Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn] Phụ Đạo Sau Giờ Học (H)

[Hoàn] Phụ Đạo Sau Giờ Học (H)
Chương 40


Chu Từ nằm trên giường, cả người đều run lên, như mọi khi cô sẽ cuộn mình lại trên giường, cuộn thành hình dáng đứa trẻ nhỏ đang nằm trong bụng mẹ, giờ phút này lại bị lôi kéo vô cùng chật vật, thịt ở bắp chân cũng run lên.

Nửa người dưới là run rẩy nhiều nhất, bởi vì chiếc máy rung điên cuồng đó.

Nơi thịt non mềm của cô co lại chặt vô cùng, chỗ đêm qua bị làm đến sưng lên vẫn chưa tan hết, trứng rung thì nhét sâu vào trong huyệt thịt của cô.

Cô sống chết giãy dụa, cắn một góc chăn, phát ra âm thanh run rẩy, bên dưới kìm nén không được mà phun nước.

Cô bị một quả trứng rung làm đến không thể khống chế được, ngực phập phồng lên xuống, cửa sau của cô bị chiếc nút nhét chặt khiến ruột cô co rút, quặn lại.

Dây xích mỏng trói cô lại thành một người hư hỏng, đôi chân cong lên mở rộng ra phun nước, chăn bông trên người đều ướt hết, có những nếp gấp ở khắp nơi.

Cô cứ một lần lại thêm một lần cao trào, tiếng xích kia kêu lên khiến cô hét vang những âm thanh đầy kích thích, âm cuối run lên.

Cuối cùng cô sức cùng lực kiệt, chỉ còn lại quả trứng rung chôn ở thân dưới vẫn đang run rẩy rung lắc.

Ngoài phòng bất ngờ truyền đến tiếng đẩy cửa, trứng rung vẫn vang lên ong ong, ngón chân cô bám víu lấy khăn trải giường, môi cũng bị cô cắn đến mức ngửi thấy mùi tanh, vừa run rẩy lại vừa sợ hãi.

Nhưng cửa phòng ngủ vẫn bị người khác đẩy ra, cô bối rối không dám phát ra tiếng, sau đó trên người chợt lạnh, mí mắt đang rũ xuống bỗng bị một tấm vải che lên, không còn thấy được gì nữa.

Người kia lại tung chăn trên người cô lên, bàn tay lạnh lẽo vuốt ve thân thể cô.

Hình như Tiết Kiệu mới vừa rời khỏi không lâu, vậy người vừa đến là ai?

Chu Từ run rẩy, phía dưới vẫn chảy nước, âm cuối mềm mại lại quyến rũ: “Ai, ai thế?”

Người đàn ông một tiếng cũng không trả lời, chỉ nghe tiếng hô hấp nặng nề, cũng chẳng dịu dàng vuốt ve.

Dường như người đó dừng lại một chút trên hai cánh hoa của cô, như đang miêu tả cách viết của hai chữ “lẳng lơ”, cô cảm thấy vô cùng nhục nhã muốn chết đi.

Chu Từ thét chói tai, nhưng lại bị người đó đè cổ họng lại, cắn vào đầu vú cô.

Đầu lưỡi ẩm ướt hôn hôn, mút mút cắn lên nơi đó, còn thô bạo hơn Tiết Kiệu, giống như muốn ăn hết đôi gò bồng đảo kia.

Trứng rung bị chôn bên dưới lộ ra một sợi dây bị người kia kéo rồi từ từ lôi ra bên ngoài, vuốt ve nơi vách thịt non mềm đang liều mình co rút kia.

Cô gần như thở không được, sắc mặt và môi đều trắng bệch, nước mắt rơi xuống, lại bất ngờ không kịp đề phòng bị người kia hung hăng nhét vào bên trong, nắm lấy trứng rung và ngón tay đâm sâu vào trong huyệt thịt, chèn ép trong miệng huyệt hung hăng chơi đùa.

Eo cô bị chơi đau đến đến cong lại trên sàn nhà, bị người kia bóp họng tạo thành tiếng khóc vụn vỡ.

Cô sợ, cô rất sợ, liều mình giãy dụa, trứng rung đang điên cuồng rung lên trong cửa huyệt, dâm thủy bắn ra, động tác giãy giụa của cô khiến chiếc nút nhét phía sau hậu huyệt kích thích đến thịt ruột.

Nửa người dưới của cô co rút, cơ thể căng lên lại thả lỏng ra, run lên vô cùng mệt mỏi.

Ngón tay của người đàn ông bóp mạnh trong huyệt thịt của cô, gậy thịt hung hăng chà đạp vạch thịt non nớt, trứng rung như muốn khoét lỗ bên trong cửa huyệt.

