Khác [HOÀN] [Yandere] Ánh Đèn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,093
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
331789126-256-k101704.jpg

[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Tác giả: Olivia19112005
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Ánh sáng của đèn còn đó, chúng tôi nắm tay nhau, hóa thành những đốm sáng, hòa tan vào nhau."

• Bối cảnh xuyên không gian, thời gian.
•Yandere

✰Thành tựu: 16/3/2023⇁top 10+ #Yandere

Phát hành: 10/1/2023

Độc quyền: Olivia

Liên kết tài khoản, nhắn tin, cuộc gọi:

Ig: _Olivia.ltv

Fb: ***** ** (Olivia)

Zl: 0786853*** (nếu thực sự cần thiết, xin nhắn tin trực tiếp qua ig - để trao đổi số điện thoại).



zombie​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 1. 【TG 45】 Về nhà


Đồng hồ sắp điểm qua 3h sáng.

Trong phòng của viện trưởng lúc này, thời gian lúc này cứ chậm chạp trôi qua, ngoài cửa, những tiếng sấm rền vang cứ liên tục thôi thúc động tác mờ ám của ai đó.

Loạt soạt

Loạt soạt

Loạt soạt

Tiếng lật trang giấy - nói đúng hơn là giấy tờ quan trọng của bệnh viện, đang được một bàn tay lật dang dở, người này, rốt cuộc là đang định làm gì đây?

-...

Ưm...

Ưm...u...mm...

-Suỵt...

Vợ à, em yên lặng xíu nào...

Lát là chúng ta sẽ được về nhà, nha.?

Ngoan...

Tiếng động khẽ khàng vừa được cất lên, thì cũng là lúc có một âm thanh nói chuyện khe khẽ, giống như đang nhắc nhở, nhưng cũng có mấy phần hăm dọa.

Được một lúc, âm thanh lật giấy tờ đã chấm dứt, kèm theo là một âm thanh vui mừng:

-Thấy rồi!

Bóng đèn le lói quay vào khuôn mặt của người vừa hào hứng, đồng thời, nó cho biết đổi phương cũng đang quay mặt về phía bên cạnh.

-A, vợ à, về thôi!

Đoạn, người này lấy ra một cây kim tiêm được giấu trong túi áo từ bao giờ, và bắt đầu tiến gần hơn, nơi cô gái đang bị trói.

Tay, chân, thậm chí cả miệng, đều bị quấn chặt bởi keo dán.

Khuôn mặt cô gái từ ngạc nhiên, rồi chuyển sang sợ hãi, khi đã nhìn rõ hơn thứ được cầm trên tay anh ta là gì.

-Ưm...

Ưm...ưm!!!

-Ngoan, không đau, không đau

Chưa kịp để cô hét lên, ống tiêm đã ngấm vào da thịt, chừng mươi phút sau, cơ thể cô gái đã rơi tự do, nhưng may mắn rằng, đã có một đôi bàn tay nâng đỡ kịp thời.

-Hm~ hm~ Về nhà thôi~

Ngoài cửa, tiếng cào vách vẫn không ngừng vang lên, như muốn tìm một thứ gì đó, cũng nửa như là vô thức.

...

End chapter 1.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 2. "Hiện vật"


Khi một lần nữa mở mắt, điều đầu tiên cô nhìn thấy được, là một trần nhà xa lạ.

Nó đầy rêu và mạng nhện, hai bức tường cạnh bên cũng chẳng khá hơn là bao.

-Đây...

Tôi lại trở về à.?

Cạch.

Một ly nước vừa được đặt xuống

-Nè, trở về gì cơ?

Ý em là ngôi nhà này hả?

Điều đó là đương nhiên mà?

-Tôi...

Đây không phải là quá khứ à?

-Là thực tại, em.đã.trốn.thoát.bất.thành.rồi

-Anh...

Làm sao mà lại bắt được tôi?

Rõ ràng...

Kế hoạch rất kín đáo...

Khụ..!

-Em không thể bỏ trốn khi đang bị bệnh như thế này, nên nhớ, chỉ vì một căn bệnh vặt, nó sẽ làm tiêu tán đi kế hoạch 2 năm em dàn dựng.

...

Em nghĩ em có thể thoát được tôi?

Dù em có quay về quá khứ lại được, tôi cũng sẽ tìm cho ra em bằng mọi cách.

Em, đời này qua đời khác, mãi mãi phải là của tôi."

-Nhưng, tôi đã quá mệt rồi...

Cuộc đời của tôi...

Đã đủ bất hạnh rồi...

-Em còn có tôi mà?

-...

Không cần thiết

Huỵch!!!

-EM NÓI GÌ CƠ!??

Một bàn tay to lớn vừa khít với vòng cổ cô, hắn bóp chặt, như muốn giết chết người trước mặt

-KHỤ...A...Aa...

Cô không cầu xin hắn nữa, tốt rồi, có thể giải thoát!

-HA, HAHAHAHA!!!

Hắn chợt cười lớn, lúc sau mới buông lỏng hai tay ra, vì đó là lúc cô gái có dấu hiệu sắp nhắm mắt.

Có được không khí rồi, cổ cô quay sang hướng khác để hấp thụ không khí mãnh liệt, đi theo đó là nhịp tim đập không kiểm soát.

-Khốn...

Khốn nạn..!

Đó là...

Lí do tại sao cả đời này tôi không bao giờ yêu anh!!!

-Ha, không yêu tôi cũng được, nhưng tôi yêu em!

Muốn thoát khỏi tôi, thì cứ đợi khi nào tôi cảm thấy mình không còn yêu em nữa, thì lúc đó em sẽ được tự do.

...

Không cầu xin tôi?

Em muốn chết?

Cứ việc!

Sau khi em mắt em nhắm lại, sinh mạng em đã kết thúc, tiếp theo đó là tay của em sẽ bị trói chặt cùng với tay của tôi, sinh mạnh của tôi sẽ "đồng hành" cùng với em.

-Tên điên..!

-Phải...

Tôi điên rồi

Anh ta nói, giọng bình tĩnh.

Khi thấy cô không đáp lời nữa, hắn tiến lại gần cơ thể cô, ôm chầm lấy, tay bắt đầu mò mẫm dây áo ngực sau lưng cô, nhẹ giọng thủ thỉ:

-Vợ, anh muốn...

Mặt cô biến sắc, đôi tay gầy khẽ bấu chặt lấy sau cổ người con trai

-Nhớ...

Phải an toàn...

Đôi tay đã gỡ được dây áo xong xuôi, khi nghe được câu mà đối phương đã thốt ra, bấu chặt một lúc như đang nghĩ ngợi điều gì, rồi thả lỏng trở lại, nhưng chưa có ý định buông tay ra khỏi lưng cô gái.

-Ừm.

[…]

Cuộc hoan ái đã kết thúc, đôi mắt cô gái nặng nề khép xuống để cơ thể còn được nghỉ ngơi, nhưng người con trai vẫn còn chưa được thỏa mãn, anh ta gục mặt xuống, liên tục ngọ nguậy khuôn mặt tỏ ý dễ chịu khi làm điều này trên cái bụng mềm mại của cô gái.

Đôi mắt đã nhắm, nhưng lông mày vẫn không chịu đứng yên, khi cứ phải nhăn nhó liên tục, nguyên nhân là "hiện vật" của anh ta vẫn còn chưa được rút ra, nó vẫn không ngừng di chuyển theo cơ thể chàng trai, khi mặt của anh ta liên tục ngọ nguậy trên bụng của cô gái.

-Không muốn đâu...

Vợ...

Ấm lắm...

-Ưm...

Và, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến mặt cô gái tái xanh, khi nghe câu:

-"Anh muốn..."

Khi cảm nhận kẻ quấy phá trên bụng mình đã thở đều - mặc dù đôi tay của anh chàng vẫn còn giữ chặt lấy thắt lưng của cô - suy nghĩ về quá khứ mới được tiếp tục.

Cô dần dần hồi tưởng lại về nó...

...

End chapter 2.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 3. Quá khứ


Mặt trăng đã lên cao, đêm đã khuya, không gian yên tĩnh đến lạ thường.

Trong căn nhà gỗ, ngoài bìa rừng

-Hộc hộc...

Aa...

Dừng lại...

Dừng lại đi...

Hộc...

-Ngoan, yên nào...

Ngoan...

-Ưm...

Rầm!!!

-Hai người?

Hai chúng mày?

-A...

Mẹ...

Cứu con..!

-...

Như cô đã thấy rồi đấy, chúng tôi--

Người phụ nữ được gọi là mẹ kia, bỗng ngoay ngoắt sang cánh buồng bên cạnh, đó là nhà bếp.

Trong đêm khuya, một vật nhỏ sáng lóe lên, là một con dao sắc nhọn.

Phập!!!

-Hự...

A...

-LIA!!!

-TRÁNH RA!!!

Đồ...

Khốn...

-KHÔNG...

KHÔNG!!!

-TẤT CẢ ĐỀU LÀ TẠI MÀY!!!

CON KHỐN!!!

-...Mẹ...

Không phải...

Con...

-CHẾT ĐI MỤ GIÀ KHỐN KIẾP!!!

-AA...A...A...

Khung cảnh hỗn loạn chỉ xảy ra chưa đầy mười phút, nhưng những giọt máu vẫn tuần hoàn theo dòng chảy, khi mà có một lỗ hổng lớn được mở ra, không bao giờ khép lại được.

Máu

Xung quanh căn nhà gỗ bây giờ chỉ toàn là máu...

-Lia...

Tỉnh lại...

Nàng tỉnh lại đi...

Đôi mắt nặng trĩu chực chờ khép lại mãi mãi, vẫn cố mở ra để tố cáo người trước mặt không ngừng hoảng hốt:

-Ta hận ngươi...

Mãi mãi...

Chính ngươi...

Khụ...

Là kẻ giết chết tình cảm của mẫu thân...

Và ta...

Khụ...

Mãi mãi...

Sẽ không tha thứ...

Khụ...

Cho ngươi...

-Sao cũng được...

Nàng cố gắng nào...

Để ta cứu nàng...

Nếu nàng chết...

Ta sẽ không sống nỗi mất...

Lia...

Lia...

Cố gắng nào Lia...

-Càng tốt...

Ngươi chết đi...

Chết đi...

Ha...haha..--

Cơ thể cô gái co giật, sau đó hai tròng mắt long lên sòng sọc, trừng mắt nhìn chàng trai trước mặt, sau đó, cô ấy đã ra đi, với đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng.

Thân thể dường như đông cứng, chàng trai cũng trừng mắt, nhìn cơ thể đang dần nguội lạnh trong vũng máu lớn của cô gái, mắt vẫn không chớp.

Không biết đã trôi qua bao lâu, trời tờ mờ sáng, những người đi phiên chợ ở đầu làng cho kịp thời gian, len lỏi trong đám đông, người ta thấy một thân ảnh đang khoác lấy một bao tải tương đối lớn, có vẻ cũng không nặng lắm, dáng đi người thanh niên chậm rãi, như đang thất thần rất lâu.

-Này, cô có biết hắn ta đang khuân vác cái gì không?

-Chắc là đồ vận chuyển đồ cơ khí, cô xem, có một cửa tiệm chuyên sửa chửa của ông Adam vừa xây lên kia kìa!

-Ừm, cô nói phải!

Bóng dáng dần khuất sau cây sồi lớn đầu bìa rừng.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 4: Ở đâu?


Bóng dáng vừa đi vừa lầm bầm, hệt như một gã say rượu, lảo đảo về phía sau của căn nhà gỗ, như đang tìm một vị trí thích hợp.

-Lia...

Lia...

Ta nói rồi...

Ta sẽ đi theo nàng...

