Ngôn Tình Hoàn Mỹ Bạch Nguyệt Quang Chuẩn Bị Tu Dưỡng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàn Mỹ Bạch Nguyệt Quang Chuẩn Bị Tu Dưỡng
Chương 120: Ngoại truyện 2


XIN CHÚ Ý: Nhan Nhất Minh này không phải Nhan Nhất Minh kia, là Nhan tiểu thư ban đầu, không phải nữ chính!!!!!

Lúc Nhan Nhất Minh vừa sinh ra, Định quốc công lúc ấy vẫn còn là Thế tử nhìn đứa nhỏ đang nằm trong nôi khóc lớn liền chau mày, nói rằng chưa từng thấy đứa nhỏ nào xấu như vậy. Nhan phu nhân vừa sinh con xong thân thể vẫn còn yếu nghe thấy lời này liền khóc nấc lên.

Định quốc công quay đầu liền thấy thê tử nước mắt lã chã, ngay lập tức hét lớn nói mình sai rồi, nhét đứa nhỏ vào lòng bà vú rồi an ủi bà: “Dù sao cũng là một tên tiểu tử, có xấu hay không cũng có sao đâu.”

Có thể thấy Định quốc công tuy cưng chiều thê tử, nhưng lại là một người thô lỗ không biết nói chuyện.

Nhan phu nhân vừa nghe lời này lại càng buồn hơn, mấy bà vú bên cạnh hai mặt nhìn nhau tràn đầy khó xử, cuối cùng mới nhỏ giọng nhắc nhở: “… Thế tử gia, thiếu phu nhân sinh một tiểu thư…”

Nhất thời trong phòng yên lặng mất một khoảng, Định quốc công còn chưa qua tuổi nhược quán gắng chịu ánh mắt tràn đầy trách cứ của thê tử, hận không thể tát cho mình một cái.

Lão phu nhân đứng một bên nhìn nhi tử ngu ngốc của mình, nhìn con dâu vừa sinh xong càng trở nên yêu kiều cùng đứa con trai tràn đầy chính trực của mình, lại nhìn đứa nhỏ, nói thật chả đẹp chút nào, thầm nghĩ nói không chừng đứa nhỏ này lớn lên sẽ giống cha, nhưng không còn cách nào chỉ có thể vờ như không thấy mà nói: “Con thấy được bao nhiêu đứa nhỏ vừa mới sinh ra hả.”

Định quốc công không hiểu mẫu thân đang nói chuyện giúp mình, ông còn mượn lời này nói tiếp với thê tử: “Người ta đều nói trẻ con lúc nhỏ xấu về sau mới đẹp, lúc nhỏ quá đẹp lớn lên đều phá tướng cả…”

Lão phu nhân tức nghẹn họng, vung tay đuổi con trai ra ngoài.

Tạo nghiệt gì thế này!

Tóm lại, Nhan Nhất Minh vừa sinh ra, cả phủ đều biết đại tiểu thư do thiếu phu nhân sinh chẳng đẹp đẽ gì, sau đó có nha đầu liếc thử vài cái, làn da đo đỏ hơi đen, gầy như khỉ, cũng chỉ có một đôi mắt to vô cùng xinh đẹp thôi.

Định quốc công không dám nhắc đến chuyện nữ nhi có tướng mạo không đẹp trước mặt thê tử. Sau này khi nói chuyện với mẫu thân lại nghe mẫu thân nói, tuy nhìn A Minh bây giờ xấu, nhưng mắt to mũi cao, đợi khi lớn lên nhất định là một mỹ nhân.

Định quốc công nghĩ đến phu nhân tướng mạo như hoa của mình, lập tức tin tưởng.

Sau đó Nhan Nhất Minh dần dần lớn lên, làn da từng chút một rút đi màu tối mà trở nên trắng nõn, ngũ quan cũng dần nảy nở. Định quốc công ra ngoài làm việc hơn nửa năm, lúc quay về thấy tiểu cô nương xinh đẹp tinh xảo hoạt bát nhảy nhót trong phủ, nhất thời không nhận ra đây là khuê nữ của mình.

Một câu nói đùa nhiều năm trước, bây giờ lại thật sự ứng nghiệm, nữ nhi càng lớn càng đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của bọn họ. Các phu nhân tiểu thư ai nhìn thấy Nhan Nhất Minh cũng đều thấy kinh ngạc, ngay cả Hoàng hậu trong cung cũng cảm thán đứa nhỏ này thật sự quá xinh đẹp.

Năm đó Nhan Nhất Minh mười ba tuổi.

Thiếu nữ tuổi đậu khấu, tuy không có vẻ quyến rũ của nữ nhân trưởng thành, nhưng ngũ quan tinh xảo ngây thơ xán lạn vẫn khiến người ta yêu thích. Lúc ở trong cung cùng cung nữ đá cầu không cẩn thận đụng trúng một người, thiếu niên mặc áo gấm kia vững vàng đỡ lấy nàng, khuôn mặt vô cùng anh tuấn cười nói: “Đây là tiểu thư nhà ai mà xinh đẹp thế này, ta thật sự chưa từng gặp qua.”

Sau này Nhan Nhất Minh trưởng thành, lòng cũng đã chết, cũng đã buông bả. Khi nhớ lại dáng vẻ lần đầu tiên gặp mặt, đã không còn cảm giác gì nữa.

Có điều, nếu lúc đó Nam Cung Huyền không khen nàng xinh đẹp, không cố ý nhẫn nại chơi cùng nàng một đoạn thời gian, có lẽ cũng sẽ không tự dưng lãng phí nhiều năm như vậy.

Chính vì cái tuổi vừa mới học được cách động lòng, lòng thầm mến của thiếu nữ dễ dàng bị cào cho ngứa ngáy, sau đó, sau đó đã không còn đường lui nữa.

Thích một người thật sự quá mức dễ dàng, nhất là người kia còn có sẵn mưu đồ muốn cho mình thích hắn, tuy hắn lại chưa từng thích mình.

