Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Trái tim anh không đổi thay | Trương Đại Cát

[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (17 - 18)


Editor: Min

Ngoại truyện 17:

Liên Nguyên cảm thấy rất kỳ lạ.

Sao mọi người lại nghĩ Du Ngải Diệp là người yêu của anh nhỉ.

Bọn họ rõ ràng là hơn kém nhau tận 15 tuổi, là hai người hoàn toàn thuộc về hai thế hệ khác nhau.

Nếu anh thật sự hẹn hò với Ngải Diệp, chỉ sợ là thầy Đào sẽ từ mặt cậu học trò này mất.

Mà anh cũng chẳng có gì tốt, chỉ là một omega bình thường, được cái đầu óc thông minh một tí.

Nhưng chuyện thông minh với chuyện yêu đương chẳng liên quan gì tới nhau cả.

Thậm chí có rất nhiều alpha còn thấy sợ mớ bằng cấp của anh, cảm thấy anh không phải người dễ kiểm soát được.

Nực cười, dựa vào cái gì mà đòi kiểm soát anh chứ?

Bề ngoài Liên Nguyên trông như là một người mềm mỏng ôn hòa, nhưng bên trong lại là một omega rất cứng rắn.

Anh tuyệt đối không vì bất kì ai mà tự đặt bản thân mình ở vị trí thứ hai.

Đặc biệt là sau khi anh quen được thầy Đào, anh liền ném tất cả những lời châm chọc mỉa mai nói rằng omega mạnh mẽ không có được tình yêu chân thành ra sau đầu.

Trên đời này có mấy omega mạnh mẽ được hơn thầy của anh chứ?

Trên đời này cũng có alpha nào có thể chu đáo săn sóc được như bạn đời của thầy chứ?

Không có!

Tuyệt đối không hề có!

Việc bản thân omega mạnh hay yếu căn bản không phải là tiêu chuẩn để tìm được tình yêu đích thực.

Yêu là yêu, tình yêu chính là thứ mà người khác dâng lên cho bạn khi mà bạn biết cách yêu thương chính bản thân mình.

Chỉ cần là người ấy yêu bạn, thì bất luận bạn là ánh trăng nơi chân trời hay bùn nhão dưới chân, thì đối phương cũng quý trọng mà đặt bạn trong tim.

Thế nhưng Liên Nguyên cũng không phải omega theo chủ nghĩa mộng mơ, anh hiểu rất rõ, rằng tình yêu chân thành là thứ thể gặp chứ không thể đòi hỏi.

Anh chán ngấy những sự tính toán chi ly vụn vặt, anh có sự cố chấp kiêu hãnh của riêng mình, chẳng xu nịnh luồn cúi ai, cũng chẳng mong ai đem mình đặt lên bàn cân để đong đếm thiệt hơn.

Nếu không thể có được tình cảm chân thành đầy tha thiết, vậy thì cũng chẳng giành giật.

Anh có thể độc thân mãi như vậy cũng được, dù sao anh cũng là người độc lập không phụ thuộc, chung quy thì cũng không thể rơi vào cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ vô gia cư được.

Về phần những cuộc gặp gỡ lãng mạn như ba anh nói, Liên Nguyên xin được từ chối vì cái năng lực mình kém cỏi lắm.

Làm một bác sĩ chuyên khoa omega, anh thừa hiểu rõ những con quỷ ẩn sau cơn hoan lạc nhất thời, bất cứ lúc nào chúng cũng có thể hủy hoại thể xác lẫn tinh thần mong manh của một omega.

Nhưng tất cả đều là sự lựa chọn của riêng anh, anh chưa từng mảy may có ý định lôi kéo Du Ngải Diệp, một alpha trẻ tuổi tràn trề sức sống, cũng thành cao tăng khổ hạnh.

Cho nên nhìn bóng dáng cao lớn đang bận rộn trong bếp, Liên Nguyên lưỡng lự hồi lâu mới cẩn thân hắng giọng.

______________________

"Ngải Diệp, em có thể nói chuyện với anh một chút không?"

Ngón tay của Liên Nguyên bám vào thủ bếp, mang theo một sự căng thẳng mà chính bản thân anh cũng không phát hiện ra.

"Sao thế anh?

Có phải anh đói rồi không, cơm sắp xong rồi đây."

