Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [HOÀN][EDIT] MẤT TRÍ NHỚ - TRƯỜNG NHIÊN

[Hoàn][Edit] Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
🌿 Chương 59: Ra mắt ba mẹ.


Edit: Thanh Đào

Beta: Khang Vy

Dương Trạch nhìn Lục Mạch kiểu gì cũng không vừa mắt, giống như cải trắng nhà mình nuôi bấy lâu nay lại bị heo ăn mất vậy.

"Đưa điện thoại rồi còn không về sao?"

Dương Trạch tựa vào sô pha, một tay chống tay vịn ghế, nhìn Lục Mạch hỏi.

Lục Mạch còn có việc quan trọng phải làm, Quý Nhiễm vẫn đang đợi cậu dưới lầu, cậu chỉ có thể mỉm cười nói, "Nhìn thấy Dương Chi em quên cả thời gian."

Dương Trạch suýt nghẹn thở, dám thể hiện tình cảm trước mặt anh à?

Còn anh anh em em sao?

"Anh còn có chuyện cần giải quyết.

Quý Nhiễm đang đợi anh ở dưới nhà, lát quay lại sẽ tìm em sau."

Lục Mạch đứng dậy nói với Dương Chi.

"Ừ, chú ý an toàn."

Dương Chi cười, trong lòng ngọt ngào, tình hình này hẳn là anh trai không phản đối bọn họ nữa.

"Lần sau có cơ hội sẽ mời anh đi ăn tối."

Lục Mạch đưa tay tới trước mặt Dương Trạch.

Mặc dù Dương Trạch không thích cậu bắt cóc em gái mình, nhưng anh không phải người bất lịch sự, anh đứng dậy bắt tay, giọng điệu xa cách, "Tôi hy vọng có cơ hội này."

Dương Chi đứng dậy tiễn Lục Mạch tới cửa rồi dặn dò, "Đi đường chú ý an toàn."

"Ừ, được."

Lục Mạch hôn lên khóe miệng Dương Chi, "Gặp lại sau."

Sau đó xoa đầu cô rồi rời đi.

Dương Chi sững sờ rất lâu mới hoàn hồn, mặt đỏ như tôm luộc, bề ngoài kiên định, nội tâm không ngừng gào thét.

Về sau hôn môi là chuyện thường ngày sao?

Ôi, xấu hổ quá trời.

Mãi cho đến khi bóng Lục Mạch biến mất khỏi thang máy, cô mới quay đầu về.

Vừa bước vào phòng khách đã thấy anh trai cô và Ôn Đào đang bật chế độ chụp ảnh tự sướng.

"Khụ, khụ, khụ."

Dương Chi ho khan, tỏ vẻ vẫn còn cô ở đây.

Ôn Đào nhanh chóng giữ khoảng cách với Dương Trạch, cầm điện thoại cười ngốc.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

"Anh cũng sắp đi rồi, có việc phải làm."

Dương Trạch thấy em gái bước vào, tuy buồn bã khó chịu nhưng vẫn bất đắc dĩ vỗ nhẹ lên đầu cô nhắc nhở, "Yêu đương là yêu đương, phải giữ khoảng cách, không được xảy ra chuyện không nên."

Đương nhiên Dương Chi hiểu ý của anh.

Mặc dù chính cô có thể đã làm điều đó vào đêm qua, nhưng nó cũng không gây trở ngại với cô, Dương Chi gật đầu như gà mổ thóc, giọng điệu thành khẩn, "Anh à, em biết rồi."

"Vậy anh đi trước đây, Ôn Đào, tạm biệt."

Câu cuối cùng là nói với Ôn Đào.

"Tạm biệt, hẹn gặp lại anh sau ạ."

Ôn Đào một tay ôm ngực một tay vẫy chào, dáng vẻ dè dặt.

Về phần tại sao Dương Trạch lại đợi Lục Mạch về trước, có thể do tính tình của người làm anh...

Lục Mạch và Dương Trạch đã đi, phòng khách im ắng chỉ còn hai cô gái đắm chìm vào suy nghĩ của riêng của mình, liếc nhau cười rồi cùng quay về phòng.

Bây giờ Dương Chi vẫn cần phải nghĩ xem phải đối mặt với ba mẹ thế nào...

Lục Mạch nói tuần sau sẽ đến thăm cô, vậy chắc không chỉ để nói chuyện rồi, làm sao có thể khiến ba mẹ thích Lục Mạch đây?

Thật ra những chuyện này cũng chỉ có Dương Chi lo lắng, bởi vì lúc Lục Mạch tới nhà cô, ba mẹ cô không có ý làm khó cậu.



Sáng thứ sáu sau khi tan học, Lục Mạch rảnh rỗi nên chuẩn bị quà cáp.

Nhìn như thế nào Dương Chi cũng cảm nhận được sự vui mừng của Lục Mạch, "Anh tiêu hết bao nhiêu tiền thế?"

Lục Mạch vẫn thấy không đủ, "Anh không rõ ba mẹ em thích gì, em cũng chưa nói nên anh mua nhiều một chút."

Dương Chi cạn lời, không phải cô không muốn nói cho cậu biết, nhưng ba mẹ cô thích nhiều đồ lắm, cô cũng không nghĩ ra được cụ thể.

"Sau khi về, nếu ba mẹ hỏi thì em không cần nói giúp anh, anh có thể tự giải quyết."

Lục Mạch đóng cốp xe rồi nói với cô.

Dương Chi gật đầu, dọc đường về nhà vẫn còn hoảng hốt, từ lúc thông báo đến gặp người lớn tới giờ chỉ có vỏn vẹn một tuần.

"Chúng ta lên xe trước đi, trên đường rồi nói chuyện."

Quý Nhiễm bên cạnh nói.

Không sai, vì lái xe đến nhà Dương Chi phải đi đường dài nên Lục Mạch đã gọi Quý Nhiễm đi cùng.

Đúng lúc công việc của Quý Nhiễm cũng mới kết thúc nên đồng ý ngay.

Bây giờ là năm giờ chiều, chỉ cần không kẹt xe, bắt đầu từ lúc này, trời đã hửng đông.

"Em ngồi ghế sau đi, buồn ngủ thì ngủ đi.

Anh và Quý Nhiễm thay phiên lái xe, sáng mai sẽ đến nơi."

Lục Mạch nói với Dương Chi.

"Được."

Dương Chi đáp.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

"Cậu lái xe trước đi, anh sẽ lái xe buổi tối."

Quý Nhiễm nói với Lục Mạch, bản thân anh thường ngủ ngày làm đêm nên buổi tối khá tỉnh táo.

Ban ngày Lục Mạch cũng đi học, bởi vì gần đây làm dự án, có lẽ tối qua cũng không nghỉ ngơi đủ.

"Ừ, được."

Lục Mạch ngồi ghế lái, Quý Nhiễm ngồi ghế phụ.

Dương Chi nghĩ trên đường về cùng bạn trai sẽ kích động đến mức không ngủ được, nào ngờ vừa đi đã ngủ say.

Mãi đến khoảng chín giờ tối, Lục Mạch được điều hướng nhắc nhở cần chú ý, lái xe vào khu dịch vụ, Dương Chi mới mơ màng tỉnh dậy.

"Dậy đi vệ sinh rồi ăn chút gì đi."

Lục Mạch mở cửa xe rồi nói với Dương Chi, thấy cô vẫn còn chưa tỉnh hẳn.