Nhan Nhất Minh khi đó không hiểu gì, vốn đã là thiên chi kiêu nữ, lại có được nhan sắc ai cũng khen ngợi, ai có thể xứng với vị trí trong Đông Cung đó hơn nàng chứ.

Bây giờ nghĩ lại, bản thân năm đó thật đúng là tự tin mù quáng và ngu ngốc vô cùng.

Nàng bắt đầu ngày ngày tìm hiểu hành tung của Nam Cung Huyền, cứ luôn đi theo sau lưng hắn nói này nói nọ. Nàng không hề kiêng dè gì mà nói cho tất cả mọi người biết mình thích Thái tử, thậm chí còn lớn tiếng nói đời này không phải Thái tử thì sẽ không gả.

Phụ thân trước nay vẫn luôn cưng chiều nàng lần đầu tiên tức giận, nhốt nàng vào phật đường tròn ba ngày bảo nàng suy ngẫm lại. Nhưng ba ngày trôi qua, Nhan Nhất Minh vẫn không ngẫm ra được gì, trong đầu vẫn đều là Nam Cung Huyền, thậm chí mới mấy ngày không gặp đã gấp không chờ nổi.

Đó là lần đầu tiên Định quốc công cảm thấy thất vọng về nữ nhi của mình.

Nhưng cuối cùng ông vẫn chiều nàng, nếu đã muốn gả như vậy, vậy thì gả thôi.

Năm đó nữ nhi vừa mới cập kê, Nhan lão phu nhân liền tiến cung.

Hoàng hậu đã sớm có ý định, bây giờ cuối cùng Nhan phủ cũng có hành động, Hoàng hậu liền thuận nước đẩy thuyền. Nhưng khi quay về nói với Thái tử, Thái tử lại mang vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Chuyện này không vội.”

Hoàng hậu có hơi không yên tâm, nói Nhan Nhất Minh có vẻ ngoài quá đẹp, làm lỡ đoạn thời gian này e là sẽ có chuyện.

Nam Cung Huyền cho Hoàng hậu một ánh mắt yên tâm, cười nhẹ nói: “Sẽ không đâu.”

Hoàng hậu nửa tin nửa ngờ, sau đó bà nghe nói người đến Nhan phủ cầu thân suýt tí đạp đổ cả cổng Nhan phủ, nhưng Nhan Nhất Minh từ đầu đến cuối vẫn không định gả, cuối cùng Hoàng hậu cũng tin, hóa ra thật sự sẽ không có chuyện đó.

Tuổi xuân đẹp nhất lại cứ thế bị kéo dài hai năm, lúc đó Nhan Nhất Minh đã mười bảy, tướng mạo càng trở nên quyến rũ động lòng người, nói là khuynh quốc khuynh thành cũng không ngoa, nàng vẫn đuổi theo sau lưng Nam Cung Huyền, trên miệng chỉ có một ‘Điện hạ’, nàng không nhìn ra vẻ mặt im lặng của người trong nhà, cũng không nhìn ra sự yêu thích của vô số thanh niên tài tuấn đối với mình.

Định quốc công nhìn nữ nhi cứ như bị mất trí của mình, nhớ lại dáng vẻ xấu xí của Nhan Nhất Minh khi nàng vừa sinh ra.

Nếu biết trước được ngày này, còn không bằng cứ như khi đó, tướng mạo xấu một chút cũng sẽ không trở thành như ngày hôm nay.

Nhan Nhất Minh cứ thế mơ mơ màng màng chôn vùi tuổi xuân tươi đẹp nhất của mình, cho đến sau khi bắt gặp được chuyện của Thái Tử và Giản Ngọc Nhi. Cuối cùng nàng mới tỉnh dậy khỏi giấc mộng của mình, nàng thấy dáng vẻ tươi cười dịu dàng của Thái tử đối với Giản Ngọc Nhi, lần đầu tiên ý thức được, dường như hắn chưa từng cười với nàng như vậy bao giờ.

Không, vẫn có, vào lần đầu tiên gặp mặt khi xưa, Nam Cung Huyền vẫn còn là dáng vẻ thiếu niên, hắn cũng từng có bộ dáng nhẫn nại và dịu dàng thế này.

Nhưng vì trôi qua quá lâu, dáng vẻ năm xưa đã không còn nhớ rõ nữa.

Nàng không nghĩ ra mình có chỗ nào không bằng Giản Ngọc Nhi, gia thế, tướng mạo, hay là tình cảm của nàng đối với hắn? Nhưng Nam Cung Huyền chính là thích Giản Ngọc Nhi, nàng đối chọi với Giản Ngọc Nhi khắp nơi, lại khiến cho Nam Cung Huyền càng trở nên chán ghét hơn. Vào lúc đau lòng tuyệt vọng nàng đã uống chút rượu, vừa khóc vừa chạy đến Đông Cung kéo vạt áo hắn nói chỉ cần hắn cưới nàng, cho dù không phải chính phi cũng không sao.

Cuối cùng tầm mắt Nam Cung Huyền cũng rơi vào khuôn mặt nàng, giọng nói còn mang theo vài phần ý cười: “Thật sao?”

Nàng chỉ gật đầu, sau đó Nam Cung Huyền nói nếu là như vậy sợ rằng phủ Quốc công sẽ không đồng ý. Nàng lắc đầu nói nàng sẽ khiến bọn họ đồng ý, Nam Cung Huyền vừa lòng gật đầu, lần đầu tiên đưa nàng về.

Nàng đối mặt với tổ phụ tổ mẫu, sắc mặt tái xanh, ngay cả mẫu thân chưa từng tức giận với nàng cũng không giúp nàng. Nàng khóc xin tổ phụ tổ mẫu đồng ý, lần đầu tiên phụ thân nhịn không nổi mà tát nàng một cái, khiến nàng té sững trên mặt đất.

