[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
《Hoàn》Quá Khứ Đầy Ám Ảnh
39
39
Châu Diễm An Nhã nhíu mày chặt hơn, cô đang phân vân không biết cái nào mới là vật chứa oán khí thật, bên ngoài tình hình đã nguy cấp hơn, Ngãi Bắc Vũ gần như đã giết hết các ảo ảnh do Nghị Hạo Dương tạo ra, mắt thấy họ không cầm cự được lâu, cô liền dứt khoát gỡ giấy gói quà, cầm lên trên tay vứt mạnh hộp tai nghe xuống đất rồi dùng bậc lửa đốt 2 vật còn lại
Châu Diễm An Nhã hồi hộp nhìn ra ngoài, tình hình không có gì thay đổi, Ngãi Bắc Vũ vẫn bình thường và đã tấn công đến chỗ Sở Kim Dao rồi.
Châu Diễm An Nhã hốt hoảng tái mặt đi, cô không hiểu, không nhẽ cô đang sai rồi.
Ngãi Bắc Vũ như cảm nhận được điều gì đó vừa xảy ra trong căn phòng của mình, anh ta quay lại nở một nụ cười khẩy, ánh mắt ý vị nêu lên rõ ràng suy nghĩ trong đầu "Cô không thoát được đâu, đợi tôi giải quyết xong đám người vô dụng này sẽ tới lượt cô"
Châu Diễm An Nhã lại một lần nữa rơi vào trầm tư, cô vặn nát óc suy nghĩ, thứ quan trọng nhất đối với anh ta "Không nhẽ" đoạn lời nói sơ xài xẹt qua trong kí ức khi cô ở vườn hoa cẩm tú cầu vào ngày thứ hai sau khi đến đây
"Tôi nhớ có lần em ấy bị thương vì tôi"
"Lúc đó khi tôi 15 tuổi, tôi đã làm mất chiếc bút máy mà ba mới mua và tôi rất quý nó, lúc về nhà tôi đã ủ rủ suốt, vào bữa trưa sau khi ăn cơm xong con bé đột nhiên nói muốn đi chơi nên đã ra ngoài, đến chiều tối mới về.
Khi thấy con bé về gia đình tôi đã rất lo lắng, hóa ra con bé đi tìm chiếc bút máy ở gần trường học, vì tôi chỉ nghĩ nó rơi ở đó, không ngờ con bé tìm được thật và còn bị rách một vếch nhỏ ở vai vì bị bụi gai đâm"
Châu Diễm An Nhã xoay người lại kiểm xét một lần nữa quanh phòng nhưng không thấy vật mà cô muốn tìm, chỉ có một chỗ duy nhất mà cô không động tới, đó là một hộc nhỏ trên kệ sách được khóa lại, không có chìa khóa cô làm sao mở được
Châu Diễm An Nhã gần như biến sắc, cô bối rối nãy giờ cũng không tìm ra chìa khóa, một thứ quan trọng như vậy chắc không thể để ở những nơi dễ nhìn, cô để ghế gần tủ quần áo rồi leo lên nhìn bề mặt trên của tủ, không có gì hết, cô lại leo xuống di chuyển sang bàn học, áp sát mặt nhìn vào khe của kệ sách, cũng không có gì, còn duy nhất một chỗ là giường ngủ cô chưa kiểm tra kĩ càng, bên dưới chân giường có một cái gì đó nhô ra, là cái móc tròn để treo chìa khóa.
Châu Diễm An Nhã dùng hêt sức lực mới nâng được chân giường lên một xí rồi nhanh nhẹn lấy chìa khóa ở bên dưới ra, quá trình diễn ra chưa hơn một phút bao nhiêu nhưng lại rất khó khăn, làm sao mà Ngãi Bắc Vũ có thể để chìa khóa ở đó nếu như mỗi lần anh ta muốn lấy bút máy ra, việc ấy tốn sức và phiền phức đến mức nào, việc một cô gái như cô làm còn chật vật như vậy, có nhẽ anh là con trai nên sẽ dễ dàng hơn, nhưng cô không còn tâm sức đâu để quan tâm chuyện đó
Châu Diễm An Nhã cắm chìa khóa mở cửa tủ, tay lấy chiếc bút máy được đặt ở bên trong
Ở bên ngoài, tình hình quả thật đã không ổn.
