[ Thu ] 03
================
(7) Nếu
Tim Lê Triệt đập rất nhanh, hắn không thể không dùng tay che tim mình lại, sợ trái tim sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực mất.
Bảy tiếng trước, Tống Nghiên ôm hắn, hơi thở ấm áp của cậu bao vây khiến hắn như lạc vào cõi mơ.
Đêm khuya, Lê Triệt đập giường, ảo não, hối hận, hối hận vì lúc đó mình trơ như khúc gỗ, không ôm lại Tống Nghiên.
Bây giờ là 1 giờ sáng, bình thường chất lượng giấc ngủ tốt hơn heo nhưng hôm nay Lê Triệt lại mất ngủ, lăn qua lăn lại trên giường mãi.
Không ngủ được, hắn xỏ dép lê ra ngoài.
Gió đêm phơ phất thổi đi tâm trạng bực bội của Lê Triệt.
Hắn đi đến cây táo góc vườn, ngồi dựa vào nó.
Cây này có từ trước khi Lê Triệt ra đời, nghe ba hắn nói là trồng vào năm sinh ra Lê Vũ Lạc.
Lê Vũ Lạc bị sinh non, sức khỏe không tốt, cái cây này được trồng để giúp con gái đầu lòng được bình an.
Những người đang phiền não rất thích nhớ lại thời thơ ấu, muốn tìm được vui sướng từ trong hồi ức để nạp điện cho chính mình, tiếp tục vui vẻ nhờ hồi ức.
Lê Triệt nhớ hồi nhỏ mỗi lần làm mẹ tức giận đều thích trèo bò trên cây, thường xuyên đánh nhau với anh chỉ vì một gói que cay, nhớ đến mỗi lần chị gái mang bánh ngọt từ ở trường về cho mình ăn...
Hắn nghĩ vì sao mình không trở thành bạn của Tống Nghiên sớm hơn.
Nếu làm bạn sớm hơn, hắn sẽ hiểu rõ Tống Nghiên hơn, có thể nhìn ra vui buồn từ nét mặt của cậu.
"Ôi..." – Lê Triệt thở dài, hắn nghĩ nếu hắn hiểu rõ Tống Nghiên hơn một chút, chắc chắn hắn sẽ không phải suy đoán cả đêm chỉ vì một cái ôm.
Bầu trời đêm phủ kín sao, Lê Triệt phủi mông đứng dậy, nhìn qua sân nhà hàng xóm.
Không biết xuất phát từ tâm lý gì, Lê Triệt nhặt cục đá ném sang sân nhà người ta.
"Áu——!" – Một tiếng hét thảm vang lên, ngay sau đó là tiếng mắng chửi vang vọng trong đêm tối.
Người bị nền trúng đầu là Tống Lăng, ban ngày cô kêu giảm béo, bây giờ đang trốn ngoài vườn nhai khoai lát.
"Thứ vô đạo đức!"
Lê Triệt sợ mình phát ra tiếng động bị Tống Lăng nghe thấy, vì thế hắn bịt tai trộm chuông, che hai tai rồi bỏ chạy.
(8) Đoán thử
Miền bắc gần như không có mùa thu, mới hôm trước còn mặc áo cộc mà hôm sau trời đã đột ngột chuyển rét, phải mặc thêm áo khoác mùa đông.
Nhiệt độ không khí thay đổi bất ngờ, Lê Triệt vẫn cứ mặc đồng phục mùa hè.
Đang tuổi phát triển khí huyết phương cương, người lúc nào cũng nóng hừng hực, Lê Triệt để hở hai cánh tay cũng không thấy lạnh.
Nhưng mà, mẹ hắn thấy lạnh.
Mẹ hắn lấy chiếc áo dày đã chuẩn bị từ trước, trở tay xách Lê Triệt đang hăm hở bước được nửa bàn chân ra khỏi cửa.
Từ biệt với then cài cửa lớn, thân hình mẹ hắn chặn trước cửa, ném áo bông lên đầu Lê Triệt.
"Mặc vào."
"Mẹ, con không lạnh."
"Mặc vào."
"Con không lạnh thật."
"Mặc vào!
Đừng để mẹ nói lần thứ tư!"
Đối diện với người đứng đầu trong chuỗi thức ăn gia đình, phản kháng không có tác dụng.