Ngón tay bóp lấy cổ cô cũng buông lỏng ra, gậy thịt thô to được phủ một lớp ẩm ướt, giữ lấy mông cô rồi tiến vào, vừa ẩm ướt vừa ngại ngùng.

Chu Từ chẳng hề nhìn thấy gì, vô cùng nhạy cảm, quy đầu đụng vào trứng rung, thêm một lần nữa bị thọc vào rút ra, cổ tử cung nhỏ hẹp bị làm cho biến dạng.

Cô khóc hệt như đứa trẻ sơ sinh, nửa người dưới bị làm đến mở rộng ra, vô cùng dâm đãng.

Quá tàn nhẫn, từ trên xuống dưới đều vô cùng tàn nhẫn.

Cô run rẩy không biết nói cái gì, chỉ biết khóc, khóc như muốn chết đi, nước mắt chảy xuống, dâm thủy cũng ào ào tuôn chảy.

Cuối cùng trứng rung bị ướt sũng được lấy ra, gậy thịt của người đàn ông cũng được rút ra, ngón tay thon dài nạo vét trong tầng thịt non mềm của cô, phát ra tiếng nước ào ào, nhưng cũng không để miệng huyệt đóng lại.

Khi vòng eo của cô dần thả lỏng, lại một lần nữa bị cắm gậy thịt vào trong, lần này không hề đeo bao, tinh dịch được phóng hết vào trong đó.

Tử cung nho nhỏ đáng thương nhận lấy tất cả, cơ thể cô gái nhỏ run lên.

Ánh mắt Chu Từ đen lại, cổ tay nắm chặt lấy mép giường, sắc mặt tái nhợt.

Xiềng xích trói cô lại vang lên tiếng răng rắc cởi bỏ, bịt mắt cũng được mở ra, ánh mắt của người đang nằm đè lên cô sâu thăm thẳm, nhàn nhạt mà nhìn cô.

Là Tiết Kiệu.

Bỗng nhiên Chu Từ thở dài nhẹ nhõm, hai mắt đẫm nước ngẩng đầu, hôn lên cánh môi anh, lên tiếng gọi anh là thầy, ôm lấy eo của anh rồi dựa sát vào nhau, lại bị anh véo cằm đè xuống hỏi: “Làm sao, biết được là tôi chơi em, vui như thế sao?”

“Vui…

Rất vui.”
 
[Hoàn] Phụ Đạo Sau Giờ Học (H)
Chương 41


Anh đi ra ngoài khoảng chừng hai, ba tiếng, lúc trở về cũng không quên mang theo thuốc mỡ, đặt cô nằm ngay ngắn trên giường, nắm lấy mắt cá chân đang bị ứ máu của cô.

Động tác dịu dàng lại bình tĩnh, giọng điệu thản nhiên kể cô nghe những gì mình đã làm.

“Lãnh đạo phụ trách chuyện của mẹ em nói muốn mời tôi một bữa cơm.”

Anh chỉ giải thích một câu như thế, sau đó không nói thêm gì nữa.

Mọi chuyện cuối cùng sẽ giải quyết ra sao, tìm ra lợi thế gì, hết thảy đều không hề nhắc đến: “Giữa trưa muốn ăn gì?

Tối nay đưa em về nhà.”

Chuyện này làm cho người ta cảm thấy một cảm giác quỷ dị.

Anh tra tấn cô, lăng nhục cô, đối xử với cô vô cùng tàn nhẫn, trên vùng u cốc bí ẩn vẫn còn sót lại chữ ký xấu xa của anh.

Nhưng anh không làm gì hết, hầu như không có lỗi gì ngoại trừ việc quá vô liêm sỉ trong chuyện chăn gối, vô cùng đáng sợ, nhưng cố tình lại khiến người ta cảm thấy có thể tin tưởng.

Ngón chân Chu Từ hơi cuộn tròn, lòng bàn chân bị anh nắm lại, yếu yếu mạnh mạnh mà ấn xuống.

Lòng bàn tay ấm áp, các đốt ngón tay sờ sờ ngay vết hằn nơi mắt cá chân, thoa một lớp thuốc mỡ trên bầu ngực trắng.

Sau đó ngón tay dần dần hướng lên trên, nhẹ nhàng tách hai chân cô ra.

“Shzz…”

Bắp đùi cô mềm mịn, xanh xanh tím tím, da thịt non nớt, huyệt thịt thê thảm muốn nhảy ra ngoài, liên tục chảy ra dâm thủy.

Lúc ngón tay anh chạm vào, cô theo bản năng co lại một chút, Tiết Kiệu cười nhạo cô: “Tôi cũng không phải súc sinh.”

