Mọi người nghỉ ngơi ở trong căn biệt thự một ngày, qua ngày hôm sau 15 người cùng tụ tập tại 1 căn nhà.
Nghị Hạo Dương và Trạm Khải Điền cung cấp những thông tin sơ sài mà họ thu thập được trong vài ngày trước, sau đó cùng đề nghị sẽ lập đội và giúp đỡ nhau
Đường Khải là người lên tiếng phản đối đầu tiên "Tôi không tham gia"
"Tôi muốn hoạt động riêng lẻ một mình"
Những người khác cũng không quá bất ngờ về đề nghị của anh, ngay từ ban đầu Đường Khải đã tỏ rõ ý không hợp thành một đội, anh gần như tách biệt với những người chung quanh, đi riêng lẻ, hành động nhanh nhạy và không bao giờ nói về dự định tiếp theo của bản thân, nên bây giờ Đường Khải từ chối cũng là điều dễ hiểu
Lộc Diễm Tư cất thanh âm hơi lạnh: "Tôi cũng vậy"
Nghị Hạo Dương hơi ngạc nhiên "Diễm Tư!
Cô hãy suy nghĩ cho kĩ"
"Nhỡ như gặp quỷ dị, nhưng lại đi một mình mà vật phẩm thì lại có giới hạn sử dụng, sẽ không ổn đâu"
Trần Bác Viễn cũng lên tiếng khuyên nhủ một câu "Phải đó, chị Diễm Tư, chị nên cân nhắc thật kĩ"
Lộc Diễm Tư mở miệng đáp "Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm" nhìn thấy ánh mắt kiên định cộng thêm biểu cảm trầm xuống của cô, bọn họ biết cho dù có khuyên can thế nào thì cũng không thể
Châu Diễm An Nhã nhẹ nhàng nói gót theo lời của người đứng trước
"Tôi cũng vậy nhé"
Trạm Khải Điền ngạc nhiên, anh khó hiểu chuyển tầm mắt về hướng của Châu Diễm An Nhã "An Nhã!
Hai người kia thì tôi còn hiểu được, nhưng sao tới cô cũng vậy?"
Châu Diễm An Nhã bình tĩnh giải thích "Tôi chân yếu tay mềm, lại không suy luận ra được các điểm phi thực tế, bám theo mọi người cũng chỉ làm chậm tiến độ mà thôi"
Những người tối đó đã chứng kiến cảnh Châu Diễm An Nhã chiến đấu, bọn họ đều ngỡ ngàng đến đơ mặt, cái định nghĩa "Chân yếu tay mềm" ở đây là dùng chảo đập một phát đã kích npc rời khỏi mạng sống hả, cô đưa ra lời nói dối không thèm che dấu như vầy biểu cảm của người ta còn có thể đang dạng hơn được không.
Mọi người đều hiểu Châu Diễm An Nhã là đang tìm cớ để không vào đội, bọn họ dĩ nhiên là không ép buộc cô, nhưng cũng có người cảm thấy khó hiểu, một người ngay từ ban đầu gặp mặt đã để cho người ta cảm nhận ấn tượng sâu sắc về việc luôn đeo khẩu trang, nhưng nhìn không cô vẫn tỏa ra khí chất xinh đẹp, tính cách dịu dàng lại không phải là người có tâm cơ sâu, không tài nào hiểu được, một người con gái nhẹ nhàng như vậy lại muốn tách khỏi đội, chẳng nhẽ ẩn sâu trong ấy là một con người khác, nhìn cô trông rất dễ gần gũi mà
Nghị Hạo Dương bất lực cất thanh âm "Tạm thời là vậy đi, ngoài ba người họ, còn ai muốn từ chối không"
Thời Mạnh Khang đại diện cho 6 người còn lại, sau khi xác nhận là Ngụy Tuyết Dĩ cùng Mặc Khinh Húc đều không tham gia, thì cũng gật đầu đồng ý với nhóm của Nghị Hạo Dương
Tổng cộng đội của họ gồm 10 người, bọn họ định quan sát tình hình trong căn biệt thự trước rồi mới tiến hành điều tra về manh mối
...