Ta sẽ đeo bám nàng, tới khi nào nàng hiểu được tình yêu ta dành cho nàng thì thôi...

Ta yêu nàng...

Lia...

Lia ơi...

Sao nàng nỡ bỏ ta...

Ta không cam tâm..!

Vài giờ trôi qua, huyệt đạo đã đào xong xuôi, tưởng chừng là một hành trình đơn độc lại diễn ra, nhưng khi nghe được tiếng chân rầm rập chạy đến chỗ chàng trai cùng thi thể cô gái, anh ta nhanh chóng nhảy vào trong quan tài - nằm chung với thi thể nàng, hai tay vẫn không ngại nắm chặt lấy hai bàn tay cạnh bên đã lạnh ngắt, giọng thủ thỉ:

-Bảo vật của ta...

Đời đời kiếp kiếp...

Nàng vĩnh viễn không thể rời bỏ ta được...

Linh hồn của nàng sẽ mãi mãi ở cạnh linh hồn ta...

Oralie Olivia...

Choàng tỉnh, đôi mắt mở lớn hết mức, hơi thở cô nặng nề, như vừa mới thoát khỏi một nơi thiếu không khí kinh khủng vậy.

-Hộc...

Hộc...

-Ưm...

Vợ...

Sao vậy...

-Anh...

Ở kiếp thứ 2, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra sau khi tôi chết?

-...

Sao em lại đột nhiên hỏi vậy...

Thì anh kêu ông chủ cửa hàng gì đó...

Hình như tên là Adam, lấp mộ hộ anh...

-Ha, ông ta chắc không biết bên dưới chứa hai cái xác đâu nhỉ?

-Phải, trừ phi miếng đất đó bị bới lên

-Tên điên như anh thì chẳng bao giờ nghĩ ra cách bình thường cả..!

-Vì anh yêu em mà, vợ

-...

Im lặng được một lúc, cô nằm xuống ngủ tiếp

Vai lúc này đột nhiên bị một bàn tay lay động

-Vợ, em ngủ tiếp à?

Em mở chăn ra với, anh chui vào...

-...

Ừm, không được siết quá chặt, tôi cũng không bỏ trốn nữa đâu

-Em hứa nhé?

Yêu vợ nhất~

-Haiz, vào đây nhanh đi, tôi lạnh

-Ừm ừm~

...

Cứ thế, cuộc đời thứ (*) lại tiếp tục diễn ra, nhưng chưa được bao lâu, thì sóng gió lại ập đến.

Một cơn bão dữ dội, sẽ đưa cặp đôi này đi đến đâu?

...

End chapter 4

(*) Chưa được, và sẽ đề cập đến những chapter tiếp theo, cùng đón chờ!
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 5. "Lần này là lần thứ bao nhiêu rồi?"


Chapter 5: Lần này là lần thứ bao nhiêu rồi?

Trời sáng, những tiếng động cào vách vẫn cứ đều đều vang lên.

-Bọn chúng vẫn còn ở ngoài à?

-Ưm...

Phải...

Mấy tuần nay tình trạng này vẫn cứ tiếp diễn mà...

Giọng người con trai vẫn còn ngái ngủ vọng lại.

-Fujiya, địa điểm tiếp theo?

Anh đã chuẩn bị chưa?

-Ừm...

Đã có rồi...

Nhưng để anh ngủ thêm một lát đã...

-Không cần đâu

-Vara à...

Anh cũng từng là con người mà...

-Cũng từng thôi, nhanh đi, tôi đói quá.

-...

Tối qua em từng ngọt ngào thế nào, bây giờ em đổi thay nhiều quá...

Bốp

-Tôi còn chưa tính sổ anh tối qua, cái đầu đã bị va chạm ở đâu à?

Ngọ nguậy mãi!

Làm tôi mất ngủ cả đêm qua!

Bụng còn đói nữa!

-...

Em có thể đi ăn mà...

-Có thể sao?

Anh hứa anh không ôm tôi quá chặt, nhưng nhìn xem!

- cô vén áo lên, để lộ hai bên eo là hai dấu vết in hình bàn tay - tôi đã thử lấy tay cạy từng ngón của anh ra, kết quả chẳng xi nhê một li!!!...

Hộc...

Hộc...

Tôi-- Khụ...

Khụ...

Cô ôm ngực ho, từ trong phòng, Fujiya bừng tỉnh, chạy thật nhanh đến chỗ vợ mình, tay vẫn không ngừng vuốt sóng lưng cô

-Thôi thôi...

Không ngủ nữa là được chứ gì...

Không giận nữa...

Anh đưa em đi lấy thức ăn nè...

Ngoan...

-Khụ...

Khụ...

Tên khốn nạn!

Ngay cả đôi chân của tôi còn không điều khiển được...

Đã thế tối qua anh còn như muốn giết tôi!!!

Khốn nạn!!!

Tôi ghét anh!!!

Khụ...

-...

Leo lên lưng anh

-Nếu không phải tôi còn là con người, không vì miếng ăn này thì đừng bao giờ tôi đụng vào người anh!

-...

Nói ít thôi...

-...

Trên đường đi, không ít vũng máu đã sắp khô lại, những khu nhà san sát đã bị những vệt máu đen bao phủ, không khí xung quanh ảm đạm, dường như trong phạm vi này, sự xuất hiện của loài người là 0%.

- Khụ...

Khụ...

-Sắp đến nơi rồi vợ...

Anh nhớ hôm qua vẫn còn nhiều lương thực trong góc phòng 04...

Sắp đến rồi

-Fujiya...

-Anh nghe?

-Lần này là lần thứ bao nhiêu rồi?

-...

45?

-Vậy thì 46?

Cơ thể Fujiya khựng lại, sao đó bước đi tiếp

-Không được, em muốn quay lại lịch sử như lần thứ 2 à?

-Không muốn...

Tôi cũng muốn chấm dứt lắm rồi...

-Không muốn...

Không muốn...

Anh không muốn...

Bước đi của Fujiya ngày càng nhanh hơn, cảm xúc cũng không còn kiềm chế được nữa

-Fujiya!

Fujiya!

Anh dừng lại cho tôi!

Fujiya!

Anh tính làm gì!?

Khụ...

Khụ...

A...a...

Dừng lại...

Phòng 04- Trung tâm thương mại

Rầm!!!

-...

Em ăn đi

-Tôi không muốn tiếp tục như thế này nữa...

Không ăn!

Tôi sẽ chết...

Lần này tôi sẽ phá giải nó...

Khụ...

Anh xem, nếu bây giờ tôi ăn, khụ...

Thì liệu ngày mai tôi còn trụ được không?

Chưa kể, đêm nay---

-IM MIỆNG!!!

-IM MIỆNG SAO?

TÔI NÓI CHO ANH BIẾT, TÔI CHÁN CÁI VÒNG LẶP NÀY LẮM RỒI!

GIẢI THOÁT CHO TÔI ĐI, LÀM ƠN...

-GIẢI THOÁT?

EM NGHĨ ĐÂY LÀ CÁI GÌ MÀ GIẢI THOÁT?

NÓ KHỔ SỞ LẮM SAO?

-PHẢI!

RẤT.KHỔ.SỞ!

Xin anh...

Giết tôi đi...

Dù sao vài ngày nữa tôi cũng không trụ nỗi...

Lộp cộp

Fujiya bước đến quầy gia dụng, những mặt hàng vẫn còn mới, nhưng cũng có nhiều cái đã bị dòng máu đen kì lạ bao phủ, phần lớn máu này đã đông khô lại.

-...

Anh đi đâu vậy...

-...

Tiếng bước chân ngày càng xa, như thể cậu ta đang tìm kiếm thứ gì đó

-...

Khụ...

Vara nhìn những món đồ ăn đóng hộp đã mở sẵn, thở dài, đôi mắt mệt mỏi đảo vài vòng

-...

Cứ ăn đi đã, dù sao cũng chết...

Thời gian cứ dần trôi, trời đã tờ mờ sáng, câu chuyện sẽ được tiếp tục khi bước chân của Fujiya dần dần trở về.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 6. Tái diễn


Cộp

-...

Đây là gì?

Vara ngạc nhiên khi trước mặt cô ấy là con dao vừa được Fujiya ném xuống

-Em muốn chết mà?

-...

Cuối cùng anh cũng thông suốt rồi sao?

Tôi còn tưởng anh bỏ tôi, à, nếu anh giúp tôi chết sớm hơn, thì đồng nghĩa với một điều là anh đã từ bỏ tôi rồi

-...

-Tôi đi đây...

-Em--

-Dừng cản tôi, tôi sẽ phá vỡ cái lời nguyền chết tiệt này!

-Không...

Anh cũng muốn chết cùng em...

-Anh?

Vậy tôi hay anh chết trước?

Nhưng tôi thấy dù anh trước hay tôi, tôi cá là vòng lặp này sẽ chấm dứt!

Tôi sẽ--- A-- Ưm--

Con dao được rút ra, đôi mắt Vara mở lớn như chưa kịp nói hết câu, cũng có phần là ngạc nhiên, nhưng cũng nhẹ nhàng khép lại, miệng cũng mỉm cười nhẹ - đó là một sự thanh thản.

-...

Anh...

Chờ anh...

Máu của Vara dính trên con dao vẫn chưa kịp rơi xuống đất, một lần nữa, một lực lớn đã cắm thẳng vào tim Fujiya, dùng hơi sức cuối cùng của mình, cậu ta vẫn cố chấp kéo thi thể Vara vào ngực mình, giọng vẫn thủ thỉ, rồi từ từ nhỏ dần:

-...

Chờ anh...

Đôi mắt cậu, từ từ nhắm lại, liệu, đây có phải là một vòng lặp thứ 46?

Hay nó đã kết thúc?

----------

Vậy, chuyện gì đã xảy ra với vòng lặp thứ 45?

Tỉnh Kyoto - Nhật Bản - 20xx.

-Án mạng xảy ra tại nhà riêng của gia đình Nojistu.

Theo ghi nhận, đã có 2 người chết, tại hiện trường, cảnh sát và đội pháp y đã điều tra ra được 2 nạn nhân là ông Nojitsu Nohashi và bà Nojitsu Mistuya, đã chết trong tình trạng bị đâm nhiều nhát, và chủ yếu là những điểm chí mạng.

Hung thủ được tình nghi là con trai của ông Nojitsu là Nojitsu Fujiya đang bỏ trốn, hiện đang bị truy nã, nếu ai tìm được----

-Chết tiệt!

Màn hình tivi đang bị nhiễu, bỗng bị tắt phụt vì bị ngắt kết nối, âm thanh đột ngột dừng lại, không khí trong căn phòng tối ngày càng kì lạ, im lặng đến lạ thường...
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 7


- Thay vì chửi rủa, sao cậu không bỏ trốn đi?

- Bỏ trốn?

- Haha, giết ba mẹ của mình mà còn nhởn nhơ, cậu không hối hận?

Dù chỉ một chút?

- Không, vì chúng không phải ba mẹ tôi.

- Tôi biết cậu không phải con ruột của họ, nhưng cậu đúng là máu lạnh.

- Có ba mẹ nào mà lôi con cái ra làm thí nghiệm không?

- Lỡ đâu họ chỉ muốn tốt cho cậu?

- Vớ vẩn!

Thứ họ quan tâm là máu của tôi!

Nói chuyện với anh thật nhạt nhẽo!

Tôi đi đây!

- Ơ này, bên ngoài cậu đang bị truy nã đấy!

Đừng quên!

...

- A!

Xin lỗi cô...

- Không sao!

Tôi ổn!

Nói rồi cô gái nhanh chóng rời đi, sau lưng là cặp mắt sáng lên, như đã đợi được thứ gì đó rất lâu rồi, miệng anh ta khẽ nhoẻn lên.

