Khác [HOÀN] [Yandere] Ánh Đèn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 19. [HW 11] Thân nhiệt


Tôi dường như không quan tâm đến mọi thứ xung quanh nữa, ở đằng sau tôi lúc này, bàn tay của anh ta đã không yên phận từ lúc kết thúc câu chuyện.

Tôi nửa tin nửa ngờ về câu chuyện mà anh ta đã kể, tại sao quá khứ tôi lại nghe lời anh ta không một chút điều kiện nào vậy?

- Tại sao tôi lại đồng ý quan hệ với anh?

- Em không nhớ nữa à?

Chính em lúc đó là cực kì bám tôi luôn đấy.

- Tôi...

Tôi á?

- tôi khó khăn lấy bàn tay chỉ vào mặt mình.

- Phải, thời gian mà bố mẹ em mất, em đã trở nên ít nói rất nhiều.

Cả khu nhà lúc trước chỉ có tôi và em là trẻ con, nên em là người thân với tôi nhất.

- ...

Gọi là bám thì 24/24 tôi đều ở cùng anh?

- Thì chúng ta ở chung nhà mà.?

- ...

- tôi không nói gì nữa, dù gì thì cũng chỉ có mình anh ta nhớ mà thôi.

Rầm

Rầm

RẦM

- T- tiếng gì vậy.?!

- Là bọn nó, em đứng đây chờ tôi chốt cửa đã, có lẽ nó đã nghe bọn mình nói chuyện.

Tôi quay sang phải, cảm nhận như có ánh mắt nhìn mình qua lỗ hổng của cửa kính.

"Gì vậy.?

Nó nhìn mình sao?"

- ...

Marcus...

Hình như nó nhìn tôi...

- Zombie á?

- Phải, anh nói nó không có ý thức mà?

Tôi cảm nhận như nó đã quan sát tôi lâu rồi!

- Tôi nghĩ là 06413, em nên cẩn thận, đi theo tôi!

Nói rồi anh ta nắm lấy tay tôi đi về phía bên trái có cánh cửa bên trong, mặc cho ánh mắt kia vẫn nhìn, không thay đổi.

Một con mắt trắng dã, không chớp, nhìn vào hồi lâu, tôi lại có cảm giác như đang nghe lời cảnh tỉnh từ một ai đó len lỏi vào trong đầu: "chạy ngay đi!"

Chúng tôi cứ đi mãi vào hầm - kể từ khi bước vào căn phòng phía bên trái ấy.

Có vẻ chủ nhân của cửa tiệm đã đào nó từ lâu, nhưng...

Tôi suy đến việc họ không thể trốn thoát khỏi những lũ zombie.

- Marcus, họ, có chạy kịp vào căn hầm này không?

- Có, nhưng tôi đoán họ không sống nỗi đâu, một trong số thành viên của họ đã bị cắn.

Tôi và một số người trong nhóm nghiên cứu đã trói họ.

Đã bao nhiêu phút trôi qua rồi?

Chân tôi dường như sắp không trụ nỗi, cảm thấy hiện tại hận anh ta, vì sao lại chạy nhanh như thế chứ?

Nhưng anh ta vẫn chạy về phía trước, tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi.

- M...

Marcus...

Chậm thôi...

- Cố lên!

Sắp đến rồi!

Một cánh cửa gỗ xuất hiện, nó làm bước chân tôi dừng lại, cuối cùng thì cũng đến.

Cạch

Cánh cửa được mở ra, vật thể đầu tiên tôi nhìn thấy là rất nhiều đuốc, cảm giác không nóng như trên mặt đất khi gặp lửa và khói.

Cũng có vô số cánh cửa khác nhau, tôi có hỏi thì anh ta bảo rằng đó là của gia đình chủ nhân cửa tiệm.

- Chủ yếu là người trung niên và trẻ em?

- Không, có 4 người, người nhỏ nhất là bằng tuổi em.

"Nhỏ nhất á?

Nếu bằng mình thì 23 tuổi rồi.?"

- Họ có thể sinh hoạt ở đây à?

- Ừ, nhưng tôi nghĩ những thứ đó dự trữ cũng đang trong tình trạng cạn kiệt rồi.

Nói rồi anh ta rà vào ổ khóa của cánh cửa đối diện.

- Chúng ta sẽ ở đây.

- Trong ngày?

Thú thật tôi không muốn ở cùng anh ta một giây phút nào, từ khi nghe và nhớ lại quá khứ của tôi.

"Khoan đã, nếu lúc mình nhảy xuống tầng 8, cũng đồng nghĩa mình muốn cái chết còn hơn khi sống cùng anh ta?

Nó có thể gọi là mình muốn trốn thoát anh ta?"

- Không nhìn thấy xác tôi, tại sao bây giờ tôi lại đứng đây?

Từ khi bước vào căn phòng nhỏ và lạ, cả hai đều im lặng, tôi là người đặt câu hỏi đầu tiên.

- Chính tôi cũng bất ngờ, khi lần đầu tái ngộ, suy nghĩ đầu tiên của tôi là 'Xác em ở đây à?

Tại sao lại không phân hủy?

Em còn sống ư?'

Một bầu không khí im lặng lại bao trùm lần nữa, tôi hỏi anh ta, anh ta hỏi ngược lại tôi, nhưng anh ta đàn đặt câu hỏi với một người đang bị mất trí nhớ.

- Vara này, lần đầu em có ý thức là từ khi nào?

- ...

Tôi nhìn thấy bầu trời xanh, khi bản thân đang nằm trên ngọn đồi ở một miền quê lạ.

Sau đó tôi cứ đi mãi, cho đến khi tôi gặp anh chàng kia, anh ấy chỉ tôi rất tận tình về đường đi, khi nhìn thấy số thẻ sinh viên của tôi.

- Tôi nói này...

Em đã bỏ học giữa chừng khi em mang thai đấy...

Cái thẻ đó đã vất đi từ rất lâu rồi, vậy sao nó còn xuất hiện?

Kể ra cũng ba năm rồi, chứng tỏ đó là đồ cũ đã bỏ đi từ lâu.

- !!!

Tôi á khẩu, đúng nhỉ?

Tại sao lúc anh ta kể tôi lại không nghĩ đến khi ấy nhỉ?

- Em có nhớ anh ta tên gì không?

- Charles...

Thì phải...

Cả bầu không khí lại trở về sự im lặng.

Có lẽ cả tôi và anh ta đều không muốn trả lời đối phương.

Charles là ai không quan trọng, tôi sẽ biết ơn vì anh ta đã chỉ đường cho tôi về thành phố này.

- Tôi nghĩ không đơn thuần giữa người hỏi và người chỉ đường đâu, mà còn hơn cả thế.

- ...

Anh đa nghi quá rồi, đến tôi còn không thấy ann ta có biểu hiện lạ mà.

- Nhỡ đâu đó là ----

Rầm!!!
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 20. [HW 12] Nghi ngờ


Chưa để tôi kịp lắng nghe câu hỏi của anh ta, bên ngoài đã có tiếng đập cửa dồn dập.

- Marcus!

Marcus!

Mau mở cửa!!!

Tiếng gọi khẩn thiết ấy là của một chàng trai trẻ, có lẽ là trạc tuổi tôi.

Khi cánh cửa được Marcus mở ra, hình ảnh trước mặt tôi là một thanh niên gầy gò, nhem nhuốc.

Nhìn thấy bọn tôi, anh ta mang vẻ mặt sửng sờ đôi chút, sau đó lại về vấn đề chính.

- Marcus!

Hiện tại Mako đang phát bệnh, phải làm sao bây giờ?

Khắp cơ thể của em ấy đều có dấu hiệu như mấy con quái vật trên mặt đất!

Anh ta nói rất nhanh, tôi nhường như đã hiểu ra vấn đề gì đó.

