[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Hoàn/Edit) Sau Khi Tái Giá, Long Ngạo Thiên Trở Về Rồi - Thanh Cơ Lệnh
Chương 40
Chương 40
Chương 40: (Hồi hai) Khôi phục ký ức
Câu nói của Triệu công tử khiến biểu cảm của Khương Tuyết Thanh trở nên khó coi.
Cũng chẳng rõ vì sao, rõ ràng những chuyện người nam nhân kia làm đều là dành cho nguyên chủ, chẳng liên quan gì đến cậu, thế nhưng giờ nghe có người nói những hành động thân mật đó chỉ là để trả thù Triệu Lẫm Thành, cậu lại không tin.
Làm gì có chuyện "thương địch một ngàn mà tự tổn hại tám trăm", nam nhân ấy tuy có hơi dọa người ở phương diện kia, nhưng quả thật chưa từng làm nhục cậu.
Cậu nhìn Triệu công tử trước mặt, ngẩng cao cằm tự tin hỏi: "Ngươi nói ngươi là phu quân của ta, vậy ngươi có biết ta có nốt ruồi ở đâu trên người không?"
Triệu Lẫm Thành khẽ cười: "Phu nhân nói đùa rồi, trên người ngươi làm gì có nốt ruồi."
Nghe vậy, biểu cảm của Khương Tuyết Thanh không thay đổi nhưng trong lòng lại chấn động dữ dội.
Cậu quả thật không có nốt ruồi, nhưng miệng vẫn nói: "Sai rồi, ở bụng đấy."
Dứt lời, cậu quay đầu bỏ đi.
Xì, cho dù là thật thì sao chứ?
Người này tính toán đủ đường chắc chắn không ngờ được rằng cậu căn bản không hề mất trí nhớ, mà còn chẳng phải là nguyên chủ nữa cơ.
Việc là ai phu thê với ai có lẽ rất quan trọng với nguyên chủ, nhưng với Khương Tuyết Thanh thì chẳng gì quan trọng bằng giữ được mạng sống.
Triệu Lẫm Thành trước mắt cho cậu cảm giác vô cùng khó chịu, cậu tuyệt đối không muốn đi theo gã.
Khương Tuyết Thanh ưỡn ngực ngẩng đầu, chen vào giữa dòng người.
Sau lưng Triệu Lẫm Thành đột nhiên gọi cậu một tiếng: "Khương Tuyết Thanh, khoan hãy đi."
Khương Tuyết Thanh vô thức quay đầu lại, "A?" một tiếng, suýt chút nữa tưởng mình đã về lại Trái Đất.
Phản ứng kịp rồi, cậu mới nhận ra nguyên chủ hình như cũng tên là Khương Tuyết Thanh, bảo sao người kia cứ gọi cậu là "Thanh Thanh".
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi dừng lại, cậu liền nghe thấy giọng nói phía sau vang lên: "Nếu hắn thật sự không có mưu đồ gì với ngươi, vì sao lại nhân lúc ngươi mất trí, hôn mê mà đeo mặt nạ cho ngươi, đến giờ vẫn chưa tháo xuống?
Chẳng phải vì sợ người khác nhận ra ngươi sao?"
Đeo mặt nạ.
Những lời này khiến tâm trí cậu dậy sóng.
Khương Tuyết Thanh trong lúc chấn động liền quay người lại, khó tin sờ lên mặt mình — quả nhiên là mặt nạ sao?
Là thứ mà nam nhân kia đeo lên cho nguyên chủ ư?
Triệu Lẫm Thành bước gần lại, dáng vẻ nho nhã điển hình của kẻ sĩ đọc sách: "Yên tâm, ta chẳng còn mưu cầu gì nơi ngươi nữa.
Một kẻ đã bị người khác chơi qua tay, ta không cần.
Nhưng mối nhục bị Cố Chấp cẩu tặc sỉ nhục lần này, ta nhất định phải trả.
Vào trong, chúng ta nói chuyện rõ ràng."
Cố Chấp.
Khương Tuyết Thanh động tâm, âm thầm ghi nhớ cái tên này — không hiểu sao lại thấy rất quen thuộc.
