mẫu thân để lại cho ta, mỗi ngày đều tới thăm hắn, cùng hắn nói chuyện, nhìn hắn dần dần khỏe lại, thở phào nhẹ nhõm.

Hình như hắn cũng không thích nói chuyện với người khác, luôn im lặng, nhưng ta thích nói chuyện với hắn, ta hỏi hắn là người ở đâu, nhà ở đâu, tên là gì, hắn giật giật khóe môi, chỉ trả lời một câu hỏi:

“Nghiêm Tu.”

Nghiêm Tu, thật là một cái tên hay, rất hợp với hắn, nghe có vẻ lịch sự lễ độ, thanh lãnh như trúc.

Nhưng rất nhanh, những hình dung này của ta đã bị lật đổ hoàn toàn.

Ngày hôm đó, ta đi ra từ cửa tiệm bánh ngọt, lúc chuẩn bị đi tặng cho mấy tiểu khất cái, gặp phải vài người cầm dao che mặt trong một con hẻm nhỏ, ta sợ đến mức làm bánh ngọt rơi vãi xuống đất, không dám thở mạnh.

Sau đó, là Nghiêm Tu đã cứu ta, ta nhìn hắn lạnh lùng gi.ết hết người này đến người khác, khi m.áu tươi bắn lên mặt ta, ta cũng không nhịn được mà khóc.

Ta đã rất sợ.

Hắn nâng tay lau m.áu trên mặt ta, thấp giọng nói một câu: “Đừng sợ.”

Chỉ một câu này, khiến cho trái tim mà ta kiềm chế đã lâu thất thủ.

Hắn nói: “Chúng ta hòa rồi nhé, nhưng ta vẫn cần dưỡng thương, như vậy đi, ta mượn chỗ của ngươi ở một thời gian, bù lại ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Ta không chút do dự liền gật đầu đáp ứng, đây là lần đầu tiên có người nói sẽ bảo vệ ta.

Rất rất lâu sau đó ta mới biết được, hắn lừa gạt ta, những người đó vốn là nhắm vào hắn.

Khi tin tức tỷ tỷ gặp chuyện không may truyền đến, ta đang nếm thử bánh hoa lê mới làm cho Nghiêm Tu, hắn không cầm chắc, bánh hoa lê rơi xuống đất, vỡ nát.

Ta đặt khay điểm tâm xuống, sau khi dặn dò hắn tự chăm sóc mình thật tốt, liền vội vàng hồi phủ.

Nha hoàn Tiểu Liên nói, là tỷ tỷ lúc luyện múa không may ngã từ trên vũ đài xuống, đầu đập bị thương, hiện giờ đang hôn mê bất tỉnh. Trong phủ từ trên xuống dưới đều không dám coi thường, tất cả đều đang chờ tỷ tỷ tỉnh lại.

Ta cũng không dám quay về đi ngủ, thế nên cũng đứng trong phòng chờ.

Bóng đêm dần dày đặc, ánh nến bập bùng, vừa lúc hai chân ta sắp gãy, tỷ tỷ khóc lóc tỉnh lại, sau đó, tỷ ấy nói một câu rất kỳ lạ:

“Bổn cung đang ở đâu…”

Ta nghĩ, tỷ tỷ nhất định là vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

2

Ta là Liễu Ương Ương, thứ nữ phủ thượng thư, bọn họ đều nói mẫu thân ta là kỹ nữ hạ tiện, thật ra mẫu thân ta rất tốt, mgười biết đọc sách, biết viết chữ, phụ thân không mời phu tử dạy ta, mẫu thân liền tự mình dạy ta.

Chỉ là năm ta mười tuổi, mẫu thân qua đời, phụ thân cũng mặc kệ ta, ta liền bị ném ở hậu viện tự sinh tự diệt, chỉ có nha hoàn Tiểu Liên bên cạnh ta.

May thay, mẫu thân dùng tiền tích góp cả đời mua một gian viện để lại cho ta, chỉ có ta và Tiểu Liên biết, trong viện còn có rất nhiều sách vở thư họa mà mẫu thân để lại cho ta, ta rất thích.

Tỷ tỷ tên là Liễu Vân Đường, là đích nữ của phủ thượng thư, thi từ, ca phú, cầm kỳ thư họa không có gì là không biết, trừ bỏ khả năng văn chương ca múa, chỉ riêng khuôn mặt kia, cũng đã có thể mê hoặc số lượng người bằng cả một tòa thành.

Trải qua một hồi hôn mê này, tỷ tỷ vốn đã thông minh hình như càng ngày càng thông minh hơn, ngay cả chuyện sau này sẽ phát sinh cũng có thể dự đoán ra.

Tỷ ấy biết trấn Bình An sẽ xuất hiện ôn dịch, ngay cả phương thuốc trị ôn dịch cũng có thể viết ra, cũng biết cây cầu ở phố Tịch Thủy sẽ sập, có thể nói ra thời gian cụ thể.

Có rất nhiều người thích tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ chỉ thích có một người, tam vương gia Hạ Cảnh Trạm, nhưng kỳ lạ nhất là, từ sau khi tỷ tỷ tỉnh lại cũng không đi gặp tam vương gia nữa, cũng không nhắc tới hắn, hình như… không thích hắn nữa.

Sau đó ta vô tình nghe được tỷ tỷ nói một câu: “Hạ Cảnh Trạm, kiếp này, ta nhất định sẽ khiến ngươi trả nợ bằng m.áu.”

Ta nhét bánh ngọt vào trong miệng, rất nhanh đã quên mất chuyện này.

Thật ra mối quan hệ của ta và tỷ tỷ rất nhạt, ngày thường ở trong phủ, tỷ ấy cũng sẽ không thèm để ý đến ta, tỷ ấy có sự cao quý của mình, tự khắc có một đám tiểu thư cùng thân phận ở chung một chỗ với tỷ ấy.

Mà ta… có thể còn sống là tốt lắm rồi.

Vết thương của Nghiêm Tu vẫn chưa khỏi hẳn, ta mời rất nhiều đại phu, bọn họ đều nhất trí nói phải chăm sóc cẩn thận, thế nên ta nén đau dùng số bạc tích góp đã lâu mua một đống thuốc bổ về.

Tuy ta xem được chữ, nhưng về sau không có ai dạy, mẫu thân để lại rất nhiều sách đều đọc không hiểu, nhưng mà Nghiêm Tu biết, ta không hiểu chỗ nào sẽ đi hỏi hắn, mới đầu hắn nhíu mày, nhìn ta, ánh mắt quái dị, như thể đang hỏi:

Một thiên kim của phủ thượng thư như ngươi, ngay cả những thứ này cũng không biết sao?

Ta cười nhìn hắn: “Ta thật sự không biết, huynh dạy ta được không?”

“Nghe nói tỷ tỷ ngươi đọc đủ thi thư, kinh tài tuyệt diễm, vì sao ngươi ngược lại… Quên đi, ta dạy ngươi.”

“Phải nha, tỷ tỷ rất lợi hại.”

Cứ như vậy, ta quấn lấy hắn hỏi mỗi ngày, thoáng cái liền trôi qua hơn ba tháng.

Ngày đó, hắn đọc sách ở bên cạnh, ta đang nghiên cứu vẽ hoa văn cho bánh ngọt thì hỏi hắn thích hoa gì, hắn trầm mặc trong chớp mắt rồi nói hai chữ:

“Hải đường.”

Đầu bút run lên, rơi xuống một giọt mực đen, hải đường sao, phủ thượng thư trồng rất nhiều, mỗi độ xuân về những đóa hoa hải đường đều rực lên như lửa, giống như tỷ tỷ vậy, chói mắt vô cùng.

Ta cầm bút không nói gì nữa, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện rất nhỏ, đó là khi ta mười một tuổi, Tiểu Liên lấy bạc mà nàng tích góp mua cho ta một bộ xiêm y mới, mặt trên thêu những đóa hoa hải đường, rất là đẹp mắt.

Nhưng ta còn chưa kịp mặc, đã bị người trong phủ trào phúng sau lưng.

“Hoa hải đường rõ ràng là của đại tiểu thư, nàng ta cũng xứng mặc sao?”

“Cho dù mặc thì sao chứ, vẫn là không bì được với đại tiểu thư.”

“Bông hoa này mặc trên người nàng ta, ngược lại có vẻ càng xấu xí hơn ha ha ha…”

“Ha ha ha…”

Kỳ thật, những chuyện này ta đều đã quen rồi, ngoại trừ Tiểu Liên, chưa bao giờ có người thay ta nói một câu.

Nhưng lần đó, cũng không biết tại sao, ta lại không nhịn được mà khóc lúc nửa đêm, cũng không mặc xiêm y kia nữa, nhưng sau đó ta tích góp được tiền, cho Tiểu Liên rất nhiều bạc.

Sau khi đi ra khỏi viện, ta lại đi tặng bánh ngọt cho những tiểu khất cái kia, ta đã nếm qua mùi vị của đói bụng, rất muốn đi giúp bọn họ, nhưng năng lực có hạn, chỉ có thể tặng chút bánh ngọt.

Trên đường về phủ, ta mua một cây trâm hoa mai, ta thích hoa mai, loài hoa có thể tự nở một mình trong tuyết rơi dày đặc.

Mấy ngày sau, ta kéo Nghiêm Tu cùng đi ra ngoài dạo phố, dòng người nhộn nhịp, đèn đuốc huy hoàng, ngay lúc ta ngắm nghía xung quanh đột nhiên nhận ra Nghiêm Tu đang ngẩn người nhìn chăm chú vào một chỗ nào đó.

Ta nhìn theo tầm mắt, thấy người trên du thuyền, hơi thở nhất thời chậm lại, người hắn đang nhìn, là tỷ tỷ của ta.

3

Từ nhỏ tới lớn, tỷ tỷ luôn có thể dễ dàng lấy được bất cứ thứ gì, cho dù chỉ là một khối bánh ngọt nho nhỏ, lúc trước ta cũng phải vất vả lắm mới có thể ăn được.

Bây giờ, con người tên Nghiêm Tu này, cũng vậy.

Ta thích hắn, từ trước đến giờ chưa từng giấu giếm tâm tư, hắn cũng chưa từng đáp lại, mà đối với tỷ tỷ, chỉ cần liếc mắt một cái, ta liền biết, hắn động tâm rồi.

Nói không hoảng loạn chắc chắn là giả, vậy nên ta chuẩn bị bày tỏ tâm ý của mình với hắn.

Hôm đó trời mưa nhỏ, ta đến viện thì phát hiện hắn đã đi ra ngoài, hắn luôn thần thần bí bí như vậy, bỗng nhiên biến mất lại bỗng nhiên xuất hiện.

Ta đã đợi một canh giờ, thật sự có chút hoảng sợ, liền cầm lấy ô ra ngoài tìm hắn, ta đi hết con đường này đến con đường khác, cuối cùng nhìn thấy hắn ở một quán trà, còn có… tỷ tỷ.

Ta không biết hai người họ gặp nhau khi nào, cũng không muốn nghĩ đến loại quan hệ của họ hay lí do nào khác.

Bước chân dường như nặng cả nghìn cân, ta đi tới cửa liền không thể bước tiếp được nữa, ta nghe thấy ngữ điệu thanh lệ tự tin kia của tỷ tỷ, kèm với tiếng mưa tí tách:

“Nghiêm Tu, không ai đáng tin hơn ta, sau này ngươi nhất định sẽ quyền khuynh triều dã.”

*Quyền khuynh triều dã: Đại khái là người nắm trong trong tay quyền lực to lớn, dưới một người trên vạn người.

Nghiêm Tu khẽ cười ra tiếng: “Ồ? Vân Đường cô nương tin tưởng ta đến như vậy sao?”

“Chi bằng, chúng ta đá.nh cược đi.”

“Đánh cược như thế nào?”

“Nếu ta nói trúng, ngươi liền cưới ta.”

“Nếu ngươi không nói trúng thì sao?”

“Vậy ta sẽ gả cho ngươi.”

Tiết trời có hơi lạnh, mà chân của ta bị đông cứng rồi, hai người họ rời đi từ lúc nào, ta không phát hiện, ta đứng ở ngoài cửa, họ cũng không phát hiện.