"Cô ấy hẳn là bị nhiễm virus rồi, nhưng vì sao đến bây giờ mới có triệu chứng chứ?

Tôi nhìn sang Marcus, xem kìa, sao nhìn anh ta bình thản thế nhỉ?

Nhìn có vẻ như không nghe lọt tai, tôi huých vai anh ta, ra hiệu.

~ Anh có nghe không vậy? ~

Marcus nhìn tôi, sau đó lại cười nhẹ rồi xoa đầu

~ Hả?

Có chứ ~

"Vậy thì mau hồi đáp đi, nhìn anh chàng này tội quá."

Tôi không thầm thì nữa, khẽ liếc sang anh chàng nọ, có vẻ anh ta cũng sốt ruột chờ câu trả lời.

- Không phải anh là bác sĩ mà...

Không lẽ không có cách chữa trị sao?

Ngưng động tác xoa đầu tôi, Marcus mới bắt đầu chú ý người nọ, nhưng câu trả lời của anh ta đều khiến tôi và anh chàng nọ ngạc nhiên.

- Tôi không phải là bác sĩ cứu người, chuyên môn của tôi là các để tài nghiên cứu khoa học, Kevin, anh cũng biết mà nhỉ?

- Nhưng chẳng phải bọn anh là người đã tạo ra nó không phải sao!?

Giọng nói bắt đầu không kiềm nỗi bình tĩnh, tôi thấy ánh mắt Kevin nhìn vào tôi.

- Đây là...

Vợ của anh à?

Phụt

Tôi ném ánh mắt cá chết vào người vừa đặt ra câu hỏi, và kẻ đang cố nén cười kia.

- Không phải, hiện tại tôi đang bị mất trí nhớ và anh ta là người chữa trị.

- Ý của tôi không giống em.

Kevin, anh vào đây.

Anh ta lại bắt đầu nói chuyện một cách cộc lốc.

Tôi đành nhường đường cho Kevin vào phòng.

- Kevin, mật mã này tôi không đổi.

Nhưng có vẻ như không mở được.

"Mật mã?

Là chỗ được đào khoét một lỗ trên tường ư?

Thì ra đây là nguyên nhân cho một khoảng thời gian rảnh nhìn vào bức tường này của anh ta, nhưng mật khẩu gì vậy nhỉ?

Chẳng phải đây là hầm rồi mà, chả lẽ còn có hầm khác sâu hơn?"

Tôi mê mang nghĩ, mà không chú ý Kevin đã đi đến chỗ ấy tự lúc nào.

- Không phải chứ?

Một tháng nay tôi đâu có vào căn phòng này đâu?

- Vậy là có kẻ ngoài chúng ta ra, hắn ta đã đột nhập và thay đổi mật mã.

Marcus bắt đầu suy đoán.

- Này, dưới này còn có hầm khác sâu hơn à?

Tôi nói ra suy nghĩ của mình.

Nhận được cái gật đầu của Marcus, tôi phỏng chừng như dưới đây có những nghiên cứu quan trọng lắm.

- Dưới đó là nơi sinh ra 06413.

- 06143?

Có nghĩa là trước nó đã từng có 06142 và cho đến 01?

- ...

Phải.

Marcus thừa nhận.

Tôi nhìn anh ta thật lâu.

- Các người thật tàn nhẫn.

Tôi lẳng lặng buông xuống một câu nói.

Bất chợt, cả căn phòng yên lặng đến kỳ lạ.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 21. [HW 13] Đục khoét


Kevin là người nhúc nhích đầu tiên, tay anh ta đặt trên miệng, khẽ húng hắng ho.

Sau đó là đến lượt Marcus, nhưng anh ta có vẻ nghe điều này khá nhiều, và không quan tâm đến lời tôi nói.

- Quay về đầu tủ gỗ phía góc trái giường, lấy chìa khóa giúp tôi.

Anh ta nói, không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy như anh ta đang ra lệnh mình.

- Này Marcus, dạo này trên mặt đất, có nghe tin tức mới gì về 06413 chưa?

Kevin quay lại về phía hắn hỏi

- Tôi không quan tâm.

- Không quan tâm?

Tôi biết anh là người tạo ra nó, nhưng cũng đừng chủ quan, vì nó bây giờ có thể không cần dùng sức, cũng có thể bóp nát anh đấy!

- Tôi tự biết lượng sức của mình.

Tôi ho nhẹ

- ...

Ehem..!

Chìa khóa đây.

Marcus quay sang nhìn tôi, lại nhìn ngó xung quanh một lần nữa, đặc biệt là ở phía trên.

- Cách sâu như vậy mà tại sao vẫn tiếng giậm chân?

Anh ta nói nhỏ như tự hỏi chính bản thân.

Nhưng do vì cả hang chỉ có 3 chúng tôi nói chuyện được, vì vậy không gian khá im lặng, Kevin và tôi đều nghe rõ.

- Cả hai người có nghe mùi hôi thối đang xuất hiện gần không?

Ầm!!!

- Vara!

Mau qua đây!!!

- Á!!!

Marcus-

Quá nhanh để tôi phản ứng kịp, ngực bỗng nhiên bị một bàn tay bốc đầy mùi hôi thối xộc thẳng đến khoan mũi, còn có cả vị tanh tởm lợm nhất mà tôi chưa từng được ngửi thấy, có thể gọi nó là mùi của xác chết đang trong quá trình bị phân hủy, rất nhiều, rất nhiều, và rất nhiều...

Điều này nhất thời làm tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trực tiếp ngất xỉu vì do không chịu được mùi hôi thối nồng nặc này.

- VARA!!!

- Marcus dường như hét sắp khàn cả cổ họng, chứng kiến người con gái của mình đang bị một thứ 'sinh vật' ôm trọn lấy.

'Sinh vật' ấy nhếch mép cười nhẹ, lực đạo ôm ngày càng siết chặt, cánh môi mỏng dính nhơm nhớp một số màu đen đặc quánh khẽ cất tiếng, giọng khàn khàn như đã bao lâu chưa cất tiếng nói:

- 56 ngày, 1344 giờ, 80640 phút, 4838400 giây.

Đây là thời gian mà tao kiên nhẫn cho mày và cô ấy bên cạnh.

Còn giờ thì...

Cô ấy, tao sẽ lấy lại.

- Aa...

Nó...

Nó biết nói chuyện..!

Thân thể Kevin như càng lùi lại về cánh cửa đang bị khóa kia.

Còn về phần Marcus, anh ta như đông cứng mà trừng mắt về 'thứ' mà mình đã tạo ra.

- Thả cô ấy ra.

- Ha?

'Thả'?

Cô ấy là gì của mày hả?

06413 khinh thường hỏi lại.

- Tao biết quá khứ tuổi thơ của cô ấy gắn liền với mày, nhưng chậc chậc, mày quả là thằng tồi tệ, haha!

Mày hãm hiếp cho cô ấy mang thai con của mày, để rồi cô ấy nhảy lầu tự vẫn, vẫn không tìm ra được, vậy mà vẫn tự xưng mình là thiên tài sao?

Mày đục khoét thân thể tao giỏi lắm mà?

- Mày...

Làm sao mà mày biết hết!?

Một không gian im lặng lại bao trùm.

06413 ngước mặt lên trên, nhàn nhạt nhả ra một hơi thở .

- Nói mày ngu quả không sai nhỉ.

Ừm...

Hình như không còn nhiều thời gian, cô ấy sắp tỉnh lại rồi, khi khác tao sẽ nói rõ hơn cho mày thông não nhé, bác sĩ?

HAHAHA!!!

À, tao còn có tên nữa đấy thằng ngu, nhớ cho kỹ vào, tên tao là FUJIYA

- !!!

Và rồi thật nhanh sao đó, bóng dáng của cậu vụt qua bao nhiêu thây ma đang bủa vây trong căn phòng.

