[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Hoàn/Edit) Sau Khi Tái Giá, Long Ngạo Thiên Trở Về Rồi - Thanh Cơ Lệnh
Chương 60
Chương 60
Chương 60: Chính văn kết thúc
Khương Tuyết Thanh lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, không ngờ Trưởng Công chúa lại có thể kế vị nhanh như vậy.
Cậu vừa vui lại vừa xót xa cho Cố Chấp — chỉ trong thời gian ngắn sau khi đăng cơ đã chuẩn bị thoái vị, mà người thừa kế lại là Trưởng Công chúa chưa từng tham gia chính sự.
Trong lịch sử Phụng triều chưa từng có ca nhi làm hoàng đế, không biết Cố Chấp đã vượt qua muôn vàn khó khăn thế nào để làm được chuyện này.
Vì thế cậu sai nhà bếp nhỏ trong phủ làm một bàn đồ chay mà Cố Chấp thích ăn, còn định sau khi ăn xong sẽ xoa bóp cho hắn một chút.
Lần này vẫn chuẩn bị mỗi món một ít, bởi lần trước Cố Chấp ăn sạch hết cả bàn, cậu cũng không nhận ra hắn thích món nào, vừa hỏi thì hắn đã nói là món nào cũng thích.
Tối muộn, Cố Chấp trở về dưới ánh trăng.
Hắn không dọn vào hoàng cung, mỗi ngày đúng giờ lên triều, tối lại đúng giờ trở về nhà, thậm chí còn gặp nhau thường xuyên hơn cả khi làm tướng quân.
Lúc này trên người Cố Chấp vẫn còn mặc long bào, dáng người cao ráo như giá áo sống càng làm long bào phô trọn khí thế, móng vuốt rồng ngạo nghễ dữ tợn hiện rõ hoàn toàn — đây là người mặc long bào có khí thế nhất mà Khương Tuyết Thanh từng thấy, trời sinh đã mang dáng vẻ tham vọng bừng bừng.
Ấy vậy mà người như thế lại cam tâm từ bỏ ngai vàng...
Khương Tuyết Thanh thật khó tin điều này hoàn toàn không liên quan gì đến mình.
Cậu vừa cảm động vừa xót xa, liền mở miệng đề nghị xoa bóp cho Cố Chấp.
Nghe vậy, động tác thay y phục của Cố Chấp chững lại, hắn từ sau bình phong đi thẳng ra, thân hình cao lớn che khuất ánh nến, nhướng mày hỏi: "Thanh Thanh định xoa chỗ nào?"
Khương Tuyết Thanh vốn định xoa đầu cho hắn, dù sao cũng là nơi phải động não nhiều nhất, nhưng trên đầu có quá nhiều huyệt vị, cậu không dám tùy tiện xoa bóp, nghĩ một lúc mới nói: "Xoa vai đi."
Khóe môi Cố Chấp khẽ nhếch, rồi gật đầu.
"Không thích à?"
Khương Tuyết Thanh hỏi.
"Ừm."
Cố Chấp thật sự gật đầu, thân mình nghiêng về phía Khương Tuyết Thanh như có chút khó chịu: "Đau lưng."
Khương Tuyết Thanh sửng sốt — thân thể của Long Ngạo Thiên là tốt nhất, ra trận giết địch còn chẳng thấy đau, vậy mà ngồi trên long ỷ lại đau lưng.
Nghĩ một hồi cậu chợt bừng tỉnh: "Thì ra long ỷ lại cứng như vậy à."
Cố Chấp bật cười.
"Cũng khá cứng thật," Hắn chuẩn bị nằm xuống giường, nhưng như nhớ ra điều gì lại nhướng mày: "Thanh Thanh muốn thử ngồi một chút không?"
Ai mà không muốn chứ.
Khương Tuyết Thanh mắt sáng rực, từ nhỏ đã có giấc mộng triều đình khi xem phim truyền hình, chỉ là sau khi xuyên đến đây vì sợ hoàng cung nên vẫn chưa từng bước vào, giờ có cơ hội tất nhiên phải trải nghiệm một phen.
Cậu vui vẻ gật đầu.
Một khắc sau, Cố Chấp nắm tay Khương Tuyết Thanh bước đi trong hoàng cung.