Châu Diễm An Nhã vừa đi ra đã đụng mặt một người phụ nữ ăn mặc rất phong cách, cô ngạc nhiên vội dừng bước chân không thì sẽ va vào người đối diện
Người phụ nữ cười tươi xã giao
"Tình cờ nghe được có người mới đến tá túc vài bữa, tôi định ghé qua chào hỏi"
Châu Diễm An Nhã cười đáp: "Vâng, bọn họ còn ở trong nhà, nhưng chắc sau ngày mai bọn tôi đều chuyển vào biệt thự hết rồi"
Người phụ nữ ngạc nhiên "Ồ!" lên một tiếng, cô ta nhìn sâu vào ánh mắt của Châu Diễm An Nhã, cặp mắt ấy rất đẹp, trông rất giống một người mà vị tiểu thư Lâm Hiên Ỷ kia ghét cay ghét đắng
"Chắc là Hiên Ỷ mời mọi người vào" Người phụ nữ vừa nói vừa tiện tay kéo Châu Diễm An Nhã đến gần shop thời trang như có ý muốn trò chuyện tiếp.
Châu Diễm An Nhã cũng không phản kháng, cô mặc cho người phụ nữ muốn làm gì thì làm, dù sao cô cũng có chuyện muốn hỏi
"Để tôi kể cho cô nghe, cách đây vài năm cha mẹ Lâm sinh Lâm Hiên Ỷ ra, sau khi học đại học có để ý một đàn anh khóa trên, con bé là một người khá mạnh dạn, đã tỏ tình cậu trai đó ngay sau vài ngày gặp mặt, hai người quen nhau nhưng sau đó lại chia tay, cậu trai đó ngoại tình yêu một cô gái khác, Lâm Hiên Ỷ rất đau buồn nên đã lên kế hoạch trả thù đôi nam nữ kia, nhưng chính vì con bé có tính cách hiền lành nên đã không làm được gì quá tàn nhẫn, cũng chính là những người dân như bọn tôi đây ra tay giúp đỡ, và những người thân cận trong nhà cùng nhau hợp tác để thay con bé Hiên Ỷ trút giận"
"Vào khoảng thời gian đó, con bé lại mất cả cha lẫn nhẹ, tinh thần của Lâm Hiên Ỷ gần như trở nên điên loạn, thật sự rất tội nghiệp"
"Nhưng mà không sao, con bé rất tốt, tốt với tất cả người dân, luôn luôn yêu thương và giúp đỡ mọi người, cho dù con bé làm sai một vài chuyện, hay cái chết của cha mẹ con bé có uẩn khúc thì cũng không sao"
"Bọn ta đối với tất cả đều không quan tâm"
Sau khi nói xong tràn thoại dành cho npc, người phụ nữ như cố ý lại bất giác đưa ngón tay chạm vào mắt Châu Diễm An Nhã, cô hơi nghiêng người né tránh, khuôn mặt vẫn nhẹ nhàng không mấy khó chịu về hành động đó, môi cong lên nở một nụ cười nhẹ
"Cảm ơn đã kể cho tôi nghe về cuộc đời của tiểu thư Lâm Hiên Ỷ"
"Đã ở nhờ trong biệt thự của người ta mà lại không có chút hiểu biết gì về chủ nhà thì cũng không đúng đắn lắm"
"Tiểu thư Lâm Hiên Ỷ tốt bụng như vầy, hèn gì ở đây lại rất phát triển, người dân thân thiện và nhiệt tình, bọn tôi sau khi rời đi nhất định sẽ nhớ mãi nơi này"
Châu Diễm An Nhã đứng lên, ánh mắt vạn phần khó xử "Bây giờ có nhẽ tôi phải quay về biệt thự"
Người phụ nữ cười cười, cô ta vốn dĩ đã hoàn thành vai diễn nên dường như không có ý định giữ Châu Diễm An Nhã lại "Được, vậy tạm biệt"
"Tôi đã có một màn hội thoại khá vui vẻ trong suốt thời gian vắng người này đấy"
...