Sở Kim Dao bị bắt lấy vai, ánh mắt kinh hoàng nhìn kẻ đang gần như sắp lấy mạng mình, cô lắp bắp muốn hét lên nhưng nỗi sợ hãi đã bao trùm khiến cô đứng chết trân tại chỗ.
"Cô gái hay là cô xuống đó bầu bạn với Lê nhi đi" Nói rồi anh bóp cổ Sở Kim Dao khiến cả người cô lơ lửng, chân không chạm đất, lực đạo trên tay mạnh hơn siết chặt lấy hơi thở của Sở Kim Dao, nhìn giống như bao cát bị cầm lên không có chút sức nặng nào
Nghị Hạo Dương từ xa lao tới húc cả người vào người Ngãi Bắc Vũ, anh ta loạng choạng sang một bên, tay bất giác thả Sở Kim Dao, cả người cô được tự do ngã bệch xuống đất "Khụ khụ!!!"
Nghị Hạo Dương không dám chậm chễ, anh nhanh chóng kéo Sở Kim Dao lại rồi hét lên hối thúc "Mau đi"
Sở Kim Dao đương nhiên biết mình không có nhiều thời gian để chần chừ, cô lòm còm đứng dậy, gắng hết sức chạy đi
Ngãi Bắc Vũ cười nhếch, anh ta vừa tức giận vừa hứng thú nhìn người đối diện, tay một lần nữa dùng lực, Nghị Hạo Dương bị bóp cổ, cả người cũng được lơ lửng giữa không khí, tay anh ta không chạm vào cổ nhưng lại có một lực đạo vô hình siết chặt lấy Nghị Hạo Dương dù cho cách một khoảng nhỏ.
Lần này Ngãi Bắc Vũ đã để cho Sở Kim Dao chạy thoát nên đành phải có một kẻ khác thế chỗ chết thay cô ta
"Anh muốn chết thay cô ta lắm nhỉ?"
Nghị Hạo Dương không đáp được chỉ cười, nụ cười như buông bỏ cũng như không hối hận về những điều mà mình làm
Lực bóp được tăng lên, xương cổ kêu "răng rắc" như sắp gãy, Ngãi Bắc Vũ nở một nụ cười to rộng đến mang tai như lời cảnh báo kết thúc tất cả, anh ta xoay chiếc cổ của Nghị Hạo Dương, đầu cũng theo đó mà quẹo sang một bên rồi rớt ra, tầm nhìn dần dần chao đảo, Nghị Hạo Dương cũng mất đi ý thức một cách rất chậm, anh cảm nhận cơn đau đang nhặm nhấm cơ thể cùng tâm trí của mình, hơi thở từ từ tắt đi, Nghị Hạo Dương cuối cùng nhắm nghiền mắt buông xuôi mọi thứ
Cơ thể của Nghị Hạo Dương rơi xuống, Ngãi Bắc Vũ liền dùng chân đạp lên, vẻ mặt hả hê gần như đạt được mục đích, anh ta giẫm một cái thật mạnh, cái xác của người vừa rời đi đã văng ra tứ tung thành nhiều mảnh nhỏ, máu chảy lai láng kèm những mẫu thịt vụn bám lên bất cứ thứ gì ở gần, khung cảnh thật khiến cho người ta ghê rợn và sởn gai óc
Châu Diễm An Nhã cầm cây bút máy từ trong phòng chạy ra, cô vứt thật mạnh vật trên tay xuống đất, cây bút vỡ đôi thành 2 mảnh.
Châu Diễm An Nhã sửng sốt nhìn khung cảnh trước mặt, nét mặt bàng hoàng và tội lỗi vì không thể cứu được người trước mặt, chỉ một chút nữa thôi, cô chỉ chậm một chút đã có người bỏ mạng, tại sao cô không nhanh tay hơn, đáng nhẽ cô nên nghĩ ra sớm hơn, chi tiết đã được tiết lộ vầy mà cô còn nhầm lẫn vật chứa oán khí
Ngãi Bắc Vũ đứng đó, anh ta thu lại vẻ mặt ban nãy, không tức giận cũng như không phẫn nộ, ánh mắt nhạt nhòa lạnh dần.
