Ngôn Tình Hoàng Hậu Tô Đình

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Hậu Tô Đình
Chương 80: Chương 80


Ngồi trên kệu rời khỏi Phượng Từ Cung, Tô Đình không đi đến chỗ ở của tứ hoàng tử vừa mới sinh ra cách đây vài ngày mà là đi từ cung của đại hoàng tử trước tiên.
Sau khi kiệu ngừng lại nàng liền đi vào trong, Mẫu thân của đại hoàng tử là Mai phi, khuôn mặt nàng ta đầy bất an đứng trước cổng điện bên cạnh là đại hoàng tử đã gần hai tuổi được nhũ mẫu bế trên tay.
Khi thấy Tô Đình đi vào hai người liền nhanh chóng hành lễ.
“Đứng dậy đi” Tô Đình lạnh nhạt nói sau đó đi lại nhìn đại hoàng tử: “Đây là đại hoàng tử sao, đúng là đáng yêu.”
Đại hoàng tử nằm trong tay nhũ mẫu hai mắt to tròn nhìn chằm chằm Tô Đình, nhìn thấy cô đưa tay v**t v* má thì liền mím môi bật khóc.
Tô Đình thấy vậy liền thở dài rồi bỏ tay xuống: “Hình như đứa nhỏ không thích ta rồi.”
“Tiểu Thúy đưa chút quà cho đứa nhỏ để tạ lỗi đi.”
Mai phi nghe vậy liền vội vàng xua tay: “Tỷ tỷ muội không dám nhận, chắc đứa nhỏ đang đói bụng mới khóc như vậy không cần phải xin lỗi đau ạ.”
Tô Đình lắc đầu: “Không sao, muội cứ nhận đi xem như thể hiện sự yêu thích của ta đến đứa nhỏ.”
“Vậy muội cung kính không bằng tuân mệnh mà nhận lấy ạ.” Mai phi cuối cùng cũng miễn cưỡng gật đầu, tuy ngoài mặt là vậy nhưng trong lòng lại thở phào một hơi, nàng ta cảm thấy may mắn không thôi, nếu như hoàng hậu đã nói vậy thì chắc chắn sẽ không nhận lấy nhi tử của nàng làm con thừa tự.
“Vậy ta đi trước, trời lạnh muội cùng đại hoàng tử mau chóng vào trong đi.” Tô Đình gật đầu rồi xoay người rời đi.
Nàng tiếp tục đến cung của nhị hoàng tử cùng tam hoàng tử.

Cùng một cách thức nhưng mỗi lần nàng đến gần đứa nhỏ đều khóc nức lên khiến nhũ mẫu cùng mẫu thân bọn chúng đau lòng không thôi.
Tô Đình dùng quà để tạ lỗi rồi rời đi.

Cuối cùng nàng đến cung của tứ hoàng tử, đứa nhỏ này chỉ vừa sinh ra được vài ngày mà thôi bởi vì thân phận mẫu thân thấp kém mà không được người khác để mắt đến, hoàng thượng cũng chẳng máy quan tâm, đứa nhỏ sinh ra trong âm thầm, lớn lên trong âm thầm.
“Hoàng hậu giá đáo.” Thái giám đi bên người nàng hô lớn.
Nhũ mẫu từ trong phòng nghe tiếng nhanh chóng chạy ra: “Hoàng hậu thiên tuế, thiên thiên tếu.”
“Đứng lên đi, dẫn ta vào trong.” Tô Đình gật đầu rồi đi vào, nàng biết tại sao Lương quý nhân không ra ngoài đón nàng nên cũng không trách phạt.
Người vừa mới sinh xong phải ở cử trong phòng tránh tiếp xúc với không khí bên ngoài, đứa nhỏ cũng vậy, chỉ vừa mới sinh nên cần được ủ ấm kỹ lưỡng nếu không dễ mặc phong hàn.
“Thần thiếp bái kiến hoàng hậu.” Lương quý nhân yếu ớt nằm trên giường, nhin thấy Tô Đình bước vào liền nhanh chóng nói, giọng nói khàn khàn đầy mệt mỏi.