Lúc trở về viện lần nữa, Nghiêm Tu đã đứng trước cửa sổ không biết đang suy nghĩ cái gì, khóe môi khẽ cong lên, biểu hiện cho thấy bây giờ hắn đang rất vui sướng.

Ta xoa hai má đang cứng đờ, bưng một đĩa bánh ngọt từ trong phòng bếp cười cười đi tới, “Đây là bánh ta mới làm, huynh nếm thử đi.”

Hắn buông bút xuống, cầm lấy một cái nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ liền buông xuống.

“Huynh không định ăn thêm chút nào nữa sao?”

“Ta quên nói, ta không thích đồ ngọt cho lắm.”

Ta nhìn hắn, trầm mặc, vừa nãy ở quán trà, rõ ràng ta nhìn thấy tỷ tỷ đưa cho hắn một khối bánh ngọt, hắn liền không do dự mà ăn vào.

Lấy hết dũng khí, ta nói với hắn: “Nghiêm Tu, ta có chút thích huynh, huynh có thể thích ta không?”

Thật ra không phải có chút, mà là rất thích rất thích. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đối xử tốt với ta, phụ thân bọn họ coi như ta không tồn tại, phu nhân không vui sẽ mang ta ra trút giận, hạ nhân tận tình trào phúng ta, nhiều năm như vậy, ngoại trừ Tiểu Liên, chỉ có Nghiêm Tu là khác, hắn còn nói… sẽ bảo vệ ta.

Tầm mắt của hắn hướng ra ngoài cửa sổ rốt cuộc cũng chuyển đến trên mặt ta, nhíu mày nói: “Ta đã có người mình thích, thích nàng ấy từ rất lâu rồi."

Gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, cắt vào cổ họng ta đau nhức, ngón tay khẽ run rẩy, ta nhịn xuống sự chua xót nơi khóe mắt, nhỏ giọng nói: “Nhưng người luôn ở bên cạnh huynh là ta, người cứu huynh cũng là ta.”

Tại sao lại không thể thích ta chứ? Ta đã rất rất cố gắng đối xử tốt với các người như vậy, tại sao ai cũng không thích ta?

“Liễu cô nương, chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, huống hồ, ân tình không phải tình yêu.”

Ta gật đầu qua loa, xoay người chạy ra ngoài, Liễu cô nương, Vân Đường cô nương, thì ra ngay từ cách xưng hô đã có thể đoán được.

Nước mưa làm cho khuôn mặt và toàn thân ta ướt đẫm, ta ôm đầu gối ngồi xổm ở góc đường khóc lớn, tại sao tất cả mọi người đều thích tỷ tỷ, tại sao tỷ tỷ không thích tam vương gia nữa, tại sao ta luôn luôn chỉ có một mình…

Ngay khi ta khóc đến quên mình, một con cún con xuất hiện, nó chạy trong mưa đến li3m chân ta.

Sự chú ý của ta bị dời đi, nhìn xung quanh một lát, không thấy bóng người, cúi đầu lại nhìn thấy trên cổ nó đeo một cái khóa bình an được chạm khắc kí tự.

Trên đó khắc ba chữ:

Kim Nguyên Bảo.

4

Ta ở lại với cún con chờ cho đến khi trời tối, cũng không chờ được người đến tìm, thế là vui vẻ đưa cún con về nhà.

Nó trông rất giống con cún mà ta không cứu được trước đây, bây giờ cũng coi như là có an ủi.

Sau khi có Kim Nguyên Bảo, cộng thêm lúc trước thổ lộ bị cự tuyệt, ta cả ngày chơi cùng Kim Nguyên Bảo, không đi thăm Nghiêm Tu trong một khoảng thời gian dài.

Tính toán ngày, Nghiêm Tu đã ở trong viện đó của ta gần một năm rồi, nhanh thật.

Lời nói ngày đó của tỷ tỷ vẫn còn văng vẳng bên tai: “Nghiêm Tu, không ai đáng tin hơn ta, sau này ngươi nhất định sẽ quyền khuynh triều dã.”

Ta cảm thấy tỷ tỷ khoa trương quá rồi, tuy rằng Nghiêm Tu khí chất phi phàm, thoạt nhìn thì cũng giống kiểu người có tham vọng, nhưng cũng không đến mức quyền khuynh triều dã… đâu nhỉ.

Nhưng năng lực của tỷ tỷ nói gì trúng đó, lại làm cho ta không thể không tin.

Cứ như vậy lại trôi qua vài ngày, đến lễ hội hoa đăng, qua lễ hội hoa đăng, rất nhanh liền đến giao thừa, mọi năm tới giao thừa, đều là ta đón cùng với Tiểu Liên.

Phụ thân nói, phu nhân thấy ta sẽ không vui, cho nên sẽ cho ta bạc để ta tự đi mua thứ mình thích.

Năm nay, có thêm Nghiêm Tu, chúng ta có ba người cùng đón giao thừa rồi.

Đêm lễ hội hoa đăng, ta và Nghiêm Tu cùng đi thả đèn, gặp tỷ tỷ, sau đó ba người chúng ta cùng đi.

Nhưng ba người đi cùng nhau luôn rất chen chúc, bất tri bất giác, ta bị bỏ lại phía sau, không ai phát hiện.

Ta cầm hoa đăng, nghĩ lát nữa nên viết nguyện vọng gì lên trên mới tốt, nhìn bóng lưng thon dài cao gầy ở phía trước, ta liền nghĩ ra.

Ta mong sẽ có một người xuất hiện, ở bên ta cả đời.

Có rất nhiều người đứng bên bờ sông, sau khi ta yên lặng viết xong chữ, cẩn thận đặt hoa đăng xuống nước, đứng dậy liền thấy tỷ tỷ cầm hoa đăng thất thần, vừa định mở miệng hỏi, Nghiêm Tu đã lên tiếng.

“Vân Đường cô nương không viết sao?”

Tỷ tỷ nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta không tin những thứ này, ta chỉ tin chính mình.”

Nghiêm Tu cũng cười: “Vân Đường cô nương quả nhiên không giống người thường.”

Ta nhìn hoa đăng trôi xa, trong lòng chua xót một trận.

Đúng lúc đấy, trên sông bỗng nhiên xuất hiện một đám hắc y nhân cầm kiếm, trên bờ có tiếng hét vang lên tứ phía.

Trong lúc hỗn loạn, không biết ta bị ai đẩy một cái, khi sắp ngã xuống, Nghiêm Tu đột nhiên xuất hiện kéo cổ tay ta.

Một khắc đó, ngay cả khi mùi m.áu tanh ngày càng nồng nặc, ta cũng vô cùng an tâm, bởi vì hắn không bỏ rơi ta. Trong chớp mắt tiếp theo, mấy hắc y nhân liền vây quanh chúng ta.

Nghiêm Tu tàn nhẫn một kiếm gi.ết một người, m.áu tươi văng khắp nơi.

Đột nhiên, ta nhìn thấy một nam tử mặc thường phục cầm dao đ.âm tới Nghiêm Tu, không kịp suy nghĩ nhiều, ta vọt tới, cùng lúc đó, tiếng thét chói tai của tỷ tỷ vang lên, Nghiêm Tu dậm mũi chân xuống đất, gần như không do dự mà theo âm thanh bay tới.

Dao đ.âm vào xương bả vai, đau đến mức ta có chút không thở được, trong đầu đều đang nghĩ tới câu nói kia:

“Như vậy đi, ta mượn chỗ của ngươi ở một thời gian, bù lại ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Ta sẽ bảo vệ ngươi.

Ta sẽ bảo vệ ngươi…

Thật sự là quá lỗ rồi, từ sau lần gặp nguy hiểm kia, đây là lần đầu tiên ta gặp nguy hiểm, cho Nghiêm Tu ở nhờ thời gian dài như vậy, mà hắn lại không giữ lời hứa.

Trong lúc mơ hồ, ta nhìn thấy một nam tử mặc cẩm y màu xanh biếc chạy về phía ta, một tay ôm ta ngã xuống, không ngừng gọi ở bên tai ta:

“Ương Ương, Ương Ương…”

(Còn tiếp)
 
Hoàng Mai Cốt
Chương 2


5

Là ai đang gọi ta?

Mí mắt rất nặng, vất vả lắm mới mở ra được, nhưng tầm mắt lại là một mảnh màu đỏ, thoáng ngẩn ra, ta mới phát hiện trên đầu là khăn trùm đầu màu đỏ.

Ta còn còn chưa kịp định hình, khăn trùm đầu màu đỏ đã bị người ta khều ra, ta nhìn thấy Nghiêm Tu mặc hỉ phục, tuấn tú xuất trần.

Mặt mày hắn nhàn nhạt, nói giọng ôn hòa với ta: “Tuy rằng ta không thích ngươi, nhưng sẽ đối xử tốt với ngươi, dù sao ngươi cũng đã cứu ta một mạng.”

Huynh không thích ta sao?

Phải mất vài ngày ta mới dần dần hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Tam vương gia đã đoạt vị ngồi lên ngai vàng, trở thành đương kim hoàng thượng, mà tỷ tỷ cũng thích hắn, hiện giờ đã thành hoàng quý phi.

Nghiêm Tu rất bận rộn, mỗi ngày ta đều chờ hắn trở về ăn cơm cùng, hầu như là không đợi được.

Có một lần hắn bị thương ở bên ngoài, ta bên giường chăm sóc hắn rất lâu, hắn tỉnh lại nhẹ nhàng ôm ta nói một câu: “Cảm ơn.”

Thật buồn cười, rõ ràng chúng ta là phu thê, nhưng hắn lại nói cảm ơn.

Thời gian trôi qua, mối quan hệ của chúng ta cũng dần trở nên thân thiết, hắn bắt đầu tặng cho ta một ít đồ chơi nhỏ, đồ vật khắc hoa văn hải đường là nhiều nhất, nhưng thứ ta thích nhất chính là một cây trâm hoa mai.

Ta đã trải qua ba mùa xuân thu với hắn.

Hôm đó, sau khi hắn trở về tâm trạng rất không tốt, quấn lấy ta ở trên giường hồi lâu, kêu lên từng tiếng: “Tiểu thư…”

Ta hơi ngạc nhiên, ta đã gả cho hắn rồi, tại sao hắn vẫn gọi ta là tiểu thư.

Hắn nói: “Chúng ta sinh một hài tử được không? Nữ hài tử đáng yêu như nàng.”

Ta rất hạnh phúc.

Mấy ngày sau, ta biết được tỷ tỷ của ta - hoàng quý phi trong cung đã mang thai. Trong lòng sinh ra một cỗ cảm giác nho nhỏ, hình như ta đã quên mất một chuyện.

Mãi cho đến khi Liễu gia xảy ra chuyện, tỷ tỷ bị giáng vào lãnh cung, sảy thai ban ch.ết, Nghiêm Tu khởi binh tạo phản, ta mới đột nhiên nhớ ra.

Đúng, người hắn thích là tỷ tỷ của ta, hắn tạo phản là muốn cứu tỷ tỷ của ta.

Ta hốt hoảng ở trong phủ chờ tin tức, nhiều lần nôn mửa không ngừng, Tiểu Liên lo lắng mời đại phu tới, thì ra ta đã mang thai rồi.

Ta nóng lòng muốn báo tin này cho hắn biết, nhưng ta đã kìm lại, không dám đi tìm hắn, sợ gây thêm phiền phức cho hắn.

Nhưng ta không đi ra ngoài, tự sẽ có người tới tìm ta.

Khi thủ hạ của Hạ Cảnh Trạm mang ta đi, trong cung truyền đến tin tỷ tỷ đã ch.ết.

Ta nghĩ ta sẽ bị lợi dụng để uy hi.ếp Nghiêm Tu, làm sao đây? Hắn có trách ta không?

Sau đó, ta không đợi được câu trả lời này, bởi vì ta đã không đợi được tới lúc hắn đến cứu ta, ta ở trong viện rách nát bẩn thỉu trong ba ngày, cuối cùng ch.ết dưới loạn đao.

Đau quá.