- Lần này lại trúng cô nữa rồi...

Tôi xin lỗi...

- Anh ta cúi người xuống lom khom nhặt từng cây nhan đang rơi xuống đất, miệng rối rít xin lỗi

- Để tôi giúp anh, hẳn anh rất buồn nên tay chân hơi luống cuống thôi!

- ...

Cô nói phải...

- Mắt anh ta nhìn xuống cây nhan đang cháy, tạo ra khói trắng xanh kì lạ

- Cô...

Không biết cô đã biết về tổ chức DAFS?

(P/s: Death Angel From Science: Thiên thần chết chóc đến từ khoa học)

- DAFS?

Tôi chưa nghe bao giờ cả?

Đó là về những cuộc thí nghiệm...

Vui vẻ?

- Không không...

Cha mẹ tôi vốn là hai nhà khoa học, cũng đã từng hi sinh cho cuộc thí nghiệm đó, và tôi, cũng là người phải thực hiện thành công nó, coi như đó là tâm huyết cả đời của cha mẹ tôi đi...

- Ồ, nhưng...

Nó có liên quan đến tôi không?

- Tôi thấy cô là sinh viên năm cuối của ngành y - Anh ta chỉ vào thẻ sinh viên của cô.

- Nó có liên quan đến việc nghiên cứu của anh ư?

Ngành của tôi là về chăm sóc những bệnh nhân mà?

- Giải phẫu, cô quên à?

- ...

Tôi còn chưa rành lắm...

Nhất là về phương diện đấy...

Tôi--

...

- Vara, về nhà thôi con!

Đấy là mẹ của cô, Gladys - bà là bác sĩ tại một bệnh viện lớn của thành phố.

Thông thường, thời gian ở nhà của bà hầu như là không có, hôm nay là ngày nghỉ, Vara đề nghị cả hai đi thăm mộ ba.

- Người đó là ai vậy con?

- Là một anh chàng hấp tấp kì lạ!

Một góc tối của bức tường, nụ cười nham hiểm ngày càng rộng, giọng nói ngày càng nhỏ

- Cuối cùng cũng tìm được rồi...

Ba mẹ ơi!

Hai người có thấy chưa?
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 8


- Vara à, nếu một ngày mẹ không còn trên đời nữa, lúc đó con phải làm sao?

- Mẹ, đừng nói chuyện xui xẻo!

Con đương nhiên sẽ không làm việc gì bất chính rồi!

Ping-pong ~

- Mẹ, để con!

Đứng trước cửa nhà cô là một vóc dáng quen thuộc.

- Là anh?

- Phải, không biết cô đã suy nghĩ kĩ chưa?

- Việc gì cơ?

A, giải phẫu à?

- Đúng vậy, chính là việc đó.

- Nhưng tôi đã từ chối việc đó rồi cơ mà?

- Cô là Oralie Vara?

Theo bản năng mách bảo, cô lùi ra sau cửa.

- Làm sao mà anh biết được?

- Như công việc sắp tới cô đảm nhận, tôi đã thấy trường, lớp học của cô, chả lẽ bảng tên to đùng tôi lại không phải chú ý nó đầu tiên?

- Ha, anh cũng để ý tôi nhiều đấy.

- Nhắc lại này, tôi chỉ biết cô qua thẻ sinh viên cô đeo trước ngực mà thôi, với cả, đây là lần đầu chúng ta gặp nhau cơ mà?

- Ồ?

Nhưng tôi đã từ chối việc giải phẫu gì đó, cái việc anh làm dù là làm việc cho một tổ chức chính quy, hay bất chính của cá nhân, việc đầu tiên động vào cơ thể người khác là cần phải có kinh nghiệm, nhưng tôi thì không có việc đó.

Mời anh về cho!

A, một điều nữa, tại sao anh lại biết nhà tôi?

Đó chả phải là hành vi lén lút theo dõi người khác à?

- A a...

Cô hỏi ít thôi...

Tôi chỉ muốn đính chính lại cơ mà, lúc nãy đã bị mẹ cô làm gián đoạn, tôi---

- Trả lời câu hỏi của tôi, tại sao anh lại biết nhà tôi?

Nhà tôi không gần với nghĩa trang đâu.

- Tôi...

Rầm

- Tên thần kinh!

Cô lầm bầm, động tác của tay có phần mạnh hơn ngày thường khi đóng cửa.

- Là ai vậy con?

- Là tên lúc nãy mẹ thấy ở nghĩa trang đấy!

Chả hiểu sao lại biết được nhà mình!

- Lỡ đâu họ cần sự giúp đỡ thì sao?

- Hửm?

Mẹ, nhưng con đã nói là không đồng ý rồi, chuyện này cũng có nguyên do của nó, nếu con--

- Vara! lúc nhỏ mẹ đã dạy bảo con như thế nào?

Gặp người khác, khi họ cần sự giúp đỡ, con phải làm sao?

Bản thân mẹ là bác sĩ, là để cứu người, nếu như chuyện chàng trai kia tìm kiếm con thực sự rất quan trọng và cần thiết, vậy tại sao con lại không giúp?

Thế này có khác gì thấy chết mà không cứu không?

- ...

Mẹ...

Sao mẹ lại...

Kì lạ, rõ ràng dù mẹ quản lí chặt chẽ, nhưng làm gì đến nỗi bà ấy hôm nay lại lớn tiếng với cô như vậy?

Lại còn vì một người xa lạ nữa chứ?

Hệt như...

Hệt như một người khác vậy...

- Ha!

HAHAHAHAHAHA!!!

VARA À!!!

Tiếng cười từ trên không trung, bất ngờ cất giọng điệu man rợ, từ từ, rồi to dần...

- Ai, ai vậy!?
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 9: [Hồi ức I] Thế Giới Thực


Hình ảnh người mẹ, căn nhà thân quen đều đã biến mất, thay vào đó là một không gian trắng xóa xa lạ, tiền cười lớn dần, lớn dần, rồi nhỏ hẳn...

- Là ai?

Mau ra đây đi!!!

Mẹ...

Mẹ ơi!!!

Mẹ đâu rồi?!

- Mẹ?

Ngươi làm gì có người mẹ nào?

Oralie Vara, ngươi hãy nhớ lại bản thân trong quá khứ đã làm những gì?

Mẹ?

Ngươicó gia đình à?

- ...

Tôi...

Tôi...

Tôi là ai...

Mẹ...

Mẹ...

Là ai...

Ra đây đi!!!

Có giỏi hãy lộ diện ra đi!!!

- Bản thân mình có gia đình hay không, còn không nhớ, lại bảo người mình không biết ra mặt?

Ngươi có nhận ra ta chứ?

ORALIE VARA?

Giọng điệu như gằn xé xuống, từ từ, trôi lại gần Vara.

- Nghe cho kĩ đây, cuộc sống trước kia của ngươi chỉ là giả tạo, cảm giác chân thực mà ngươi cảm nhận được, âu chỉ là từ trí tưởng tượng của ngươi thôi!

Giọng người bí ẩn nói tiếp

- Cha, mẹ mà ngươi biết cũng từ trí tưởng tượng mà ra, cuộc sống trước kia, đó cũng chỉ là trong giấc mộng dài của ngươi mà thôi.

-...

Nói dối...

Nói dối...

Mẹ vừa mới ôm ta ngay đây mà...

- Ngươi còn nhớ tên mẹ mình chứ?

- ...

Gladys...

Phải!

Là Gladys!!!

- Hahaha, đó không phải là tên mẹ ngươi làm giấy tờ giả đấy à?

Ta hỏi tên khai sinh của mẹ ngươi cơ!

Cũng phải thôi, bà ta là mẹ của ngươi hay không, thì chỉ có mình bà ta biết, còn ngươi, "nó" đã sắp đặt cho ngươi biết: đó, chính là mẹ của ngươi mà thôi!

- ...

Ngươi...

Rốt cuộc là thứ gì..?

- Vậy còn ngươi?

Ngươi có chắc bản thân mình chính là linh hồn của con người thực sự?

- ...

Ta...

Ta...

Đương nhiên rồi..!

- Sinh linh thật đáng thương...

- miệng người bí ẩn nhỏ dần.

- Tôi muốn thoát khỏi đây!

- Để làm gì?

Ngươi có mục tiêu chứ?

- Có, là một bác s--

- Là một nhà giải phẫu học - người bí ẩn cắt ngang lời nói của cô.

- Lại là giải phẫu!!!

- Vì sao cô lại không chịu giúp đỡ anh chàng kia?

- A...

Aaa...

Dừng lại đi!!!

Tôi ghét giải phẫu!!!

"Kì lạ...

Rốt cuộc anh ta là thứ gì, mà có thể ảnh hưởng đến nhiều người như vậy?

Lại nhất thiết là giải phẫu nữa chứ?"

...............................

[Chuyển từ góc nhìn của nhân vật nữ chính Vara]

Tít-- tít-- tít---

- Vara, cô tỉnh rồi, lần này là tôi quyết định nghề nghiệp của cô nhé?!

- ...

Lại...

Là...

Anh à?

- Phải, là tôi, tôi đã cứu cô đấy nhé~

Ngước nhìn lên trần nhà xa lạ, tôi tự hỏi đây là đâu?

- Cô tính hỏi nơi này là nơi nào à, tada~ đây là phòng thí nghiệm của tôi~ !

- ...

Thí nghiệm?

Của anh?

Vậy câu chuyện mà anh nói với tôi tại...

A...

Tại đâu vậy...

- Hoàn toàn chính xác~ Cô, một sinh linh đáng thương ~

- .!?
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 10. [Hồi ức II] Giải Phẫu


- Công việc của phòng thí nghiệm này là gì?

Anh ta nhún nhún vai, tỏ vẻ như việc này không cần thiết.

- Cô không cần giải phẫu.

Huỵch

- Anh đùa tôi đấy à?

Thế việc anh đưa tôi vào đây với mục đích gì?!

- Tôi không đùa, đó chỉ là lí do để cô được vào đây thôi, mà cũng nhờ đó cô cũng thoát nạn ngồi nhìn song cửa sắt đấy~

-...

Ý anh là gì?

"Lạ thật, chuyện gì đã xảy ra khi mình bị bất tỉnh?"

- Cô không nhớ gì à?

Chỉ trải qua có một đêm thôi mà mất trí nhớ tạm thời luôn rồi à?

- ?!

- Haiz, quà chào mừng cho cô, tôi sẽ kể lại sự việc đêm qua.

Tôi im lặng, biểu hiện sự đồng ý.

- Tuy tôi không biết động cơ cô giết người là gì---

- Khoan đã, anh bảo tôi giết người?

Giết ai cơ?

- Mẹ nuôi của cô đấy?

Thần kinh tôi như bị chấn động mạnh, tôi ước giá như mình không có khả năng nghe thấy mọi thứ xung quanh, nhất là lời nói từ trong miệng anh ta thốt ra ngay lúc đấy.

Mẹ?

Tại sao tôi lại giết mẹ?

- ...

Tôi tiếp nhé...

Khi tôi bước vào, điều đầu tiên tôi thấy là máu, có rất nhiều máu xung quanh phòng khách.

Và cô, cô đứng đấy như một bức tượng, ở dưới chân cô là thi thể mẹ cô.

Tôi thấy ánh mắt bà ấy nhìn vào cô, nửa là ngạc nhiên, nửa là oán trách...

Cũng phải, tuy là không phải đứt ruột đẻ ra, nhưng công ơn dưỡng dục cũng không phải là vô ích, nỡ lòng nào...

Haiz...

Tôi bất ngờ lắm đấy, lúc đó tôi trông thấy cô, tôi ước cô còn tỉnh táo, để tôi còn dạy cô một bài học...

