Khác Hoàng Đế của vạn vật- bông hoa sắc bén

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,058
Điểm tương tác
0
Điểm
0
166626076-256-k456163.jpg

Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
Tác giả: LCng569
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ta đơn giản chỉ là một tên phế vật, không có tư cách để đứng lên, không có quyền chống lại và cũng không có quyền được làm bất cứ điều gì nhưng để ta nhắc cho các ngươi nhớ " số phận của ta do ta định đoạt, ai cản bước ta thì chết"



tragedy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trọng sinh thú hoàng - Trà Thụ Cô
  • 12 Chòm sao : 12 chiến thần cung hoàng đạo
  • (12 Cung Hoàng Đạo) TUỔI TRẺ (1)
  • PHẦN 2:Cửu phượng triều hoàng:Tuyệt sắc thú phi...
  • - AllCaptain - Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!
  • HOÀNG THƯỢNG PHÁT ĐIÊN LẤY MỘT HOÀNG HẬU KHÔNG...
  • Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Hồi 1: mọi thứ bắt đầu ( Chương 1: mở đầu )


    Vào thế kỷ thứ 15 năm 1890, Trái đất bị một chấn động lớn khiến cho thay đổi toàn bộ.

    Một viên thiên thạch có kích thước bằng một thàn phố lao xuống, chận động khi thiên thạch rơi xuống đã tạo ra một làn sương mù bao phủ cả trái đất khiên cho những động vật tuyệt chủng đã hồi sinh trở lại, các loài vật bình thường khi hít phải làn sương đó liền biến dạng thành những hình dáng quái dị, có những loại cuồng bạo đến mức có thể phá huỷ cả một ngọn núi, những loài đó được gọi là những yêu thú và thêm vào nữa là sự xuất hiện các con vật truyền thuyết chính là phượng hoàng, kỳ lân và quan trọng nhất là rồng.

    5 năm sau đó, con người dường như bị chiếm toàn bộ lãnh thổ và có nguy cơ tuyệt chủng vì sự lớn mạnh của các yêu thú.

    Tuy nhiên chúa chưa bỏ rơi những đứa con của mình, 1 năm sau đó có 2 viên thiên thạch có kích thước nhỏ hơn rất nhiều so với viên đầu tiên, 1 viên rơi vào lãnh thổ ít ỏi còn lại của loài người, khi rơi xuống đã tạo ra một làn sóng âm ảnh hướng tới toàn bộ loài người.

    Khi dính phải làn sóng âm đó thì bên trong cơ thể xuất hiện 1 huyết mạch ở bên trong trái tim, huyết máu đó được chia thành 8 màu sắc khau nhau là " tím, đỏ, lục, xám, vàng,cam, trắng".

    Tím là thấp nhất và trắng là cao nhất, những ai có huyết mạch tím thì có thể tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn nhưng cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút và chỉ có thể chống lại những yêu thú sơ cấp ( tác: cấp bậc yêu thú sẽ giải thích sau nhé ) còn những ai có huyết mạch đỏ, lục thì có thể tạo ra cho bản thân những công pháp để tu luyện cho bản thân khiến cho cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều lần và tuổi thọ tăng lên rất nhiều.

    Những ai có huyết mạch xám, vàng và cam thì được coi là những thiên tài, vì những ai có huyết mạch này cơ thể được ví như là sắt đá, nếu chăm chỉ tu luyện thì cơ thể sẽ đạt tới những giới hạn không tưởng, tuy nhiên nó vẫn sẽ có giới hạn nhất định.

    Nhưng ai có huyết mạch màu trắng thì được coi là những đấng cứu thế vì khi mới sinh ra đã có những điều cực kỳ phi phàm và những người như thế này khi lớn sẽ được tôn sùng là những anh hùng cứu thế cho loài người.

    Những người có huyết mạch được gọi là võ giả và có sứ mệnh cực kỳ lớn là thống nhất được loài người và giành lại lãnh địa vốn có của mình và sau 15 năm lãnh thổ loài người đã được mở rộng, các võ giả ngày càng nhiều và lớn mạnh hơn nhưng số lượng yêu thú cũng đang lớn mạnh và tăng lên ko ngừng nghỉ, tuy nhiên loài người ít nhất họ vẫn có hy vọng.

    Nhưng 5 năm sau đó loài người lại vướng phải những điều rắc rối mới, những thực vật nhiễm phải khí sương của viên thiên thạch đầu tiên đã biến thành những loài cây cực hiếm vì nó có những tính chất mạnh mẽ ,một viên đá nhiễm phải 1 chút khí sương thì sẽ chuyển thành những viên đá quý, và những cái khác nếu nhiễm nhiều khí sương thì sẽ biến thành một cái gì đó gần như ko tưởng.

