Ngôn Tình Hoàn Thành Chấp Niệm Của Nguyên Chủ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàn Thành Chấp Niệm Của Nguyên Chủ
Chương 20-21


Chương 20:

Chương trình tạp kỹ mà Nhan Hoa chọn mang tính công ích, có khách mời cố định quay trong suốt một mùa, nhưng mỗi tập cũng sẽ mời từ một đến ba khách mời tạm thời.

Nội dung của chương trình là một nhóm người về nông thôn giúp đỡ những người già yếu, bệnh tật hoặc tàn tật trong thôn làm một ít việc.

Một số thì giúp ngư dân đánh bắt cá, có người thì giúp nông dân làm việc nhà nông, cũng có nhiều người đi dạy học cho trẻ em nông thôn.

Quay trong hai ngày một đêm, chủ yếu là quay nét đẹp văn hóa ở địa phương, phong cảnh đồng quê và những người già trẻ nhỏ bị bỏ lại ở nông thôn.
Thời điểm quay chương trình tạp kĩ, vết thương ở chân Nhan Hoa đã hoàn toàn lành lặn.

Đêm trước khi đi, người đại diện và trợ lý giúp cô chuẩn bị tất cả mọi thứ từ lớn đến nhỏ, sau đó cất vào trong tủ, dặn dò cô ngày mai trong khi quay chương trình thì xếp vào vali, tạo hình tượng xinh đẹp và hiền huệ.
Nhan Hoa cạn lời, chẳng trách nguyên chủ càng ngày càng tùy hứng giống một cô công chúa nhỏ thật sự, chỉ cần người đại diện và trợ lý thôi là có thể dưỡng cô ấy thành người vô dụng.
Sáng sớm hôm sau, Nhan Hoa mới chạy bộ buổi sáng từ bên ngoài về liền thấy một đám người vây quanh trước cửa nhà cô
"Mọi người là..." Nhìn thấy máy quay cô mới chợt nhận ra: "À, mọi người là tổ tiết mục nhỉ? Rất xin lỗi, tôi không ngờ mọi người lại tới sớm như vậy nên mới ra ngoài chạy bộ."
"Chào buổi sáng, tiểu thư Mặc Mặc, tôi là PD* phụ trách quay cô, tôi họ Lý." PD bước ra, giới thiệu bản thân và những nhân viên sắp tới sẽ quay phim cùng cô: "Cô chạy bộ buổi sáng về à?"
*PD là tên viết tắt của Program Director hoặc Producer, phụ trách mọi việc từ lập kế hoạch, sản xuất, đạo diễn và phát sóng các chương trình trên TV.
PD là người lên kế hoạch cho chương trình với những ý tưởng mới mẻ theo thị yếu của người xem, đặt ngân sách phù hợp, tuyển chọn diễn viên, chỉ đạo phim trường và sản xuất.

Bạn có thể coi PD là người có quyền quyết định cả những việc nhỏ nhặt nhất liên quan đến chương trình.

(Nguồn: Creatrip)
Nhan Hoa mỉm cười chào bọn họ: "Đúng vậy, cũng không phải là ngày nào cũng chạy đâu, chẳng qua là dạo gần đây được ngủ đủ nên tôi mới dậy sớm tập thể dục."
Nhan Hoa không biết camera vẫn đang quay, tất cả những chuyện cô nói đều đã quay lại, đến ngày phát sóng nhận được cơn bão bình luận trêu chọc như "Yêu tinh ngay thẳng", "Giám đốc nói muốn thêm lịch trình" hay "Cho nên đối với nghệ sĩ, ngủ mới là thứ quan trọng nhất sao".
Quả nhiên tổ tiết mục quay lại quá trình cô thu dọn hành lý, người đại diện và trợ lý đều đã chuẩn bị đầy đủ, Nhan Hoa không cần lo lắng, dù sao cũng sẽ không có thiếu sót thứ gì, cứ như vậy bỏ từng món đồ vào vali thôi.
Lúc cô lên xe đi đến địa điểm quay chương trình, PD nói với cô trong tập này cũng có hai nghệ sĩ nam là khách mời giống cô, bảo cô đoán xem hai người đó là ai.
Trong đầu Nhan Hoa hiện lên cái tên Hoàng Thái Cảnh, nhưng cô lập tức gạt bỏ, nghĩ rằng anh mắc bệnh sạch sẽ nên chắc chắn sẽ không tham gia đâu.

Hơn nữa, nếu là hai người, không phải là anh.

Nhưng cô cũng không dám nói bừa tên nghệ sĩ nam, cuối cùng chọn một vài tiền bối có quan hệ tương đối tốt với cô, nhưng tất cả đều không phải.
Đường đến nông thôn rất xa, PD quay đủ phân cảnh liền để người quay phim tắt máy quay, mọi người ở trên xe nghỉ ngơi một lát.
Lúc xe của Nhan Hoa đến địa điểm quay chương trình, những người khác đều đã tới rồi.

Có ba vị khách mời cố định, hai nam một nữ: Nam thần Trịnh Dũng Hách, diễn viên hài Trương Chính Xán và nữ hán tử Liễu Huệ Ân, bên cạnh còn có là hai người một cao một thấp.

Nhan Hoa đến gần mới nhận ra: Hoàng Thái Cảnh! Lý Mễ!
Lý Mễ nhìn thấy Nhan Hoa lập tức vui mừng chạy tới ôm chầm lấy cô: "A-- Mặc Mặc~ Lại gặp nhau rồi~"
Nhan Hoa còn chưa kịp phản ứng lại thì liền thấy cái đầu vàng chóe trên vai cô bị Hoàng Thái Cảnh đen mặt kéo ra, đối phương còn lạnh lùng giải thích: "Thật xin lỗi, Lý Mễ lớn lên ở nước ngoài, không quá quen thuộc với quy tắc xã giao trong nước."
Nhan Hoa bật cười nhìn Lý Mễ đang giãy giụa vì bị Hoàng Thái Cảnh lôi ra.

Bên kia, người dẫn chương trình cũng cười phá lên, cộng thêm vụ lùm xùm thời gian trước của hai người, liền nhất trí cho rằng Hoàng Thái Cảnh đang ghen.

Liễu Tuệ Ân giận dữ giậm chân: "Tại sao lúc nhìn thấy tôi lại không phải thái độ như này?"
Trương Chính Xán đứng bên cạnh cười nhạo: "Tại vì người ta là con gái đấy, lại còn là một cô gái xinh đẹp!" Liễu Tuệ Ân tức giận, dấm anh ta một phát.
Sau khi sáu người giới thiệu và làm quen với nhau, bọn họ liền vừa trò chuyện vui vẻ vừa đi đến địa điểm được chỉ định.
Nhan Hoa bị kẹp ở giữa Hoàng Thái Cảnh và Lý Mễ, tò mò hỏi bọn họ: "Không phải hai người đang phải chuẩn bị cho album mới à? Tại sao lại tham gia chương trình tạp kỹ này vậy?".

T.

Chương 21:

Khoảnh khắc tay Nhan Hoa chạm vào cổ Hoàng Thái Cảnh, Hoàng Thái Cảnh đột nhiên bất động, ngay cả sau khi Nhan Hoa rời đi, cũng vẫn ngoan ngoãn đứng đó chờ cô.

