12.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Công việc hàng ngày của Lương Thanh Từ: Diệt trừ gian thần, bị ám sát.
Công việc hàng ngày của Bạch Nhược Hoan: chắn đao, dưỡng thương.
Công việc hàng ngày của ta: bành trướng lãnh thổ, thỉnh thoảng đi cứu hai đứa xui xẻo bên trên.
Nhoáng một cái mười năm đã trôi qua.
Mười năm này linh thể của ta đã nuốt được một phần ba lãnh thổ của Lương quốc, tiến bộ hơn rất nhiều so với kiếp trước.
Sự vụ ở thế tục thì do Lương Thanh Từ xử lý.
Ta thường ca tụng hắn là động cơ vĩnh cửu chuyên môn xử lý công văn.
Lương Thanh Từ không có sở thích gì, trò tiêu khiển duy nhất mỗi ngày của hắn là đi cướp hết bảo bối của các đạo sĩ, đến trao đổi tình báo với ta rồi nhìn ta bành trướng lãnh thổ.
Sau khi sức mạnh của ta vượt qua hoàng thành, hắn vui đến mức bật cười.
Ờm, cái kiểu cười ấm áp mà ngươi nhìn thôi cũng muốn cười theo ấy, tuy rằng hơi lúng túng một chút.
Quả nhiên, không một người nào có thể chống cự lại được niềm vui của trò chơi này.
Bạch Nhược Hoan và Lương Thanh Từ vẫn tôn trọng mà xa cách như ba kiếp trước, nàng ấy thậm chí còn rất sợ hắn, bình thường còn trốn cả hắn.
Bạch Nhược Hoan cũng nhìn ra ta không hề hứng thú với phụ nữ nên cũng không nói ra câu gì quá thân mật.
Nàng lúc nào cũng nhìn ta bằng ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiềm chế: "Yến Yến tới rồi sao?"
Một năm nay, thời gian ta chú ý đến nàng nhiều hơn bình thường một chút, vì ba kiếp trước nàng đều bỏ mạng vào lúc này.
Bạch Nhược Hoan rất vui, nàng hẹn ta đi chùa Bạch Mã: "Ta muốn đi cùng Yến Yến đến thăm lại con đường nở đầy hoa hợp hoan kia."
Lương Thanh Từ nhíu mày ngăn lại: "Dạo này đừng đi ra khỏi cung."
Dạo gần đây hắn bận túi bụi, hắn nhìn về phía ta bằng đôi mắt mệt mỏi: "Ngươi cũng chú ý an toàn, gần đây bọn họ nghi ngờ bên cạnh cô có việc do ma quỷ gây ra nên tìm không ít đạo sĩ đến."
Chứ còn sao, tình báo của anh nhanh nhạy như vậy, không bị người ta nghi ngờ mới là lạ.
"Ta biết rồi."
Ta gật đầu.
Bạch Nhược Hoan lập tức sửa miệng:
- Sự an toàn của Yến Yến quan trọng hơn, ngắm hoa thì năm nào ngắm mà chẳng được.
Nàng nhìn ta một cách lo lắng: "Yến Yến phải chú ý vào nhé."
Ta gật đầu, đồng thời cũng tăng thời gian canh chừng Bạch Nhược Hoan lên.
Tình hình biến động như này, nàng có khi còn nguy hiểm hơn cả ta.
Mười năm qua đi, ta đã coi nàng là bạn tốt từ lâu rồi.
Một ngày, ta đang đang báo cáo tin tình báo với Lương Thanh Từ.
Hắn nói không sai, dạo này đám phiên vương do Đoan vương cầm đầu rất manh động, cả kinh thành đang chìm trong không khí khẩn trương.
Mười năm nay, Lương Thanh Từ dốc hết sức lực để cải thiện cuộc sống của người dân, nỗ lực hạ thấp khả năng bá tánh làm phản.
Nhưng thế lực của đám phiên vương này vừa rộng vừa sâu, hắn chỉ có thể cân bằng một cách miễn cưỡng mà thôi.
Hắn chần chờ một lúc lâu, hỏi: "Trần Yến Yến, nếu như..."
Đột nhiên, ta nghe thấy một tiếng gọi to rất thê lương:
- Yến Yến!
Là Bạch Nhược Hoan.
Ta chạy đến nơi phát ra tiếng đó theo bản năng.
Giống như những lần trước, nàng mặc một bộ váy trắng, đứng trên tường thành.
Bạch Nhược Hoan hoảng hốt: "Tấm chân tình này của thiếp..."
Nàng nói đến đây thì đột ngột dừng lại, khuôn mặt hiện lên vẻ giãy giụa, nàng sợ hãi nói: "Yến Yến?"
Nhưng cuối cùng nàng vẫn nói nốt những lời sau y nhưng những kiếp trước, nửa câu "chung quy đã trao sai người" phiêu tán trong không trung.
Ta liều mạng lao đến bằng tốc độ trước nay chưa từng có.
Một giây trước khi nàng tiếp đất, ta ôm được nàng vào lòng.
- Bắt kịp rồi!
- Ta thở phào một hơi.
Bạch Nhược Hoan lúc này mới tỉnh táo lại.
Nàng nở nụ cười quen thuộc: "Yến Yến, ta biết muội sẽ đỡ được ta mà."
Nàng vừa nói vừa thở hổn hển: "Từ nhỏ đến giờ ta lúc nào cũng mơ một giấc mơ, trong giấc mơ đó ta nhảy từ trên tường thành xuống.
Tất cả mọi người đều thờ ơ lạnh nhạt, chỉ có duy nhất một cô nương giơ tay về phía ta bảo ta đừng nhảy xuống."
Hơi thở của nàng mỏng manh dần, đôi mắt mất đi tiêu điểm: "Cho đến khi gặp được muội, ta biết ngay đó chính là muội, Yến Yến."
- Ta rất vui.
Gặp được muội là may mắn lớn nhất cuộc đời này của ta.
Muội đỡ được ta rồi.
Đừng khóc, Yến Yến.
Bàn tay đang áp trên gò má của ta buông thõng xuống.
Hoang đường, ta đã đỡ được nàng rồi, tại sao người nàng vẫn thấm đầy máu đỏ?
Đỏ quá, nhưng không đỏ kiểu như màu hoa hợp hoan, ta không thích một chút nào.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Hoá ra linh hồn cũng có nước mắt.
Ta run rẩy ôm nàng, từ khóc rấm rứt biến thành khóc nức nở.
Lương Thanh Từ không biết đã đến đây từ lúc nào: "Đừng khóc nữa.
Bây giờ ta biết Bạch Nhược Hoan kỳ lạ ở chỗ nào rồi."
- Đến bây giờ ngươi còn tâm trạng quan tâm xem nàng kỳ lạ chỗ nào sao?