"Ừm ~ được."

Dương Chi ngáp một cái rồi bước xuống xe.

Khu vực dịch vụ đèn đuốc sáng trưng, bãi đậu xe chiếm phần lớn, ban đêm lạnh hơn ban ngày nên khi bước xuống xe, Dương Chi rùng mình.

Lục Mạch vội lấy áo khoác từ cốp xe ra.

"Không nhìn ra, cậu còn rất biết săn sóc đấy."

Quý Nhiễm dõi theo từng cử chỉ động tác của Lục Mạch rồi cười nói.

Ai có thể ngờ Lục Mạch vốn lạnh lùng, vô tâm lại có thể trở thành một người đàn ông quan tâm và ấm áp như vậy vì một cô gái.

Sau khi đi vệ sinh xong rồi, bọn họ chỉ ăn chút đồ, nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục lên đường.

Lục Mạch đã lái xe trước đó, mệt quá nên nằm nghỉ ngơi, nửa đêm Quý Nhiễm mới lái xe.

Gần mười hai giờ, họ mới đến Nam Thành.

Lục Mạch đã đặt trước khách sạn, nghỉ ngơi một lúc rồi sửa sang quần áo chuẩn bị đến nhà Dương Chi.

Thứ hai còn tiết học, cậu và Dương Chi không xin nghỉ nên sáng mai họ sẽ phải trở về Tô Thành sớm, thời gian thật sự rất eo hẹp.

Quý Nhiễm đương nhiên sẽ không đến nhà Dương Chi với Lục Mạch, anh chỉ ở một mình trong khách sạn ngủ bù.



Lục Mạch không cố ý ăn mặc quá trang trọng, nhưng thoạt nhìn cậu rất giống một thiếu niên nhanh nhẹn.

Để Dương Chi ngủ thêm trong phòng một lúc.

Dù có ngủ trong xe bao nhiêu thì vẫn khó che giấu được sự mệt mỏi.

Khoảng mười giờ sáng, Lục Mạch đánh thức Dương Chi, sau đó chuẩn bị đồ tới nhà cô và chính thức gặp mặt ba mẹ cô.

Ba mẹ Dương Chi đã nghe tin con gái dẫn bạn trai về nhà ra mắt.

Tuy hơi khiếp sợ vì việc con gái mình đang yêu đương nhưng vẫn chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn.

Khi Dương Chi dẫn Lục Mạch về nhà, Lưu Uyển Như đang bận rộn trong bếp, Dương Đào cũng phụ giúp vợ.

Dương Trạch ở nhà, anh ấy vốn còn có việc, nhưng vì Lưu Uyển Như nói đây là lần đầu bạn trai Dương Chi đến, sao thành viên trong gia đình lại vắng mặt được.

Vì vậy, anh đã đẩy lùi công việc hôm nay rồi vội ngồi máy bay về.

Chuông cửa vang lên, hai người trong bếp nghe thấy động tĩnh thì đặt công việc lại, tháo tạp dề rồi lau tay, bảo Dương Chi nằm trên sô pha ra ngoài đón tiếp.

Dương Trạch thở dài, ban đầu anh còn tưởng ba mẹ sẽ phản đối chuyện yêu đương của Dương Chi, nào ngờ dáng vẻ lại vô cùng mong chờ.

Cửa vừa mở, Dương Chi cầm hai hộp quà trên tay xuất hiện trong tầm mắt Lưu Uyển Như, sau lưng Dương Chi là đống quà tặng của Lục Mạch.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Dáng người cao thẳng đứng sau Dương Chi, tay cậu xách không ít đồ vật cũng không mất đi khí chất, nhìn thấy họ, trên mặt cười lịch sự.

"Ba mẹ, anh trai, con về rồi ~" Dương Chi cười nói, che giấu sự lo lắng trong lòng.

"Chào bác trai bác gái, anh Dương Trạch, đã lâu không gặp."

Lục Mạch cất tiếng chào.

Lưu Uyển Như nhìn đống đồ trong tay Lục Mạch, vội nói, "Ôi trời, chỉ cần đến thăm là được rồi, sao lại mua nhiều đồ vậy chứ!"

Dương Đào cũng chào hỏi, "Mời cháu vào nhà, vào nhà trước đi."

Dương Trạch nghiêng người, nhìn ba mẹ hỏi han ân cần với Lục Mạch, anh đột nhiên cảm thấy mình bị thất sủng.

"Anh ơi ~" Dương Chi lập tức nhận ra cảm xúc của Dương Trạch, kéo áo anh trai làm nũng, "Mới vài ngày không gặp mà anh đẹp trai hơn rồi."

"Thật dẻo miệng."

Dương Trạch trợn mắt, nhưng cũng không bày sắc mặt xấu nữa.

Lục Mạch đặt quà ở trước nhà, sau đó đi đôi dép bông mềm mại mà Lưu Uyển Như đã chuẩn bị cho cậu.

"Hai bác không biết cháu thích ăn gì nên dựa theo khẩu vị Dương Chi làm mấy món."

Lưu Uyển Như vừa nói vừa quan sát biểu hiện của Lục Mạch.

Lục Mạch cười đáp lại, "Dương Chi đã sớm khoe ba mẹ mình nấu ăn rất ngon ạ, xem ra hôm nay cháu có phúc được thưởng thức rồi ạ."

Dương Chi khẳng định là chưa từng nói tài nấu ăn của ba mẹ mình như thế nào ở trước mặt Lục Mạch.

Nhưng Lục Mạch vẫn lịch sự nói vậy.

Lưu Uyển Như biết là lời khách sáo nhưng vẫn rất thích nó.

"Vậy Dương Chi vào phụ mẹ một tay, còn cháu ở ngoài nói chuyện cùng ba Dương Chi và Dương Trạch một lúc nhé."

Lưu Uyển Như nói.

Dương Chi vẫn đang nhìn chằm chằm đôi dép bông trên chân Lục Mạch, không nhịn nổi cười, mới nghe mẹ nói thì đã bị kéo vào phòng bếp mà chưa kịp phản ứng.

Chỉ có thể nhìn Lục Mạch trấn an cậu đừng lo.

Thật lòng mà nói, Lục Mạch đã sống hai kiếp, ít nhiều cũng đã trải qua sóng to gió lớn, nhưng khi đối mặt với ba và anh trai Dương Chi một mình, trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Dù sao hai người trước mặt đã bảo vệ Dương Chi suốt 20 năm, bây giờ cậu muốn dắt Dương Chi ra khỏi bọn họ cũng không phải chuyện đơn giản.



Dương Chi bị kéo vào bếp, mặt không tình nguyện, "Mẹ, Lục Mạch còn chưa thích ứng đâu, có con ở bên cạnh anh ấy sẽ quen hơn."

Nói xong thì muốn đi ra.

"Không thích ứng cái gì, trước tiên con phải thành thật với mẹ, con và cậu ta quen nhau bao lâu rồi?"

Lưu Uyển Như vươn tay kéo cô lại.

Dương Chi không nói nên lời, không phải tra hỏi Lục Mạch từ bên ngoài, mà mẹ cô ép cung cô...

Dương Chi chỉ có thể chờ ở trong bếp, vừa giúp mẹ nấu ăn, vừa trả lời câu hỏi của bà.

"Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"

"Nắm tay chưa?"