Trước mắt nổ tung một mảng màu trắng, khi tầm mắt khôi phục lại, ta đã thành hồn ma, cúi đầu nhìn chính mình nằm trên vũng m.áu, có chút buồn, trong vũng m.áu kia, còn có hài tử mà ta chưa sinh ra.

Lại qua đi một ngày, Nghiêm Tu xuất hiện, hắn cuối cùng cũng xuất hiện, mấy ngày không gặp, hắn trái lại gầy đi không ít, trên cằm đều đã mọc râu ria lởm chởm, chắc hẳn hắn đã rất thống khổ, bởi vì cái ch.ết của tỷ tỷ.

Ta nhìn thấy hắn bình tĩnh đi tới trước mặt ta, gọi ta một tiếng: “Ương Ương.”

Có thứ gì đó chợt lóe lên trong đầu, hiếm khi hắn gọi ta là Ương Ương, ta dường như hiểu được vì sao khi hắn ở trên giường luôn gọi ta là tiểu thư, bởi vì đó căn bản không phải là gọi ta.

Đáng buồn biết bao…

Lúc định thần lại, hắn đã dùng tay áo lau m.áu trên mặt ta, nhưng lau thế nào cũng không sạch, cuối cùng hắn cúi đầu trầm mặc, ta không thấy rõ thần sắc của hắn.

Một lát sau, hắn bế ta lên, ngoài trời đang đổ mưa xuân, ta đi theo phía sau hắn một quãng đường dài, cũng không biết hắn sẽ đưa ta đi đâu.

Chỉ nghe thấy trong miệng hắn luôn lẩm bẩm:

“Ương Ương, khi nào nàng lại làm bánh hoa lê cho ta ăn?”

“Ương Ương, sao nàng không nói lời nào, có phải ta khiến cho nàng không vui hay không?”

“Ương Ương, sau này tối nào ta cũng sẽ trở về ăn cơm cùng nàng.”

Ta nghi ngờ hắn đã phát điên rồi, vậy mà lại nói chuyện với t.hi t.hể, lúc Tiểu Liên lao ra, Nghiêm Tu còn đang lẩm bẩm.

Mãi đến khi Tiểu Liên nói ra chuyện ta mang thai, thanh âm của Nghiêm Tu nhất thời dừng lại, bước chân hắn lảo đảo ngã xuống đất, sau đó lại ôm chặt t.hi t.hể của ta vào trong ngực, đầu vùi ở cổ ta, ta ở phía sau theo dõi hắn, chỉ có thể nhìn thấy bả vai hắn hơi run lên, cuối cùng đột nhiên nôn ra một ngụm m.áu.

Đây là ngày thứ hai ta lưu lại nhân gian.

Ngày thứ ba, ta nhìn thấy Nghiêm Tu tới chùa miếu, ta cũng đi theo, nhưng mà bỗng nhiên bị một đạo bình chướng ngăn trở ở trước cửa.

Cũng đúng, bây giờ ta là ma, không vào được.

Khi hắn đi ra, vị đại sư kia dường như nhìn thoáng qua ta, sau đó hỏi hắn: “Thí chủ đã nghĩ kỹ rồi?”

“Nghĩ kỹ rồi.”

Nghĩ kỹ cái gì vậy? Lúc ta đang muốn tiếp tục nghe, không biết từ đâu truyền đến một giọng quát tức giận:

“Tống Nghiên Tu!!!”

6

Ta đột nhiên mở mắt ra, nhìn thấy mặt của Kim Nguyên Bảo.

Tiếp theo là xuất hiện một nam nhân, lông mày dài nhỏ trên đôi mắt đẹp, rất là tuấn lãng, còn có hai cái lúm đồng tiền.

Thấy ta tỉnh lại, hắn mỉm cười: “Ngươi rốt cuộc cũng tỉnh, đã hôn mê bảy ngày rồi.”

Đã trôi qua bảy ngày rồi sao? Vậy ta đang ở đâu?

Hắn kể lể cho ta nghe rất nhiều chuyện.

Nam nhân có hai lúm đồng tiền này tên là Thẩm Thức Đàn, chủ nhân của Kim Nguyên Bảo, bảy ngày nay, ta vẫn luôn ở nhà hắn.

Gian viện kia bị lửa thiêu rụi thành tro, tất cả những thứ mẫu thân ta để lại đều không còn nữa, mà Nghiêm Tu lại không thấy đâu.

Ta ngồi trong đống tro tàn đó rất lâu, cuối cùng vẫn khóc thành tiếng, ta rốt cuộc đã làm gì sai? Vì sao đã liều mạng như vậy rồi, vẫn là không bắt được cái gì.

Thẩm Thức Đàn khoác áo choàng lên người ta, ở bên cạnh ta mà không nói gì.

Vết thương vẫn còn hơi đau, lúc ta ăn cháo bỗng nhiên nhớ tới giấc mộng kia, thật sự là phiền muộn, vậy mà lại mơ thấy một giấc mộng gả cho Nghiêm Tu, càng phiền muộn hơn chính là, trong mộng cũng không có kết cục tốt.

Thẩm Thức Đàn ngày nào cũng tới chơi với ta, tìm đủ loại trò thú vị để chọc ta, hắn và Nghiêm Tu tuyệt đối không giống nhau, Nghiêm Tu lạnh lùng, hờ hững, chỉ sẽ cười khi nhìn thấy tỷ tỷ.

Mà Thẩm Thức Đàn thì khác, hai lúm đồng tiền của hắn lúc nào cũng lộ ra.

Lúc trước còn tưởng rằng sẽ cùng Nghiêm Tu đón năm mới, không nghĩ tới thế sự vô thường, ta vậy mà lại cùng Thẩm Thức Đàn mới quen không lâu đón năm mới.

Rõ ràng là chỉ thiếu một chút nữa, thiếu một chút nữa là có thể cùng Nghiêm Tu đón năm mới, giống như trong mộng kia, thiếu một chút nữa là có thể nói cho biết Nghiêm Tu ta đã mang thai rồi.

Chung quy vẫn là thiếu một chút nữa.

Đêm giao thừa, ta mang đến một hộp bạc lớn cho Thẩm Thức Đàn, đây là toàn bộ tài sản mà ta tích góp được rất nhiều năm, ánh mắt hắn trầm lặng, hỏi ta muốn làm gì.

“Ngươi đã cứu ta, ta không còn thứ gì có thể báo đáp ngươi nữa, chỉ có nhiêu đây thôi."

Hai má hắn đỏ lên, có vẻ tức giận: “Ai muốn bạc của ngươi?”

“Không muốn bạc, vậy ngươi muốn cái gì?”

“Ta muốn ngươi… làm bánh ngọt.”

Nói xong hắn đột nhiên uống một ngụm rượu, khẽ ho một tiếng: “Ta thích ăn đồ ngọt.”

Ồ… thích đồ ngọt.

Trong đầu bỗng nhiên hiện lên nam nhân nói không thích đồ ngọt kia, cũng không biết hắn thế nào rồi, ta không cảm thấy hắn sẽ ch.ết trong trận hỏa hoạn đó.

Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Thức Đàn lại dẫn ta đi xem pháo hoa, bầu trời bừng sáng trong nháy mắt, hắn bất ngờ cắm một cây trâm vào tóc ta.

Ta lôi xuống xem, là một cây trâm hoa mai.

Mặc dù tai đã đỏ ửng, hắn vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Không biết ngươi thích cái gì, dù sao thì ta thích hoa mai, cho nên mới mua hoa mai.”

Ta hơi sững sờ, cười với hắn: "Ta cũng thích hoa mai."

Lần tiếp theo nhìn thấy Nghiêm Tu là một tháng sau, lúc đó hắn đã là nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, cũng không tên là Nghiêm Tu, mà là Tống Nghiên Tu.

Hóa ra ngay cả tên cũng là giả.

Hôm đó hắn đến phủ thượng thư cùng phụ thân nghị sự, ta tình cờ nhìn thấy, có lẽ hắn cũng chưa từng nghĩ tới muốn trốn ta.

Ta không để ý đến chuyện trên triều đình, cũng không muốn nghĩ hắn đã trở thành nhiếp chính vương như thế nào, nhưng ta thật lòng cảm thấy tỷ tỷ rất lợi hại, tỷ ấy quả nhiên đoán trúng, lần này, có phải hắn sắp cưới tỷ tỷ rồi không.

“Liễu cô nương.” Hắn cất tiếng gọi ta.

Ta dừng bước quay đầu lại nhìn hắn, nhất thời không biết nên xưng hô như thế nào, há miệng không nói ra gì.

“Vết thương thế nào rồi?” Hắn hạ giọng, nhìn vào khuôn mặt của ta.

Đột nhiên, đầu óc ta dường như co rút một cái, nói một câu: “Hiện tại quan tâm, hình như có chút muộn.”

Quả nhiên, lông mày hắn nhíu lại, mím môi không nói.

Ta cũng không nói gì.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng: “Là ta có lỗi với ngươi, ngươi có yêu cầu gì ta đều có thể đáp ứng, cũng có thể cưới ——”

“Có thể dựa theo giá gấp đôi của gian viện kia bồi thường cho ta không?" Ta nhìn hắn, nghiêm túc nói.

Không phải ta muốn bảo hắn bồi thường, ta chỉ muốn cắt đứt quan hệ với hắn, hắn nói không thích ta, vậy thì ta sẽ không dây dưa.

Ta yên lặng chờ hắn mở miệng, nghĩ nếu hắn cự tuyệt cũng không sao, dù sao ta cũng không thật sự cần bạc.

Cuối cùng, ta nghe thấy hắn thấp giọng nói một chữ: “Được.”

7

Ta cầm bạc của Tống Nghiên Tu đưa mua lại một gian tiểu viện, còn mua rất nhiều sách vở thư họa trở về, ý đồ muốn khôi phục lại dáng vẻ tiểu viện lúc trước, nhưng mà thất bại rồi.

Cho dù bố cục có giống như thế nào, trên những thư họa kia cũng không còn chữ viết của mẫu thân nữa, mỗi một góc ở nơi này đều tràn ngập mùi hương xa lạ.

Nghĩ đến đây, ta chợt mất đi sức lực, trong lòng chua xót khó chịu, Tống Nghiên Tu rất hào phóng, bồi thường cho ta không chỉ gấp đôi bạc, hắn nói số còn lại coi như là thù lao cho ta vì để hắn ở nhờ một năm.

Nhưng mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, ta đều khó chịu trằn trọc cả đêm, không ngủ được.

Những thứ mà ta đã trân trọng lâu như vậy, hắn có thể dễ dàng hủy hoại, có lẽ trong mắt hắn, những thứ đó là không đáng kể, nhưng đó lại là chỗ an tâm duy nhất của ta.

Ở phủ thượng thư nhiều năm như vậy, ta chưa từng tham gia bất kỳ yến hội nào, cho nên về những người và chuyện trong triều đình ta đều không biết gì, nhưng ta biết Tống Nghiên Tu hiện giờ quyền cao chức trọng, ta không có năng lực làm gì được hắn, chỉ có thể tự mình từ từ hết giận.

Duyên phận giữa ta và hắn thật ngắn ngủi, ngắn đến mức chỉ có thể đủ đi đến đây.

Ta mời người tới lắp một cái bàn đu dây trong viện, ta thích ngồi ở trước sân phơi nắng, thích nhớ lại những ngày ở cùng mẫu thân d ưới ánh mặt trời.

Tiểu Liên nói, mẫu thân bị bán đi bởi vì một bao gạo, lại bị bán vào thanh lâu, ở thanh lâu mấy năm, mẫu thân tích góp rất nhiều bạc, cuối cùng mới tự chuộc thân được.

Sau khi ra khỏi thanh lâu, mẫu thân quen biết một thư sinh, học vấn của mẫu thân đều là thư sinh kia dạy, về sau, mẫu thân của thư sinh bị bệnh, tiền chữa bệnh lại không đủ, đúng lúc này có người tới tìm mẫu thân, bảo người đi ca múa, người nọ nói, múa xong sẽ cho tiền.

Mẫu thân giấu thư sinh đi, ở nơi đó, gặp được phụ thân đang say rượu, bị phụ thân say rượu cưỡ.ng bức.