Để lại cho Marcus một mớ hỗn độn khó giải quyết, có lẽ sẽ có liên quan đến cả mạng sống.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 22. [HW 14] Khôi phục trí nhớ (1)


- Ưm...

Á!!!

Tôi mở mắt dậy, nhưng điều kinh dị lại ập vào mắt tôi: một tường nhà đầy rong rêu và cũ kỹ, đáng nói là nó đã bị thủng một lỗ lớn.

Xung quanh còn có máu đen, đỏ loang lổ, chúng trải dài cho đến chiếc xe ô tô trắng cũ, ngả màu vàng ố, và tất nhiên là còn dính không ít máu.

Bầu trời cũng thật xấu.

Với những áng mây đen cùng những hạt mưa li ti, mùi đất xộc thẳng vào khoan mũi tôi.

Chưa kể đến những hình ảnh làm tôi hoảng hốt.

Đó chính là những con zombie đi lởn vởn xung quanh, tôi có cảm giác như chúng nó đang canh giữ tôi, chứ không có ý định tấn công.

- Ah, em tỉnh rồi.

Giọng nói xa lạ vang lên phía sau tôi.

Tôi chẳng dám quay lại, nửa là sợ sệt, nửa là không muốn tiếp nhận sự việc bất ngờ này.

- Quay mặt lại đây anh xem nào.

Cậu ta lại nói lần nữa, lúc này vai tôi đã run lên từ lúc nào không hay.

Sâu bên trong tiềm thức luôn cảnh báo rằng hãy chạy ngay đi.

Nhưng...

Tình huống bây giờ, chạy trốn bằng cách nào..?

Sau gáy bỗng dưng truyền đến hơi thở, kế tiếp là cánh tay bị chộp lấy.

- Vara, ngoan nào, nhìn anh.

Mặt tôi bị hai bàn tay nọ ép vào.

Khi đôi mắt hé mở ra, lại là một khuôn mặt phóng đại của cậu ta.

- A a a ..!

- Hửm?

Giật mình sao?

Nè nè, nhớ anh là ai không?

- !!!

- anh là ai?

Làm sao tôi biết được mà trả lời!?

Sự im lặng là đồng nghĩa việc tôi đang có câu trả lời là con số 0.

- ...

Haiz...

Vara nè...

Lúc thì em nhớ, lúc thì em quên...

Nhưng mà sẽ nhanh thôi, dù cho là thế giới nào anh cũng có công cụ để giúp em khôi phục trí nhớ!

- Hả...

Anh đang nói g-

Tôi chưa kịp nói xong, thân thể của cậu ta đã tự do chui vào lòng ngực tôi, đầu vẫn không quên cọ cọ vài lần.

Bây giờ mới chợt nhận ra, cậu ta quả là một người nổi bật bởi bộ tóc trắng, thời đại loạn lạc như này, có lẽ sẽ không phải là tóc nhuộm mà thành.

Vì vậy có lẽ đôi lông mi màu trắng cũng hoàn toàn tự nhiên.

Tuy vậy, điều tôi cũng lo sợ là cặp mắt màu vàng phát sáng ấy mỗi khi nhìn tôi, chúng...

Thật trong lành.

Tay tôi đã vô thức chạm nhẹ lên đầu cậu ta.

Cảm nhận được hành động của tôi, cậu ta ra sức hưởng thụ nó.

- Nhưng mà trước khi bắt đầu, anh sẽ giới thiệu lại tên cho em, anh tên là Fujiya!

Tôi lại im lặng, như đã hiểu.

Ngấm chừng biết tôi suy nghĩ thứ gì đó, cậu ta nhổm dậy, giương đôi mắt vàng ấy nhìn thẳng vào tôi, bàn tay thọc ra sau ôm lấy lưng tôi lúc nãy, bây giờ lại áp vào mặt tôi lần nữa, đôi mắt khẽ nheo lại, môi mỏng cười mỉm.

- Em xinh quá, em lúc nào cũng xinh...

- ...

Cậu ta cứ như vậy cho đến một lúc lâu.

Đó là đã bắt gặp được khuôn mặt mất tự nhiên đỏ bừng của tôi.

- Tiếc quá, sao lần này đến bây giờ anh mới xuất hiện, mọi lần đều ngắm chuẩn lúc em vừa sinh ra cơ mà...

Hoặc lúc nhỏ cũng được, còn đằng này...

Fujiya lại lẩm bẩm một mình, đôi tay vừa buông lúc nãy lại ôm chầm lấy tôi, lặp lại một hành động như cũ.

Tôi ngồi im như pho tượng, lâu lâu lại lỡ tay chạm phải người cậu ta.

Nhưng chỉ dừng lại một chút, rồi lại gạt ra.

- Hừm...

Đã đến lúc rồi, nè, đi theo anh!

Nói rồi cậu ta ngửa mặt dậy, bắt đầu kéo tay tôi đi vào sâu hơn bên trong, có lẽ đây là tòa nhà bị bỏ hoang, nhưng điều hay ho lúc này là thang máy vẫn chưa bị hỏng hóc, có điều lại dính không ít máu, cũng phải thôi, có lẽ nó đã trải qua một đợt zombie càng quét.

Tôi cứ tưởng là bị dắt đi đâu xa lắm, hóa ra đó là một căn phòng, một căn phòng ngủ.

Đáng để ý là, chiếc giường trắng tinh, mới mẻ, và cả căn phòng cũng thế.

Có lẽ đây là căn phòng nằm trên tầng cao ốc, nên khi nhìn ra cửa số, tôi có thể thấy cả một thành phố.

- Cậu đưa tôi đến đây để làm gì v-

Chưa kịp nói xong, đầu tôi đã bị thứ gì đó chụp lấy, tôi hoảng hốt huơ tay về phía trước liên tục.

Phần vai phía trước đã được chụp lấy nhẹ nhàng.

- Đừng sợ Vara, anh chỉ đang muốn giúp em nhớ lại tất cả về chúng ta.

Cố nhịn đau trong vòng 5 giây, em nhé?

Chưa để tôi kịp suy nghĩ và trả lời, có lẽ cậu ta đã ấn công tắt.

Một cơn xoẹt qua như điện giật chảy trong trí não tôi, sau đó lan dần đến tứ chi xung quanh.

Rõ ràng, tôi đã thấy...
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 23. [HW 15] Khôi phục trí nhớ (2)


Tôi đã không còn nhìn thấy phía trước nữa.

Hoặc thứ tôi nhìn thấy trước mắt là một màu đen đặc.

Một chút ánh sáng cũng không tìm thấy.

Không biết đã qua bao lâu, một vệt sáng nhỏ như đom đóm từ phía trên rơi xuống, và không để nó rơi xuống; nó đã bay lên phía trên, có vẻ là đang dạo chơi xung quanh.

Lại không biết bao lâu nữa, một đóm sáng thứ hai lại xuất hiện, nhưng lần này là chui ra từ phía dưới.

Vệt sáng này màu xanh, còn vệt sáng lúc trước thì màu vàng.

Có vẻ như tụi nó không biết nhau.

Mãi cho đến khi vệt sáng vàng bay lượn với tốc độ nhanh hơn.

Và nó đã vô tình va phải vệt sáng màu xanh ấy.

Điều kì lạ là chúng không hợp nhất với nhau, và hơn hết là không có ý định xích mích.

Ánh sáng xanh đã đứng yên - mặc dù từ lúc chui lên đến giờ, nó vẫn bay, nhưng với tốc độ khá chậm, có vẻ quan sát hành động của ánh sáng vàng.

Nó cứ đứng yên như vậy, kể cả khi ánh sáng vàng có bay xung quanh nó đi chăng nữa.

Đột nhiên, ánh sáng xanh bỗng như ngày một lớn hơn, dần dần, và dần dần.

Nó bắt đầu có một hình dáng giống như hình hài của một cậu bé.