Nàng còn chưa hồi thần lại, cũng không biết nói gì, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của phụ thân. Ông ấy nói ngươi có thể chịu mất mặt, nhưng phủ Định quốc công thì không, muốn gả cho Thái tử cũng được, vậy thì rời khỏi sự bảo bọc của phủ Định quốc công đi, không làm đại tiểu thư của phủ quốc công nữa, xem thử Thái tử có còn muốn đón ngươi vào Đông Cung làm trắc phi hay không.

Đây là lời nghiêm khắc nhất đời này phụ thân nói với nàng, thậm chí một cái tát vừa rồi cũng không khó chịu bằng câu nói này. Nàng sững sờ nhìn phụ thân, rồi lại nhìn những người khác mặt không cảm xúc, cuối cùng cũng ý thức được phụ thân không hề nói đùa với mình.

Mộng là dùng để đập nát.

Tuy giấc mộng này từ khi bắt đầu chính là nàng tự làm tự chịu.

Nhưng cuối cùng nàng cũng nhận ra được bao nhiêu năm nay nàng đã khiến Nhan gia mất mặt đến mức nào. Nàng nghe thấy những tiểu thư khác bàn tán sau lưng nói nàng không biết liêm sỉ, nói Nhan gia sinh ra nàng đúng thật xui xẻo. Sắc mặt nàng trắng bệch núp trong góc tối không dám ra ngoài, sợ bọn họ thấy được dáng vẻ nhếch nhác của mình lúc này.

Trước kia hoang đường bao nhiêu, thì bây giờ chật vật bấy nhiêu.

Nàng chạy về nhà, một mình co lại núp sau lưng núi giả ít người đến trong phủ, qua lâu như vậy cũng không có ai đến tìm nàng. Người nhà đã quá thất vọng với nàng, giống như người bên ngoài nói, nữ nhi như vậy còn không bằng không có.

Nàng cắn chặt môi không lên tiếng, cứ như vậy khóc rất lâu, mãi cho đến khi sau lưng truyền đến tiếng bước chân. Nàng hoảng hốt lau nước mắt, vội vàng hỏi ai vậy. Nhưng lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, anh tuấn như Thái tử nhưng nhã nhặn hơn nhiều so với Thái tử. Hắn mang vẻ mặt phức tạp nhìn nàng, không thương hại không trào phúng, chỉ đứng đó mà nhìn nàng.

Nhan Nhất Minh cảm thấy khoảnh khắc này mình thật sự không còn chốn dung thân nữa.

Đây là thiếu niên từng thích nàng, nhưng lại bị nàng coi thường không nhìn đến. Bây giờ nàng trở thành trò cười trong mắt hắn, mà người coi thường kia lại trở thành hắn.

Nam Cung Diệp từng bước đi đến, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, nói: “Kinh Thành này không còn ai bằng lòng cưới nàng nữa rồi.”

Nhan Nhất Minh khó chịu dời tầm mắt đi, bây giờ hắn còn tới đây châm chọc nàng.

Nàng sẽ không gả cho Thái tử, cũng sẽ không gả cho nhà bình dân, nhưng gia tộc môn đăng hộ đối chắc chắn sẽ không coi trọng nàng. Nam Cung Diệp nói nàng gả không được, là thật sự gả không được nữa.

Nàng càng khó chịu mà khóc lên, không chỉ vì hôn sự của mình, mà càng vì thể diện của Nhan gia, càng vì nhiều năm như vậy nàng sống như một trò cười.

Nam Cung Diệp lại thấy hơi thú vị mà nhìn Nhan Nhất Minh, một người kiêu ngạo ương ngạnh như vậy bây giờ lại biến thành bộ dáng này, yếu đuối, nhát gan, mặc người ức hϊếp.

Hắn đột nhiên bật cười.

Đưa khăn tay trong tay mình cho nàng, nói: “Ta chỉ cho nàng một con đường sáng, nàng có nghe không.”

“Đường gì?” Nhan Nhất Minh ngẩng đầu lên.

Nam Cung Diệp nhìn vào mắt nàng, nói rõ từng câu từng chữ: “Ta có thể cưới nàng.”

Nhan Nhất Minh đột nhiên trừng to mắt.

“Ta cưới nàng, nàng có thể giữ được thể diện, Nhan gia cũng vậy…” Nam Cung Diệp nói: “Nhưng mà ta có điều kiện.”

“Điều kiện gì.”

“Buông bỏ hoàng huynh, đường đường chính chính nói với hắn, nàng muốn gả cho ta.”

Trước kia hắn từng thích nàng. Dáng vẻ xinh đẹp như vậy, bộ dáng kiêu ngạo không làm bộ như vậy, như một đốm lửa đốt cháy trong lòng hắn, sao có thể không thích, nhưng sau này cũng dần nhạt đi.

Nhưng cuối cùng vẫn không buông xuống được.

Tuổi mười bảy, trong Kinh Thành ai ai cũng biết nàng là gái lỡ thì không gả được nữa. Nhưng Nam Cung Diệp lại cảm thấy vừa đẹp, nhất là lúc này, không còn hồ đồ không hiểu chuyện như trước nữa, ngã vào đáy cốc rồi mới biết được ban đầu mình đã mất đi những gì.

Nam Cung Diệp cảm thấy rất tốt.

Con đường chính là hắn, phủ Định quốc công sẽ thích, nếu trong lòng nàng còn Nhan gia, còn chưa tới mức hồ đồ đến cùng, vậy thì nàng sẽ không từ chối.

Nhan Nhất Minh còn định nói gì đó, nhưng Nam Cung Diệp đã quay người rời đi. Trong tay Nhan Nhất Minh còn nắm chặt khăn tay vừa nãy Nam Cung Diệp đưa cho mình, sững sờ nhìn bóng dáng cao lớn của thiếu niên, một lúc lâu sau lại òa khóc lên.

Nhưng điều khác với lúc trước là, lần này trong đôi mắt xinh đẹp kia cuối cùng đã có thần sắc trở lại.

Quên đi chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng, Nhan Nhất Minh còn tưởng rằng sẽ rất lâu rất lâu, nhưng tất cả những thứ này đều đơn giản hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng.