Có bạc, bệnh của mẫu thân thư sinh liền được chữa khỏi, nhưng bà ta lại dùng tính mạng uy hi.ếp, không cho mẫu thân vào cửa, bà ta nói mẫu thân là thứ vạn người cưỡi, không xứng với nhi tử của bà ta.

Bà ta nói bậy, rõ ràng mẫu thân tốt như vậy.

Sau khi thư sinh quỳ ngoài cửa ba ngày ba đêm, mẫu thân chủ động từ bỏ, vào phủ thượng thư, bởi vì trong bụng bà ấy đã có ta.

Nhưng phụ thân có người trong lòng của ông ấy, quả quyết không để cho người đó chịu ủy khuất chỉ vì mẫu thân, phần ủy khuất này, chắc chắn phải là mẫu thân chịu.

Đến bây giờ ta còn nhớ rõ, lúc mẫu thân qua đời, trong tay nắm chặt tấm khăn tay, trên đó thêu một câu thơ:

Lòng tựa như tơ trùm, trong có ngàn vạn thắt.

Người vuốt má ta nói: “Ương Ương, mẫu thân có chút mệt rồi, không thể cùng con trưởng thành, mẫu thân có lỗi với con, Ương Ương, người mẫu thân có lỗi nhất chính là Ương Ương……”

Ta ôm ngón tay gầy như que củi của người, cố gắng nhẫn nhịn để không rơi một giọt nước mắt nào, “Mẫu thân, mệt rồi thì ngủ đi, Ương Ương sẽ tự mình lớn lên thật tốt.”

Rõ ràng mẫu thân tốt như vậy, đời này lại không được sống tốt chút nào, cho nên ta muốn thay mẫu thân cố gắng sống tốt hơn một chút.

Kể từ sau đêm giao thừa, Thẩm Thức Đàn liền biến mất không thấy đâu, chỉ để lại Kim Nguyên Bảo, một cây trâm hoa mai và một câu nói, hắn nói:

“Liễu Ương Ương, chờ ta trở về.”

Ta nói, được.

Nhưng mà ta đợi hắn trở về để làm gì?

Thật ra ta không hiểu lắm về việc hắn đã quen biết ta như thế nào, trông dáng vẻ của hắn, có lẽ là công tử thế gia nào đó, thuận tay cứu ta một mạng, sau đó còn đón năm mới cùng ta.

Đối với chuyện có thể gặp lại hắn hay không, ta cũng không ôm nhiều kỳ vọng, tiếp tục cuộc sống của mình giống như trước đây, thỉnh thoảng sẽ nghe Tiểu Liên nói tỷ tỷ và Tống Nghiên Tu rất thân thiết, thế cục trên triều đình rất căng thẳng.

Bởi vì tỷ tỷ mà tam vương gia và Tống Nghiên Tu như nước với lửa.

Ta không có hứng thú, chuyện này có liên quan gì đến ta? Ai mà không muốn đoạt được những thứ tốt đẹp.

Hôm đó, khi ta tặng bánh ngọt cho mấy tiểu khất cái trên đường, tất cả mọi người đều chạy tới cổng thành, trong tiếng ồn ào, dường như ta nghe thấy một câu:

“Thẩm đại tướng quân khải hoàn trở về rồi.”

Không nghĩ nhiều, ta vỗ vỗ tay đứng dậy chuẩn bị đi về, đúng lúc này, một trận tiếng vó ngựa kịch liệt truyền đến, “cộc cộc cộc” như thể gõ vào trái tim ta.

Rất nhiều năm sau, ta vẫn có thể nhớ rõ cảnh tượng đó, dưới ánh xuân rực rỡ, có một nam tử hăng hái mặc áo giáp thúc ngựa mà đến, ta híp mắt nhìn lại, thấy rõ thiếu niên lang đang cười lộ ra hai lúm đồng tiền kia.

8

Thẩm Thức Đàn, tiểu công tử của phủ tướng quân.

Ngày đó hắn thúc ngựa phi đến từ ngoài cổng thành, cúi người ôm ta lên, nắm lấy dây cương rồi chạy về hướng khác, ta dựa vào lòng hắn, nghe tiếng gió rít thổi bên tai, còn có tiếng tim đập mạnh trong lồng ng ực thiếu niên.

Mãi đến khi dừng lại trên một ngọn đồi, Thẩm Thức Đàn giật mình lúng túng hỏi ta sao lại khóc, ta mới phát hiện nước mắt đang lạnh ướt trên mặt, sau khi ngây ngốc chờ hắn lấy khăn ra lau mặt cho ta, ta mới nói bị gió thổi vào mắt.

Ta sẽ không nói cho hắn biết là ta đã bị dọa gần ch.ết đâu, nữ hài tử nào mà không bị dọa đến khóc khi bất ngờ bị xách lên trên ngựa rồi chạy như bay như vậy chứ?

À không đúng, tỷ tỷ sẽ không, tỷ tỷ biết cưỡi ngựa, dáng người mạnh mẽ, tư thế oai hùng hiên ngang, một thân hồng y thu hút lòng người.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tuy rằng ta chưa từng gặp qua Thẩm đại tướng quân, nhưng ta đã từng nghe người ta nói về truyền thuyết của hắn ở quán trà, vị tướng quân trong truyền thuyết hung thần ác sát, gi.ết người không chớp mắt, làm cho người ta nghe thôi đã sợ mất mật, không dám gọi thẳng tên chính là thiếu niên trước mắt này sao?

Ta nhìn đi nhìn lại chiếc khăn hồng hồng mềm mại trong tay hắn, càng cảm thấy khó tin.

Hoàng hôn như ánh lửa rơi trên mặt hắn, ta ngẩng đầu nhìn hắn hồi lâu, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, thế nên bảo hắn cúi người thấp xuống một chút, hắn nghe xong liền lập tức uốn gối xuống nhìn thẳng vào ta.

Suy nghĩ một phen, ta hỏi hắn: “Thẩm Thức Đàn, có phải trước kia chúng ta đã từng gặp nhau hay không?”

Hắn đột nhiên đứng lên, kinh ngạc hỏi: “Ương Ương, ngươi không nhớ ta sao?”

Có vẻ như hắn đã biết tên ta ngay từ đầu.

Nhưng mà hắn cũng không tức giận, mà là khẽ ho một tiếng không được tự nhiên rồi nói: “Không nhớ cũng tốt.”

Một cơn gió đêm thổi qua, mang đến một hương hoa thơm, có lẽ sẽ khiến hắn thất vọng, bởi vì ta nhớ ra rồi.

Nhớ lại năm ta mười một tuổi, gặp một tên tiểu khất cái ở góc đường, hắn rất gầy, trên người có khí chất nho nhã yếu đuối, mặt còn bị người ta đá.nh sưng vù, hắn ngã xuống nằm ở góc đường, y phục bẩn thỉu, có lẽ trên người cũng bị thương.

Ta khi đó đang ôm cành hoa mai nhặt được trở về phủ thượng thư, liền cầm bánh ngọt cất trong ngực đưa cho hắn, hình như hắn rất đói, ăn mấy miếng đã hết, sau đó, ta thấy hắn đáng thương, liền ngồi cùng hắn một lát, tuy rằng mặt sưng lên, nhưng đôi mắt hắn rất đẹp.

“Ngươi tên là gì?”

“Liễu Ương Ương, ta tên là Liễu Ương Ương.”

Lúc ta lấy khăn ra chuẩn bị lau mặt cho hắn, bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Liên, vì thế để lại khăn tay cho hắn rồi rời đi.

Ký ức dừng lại, thật sự ta không thể kết nối tiểu khất cái gầy yếu khi đó và thiếu niên thanh phong lãng nguyệt hôm nay với nhau, huống chi, trong truyền thuyết hắn còn đáng sợ như vậy.

Nhưng rất nhanh, ta liền biết nguyên do.

Thẩm Thức Đàn cười nói: “Ương Ương, ngươi nghe sách cũng nghe không đầy đủ, Thẩm đại tướng quân, là đại ca của ta, ta chỉ là một tiểu binh nhỏ bé không đáng kể.”

Ta sững người, ngẩng đầu nhìn lên mắt hắn, có chút lờ mờ.

Sau đó, hắn còn nói, bởi vì khi còn nhỏ hắn quá thấp bé yếu đuối, thường xuyên bị đại ca hắn xách đến võ trường, không muốn bị đá.nh thì phải phản kháng, đại ca hắn thường nói:

“Nam nhân của Thẩm gia, là phải ra trận gi.ết địch, đệ còn yếu ớt hơn cả cô nương nhà người ta, làm sao bảo vệ gia đình? Làm sao bảo vệ quốc gia?”

Năm mười bốn tuổi, hắn theo đại ca hắn ra chiến trường, cũng chính là ngày thứ ba sau khi ta gặp hắn.

Lần gặp tiếp theo chính là bốn năm sau.

Mấy ngày sau, bởi vì Thẩm tướng quân khải hoàn trở về, trong hoàng cung mở yến chúc mừng, tỷ tỷ, phụ thân, phu nhân đều đi, ta ở trong tiểu viện làm bánh ngọt, chỉ có Kim Nguyên Bảo ở cùng ta.

Lúc trăng treo trên đỉnh đầu, Kim Nguyên Bảo bỗng nhiên sủa lên vài tiếng, ta cả kinh, quay đầu liền nhìn thấy thiếu niên mặc cẩm y đỏ mặt dưới ánh trăng.

Ta đang cầm bánh ngọt trong tay, còn chưa kịp phản ứng, liền bất ngờ bị bao trùm bởi một mùi rượu nồng nặc, ta hơi sửng sốt, hỏi hắn tại sao lại đột nhiên tới đây, lúc này hắn nên ở hoàng cung mới phải.

Khi hắn mở miệng còn tỏa ra một trận mùi rượu, giọng nói khàn khàn: “Muốn gặp Ương Ương, hình như đã rất lâu rất lâu không gặp Ương Ương rồi.”

Ta cười, hắn nói linh tinh, chúng ta mới gặp nhau hôm qua mà, hắn còn ăn bánh hoa lê ta làm nữa, hôm nay lại đến, nhất định là lại muốn ăn rồi.

(Còn tiếp)
 
Hoàng Mai Cốt
Chương 3


9

Nghe nói, trong yến tiệc đêm đó hoàng thượng rất cao hứng, ban hôn cho tỷ tỷ và Tống Nghiên Tu, hôn kỳ định vào cuối tháng tám. Lúc ta đang luyện chữ thì biết được tin tức, tay run lên, chữ liền xiêu vẹo.

Có một chuyện mà ta đến giờ vẫn chưa hiểu được, tỷ tỷ đã thích tam vương gia nhiều năm, tỉnh lại từ lần hôn mê kia, vì sao nói không thích liền không thích nữa.

Về vấn đề này, có lẽ tam vương gia càng muốn biết lí do hơn cả ta, nhưng mà không có lí do nào cả, hắn đối xử với tỷ tỷ rất tốt, hận không thể hái trăng trên trời cho tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ chính là không thích hắn nữa.

Bây giờ tỷ tỷ thích Tống Nghiên Tu, ta từng nhìn thấy dáng vẻ hai người đứng sóng vai cùng nhau, tựa như lang tài nữ mạo, trời sinh một đôi.

Ta bỗng nhiên nhớ tới giấc mộng lần đó, thì ra trong mộng quả nhiên là trái ngược với hiện thực, trong mộng ta gả cho Tống Nghiên Tu, hiện thực lại là tỷ tỷ sắp gả cho Tống Nghiên Tu, trong mộng ta sống không tốt một chút nào, vậy thì tỷ tỷ nhất định sẽ sống rất hạnh phúc.

Lần tiếp theo gặp lại Tống Nghiên Tu, là vào một chiều chạng vạng, ánh chiều tà như m.áu, Thẩm Thức Đàn đưa ta cưỡi ngựa trở về, ta ngồi trên lưng ngựa, trên đầu đội vòng hoa, ôm Kim Nguyên Bảo trong lòng, Thẩm Thức Đàn dắt ngựa đi chầm chậm, băng qua đám đông, ta nhìn thấy Tống Nghiên Tu và tỷ tỷ cách đó không xa.