Ánh mắt cô đáng thương, lúc nhìn thấy anh, đôi chân cong lại nhưng vẫn mở ra.

Người đàn ông bị nhìn thì cười ra tiếng, lau khô rửa tay, thay đổi thuốc mỡ mới, nâng mông cô lên nhẹ nhàng thoa thuốc.

Ngón tay thon gầy đi vào trong, có chút tiếng nước nhẹ nhàng phát ra.

Hai má của cô ửng hồng, bàn tay nắm chặt lấy khăn trải giường, ngửa chiếc cổ nhỏ lên thở hổn hển.

Thoa xong phía trước lại nhào nặn phía sau, quỳ gối vểnh mông lên trên tấm khăn trải giường nhăn nhúm, lúc ngón tay anh luồn vào trong thì eo thon phập phồng lên xuống, sống lưng nhấp nhô như sóng gợn.

Cuối cùng, cô run rẩy té ngã lên chiếc khăn trải giường, trong lòng bàn tay người đàn ông có chút dâm thủy trong suốt tiết ra.

Anh chính là súc sinh thích trêu chọc người khác.

Ánh nắng sau buổi trưa sáng rực rỡ, trong tay Chu Từ nắm lấy bệnh án kia.

Đối với những chuyện trước năm mười sáu tuổi cô không nhớ rõ lắm, thỉnh thoảng lại nghe người khác nhắc đến, bảo rằng khi đó tính tình cô rất cáu kỉnh, nhưng bởi vì trong nhà có người ba còn nóng nảy hơn, nên mọi người cũng chẳng cảm thấy kỳ quái.

Nội dung trên đó cũng giống như những lời nói kia, nói cô bị vật cùn đánh cho bị thương, bởi vì vết thương quá nặng nên ngay lập tức được đưa đến bệnh viện tỉnh chữa trị, có vẻ đã bị như thế rất lâu rồi.

Vì thế cô tạm nghỉ một năm, đến năm lớp 11 cô mới đi học lại, so với bạn bè xung quanh thì lớn hơn một tuổi.

Chỉ là làm sao mấy thứ này lại nằm trong tay Tiết Kiệu thì cô cũng chẳng rõ.

Cô đang cầm bệnh án của Tiết Kiệu, người đàn ông lười nhác ngồi bên cửa sổ, đặt máy tính trên đùi, mắt kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng.

Phát hiện ra ánh mắt cô, anh ngẩng đầu hỏi làm sao thế.

“Trước kia, thầy đã gặp qua em sao?”

Trong đầu Chu Từ xuất hiện một đoạn ký ức ngắn, nhưng lại nhớ không ra.

“Ừm.”

Người đàn ông lười nhác giở trò với cô, nhạt nhẽo mà đáp một tiếng: “Năm mười sáu tuổi em nằm viện ấy, phòng của chúng ta nằm cạnh nhau, đêm đó ba em đến bệnh viện, em trốn vào phòng của tôi.”

Giọng anh kể chuyện xưa vô cùng tùy tiện, thoải mái, cũng giống như khi giảng bài cho Chu Từ, ngón tay không chút để ý mà nắm lấy lòng bàn tay cô.

Chu Từ cúi đầu xuống, bị anh nhẹ nhàng đánh vào mông.

Sau đó thì?

Cô ngẩng đầu lên, chờ người đàn ông nói.

“Sau đó em đã quên mất tôi, Chu Từ, em là người không có lương tâm.”
 
[Hoàn] Phụ Đạo Sau Giờ Học (H)
Chương 42


Lúc Chu Từ bị đuổi về nhà, Quách Diệp vẫn còn chút chuyện chưa giải quyết xong, trong nhà là một đống hỗn độn, tất cả đồ đạc đáng giá đều bị lấy đi không còn gì.

Cô ngẩn người ngồi trong đống đổ nát, nhớ tới hôm nay Tiết Kiệu nghiến răng nghiến lợi nói bên tai cô, nhưng cô không còn nhớ đó là chuyện gì.

Trong ấn tượng của cô lần đầu tiên gặp Tiết Kiệu chính là cách ngày khai giảng lớp 11 không bao lâu.

Cô tạm nghỉ học một năm khi lên cấp ba, có một khoảng thời gian ngắn không nhìn thấy ánh sáng, thật ra bạn học tình cờ thấy cô thì sẽ chào hỏi, nhưng cô lại không nhớ gì, trong trí nhớ có một đoạn ký ức bị mất đi.

Vốn dĩ cô không biết đã xảy ra chuyện gì, bị Tiết Kiệu nhắc tới mới cảm thấy không thích hợp, cau mày nghĩ không ra được, như là một đoạn phim thường có trong phim truyền hình.