"Gladys...

Bà ấy tên là Gladys, nhưng đó chỉ là tên giả mạo mà nhỉ, chẳng phải "thần" đã nói vậy sao?

Tất cả giấy tờ mà mình thấy trong ngăn tủ đều là giả dối sao?

Lí do gì bà ấy lại giấu mình và mọi người?

Bố...

Phải rồi, bố có biết thực ra bà ấy là ai không?

Nhưng bố đã chết rồi mà...

Tại sao bố chết nhỉ, mình---"

- Này, Vara!

Cô nghe tôi nói không đấy?

Cảm giác vai bị khều mạnh khiến tôi trở về thực tại.

- Nhưng tại sao tôi lại giết bà ấy?

Anh ta nhúng vai.

- Nếu cô nói điều này với cảnh sát, họ sẽ thả cô đi dễ dàng sao?

Chỉ với câu khẳng định: "Vì sao tôi lại giết người?"

- Tôi thực sự không biết...

- Ý cô là cần tôi qua đúng lúc cảnh cô cầm dao đâm mẹ mình và quay video lại à?

Nếu vậy thì tôi sẽ lấy điện thoại ra để làm bằng chứng thay vì đứng đây nói dài dòng với cô đấy.

- Vì sao tôi lại giết bà ấy?

- Tốt rồi...

Cứ lẩm bẩm như vậy đến khi cảnh sát một làn nữa tra khảo cô nha - Anh ta nhìn tôi một lúc rồi choàng vai thân mật - Tôi sẽ làm một việc tốt, tôi sẽ nói dối việc cô bắt gặp kẻ sát nhân sát hại mẹ mình, vì quá sốc nên cô cứ lẩm bẩm một mình, cảnh sát vì thế nên không tra hỏi được gì, "Tại sao hắn ta lại giết mẹ tôi?", cứ nói vậy nhé~

- ...Anh

- Hửm?

- Hơi thở anh ta mờ ám phả lên vai tôi.

- Tôi không thấy việc anh tỏ ra thương tiếc gì cho cái chết của một con người cả.

Anh thật máu lạnh.

- ...

Cái chết tôi cảm thấy như một sự giải thoát vậy, khi ba mẹ tôi ra đi, tôi còn cảm thấy thanh thản thay, huống hồ, mẹ cô, à không phải, mẹ nuôi cô cũng chẳng là gì với tôi cả, thậm chí ngay cả cô cũng vậy, nếu tôi không đến kịp lúc, lỡ đâu cô nghĩ quẩn thì tôi cũng sẽ cảm thấy đấy là một vụ án mạng gồm một người chết, và một người tự vẫn thôi.

- Tôi không cần sự thương hại từ anh.

- Tôi không thương hại cô, tôi cần cô - rồi bàn tay từ đâu mò mẫm lên vai tôi, anh ta vỗ vỗ nhẹ nó - về chuyện giải phẫu, tôi sẽ đảm nhiệm.

- .!!?

Anh!?

- Tuy tôi chưa có giấy phép để thực hiện những ca phẫu thuật.

Nhưng đừng khinh thường nhé, tôi còn có thể cao tay hơn những bác sĩ trong nghề~

- ...

Anh...

Vậy anh đưa tôi vào đây làm gì?

Giúp việc?

- Không, nó rất quan trọng, không có cô, những cuộc giải phẫu sẽ không thực hiện được.

- Cụ thể là gì?

Nói rõ ra xem nào.

Đôi đồng tử anh ta nhìn quanh quẩn người tôi, tôi còn trông thấy anh ta nuốt "ực" một cái, như đang thèm thuồng thứ gì đó.

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi, chân tự lùi ra sau

- ...

Anh...

Nhìn tôi cái gì đấy.?

Kinh tởm quá..!

- Nè~ Đừng nói những lời nặng nề như thế với tôi, cô yên tâm, thứ tôi muốn không phải là nằm dưới vị trí kia, tôi cần cơ thể cô.

- ...

Việc đó thì khác nhau???

- Khác nhau chứ...

Máu, ý tôi là máu cô, bây giờ tôi sẽ tiến hành kiểm tra máu cô--- sao thế?

- ...

Tôi...

Sợ đau lắm...

Không muốn...

Mặt anh ta đơ ra một lúc rồi cười ha hả:

- Hahaha!!!

Cô yên tâm, tôi chỉ chích một lỗ nhỏ thôi, máu lấy cũng ít nốt!

- Hứa...

Hứa đấy...

Tôi nghĩ máu của mình cũng như bao người khác thôi mà...

- Hm hm~ lỡ đâu bị nhiễm trùng vì vết thương thì sao~

Nói rồi, anh ta đi đến khay đựng dụng cụ sẵn, tiện tay lấy ống tiêm dạng nhỏ, đi đến, cầm lấy tay tôi và tiến hành lấy máu...

Tôi cảm thấy như bị một con kiến cắn, nhưng không đau lắm.

Không biết anh ta có mục đích gì, mà từ lúc lấy máu của tôi xong, miệng anh ta chẳng thể nào ngưng nhếch, y như một tên hề vậy...
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 11.[Hồi ức III] Hé lộ sự thật


- Này, anh tên gì?

Tôi còn chưa biết tên anh?

- Marcus - Charles Marcus - anh ta nhìn tôi hồi lâu rồi nói.

- Tôi mong là tên của anh như ý nghĩa bố mẹ anh đặt.

- ...

Ừm.

- Bây giờ tôi ở đâu?

- Phòng tôi?

- Đùa không vui

- Tôi sẽ sắp xếp sau, dẫu gì phòng cô cũng cạnh phòng tôi.

Đừng nhìn tôi như thế, chỉ tiện việc quan sát thôi.

- Nói trước như vậy có nhanh hơn không?

- Nhưng tôi thích trêu cô mà, đừng nghiêm túc chứ!~

- Với cái mặt này của anh á?

- tôi một lần nữa nghiêm túc nhìn khuôn mặt của anh ta.

Ừm, được rồi, tuy là có đẹp thật, nhưng với tính cách quái đản này thì đúng là không phải gu của tôi rồi.

P/s: minh họa:

- Hửm?

Sao nhìn tôi đắm đuối vậy?

Thích rồi à?

- Bệnh tự luyến của anh ngày càng nặng rồi.

Nói rồi tôi đảo mắt nhìn quanh, nếu gọi không nhầm thì đây là phòng chính.

Bàn, ghế nằm, rải rác khắp nơi, nhìn chung cũng không gọn gàng mấy, tên này đẹp trai mà lười dọn dẹp gớm!

- Anh không dọn dẹp được à?

- Thời gian đâu mà dọn dẹp cơ chứ, hay là cô phụ đi ~

- Phụ?

Tôi đến nơi này chưa được 1 ngày nữa đấy!?

- Đã 3 ngày rồi, cô mất trí nhớ, tạm thời tôi cũng không trách.

- B- ba ngày ư?

- tôi có chút chột dạ

- Cô đấy, phải làm---

Rầm!!!

- Chuyện lớn rồi Charles!!!

- một người từ đâu xông vào, giọng hét lớn, hốt hoảng.

- Gì vậy Adam?

- Số 06413 đã bỏ trốn!!!

Hơn nữa, tôi còn nghe nói hắn đang cố tình lan rộng 'nó' ra toàn cầu!!!

- CÁI GÌ?!!!

Chuyện gì vậy nhỉ?

Lan rộng ra toàn cầu, virus à?

Tôi cũng không định hỏi, nhưng cảm giác như có gì đó quen thuộc chạy dọc qua não, sóng điện ngắn ngủi ấy như muốn nói điều gì đó nguy hiểm đối với tôi sẽ xảy ra.

- Tôi---

- CÔ VÀO ĐÂY CHO TÔI!

NHANH LÊN!!!

Anh ta quát lớn trước mặt tôi, như thể người 5 phút trước không phải là anh ta vậy.

Căn phòng tôi được Marcus đẩy đến, thứ mùi đầu tiên tôi ngửi được là nồng nặc mùi máu!

"Máu?

Ở đâu ra nhiều thế này!?"

Tôi hoảng hốt nghĩ, trong đầu lúc này nghĩ vô số cảnh tượng kinh dị, và, sự thật cũng không khác gì mấy.

Bên trái cánh cửa ra vào là hàng loạt ngay đựng những ống nghiệm từ thấp đến cao, có hàng những ống cao đến nửa người tôi, hoặc thậm chí là cao hơn.

Quái lạ?

Nếu được sử dụng thì thứ gì sẽ chui vào?

- Không có nhiều thời gian để ngắm nghía đâu, cô đi theo tôi vào giường, tôi cần kiểm tra máu của cô!

Anh ta thúc giục, tay bắt đầu lấy những dụng cụ phẫu thuật mà Marcus đã lấy ra từ lúc nào.

Mũi kim bắt đầu đi vào, rồi lại lặng lẽ rút ra, thu thập được không ít máu của tôi.

Thú thật thì quá nhanh để tôi cảm nhận được sự đau đớn.

Mà có thì cũng là như kiến cắn đi.

Mắt anh ta bỗng thay đổi khi đi từ bàn đo các loại máu, sắc mặt cũng thay đổi.

Miệng bắt đầu lẩm bẩm tên tôi.

- Vara...

Vara...

Cuối cùng thì tôi cũng tìm ra được cô rồi...

Tôi khó hiểu, trong lòng cũng hoang mang không ít, khi thấy anh ta dần dần nói năng lung tung, miệng cười không ngớt và bắt đầu tiến về phía tôi

- Vara...

Vara à..!

- A.!!!
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 12. [Hồi ức IV] Một thứ quý hiếm.


- Tên điên này!!!

Anh vừa làm gì vậy?

Tôi giựt phăng bàn tay vừa ôm chặt eo mình ra.

Trong lòng cũng hốt hoảng không ít.

Charles Marcus - tôi chắc chắn anh ta không phải người bình thường.

Nói chính xác hơn thì tôi - người mà anh ta đã tìm kiếm bấy lâu.

Có lẽ còn hơn cả thế, vì trước đó anh ta đã nói vì tôi mà bố mẹ anh ta đã "hi sinh".

Bố mẹ anh ta "hi sinh" không phải là một điều gì cống hiến cho đất nước này, mà chính là một câu nói mà trước khi hai người họ sắp biết mình không còn nhiều thời gian nữa.

Anh ta đã kể rằng, lúc đấy bố mẹ anh ta đã cầm tay, và thủ thỉ:

-" Marcus thân yêu, con nên nhớ chúng ta đây là hi sinh, hai mạng của bố mẹ sẽ là cống hiến cho tổ chức này.

Thay vào đó, con hãy đi tiếp phần đời mà chúng ta đã bỏ cả mạng sống để có được nó, hãy ×××××××⁽¹⁾"

[(1): là lời nói vẫn còn nhưng Vara đã không muốn nhớ lại]

Ha, tôi cũng không để ý cái định nghĩa ấy.

Suy cho cùng thì người chết rồi, tôi cũng không muốn bắt lỗi...

- Vì vậy, tôi đi được rồi chứ?

- ...

- miệng anh ta tủm tỉm cười.

Tôi ước như tôi không biết mục đích mà anh ta giữ lại tôi làm gì.

Trong đầu tôi chỉ toàn ong ong những câu hỏi rằng bản thân mình thực sự là ai, và gia đình của mình đang ở đâu.

- Này, vậy anh có biết gia đình của tôi đang ở đ--

- Tôi không biết, nhưng mà này, bộ cô không nhớ gì hết sao?

- Một chút cũng...

Không?

- tôi định hỏi ngược lại anh ta.

- Vara à...

Chúng ta từng chơi rất thân đấy...

- Cái gì cơ!?

Tôi và anh?