"Hôn chưa?"

...

"Mẹ ơi!"

Dương Chi bất đắc dĩ cắt ngang lời mẹ.

"Không sao, không hỏi nữa, mang hoa quả ra cho họ ăn đi."

Lưu Uyển Như cắt hai đĩa hoa quả, đưa Dương Chi một đĩa, tự tay mang ra bàn ăn một đĩa.

Vừa đến phòng khách đã nghe tiếng cười "hahahaha" của Dương Đào, sau đó lại thấy vẻ mặt trầm ngâm của Dương Trạch bên cạnh.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!
 
[Hoàn][Edit] Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
🌿 Chương 60: Anh yêu em.


Edit: Thanh Đào

Beta: Khang Vy

"Đang nói gì mà vui thế?"

Lưu Uyển Như kinh ngạc không hiểu chồng mình sao lại thân với Lục Mạch nhanh như vậy.

"Đứa nhỏ Lục Mạch này, không sao đâu, quả là tuổi trẻ tài cao."

Dương Đào chỉ lắc đầu cảm thán, trông rất vui vẻ.

Dương Trạch ở bên không lên tiếng, nhưng cũng không phủ nhận việc Dương Đào tán thưởng Lục Mạch.

Dương Chi tò mò nhìn Lục Mạch, đúng lúc cậu cũng ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt hai người chạm nhau, Lục Mạch nháy mắt khẽ cười.

Giống như đang hỏi Dương Chi, cậu đang thể hiện khá tốt, phải không?

Dương Chi cũng nháy mặt đáp lại, tỏ vẻ rất đỉnh.

Buổi chiều, Lục Mạch hàn huyên với Dương Đào trong phòng làm việc, ăn tối xong để Dương Chi nghỉ ở nhà, còn mình đến khách sạn ở qua đêm.

"Ở phòng ngủ cho khách đi, cháu không cần ở ngoài đâu."

Lưu Uyển Như giữ cậu lại.

"Không sao đâu ạ, sáng mai cháu sẽ đến đón Chi Chi."

Lục Mạch nhớ Quý Nhiễm vẫn đang nghỉ ở khách sạn, nếu để anh ấy qua đêm một mình thì không hợp lắm.

Lưu Uyển Như giữ lại vài lần nhưng thấy Lục Mạch quyết định ở khách sạn thì cũng không nói thêm nữa.

"Chi Chi, con tiễn Lục Mạch đi."

Lưu Uyển Như chỉ đành nói với Dương Chi đang đứng một bên.

"Vâng ạ."

Dương Chi thay giày xong rồi tung tăng xuống lầu cùng Lục Mạch.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

"Anh thấy ba mẹ em thế nào?"

Dương Chi đi cạnh Lục Mạch, ngẩng đầu tò mò hỏi.

"Họ đều là người tốt."

Lục Mạch hết xoa đầu rồi lại nắm tay cô.

Trong ấn tượng của Dương Chi, đây là lần đầu hai người chính thức nắm tay nhau, chỉ thấy lòng bàn tay nóng ran, do dự một lúc, Dương Chi mới buông ra.

Lục Mạch dừng lại, đáy mắt ảm đạm, nghĩ Dương Chi không thích chuyện này, đang định buông tay theo ý cô, ai biết Dương Chi lại đổi cách nắm, mười ngón đan vào nhau.

Lục Mạch sửng sốt, quay sang nhìn Dương Chi bên cạnh.

Dương Chi sớm đã quay đầu sang một bên, vành tai đỏ bừng.

Lục Mạch cười nắm chặt tay cô.

Cậu đang sợ điều gì đây, Dương Chi đã tỏ tình với cậu, còn đưa cậu về nhà ra mắt ba mẹ, sao bản thân phải nhạy cảm vậy chứ.

"Chi Chi."

Bước đến chỗ đậu xe, Lục Mạch dừng chân kéo cô lại.

"Hả?"

Dương Chi cũng dừng lại, trong màn đêm mờ mịt, cô nhìn Lục Mạch, cách đó không xa, ngọn đèn đường tỏa ra ánh sáng dịu dàng, khiến gương mặt Lục Mạch ôn hòa không ít.

Lục Mạch dựa vào xe, tay nhẹ nhàng kéo Dương Chi vào lòng, vùi mặt vào cổ cô, hai tay vòng qua eo cô, ôm chặt lấy cô.

"Làm sao vậy?"

Hơi thở của Lục Mạch khiến cổ Dương Chi ngứa ngáy, nhưng cô không vùng vẫy mà ngoan ngoãn ở trong vòng tay Lục Mạch, cũng ôm lại cậu.

Câu trả lời của Dương Chi khiến cái ôm của Lục Mạch càng chặt hơn.

"Anh yêu em."

Lục Mạch nói.

Lời tỏ tình đột ngột khiến Dương Chi sửng sốt, cô vỗ nhẹ vào lưng Lục Mạch hai lần, ra hiệu cho cậu đứng thẳng.

Lục Mạch cũng làm theo.

Dương Chi nhìn đuôi mắt phiếm hồng của Lục Mạch, cũng hơi kinh ngạc.

"Em cũng vậy, em cũng yêu anh."

Cô đã nói như vậy.

Vừa dứt lời, trên môi đã truyền đếb cảm giác mềm mại, đầu tiên là áp nhẹ vào môi cô, nhẹ như cơn gió.

"Lục Mạch..."

Dương Chi bối rối trước nụ hôn đột ngột này, không khỏi thì thầm gọi tên cậu, đôi mắt ngập nước nhìn cậu, rất giống dáng vẻ bị bắt nạt.

Hai từ này dường như đã kích động điểm nào đó của Lục Mạch, cậu ôm chặt lấy Dương Chi, một tay chế trụ đầu cô, dễ như trở bàn tay cạy mở môi cô.

Lục Mạch mang hơi thở cường thế, dùng sức xâm nhập vào miệng cô, vẻ dịu dàng trước đó đã biến mất.

Dương Chi phát hiện có vẻ mình thích kiểu hôn sâu thế này với Lục Mạch.

Sự va chạm bờ môi, sự quấn quít của đầu lưỡi...

Dương Chi nhịn không được đáp lại Lục Mạch, hành động này của cô không thể nghi ngờ càng tiếp thêm sức mạnh cho cậu, hai mắt cậu như đỏ lên, hận không thể hoà nhập Dương Chi vào với cơ thể mình.

Mãi cho đến khi Dương Chi lên tiếng, không thở nổi nữa, Lục Mạch mới buông cô ra.

Khóe mắt Dương Chi chảy nước mắt, Lục Mạch lại không kìm lòng được mà hôn thêm.

Nụ hôn lần này chậm rãi, nhẹ nhàng và kéo dài.

"Đêm nay anh rất muốn ôm em ngủ."

Lục Mạch thấp giọng nói, dùng đầu ngón tay xoa khóe mắt Dương Chi, thay cô lau nước mắt.

"Là anh muốn em ở nhà."

Dương Chi bĩu môi, vốn dĩ cô muốn ở khách sạn với Lục Mạch, khi tỉnh dậy cậu đỡ phải lái xe qua đón cô, thế nhưng cậu lại lấy cớ hiếm khi về nên muốn cô ở nhà nghỉ ngơi.

"Anh hối hận rồi."