Bởi vì thân phận thấp kém mà không có mấy người hầu hạ, thái y cũng chẳng quan tâm, dù có mời thì cũng chỉ khám qua loa, nên tình trạng sức khỏe của lương quý nhân cực kỳ kém.
“Tiểu Thúy mau chóng gọi thái y đến đây.” Tô Đình cau mày sau đó nói với nô tì của mình.
Lương quý nhân nghe vậy hai mắt liền đỏ, nước mắt nhanh chóng rơi xuống: “Đa tạ hoàng hậu.”
Tô Đình thở dài nói: “Muội cùng ta còn so đo sao.”
“Muội… Muội cứ tưởng tỷ sẽ không tha thứ cho muội… Xin lỗi, xin lỗi.” Lương quý nhân vừa khóc vừa nói.

Tô Đình nhanh chóng lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng ta rồi nhỏ giọng thì thầm:
“Ta là người phải xin lỗi muội, chắc muội cũng nghe tin rồi.”
“Ta muốn nhận nuôi một đứa nhỏ, mà những đứa nhỏ khác đều không thích ta chỉ còn đứa nhỏ này thôi.”
“Ta bắt muội phải rời xa hài nhi của mình rồi.”
Lương quý nhân nghe vậy liền lắc đầu: “Không, không sao cả.

Nó có thể được tỷ tỷ nhận làm hài tử là phúc nhiều đời của nó.”
“Muội đừng lo ta sẽ chăm sóc cho nó thật tốt.

Cảm ơn muội.” Tô Đình đáy mắt thoáng lóe lên chút áy náy nhưng sau đó đưa khăn tay cho nàng ta còn nàng thì đi lại nhìn đứa nhỏ bên trong nôi đang được nhủ mẫu đung đưa.
Lương quý nhân cầm chặt khăn tay ánh mắt dõi theo nàng, sau đó gật đầu với nhũ mẫu để bà ấy tránh ra một bên.
Tô Đình nhìn đứa bé sau đó ôm vào lòng, động tác cực kỳ dịu dàng mà ôm đứa nhỏ rồi thì thầm: “Sau này con sẽ là hài nhi của ta.”
“Nhũ mẫu đem thêm khăn đến đây ta sẽ đưa đứa nhỏ về cung.”
“Nô tì đi lấy liền ạ.” Nhũ mẫu đáp lời rồi nhanh chóng rời đi lấy khăn.

Không khí mùa xuân hơi se lạnh đứa nhỏ ra ngoài chắc chắn không tốt, nên chùm thật nhiều khăn để ủ ấm tránh bị gió thổi vào.
“Tỷ tỷ.” Lương quý nhân khẽ gọi: “Muôi luôn là người mang ơn.”
“Không, là ta liên lụy đến các muội.” Tô đình lắc đầu, nàng không nhìn nàng ta mà nhìn đứa nhỏ trong lòng mình.

Một khi mọi thứ kết thúc nàng sẽ đền đáp lại ơn nghĩa này.

“Khởi bẩm hoàng hậu khăn đây ạ.” Nhũ mẫu cahy5 vào đưa thêm khăn cho nàng.

Nàng cẩn thận choàng khăn xung quanh đứa nhỏ sau đó xoay người bước ra ngoài: “Muội dưỡng sức cho khỏe, ta sẽ gọi thái y đến chăm sóc muội.”
“Cảm tạ tỷ tỷ đã quan tâm.” Lương quý nhân nhìn Tô Đình biến mất bên ngoài cửa, hai mắt lặng lẽ rơi xuống những giọt nước mắt nhưng khuôn mặt lại tươi cười.
Nhũ mẫu bên cạnh thấy vậy liền hoài nghi gọi: “Chủ tử, ngài làm sao vậy?”
“Không sao, chỉ là ta vừa vui mừng vừa thương tâm mà thôi.” Lương quý nhân nắm chặt khăn tay rồi lắc đầu.
Nhũ mẫu nghe vậy thì khó hiểu, bà không biết tại sao chủi tử có cảm xúc đối lập như vậy, nhưng tiểu chủ tử đã bị hoàng hậu ẩm đi mất thì chắc chắn chủ tử sẽ cảm thấy cực kỳ thương tầm rồi, dù sao cũng là máu mủ của mình.
“Được rồi bà ra ngoài đi, ta muốn nghĩ ngơi.” Lương quý phi không tiếp tục nói mà nằn xuống giường.