Sao tôi không có ấn tượng gì hết vậy?

- Là căn hộ 206!

Chúng ta từng ở đó rất thân, và có cả ba mẹ.

Ba mẹ của chúng ta cũng là bạn thân từ nhỏ, nhưng tôi không biết lý do tại sao cô lại chuyển đi.

Này...

Tôi rất nhớ cô đấy...

Ngụy biện!

Tôi nhìn anh ta nói dối không chớp mắt.

Bạn thân ư?

Nếu nói là ba mẹ của cả hai là bạn thân thì còn hợp lí hơn.

Còn đằng này...

- Thôi đi, dừng việc tẩy não tôi đi, tôi không rõ mục đích của anh là gì, nhưng tôi muốn rời khỏi chỗ này!

- Hả...

Không được đâu...

- Tại sao?

Tuy lời anh nói, anh đã cứu tôi, không tin tưởng lắm, cùng lắm thì tôi cũng sẽ ở lại đây để đền đáp.

Xong việc tôi sẽ rời đi!

- Ha, vế trước thì còn có cơ sở, nhưng mà câu sau...

Này, cô có biết tình hình hiện tại bây giờ không?

- ...?

- Như cô vừa nghe lúc nãy có người đã tình báo đấy.

Viện nghiên cứu của chúng tôi hiện đang bị "xổng".

Số mã là 06413 đã chạy trốn.

À quên mất, tôi chưa nói đến việc mình đang nghiên cứu cái gì...

Nói rồi anh ta kéo tay tôi lại, và dùng vân tay của mình để ấn vào một thiết bị xác nhận nào đó.

Một màn hình khổng lồ hiện ra trước mắt tôi.

Kỳ quái, đấy là những loại virus và mã gen di truyền, tất cả tôi đều cảm thấy xa lạ.

Mặc dù bản thân tự xưng mình là sinh viên dược học.

- Đây là những loại virus gì Tại sao tôi lại chưa thấy bao giờ vậy?

- Cô không biết cũng phải, đây là một loại được hiểu như là virus zombie được chúng tôi bí mật lấy từ Siberia.

Các nhà khoa học lúc bấy giờ đã khai quật nó dưới lớp băng hà tưởng như không bao giờ tan chảy...

- A..?

- Nó còn có tên Pandoravirus yedoma đấy nhé!

Thấy tôi chú ý anh ta, được đà, anh ta nói tiếp:

- Từ rất lâu rồi, tôi nghĩ chắc khoảng gần 50 năm trở lại đây.

Nhóm nghiên cứu đời đầu - có thể nói là ông bà của tôi.

Họ đã nghĩ đến việc: Vì sao phải chết?

Chẳng phải bất tử là điều tất cả mọi người đều mong muốn có được nó sao!?

Vì vậy, họ đã bắt đầu nghiên cứu, cho ra một biến chủng mới.

Virus zombie này cũng chỉ mới phát hiện khoảng 20 năm trở lại đây, tôi nghĩ lúc đó chúng ta chỉ mới 1, hoặc 2 tuổi.

Theo tôi, thời đấy thời hoàng kim của tất cả các nhà khoa học "tốt".

Tôi biết ông bà và cha mẹ lẫn bản thân cũng như thế, dù vậy cũng tốt cho xã hội mà đúng nhỉ?

- Ý anh là bất tử?

- Đúng vậy.

Tôi thấy một số những "con chuột" không nghe lời, cuộc sống nó chắc chắn sẽ ngắn ngủi hơn chúng ta.

Và mã 06413 cũng không ngoại lệ, nhưng nó thì theo tôi nghĩ rằng, nó đang cố tình lan truyền những con virus này ra ngoài xã hội.

Và đương nhiên, chúng tôi chỉ đang nghiên cứu, vì sao để trở nên bất tử.

Chứ chưa bao giờ có người nào nghiên cứu ra thuốc để trị được nó.

Vì vậy, cô muốn đi ra khỏi đây chẳng khác nào tìm đến cái chết.

Chắc cô cũng nghe trên phim nhiều rồi, loại virus này nếu kẻ mang con virus này cắn, hoặc làm vết thương hở cho người F1 thì đương nhiên người F1 sẽ là con zombie thứ hai.

Tôi đoán là bây giờ người hóa zombie cũng không ít đâu ~!

-...

Tôi đứng đấy nhìn anh ta cười sảng khoái.

Giống như một con quỷ vậy.

Đâu ai thấy người khác mất đi sinh mạng của mình, mà lấy làm trò vui được?

Còn mã số 06413 theo tôi, thì có thể đó là một con người.

Nam hay nữ?

Tôi cũng không biết.

Tôi nghĩ người đó đã sống trong cái viện nghiên cứu này, có thể là từ lúc lọt lòng đến bây giờ.

Ý thức, lẫn cách suy nghĩ đều không giống người bình thường.

Phải chăng, người đó muốn ra ngoài "dạo chơi" không?

Tôi không nghĩ nữa.

Nhìn người con trai đang cười khùng khục, đầu óc tên này cần nên khám lại.

Tôi nghĩ trong tương lai, mình sẽ khó mà thoát ra được nơi này.

Nhưng nếu bên ngoài còn nguy hiểm hơn thì sao?

Liệu tôi có phải là người duy nhất sống sót?
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 13. [Hồi ức V] Thiên sứ thứ 7


- Xong chưa Marcus?

- Rồi, rồi đây.

À này, cô đã từng đọc một cuốn sách có tên "Thiên sứ thứ 7" chưa?

Tôi ngẩn mặt nhìn anh ta, quái thật, trong tình huống như thế này mà còn hỏi vụ sách vở?

- Tôi chưa, đó là một quyển sách như thế nào?

- Nó nói về một người đàn bà tên Macollela - cô ta vốn là thành viên thứ 6 trong một nhóm mang tên Tế đàn Mặt Trời.

Vì do là quá tài năng, nên cô ta đã bị 5 người còn lại trong nhóm ghét bỏ và muốn vu khống cho cô ta 1 tội danh động trời nào đó.

Đó là lợi dụng một sứ giả thân cận của cô ta: đi nhuốm đen đôi cánh còn lại của Macollela - là một phần rất quan trọng đối với nhân cách ứng xử của 1 thiên sứ.

Và cử người thứ 4 trong nhóm tên Anna, dùng khả năng cá nhân của mình: là có thể nhìn thấy và ghi nhớ lại - dùng đôi mắt sáng của mình để chiếu rọi sự việc trong quá khứ mà bản thân đã nhìn thấy.

Vì đôi cánh này đã bị nhuốm đen đi một phần, nên cô ta đã không thể kiểm soát được hành vi.

Nhưng đó chỉ là một ít, vì vậy điều này nó đã nằm sẵn trong kế hoạch của Anna, và cô ta đã ghi lại tất cả sự việc, lúc chân tay của Acollela bắt đầu động đậy lên thân thể của nữ hầu - dù đó chỉ là một cái hất tay.

Thừa cơ hội này, 4 người còn lại đã trình tố lên thượng cấp trên.

Ngay lập tức Acollela đã bị phế truất xuống hạ giới.

Nhưng vì công lao to lớn của cô ta, nên Thượng Đế đã giữ lại phép, và ký ức của cô nàng.

Vì còn ký ức cô ta đã bắt đầu nhen nhóm ý định muốn trả thù bằng hình thức: hóa trang thành thần chết, và luôn reo rắc nỗi sợ cho con người bằng việc thiên sứ luôn là đại diện cho ác độc, và họ không như những gì chúng ta liên tưởng tới là một thiên thần thân thiện.

Và tôi nghĩ việc này nó cũng đúng đi một phần thiên sứ không đại diện cho sự hiền lành...

Ừm... chỉ 1/10 thôi cũng được...

- Vậy thì anh đang cố đề cập đến vấn đề gì?

Chúng có liên quan đến tình huống hiện tại?

- Phân nửa vấn đề rồi đấy!

Giờ thì, nào...

Anh ta đang cố đẩy tôi vào một căn phòng có một cửa ra vào, nhưng rất kín, ở ngang phòng thí nghiệm.

Như sợ tôi chạy mất vậy, một tay anh ta cứ bấu chặt lấy cánh tay trái của tôi, tay còn lại thì rà vào ổ khóa có mật khẩu là vân tay của Marcus.

Cánh cửa phòng nhận được dấu vân tay khớp.

Nó mở ra.

Tôi nghĩ nó rất nhỏ và chậc, và, tôi đã đoán đúng.

- Tại sao lại đưa tôi vào trong đây?

Tôi hỏi, trong khi lúc này anh ta đã thật sự cầm chặt tay tôi bằng hai bàn tay của anh ta.

- Vara à, họ tên đầy đủ của cô?

- Vara?

- Chậc...

Thôi kệ đi.

Tôi không quan tâm anh ta và cả bàn tay của mình, mặc dù hơi bị khó chịu vì cái cuộc cầm chặt tay cứ dai dẳng như thế này.

Cái mà tôi đang quan tâm là một căn phòng.

Nó chậc và hẹp kinh khủng.

Độ dài chỉ vừa với chiếc giường đơn 1m7.

Độ ngang (dư) của nó thì tầm khoảng 40cm.

Không có bất cứ vật trang trí nào ngoài tấm cửa sổ có chiều dài như một ô gạch 30cm.

Dường như nó chỉ cho biết đấy là ngày hay đêm.

Và hiện tại là ban đêm.

- Cô có biết Acollela đã phạm sai lầm lớn nhất không?

- ...

Tôi không...

- Đó là quá nhân nhượng khi đã không giết 5 người trong nhóm, mà lại chọn cách trả thù dài đăng đẳng như thế.

- Và việc đó có liên quan gì đến tôi?

- Có đấy, nhưng lát nữa cô sẽ được biết thôi...

Tôi nhìn anh ta một lúc, dường như nó không tác động gì đến sức mạnh mà tay anh ta đang ghì chặt lấy tay tôi.

- ...

Rốt cuộc là anh muốn gì ở tôi?
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 14. [Hồi ức VI] Ống nghiệm chết chóc (16+)


Tay anh ta đã buông từ lúc nào.

Thay vào đó là một loạt hành động kì lạ.

- Anh...

Anh làm gì vậy..?

Tôi hỏi khẽ, tim như trệt một nhịp khi thấy anh ta đang cầm một ống kim tiêm loại lớn.

Trần đời tôi sợ nhất là thứ này.

Khi nãy, lúc anh ta cũng đã tiêm vào tay, nhưng nó là một loại nhỏ, còn đằng này, nó là một loại lớn gấp đôi.

Tôi sợ hãi, thân thể cùng tự động dịch lùi ra sau, mặc dù cũng chẳng khá hơn là bao.

- Ểh...

Sợ gì chứ...

Lại đây nào...

- ...

Bỏ...

Bỏ ống tiêm ra...

Anh cầm theo làm gì chứ!!!

-

- Tôi biết, tôi biết, nhưng cái này chỉ là dọa cô mà thôi - anh ta vừa nói, tay vừa mò mẫn lung tung.

- A...

Anh làm gì vậy?

Bỏ ra...

Bỏ tay ra!!!

Tôi hoảng hốt.

Trong đầu bắt đầu tưởng tượng ra cảnh được gì tồi tệ nhất.

- Sẽ nhanh thôi, à không, tôi nghĩ đêm nay còn dài mà...

- vừa nói, tay anh ta vừa giựt phăng đi cúc áo cuối cùng trên người tôi.

Tôi cũng không biết những nút còn lại là bị gỡ ra khi nào.

Điều tôi quan tâm bây giờ là anh ta đang cố xâm hại tôi.

Vì sao vậy nhỉ?

Hóa ra anh ta nhắm trúng tôi, chỉ để vì quan hệ xác thịt hay sao?