    Và thế là để tranh chấp những thực phẩm, tài nguyên quý giá đó loài người đã nổ ra những cuộc nội chiến để giành giật, người chết ngày càng nhiều nhưng những cuộc chiến đẫm máu chưa bao giờ kết thúc và hậu quả là lãnh thổ của loài người đã chia thành 3 phần và mỗi lãnh thổ có một quốc gia cho riêng mình và mỗi vương quốc có một quy định là ko bao giờ đc có một mối quan hệ nào với những vương quốc khác, nếu trái quy định sẽ bị phế bỏ năng lực và bị lưu đày vĩnh viễn.

    Các quốc gia bao gồm:

    + Hoả Nguyên Quốc: là quốc gia với toàn bộ võ giả hệ hoả và lực lượng hùng mạnh, thậm chí vị nữ vương của vương quốc này còn có thú cưng là một con Phượng Hoàng, được xem là quốc gia hùng mạnh nhất, các binh lính của vương quốc này đều là võ giả có huyết mạch lục trở lên và tham vọng thống trị thế giới chưa bao giờ dập tắt.

    + Long Vương Quốc: một quốc gia được đặt trên lãnh thổ của loài rồng, lãnh thổ này trước đây chính là của loài rồng nhưng đã bị loài người đánh chiếm, huyết mạch của loài rồng ăn sâu vào những người ở đây làm cho những người đó đã trở thành những võ giả với sức mạnh của loài rồng nhưng do lãnh thổ ở vùng quá sâu xa và những cư dân của quốc gia này thường xuyên ở ẩn, ko bao giờ phô trương sức mạnh trước ai cả nên đã bị xếp sau Hoả Nguyên Quốc.

    + Tinh Gia Quốc: một quốc gia thành lập muộn nhất, phải đến 10 năm sau khi 2 vương quốc trên được thành lập, Tinh Gia Quốc là một quốc gia ưa chuộng hoà bình, không muốn bất kỳ một cuộc xung đột nào, có thể là do họ muốn thống nhất loài người nhưng thực ra là vì họ quá yếu mà thôi, nơi đây gần như ko có võ giả, nếu có thì chỉ là võ giả có huyết mạch màu tím và võ giả mạnh mẽ nhất của Tinh Gia Quốc cũng chỉ là huyết mạch màu xám, lý do nơi này này như vậy là vì lãnh thổ rất gần với lãnh thổ yêu thú và khí sương nơi đây cũng rất ít nên nơi đây chủ yếu là dân thường và được gọi là quốc gia phụ thuộc vì vương quốc này sống nhờ Hoả Nguyên Quốc từ trước cho tơi nay hay có thể gọi quốc gia này là Gia Nô Quốc.

    Những năm sau đó, các cuộc nội chiến bắt đầu giảm dần trở lại, cả 3 quốc vương của 3 quốc gia cũng đã ký kết lãnh thổ cho riêng mình nhưng Tinh Gia Quốc chỉ đi theo cho có vì lãnh thổ được bao nhiêu sẽ do Hoả Nguyên Quốc chịu trách nhiệm và như ai cũng biết, Tinh Gia Quốc chỉ có một phần lãnh thổ, không có tài nguyên, số lượng võ giả ngày càng ít, số người chết của Tinh Gia Quốc ngày càng nhiều do yêu thú.

    3 năm sau Tinh Gia Quốc như đã đến bờ vực tuyệt chủng thì một tia hy vọng đã bắt đầu được nhen nhóm.
     
    Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Chương 2: niềm hy vọng


    Đã 20 năm nữa trôi đi, Hoả Nguyên Quốc ngày càng trở nên lớn mạnh, toàn bộ tài nguyên hầu như bị tước đoạt, số võ giả xin gia nhập Hoả Nguyên Quốc ngày càng tăng cao, có thể nói đây là thời kỳ thịnh vượng nhất của chúng.

    Về Long Vương Quốc thì đã hoàn toàn mất tích từ 6 năm trước sau trận đại chiến với ma tộc, để xử lý triệt để bọn chúng toàn bộ võ giả Long Vương Quốc đã sử dụng pháp trận cấm của dòng họ và đã thành công, toàn bộ ma tộc đã tiêu tan và Long Vương Quốc cũng chịu chung số phận và đến hiện nay không hề có một tin tức gì nữa.

    ( ảnh minh hoạ pháp trận ]

    Còn về phần Tinh Gia Quốc thì không thể thảm hại hơn được nữa, những năm qua đều bị chèn ép, đàn áp, bóc lột.

    Số lượng võ giả ngày càng trở nên ít ỏi, chỉ đếm trên đầu ngón tay, tài nguyên đã cạn kiệt sạch, những người trẻ tuổi đều đã ra đi và chắc chắn sẽ không trở lại, phụ nữ thì bị Hoả Nguyên Quốc bắt hết, chỉ còn trẻ em và người già sống ở cái nơi này và thậm chí người lãnh đạo quốc gia này cũng đã không còn nữa, giờ nó chỉ như là một vùng đất chết.

    " THẢ MẸ TA RA, MẤY TÊN KHỐN" (??)