Từ lúc nào nàng đã không còn cả ngày lẫn đêm nhớ đến Nam Cung Huyền nữa, mà lại nhớ đến đôi mắt chứa đầy ý cười kia của Nam Cung Diệp. Nàng đã không nhớ rõ được nữa, chỉ nhớ rằng, lần đó khi ra ngoài chơi cùng Nam Cung Diệp, không khéo gặp được Nam Cung Huyền và Giản Ngọc Nhi, lòng, đã không còn đau nữa.

Lúc đó mới nhớ ra, những lời đã hứa với Nam Cung Diệp khi trước, dường như đã có thể đối mặt với Nam Cung Huyền đường đường chính chính nói ra rồi.

Nhưng Nam Cung Diệp lại không cho nàng đi nói, hắn cười nói hắn đã biết rồi.

Nàng hỏi hắn biết gì, Nam Cung Diệp cao hơn nàng rất nhiều liền xoa xoa đầu nàng: “Đương nhiên là biết nàng đã sớm không còn thích huynh nữa.”

Nhan Nhất Minh nhìn vào mắt hắn, lẳng lặng đỏ mặt.

Dường như cuối cùng Nam Cung Huyền cũng biết nữ tử từng yêu mình chết đi sống lại kia đã dần rời xa mình. Thái tử cao cao tại thượng cuối cùng có hơi hối hận, hắn thậm chí còn dùng đôi mắt hơi tổn thương mà nhìn nàng hỏi, lẽ nào nàng thật sự không thích hắn nữa sao.

Nhan Nhất Minh lùi về sau hai bước duy trì khoảng cách với hắn, sau đó nghiêm túc trả lời hắn.

Phải, thật đã không còn thích nữa, nói xong lại cười, qua một đoạn thời gian nữa, có lẽ phải gọi hắn một tiếng hoàng huynh rồi.

Một khoảng thời gian sau, Hoàng hậu từ đầu đến cuối đều không đồng ý hôn sự của bọn họ, nhưng dưới sự kiên trì của Nam Cung Diệp cuối cùng đành bất lực đồng ý. Bọn họ thành thân, cùng nhau đi đến Bắc Bình, lúc cùng nhau tản bộ, Nhan Nhất Minh đi mệt rồi, Nam Cung Diệp sẽ cõng nàng chầm chậm đi tiếp.

“Nếu ta vẫn thích Thái tử thì làm sao bây giờ?” Nhan Nhất Minh đột nhiên hỏi hắn.

“Vậy thì ta sẽ cưới một tiểu thư khác, quên sạch nàng luôn.”

Nhan Nhất Minh nằm trên lưng hắn, giả vờ tức giận đập hắn một cái: “Sao lại vậy được hả…” Xong lại hơi ngại ngùng bật cười, nằm trên vai hắn nhỏ giọng nói: “Bây giờ ta đã không còn nhớ hắn nữa rồi, bây giờ ta…”

“Bây giờ thế nào?” Giọng nói Nam Cung Diệp mang theo ý cười.

Nhan Nhất Minh không lên tiếng, chỉ ôm hắn càng chặt hơn.

Bây giờ mới biết chàng tốt tới mức nào, bây giờ mới biết chàng tốt hơn hắn rất nhiều.

Bây giờ mới biết, thích chàng tới mức nào.

Nhiều năm trước nàng bỏ lỡ thiếu niên tốt đẹp nhất, may mà tất cả vẫn chưa muộn, bây giờ nàng đã đuổi kịp hắn rồi.

Bóng dáng hai người càng ngày càng xa, thoang thoảng còn nghe được giọng nói đầy ý cười của nam tử cùng với tiếng cười duyên của nữ tử.

“Chàng đồng ý với ta sau này sẽ không cưới trắc phi rồi đó…”

“Xem biểu hiện của nàng đã.”

“Cái gì mà xem biểu hiện của ta hả?”

Dần dần đã không còn nghe được nữa, nhưng dường như trên con đường vẫn còn đọng lại hương úy của tình yêu.

Rất thuần túy, nhưng cũng rất ngọt ngào


 
Hoàn Mỹ Bạch Nguyệt Quang Chuẩn Bị Tu Dưỡng
Chương 121: Ngoại truyện 3


Gần đây tâm trạng của Nhan Nhất Minh cực kỳ tốt, nhân viên trong công ty nhận ra, người lớn trong nhà cũng phát hiện được.

Không chỉ như vậy, người lớn trong nhà còn phát hiện số lần Nhan Nhất Minh về nhà bắt đầu ngày một tăng dần.

Điều này đối với người lớn trong nhà cả ngày đều mong cho Nhan Nhất Minh yêu đương kết hôn mà nói, không phải là một hiện tượng tốt.

Cậu Nhan cảm thấy cứ tiếp tục thế này không được, bây giờ bệnh tình của mẹ Nhan dần dần có chuyển biến tốt, bác sĩ Nhan lại ở lại thành phố S, cũng không cần Nhan Nhất Minh liên tục bên cạnh chăm sóc như vậy nữa. Nghĩ đến đứa cháu gái mới chớp mắt đã hai mươi bảy, cậu Nhan cảm thấy bọn họ mà còn không giúp đỡ, thì đứa nhỏ này thật sự sẽ định tiếp tục độc thân mất.

Còn về đối tượng, cậu Nhan cũng đã có được mấy người, công tử thiếu gia có sắc có tài gia thế to lớn ở thành phố S cũng không ít. Có điều, ông chỉ nhìn trúng có một người, điều vừa lòng nhất chính là cậu nhóc này từ lần trước gặp được Nhan Nhất Minh vẫn nhớ mãi không quên.

Cậu Nhan cảm thấy có thể giúp đỡ thúc đẩy một chút tình cảm giữa đám tiểu bối với nhau.

Vì vậy đợi lần sau khi Nhan Nhất Minh về nhà, cậu Nhan chào hỏi với Giang Dật đã rất quen thuộc xong, chờ Giang Dật xem xong bệnh cho mẹ Nhan rồi mấy người ngồi lại bên nhau cùng nhau nói chuyện.

