Cập nhật mới

Khác [Hoàn Edit] Quyền Sủng Ngỗ Tác Y Phi - Quyển 4

[Hoàn Edit] Quyền Sủng Ngỗ Tác Y Phi - Quyển 4
Chương 467: Tự bảo vệ mình


Chương 467: Tự bảo vệ mình

Giờ Ngọ ngày 11 tháng Chạp, một trận sấm sét nổ vang trên toàn bộ thành Lâm An.

Hoàng thượng phát lệnh chiêu cáo thiên hạ nói rằng Hoàng hậu và Thái tử lén trốn khỏi Hoàng cung kết hợp với Bắc phủ quân tạo phản.

Đồng thời Hoàng thượng chỉ ra người hỗ trợ bọn họ trốn khỏi cung chính là Duệ vương Yến Trì.

Yến Trì giả truyền quân lệnh lừa dối giấu diếm triều đình là tội ác tày trời nên Hoàng thượng đã ban hành 3 sắc lệnh liên tiếp.

Đầu tiên là phế truất Hoàng hậu và Thái tử, sau đó tước đoạt hoàn toàn phong hào và vương tước của Yến Trì, tiếp đó định tội 3 người họ cùng với Bắc phủ quân thành kẻ phản nghịch.

Sau khi định tội, Hoàng thượng lại lệnh cho Vệ Quốc công Bành Hoài Sơ làm Thống soái Trấn Bắc quân, Thành vương Yến Kỳ cũng tòng quân, mong muốn dấy binh lên phía Bắc thảo phạt Bắc phủ quân.

Đồng thời, Hoàng thượng phái ra Phó Thống linh Cấm vệ quân Lâm Tiếp làm Chỉ huy sứ, dẫn theo mấy nghìn binh mã xuôi xuống phía Nam truy bắt Yến Trì đã trốn khỏi kinh thành.

Mấy điều lệnh khẩn cấp liên tiếp truyền từ trong cung ra, toàn bộ thành Lâm An đều kinh ngạc đến mức rơi luôn tròng mắt.

Chuyện của Hoàng hậu và Thái tử đã lan truyền mấy ngày nay nên mọi người đã biết, nhưng Duệ vương Yến Trì vừa mới cử hành đại hôn hôm qua, sao hôm nay đã bị định tội mưu nghịch rồi?

Cấm vệ quân bao vây Duệ vương phủ, lúc này mới phát hiện bên trong phủ ngoại trừ mấy hầu nô mà Nội phủ phái đến để mua sắm đồ đạc cho hôn lễ thì không còn bất kỳ thân tín nào của Yến Trì cả.

Tòa phủ đệ to như vậy, ngoại trừ những gia cụ và vật trang trí và văn thư vốn có chưa bị chuyển đi thì những kim ngân tài vụ cùng toàn bộ mật thư đều đã không còn tung tích gì.

Mà điều khiến cho người ta ngoài ý muốn nhất chính là Duệ vương phi mới cưới về cũng có tên trong danh sách truy bắt.

Lúc tin tức truyền ra thì Cấm vệ quân đã đến Trung Dũng Hầu phủ rồi.

Hiện tại phụ tử 3 người Trung Dũng hầu đều bị tróc nã tống giam, Cấm vệ quân cũng đã bao vây bên ngoài Hầu phủ.

Đáng thương cho Trung Dũng Hầu phủ vốn dĩ đã bị liên lụy vào chuyện mưu nghịch của Hoàng hậu và Thái tử, hiện tại lại dính dáng chặt chẽ đến Duệ vương phủ.

Mặc dù nói thi thể phát hiện ra ở đám cháy thành Nam kia chính là Thái tử phi Tần Triều Vũ nhưng Trung Dũng Hầu phủ vẫn khó mà thoát khỏi trách nhiệm này.

Hiện tại Trung Dũng Hầu phủ đã không còn là quý tộc kinh thành nữa mà hoàn toàn rơi vào bụi rậm rồi.

Lúc An Dương Hầu phủ nhận được tin tức thì đã là xế chiều hôm đó, Thái Trưởng Công chúa lập tức ngất xỉu, đến lúc mơ màng tỉnh dậy thì lại tức tốc kéo theo Nhạc Ngưng vào cung.

Vốn dĩ bà muốn gặp Hoàng thượng nhưng lại bị Hoàng thượng khéo léo từ chối, không còn cách nào khác 2 người đành phải đến Thọ Khang cung.

Đến nơi rồi chỉ nhìn thấy Cửu Điện hạ Yến Tuy ghé vào đầu giường Thái hậu, Thái hậu đang nằm thở thoi thóp trên giường, đã rơi vào tình trạng gần đất xa trời rồi.

Thái Trưởng Công chúa lập tức đỏ bừng hốc mắt, "Lão tẩu tử, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Sao cả Yến Trì lẫn Hoan nha đầu đều bị liên lụy vào vậy?"

Vẻ mặt Thái hậu trắng bệch, hơi thở mong manh, nghe thấy thế nhưng trên mặt cũng không có bất cứ gợn sóng nào cả.

Trần ma ma đứng bên cạnh thấy thế liền đau lòng, bà mời mọi người bao gồm cả Nhạc Ngưng và Yến Tuy lui ra ngoài sau đó mới kể lại chuyện đêm qua Yến Trì vào cung.

Thái Trưởng Công chúa vừa nghe liền hiểu rõ, lập tức vừa sợ vừa giận, "Cái gì?

Hoàng thượng vậy mà lại động thủ với bọn họ?

Đây là vì sao chứ?

Vì sao chứ?

Yến Trì không có ở trong Sóc Tây quân mà chỉ ở kinh thành làm việc thôi, Hoàng thượng còn phải e dè cái gì?"