Nhũ mẫu nghe vậy liền cáo lui rồi đi ra ngoài cửa đóng cửa lại.
Tô Đình cứ như vậy mà ôm tứ hoàng tử ngồi lên kiệu mà trở về cung của mình trước bao nhiêu ánh mắt dò xét của thái dám cùng cung nữ xung quanh..
 
Hoàng Hậu Tô Đình
Chương 81: Chương 81


Bên trong Phượng Từ Cung nhóm nô tì đang lu bù với tiểu chủ nhân vừa mới đón về cung, tứ hoàng tử chỉ vừa mới sinh ra chưa được vài tháng tuổi, là một hoàng tử không được sủng ái, hoàng thượng còn chẳng để tâm đến một quý nhân sinh hạ hoàng tử vì vậy đến hiện tại hài tử còn chưa có tên tự cho mình.
Bởi vì chưa có ý thức nên khi được ôm rời xa mẫu thân cũng chẳng ý thức được gì, sau khi ngủ dậy liền òa khóc mà đòi ăn, nhóm nô tì xung quanh liền nhanh chóng đi chuẩn bị, nhũ mẫu cũng được mời đến mà giúp hài tử ăn no, Tô Đình ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm sinh mạng yếu ớt này.
Nhìn khuôn mặt bé con đang không ngừng hút mạnh liền khẽ nở nụ cười, tuy đứa nhỏ không phải hài tử do nàng sinh ra nhưng một khi đã nhận nuôi nó thì nàng sẽ đem hết mọi thứ có thể để nuôi dậy nó trở thành người tài giỏi.
Sau khi nhũ mẫu cho tứ hoàng tử ăn xong liền đưa lại cho Tô Đình, nàng ôm đứa nhỏ vào lòng dịu dàng đung đưa:
“Sau này ta gọi con là A Nhĩ nhé, tên của con phải để tên hôn đãn kia đặt nếu không con sẽ không được thừa nhận.”
A Nhĩ sau khi uống sữa no liền nắc cục một cái nghe nàng lẫm bẫm bên tai mình thì ngước đôi mắt to tròn nhìn nàng, trong ánh mắt ngây thơ tràn ngập sự hiếu kỳ, sau khi được nàng đung đưa nhẹ nhàng hai mắt liền mơ màng từ từ chìm vào giấc ngủ say.

“Ngài ấy thật đáng yêu.” Tiểu Thúy đứng bên cạnh không khỏi cảm thán.
“Sau này mọi vật dụng cùng thức ăn của hoàng tử đều phải được kiểm tra cẩn thận, tiểu Thúy ta giao trách nhiệm này cho muội.” Tô Đình hai mắt đầy dịu dàng nhìn đứa nhỏ trong lòng rồi nói, tuy chỉ là con nuôi nhưng với danh nghĩa con của hoàng hậu thì những kẻ có tâm chắc chắn không để yên, nàng không muốn xảy ra bất kỳ sơ sót nào.
“Vâng nô tì đã rõ, chắc chắn mọi thứ đều sẽ qua tay của nô tì.” Tiểu Thúy rõ ràng vì vậy nhanh chóng đáp lại.
Tô Đình nghe vậy liền an tâm, nàng nhẹ nhàng ôm A Nhĩ đi đến bên khung gỗ giống như giường được chặn lại các góc nhằm ngăn chặn đứa nhỏ rớt khỏi giường, nàng nhẹ nhàng để đứa nhỏ vào trong rồi đắp mềm lên.
“Hoàng thượng giá đáo.” Giọng nói lanh lãnh của thái giám vang lên, Tô Đình cau mày nhìn đứa nhỏ trong trên giường sợ đứa nhỏ tỉnh giấc, may mắn đứa nhỏ ngủ rất sâu không vì giọng nói lớn kia mà giật mình.
Hoàng Tiêu Hiên từ bên ngoài đi vào nhìn Tô Đình khuôn mặt dịu dàng nhìn đứa nhỏ vừa sinh ra không lâu đang nằm trên giường có bốn cạnh che chắn liền không khỏi sững người, hắn ngơ ngác nhìn nàng sau đó khuôn mặt cũng trở nên mềm mại hơn.