Nhưng cô không có những biểu hiện khoa trương như thế, không đau đầu cũng chẳng có chuyện gì khác, chỉ là không có chút ấn tượng nào, trước sau vẫn luôn rõ ràng, chỉ có một khoảng thời gian không nhớ được.

Lúc Quách Diệp về nhà cô vẫn còn đang phát ngốc ngồi đó, màn hình di động để bên cạnh bật sáng lên.

“Con ngoan!”

Chu Từ bị ôm vào lòng, ngẩng đầu nhìn Quách Diệp.

Bà bị nhốt vài ngày, lớp trang điểm trôi đi, tóc tai tán loạn, thoáng cái đã già hơn mười tuổi, hốc mắt lõm sâu vào, trong mắt cũng chẳng còn thấy ánh sáng như lúc trước.

Cô nắm lấy ống tay áo của Quách Diệp, Quách Diệp vẫn dỗ dành cô như trước kia, nhẹ nhàng vỗ lên vai cô.

Quách Diệp nghiến răng nghiến lợi mắng: “Giết người ngàn đao, giết ngàn đao!”

Chu Từ nói rằng mình đã ở vài ngày trong ký túc xá của trường, Quách Diệp cũng không hoài nghi cô, trong lòng đều là thù hận với Triệu Nguyên.

Hai mẹ con cùng nhau dọn dẹp lại phòng một chút, sô pha và bàn trà cũng không còn nữa.

Phòng Chu Từ vẫn đang khóa nên không bị động vào, Quách Diệp ngồi ở cạnh giường, cùng ăn một phần mì xào với cô.

“Mẹ, chuyện con tạm nghỉ một năm khi lên cấp ba, là chuyện gì thế con không nhớ.”

Quách Diệp đang ngồi vừa ăn vừa nói chuyện với luật sư, ba phút trước bà cũng đã gọi cảnh sát, báo có cướp vào nhà, nghe thấy Chu Từ nói thì động tác lưu loát dừng lại một chút, nâng mắt lên nặng nề như đang bị kẹt gì đấy: “Sao lại hỏi cái này?

Mẹ cũng không nhớ rõ nữa, một năm đó con nằm trong bệnh viện, cũng không có gì đáng để nhớ kỹ.”

Chu Từ giơ điện thoại lên: “Con tìm thử, cảm giác như đã quên đi mất chuyện gì đó rồi, nói là đã gặp tai nạn nên những chuyện trước kia đã quên hết…”

Quách Diệp tắt di động của cô: “Cái gì mà nhớ chuyện trước kia, đừng nghĩ lung tung nữa.”

Trạng thái của bà rõ ràng là lo lắng không bình thường, Chu Từ bỏ đôi đũa trong tay xuống, yên lặng nhìn Quách Diệp.

Vốn dĩ Quách Diệp còn tỏ vẻ bình tĩnh, cuối cùng vẫn chống đỡ không được: “Ông ta không phải tìm con chứ, sao con lại hỏi đến chuyện này?”

Ông ta là ám chỉ ai?

Chu Từ nghĩ một lát mới nhớ đến, đấy là chỉ ba ruột của cô.

Cô nhớ lại chuyện mình đã lãng quên trước kia, nói là do đại não bị tổn thương: “Con là bị ông ấy đánh sao?”

Quách Diệp lắc đầu, bỗng bên ngoài có tiếng đập cửa, là cảnh sát đến hỏi.

Cái gì Chu Từ cũng không hỏi, chỉ đứng một bên nhìn Quách Diệp kể khổ.

Bọn họ vẫn còn hôn nhân trên danh nghĩa, cũng coi như là tranh cãi trong nhà, nhưng có nhiều tài sản có liên quan nên Quách Diệp hỏi luật sư, chuẩn bị xé rách mặt, làm lớn chuyện lên.

Chuyện này cứ lặp đi lặp lại mấy ngày liền, có lẽ Quách Diệp rất sợ Chu Từ hỏi lại lần nữa, nên phần lớn đều vội vội vàng vàng, luôn bận rộn rất nhiều việc.

Mãi cho đến ngày đó, Chu Từ nhận được điện thoại của Tiết Kiệu: “Đón em đến chỗ này.”

Lần trước anh nói như thế làm cô vô cùng đau khổ, lần này đi xuống vẫn còn nơm nớp lo sợ.

Bên miệng người đàn ông còn vương chút ý cười, chạy một mạch đến trại an dưỡng kiểu cũ.

Chu Từ không biết tại sao vẫn còn chút hoảng hốt, theo bản năng nắm lấy tay người đàn ông bên cạnh, bàn tay người đàn ông khô ráo, ấm áp, lúc nắm lấy vô cùng an tâm.