Nhưng vừa nghe đến mấy lời phía sau thì lập tức lộ vẻ chán ghét, lui về sau vài bước: "Ngươi muốn nói gì thì nói nhanh ở đây đi, ta sẽ không đi đâu với ngươi cả."
"Được."
Triệu Lẫm Thành cũng sảng khoái, từ tay áo lấy ra một bình sứ nhỏ đưa cho cậu: "Đây là một lọ mê dược giả, mùi hương không khác gì loại mê dược kém chất lượng trên thị trường, với năng lực của Cố Chấp, chắc chắn vừa ngửi là phát hiện có vấn đề."
"Sau khi ngươi về, hãy cho thuốc này vào đồ ăn, giả vờ muốn ăn nó, để thử Cố Chấp, xem khi hắn phát hiện có mê dược thì có ngăn ngươi lại hay không — như vậy là biết hắn thực sự muốn làm gì ngươi."
"Vậy nếu hắn không ngăn thì sao?"
"Không sao cả, ta đã nói rồi, đây chỉ là mê dược giả, thực chất chỉ là bột mì, hoàn toàn không có phản ứng gì.
Ngươi chỉ cần giả vờ ngất xỉu, rồi xem hắn định làm gì tiếp."
"Lát nữa ta sẽ dẫn binh bố trí người canh giữ bên ngoài phòng.
Nếu hắn có hành vi bất chính với ngươi, ngươi chỉ cần hét lên một tiếng, chúng ta lập tức xông vào bắt tại trận."
Triệu Lẫm Thành sắc mặt lạnh lẽo: "Dám cướp người của ta, người và tang chứng đều bắt được tại chỗ, ngày mai ta nhất định dâng sớ vào triều tố cáo hắn một phen."
Khương Tuyết Thanh đã hiểu, vị Triệu công tử này rõ ràng muốn lợi dụng cậu để bắt quả tang Cố Chấp, thừa cơ dâng tấu vạch tội hắn.
Nhìn vào cách làm này, chẳng lẽ hắn thật sự là phu quân của nguyên chủ?
Đáng tiếc, tính toán của hắn rốt cuộc vẫn là sai.
Vẫn câu nói ấy, hắn làm sao mà đoán được — cậu căn bản không phải nguyên chủ, cậu chỉ muốn bảo toàn tính mạng mà sống sót qua ngày thôi.
Nếu thực sự bị bắt quả tang tại trận, thì một ca nhi như cậu trong thế giới phong kiến cổ đại này làm sao mà sống nổi nữa?
E rằng bị Triệu công tử diệt khẩu tại chỗ rồi cũng nên.
Huống hồ, tuy chưa biết rõ Cố Chấp nghĩ gì, nhưng đến giờ hắn đối xử với cậu rất tốt, còn từng cứu mạng cậu nữa.
Dù tình dù lý, Khương Tuyết Thanh cũng không thể lấy oán trả ân khi đối phương vẫn chưa làm gì cả.
Dù cậu thực sự dùng mê dược thử hắn, cũng không đời nào hét lên gọi người tới bắt.
Rất nhanh, Khương Tuyết Thanh cười tươi đón lấy "mê dược giả", Triệu Lẫm Thành cũng cười, đưa thuốc cho cậu...
Giao dịch mê dược giả thành công.
Kết quả, Khương Tuyết Thanh vừa quay đầu liền hất cả lọ thuốc một cái "vù" bay thẳng vào mặt Triệu Lẫm Thành.
Trong làn bụi trắng xóa mịt mù bay lên, không khí lập tức rơi vào tĩnh lặng đến rợn người.
Sắc mặt Triệu Lẫm Thành trắng bệch, biểu cảm tối sầm lại.
"Không sao đâu, ta chỉ muốn thử xem có thực sự gây mê được không thôi."
Khương Tuyết Thanh lắc lắc cái lọ chỉ còn ít bột ở đáy, trân trọng nhét vào trong ngực: "Còn dư một chút, ta đi đây."
Cậu rời đi đầy tự tin.
Sau lưng vang lên tiếng Triệu Lẫm Thành giận dữ gào lên: "Ngươi cái đồ tiện nhân này!