Vốn dĩ Ngãi Bắc Vũ đã đoán được hôm nay bản thân chắc chắn sẽ không thoát được, chỉ là phải xem mình giết được bao nhiêu người, nếu may mắn có cơ hội thì sao, nhưng từ "nếu" đó lại không xảy ra đối với anh "Lê nhi à!
Anh xuống đó với em đây "
"Em đợi thêm một chút nữa, Lê nhi của chúng ta sẽ sống lại"
Linh hồn của Ngãi Bắc Vũ dần dần tan biến, hòa vào làn không khí u ám, luồng gió nhè nhẹ thổi qua làm tăng thêm sự u buồn nơi thảm cảnh
Châu Diễm An Nhã lặng lẽ đi ra ngoài, khuôn mặt cô lúc này đã trầm xuống, bàn tay nắm chặt khẽ run rẩy, bước chân đang đi là sự vững vàng mà cô cố gắng chịu đựng
Sở Kim Dao ngồi gần đó, cô nhìn một loạt sự việc xảy ra trước mặt, khuôn mặt trước ấy đang ngây ngốc bỗng dưng trở nên điên dại.
Sở Kim Dao cười lớn, vừa cười cô lại vừa đắc ý nói
"Haha!
Mình thoát được rồi, mình thật sự thoát được rồi"
"Những kẻ ngu ngốc đó sống làm gì, bọn chúng chi bằng làm bia đỡ cho mình thì hơn"
"Hạo Dương, anh cũng thật ngốc, mà ngốc cũng được, dù gì anh cũng bảo vệ tôi từ đầu đến cuối"
"Cái chết của anh cũng thật là xứng đáng"
Châu Diễm An Nhã ngẩng đầu lên nhìn kẻ vô ơn bạc nghĩa, trong lòng cô lúc này đã định tiếp theo sẽ làm gì, lý trí còn sót lại của cô chưa phục hồi và có chút mơ hồ không tự chủ được, ánh mắt trống rỗng.
Chân rảo bước lại gần Sở Kim Dao, tay đưa lên hạ xuống tát một cú thật mạnh vào má cô ta
Sở Kim Dao bất ngờ bị tát nên ngây người, mặt gần như lệch sang một bên, cô cưỡng ép cố xoay đầu trở lại vị trí cũ, vẻ mặt giận dữ hét lên
"Cô có quyền gì mà đánh tôi"
"Anh ta may mắn mới bảo vệ được mạng sống của tôi, anh ta phải là người hứng chịu và đáng phải bị như vậy"
Châu Diễm An Nhã lạnh nhạt nhìn người ngồi dưới đất như một kẻ ngu đần không có não vậy, cô cong môi nở một nụ cười khinh miệt, giọng điệu hạ thấp đến mức đáng sợ
"Anh ấy hi sinh vì cô"
"Ngay một lời cảm ơn cũng không có"
"Vong hồn của người mới khuất chưa đi được đâu"
"Có nhẽ còn lảng vảng quanh đây"
"Nói xem linh hồn của những người chết oan vừa được anh trai cô cứu giúp có cảm thấy khó chịu thay ân nhân của mình và đến tìm cô không?"
"Ồ!
Có khi đang ở sau lưng cô chẳng hạn"
Sở Kim Dao rùng mình một cái, cô nhìn bóng lưng Châu Diễm An Nhã rời đi, rồi lại dời tầm mắt nhìn khung cảnh lộn xộn trước mặt, máu tươi bê bếch khắp nơi đều thấy, xác người không ít nhưng không nhiều, không khí âm u xen lẫn mùi máu tanh nồng, nhiệt độ thấp dần khiến cơ thể con người lạnh đi.
Sở Kim Dao hoảng rồi, cô lảo đảo đứng lên, chân tay run rẩy bước từng bước, tốc độ ban đầu còn chậm vì sự bức bối nhưng ngay sau đó Sở Kim Dao cảm nhận được đằng sau lưng như có ai bám theo, cô tăng nhanh bước chân vì sự sợ hãi tột độ được tạo nên từ chính lỗi lầm của bản thân
...