Nước thuốc mát lạnh, khi bôi lên vô cùng dễ chịu, Nhan Hoa cẩn thận bôi thuốc lên toàn bộ vùng da lộ ra bên ngoài. Sau đó đưa thuốc cho anh: "Trên cổ tôi cũng ngứa, anh giúp tôi bôi đi."

Hai người thay đổi vị trí, Hoàng Thái Cảnh nhìn người phía dưới, thân hình mảnh khảnh, lộ ra làn da trắng nõn ở cổ và phía sau lưng, có chút không biết phải làm gì, hai má hơi nóng. Khi anh cúi đầu nhìn xuống lần nữa mới phát hiện cổ cô thảm không nỡ nhìn: "Yêu tinh, cô không cảm nhận được gì sao? Trên đây toàn là mẩn đỏ này!"

Nhan Hoa "Ừ" một tiếng: "Tôi biết chứ. Trên cổ anh cũng giống vậy đấy, vậy nên khả năng là bị sâu đốt rồi."

Hoàng Thái Cảnh khựng lại, cúi đầu nghiêm túc bôi thuốc giúp cô.

Bởi vì công việc của tổ chặt tre kia không quá nhiều nên hoàn thành rất nhanh, sau khi bọn họ làm xong cả ba liền tới hỗ trợ khiêng gỗ về. Liễu Tuệ Ân và Nhan Hoa cùng nhau khiêng cái cây nhỏ nhất của Nhan Hoa. Dù vậy, khi biết một mình cô chặt đổ cây, ba người đều há hốc miệng, vẻ mặt khó tin.

Trên đường, Liễu Tuệ Ân trêu ghẹo: "Từ nay trở đi, yêu tinh quốc dân phải đổi tên thành lực sĩ quốc dân!" Sau đó chỉ vào máy quay: "Mọi người đừng gọi mình là nữ hán tử nữa! So sánh với yêu tinh của mọi người, mình mới là đóa hoa nhỏ yêu đuối!" Nói xong liền làm ra động tác nhu nhược, mềm mại.

Nhan Hoa buồn cười đến mức suýt chút nữa không cầm được đầu gỗ.

Sau khi chặt cây xong, vài nghệ sĩ nam trèo lên trèo xuống bắt đầu dựng mái chuồng lợn, Nhan Hoa và Liễu Tuệ Ân thì dùng tre để làm hàng rào, sau đó lại chặt một số cây tre thành từng khúc, dự định sẽ làm thành cổng ra vào.

Thật ra Nhan Hoa biết làm những việc này. Bởi vì trong kí ức, kiếp trước khi sống ở nông thôn cô đã từng sửa lại hàng rào. Có điều, do lúc nãy chặt cây khiến cho bàn tay bị đau rát nên khi làm việc này tay cô thường xuyên đau đến mức không thể cầm nổi.

Cho đến tận khi màn đêm buông xuống, bốn người đàn ông chỉ dựng xong cái khung, còn hai người kia cũng mới làm được một cánh cổng tre. Sắp đến giờ cơm tối, sáu người họ lại cùng nhau nấu ăn.

Lúc ăn cơm, tay người nào người nấy đều run đến không cầm nổi đũa, run rẩy không gắp được thức ăn, cả bàn mọi người cười như điên, không thèm ăn cơm, chỉ mải trêu đùa chọc ghẹo nhau.

Đến đêm, nhân lúc mọi người trước sau tắm rửa, Nhan Hoa nhanh chóng tẩy trang rửa mặt xong liền chạy về phòng bôi thuốc lên bàn tay bị sưng đỏ.

"Mặc Mặc— Đoán thử xem tôi mang gì cho cậu?" Là giọng nói vui vẻ của Lý Mễ, theo sau là mái tóc vàng chóe chạy vào.

Lý Mễ cầm một chiếc bánh kem mà cậu ấy giấu tổ tiết mục trộm giữ lại, vốn dĩ muốn đưa cho Nhan Hoa, dù sao thì thức ăn bọn họ làm thật sự quá dở. Không ngờ lại nhìn thấy đôi tay bị thương nặng đến nỗi không nỡ nhìn của Nhan Hoa.

Đương nhiên, ở trong mắt Nhan Hoa chỉ là vài vết xước rướm máu mà thôi, nhưng đối với Lý Mễ, người chưa từng phải chịu khổ lấy một lần mà nói, vết thương như vậy thật sự rất đáng sợ.

Nhan Hoa giấu tay đi, cô an ủi Lý Mễ giống như là cậu ấy mới là người đang bị thương: "Không sao đâu, vết thương chỉ trông đáng sợ thôi, lần đầu cầm dao ai cũng bị như vậy mà. Hai ngày nữa là khỏi rồi."

Lý Mễ vừa đau lòng vừa ngưỡng mộ: "Mặc Mặc, cậu thật kiên cường––"

Nhan Hoa không khỏi dở khóc dở cười, hai chuyện này có liên quan hả? Quả nhiên Lý Mễ là fan của cô, nếu đổi thành người khác có khả năng sẽ chễ giễu cô vô dụng, được nuông chiều từ nhỏ.

Lý Mễ đột nhiên đặt chiếc bánh kem trong tay xuống, dặn cô ăn nhanh trước khi bị tổ tiết mục phát hiện, còn cậu thì vội vàng chạy ra ngoài.

Nhan Hoa lắc đầu cười thầm, rồi lại nhìn vào máy quay: "Có thể... ăn cái này không?"

Máy quay kia lắc trái lắc phải.

Nhan Hoa tròn mắt ngạc nhiên: "Vậy mà anh lại từ chối! Nhưng nếu bây giờ không ăn thì ngày mai sẽ bị hỏng mất! Chúng ta không thể lãng phí đồ ăn!" Sau đó cô chỉ vào máy quay, nói nhanh: "Gật đầu ăn, lắc đầu không ăn; gật đầu ăn, lắc đầu không ăn; lắc đầu ăn, gật đầu không ăn!"

(Mọi người đọc kĩ nha🙂)

Sau đó, máy quay chậm rãi qua trái qua phải.

Nhan Hoa cười lớn: "Anh đồng ý rồi nha, lắc đầu là được ăn! Vậy thì tôi bắt đầu đây––"

Hoàng Thái Cảnh dựa vào cạnh cửa nhìn yêu tinh độc thoại giống như một con ngốc, khóe môi hơi cong lên cười, rồi ngay lập tức đổi sang vẻ mặt hạn hán lời.

Nhan Hoa vừa mở hộp bánh kem ra liền thấy anh.

"Oa-- Dọa chết người rồi, anh đi đường mà không phát ra tiếng động à?"

Hoàng Thái Cảnh bước vào phòng, ném cho cô một lọ thuốc mỡ: "Lý Mễ nhờ tôi mang cho cô."

Nhan Hoa cầm lọ thuốc mỡ lên nhìn, vẻ mặt kỳ quái hỏi: "Cậu ấy đâu rồi?" Cô còn tưởng cậu đột nhiên chạy đi là vì có chuyện gì gấp chứ.

Hoàng Thái Cảnh nhớ lại vừa rồi Lý Mễ nói với anh là yêu tinh bị thương, bảo anh phải quan tâm người ta thật tốt, lúc này lại nhìn yêu t*nh h**n toàn không biết gì, đột nhiên cảm thấy hơi chột dạ, anh sờ sờ mũi, giả bộ tức giận nói: "Cho cô dùng thì cứ dùng đi, hỏi nhiều vậy làm gì?"

