[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
《Hoàn》Quá Khứ Đầy Ám Ảnh
19
19
Châu Diễm An Nhã hết cách, cô không thể tự thoát ra, đành sử dụng vật phẩm vậy
"Đồng hồ ngưng đọng" vừa được dùng, khung cảnh chung quanh cùng những mảnh vải như ngừng lại, đồng thời sức mạnh của vải quấn cũng bị vô hiệu hóa, tay cô cầm dao cắt hết những dây vải còn sót trên cơ thể rồi thoát ra ngoài một cách nhanh gọn, Châu Diễm An Nhã thông qua đá liên lạc nói chuyện với hai người kia
Đường Khải mở miệng nói: "Cô đi trước đi"
"Chúng tôi tự ứng phó được"
Lộc Diễm Tư cân nhắc một chút rồi chậm rãi lên tiếng "Khuyên những người còn lại cẩn thận"
Châu Diễm An Nhã đáp "Ừm"
Xong xuôi mọi chuyện, cô liền xoay người rời đi, đã thoát ra Châu Diễm An Nhã cũng không nghĩ mình có thể ở lại, tuy Lộc Diễm Tư đã đưa cô vài lá bùa từ Đường Khải, nhưng cô cũng không nên sử dụng quá nhiều quân cờ trong tay mình, vã lại bản thân cũng không cần thiết nán lại lâu để chờ vật phẩm hết tác dụng rồi lại chơi trò vải quấn người, não cô cũng bình thường chớ đâu có chập chờn đâu mà muốn mạo hiểm thử thách xem mình có sống được không.
Hai người kia đã ra quyết định, họ chắc chắn là có kế hoạch riêng, cô cũng không cần ở lại kéo chân khiến họ lo lắng, chi bằng trở về trước để xem có gặp tình huống nào ngoài dự đoán để còn thông báo cho hai người kia biết và chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Châu Diễm An Nhã xưa nay là người dịu dàng nhưng lại rất quyết đoán, cô biết mình nên làm gì và không nên gây phiền phức cho ai, cô cũng không phải kiểu người dây dưa, câu nệ mà làm hỏng việc
...
Đường Khải nhìn xác của Phùng Nam Thành được đính trên cao, anh lấy từ trong túi ra đồng tiền chứa linh hồn của Phùng Nam Thành rồi thảy lên cao
Linh hồn của Phùng Nam Thành thóa ra khỏi đồng xu, anh ta ngẩng đầu lên nhìn cơ thể mình đã bị phong ấn biết bao nhiêu năm, khoảng thời gian dài đằng đẵng này, Phùng Nam Thành đã chứng kiến vô số lần cảnh tượng Lâm Hiên Ỷ làm những việc xấu xa như đoạt mạng của người khác mà anh chỉ có thể đứng nhìn và không làm gì được.
Phùng Nam Thành đã từng rất hận cô ta, nỗi hận dần chuyển sang sự ám ảnh khi mỗi ngày đều phải nghe những tiếng hét thảm, con người bị giết chết không khác gì dẫm phải cỏ rác, ngày một ngày một trôi qua Phùng Nam Thành dường như hóa điên, anh không thể chịu nổi việc hành hạ về mặt tinh thần như vầy, trạng thái của anh như rơi vào sự hỗn loạn không lối thoát, linh hồn trở nên điên loạn tấn công bất cứ người nào xuất hiện ở đây
Đường Khải mở miệng hỏi cắt ngang dòng suy nghĩ đau khổ của Phùng Nam Thành "Anh thật sự muốn gỡ xác của mình xuống?"
Phùng Nam Thành gật đầu chắc chắn, đã chịu khổ ngần ấy năm, cuối cùng cũng có người giải thoát cho anh
"Nhưng phải đợi đến ngày mai, vì mai là ngày trăng tròn, khi hai người tiêu hủy và giải thoát linh hồn của tôi, cánh cửa mới được mở ra"
Đường Khải khẽ nhíu mày "Vậy mai cánh cửa mới mở được"
Phùng Nam Thành tiếp tục nói: "Còn những ngày khác thì không"
Lộc Diễm Tư hơi ngạc nhiên, cô thầm nghĩ, nếu như tìm được lối thoát sớm hơn nhưng không đúng thời điểm, người chơi cũng không thể vận hành cánh cửa, manh mối không cung cấp thời gian, cách mở, mà hầu như là người chơi phải tự tìm ra.
