[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Hoàn Edit] Quyền Sủng Ngỗ Tác Y Phi - Quyển 5
Chương 506: Cưng chiều
Chương 506: Cưng chiều
Chương 506: Cưng chiều
Mệt mỏi mãi trong lều thuốc cũng hết buổi chiều, lúc Tần Hoan trở lại chủ trướng thì đã không còn sớm nữa, nhưng Yến Trì vẫn còn chưa quay về do ngày mai phải phát binh đến chủ doanh rồi.
Tần Hoan rửa mặt trước, Bạch Anh ở bên cạnh cũng làm việc đến mức lưng eo nhức mỏi, "Cũng may không để Phục Linh đến đây, tỷ ấy còn không chịu đựng được như nô tỳ."
Nghe thấy vậy Tần Hoan cũng hơi lo lắng, "Không biết bọn họ đến nơi chưa."
Bạch Anh nói, "Bọn họ đi rất chậm, giờ có lẽ sắp đến rồi.
Người không cần lo lắng, bên phía Vương phủ cũng chỉ có mấy lão bộc mà thôi, sẽ không có ai bắt nạt Phục Linh đâu."
Tần Hoan mỉm cười gật đầu, "Vậy thì tốt, có lẽ bọn ta đến chủ doanh rồi mới nhận được tin tức bên Phục Linh nhỉ?"
Bạch Anh gật đầu, Tần Hoan cũng không hỏi nhiều nữa, chẳng bao lâu sau Yến Trì mang theo hơi lạnh bước vào.
Tần Hoan ra đón, "Sao về muộn thế?
Đã bàn bạc xong chưa?"
Yến Trì gật đầu, 2 người ngồi xuống giường nhỏ cạnh cửa sổ, Yến Trì cầm mở bản đồ da dê ra nói, "Ở chỗ này lên đường đến chủ doanh cần phải đi 2 ngày, hiện tại tuyết lớn chặn đường núi nên có lẽ phải đi hết 3 ngày.
Binh mã mà Lâm Từ Quý có thể điều động là 1 vạn người, cộng thêm chút tướng sĩ Sóc Tây quân chưa quyết định theo phe ai nên nhiều lắm thì có khoảng 2-3 vạn người.
Vì không để đại doanh bị hao tổn lớn nên ta định dẫn Lâm Từ Quý ra ngoài rồi giải quyết bọn họ."
Tần Hoan không giỏi đánh trận nhưng cũng là người thông minh, nàng nghe xong liền hiểu.
"Chàng đã nói để Sở Tướng quân đi trước chính là để dẫn dụ địch sao?"
Yến Trì gật đầu, "Ngày mai bọn họ xuất phát dùng 6000 người làm mồi dụ, chúng ta ngày kia đi, dẫn theo những người còn lại đến phục kích."
Tần Hoan nói, "Vậy ta có thể đi chung không?"
Yến Trì nhìn Tần Hoan, vẻ mặt nghiêm trang, "Nàng đi cùng ta."
Ánh mắt Tần Hoan sáng lên, trại thương binh chắc chắn là đi sau cùng nên Tần Hoan chỉ lo lắng Yến Trì sẽ để nàng đi sau chung với trại thương binh.
Ban ngày Tần Hoan đã nghe Từ Tử Ngang kể lại rất nhiều truyền thuyết về Yến Trì ở Sóc Tây nên giờ nàng càng sùng kính hắn hơn.
Thấy lần này hắn an bài rất đúng ý nàng nên liền nghiêng người ôm lấy hắn, "Vậy thì tốt, ta muốn đi cùng chàng."
Yến Trì thấy nàng chủ động hơn ngày thường liền bật cười, "Kích động đến vậy sao?"
Tần Hoan lắc đầu rồi kể lại chuyện ban ngày Từ Tử Ngang đã nói rồi nhìn sang Yến Trì, "Nếu không đến Sóc Tây ta sẽ không biết những chuyện này, trong lòng dân chúng Sóc Tây thì chàng hệt như 1 vị Thần vậy."
Tần Hoan dừng 1 chút rồi nói, "Trong lòng ta cũng vậy!"
Yến Trì cười rạng rỡ hơn, trên đời không nam tử nào là không thích được người mình yêu ca ngợi cả, hơn nữa bình thường Tần Hoan rất chín chắn nên hiếm khi nàng khen hắn như vậy.
Nàng khiến hắn động lòng, bởi vậy liền bế bổng nàng lên đi về phía giường, vừa đặt nàng xuống đã đè lên hôn nàng liên tục rồi.