Tay của cậu bé khi này đã bắt được ánh sáng vàng từ khi nào.

Hành động vô cùng nâng niu, tuy chưa hình thành được mặt, nhưng tại sao tôi lại có cảm giác nó nhìn ánh sáng vàng vô cùng trìu mến?

Dần dần, ánh sáng vàng cũng có những biểu hiện như nó.

Nhưng lần này hình dạng lại hóa thành cô bé.

Từ khi có được hình dáng, 'cô bé' luôn muốn bay lên tiếp tục.

Nhưng 'cậu bé' đã ngăn cản lại.

Một màn đêm chợt bay đến mắt tôi, khi mở mắt lại một lần nữa, hai đứa nhóc ấy bỗng đã hóa thành những thiếu niên.

Và đặt biệt, chính đã có hình dạng cố định hơn, đương nhiên, không thể thiếu đó là khuôn mặt.

Lúc này, tôi thấy cặp đôi này đang tay trong tay với nhau.

Nhìn thật xứng đôi.

Qua bao nhiêu lâu, tôi lại mở mắt.

Lần này, không gian xung quanh đã hóa thành các cây cối rậm rạp, nhưng không khí thật trong lành.

Nhìn phía bên phải, lại một cặp nhìn có vẻ như vợ chồng mới cưới, đang nhặt củi.

Hầu hết là người nam nhặt, nhưng nhìn ánh mắt người nam dành cho cô gái này, thật chan chứa tình cảm.

Khi trở về làng, mọi ánh mắt mà tôi nghĩ người làng phải nhìn cặp đôi này bằng những từ như: 'thật là một đôi vợ chồng ngọt ngào!'.

Nhưng thất vọng là, đi ngược lại với suy nghĩ của tôi.

Trong làng, mọi người luôn nhìn họ bằng ánh mắt khinh biệt, hắt hủi.

Tay cô vợ đang khẽ vân vê bụng mình, đây là hiệu của mang thai.

Tôi liếc nhìn cái bụng của cô ấy, đoán chừng có lẽ là 7 tháng.

Tôi cất bước đi theo họ đến ngôi nhà trong cùng của ngôi làng từ khi nào.

Chàng trai đặt bó củi vừa kiếm được xuống đất, đưa tay lên, khẽ đẩy cánh cổng của ngôi nhà.

Bốp!

Một cành củi khô từ trong nhà vụt qua, và đáp vào mặt của chàng trai nọ.

Cô vợ bên cạnh đã giật mình, vội hỏi chồng mình có sao không.

Hai người xác định rằng đối phương không sao, bước chân đi vào, chưa được mấy bước, trong nhà đã vọng ra tiếng chửi rủa:

- Còn dám vác cái mặt chúng bây về cơ à?

Sao không cút xéo khỏi cái làng này hả?

Tôi liếc nhìn vào trong nhà, tiếng chửi rủa được phát ra từ miệng của một người phụ nữ trung niên, mụ đang định quăng nhánh củi thứ hai vào mặt chàng trai.

- Mẹ, chúng con đã---

- Gì cơ?

Ai là mẹ của mày hả con đ*** lăng l.oàn!?

Mày dám có bầu trước khi---

Ầm!!!

Bó củi bị vứt mạnh xuống đất, tiếng động mạnh làm cho lời nói của mụ ta bị đứt quãng.

- CÔ ẤY LÀ TẤT CẢ CỦA TÔI!!!

BÀ LÀ CÁI THÁ GÌ MÀ DÁM CHIA RẼ CHÚNG TÔI HẢ!!?

- A...

Anh bình tĩnh...

- Ha, hay lắm, nhưng tao có tư cách đấy, vì tao là mẹ của nó, mày làm nó có thai để mày có được nó hả?

Nhưng có vẻ mày chưa hiểu, nhưng may mắn, tao thì là một người mẹ hiền, nên tao sẽ cho nó sinh con nghiệt s.út đó ra, rồi gả cho thằng David cũng không m---

- Á Á Á Á!!!

Tiếng la thất thanh của cô vợ đã làm tôi nhìn sang.

Dù biết đây không phải hiện thực, nhưng có lẽ nó sẽ khiến tôi ám ảnh mãi mãi:

Đầu của người đàn bà đã bị con dao chặt củi bổ thẳng vào.

Con mắt bên phải cũng liên quan đến phần bị bổ đó, trực tiếp lòi ra, thiếu chút nữa sẽ rớt xuống.

Miệng cũng bị đứt làm đôi, nhưng kinh dị nhất là phần trán.

Có lẽ đã bị một lực mạnh, óc và máu thi nhau đổ xuống.

Nhầy nhụa cả một vùng.

Cô vợ nãy giờ ở sau lưng người chồng.

Nhất thời không chịu nổi cú sốc, khi định thần lại, cô chuẩn bị chạy qua người mẹ đã chết không toàn thây của mình.

Miệng lí nhí nói:

- Tại sao...

Anh...

Tại sao...

Mẹ ơi...

Mẹ...

Nhưng bị một lực tay cản vào, khuôn mặt phóng đại của người chồng xuất hiện trước mặt cô, miệng anh ta xuất hiện như một ánh trăng lưỡi liềm:

- Vợ à, từ nay sẽ không còn ai cản trở được chúng ta!

Ha, ha ha ha ha ha!!!

- A...

Anh điên rồi...

Đấy là mẹ em!

Là mẹ em đó!!!

Cô giẫy giụa hét lên, nhưng bỗng nhiên đầu cô gục xuống hẳn, nước ở dưới thân chảy xối xả xuống không ngừng.

Đấy là dấu hiện của vỡ nước ối.

Người chồng chợt hoảng hốt, bế thốc cô vào nhà, nhưng một lực mạnh trực tiếp đập vào đầu anh.

Khung cảnh lại một lần nữa mở ra.

Lần này tôi bị choáng ngợp bởi cảnh tượng nóng bức trước mắt: chính là một biển lửa!

Xung quanh có rất nhiều người tập trung.

Tôi nhận ra đó điều là người trong làng của đôi vợ chồng ấy.

Càng sốc hơn, khi đứng, à không, phải gọi là trói giữa biển lửa ấy.

Chính là hình ảnh hai người đang bị trói đứng.

Tiếng hô hào của dân làng lớn quá, khiến tôi phải ôm tai lại.

- GIẾT CHẾT CHÚNG NÓ!

ĐỒ CON QUỶ ĐỘI LỐT NGƯỜI!!!

Xót xa làm sau, khi tôi thấy một vết máu lớn ở giữa bụng người vợ đang chảy xuống không ngừng.

Khoan đã?

Chả lẽ cái thai ấy bị moi ra!?

Nhìn khuôn mặt tái nhợt đó, đôi mắt của cô đã nhắm lại từ khi nào.

Bên cạnh cô, người chồng có vẻ cũng thê thảm không kém, nói chính xác hơn là, cả thân thể đều chịu vô số lần đánh đập.

Nhưng có vẻ không là gì đối với anh ta.

Khi mà tôi trông thấy cặp mắt đỏ ngầu ấy luôn nhìn qua phía bên cạnh cô vợ đang không rõ sống chết của mình.

Khẩu hình miệng của anh ta chợt nhấp nháy, nhưng ở xa quá, tôi không nghe rõ.

Nói xong, anh ta chợt nhìn về phía những người dân xung quanh, và bắt đầu cười lớn.

Chợt, anh ta dùng một lực lớn, làm dây thừng trói chặt tay chân anh ta đứt ra, sau đó, anh ta đi đến bên vợ mình, và cũng làm điều tương tự, cởi dây trói của cô ra.

Người dân xung quanh sợ rằng anh ta sẽ đem vợ mình đi đào tẩu.

Nên ai nấy đều cầm lên tất cả vũ khí để chuẩn bị.