- Ta gào lên với hắn.
Hắn mím môi, không nói gì.
Một lát sau, thi thể của Bạch Nhược Hoan biến mất trước tầm mắt bao người.
Cơ thể đang nằm trong vòng tay ta của nàng hoá thành những điểm trắng.
Ta là linh thể của tòa thành này nên ta có thể thấy những điểm trắng đó dần dần tiêu tán.
Kiếp trước ta cũng từng trông thấy cảnh tượng này rồi.
Chúng nó rơi xuống đất, hoà làm một cùng với thế giới.
Nhưng bây giờ chúng nó đang ra sức phản kháng, giãy giụa chạy về một hướng.
Ta thuận theo hướng chúng nhìn lại thì thấy Lương Thanh Từ.
Những điểm trắng đó đã chui vào trong cơ thể hắn.
- Đây đây đây...
- Ta trợn mắt há mồm chỉ tay vào hắn, nước mắt cũng quên không thèm lau.
Lương Thanh Từ chẳng có cảm giác gì.
Hắn liếc nhìn bá tánh đang xôn xao bàn tán về hắn rồi thấp giọng nói: "Quay về trước đã rồi nói."
13.
- Nàng ấy hóa thành bạch quang, bay bay như thế này này...
- Ta dùng tay mô tả.
- Piu! ... chui tọt vào cơ thể ngươi luôn!
Lương Thanh Từ: ...
- Khâm Thiên Giám tính được ra rằng mệnh cách của Bạch Nhược Hoan không phải tương hợp với cô, mà là giống cô như đúc.
?!
- Vậy bây giờ ngươi có cảm giác gì không?
- Ta quan sát hắn cẩn thận từ trên xuống dưới.
Lương Thanh Từ mất tự nhiên nghiêng người: "Không."
- Chẳng lẽ Nhược Hoan có thể sống lại trong cơ thể ngươi?
- Ta suy đoán.
Lương Thanh Từ không bày tỏ ý kiến gì.
Hắn và Bạch Nhược Hoan là hai kiểu người khác nhau hoàn toàn.
Bạch Nhược Hoan có tình có nghĩa, đứng trước mặt người mình yêu thương thì không hề kiêng kỵ bất cứ điều gì, còn Lương Thanh Từ thì lạnh lùng vô tình, việc nào cũng phải dùng lý trí để cân nhắc thiệt hơn đầu tiên.
Ta thử tưởng tượng ra một Bạch Nhược Hoan mang thần thái của Lương Thanh Từ rồi rùng mình một cái.
Rất nhanh sau đó bọn ta đã không còn rảnh để quan tâm đến chuyện này.
Lời đồn thổi lan ra khắp kinh thành, mũi rìu dư luận chĩa thẳng vào cái xác biến mất của Thái tử phi.
Chẳng mấy ngày sau, đám người Đoan vương đã tạo phản, lấy danh nghĩa trừ tà để thanh quân trắc*.
(*Cụm từ này là một cụm từ ngữ chính trị cổ đại, thường dùng để dấy danh nghĩa, phát động chính biến để "Vì lợi ích của vua, tiêu trừ bè phái gian thần bên cạnh vua".)
Chỉ mới một tháng ngắn ngủi, Lương Thanh Từ đã gầy rộc người đi.
Hắn vốn đã mảnh khảnh, bây giờ trông chẳng khác gì một cái que.
Ta nhìn mà ngứa mắt quá, bảo: "Đi ngủ đi đã.
Ngươi đứng ở đó ta sợ gió cũng có thể thổi bay ngươi đi."
Lương Thanh Từ đang cúi người trước án thư xem bản đồ phòng thủ, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Ngươi cứ nghỉ ngơi trước đi."
Ta nhìn cái mặt mỏng toẹt của hắn, nhớ đến bộ dạng chán đời khi mới gặp hắn lần đầu tiên, nói một cách cảm khái: "Ài, nếu ngươi biết phấn đấu sớm thêm mấy năm thì nói không chừng bây giờ cũng đâu đến mức chỗ nào cũng không có người để dùng cơ chứ."
Mấy năm nay hắn vừa diệt trừ phản đồ vừa bồi dưỡng người mới, có muốn cũng không thể phân thân ra được, tướng tài cũng không có cơ hội trọng dụng.
Lương quốc giống như một cái túi nước đầy lỗ, Lương Thanh Từ mất mười năm để tu bổ mới có thể giữ được một chút nước đó.
Nhưng chỉ cần mãnh thuỷ đột nhiên rót vào, cái túi này sẽ lập tức vỡ ngay.
Lương Thanh Từ nói: "Nếu không có ngươi, có sớm thêm hai mươi năm cũng vô ích."
Hắn duỗi tay xoa xoa mi tâm, cười tự giễu: "Cô đã thất bại rất nhiều lần."
Ta ấp a ấp úng: "Trời ạ, ý của ta là không phải lần này chúng ta bắt đầu hơi chậm sao?
Vậy thì thất bại cũng không sao, cùng lắm thì lần sau lại cố gắng là được."
"Dù sao cũng không phải lần đầu tiên thất bại."
Ta ngại ngùng nói thêm.
Chẹp, ta an ủi người ta dữ lắm chưa?
Lương Thanh Từ cười: "Cô sẽ cố gắng hết sức."
Hắn đã kế vị làm hoàng đế từ lâu nhưng vẫn tự xưng "cô" trước mặt ta theo thói quen.
Ta cố gắng hết sức để giúp hắn, thậm chí còn điều khiển những vật chất tự nhiên như núi đá để đối phó với phản quân, song giống như cái chết của Bạch Nhược Hoan, sự diệt vong của Lương quốc giống như là kết cục đã được định sẵn: toà thành đang yên đang lành tự nhiên xuất hiện ôn dịch, chiến dịch vốn dĩ nắm chắc phần thắng đột nhiên có gió cát ngăn cản quân đội của bọn ta...
Rất nhiều hiện tượng kỳ dị không thể lý giải bằng lẽ thường xuất hiện, những lời đồn đãi và lòng dân lo sợ đã đẩy Lương Thanh Từ vào bước đường cùng.
Ta càng ngày càng lo lắng nhưng Lương Thanh Từ lại không hề bị ảnh hưởng.
Hắn bình tĩnh điều binh bày trận, cố gắng hết sức để kéo dài thời gian.
Khuôn mặt hắn gầy ruộc đi nhưng ánh mắt lại sáng chói kiên định: "Cho dù thua thì chúng ta cũng phải tích luỹ một ít kinh nghiệm chứ."
Ngoại trừ ủng hộ hắn thì ta không làm được gì khác.
Kiếp này Lương Thanh Từ đã chống chọi được nhiều hơn một năm so với kiếp trước.