Anh kéo cô đi qua một hành lang thật dài, mãi đến căn phòng tối nhất ở cuối, còn chưa mở cửa những đã có một mùi lạ bốc ra từ trong phòng.

Tiết Kiệu gõ cửa tượng trưng một chút, sau đó đưa tay đẩy ra.

Một mùi ẩm mốc bay ra từ trong phòng, khói thuốc làm tê liệt não bộ của con người.

Người đàn ông bên trong đang cúi đầu ngồi đấy bỗng nâng mắt lên nhìn, một bên mắt đã bị sụp mí, cười cười nhìn qua.

Trái tim Chu Từ như bị người ta hung hăng nắm lấy, tiếng thở dài nhẹ nhõm xuất hiện trong cổ họng, nói không được, vô cùng tiến thoái lưỡng nan, sắc mặt trắng bệch muốn lùi người về phía sau, lại bị Tiết Kiệu ấn vai bắt đứng yên tại chỗ: “Chu Từ, em nhìn người này một chút.

Ông ấy là ai, còn chưa nhận ra được sao?”

Chu Từ đã không còn phát ra tiếng được nữa, nỗi sợ hãi to lớn khiến cô toát hết mồ hôi lạnh, trong đầu cô bắt đầu hiện lên những ký ức vụn vặt, bao phủ hết người cô.

Người đàn ông kia là ba cô, hay nói đúng hơn là cách xưng hô cô thường gọi, ba ruột.
 
[Hoàn] Phụ Đạo Sau Giờ Học (H)
Chương 43


Chu Từ muốn xoay người chạy đi, nhưng lại bị người phía sau túm chặt gáy lại, bị bắt đứng bất động ở đấy.

Cô hết lần này đến lần khác bị ánh mắt của người đàn ông cách xa cô vài bước chân nhìn như lăng trì.

Trong một khoảnh khắc nào đó, cô lại miễn cưỡng nhớ đến Tiết Kiệu.

Năm ấy anh vẫn còn là một cậu thiếu niên gầy yếu, sắc mặt trắng bệch, mặc trang phục bệnh nhân, hệt như chỉ cần một cơn gió thổi sẽ cuốn bay anh mất, người cũng thân thiện hơn nhiều.

Khi cô bị ba ruột mình đánh, lúc anh tiến vào phòng bệnh sẽ giúp đỡ cô trốn đi, đưa cho cô kẹo và trà sữa, quen tay mà vuốt nhẹ phía sau lưng cô, sẽ lau đi vệt máu trên miệng vết thương của cô.

Nhưng mà nhớ đến nhiều nhất, chính là người đàn ông đã đánh đập mẹ con cô.

Nhớ đến tiếng người đàn ông đánh vào da thịt, còn có lúc nghiêm trọng nhất là đánh vào thái dương của cô, thân thể cô lung lay ngã sấp xuống đất.

Cô từng vật lộn vô số lần trong ký ức đau khổ đó, từ bên trong đau khổ phát ra những tiếng vỡ vụn: “Thầy, thầy cứ như thế muốn em nhớ lại thầy sao?”

Bàn tay của Tiết Kiệu dừng lại trên lưng cô, cứ một lần lại một lần vuốt dọc theo sống lưng của cô.

Người đàn ông kia hình như lảo đảo đứng lên, tiến lại gần bọn họ.

Dường như Chu Từ đã nghe thấy được tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông, tiếng ho vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng, trong khoảnh khắc đấy nỗi sợ hãi trong cô đã lên đến đỉnh điểm.

Cô la lên thất thanh, lại bị người đàn ông mạnh mẽ ấn ngay tại chỗ: “Chu Từ, em có còn nhớ tôi hay không cũng không quan trọng, nhưng em không cần sợ ông ta nữa.”

Anh bắt buộc cô nhìn thẳng vào người đàn ông kia: “Ông ấy đã quá già để có thể đánh được em rồi, Chu Từ, thậm chí em còn có thể đánh trả lại được ông ta.”

Nhưng cho đến bây giờ tính cách cô vẫn luôn nhu nhược, từ nhỏ đến lớn cô đều bị đánh nên rất sợ hãi, ngay cả trong trí nhớ, người mẹ vô cùng mạnh mẽ của cô cũng phải hoảng sợ người đàn ông này, huống gì là cô.

Nhưng Tiết Kiệu lại vô cùng mạnh mẽ, cô không trốn thoát ra được, vì thế lại bị bắt nhìn chăm chú vào người đàn ông đã già yếu kia.