Nhỡ như trước đó người chơi tìm ra được nhưng mà bị ma quỷ giết gần hết thì cũng phải đợi thêm một ngày.
Đúng là thật sự rất khó, trong một ngày này nếu không cẩn thận, mọi sự cố gắng đều thành công cốc hết
"Được, vậy mai ta sẽ trở lại đây"
...
Đến tối, mọi người tập trung lại và phân chia hai người một phòng để phòng hờ tình huống nguy hiểm xảy ra một cách đột ngột.
Cố Doanh Nghiêm và Thời Mạnh Khang, Lộc Diễm Tư và Châu Diễm An Nhã, riêng Tôn Ninh Ngữ và Sở Kim Dao và Trương Di Khuê vì là con gái nên phòng gồm 3 người, Nghị Hạo Dương và Dực Phong Nghiên, Trạm Khải Điền và Trần Bác Viễn, còn Đường Khải anh đã tự đưa ra quyết định là ở một mình một phòng, dù sao mọi người cũng tin tưởng năng lực của anh và vì hết cách nên đành phải phân như vầy, hơn nữa khuôn mặt Đường Khải luôn vô cảm thế thì khó có ai mà dám ở chung.
Hầu như chỉ có Lộc Diễm Tư là nói chuyện được với anh ta thường xuyên, Châu Diễm An Nhã thì còn miễn cưỡng được vài lời.
Còn lại là hoàn toàn không có cuộc hội thoại dài dài nào giữa Đường Khải và những người còn lại
...
Tống Quân Nham đứng ở bên ngoài chiêm ngưỡng thành quả mà mình tạo ra, ánh mắt say mê và thích thú nhìn vào vỏ bọc bao trùm lấy Châu Diễm An Nhã, oán khí của anh tạo ra ảo ảnh nhốt cô vào bên trong và khơi gợi nỗi sợ được chôn dấu sâu thẫm nơi tận đáy lòng mà con người không muốn đối mặt
"An Nhã!
Lại đây!"
"Chẳng phải con luôn muốn biết cha mẹ mình là ai à!
Ta chính là người mẹ đã sinh ra con"
"Con mau qua đây, gia đình 3 người chúng ta sẽ được đoàn tụ"
Châu Diễm An Nhã khẽ nhíu chặt mày, cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng
Đằng trước, 2 cái bóng đen cứ liên tục vẫy tay về phía cô, những âm thanh cám dỗ liên tục vang lên khiến Châu Diễm An Nhã nhăn mặt vì đau đầu, một tràn đinh tai nhức óc ập tới khiến cô hơi chóng mặt, tầm nhìn bị nhòa đi đôi chút, chấp niệm từ nhỏ của cô đang không ngừng hối thúc và xúi giục cô rơi xuống vực sâu không thể thoát ra
Châu Diễm An Nhã bất giác nhớ lại đoạn kí ức ấy:
"Nỗi sợ của bản thân"
"Cô có thể phá bỏ và vượt qua nó chứ?"
Thực ra lúc đấy Châu Diễm An Nhã đã nghe thấy câu nói của Tống Quân Nham, hơn nữa tai cô còn nghe rất rõ nữa là đằng khác, chỉ là cô giả vờ như mình đã đi xa nên không nghe được và rời đi luôn, cô thật sự đã diễn để đánh lừa Tống Quân Nham, vì bệnh tình của Trần Bác Viễn quan trọng hơn nên cô đã không mấy bận tâm về lời cảnh cáo đó và rời đi một mạch để mang thuốc cho Trần Bác Viễn uống
Tống Quân Nham ở bên ngoài thích thú nhếch môi, ánh nhìn thỏa mãn khi mà Châu Diễm An Nhã đang nhíu mày và chảy mồ hôi vì căng thẳng
"Cô cố thể chống lại nỗi sợ của mình, thoát ra khỏi oán khí của ta được hay không đây?"
Châu Diễm An Nhã cong môi cười nhẹ nhàng, cô giữ vững lại trạng thái bình tĩnh vốn có của mình
"Tôi có thể"
Một ánh sáng nhẹ xẹt qua, Châu Diễm An Nhã từ bên trong dùng con dao ngắn trên tay phá bỏ lớp vỏ bọc ngăn cách bản thân với thế giới bên ngoài.
Cô chầm chậm đáp đất rồi xoay người tìm kiếm xung quanh
Ban nãy vì biết chắc được Châu Diễm An Nhã có thể thoát ra bên ngoài nên Tống Quân Nham đã không nán lại lâu mà liền rời đi
...