Đúng vậy sao hắn có thể quên được người con gái này từng rất dịu dàng đáng yêu ra sao, lòng nàng mềm mại như thế nào, có lẽ đi đến bước đường hiện tại đều là do hắn nhưng cũng không phải, chỉ là hắn cảm thấy lòng tự tôn của mình đã bị người khác chà đạm, tham vọng của hắn không muốn chỉ dừng lại ở cái ngôi hoàn thượng của một nước này, mà trên hết còn hài tử của hai người sẽ mãi mãi chẳng thể chào đời.
“Nàng đã nghĩ tên cho hài tử chưa.

Trầm quốc sự bận rộn nên khi tứ hoàng tử ra đời còn chưa kịp ban tên.” Hoàng Tiêu Hiên đi lại gần nàng nhỏ giọng nói.

“Thần thiếp vẫn chưa lấy tên cho hài tử.

Chỉ lấy nhũ danh là A Nhĩ.” Tô Đình không dời mắt nhìn hắn mà vẫn nhìn chăm chăm đứa nhỏ trên giường, hiện tại trong mắt nàng đứa nhỏ này chính là tất cả.
“Vậy ta sẽ ban tên.” Hoàng Tiêu Hiên nghe vậy liền gật đầu, hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói: “Vậy kêu Hoàng Chân đi.”
“Hoàng Chân cảm tạ hoàng thượng ban tên.” Tô Đình xoay người quỳ xuống khấu đầu, hiện tại nàng chính là mẫu thân của tứ hoàng tử vì vậy nàng sẽ là người cảm tạ hoàng thượng ban tên.
“Nàng mau đứng dậy.” Hoàng Tiêu Hiên bị hành động của nàng làm cho kinh ngạc, hắn không biết bao lâu rồi nàng mới hiền dịu thế này mà dập đầu trước hắn, hiện tại chỉ bởi thằng nhóc con này mà nàng lại quỳ tạ ân thế này.
Tô Đình nghe vậy liền đứng dậy sau đó tiếp tục nhìn đứa nhỏ đang ngủ say, Hoàng Tiêu Hiên thấy vậy cũng không định ở lại lâu, sau khi nghe báo cáo từ Phạm Thiên hắn liền không nhịn được mà lại đây xem thế nào.

Từ trước hắn đã biết nàng rất muốn có một đứa nhỏ, nhưng đứa con đầu lòng của hai người đã mất từ đó về sau hai người chẳng thể nào có thể có thêm một đứa nhỏ nào nữa, vết thương mà nàng gánh chịu thật sự quá nặng làm cho khả năng làm mẫu thân của nàng hoàn toàn biến mất.
Nhưng những việc này ngoại trừ hắn cùng tiên vương thì không còn bất kỳ ai biết nữa, lão thái y khám cho nàng của năm đó đã mất, hiện tại người còn nhớ đến bí mật ấy chỉ có một mình hắn mà thôi.

Nàng từng là một người có tính cách hiền lành đến cỡ nào hắn đều biết hết vì vậy nếu như nàng biết được chuyện này thì sẽ suy sụp cùng tự trách đến bao nhiêu, có lẽ hắn đã từng rất trân trọng nàng mong muốn nàng không bị bất kỳ tổn thương nào.
Nhưng đứng trước quyền lực cái tình cảm của thời non trẻ ấy đã không còn lưu giữ chút cảm xúc tiếc thương nào nữa rồi, hiện tại hắn chỉ còn saot1 lại chút tôn trọng cuối cùng đối với nàng mà thôi..
 