Nhan Hoa mờ mịt nhìn anh, sao cô lại có cảm giác anh đang chột dạ nhỉ? Chẳng lẽ đây không phải là thuốc mỡ của Lý Mễ? Thực tế chứng minh, giác quan thứ sáu của cô không có sai, sau khi tập này phát sóng, camera man đã quay lại một cách rõ ràng toàn bộ cảnh Hoàng Thái Cảnh tự cầm thuốc mỡ của anh cho Nhan Hoa nhưng lại ngạo kiều không chịu thừa nhận.

Bởi vì gần như toàn bộ bàn tay đều bị sưng đỏ nên rất khó để cử động bàn tay, mặc dù tổ tiết mục đã "cho phép" Nhan Hoa ăn bánh nhưng cô cũng không thể cầm nổi nĩa. Hoàng Thái Cảnh nhìn cô bày ra một đống chai lọ khắp giường mà mãi mới bôi được nửa lòng bàn tay, anh thật sự không nhìn nổi nữa, nắm lấy tay cô rồi giúp cô bôi thuốc lên đó. Sau đó, anh lại cắt nhỏ bánh kem cho cô để có thể trực tiếp dùng nĩa ăn.

Nhan Hoa cũng không phải là người vô lương tâm, thấy anh tận tâm tận lực cống hiến liền chia cho anh một nửa chiếc bánh kem nhỏ đó.

Ngày hôm sau, bởi vì hôm qua tất cả mọi người làm việc mệt mỏi cả ngày nên không một ai dậy nổi, đạo diễn xấu tính đặt một chiếc loa siêu lớn, kết quả là cả đám người chùm chăn tiếp tục ngủ.

Nửa tiếng sau, Trịnh Dũng Hách là người đầu tiên khó khăn rời giường, sau đó lấy chân "gọi" Trương Chính Xán dậy, Lý Mễ cũng đã tỉnh ngủ, nhưng cậu cũng không dám quấy rầy tên đại ma vương kia. Bên kia, thời điểm Liễu Tuệ Ân rửa mặt xong, Nhan Hoa vẫn còn đang ngủ...

Liễu Tuệ Ân bảo camera man lại gần Nhan Hoa rồi chỉ vào cánh tay bị lộ ra ngoài của cô, chỉ thấy ống tay áo bị trượt lên trên để lộ cánh tay có rất nhiều vết xước, còn ở lòng bàn tay không những bị sưng đỏ mà còn có một vài vết thương do bị lá tre cắt trúng. Liễu Tuệ Ân lấy máy ảnh chụp cận cảnh: "Tay của yêu tinh quốc dân này--- [huhu]" chọn biểu tượng cảm xúc vô cùng đau lòng.

Ấn tượng của Liễu Tuệ Ân đối với Nhan Hoa rất tốt, trong chương trình này, ngoại trừ một mình cô ấy, các nghệ sĩ nữ khác tới tham gia không một ai có thể chịu khổ hay chăm chỉ như Nhan Hoa. Kỳ thật rất nhiều thời điểm đều là cô làm việc một mình, cuối cùng đến lúc phát sóng, đối phương còn rất vất vả, khiến fans đau lòng. Vậy nên, mặc kệ những người khác có bị thương hay không, Liễu Tuệ Ân vẫn cố ý để camera man quay cận cảnh đôi tay của Nhan Hoa, kéo hảo cảm cho cô.

Tin rằng để thu hút người xem, chắc chắn tổ tiết mục sẽ không cắt cảnh này đi.

Cảm nhận được có người đến gần, Nhan Hoa lập tức tỉnh ngủ, cô trốn vào trong chăn: "Em... Em dậy ngay đây..." Giọng điệu mềm mại mơ màng, ngay cả trái tim của chị đại Liễu Tuệ Ân cũng tan chảy luôn rồi, cũng không nỡ gọi cô dậy nữa.

Bên kia, Lý Mễ được đại ca Trịnh Dũng Hách cử đi gọi Hoàng Thái Cảnh dậy, chịu thua trước sự đe dọa bằng vũ lực, Lý Mễ tội nghiệp đành phải sợ hãi run rẩy đi tới. Lúc đầu còn thấy cậu thận trọng ghé vào tai Hoàng Thái Cảnh gọi vài tiếng: "Dậy đi, anh Thái Cảnh... anh Thái Cảnh... anh Thái Cảnh..." giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Đối phương "hừ" một tiếng, bực bội lấy chăn che kín đầu.

Lý Mễ nhìn tổ quay thờ ơ, còn trưởng nhóm vẫn đang tiếp tục ngủ, cậu cắn chặt răng, ghé lại gần tai rồi hét lớn: "Anh Thái Cảnh–– dậy đi––"

Kêu xong liền bỏ chạy!

"A--" Hoàng Thái Cảnh giận dữ ngồi bật dậy.

"Aaa--- Em xin lỗi... em bị ép buộc... Nếu không gọi anh dậy thì bọn họ sẽ không cho em ăn sáng... Em rất xin lỗi..." Lý Mễ sợ tới mức vừa hét vừa chạy.

Hoàng Thái Cảnh cáu kỉnh xoa tóc, đem theo vẻ mặt u ám rời giường.

Sau khi hai vị đại thần ngủ nướng đi ra ngoài, đương nhiên sẽ bị mọi người cười nhạo, thế mà cũng có lúc Nhan Hoa và Hoàng Thái Cảnh lại cùng chung cảm giác là người bơ vơ nơi chân trời góc biển.

Buổi sáng, mọi người chủ yếu tiếp tục hoàn thành nốt công việc mà hôm qua chưa làm xong, đến chiều mới đi lùa hết số lợn của nhà ông lão vào chuồng.

Tất cả đều không muốn đi đuổi heo.

Người lười biếng nhất là Trương Chính Xán chỉ vào Nhan Hoa và Hoàng Thái Cảnh: "Vậy thì để hai người ngủ nướng này làm đi! Sáng sớm các tiền bối đều đã dậy rồi mà hai tên này vẫn còn ngủ! Bây giờ phải để hai cô cậu đi đuổi lợn!" Ngày đầu tiên Trương Chính Xán còn tỏ ra ân cần, niềm nở trước mặt Nhan Hoa, sang ngày hôm sau liền coi cô như đàn ông mà sai bảo, chỉ cần không phải làm việc, biến thành dạng người như thế nào cũng được!

Bọn họ tóm được nhược điểm tốt như vậy, cho dù Nhan Hoa và Hoàng Thái Cảnh phản kháng thế nào đi chăng nữa cũng không có tác dụng, đành phải đi theo nhân viên đến nhà một người tạm thời giữ hộ đàn lợn lùa chúng về chuồng.

Không biết liệu có phải đàn lợn này đã thành tinh hay không, Hoàng Thái Cảnh mắc bệnh sạch sẽ, hận không thể trốn ở phía sau Nhan Hoa. Ngược lại, Nhan Hoa mặt không đổi sắc giang tay lùa đàn lợn về, nhưng chúng nó cố tình chạy hết về phía Hoàng Thái Cảnh. Hoàng Thái Cảnh chạy, đàn lợn cũng chạy theo.

Nhan Hoa theo sau vừa cười vừa hô to: "Chạy về hướng chuồng lợn kia kìa... Nhanh lên, chạy đến đó đi..."