- ...

Cuối cùng...

Anh cũng lộ ra khuôn mặt thật của mình...

Mục đích của anh là chỉ muốn quan hệ với tôi...

Đồ cầm thú!

Trông anh bây giờ chả khác gì mấy bọn đầu đường xó chợ ngoài kia cả!

Thật lấy làm tiếc khi tính cách lại đi ngược với khuôn mặt của anh...

Tôi---

Bốp!!!

Một tiếng động khô khan vang lên.

Chính xác hơn là anh ta đã tát tôi.

- Anh...

Anh...

Chẳng để tôi kịp hét lên, anh ta đã dùng tay bóp chặt miệng tôi lại.

Tay còn lại thì gấp rút cởi lưng quần của mình ra.

Tôi hiểu, tôi hiểu rồi, nhưng, làm sao để chống cự nó đây?

- ƯM...

ƯM...

ƯM..!!!

Tôi cố la hét, tay anh ta bóp chặt quá, ngay cả nghiên đầu sang bên kia cũng là rất khó khăn.

Bụng và lưng không ngừng cựa quậy, nhằm chống lại Marcus.

Nhưng dường như anh ta không quan tâm nữa.

Tên này như hóa điên vậy, miệng nói thủ thỉ, động tác bên dưới cũng không ngừng lại:

- Vô ích thôi...

Tôi nghĩ cô nên dùng sức này để lát nữa rên lên đi...

Tên khốn nạn Charles Marcus!

...

Vào rồi...

Nó vào rồi...

Cảm giác đau đớn ấy không có từ nào để diễn tả lên.

Tôi nhìn thấy con mắt điên dại của anh ta.

Có lẽ là s**ng đến điên lên luôn rồi.

Tôi có biết chút ít về mấy chuyện này, người ta thường làm ướt nó rồi mới tiến vào.

Còn đằng này...

Anh ta như một con thú hóa điên vậy.

Đã thế.

Anh ta không ngừng gọi tên tôi.

Tôi thực sự không hiểu.

Mãi mãi không.

Tôi cũng không muốn tìm hiểu về nó nữa.

Sáng hôm sau.

Tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra sau khi tối qua tôi ngất đi.

Nhưng chỉ biết được một điều.

Anh ta không hề dùng biện pháp phòng thai nào cả.

Tự xưng mình là bác sĩ nghiên cứu, nhưng dù là về lĩnh vực gì, cũng phải biết những kiến thức nào cả.

- Anh cố tình?

- ...

Lại một lần nữa, anh ta không nói, chỉ khẽ nhún nhún vai rồi mỉm cười.

Tôi nhìn lại tay chân của mình, không biết từ khi nào, những chiếc còng sắt nặng trĩu đã đeo vào các ống tay, ống chân.

Tôi im lặng nhìn nó hồi lâu.

Anh ta như biết được tôi nghĩ gì, khẽ đi đến và choàng vai qua người tôi.

Không nói gì, nhưng điệu bộ nhẹ nhàng, khác hẳn như tên điên khi tối qua.

Tôi, không quan tâm nữa.

Nội tâm lúc này như muốn chết đi.

Không còn suy nghĩ được gì.

Chỉ biết ngồi đó thẩn thờ, nhìn vào một chỗ nhất định.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Tôi không còn trông thấy anh ta nữa.

Cũng tốt.

Giờ đây, kế hoạnh kết thúc của đời của mình, bằng một cách nhanh chóng nào đó.

Sẽ được bắt đầu từ ngày hôm nay.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 15. [Hồi ức VII] Bằng chứng buộc tội


Không biết thời gian đã trôi qua bao nhiêu ngày.

Trong căn phòng tối, thứ duy nhất có thể nhìn thấy là một ô cửa sổ vuông nhỏ, nó có công dụng duy nhất cho tôi biết là ngày hay đêm.

Ngày hay đêm còn quan trọng hay sao?

Trước kia tôi đã làm những gì?

Cuộc sống đó như thế nào?

Tôi có hạnh phúc không?

Tôi có được tự do không?

Tại sao tôi lại bị hắn ta nhắm trúng?

Tại sao?

Cạch

Tiếng cửa mở làm cho tôi trở về thực tại, nhưng không có nghĩa là tôi biểu hiện cảm xúc ra bên ngoài.

Buồn ư?

Không đúng.

Vui ư?

Tại sao phải vui?

Tôi cảm thấy mình giống như một con búp bê để trang trí vậy, ngày nào cũng tự hỏi bản thân, rằng mục đích sống của mình là gì?

- Khi nào anh thả tôi ra?

Tôi hỏi thều thào, mặc cho phía dưới bản thân bị khuấy động không ngừng.

- Thả?

Anh ta hỏi lại, động tác phía dưới càng mạnh hơn.

- Ah...

Tôi...

Cảm thấy mình như một con búp bê...

Tình dục vậy...

- ...

Anh ta im lặng, nhưng không có nghĩa động tác phía dưới sẽ dừng lại, nhưng nhìn này, bàn tay anh ta lại vuốt mặt tôi nữa rồi, sau đấy là hôn tôi.

Tôi sợ nhất là lúc này, môi anh ta cứ dán chặt vào tôi, hàng mươi phút trôi qua, vẫn không chịu dứt xuống.

- A...

Buông...

Ra

Tôi yếu ớt gọi, như nghe thấy, anh ta buông ra.

Cao trào vừa qua, Marcus sẽ mặc lại quần áo lại cho tôi như mọi lần.

Tôi vẫn tiếp tục hỏi, hỏi trong vô vọng:

- Vì sao?

Tôi muốn được thả ra, Marcus, xin anh, tôi---

- Em có biết là tôi đang bảo vệ em không?

- Ha...

Lại nữa rồi, anh ta lại gắn cái mác là bảo vệ tôi.

- Tôi không hiểu bên ngoài có gì mà anh lại muốn bảo vệ tôi đến như vậy, tò mò thật đấy.

- Bên ngoài đang hỗn loạn lắm.

Tôi cùng nhóm nghiên cứu ở cơ quan đầu não cũng đang đau đầu đây.

- Đau đầu sao?

Thật không ngờ vấn đề đó lại khiến người như anh đau đầu.

Tôi như nói móc anh ta vậy, mặc dù cơ thể đang đau nhức.

Anh ta quay sang nhìn tôi một lúc, sau đó nhẹ nhàng ôm chặt lấy tôi.

Dáng vẻ như sợ tôi biến mất.

- Tôi...

Em nói sao cũng được, nhưng ngoài đường lúc này rất nguy hiểm.

Dù sao chúng ta cũng chỉ là con người bình thường thôi...

- Chả phải do các anh gây ra nó hay sao?

- Nhưng chúng tôi không có ý định sẽ thả đám virus ấy ra!

- Dẫu sao cũng là người tạo...

Tôi nói nhỏ dần.

Có thể bắt đầu ngã tự do, đau quá, cả thân thể đều đau!

- Đừng động, để tôi ôm em một lát.

- ...

Anh như đang ra lệnh tôi vậy.

Trong suốt quá trình tôi lên tiếng, tôi có thể cảm nhận được cơ mặt của mình vẫn không giãn ra được lần nào.

Song, cuối cùng cũng không tự chủ mà thở dài một tiếng như than thở thật thụ:

- Haiz...

Tôi thật sự rất tò mò về tình hình bên ngoài...

Marcus nhìn tôi, như thể thăm dò vậy, và dường như anh ta bị tôi làm động tâm.

Khẽ dùng lực ôm tôi nhẹ hơn.

- Được...

Được rồi, nhưng thời gian cụ thể sẽ do tôi sắp xếp, trước hết cứ ở trong phòng này đã.

- Ừm.

Trả lời ngắn gọn là thế.

Nhưng chỉ có mình tôi biết được bên trong lòng mình đang kêu gào như thế nào.

"Tốt!

Sắp được tự do rồi!"

Như thể nhìn thấu tôi vậy.

Anh ta siết chặt lại lực tay như cũ, miệng thều thào cạnh tai tôi, như đe dọa vậy:

- Không có nhiều thời gian khi em được ra ngoài đâu, trong suốt quá trình từ phòng nghiên cứu đến quốc lộ, tôi sẽ bịt mắt em lại, phòng trường hợp em nhớ nữa và bỏ trốn.

- ...

Tôi im lặng, giả vờ như đã hiểu, nội tâm luôn nhủ rằng, nếu thực sự có một bằng chứng buộc tội, và cần một sở cảnh sát còn sống, thì việc tôi làm đầu tiên là tôi sẽ tố cáo anh ta.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 16. [Hồi ức VIII] Giao lộ tử thần (1)


Khi tôi cảm nhận được bàn tay của anh ta đang nắm lấy tay mình và bước đi.

- Tôi sẽ đi từ từ.

Và anh ta đã giữ lời hứa, bước chân tôi lúc này đã dừng lại, cảm nhận như bàn tay người nào đang chạm vào.

- Ah...

Marcus, anh có ở đó không?

- Tôi đây...

Đứng yên để tôi đeo giày vào chân em.

Phù...

Tôi còn tưởng còn có người khác, hoặc sinh vật khác đang chạm vào chân mình, nhưng mà...

- ...

Tại sao nó lại vừa style của tôi?

Anh lại theo dõi tôi à?

- ...

Em hài hước thật đấy, dù sao tôi cũng là người bình thường mà, style giày chỉ là trùng hợp thôi, giày này là của tôi vài năm trước.

- Vài năm trước?

Sao anh không vứt nó đi, trong khi mình không mang vừa?

- Vừa chứ, chỉ là hơi chậc thôi.

Nói rồi cả không gian rơi vào im lặng, anh ta lại tiếp tục dẫn tôi đi, tôi bây giờ chỉ biết bước đi theo, trước mắt chỉ toàn không gian đen đặc.

Tôi đoán là anh ta đeo nó rất chặt.

Trong những chặn đường đi, anh ta đã khựng lại vô số lần, tôi còn nghe thấy vô số những tiếng động kì lạ, quan trọng nhất, tôi không hề nghe thấy tiếng nói chuyện của bất cứ người nào, phương tiện, đài phát thanh, quảng cáo trên những tòa nhà thương mại.

- Đến nơi rồi, nhưng em ngồi vào xe đã, tôi sẽ đưa em đi đến nơi này, nơi mà sáng nào tôi cũng đến.

- ...

Ừm.

Tôi được đưa vào chiếc xe, nhưng mà nó lại có mùi gì khó chịu thế nhỉ?

Tôi ngửi mãi cũng không ra, nhờ nó mà tôi đã thêm thứ mùi này vào trong danh sách những mùi vị tôi cực ghét.

- ...

Có khăn giấy hay khăn mùi soa không?

Mùi này tôi ngửi không được, ngửi nó mãi tôi ngất mất!

- Chỉ có khăn của tôi thôi, tôi đưa cho em nhé?

- Nó có mùi gì không vậy?

- Mùi tôi này.

- ...

Cũng tạm chấp nhận hơn là mùi này đi.

Tôi cứ dụi chiếc khăn ấy vào mũi mãi, anh ta thấy cũng không tiện lắm, bèn gỡ bỏ miếng vải đang quấn lên mắt tôi.

- !!!

Tôi thực sự bị sốc với cảnh tượng trước mặt đến nỗi phải bấu víu vào cánh tay anh ta:

Trước mắt tôi bây giờ toàn là máu, và máu!

Màu máu đỏ thẩm đã khô lại, trước hết là trên góc ngoài cùng của cửa xe trước.

Phong cảnh trước mắt cũng không khác gì mấy, thậm chí là tệ hơn nữa.

Máu đã khô lại trên các chiếc xe ôtô nhỏ trắng, cạnh đó là một cửa tiệm tạp hóa cũng đáng thương không kém.