"Không phải, anh muốn nói là ..."

Liên Nguyên thở hắt ra một hơi, "Hay là để anh giải thích nhé?"

"Giải thích cái gì cơ?"

Liên Nguyên cứ cảm thấy bản thân mình bứt rứt kì cục, alpha trước mặt trong cũng không có vẻ gì là tức giận, mà chẳng hiểu sao lại ai cứ thắt cả lại.

"Thì là, chính là giải thích, giải thích chuyện bọn mình không phải đang hẹn hò, lần trước là vì em muốn giúp anh, hai chúng ta chỉ là..."

Liên Nguyên líu cả lưỡi, nhất thời anh không biết phải miêu tả mối quan hệ giữa họ như thế nào.

Học trò và con trai của thầy?

Không, nghe vậy thì xa cách quá.

Bạn bè cách nhau nhiều tuổi?

Không, sao mà là bạn bè được.

Liên Nguyên ngẩng đầu nhìn về phía alpha đã ngừng nấu nướng mà lẳng lặng nhìn mình, đột nhiên lại luống cuống.

Là gì đây?

Quan hệ của bạn họ là gì, rốt cuộc là gì?

Mochi thấy mông lung.

Hết ngoại truyện 17.

Ngoại truyện 18:

"Chỉ là cái gì...."

Du Ngải Diệp nhìn khuôn mặt bối rối của Liên Nguyên, trong thoáng chống cậu cũng nghi ngờ không biết bản thân từng bước ép sát anh như vậy có phải quá tàn nhẫn không.

Chỉ là thời gian không chờ đợi ai.

Liên Nguyên sang đây để học nghiên cứu cũng đã được hơn nửa năm, mà cậu thì khó khăn lắm mới có thể tham gia vào được cuộc sống thường nhật của anh.

Nhưng Liên Nguyên lại cứ mơ hồ ngây ngô, anh hoàn toàn không nghĩ rằng giữa bọn họ còn có thể có mối quan hệ nào khác.

Nếu cứ như vậy mà để anh trở về nước....

Bàn tay đang siết chặt của Du Ngải Diệp lại nới lỏng ra.

Nếu cứ như vậy mà để Liên Nguyên về nước, anh vẫn tiếp tục coi cậu là một đứa em trai, thì Du Ngải Diệp không làm được.

Là người cậu thầm thương tự đưa mình vào lưới, tự anh đã kéo cậu vào trong căn nhà an toàn của mình.

Du Ngải Diệp thật sự không thể tiếp tục án binh bất động, cậu đã nhẫn nhịn quá lâu rồi.

Từ khi bắt đầu biết yêu, cậu cũng chỉ có yêu mỗi một người.

Xung quanh cậu không phải không có người theo đuổi, không phải cậu không có những lựa chọn khác.

Ngược lại, nếu cậu muốn bản thân phóng túng, cậu hoàn toàn có thể say mê tình trường, đắm chìm trong lạc thú.

Chỉ là cậu không muốn vậy.

Nếu như trên đời này có một tình yêu như hai ba của cậu, vậy thì tại sao cậu lại không thể có chứ.

________________________

"Không có gì."

Liên Nguyên mím môi.

Anh có hơi căng thẳng, thậm chí còn thoáng ngửi thấy mùi dâu tây trong không khí.

Tin tức tố của Liên Nguyên chính là hương dâu tây.

Nhưng anh không thích nó, bởi vì anh thấy hương dâu tây quá ngọt, không hợp với một omega chậm chạp như anh.

Anh thấy mình đáng lẽ nên có hương tin tức tố của một loại cây nào đó mới đúng.

Một mùi hương bình thường nhạt nhẽo, giống như con người không thú vị của anh vậy.

Cho nên bình thường Liên Nguyên vẫn luôn giấu hương tin tức tố của mình rất kĩ, gần như không một ai biết được thật ra anh là một chiếc bánh Mochi hương dâu tây.

"Anh không có ý gì khác cả, cũng không muốn xúc phạm em."

Liên Nguyên nói một cách đầy đáng thương, "Anh chỉ sợ gây nên ảnh hưởng xấu tới nhân duyên của em."

Du Ngải Diệp cười, cậu mập mờ đáp.

"Em từng nói là bản thân có thích một người rồi mà, có thêm một lý do để tránh vận đào hoa chẳng phải là càng tốt hơn à."

