Cập nhật mới

Khác Hoàng hậu cuối cùng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
403290674-256-k378906.jpg

Hoàng Hậu Cuối Cùng
Tác giả: NovaTienTV
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một câu chuyện đan giữa lịch sử và những khát khao chưa từng được ghi lại, giữa vẻ hào hoa tàn phai của cựu hoàng triều và ánh sáng tự do của thế giới mới.

Không chỉ là tình yêu giữa hai người phụ nữ, mà còn là cuộc va chạm giữa hai thời đại, hai lý tưởng sống, hai linh hồn đối cực:
Một người từng bị giam trong vàng son và lễ nghi.

Một người sống giữa ánh đèn hiện đại, phóng khoáng, bất cần, nhưng thấu hiểu nỗi cô độc đến tận xương tủy.

Tình cảm giữa họ không chỉ là khát khao thể xác, mà là sự nhận ra bản thể, là hành trình tìm lại chính mình trong gương mặt người kia.

Mỗi cái nhìn, mỗi lá thư, mỗi tàn khói thuốc là một vết nứt trong vỏ bọc của quyền lực và kiêu hãnh.



tieutamchinhthat​
 
Hoàng Hậu Cuối Cùng
Văn án


Tên truyện đầy đủ:

Hoàng hậu cuối cùng uống trà xanh

Bối cảnh

Năm 1949.

Hồng Kông giữa sương mù và tiếng mưa rơi trên ô kính.

Cựu hoàng sống lưu vong nơi đất khách, bên cạnh là một người phụ nữ luôn khiến báo giới tò mò — Lý Lệ Hà, nghệ sĩ xinh đẹp mang vẻ Á Đông pha nét Tây học, phóng khoáng, thông minh và tự do đến mức thách thức mọi khuôn phép.

Một buổi sáng, cô nhận được một lá thư tay.

Người gửi — bà hoàng hậu Nam Phương, người từng đội vương miện, từng khiến cả một triều đại cúi đầu.

Lệ Hà nhận được lá thư, vừa hút thuốc vừa đọc, vừa cười vừa cay mắt, nhưng lại không thể rời mắt khỏi từng câu chữ.

Không ai từng khiến Lệ Hà thấy tò mò đến thế.

Chỉ vài dòng chữ, thanh nhã mà bình thản như gió thoảng, nhưng khiến Lệ Hà mất ngủ suốt nhiều đêm liền.

Cô đọc đi đọc lại, mỗi lần lại thấy trong tim mình dậy lên thứ gì vừa cay, vừa ấm, vừa lạ lẫm.

Khói thuốc quyện cùng nụ cười mỉm trên môi — một nụ cười nửa chế giễu, nửa mê đắm.

Không ai, chưa từng ai, khiến Lệ Hà muốn chạm vào tận cùng linh hồn đến thế.

Cô từng có, và vẫn đang có tất cả: danh vọng, nhan sắc, những người đàn ông quyền lực quỳ dưới chân, và lời mời từ giới thượng lưu.

Nhưng bà ấy — người đàn bà từng là hoàng hậu, từng sống giữa vàng son và cô đơn — lại khiến cô muốn chiếm lấy, không phải vì ghen, mà vì khao khát được nhìn thấy trái tim thật của một tượng đài.

Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt.

Giọt nước lăn dài trên khung kính, kéo theo ánh đèn neon mờ đục.

Trong căn phòng nhỏ, Lý Lệ Hà châm thêm một điếu thuốc, khói xoắn lại thành vòng tròn rồi tan vào hư không —

như khởi đầu của một cuộc săn lặng lẽ, giữa hai người đàn bà đều biết mình nguy hiểm và cô độc đến nhường nào.

“Cô từng vẽ đàn ông bằng màu son, nhưng lần này lại muốn khắc một người đàn bà lên trái tim mình.”
 
Hoàng Hậu Cuối Cùng
Chap 1. Lá thư 66 chữ.


Hồng Kông, mùa đông năm 1949.

Thành phố đang chuyển mình giữa những đợt người di cư và tin tức từ đất liền, sương giăng như tấm màn mỏng ôm lấy mái ngói cũ và bảng hiệu neon nhấp nháy trong hơi nước.

Mùi cà phê hòa cùng khói than ẩm, tiếng xe điện leng keng từ con dốc vọng lên, lẫn vào tiếng người rao hàng sớm.