    Bên trong Tinh Gia Quốc là hình ảnh những tên lính của Hoả Nguyên Quốc đang lôi một người phụ nữ đi, thân thể cô ta đầy rẫy những vết chém và bầm đến nỗi máu chảy vẫn chưa khô và một cậu bé có vẻ là con của người phụ nữ đó đang gào thét van xin những tên lính đó.

    " Cút ngay, tên nhóc"

    Một cú đạp vào ngực khiến cậu nằm xuống đất và chỉ biết ôm ngực, không thể phát ra lời gì được nữa, chỉ còn ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn người mẹ của mình bị kéo lê đi trong đau khổ nhưng cậu không khóc vì bây giờ nếu khóc mà đem được mẹ cậu trở lại thì cậu đã khóc đầy một dòng sông rồi.

    Những người khác như hiểu được ý cậu nên cũng không nói gì mà chỉ bỏ mặc cậu ở đó, cơn mưa bắt đầu trút xuống, cậu vẫn đang nằm đó với ánh mắt tuyệt vọng của mình cũng những tiếng rên rỉ gọi mẹ.

    " Ư..khốn....kiếp...."

    Nhưng nằm mãi ở đây thì có ích gì, cậu đứng dậy một cách mệt mỏi và run rẩy, cuộc sống bây giờ quá vô nghĩa, bản thân chỉ là một tên phế vật không thể bảo vệ được người mẹ của mình, bạn bè không có và người thân duy nhất của cậu cũng đã không còn ở bên nữa.

    Dùng toàn bộ sức lực ít ỏi còn lại, cậu chạy thật nhanh vào khu rừng của yêu thú, dường như sự tuyệt vọng đã bao trùm lấy toàn bộ cơ thể này và chết là điều duy nhất mà cậu có thể nghĩ tới.

    Chạy, chạy và chạy...đôi chân đã thấm đẫm những dòng máu đó vẫn tiếp tục chạy, nước mưa hoà quyện với dòng máu của cậu ngày một nhiều nhưng nó vẫn chưa đủ để làm cậu dừng lại, nghiến chặt răng và tiếp tục chạy.

    Và điều gì đến cũng sẽ đến, một con yêu thú với hình hài là một con sói màu trắng nhảy ra và đuổi theo cậu, cậu dường như biết điều đó nhưng vẫn tiếp tục chạy trong vô vọng, yêu thú này dường như đang muốn vờn cậu nên chưa nhảy vào và xé nát cái cơ thể nhỏ bé đó ra, cậu thì vẫn chạy và vô tình cậu chạy vào một cái hang đá, kỳ lạ thay con sói đó nhìn thấy cậu chạy vào đó thì liền sợ hãi bỏ đi, có vẻ như bên trong này có một thứ gì đó.

    Về cậu bé của chúng ta thì đôi chân của cậu chỉ là chạy và não thì dường như ko suy nghĩ được gì nữa nên chạy được một quãng trong hang động thì gục xuống nhưng cậu vẫn tiếp tục bò lết, thân thể tàn tạ nay lại càng tồi tệ hơn, ý thức đã hoàn toàn không còn nhưng lạ thay, lúc đầu cậu vào đây vốn dỹ để tìm cái chết nhưng tại sao bậy giờ như có gì thôi thúc cậu bước đi.

    Bò được một quãng thì cậu liền rơi xuống một cái ao nước màu đen, chìm xuống đáy hồ, tưởng chừng đây sẽ là cái chết dành cho cậu nhưng không.

    Dòng nước đó đột nhiên hấp thụ vào cơ thể của cậu, những ký tự kỳ lạ nổi lên, vòng hoà quang hắc ám bao quanh và....

    " BÙM"

    Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, làn sương khói tan đi, cơ thể cậu nằm bất động ở đó nhưng các vết thương đã lành hẳn, khuôn mặt cũng đã hồng hào trở lại và ở vị trí của tim cậu đã xuất hiện huyết mạch, tuy nhiên huyết mạch này rất kỳ lạ, nó dường như đã thay thế cho trái tim của cậu và máu sắc của huyết mạch này là...

    "Màu đen".
     
    Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Chương 3: huyết mạch bí ẩn


    Màu đen, một huyết mạch chưa từng xuất hiện từ khi viên thiên thạch đó rơi xuống nhưng cách đây 30 năm, một ghi chép của một nhà sử ký đã ghi chép lại rằng ông đã thấy một hang đá bỗng dững mọc ra trước mặt, sau đó một luồng khi đen toả ra và một mùi hương đầy hôi thối toả ra, vốn tính tò mò ông đã bước vào, đi được một quãng thì mùi hôi bắt đầu dập tắt mà là một luồng áp lực đã đẩy ông gục xuống đất và khiến cho ông phải cố gắng để lết ra ngoài và có vẻ như hang đá mà cậu đi vào chính là hang đá mà nhà sử ký đã ghi chép.