Lát nữa mà không chịu gọi người, ta sẽ sai người đạp cửa xông vào!"
Bóng dáng mảnh khảnh chỉ phất tay một cái, rồi rất nhanh đã biến mất giữa đám đông.
Phía sau, một đám hạ nhân lực lưỡng vây tới, ánh mắt hung hãn: "Công tử, giờ chúng ta theo ngay chứ?"
Triệu Lẫm Thành đứng nguyên tại chỗ, nhưng nét giận dữ trên mặt đã biến mất, ngược lại là một vẻ trầm tĩnh dị thường.
Gã nói: "Đợi chút rồi hãy đi.
Ngươi, lại đây."
Gã vẫy tay gọi một hạ nhân cường tráng đang đứng ở góc.
Tên đó vừa nhìn đã thấy là người nội lực hùng hậu nhất trong đám, gã chậm rãi bước đến, nhưng ngay sau đó liền bị Triệu Lẫm Thành nắm chặt lấy một tay.
Khoảnh khắc làn da tiếp xúc, sắc mặt người kia liền trở nên đau đớn, lòng bàn tay mơ hồ thấy một con trùng béo núc đang bò loạn.
Triệu Lẫm Thành hừ lạnh, bảo người kéo gã xuống.
Kẻ tâm phúc bên cạnh ghé sát, lo lắng hỏi: "Nghe nói Khương Tuyết Thanh từng phục dụng Vạn Độc Giải, Vương Cổ cũng không giết được y."
"Ừ, ta biết."
Triệu Lẫm Thành cúi đầu nhìn vết máu bị trùng độc bò qua trên lòng bàn tay, lạnh nhạt nói: "Không chết được, nhưng quá trình thanh trừ thì chậm, đủ để hắn đau đớn suốt một ngày."
"Cố Chấp chẳng phải là kẻ si tình sao?
Ta không tin trong thời gian này hắn lại chưa từng động vào y một lần.
Tuy Vương cổ không thể trực tiếp ký sinh trên người có nội lực mạnh mẽ như Cố Chấp, nhưng có Khương Tuyết Thanh — người mang Vạn độc giải — làm trung gian, nhất định sẽ thành công."
Trước cửa nhà, Khương Tuyết Thanh nhìn thấy ổ khóa lúc ra ngoài đã không còn, xem ra Cố Chấp đã về trước cậu một bước.
Sờ sờ bình sứ nhỏ trong tay áo, cậu đẩy cửa bước vào nhà.
Trong phòng, dường như Cố Chấp cũng vừa mới về, đang thay y phục, vòng eo thon dài rắn chắc loáng qua một cái.
Thấy Khương Tuyết Thanh vào, Cố Chấp cũng không tránh né, cơ thể đang cột đai lưng xoay lại, lộ ra một khoảng lớn da thịt trắng như tuyết nơi ngực, hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật băng lạnh: "Hôm nay dạo chơi thế nào?"
Khương Tuyết Thanh quay đi, có chút ngại ngùng, đặt bình sứ lên bàn: "Không vui lắm, gặp phải một kẻ trong lòng có quỷ."
Cậu đặt bình thuốc thật xa, như thể tránh tà vậy, giờ phút này chẳng còn ý định dùng tới nữa.
Không cần thử nữa — chỉ cần nhìn thấy Cố Chấp là cậu đã biết người này lúc cậu hôn mê định làm gì rồi... thật sự không cần phải chịu thêm một lần tra tấn nào nữa.
"Ừ."
Cố Chấp đi tới ngồi xuống, hương tùng mát lạnh phảng phất theo người hắn lan tỏa.
Khương Tuyết Thanh hoàn toàn không tin lời xằng bậy của Triệu Lẫm Thành, nghĩ một lát rồi nói: "Có một người tự xưng là Triệu Lẫm Thành nói hắn là phu quân ta, còn nói huynh vì muốn báo thù hắn nên mới bắt ta về để nhục nhã."
Nghe vậy, lông mày Cố Chấp nhíu chặt, trong đáy mắt dồn nén một tầng u ám nặng nề.
Hồi lâu, khi hắn ngẩng đầu nhìn lại Khương Tuyết Thanh, bóng tối trong mắt đã tan, thay vào đó lại là vẻ khẩn trương hiếm thấy: "Thanh Thanh tin hắn sao?"