Hoàng Thái Cảnh cho rằng Nhan Hoa đang muốn cứu anh, quả nhiên anh liền chạy theo lời cô nói. Sau đó bốn người trong sân nhìn thấy Hoàng Thái Cảnh chạy tới, theo sau đó là mấy con lợn...

Nhan Hoa ở đằng sau kêu: "Chạy vào đi---"

Hoàng Thái Cảnh vô thức chạy vào...

Sau đó mấy con lợn cũng theo vào, Nhan Hoa lập tức đóng cửa lại...

"Ha ha ha..."

Hoàng Thái Cảnh ở bên trong nghiến răng nghiến lợi.

Nhan Hoa vội vàng giơ tay cho anh: "Mau ra đây!"

Hoàng Thái Cảnh nhìn con lợn lại đang định co chân chạy về phía anh, do dự nửa giây rồi lập tức bắt tay nhảy ra ngoài.

Ngoại trừ Hoàng Thái Cảnh đang tức sắp chết, tất cả mọi người đều thấy buồn cười, hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn, còn phải mời ông lão tới kiểm tra...

Lúc này, Nhan Hoa và Hoàng Thái Cảnh nhận được thẻ phạt từ tổ tiết mục.

Bởi vì hôm qua hai người ăn bánh kem nên đã phạm luật, bây giờ phạt hai người lên núi cắt cỏ cho lợn ăn.

Nhan Hoa kịch liệt phản đối: "Các anh đã đồng ý rồi mà!"

Lý PD lắc đầu mỉm cười.

Giống như toàn bộ năng lượng của Nhan Hoa đều bị rút cạn, vai cô rũ xuống, cúi đầu. Hoàng Thái Cảnh vẫn còn tức giận về chuyện vừa rồi, anh giận dữ cầm lấy cái giỏ rồi bỏ đi.

Nhan Hoa nhanh chóng đuổi theo anh.
 
Hoàn Thành Chấp Niệm Của Nguyên Chủ
Chương 22: 22: Vợ Chồng Ba Tuổi 6


"Anh Thái Cảnh? Giận rồi à?"
Hoàng Thái Cảnh vòng qua cô tiếp tục đi về phía trước.

Nhan Hoa chắc chắn, lần này anh thật sự tức giận rồi.

Nghĩ lại hình như vừa nãy cô cũng hơi quá đáng, dù sao đối phương mắc bệnh sạch sẽ vậy mà cô còn làm như vậy, kỳ thật cô nhắm vào Hoàng Thái Cảnh là vì anh mềm lòng, có chút ý bắt nạt kẻ yếu.
"Tôi sai rồi mà, làm thế nào anh mới có thể nguôi giận?"
Hoàng Thái Cảnh hừ lạnh một tiếng, phớt lờ cô.
"Thực ra lợn cũng khá đáng yêu mà, tuy có hơi bẩn một chút xíu nhưng chúng sẽ không cắn anh đâu...!Tôi biết chắc chắn anh không bị thương nên mới nhanh chóng quyết định...!Nếu đàn lợn mà chạy lung tung, hai người chúng ta còn phải chạy khắp nơi lùa chúng nó về chuồng nữa." Nhan Hoa nhanh chóng đuổi theo bước chân anh, cố gắng điều hòa không khí: "Chúng nó đuổi anh chứng minh là anh có duyên với động vật đấy!"
Hoàng Thái Cảnh đột ngột dừng lại, suýt chút nữa Nhan Hoa va vào người anh.
Chỉ thấy anh giơ ngón trỏ lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhấn mạnh: "Đừng có mà xem thường những con vật hiền lành kia, đó chỉ là vẻ bề ngoài của chúng thôi, lúc mất cảnh giác cô sẽ bị chúng nó hung hăng cắn! Cũng giống như yêu tinh là cô đây...!Đợi đối phương buông bỏ lòng phòng bị thì sẽ bị cô lừa gạt ngay lập tức!"
Nhan Hoa ủy khuất đè ngón tay anh xuống: "Tôi không có lừa anh mà! Tôi bảo anh chạy vào...tôi tưởng anh hiểu ý tôi chứ..." Nếu không thì tại sao anh không nói lời nào liền chạy một mạch vào chuồng heo chứ?
Hoàng Thái Cảnh nghẹn lời, anh rút tay ra rồi lại tiếp tục sải bước.
Nhan Hoa chạy nhay tới nắm lấy tay anh, không cho anh cơ hội tránh thoát, cô chỉ vào một mảnh lớn cỏ heo: "Tới rồi, tới rồi..."
Vẻ mặt Hoàng Thái Cảnh cứng đờ, khựng lại.
"Yêu tinh, không phải cô nói muốn làm cho tôi bớt giận sao?" Hoàng Thái Cảnh nhìn một mảnh lớn cỏ heo, đột nhiên cười xấu xa: "Vậy thì nhiệm vụ này giao hết cho cô nha." Nói xong liền đặt cái giỏ sang một bên, còn anh thì ngồi xuống một nơi sạch sẽ.
"Anh nói rồi đấy nhá, tôi làm xong là anh không được giận nữa!" Nhan Hoa không cho anh cơ hội từ chối, lập tức cầm công cụ bắt đầu cắt cỏ.
Năng lực học tập của Nhan Hoa rất lớn, có thể nhanh chóng làm quen với công việc cắt cỏ, thậm chí còn vừa làm vừa ngâm nga bài hát của cô.
Ban đầu Hoàng Thái Cảnh ngồi khoanh chân trên phiến đá, vẻ mặt đầy kiêu hãnh, nhưng lúc nhìn Nhan Hoa cõng giỏ cắt cỏ, đầu đội mũ rơm, cơ hồ không thể tìm ra bóng dáng của một "yêu tinh quốc dân", ngược lại càng giống một thôn cô hơn.

Mà cô gái nông thôn này còn đang vô cùng vui vẻ cắt cỏ dưới ánh nắng chói chang, hai má ửng đỏ vì nóng, tóc dính vào mặt, mồ hôi thấm đẫm cổ áo...!Cứ như vậy, đối phương không những không một lần mở miệng xin anh giúp đỡ mà thi thoảng còn ngẩng đầu lên cười với anh.
Hoàng Thái Cảnh lại lần nữa mặt đối mặt với cô, đối phương cũng mỉm cười như trước đó.

Anh bĩu môi mất hứng, lập tức quay mắt đi nơi khác.

Nhưng không quá ba giây, anh lại không nhịn được nhìn qua, rõ ràng là rất quê mùa, nhưng giống như yêu tinh này đã làm yêu pháp, khiến cho anh không nhịn được lại dính mắt vào người cô.
Đương nhiên Nhan Hoa biết Hoàng Thái Cảnh đang chăm chú nhìn cô, hơn nữa mỗi lần đối mặt với cô liền lập tức cao ngạo nhìn qua chỗ khác, lửa giận ban đầu dường như đã không còn nữa.
Hơn nửa tiếng sau, Nhan Hoa đã cắt đầy một giỏ cỏ heo, đi đến bên cạnh Hoàng Thái Cảnh: "Tôi cắt xong rồi, bây giờ anh hết giận rồi chứ? Anh Thái Cảnh?"
Vừa nói, cô vừa ghé lại gần anh, cẩn thận quan sát biểu cảm của anh.
Khóe miệng Hoàng Thái Cảnh cong lên, rồi lại nhanh chóng đè xuống, mất tự nhiên trốn tránh ánh mắt chăm chú của cô, kéo giỏ cỏ trên lưng cô xuống, đeo lên người.