Cậu Nhan không xem Giang Dật như người ngoài, cũng muốn nhờ Giang Dật khuyên giúp Nhan Nhất Minh, thuận miệng liền nhắc đến chuyện bảo Nhan Nhất Minh chọn thời gian gặp vị thiếu gia nào đó của nhà nào đó, sợ cô không đồng ý còn bổ sung vào nói gia thế cậu ta tốt, tướng mạo tốt, tính cách cũng tốt, vả lại còn thích con.

Nhan Nhất Minh suýt thì sặc nước.

Đôi mắt xinh đẹp của Giang Dật chan chứa ý cười, dáng vẻ như đang xem chuyện vui. Thấy vậy còn chu đáo đưa cho cô một tờ khăn giấy: “Uống chậm thôi, vội gì chứ.”

Nhan Nhất Minh trừng anh một cái, duỗi tay từ chối người cậu của mình: “Con không…”

Trên mặt cậu mang vẻ cậu biết con định nói gì, vậy là cắt ngang lời Nhan Nhất Minh, thở dài nói: “Cái con nhóc này, cũng đâu bảo con kết hôn ngay bây giờ đâu, chỉ cần gặp mặt thử, hợp thì yêu, không hợp thì thôi.”

“Khụ khụ…” Nhan Nhất Minh ho khan hai tiếng: “Cậu, cậu đang hại con đấy.”

Hai mắt cậu trừng lên: “Cái gì mà cậu hại con hả?”

“Cậu ở ngay trước mặt bạn trai con còn muốn làm mai cho con, cậu nói xem đây không phải hại con thì là gì?”

Cậu sững ra, nhất thời chưa kịp phản ứng, tầm mắt rơi vào trên mặt Nhan Nhất Minh, lại có hơi luống cuống mà liếc Giang Dật một cái: “Bạn trai? Ở đâu cơ?”

Giang Dật thành khẩn gật đầu: “Cậu, ở đây này.”

Nhan Nhất Minh: “Ha ha ha ha ha ha!”

Cậu: “…???”

Cả nửa ngày sau mới phản ứng kịp, nhất thời còn có hơi lắp bắp.

“Hai hai hai đứa ở bên nhau rồi?”

Mợ vừa cắt trái cây xong bưng đến, không nghe thấy câu khác chỉ nghe được một câu này. Nhưng có một câu này thôi cũng đủ rồi. Bà sửng sốt suýt tý nữa đã làm đĩa trái cây rớt luôn xuống đất: “A Minh và bác sĩ Nhan yêu nhau rồi sao?”

Nhan Nhất Minh giả vờ cực kỳ áy náy: “Con xin lỗi ạ, không sớm nói cho mọi người.”

Giang Dật nhìn bộ dáng cố ý trêu cậu mợ của cô, khóe môi tự nhiên nhếch lên, cũng đùa dai giống như Nhan Nhất Minh mà giải thích với cậu mợ: “Con cũng vừa định nói với cậu, không ngờ cậu đột nhiên lại nhắc đến chuyện muốn giúp A Minh xem mắt.”

Gương mặt già của cậu không còn chỗ để nữa rồi, mợ trừng cậu một cái rồi hưng phấn nói: “Hai đứa bên nhau khi nào thế, sao lại nhanh như vậy?”

“Bọn con.” Giang Dật liếc Nhan Nhất Minh một cái.

“Đã quen biết rất nhiều năm rồi.”

Nhan Nhất Minh quay đầu nhìn sườn mặt của anh, vừa anh tuấn lại vừa mê người, đôi mắt thỉnh thoảng nhìn qua kia lại càng dịu dàng khiến cô không chống đỡ nổi, trong lòng lần nữa trào lên cảm giác thỏa mãn như sắp nổ tung.

Trước giờ Nhan Nhất Minh đều chưa từng nghi ngờ tài ăn nói của Giang Dật. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã biên ra một câu chuyện hoàn mỹ, hoàn toàn khiến cậu và mợ tin rằng khi xưa hai người đã nhìn trúng nhau, bây giờ cuối cùng gặp lại nhau một lần nữa, thật đúng là nhân duyên có dứt cũng không đứt được.

Nhan Nhất Minh nghe thấy chỉ muốn cười, nhưng lại cười không nổi.

Tuy đều là giả, nhưng có một số cái lại là thật.

Bọn họ đúng thật là trùng phùng lần nữa, đúng thật là gặp lại lần nữa, nhưng đây không phải duyên phận, mà là tâm nguyện Giang Dật dùng trọn cả đời cuối cùng mới cầu được.

Trong lòng đột nhiên lại nhói lên.

Rốt cuộc anh đã chịu bao nhiêu cực khổ, trải qua bao nhiêu khó nhọc.

Trong đoạn thời gian gặp lại nhau này, Nhan Nhất Minh đã hỏi anh rất nhiều lần, nhưng anh đều cười lắc đầu, sau đó rất tự nhiên mà chuyển chủ đề.

Anh không muốn nhắc đến, anh nói quá dễ dàng nên chẳng có gì đáng để nói cả.

Nhưng so với Giang Dật của khi xưa, rõ ràng anh đã thay đổi rất nhiều. Vì vậy Nhan Nhất Minh cảm thấy, bởi những gì đã trải qua quá mức tàn nhẫn, anh không muốn cô buồn nên mới không nhắc đến.

Anh chẳng bao giờ nỡ khiến cô buồn dù chỉ một chút xíu.

Suy nghĩ bay hơi xa rồi, khi hồi thần lại một lần nữa thì đã thấy cậu và mợ kéo Giang Dật nói không biết bao nhiêu chuyện trong nhà, hận không thể đem hết những chuyện xấu lúc nhỏ của Nhan Nhất Minh ra nói cho Giang Dật, mà Giang Dật lại còn nghe rất nghiêm túc.

Nhan Nhất Minh bất lực phải lần nữa ho khan hai tiếng để thu hút sự chú ý của mấy người, cậu mợ vui vẻ cả nửa ngày: “Vậy sau này hai đứa có dự định gì?”