Sau khi ba người rời đi, Đường Khải và Lộc Diễm Tư cũng tiến về phía trước của khu rừng.
Trong lần thực hiện nhiệm vào ban đêm mà chủ nhà giao Đường Khải đã đi sâu vào khu rừng và vô tình khám phá được một căn nhà bỏ hoang.
Anh và Lộc Diễm Tư đi bộ đến đó cũng mất khoảng 20 phút.
Khi đặt chân vào căn nhà, Đường Khải đã cảm nhận được, làn khí bao bọc nơi đây dường như đã đậm và nhiều hơn
Đường Khải nhíu mày, anh xoay đầu nhìn Lộc Diễm Tư, ánh mắt có hơi không an tâm, hàng lông mày khẽ nhíu lại và khẽ cúi đầu nhìn xuống đất chìm vào suy tư
Lộc Diễm Tư khó hiểu nhìn anh "Sao vậy?"
Đường Khải như đã đưa ra quyết định, anh mở miệng "Tiếp theo có nhẽ khá nguy hiểm, nên cô tạm thời hãy ở ngoài" Nói rồi anh tạo ra một vòng tròn pháp lực bao bọc lấy Lộc Diễm Tư, ngăn cách cô với không gian ở bên ngoài rồi lại niệm chú, trên tay Đường Khải xuất hiện một lá bùa, anh đưa nó sang cho Lộc Diễm Tư rồi rời đi
...
Lộc Diễm Tư bình tĩnh đứng đợi anh, cô xoay người tựa lưng vào tường, rũ mắt thầm phân tích trong lòng
"Mốc thời gian mà manh mối đưa ra chưa chắc là thật"
"Ở màn 1 theo lời của người dân, sự việc xảy ra giữa Lâm Hiên Ỷ và Phùng Nam Thành là vào vài năm trước"
"Nhưng thực tế Lâm Hiên Ỷ giết Phùng Nam Thành vào 1 tháng trước, chỉ trong vòng 1 tháng cô ta đã khiến linh hồn của anh ta trở nên phát điên, chứng tỏ Lâm Hiên Ỷ đã giết rất nhiều người"
"Còn về phần người dân, họ chẳng qua chỉ đóng vai trò là những npc cung cấp thông tin.
Cho dù người dân có quý chủ đến mức nào đi chăng nữa, họ vẫn cần mạng sống"
"So với một bên lợi ích và sinh mạng họ không còn cách nào khác ngoài việc tuân theo và phản bội lại người chủ mà mình luôn luôn kính trọng"
"Họ ép buộc chính bản thân xây lên một lớp mặt nạ giả tạo và hành động sai trái.
Trên hết mạng sống của chính bản thân họ là tất cả, họ chỉ cần sống và cuộc sống ổn định, mục tiêu duy nhất của họ là sống thật tốt, mà Lâm Hiên Ỷ lại là người đáp ứng được nguyện vọng của người dân, cho dù biết cô không phải thật sự là vị tiểu thư Lâm Hiên Ỷ hay đã giết chết chính cha mẹ của mình và là hai người chủ cũ thì họ vẫn không quan tâm, họ chỉ cần đạt được mục tiêu nên sẽ bất chấp bảo vệ cô ta và bao che cho hành vi tội lỗi ấy"
"Còn bốn người thân cận trong nhà, linh hồn của họ cũng là bị điều khiển nên mới làm việc dưới trướng của Lâm Hiên Ỷ, ban đầu họ đã phản kháng, nhưng một người thường làm sao đấu lại ma quỷ, linh hồn thật sự của họ bị nhốt trong tiềm thức, cơ thể như một cái xác không hồn mặc cho Lâm Hiên Ỷ điều khiển"
"Khi cánh cửa thang máy di chuyển lên tầng hai sắp đóng lại, linh hồn của họ đã hiện ra và nở một nụ cười nhẹ nhõm, lúc ấy hai chữ cảm ơn còn lọt vào tai nình, cuối cùng cả họ và Phùng Nam Thành đã được giải thoát khỏi trần thế đau khổ"
"Liệu màn hai này sẽ như màn một, những người tưởng chừng như chỉ đóng một vai trò nhất định và vô hại lại là người đứng sau cùng"
"Những kẻ trông hiền lành và tốt bụng lại không hề yếu đuối giống như vẻ bề ngoài"
"Có nhẽ người mình nghĩ là npc thật ra là một tiểu boss hoặc đại boss"
"Hẳn là trong một màn game kinh dị sẽ không có ai bình thường và khó đoán ra chi tiết ẩn sau sự thật"
...