    Nhưng tại sao cậu lại ko ngửi thấy mùi hôi thối và luồng áp lực cũng ko xuất hiện, điều này chỉ có thể lý giải bằng việc.

    " cậu là người được chọn"

    Nhưng được chọn bởi cái hồ nước này thì có gì đặc biệt, chỉ đơn giản là tạo áp lực cho một gã sử ký thôi mà nhưng điều đáng nói ở đây là gã sử ký đó là một võ giả huyết mạch trắng đỉnh phong, nghĩa là ông ta đã đạt đến cảnh giới cao nhất, kể cả một quả núi hay là một đại yêu thú cũng chỉ cần một búng tay là xong vậy mà lại bị cái hồ nước cỏn con này đè ép, chuyện này mới thực sự nghiệm trọng.

    Nói về cậu nhóc thì đã tỉnh lại, đôi mắt đã từ từ mở ra một cách chậm rãi, đôi chân nay đã lành lặn liền đứng dậy, đôi tay chạm nhẹ lên đầu, đôi mắt lảo đảo nhìn xung quanh và những suy nghĩ đã hiện ra trong đầu.

    " Đây là cái chỗ quái quỷ nào đây"

    Góc nhìn của main.

    Ta tên là Tử Thiên Vương, sinh ra trong một gia đình bình dân, cha ta làm nông dân quanh năm nhưng sớm lâm bệnh mà chết nhưng ta biết rõ là cha ta bị giết chết, cái cớ lâm bệnh chỉ để ta bớt đau buồn và người giết cha ta chính là lũ cẩu Hoả Nguyên Quốc và giờ bọn chó ấy đã bắt mẹ ta.

    Cuộc đời ta có thể nói đến đây là chấm dứt, ta đã dùng chút sức tàn cuối cùng của mình để chạy vào rừng và tìm đến cái chết một cách nhanh chóng và có vẻ ta đã thành công khi tìm được một con Bạch Lang nhưng ma xui quỷ khiến gì, ta đã đi vào cái động này và gục xuống một cái ao nước màu đen và con Bạch Lang cũng đã bỏ đi.

    Cơ thể ta dường như đã hấp thụ loại nước màu đen đó, lúc đó cơ thể như muốn thịt nát xương tan, đau đớn vô cùng nhưng khi ta tỉnh dậy, toàn bộ vết thương đã lành, ta cũng có cảm giác sức mạnh đang cuộn trào trong mình và điều quan trọng nhất là..

    "Trái tim ta đã biến thành màu đen"

    Góc 3

    Như muốn kiểm chứng sức mạnh của mình, cậu liền ra một tảng đá ngoài đó và ngồi thiền xuống, đây là phương pháp để tu luyện cho những vỏ giã mả cậu đã học được từ những người trong làng, dù không có hy vọng nhiều nhưng cậu vẫn muốn thử.

    Khi đã hoàn thành đúng động tác, luồng khí màu đen một lần nữa bao phủ lấy cậu, bên trong tâm trí cậu là một đống chữ hiện ra xung quanh và cùng một câu hỏi từ một giọng nói kỳ lạ vang lên.

    " Tiếp nhận bao nhiêu"

    Không thể hiểu được ý nghĩa của câu nói này nhưng cậu cảm giác được rằng những cái này sẽ giúp ích cho mình.

    " Toàn bộ"

    Khi câu nói vừa cất lên, những dòng chữ bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ và bay thẳng vào đầu cậu, não cậu như muốn nổ tung nhưng ý chí cậu rất đáng khâm phục, cậu đã khuất phục được điều này và khi cơn đau đầu đã hết cậu tự kiểm tra lại cơ thể mình.

    " Cái..gì...Nhất Tinh Cảnh"

    Góc giải thích vể cảnh giới trong truyện này.

    Những người khi bước chân vào con đường tu luyện sẽ có những cảnh giới như sau

    + Mới khai được huyết mạch thì sẽ có cảnh giới lần lượt là: Khai Nhất Mạch, Khai Nhị Mạch, Khai Tam Mạch, Khai Tứ Mạch và cuối cùng là Khai Ngũ Mạch.

    + Khi khai mạch xong thì sẽ có cảnh giới cao hơn là: Nhất Bình Cảnh cho đến Cửu Bình Cảnh thì sẽ lên Cảnh giới mới.

    + Cảnh giới tiếp theo chính là: Nhất Tinh Cảnh cho đến Cửu Tinh Cảnh.

    + Tiếp đến là: Thần Phá Cảnh Nhất Tinh cho đến Thần Phá Cảnh Cửu Tinh.

    + Sau đó nữa thì sẽ là: Nguyệt Nhất Cảnh cho đến Nguyệt Cửu Cảnh

    + Và cuối cùng là những cảnh giới chưa ai trong thế giới này đạt được là: Hắc Thần Cảnh, Thiên Long Cảnh, Nguyệt Dung Cảnh và cuối cùng là Tiên Thần Mạch.

    Sau khi thấy được huyết mạch của mình, cậu như đứng hình.