Cầm lên tay có vẻ khá nặng: "Yêu tinh ngu ngốc, cô ép cỏ heo thành cục đá đấy à?"
Nhan Hoa nhìn bộ dạng khó chịu của anh, rõ ràng rất quan tâm người ta nhưng lại cố tình không muốn bị đối phương phát hiện.

Đột nhiên cô cảm thấy anh có chút đáng yêu không thể giải thích được, cũng giống như nguyên chủ vậy, ngoài miệng thì bảo tức giận, kỳ thật trong nội tâm lại đang gào thét "Tôi dỗi rồi, mau tới dỗ tôi đi! Phải dỗ tôi tôi mới tha thứ cho cô!"
Nghĩ như vậy, Hoàng Thái Cảnh đằng trước hùng hổ xuống núi thật sự có chút đáng yêu! Còn nữa, vị đại ca này sắp rẽ sai đường rồi!
"Cắt cỏ heo cho ông lão đương nhiên là cắt được bao nhiêu hay bấy nhiêu chứ sao!" Nhan Hoa đuổi kịp anh, rồi kéo tay áo, âm thầm sửa lại hướng đi cho đúng.
Đương nhiên Hoàng Thái Cảnh phát hiện ra động tác nhỏ của cô, hết thảy lửa giận tràn ngập trong lồng ngực anh lập tức tiêu tan trong giây lát.

Hơn nữa, nhìn hai má yêu tinh bị phơi đến đỏ bừng, trong lòng còn cảm thấy hối hận, kỳ thật lúc đầu anh cũng không quá tức giận.

Cũng không biết tại sao, trong hai ngày qua, mỗi khi gặp yêu tinh là cảm xúc của anh liền trở nên kỳ lạ, thậm chí còn mất kiểm soát.

Vốn dĩ đối với chuyện này anh sẽ không giận dữ lâu như vậy, nhưng yêu tinh càng lấy lòng anh, càng chọc ghẹo anh, anh lại càng không muốn tha cho cô một cách dễ dàng, muốn xem cô sẽ làm ra những chuyện gì nữa.
""Tại sao vừa rồi anh nói động vật càng vô tội thì sẽ càng tổn thương con người chứ? Anh đã từng bị động vật nhỏ cắn rồi à?"
"...!Con thỏ...!trông thì ngây thơ yếu ớt, nhưng khi cô đưa ngón tay lại gần nó, nó liền cắn vào tay của cô!"
"Chắc do anh cướp đồ ăn của nó chứ gì? Trên đời này làm gì có loài động vật hoàn toàn yếu ớt chứ? Nếu không có một chút kỹ năng để tự vệ, chúng nó còn có thể sống sót sao? Nhưng cũng có những động vật sẽ không chủ động làm con người bị thương, chỉ khi anh làm đau chúng thì chúng mới giận dữ tấn công anh."
"Không hề! Tôi chỉ muốn sờ nó nhưng đột nhiên nó lại cắn tôi!" Hoàng Thái Cảnh nói tiếp, vậy mà còn có chút ủy khuất.

Nhan Hoa buồn cười kéo tay anh qua: "Là cái tay này à? Bé Thái Cảnh đừng khóc nha, để mẹ thổi thổi là hết đau liền, phù phù––"
Hoàng Thái Cảnh ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cái tay kia một lúc lâu, sau đó đột nhiên nhận ra rồi hét lên một tiếng: "A! Yêu tinh, cô lại chiếm tiện nghi của tôi!"
Nhan Hoa tiến lên vài bước, đến trước máy quay mỉm cười: "Các vị khán giả ở trước tivi, kinh nghiệm sống của anh Thái Cảnh cho chúng ta biết thỏ con cũng rất nguy hiểm, cho nên các vị phụ huynh trước tivi nhất định phải chú ý, cho dù là những động vật nhỏ trông có vẻ yếu đuối cũng có thể làm các bé bị thương! Thậm chí có khả năng đến năm ba mươi tuổi các bé vẫn sẽ nhớ rõ đó ạ..."
Hoàng Thái Cảnh đuổi theo cô, la lên, tức giận ấn đầu cô xuống một cách mạnh bạo.

.

Đam Mỹ Cổ Đại
Hoàng Thái Cảnh và Mặc Mặc vừa mới bị đồn đoán tai tiếng liền tham gia vào cùng một chương trình tạp kỹ, mặc dù tiết mục còn chưa phát sóng nhưng đã thu hút được rất nhiều sự chú ý từ cư dân mạng.

Sau khi phát sóng, chương trình lập tức thiết lập kỷ lục rating.
Trong chương trình, Nhan Hoa ngay thẳng, chịu khổ cực, dường như đã lật đổ hình tượng xinh đẹp yếu đuối trong quá khứ.

Còn về Hoàng Thái Cảnh, mặc dù anh vẫn ngầu, đẹp trai và độc miệng như trước nhưng khi anh ở cùng với Nhan Hoa, thường xuyên có những khoảnh khắc dễ thương, đặc biệt là ở đoạn đuổi lợn, tất cả mọi người đều cười như điên.

Ai nấy cũng sôi nổi khen ngợi Nhan Hoa cơ trí, sau đó lại chạy tới thắp nén hương cho Hoàng Thái Cảnh.
Xem đến cảnh Nhan Hoa và Hoàng Thái Cảnh đi cắt cỏ, Hoàng Thái Cảnh thật sự nhẫn tâm để một mình Nhan Hoa hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, khán giả lại bắt đầu đau lòng cho Nhan Hoa, đến fans của Hoàng Thái Cảnh cũng cảm thấy anh trai nhà mình chắc chắn sẽ độc thân cả đời.
Nhưng sau đó, rõ ràng là ánh mắt Hoàng Thái Cảnh bị đối phương thu hút, nhưng mỗi lần bị phát hiện liền lập tức trốn tránh, khiến fans phải hô to "anh trai ngạo kiều thật đáng yêu".
Khi xuống núi, Hoàng Thái Cảnh cầm giỏ, còn dần dần đi chậm lại để đi ngang với Nhan Hoa, giữa hai người bị hậu kỳ thêm một đống trái tim ngọt ngào bay bổng, nhưng chưa đi được mấy bước liền xuất hiện một màn Nhan Hoa giả làm mẹ dỗ dành Hoàng Thái Cảnh, đúng là ngọt ngào không quá ba giây, fans còn chưa kịp bắt đầu ghen liền bật cười.

"Tức giận quá đi mất, vốn muốn nói "đồ đàn bà xấu xí này tránh xa anh trai nhà tôi ra", nhưng vừa mới gõ được ba chữ lập tức cười như điên luôn...!Liên tục vỗ đùi cười..."
"Đau lòng cho anh Thái Cảnh..."
"Mình thì thương Mặc Mặc hơn, nếu hai người thật sự yêu nhau, có người bạn trai như vậy, một giây sau liền muốn chia tay!"
"Đây là nồi nào úp vung nấy, nào ai yêu nổi bạn trai/ bạn gái như vậy."
"Lầu trên nói không sai, vẻ ngoài đẹp cũng vô dụng, người độc miệng như này, rơi vào người nào cũng sẽ hoài nghi nhân sinh."
"Vì hạnh phúc của mọi người, hai vị cứ yêu nhau đi, đừng đem sắc đẹp đi gây họa cho bách tính nữa nha, hahaha.