Giang Dật nhìn cô, Nhan Nhất Minh suy tư chốc lát rồi trịnh trọng nói: “Sang năm kết hôn, năm sau nữa sinh con.”

Cậu mợ: “…”

Ban đầu là ai nói sẽ không kết hôn không sinh con, bây giờ mới đó mà đã tự vả mặt mình, dùng từ mà người trẻ tuổi bây giờ thích dùng.

Nghiệp quật!

Tuy ông rất vừa lòng với đáp án này.

Trước kia không suy xét đến bác sĩ Nhan, bây giờ nghĩ lại, thật đúng là không tìm ra được chút khuyết điểm nào, đúng thật hoàn mỹ.

Thân phận kiếp này của Giang Dật so với khi xưa còn đỉnh hơn rất nhiều. Nghe nói là y học thế gia rất nổi tiếng, tuy không giàu bằng nhà họ Nhan, nhưng rất có căn cơ, mà Giang Dật lại còn là người xuất sắc nhất trong gia tộc.

Nhan Nhất Minh không hề cảm thấy bất ngờ, người này là Giang Dật, anh đương nhiên là người ưu tú nhất.

Bệnh tình của mẹ Nhan dần dần chuyển biến tốt, Nhan Nhất Minh không cần mỗi ngày đều phải về nhà. Sau khi Giang Dật về thành phố S liền bị bệnh viện quyền uy nhất đào đi.

Nghe nói công việc của anh rất nhiều, phải bận cả một ngày, nhưng mỗi ngày khi Nhan Nhất Minh rời khỏi công ty, ánh nhìn đầu tiên sẽ thấy được người ngồi trong xe, khuôn mặt dù mở nửa cửa sổ xe cũng không che hết được.

Anh không còn mang dáng vẻ tóc dài nhã nhặn trước kia nữa, bây giờ so với trước kia thì nhiều thêm vài phần góc cạnh sắc bén, tóc đen mắt đen, cô biết các cô gái dưới lầu cứ luôn lén nhìn anh, nói anh đẹp quá mức.

Nhưng sau khi thấy cô liền đồng thời im miệng, sau đó mới nhỏ giọng ngưỡng mộ, có sắc có tiền lại còn có bạn trai đẹp trai như vậy, thật đúng là cuộc đời viên mãn.

Nhan Nhất Minh vừa lòng nhận lấy lời tán dương này. Sau khi lên xe, vào lúc Giang Dật nghiêng người qua thắt dây an toàn cho cô, cô liền hôn anh một cái.

Giang Dật nghiêng mặt qua nhìn chằm chằm cô không động đậy, Nhan Nhất Minh lại hôn một cái lên bờ môi xinh đẹp của anh, Giang Dật vừa cười vừa ngồi xuống lại.

“Lần sau nhớ tìm đúng vị trí.”

Nhan Nhất Minh cười một lúc lâu: “Ừm, không thành vấn đề.”

Giang Dật cũng cười, bên ngoài xe ánh đèn sáng rọi, trong xe tiếng nhạc du dương, Nhan Nhất Minh yên tĩnh ngủ say. Vẫn là khuôn mặt xinh đẹp kiêu ngạo kia, lông mi cong dài, bờ môi đỏ mọng dụ người, tóc dài đen như mực hơi uốn cong, so với năm xưa càng khiến anh không dời nổi tầm mắt.

Anh đưa cô về nơi ở của cô, Nhan Nhất Minh mở mắt ra, dường như đang mơ thấy gì đó mà không muốn động, Giang Dật nhéo mặt cô: “Anh cõng em lên.”

“Không cần, em tỉnh rồi.” Nhan Nhất Minh cười, vừa nãy cô mơ thấy Giang Dật vẫn là dáng vẻ tóc dài thanh y, chỉ là dáng vẻ có hơi không giống với trong ký ức của cô, dường như càng gầy hơn một chút, càng tiều tụy hơn một chút, làn da trắng bệch khiến lòng cô đau đớn.

Trong mộng dường như Giang Dật đang nói gì đó với Lý bá, cô mơ thấy anh vẫn luôn ho, Lý bá bưng thuốc đến anh lại phất tay bảo Lý bá bưng đi.

Nhan Nhất Minh rất muốn nói, nhưng lại không nói được, Giang Dật cũng không nhìn thấy cô.

Cho đến khi Giang Dật gọi, cô mới tỉnh dậy, bóng tối trong xe phủ lên khuôn mặt quen thuộc của Giang Dật, tim Nhan Nhất Minh đập nhanh có hơi mất khống chế, Giang Dật cười nói cõng cô lên, cô nghĩ cũng không nghĩ liền từ chối.

Vốn chỉ là một thư sinh, còn bệnh thành như vậy, Nhan Nhất Minh nhớ tới bóng dáng khi đó của Giang Dật, một trận gió cũng có thể thổi anh ngã,

Cô bỗng nhiên tóm lấy cánh tay Giang Dật, Giang Dật sửng sốt, dịu giọng hỏi cô sao thế, Nhan Nhất Minh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, đột nhiên nói: “Khi xưa sau khi em đi rồi, anh, đã sống thế nào?”

Ánh mắt Giang Dật hơi run rẩy, nhưng trong xe quá tối không thấy rõ được, anh vén lọn tóc dài hơi rối của cô ra sau tai, bật cười: “Em đoán xem.”

Trong lòng Nhan Nhất Minh còn khó chịu, vẫn luôn túm lấy cánh tay Giang Dật không chịu buông: “Không đoán.”

“Thật đúng là chẳng thay đổi chút nào…” Giang Dật thở dài một hơi, trong giọng nói còn mang theo vài phần cười cợt: “Năm xưa sau khi em rời đi ấy à…”

“Ừm.” Nhan Nhất Minh gật đầu.