Đường Khải cắn ngón tay, anh vẽ một chữ "khai" giữa không trung rồi nhắm mắt, khung cảnh trước mặt đột ngột thay đổi.
Đường Khải nhỏ một giọt máu xuống ngọn nến trong tay, anh niệm chú rồi lại viết trong không khí một chữ "phá"
Đường Khải nhìn xuống đất, ánh sáng nhè nhẹ từ ngọn nến nhỏ không thể chiếu sáng rõ mọi nơi, nhưng lại là nguồn sáng duy nhất bao bọc lấy con người lạnh lẽo và tầm nhìn tối tăm trước mắt anh.
Ngọn lửa đỏ rực cháy mạnh mẽ xuyên thủng cái giá lạnh, Đường Khải chậm rãi rảo bước chân về phía trước, anh cẩn thận quan sát chung quanh, một hình ảnh nhòa nhòa dần dần hiện rõ...
Ở màn 1 anh cũng đã sử dụng chiêu này để âm thầm xem lại một đoạn kí ức trong quá khứ của Lâm Hiên Ỷ, khi anh mở mắt ra, nơi được đưa đến là phân cảnh cô ta đang dụ dỗ người ngoài và giết chết họ ngay trước mặt Phùng Nam Thành.
Sau đó hình ảnh thay đổi, là bóng lưng của ba anh đang giao chiến với Văn Mộ
Thời gian trong thế giới kinh dị khác với thế giới hiện thực, một ngày ở đây là bằng 1 tháng ở bên ngoài, đương nhiên tuổi thọ cũng rất khác, ở đây 100 tuổi thì vẫn còn là một đứa trẻ khá nhỏ, 300 tuổi là một người đang trong giai đoạn trưởng thành.
Trước khi tiến vào thế giới kinh dị để hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc, anh đã tìm hiểu rất kĩ về nơi này, những thuật chú mà cha để lại anh cũng đã rất cẩn thận học thuật và sử dụng thành thạo.
Hằng ngày anh sẽ luôn giả vờ nghĩ đến cách kiếm tiền để trở thành người chơi có tên trong danh sách, khi chính thức được chọn là người chơi tham gia màn game, Đường Khải đã tự nhiên bản thân tâm không dao lòng không động, anh buộc bản thân phải trở nên tàn nhẫn và thờ ơ để có thể bước đi đến cuối cùng và không ra tay dùng sức mạnh quá nhiều để tránh bại lộ thân phận, nhưng hành động của anh lại hoàn toàn ngược lại, trong lòng lại dao động với một cô gái, từ đầu đã vạch rõ ranh giới không hợp tác nhưng sau đó lại đồng ý chia sẻ manh mối và còn đối xử với cô ấy một cách đặc biệt mà chính anh còn không hiểu là bắt đầu từ lúc nào bản thân đã trở nên như vậy.
Việc dùng sức mạnh xem lại một đoạn hồi ức của quá khứ rất đơn giản và dễ học, nhưng điều kiện là tâm phải vững và buông bỏ được chấp niệm, nhưng anh lại bị hận thù của gia tộc chi phối nên hình ảnh mới chuyển sang nơi khác, cha chính là chấp niệm lớn nhất của đời anh, bị anh dấu kín trong lòng nhưng một khắc vẫn không kiềm chế được.
Anh vẫn còn quá non dại, vẫn còn quá yếu để giết được Văn Mộ
Lần này lại sử dụng sức mạnh đó một lần nữa, Đường Khải nhất định có thể thành thạo trong việc xem hình ảnh của quá khứ, anh tuyệt đối không thể để bản thân thất bại