Không dám có bạn gái hố bạn trai như này..."
"Không dám có +1"
"Cũng không dám..."
"Không dám +2"
"Không dám +3"
"..."
Nhan Hoa và người đại diện đang cùng theo dõi hướng đi của dư luận trên mạng.

Người đại diện thật sự là một lời khó nói hết.

Một lúc lâu sau mới hoài nghi nhân sinh lẩm bẩm: "Cho nên, vấn đề chuyển hình mà chị và giám đốc vẫn luôn lo lắng cứ như vậy liền giải quyết xong rồi? Em mở đầu chuyển hình suôn sẻ như vậy sao?"
Đúng vậy, trong chương trình tạp kĩ Nhan Hoa gần như đã lật đổ hoàn toàn hình tượng bình hoa từ trước tới nay, cô làm việc chăm chỉ, siêng năng có thêt giành được vô số ấn tượng tốt.

Còn về cá tính kiêu ngạo độc miệng khi cãi nhau với Hoàng Thái Cảnh, không ai nghĩ đây là bản tính của cô, ngược lại còn cảm thấy là do Hoàng Thái Cảnh kích hoạt thuộc tính độc miệng của cô, cứ thế Hoàng Thái Cảnh chỉ có thể yên lặng cõng cái nồi này...
Đồng thời, fan CP của Mặc Mặc và Hoàng Thái Cảnh lập tức tăng lên gấp nhiều lần, đã có chút quy mô, nếu sau này hai người có truyền ra tai tiếng gì, có lẽ cũng sẽ không có ảnh hưởng gì xấu.
Đương nhiên, điều cuối cùng là người đại diện thầm nghĩ, tuy rằng Nhan Hoa liên tục phủ nhận, nhưng trong mắt cô, nói hai người này không có gì mờ ám, đến quỷ cũng không tin.

Nhìn xem, trong chương trình hai người ở chung tự nhiên đến lạ.
Nếu như muốn hỏi Nhan Hoa cảm giác của cô đối với Hoàng Thái Cảnh, Nhan Hoa phải thừa nhận đúng là có chút cảm tình, có điều loại cảm xúc này mang tính phổ biến, nếu đổi thành người ưu tú khác thì cô cũng sẽ có cảm tình giống vậy thôi.

Nhưng ít nhất tại thời điểm này, Hoàng Thái Cảnh được coi là một người bạn thân có thể tin tưởng, cô chưa từng tính đến chuyện tiến thêm bước nữa.

Bởi vì cô biết rất rõ ràng, bên cạnh Hoàng Thái Cảnh còn có một cô gái nữ giả nam trang, Nhan Hoa không có ý định chen chân vào.
Sau khi chương trình phát sóng đã khiến cho lùm xùm giữa Nhan Hoa và Hoàng Thái Cảnh trở nên xôn xao hơn, nhưng cả hai bên đều nhất trí phủ nhận.

Chuyện này đã thu hút sự chú ý của các tay săn ảnh.

Ban đầu, lúc ở viện phúc lợi anh ta đã nhìn thấy Mặc Mặc và Hoàng Thái Cảnh vào cùng một phòng nghỉ ngơi lại còn không có bật đèn, mặc dù ngay sau đó người đại diện của Nhan Hoa đã phủ nhận.

Sau đó là ở hậu trường lễ trao giải, thời điểm đuổi theo Hoàng Thái Cảnh đã chụp được ảnh anh và Mặc Mặc cầm tay nhau bỏ chạy, và đến bây giờ, rõ ràng trong chương trình hai người mập mờ không ngớt nhưng vẫn không chịu thừa nhận.

Phóng viên Kim đột nhiên nghĩ rằng, so với việc chụp ảnh tung bằng chứng chứng minh thành viên trong nhóm nhạc A.N.JELL bất hòa, thì việc phơi bày tình yêu của hai người bọn họ ra ngoài ánh sáng có vẻ có giá trị hơn? Càng nghĩ càng cảm thấy có lý, vì thế anh ta quyết tâm nhất định phải chụp được bằng chứng bọn họ đang yêu đương..
 
Hoàn Thành Chấp Niệm Của Nguyên Chủ
Chương 23: 23: Vợ Chồng Ba Tuổi 7


Album mà lúc trước nguyên chủ chế tác, bây giờ đã bắt đầu được phát hành.

Người đại diện bảo Nhan Hoa tự chọn một vài người bạn là minh tinh để tặng album.

Nhan Hoa nhìn danh sách, chọn Lý Mễ và Hoàng Thái Cảnh, những người khác tùy công ty sắp xếp.
Mặc dù tin tức bên ngoài vô cùng sôi nổi, nhưng Nhan Hoa vẫn giữ vững tính cách thường ngày của cô, không thèm để ý bất kỳ một lời đồn đãi vớ vẩn nào ở trên mạng.

Thực ra công ty cũng hy vọng cô có quan hệ tốt với A.N.JELL, tốt nhất là nên lui tới nhiều hơn, nhưng thấy thái độ đối với việc làm sáng tỏ tai tiếng, lo lắng cô sẽ không đồng ý.
Nhan Hoa cười: "Cái gì cần làm rõ thì buộc phải làm rõ, nhưng em cũng không thể sống trong nơm nớp lo sợ bởi vì ánh mắt của người ngoài được.

Bất kể chúng ta làm gì, hầu hết mọi người đều chỉ nhìn những thứ mà họ muốn nhìn, vì vậy em chỉ cần làm chính em là được rồi.

Tất cả, lấy sự thật và thành tựu ra để nói!"
Người đại diện liên tục gật đầu, vẻ mặt vui mừng: "Mặc Mặc, em thật sự đã trưởng thành rồi."
Hoàng Thái Cảnh và Lý Mễ vô cùng trượng nghĩa, không chỉ nhận album mà còn quảng bá miễn phí cho cô trên các phương tiện truyền thông.

Vì để bày tỏ lòng biết ơn, Nhan Hoa mời Lý Mễ và Hoàng Thái Cảnh ăn cơm.

Lý Mễ sắp đến nhà hàng đột nhiên nói rằng còn có cuộc hẹn khác rồi rời đi.
Vẻ mặt Hoàng Thái Cảnh bất đắc dĩ.
Nhan Hoa không phát hiện ra có gì bất thường, bởi vì trong mắt cô Lý Mễ vẫn luôn là người thích bay nhảy.
Nhan Hoa nghe người ta giới thiệu chọn một nhà hàng bí ẩn, tính bảo mật tương đối tốt.