Giang Dật im lặng một lát: “Sau khi em đi, anh cưới mười mấy di thái thái, sinh ra một đống con, cuộc sống cũng coi như dễ chịu…”

Cảm giác tim đập nhanh vừa rồi biến mất sạch sẽ, Nhan Nhất Minh lườm Giang Dật một cái, không chút nể nàng mà đẩy anh ra. Nhưng đột nhiên nhớ lại bây giờ sức lực của mình hơi lớn, sợ sẽ đẩy đau anh, cô liền sốt ruột kéo anh lại.

Giang Dật xuống xe, thuận thế nắm lấy tay cô: “Giận à?”

“Không có…” Nhan Nhất Minh không chút cảm xúc: “Nói không chừng các di thái thái khi xưa cũng luân hồi rồi đó, anh có muốn đi tìm bọn họ không…”

Lời còn chưa nói xong đã bị Giang Dật nhấc bổng lên ôm vào, Nhan Nhất Minh thốt lên một tiếng, sợ khiến cái thân thể nhỏ bé của Giang Dật bị mệt. Cô liền định dùng sức nhảy xuống, ai ngờ lại bị Giang Dật giữ chặt lấy.

Nhan Nhất Minh sững sờ, Giang Dật thầm cười trong lòng, ôm lấy cô đi thẳng vào phòng.

Vừa định đứng dậy đi bật đèn, lại bị một đôi cánh tay vòng lấy cổ kéo lại, Nhan Nhất Minh cắn vào môi anh, đầu lưỡi linh hoạt đẩy kẽ răng ra chui vào.

Nhan Nhất Minh khi đã không còn cố kỵ gì nữa thật đúng là một yêu tinh.

Đối với Giang Dật, lại càng là như vậy.

Đèn chưa kịp bật, Giang Dật bóp lấy cằm cô chủ động hôn lên, nhiều thêm vài phần điên cuồng so với trước kia, hoàn toàn không còn vẻ nho nhã ngày thường, Nhan Nhất Minh cũng bám lấy anh.

Nụ hôn quá nặng, ngay cả hô hấp cũng hơi khó khăn, hô hấp có hơi gấp gáp của Nhan Nhất Minh cứ thế tr*n tr** quanh quẩn bên tai, càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ thần kinh hơn.

Giang Dật cảm thấy hình như mình đã quên gì đó, nhưng lúc này đã nhớ không ra nữa rồi, cũng có thể là không muốn nghĩ, tay anh, môi anh không muốn rời khỏi cô dù chỉ một chút, cứ như rời khỏi một giây thôi cũng cảm thấy nghẹt thở.

Môi dọc theo cằm dần dần dời xuống, rơi vào trên cổ, rơi vào xương quai xanh, răng anh nhẹ nhàng cắn mở cúc áo sơ mi của Nhan Nhất Minh.

Nhan Nhất Minh ôm chặt lấy anh, tuy là cô chủ động, nhưng cúi đầu nhìn dáng vẻ cắn cúc áo của anh, Nhan Nhất Minh vẫn đỏ mặt.

Lại thêm một cái cúc áo bị cởi ra, tay trái Giang Dật giữ lấy eo cô ôm chặt cô vào người, Nhan Nhất Minh nghe tiếng hô hấp có hơi gấp gáp của anh cuối cùng cũng nhớ ra gì đó. Đầu gối cô hơi nâng lên, cảm nhận được sự biến đổi rõ ràng, nhìn sắc mặt hơi thay đổi của Giang Dật, cô cười mỉm nói.

“Đây là bản lĩnh sau khi đã cưới mười mấy di thái thái đó à?”

Thì ra chủ động như vậy là vì câu này đây, Giang Dật cắn cô một cái thật mạnh: “Đám di thái thái đó sao có thể so với em được.” Giang Dật thật sự sợ cô lại nói thêm gì nữa, liền dứt khoát hôn lên chặn miệng cô lại.

Nhan Nhất Minh đâu biết được anh cố ý nói những lời này là để chọc tức cô, đừng nói mười mấy di thái thái, nhiều năm như vậy có lẽ ngay cả phụ nữ anh cũng chưa từng chạm vào.

Giang Dật không đoán ra lúc này Nhan Nhất Minh đang suy nghĩ bậy bạ gì, anh chỉ biết mặc kệ hôm nay Nhan Nhất Minh bắt đầu vì ý đồ gì, nhưng anh sẽ không đồng ý dừng lại.

Khi xưa bởi vì không có kết quả, nên thậm chí không muốn làm tổn thương cô, sợ sau này cô không gả cho người khác được. Nhưng bây giờ anh sắp nhận lấy nửa đời sau của cô, nghĩ nhiều năm như vậy rồi, cũng đã không còn gì cố kỵ nữa.

Đã đợi quá lâu rồi.

Làn da dưới tay so với trong ký ức càng khiến anh yêu thích không thể buông tay hơn, không còn gì phải bận tâm nữa. Tình yêu lúc này cũng khiến anh càng động lòng hơn, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trên sô pha tối màu, càng tôn lên làn da trắng nõn, đường cong mê người của cô.

Nhan Nhất Minh nhìn Giang Dật vẫn còn ăn mặc chỉnh tề, đột nhiên có hơi xấu hổ che mắt lại.

Khi xưa lúc đang công lược Giản Ngọc Diễn cũng từng ‘bán đứng thân thể’, nhưng lúc đó cơ thể không phải của cô, cũng không có tình cảm, Nhan Nhất Minh chẳng cảm thấy gì cả. Nhưng giờ phút này, mỗi một chỗ ngón tay Giang Dật đi qua, cô đều nhịn không được mà run lên.

Cô nhỏ giọng gọi tên Giang Dật, Giang Dật đáp lại từng tiếng bên tai cô, dịu dàng vô đối, nhưng động tác dưới thân lại không hề dịu dàng chút nào.

Nhan Nhất Minh tóm lấy cánh tay Giang Dật, hô hấp ngày càng không ổn định.

Cô vốn tưởng rằng cơ thể Giang Dật yếu ớt, nhưng không ngờ lực cánh tay của anh lại mạnh như vậy. Cô vốn nghĩ rằng lần đầu tiên của anh, có cần mình chủ động chút không, nhưng lúc này lại bị đè trên sô pha mềm mại ngay cả động cũng động không nổi.