Trong lúc hoảng hốt, ta nhớ lại đêm Thẩm Thức Đàn say rượu, ôm ta nhảy lên nóc nhà ngắm trăng, dưới ánh trăng, ta nhìn thấy bóng người mơ hồ trong ngõ hẹp.

Sau này ta mới biết, đêm đó không chỉ có Thẩm Thức Đàn đến, nhưng chỉ có một mình hắn đi tới trước mặt ta.

Rất nhanh, Tống Nghiên Tu dường như phát giác ra cái gì đó, quay đầu lại nhìn, ta không thấy rõ nét mặt của hắn, nhưng cũng có thể đoán được, chắc chắn lại là lạnh lùng hờ hững, nụ cười của hắn chỉ dành cho tỷ tỷ, thật là keo kiệt.

Sau đó, hắn đột nhiên vê trán, thân người hơi lảo đảo, tỷ tỷ vội vàng đỡ lấy hắn, ta thu hồi ánh mắt, có chút vui sướng khi người gặp họa.

Lúc trước, sau khi ta mang hắn về cứu chữa, hắn hôn mê rất lâu, tỉnh lại xong vẫn luôn có bệnh đau đầu, thi thoảng phát tác, lúc nhẹ lúc nặng, cơn đau qua đi hắn sẽ nhìn chằm chằm một chỗ nào đó thất thần hồi lâu.

Ta từng nghe thấy hắn hỏi đại phu, hắn nói: “Ta vẫn có thể nhớ, chuyện nào ta cũng nhớ rất rõ ràng, nhưng vì sao… vẫn là cảm thấy đã quên mất rất nhiều chuyện?”

Thật sự không nghĩ tới, đã lâu như vậy rồi mà hắn còn chưa khỏi.

Thật ra ta cũng chưa từng trách hắn, hắn không thích ta, đã nói rõ với ta rồi, nhưng hắn lừa gạt ta, gián tiếp hủy đi những thứ mẫu thân để lại cho ta, ta không quên được.

Thẩm Thức Đàn ngẩng đầu hỏi ta đang cười cái gì, ta nói Kim Nguyên Bảo nặng hơn rồi, ta rất vui, ta rất thích Kim Nguyên Bảo.

Hắn bỗng nhiên xoay người nhảy lên ngựa, ngồi ở phía sau ta, vòng qua ta kéo dây cương, “Ương Ương thích là được.”

Thẩm Thức Đàn đã ở cùng ta rất lâu, mỗi khi rảnh rỗi sẽ đưa ta đi cưỡi ngựa, hoặc là một mình đi hái rất nhiều hoa đến tặng cho ta, phần lớn thời gian là ở trong viện chơi với Kim Nguyên Bảo, ăn chực bánh ngọt của ta.

Ta đã hỏi hắn, có phải Kim Nguyên Bảo vẫn luôn nuôi ở chiến trường không, hắn cười ấn nhẹ sống mũi ta: “Cái viện mà ngươi ở lại dưỡng thương trước đây là của một huynh đệ trên chiến trường, chỉ là hắn không còn cơ hội để tiếp tục ở nữa, Kim Nguyên Bảo vẫn luôn được nuôi ở đó.”

Chớp mắt đã trôi qua mấy tháng, đêm giữa mùa hè, Thẩm Thức Đàn dẫn ta xuống ao hái đài sen, đuôi thuyền chất đầy những đài sen xanh non, hương thơm thoang thoảng. Ta nhoài người trên mép thuyền, tìm kiếm hình bóng của Thẩm Thức Đàn trong một mảng lá sen rộng lớn vô biên.

Bọt nước nổi lên một hồi, hắn đột nhiên trồi lên từ mặt nước, đối diện với mặt ta, dưới ánh trăng, ta nhìn thấy giọt nước trượt xuống sống mũi cao thẳng, cho đến lồng ng ực đầy vết sẹo do đao kiếm của hắn.

Hắn thật đẹp.

Vẻ đẹp của Thẩm Thức Đàn, không rung động lòng người giống như tỷ tỷ hay Tống Nghiên Tu, mà là kiểu khí chất ưu tú mới mẻ, trông thư sinh nhã nhặn nhưng lại có thể ra chiến trường gi.ết địch, hắn thẳng thắn, nhiệt tình, kín đáo, một thân chính trực.

Nghĩ đến đây, ta bất giác đưa tay về phía hắn muốn kéo hắn lên thuyền.

Sau khi các ngón tay bị nắm lấy, hắn hơi dùng sức kéo một cái, thuyền nhỏ rung chuyển dữ dội, ta kêu lên thành tiếng, trực tiếp nhào vào người hắn, ngay cả trái tim của ta cũng lắc lư hồi lâu.

10

Ngày hôm sau, Thẩm Thức Đàn liền xuất chinh.

Đêm đó ta ngã vào lòng hắn, hắn ôm chặt ta không buông, tim dần đập nhanh hơn.

Hắn nói: “Ương Ương, chờ ta đá.nh thắng trận trở về, ngươi… nàng gả cho ta được không? Ta, ta sẽ sớm trở về.”

Càng nói tim hắn càng đập nhanh, ta không nhịn được cười thành tiếng, nương theo ánh trăng, ta thấy vành tai hắn đỏ lên như sắp chảy m.áu, hắn đang căng thẳng, căng thẳng đến mức ta cũng không đành lòng cự tuyệt hắn.

Sau khi hắn đi, mỗi ngày ta đều đeo cây trâm hoa mai mà hắn đã tặng ta trên đầu. Thật ra ta cũng nhìn ra rồi, cây trâm này căn bản không phải là hắn mua, chẳng có ai bán cây trâm hoa mai nào xấu xí như vậy cả, vừa nhìn đã biết là người có tay vụng về tự điêu khắc ra.

Thẩm Thức Đàn thường xuyên viết thư cho ta, nói lung tung rất nhiều, ngay cả ngón tay bị kiếm làm xước cũng muốn nói với ta, ta bất lực nhưng lại cảm may mắn, may là chỉ bị thương ngón tay.

Vào tháng tám, xảy ra hai chuyện lớn.

Chuyện lớn đầu tiên, tam vương gia bức vua thoái vị thất bại, bị Tống Nghiên Tu dẫn binh bao vây.

Ngày đó mây đen dày đặc, mưa to trút xuống, lúc Tống Nghiên Tu ôm tỷ tỷ trở về, tay tỷ ấy đầy m.áu, hai mắt đỏ bừng, tâm trạng rất không ổn định.

Nghe nói, là tỷ tỷ tự tay gi.ết tam vương gia Hạ Cảnh Trạm, vừa gi.ết vừa khóc nói: “Hạ Cảnh Trạm, đây là ngươi nợ ta.”

Ta không hiểu, rốt cuộc tam vương gia đã làm gì tỷ tỷ, rõ ràng hắn vẫn luôn đối xử với tỷ tỷ rất tốt.

Cũng là ngày đó, sau khi tỷ tỷ trở về nhìn thấy Kim Nguyên Bảo, không biết nhớ tới cái gì, bỗng nhiên dùng kiếm đâm xuyên qua nó, tốc độ cực nhanh khiến ta không kịp lên tiếng ngăn cản, tới khi ta cất giọng, cả người Kim Nguyên Bảo đã đầy m.áu, nằm trên mặt đất yếu ớt nức nở.

Một khắc kia, lần đầu tiên ta nổi giận xông lên tát tỷ tỷ một cái, sau đó bị Tống Nghiễm Tu kéo ra, hắn nhíu mày nói: “Liễu Ương Ương!! Một con chó c.hết thì đã c.hết rồi, bây giờ tâm trạng Vân Đường không ổn định, dù thế nào đi chăng nữa, nàng ấy cũng là tỷ tỷ của ngươi.”

Tỷ tỷ đã ném thanh kiếm đi, trốn trong vòng tay của Tống Nghiên Tu chỉ vào Kim Nguyên Bảo nằm bất động dưới mặt đất, mơ hồ nói: “Trên người nó có xạ hương, trên người nó có xạ hương…”

Ta ôm Kim Nguyên Bảo lên, trước khi rời đi nhìn Tống Nghiên Tu một cái: “Ta thật hối hận vì đã cứu ngươi.”

Ánh mắt hắn chợt lạnh xuống.

Ta ôm Kim Nguyên Bảo ngồi buồn cả đêm, ngày hôm sau tìm một nơi có hoa cỏ tươi tốt chôn cất cho nó, trong màn mưa phùn mờ mịt, ta ngồi trên mặt đất khóc rất lâu, nhưng chẳng còn con cún con nào chạy trong mưa tới li3m chân ta nữa

Bởi vì ngấm mưa, ta đã bị bệnh nặng, sốt đến mức vô tri vô giác, mơ rất nhiều giấc mộng, trong mộng lại trở về ngôi chùa m.áu chảy thành sông kia, ta cứu Tống Nghiên Tu về.

Trong mộng, người tỷ tỷ thích vẫn là tam vương gia, Tống Nghiên Tu nói cho ta biết tên hắn chính là Tống Nghiên Tu.

Về sau, tỷ tỷ gả cho tam vương gia không lâu, Tống Nghiên Tu liền cưới ta, đêm tân hôn, hắn thẳng thừng nói không thích ta, buồn cười chính là trong mộng ta ngây ngốc cho rằng mình đối tốt với hắn là đủ rồi.

Mãi cho đến khi ta nghe thấy cuộc nói chuyện của hắn với thuộc hạ mới biết, người hắn thích là tỷ tỷ.

"Nếu chủ tử thích Liễu đại tiểu thư, đoạt lấy vị trí kia không phải là được rồi sao."

“Nàng không thích ta, đoạt được thì đã sao?”

“Chủ tử…”

Thật là một giấc mộng không tốt, vì sao cứ luôn mơ thấy Tống Nghiên Tu chứ?

Ba ngày sau khi khỏi bệnh, ta ngồi ở trước bàn, nhiều lần cầm bút muốn viết thư nói cho Thẩm Thức Đàn biết Kim Nguyên Bảo không còn nữa, nhưng không viết được, chỉ có nước mắt không ngừng rơi xuống, làm ướt giấy viết thư.

Một khắc kia, ta rất sợ hắn trách ta không chăm sóc tốt cho Kim Nguyên Bảo, nhưng ta thật sự rất nhớ hắn.

11

Chuyện lớn thứ hai, một ngày trước khi Tống Nghiên Tu thành thân với tỷ tỷ, hắn đã từ hôn.

Khi tất cả mọi người đều không rõ nguyên nhân, toàn phủ thượng thư đều xấu hổ phẫn nộ đan xen, thì tối đó, hắn xông vào viện, đá.nh đổ một đĩa bánh hoa lê của ta.

Mấy ngày trước khi từ hôn, ta nghe nói Tống Nghiên Tu và tỷ tỷ bị tập kích trong lúc du thuyền, hắn vì bảo vệ tỷ tỷ mà rơi xuống hồ, hôn mê một ngày.

Sau khi tỉnh lại hắn liền nhốt mình trong phòng suốt ba ngày, không muốn gặp người nào, lúc hắn xuất hiện chính là từ hôn với Liễu gia.

Lúc ta gặp hắn, có lẽ vết thương của hắn còn chưa khỏi hẳn, cả người gầy đi rất nhiều, trên mặt cũng không hề có huyết sắc. Tiếng đẩy cửa vang lên, ta quay đầu liền thấy hắn đã đứng dưới tàng cây hoa mai.

Hắn tới gần từng bước, ta bất giác cảm thấy không ổn, mở miệng định kêu hắn đi ra ngoài, nhưng hắn đã đi tới trước mặt ta, đôi mắt hơi đỏ khóa chặt trên khuôn mặt ta, bên trong dường như còn hiện ra ánh nước mơ hồ.

Giọng nói khi mở miệng còn khàn hơn lần đầu ta gặp hắn, hắn nói:

“Ương Ương…”

Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn gọi ta là Ương Ương, nhưng lại nghe ra vài phần ý tứ quyến luyến, ta có chút khó chịu, vậy nên bảo hắn vẫn gọi Liễu cô nương là được rồi, hắn lại đột nhiên ôm ta vào lòng, lực đạo kia giống như muốn khảm ta dung nhập vào trong thân thể hắn.