Ngày cửa cung bị phá, ta cắn môi: "Lương Thanh Từ, ta đi ngăn cản bọn họ, ngươi mau chạy đi!"
Ta xoay người định đi, bỗng một bàn tay gầy gầy chặn trước người ta.
- Đừng đi.
- Lương Thanh Từ nói.
- Trần Yến Yến, tìm một chỗ ngủ một giấc đi.
- Cái gì?
Hắn đứng lên vơ hết tất cả bảo vật nhét vào trong lòng ta: "
Sau này phải lên kế hoạch trước khi làm, đừng có làm xong mới nghĩ.
Cô... cô và Bạch Nhược Hoan có thể nhìn thấy ngươi tiếp xúc với ngươi, nhỡ kẻ xấu cũng có thể thì sao?"
Ta biết ngay là hắn chê ta không thông minh mà!!
Quả thật ta ỷ vào việc mình là linh thể nên không sợ trời sợ đất gì.
Ban đầu ta giúp Bạch Nhược Hoan vốn nghĩ chỉ là giúp gọi là thôi, thậm chí nhiều lúc nóng lên còn định mặc kệ không giúp nữa.
Nhưng mười năm qua đi, mấy đứa bán mình cho tư bản cũng không đi làm nhiều như ta đâu!
Nỗi khổ vừa giúp hắn làm việc vừa làm một con rắn ham ăn bành trướng lãnh thổ ai hiểu được cho ta chứ!
Ai cũng có thể nói ta này kia nhưng tên quỷ hút máu Lương Thanh Từ này thì không được!
Ta tức giận lườm hắn.
Lương Thanh Từ thở dài: "Ngươi có từng nghĩ rằng nếu kiếp này chính là kiếp cuối cùng của vòng luân hồi thì sao không?"
"Cô đã từng nói rằng chỉ muốn kết thúc luân hồi mà thôi.
Có chết ở chỗ này cô cũng không thấy uổng phí."
Ánh mắt hắn rất dịu dàng: "Kiếp này cô lúc nào cũng đang chờ đợi cái chết.
Cho đến khi gặp được ngươi cô mới cảm thấy mình có thể thử lại thêm một lần.
Cô đã phụ lòng ngươi, ngươi không nợ cô gì cả.
Đi tìm nơi nào đó an toàn mà ngủ mật giấc đi.
Có lẽ ngủ một giấc tỉnh lại, mặt trời ngày mai vẫn sẽ mọc lên như bình thường."
Hắn vốn kiệm lời, thế mà lần này lại nói liền một tràng.
Hắn đang dặn dò ta những lời sau cuối, cho dù hai bọn ta đều biết rằng khả năng luân hồi kết thúc là vô cùng bé nhỏ.
Lương Thanh Từ đẩy ta ra ngoài cửa rồi quay người trở lại đại điện, chầm chậm đóng cửa điện lại.
Ta đứng im tại chỗ nhìn hắn, nước mắt rơi như mưa.
Ta biết ngay là không nên quá thân thiết với hắn và Bạch Nhược Hoan mà, bây giờ ta đau lòng quá đi mất.
Lương Thanh Từ cong môi cười, hắn nói: "Khi đó ta đã lừa ngươi, ta cũng không chắc là ngươi nhớ rõ vụ luân hồi.
Ai dè mới thử một chút ngươi đã trúng chiêu.
Sau này đừng ngốc như vậy nữa nhé."
Cái gì?!
Ta chun chun mũi, đang buồn bã thì xịt keo.
Cửa điện đóng lại hoàn toàn, giọng nói mơ hồ của Lương Thanh Từ truyền đến: "Yến Yến, mau đi đi."
"Ngoan nào, đừng nhìn."
Hắn nói gần như đang dỗ dành ta.
Ta còn lâu mới nghe lời hắn!
Ta nhìn chằm chằm vào bên trong, nhìn hắn thản nhiên uống rượu độc.
Không biết đã qua bao lâu, thời gian bỗng nhiên ngừng trôi rồi lại bắt đầu chảy ngược.
Cơ thể của hắn sau khi chết cũng biến thành những điểm sáng tiêu tán trong không gian giống như Bạch Nhược Hoan.
Lúc chúng nó lướt qua người ta còn nhẹ nhàng cọ cọ vào mặt của ta.
Ta cuối cùng cũng nhe răng ra cười.
Gặp lại ở lần luân hồi sau nhé!
14.
- Trần Yến Yến!
Trần Yến Yến!
Trần Yến Yến!
Trời ạ, làm hỏng cả giấc mộng đẹp của ta, ồn quá đi mất!
Ta mở đôi mắt đang ngái ngủ của mình ra, bỗng nhìn thấy một nhóc tì trắng tròn đáng yêu.
Hắn nhíu mày y như một ông cụ non, nhân lúc người hầu không chú ý thì dùng cái chân ngắn tủn nhỏ nhắn bò đến bên cạnh tường thành nhỏ giọng gọi: "Trần Yến Yến, ngươi có ở đây không?"
Cái miệng nhỏ hồng hào của hắn suýt thì dán lên viên gạch luôn rồi.
- Điện hạ!
- Đám người hầu phát hiện ra hắn bèn lập tức ôm hắn lên.
Điện hạ?
Đây là, Lương Thanh Từ?
Tên này hồi nhỏ đáng yêu thế này cơ á?
Trắng trắng tròn tròn, đôi má bầu bĩnh giống như hai cục bột nếp vậy.
Cung nữ nhìn mà sợ tái mặt, Lương Thanh Từ tức giận ngọ nguậy vùng vằng trong lòng nàng ta: "Thả cô ra!"
Xì, ta bật cười.
Không đợi ta đáp lại, hắn đã bị người ta đưa đi.
Ta đành phải mở rộng sự nghiệp của mình về hướng hoàng cung.
Việc phải lao động lặp đi lặp lại khiến người ta mệt nhọc, nhưng rắn con tham ăn thì không!
Lớn lên đi nào!
Cường tráng lên nào!
Mạnh mẽ lên nào!
Tiểu Lương Thanh Từ rất khó có thể ra khỏi cung, nửa năm sau ta mới lại nhìn thấy hắn.
Ta nhanh chóng di chuyển đến bên cạnh hắn, cố gắng biến ra một khuôn mặt: "Này!
Lương Thanh Từ!"
Lương Thanh Từ khá gan dạ, cho dù đột nhiên bị gọi tên như vậy cũng không sợ hãi, hắn vui mừng reo lên: "Trần Yến Yến!"
Sợ người khác nghe thấy, hắn chỉ dám nhỏ giọng thì thầm, đôi mắt lấp lánh đầy những ngôi sao nho nhỏ, cơ thể của hắn cũng nho nhỏ.
Thật đáng yêu!
Ta thề, ta nhất định phải nhân cơ hội lúc hắn vẫn còn cái vẻ phấn nộn của trẻ con này mà sờ hắn một cái mới được.