Tần Hoan thở không ra hơi đẩy hắn mấy cái, "Đây, đây là doanh trại, lều bên cạnh có thể nghe thấy..."
Yến Trì thở dốc, "Không ai dám nghe."
Nói xong câu này mặc kệ Tần Hoan ngượng ngùng thế nào thì tay hắn vẫn lần mò vào trong váy nàng.
Sáng hôm sau Tần Hoan bị tiếng trống hành quân làm cho giật mình tỉnh dậy, quả nhiên bên cạnh nàng đã không còn bóng dáng Yến Trì đâu nữa, nàng gọi Bạch Anh vào thay y phục cho mình.
Trước kia nàng rất thính ngủ, nhưng từ lúc thành thân đến giờ, vừa bởi vì ban đêm lăn lộn mệt nhọc, vừa do có lò sưởi lớn là Yến Trì nên nàng ngủ say hơn trước đây rất nhiều.
Bởi vậy trừ khi ngủ thẳng đến canh giờ như mọi ngày, nếu không nàng cũng sẽ không dễ dàng tỉnh dậy giữa chừng.
Yến Trì nằm cạnh mà hắn thức dậy rời đi nàng cũng không phát hiện ra.
Tần Hoan dùng tốc độ cực nhanh để rửa mặt thay y phục, đến khi bước ra khỏi chủ trướng nàng liền thấy khắp nơi đều đứng đầy tướng sĩ được vũ trang đầy đủ sẵn sàng chiến đấu.
Quân phục của tướng sĩ Sóc Tây quân màu đen, trên áo giáp trước ngực được in dấu hình sói.
Nhìn đoàn người đông đúc này liền cảm giác ra được khí thế uy nghiêm đáng sợ không gì sánh bằng!
Tần Hoan đứng trước cửa lều nhưng ngay lập tức đã bị sát khí dời núi lấp biển chấn nhiếp.
Buổi sáng trời rất lạnh thế nhưng vẫn không sánh được bằng nét mặt của toàn thể các tướng sĩ chuẩn bị xuất chinh này.
Yến Trì cùng đám người Tề tiên sinh đang cưỡi ngựa đứng trước cửa doanh trại, tiếng trống trận càng lúc càng thôi thúc lòng người, đột nhiên Tần Hoan nhìn thấy Yến Trì vung lệnh kỳ, sau đó Sở Tướng quân dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ cưỡi ngựa ra ngoài.
Đội ngũ dần dần rời khỏi doanh trại, Yến Trì nhìn mọi người đi càng lúc càng xa, đến tận khi khuất bóng rồi hắn mới xoay người lại.
Ngày mai toàn bộ mọi người phải nhổ trại nên đã có người bắt đầu đi tháo dỡ lều rồi, mặc dù rất bận rộn nhưng toàn bộ doanh trại vẫn yên lặng không 1 tiếng động.
Tần Hoan nhìn đám binh lính nhổ trại 1 cách lưu loát thì càng cảm thấy sự tinh nhuệ của Sóc Tây quân.
Tần Hoan ăn sáng cùng với Yến Trì xong liền đến trại thương binh, bọn họ phải rời đi sau cùng nên đến tận ngày kia mới đi.
Tần Hoan giúp đỡ Từ Tử Ngang chuẩn bị dược liệu suốt cả ngày, lại thay thuốc mỡ cho mấy người thương thế nặng, xong xuôi rồi đến tối nàng mới cùng Bạch Anh thu dọn hành lý.
Tối đến Tần Hoan đề nghị với Yến Trì, "Mai ta có cần cưỡi ngựa không?"
Yến Trì chau mày, "Trời lạnh thế này sao nàng cưỡi ngựa được?"
Tần Hoan thở dài, "Toàn bộ mọi người đều cưỡi ngựa, nếu ta ngồi xe thì cũng hơi kỳ quái."
Yến Trì bật cười, "Có gì mà kỳ quái?
Nàng là Vương phi của ta, kim tôn ngọc quý."
Tần Hoan vẫn muốn cãi lại, Yến Trì thấy nàng bướng bỉnh như vậy liền suy nghĩ giây lát rồi gật đầu, "Cũng được, vậy ngày mai nàng cưỡi ngựa đi."
Tần Hoan lập tức vui vẻ, "Chàng yên tâm, ta cưỡi ngựa cũng không tệ!"
Yến Trì chỉ cười rồi gật đầu không nói thêm gì nữa, đêm đó hắn không dám làm bậy tránh nàng phải lên đường vất vả.
Sáng hôm sau, trời vẫn còn tối đen nhưng toàn bộ doanh trại đã tỉnh giấc rồi, nhà bếp đã làm sẵn bữa sáng, trời vừa mới sáng lên 1 chút thì đội ngũ cũng chỉnh đốn xong xuôi.