Lục Mạch lại ôm chặt cô, cậu chỉ lo nếu Dương Chi ở cùng cậu trong khách sạn, buổi tối cậu sẽ không kiềm chế được bản thân.

Cô như một cây thuốc phiện, làm tê liệt các giác quan của cậu, khiến cậu mê đắm.

"Hối hận cũng không kịp rồi, anh về nghỉ sớm đi.

Ngày mai còn phải lái xe cả ngày đó."

Dương Chi hất tóc nói, che giấu nhịp tim chưa ổn định của mình.

"Được, mai anh đến đón em."

Lục Mạch buông Dương Chi ra, trong ngực đột nhiên trống rỗng.

Dương Chi cũng thấy đột nhiên thiếu mất cái ôm ấm áp, thời tiết như lại lạnh hơn.

"Đi đường cẩn thận."

Dương Chi nhìn Lục Mạch lên xe, thắt dây an toàn xong mới dặn dò.

"Được."

Lục Mạch cười đáp.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Trên đường về, cậu mang đồ ăn cho Quý Nhiễm, người ngủ một ngày vẫn chưa ra ngoài.

Ban đêm, Lục Mạch nằm một mình trên giường lớn, luôn cảm thấy trống trải cô đơn, cậu muốn ôm Dương Chi ngủ, lại muốn hôn cô.

Hiếm khi Lục Mạch mơ thấy mộng xuân.

Buổi sáng tỉnh dậy, nhìn người anh em của mình thì khẽ xoa mi tâm, cậu cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Sau khi gọi Quý Nhiễm dậy, Lục Mạch qua đón Dương Chi và đưa cô đi ăn sáng.

Đến mười một giờ, tới Tô Thành thì trời đã tối.

Sau khi tìm một nơi để ăn cơm, Lục Mạch đưa Quý Nhiễm về trước, sau đó mới lái xe đưa Dương Chi về.

"Về rồi, mệt quá đi thôi ~" Sau khi xuống xe, Dương Chi lười biếng vươn vai, mặc dù đã ngủ cả quãng đường, nhưng cô vẫn rất mệt.

Lục Mạch nhìn vòng eo trắng nõn lộ ra, ánh mắt cậu dao động.

Cậu thấy trạng thái mấy ngày qua của mình hình như có chút không đúng, không nghĩ tới Dương Chi là không được.

Bởi vì ngày mai phải đi học, Lục Mạch khắc chế suy nghĩ trong lòng.

Cậu nhìn Dương Chi vào cửa rồi chúc cô ngủ ngon, sau đó mới về nhà mình bên cạnh.

Hai ngày nay Tiểu Hoa Chi được cửa hàng thú cưng chăm sóc, khi bước vào không thấy bé mèo ra nghênh đón thì có hơi vắng vẻ.

Sau khi tắm xong, Lục Mạch mặc áo choàng tắm dựa trên sô pha lau tóc, lúc này người vẫn còn ướt.

Dù Quý Nhiễm đãy thay phiên lái xe nhưng cậu vẫn còn mệt, một lúc sau giữ tư thế này mê man ngủ lúc nào không hay.

Lục Mạch bị chuông cửa đánh thức, nhìn thoáng qua đồng hồ, đã là mười rưỡi tối.

Nhìn video giám sát, ngoài cửa là Dương Chi.

Trên tay cô cầm một bình sữa, đang đi đi lại lại trước cửa.

Lục Mạch nhìn dáng vẻ bây giờ của mình, sau đó lại nhìn Dương Chi trên màn hình theo dõi.

Cậu đã muốn tự mình chịu đựng, sao cô lại cứ thích lau súng cướp cò thế nhỉ?

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!
 
[Hoàn][Edit] Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
🌿 Chương 61: Chào mừng em trở về.


Edit: Thanh Đào

Beta: Khang Vy

"Lục Mạch....

Aaaaaaaaa!!"

Dương Chi nghe thấy tiếng mở cửa, vội vàng giấu bình sữa ra sau lưng, trên mặt tràn đầy ý cười nhưng khi ngẩng đầu, một giây sau đã bị đồ mặc trên người Lục Mạch dọa sợ.

"Anh sao vậy, sao lại không mặc quần áo thế!?"

Một tay Dương Chi vẫn cầm bình sữa, tay còn lại che mắt, giữa hai ngón tay còn lén nhìn cơ bụng thấp thoáng lộ ra của Lục Mạch.

Ừm thì, rất đẹp.

Áo choàng tắm của Lục Mạch quấn lỏng lẻo quanh người, dây thắt eo tùy tiện buộc lại, quanh eo từ xương quai xanh xuống dưới lộ ra một mảng da thịt lớn.

Không phải Lục Mạch không muốn mặc quần áo, mà là cậu cố tình làm vậy.

"Sao đột nhiên lại tới đây thế?"

Lục Mạch cụp mắt, sợi tóc rơi xuống trên trán bóng loáng, khiến Dương Chi bối rối nhìn cậu.

"Anh muốn vào nhà mặc quần áo trước không?"

Dương Chi rất xấu hổ, cô nằm trên giường nghịch điện thoại, nhưng thế nào cũng không ngủ được, vừa nghĩ tới Lục Mạch ở cách vách, đại não chưa kịp suy nghĩ kỹ đã không nhịn được chạy tới đây, cầm bình sữa lấy cớ đến đưa cho Lục Mạch.

Ai biết vừa mở cửa lại là cảnh tượng khiến người ta muốn chảy máu mũi.

"Em không định vào à?"

Lục Mạch khàn giọng nói.

"Không phải là không thể, thật ra em tới đây để đưa sữa cho anh.

Nghe nói trước khi ngủ uống một ly sữa sẽ ngủ ngon hơn...

A!"

Dương Chi giải thích, nhưng Lục Mạch rõ ràng là không muốn đợi thêm nữa, lập tức duỗi tay ra kéo cô vào nhà.

Dương Chi bị động tác đột ngột này làm cho lảo đảo, lao vào trong ngực của Lục Mạch.

Lục Mạch vừa tắm xong, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi sữa tắm, rất thơm, làn da mềm mại, da con trai sao có thể mịn màng như vậy chứ?

"Làm gì vậy?"

Lục Mạch vừa đóng cửa thì phát hiện có bàn tay hơi lạnh chạm vào người mình, đầu ngón tay chạm vào da thịt tê rần nhạy cảm, ánh mắt dao động, giọng nói khàn khàn.

"Hả?"

Dương Chi nhận ra việc mình làm, vội giải thích, "Xin lỗi, em chỉ... cảm thấy da anh rất đẹp, muốn xem sao lại đẹp đến vậy thôi mà."

Trời ơi!!

Cô vừa làm cái gì vậy!

Cô sờ vào Lục Mạch như một tên biến thái vậy!

Không biết Lục Mạch có nghĩ cô là biến thái hay không...

Dương Chi ngẩng đầu, phát hiện Lục Mạch đang nhìn mình chằm chằm thì kinh hãi cúi đầu, né tránh ánh mắt cậu.

Cái quái gì thế?

Sao nhìn Lục Mạch lại có cảm giác như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy...

"Chi Chi."

Lục Mạch nhẹ giọng gọi cô.

"Ừm...

Muốn uống sữa không?"

Dương Chi không biết Lục Mạch muốn nói gì tiếp theo, nhưng trực giác mách bảo có mùi nguy hiểm, cô vội lấy bình sữa giấu sau lưng ra.