Châu Diễm An Nhã trở về biệt thự là 3:00 sáng, cô gõ cửa phòng, sau khi Lộc Diễm Tư xác nhận được cô là người thật thì mới mở cửa
Lộc Diễm Tư cũng đang rất tò mò, người cùng phòng này sao lại ra ngoài rồi, hơn nữa đêm nay Lộc Diễm Tư không hề có ý định ngủ, nhưng đột nhiên cô cảm thấy mệt mỏi và cơ thể trở nên nhức nhối.
Khi Lộc Diễm Tư tỉnh lại lần nữa đã không thấy người bên cạnh.
Lúc cô tỉnh dậy vừa hay khoảng thời gian mà Châu Diễm An Nhã thoát ra bên ngoài, hai người sau khi liên lạc qua viên đá mà hệ thống cung cấp thì Lộc Diễm Tư cũng đại khái hiểu được tình hình.
Đợi sau khi Châu Diễm An Nhã ổn định lại cô mới kể hết toàn bộ sự việc cho người bên cạnh nghe
...
Hôm sau khi mọi người vừa mới ăn sáng xong cùng nhau, đột nhiên cả căn biệt thự rung lắc, hình ảnh trước mắt tối sầm, 14 người chỉ cảm thấy một trận choáng váng ập tới sau đó mọi người đều ngất đi
Lâm Hiên Ỷ búng tay, cô nở một nụ cười đầy ý vị "Cuộc săn mồi chính thức bắt đầu" bên cạnh cô là bốn người làm còn lại trong nhà
Cả căn biệt thự chìm vào bầu không khí u ám, nó rung chuyển rất lâu rồi dừng lại, 14 người trong phòng ăn đã biến mất, khung cảnh trong căn biệt thự đột nhiên thay đổi, các cơ quan ẩn và mật thất đồng thời được kích hoạt cùng lúc, âm thanh của sự dịch chuyển vang lên
Bầu trời quang đãng thoáng chốc lại trở nên âm u, mây đen dày đặt kéo tới như sắp đổ mưa, ánh sáng của mặt trời bị che khuất bởi tầng mây, thay vào đó là "Con phố thầm kín" lại được bao phủ bởi một làn khí lạnh lẽo không khác gì ở hầm băng, chung quanh cũng trở nên xám xịt và mờ mịt
[Kích hoạt nhiệm vụ sống sót của người chơi: Tiêu diệt tất cả ma quỷ]
...
Đường Khải là người duy nhất ở trong phòng, anh không ngất xỉu, cũng không bị ảnh bởi sức mạnh của Lâm Hiên Ỷ.
Nhưng khi anh đang đứng trong phòng thì đột nhiên lại bị dịch chuyển đến một nơi khác
Đường Khải bình tĩnh nhìn nơi mình được đưa đến.
Là một sơn động mà trước đây Châu Diễm An Nhã đã kể và anh cũng có biết đến sự tồn tại của nó thông qua cửa sổ trong phòng trên lầu hai
Đường Khải đứng đợi tầm vài phút nhưng không có gì xảy ra, anh chán nản chậc một tiếng, cứ tưởng cuộc thảm sát bắt đầu và đưa anh đến chỗ khác, thì khi đứng đây kiểu gì cũng gặp ma quỷ, nhưng hình như những kẻ kia chưa tìm tới anh rồi
...
Lộc Diễm Tư nhíu mày nhìn Bạch Đông Đông, cô vừa mới tỉnh lại thì thấy người trước mặt đang kề dao vào cổ
Lộc Diễm Tư lại rất thản nhiên nhìn Bạch Đông Đông như đã biết trước người phụ nữ này không tầm thường rồi, khuôn mặt của cô vẫn lạnh nhạt và rất điềm tĩnh khiến cho Bạch Đông Đông cảm thấy hơi thích thú mà muốn trêu đùa mục tiêu mà bản thân đang nắm giữ trong tay một chút
"Sợ không?"