Nhưng không, sau khi cởi dây trói xong, anh ta đã đem vợ vào lồng ngực của mình, bàn tay đầy vết thương luôn ôn tồn xoa đầu cô:

- Ngoan, em sẽ không còn cô đơn nữa, chờ anh...

Sau khi đặt một nụ hôn lên tóc cô.

Anh ta quay ngoắt sang đám người đang chứng, máu trong con mắt đỏ ngầu bắt đầu thi nhau chảy xuống.

Lại một nụ cười bán nguyệt xuất hiện, lần nãy mang theo tất cả thù hận trong lòng của bản thân, dù có bị ngọn lửa lan đến thân thể, anh ta dùng hơi sức cuối cùng, miệng hét lớn, và bắt đầu cho một tràn cười kinh dị:

- TAO NGUYỀN RỦA TẤT CẢ CHÚNG MÀY!!!

SAU KHI TAO CHẾT, TAO SẼ GIẾT HẾT TẤT CẢ CHÚNG MÀY VÌ DÁM CHIA CẮT TỤI TAO!!!

HA HA HA HA!!!

...

Đó là âm thanh cuối cùng tôi nghe thấy.

Sau cùng, ngọn lửa đã thiêu đến cổ, lan đến miệng, mũi, và đôi mắt luôn đục ngầu ấy.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 24. [HW 16]


Lần này tỉnh lại ở hiện thực, tai tôi nghe thấy xung quanh có những vết cào - rất nhiều bàn tay cào vào cửa kính trong suốt, hoặc bên cạnh.

Quan trọng ở đây chính là: thân thể của tôi lại cảm giác được ai đó bao bọc lấy trong lồng ngực của người đó vậy, đầu khẽ di chuyển, vì cơn đau sau dư chấn của máy phát điện chụp.

Người nọ khẽ buông ra, và dùng đôi tay áp vào mặt tôi, mục đích là để cho mặt tôi đối diện với người đó.

Mắt tôi lúc này đã làm quen được với ánh sáng lúc tỏ lúc mờ này.

À, thì ra lại là cậu ta.

- Hưm?

Tỉnh rồi nè?!

- Anh...

- Đừng nói gì hết.

- mắt cậu ta khẽ nheo lại.

- tỉnh là tốt rồi, vậy là em đã nhớ ra anh rồi nhỉ?

Hưm...

Anh cũng nhớ em lắm đó...

Lúc nào anh cũng nhớ em...

Nói rồi anh ta lại ôm tôi vào lòng, sau đó dùng tay vuốt ve lưng tôi.

- Vara, anh nói nè, mặc dù lần này anh xuất hiện muộn, nhưng anh biết em vẫn luôn nhớ anh, từ sau lần anh chỉ dẫn đường về thành phố cho em.

Em nhớ anh chứ?

- Vâng...

Thú thật là tôi có nhớ...

Một chút...

- Hể...

- chợt nhận ra điều gì đó, cậu ta dùng lực miết tay vào lưng tôi.

- thằng Marcus khốn kiếp!

Nó đã dùng thuốc quái quỷ nào đó tiêm vào cơ thể anh, khiến nó ngừng phát triển lúc tuổi 18!

Đến nay anh vẫn không ngừng nghiên cứu, nhưng vẫn không thể tìm ra!

- Vậy hiện tại anh bao nhiêu?

- Eh.?

Em quan tâm sao?

Hì, anh đây năm nay 26 tuổi rồi đấy nhé~!

- Oh..!

- Có phải em thắc mắc lí do vì sao đến hiện tại anh vẫn sống được, có đúng không?

Tôi khẽ gật đầu.

- Vì anh đã miễn nhiễm với virus.

Một phần cũng nhờ đám người nghiên cứu khốn kiếp đó.

Này nhé Vara, anh đau lắm đấy...

Suốt cả một tuổi thơ luôn làm bạn với các cây kim tiêm đủ hình thù, hoặc hơn thì là những ống thí nghiệm đủ màu...

Hàng ngày, hàng tháng, hàng năm, đều phải bị khống chế, rồi cưỡng ép để tiêm những thứ đó vào người anh...

- ...

Tôi không biết nói gì hơn.

Lặng lẽ đưa tay, vuốt lấy những sợi tóc con phất phơ trên tóc cậu ta.

- Dù vậy, anh luôn có một hi vọng để vượt lên, đó chính là gặp em.

Nhưng để thực hiện nó, anh phải lập ra rất nhiều kế hoạch để bỏ trốn.

Và cố tình đẩy thế giới này vào chết chóc, với những thí nghiệm mà chúng làm với anh.

Anh sẽ cho biết như thế nào là 'gậy ông đập lưng ông '!

Và cuối cùng, anh cũng làm được điều đó, và anh đã gặp được em!

Ôi, tình yêu của anh..!

- ...

Vất vả cho anh rồi...

Còn trong suốt quá trình đó, tôi luôn cảm thấy bản thân mình không tồn tại về 22 năm về trước, một chút kí ức cũng không có...

Cậu ta ngước xuống nhìn tôi, sau đó miệng nhếch lên:

- Ha ha, làm sao mà em có thể nhớ được.

- Anh đã làm gì tôi.?

Tôi nửa hốt hoảng, nửa sợ hãi.

Cảm giác này, là sao cơ chứ!?
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 25. [HW 17]


- Ha ha ha ha ha...

Tôi nhích đôi chân, lùi từng bước về đằng sau.

Tên này lại lên cơn điên gì vậy?

Như hiểu địch ý trong mắt tôi, anh ta không cười nữa.

Thay vào đó bước lại gần, hai bàn tay không yên phận, cứ mò mẫm vào cơ thể tôi.

- Vara, em biết không, chưa một giây phút nào anh quên em cả.

Anh nhớ em lắm...

- ...

Tôi có một thắc mắc.

- Em nói đi?

- Tại sao chỉ có một mình anh là nhớ tôi?

Chưa kể là rất nhiều năm trôi qua rồi cơ mà?

Tại sao tôi lại không có một chút ký ức gì về anh vậy?

- Ha...

- Anh ta cúi đầu xuống, từng lời nói ra luôn cố ý thật chậm rãi.

- Là do em muốn quên đi anh, là do em muốn quên đi cái nghiệt duyên này...

Anh đến gần, em xa lánh, hoặc hai ta tình nguyện, đều có thứ đến cản trở.

- Vì sao không buông bỏ?

- ...

- Anh ta không trả lời, và im lặng tựa như chính mình cũng muốn tìm ra câu trả lời.

- Bỏ đi.

Vấn đề bây giờ khá là gay go đây.

Tôi chuyển đề tài.

- Ở đây, anh đang gây rắc rối khá nhiều đấy, anh biết không?

- Ý em là em đang lo cho thằng khốn Marcus đó ư!?

- Chậc...

Không phải thế!

Tôi đang nhấn mạnh vấn đề anh cố tình gây lây lan virus ra toàn cầu!

- Ha ha, tưởng gì, em yên tâm đi, thế giới này không phải vì anh, thì cũng có kẻ khác nhúng tay vào mà làm bẩn mà thôi.

- Là ai?

Hay anh tự cho là vậy?

- ...

Em xem, thế giới này, con người quá tham lam.

- Tôi không quan tâm, nhưng không phải ai cũng có lòng tham như anh nghĩ!

Có rất nhiều người vô tội!

- Được được, cho là vậy đi, vậy bây giờ em muốn anh làm gì?

Ngăn chặn?

Dù sao cũng lây nhiễm hết 80% rồi.

Tiêu diệt?

Cũng đơn giản thôi, nhưng anh không chắc là trong số 80% là zombie đó, còn có con người giả dạng zombie hay là không.

Vậy có phải cũng gọi là giết người vô tội?

- ...

Anh..!

- Anh làm sao?

Huh?

- Dù em có chết, em cũng không biết lí do vì sao mà mình chết đâu.