Hoàng Hậu Tô Đình
Chương 82: Chương 82


Phương Từ Cung kể từ ngày đón tiểu chuẩn nhân về lại không có gì thay đổi thậm chí nó càng trở nên im ắng, hoàng hậu cũng chẳng quan tâm đến những chuyện xảy ra trong hậu cung mà ngày ngày ôm đứa nhỏ mình nhận nuôi vui vẻ chăm sóc.
Nhóm phi tần bởi vì chuyện này mà nhao nhao đưa quà chúc mừng, rõ ràng chỉ là một vị hoàng tử do quý nhân sinh ra nhưng khi đổi người nuôi lại cao quý hơn hẳn.
Nhưng những người khác nghĩ thế nào Tô Đình hoàn toàn không quan tâm.

Tâm nàng như tro tàn, mưu lớn nghiệp lớn nàng chưa từng nghĩ đến, đời người như một trò hề rõ ràng trăm cay ngàn đứng từ bỏ ước mơ để đổi lấy sự bạc tình của đế vương.
Tô Đình biết giờ oán trách thì như thế nào không thể thay đổi, gia tộc nàng một đời trung thanh với đế vương cuối cùng đổi lại là sự lạnh nhạt.
Ôm đứa nhỏ trong lòng nàng cảm thấy lòng mình ấm áp hơn hẳn.

Kể từ hôm Hoàng Tiêu Hiên đến ban tên thì chưa từng đến đây lần nào nữa Phạm Thiên báo rằng biên cương đang gặp chiến sự.
Tướng quân Tô Quan vừa qua đời biên cương liền rơi vào hiểm cảnh, những nước lâm le đóng quân ở biên cảnh sau khi hay tin liền không chờ đợi được mà tiến công, bốn phía vây Thành An Kỳ rơi vào dầu sôi lửa bỏng dân chúng lầm than.
Thành An Kỳ chính là cổng biên giới của nước Minh Hòa một khi thành mất thì cả nước liền khó giữ.

Hoàng Tiêu Hiên nghe tin không thể ngồi yên liền ra lệnh phải giữ được cổng thành, biên giới thì những binh sĩ cố gắng chống đỡ đến khi chọn được tướng quân thích hợp thì sẽ nhanh chóng điều đến.

Rất rõ ràng quân lệnh này được đưa ra những binh sĩ cùng thượng úy bên ngoài biên giới liền rõ ràng đây là hoàng đế đã từ bỏ biên cương mà đóng chặt cửa thành.
Tô Đình nghe xong liền cau mày hai mắt nổi lửa: Ngu xuẩn."
Phạm Thiên hoàng toàn hiểu được sự tức giận của nàng.

Hoàng Tiêu Hiên đây là đang bấu víu lấy điểm sai của Quan gia mà bắt bẻ bọn họ, hắn ta chỉ nhìn đến lợi thế của quyền lực mà không nhìn đến sự nguy hại của sự khủng hoảng.
Việc từ bỏ binh sĩ đã hoàn toàn dấy lên sự bất mãn của binh sĩ thậm chí là người dân đang sống gần biên cương.
Bọn họ sống ở đây đã quá cực khổ, thếu má triền miên không những sống trong lo sợ của chiến tranh mà còn sợ hãi triều đình ruồng bỏ.
“Hoàng thượng quá xem trọng nhóm người quan gia rồi.” Phạm Thiên trầm mặc nói.

Nhóm người thái sư cùng thừa tướng tận tình khuyên can nhưng đều không được đế quân để ý.
“Tâm mất, nước mất.

Một khi dân chúng nổi loại thì cho dù là tiên hoàng cũng không làm gì được.” Tô Đình cụp mắt nhàn nhạt nói.