Lộc Diễm Tư mở giao diện hệ thống, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy và thử kiểm tra cái cửa hàng không gian mà hệ thống mở màn giới thiệu.
Vật phẩm trong cửa hàng này khác với vật phẩm ban đầu mà hệ thống cung cấp, vật phẩm đang ở trong tay người chơi được tính theo phút, số lần sử dụng là không xác định và không có tác dụng phụ.
Vật phẩm trong cửa hàng phải trao đổi bằng điểm năng lượng, thời gian dùng tính theo giây, số lần sử dụng là 1, không thể hơn và ngoài ra còn có tác dụng phụ.
Còn về món quà kĩ năng mà hệ thống tặng kèm ngẫu nhiên thì tùy theo loại kĩ năng mà người chơi đang sử dụng, có loại không có và có tác dụng phụ hoặc cũng có loại xác định số lần sử dụng và vô hạn
Hình như ở bên dưới đang có động tĩnh gì đó, Lộc Diễm Tư đặt bàn chân ấm áp của mình xuống nền đất lạnh rồi xỏ dép vào, cô với tay lấy chiếc áo khoác trên giá treo khoác vào rồi mở cửa ra bên ngoài
...
"Ơ?"
Sở Kim Dao ngạc nhiên nhìn cánh tay của người đang bắt lấy cổ tay mình
Tần Bân Nghi cong môi, ngữ khí nhẹ nhàng nhưng lại mang cho người ta cảm giác hơi lạnh "Con dao của tôi khá đặc biệt, nó không thể tiếp xúc với lửa"
Sở Kim Dao bối rối thả con dao trong tay xuống "A!
Tôi xin lỗi, tôi không cố ý"
"Không sao, không sao, các vị là khách mới nên tất nhiên chưa biết những quy định trong căn biệt thự này"
Châu Diễm An Nhã nhìn cuộc trò chuyện trong bếp, bước chân vừa vặn đi vào, trên tay cầm theo ly nước, cô thấy khát nên xuống đây định xin vài cục đá để lạnh để uống
Tần Bân Nghi nhìn vết cắt nhỏ do dao vô tình gây ra trên ngón tay Châu Diễm An Nhã, hàng mày khẽ nhíu lại, đáy mắt ẩn chứa một tia ẩn ý, bước chân vội xoay lại rời đi.
Tình cờ là Lộc Diễm Tư cũng xuống đến cầu thang và nhìn thấy toàn bộ tình hình
...
Trôi qua hai ngày, Đường Khải nhân thời cơ mọi người đang làm việc riêng, anh lẻn vào kho chứa đồ của căn biệt thự, ánh mắt quét một vòng quanh căn phòng.
Đường Khải bắt đầu ra tay, anh lục lọi những thùng carton đặt ở dưới đất, tay kiểm tra đến hộp carton cuối cùng, trong đó có một hộp quà kèm theo bức thư được thắt bởi dây ruy băng ở trên, hộp quà có nhẽ được mở ra xem rồi nên khi gói lại hơi sơ sài, anh tiện tay cất nó vào trong không gian, rồi lại soát kĩ thùng carton một lần nữa, sau khi thu thêm được một cuốn nhật kí nhỏ rồi rời đi
...
Châu Diễm An Nhã cũng rời phòng đi tìm kiếm mamh mối, cô mượn cớ muốn tham quan căn biệt thự một chút rồi xuống cầu thang nói với Bạch Đông Đông, nữ quản gia cũng gật đầu cho phép, nhưng trước khi Châu Diễm An Nhã rời đi, cô ta lại lên tiếng nhắc nhở một câu
"Đừng lại gần phòng lạnh, bên trong khá nguy hiểm đối với những người lần đầu đến biệt thự của tiểu thư"
Châu Diễm An Nhã suy nghĩ lời cảnh cáo vừa nghe được, cô dường như là đoán ra ẩn ý bên trong "À!
Vậy nếu nhỡ như có người khác vào mà tôi muốn cứu họ thì sao?"