Liên Nguyên sững lại.

Đúng nhỉ, anh quên mất.

Trước khi đi du học Du Ngải Diệp còn sầu não vì người mình thích, sợ là khoảng cách sẽ khiến tình yêu còn chưa kịp nảy mầm kia bị chia cắt, cũng sợ bản thân không thể mang lại tương lại cho đối phương.

Đấy là lần đầu tiên mà anh thấy Du Ngải Diệp yếu đuối, không ngờ là nhiều năm trôi qua vậy rồi, tình cảm của alpha này vẫn vẹn nguyên như năm ấy sao?

Vậy cũng chẳng có gì là lạ, dù sao trưởng bối gia đình cậu cũng là một cặp đôi với tình yêu vô cùng thuần khiết mà.

Cho nên Du Ngải Diệp vẫn chung thủy yêu một omega đầy chân thành, say đắm và tha thiết, thì cũng là chuyện hiển nhiên thôi.

Liên Nguyên cảm thấy bản thân nên cổ cũ đối phương một chút.

Dù sao hiện tại Du Ngải Diệp cũng đã trưởng thành là một alpha cực kì cao lớn anh tuấn, lại còn chín chắn trưởng thành.

Chỉ cần nhìn vào sự quan tâm và chăm sóc của cậu ấy trong khoảng thời gian này cũng đủ thấy, cậu ấy đã thừa hưởng toàn bộ sự dịu dàng bao dung từ người cha alpha của mình, thậm chí đôi khi Liên Nguyên còn quên mất rằng alpha này mới chỉ ngoài 20.

Vậy thì một alpha xuất sắc như vậy chắc chắn có thể theo đuổi được người thương, hẳn cũng là một chuyện đương nhiên.

Chắc chỉ có kẻ vừa điếc vừa mù vừa ngu ngốc mới bỏ qua một đối tượng như vậy mà đi chọn người khác.

"Ừ cũng đúng."

Liên Nguyên khẽ hắng giọng mà chẳng biết tại sao lại nghẹn ngào, "Em yên tâm, trước đây anh đã nói rồi, nếu người em thích biết được tấm lòng của em, thì nhất định sẽ nhào vào vòng tay em thôi."

Ngón tay lạnh dừng lại trên má của Liên Nguyên, lúc ấy anh mới nhận ra rằng bản thân mình đang cực kì nóng.

"Tiểu Nguyên, anh có biết là mình sốt rồi không?"

Bên tai anh là giọng nói đầy lo lắng của Du Ngải Diệp, giờ Liên Nguyên mới choáng váng phát hiện.

Ừ, đúng rồi.

Anh bị sốt rồi.

Mochi mơ màng.

Hết ngoại truyện 18.
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (19 - 20)


Editor: Min

Ngoại truyện 19:

Liên Nguyên cực kì hiếm khi bị mất không chế như bây giờ.

Anh cảm thấy bản thân mình giờ giống như một chiếc bánh tổ, bị thả vào một nồi lẩu đang sôi sùng sục, bị nấu tới nỗi sắp tan chảy cả ra, tay chân anh đã sớm không còn nghe theo chỉ đạo của đại não nữa rồi, chỉ có thể để mặc bản thân chìm nổi trong nồi lẩu.

Nhưng trái lại anh không có chút hoảng loạn nào, bởi vì anh ngửi thấy được mùi hương ngải cứu vô cùng tươi mát, là mùi hương của loại cây mà anh rất thích.

Mùi hương ấy mang theo sự quen thuộc mơ hồ và sự đáng tin cậy vô hạn, làm cho Liên Nguyên hoàn toàn ỷ vào, giống như chính bản thân đã trốn được vào trong pháo đài kiên cố, sẽ không thể bị tấn công bởi bất kì sóng gió nào.

Anh đang rất an toàn.

_______________________

Du Ngải Diệp nhìn omega đang rúc trong lòng mình mà dở khóc dở cười.

Cậu vô cùng vui mừng vì người mình thương đã chủ động thân mật, nhưng đồng thời cũng vì thế mà cực kì thống khổ.

Bản năng của một alpha đang không ngừng kêu gào, không ngừng kích thích thần kinh của cậu, nó yêu cầu cậu phải chiếm lấy omega đang mất khả năng kiểm soát.