Trong lúc giãy giụa, vô tình đá.nh rơi một đĩa bánh hoa lê mới làm xong của ta, tiếng vỡ vụn dường như kéo về một chút lí trí của hắn, ta chán ghét đẩy hắn ra, sau đó giơ tay dốc hết toàn lực cho hắn một cái tát.

“Bốp” một tiếng, thanh âm ngừng lại.

Mặt hắn hơi nghiêng đi, má bên trái tái nhợt lập tức đỏ lên một mảng lớn, ta lạnh lùng nhìn hắn một cái, ngồi xổm xuống nhặt những chiếc bánh hoa lê vỡ nát kia.

Ta chưa từng nói cho bất cứ ai biết lí do ta thích làm bánh ngọt, kể từ khi mẫu thân qua đời, ta liền bắt đầu học cách làm bánh ngọt, cuộc sống cay đắng quá rồi, đây là điều ngọt ngào duy nhất của ta.

Nhưng hắn luôn như vậy, luôn muốn hủy đi những thứ duy nhất ta có, bất luận là thực tại hay trong mộng, luôn luôn như vậy.

Hắn ngồi xổm xuống, hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh nhạt ngày xưa, nắm cổ tay ta xin lỗi: “Ương Ương, xin lỗi, thực sự xin lỗi…”

Ta hất tay hắn ra, phớt lờ hắn, chuyện hắn có lỗi với ta cũng nhiều lắm, không kém gì chuyện này.

Tối hôm đó, Tống Nghiên Tu đứng trong viện hồi lâu, ta không đuổi được hắn, liền mặc kệ hắn, xách đồ trở về phủ thượng thư.

Từ đó, Tống Nghiên Tu bắt đầu thường xuyên tới tìm ta, có khi ngồi ở trong viện lẳng lặng nhìn ta, có khi tìm ta nói chuyện, nhưng ta cũng sẽ mặc kệ hắn.

Đối với loại hành vi đẩy cửa bước vào xuất hiện trước mắt không theo ý nguyện của ta, trong lòng ta sinh ra chán ghét nhưng lại không thể làm gì được, chỉ có thể phớt lờ hắn hết sức có thể, coi như hắn không tồn tại.

Gió thu cuốn lá, hoa trong viện cũng đã rụng hết, hôm đó, sau khi ta làm một đĩa bánh ngọt đặt ở trên bàn trước cửa sổ, tiện tay cầm lấy sách chưa đọc xong lật xem, dường như trên mỗi trang đều có chú thích mà Thẩm Thức Đàn để lại, ta cẩn thận nghiên cứu từng câu từng chữ.

Chữ của hắn rất đẹp, nét chữ cứng rắn lại mềm mại, ta thường nghĩ, nếu hắn là người bình thường, vậy thì nhất định có thể trở thành phu tử tốt nhất.

Tống Nghiên Tu bước vào, đúng lúc ta vừa lật hết sách, trong tay hắn cầm một cái hộp, sau khi mở ra liền nói tặng cho ta, ta liếc mắt một cái, là một cây trâm hoa mai rất tinh xảo.

“Ta không thích.”

Ta đứng dậy định mang sách đặt lên giá, lại bị hắn ấn ngồi xuống lần nữa, hắn hơi cúi người nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như nước, giọng ấm áp hỏi: “Ương Ương, ta nhớ nàng rất thích hoa mai.”

“Không phải ta không thích hoa mai, là ta không thích trâm hoa mai ngươi tặng.”

Hắn nghe xong cũng không tức giận, chỉ là rút cây trâm hoa mai bằng gỗ trên đầu ta xuống, tùy ý ném ở một chỗ, sau đó cắm cây trâm tinh xảo kia vào búi tóc ta.

Thật ra hành vi hôm nay của hắn ta cũng có thể đoán được vài phần, chỉ là không thể hiểu được, vì vậy ta cầm cây trâm hoa mai ở trên tóc ném xuống đất, ngẩng đầu chống lại ánh mắt ẩn nhẫn của hắn:

“Tống Nghiên Tu, tại sao?”

Tại sao lại phải làm vậy chứ?

Hắn khom lưng nhặt cây trâm đặt lên bàn, mỉm cười: “Nếu Ương Ương không thích, vậy thì ngày mai ta sẽ mua một cây khác.”

“Chỉ cần là ngươi tặng, ta đều không thích.”

Trong chớp mắt yên tĩnh, hắn bỗng nhiên có chút không tự chủ được cúi người ôm lấy ta, đè nén sự giãy giụa của ta, khàn giọng mở miệng bên tai ta:

“Nhưng làm sao đây? Ta rất thích, ta rất thích Ương Ương.”

Hắn là một người lòng dạ khó lường, sự yêu thích bất thình lình như vậy, chỉ khiến ta cảm thấy đáng sợ.

Ta sững sờ, không nói lời nào, hắn lại tham lam muốn hôn ta, khi hơi thở chợt tới gần, ta nghiêng đầu, bên má bị môi của hắn lướt qua, nhất thời cảm thấy ghê tởm.

Cằm bỗng nhiên bị nắm lấy, hắn sát lại gần, “Ương Ương, không phải nàng nói thích ta sao? Nàng nói nàng thích ta——”

Ngay trước khi hắn sắp hôn lên, giọng nói chợt dừng lại, kêu lên một tiếng đau đớn, hắn buông cằm ta ra, cúi đầu nhìn bên hông, sau đó lại không thể tin nhìn về phía ta.

Thẩm Thức Đàn từng tặng ta rất nhiều thứ thú vị, trong đó có một cây chủy thủ mà hắn lấy được trên chiến trường, ta vốn tưởng rằng cả đời ta cũng sẽ không dùng đến thứ này.

M.áu thấm ướt y phục, Tống Nghiên Tu hơi loạng choạng, rút chủy thủ bên hông ném xuống mặt đất, mặc kệ vết thương đang chảy m.áu càng lúc dữ dội, dùng tay nhuốm m.áu hung hăng bóp mặt ta, "Nàng thật sự ghét ta đến như vậy?"

Móng tay đ.âm thủng lòng bàn tay, ta mím môi không đáp, cuối cùng nhìn hắn nhẫn nhịn cơn tức giận bước không vững rời đi, lúc này mới run rẩy ngồi xổm xuống ôm đầu gối khóc nức nở, thật sự rất nhớ Thẩm Thức Đàn.

Mấy ngày sau, hắn không xuất hiện nữa, một đao kia, ta cũng không đ.âm sâu, chỉ là muốn hắn đừng đụng vào ta mà thôi, nhưng trong thành lại truyền tin nhiếp chính vương bị trọng thương, ta không thèm để ý, nằm sấp trên bàn tiếp tục viết thư cho Thẩm Thức Đàn.

Ta muốn hỏi hắn còn bao lâu nữa mới có thể trở về, sau khi suy nghĩ hồi lâu, đặt bút chỉ viết một câu:

Hi vọng bình an trở về.

(Còn tiếp)
 
Hoàng Mai Cốt
Chương 4: Chính văn hoàn


(Đại kết cục)

12

Thời tiết ngày càng lạnh, qua một thời gian nữa sẽ sang đông, cũng sắp đến ngày giỗ của mẫu thân rồi.

Trong thành náo nhiệt bấy lâu bởi vì chuyện Tống Nghiên Tu từ hôn, hiện giờ cũng dần dần yên ắng, đối với chuyện từ hôn, tỷ tỷ không có ầm ĩ hay khóc lóc, người khác nhìn qua vẫn là dáng vẻ cao quý kiều diễm kia, kỳ thật cũng không phải vậy.

Ta đã sớm nhìn ra, từ khi tam vương gia ch.ết, năng lực có thể so sánh với tiên tri của tỷ tỷ gần như đã biến mất, dường như cuối cùng cũng không dự đoán được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai, giống như tỷ ấy cũng không dự đoán được Tống Nghiên Tu sẽ đột nhiên từ hôn.

Ngày hôm sau sau khi từ hôn, tỷ ấy tự mình cưỡi ngựa đi tìm Tống Nghiên Tu, sau khi trở về liền ở trong viện uống rượu cả đêm, nói rất nhiều lời nhảm nhí.

“Nếu không thích ta thì tại sao lại tốt với ta như vậy?”

“Rốt cuộc đã làm sai ở đâu, rõ ràng kiếp trước hắn thích ta như vậy."

“Ta mới là nữ tử tốt nhất, ta mới là nữ tử tốt nhất thế gian này…”

“Tại sao? Tại sao ngay cả khi trùng sinh rồi vẫn đi sai bước? Tại sao?”

Đôi khi ta cũng không nhìn rõ, giữa hai người bọn họ, rốt cuộc có mấy phần thật lòng với nhau, nhưng hai người này, ta đều không thích, một người g.iết Kim Nguyên Bảo, một người đốt viện của ta, như vậy xem ra, quả thật vẫn rất xứng đôi.

Nhưng mà ta vẫn rất hâm mộ tỷ tỷ, lúc còn rất nhỏ, ta đã biết thân phận của mình thấp kém, tất cả mọi người đều xem thường ta và mẫu thân, ở trong phủ thượng thư cùng lắm cũng chỉ là có cơm ăn mà thôi, mà tỷ tỷ thì cái gì cũng có, có phụ thân yêu thương, có sự yêu thích của mọi người, có phu tử dạy, còn có xiêm y váy vóc xinh đẹp.

Khi ta đói bụng vì ăn không đủ no, tỷ tỷ đang ở trong lòng phụ thân làm nũng nói áo choàng bị hỏng, muốn một cái mới. Mùa đông năm đó rất lạnh, ta mặc xiêm y đơn bạc được vá vô số chỗ, nhặt lên chiếc áo choàng thêu đầy hoa hải đường mà tỷ tỷ vứt đi, lúc đến tiệm thuốc mua thuốc cho mẫu thân, gặp được một người bị lớp tuyết dày bao phủ.

Là một nam hài có dung mạo cực kỳ xinh đẹp chói mắt, ước chừng trạc tuổi với tỷ tỷ, cũng đẹp như tỷ tỷ, hắn ngã trong đống tuyết, đôi môi trắng bệch, trên đường phố tuyết rơi dày đặc đầy trời, trống rỗng không một bóng người, ta cất thuốc vào trong ngực, kéo hắn đi rất lâu.

Ta kéo hắn đến một ngôi viện rách nát, cởi áo choàng đắp lên người hắn, vừa dùng tay bọc lấy tay hắn, vừa nói chuyện với hắn, nhưng vô luận ta gọi như thế nào, hắn cũng không có phản ứng, sau đó, hắn rốt cuộc cũng ho khan một tiếng, mở ra nửa mắt, ta kinh hỉ cười cười, dặn dò hắn chờ ta quay lại, ta đi tìm người.

Mặc dù ta cầu xin đại phu thật lâu, nhưng ông ấy vẫn đuổi ta ra ngoài, không ai nguyện ý giúp ta, cũng không có ai nguyện ý giúp hắn, chờ ta trở về, hắn đã không còn thở nữa.

Ta đã khóc trước mặt hắn rất lâu, đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy một sinh mạng tan biến trước mặt mình.

Sau này, ta lại thấy qua rất nhiều lần, có mẫu thân, có Kim Nguyên Bảo…

Ta vẫn luôn không hiểu, tại sao ông trời có thể bất công đến như vậy, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tỷ tỷ muốn, sẽ không có thứ gì tỷ ấy không có được, chỉ cần tỷ tỷ không muốn, sẽ không có ai có thể bức bách tỷ ấy đi làm chuyện tỷ ấy không muốn làm, tỷ ấy sinh ra đã cao quý, có rất nhiều lựa chọn, cho nên có thể tùy ý làm bậy, cái gì cũng phải đạt được tốt nhất.

Thứ gì mới là tốt nhất đây?

Tỷ tỷ từng nói, người tỷ ấy muốn gả nhất định phải là nam tử lợi hại nhất trên đời này.