"Chắc là ý của cô Đông Đông là sau khi có người vào, cánh cửa sẽ tự động khóa lại ưh?"
Bạch Đông Đông trần ngâm làm bộ hơi bâng khuâng "Ừm..." cô đáp một cách không chắc chắn
"Đúng là như vậy, nếu cô muốn tìm chìa khóa thì hãy đến phòng cuối cùng của hành lang,nhưng nếu không có thì tôi thật sự cũng không biết nó ở đâu"
"Vì lâu lắm rồi chúng tôi chưa lui tới căn phòng"
"Cô cứ tìm đại xung quanh là được"
"Nhưng chìa khóa đã được cất rất lâu, nó có nhẽ sẽ hơi rỉ sắt và khó mở một chút"
Châu Diễm An Nhã gật đầu là bản thân đã hiểu rồi, cô cười cảm ơn rồi quay lưng chuẩn bị đi về hướng phòng lạnh
"Cẩn thận tìm kiếm, có khi nó sẽ ở ngay trước mắt cô nhưng cô lại không phát hiện ra" Âm giọng trầm xuống và có phần hơi nhỏ, như là cố tình để người đằng nghe được nhưng lại không nghe được, cũng không biết cô ấy có chú ý đến chi tiết nhỏ này không
"Tôi sợ cô sẽ nhìn ngược"
Châu Diễm An Nhã khựng lại, như sực nhớ ra điều gì đó, cô xoay người, ánh mắt hơi do dự, mở miệng hỏi nhỏ
"Cô Đông Đông, trong căn biệt thự này có phòng quan sát camera nào không?"
Bạch Đông Đông thoáng chốc ngạc nhiên, nhưng khuôn mặt vẫn giữ một nụ cười chuyên nghiệp mà giải đáp
"Đúng là có một căn phòng như vậy, nhưng nó đã bị bỏ hoang lâu lắm rồi, tiểu thư của chúng tôi không dùng tới căn phòng ấy nữa"
"Có nhẽ khoảng chừng một năm...à không!
Là ba năm mới đúng" Bạch Đông Đông nói tới đoạn rồi dừng lại ngay lập tức, như nhận ra mình đã nói sai, giọng nói có phần gấp gáp mà điều chỉnh lại câu từ
Sau khi có được nguồn thông tin cần thiết, Châu Diễm An Nhã liền rời đi, đợi bóng lưng cô đã đi xa và khuất hẳn, Bạch Đông Đông liền che miệng cười khúc khích
...
Châu Diễm An Nhã đi về phía bên trái của căn biệt thự, ngay tại nơi đó cô vô tình chạm mặt Ngụy Tuyết Dĩ đang đứng tụa lưng vào tường, khuôn mặt cảnh giác toát ra khí chất cao ngạo, hẳn là đang làm nhiệm vụ chung với ai đó và canh cho người ở bên trong tìm manh mối
Ngụy Tuyết Dĩ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đáy mắt của người đối diện như là dò xét.
Châu Diễm An Nhã cùng bình tĩnh không dời tầm nhìn, cô mặc cho người kia nhìn mình chằm chằm
Ngụy Tuyết Dĩ lên tiếng hỏi trước:
"Cô đến đây thu thập thông tin để làm nhiệm vụ à?"
Châu Diễm An Nhã gật đầu, không có ý định tiến vào trong, lẳng lặng thăm dò động thái ở trong từ bên ngoài
Ngụy Tuyết Dĩ lại mở miệng hỏi tiếp, câu này là cô đã thắc mắc từ lần đầu tiên gặp mặt Châu Diễm An Nhã rồi "Sao cô đeo khẩu trang hoài thế?"
Châu Diễm An Nhã im lặng 3 giây để suy nghĩ, cô đáp đại một cách bông đùa "Chắc là vì tôi bị mắc một chứng bệnh sợ giao tiếp xã hội qua khuôn mặt chăng?"