Bên cạnh tiểu thái tử có rất nhiều người, ta không tiện nói nhiều: "Ngươi ở trong cung chờ ta, ta sẽ đến nhanh thôi."
Ta nói một cách kích động.
Không có một bà cô già nào có thể tự tuyệt được một shota* như thế này cả!
Không có!
(*thuật ngữ manga nói về một nhân vật nam có thân hình chưa đến tuổi dậy thì trong anime và manga Nhật Bản.)
Khuôn mặt nho nhỏ trắng nõn của hắn hơi ửng hồng, hắn nhẹ nhàng gật đầu.
Động lực dồi dào + kinh nghiệm phong phú = làm ít lời nhiều.
Không đến một năm, ta đã bổ nhào được lên giường của thái tử.
Đừng hiểu lầm, thằng bé vẫn còn nhỏ lắm, ta chỉ mới ra sức sờ mó nhéo bóp hắn một trận thôi.
Đợi tên đại ma vương này lớn lên thì sẽ không có cơ hội tuyệt vời như thế này nữa, phải nhân lúc hắn yếu ớt mà bắt nạt hắn chứ.
Lương Thanh Từ đơ cái mặt ra, hắn ngã một phát lên giường, mặt bị ta niết đỏ bừng.
Hắn sững sờ một hồi lâu, ngón tay nhỏ chỉ chỉ về phía trước những không nói được một câu nào, sau một lúc lâu mới tức giận nói: "Trần Yến Yến!"
"Điện hạ?"
Cung nhân gác đêm tập lức vén rèm bước vào.
Ta cười trộm: "Người khác không nghe thấy giọng của ta đâu."
Lương Thanh Từ trừng mắt nhìn ta, nén giận nói với cung nhân: "Không sao, lui ra đi."
Hắn dùng chăn cuộn lên người mình, lạnh mặt trở mình quay đi không thèm để ý đến ta.
Ta đẩy hắn.
Hắn không đáp lời mà vùi mình trong chăn, cự tuyệt giao lưu với ta.
Chà, đúng là thời thế thay đổi rồi.
Kiếp trước hắn lúc nào cũng bình thản cường thế đứng trước mặt ta, nói một là một hai là hai.
Bây giờ...
Ta vươn cái tay tội lỗi của mình ra, cách một lớp chăn ra sức đẩy hắn sang trái rồi lại di sang phải.
Quay cuồng đi!
Cuốn thành kimbab đi!
Quá sung sướng!
Lần gần nhất có thể ỷ mạnh mà ăn hiếp Lương Thanh Từ đã cách đây rất lâu rồi.
Lương Thanh Từ đang bị bọc trong chăn lăn tới lăn lui: ?
Hắn không nhịn được nữa mà mở choàng chăn ra, nhưng lại sợ tai vách mạch rừng nên nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi một vừa ha phải thôi."
Điện hạ, ngài hoàn toàn chẳng có một tí sát thương nào cả.
Ta thở dài ra vẻ tiếc nuối: "Ngài còn không để ý đến người ta nữa thì người ta sẽ phải đánh mông ngài đó."
?
Lương Thanh Từ lập tức bật dậy, đầu tóc dựng hết cả lên.
Hắn sắp bùng nổ luôn rồi.
Ta thấy thế thì cũng biết điều dừng lại: "Đùa ngươi đấy, đừng để bụng mà.
Ngươi biết đấy, con người của ta chẳng thiếu cái gì, chỉ thiếu mỗi đạo đức."
Lương Thanh Từ hít sâu một hơi.
Động tĩnh đêm hôm đó cuối cùng vẫn bị người khác nghe thấy một chút chút.
Hôm sau Chiêu Minh đế đã thay cho con trai của hắn một cái giường lớn hơn.
Thái giám đến truyền chỉ cười như phật Di Lặc, ta nghe thấy hắn dặn dò cung nhân cẩn thận đừng để cho thái tử ngã khỏi giường.
"Thái tử bị thương chỗ nào thì ta sẽ lột da các ngươi."
Ta bắt chước hắn giơ tay kiểu hoa lan chỉ, miêu tả lại cho Lương Thanh Từ.
Hắn xị mặt ra quay đầu đi.
Ta lại nhân cơ hội đó nhảy tới sờ sờ đầu hắn, trước khi hắn lại khùng lên thì nhanh chóng thanh minh: "Đừng như vậy mà, không phải quan hệ của hai chúng ta rất tốt hay sao?"
Ngọn lửa phẫn nộ bị dập tắt, hắn nghẹn nửa ngày mới nói được một câu: "Nam nữ khác biệt."
Ta hỏi: "Tình cảnh của ngươi ở trong cung như thế nào?
Nếu như có thể thì ta nghĩ..."
Lương Thanh Từ liếc ta một cái: "Kiếp này Bạch thị lang chỉ có một người con trai."
Ta sửng sốt: "Ý của ngươi là?"
Kiếp này không có Bạch Nhược Hoan?
Tại sao lại như thế?
Ta thất hồn lạc phách vài ngày.
Ngày nọ khi Lương Thanh Từ nói chuyện với ta, ta đờ đẫn nói một câu: "Biết vậy thì lúc đó đã đi cùng nàng đến chùa Bạch Mã để ngắm hoa hợp hoan rồi."
Lương Thanh Từ không đáp lời.
Hắn do dự vươn cái tay nho nhỏ sờ sờ lên đầu ta: "Đừng buồn."
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Lương Thanh Từ lại có thể làm ra hành động thân mật như vậy sao?
Hắn cứng đờ quay đầu đi để lộ ra cái tai đỏ lựng.
Ta lấy lại tinh thần, tự cổ vũ cho bản thân mình: "Chúng ta nhất định sẽ làm rõ xem tất cả mọi chuyện là như thế nào."
"Ừm."
Hắn đáp một cách chắc chắn.
15.
Ta là người nói được làm được, nói là muốn bắt đầu phấn đấu thì lập tức bắt tay vào làm luôn.
Mẫu phi của Lương Thanh Từ mất sớm, hắn có thể sống đến tận bây giờ đều là nhờ hoàng đế bảo vệ.
Ta đã xem không ít phim cung đấu, cũng tự cho là có chút hiểu biết.
Ai mà dè phim ảnh so với hậu cung hàng real thì chẳng là cái đinh gỉ gì.
Đám nữ nhân trong hậu cung của Chiêu Minh đế đã làm ta hiểu ra cái gì gọi là lòng dạ thâm độc của mỹ nhân.
Sự sủng ái của thiên tử, phải còn mạng mà hưởng thụ thì mới là phúc.
- Lương Thanh Từ, trong trà có độc!
- Đừng đeo cái túi gấm lam này!