Đây là lần đầu tiên Khương Tuyết Thanh đến hoàng cung, ngó nghiêng khắp nơi, hoàng cung ban đêm thật hùng vĩ, thật sáng rực, nơi nơi đều có đèn lồng, nhưng dù như thế vẫn toát ra cảm giác âm u rợn người, như thể bị những bức tường cung điện vây chặt lấy.
"Đúng là đáng sợ thật," Cậu cảm thán, may mà trước kia yến tiệc trong cung cậu không đến.
Cố Chấp nắm tay Khương Tuyết Thanh, bàn tay cậu hơi lạnh, hắn liền xoa xoa tay cậu cho ấm lên: "Ta cũng không thích nơi này, trời đất rộng lớn, không nên chôn chân ở cái chốn nhỏ hẹp này."
Đây là lần đầu tiên Khương Tuyết Thanh nghe có người gọi hoàng cung là "chốn nhỏ hẹp", mà người nói lại là đương kim hoàng đế, nhất thời bật cười.
Rất nhanh, hai người vào đến đại điện, Khương Tuyết Thanh đi một mạch đến mức hơi mỏi chân, Cố Chấp liền bế cậu đặt lên long ỷ.
"Chà, đúng là cứng thật đó," Khương Tuyết Thanh sờ khắp nơi, ánh kim lấp lánh thì đẹp thật đấy, nhưng đúng là cứng ngắc.
"Phải rồi," Cố Chấp mặc long bào đứng bên cạnh Khương Tuyết Thanh, giơ tay xoa đầu cho cậu.
Bàn tay khô ráo thon dài đặt lên huyệt đạo, thỉnh thoảng còn có nội lực hỗ trợ, mỏi mệt cả chặng đường của Khương Tuyết Thanh lập tức tiêu tan.
Tuy Khương Tuyết Thanh đã quen với việc này, nhưng lúc này ngồi trên long ỷ mà được hoàng đế xoa bóp, lại bỗng thấy có chút phản nghịch đại lễ.
Càng phản nghịch hơn là, sau khi xoa xong, Cố Chấp không biết từ đâu lấy ra một gói kẹo, bảo cậu ngồi trên long ỷ mà ăn.
Kẹo chua chua ngọt ngọt vừa vào miệng, vụn kẹo lách tách rơi xuống, Khương Tuyết Thanh cuống cuồng muốn nhặt, liền thấy Cố Chấp – người mắc bệnh sạch sẽ – nhặt từng mảnh vụn lên, không ngại phiền mà lại đút cho cậu thêm một miếng lớn.
Đợi cậu ăn xong, Cố Chấp liền ngồi lên tay vịn của long ỷ, cùng Khương Tuyết Thanh trò chuyện về chuyện trong ngày, còn bàn tính sau khi thoái vị hai người sẽ đi đâu chơi.
Khương Tuyết Thanh cũng hăng hái hẳn lên, giờ Giang Nam họ đã đi qua, nhưng Tây Nhượng và Nam Nhượng – những nơi họ từng chinh phạt – thì vẫn chưa từng đặt chân tới.
Cậu rất tò mò về những nơi ấy, Cố Chấp lúc trước mãi đánh trận cũng chưa từng tham quan đàng hoàng, nhưng hắn lại vô cùng thông thạo bản đồ các thành, không ngừng giới thiệu địa hình và phong tục từng nơi cho Khương Tuyết Thanh nghe, hai người trò chuyện miên man đến tận đêm khuya.
Tối hôm đó, Khương Tuyết Thanh ở lại trong hoàng cung, chỉ là không phải ở cùng Cố Chấp, mà bị Trưởng Công chúa – đang buồn rầu – lôi sang tẩm điện trò chuyện suốt đêm.
Dạo gần đây Trưởng Công chúa thật sự là khổ mà vui xen lẫn.
Từ trước đến nay, nàng vốn không ưa nổi việc hoàng huynh chấp chính, cũng không chịu được cảnh phụ nữ và ca nhi có địa vị quá thấp.
Trước đây không có cách nào thay đổi, nay có cơ hội rồi, nàng thật sự muốn học hỏi cho tử tế.
Thế nhưng Cố Chấp sang năm sẽ thoái vị, chỉ để lại cho nàng vài tháng thời gian, vì vậy dạo này Trưởng Công chúa bận đến chân không chạm đất, ngày tháng khổ sở vô cùng, hễ gặp được Khương Tuyết Thanh là liền than vãn không ngớt.