Trên tầng ba của khách sạn Astor, trong căn phòng nhỏ hướng ra vịnh, Lý Lệ Hà đứng tựa bên cửa sổ, điếu thuốc cháy dở kẹp giữa những ngón tay thon.

Bàn tay ấy từng nâng ly rượu cùng cựu hoàng, từng lướt trên cổ đàn ông quyền lực, từng ký những hợp đồng nghệ thuật khiến giới báo chí xôn xao.

Vậy mà sáng nay, bàn tay ấy khẽ run — chỉ vì một phong thư màu vàng nhạt, dán kín bằng sáp đỏ.

Trên góc trái, nét chữ nắn nót, nghiêng nhẹ như một nhịp thở:

“Gửi em, Lý Lệ Hà – Hồng Kông.”

Không cần nhìn người gửi, cô đã biết.

Mùi mực, hương giấy, và sự kiềm chế tinh tế đến tàn nhẫn — chỉ có thể thuộc về Nam Phương Hoàng hậu.

Người đưa thư cúi đầu: “Từ Việt Nam, chuyển qua đường ngoại giao.”

Câu nói nhẹ tênh, nhưng như kéo theo cả một vương triều đã chết.

Lệ Hà cười, nụ cười nửa mỉa mai nửa cay đắng.

“Việt Nam.”

Hai chữ ấy vang lên trong căn phòng mờ sương, xa xôi mà nặng nề như ký ức.

Nơi ấy có một người đàn bà từng là biểu tượng, từng được ngưỡng vọng như vầng trăng, và cũng là người vợ chính danh của người đàn ông đang ngủ say cách cô vài căn phòng.

Cô rút lá thư ra.

Giấy màu ngà, thơm mùi oải hương nhạt.

Chữ viết nhỏ, ngay ngắn, gọn ghẽ, mỗi nét đều có tiết tấu của người đã quen điều khiển thế giới bằng trật tự.

“Em Lệ Hà thân quý,

Chị ở xa Đức Cựu Hoàng hàng mấy vạn dặm trùng dương,

nhưng chị biết rằng em đang hết lòng chăm sóc cho người.

Chị cầu mong lịch sử mai đây không buông rơi Cựu Hoàng.

Ta còn gặp lại nhau.

Đức Từ Cung Thái hậu và chị trọn kiếp nhớ ơn em.

– Chị Nam Phương.”

Chỉ thế thôi.

Sáu mươi sáu chữ.

Ngắn đến mức tưởng như vô tình, nhưng từng chữ đều có sức nặng của lưỡi dao.

Lệ Hà ngả người vào ghế, ánh mắt dõi qua những vòng khói thuốc.

“Chị.” – bà ấy vẫn xưng “chị”.

Không oán, không ghen, không đòi hỏi.

Một sự bình thản đến kiêu hãnh.

Một người đàn bà viết cho tình địch, mà từng dòng lại khiến người đọc phải cúi đầu.

Khói thuốc cay mắt.

Cô bật cười, giọng khàn khàn giữa im lặng.

Bà ấy không ghen, không yếu, không van.

Bà ấy chỉ biết.

Biết rõ mọi điều – và chọn cách giữ phẩm giá như một bức tường thành.

Cô đọc lại lá thư lần thứ hai.

Mỗi chữ như có nhịp tim riêng, phả hơi ấm của một người đàn bà đang kiềm chế.

Ở cuối dòng, ba chữ “nhớ ơn em” khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Ơn gì?

Tình nhân của chồng bà, sao lại được “nhớ ơn”?

Câu hỏi ấy như sợi chỉ kéo bung một vết rách trong tim Lệ Hà.

Cô đặt lá thư xuống bàn, dựa cằm vào tay, mắt mơ hồ nhìn ra ngoài ô cửa.

Sương chưa tan, ánh đèn neon nhòe thành những vệt sáng tím xanh trên khung kính.

Mưa đầu mùa đông Hồng Kông bắt đầu rơi — nặng hạt, đều đặn, như ai đang gõ nhịp cho suy nghĩ của cô.

“Trong làn khói trắng, cô tưởng tượng ra người đàn bà ấy — ngồi trong căn phòng ở Đà Lạt năm xưa hay trong ngôi biệt thự lạnh sương Chabrignac, giữa nước Pháp xa xôi.

Áo dài nhung tím thẫm, cổ cao, mái tóc đen uốn nhẹ, đôi mắt sâu tĩnh lặng như hồ thu.”