    " Chuyện này rốt cuộc là sao" ( Thiên Long )
     
    Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Chương 4: thứ không thể lý giải.


    Quá bất ngờ về sự đột biến sức mạnh của mình, chỉ hấp thụ những đống chữ đó mà cậu đã đột phát đến Nhất Tinh Cảnh, một cảnh giới mà võ giả bình thường phải mất ít nhất 7 năm để làm điều đó.

    Như để kiểm chứng điều đó, cậu đã tự mình đi săn yêu thú để kiểm tra sức mạnh của mình tuy không tin tưởng lắm về thứ sức mạnh này nhưng vẻ mặt cậu đã lộ ra vẻ tự tin và đó là sự tự tin cuối cùng trong cuộc đời còn lại của cậu.

    Đi được một đoạn thì cậu đã gặp lại con Bạch Lang lúc nãy và như đã nói ở trên cậu đang rất tự tin với sức mạnh này mặc dù chưa thực sự tin tưởng nó, cậu đã lao vào không một chút suy nghĩ và..

    " Phập"

    Con Bạch Lang vẫn còn sống nhưng có vẻ nó đang ngậm cái gì đó và đấy chính là cánh tay của cậu, vẻ mặt hốt hoảng nhìn lại cánh tay bị mất của mình, câu hét lên trong đau đớn.

    " Aaaaaaaaa.....Đau quá....." ( Thiên Vương )

    Vội đứng dậy và chạy ngay lập tức, quá ngu ngốc khi nghĩ rằng mới có tý sức mạnh đã muốn thể hiện,cậu ko hề biết cách sử dụng thứ sức mạnh này và càng ko phải là người có tư cách để sử dụng sức mạnh này.

    Nguyên nhân cũng chính là do sự kiêu ngạo bộc phát mà thôi.

    Vừa chạy vừa rên rỉ, những phát cắn liên tục chạm vào da thịt cậu, nó như muốn xé tan ra thành từng mảnh và con mắt trái của cậu cũng chịu chung số phận.

    Đau đớn rồi nằm xuống, phế vật có sức mạnh thì cũng chỉ là phế vật, mọi thứ thật là trớ trêu, ta đã nghĩ rằng hôm nay ông trời đã rủ lòng thương cho ta thay đổi số phận nhưng ko, nó đã đượ định đoạt từ rất lâu rồi, mãi mãi chỉ là một tên yếu đuối, ko thể bảo vệ được bất cứ gì, những suy nghĩ như thế cứ hiện mãi trong đầu cậu.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    "Nhưng thế thì sao" ( Thiên Vương)

    Con Bạch Lang lao vào và ra một nhát quyết định nhưng trong phút chốc cậu đã thốt lên một câu nói khó hiểu và lập tức xoay người để né.

    " Phế vật thì sao" ( Thiên Vương)

    Lại một câu nói khó hiểu được nói ra, con Bạch Lang nhảy lên vồ cậu một lần nữa nhưng cậu đã lấy một khúc cây nhọn ở đó và đâm thẳng vào họng nó.

    " Số phận đã định đoạt thì sao" ( Thiên Vương)

    " Phập"

    " Không bảo vệ được cái gì thì sao" ( Thiên Vương)

    " Phập"

    " Rác rưởi thì sao" ( Thiên Vương)

    ...........

    Một câu nói được cất lên thì những nhát đâm ngày càng to hơn, máu chảy lênh láng nhưng cậu vẫn tiếp tục đâm, đâm và đâm cho đến khi không còn tiếng gì ngoài những hạt mưa đang rơi, đứng trước xác của thứ cậu vừa giết, một ánh mắt đầy khát máu lộ ra và....

    " Ngoạm"

    Cậu xẻ từng miếng thịt nó ra và ăn, bao nhiêu thịt đều bị lóc ra, cậu moi tim, gan, ruột và hầu như mọi bộ phận trên cơ thể nó để ăn và ăn mãi cho đến khi thoã mãn được bản tính hoang dã này.

    Khi đã hoàn thành xong bữa ăn của mình, cậu đứng dậy và trở về phía cái hang đá đó rồi nhìn thẳng lên bầu trời và nói.

    " Số phận phải do chính chủ nhân của nó tự quyết định" ( Thiên Vương)

    ( Tác: đang hơi mệt tý nên chap này có nhiêu đó thôi nhé)

    End.
     
    Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Chương 5: sự ngu ngốc


    1 tuần đã trôi qua kể từ khi cậu giết con sói đó, cậu đã tự mình tìm hiểu tại sao mình ko thể dùng được sức mạnh, nhớ lại những điều mà những võ giả trước đây đã dạy cậu thì khi một người bắt đầu khai mở huyết mạch thì cơ thể họ phải trải qua những chuyển biến nhất định để có thể từ từ làm quen và các cảnh giới sau này cũng thế, còn cậu đùng một cái đã tiến đến Nhất Tinh Cảnh, một cảnh giới cũng thuộc dạng có thể nói là cao thủ nên việc cơ thể chưa thể hấp thụ được rồi dẫn đến việc bị mất một cánh tay và một con mắt là chuyện đương nhiên.