Ngụy Tuyết Dĩ khẽ suy xét tính thực tế của câu trả lời, ánh mắt hơi nheo lại tỏ ý "Chắc tôi tin được cô" dù biết đó là giả vờ, nhưng Ngụy Tuyết Dĩ cũng không muốn vạch trần, cô khẽ liếc nhìn Châu Diễm An Nhã từ đầu đến chân rồi lại cúi đầu xuống đất, mắt cụp xuống như không còn muốn quan tâm vấn đề khác nữa
Đứng chờ môt hồi lâu, Châu Diễm An Nhã mới lên tiếng: "Bạn trai cô xong chưa"
Ngụy Tuyết Dĩ giật mình vội mở miệng: "Anh ta không phải bạn trai tôi, chỉ là cộng sự"
Châu Diễm An Nhã cười như không cười, cô không nói, dường như muốn ám chỉ điều đó tôi hiểu mà, hai người chắc là muốn không công khai.
Nhìn ánh mắt tươi cười cộng thêm sự khẳng định vô căn cứ chắc nịch ấy của Châu Diễm An Nhã, Ngụy Tuyết Dĩ cười lạnh, cô lườm người bên cạnh bằng một ánh mắt nồng cháy
"Cô khác với đám người kia nhỉ?"
"Thật không biết đằng sau lớp mặt nạ tươi cười đó, đằng ấy đang âm mưu gì?"
Châu Diễm An Nhã làm bộ ngạc nhiên, cô bật cười nhàn nhạt
"Tôi không nguy hiểm vậy đâu, dù gì cũng chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm"
Ngụy Tuyết Dĩ nhếch môi, ánh mắt thập phần thích thú: "Mà cô không lập đội với ai à?"
"Đi một mình sao?"
"Trong một thế giới kinh dị, kẻ hoạt động riêng lẻ là kẻ dễ chết nhất đấy"
Châu Diễm An Nhã cong môi cười, cô nhẹ nhàng đáp: "Ừm...Vì tôi cũng chẳng muốn liên lụy người khác liều mình lao vào cái chết cùng với tôi"
Ngụy Tuyết Dĩ nhíu mày: "Cô lại tốt bụng quá rồi" thật không biết trong não của Châu Diễm An Nhã đang chứa những gì, sao những suy nghĩ và cách biểu đạt của cô lại khiến người khác khó hiểu như vầy
Hai người nhao nhao trò chuyện một lúc, xuyên suốt quá trình Ngụy Tuyết Dĩ lại được nhiều phen hết bất ngờ đến bất ngờ khác, cô dần cảm nhận sâu sắc về Châu Diễm An Nhã, không như vẻ bề ngoài, không phải là một người quá tính toán như cô nghĩ, càng nói chuyện vẻ mặt xa cách của Ngụy Tuyết Dĩ càng trở nên gần gũi hơn, trong ánh mắt cũng mang theo vài tia dễ chịu, còn Châu Diễm An Nhã lại cảm thấy đây là người đầu tiên hiểu biết về con người cô nhiều đến như vậy, dần dần hai người nói chuyện rất ư là hợp nhau, giống như bạn bè lâu năm gặp lại sau bao xa cách
Mặc Khinh Húc từ trong đi ra ngoài, anh đảo tầm mắt nhìn Ngụy Tuyết Dĩ rồi nhìn sang người bên cạnh, biểu cảm hơi ngạc nhiên
"Tìm được gì không?"
Mặc Khinh Húc gật đầu thay câu trả lời, anh hơi ái ngại đánh ánh mắt về phía Châu Diễm An Nhã, dường như chưa thể nói ra khi có người khác ở đây, manh mối mà bọn họ liều lĩnh để tìm kiếm, sau có thể để một người ngoài không công biết được
Châu Diễm An Nhã đương nhiên cũng hiểu "Tôi đi trước đây"
Chờ Châu Diễm An Nhã rời đi hẳn, Mặc Khinh Húc mới lên tiếng: "Ai vậy?"
"Là một người mới quen thôi" Ngụy Tuyết Dĩ qua loa đáp
"Manh mối đâu?"