Như một cuộc biểu tình giận dữ, nó bị chà đạp lên không ít, quang cảnh xung quanh trong và ngoài xe tiêu điều rất nhiều.

Tôi tự hỏi, liệu nó có phải là thành phố tôi sinh sống không?

- Sinh...

Sinh vật gì kia..?

Tôi chỉ vào một thứ đang lấp ló đằng trước chiếc xe trắng nhuốm màu máu đó, nó di chuyển chậm chạp, thân hình đầy máu, đen có, đỏ có.

Thật kinh khủng!

Nó có hình dạng của con người khi mặc đồ của người đàn ông văn phòng.

Nhưng trên mắt của nó giờ chỉ còn một con mà thôi, tròng mắt đục ngầu, tóc tai thì đã như bị thứ gì đó gặm mất, máu đỏ bên trong vẫn chảy chầm chậm, từ từ như ngọn núi lửa đã phun trào.

Phần mặt cũng như bị hoại tử vậy, tôi nghĩ nó đã kí sinh trong thân xác người đàn ông này tầm một tuần rồi.

Bàn tay Marcus bịp lấy miệng tôi, như không cho tôi phát ra tiếng động, cũng như đặt câu hỏi với cảnh tượng trước mắt vậy.

- Suỵt...

Khẽ nào Vara, tôi sẽ nói chuyện về vấn đề này sau khi về đến viện nghiên cứu.

Từ giờ em hãy yên lặng nhé, nó có thể nghe thấy tiếng chúng ta nói chuyện và lần theo, sau đó...

Em hiểu rồi chứ?

Tôi gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Nói vậy là anh ta chẳng khác gì đang ám chỉ việc ra ngoài bây giờ, cũng đồng nghĩa với việc giao mạng sống của mình cho tử thần?

- Khoan...

Nó kia kìa, sao anh có thể đề xe lên được?

Nhỡ nó kéo theo cả đồng bọn?

- Yên tâm, ngày nào tôi chẳng đi ra ngoài!

Như em thấy đó, tôi đoán chắc bây giờ số lượng người còn sống chắc chỉ 10%.

Bọn này chiếm 90% rồi.

Vì vậy, chắc chắn rất đông đảo đúng không?

Tôi gật đầu.

- Tụi nó sẽ hình thành giai cấp theo tự nhiên.

Con cấp thấp nhất sẽ luôn luôn chịu đói, nếu con người xuất hiện, chúng chỉ dám đứng ngoài sau để nhìn những con cấp cao hơn ăn hết, thậm chí chúng sẽ ăn lại những bộ xương còn sót lại.

Con cấp cao lát nữa chúng ta sẽ thấy, nó chẳng khác gì con người chúng ta đâu, nhưng tụi nó vẫn là zombie, nhưng nó có ý thức.

Hiện tại, con đang thống trị đám này là...

- Là ai?

- Tôi hỏi, trong đầu cũng ngạc nhiên vì sao anh ta lại tự ngắt lời.

- ...

Là số 06413 đã trốn thoát.

- !!!

- ...

Nó từng là con người ư?

- Hiện tại vẫn thế, tôi nghĩ nó đang căm thù con người, và muốn con người trải qua cảm giác đau đớn như nó.

- ...

Mục đích của các anh là gì?

Tại sao phải dùng con người làm thí nghiệm?

- ...

- Anh ta cài lại dây an toàn cho tôi, sau đó quay mặt vào buồng lái, không để ý đến tôi nữa.

Đây là lần thứ bao nhiêu khi tôi hỏi về vấn đề này rồi nhỉ?

Và đương nhiên chưa lần nào Marcus trả lời về nó.

- Marcus!!!

- tôi hốt hoảng, nhưng gọi khẽ, anh ta cũng vừa kịp nhìn về phía đằng trước - một toáng zombie gồm 6, 7 con đã tụ tập trước đầu xe chúng tôi lúc nào không hay.

Marcus không nói gì, vặn tay ga lên và bắt đầu đi thẳng, mặc kệ cho bọn chúng có chặn đầu xe đi nữa.

Dù bị tông nhưng cả bọn chúng vẫn đứng dậy và đuổi theo chúng tôi, tôi nhìn về kính chiếu hậu đã bị máu và vết nứt to nhỏ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy: một toáng zombie từ trong các con hẻm lớn từ từ trồi ra và bắt đầu đuổi theo chúng tôi.

Giao lộ tử thần, bắt đầu.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Thông báo (không phải drop)


Hiện tại cô/cậu nào có ý tưởng về thế giới mạt thế (bị zombie xâm chiếm) thì chat riêng cho tôi, góp ý và thảo luận cùng tôi với...

Bí ngang rồi...
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 17. [Hồi ức IX] Giao lộ tử thần (2)


- Khốn kiếp!

Marcus!

Anh đang làm trò gì vậy hả?

Tại sao lại kéo tôi vào tình cảnh như thế này!??

- Vara!

Em bình tĩnh nào, tôi biết là em đang sợ hãi, nhưng qua chỗ hỗn loạn này sẽ ổn thôi!

Khốn nạn thật sự, đây là chỗ mà sáng nào anh ta cũng đi đến đó ư?

Nhìn qua trái, nhìn qua phải, đâu đâu cũng gặp những thưa sinh vật kì lạ mang hình dạng của con người.

Bọn chúng thật đáng sợ, vì khắp từ trên đầu của chúng chỉ toàn là máu mà thôi.

Những chiếc răng lổm nhổm những cái còn, hoặc gãy phân nửa.

Kinh khủng nhất là đôi mắt, nó luôn có màu trắng dã, hoặc đục ngầu; bàn tay thì điên loạn càu cấu.

Quần áo chúng rách tả tơi, có con thì nguyên vẹn, và tôi đoán là người đó mới bị cắn cách đây không lâu.

Marcus nói, nếu nghe mùi thối của xác chết, tức là người bị cắn có thể đã ở trong giai đoạn phân hủy sau khi chết.

Nhưng do sinh vật này kí sinh vào, phần xác đã giữ lại một chút xác thịt.

Dù vậy, nếu có thế giới bên kia.

Liệu linh hồn của những người vô tội có được thanh thản?

- Liệu họ có được thanh thản?

- Em nói gì?

Thanh thản?

- Tôi đang tự hỏi, những nạn nhân khi bị cắn.

Linh hồn của họ có được thanh thản?

- Không.

- Anh chắc chắn chứ?

Bọn họ--

- Bố mẹ em thì sao?

Họ có được thanh thản không?

- Ý anh là sao?

Tôi còn không có một chút kí ức nào về họ?

-...

Em thật sự không nhớ?

Em không nghi ngờ vì về một người xa lạ như tôi mà có thể có được thông tin của em một cách dễ dàng?

-...

- Vara, em có muốn nhớ lại kí ức vào 20 năm trước không?

- Đương nhiên là có rồi!

- tôi trả lời ngay lập tức.

- Vậy--

- Ahh!!!

Cẩn thận!!!

Cũng may là anh ta bẻ lái nhanh chóng, nếu không thì...

- Lúc nãy anh nói gì?

- ...

Một lát đến nơi tôi sẽ nói.

- Được.

Cái thứ gọi là zombie, thực chất cũng chỉ do một loài virus mà ra.

Chính kí sinh vào con người, hút chất dinh dưỡng từ bên trong họ và làm họ chết đi.

Bản tính điên cuồng khi thấy con người, chỉ biết vồ lấy và cấu xé; nó làm tôi nhớ cái đêm mà tôi bị Marcus cưỡng hiếp.

Xe dừng lại, khi hai bên đều là những dãy phố chậc hẹp, ẩm mốc, và ruồi nhặng thì bay đầy rẫy.

Ngọn đèn còn sót lại duy nhất là một quầy hàng thức ăn nhỏ trong hẻm.

Chúng tôi bước vào, điều đầu tiên làm tôi ngạc nhiên là nó không chứa những vệt máu nào cả, hoàn toàn sạch sẽ.

Tuy nhiên, thức ăn cũng còn không ít, có lẽ là chỉ còn anh ta và một vài người trong viện nghiên cứu lấy làm thức ăn.

- Những thức ăn nhanh sẽ hết hạn, nên chúng ta chỉ ăn được những thức ăn đóng hộp.

Anh ta nói, với một bàn tay luôn nắm chặt lấy tay của tôi.

- Marcus...

- ...Có việc gì?

- Anh nhìn xem, đây có phải là bầu trời mà tôi thường hay ao ước được nhìn thấy không?

- tôi lấy cánh tay còn lại không bị kiểm soát chỉ lên bầu trời chiều tối, chúng đầy những mây đen, báo hiệu một cơn mưa lớn.

- Ừm, theo ý em.

Như một biểu hiện của sự đồng tình, anh ta cũng đưa mắt lên nhìn bầu trời.

Tôi thầm nghĩ, đây sẽ là một khoảng thời gian rãnh cuối cùng mà tôi còn có thể ngắm một phông nền mãi mãi không thể chạm đến này.
 
[Hoàn] [Yandere] Ánh Đèn
Chapter 18. [HW 10] Lời thú tội


Gió bắt đầu thổi những cơn gió se lạnh, và không lâu sau khi có gió, những hạt mưa li ti từ trên bầu trời rơi xuống, một giọt, hai giọt, ba,...

Và mưa bắt đầu lớn hơn, điều đó thúc giục chúng tôi trở về thực tại.

- Đi vào trong đã, anh sẽ khóa cửa bên trong.

- Anh có chìa khóa à?

- Một chất tôi tự chế.

- Như một tên trộm vậy.

- Trong tình thế cấp bách mà.

Cửa đã mở trước, lại còn có khóa bên trong, nên sẵn trốn lũ zombie, tôi đã chế ra nó, để tiện việc đi lại.

Tôi không để ý anh ta nữa, bắt đầu nhìn xung quanh, vừa đi vào sẽ đơn giản nghĩ không gian này chỉ có 2 khu để thức ăn, nhưng đi vào sâu và nhìn kỹ thì con số tăng lên 2.

Số lượng sạp nhiều là thế, tuy nhiên thức ăn vẫn không nhiều hơn là bao.

"Có đỡ hơn không."

- tôi thầm nghĩ.

- Marcus, chỗ thức ăn này sẽ hết dùng đến trong vòng mười ngày đổ lại.

- Tôi biết, nên mới đưa em đi ăn này, sợ chỉ có mình tôi ăn và lấy về cho em, lại chợt nhớ ra còn một số thứ em thích ăn mà tôi không biết.

- Anh ngồi vào đây đi.

Tôi chỉ vào chỗ ngồi đối diện với mình.

- Vào thẳng vấn đề luôn nhé?

Tại sao anh lại quen biết tôi?

- A...

- anh ta ngập ngừng, quay mặt đi, như muốn đắn đo, rồi lại thở dài.

- Haiz...

Vara à, chỉ mình tôi còn nhớ thì buồn lắm đấy...

- Anh kể đi, tôi sẽ nhớ mà.

- ...

Thực ra câu chuyện anh kể lúc em mới tỉnh tại phòng nghiên cứu, là có thật một phần.

Đó chính là chúng ta đã quen biết nhau từ nhỏ.

Và hơn thế, khi bố mẹ chúng ta là đồng nghiệp với nhau.

- Đồng nghiệp?

Vậy tức là bố và mẹ tôi..?

- Đúng vậy, hai bác là bạn thân của bố mẹ tôi, quan hệ lúc đầu khá khó hiểu, khi họ mất rồi, tôi mới nghe được những người lớn tuổi kể lại, bố tôi và mẹ em là người yêu cũ với nhau.

Và quan hệ giữa bố em và mẹ tôi ngược lại.