- Chủ mưu đứng đằng sau chuyện này là Trịnh phi, chính là ả nữ nhân cài cây trâm tử ngọc lan kia kìa!
Ngày nào ta cũng lải nhải bên tai hắn.
Hắn trấn an ta: "Đừng lo lắng quá, cô có thể giải quyết được bọn họ mà."
Hắn nói không sai.
Đây là lần luân hồi thứ tám của hắn rồi, lần nào hắn cũng sống được đến lúc xưng đế rồi mất nước.
Như thế có nghĩa là dù không có ta thì hắn cũng có thể cầm cự qua được giai đoạn tuổi nhỏ không có sức lực để phản kháng này.
"Có thể bớt chịu thêm ít khổ cũng tốt."
Ta thuận miệng nói.
Tiểu thái tử nhìn ta, buông thõng tay xuống, lặng lẽ níu lấy tà váy của ta, tà váy chỉ mình hắn có thể nhìn thấy.
"Làm phiền ngươi rồi."
Hắn nói.
Nửa đêm nọ, ta bỗng nhiên nảy ra một ý.
Ta lay tỉnh Lương Thanh Từ: "Ta có ý tưởng này."
Hắn nhanh chóng dụi mắt: "Cái gì?"
Ai ya, sao lại có thể phá hỏng giấc ngủ của trẻ con cơ chứ.
Ta nháy mắt nhìn hắn trìu mến: "Cục cưng cứ ngủ đi, mọi chuyện giao cho tỷ tỷ."
Thái tử cạn lời.
Rất nhanh sau đó Lương Thanh Từ đã được trải nghiệm kế hoạch của ta.
Rất đơn giản, lần trước không phải ta đã bị mắng là yêu tinh gây hại cho đất nước sao?
Vậy thì ta đây sẽ nặn cho hắn cái thiết lập "con cưng của trời" trước.
Ta cố ý để cho một tên thái giám độc ác "lỡ tay" để ngã thái tử.
Lúc Lương Thanh Từ ngã xuống, nháy mắt gạch cứng đã biến thành rêu xanh.
Cả hoàng cung trông thế thì sợ ngây người.
Lương Thanh Từ thì thầm hỏi ta làm thế nào mà làm được như thế.
Ta đắc ý trả lời hắn: "Tối hôm qua ta ra ngoại thành đào đấy, vẫn còn tươi roi rói luôn!"
Lương Thanh Từ bật cười.
Hắn cũng rất thông minh, sau khi hiểu được kế hoạch của ta thì đã ra ra lệnh cho đám thuộc hạ thân tín của mình nhanh chóng tung ra những lời đồn đãi có lợi cho mình.
Cái gì mà trời cao phù hộ các thứ các kiểu.
Chiêu Minh đế vui mừng khôn xiết.
Mấy ngày sau, lúc Lương Thanh Từ đi cùng Chiêu Minh đế đến cái đình giữa hồ nghe giảng đạo.
Khi hắn bước lên cái cầu nhỏ nối giữa bờ và cái đình nghỉ mát đó, rất nhiều đóa sen trong hồ bay lên rồi dừng dưới chân hắn một cách chuẩn xác.
Đây là "bộ bộ sinh liên"*!
(*khi bước đi, mỗi một bước đều có hoa sen nở rộ dưới chân)
Chiêu Minh đế và đạo sĩ giảng đạo hôm nay trông mà khiếp sợ.
"Thế nào, ta giỏi không?"
Ta đứng bên cạnh Lương Thanh Từ khoe khoang, "Tên đạo sĩ này là giả, không sao, hắn không phát hiện ra đâu."
Lương Thanh Từ biết ta muốn phông bạt nhưng không ngờ ta lại ô dề đến mức đó: ...
Tên đạo sĩ này không có đạo hạnh gì nhưng lại có thể đứng trước mặt hoàng đế, hiển nhiên hắn phải có chút bản lĩnh khác.
Hắn nhanh chóng quỳ xuống, mồm miệng liến thoắng gọi luôn thái tử là thánh nhân chuyển thế: "Trời cao cảm động trước tấm lòng chân thành cầu tiên của bệ hạ nên đã phái người này xuống trần gian ạ!"
Các cung nhân cũng lũ lượt quỳ xuống.
Chiêu Minh đế vô cùng vui mừng: "Tốt tốt tốt!"
Không bao lâu sau, Lương Thanh Từ tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã được thượng triều, lý do là thánh nhân vừa sinh ra đã hiểu biết hơn người nên đương nhiên không cần câu nệ tuổi tác của như thế tục.
Đám đại thần có ý phản đối cũng không biết kẻ đang đối mặt với bọn họ tuy vẻ bề ngoài chỉ là một đứa trẻ nhưng linh hồn lại là một tên tinh quái đã đấu với bọn họ bảy đời.
Còn thêm buff độc quyền của linh thể ta đây dành cho hắn nữa.
Nói thật là ta hơi nghiện cái trò này rồi nên hỏi hắn: "Lương Thanh Từ, còn có cái gì có thể coi là trời giáng điềm lành nữa hay không?"
Lương Thanh Từ thần sắc phức tạp, rầu rầu nói: "Cô lo phụ hoàng sẽ đưa cô lên bàn thờ để cung phụng mất thôi."
Ta cười ngặt nghẽo: "Ngươi trở nên hài hước hơn rồi đấy."
Nói xong ta cũng sửng sốt.
Lương Thanh Từ của kiếp này quả thật rất khác biệt so với những kiếp trước.
Ta vừa hồi tưởng vừa so sánh: "Hừm, có phải ngươi thay đổi rồi hay không?
Có gì đó kỳ kỳ ghê."
"Thế hả?"
Hắn nghi hoặc mà sờ lên mặt mình.
Ta nói một câu sến súa: "Kỳ thật rất đáng yêu."
"Cảm ơn."
Hắn trợn trắng mắt nhìn ta một cái.
Hình như hắn đã thay đổi thật rồi.
Nhưng người làm sao có thể bất biến được đúng không, nên ta cũng không để trong lòng.
Thời gian giống như mấy câu mở đầu khách sáo trong bài văn của đám học sinh, tựa như bóng câu qua cửa sổ, trôi đi rất nhanh.
Quan hệ của ta và hắn càng ngày càng trở nên thân mật.
Theo cách nói của Lương Thanh Từ thì chỉ có hai chúng ta mới là đồng bào đáng tin cậy nhất của nhau.
Đương nhiên cái tình chiến hữu này suýt chút nữa đã sụp đổ vào cái năm hắn thay răng.
Ta cười nhạo hắn lúc nói chuyện gió sẽ lọt vào, giống hệt lần lâun hồi trước nữa.
"Sao ngươi lại biết chuyện này?"
Hắn cố ý bẫy ta.