Bạch Đông Đông nhẹ nhàng hỏi, môi cong lên nở một nụ cười quyến rũ
Lộc Diễm Tư im lặng không đáp, cô len lén lấy bùa chú từ trong túi áo, lá bùa bay lên tỏa ra ánh sáng vàng nhạt khiến cho Bạch Đông Đông thấy không ổn liền tự chủ lùi lại
Lộc Diễm Tư bây giờ mới mở miệng "Sao phải sợ khi cô không giết được tôi"
Bạch Đông Đông hơi nhăn mặt, nhưng sau đó lại chuyển sang sự kích động, cô ta rất hài lòng với loài người trước mặt này nha~
Bạch Đông Đông cười lớn "Gan lớn như vầy, hèn gì xuống được căn mật thất chứa xác của Phùng Nam Thành mà không có một biểu hiện sợ hãi"
"Tôi còn thắc mắc vì sao tiểu thư lại ra lệnh trực tiếp giết chết cô mà không giữ lại chơi đùa"
"Giờ thì hiểu rồi"
Lộc Diễm Tư đáp trả, cô cong môi
"Cô quá kém, ban nãy đã kề dao vào cổ tôi rồi nhưng không ra tay"
"Hay là nói cô quá mềm lòng"
Bạch Đông Đông bật cười, vẻ mặt có hơi bực bội "Ha!
Về ngôn từ tôi đấu không lại cô" bước chân dài sải ra, tay cầm chặn con dao ngắn lao tới
Lộc Diễm Tư lấy ra con dao trong không gian, cô không ngần ngại tiến lên giao chiến.
Bạch Đông Đông vừa dùng dao, những móng vuốt dài trên ngón tay lại cào về phía khuôn mặt xinh đẹp của kẻ thù, Lộc Diễm Tư linh hoạt né tránh, cô xoay dao đâm mạnh xuống cánh tay Bạch Đông Đông, cô ta nhíu mày, cả người liền tỏa ra một luồng oán khí muốn nuốt trọn lấy người đối diện
Lộc Diễm Tư nhanh nhạy lùi lại, cô lại sử dụng thêm một lá bùa trừ tà, làn oán khí xung quang liền bị đẩy lùi
Bạch Đông Đông đã không còn tỏ ra thái độ ngông nghênh như ban đầu, thay vào đó là một biểu cảm hơi cáu gắt, cô ta cười một cách khiêu khích "Lá bùa này không nằm trong một màn game kinh dị"
"Rốt cuộc cô lấy nó ở đâu?"
Lộc Diễm Tư làm bộ không hiểu, cô hơi ngẩng đầu suy tư một chút rồi mới mở miệng "Sao cô biết nó không có trong cửa hàng không gian hay hộp quà mà hệ thống cung cấp"
Bạch Đông Đông nhếch môi: "Đã giết bao nhiêu người, đương nhiên là nhìn ra"
Lộc Diễm Tư nhún vai, vẻ mặt như là bất lực "Không biết, vô tình có được thôi"
Bạch Đông Đông cảm thấy hơi nực cười "Vô tình?..."
"Trong thế giới kinh dị này, không có hai chữ vô tình"
Lộc Diễm Tư tiếp tục đáp trả "Biết sao được, tôi không nói thì cô cũng không có cách nào biết được"
Bạch Đông Đông vuốt mái tóc dài buông xõa, cười khẩy "Rõ ràng là lời có tính sát thương cao thật, khó chịu biết bao"
Nói xong, Bạch Đông Đông lại lao tới cùng với con dao trên tay.
Lộc Diễm Tư vẫn bình tĩnh đứng yên tại chỗ, khi khoảng cách của bản thân và Bạch Đông Đông dần rút ngắn, cô lấy một lá bùa khác có uy lực mạnh hơn khiến cho Bạch Đông Đông không kịp trở tay, cô ta hét lên một tiếng "A!"
Bạch Đông Đông còn chưa kịp định hình, sức mạnh của bùa chú lại đánh tới, bất đắc dĩ Bạch Đông Đông hung hăng lườm Lộc Diễm Tư một cái rồi mang theo sự nhục nhã biến mất
Lộc Diễm Tư đảo mắt thầm đánh giá tình hình, sau khi giải quyết được một mối nguy, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Khung cảnh chung quanh thay đổi hơn vạn phần, vườn hoa xinh đẹp gọn gàng hôm trước, giờ đây đã biến thành một bãi cây cỏ xanh um tùm, những bãi cỏ hoa cao một cách phi thực tế chắn đi tầm nhìn khiến cho Lộc Diễm Tư không nhìn được có ai hay thứ gì đó ở bên ngoài hay không?
Mà diện tích ở đây đủ rộng để hình thành nên một bãi cỏ hoa kì lạ như thế này à?