Nhưng đối mặt với một Liên Nguyên ý thức mơ hồ, thì ngoại trừ yêu cậu còn có cả thương nữa, ngoài việc thả một chút tin tức tố để trấn an anh, cậu chẳng nỡ làm ra bất kì hành động nào xâm hại cả.

Du Ngải Diệp nuốt nước bọt thật mạnh, một tay ôm chặt Liên Nguyên, tay còn lại thì tăng dòng điện trên vòng ức chế lên, để giữ cho bản thân mình tỉnh táo.

Có trời mới biết được năm xưa ba lớn của cậu đã làm thế nào mà kìm lòng được trước một omega mềm mại thơm ngát như vậy.

Khi cậu bắt đầu lớn hơn, ba Du Đại Tuấn cũng dần coi cậu là một alpha trưởng thành, ba luôn thân thiết gần gũi mà chia sẻ lại mọi trải nghiệm trong cuộc sống.

Dĩ nhiên trong những chia sẻ ấy không thể thiếu được mối tình sét đánh của ba, và cả sự may mắn khi có được những gì mà ông đã mong muốn.

Ba Du Đại Tuấn cũng nhắc tới cái đêm khi còn học đại học mà chỉ suýt chút nữa thôi là ba đã mất kiểm soát.

"Nếu trải qua một lần nữa, ba nghĩ có thể con đã được sinh ra sớm 15 năm đó."

Ba Du Đại Tuấn vẫn luôn nhắc mãi chuyện này.

Nếu hôm đó ra ngoài mà trong áo khoác không tình cờ có sẵn một lọ thuốc ức chế, ông tuyệt đối không tin bản thân mình có thể làm Liễu Hạ Huệ.

"Alpha mà để bản năng chi phối thì không phải là con người, mà chính là cầm thú."

Ba Du Đại Tuấn chưa từng giấu gì với con trai cả của mình, "Cho nên sau này ba mới dốc hết sức để đầu tư vào những sản phẩm ức chế dành cho alpha, vì cho dù ba có thể cam đoan sẽ vĩnh viễn trung thành để bảo vệ cho ba nhỏ của con, nhưng cũng omega khác đã bị alpha làm tổn thương, thì có lẽ sẽ không có được may mắn như vậy."

Mà dù ông năm đó có may mắn được ôm ấp người omega ấy vào lòng, thì một khởi đầu đáng xấu hổ như vậy sẽ không như thạch nhũ nhỏ giọt tích tụ trong hang động, nó sẽ biến thành một lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua niềm hạnh phúc yên bình vào một buổi sáng xanh trong, để lộ ra bản chất xấu xa nhất.

Đến ngày nào đó, ông chỉ có thể trở thành một tên hề hèn mọn, bị trói chặt trên giá treo cổ, chờ đợi phán quyết của Đào Diệp.

_________________________________

Chờ đợi phán quyết sao?

Du Ngải Diệp cười khẽ.

Cậu cũng chẳng dũng cảm thế đâu.

Thuốc ức chế của omega mà cậu tiêm cho Liên Nguyên lúc trước dần phát huy tác dụng, chiếc mochi đang nóng hầm hập trong lòng Ngải Diệp dần hạ nhiệt độ, hương dâu tây ngọt ngào trong không khí cũng dần tan đi.

Du Ngải Diệp hít sâu một hơi cuối cùng của mùi hương ấy.

Cậu không thể chịu được việc Liên Nguyên dùng ánh mắt chán ghét và sợ hãi nhìn mình, dù chỉ là liếc một cái.

Nếu vậy có lẽ cõi lòng cậu sẽ tan nát mất.

Hết ngoại truyện 19.

Ngoại truyện 20:

Liên Nguyên dần lấy lại được ý thức.

Anh từ trạng thái của một chiếc bánh mochi mơ màng lần nữa trở lại thành người, mọc lại tay chân, cuối cùng cũng không còn là chiếc bánh tổ trong nồi nước dùng nữa.

Anh nhắm chặt đối mắt có phần nặng trĩu của mình mà cảm thấy hơi xấu hổ.

Tự làm xấu mặt mình trước Ngải Diệp rồi.

Rõ ràng anh là một người trưởng thành, hôm nay thì đã đánh mất hoàn toàn cái sự trưởng thành ấy trước mặt cậu.