Ta quả nhiên lại mắc mưu: "Bởi vì là do ta làm ha ha ha!"
Lương Thanh Từ nhìn ta một cách chết chóc.
Trước khi răng cửa mọc ra, hắn nhẫn nhịn, một câu cũng không thèm nói với ta.
Hắn cũng hạ mệnh lệnh cho cấp dưới cố gắng không nhắc đến từ "răng".
Thì ra hắn cũng có gánh nặng hình tượng ra phết đấy chứ đùa.
Ta trêu hắn: "Ngươi định tu luyện thiền định đấy hả?"
Hắn không mắc lừa, không trả lời ta.
Dần dần, năm tháng làm hao hớt vẻ phấn nộn trẻ con trên đôi má của hắn, lặng lẽ cất cao vóc người của hắn.
Hắn dần dần biến thành "Lương Thanh Từ" quen thuộc trong trí nhớ của ta.
Đẹp đẽ, đáng tin cậy, lắm mưu nhiều kế.
Nói tóm lại là Lương Thanh Từ từ nhỏ đến giờ mấy lần tuy gặp nguy nhưng đều hóa lành, không có vấn đề gì hết.
Nhưng bọn ta không hề hạ thấp cảnh giác, bởi vì bọn ta phát hiện có rất nhiều việc nhỏ có thể thay đổi nhưng một vài chuyện quan trọng thì vẫn sẽ xảy ra như đã sắp xếp.
Vận mệnh thâm độc cười nhạo con kiến can đảm dám phản kháng.
Con kiến nói: Mẹ nhà ngươi!
Ông đây cứ xông lên đấy!
16.
Để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng hai người bọn ta đã dốc hết toàn lực: bồi dưỡng nhiều tâm phúc, sắp xếp bọn họ vào những chức quan quan trọng; thế lực của phiên vương cũng bị làm suy yếu rất nhiều.
Quan trọng nhất chính là ta đã hoàn toàn khống chế được lãnh thổ Lương quốc.
Thật kỳ lạ, thế giới này hình như chỉ có mỗi mình Lương quốc.
Khi ta định thâu tóm lãnh thổ bên ngoài thì bị một cái lá chắn làm cho bị thương.
"Aaa!"
Ta thét chói tai, cái tay thò ra ngoài để thăm dò máu thịt lẫn lộn.
Đây là lần đầu tiên linh thể của ta bị tổn thương.
Sắc mặt Lương Thanh Từ trông rất khó coi, hắn cấm ta tiếp tục bành trướng ra bên ngoài: "Trần Yến Yến, ngươi cứ nghỉ ngơi một thời gian đi."
Hắn cũng dừng việc sắp xếp công việc cho ta.
Đêm đến, ta thấy hắn ngồi lật các thể loại sách cổ về đạo thuật, cau mày.
Ta gõ gõ lên cái bàn của hắn: "Lương Thanh Từ, ngủ!
Đây là thời gian ngủ của ngươi mà."
"Không ngủ đủ giấc sẽ bị đột tử đấy."
Ta đe dọa hắn.
Hắn giống hệt ta - kẻ kiếp trước mải mê lướt điện thoại không đi ngủ, miệng đáp: "Ừ, sắp rồi." nhưng đôi mắt vẫn đang dán lên quyển sách, ngón tay nhanh chóng lật trang.
Hắn vừa đọc vừa hỏi: "Tay đã đỡ chưa?
Nhưng tấm bùa đó có tác dụng không?"
Ta chắp tay ra sau lưng: "Gần khỏi rồi.
Ngươi mau đi ngủ đi, đừng có mà trận còn chưa đánh người đã đổ trước đấy."
Hắn đánh lén ta, túm phắt lấy tay ta.
Ta ta vẫn còn đang chảy máu.
Hắn mím môi, tự trách nói: "Xin lỗi."
Mấy đêm sau đó, thư phòng của hắn đèn đuốc sáng trưng suốt đêm.
Ta biết hắn đang tìm kiếm thông tin liên quan đến thành linh.
Lương Thanh Từ không nói rõ nhưng ta hiểu được nỗi lo của hắn.
Chắc là do hắn không tìm thấy thông tin hữu dụng nào trong đám sách cổ đó nên từ đó về sau hắn ép ta ngày nào cũng phải đến chỗ hắn báo cáo.
Ta chế nhạo hắn: "Ngươi định bắt ta chấm công đi làm chắc?
Có lương không ông chủ?
Bao nhiêu năm làm không công rồi đúng là chuyện chỉ có ngươi mới làm ra được."
Hắn đã có thể hiểu được một số cách dùng từ "kỳ lạ" của ta: "Không phải, cô sợ ngươi lại bị thương ở nơi nào mà cô không nhìn thấy."
Nói đoạn hắn liếc ta một cái: "Lại còn giấu cô nữa."
"Ò."
Ta đáp lung tung cầm lòng không đậu tránh đi ánh mắt của hắn.
Không biết có phải than trong điện nhiều quá hay không mà mặt ta hơi nóng, Cũng may nói xong câu đó hắn cũng lúng túng, xấu hổ đứng dậy đi khêu bấc nến.
Kéo bạc cắt một cái, tia lửa bay lả tả.
17.
Tình tiết mất nước lúc nào cũng xảy ra sau khi Lương Thanh Từ đăng cơ được năm năm.
Bọn ta suy đoán ra vô số khả năng có thể xảy ra rồi lại nghĩ cách giải quyết, cố gắng chuẩn bị thật tốt.
"Sự thành do người."
Ta cổ vũ hắn.
Nhưng ngày đó càng ngày càng tới gần, Lương Thanh Từ lại càng ngày càng lo lắng.
Hắn thỉnh thoảng lại gọi một tiếng "Trần Yến Yến" rồi lén lút quan sát ta từ đầu đến chân như thể nghĩ ta không biết rồi lại lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ngươi cũng không nghĩ xem chúng ta đã làm bạn bao nhiêu năm rồi.
Không có ai hiểu được đối phương hơn bọn ta cả.
Một đêm nọ, hắn đang ngủ thì đột nhiên tỉnh dậy.
Hắn gọi ta tới rồi nói không đầu không đuôi: "Trần Yến Yến, dù sao chúng ta cũng chuẩn bị được kha khá rồi.
Ngươi đi tìm chỗ nào an toàn đi, còn lại giao cho cô.
Chắc chắn..."
Ta cạn lời: "Ngươi đừng xử sự theo cảm tính nữa được không?
Hai đứa mình chỉ có môi ngươi là thông minh thôi.
Ngươi mà hồ đồ là chúng ta đi đời cả đám đấy."
Bàn tay của ta run bần bật vì lo lắng, nhưng ta vẫn đưa tay lên nựng mặt hắn, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của hắn: "Thua cũng không sao.
Đừng lo lắng, Lương Thanh Từ.