Nàng từng là tướng lĩnh, nàng từng phiêu bạc khắp nơi, nàng chính là người rõ ràng lòng dân nhất.
Dân chúng thời loạn cần nhất là cuộc sống bình yên, nước có thể không giàu nhưng có thể vững chắc.

Thời đại của tiên đế đã cho họ cuộc sống như thế không tham lam giàu sang.
“Hoàng hậu, thần biết đây không phải lúc nhưng kính mong ngài giúp cho dân chúng vùng biên cương.” Phạm Thiên quỳ xuống nhìn thẳng vào mắt nàng.
Hắn ta hoàn toàn không muốn nàng nhún tay vào nhưng thời thế hiện tại nếu như nàng không ra tay thì dân chúng chắc chắn sẽ lầm than, một khi sai lầm càng thêm sai lầm thì cổng thành An Kỳ sẽ bị phá.
“Phạm Thiên, ngươi biết hiện tại ta không có quyền.” Tô Đình bình tĩnh nhìn hắn ta.

Lòng nàng vẫn còn thiên hạ nhưng lực bất tòng tâm.

“Hoàng hậu ngài có thể, nếu ngài mở lời chắc chắn hoàng thượng sẽ phê chuẩn, hiện tại có thể giữ được biên cương thì chỉ có thể là ngài.” Phạm Thiên quyết đoán lên tiếng.

Chỉ cần nàng đi hắn sẽ hy sinh cả tính mạng để bảo vệ nàng.
Tô Đình không trả lời nàng chỉ dịu dàng v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say trong lòng.

Vài phút sau nàng thở dài một hơi cuối cùng nàng cũng không thể bỏ mặc dân chúng được.
“Tiểu Thúy.”
“Dạ tiểu thư.” Tiểu Thúy nghe nàng gọi liền vội vàng đi vào phòng.
“Mời Tú quý phi đến đây sau đó đưa Lương quý nhân đến đây ở cùng ta.” Tô Đình hạ lệnh.
Tiểu Thúy vẻ mặt khó hiểu nhưng vẫn gật đầu đáp ứng rồi rời đi.
“Tiểu thư.” Phạm Thiên kinh ngạc hô.
“Không gọi hoàng hậu nữa à.” Tô Đình trêu chọc: “Được rồi đứng dậy đi.”
“Thuộc hạ nguyện sống chết cùng tiểu thư.” Phạm Thiên kích động hô rồi nhanh chóng đứng dậy, không cần nàng nói nhiều hắn đã hiểu được quyết định của nàng.
Nữa tiếng sau Tú quý phi từ bênh ngoài cửa chạy vào kích động nói: “A di ngài có chuyện gì cần Yến Yến vậy.”
Tô Đình thở dài bất đắc dĩ nói: “Đứa nhỏ này đã lớn rồi mà vẫn trẻ con như vậy.

Lại đây ngồi với ta.”

Tú quý phi ngoan ngoãn đi lại nhìn Phạm Thiên đứng một bên sau đó xoay đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng nàng: “Chân chân thật đáng yêu.”
“Ừm, rất ngoan.” Tô Đình dịu dàng cười: “Yến Yến, a đi có việc nhờ ngươi giúp.”
“A đi cứ nói, chỉ cần ta làm được chắc chắn sẽ làm.” Tú quý phi nghiêm túc vỗ ngực hứa hẹn hoàn toàn không lo lắng bị nàng hại.
Tô Đình đưa tay xoa mặt đứa nhỏ từng bám chặt lấy nàng bên cạnh rồi nói: “Không có gì khó chỉ là ta sắp rời khỏi hoàng cung một khoảng thời gian nên muốn ngươi giúp ta trông đứa nhỏ này.

Ta không an tâm để hạ nhân trông nó.”
Nàng sợ rằng khi nàng đi đứa nhỏ chỉ vài tháng tuổi này liền không thể sống sót trong hoàng cung này nhưng nếu đưa về cho mẫu thân của nó thì có khi cả hai mẫu tử đều không sống được.