Lê Triệt ngoan ngoãn mặc áo, mở cửa ra, chớp chớp mắt, lại đóng lại.
Lê Triệt dựa vào cửa hít sâu một hơi, tự nói với mình rằng mình đang nằm mơ, sau đó mở cửa ra lần nữa.
Hắn véo mạnh một cái lên đùi, rất đau, không phải mơ, đúng là Tống Nghiên đang đứng trước cổng nhà mình đợi mình.
Thấy Lê Triệt bước ra, Tống Nghiên nói: "Chào buổi sáng."
Lê Triệt không hiểu ra sao: "Buổi sáng tốt lành."
Tống Nghiên cười: "Đi thôi."
Lê Triệt ngơ ngác gật đầu: "À...
Ừ."
Đầu óc Lê Triệt chưa bao giờ sáng suốt trong những chuyện nghiêm túc, hắn đỏ mắt nghĩ ngợi cả nửa đêm vẫn không hiểu được vì sao Tống Nghiên lại ôm hắn?
Đương nhiên, cũng có thể là hắn không dám nghĩ đến nguyên nhân kia.
Bị phiền muộn bám trụ bước chân, Lê Triệt hơi ngứa mũi, hắt xì một cái.
Tống Nghiên nghe thấy động tĩnh, bước chậm dần, cùng đi song song với Lê Triệt.
Hai người đi quá gần, tay áo cọ xát vào nhau.
Lê Triệt xoa xoa mũi, có một số việc cứ nghĩ tới nghĩ lui thực sự rất buồn rầu, vì thế hắn chọn cách hỏi trực tiếp.
"Này, Tống Nghiên, ờm....
Hôm qua vì sao cậu ấy ấy tớ?"
Tống Nghiên nắm chặt ống quần rồi lại buông ra, không đáp mà hỏi ngược lại: "Ấy gì?"
"Khụ khụ, thì là..." – Hắn hít một hơi: "Ôm tớ, vì sao chiều hôm qua cậu ôm tớ?"
Lê Triệt hỏi xong hối hận ngay lập tức, miệng cứ mở mở đóng đóng, hai tai đỏ lên.
Tống Nghiên nhìn thấy, Tống Nghiên nói: "Cậu có muốn đoán thử không?"
Lê Triệt:......
Tống Nghiên nói xong bước chân nhanh hơn, chờ đến khi Lê Triệt hoàn hồn đuổi theo, hắn đã đi học muộn rồi.
(9) Xác suất
"Thích một người rồi trùng hợp người đó cũng thích mình có xác suất bao nhiêu..."
Đêm khuya, Lê Triệt ngồi dưới cây táo lẩm bà lẩm bẩm.
Nhiệt độ vào đêm còn thấp hơn ban ngày, Lê Triệt thông minh vác theo cái chăn từ trước, nắm bọc trong chăn, hai tay thò ra ngoài, nhổ từng cây cỏ dại.
"Thích."
"Không thích."
"Thích."
"Không ——"
"Mẹ nhà nó chứ hơn nửa đêm không ngủ đi tụng kinh à, này, chị nói này Lê Triệt em không thấy phiền hả!" – Cách một bức tường, Tống Lăng ngồi trong nhà mình nghe được rành mạch.
Lê Triệt lại bị tiếng nói bất chợt vang lên trong đêm tối dọa sợ, trong lòng bồn chồn, niệm ba tiếng "Nam mô a di đà phật" mới chợt nhận ra tiếng nói này cực kỳ quen tai.
Hắn thử thăm dò mở miệng: "Chị Lăng?"
Tống Lăng hừ một tiếng coi như trả lời.
Lê Triệt xác định không phải ma, lại hỏi: "Hơn nửa đêm chị không ngủ đi ra ngoài này làm gì"?
Ban ngày Tống Lăng kêu giảm béo tối đi ăn vụng, cô mút ngón tay dính sốt sa tế, nói lung tung: "Nửa đêm đi tè nghe thấy tiếng nam tử kêu rên, ta đến đây bài ưu giải nạn."
Lê Triệt có ngốc đến mấy cũng biết Tống Lăng đang nói bậy nói bạ.
Đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ khi còn nhỏ từng bị Tống Lăng lừa, nói là hắn bị nhặt được, thật ra hắn là một củ hành tây.