Thần trí của ông ta đã lẩm cẩm, có vẻ già nua yếu ớt hơn so với tuổi tác thực tế, mí mắt rời rạc, cũng không thể đánh nổi nữa, vành mắt lõm sâu vùng vẫy muốn đứng dậy, chỉ là hai chân lại mềm nhũn ra ngồi trên xe lăn, trong cổ họng phát ra âm thanh trầm trầm khàn khàn.

“Sau khi ông ta ly hôn với mẹ em, vẫn hay uống rượu đánh người, kết quả gặp người có căn cơ hơn, bị người ta đánh đến tổn thương cột sống lưng, không ai tình nguyện chăm sóc cho ông ta, đến bây giờ vẫn luôn sống bằng chút tiền bảo hiểm mà mẹ em mua cho ông ta, vẫn luôn ở trong này.”

Anh cúi đầu, giọng lạnh nhạt nói bên tai cô, nhẹ nhàng xoa phần cổ đang lạnh run của cô: “Em xem, bây giờ ông ta đối với tôi, nói cũng chẳng dám nói nữa, ông ta chính là người chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, có đúng không?”

“Không phải sợ nữa, nhé?”

Anh dùng giọng điệu mê hoặc, hơi thở ấm áp thổi qua đôi tai mềm mại, lạnh lẽo của cô.

“A!”

Chu Từ tiện tay nắm lấy cuốn sách bên cạnh, mạnh tay ném lên người đàn ông đang ngồi ở đằng kia.

Những trang sách đang tung bay, vẻ mặt người đàn ông sợ sệt, rụt đầu trốn tránh cuốn sách đang bay tới: “Tiểu Từ, Tiểu Từ…”

“Không cho ông gọi tên tôi!”

Cặp mắt Chu Từ đỏ lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào người đàn ông kia, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông xứng sao, ông xứng sao, lúc ông đánh tôi, ông đánh mẹ tôi, ông…”

Trong nhà đầy những trang giấy lộn xộn, rơi rụng khắp nơi trên mặt đất.

Tiết Kiệu để mặc cô phát điên xong xuôi, mới kéo cô lôi ra ngoài.

“Tốt lắm, tốt lắm.”

Anh ôm cô gái nhỏ đang run lên vào trong lòng, trên đường luôn trấn an đến lúc ngồi vào vị trí phó lái.

Anh đưa tay lau mặt cho cô gái, ướt sũng, tất cả đều là nước mắt.

Tiết Kiệu nhướng mi, như cười như không mà nhìn cô, dáng vẻ cô gái này vẫn đang run lên như cũ, tay thì đang nâng lên muốn đánh vào mặt anh, lại bị Tiết Kiệu dễ dàng nắm lấy cổ tay.

Cô giơ tay còn lại lên cũng bị Tiết Kiệu giữ chặt lại, giọng anh bình tĩnh, không có chút dáng vẻ của người đang tức giận: “Chu Từ, em muốn làm phản à.”

Anh đặt cô ngồi trên ghế, cúi đầu cắn lên cánh môi của cô gái, liếm mút kịch liệt.

Chu Từ bị hôn đến khóc lớn, cả người đều run lên, cô cũng không có phản kháng, chỉ là quá thương tâm, giống như nỗi hận đã đi đến cực hạn rồi, giữa những nụ hôn có thể phát ra một vài âm thanh vụn vỡ.

Tiết Kiệu cúi đầu, hôn hết nước mắt trên mặt cô gái nhỏ, hôn môi đến đuôi mắt và mí mắt đang vô cùng kinh sợ kia.

Anh nhẹ nhàng đặt môi mình lên đó, giọng nói vô cùng dịu dàng, chẳng quan tâm đến cổ tay đang bị giữ chặt của cô: “Được rồi, đều là quá khứ rồi, em đã đánh ngã được ông ta rồi.”

Chu Từ từ khóc nức nở biến thành gào lên khóc, cô nắm lấy tóc người đàn ông, lại ôm cổ người đàn ông dán môi mình lên đó, hôn lung tung vào người anh, nước mắt nhỏ từng giọt lên áo anh, vô cùng tùy tiện muốn cởi quần áo anh ra.

Bọn họ hôn môi rồi ngã ra ghế sau, chân Chu Từ móc vào thắt lưng người đàn ông, nửa người dưới di chuyển dán lên cây gậy thịt đang phồng lên của anh.

Xe của Tiết Kiệu dừng dưới một thân cây, cành cây có nhiều nhánh đổ bóng loang lổ xuống đất, ánh nắng xuyên qua cửa kính thủy tinh, chiếu vào da thịt trắng nõn của cô gái.

Cánh tay cô nâng lên cao, nội y còn mắc lại trên cổ tay, cô cong eo về sau, những ánh nắng chói lọi chiếu xuống phần bụng bằng phẳng của cô, giống như sân khấu ngoài trời cho người ta nằm xuống làm tình.