Anh ta liếc nhìn xuống nơi riêng mật của tôi.

Miệng nói tiếp:

- Anh không quan tâm đến trước kia thể xác em bị vấy bẩn như thế nào, thứ anh quan tâm là linh hồn bên trong của em.

Từ khi anh sinh ra, linh hồn anh là của em, nhưng em luôn luôn không muốn thừa nhận như thế.

Vì vậy anh đành cướp linh hồn của em, mặc cho em có phản kháng...

Nói rồi, anh ta từ từ tách mạnh hai bàn chân của tôi ra, rồi cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào bên trong.

- Bảo bối à, cũng may là đợt đó em không muốn sinh con, nhờ vậy cái lỗ này của em trông thật đẹp, nhỉ?

Nói rồi, anh ta bắt đầu dí mạnh lưỡi vào bên trong.

Tôi hoảng loạn, bàn tay còn lại chưa bị anh ta kiềm lại ở phía trên, ra sức đẩy mạnh cái đầu đang làm loạn ở phía dưới.

- A a a a..!

Tên biến thái..!

Cút ra!!!

Dù sao cái đẩy này của tôi không là gì cả đối với anh ta.

Nhưng chí ít cũng làm gián đoạn công việc anh ta đang làm dang dở.

- Huh?

Em đừng hiểu lầm.

Anh không phải là xem cách đó để chúng ta hòa vào nhau đâu.

Lại càng không muốn để lại t*nh tr*ng ở nơi đây.

Nếu em có thai, thì anh sẽ bắt em bỏ nó đấy?

Anh không muốn chia sẻ em với ai hết!

- Vậy tại sao anh...

- Ngày 30 tháng 9 năm 3xxx.

Thằng khốn Marcus đã l*ếm nơi này của em, bẩn chết được, anh muốn của anh nhiều hơn của nó!

- ...

Buông tôi ra đi...

- tôi yếu ớt cầu xin.

- Nào, chuyện chính chứ bắt đầu mà...

Bỗng, tay anh ta từ đâu rút ra một cuộn băng dính, nụ cười bán nguyệt càng lộ ra rõ ràng.

- !!!
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 26. Hồi kết


Đây là chương cuối cùng của 【Kiếp thứ 45】.

【Kiếp thứ 46】 đã ra được 2 chương:

Tôi quay mặt đi, trông thấy ánh đèn yếu ớt tỏa ra xung quanh không gian đen tối và ngột ngạt.

Nhìn thấy tôi chống cự, Fujiya lại một lần nữa tiến lên, gương mặt vẫn không thu lại nụ cười ghê rợn.

- Đừng...

Tôi xin cậu!!

- 'Xin'?

Anh không làm gì em hết, nhìn xem, tất cả mọi lỗi lầm đều không phải do hai ta gây ra sao?

Đến đây, chúng ta đi sửa lại lỗi lầm nào!..

- !!!

"Lỗi lầm hai chúng ta gây ra?

Bao gồm có tôi nữa ư?"

Tôi bình tĩnh, nhưng vẫn cố ngồi lui lại, tôi nhỏ giọng nói:

- Được, nhưng đi đâu?

Cậu ta chỉ mỉm cười chứ không nói, một bước nữa lại tiến đến, lần này làm cho tôi không kịp trở tay, đã dán băng keo lên miệng tôi, tiếp đến là vòng hai tay tôi ra sau, và cuối cùng là kẹo hai chân tôi lại.

- Ưm ưm!!!

Tôi cố giãy dụa, nhưng đều vô ích.

"Khốn nạn!

Cậu không giữ lời!?"

Như hiểu ý tôi, Fujiya nghiêng mặt, tỏ vẻ vô tội:

- Vara, từ nãy đến giờ anh chưa nói là không trói em lại, nhưng không trói em lại thì em lại chạy trốn mất...

- ...

Tôi im lặng, như thể buông xuôi, thôi vậy, mặc xác cậu ta muốn làm gì thì làm, nhìn bộ dạng này có lẽ sẽ không giết mình đâu.

Sau đó, cậu ta bắt đầu vác tôi lên vai, tôi có thể cảm nhận được cậu ta xem tôi như một bao tải không nặng cũng không nhẹ.

Như thể nhớ ra cái gì đó, cậu ta đặt tôi xuống, và dùng tay xé rách áo trên người mình, hình chữ nhật vừa đủ để vòng qua cổ tôi.

Mục đích rõ ràng là để bịt mắt tôi lại, thôi thì cũng đỡ hơn việc cậu ta dùng băng keo.

*

Không biết đã trôi qua bao nhiêu lâu, trên đoạn đường cậu ta cõng, à không, vác tôi đi, những tiếng của các con zombie ồn ào đã dần dần khuất xa, chỉ còn nghe một vài âm thanh nhỏ, tôi đoán là bọn chúng đã đói rồi, cũng phải, con người vốn đã bị bọn chúng cắn gần hết, đã trở thành đồng bọn với bọn chúng rồi.

Vì vậy đối với bọn chúng, có lẽ đã 'cạn kiệt thức ăn'.

- Nghĩ gì đó?

Cậu ta lại một lần nữa hỏi tôi, có lẽ là lần thứ 10.

- Tôi không đoán được cậu vác tôi đi đâu.

- Fff~ Sắp đến rồi, nơi mà em muốn đi nhất!

- ...

Sao tôi không có một chút ký ức nào hết vậy..?

- Đó là ký ức trước khi em nói em bị mất trí nhớ.

- Nó có thể khiến tôi nhớ lại trước khi đại dịch bắt đầu?

- Phải.

Chúng ta sẽ đi gặp kẻ đã gây ra tất cả.

Tôi cảm nhận được bước chân cậu ta đi nhanh hơn một chút, sau đó cậu ta đặt tôi xuống mặt đất, sau đó mở bịt mắt tôi ra.

Khung cảnh xung quanh cũng tiêu điều, và không một bóng người như tôi đã đoán trước.

Xung quanh cũng có một số con zombie đi đi lại lại, dường như chúng e dè cậu ta, nên căn bản cũng không thể lại gần tôi được.

Trước mặt tôi và Fujiya là tòa nhà lớn, trông có vẻ sắp sập, hai bên là cửa kính đã bị phá vỡ tang tành, từ ngoài có thể thấy rõ bên trong chứa gì.

Fujiya dẫn tôi đi đến cửa chính, khi tôi hỏi tại sao không đi qua một trong hai cái cửa lớn bị vỡ kia, thì cậu ta bảo không thích.

- Nơi này là đâu?

Cậu đưa tôi vào đây với mục đích gì?

Fujiya nhìn xung quanh, ung dung đút hai tay vào túi, rồi lại quay sang nhìn tôi:

- Phải công nhận liều vacxin anh tiêm cho em, hiệu quả thật.

Đến cả nhà tòa nhà lớn như thế này của bố em, mà cũng không thể nhận ra.

Còn may là em còn nhớ anh.

- Bố?

Không phải Marcus nói rằng bố mẹ tôi cùng chết sau một vụ tai nạn xe sao!?

Hay thật, bây giờ tôi không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả nữa rồi.

Tại sao mỗi người lại nói câu chuyện về quá khứ của tôi khác nhau?

- Anh ta nói một phần cũng đúng, nhưng trước khi ông ta bị tai nạn xe cùng vợ mình, thì những 'công trình' của ông ta vẫn nên tồn tại chứ?

- Ý cậu là...

- Phải, chính ông ta là kẻ bị chính những thí nghiệm của mình cắn.

Nhưng có lẽ tác dụng khi biến thành zombie khá lâu, phải cho đến tối ngày hôm sau, khi ông ta ra ngoài cùng vợ mình trong một chiếc xe của mình.

Thì nó mới bộc phát.

- Tức là, trước khi bố tôi bị tai nạn xe, đã chết?