Người đàn bà từng đội vương miện, viết thư cho nhân tình của chồng — không trong cơn ghen, không bằng giận dữ, mà bằng sự điềm tĩnh khiến người ta lạnh gáy, như thể nỗi đau đã vượt qua giới hạn của nước mắt.

Một người như thế…

Có thể khiến cả thế giới này quỳ gối, chỉ bằng ánh nhìn.

Lệ Hà khẽ nhếch môi, giọng thì thầm:

“Nam Phương… chị đúng là khác hẳn mọi người đàn bà tôi từng biết.”

Lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình muốn chạm vào một người phụ nữ, không để chiếm đoạt, mà để nhìn xem trong lòng người ấy có gì khiến mình phải run.

Cô gập thư lại, đặt vào cuốn sổ nhỏ, kẹp cẩn thận như thể giữ một báu vật.

Khi đứng dậy, ánh mắt cô đã khác:

vẫn kiêu kỳ, vẫn lạnh, nhưng sâu hơn – có ánh sáng của kẻ thợ săn vừa tìm được con mồi xứng tầm.

“Nếu chị muốn nhớ ơn tôi…

thì tôi sẽ khiến chị phải nhớ — theo cách khác.”

Ngoài kia, tiếng mưa rơi đều lên mái ngói, khói thuốc lan vào ánh đèn vàng.

Trong căn phòng nhỏ ở Hồng Kông, lá thư 66 chữ vẫn nằm im, nhưng hơi ấm từ nó dường như đang lan khắp không gian —

như khởi đầu của một mối si mê, và cũng là lời mời cho một cuộc đối đầu giữa hai người đàn bà,

mỗi người mang trong mình một vương triều riêng — và cả một trái tim đang chờ được đánh thức.
 
Hoàng Hậu Cuối Cùng
Chap 2. Lần gặp gỡ đầu tiên


Buổi sớm Hồng Kông vẫn mù đặc.

Từ phía cảng Victoria, những hồi còi tàu kéo dài, mơ hồ như tiếng thở dài của thời thế.

Thành phố này là nơi trú ngụ của những kẻ rời bỏ quê hương, những linh hồn lạc bước sau chiến cuộc.

Giữa dòng người ấy, có hai người đàn bà từng được nhắc đến trong cùng một câu chuyện, nhưng chưa bao giờ đứng chung trong một khung hình.

Hôm ấy, tòa Lãnh sự Pháp tổ chức một buổi triển lãm nhỏ gây quỹ từ thiện.

Không ai bất ngờ khi thấy tên Lý Lệ Hà trong danh sách khách mời – người đàn bà đẹp và tự do nhất giới thượng lưu thuộc địa.

Nụ cười cô là tấm vé thông hành, còn ánh mắt là thứ khiến mọi cuộc trò chuyện trở nên đáng nhớ.

Cũng không ai ngờ, Nam Phương, cựu Hoàng hậu An Nam, sẽ đến dự.

Không ngai vàng, không vương miện, nhưng danh xưng ấy vẫn đủ để khiến mọi căn phòng đổi không khí.

Khi bà bước vào, không gian bỗng như khựng lại.

Áo dài lụa ngà ôm lấy dáng người thon, khăn choàng mỏng rủ nhẹ như sương sớm.

Bàn tay đeo găng trắng cầm chiếc quạt gấp, cử chỉ mềm mại nhưng chuẩn xác như thể từng động tác đều được dạy trong cung đình.

Lan Phương không còn là nữ chủ của một triều đại – nhưng khí chất ấy vẫn khiến cả những kẻ từng mỉa mai phải khẽ cúi đầu.

Từ xa, Lệ Hà nhìn thấy, và tim cô chợt khựng lại.

Không phải vì ghen, mà vì ngạc nhiên.

Người phụ nữ cô tưởng tượng – nghiêm nghị, khuôn phép, lạnh như lụa trắng – hóa ra lại mang một đôi mắt sâu đến vậy.

Đôi mắt ấy không dừng ở ai, chỉ như đang nhìn xuyên qua đám đông, qua cả lớp khói thời cuộc, lẫn vào quá khứ.

Cái nhìn khiến Lệ Hà cảm giác như mình đang bị soi thấu tận gốc rễ – mọi giả vờ, mọi kiêu ngạo đều vô nghĩa.

“Bà ấy đến rồi kìa, Hoàng hậu Nam Phương.”