"Ta không tin."
Khương Tuyết Thanh lắc đầu: "Nhưng ta mất trí nhớ rồi, huynh lại chẳng chịu nói gì với ta, nên đành đứng nghe hắn nói thêm vài câu.
Hắn còn đưa cho ta một lọ thuốc, bảo ta hại huynh."
"Huynh là Cố Chấp đúng không?"
Khương Tuyết Thanh ngẩng mắt nhìn hắn: "Huynh xem, huynh cái gì cũng không chịu nói, đến tên của huynh ta còn chẳng chắc chắn."
Những lời này là Khương Tuyết Thanh lấy hết can đảm mới nói ra được.
Nếu như Cố Chấp thực sự có ý xấu, thì chẳng khác nào cậu vừa trao cơ hội để hắn tùy tiện lừa gạt.
Nhưng cậu thật sự không thích cảm giác bị che giấu, cảm thấy rất thiếu an toàn.
Lời vừa dứt, Cố Chấp hồi lâu không nói gì.
Khương Tuyết Thanh tò mò muốn nhìn phản ứng của hắn, nhưng còn chưa kịp thấy rõ thì đã bị ôm chặt vào lòng — lực ôm lớn đến mức khiến cậu có chút khó thở.
Cậu đang định vỗ hắn bảo nới lỏng chút, thì cảm nhận được tay Cố Chấp có hơi run.
Khương Tuyết Thanh ngẩn ra, nghe thấy giọng khàn đục mang theo nghẹn ngào của hắn: "Chỉ vì vậy... mà em không thích ta sao?"
"Ai mà thích được một người toàn là bí mật chứ?
Ta đâu có hiểu gì về huynh."
Khương Tuyết Thanh nhìn ra phong cảnh yên tĩnh ngoài cửa sổ, nói hết nỗi lòng mình.
"Sau khi mất trí nhớ, ta chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả.
Huynh nói muốn để ta hưởng thụ cảnh điền viên, tránh xa phiền não, nhưng một người không có quá khứ... thì làm sao có thể yên tâm mà tận hưởng tương lai đây?"
Lời vừa rơi xuống, cậu cảm giác thân thể đang áp sát vào mình kia thở gấp đến lợi hại, tim đập như trống, đến cậu cũng thấy hồi hộp theo.
Không biết vì sao cậu cứ cảm thấy Cố Chấp sắp khóc rồi.
Ngẩn người giây lát, cậu vội vàng lách ra khỏi vòng ôm của hắn, cuống quýt chuyển đề tài: "Chúng ta, chúng ta để lát nữa hẵng nói chuyện này...
Bây giờ bên ngoài toàn là người của tên Triệu công tử kia, hắn nói lát nữa sẽ đạp cửa vào!"
"Được."
Cố Chấp nâng kiếm đứng dậy, chăm chú nhìn Khương Tuyết Thanh: "Ta sẽ cho em một lời giải thích đầy đủ, ta thật sự không cố ý giấu em."
Dứt lời, hắn xoay người rời đi, bóng lưng lạnh lẽo như thiên thần giáng trần.
Khương Tuyết Thanh xem nhiều phim truyền hình, luôn cảm thấy những lời vừa rồi giống như câu thoại cuối cùng trong cuộc đời của một vai phụ, bất giác có chút căng thẳng.
Võ công của Cố Chấp cao như vậy, chắc có thể đối phó với đám người kia chứ... nhất định đừng xảy ra chuyện gì mới được.
Nghe bên ngoài không có động tĩnh gì, Khương Tuyết Thanh càng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Biết vậy ban nãy cậu nên kể tỉ mỉ hơn về cuộc trò chuyện với Triệu Lẫm Thành, để tránh lát nữa trúng mưu.
Vì quá lo lắng, cậu đi tới đi lui, vò đầu bứt tai, khi sờ lên da mặt vốn không có cảm giác thì trong lòng bỗng chấn động.
Lời của Triệu Lẫm Thành chắc tám phần là nửa thật nửa giả, nhưng vụ "mặt nạ" này... có khi lại là thật.