Lục Mạch cầm bình sữa đặt qua một bên, đẩy Dương Chi dựa vào tường.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Dương Chi đột nhiên bị đẩy lên tường, ngẩn người không biết làm sao, "Anh muốn làm gì..."

"Anh ư?

Anh muốn em."

Lục Mạch như bị ma xui quỷ khiến, vết ấn ký ở cổ chân bắt đầu nóng lên muốn phá hủy lý trí của cậu, khiến cậu chìm sâu trước Dương Chi.

Trước đây đã từng trải qua tình huống như vậy, cậu đã dùng hết lý trí, sự tỉnh táo của mình để đè nén lại cảm giác này.

Nhưng hiện giờ cậu không muốn làm thế nữa, mặc dù điều này là quá đáng, nhưng cậu thực sự rất muốn Dương Chi, muốn cô chỉ thuộc về cậu, cả thể xác lẫn tinh thần.

Dương Chi muốn trốn ra sau, nhưng sau lưng lại là bức tường, cô chỉ có thể bám chặt vào tường, cúi đầu, vừa cúi xuống thì bắt gặp dáng vẻ mê người của Lục Mạch sau lớp áo choàng tắm, ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt xâm lược chiếm hữu của cậu.

Tránh cũng không thể được, cô chỉ có thể quay đầu sang một bên, sau đó thuyết phục, "Ờ thì, Lục Mạch, anh bình tĩnh chút đi."

"Anh rất bình tĩnh."

Mặc dù bị vết ấn ký cuốn mất lý trí, nhưng cậu vẫn bình tĩnh, hiểu được mình đang làm gì.

"Chuyện này, chuyện này quá nhanh."

Gương mặt Dương Chi đỏ như rỉ máu, cô cảm thấy mình đã đoán được sắp xảy ra chuyện gì.

"Em có thể từ chối mà."

Một tay Lục Mạch ôm eo cô, một tay đè cô lên bức tường phía sau, vùi mặt vào cổ Dương Chi, thè lưỡi liếm nhẹ lên cổ.

"Này –" Dương Chi như bị kích thích, sởn cả da gà.

Nói là có thể từ chối, nhưng cô không có sức chống cực với Lục Mạch.

Kể từ lúc phát hiện ra mình thích Lục Mạch, rõ ràng cũng chưa lâu, nhưng cô đã cảm thấy mình thích cậu từ rất lâu, rất lâu, lâu đến nỗi cô cũng muốn chiếm hữu cậu.

"Em không từ chối sao?"

Lục Mạch khẽ hôn Dương Chi.

"Em..."

Ánh mắt Dương Chi mê ly, cảm thấy vết ấn ký trên cổ chân nóng lên khác thường.

"Lục Mạch, vết ấn ký ở chân em hình như không được bình thường."

Dương Chi đẩy cậu ra.

"Em muốn thuận theo nó sao?"

Lục Mạch ngậm lấy vành tai Dương Chi, nỉ non nói bên tai cô.

Dương Chi không nói gì, chỉ ôm eo cậu, đáp lại Lục Mạch bằng hành động.

Hai mắt Lục Mạch tối sầm, cậu buông lỏng tay ôm lấy Dương Chi, nhìn gương mặt ửng hồng và dáng vẻ mơ màng của cô, cảm thấy không thể áp chế nổi dục vọng trong lòng.

Cậu dễ dàng bế Dương Chi vào phòng ngủ.

"Ngày mai có tiết..."

Dương Chi chưa kịp nói hết đã bị áp chế trên giường.

"Không đi nữa."

Lục Mạch nghiêng người về phía trước.

"Em... em không phải là một cô gái tùy tiện như vậy."

Dương Chi bị nụ hôn sâu của Lục Mạch làm cho rơi nước mắt, cô khẽ "ưm" một tiếng.

"Anh biết."

Lục Mạch đáp lại, cậu hiểu rõ điều này hơn bất kỳ ai.

"Anh yêu em, Dương Chi."

Lục Mạch rất yêu cô, dù là kiếp trước hay kiếp này, cậu đều muốn ích kỷ chiếm giữ cô cả đời này.

"Em cũng vậy."

Dương Chi chỉ kịp đáp lại một câu trước lời tình cảm của Lục Mạch.

Trong nháy mắt Lục Mạch ở trong cô, đau đớn khiến cô nhớ lại rất nhiều, nhưng không đủ để sắp xếp lại những ký ức lộn xộn này.

Cơ thể Lục Mạch quá nóng khiến cô hết lần này đến lần khác trầm luân.

— Vài nghìn từ miêu tả chi tiết được lược bỏ, bởi vì tác giả không muốn bị khóa truyện đâu —

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Ngày hôm sau, Dương Chi bị mùi thơm đánh thức, mơ màng mở mắt ra, chỉ thấy toàn thân đau nhức không dậy nổi.

"Dậy rồi à em?

Cơ thể thế nào?"

Lục Mạch nghe thấy động tĩnh từ trên giường thì bưng bữa sáng đã nấu xong tới.

Vội đặt thức ăn trong tay xuống, ngồi bên cạnh Dương Chi.

Dương Chi nghe thấy âm thanh từ xung quanh truyền đến, xoa thắt lưng một chút, sau đó chậm rãi nhìn lại chính mình, giống như bị chủ nhân giọng nói kia dọa sợ.

"Có chuyện gì vậy?"

Lục Mạch chạm vào trán cô, cảm thấy nhiệt độ cơ thể cô vẫn bình thường thì đặt tay xuống, "Anh đã xin nghỉ giúp em rồi nên hôm nay chúng ta cứ ở nhà nghỉ ngơi đi."

Dương Chi mím môi, Lục Mạch lại nói tiếp, "Anh cũng nói với Ôn Đào để cô ấy tự đi học trước rồi."

Dương Chi kinh ngạc nhìn anh, sống mũi cay cay, nước mắt tuôn trào.

"Làm sao vậy em?"

Lục Mạch đột nhiên sợ hãi, thấp giọng hỏi lại.

Cô... hối hận sao?

"Lục Mạch ..."

Giọng nói Dương Chi khàn khàn.

"Anh ở đây."

Lục Mạch nắm chặt tay cô.

"Em rất nhớ anh."

Lời vừa nói ra, nước mắt như vỡ bờ, cô lao vào vòng tay của Lục Mạch bất kể mình đang ở vị trí nào.

Cơ thể Lục Mạch cứng đờ, gần như hiểu được ý của câu nói này.

"Chào mừng em trở về."

Người anh yêu nhất.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!
 
[Hoàn][Edit] Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
🌿 Chương 62: Rất hạnh phúc.


Edit: Thanh Đào

Beta: Khang Vy

Dương Chi nhớ lại ký ức kiếp trước khiến Lục Mạch kinh ngạc, quả là niềm vui ngoài ý muốn.

Suốt bữa sáng, nhìn Lục Mạch vẫn luôn tươi cười, Dương Chi không nhịn hỏi, "Rất hạnh phúc sao?"

Lục Mạch rất tự nhiên gật đầu, "Vậy anh biết kiếp trước trong trí nhớ của anh là thật, không phải ảo tưởng của anh."

Động tác ăn của Dương Chi dừng lại, cô hiểu ý trong lời của Lục Mạch.

"Đã để anh chờ lâu rồi."