Trước kia là tam vương gia, hiện tại là Tống Nghiên Tu, nhưng mà chỉ là hai người quyền thế ngập trời mà thôi, mà tam vương gia có khả năng đoạt vị nhất lại thất bại, còn bị tỷ ấy gi.ết, bây giờ chỉ còn lại Tống Nghiên Tu.

Nhưng ta thì không, mong ước cả đời của ta, chỉ là có thể có một người ở bên cạnh mình.

Gần đây Tống Nghiên Tu có vẻ rất bận rộn vì chuyện trên triều đình, không có thời gian làm phiền ta, ta ngược lại vui vẻ thanh nhàn, đồ hắn phái người đưa tới đều bị ta ném ở ngoài viện, một món ta cũng không cần.

Ngày giỗ mẫu thân, ta cùng Tiểu Liên chuẩn bị rất nhiều thứ, sương mù lượn lờ núi xanh, ta quỳ gối trước mộ mẫu thân nói rất nhiều, trước khi xuống núi ta lại chạy quay lại quỳ xuống trịnh trọng nói:

“Mẫu thân, Ương Ương đã có người mình thích, hắn là tiểu tướng quân bảo vệ quốc gia, hi vọng mẫu thân có thể phù hộ hắn bình an trở về.”

Trên đường về nhà, ta gặp phải một nhóm người bịt mặt cầm đao, giống như cảnh tượng ta gặp trong con hẻm nhỏ.

Ta vẫn biết Thẩm Thức Đàn và Tống Nghiên Tu đều có phái người bảo vệ ta, chỉ là những người này thân thủ quá lợi hại, mấy người vây quanh ta lần lượt ngã xuống.

Cảnh tượng âm thanh đao kiếm giao chiến không khỏi làm cho ta nhớ tới giấc mộng kia, giấc mộng ta ch.ết dưới loạn đao, trong lúc hoảng loạn ta liền bị một người kéo mạnh ra, quay đầu lại nhìn lại, là tỷ tỷ.

Không biết tỷ tỷ đã xuất hiện từ khi nào, tỷ ấy mặc một thân hồng y, cầm một thanh trường kiếm, sắc mặt lạnh lùng đứng bên cạnh ta, sau đó, tỷ ấy còn đỡ thay ta một đao, mũi đao xẹt qua sau lưng, m.áu tươi lập tức chảy xuống.

Trong lòng ta nhất thời phức tạp, chỉ nghe tỷ ấy mở miệng đầy m.áu:

“Liễu Ương Ương, không phải ta muốn liều mạng cứu ngươi, ta là người không thích nợ người khác cái gì nhất. G.iết chó của ngươi, khụ khụ, là lỗi của ta,… Rất lâu trước đây, ta từng bị người ta dùng chó hãm hại, hôm đó nhìn thấy chó của ngươi, nhất thời xúc động không phân biệt được năm nào tháng nào, hiện tại, cũng coi như là trả lại cho ngươi, khụ khụ…”

M.áu theo khóe miệng của tỷ tỷ chảy xuống, ta quay đầu nhìn thi thể trải đầy đất, ta biết những người đó cũng không có ý định g.iết ta, chỉ là muốn bắt được ta mà thôi, còn về phần sau khi bắt về có g.iết ta hay không, không ai biết được.

Ngay khi ta vừa đứng lên định đi với bọn họ, có ba mũi tên sắc bén xé không trung vụt đến, lực đạo lớn đến mức suýt nữa thì găm ba người bị trúng tên kia lên thân cây.

Cùng lúc đó, ta nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Người mà Thẩm Thức Đàn ta che chở, là người các ngươi có thể động sao?”

Theo hướng âm thanh, trong sương mù sáng sớm, một thiếu niên mặc cẩm y màu đen đang ngồi trên lưng ngựa, tay cầm cung tên, mặt mày đầy khí phách.

Rất nhanh, những người đó liền ngã xuống toàn bộ, Thẩm Thức Đàn xoay người xuống ngựa, đi về phía ta.

Tầm mắt có chút mơ hồ, ta nhấc váy chạy về phía hắn, mang theo chút hơi lạnh trực tiếp nhào vào lòng hắn, hắn ôm chặt ta, giống như đang ôm một kiện trân bảo vừa mới tìm lại được.

Hắn nói: “Ương Ương, ta về rồi.”

Khi được hắn ôm lên đặt trên lưng ngựa để trở về, ta đã nhìn thấy Tống Nghiên Tu thong thả đến muộn ở ngoài rừng rậm.

13

Trên lưng tỷ tỷ để lại một vết thương rất dài, ta từng đi thăm tỷ ấy một lần, khi đó tỷ ấy nằm trên giường, yếu ớt mở miệng:

“Liễu Ương Ương, ngươi muốn biết chuyện kiếp trước không?”

"Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ bệnh đến hồ đồ rồi sao? Con người làm sao có thể nhớ rõ chuyện kiếp trước?”

“Nếu ta nhớ rõ thì sao? Ngươi muốn biết chuyện giữa ngươi và… Tống Nghiên Tu kiếp trước không?”

“Ta không muốn biết, ta chỉ muốn sống tốt kiếp này.”

“Thôi, không biết cũng tốt, nhớ lại mới càng đau khổ.”

“Tỷ tỷ, tỷ cứu ta một mạng, ta sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ, nhưng chuyện tỷ g.iết Kim Nguyên Bảo, ta cũng sẽ vĩnh viễn không quên.”

Hiện giờ Tống Nghiên Tu quyền cao chức trọng, nắm giữ triều chính, đồng thời cũng có rất nhiều kẻ thù, người muốn hắn c.hết nhiều đến không đếm xuể, nếu như không phải Thẩm Thức Đàn kịp thời xuất hiện, vậy thì ta sẽ là người đầu tiên c.hết vì hắn.

Chuyện của hắn đã không còn liên quan đến ta, ta cũng không muốn tiếp tục liên quan đến hắn thêm chút nào, lúc trước cứu hắn ở chùa miếu, ta quả thật hối hận, nhưng nếu có thể làm lại một lần nữa, ta vẫn sẽ cứu, vô luận người nằm ở trên vũng m.áu là ai, ta đều sẽ cứu.

Hôm đó, hắn cũng đến thăm tỷ tỷ, ta không muốn nhìn thấy hắn, liền trốn ở sau bình phong, hắn mang theo một cái áo choàng thêu đầy hoa hải đường cũ nát.

Tỷ tỷ hỏi: “Đây là?”

“Có lẽ ngươi sớm đã quên, năm đó ngươi kéo một nam hài giữa trời tuyết rơi dày đặc vào trong một cái viện rách nát, cầu xin hắn không được c.hết, à… bây giờ, vật về nguyên chủ.”

Tuyết rơi dày đặc, áo choàng, cứu người, khoé môi ta cong lên, nghe thấy tỷ tỷ nhẹ nhàng cười ra tiếng: “Tống Nghiên Tu, thật ra ngay từ đầu ngươi và nàng đã chắc chắn không thể ở bên nhau, đồ đặt ở đó đi, nếu đã từ hôn, sau này cũng không cần gặp lại.”

Thì ra người mà ta cho rằng đã c.hết, là Tống Nghiên Tu, nhưng mà hắn xấu xa như vậy, ta sẽ không nói cho hắn biết sự thật đâu.

Ngày tuyết đầu mùa rơi, vừa đúng vào sinh thần của ta, Thẩm Thức Đàn tới chỗ ta, cầm lấy chữ ta viết nhìn đi nhìn lại, ta có chút xấu hổ, dùng đĩa bánh ngọt ngăn trở: “Không được nhìn nữa, nhìn lâu sẽ thấy không đẹp.”

Hắn cao giọng cười nói: “Chữ của Ương Ương giống như Ương Ương vậy, quyên tú thanh lệ, khiến cho người ta nhịn không được mà ngắm nghía.”

Ta kinh ngạc, sao có mấy tháng không gặp, hắn đã biến thành như vậy rồi? Nhưng mà cũng may, hắn trở về rồi.

Ngày bị ám sát, khi ta nhào vào lòng hắn, nghe thấy hắn r3n rỉ một tiếng, sau đó mới biết trên người hắn có vết thương, trước ngực trúng ba vết đao c.hém trí mạng, nhưng hắn thật sự đã chịu đựng qua bảy ngày sốt cao, sống sót, trở về gặp ta.

Tuyết ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, hoa mai trong sân cũng nở rộ, ta chạy ra ngoài bẻ cành mai, Thẩm Thức Đàn khoác áo choàng lên người ta, cẩn thận giúp ta buộc lại, nắm tay ta ra cửa, hắn nói muốn dẫn ta đi tửu lâu ăn cơm.

Ta một tay nắm cành mai, một tay nắm ngón tay Thẩm Thức Đàn, trên đường phố tuyết rơi tán loạn, gặp được Tống Nghiên Tu cũng không mang theo ô.

Kỳ thật, kể từ ngày hôm đó, hắn gần như không tới tìm ta nữa.

Trên tóc ba người chúng ta đều bị tuyết phủ lên, Tống Nghiên Tu khó chịu ho khan vài tiếng, hắn hỏi ta có thể nói chuyện riêng với hắn hay không, ta theo bản năng nắm chặt ngón tay Thẩm Thức Đàn, lui về phía sau hắn.

Khuôn mặt vốn tái nhợt của Tống Nghiên Tu dường như càng thêm trắng đi vài phần, cười khổ nói: “Ương Ương, ta sẽ không làm hại nàng.”

Thật ra, sau một khoảng thời gian dài, ta mới hiểu được, lúc trước vốn dĩ không phải ta rất thích hắn, mà là lúc đó gặp phải một người đối xử khác với ta sau nhiều năm cô đơn, ta cấp bách muốn có một người đến quan tâm ta, thích ta.

Có lẽ ta có phần thích hắn, nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở đây thôi.

Tống Nghiên Tu hỏi: “Ương Ương, nếu như làm lại lần nữa, ta chưa từng làm nàng tổn thương, cũng thích nàng, nàng…. sẽ thích ta chứ?”

“Tống Nghiên Tu, đã xảy ra chính là đã xảy ra, cho dù có cơ hội làm lại, ngươi làm sao có thể đảm bảo sẽ không làm ta tổn thương, thích ta?”

Huống hồ trên đời này làm sao có thể có cơ hội trở lại, như vậy nào có công bằng với những người vô tội ngoài kia?

Trên bàn ăn, rượu mạnh uống vào cổ họng, ta bị sặc đến ho khan, hai má không ngừng nóng lên, chắc hẳn đã đỏ bừng một mảng, Thẩm Thức Đàn rót nước cho ta, để ta uống từ từ.

Ta nhìn hắn, chớp mắt mấy cái, luôn cảm thấy sau khi hắn trở về từ chiến trường, hình như đã thay đổi rất nhiều, nhưng nhìn kỹ, lại cảm thấy chỗ nào cũng không thay đổi.

Rõ ràng mấy tháng trước vẫn là một người không dám nhìn ta lâu, động một chút liền đỏ mặt, hiện giờ lại có thể nhìn chằm chằm ta không chớp mắt, đôi mắt kia ngược lại giấu đi không ít thâm tình.

Nhớ lần đầu gặp hắn, dáng vẻ hắn thúc ngựa từ cửa thành ngược lại với ánh sáng phảng phất như mới hôm qua, ta gối đầu cánh tay nghiêng mặt nhìn hắn, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.

“Thẩm Thức Đàn, ta cảm thấy hình như chàng đã thay đổi.”

“Ương Ương nói xem, ta thay đổi chỗ nào?”

“Không biết, chính là cảm thấy không giống nữa.”

“Có lẽ là trở nên... càng thích Ương Ương hơn rồi.”

Khi mùi rượu tỏa ra tứ phía, ta nâng đầu choáng váng, ngửa mặt hôn lên sườn mặt hắn một cái, sau đó nhìn thấy rượu trong tay hắn hơi tràn ra một chút, hai má dần dần đỏ ửng lên.

Ồ, hình như cũng không thay đổi.