    Cậu đã dành suốt 1 tuần ở trong hang và tu luyện để cơ thể có thể thích nghi với loại sức mạnh này và có vẻ nó đang chuyển biến theo một chiều hướng khá tích cực và vào đúng ngày thứ 15 cậu đã hoàn toàn làm chủ được sức mạnh của mình nhưng để kiểm chứng cậu lại một tảng đá gần đó và đấm thẳng vào nó.

    " Rầm"

    Tảng đá vỡ tan và tay cậu thì vẫn không xi nhê, mặc dù đã biết trước nhưng cậu không ngờ nó lại mạnh thế này.

    " Có vẻ đã đến lúc thực chiến rồi" ( Thiên Long )

    Vì đã mất cánh tay trái và con mắt phải nên hiện giờ dù là ở một cảnh giới cao cũng khó có thể sinh tồn ở trong khu rừng này nhưng trong mấy ngày qua cậu đã khám phá ra được một chút sức mạnh của huyết mạch bên trong cậu.

    Sau khi ăn con sói đó cơ thể cậu dường như đã hấp thụ linh mạch của nó vì trong mấy ngày sau đó cơ thể cậu dường như nhanh nhẹn hơn rất nhiều và các giác quan cũng tăng lên đáng kể, nhất là khứu giác.

    Võ giả thông thường sẽ tu luyện bằng cách ngồi thiền để hấp thụ linh khí của trời đất và ngoài ra có thể dùng các loại đan dược để đột phá cảnh giới nhưng cậu thì khác, cách để mạnh lên của cậu là...

    "Giết và Ăn"

    Đi sâu vào bên trong khu rừng, cậu thấy một con Ngân Hồ ( Cáo Bạc), yêu thú này có thể dễ dàng giết 10 võ giả huyết mạch tím nên cũng có thể coi là khó khăn đôi chút.

    Tiến đến gần nó một cách nhẹ nhàng rồi dùng cục đá ném thẳng vào mắt nó.

    " Kiiiiiiiii......"

    Nó hét lên đau đớn, chớp lấy thời cơ, cậu liền vồ lấy con cáo rồi dùng tay bóp mạnh vào đầu nó, sử dụng lực thật mạnh khiến đầu nó nát thành từng mảnh.

    Cậu liền chộp lấy từng mảnh đó và ăn ngấu nghiến, khi đã ăn xong một cảm giác cực thoải mái chảy trong người cậu.

    " Đột phá nhị tinh cảnh"

    " Vậy ra đây cái cảm giác của kẻ mạnh sao, thật thú vị" ( Thiên Long )

    Một tên nhóc 16 tuổi phát ra từ này thật không hợp lý chút nào nhưng đối với tình cảnh của cậu cũng dễ hiểu thôi, suốt bao nhiêu năm luôn bị chà đạp, phỉ nhổ và nay lại được cái thứ sức mạnh ma quái này, có lẽ ai rồi cũng sẽ như thế thôi.

    " Vẫn chưa đủ" ( Thiên Long )

    Dường như từng này chưa thể thoã mãn cơn đói của cậu, bản tính kiêu ngạo và hống hách của cậu lại trỗi dậy khi thấy một con Bạch Hổ, tuy lần này đã cẩn thận hơn nhưng trong cái đầu đó vẫn nghĩ rằng con hổ sẽ bị mình đánh bại nhưng lại quên rằng kể cả một võ giả cao thủ cũng phải cảm thấy khó khăn lắm mới đánh bại được nó.

    Có vẻ cậu chưa trưởng thành gì từ sau lần đó mà lại tiếp tục tiếp cận từ tử như lúc nãy, nhưng đây không phải là cáo mà là một con hổ, nó nhanh chóng đánh hơi được cậu và lập tức cắt vào cổ cậu, máu chảy tuôn rất nhiều, nếu là một người bình thường cậu đã chết rồi.

    Nhận ra được sự ngu dốt của mình, lại một nữa đôi chân đó lại chạy trốn, con hổ có vẻ ko thèm đếm xỉa tới cậu nên đã quay lưng và bỏ đi.

    Trở về cửa hang, máu chảy rất nhiều vì mặc dù là một võ giả Nhị Tinh Cảnh nhưng đây là vết thương của một con Bạch Hổ gây ra nên nếu không cứu chữa sẽ mất mạng bất cứ lúc nào.

    Nhưng chúa trời không hoàn toàn bạc bẽo với cậu, cậu tìm thấy một cây Lam Tinh Thảo trong vách đá, đây là một loại thảo dược cầm máu khá là hiếm, vội vớ lấy rồi đắp lên cổ, sau một lúc máu cũng bắt đầu đông lại và ngưng chảy nhưng vết thương đã ảnh hướng tới thanh quản của cậu và không thể nói được nữa.