Giọng người bạn bên cạnh vang lên khe khẽ, khiến cô sực tỉnh.

“Hoàng hậu…” – Lệ Hà nhếch môi, nửa cười nửa thở.

Nhưng trong lòng, có thứ gì đó chao nghiêng, lạ lẫm.

Một phần trong cô muốn bỏ đi.

Một phần khác – mạnh hơn, liều lĩnh hơn – thôi thúc cô tiến lại gần.

Cuộc trò chuyện đầu tiên của họ diễn ra trước bức tranh sơn dầu “Hạ trên Đà Lạt” treo ở góc phòng.

Lan Phương đứng yên, ánh mắt trầm mặc.

Đầu ngón tay bà khẽ chạm viền khung, cử chỉ nhẹ như đang vuốt ve một ký ức đã xa.

Lệ Hà bước đến, giọng cô vang lên, mềm nhưng tự tin:

“Bức tranh ấy… tôi vẽ đấy, thưa... bà.”

Lan Phương quay lại.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng người, tiếng đàn, tiếng rượu vang đều biến mất.

Giọng bà trầm, dịu, và rõ ràng:

“Tôi đoán vậy.

Nét cọ có sự tự do mà chỉ người từng trải mới dám dùng.”

Lệ Hà khẽ nghiêng đầu, nụ cười chậm rãi nở ra:

“Tự do… hay ngông cuồng?”

“Có khi là cả hai.” – Lan Phương đáp, mắt vẫn không rời bức tranh.

“Nhưng tôi tin, người dám sống theo cách của mình là người đáng được nể.”

Lệ Hà sững lại.

Câu nói ấy nhẹ như gió, nhưng cứa vào tim cô như sợi chỉ lạnh.

Người phụ nữ mà cô từng nghĩ là rào cản – lại là người duy nhất hiểu được nỗi khát khao trong cô.

Một cơn gió lùa qua, lay nhẹ tấm rèm trắng.

Họ đứng gần nhau hơn, đến mức Lệ Hà cảm nhận được mùi oải hương trên áo bà – hương thơm nhè nhẹ, quen thuộc, cùng mùi trong lá thư cô từng đọc đến thuộc lòng.

Tim cô đập nhanh.

“Thư của bà…” – Lệ Hà nói khẽ – “rất đẹp.

Nhưng… cũng rất nguy hiểm.”

Lan Phương nhìn cô, ánh mắt tĩnh như mặt hồ:

“Tôi không viết để đe dọa.

Chỉ để cho em biết — tôi hiểu.”

“Hiểu điều gì?”

“Rằng đôi khi, người ta không cần phải thắng ai cả… chỉ cần giữ được lòng mình.”

Lệ Hà bật cười, nụ cười ấy có chút run, chút thách thức:

“Còn tôi… tôi lại chưa bao giờ muốn giữ lòng mình.

Tôi thích những gì khiến nó rối tung lên.”

Lan Phương im lặng.

Bà nhìn cô thật lâu – ánh mắt không còn là của một người vợ, mà là của một người từng trải, đã đi qua cả tình yêu lẫn tan vỡ.

Trong giây phút ấy, có một tia sáng lạ – vừa thương hại, vừa cảm phục, như thể bà đang nhìn thấy chính mình của hai mươi năm trước.

“Vậy thì, em nên biết…” – bà khẽ nói –

“Thứ khiến người ta rối tung… cũng là thứ khiến người ta không bao giờ ngủ yên được nữa.”

Khi buổi tiệc kết thúc, những ngọn đèn vàng dần tắt.

Lệ Hà vẫn đứng bên khung cửa, ly rượu trong tay nguội lạnh, mắt dõi theo bóng áo dài ngà khuất dần giữa làn sương ngoài phố.

Cô nhận ra – trong đời mình, chưa từng có người phụ nữ nào khiến cô vừa muốn chống lại, vừa muốn tiến gần đến thế.

Người ta nói Lệ Hà quyến rũ đàn ông bằng đôi mắt.

Nhưng đêm ấy, chính cô mới là kẻ bị nhìn đến mức tim đập loạn.

Trong bóng đêm Hồng Kông, cô khẽ thì thầm:

“Chị Nam Phương… chị không chỉ biết giữ vương miện,

mà còn biết giữ cả trái tim người khác.”

Cô mỉm cười – nụ cười của kẻ vừa đặt ra một lời thề:

“Và tôi… sẽ khiến chị đánh mất điều ấy, chỉ để xem, phía sau sự bình thản kia, có gì.”