14

Ta và Thẩm Thức Đàn thành hôn vào mùa xuân, giá y trên người là mẫu thân thêu khi còn sống, Tiểu Liên bắt đầu khóc từ khi ta bước ra ngoài, khóc mãi đến phủ tướng quân, bị nha hoàn khác kéo đi dỗ dành hồi lâu.

Sau đó ta từng hỏi Tiểu Liên, ngày ta xuất giá, sao nàng lại đau lòng như vậy, cũng không phải là ta bỏ rơi nàng.

Nàng nói: “Nô tỳ không nhịn được, tiểu thư khổ nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng không cần khổ nữa, nô tỳ khóc vì vui mừng.”

Ta c.hết lặng.

Rất lâu rất lâu trước đây ta cũng từng tưởng tượng được phu quân tương lai của mình sẽ trông như thế nào, nhưng tưởng tượng thế nào cũng không cực kỳ động tâm như khi Thẩm Thức Đàn mở khăn trùm đầu màu đỏ ra.

Gương mặt tuấn tú dưới bộ hồng y làm nổi bật lên vẻ thanh nhã của hắn, hắn cười tít mắt: “Ương Ương, sau này nàng chính là thê tử của ta.”

Thê tử...

Ta kéo ống tay áo hắn, gọi hắn: “Phu quân.”

Ta đột nhiên nhớ tới giấc mộng đó, giấc mộng gả cho Tống Nghiên Tu, hôm nay nhớ lại cảnh tượng trong mộng, đã không nhớ rõ lắm, vô luận nghĩ đi nghĩ lại như thế nào, khi khăn trùm đầu được mở ra, người trước mắt xuất hiện đều là mặt Thẩm Thức Đàn.

Sau khi quả nhãn, hạt sen, táo đỏ bị quét rơi xuống, hắn ôm ta lên trên giường, trong nháy mắt giá y đã được cởi ra, rèm đỏ lay động, nến đỏ bập bùng, hơi thở quấn quýt lấy nhau, ta nghe thấy hắn nói:

“Ương Ương, cuối cùng ta cũng cưới được nàng.”

Ba tháng sau khi ta gả cho Thẩm Thức Đàn, An vương được Tống Nghiên Tu nâng đỡ lên ngôi vị hoàng đế, tỷ tỷ vào cung trở thành hoàng quý phi, Tống Nghiên Tu vẫn là nhiếp chính vương quyền thế ngập trời kia.

Lúc đó Thẩm Thức Đàn đang dẫn ta đi du ngoạn, dưới sự dốc lòng dạy dỗ của hắn, ta học được cưỡi ngựa, còn học bắn tên, hắn hỏi ta có muốn nuôi một con cún nữa hay không, ta lắc đầu cự tuyệt.

Ta đã nghiên cứu ra rất nhiều bánh ngọt mới, mỗi lần đưa cho hắn nếm thử, hắn luôn ngậm ngón tay ta, sau đó nói: “Thật ngọt ngào.”

Cho đến một lần, ta vô tình nghe thấy hắn khoe khoang trước mặt một đám tướng sĩ:

“Thê tử của ta có thể làm ra những chiếc bánh ngọt ngọt ngào nhất trên đời này!”

Sau khi gả cho Thẩm Thức Đàn, ta mới phát hiện trên người hắn có rất nhiều vết sẹo, nhất là ba vết đao trước ngực, mặc dù hiện giờ đã khỏi hẳn, nhưng vẫn rất đáng sợ.

Hắn từng che mắt ta, thấp giọng nói: “Ương Ương, đừng nhìn.”

Ta rất đau lòng, gỡ tay hắn ra, nghiêm túc nhìn hắn: “Thẩm Thức Đàn, ta không yếu ớt như chàng tưởng tượng, ta không hề sợ, nhiều vết thương như vậy, sẽ đau biết bao nhiêu!”

“Không đau chút nào.”

“Thẩm Thức Đàn, đ.ánh thắng trận có phải rất khó hay không?”

“Ừm… So với đ.ánh thắng trận thì cưới được Ương Ương càng khó hơn.”

Ta phát hiện miệng hắn càng ngày càng ngọt, chắc chắn không phải do ăn bánh ngọt ta làm, ép hỏi một hồi, mới biết là do đại tẩu hắn dạy.

Đại ca của Thẩm Thức Đàn, Thẩm đại tướng quân, căn bản cũng không hung thần ác sát như lời đồn, rõ ràng thanh tú văn nhã giống như Thẩm Thức Đàn, cũng không biết tại sao tin đồn thành ra như vậy.

Đại tẩu của Thẩm Thức Đàn là một nữ tử rất xinh đẹp dịu dàng, sau này ta nghe được rất nhiều chuyện của Thẩm Thức Đàn từ chỗ của nàng.

Chẳng hạn như khi đó hắn mang khăn tay ta đưa cho hắn trở về, thật cẩn thận đặt ở trước ngực, cứ như vậy qua tận mấy năm, lúc luyện võ thường xuyên khoe khoang với người khác rằng cô nương hắn thích tặng khăn cho hắn, lén luyện tập rất lâu để khắc ra trâm hoa mai, trồng cây mai đầy trong sân phủ tướng quân.

Một năm sau, ta có một nữ nhi, ngày sinh hôm đó, Thẩm Thức Đàn ôm hài tử với vẻ mặt luống cuống, ngồi xổm bên cạnh ta khóc cùng hài tử. Buổi tối hôm đó, ta có một cơn ác mộng, ta mơ thấy Thẩm Thức Đàn c.hết trên chiến trường, khăn tay trong ngực bị m.áu thấm ướt, mà hắn giống như được giải thoát ngơ ngẩn nói: “Ương Ương, ta đến tìm nàng đây.”

Sau khi bị dọa tỉnh, ta khóc rất lâu, Thẩm Thức Đàn ôm chặt lấy ta, hai tay khẽ run rẩy: “Ương Ương, mộng là giả, chúng ta đều sẽ sống tốt.”

Ba năm sau, tỷ tỷ ở hoàng cung cũng mang thai, nhưng không giữ được, chung quy vẫn là bị hại, tỷ tỷ mất đi hài tử tự mình xin đi chùa tụng kinh niệm Phật, không hồi cung nữa.

Năm năm sau, vị nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã kia trúng độc mà c.hết, lúc c.hết trong tay nắm chặt một cây trâm hoa mai.

Lại là một năm hoa mai nở rộ, Thẩm Thức Đàn hái một đóa hoa mai đặt lên mái tóc ta, gió thổi tuyết rơi, hắn ném chiếc ô giấy dầu xuống, dắt ta tản bộ trong tuyết dày, nhẹ giọng mở miệng: “Ương Ương, chúng ta tiếp tục đi là có thể đi đến bạc đầu rồi.”

CHÍNH VĂN HOÀN.
 
Hoàng Mai Cốt
Chương 5: Toàn văn hoàn


(Phiên ngoại: Tống Nghiên Tu)

Đại sư nói, ta và Ương Ương nhất định không phải là người cùng chung một con đường, cho dù làm lại cũng vô dụng, ta không tin, cả đời này của ta đều là cưỡng cầu mới có được, nàng, ta cũng muốn lấy được.

Thúc ép trùng sinh bắt buộc phải trả giá, phải từ bỏ các kiếp luân hồi mới có thể có cơ hội trùng sinh một lần. Nhưng ta vốn không được mang theo trí nhớ mà trùng sinh, đại sư nói như vậy không công bằng với Ương Ương.

Ta không quan tâm, chỉ cần có thể làm lại, ta nhất định sẽ không lặp lại vết xe đổ, nhưng ta thật sự không ngờ tới, Liễu Vân Đường cũng trùng sinh, càng không ngờ là, trước khi ta nhớ ra hết thảy, nàng ta lại đáp lại tình cảm của ta.

Sau này ta mới hiểu, từ khi Liễu Vân Đường bắt đầu trùng sinh, ta đã không có khả năng ở bên Ương Ương rồi.

Ta từng mãi cố chấp với chủ nhân của chiếc áo choàng kia nhiều năm, sớm đã không phân biệt được đó là thích hay là chấp niệm, nhưng khi đó lại cảm thấy, chỉ có nữ tử như Liễu Vân Đường mới xứng đôi với ta, Liễu Ương Ương quá yếu đuối, giống như một con thỏ nhỏ.

Nhưng sau khi con thỏ này rời đi, ta như mất đi tất cả, cũng không bao giờ bắt lại được nữa.

Khi nàng cầm dao đ.âm vào thân thể ta không chút lưu tình, lòng tràn đầy vui mừng nhào vào lòng Thẩm Thức Đàn, ta liền biết ta nên buông tay, cây trâm hoa mai kia, chung quy vẫn không thể tặng đi.

Nghe nói Ương Ương sinh hạ một nữ nhi, ta nghĩ, nếu như khi đó Ương Ương không c.hết, chúng ta có phải cũng sẽ có một nữ nhi đáng yêu hay không, nhưng không hề có nếu như, Ương Ương đã c.hết rồi, c.hết dưới loạn đao, c.hết trong trận mưa xuân kia.

Chỉ cần vừa nghĩ tới cô nương trong lòng kia của ta đã c.hết, nữ nhi còn chưa ra đời của ta cũng đã c.hết, liền đau đến nỗi cả đêm ngủ không được, khi đó, ta không biết phải làm thế nào mới có thể tiếp tục sống tiếp.

Bây giờ, cũng vậy.

Vậy nên, chén rượu độc đó, là ta tự mình uống.

Lúc độc phát tác rất đau, cảm giác nơi nào cũng đang chảy m.áu, tầm mắt bị một lớp màu m.áu che khuất, ta run rẩy lấy ra cây trâm từ trong ngực, trong lúc hoảng loạn, ta nhớ lại kí ức rất lâu trước đây, có lẽ đó đã là chuyện của kiếp trước.

Ta bị trọng thương trở về, nàng chăm sóc cho ta không kể ngày đêm, còn lén khóc khi ta không mở mắt, thực ra ta đều nghe thấy, lúc đó nàng đã thích ta rồi.

Sau đó, có một lần ta cứu được một tiểu hài trên đường, sau khi trở về trong lòng liền động, nói với nàng muốn có một nữ nhi, một nữ nhi đáng yêu giống như nàng, khi đó ta thấy đôi mắt của nàng lộ ra vẻ hạnh phúc, ta cũng hạnh phúc giống như nàng.

Nhưng ngày ta biết được nàng mang thai, cũng là ngày nàng c.hết. Bị nhốt lại mấy ngày, nàng nhất định đã rất sợ hãi, nhất định đã khóc rất lâu, nàng sợ đau như vậy, trên người lại có nhiều vết thương như vậy.

Ta ôm nàng không biết nên làm gì, chẳng có ai có thể cứu được nàng, chẳng có ai có thể làm cho Ương Ương của ta trở về nữa.

Ta vẫn luôn không muốn thừa nhận một chuyện, thật ra từ khi nàng vừa mừng rỡ vừa bối rối mở miệng gọi ta là phu quân, ta cũng đã dần dần thích nàng.

M.áu tươi không ngừng chảy dọc theo miệng ta xuống, không có một khắc dừng lại, ta nghe thấy thanh âm hoảng loạn, cảm thấy mình sắp c.hết rồi, bằng không làm sao có thể nhìn thấy Ương Ương đang cười với ta đây?

Dường như nàng đang vẫy tay với ta, nàng đang gọi ta: “Nghiên Tu, Nghiên Tu…”

Nghiên Tu.

Nàng hỏi ta tên là gì, ta nói ta tên là Nghiêm Tu, kỳ thật không phải là muốn lừa gạt nàng, chỉ là ta mơ hồ cảm thấy ở sâu trong đầu mình có một giọng nói rất giống nàng thích gọi ta là Nghiên Tu, cho nên chỉ nói hai chữ “Nghiên Tu”.

Nhưng ta không nghĩ tới nàng lại nhầm tên ta là Nghiêm Tu, về sau ta cũng phóng lao theo lao, không có giải thích, vậy nên… liền bỏ lỡ nàng.

Giữa ta và nàng, giống như bánh hoa lê rơi xuống vỡ nát ngày đó, mãi mãi sẽ không trở lại như cũ nữa.

(TOÀN VĂN HOÀN)
 
Back
Top Bottom