Sau khi Hoàng Thái Cảnh bước vào mới phát hiện, hình như anh đã từng tới nơi này.
Nhan Hoa thấy dường như khi anh đi vào cảm xúc liền biến đổi, tựa như tâm trạng anh đã xấu đi rất nhiều: "Làm sao vậy? Anh không thoải mái à?"
Hoàng Thái Cảnh lắc đầu: "Không sao."
Không giống những lần anh tức giận lúc trước, Nhan Hoa nhận ra được anh đang thật sự không vui.
"Là do tôi chọn nhà hàng không tốt, các món nổi tiếng ở đây đều là hải sản, anh không ăn được, hay là chúng ta đổi chỗ khác nha."
Hoàng Thái Cảnh nhìn chằm chằm vào thực đơn mà Nhan Hoa đặt trên bàn, hồi lâu sau anh đột nhiên hỏi: "Tại sao cô lại biết rõ tôi bị dị ứng với thứ gì? Là bởi vì để ý sao? Hay là do không thèm để ý nên đã quên rồi?"
Nhan Hoa có chút không thể giải thích, nhưng cô cảm thấy có vẻ như anh rất quan tâm đến vấn đề này, cũng không giống những lần đấu võ mồm lúc trước, suy nghĩ một chút liền nghiêm túc trả lời: "Dị ứng có thể nặng có thể nhẹ, bất kể là ai, tôi đều sẽ cố gắng nhớ kỹ để tránh gây ra những thiệt hại không thể khắc phục.

Nhưng mà lúc đó chúng ta chỉ mới quen biết, còn bây giờ tôi coi anh như một người bạn có thể giãi bày tâm sự, vậy nên đương nhiên tôi sẽ quan tâm đến anh, cũng phải chú ý hơn đối với những thứ anh bị dị ứng.

Mặc dù tôi rất muốn nói với anh nếu một người nào đó lỡ quên thì cũng chưa chắc là họ không thèm để ý, nhưng thật ra trong lòng tôi nghĩ, đúng vậy, quên mẩt những điều quan trọng này không phải do người đó thiếu ý thức cơ bản mà là do họ không quan tâm đến anh."
Hoàng Thái Cảnh cười khổ, lời nói của yêu tinh trực tiếp đâm thẳng vào tim anh, mặc dù vào ngày sinh nhật của anh Cao Vĩ Lam đã an ủi anh rất nhiều, trên thực tế, nội tâm Hoàng Thái Cảnh vẫn như cũ không thể vượt qua được cửa ải của mẹ anh.
"Đợt trước về nhà đúng không? Mẹ của em là người như thế nào?"
Nhan Hoa chợt nhận ra, thì ra người không quan tâm đó lại chính là mẹ của Hoàng Thái Cảnh? Chuyện này cũng không thể trách anh canh cánh trong lòng.

Đột nhiên cô cảm thấy hơi hối hận vì vừa nãy đã nói thẳng thừng như vậy, vốn dĩ cô cho rằng chỉ là một người bạn nào đó thôi.

Quan hệ bạn bè lúc nào nên cắt đứt là có thể cắt đứt, nhưng mà mẹ thì...!tình cảm với cha mẹ thật sự không phải thứ dễ dàng bị chia lìa.
"Hừm...!là một phụ nữ trung niên hơi béo, hay cằn nhằn? Tuy vậy nhưng đồ ăn mẹ làm đều rất ngon, về đến nhà liền cảm thấy thong thả, dễ chịu."
Vẻ mặt Hoàng Thái Cảnh có chút mê mang cũng có phần khát khao.
Từ trước tới nay anh vẫn luôn là một người vô cùng cao ngạo lại đột nhiên lộ ra vẻ yếu ớt như vậy, Nhan Hoa có hơi chua xót.

Đứng dậy, kéo snh ra khỏi nhà hàng.
Cảm xúc của Hoàng Thái Cảnh còn chưa kịp hòa hoãn, cứ mơ hồ để cô dẫn về đến nhà.
"Mặc dù không dám đảm bảo giống hệt như mẹ tôi làm, nhưng chắc chắn sẽ có hương vị của nhà!"
Nhan Hoa để anh ngồi xuống ghế ở phòng khách, còn cô lấy ra đồ ăn vừa mua hôm qua, kiếp trước mỗi khi cô nổi hứng thì cũng sẽ đích thân xuống bếp, tay nghề nấu ăn cũng có thể coi là thông thạo.
Hoàng Thái Cảnh ngồi ở trong phòng khách, nhìn bóng người đang bận rộn trong phòng bếp từ xa, cứ nhìn rồi lại bất giác đi đến cửa phòng bếp, đột nhiên anh cảm thấy, có lẽ trong giờ phút này bộ dạng yêu tinh buộc tóc cao, mặc tạp dề là hình ảnh đẹp nhất.
Không phải bởi vì thứ cảm giác gọi là "nhà", mà là anh phát hiện kỳ thực yêu tinh là một cô gái có thể dễ dàng hết lòng vì người khác.
Không giống Cao Vĩ Lam, mặc dù vẫn luôn có ý tốt, nhưng lại liên tục gây rắc rối cho người khác, cũng không có năng lực chủ động giải quyết vấn đề, chỉ biết không ngừng cúi đầu xin lỗi, chờ người khác tới giải quyết.
Còn yêu tinh, mặc dù trông như bình hoa, nhưng cô vẫn thẳng lưng ngẩng cao đầu mà sống, không dễ dàng nhận thua, không dễ dàng bỏ cuộc và càng không dễ dàng khom lưng, cũng giống như lần đi chặt cây đó, thà rằng tự làm mình bị thương cũng sẽ không chịu nhờ người khác giúp đỡ.

Nhưng cô lại là một người có nội tâm hiền lành, chỉ cần làm bạn với cô liền cảm nhận được, những lúc ở bên cạnh cô ấy đều sẽ luôn dễ dàng buông lòng phòng bị, dù bị chọc tức rồi cãi vã nhưng sâu trong nội tâm vẫn luôn rất vui vẻ.
Hoàng Thái Cảnh cố gắng so sánh một cách khách quan hai người phụ nữ có thể nói là gần gũi với anh nhất trong cuộc đời anh, cuối cùng phát hiện thế mà yêu tinh lại có nhiều ưu điểm đến vậy.

Trong đầu không ngừng suy nghĩ còn ánh mắt thì không tự chủ được mà vẫn luôn theo sát động tác của Nhan Hoa, khóe miệng chậm rãi cong lên, trong mắt cũng từ từ tràn ngập cảm xúc khác.
Bữa ăn này có thể nói là "khách chủ cùng vui", ngoại trừ lúc Hoàng Thái Cảnh không ăn cà rốt sau đó bị Nhan Hoa đàn áp tàn nhẫn, bởi vì thời điểm vừa vào cửa còn chưa kịp bật đèn, Hoàng Thái Cảnh lại bị lộ bệnh quáng gà...
"Anh đã sắp đến tuổi trung niên rồi, đừng có tùy hứng như đứa trẻ con nữa được không?"
"Em nói gì vậy? Trung niên?! Vậy yêu tinh em thì là phụ nữ trung niên sao!"
"Tôi nhỏ tuổi hơn anh mà~ anh Thái Cảnh~ hơn nữa tôi cũng không kén ăn, bạn nhỏ Hoàng~"
"..."
"À mà, sao hôm nay anh lại thay đổi kiểu tóc kì dị của ạnh đi vậy, chẳng lẽ cuối cùng anh cũng nhận ra được thẩm mỹ của anh có vấn đề rồi hả?"
"Này! Yêu tinh! Em có phải là con gái không vậy? Tính cách ôn nhu, dịu dàng, tốt bụng của em đâu?"
"Hả? Còn có người như vậy nữa à? Phải làm sao đây, nhìn thấy anh trai liền không nhịn được mà độc miệng."
Đương nhiên, cho dù trong đầu hai người nghĩ gì đi chăng nữa thì chỉ cần nói chuyện với nhau vẫn sẽ hài hòa không quá ba giây...