Khương Tuyết Thanh cũng bất lực... dù sao cậu và Cố Chấp đã hẹn với nhau đầu năm sau sẽ đi du ngoạn, nếu không đi ngay thì mùa hè đến Tây Nhượng và Nam Nhượng sẽ quá nóng, đành phải làm Trưởng Công chúa chịu thiệt một chút vậy.
Nhưng trong khả năng của mình, cậu vẫn xúi Cố Chấp hiếm hoi cho Trưởng Công chúa nghỉ một ngày.
Việc này khiến Trưởng Công chúa vui mừng khôn xiết, hôm đó còn dậy rất sớm định kéo Khương Tuyết Thanh đi chơi, nào ngờ vừa ra khỏi cung liền biết hai người kia đã sớm rời thành leo núi từ lâu.
Trưởng Công chúa tức tối bất bình, đành kéo cả đám nam sủng trong điện của mình đi chơi sông.
Ngày tháng cứ thế trôi qua giữa bận rộn và thư thả.
Sau Tết, Đại Phụng xảy ra một chuyện trọng đại — Hoàng thái tử, Trưởng Công chúa chính thức đăng cơ, đổi quốc hiệu thành Thịnh Nghi.
Tân đế đại xá thiên hạ, cải cách pháp luật, phong Thẩm Tích Triều làm tể tướng, mở rộng cánh cửa buôn bán với Tây Nhượng và Nam Nhượng, từ đó giao thương khắp nơi càng thêm nhộn nhịp.
Mà lý do tân đế nôn nóng mở cửa như vậy... cũng bởi vì hai người thích ngao du sơn thủy nào đó đang sốt ruột chờ lên đường du lịch.
Mùng Năm Tết.
Khi toàn bộ Đại Phụng còn đang chìm trong niềm vui năm mới và bàn luận đủ loại chính sách của tân đế, thì Khương Tuyết Thanh và Cố Chấp đã đặt chân đến Tây Nhượng.
Phong cảnh núi sông hoàn toàn khác với Đại Phụng khiến Khương Tuyết Thanh mở rộng tầm mắt.
Nơi này lại là vùng sa mạc nóng bức, kiến trúc bằng gạch đá đứng vững giữa cát vàng gió lớn, vì nơi đây đã thông thương, nên lạc đà chở hàng của thương nhân qua lại không ngớt, vô cùng náo nhiệt.
Tây Nhượng vốn là nơi hoàng tộc bạo ngược, háo danh hiếu thắng lại còn đóng cửa biên giới.
Sau một thời gian ngắn chiến tranh rồi mở cửa, nơi này lại càng phồn hoa hơn cả trước chiến tranh.
Lúc này, Khương Tuyết Thanh hòa nhập phong tục địa phương, khoác một chiếc áo sa mỏng đặc trưng nơi đây.
Áo sa màu xanh biếc như một hồ nước sâu giữa sa mạc, từng cử chỉ đều tôn lên vóc dáng uyển chuyển, chỉ để lộ đôi mắt đẹp như cánh hoa đào, khiến thương nhân và du khách qua lại đều không khỏi ngoái nhìn.
Phía sau là những bức tường gạch đá đậm dấu vết thời gian, trong thành có nhiều con dốc cao thấp xen kẽ, mang một vẻ cổ kính rất có hồn.
Khương Tuyết Thanh vốn định đi dạo một vòng quanh thành, ai ngờ mới đi được vài bước, Cố Chấp lại bất ngờ than mệt.
Thân hình cao lớn chắn trước mặt cậu, kéo cậu đến một quán chuyên nướng đùi dê bên cạnh, gọi một phòng riêng.
Khương Tuyết Thanh ban đầu còn ngạc nhiên sao sáng sớm mà đã ăn đùi dê nướng, nhưng vừa bước vào ngửi thấy mùi thơm liền thèm nhỏ dãi, vui vẻ nắm tay Cố Chấp lên phòng riêng tầng cao nhất.
Chỗ này nằm ở trung tâm thành Khốc Tân của Tây Nhượng, địa thế rất cao, ngồi bên trong có thể nhìn bao quát nửa thành.
Khương Tuyết Thanh phấn khởi tựa vào cửa sổ ngắm cảnh, gương mặt xinh đẹp lại trở thành phong cảnh đẹp hơn cả, khiến người đi dưới phố không ngừng dừng chân ngắm nhìn.