Người đàn ông cúi đầu hôn lên bụng cô, hôn lên phần xương sườn lộ ra khi cô cong người, rồi hôn xuống tới tận eo, ngón tay móc lấy quần cô kéo xuống một chút, mãi cho đến lúc lộ ra phần đùi trắng nõn thì tay anh để lên âm đế cô, cách tầng vải dệt mỏng cọ lên lớp thịt mềm đến ướt sũng.

Cô nặng nề thở dốc, anh cũng cởi luôn quần áo của mình dây dưa với cô, muốn gần gũi với cô hơn.

“Thầy à, chơi đồ chơi nhỏ đi.”

Cô ngẩng đầu lên, ngập ngừng dán lên môi anh, tách cặp đùi trần trụi ra, hé lộ huyệt nhỏ đã ướt sũng, quần lót mỏng cũng ướt đẫm, bắt đầu trở nên trong suốt, mơ hồ nhìn thấy hoa huyệt được che đậy bên trong.

Lẳng lơ, buông thả, gợi cảm lại đơn thuần, mê hoặc người khác trầm luân.
 
[Hoàn] Phụ Đạo Sau Giờ Học (H)
Chương 44


Đùi của cô gái non non mềm mềm, chỉ cần chạm nhẹ đã in dấu hồng nhạt rất lâu tan.

Phía dưới của cô còn đang ngậm gậy thịt, tiểu huyệt sưng lên căng cứng, nhưng đôi chân dài cong lại vẫn mở rộng ra, môi âm hộ lộ ra kéo theo cả âm đế cũng lộ ra ngoài, có chút đỏ đỏ, vô cùng đáng thương ngẩng đầu kêu: “Thầy à, thầy chơi một chút chỗ này, một chút chỗ này đi.”

Eo cô gái nhỏ vừa trắng vừa gầy, cổ cũng ngửa ra sau, trên bụng còn hằn chút vết cắn nhạt, lúc bị người đàn ông nhéo âm đế thì kêu ra tiếng vô cùng phóng đãng.

Tiết Kiệu mạnh tay kéo kéo nơi đó ra ngoài, đầu ngón tay lại làm động tác vân vê, véo nhẹ.

Tiếng cô gái kêu loạn, thân thể không ngừng bị kích thích, bầu ngực sữa trắng nõn không ngừng lắc lư, lắc lư theo từng đợt dục vọng.

Người đàn ông thong thả rút gậy thịt từ trong huyệt thịt của cô ra, cúi người nâng nửa phần dưới của cô lên, hôn dọc từ phần âm phụ đi xuống phía dưới, cuối cùng dán chặt vào âm đế nho nhỏ se cứng kia.

Ban đầu chỉ là nhẹ nhàng hôn mút, dùng đầu lưỡi để kích thích nơi non mềm này của cô, cuối cùng cắn vào thật mạnh, đầu lưỡi lướt qua niệu đạo, hút lấy nước chảy ra.

Đụng vào nơi nhạy cảm, cô gái cong thân mình lại, không kìm được mà khóc lóc la hét, kêu lên không kiêng nể gì, nước mắt sinh lý từ trong khóe mắt trào ra, đầu óc mê man lẩm bẩm một mình nói: “Thầy, yêu thầy…”

Trong biển tình điên cuồng như thế này, cô lại nhớ về lúc nằm trong viện.

Trên trán cô bị quấn một lớp băng gạc thật dày, ở trong phòng bệnh của Tiết Kiệu nghe anh kể về trường học, kể về việc bạn học anh lấy nhầm thuốc như thế nào, làm hại anh phải nằm viện điều dưỡng.

Cô dùng ánh mắt hâm mộ chăm chú nhìn anh, nói lên ngôi trường học thuộc về cô, về phòng thí nghiệm đầy bụi.

Trong thị trấn nhỏ, phòng thí nghiệm ở trường trung học chỉ để ứng phó khi kiểm tra, rất hiếm khi thật sự bỏ kinh phí vào sử dụng.

Cô chỉ từng nhìn thấy ống nghiệm, ống đo lường và bình cồn qua sách giáo khoa, càng không cần phải để cập đến những thuốc thử đầy màu sắc.

Anh nhấc ngón tay bị thương đang băng kín lên: “Chờ tôi khỏe lên một chút, sẽ làm thí nghiệm cho em xem.”

Sau đó chính là đêm hôm nọ, cô chạy trốn vào phòng bệnh của anh, nghe thấy tiếng ba vì say rượu mà đập phá, chửi rủa bên ngoài.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve, ôm cô thật chặt đến mức cơ thể bị chuột rút, lại ôm lấy cô vừa đúng chừng mực nhẹ nhàng nói không sao đâu.