Cậu vội vã bước đến trước gương, mím môi, dùng móng tay cào cào dưới cằm, cảm giác có chút đè nén, như thể có một lớp gì đó ở giữa, nhưng lại không có gì rơi ra.
Cậu nghiến răng, dứt khoát dùng móng tay mạnh mẽ cạy dưới cằm, cố cạy ra một mảnh nhỏ, cầm trong tay thì giống như đất nặn, đến một giọt máu cũng không chảy.
Một chiếc mặt nạ quen thuộc.
Trong đầu mơ hồ có ký ức lướt qua, nhưng nắm không được.
Khương Tuyết Thanh lập tức tiếp tục cạy, chỗ vừa rồi đã tróc một mảng, nên lần này cậu vừa giật một cái, "soạt" một tiếng, toàn bộ mặt nạ bong ra nguyên vẹn.
Chiếc cằm vuông vức, đường nét mạnh mẽ cùng sống mũi cao thẳng kia đều biến mất, thay vào đó là khuôn mặt quen thuộc mà cậu đã nhìn suốt bao năm.
Cậu sững sờ cúi đầu, sờ mặt trong của chiếc mặt nạ, nhìn thấy từng hàng chữ viết bằng bút lông màu đen san sát nhau.
【Ta tên là Khương Tuyết Thanh, đã xuyên không đến đây được một năm rồi...】
【Viết lên đây là để đề phòng tờ giấy bị thất lạc, ta để lại đường lui.
Haiz, còn muốn viết thêm cái gì đó nhưng mặt nạ quá nhỏ, không viết hết được, hy vọng đừng mất trí nhớ balabala...】
Từng chữ quen thuộc ùa vào đại não.
Ghi chép quá mức chi tiết, khiến trong đầu Khương Tuyết Thanh trong chốc lát như cuộn trào sóng lớn, thậm chí chẳng hề có cảnh hồi tưởng tua lại như trên phim truyền hình, mà giống như buổi sớm tỉnh dậy, mở mắt ra, ánh sáng lóe lên — tất cả đều nhớ lại rồi.
Cậu ngồi phịch xuống ghế, gương mặt xinh đẹp chìm vào tuyệt vọng.
Xong rồi, tất cả xong rồi.
Vừa mới ra ngoài đã bị tìm thấy, còn là tự cậu đưa mình tới tận cửa.
Còn gọi Cố Chấp là "vợ", còn nói xấu hắn, ban nãy còn lớn miệng nói mấy lời kia... không biết Cố Chấp nếu biết cậu đã khôi phục ký ức rồi, có ghi hận mà tính sổ sau hay không.
Mặt Khương Tuyết Thanh lúc đỏ lúc trắng, không kiềm được mà bị ép nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, liền ôm mặt, toàn thân đỏ ửng như lửa, co người trên ghế như một quả đào chín mọng.
Long Ngạo Thiên hình như thật sự xem cậu là hậu cung rồi... tra công quả nhiên chẳng kén chọn gì, là người là được, đến cả khi cậu đeo mặt nạ mà hắn cũng hôn được.
Nghĩ tới mấy từ ngữ miêu tả khủng khiếp trong nguyên tác, Khương Tuyết Thanh vô cùng may mắn vì hôm qua chưa xảy ra chuyện gì, đã nhanh chóng chạy ra bể nước.
Nếu không hôm nay sợ là khỏi xuống nổi giường, lại còn bị tên tra công này bắt nạt thêm.
Nhưng vấn đề là tiếp theo phải làm sao đây?
Hiện giờ cốt truyện đã bị làm loạn tùng phèo, hành vi của Long Ngạo Thiên còn loạn hơn nữa, cậu không chỉ phải đề phòng người ngoài, còn phải đề phòng Long Ngạo Thiên phát điên.
Khương Tuyết Thanh lo lắng đi tới đi lui, đôi vai run rẩy như muốn sụp đổ.
Long Ngạo Thiên ban nãy diễn rất giỏi, cậu còn tưởng thật sự là muốn tâm sự với cậu cơ đấy...
Nếu không phải từng đọc nguyên tác, suýt nữa đã bị hắn lừa rồi.