Cố gắng hết sức là được."
Hắn cứng đờ, cụp mắt nhìn chằm chằm vào tay của ta: "Nhưng lần này cô không muốn thua."
"Trần Yến Yến, cô cảm thấy vòng luân hồi của thế giới này là nhằm vào cô."
Hắn nói mơ hồ: "Bây giờ nói cái này có phải là muộn rồi không?
Ngươi cách xa cô một chút đi."
"Cho dù thế nào thì bảo vệ bản thân mới là quan trọng nhất."
Hắn dặn dò ta hết lần này đến lần khác.
Ta nói: "Lương Thanh Từ, đừng khẩn trương.
Ngươi không phải đã chịu được qua bảy lần rồi sao?
Cùng lắm thì làm lại từ đầu."
Khi đại chiến bắt đầu, tất cả đều thuận lợi đến mức không thể tưởng tượng được.
Bọn ta thả cho phản quân đánh đến vùng lân cận kinh thành, nhưng thực ra chỗ nào cũng có người của bọn ta, số lượng nội quân canh giữ kinh thành cũng nhiều hơn so với bọn họ.
Quan trọng nhất chính là kinh thành chính là nơi ta cắm rễ sâu nhất.
Tất cả đều đã chuẩn bị xong, chỉ đợi đến lúc thu lưới.
Ngay cả Lương Thanh Từ cũng nhẹ nhàng thở ra.
Hắn lại dặn dò ta chú ý an toàn theo thói quen, thậm chí còn phát biểu vài câu đại loại như "trẫm và ngươi cùng hưởng giang sơn này".
Ha ha.
Ta trợn trắng mắt: "Phí lời, giang sơn này là do ta và ngươi cùng giành được.
Ngươi dám ăn cắp thành quả cách mạng của ta, ta sẽ đánh chết ngươi."
Lương Thanh Từ cười: "Ừ, vì giang sơn của ngươi, chú ý an toàn."
Nhưng bọn ta đều đã xem nhẹ trình độ không biết xấu hổ của vận mệnh.
Rất lâu về sau ta vẫn nhớ đến thảm cảnh của ngày hôm đó.
Rất nhiều thiên hoả ào ạt rơi xuống nội thành, kinh thành nhanh chóng biến thành một biển lửa, nước cũng không dập tắt được, đất cũng không vùi lấp được.
Khói đặc cuồn cuộn, mùi cháy khét tràn ngập trong khoang mũi, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi.
Cô nương bán hoa hạnh ở thành bắc bị lửa thiêu chết bên cạnh cây hoa hạnh trong cái viện nhỏ; hoa lửa và hoa hạnh đều rơi trên người nàng.
Ông lão bán bánh nướng ngon nhất ở thành nam bị đánh trúng ngã nhào lên gánh hàng đổ nghiêng, đang bốc cháy nghi ngút; mấy canh giờ trước, lão vừa mới đưa bánh nướng đến tay lính thủ thành.
Ta là linh thể, ta chưa từng mua hoa hạnh của nàng, cũng chưa từng ăn bánh nướng của ông lão kia.
Nhưng những lúc rảnh rỗi hiếm hoi trong lúc bộn bề, ta vẫn dừng lại nhìn ngắm cuộc sống của bọn họ.
Đây là thành của ta, bây giờ nó đã bị huỷ hoại hoàn toàn.
Cho dù hai lần trước phản quân chiếm giữ kinh thành, tình cảnh cũng không đến nỗi thảm thiết như vậy.
Ha ha, lần này trời muốn ta chết.
Lòng ta đột nhiên sinh ra oán hận chưa từng có đối với vận mệnh.
Lương Thanh Từ túm lấy ta, bất chấp ánh nhìn của người khác mà rống lên với ta: "Trần Yến Yến, ngươi đi trước đi!"
Ánh mắt của hắn rất bi thương: "Nếu có kiếp sau ngươi cũng đừng tới tìm ta nữa."
Còn lâu.
Đến nước này rồi ta còn có thể đứng ngoài cuộc được sao?
Ta cắn răng phóng ra tất cả linh lực trong cơ thể của mình, số linh lực đó chậm rãi bao phủ lên cả toà thành.
Ta cảm giác ta đang căng ra, một nửa hoá thành linh thuỷ hắt lên thiên hoả, một nửa che chắn trên không trung.
Lửa đốt ta đau thật.
Ta lặng lẽ nhìn thoáng qua những đám lửa nện trên cơ thể đang lơ lửng trên không trung của ta.
Chúng nổ bùm một cái rồi tản ra như pháo hoa vậy.
Nhìn xuống bên dưới, lửa trong thành cũng đã bị linh thuỷ của ta dập tắt.
Đám phản quân quỳ rạp trên đấy.
"Lần này hẳn là Lương Thanh Từ sẽ thắng nhỉ?"
- Trước khi ý thức cuối cùng biến mất, ta thầm nghĩ.
Ta không dám nhìn Lương Thanh Từ.
Hắn là một người cứng cỏi, nêys không thì sau mấy lần luân hồi hắn đã điên từ lâu rồi.
Nhưng sau hai lần luân hồi gần nhất ta có thể nhìn ra sự ỷ nại của hắn đối với ta, mặc dù từ đầu đến giờ trong hai người bọn ta hắn vẫn là người cầm đằng chuôi.
Hắn sẽ không khóc đấy chứ?
Ta không bảo hắn đừng nhìn ta, bởi vì hắn sẽ không nghe lời ta đâu.
18.
Lương Thanh Từ đã được chứng kiến màn pháo hoa đẹp đẽ mà thê lương nhất trên đời này.
Cô nương mà hắn thầm thích hoá thành mây mù, hoá thành cam lộ để bảo vệ thành trì này.
Những đám thiên hoả đó thiêu đốt máu thịt của nàng.
"Trời phù hộ ta!
Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Đám mưu thần may mắn còn sống sót bên cạnh hắn nhanh chóng phản ứng lại mà lớn tiếng gào lên.
Những kẻ được cài cắm vào nằm vùng trong đám phản quân cũng thừa cơ xúi giục cầu hoà.
Đương kim thiên tử này vâng theo mệnh trời, chính thống hợp lẽ!
Những lời như vậy truyền đi khắp nơi.
Tiếng hò reo càng ngày càng ầm ĩ đã biến thành tín hiệu chiến thắng của cuộc chiến lần này.
Bọn họ không biết rằng chẳng có ý trời mà cũng chẳng có thần linh nào phù hộ cả, tất cả những chuyện này đều do một yêu tinh tên Trần Yến Yến làm ra.
Bọn họ không biết đến sự tồn tại của nàng lại càng không biết tên họ của nàng.
Bọn họ quy hết tất cả thành công lên kẻ đầu sỏ gây tội - mệnh trời.