Dương Chi đặt đồ ăn trên tay xuống, tới trước mặt Lục Mạch, từ đầu đến cuối chỉ nhìn cậu, thấp giọng nói.

"Em vẫn luôn ở bên anh, anh cũng không đợi lâu."

Lục Mạch chỉ nói vậy.

Dương Chi cười.

Cô chưa bao giờ hỏi, nếu cô không bao giờ nhớ về quá khứ, anh sẽ ra sao?

Nếu cô không thích anh, anh sẽ thế nào?

...

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

"Dù sao hôm nay anh đã xin nghỉ, buổi chiều có muốn đi mua lễ phục không?

Bữa tiệc ở nhà cũ sắp đến rồi."

Lục Mạch hỏi.

"A... nhà cũ."

Dương Chi nhớ tới có yến tiệc, "Lại phải gặp ông cụ Lục."

Lục Mạch chống cằm nhìn cô, chỉ khẽ cười: "Đời này là lần đầu ông gặp em, biểu hiện cho tốt nhé.

"

Dương Chi bất đắc dĩ vươn vai, lười biếng nói, "Em biết rồi ~ "

Lục Mạch nhìn cô đến thất thần, trước đó cậu đã yêu Dương Chi, nhưng bây giờ nhớ lại tất cả mọi thứ về cô, mọi cử động, mọi ánh mắt và nụ cười, đều là những gì khắc sâu trong tim cậu.

"Làm sao vậy?"

Thấy Lục Mạch cứ nhìn mình chằm chằm, Dương Chi không khỏi lau miệng, "Miệng em dính cái gì sao?"

"Không."

Lục Mạch chỉ cười khẽ, "Thật ra có thể cùng sống lại kiếp này, anh đã rất vui rồi, kể cả khi em không bao giờ nhớ về quá khứ."

"Hả?"

Dương Chi nghiêng đầu tự hỏi tại sao Lục Mạch đột nhiên nói vậy.

"Bởi vì, anh rất vui vì có thể trải qua cuộc sống đại học với em một lần nữa."

Lục Mạch đứng dậy, tới trước mặt Dương Chi, quỳ gối trước cô, một tay ôm cô.

Kiếp trước, hai người họ đã bỏ lỡ nhau ở đại học.

"Em cũng vậy."

Dương Chi ngồi trên ghế, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt Lục Mạch, đôi mắt lấp lánh như ánh sao, "Em rất hạnh phúc vì gặp được anh, dù là kiếp này hay kiếp trước."

Lục Mạch cúi đầu, đôi môi mỏng hôn lên ngón áp út của Dương Chi, "Đến khi đủ tuổi kết hôn hợp pháp, chúng ta lập tức đi đăng ký, được không?"

Cậu không chỉ muốn cô thuộc về mình ngay bây giờ, mà còn muốn thuộc về mình về mặt pháp lý.

Dương Chi cuộn ngón áp út, cảm thấy nơi bị hôn tê dại, trong lòng ngọt như đường mật.

Nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình, cô gật đầu nhẹ nhàng đáp, "Được."



BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Hai người dính lấy nhau nửa ngày, ăn trưa xong thì đến tiệm lễ phục chọn quần áo.

Vì là yến tiệc ở nhà cũ nên không thích hợp mặc quá xa hoa lộng lẫy, nhưng Dương Chi biết chọn cho mình những bộ quần áo đẹp nhất.

Tuy không quá nổi bật nhưng mặc đi tham dự yến tiệc vẫn sang trọng lịch sự.

Vì vậy, cô đã chọn một chiếc váy dài thanh nhã thêu tơ vàng, tôn lên đường cong của cơ thể, chiếc váy dài đến mắt cá chân, khi bước đi, làn váy khẽ lắc lư theo bước chân, dáng vẻ thanh thoát.

Lục Mạch đợi bên ngoài phòng thay đồ VIP, thấy cô mặc váy đi ra, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm.

"Thế nào?"

Dương Chi nhấc váy, hơi xoay người, lộ ra cổ chân mảnh khảnh.

"Rất đẹp."

Lục Mạch không do dự khen ngợi, "Giống như tiên nữ giáng trần ấy."

"Dẻo miệng."

Tuy Dương Chi nói vậy, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười, hiển nhiên là rất vui.

Mua xong lễ phục để tiệm gửi thẳng đến nơi ở, hai người đi dạo một lát, mãi đến khi ăn cơm tối xong mới lái xe qua cửa hàng thú cưng đón Tiểu Hoa Chi về nhà.

"Hôm nay em không ở lại nhà anh, nếu không Đào Tử nhất định sẽ hóng hớt không dứt mất."

Vừa đến cửa, Dương Chi đã nói.

"Cứ mặc cô ấy, em chuyển qua sống cùng anh đi."

Lục Mạch nói.

Dương Chi nghiêm túc nghĩ ngợi rồi lắc đầu, "Vậy thì Đào Tử sẽ không chia tiền nhà với em nữa, cậu ấy sẽ chuyển về ký túc xá vì không đủ tiền thuê."

Lục Mạch nhướng mày, bất đắc dĩ cười nói, "Đều là nhà của anh, cho nên anh không tính thu tiền của cô ấy."

Dương Chi trợn mắt, "Em đã sớm đoán là nhà của anh mà, nếu không thì sao lại có chuyện trùng hợp vậy chứ, nhưng với tính cách của Đào Tử, cậu ấy không muốn lợi dụng em."

Lục Mạch bất lực thở dài, giọng điệu ấm ức, "Nhưng anh muốn ôm em ngủ cơ."

"

Sau này sẽ có nhiều cơ hội mà."

Dương Chi búng nhẹ lên trán Lục Mạch rồi xoay người vào nhà trước, hẹn ngày mai gặp lại.

Lục Mạch bị đầu ngón tay mềm mại của Dương Chi búng, gật đầu nhìn cô vào cửa rồi mới cùng Tiêu Hoa Chi về nhà mình.

Đêm nay lại là một đêm cô đơn...

Dương Chi vừa vào cửa đã nghe tiếng mở cửa phòng của Ôn Đào.

"Cậu về rồi à?"

Ôn Đào vội chạy ra ngoài.

"Tai cậu thính ghê."

Dương Chi cười một tiếng, hiệu quả cách âm của căn phòng này hẳn là không tệ lắm.

"Tối qua cậu đi đâu thế?"

Ôn Đào biết rõ nhưng cố ý hỏi, vẻ mặt hóng hớt.

Dương Chi không còn là Dương Chi hồi xưa nữa, bị Ôn Đào nhìn cũng không đỏ mặt thẹn thùng, chỉ xoa đầu cô ấy khẽ nói, "Ít hóng hớt thôi, thu hồi đầu óc toàn nghĩ chuyện lung tung của cậu lại đi."

Nói rồi quay về phòng mình.

Dáng vẻ thản nhiên này của cô làm Ôn Đào sửng sốt, chẳng lẽ tối qua hai cậu ấy chưa xảy ra chuyện gì ư?

Không thì với tính cách của Dương Chi, nhất sẽ mặt đỏ thẹn thùng không giải thích được...

Thấy Dương Chi về phòng, Ôn Đào ôm một bụng đầy nghi hoặc nhưng cũng không đuổi theo hỏi thêm.



BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Yến hội rất nhanh đã đến.

Lục Mạch và Dương Chi vừa xuống máy bay đã thấy người của ông Lục đến đón.

"Chú Trương."