Lúc đó Tống Lăng nói chuyện sinh động như thật, Lê Triệt bị dọa khóc ầm lên, trong một khoảng thời gian dài cứ nhìn thấy mẹ thái hành tây là hắn lại thấy đau khắp người.
Bên này Lê Triệt còn ở nhớ chuyện cũ, bên kia Tống Lăng đã mở miệng.
"Tiểu Lê tử, em đã từng nghe câu này chưa?"
Lê Triệt bị ngắt quãng hồi ức: "Hả?
Câu gì?"
"Vũ trụ có thể nổ tung bất cứ lúc nào, cho nên, phải sống từng giây như giây phút cuối cùng của cuộc đời."
Trước giờ Tống Lăng nói gì Lê Triệt đều không hiểu, lúc này không biết vì sao Lê Triệt lại hiểu.
Hắn gật đầu: "Ừm, có lý, của nhà triết học nào nói vậy?"
"Con gái yêu của bà Vương Quân nhà số 107 ngõ Bạch Vân – Tống Lăng."
(10) Ánh nắng tươi sáng
Lời nói của "nhà triết học" Tống Lăng đã dẫn dắt Lê Triệt một cách sâu sắc.
Mới sáng sớm, Tống Nghiên đang ngồi xổm trong vườn đánh răng, đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, Lê Triệt từ trên trời giáng xuống.
Lê Triệt ngồi dưới cây táo cả đêm, cho đến khi bầu trời đen thùi lùi nhiễm phải vài ánh sáng, hắn dừng động tác tay, cũng không hề do dự.
Thiên thạch sắp va vào trái đất, vũ trụ sắp nổ tung, cuộc đời sắp đếm ngược.
Đầu Lê Triệt nóng lên, nhổ nốt gốc cỏ dại cuối cùng.
Hắn muốn đi tìm Tống Nghiên, hắn có chuyện muốn nói với Tống Nghiên, vì thế hắn bám trường, nhảy phát qua, mông đáp phịch xuống đất, đè nát cây xương rồng cảnh Tống Nghiên đã trồng hai năm trời.
Tống Nghiên bị kẻ từ trên trời rơi xuống này làm giật bắn mình, bàn chải đánh răng rơi xuống đất, phun hết bọt kem đánh răng ra ngoài.
"Lê Triệt?!" – Tống Nghiên súc miệng, đi qua, đứng trước mặt hắn, nghiêng đầu bên trái, rồi nghiêng đầu bên phải, tâm trạng rất phức tạp.
Lần này Lê Triệt ngã không nhẹ, mông tiếp xúc thân mật với mặt đất, suýt nữa rớt cả nước mắt.
Hắn giơ tay, lời nói mang theo vẻ tủi thân: "Tống Nghiên, chân tớ tê quá."
Tống Nghiên còn làm gì được nữa, Tống Nghiên chỉ có thể đỡ hắn dậy thôi.
"Có cửa chính không đi mà lại thích trèo tường, đáng đời cậu lắm."
Tống Nghiên mắng thì mắng, tay chân lại rất nhẹ nhàng cẩn thận, cậu đỡ Lê Triệt vào nhà năm lên giường, để hắn nằm sấp.
Xong xuôi chuẩn bị ra ngoài thu dọn tàn cục, tay cậu đột nhiên bị kéo lại.
"Cậu đừng đi, ở lại với tớ một lát biết chưa, tớ đau mông."
Tống Nghiên muốn cười, phải nhịn.
Tống Nghiên không nói chuyện, cũng không đi, cứ đứng như vậy.
Lê Triệt nắm chặt tay Tống Nghiên tay, tay Tống Nghiên rất lạnh, giống miếng băng, hắn muốn ủ ấm cho tay cậu, vì thế hắn nắm chặt hơn nữa.
"Tống Nghiên, hôm nay thời tiết sáng sủa, ánh nắng tươi sáng." – Lê Triệt nói một câu không đầu không đuôi.
Tống Nghiên nghi hoặc: "Ừ?"
"Cậu có muốn thích tớ một chút không?"
Chờ đợi luôn luôn là dày vò, Lê Triệt dứt khoát buông tay Tống Nghiên ra, nhắm mắt lại.
"Ừ."