Sau chương trình tạp kỹ, hình tượng của Nhan Hoa có thay đổi lớn, thuận lợi lấy được vai nữ phụ trong bộ phim điện ảnh mà cô đã coi trọng từ lâu.

Tuy rằng không phải là nữ chính, nhưng nhân vật nữ phụ này rất có hồn, cũng có rất nhiều điểm nổi bật về tính cách.

Trong đó còn có một số cảnh quay võ thuật mà trước kia Mặc Mặc chưa từng thử.

Đây cũng coi là một bước đột phá của Nhan Hoa, hình tượng bình hoa xinh đẹp có tính hạn chế, cô đã lên kế hoạch chậm rãi chuyển hình.
Mặc dù phóng viên Kim đã thay đổi phương hướng, bắt đầu theo dõi mối quan hệ của Mặc Mặc và Hoàng Thái Cảnh, nhưng có vẻ như năm nay là năm thủy nghịch của A.N.JELL, thi thoảng vẫn bị tung ra những tin tức tiêu cực.
A.N.JELL lại dính "scandal", thời điểm bọn họ mạnh mẽ chiếm đóng hot search thì Nhan Hoa đã gia nhập đoàn phim, trước đó cô có qua lại với Hoàng Thái Cảnh, Lý Mễ, cũng nhiều lần nghe Lý Mễ nhắc đến công việc và cuộc sống của nhóm.

Theo quan điểm của Nhan Hoa mà nói, A.N.JELL có rất nhiều cách làm không hợp lý, tình cảm giữa các thành viên trong nhóm khá thân thiết, người đại diện và đoàn đội cũng có quan hệ hữu nghị nhiều năm, nhưng đoàn đội của bọn họ lại càng ngày càng vô dụng, có nhiều lúc người đại diện còn không đủ lý trí bằng bọn họ.
Những thời điểm như vậy, đoàn đội có năng lực hạn chế thường sẽ không thể theo kịp sự phát triển của nhóm nhạc, cho dù là giữ lại hay bỏ đi thì đều cần phải có cách xử lý thích hợp.

Một khi không cẩn thận sẽ rất dễ khiến cho cả nhóm tụt dốc, quan hệ hai bên cũng đổ vỡ, nghệ sĩ bị người người bôi đen.
Tuy rằng thành viên trong nhóm đều là đại minh tinh nhưng tâm hồn lại rất mềm yếu, vẫn có nét chân thành, giản dị, đơn thuần của thiếu niên, Nhan Hoa cũng chỉ nhắc nhở một câu rồi cũng không nói gì thêm.

Suy cho cùng, có một số việc, phải chịu đau khổ thì mói có thể trưởng thành.
Nhưng Nhan Hoa không ngờ rằng, chuyện lần này lại lớn như vậy.

Có lẽ là nhân lúc cổ họng của Hoàng Thái Cảnh không tốt, cộng thêm việc có thành viên mới vào nhóm, đủ loại người đều trong tối ngoài sáng hành động, suốt một tuần, toàn bộ scandal từ khi ra mắt đến giờ lần lượt bị treo trên hot search, khiến cho cả công ty bận sứt đầu mẻ trán.

Đám người Hoàng Thái Cảnh đều bị nhốt ở trong ký túc xá, nghiêm cấm ra ngoài!
Hoàng Thái Cảnh ngồi một bên, nhìn vẻ mặt mọi người chán nản, anh không khỏi suy nghĩ, nếu là Mặc Mặc thì sao, Mặc Mặc sẽ làm gì? Không, cô đã nhắc nhở anh từ lâu rồi, là do anh cảm thấy Mặc Mặc quá mức cẩn trọng.
Nhan Hoa, người được ai đó nghĩ tới, đang nhắn tin với Lý Mễ, an ủi người em trai bị "đau lòng".
Kết thúc một ngày quay phim, Nhan Hoa nói với người đại diện đã đồng ý hôm nay sẽ đi thăm Lý Mễ.
Thật ra người đại diện không muốn đồng ý, thời điểm này các nghệ sĩ khác đều hết sức tránh xa, hay ít nhất cũng sẽ giữ im lặng, không có bất kỳ ai muốn chủ động tiếp xúc.
Nhưng cho dù là nguyên chủ hay Nhan Hoa, có một số việc một khi đã quyết định thì sẽ không dễ dàng thay đổi, người đại diện ngoại trừ tức giận thì cũng không thể làm gì khác, chưa kể đến bây giờ Nhan Hoa đã trưởng thành hơn, lức nào cũng báo cáo mọi chuyện trước khi làm.

Sau một hồi lải nhải, cuối cùng cũng vẫn đồng ý.
Ký túc xá A.N.JELL.
Bốn người ở trong ký túc xá cả một ngày, nhìn những lời nói thất vọng, nhục mạ, thoát fan ở trên mạng, cuối cùng Hoàng Thái Cảnh cấm không cho bọn họ xem tin tức trên mạng.
Đến giờ ăn tối, mấy lần gọi em út ra ăn cơm, nhưng Lý Mễ không để ý, còn nói là sẽ có bất ngờ.

Hoàng Thái Cảnh và Khương Tín Vũ đều cảm thấy em út lại bắt đầu lên cơn, không để ý đến cậu nữa.

Cao Vĩ Lam định nấu ăn nhưng bị Khương Tín Vũ lo lắng ngăn cản.

Cuối cùng Hoàng Thái Cảnh lại một lần nữa giận dữ quay về phòng.

Khương Tín Vũ an ủi Cao Vĩ Lam vài câu rồi cũng quay về phòng, thật ra mọi người không ai có tâm trạng ăn tối.
Khi Nhan Hoa đến ký túc xá của bọn họ, Hoàng Thái Cảnh đang ở trong phòng viết nhạc, lần đầu tiên Khương Tín Vũ không có tâm trạng bận tâm đến cảm xúc của Cao Vĩ Lam, một mình trở về phòng.

Lý Mễ vẫn luôn nằm liệt trên giường nhắn tin với Nhan Hoa, nên cũng chưa từng ra ngoài.

Chỉ có Cao Vĩ Lam ngồi một mình tự trách ở phòng khách.
Nhan Hoa gửi tin nhắn cho Lý Mễ ở bãi đỗ xe, nói rằng cô đã đến rồi, bảo cậu xuống xách giúp cô đồ ăn nhà hàng đóng gói.
Lý Mễ hưng phấn chạy ra khỏi cửa, vừa thấy Nhan Hoa liền lao đến ôm chầm lấy cô.

Nhan Hoa vỗ lưng cậu an ủi: "Tôi còn chưa ăn cơm đâu, xách đồ nhanh đi rồi cùng nhau ăn cơm."
Một mình Lý Mễ xách gần hết đống đồ, chạy vào nhà nhanh như gió: "Anh Thái Cảnh, anh Tín Vũ, Cao Vĩ Lam, Mặc Mặc đến thăm chúng ta này! Mau ra ăn cơm!"
Nhan Hoa buồn cười theo sau đóng cửa.
Khương Tín Vũ ngạc nhiên đi ra, quả nhiên nhìn thấy Mặc Mặc và một bàn đầy đồ ăn..
 
Back
Top Bottom