Tần Hoan vẫn mặc nam trang, trên người khoác thêm áo choàng lông cáo Yến Trì mua, vì để chống lạnh nàng còn đội thêm mũ trùm đầu nữa.
Lần này nhổ trại sau Sở Phi Thịnh 1 ngày cũng không phải đi nghênh chiến mà dùng 2 ngày lộ trình đến phía Đông Bắc núi Bạch Lang mai phục, nên cũng không đánh trống trận như hôm qua.
Lúc Tần Hoan ra khỏi chủ trướng thì Chu Du đã chỉ huy đội quân tiên phong ra khỏi cửa doanh trại rồi.
Bên ngoài cửa có 3 con ngựa, Tần Hoan mở to mắt nhìn, "Con nào của ta thế?"
Bạch Phong và Bạch Anh liếc nhìn nhau, 2 người tạm thời không lên tiếng.
Tần Hoan còn đang ngạc nhiên thì Yến Trì và đám người Tề tiên sinh cũng ra khỏi lều nghị sự.
Hôm nay Yến Trì không mặc áo giáp nhưng cũng mặc lên áo choàng màu đen, anh tuấn khôi ngô khiến người ta cảnh đẹp ý vui.
Tần Hoan nhìn hắn đi đến liền hỏi, "Có thể xuất phát chưa?"
Yến Trì gật đầu, "Có thể đi rồi!
Lên đường thôi!"
Nghe thấy thế Tần Hoan liền hỏi, "Con ngựa nào của ta?"
Yến Trì bước đến trước mặt nàng, nàng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn bế bổng lên rồi.
Tần Hoan giật thót tim, đến lúc hoàn hồn lại thì mình đã ở trên lưng ngựa rồi, nàng cúi xuống nhìn liền phát hiện đây là ngựa của Yến Trì!
"Ơ?
Vậy chàng cưỡi con..."
Tần Hoan đang định hỏi Yến Trì cưỡi con nào, nhưng hắn lập tức nhảy lên ngựa ngồi ngay sau lưng nàng.
Hắn cầm căng dây cương, ôm nàng trọn vẹn vào trong lòng.
Tần Hoan sửng sốt, lập tức dở khóc dở cười, "Chàng cho phép ta cưỡi ngựa chính là để chúng ta cưỡi chung sao?"
Yến Trì giật cương cho ngựa bước đi, "Không thế thì nàng cho rằng ta sẽ yên tâm để nàng tự mình cưỡi ngựa sao?"
Tần Hoan khẽ hít vào hơi khí lạnh rồi lẩm bẩm, "Chàng quá coi thường ta rồi..."
Nói đến đây Yến Trì liền mở áo choàng mình ra rồi bọc kín luôn lấy cả người nàng.
Đám người Tề tiên sinh đều ở khắp xung quanh, nhìn thấy như vậy thì trên mặt ai nấy đều nở nụ cười.
Tần Hoan giãy giụa nhưng cánh tay Yến Trì càng siết chặt lại khiến cho mặt mày nàng ửng đỏ, "Chàng làm vậy không sợ mọi người nghĩ rằng ta ỷ sủng mà kiêu à?"
Yến Trì cười, "Vì sao nàng không thể ỷ sủng mà kiêu?
Ta chính là muốn đường đường chính chính sủng ái nuông chiều nàng."
Tần Hoan nghẹn họng, mặt mày đỏ bừng nhưng trong lòng lại thêm ấm áp.
Sáng sớm gió lạnh trong khe núi rét thấu xương, nàng được Yến Trì bao bọc trong áo choàng, cả người cũng được hơi thở nóng hổi của hắn bao phủ nên dường như gió lạnh thấu xương kia liền bị ngăn cản lại.
Nàng thầm thở dài, cuối cùng đành phải ngồi im không vùng vẫy nữa.
Tề tiên sinh đứng đằng sau thấy 2 người Yến Trì cưỡi chung ngựa rời đi liền lắc đầu bất đắc dĩ.
Một Tướng quân đứng bên cạnh khẽ nói, "Nhìn dáng vẻ Điện hạ kìa, có vẻ như cực kỳ nuông chiều Vương phi."
Tề tiên sinh lườm người kia 1 cái, "Tính tình Điện hạ thì các ngươi đều biết cả rồi, nếu đã thấy rõ ràng thì đừng làm gì ngu xuẩn.
Huống hồ Vương phi của chúng ta cũng không phải nhân vật tầm thường, các ngươi cứ nhìn rồi xem..."