Trần Yến Yến đã biến mất như vậy trước mắt Lương Thanh Từ.
Chân trời ánh lên màu đỏ nhạt, không biết là lửa hay là máu của nàng.
Trong tiếng người ồn ào trung, thế giới của Lương Thanh Từ vô cùng yên tĩnh.
Hắn nghĩ, sao bây giờ luân hồi vẫn còn chưa bắt đầu?
Nhưng mà thời gian lại trôi đi như bình thường.
Hắn mơ mơ màng màng giành được thắng lợi, một lần nữa trở thành đế vương cao cao tại thượng.
Thần dân của hắn hết sức ca ngợi trận chiến mang tính chất sử thi này.
Còn về những người bình thường nhỏ bé chết trong chiến tranh, bọn họ được người đời khóc thương vài tiếng, thở dài vài tiếng, sau đó biến thành cát bụi của thời đại này, giống như thiếu nữ bán hoa hạnh, giống như cô nương hắn yêu thầm.
Lương Thanh Từ ép buộc mình đi xử lý những sự vụ sau trận chiến.
Đại chiến vừa qua đi, trăm thứ hoang tàn cần khôi phục lại.
Hắn phải ban hành chính sách trấn an dân chúng, phải giảm thuế má lao dịch, phải thư thư sức dân.
Hắn là quân chủ, hắn phải có trách nhiệm đối với bá tánh.
Hắn cứ dùng cái tâm thái muốn vắt kiệt hết sức của mình để đi xử lý quốc sự.
Còn việc tư ư?
Hắn không thèm nghĩ đến.
Cho đến một hôm nào đó, mấy vị quan cận thần quỳ xuống đất van nài khuyên hắn giữ gìn long thể, Lương Thanh Từ đột nhiên nhận ra cô nương hay khuyên hắn đi ngủ mà hắn đang chờ đợi sẽ mãi mãi không quay về được nữa.
Nàng sẽ không thể thình lình xuất hiện mắng hắn chỉ biết làm việc không muốn sống nữa.
Hoá ra khi con người đang đau khổ tột cùng thì sẽ khóc không thành tiếng.
Lương Thanh Từ thấy toàn thân mình không có một chỗ nào là không đau, nhưng hắn chỉ có thể khom lưng ôm ngực thở dốc.
Nước mắt từng hạt từng hạt rơi xuống lộp bộp.
Các đại thần nhanh chóng cúi đầu, không dám nhìn thiên tử thất thố.
Lương Thanh Từ chầm chậm bước từng bước lên lầu Đạp Nguyệt.
Hắn ngồi trên lan can, xoay người nhìn xuống như trước kia đã từng.
Lúc đó hắn đã từ bỏ việc đối kháng với vận mệnh.
Thất bại nhiều lần như vậy rồi, thôi bỏ đi.
Không ngờ lại có một bàn tay vươn ra túm chặt lấy hắn, kéo hắn ra khỏi vực sâu từng chút một.
Hắn đã một mình giãy giụa trong vòng luân hồi này quá lâu rồi.
Ban đầu hắn chỉ ỷ lại vào sức mạnh của nàng, sau đó lại cảm thấy chỉ cần nàng còn ở bên cạnh hắn, cho dù chẳng có chuẩn bị gì cả hắn cũng có dũng khí đối mặt cùng với vận mệnh.
Trần Yến Yến lúc nào cũng nói hai người đi cùng nhau thế nào cũng tốt hơn một người đi một mình.
Nàng còn nói Lương quốc là thành quả thắng lợi của hai người bọn họ.
Vậy khi nào thì nàng sẽ đến hưởng thụ giang sơn này cùng hắn?
Nàng là linh quái sinh ra từ thành trì này.
Hắn trị vì thiên hạ này tốt một chút, như vậy một ngày nào đó, cho dù nàng thức tỉnh ở bất cứ nơi nào cũng sẽ được nhìn thấy một Lương quốc phồn hoa.
Lương Thanh Từ bước xuống lầu Đạp Nguyệt lúc chạng vạng, trị vì quốc gia của bọn họ, chờ đợi một ngày nào đó nàng đột nhiên vụt ra từ sau lưng, gọi hắn: "Này!
Lương Thanh Từ!"
Lúc ấy hắn nhất định sẽ làm bộ bị nàng làm cho giật mình để dỗ nàng vui vẻ.
Trong nỗi nhớ nhung, Lương Thanh Từ đơn độc đi qua một năm rồi lại một năm, sương tuyết dần dần nhuộm trắng hai thái dương của hắn.
Hắn dần dần không có sức để bước lên lầu Đạp Nguyệt, cho dù là đi đến bức tường thành đã đổ nát kia cũng phải dừng lại để nghỉ cho lại sức.
Cuối cùng một ngày nọ hắn dựa vào tường thành, nói: "Thôi bỏ đi Trần Yến Yến, chúng ta gặp lại nhau kiếp sau vẫn hơn.
Ta già rồi, nàng sẽ chê cười ta mất."
Tường thành yên lặng không nói một lời.
Ánh sao trong mắt hắn lũ lượt rơi xuống.
Lúc hấp hối, Lương Thanh Từ dặn dò người thừa kế mà hắn nhận nuôi chôn hắn ở bên cạnh cổng thành, không cần phải để ý đến phong thuỷ hay luật lệ gì hết.
Ánh mắt hắn xuyên thấu qua song cửa sổ, đi xa thêm mấy chục dặm nữa, đó là kinh thành phồn hoa.
Lương Thanh Từ biết nhất định cảnh tượng đó rất phồn hoa.
Đó là cảnh trời yên biển lặng thiên hạ thái bình mà hắn đã cầu suốt bảy kiếp.
Bây giờ hắn còn mong muốn gì không?
Khối óc đã trở nên hỗn độn của hắn khó nhọc nghĩ.
Nhưng trái tim của hắn đã nhanh hơn khối óc một bước mà hạ mệnh lệnh: Ta muốn bước vào luân hồi một lần nữa để đi gặp một người.
Ta muốn nói với nàng rằng ta đã trị vì thiên hạ của chúng ta rất khá.
Còn nữa, ta rất thích nàng.
Lương Thanh Từ giỏi cân nhắc mà cũng rất nhẫn nại.
Hắn biết Trần Yến Yến để ý hắn là phu quân của bạn tốt của mình, cho dù có rất nhiều điểm đám ngờ giữa hắn và Bạch Nhược Hoan.
Hắn cũng biết trước khi luân hồi kết thúc, hắn không có tư cách kéo nàng xuống vũng bùn.
Khi đôi mắt hắn sắp mất đi tiêu cự, thế giới đột nhiên biến hoá.
Hắn rất quen với sự biến hoá này.
Lần luân hồi thứ chín bắt đầu.
Lương Thanh Từ nở một nụ cười.