Chính những người đi trước ấy lại cũng không hiểu, trong khi hai cặp đó chuẩn bị tiến tới hôn nhân, thì một trong hai cặp đôi đó chia tay trước, tiếp đến là cặp còn lại.

Vài tháng sau lại thành ra bố mẹ chúng ta hiện giờ.

Ngày tôi được sinh ra, những người ở phòng nghiên cứu nghi ngờ rằng tôi là con ruột của cha em.

Nhưng mọi nghi ngờ ấy đã được xác thực khi có giấy ADN.

Ba năm sau thì em ra đời, tôi nhớ khi ấy mình đã nhìn gương mặt hạnh phúc của mẹ mình ra sao.

Lớn chút nữa thì nghĩ đó là tình cảm đơn thuần giữa bạn thân với nhau mà thôi.

Khi tôi được 6 tuổi, tức là em được 3.

Kí ức bắt đầu rõ hơn khi tôi để ý tình trạng của mình mỗi khi ăn cơm tối xong.

Một lần tôi cố tình không uống ly sữa mẹ pha sẵn, và cố chờ đợi điều gì sẽ xảy đến khi mình ngủ, bố mẹ khi ấy sẽ làm gì?

Mở mắt ra, là khi thấy trên đầu là một đèn chụp đã ngắt điện từ bao giờ, tiếng lách cách va vào nhau thật khẽ.

Đó chính là xe mà mẹ tôi đã đẩy đến khi đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc phẫu thuật.

- C- chờ đã...

Vậy có lẽ đêm nào cũng sẽ như vậy?

- ...

Đúng vậy.

- Anh ta nhìn tôi, rồi lại đi đến đằng sau để ôm tôi, vì đang chú ý câu chuyện anh ta đang kể dang dở, nên tôi không bất cứ hành động gì để phản kháng.

- Em biết không...

Tôi đã cố nhịn cơn đau, mong là nó sẽ qua đi, và bắt đầu một ngày mới.

Và, cứ tiếp diễn cho đến khi tôi 12 tuổi.

Bố mẹ tôi đã vào thẳng vấn đề, và nói đó là các cuộc thử nghiệm xem máu của tôi hay là của em sẽ phù hợp nhất, để tổng hợp ra một loại virus làm trường sinh bất tử.

Tôi đã bị tẩy não vào ngay đêm thứ 3 sau khi biết được sự thật lúc 6 tuổi.

Vậy nên khi ấy cho đến lúc 12 tuổi, suy nghĩ phải cống hiến cho bố mẹ, nó luôn luôn hiện hữu, và dần già thì cũng không cần loại thuốc ngủ pha trộn với sữa nữa.

Năm lên 6 cũng là lúc tôi gặp trực tiếp em, sau những lần nghe mẹ kể về em, tôi rất ganh tị, vì nghĩ rằng em sẽ cướp đi sự yêu thương của bố và mẹ mình.

Tuy nhiên sự cảm thán đó chỉ kết thúc sau khi tán thưởng những mặt tốt của em.

Viện nghiên cứu dần trở nên có nhiều bác sĩ ra vào.

Dần dần, tôi chỉ được quanh quẩn trong căn phòng.

Thi thoảng em cũng được bố mẹ mình dắt qua để chơi cùng tôi.

Một ngày, hai ngày, tôi đã quen với việc có em bên mình để bầu bạn, suy nghĩ căm ghét em đã biến mất từ lúc nào không hay.

Tôi cho rằng việc này sẽ lặp lại mãi mãi.

Nhưng đến khi đến một ngày, nhận được thông báo bố mẹ em đã 'hi sinh' trong quá trình nghiên cứu.

Khi ấy em mới 9 tuổi.

Việc mất đi cả hai người làm em suốt ngày cứ ngơ ngẩn, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em hạn chế về việc nhận thức.

Nhưng chỉ có gia đình tôi là biết rõ sự tình.

Được vài tháng sau cái chết của bố mẹ em.

Đề nghị để em ở chung nhà của cả hai đã được tôi đồng ý.

Tôi đồng ý hơn cả, khi nghĩ đến sáng, trưa, chiều, tối, đều nhìn ngắm em mỗi giây.

Tình cảm ấy không chủ dừng lại việc đơn thuần là anh em có bố mẹ là bạn thân.

Tôi dần dần mong muốn có được em nhiều hơn khi em lên 15 tuổi.

Bằng những chiêu trò của mình, tôi đã xâm phạm em, có vẻ em không tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều, việc tìm hiểu về kiến thức giới tính em không hề biết, và ngăn ngừa chúng.

Tần suất quan hệ tình dục ngày càng tăng lên, một khi chỉ có hai ta ở chung.

Bất cứ nơi đâu.

Và, việc gì đến cũng đến.

Tôi đã làm em có thai.

Tôi giật mình, và động tác anh ta ngày càng chặt hơn về lực tay.

Chưa để tôi nói, anh ta tiếp tục:

- Dạo ấy bố mẹ thường đưa nhưng lọ thuốc có hình thù kì quái, tôi quá chủ quan khi nghĩ rằng nó sẽ không liên quan đến cái thai trong bụng em.

Cho đến một ngày, tôi nhớ đó là thai kì tháng thứ 7 của em.

Bữa tối sau khi đã 2 tuần không về nhà, họ lại đưa em lọ thứ 15, số lần tôi đã đếm kể từ khi em có thai.

Đêm ấy họ đưa xong lại rời đi, tôi đã quá quen, dự tính là sau khi em uống xong, sẽ cho em khẩu giao và đi ngủ.

Tuy nhiên, sau khi em uống thuốc.

Kết quả lại là hình ảnh em co giật trên nền nhà lạnh, tôi đã hốt hoảng biết bao.

Dùng đủ mọi cách để làm em nôn ra.

Nhưng tất cả đều vô dụng khi thấy nước ối của em đã vỡ.

Tôi cuống cuồng lên, và đi lấy dụng cụ sinh sản mình đã tìm học được.

Đêm ấy có một tin vui là con của chúng ta đã ra đời.

Nhưng lại có một tin buồn là nó đã mất.

- !!!

Tôi sờ bụng mình, tai thì vẫn nghe tiếp câu chuyện anh ta đang tiếp tục kể.

- Tôi như chết lặng, vì khi nghe nói một đứa trẻ sinh non thì tỉ lệ sống sót rất thấp, lại còn trong bụng của người chưa đủ vị thành niên lại càng thấp hơn.

Nhìn vào xác đứa con vừa sinh ra, lẽ ra phải rất ấm, nay lại dần trở nên nguội lạnh, và nhìn vào gương mặt trắng xanh của em.

Ôi Vara...

Đó là một khuôn mặt tôi cảm thấy nếu mình nhìn lâu hơn nữa, trái tim bản thân sẽ cũng không biết bị trùng xuống bao nhiêu lần.

Vì vậy, tôi đã mặc kệ xác đứa bé, và bắt đầu lau dọn sạch sẽ cơ thể của em.

Tôi biết em đã rất mệt vì sinh con, nên đã hôn thật lâu vào môi, và cuối cùng là đắp chăn lên người em, bản thân cũng sẽ rửa sạch xác đứa trẻ và để nó vào miếng vải được em may sẵn.

Nó đã chào đời, nhưng tiếc là nó không còn thở nữa...

Khi đặt lưng xuống ngay cạnh em, tôi đã tưởng tượng ra bao nhiêu hình ảnh, rằng ngày mai phản ứng của em ra sao.

Mặc dù lúc ấy bản thân cũng không khá hơn là bao.

Tay tôi vẫn ôm chặt lấy cơ thể của em, âm thầm an ủi trong giấc mơ của em.

Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng kinh khủng nhất đối với tôi, nhưng đặc biệt là em.

Em dường như đã hóa điên khi nhìn thấy xác con trai lạnh lẽo.

Em bắt đầu la hét và đập phá đồ đạc xung quanh, em nhìn thật lâu vào sâu trong mắt tôi.

Và bảo rằng em hận tôi, mãi mãi muôn kiếp này.

Tôi rất hoảng sợ và bắt đầu ngăn cản những câu nói tiếp theo của em.

Em đã đẩy tôi thật mạnh, cú ngã ấy khiến đầu tôi đập vào mép giường, và tôi bất tỉnh.

Điều tôi sợ nhất là khi tỉnh dậy, tôi sẽ không thấy em đâu nữa.

Và nó đã đúng, khi nhìn thấy cửa kính đã bị vỡ, cái xác đứa bé cũng không còn.

Tôi gần như hóa điên, chạy đến và nhìn xuống.

Ôi Chúa ơi!

Đây là tầng 8, làm sao mà em có thể sống sót khi nhảy xuống và đêm qua em mới vừa sinh xong cơ chứ!?

Trời bắt đầu mưa và tôi đã choáng váng khi thấy một vũng máu khá lớn khi nó nằm ở trung tâm, vị trí ấy tôi đã ước tính nếu như em nhảy xuống và...

Tôi không hề thấy xác của em.

Tôi bắt đầu tìm kiếm quanh khu vực.

Nhưng con số 0 tròn trĩnh.

Mọi việc dần rắc rối hơn khi không có em, bố mẹ đêm đó đã về, đương nhiên sẽ không có em đằng sau.

Điều đầu tiên họ nghi vấn là em ở đâu.

Họ bắt đầu hoảng loạn và tìm kiếm.

Và họ giống như tôi.

Chập chờn dưới ánh đèn đêm muộn, họ đã phơi bày tất cả sự thật về em.

Cũng giống như tôi, em đã từng bị đem ra để lấy các mẫu máu.

Thậm chí tần suất nhiều hơn tôi.

Lâu dần, viện nghiên cứu đã sắp đi vào hồi kết khi chuẩn bị hoàn thành điều chế con virus, và đợt thuốc họ gửi về cho em khi ấy là đợt cuối cùng.

Khuôn mặt họ dần méo mó khi không tìm thấy em.

Tôi đã tự nhủ với lòng, rằng nếu gặp em, tôi sẽ bỏ trốn cùng với em.

Tránh những bàn tay của những tên bác sĩ điên rồ này.

Tuy vậy, tuyệt nhiên tôi vẫn không tìm được em.

Thời gian sau, khi cái chết của bố mẹ tôi được công bố khi tôi tròn 20.

Đó là dấu chấm dứt cho việc tôi hoàn toàn tự do trong ngôi nhà chứa đầy kỉ niệm về em.

Nhưng bản thân tôi cũng không ngờ, 7 năm sau, tôi vẫn có thể tìm thấy em...

Tôi vui lắm...

Những câu cuối gần như nhỏ dần, rồi im hẳn, tay anh ta vẫn như cũ, không hề thả lỏng, có lẽ anh ta đã đoán được hành động tiếp theo của tôi là gì.

Dẫu vậy, tai tôi đã nghe câu được câu mất, từ khi nghe đến lúc tôi sảy thai.

Kí ức dần dần ùa về.

Nó giống lời kể của anh ta vậy, tuy nhiên, nó cũng dừng lại khi đôi mắt của tôi nhắm xuống, sau khi ôm xác con và nhảy từ tầng 8 xuống.

Mắt tôi nhắm lại và định thần một lúc lâu, cảm nhận sau cổ được những cơn đau vẫn đang tiếp tục khi anh ta đang cố tạo những vệt đỏ sau cổ mình.

Tay vẫn không yên phận, mò mẫm khắp cơ thể tôi.

- Vara...

Chúng ta đã hòa làm một từ rất lâu rồi, và trong bụng em cũng từng có con của tôi...

- ...

- tôi hoàn toàn sụp đổ khi nghe anh ta thuật lại lần nữa.

Tôi phải làm gì ngay bây giờ đây?
 
Back
Top Bottom