Tính sai mất rồi, Nhan Nhất Minh mơ mơ màng màng nghĩ.

Ngón tay cô véo lên cánh tay anh, rồi lại lung tung tóm lấy bờ vai vững chắc của anh, cơ bắp dẻo dai, sờ vào rất thích.

Là cô nghĩ sai rồi, Nhan Nhất Minh nhắm mắt lại.

Ngón tay Giang Dật nhẹ nhàng gỡ từng lọn tóc ướt đẫm của cô, cô đã vô cùng mệt mỏi, ngay cả mắt cũng không muốn mở. Giang Dật cười nhẹ một tiếng ôm cô dậy, Nhan Nhất Minh ôm chặt lấy cổ anh, hai đùi thon dài vòng lấy eo anh.

“Muốn tắm.” Giọng Nhan Nhất Minh vô cùng biếng nhác.

Nằm trong bồn tắm đầy nước ấm, Nhan Nhất Minh mới cảm giác được toàn thân đau đớn. Ngón tay Giang Dật lướt qua bụng cô, Nhan Nhất Minh như phát giác ra được “mùi nguy hiểm”, cô thốt lên một tiếng rồi mở mắt ra, vừa định nói gì đó thì lại bị tiếng rêи ɾỉ cắt ngang, sau đó cũng quên luôn mình định nói gì.

Ra khỏi phòng tắm khi nào, Nhan Nhất Minh cũng đã quên mất rồi. Khoảnh khắc khi đầu tựa vào gối cô đã ngủ luôn, mấy phút sau Giang Dật đi vào, nghiêm túc dùng máy sấy tóc từng chút một sấy khô mái tóc còn hơi ướt của cô.

Thời gian đã rất trễ, nhưng dường như Giang Dật cũng không muốn xem thử rốt cuộc chính xác là mấy giờ. Nhan Nhất Minh đã ngủ say, Giang Dật kéo mền đắp lên bờ vai bởi vì lật người mà lộ ra ngoài của cô, sau đó mới thuận tay tắt đèn, nhưng lại phát hiện bên dưới gối lộ ra một góc của cái gì đó.

Giang Dật có hơi kinh ngạc mà rút cái góc này ra, nét chữ quen thuộc, mặt giấy hơi cũ, đột nhiên vô số cảm xúc không thốt nên lời đều xông thẳng vào tim.

Khi xưa anh cho cô sự tự do cuối cùng, để lại cho cô một bức thư, anh chưa từng nghĩ tới, hôm đó sau khi mình đi, Nhan Nhất Minh sẽ đau lòng đến nhường nào, cũng không biết Nhan Nhất Minh cất giữ bức thư này bên người, thậm chí mỗi đêm đều xem, trở thành nỗi hoài niệm của cô mấy năm nay.

Trong thư anh nói cảm ơn cô đã tặng mình quãng thời gian này, cảm ơn cô đã bằng lòng ở lại trong thế giới của anh một đoạn thời gian như vậy.

Anh vẫn yêu cô, anh vẫn không nỡ để cô rời đi, nhưng có bên nhau nhất định sẽ có lìa xa, cô vẫn muốn rời đi, cô vẫn không vui, anh không thể nhìn cô không vui không thể nhìn cô buồn, vì vậy cuối cùng anh lựa chọn buông tay.

Anh nói mong cho ngày tháng sau này của cô sẽ được vui vẻ, anh nói đợi sau khi về rồi đừng nhớ đến người đã làm tổn thương cô là anh nữa, anh nói hi vọng sẽ có một người yêu cô hơn anh đến yêu cô.

Giang Dật thở dài một hơi. Thật ra anh đã nhớ không rõ năm xưa mình đã viết những gì nữa. Bởi vì thời gian trôi qua quá lâu, bởi vì trong bức thư đó, ngoại trừ câu anh vẫn yêu cô thì tất cả những thứ còn lại đều không phải ý nghĩ chân thực của anh. Anh lừa cô nói rằng mình đã thỏa mãn, nói anh sẽ sống thật tốt phần đời còn lại của mình. Nhưng anh đã thất hứa hết tất cả, anh nói hy vọng cô có thể tìm được một người yêu cô hơn anh, từ đó quên đi anh, nhưng anh rõ ràng không hề nghĩ như vậy.

Anh vẫn muốn tự mình ôm cô vào lòng, chỉ có anh, cũng chỉ có thể là anh.

Mà giờ đây, anh đã làm được rồi.

Cho dù trước kia trải qua bao nhiêu khó khăn, anh đều gắng gượng chịu đựng được hết rồi. So với nước mắt không chịu khống chế của Nhan Nhất Minh khi một lần nữa gặp lại nhau, so với bức thư cũ đã được xem vô số lần này, so với việc cô nói cô từng yêu một người, thậm chí vì người đó mà định cả đời này cứ tiếp tục sống như vậy.

Giang Dật cảm thấy, tất cả đều đáng giá.

Bây giờ Nhan Nhất Minh đang ở bên cạnh anh, ngủ rất yên lành. Ngày mai thức dậy bọn họ cũng sẽ giống như mọi ngày mà cùng nhau ăn sáng, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau làm bất cứ chuyện gì muốn làm. Bọn họ còn có thời gian cả đời để vĩnh viễn ở bên nhau, đây là ảo tưởng mà trước kia anh chưa từng nghĩ đến, ngay cả nằm mơ cũng không có được một kết cục viên mãn như vậy.

Anh rất yêu cô.

Cũng sẽ luôn yêu cô.

Cho đến khi hai người cùng già đi.

Giang Dật gập bức thư lại, đặt nó về lại bên gối, ôm lấy Nhan Nhất Minh đã ngủ say vào lòng. Cô hơi hơi động đậy rồi một lần nữa ngoan ngoãn ngủ say, Giang Dật mỉm cười, hôn nhẹ một cái lên trán cô.

Thỏa mãn nhắm mắt lại.


 
Back
Top Bottom