Một bụi cỏ ở bên trái của cô phát ra âm thanh "xào xạc" Lộc Diễm Tư cảnh giác nhích chân sang một bên, cô dấu con dao nhỏ ra sau lưng
Đường Khải loay hoay một hồi, sau khi lạc trong mê cung cỏ hoa cao ngất ngất ngưởng thì anh cũng đã tìm được một con người còn sống giống mình
Đường Khải tự nhiên mở miệng
"Cô tìm tôi à?"
Lộc Diễm Tư hình như thấy khóe mắt của mình hơi giật giật, cô nhịn cơn tức giận đang trào lên trong lòng "Cái tên dở hơi này"
"Sao anh ta lúc nào cũng chọc cho mình điên lên thì mới thôi đi à?"
"Ừ, tôi đang miễn cưỡng tìm anh trong đám cỏ xanh này đây"
Đường Khải nén nụ cười nơi khóe mắt, anh trầm giọng đi vào chủ đề chính "Trước khi rời đi, chắc chúng ta phải chứng kiến thảm cảnh tàn khốc một phen rồi"
Lộc Diễm Tư thở dài đáp "Ừ"
Đường Khải cùng Lộc Diễm Tư mò mẫm đi hết con đường này đến con đường khác, hai người mon men một hồi cũng chỉ thấy được đám cỏ màu xanh và không có gì khác ngoài bốn bề được bao phủ bởi cỏ hoa, không nhẽ hai người đều là kẻ mù đường hay sao mà đi nãy giờ vẫn không thể thoát ra được vậy
...
Dực Phong Nghiên nhíu chặt mày, anh đang bị ảo cảnh quấn lấy, cơ thể khẽ run lên một nhịp, vẻ mặt nhăn nhó cáu gắt, mồ hôi trên trán túa ra không ngừng
Tống Quân Nham đứng bên dưới cười khẽ, ánh nhìn thích thú đối với kẻ trước mặt này, so với Châu Diễm An Nhã, biểu hiện của Dực Phong Nghiên quả thật rất đúng ý anh
Dực Phong Nghiên ở bên trong ảo cảnh, miệng không ngừng hét lên
"Sao các người lại ở đây?"
"Rõ ràng hai người bị tôi giết chết rồi mà!!!"
"Tại sao?
Tại sao?"
"Hai người đã chết rồi thì hãy đi đầu thai đi, sao còn quanh quẩn ở đây ám lấy tôi, hai người cứ bám riết lấy tôi không tha, rốt cuộc là muốn gì hả!!!"
Dực Phong Nghiên như phát điên, anh ôm người ngồi ở dưới nền đất lạnh, ánh mắt căm phẳng nhìn 2 cái bóng đen đối diện
"Nghiên nhi, ba mẹ thương con mà"
"Nếu hai người thương tôi thì hãy biến đi, tôi không muốn đi theo hai người"
"Hai người định đem tôi theo chứ gì?
Như vậy sẽ chỉ khiến tôi càng đau khổ thêm thôi"
"Nếu thật sự thương tôi thì hãy đi đi"
Dực Phong Nghiên cảm thấy đầu óc trống rỗng, anh mơ hồ nhận ra ý thức của bản thân ngày càng mờ nhạt, tầm nhìn cũng bắt đầu choáng váng, biểu cảm méo mó như sắp sụp đổ
Đúng lúc này Đường Khải và Lộc Diễm Tư cũng tìm thấy anh, ngay trong thời khắc Dực Phong Nghiên gục gã trong ác mộng và chuẩn bị thua dưới tay Tống Quân Nham thì Lộc Diễm Tư liền nhanh chóng chạy lại, tay định sử dụng vật phẩm "vòng trói hồn" cô đưa tay lên cao định lấy nó ra nhưng Đường Khải ở bên cạnh đã ngăn lại, anh lắc đầu tỏ ý "Đừng dùng, để tôi"
Đường Khải tạo ra một bùa chú trên tay, anh lẩm nhẩm trong miệng, đồng thời bùa chú bay về phía Tống Quân Nham, anh ta như ý thức được có người sắp cản trở, bước chân liền lùi lại thoăn thoắt ẩn nấp và rời đi vào trong những bãi cỏ hoa
Lá bùa bay trong không khí rồi bám vào vòng tròn đang bao bọc lấy Dực Phong Nghiên ở bên trong, lá bùa vừa va chạm với oán khí, vòng tròn liền nổ tung thả người ở bên trong xuống