Hiện tại người nàng tin tưởng chỉ có Tạ Yến, chỉ có Tạ gia làm chỗ dựa thì mẫu tử Lương Xuyến mới bình an mà thôi.
Tú quý phi không ngờ rằng giúp đỡ lại là trông trẻ, nàng khó hiểu hỏi: “A đi ngài định đi đâu.”
“Biên cương.” Tô Đình cũng không dấu diếm.
“Ngài nghe tin tức đó rồi sao.” Tú quý phi nghe vậy liền hiểu, nàng ta không tự nhận mình hiểu rõ Tô Đình nhưng có một điều mà a đi của nàng chưa từng thay đổi chính là lòng hướng về muôn dân..
 
Hoàng Hậu Tô Đình
Chương 83: Chương 83


Tô Đình sau khi an bài cho đứa nhỏ vừa đem về cung nuôi không lâu sau đó cũng đưa Tiểu Thúy rời khỏi cung trở về Thượng tướng quân phủ.
Khi nghe được sắp xếp này của nàng tiểu Thúy liền kiên quyết không đồng ý, nàng ta là nô tỳ của Tô Đình chỉ muốn được bên cạnh hầu hạ tiểu thư cho đến chết, cho dù là chuyện như thế nào cũng không muốn rời đi.
Nhưng cuối cùng tiểu Thúy cũng không thể thuyết phục được Tô Đình, bởi vì nàng ta không phải là nô tỳ của nàng còn là người thân, muội muội mà nàng rất yêu mến.
Dàn xếp xong tất cả ở cung hoàng hậu Tô Đình cùng Mạnh Thiên đi đến Điện Kim Tử, nơi đang nghị sự của những triều thần được trọng dụng.
Nàng đứng trước cổng nhìn hai binh lính đứng canh giữ bên ngoài lớn giọng nói:
"Tô Đình có việc cầu kiến."
Giọng nói của nàng đầy nội lực những người bên trong phòng đều nghe rõ mồn một.

Hoàng Tiêu Hiên câu mày dời mắt khỏi bản đồ trên bàn nhìn ra ngoài cánh cửa đang đóng chặt.
"Hoàng thượng, hay là chúng thần rời đi trước." Nhị phẩm tướng lĩnh khẽ làm lễ hỏi.

Ông ta cũng là một trong những người khâm phục tài năng xuất chúng của Tô Đình, với hiểu biết của ông ta về nàng thì chuyện nàng chạy đến đây chắc chắn liên quan đến biên quan.
"Không cần." Hoàng Tiêu Hiên phất tay sau đó gật đầu với thái giám tổng quản bên cạnh: "Để nàng ấy vào."
"Thần lĩnh chỉ." Tổng quản thái giám nhanh chóng khom người đi ra khỏi cửa.
Nhìn thấy Tô Đình cùng Phạm Thiên cùng nhau đến đây liền cung kính đưa tay: "Xin mờ hoàng hậu nương nương."
Tô Đình chậm rãi đi vào trong điện.

Xung quanh có năm vị thân tính của Hoàng Tiêu Hiên, không chỉ vậy còn có lão Quan gia đang đứng một góc điềm tĩnh nhìn nàng đi vào.
Tả thừa tướng tuổi già sau khi nghe tin Tô tướng quân tử trận xã trường liền bệnh không thể rời giường.

Chung thái sư cũng vì ngày đó không khuyên ngăn được hoàng thượng mà cảm thấy áy náy mà cáo bệnh.
Vì vậy những người có mặt ở đây đều là những quyền thần được Hoàng Tiêu Hiên bổ nhiệm, không có bất kỳ quan lại nào khác từ tiền triều.
Tô Đình đi vào giữa đại điện nhẹ nhàng nhún người hành lễ: "Thần thiệp khấu kiến hoàng thượng."
Hoàng Tiêu Hiên phất tay: "Bình thân."
Sau khi nàng đứng thẳng dậy thì nhóm quan lại xung quanh mới quỳ xuống dập đầu hô lớn: "Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế."
"Chư vì hãy bình thân."
"Tạ ơn hoàng hậu." Nhóm quan lại hô rồi chậm rãi đứng dậy, nhưng lúc này ai nấy đều cuối đầu nhìn xuống không còn không khí bàn luận khí thế như khi nãy nữa.
Đối với một nhóm quan lại cảm thấy việc hậu cung xen vào chiều chính là trái với quy tắc của tổ tiên, nên sự xuất hiện của nàng khiến bọn họ không muốn tiếp tục bàn luận về quốc gia đại sự nữa.