Mà cô thì khóc lóc ngẩng đầu lên, ngẩng đầu muốn hôn vào môi anh.

Ngón tay người đàn ông để trên môi cô, anh vô cùng dịu dàng xoa nhẹ tóc cô, đẩy cô ra xa: “Không thể.”

Khi đó cô liều mình chứng minh là có thể, lại bị người đàn ông nắm lấy cổ tay ngừng động tác hoang đường này lại, miệng vết thương trên đầu ngón tay anh hình như lại rách ra, trên băng gạc còn dính vết máu nhàn nhạt.

Ba cô rời đi không lâu, cô đã bị người đàn ông đẩy ra khỏi phòng bệnh, giống như cô sắp mất đi nơi lánh nạn của mình mãi mãi.

Ồn ào đêm đó qua đi, tất cả mọi người đều cảm thấy rằng ba cô sẽ tạm thời yên tĩnh một chút, mọi người đều nghỉ ngơi trong tình trạng sức cùng lực kiệt.

Nhưng đến nửa đêm, tiếng gầm giận dữ của người đàn ông lại vang lên.

Đã xảy ra chuyện gì, Chu Từ cũng không còn nhớ rõ nữa.

Cô chỉ nhớ rõ cú đấm hung ác của ba nện vào huyệt thái dương của cô, một xấp hóa đơn đập thẳng vào mặt cô.

Cô nghe ông ta nói đã nuôi ra món hàng lỗ vốn, nói cô là đồ lẳng lơ, còn nói cái gì đấy mà cô nghe không rõ lắm.

Chỉ nhớ rằng lúc cuối ông ta xách một phích nước lên định đánh vào đầu cô, thì có người thay cô cản lại, máu tươi nhỏ từng giọt trên mặt anh, cô vô cùng mệt mỏi, mệt mỏi chết đi được.

“Em chết, anh phải nhớ kỹ em đấy.”

Sắc mặt người đàn ông tái nhợt, anh lau vết máu trên mặt đi, nhưng máu trên mặt làm kiểu gì cũng không thể lau sạch sẽ, nhưng anh vẫn có thể cười nói: “Vậy em cũng phải nhớ rõ mặt anh nha.”

Chuyện sau đó thì cô không nhớ nữa, chỉ còn lại cảnh tượng mơ hồ, theo từ ngữ chuyên môn là trộn lẫn ký ức, cái gì mà “hội chứng rối loạn trí nhớ sau chấn thương” hay là “rối loạn trí nhớ”.

Thỉnh thoảng còn có cảnh sát gọi điện đến cho Quách Diệp, “Người bị hại còn chưa tỉnh, cha mẹ cậu ta từ chối cho bà gặp cậu ta, nghe nói là bị chấn động não nên tính tình cả người đều thay đổi.”

Trong lúc Chu Từ hỗn loạn lại bắn ra một lượng nước lớn, trán người đàn ông ướt đẫm, khóe môi còn vương một chút chất lỏng lấp lánh, anh tìm đến môi cô rồi hôn cô.

Khi cô khóc đến không thể thở được, lại bị gậy thịt tiến vào khiến vòng eo căng chặt, phía dưới càng cắn chặt lấy anh, liều chết triền miên với anh, dáng vẻ không muốn tách ra.

Tiết Kiệu đánh vào mông để cô thả lỏng một chút, nộn thịt trong huyệt thịt từng tầng từng tầng quấn lấy, cắn lấy gậy thịt của anh đến phát ra tiếng nước.

Cô sờ soạng ngón tay anh, trên mặt ngón tay có một vết sẹo nhạt màu.

Cô ngậm vào miệng cắn cắn, cắn đến khi người đàn ông khẽ kêu một tiếng.

“Em là một bé chó dại.”

Chu Từ ngây ngốc cười, chỉ vào chữ “lẳng lơ” đã viết ngàn lần trên bụng mình: “Thầy để lại dấu vết ở chỗ này, em để lại dấu vết ở trong này.”

Cô ngậm lấy ngón tay mà cắn, hút lấy mùi máu đỏ ngọt ngào kia, nói rõ ràng từng câu từng chữ.

“Sẽ không quên thầy, sau này sẽ luôn nhớ rõ."

“Mãi mãi luôn nhớ rõ.”

-

Lời tác giả: Câu chuyện đến đây cũng đã khép lại rồi, vốn dĩ nên kết thúc từ sớm, nhưng nửa đường lại thật sự quá bận nên thời gian phải kéo dài ra, vô cùng xin lỗi các bạn.
 
Back
Top Bottom