Ngoài kia, sương phủ dày mặt biển.

Hai người đàn bà, hai linh hồn mang vết thương của thời cuộc, vừa vô tình bước vào quỹ đạo của nhau — không phải để tranh giành một người đàn ông, mà để nhìn thấu chính mình qua ánh mắt của kẻ còn lại, hòng soi ra phần nữ tính sâu nhất trong chính mình.
 
Hoàng Hậu Cuối Cùng
Chap 3. Bức chân dung dang dở


Phòng vẽ của Lệ Hà nằm trên tầng thượng một ngôi nhà cổ ở khu Central.

Từ cửa sổ nhìn ra, có thể thấy một mảnh biển xa lấp lóa dưới nắng, và những mái ngói đỏ chen lẫn giữa các tòa nhà tây cũ kỹ.

Mùi sơn dầu trộn lẫn mùi cà phê, mùi khói thuốc, và thứ gì đó rất riêng – hơi thở của cô.

Buổi trưa hôm ấy, ánh sáng nghiêng qua khung cửa, rọi xuống tấm toan trắng còn thơm mùi sơn mới.

Lệ Hà vừa rửa cọ, vừa liếc xuống phố, nhìn những con người nhỏ li ti chuyển động như đàn kiến dưới kia.

Một ý nghĩ lóe lên, khiến môi cô cong khẽ:

“Nếu tôi vẽ chị,” – cô tự nói – “liệu đôi mắt đó có còn bình thản như hôm qua không?”

Cô lau tay, ngồi xuống bàn, và viết một tấm thiệp bằng bút máy, nét chữ tròn, kiêu kỳ nhưng có phần dè dặt:

“Tôi mong được mượn đôi mắt của bà cho một bức tranh.

Có thể chỉ một buổi thôi.

– Lý Lệ Hà.”

Tấm thiệp được gửi đi qua người của lãnh sự quán.

Hai ngày sau, khi cô đã gần như quên đi trò liều lĩnh ấy, thì cửa phòng vang lên ba tiếng gõ khẽ.

Không báo trước.

Không cần người đi cùng.

Người phụ nữ ấy đến thật – trong dáng áo dài xanh nhạt, mái tóc cuộn gọn, khuôn mặt thanh tú, và nụ cười nhẹ đến mức khiến người ta lẫn lộn giữa khoảng cách và thân mật.

Lan Phương bước vào, mang theo mùi hương oải hương thoảng nhẹ, cùng thứ khí chất khiến căn phòng nhỏ như rộng thêm ra.

“Em muốn vẽ tôi?” – bà hỏi, giọng đều và trầm, mỗi chữ đều có trọng lượng.

Lệ Hà ngẩng lên, nhìn thẳng:

“Không.

Tôi muốn giữ chị lại.”

Một nửa nụ cười, một nửa thật lòng.

“Nhưng vì không thể, nên đành mượn cớ vẽ.”

Lan Phương khẽ nghiêng đầu, không nói gì.

Bà ngồi xuống chiếc ghế mây giữa phòng, lưng thẳng, hai tay khẽ đặt lên lòng.

Ánh nắng đổ nghiêng, phủ lên cổ bà một vệt sáng mỏng như tơ, lấp lánh trên làn da trắng ngà.

Lệ Hà đứng đối diện, cầm bút than.

Cô từng vẽ nhiều người đẹp – những nữ diễn viên, những quý bà, những gương mặt có thể làm giàu cho bất kỳ bức tranh nào.

Nhưng chưa ai khó vẽ như người phụ nữ này.

Chỉ cần chậm một nét, cô đã sợ mình làm tổn thương sự yên tĩnh của người đối diện.

Bởi có một thứ trong đôi mắt kia – không phải kiêu hãnh, mà là chiều sâu.

Một sự tĩnh lặng có thể khiến người khác tự soi lại chính mình.

“Chị có bao giờ thấy… cô đơn không?” – cô hỏi, khi đang phác đường viền cổ áo.

Lan Phương im một lát.

Ánh mắt bà dừng lại nơi khung cửa sổ, nơi ánh sáng trượt xuống mái ngói xa, phản chiếu lấp lóa như ký ức.

“Cô đơn là phần phải học,” – bà khẽ nói –

“Giống như học cách ngồi thẳng lưng, nói vừa đủ, và cười vừa phải.”