Tuy nhiên cũng có người từng nghe thấy thanh danh cũng như đã từng gặp nàng đều mong chờ bố cục hiện tại có thể được rỡ bỏ.

"Hoàng hậu có chuyện gì mà lại đến đây." Hoàng Tiêu Hiên nhìn người nữ nhi đã ở cạnh hắn ta mười mấy năm mà hỏi.
"Thưa bệ hạ, thần thiếp đến đây vì bá tánh ở biên cương An Kỳ."
Hoàng Tiêu Hiên híp mắt hỏi: "Nàng muốn gì."
"Quân là người hiểu ta nhất...!Không phải sao." Tô Đình không nói thẳng mà nhìn hắn.
"Nàng biết không có khả năng, không nàng đã không thể làm gì được nữa rồi." Hoàng Tiêu Hiên lắc đầu, hắn đúng là rất hiểu nàng nhưng quan trọng hơn hắn càng hiểu bệnh tình trong người nàng.
Không có khả năng nàng có thể sống sót chiến thắng biên cương.
"Thiếp cũng là người hiểu rõ chính mình." Tô Đình mỉm cười: "Bệ hạ, dân chúng An Kỳ đã không còn sự lựa chọn nữa ngồi."
"Ta thà là ma cùng bá tánh chứ chẳng muốn là rùa rụt trong mai."
"Hoàng hậu..." Nghe thấy câu nói đầy mỉa mai của nàng hai người trong nhóm quan lại lớn tiếng quát.
Nhưng Tô Đình chẳng còn muốn nghe bất kỳ người nào lên tiếng vì vậy chặn trước một bước: "Câm miệng, ta cùng bệ hạ đang nói chuyện ai có quyền lên tiếng."
"Bệ hạ, ta không cần biết ngài đồng ý hay không.

Chỉ cần Tô Đình này còn một hơi thở thì biên cương, thành An Kỳ, lê dân bá tánh ở nơi đó chắc chắn sẽ không lùi bước."
Nói xong nàng nhìn hắn lần cuối rồi xoay người bỏ đi.
"Tô Đình." Hoàng Tiêu Hiên tức giận rống lớn nhưng không ngăn được bước chân đầy kiên định của nàng, hắn nhìn thấy nàng càng đi càng xa hai mắt cũng trở nên đỏ chót.

Nàng vậy mà dám phớt lờ mệnh lệnh của hắn, chẳng lẽ Tô giá nàng đã không còn quan tâm rồi sao.

Không nàng không bỏ Tô giá, nhưng nàng càng không bỏ bá tánh.
Gia quy của Tô gia đã nuôi dạy những con người như vậy, là hắn chưa từng tin tưởng nàng.
"Hoàng thượng." Một vị tướng quân bước ra nhưng chưa kịp nói gì đã bị cắt ngang.
"Trẫm biết các khanh muốn nói gì.

Nhưng nàng đúng là người giỏi nhất ở hiện tại." Hoàng Tiêu Hiên mệt mỏi nói, sự tham lam của hắn chắc chắn sẽ dẫn đến những lần nguy nan như thế này, nhưng kế hoạch hắn vạch ra đã sắp hoàn thành rồi, chỉ cần một bước nữa.
Hắn phải kiên nhẫn, không thể để mọi sự tính toán đổ sông đổ bể, người đứng đầu trong cuộc tranh bá các nước này hắn sẽ trở thành người chiến hắn sau cùng..
 
Back
Top Bottom