Lục Mạch thấy người tới, mỉm cười chào hỏi.

Đây là người từng gọi video trò chuyện với cậu trước đó, đi cùng còn có một người đàn ông cường tráng.

"Lục thiếu."

Sau khi người đàn ông khỏe mạnh cung kính chào hỏi, anh ta cầm lấy hành lý trong tay bọn họ.

"Chào chú Trương ạ."

Dương Chi đi theo Lục Mạch, lễ phép chào hỏi.

"Lục thiếu, đã lâu không gặp."

Chú Trương cười chào hỏi, hai mắt híp lại.

"Ồ, đây là?"

Chú Trương nhìn Dương Chi với vẻ mặt dò hỏi.

"Là Dương Chi, người yêu cháu."

Lục Mạch giới thiệu, nghiêng người sang một bên, đặt tay lên vai Dương Chi.

"Chào cháu."

Chú Trương nghe thân phận là người yêu thì sửng sốt, nghĩ là cậu sẽ giới thiệu bạn nữ đồng hành hay thân phận khác, không ngờ cậu lại giới thiệu cô gái này là người yêu của mình.

Chú Trương không khỏi nhìn Dương Chi thêm vài lần.

Dương Chi vẫn luôn nở nụ cười lễ phép, kiếp trước cô từng tiếp xúc với chú Trương, cô biết đó là một trong những người hiếm hoi trong nhà cũ thật lòng với Lục Mạch nên cũng không căng thẳng.

Chú Trương rất hài lòng, hiếm khi Lục Mạch dẫn theo ai, nếu cô gái đó có thể được cậu giới thiệu với thân phận là người yêu, vậy là Lục Mạch sẽ không cô đơn như trước nữa.

"Có vẻ như Lục thiếu đã thay đổi không ít."

Chú Trương nói, cảm giác như cậu đã trưởng thành hơn không ít.

Lục Mạch chỉ nắm tay Dương Chi, khẽ cười, phải là đã thay đổi rất nhiều.

Mắt nhìn về phía Dương Chi, cô cũng ăn ý nhìn cậu rồi mỉm cười.

Hô hấp Lục Mạch ngưng trệ, hầu kết khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói nên lời.

Cậu chỉ cảm thấy từ khi có Dương Chi bên cạnh, cậu là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!
 
[Hoàn][Edit] Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
🌿 Chương 63: Em đồng ý - END


Edit: Thanh Đào

Beta: Khang Vy

Bữa tiệc được tổ chức vào ngày hôm sau, chú Trương đưa họ về nhà nghỉ ngơi trước, ở đó có một sân nhỏ gần nhà chính, sân thượng và gian nhà rất trang nhã.

"Lục thiếu, ông Lục nhờ tôi chuyển lời, bảo cậu đến gặp ông trước."

Chú Trương nói.

"Được."

Lục Mạch đáp lại, bảo Dương Chi ở đây đợi cậu một lát, sau đó cùng chú Trương rời đi.

Đây không phải lần đầu Dương Chi đến nhà cũ, nhưng lại là lần đầu tiên ở lại đây, vì nhiều lý do khác nhau, ông cụ Lục cũng không quá thích cô, nhưng cũng không cố tình gây khó dễ.

Ngồi trên chiếc ghế trúc dài trong sân, Dương Chi mặc áo khoác dệt kim, thoải mái phơi nắng.

Hôm nay thời tiết rất tốt, không có gió, còn có nắng ấm, chốc lát cô cảm thấy có chút buồn ngủ.

Cô bị tiếng bước chân làm cho bừng tỉnh, mở mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, là Lục Mạch đã quay trở lại.

"Sao nhanh thế anh?"

Dương Chi kinh ngạc, cô còn nghĩ ít nhất cũng phải mất một giờ.

"Ông nội muốn gặp em."

Lục Mạch tới trước mặt cô, giúp cô chỉnh lại sợi tóc rũ xuống trán.

"Có phải anh khiến ông không vui không?"

Dương Chi nhíu mày, ông nội Lục không giống người muốn gặp cô ngay bây giờ, cô còn nghĩ ông miễn cưỡng sẽ gặp cô ngày mai.

"Ngược lại."

Lục Mạch làm rối tóc cô, nhìn dáng vẻ không vui của cô khi phải chỉnh lại tóc, tủm tỉm cười nói, "Kiếp này khác kiếp trước, một số vấn đề khó khăn anh đã lo liệu từ trước, nên rất dễ dàng để giải quyết."

"Được, được, anh lợi hại nhất."

Dương Chi làm mặt quỷ với Lục Mạch, sau đó tung tăng vào nhà chính.

Lục Mạch bất đắc dĩ lắc đầu đuổi theo cô.



BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Lục Mạch không lừa cô, ông nội Lục không hề tỏ ra thái độ không vui khi thấy cô.

Chỉ là cũng không quá thân thiết, chỉ hỏi cô vài chuyện gia đình, cũng không hỏi chuyện của cô và Lục Mạch, có lẽ vừa rồi Lục Mạch đã nói không ít.

Trên đường trở lại gian nhà kia, Dương Chi cảm giác mọi thứ xung quanh có chút không thật lắm.

"Có chuyện gì sao em?"

Lục Mạch thấy cô dừng bước cũng dừng lại theo.

"Cảm thấy quá dễ dàng."

Dương Chi ngẩng đầu nhìn Lục Mạch, "Em nghĩ sẽ gặp không ít trở ngại, ông nội Lục không chấp thuận hoặc ba mẹ anh không chấp thuận."

"Đây không phải là chuyện tốt sao?"

Lục Mạch hơi cúi người, ánh mắt ngang với Dương Chi như có thể trực tiếp nhìn thấu suy nghĩ của cô, "Em bất an sao?

Dương Chi im lặng một lúc, sau đó khẽ "ừm" một tiếng, nhẹ như gió thổi qua cũng cuốn theo giọng nói đi mất.

"Còn bây giờ thì sao?"

Lục Mạch khẽ hôn Dương Chi một cái rồi thấp giọng hỏi.

Trên môi truyền tới xúc cảm mềm mại, bất thình lình bị hôn khiến Dương Chi hơi hoảng, theo bản năng nấp sau lưng Lục Mạch, "Cẩn thận người khác nhìn thấy đấy."

Lục Mạch trực tiếp giữ chặt gáy cô hôn sâu, nụ hôn này kéo dài tới lúc Dương Chi không thở nổi, cậu mới rời khỏi khiến Dương Chi thở dốc.

"Tất cả đều là sự thật."

Lục Mạch tựa vào trán cô, "Anh luôn ở bên cạnh em, nên em đừng lo."

Dương Chi đỏ mặt, muốn dùng búa đập cậu một cái thật mạnh, nhưng cuối cùng cô chỉ đánh nhẹ vào người cậu.

"Ý em không phải vậy, em chỉ cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ."

Dương Chi giải thích.

Cô đoán rằng sẽ xảy ra một cuộc đấu khẩu giữa ông nội Lục và Lục Mạch, nhưng hết thảy không có chuyện gì cả, Lục Mạch đã ngầm thay cô giải quyết hết.

Lục Mạch cũng không chọc thủng tâm tư của cô nữa, chỉ xoa đầu cô, ánh mắt trấn an.

Đêm đó, để tránh bị dị nghị, cả hai tách ra ngủ riêng.