Lệ Hà cười, tiếng cười nhẹ mà nghèn nghẹn:

“Vậy chắc tôi đang học ngược rồi.

Tôi cười quá to, nói quá nhiều, và chẳng bao giờ biết ngồi yên.”

“Có lẽ vì em vẫn còn được phép.”

Câu đáp của Lan Phương nhẹ đến nỗi tưởng như vô tình, nhưng rơi vào tai Lệ Hà lại như một vết dao lạnh.

Căn phòng đột nhiên nặng nề, chỉ còn tiếng bút than kéo trên toan, khẽ rít lên từng nhịp.

Lệ Hà đặt bút xuống, tiến lại gần, mắt không rời khuôn mặt ấy.

“Tôi nghĩ chị không phải người chịu để ai ràng buộc.”

Lan Phương nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng sâu như vực:

“Ai cũng bị ràng buộc, chỉ là người ta chọn xiềng đẹp hay xấu.”

“Còn nếu có người muốn tháo xiềng ấy ra?”

“Thì họ sẽ nhận ra — xiềng không nằm ở cổ tay, mà nằm trong tim.”

Lệ Hà khẽ cười, nụ cười pha giữa ngưỡng mộ và bất lực.

“Chị nói như triết gia.

Nhưng tôi lại muốn xem, liệu chị có thể giữ được bình thản nếu bị nhìn quá lâu không.”

Lan Phương ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn thẳng.

Ánh mắt chạm ánh mắt – và cả căn phòng như nín thở.

Một bên là người từng đội vương miện.

Một bên là người từng khiến đàn ông quên lý trí.

Hai thế giới, hai ngọn lửa – nay chỉ cách nhau vài nhịp thở.

“Em nghĩ tôi sợ bị nhìn sao?” – giọng bà rất khẽ.

“Không.” – Lệ Hà đáp, chậm rãi – “Tôi nghĩ chị sợ bị hiểu.”

Câu ấy rơi xuống nhẹ như lông, nhưng vang lên như kim loại chạm nhau.

Lan Phương khẽ cười – nụ cười ấy khiến không khí đổi sắc, vừa dịu vừa sắc, vừa buồn vừa kiêu:

“Có lẽ…

đó là điều đáng sợ nhất thật.”

Buổi vẽ kết thúc khi trời chuyển mưa.

Mây kéo đến từ phía cảng, gió đập vào khung cửa, mang theo hơi nước ẩm lạnh.

Trên tấm toan, gương mặt ấy chỉ mới được phác một nửa – đôi mắt đã có hồn, nụ cười còn bỏ dở, đường nét dừng lại giữa ánh sáng và bóng tối.

Lệ Hà cúi xuống, lau tay, cảm giác kiệt sức như vừa đi qua một trận say.

Bà ấy vẫn ngồi đó, im lặng nhìn bức tranh dang dở của mình.

“Đừng hoàn thành nó,” – Lan Phương khẽ nói – “Đôi khi, điều dang dở mới khiến người ta nhớ mãi.”

Lệ Hà đáp, giọng như thì thầm:

“Tôi không định hoàn thành.

Tôi chỉ muốn giữ chị ở đây – trong lớp sơn, trong ký ức, trong những điều chưa kịp nói.”

Lan Phương nhìn cô thật lâu, đôi môi mấp máy như muốn nói gì, rồi lại thôi.

Bà khẽ gật đầu, đứng dậy, bước ra cửa.a

Tiếng gót giày vang nhẹ trên nền gỗ.

Cánh cửa khép lại.

Và chỉ khi đó, Lệ Hà mới nhận ra tim mình đang đập đến nhói.

Bức chân dung vẫn nằm đó, dang dở, nhưng trong đôi mắt vừa vẽ – dường như có ánh nhìn đang dõi theo cô.

Dịu dàng.

Thấu hiểu.

Và không thể nào quên.

Lệ Hà chạm vào nét than còn bụi, khẽ thì thầm với chính mình:

“Tôi sẽ làm chị rung động, Nam Phương.

Không phải bằng đam mê, mà bằng chính cách chị đã khiến tôi mất ngủ.”

Ngoài kia, cơn mưa rơi mảnh như tơ.

Tiếng nước rơi lẫn trong nhịp tim.

Một cơn say bắt đầu — không từ rượu, mà từ một ánh nhìn không có thuốc giải.
 
Back
Top Bottom