    Có lẽ đây sẽ là lúc thích hợp để tuyệt vọng một lần nữa nhưng không, tuyệt vọng vậy là đủ rồi, bên trong cậu chỉ còn lại ngọn lửa của sự tức giận, đôi lông mày nhíu lại, đôi mắt trợn ngược lên và nhìn ra cửa hang, cậu như muốn nói rằng "tao sẽ ăn mày".

    End.
     
    Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Chương 6: bữa ăn của sự trả thù


    3 năm sau

    Đã 3 năm trôi đi kể từ cái ngày cậu bị con hổ đó xé nát cái cổ của mình, cậu lao đầu vào công việc của mình là giết và ăn, từng con một, đều bị câu giết một cách tàn nhẫn, moi gan và ruột của bọn chúng ăn một cách ngấu nghiến và tận hưởng cái cảm giác được đột phá và thoã mãn được cơn đói của mình nhưng tất cả cũng chỉ để chung một mục đích

    " Ăn nó"

    Hiện giờ cậu đã 15 tuổi và cảnh giới hiện tại là Thần Phá Cảnh Nhất Tinh, một cảnh giới của những cao thủ võ giả có thể mất đến 30 năm mới đạt được và chỉ với 3 năm một tên nhóc đã làm được điều đó, nguyên nhân chính là sự ham muốn được bộc phát, cậu như muốn ăn tất cả mọi thứ, miễn là nó làm cho cậu mạnh hơn và nếu đó là thịt người thì cậu cũng ko ngần ngại mà thưởng thức nó.

    Mái tóc đen của cậu đã dài đến hết lưng, con mắt còn lại cũng chỉ còn lại là một màu sắc u tối, cánh tay của cậu cũng đã ko còn nhưng ít nhất vẫn chưa phải là tất cả, tự tay ngồi trong hang sử dụng những hòn đá sắc nhọn nhất thành một cái kiếm tuy rất đơn giản nhưng nó cũng đủ để cậu hoàn thành mục đích của mình.

    Bước ra khỏi hang chưa được bao lâu thì một lần nữa nó lại xuất hiện trước mặt cậu, con hổ đã lấy đi giọng nói của mình và rất có thể lần này sẽ là cái đầu nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến việc ăn nó.

    Con hổ dường như cũng đã nhận ra sự khác biệt của cậu nên đã lập tức lao vào, sử dụng thân pháp cậu tránh né nhanh chóng rồi rồi lấy đà dùng chân đạp thẳng vào bụng nó nhưng có vẽ ko ăn thua vì ngay lập tức vuốt của nó bốc lửa lên và cào lấy cậu, sử dụng cánh tay để chặn lại, móng vuốt cấu vào da thịt khiến một lần nữa máu lại tuôn ra.

    Hất vuốt con hổ ra là một chưởng của cậu ngay đầu nó và cũng đã khiến con hổ phải lùi lại và nó đã tức giận thật sự, nhanh như gió con hổ đã ở sau lưng cậu, biết rằng nó đã nghiêm túc nên cậu cũng dùng hết sức lực của mình để né đòn nhưng cũng bị một cào sâu vào lưng.

    Móng tay cậu mọc ra một bộ vuốt đen, đây là thứ cậu có được khi ăn một con Lam Lang, một loài sói xanh khá mạnh ở trong khu rừng này nổi tiếng với bộ vuốt sắc nhọn .

    Lao đến con hổ với vận tốc hết tốc lực và đâm thẳng vào cổ họng nó nhưng con hổ đã dùng đuôi nắm lấy cánh tay đó rồi quật cậu lao vào ngọn núi gần đó.

    Các tảng đá vỡ vụn thành từng mảnh, tưởng chừng như mọi chuyện đã kết thúc nhưng ko, cậu mọc ra đôi cánh và bay lên trời, đây là đôi cánh của Ưng Hắc Điểu với đôi cánh được ví như là thần của tốc độ nhưng kết cục cũng bị cậu dùng làm bữa tối.

    Lao xuống hết tốc lực tuy nhiên lại một lần nữa bị đẩy lùi do con hổ đã hống ra một loại sóng âm rung chuyển cả trời đất.

    Cậu lại một lần nữa bị hất tung đi nhưng rất nhanh cậu đã dùng chần để lấy đà ở một vách núi gần đó rồi bật thật mạnh về phía con hổ dai như đỉa đó.

    Dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay, đây sẽ là hy vọng cuối cùng, nếu như thất bại thì chỉ có cửa tử.

    ẦM

    Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, khói bụi mịt mù và chỉ 2 phút sau đó những dòng máu chảy ra và chỉ còn một kẻ đứng vững trên những giọt máu đó và còn ai khác ngoài anh bạn của chúng ta.

    Đứng trước xác con hổ rồi cười khẩy và một bữa ăn nữa lại được bày ra.

    End.
     