Bữa tiệc diễn ra vào trưa hôm sau, ông cụ Lục không thích tổ chức tiệc tối, vì vậy hầu hết các bữa tiệc trong nhà cũ đều diễn ra vào buổi trưa.

Địa điểm tổ chức tại đại sảnh nhà chính, Lục Mạch dẫn Dương Chi đến hội trường gần như đã thu hút sự chú ý của khách mời.

Ngay lập tức có người bắt đầu nhỏ giọng trò chuyện.

"Là Lục thiếu."

"Đã lâu không thấy Lục thiếu về nhà cũ, trước đó nghe nói cậu ta sẽ tham gia yến tiệc lần này, tôi còn không tin."

" Lục thiếu còn dẫn theo bạn gái tới dự ư?"

"Đừng nói nhảm, nhìn thái độ của Lục thiếu đi, chắc hẳn không đơn giản là bạn gái đâu."

"Là thiên kim nhà nào vậy?"

"Tôi cũng không rõ."

...

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Dương Chi nghe những lời bàn tán xung quanh, cũng chỉ mỉm cười.

Hôm nay cô cần tham dự yến tiệc, không nên luống cuống, chỉ cần làm búp bê sứ của riêng Lục Mạch là được rồi.

"Bọn họ đang nói về em."

Lục Mạch cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm rồi nói.

"Đó là do ánh sáng của Lục thiếu mới khiến họ nhìn em nhiều thêm vài lần."

Dương Chi nhìn đồ ăn trên bàn, cảm thấy thật là đáng tiếc vì phải giữ hình tượng nên không được ăn nhiều.

Hai người ở riêng chưa được bao lâu thì đã có người nâng ly rượu đi tới.

Dương Chi hiểu Lục Mạch không thể tránh khỏi xã giao vào những dịp như vậy.

Lục Mạch đưa cô đi tới đi lui cũng làm quen được không ít người, mãi cho đến khi ông cụ Lục đi ra, xung quanh mới được yên tĩnh một lúc.

Bên cạnh ông cụ là Lục Quốc Ngôn, ông ta nhìn về phía bọn họ rồi thu hồi ánh mắt.

Bữa tiệc linh đình này chỉ là bữa tiệc bình thường của nhà cũ nên ông cụ Lục cũng không cần phát biểu cảm tưởng gì, để mọi người được thoải mái tự do.

Cuối cùng như nhớ ra điều gì, tiếp theo ông chỉ nói một câu, "Giới thiệu với mọi người, đây là vị hôn thê của Lục Mạch, Dương Chi."

Lời giới thiệu rất đỗi bình thường nhưng lại như một quả bom khiến khách mời náo nhiệt hẳn lên.

Họ đoán chỉ là bạn gái, hoặc lá chắn cho hôn nhân thương mại, nhưng lại không dám nghĩ tới là vị hôn thê của Lục Mạch.

Tin tức đột ngột khiến khách mời kích động rất lâu, dù sao đây cũng là yến tiệc mà Lục gia chủ trì nên không ai dám có ý kiến gì nữa.

Ông cụ Lục đợi cho đến khi hội trường hoàn toàn yên tĩnh rồi mới lên tiếng lần nữa, "Đứa nhỏ này tính tình hiền lành, có thể làm quen nhưng đừng làm chuyện gì dọa con bé sợ, nếu không đừng trách cái bộ xương già này của tôi."

Hàm ý bảo vệ Dương Chi, cũng cảnh cáo những người có ý đồ xấu với cô, đồng nghĩa là cho cô một danh phận trong nhà họ Lục.

Khóe miệng Dương Chi khẽ nhếch, cũng hơi ngẩn người, "Ông nội Lục..."

Vì sao lại bênh vực cô như thế này?

Lục Mạch nở nụ cười: "Còn vấn đề gì không?

Vị hôn thê của anh."

"Từ khi nào em là vị hôn thê của anh thế?!

Gia đình em còn chưa đồng ý đâu."

Dương Chi nhìn dáng vẻ vui mừng của Lục Mạch, hừ nhẹ một tiếng.

"Vậy em đồng ý không?"

Lục Mạch chỉ hỏi như vậy.

Dương Chi cầm ly rượu trong tay lắc nhẹ, sau đó khẽ nhấp một ngụm.

Dưới cái nhìn chăm chú của Lục Mạch, cô chậm rãi lên tiếng, "Không phải em đã đồng ý từ lâu rồi sao?"

Bắt đầu từ kiếp trước, cô đã đồng ý rồi.

Đời này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Lục Mạch nở nụ cười, đặt ly rượu trong tay xuống, lấy chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị sẵn trước đó ra.

Dưới vẻ mặt ngạc nhiên của Dương Chi, anh đeo nhẫn cho cô.

"Anh chuẩn bị từ khi nào vậy?"

Dương Chi kinh ngạc nói.

"Vẫn luôn mang theo trên người."

Lục Mạch nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay cô, hài lòng nói, "Cuối cùng, anh cũng đã đeo nó cho em rồi."

Dương Chi nhìn chiếc nhẫn kim cương không lên tiếng.

Lục Mạch hít sâu một hơi, nâng niu bàn tay đeo nhẫn kim cương của Dương Chi, giọng nói chậm rãi, kiên định, "Mãi mãi ở bên anh, được không em?"

Lời này không có ý nào là để hỏi hết.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lục Mạch, khóe miệng cô cong lên một nụ cười, trịnh trọng đáp lại, "Em đồng ý."

Nguyện kiếp này cho đến khi tạ thế, người nắm tay em mãi mãi là anh.



HOÀN.

BẢN EDIT VÀ BETA ĐẦY ĐỦ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS VÀ WATTPAD CHÍNH CHỦ, NHỮNG NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!!!

Lời bộc bạch của editor: Aaaaaaaa cuối cùng cũng chạy deadline snhat xong, huhuuuuuu T.T

U là tròiii bộ truyện edit đầu tay của mình, sau bao tháng lười vật vã cùng deadline trên lớp dí sml mà cũng hoàn thành :< vui mừng rớt nước mắt, nếu mình có edit ngu ngốc thì mong mng giơ cao đánh khẽ nha :v

Mặc dù bộ truyện diễn biến mấy chương cuối có hơi nhanh, còn nhiều lỗ hổngg nhưng mong mọi người đọc đừng ném đá, bóc phốt mình nha :> mình cũng bị khá sốc một thời gian vì điều đó, nma mình vẫn lunn enjoy cái moment này và tiếp tục edit nè :3, mong mng hãy đọc nó coi như thưởng thức bữa ăn nhẹ và không cần não để suy nghĩ heheeee... và tưởng tượng có 1 anh ng.iu ngầu, giàu như Lục Mạch nèkkk :v :>

Uiii, bộ truyện edit đầu tiên nên có nhiều lời muốn nói quá, hic, nhưng trước là cảm ơn người bạn "không thân" của mình ❤ @KV đã beta truyện, dẫn mình vào con đường làm editor này khiến mình gãy tiếng việt trầm trọng :v, luôn support ủn mông mình edit truyện .-. ...

Đồng thời cảm ơn các bạn readers đã đón đọc, theo dõi ủng hộ Đào cùng team tới giờ.

Mong mng vẫn mãi yêu thương cminh để bọn mình có thêm động lực trong các dự án tương lai nhaaa ❤ ❤ iuuu
 
Back
Top Bottom