Khương Tuyết Thanh tiện thể đảo mắt nhìn đám đông phía dưới.
Tiểu Y Tiên từ sau khi học được bí thuật Tây Nhượng thì cũng rất hứng thú với y thuật nơi đây, trước khi chia tay còn nói cũng muốn đến đây đi một vòng, không biết giờ đã đến đâu rồi.
Thảnh thơi uống ngụm sữa dê, ngắm cảnh một lát, đầu mũi liền ngửi thấy mùi thơm, cậu vui vẻ quay lại bàn ăn, liền thấy Cố Chấp đang mặt mày nghiêm túc, ra sức cắt đùi dê, đến mức xương đùi cũng sắp bị cắt gãy.
Thấy Khương Tuyết Thanh quay sang nhìn, Cố Chấp lập tức đổi sang nụ cười dịu dàng: "Sắp nướng xong rồi."
Khóe môi Khương Tuyết Thanh khẽ cong lên, giờ cậu đã hiểu Cố Chấp hơn, bộ dạng này rõ ràng là đang ghen.
Cậu rất thích nhìn Cố Chấp bối rối, cũng hiểu vì sao trước đây mỗi lần mình ghen thì Cố Chấp lại vui đến vậy.
Cậu nhẹ nhàng bước tới, ghé vào tai hắn trêu chọc: "Chàng đang ghen à?"
"Không, sao lại thế được."
Cố Chấp lắc đầu, cả người gần như ngồi nghiêm chỉnh hẳn, mắt không rời miếng đùi dê trong tay.
"Ồ."
Khương Tuyết Thanh cười tươi gật đầu, "Ta thấy dưới lầu có múa bụng đấy, vậy ta xuống nhảy một lát nhé, nướng xong gọi ta lên."
Nói xong liền xoay người định rời đi, Cố Chấp rốt cuộc không nhịn nổi nữa, nghiêng người ôm lấy cậu, hôn xuống một cái, rồi cũng không nhịn được mà bật cười: "Quả thật là uống không ít giấm đấy, em nếm thấy vị chua chưa?"
Khương Tuyết Thanh cười trộm: "Chắc người đi ngang cũng ngửi thấy rồi."
Nói xong, cậu liền đóng cửa sổ lại, cởi bỏ từng lớp y phục vướng víu trên người, rồi mở giếng trời trên mái đầu.
Sa mạc rất hiếm khi có mưa, hoàng hôn nơi này cũng khác với chốn khác, đặc biệt mênh mông và xa xăm.
Bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng trống theo điệu nhạc của nghệ nhân Tây Nhượng, trong không khí phảng phất mùi thịt dê nướng, mỡ chảy tí tách trên lò than.
Hai người sóng vai ngồi, nhấp từng ngụm rượu sữa, tâm hồn cũng như được làn khói lửa nhân gian này gột rửa.
"Chúng ta ở lại đây thêm vài tháng được không?"
Cố Chấp quay đầu nhìn, ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn.
"Được chứ."
Khương Tuyết Thanh vừa nhai nhóp nhép chiếc đùi dê, nghe vậy liền ngẩng đầu lên.
Ánh hoàng hôn nhuộm khuôn mặt cậu trở nên vừa ngây thơ vừa mê hoặc, đôi môi đỏ mọng phủ một lớp sáng.
"Ăn ngán rồi thì đi."
Đêm dần buông xuống, nhiệt độ cũng không còn cao như ban ngày, chợ đêm bắt đầu náo nhiệt, những người bán hàng rong bày bán vô số món đồ lạ lẫm chưa từng thấy.
Sau khi ăn xong, hai người cùng xuống lầu, Cố Chấp mua hai sợi dây đỏ đeo chuông, quấn vào cổ tay cả hai.
Tiếng chuông thanh thoát hòa cùng nhịp trống rộn ràng khắp thành, hắn nắm tay Khương Tuyết Thanh, không rời một bước.
Bóng dáng cao gầy của hai người sóng bước bên nhau như mây cuộn vấn vít, dạo khắp từng góc phố lát đá trong thành.
Gió nơi đại mạc cũng chẳng thể cuốn bay mây trời.
Hết.
Còn năm phiên ngoại nhá sẽ đăng dần