Thái hậu vẫn nhắm chặt mắt nhưng khóe mắt đã ướt sũng rồi, bà run rẩy cầm lấy tay Thái Trưởng Công chúa rồi nói, "Là ta có lỗi với bọn chúng, muội quay về đi, đừng hỏi đừng bàn luận gì cả.

Tiếc là ta đã bệnh thành thế này rồi, nếu không... ta... ta có lỗi với bọn chúng..."

Thái Trưởng Công chúa nhìn dáng vẻ của Thái hậu thế kia thì trong lòng có nhiều phẫn nộ hơn nữa cũng không thể phát tiết được.

Hoàng thượng là hài tử của Thái hậu, mặc dù bà có danh nghĩa trưởng bối nhưng nào có thể thao túng được phán quyết của Hoàng thượng?

Huống hồ chiếu thư chiêu cáo thiên hạ đã được ban ra, giờ có làm gì cũng không còn kịp nữa.

Thái Trưởng Công chúa nôn nóng đến mức trái tim đập mạnh, bệnh phong khó khăn lắm mới kiềm hãm được giờ lại muốn tái phát rồi.

Hai mắt Trần ma ma đẫm lệ, "Thái Trưởng Công chúa, người cứ nghe Thái hậu nương nương khuyên 1 câu đi, hôm nay xảy ra chuyện thì Thái hậu nương nương liền bệnh nặng hơn, Bệ Hạ vẫn còn chưa đến đây thăm hỏi mà cũng không hề phát người đến.

Truyện được dịch bởi HeLiX tại Wattpad.

Bệ Hạ... quả thật như đã biến thành người khác vậy.

Việc này Thái hậu nương nương không giúp được gì cả, Duệ vương Điện hạ cũng không còn cách nào khác đành phải rời khỏi đây.

Hiện tại Hoàng thượng đã hạ chiếu thư rồi, giờ Đại Chu... thật sự phải loạn lạc rồi!

Bất kể Thái hậu nương nương đau lòng cho ai thì hiện tại cũng không thể nói giúp câu nào được nữa, điều quan trọng nhất lúc này chính là thân thể của người và Thái hậu nương nương, chỉ có bảo trọng thân thể thì mới có thể chờ được đến ngày mọi việc được xoa dịu."

Chiếu thư đã hạ, toàn bộ Đại Chu đều coi bọn họ như kẻ mưu nghịch, làm gì còn có thể xoa dịu được nữa?

Thái Trưởng Công chúa lo lắng đến mức 2 mắt tối sầm, nhưng cũng biết bản thân mình bất lực, bà nhìn vào dáng vẻ Thái hậu hiện tại thì đành phải giữ vững tinh thần mà thôi.

Bên ngoài điện, Yến Tuy đang khẽ thì thầm với Nhạc Ngưng, "Đêm qua ta gặp hắn rồi, hắn đến để từ biệt, chuyện khác thì ta không biết nhưng hắn nói muốn đến đưa Tần Hoan đi..."

Sau giờ Ngọ tuyết đã ngừng rơi, nhưng đây chính là trận tuyết lớn nhất tính từ lúc bắt đầu mùa đông, khắp Hoàng cung đều bị bao phủ một lớp tuyết trắng muốt.

Nhạc Ngưng nhìn tuyết ở khắp nơi thì trong lòng cũng buốt giá, nhưng nàng cũng chỉ có thể nói nho nhỏ cùng với một đứa trẻ là Yến Tuy mà thôi, "Tần Hoan đã nói cái gì với ngươi sao?"

Yến Tuy mím môi, lắc đầu sau đó lại nói, "Mấy hôm trước đây nàng nói ta ở trong cung phải bảo trọng..."

Nhạc Ngưng nghe mà giật mình, hiện tại nhớ lại thì ngay lúc Tần Hoan nhắc đến Yến Trạch giọng nói của nàng đã hơi kỳ quái rồi, giống hệt như nàng đã dự đoán ra hoặc đã biết được điều gì, nếu không nói thì không còn cơ hội nào khác nữa.

Nhạc Ngưng rùng mình, chẳng bao lâu liền nhìn thấy Thái Trưởng Công chúa bước từ bên trong điện ra.

Thái Trưởng Công chúa đỏ bừng hốc mắt, vẻ mặt cũng lo sợ không yên, bà kéo tay nàng rồi nói, "Chúng ta quay về thôi."

"Tổ mẫu, Thái hậu nương nương nói gì rồi?

Yến Trì và Tần Hoan sao có thể..."

Nàng còn chưa dứt lời thì Thái Trưởng Công chúa rất nhanh đã siết chặt tay Nhạc Ngưng, "Không cần phải nhiều lời, quay về rồi nói."

Nhạc Ngưng nuốt xuống lời sắp ra khỏi miệng, nàng đưa Yến Tuy vào trong điện sau đó liền xuất cung cùng Thái Trưởng Công chúa.

Khi lên xe ngựa nhà mình rồi, thân thể Thái Trưởng Công chúa mới mềm nhũn ngồi tựa vào thành xe, "Lập tức đưa tin cho ca ca con, bảo nó mau chóng rời khỏi Sóc Tây về kinh đi.

Yến Trì và Tần Hoan bị Hoàng thượng kiêng kỵ thì có lẽ trong này vẫn còn ẩn giấu chuyện long trời lở đất gì đó.

Hiện tại Hoàng thượng không nể nang bất cứ tình cảm nào cả, chúng ta chỉ có thể tự bảo vệ mình thật tốt mà thôi."

---

Hết quyển 4 rồi, từ mai mọi người chuyển sang quyển 5 nhé!

Sắp kết thúc rồi!
 
Back
Top Bottom