- Đúng vậy, có thể mẹ em cũng đã bị cắn.

Nhưng lúc bấy giờ chỉ có hai người bị nhiễm, vì vậy cảnh sát chỉ tập trung đi tìm xác của hai người.

Mà chủ quan không điều tra những dấu vết đáng ngờ trên xe.

- Rồi sau đó, hai 'người' họ đi cắn những người khác?

- Phải.

Đúng câu: 'Gậy ông đập lưng ông.' Cả một cuộc đời dành hết trí não cho việc trường sinh bất lão.

Cuối cùng lại chết dưới tay những mẫu virus của mình.

Nói rồi, cậu ta cầm lấy tay tôi rồi bước thẳng về phía thang máy.

Chúng tôi đi đến tầng cao nhất.

Thang máy lâu ngày không sử dụng, khi mở ra lại phát ra tiếng cọt kẹt, phía dưới cũng đóng không ít máu khô.

- Đây chính là căn phòng chứa những tài liệu liên quan đến việc nghiên cứu virus zombie của bố em.

Nói rồi, cậu ta để tôi đứng trước phòng.

Thôi vậy, dù cậu ta có cho tôi vào, tôi cũng không dám.

Vì nhìn kia, trong đó toàn máu và máu, một số còn bắn lên cả trần nhà, trên tường thì máu loang lỗ, thậm chí còn nhiều hơn cả dưới mặt đất.

Những giá sách nghiên cứu bây giờ cũng nằm lăn lóc dưới sàn nhà lạnh lẽo đầy máu, chúng cũng bị vấy bẩn bởi những màu đỏ thẫm kia.

Tôi quan sát thêm lát nữa.

Cửa bỗng bị đẩy ra thêm vài cm.

Fujiya đứng đằng sau, đang điều chỉnh cánh cửa.

- Vara này, trời sắp tối rồi, chúng ta phải về lại dưới sảnh.

Anh nghĩ ở dưới sẽ ít zombie hơn.

- ...

Phải ngược lại chứ, nếu trên đây nhiều thì phải bắt đầu từ phía bên dưới chứ!?

- Không, anh vừa phát hiện thêm là chỗ cánh cửa trong phòng này đã bị mở toang rồi.

- Cánh cửa?

Đây là phòng cao nhất mà, làn sao lại có thêm cửa ngoài cửa chính ra vào?

- Em vào đây.

Fujiya kéo tay tôi vào phòng.

Tôi e dè bước chậm và nhìn ngắm xung quanh.

Quả thật đi vào mới thấy, căn phòng rộng hơn khi từ ngoài nhìn vào trong.

Bước chân phía trước dừng lại, sau đó phủi phủi máu ở cuốn sách trên kệ, tầm để cuốn sách này không cao lắm.

Có lẽ nó là nút mở cơ quan bên cạnh tường.

Nhưng nút cơ quan này dù bị lay chuyển như thế nào, cánh cửa đang mở đó cũng không nhúc nhích.

Bị hỏng rồi.

- Cậu biết bên trong bức tường này chứa những gì à?

- Ừm, anh cũng ở đây một thời gian.

- Nói vậy là bố tôi cũng biết cậu?

- Không nhớ đâu.

Ông ta có vô số thí nghiệm.

- Bọn họ tình nguyện trở thành chuột bạch?

- Ha, không đâu, người của bọn nghiên cứu chó chết đã đi ăn cắp xác chết trong nhà xác của bệnh viện, hoặc những người vô gia cư sắp chết.

- ...

Những y tá và bác sĩ đều duyệt?

- Kể ra cũng thông minh phết đấy.

Bọn chúng đi từng bệnh viện với những cái tên khác nhau.

Mà bác sĩ và y tá đó cũng duyệt qua nhanh chóng, không nói bọn họ thiếu nghĩ được, bọn chúng cải trang giỏi vậy mà.

Tôi dựa vào kệ sách, ngẫm ngợi một số vấn đề, rồi gật gật đầu, đột nhiên, tai tôi nghe thấy tiếng động nhỏ đằng sau lưng Fujiya

- !!!

Fujiya!!!

Cần thận phía sau!!!

Lời vừa dứt, bỗng tôi thấy đồng tử màu vàng của Fujiya chuyển thành đỏ, trong chớp mắt túm lấy eo tôi, tay còn lại mọc ra những cái móng sắc nhọn, nhanh chóng giơ về sau lưng.

Phụt

Mắt tôi nhìn rõ tất cả sự việc vừa diễn ra.

Động tác của Fujiya nhanh đến nỗi, làm cho con zombie kia không kịp phản công, đã nằm gục dưới đất.

- Cái kia...

Tay của cậu...

- Là vũ khí mỗi khi anh thấy nguy hiểm, có thể nó sắc hơn cả dao.

Móng tay của Fujiya dần thu lại, kỳ lạ là bàn tay ôm lấy tôi lại không mọc dài ra như bàn tay vừa giết con zombie kia.

Có lẽ, tôi được đặc ân, không là cái bụng yếu ớt này cũng không trụ được mất...

- Vara, trời tối thì zombie sẽ càng nhiều, nhất là ở căn phòng này, chúng ta mau đi xuống dưới sảnh thôi.

Tôi đoán cậu ta không cần câu trả lời của tôi, vì khi nói xong, Fujiya đã một lần nữa vác tôi lên, chỉ khác lần này không bịt mắt quấn tay, chân.

Lại một lần nữa vào cái thang máy có tiếng kêu ghê rợn ấy.

Để phá không gian im lặng này, lần này tôi quyết định lên tiếng trước, mà không phát hiện Fujiya đằng trước tôi có những biểu hiện đáng ngờ.

- Fujiya này, về phần Marcus, cậu định xử lý ra sao?

Liệu câu chuyện về quá khứ của tôi và anh ta có phải là sự thật không?

- ...

Tất cả đều đúng.

Đến cả việc em mang thai con của anh ta.

Tôi im lặng, như đã hiểu.

Nếu có người thứ ba trong câu chuyện của tôi.

Chắc chắn sẽ hỏi:

Tại sao không thương tiếc đứa con?

Danh dự của người phụ nữ?

Đương nhiên là tôi cũng có, nhưng với đầu óc đã không còn nhớ rõ tất cả các sự việc trong quá khứ.

Thì điều này không đáng.

Huống hồ, có lẽ ở quá khứ, trí não của tôi bị hạn chế.

Vì vậy mới nghe lời tên Marcus quan hệ tình dục.

Và dẫn đến việc có thai.

Về việc tôi nhảy lầu khi mang thai tháng thứ 7.

Có thể lúc đó tôi đã nhận ra việc quan trọng của vấn đề: anh ta đã lợi dụng tôi.

Vấn đề này không hề đặt cược tôi có tình cảm với anh ta.

Lúc nhận ra là không, bây giờ cũng hoàn toàn không.

Thân thể Fujiya phía trước tôi đột nhiên run rẩy, hai bàn tay cũng đã mọc ra những móng dài nhọn hoắt, hệt như lúc giết zombie.

Tôi sợ hãi, khẽ chạm vào vai Fujiya:

- ...

Fujiya...

Cậu sao vậy..?

Fujiya đột nhiên quay ngoắt lại nhìn tôi, đôi đồng tử cũng đã chuyển sang đỏ, sâu thẳm nhìn tôi, giọng gằn lên:

- TẠI SAO?

TẠI SAO LẠI CÓ THAI VỚI MARCUS?

TẠI SAO?

TẠI SAO EM CHƯA BAO GIỜ SINH CON CHO TÔI?

TẠI SAO?!!

- ...

Fujiya!!!

Đột nhiên lại nổi điên gì vậy!?

Tôi tránh né những cái móng tay nhọn cào trên không trung của Fujiya, không ngờ tới là cậu ta vậy mà muốn cào tôi.

Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Fujiya, lúc bình thường nó đẹp biết bao nhiêu, bây giờ cậu ta hung dữ lên, trông thật sợ hãi.

Tôi dồn hết can đảm, nhào đến ôm chặt vào eo Fujiya, hét vô số lần, và lặp lại:

- Fujiya!!!

Bình tĩnh lại!!!

Tôi hét đến khàn giọng, sau đó cảm nhận được cậu ta không còn cố cào chết tôi.

Lúc tôi chuẩn bị buông ra, thì lúc này, hai tay Fujiya đã thu móng lại từ lúc nào, lại ôm chặt lấy tôi.

Giọng nói lại đứt quãng sắp khóc:

- Anh xin lỗi...

Anh nhớ rồi...

Mỗi lần em sắp sinh, lại có một ai đó đến ngăn cản, thảm khốc nhất là còn có lần bị dân làng moi thai...

- ...

Tôi im lặng, lắng nghe Fujiya nói.

Bản thân cũng vô thức nhớ lại những hồi ức đầy đau đớn kia.

Có lần bị sảy thai.

Có lần bị dân làng moi thai sống.

Có lần tự sát.

Có lần...

Nghĩ lại, những cuộc đời kia nhiều và dài thế, bản thân là phụ nữ, mà chưa bao giờ trải qua việc sinh con, chăm sóc con cái.

Suốt cả mỗi một đời, chỉ toàn lặp lại những chuỗi đau đớn, bất hạnh, và một chút hạnh phúc nhỏ nhoi.

- Dù sao tôi cũng tự vẫn khi đang mang thai ở kiếp này, nhưng vẫn còn sống.

- Anh dùng cả một tháng để làm em sống lại.

Nhìn xem

Fujiya bất ngờ dùng móng tay sắc nhọn của mình cứa mạnh vào cánh tay tôi.

Kỳ lạ, tôi không thấy đau đớn, và, máu không chảy.

- !!!

Tôi...

- Phải, nhưng không thể gọi là zombie, vì em có ý thức.

Tuy nhiên, vẫn không phải là nhớ hết.

Tôi sốc một lần nữa, vậy không lẽ kể từ khi tôi gặp Marcus, là đã trở thành bán zombie?

Ting--

Thang máy mở ra, Fujiya dẫn tôi đi vào cửa hầm của cầu thang bộ.

Lại nói tiếp:

- Nhưng em vẫn có thể chết.

Với một con dao đâm vào ngực.

Tuy nó không đập nữa, nhưng anh đã cấy vào virus zombie, và đương nhiên là phải tách não của em ra.

Bây giờ trừ trái tim là điểm yếu của em, thì những bộ phận khác cũng không hoạt động.

Và...

Đương nhiên là gồm cả tử cung, cũng không thể sinh con.

- Được rồi ,tôi không đặt nặng vấn đề này...

- Anh tin vào lần tới, em có thể sinh con cho anh.

Hứa đi.

- ...

Được...

Không biết đã trải qua bao lâu, tôi không cảm thấy buồn ngủ, và Fujiya cũng thức cùng tôi.

- Fujiya này, cậu có định cứu thế giới này không?

- Không, với cái thế giới con người thậm chí còn không đến được 10%?

- Vậy thời gian sắp đến sẽ làm sao?

- Em không muốn ở thế giới này?

Anh thấy tốt mà, chỉ có hai ta.

- Tuy là tôi không cần ăn nữa...

Nhưng cũng muốn mỗi lần ra đường gặp phải con người...

- Con người?

Ha, nghĩ đến bản thân em đi, có ai mà chấp nhận một người máu không chảy, cơm không ăn không?

Em không nghĩ đến bọn chúng sẽ xa lánh em sao?

- Sao cậu luôn nghĩ xấu cho...

Chờ đã, cậu cũng không phải con người!?

- Anh đã thừa nhận mình là con người bao giờ vậy?

- Hả..?

- Haiz, em lại không nhớ thằng Marcus nói à?

Anh là sản phẩm thí nghiệm đầu tiên thành công, về phần con người nhân tạo đấy.

- Chờ đã...

Có hai sản phẩm thí nghiệm!!?

- Đúng vậy, một là thuốc trường sinh bất tử, còn gọi là virus zombie.

Hai là thí nghiệm về con người nhân tạo.

- Cậu thuộc nhóm nào vậy?

Là bên Marcus hay bố tôi?

- Cả hai đều là một mà?

- ...

Vậy cậu có chết được không?

- Tất nhiên, đều có tác dụng phụ cả.

Nhưng không phải chết do mấy cái kim loại này.

Mà là chết từ trong não trước.

Ví dụ như một chuyện buồn nào đó đả kích cực mạnh đến dây thần kinh nhân tạo.

Dừng một lúc, Fujiya ngước mặt nhìn tôi, sau đó đưa hai tay, ép mặt tôi, rồi nói tiếp:

- Lúc bắt gặp em tự tử, anh cũng suýt chết theo em, cũng may là nhận ra đó không phải là thời điểm thích hợp để hai ta chết.

- Cũng cần phải có thời gian thích hợp?

- Ừm, tương tự như Sổ sinh tử vậy, nhưng hai ta là ngoại lệ, trong cuốn sổ đó không có tên chúng ta.

- Làm sao cậu biết?

- ...

Ngốc.

Chỉ có em là không biết.

Cậu ta không giải thích gì thêm.

- Chúng ta giống như một đôi tình lữ xuyên qua từng thế giới, vì vậy, chúng ta không tính là khách của Minh giới, vì từng thế giới, sẽ có một Minh giới có quy định khác nhau.

- Thiên giới thì sao?

- Không có.

- Hả?

Vậy mong ước sau khi chết của mỗi người sẽ đi về đâu?

- Đương nhiên là về Minh giới để nhận tội.

Em nghĩ xem, trong mỗi một cuộc đời, không ai mà hoàn hảo, không mắc phải sai lầm.

- Tôi không quan tâm vấn đề, vì dù sao tôi cũng chết, rồi lại đến cùng một chỗ với anh.

- Phụt, ha ha...

Cuối cùng em cũng nhận ra.

Cánh tay lại vòng qua ôm lấy tôi, lần này tôi không giãy giụa, để yên cho Fujiya ôm.

- Nhưng nếu em không thích thế giới này nữa, thì sáng mai chúng ta đi.

- Thời điểm thích hợp là ám chỉ việc tôi không còn hứng thú với một thế giới?

- Cũng tùy trường hợp.

Giả sử việc, có ai đó ám sát em thì sao?

- ...

Đúng ha...

- Vara đáng yêu quá.

Nói rồi cậu ta hôn khắp người tôi, ôi nhột quá đi.

- Sáng mai để anh đâm em trước.

Hình như nói trong tình huống này không hợp lý cho lắm.

- Nếu biết trước tôi chết, vậy sao cậu có thể chết được?

- Không có em là anh chết.

- Vậy trước khi gặp tôi, cậu vẫn sống nhăn răng đấy thôi...

- Đó gọi là thời cơ chưa chín muồi.

Tôi vô thức nhìn lên ánh đèn trên trần tầng hầm, khẽ nói nhỏ:

- Ánh đèn này rồi cũng tắt, và rồi lại sáng lên.

- Ừm, như nguyên thể chúng ta vậy.

- Fujiya tiếp lời.

Ánh đèn le lói, hệt như một hi vọng về tương lai.

*

Thế giới lần thứ 45 chúng tôi lại gặp nhau.

Kết thúc bằng tiếng nổ.

Toàn bộ sinh vật sống, bao gồm cả zombie, đều bốc hơi.

Không một ai sống sót.

Hai sinh mệnh như đốm sáng lại lơ lửng trên không trung.

Ánh sáng xanh lại nhập thể vào ánh sáng vàng.

Hóa thành ánh sáng lục, sau đó lại biến mất.
 
Back
Top Bottom