    Hoàng Đế Của Vạn Vật- Bông Hoa Sắc Bén
    Chương 7: thế giới thay đổi


    Ăn và ăn, cứ thế lặp đi lặp lại một cách vô thức, từng mảnh thịt, từng con mắt, từng bộ lòng, bộ ruột và kể cả là bộ xương cũng bị cậu ăn sạch, mùi hôi thối từ xác chết bốc ra một cách nồng nặc, những con thú gần đó ko con nào dám lại gần.

    Khi đã hoàn thành bữa ăn, cậu liếm láp từng giọt máu của con hổ cứ như là một con vật và cơ thể cậu bắt đầu có sự chuyển đổi.

    Cơ thể cậu bắt đầu trở nên hắc ám và có sự pha lẫn của màu trắng bên trong, đường gân tay và chân nổi lên dày đặc, máu bắt đầu chảy ra khắp nơi, rất đau đớn nhưng tiếng hét của cậu ko thể cất ra và một cơn hôn mê sâu đã diễn ra.

    Cứ nằm ở đó như một cái xác nhưng lại ko có một con thú nào dám lại gần vì luồng khí hắc ám bao quanh cậu và cứ thế 10 năm trôi qua một cách nhanh chóng, cậu cũng đã tỉnh lại.

    Khi vừa mở mắt thì cơ thể cậu đã biến đổi lạ thường, tay và chân đã mất của cậu đã mọc lại một cách thần kỳ nhưng đều có hình xăm hình một con hổ trắng trên đó, con mắt của cậu cũng đã nhìn thấy trở lại nhưng khi nhìn xuống dưới nước, cậu đã phát hiện ra là nó đã chuyển thành màu đỏ, nó như là con mắt của quỷ.

    ( hình ảnh chi mang tính chất minh hoạ thôi nhé )

    Cơ thể cậu cũng đã cao to hơn, áo quần cũng rách nát hết, hiện giờ chỉ còn lại một bộ dạng trần như nhộng, lấy con dao tự chế rồi rạch da của con hổ, phần này cậu ko ăn ( có lẽ đã biết trước nhỉ ) tự tay làm một bộ áo quần bằng da, thêm một chiếc áo khoác da dài đến ngang chân, về bộ áo quần thì ko biết tả kiểu nào nữa vì phần này tác giả bị bí, thôi thì coi hình minh hoạ vậy.

    ( chỉ mang tính chất minh hoạ thôi, đừng thắc mắc )

    Làm bộ quần áo này vốn dỹ cũng chỉ để có cái để mặc thôi vì áo quần cậu đã rách nát và bốc mùi kinh khủng rồi, bữa ăn đó đã làm cho cậu cảm thấy no hơn và chìm sâu vào giấc ngủ của mình và trong tiềm thức của cậu dường như có giọng nói của một ai đó.

    " Giấc ngủ vĩnh hằng này sẽ kéo dài khá lâu đối với ngươi,ngươi sẽ già đi nhưng thế giới sẽ đổi thay, đất nước loạn lạc, mùi máu tanh ở khắp mọi nơi, những khúc ruột hay những cái sọ người sẽ có ở bất kỳ đâu, sự diệt vong đã đến và ngươi sẽ là thứ sắp xếp lại nó, ngươi có thể chọn cách hoà bình và sử dụng quyền lực của mình để đưa thế giới trở lại như xưa hoặc là ngươi sẽ thống trị nó và thay đổi nó theo cách của riêng bản thân ngươi, nó tốt hay xấu sẽ do ngươi quyết định.

    Chọn đi"

    Ko thể nghe rõ được những lời nói nhưng trong vô thức cậu đã nói rằng.

    " Ta luôn là một kẻ đau khổ, chỉ biết chịu nhục nhã để sống đến ngày hôm nay, thế thì vì sao ta phải hoà bình với bọn chúng, thống trị chúng và khiến thế giới theo ý muốn của mình hợp với tính cách ta bây giờ hơn đấy

    " câu trả lời của ngươi đã được xác nhận"

    Một màu đen nữa bao trùm lấy cơ thể cậu rồi đưa cậu trở về tư thế ngồi thiền, hang động bắt đầu bị chắn lại, luồng khí đen đó tiếp tục nhập vào cơ thể của cậu rồi khuấy đảo cơ thể của cậu và quá trình đó đã diễn ra suốt 600 năm.

    600 năm sau.

    Ánh mắt đó đã lộ ra, mái tóc đã dài đến chân, cả râu cũng vậy nhưng sự trẻ trung thì chưa bị biến mất, trái tim cũng đã trở thành một màu đen, cơ thể bên trong cũng ko khác gì, nó chỉ có đen và đen, rất là hỗn loạn.

    " ta có thể cảm nhận được sự khác biệt" ( Tử Long )

    End.

    ( hơn tháng hay thi hk1 và sắp bị họp phụ huynh nên chừ mới viết được, sorry anh em )
     
    Back
    Top Dưới