Mặc Khinh Húc đưa ra vài tờ giấy bị vò nát, anh mở miệng giải thích
"Là những bức thư tình của Lâm Hiên Ỷ, viết cho một người tên Nam Thành"
"Ngày 13, tháng 3, năm XXXX"
Ngụy Tuyết Dĩ cất đồ trên tay vào trong không gian, cô chuyển tầm mắt "Chúng ta sang kia"
...
Châu Diễm An Nhã rảo chân vào căn phòng chứa đồ, bên trong là những bộ quần áo cũ treo đầy trên giá đỡ, nhìn thôi cũng khiến cho người ta thấy sốc.
Cảm giác bản thân một mình đứng trong căn phòng chứa đồ tối tăm, những bộ quần áo ấy toàn là váy dài của phụ nữ, mà còn là những màu tối như xám, xanh đen, đen, nâu hoặc trắng, trông không khác shop thời trang mà cô đã từng vào là bao, bộ những người sống ở đây có xu hướng mặc theo kiểu như vầy à
Những bộ váy dài lơ lửng, chỉ cần có một cơn gió nhẹ thổi qua là chúng đã tà bay phấp phới, nếu chứng hiến cảnh tượng hãi hùng ấy chắc Châu Diễm An Nhã cũng phải rùng mình sởn gai ốc, mà như vậy là còn đỡ, nhỡ đâu không có gió mà chúng tự bay thì còn đáng sợ hơn thập phần
Châu Diễm An Nhã nén cảm xúc ớn lạnh, cô nhìn chung quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở hộp thùng giấy nhỏ ở dưới, bên trong chứa toàn là các công cụ dành cho ngành thời trang và một cái máy tính xách tay, cô cầm nó lên xem xét, màn hình bị vỡ khá nghiêm trọng, gần như chiếm trọn hơn phân nửa cái máy tính, có nhẽ là Mặc Khinh Húc thấy nó cũng đã bị hư và không bật lên được nên anh nghĩ đồ vật không quan trọng và vứt bỏ lại.
Nhưng Châu Diễm An Nhã thì khác, thà thừa chứ không thiếu, cô không muốn bỏ xót bất cứ thông tin quan trọng nào, cô cất chiếc máy tính vào trong không gian, ngoài nó ra thì những thứ khác không có vẻ gì là hữu ích nên cô liền đi trở ra
...
Bên kia, Ngụy Tuyết Dĩ và Mặc Khinh Húc đã chia nhau ra vì gặp phải hai hành lang, mỗi người một nơi hẹn 20 phút sau sẽ gặp lại.
Ngụy Tuyết Dĩ đi dọc theo hành lang, địa điểm mà cô phải đến khá gần, căn phòng lạnh ở gần đoạn rẽ của hành lang, chỉ cần đi vài bước ngắn là tới
Ngụy Tuyết Dĩ nhìn cánh cửa cao tỏa ra hàn khí lạnh trước mặt, nỗi bất an đột nhiên dâng trào.
Cô xoay người định sải bước chân, nhưng một thế lực nào đó thôi thúc bản thân, ý niệm trong đầu muốn cô mở cửa.
Ngụy Tuyết Dĩ như bị điều khiển, tay dùng lực đẩy cánh cửa, bên trong là mảng màu bóng tối, lớp bụi mù mịt thoát ra vì lâu ngày chưa được dọn dẹp
Khi Ngụy Tuyết Dĩ định thần lại về hành động của mình thì cô đã ở bên trong và bị nhốt lại.
Ngụy Tuyết Dĩ xoay người, tay dùng hết sức đẩy cửa nhưng nó không nhúc nhích dù chỉ một chút, mồ hôi trên trán vì căng thẳng mà chảy xuống mặt, cô thầm nghĩ lần này mình toang là cái chắc rồi
Ngụy Tuyết Dĩ hoảng loạn đập cửa, miệng không ngừng kêu gào mong có ai sẽ đi ngang qua đây cứu mình, căn phòng bắt đầu trở nên lạnh hơn, làn khí trắng xóa như được thả ra bao trọn cả căn phòng chứa duy nhất một người, mạng sống của cô đang dần bị dập tắt