Không chỉ không tự nhận thức được tình trạng của bản thân, mà còn khôi phục luôn cả cài đặt gốc của mình, để lại nguyên một tình huống rối rắm khảo nghiệm năng lực xử lý khẩn cấp cho Du Ngải Diệp.

Anh đáng ra phải là anh trai Tiểu Nguyên trầm ổn lý trí mới đúng chứ!

Liên Nguyên thầm mắng bản thân mình đúng là ngu ngốc.

Sao lại có thể sa sút tới mức khiến cho Du Ngải Diệp lo lắng tới vậy.

Liên Nguyên bực mình mà đập xuống gối hai cái, rồi anh lại phát hiện ra rằng cảm giác mềm mại đâu rồi, hoàn toàn không giống với chiếc gối cả latex êm ái của anh?

Liên Nguyên lặng lẽ hé mắt phải ra, sau đó lập tức đứng hình.

Trước mắt anh không phải chiếc chăn mềm mại, mà là một lồng ngực rộng lớn.

Và cảm giác ấm áp vừa nãy mà anh cảm nhận được không phải vì anh có giấc ngủ ngon, mà là bởi vì có người ôm anh vào lòng.

Ôi trời đất mẹ ơi!

Phản ứng đầu tiên của Liên Nguyên chính là muốn chạy trốn.

Nhưng một omega vừa mới phục hồi khỏi trang thái phát tình giả thì có được bao nhiêu sức chứ, hai cái đẩy yếu xìu của anh ngược lại còn làm cho Du Ngải Diệp theo bản năng tưởng là người trong lòng vẫn đang khó chịu.

Thế là cậu siết chặt vòng tay rồi nhẹ nhàng vỗ lưng, không hề hé mắt mà chỉ dỗ dành.

"Sẽ ổn thôi mà, cục cưng ngoan một chút nhé."

Cậu ỷ vào chuyện Liên Nguyên còn chưa tỉnh táo mà xưng hô ngang ngược.

Cả người Liên Nguyên cứng đờ, mặt đỏ như quả cà chua vừa bị bổ đôi.

Cái gì chứ, cái tên nhóc con thối này!

Đã nhỏ hơn anh tận 15 tuổi, mà còn dám gọi anh là cục cưng, đúng là loạn hết rồi.

Ngày trước anh còn lo chuyện bao đồng (*), cảm thấy bản thân mình ảnh hưởng tới nhân duyên của Ngải Diệp.

(*) Nguyên gốc là '咸吃萝卜淡操心'(ăn củ cải mặn lo chuyện nhạt) chỉ những người rảnh rỗi đi lo chuyện không phải của mình.

Giờ xem ra cái thằng nhóc này thật sự rất thành thục đó.

Ngay cả anh mà còn gọi là cục cưng, thì ở ngoài kia không biết đã hoa hoa bướm bướm với biết bao người ở thế giới hoa lệ nữa.

Vậy mà còn thề thốt sắt son gì mà đã có người trong lòng rồi.

Toàn là lời nhảm nhí!

Phụ huynh thì đều là những người tốt mà lại không dạy được đứa con alpha của mình nên có quan điểm tình cảm đàng hoàng nhỉ?

Liên Nguyên âm thầm nổi cơn thịnh nộ trong lòng vô tội vạ.

Quả nhiên bản chất của alpha đều nát bét, chẳng tìm nổi một kẻ nào tốt đẹp cả.

Anh bắt đầu ghét cái tên lăng nhăng đứng núi này trông núi nọ này rồi.

Lần này dám gọi anh là cục cưng, thế thì lần sau không chừng còn dám hôn anh một cái ấy chứ?

Đồ lăng nhăng!

Mochi tức giận rồi.

Hết ngoại truyện 20.
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (21 - 22)


Editor: Min

Ngoại truyện 21:

Gần đây Du Ngải Diệp có phần bối rối.

Không biết Liên Nguyên đã có chuyện gì, mà từ sau kỳ sinh lý giả, anh cứ luôn nhìn cậu theo kiểu mũi không ra mũi, mắt không ra mắt.

Chung quy chính là luôn lườm nguýt cậu.

Cậu đâu có làm gì sai đâu nhỉ.

Du Ngải Diệp rơi vào vực thẳm suy nghĩ.

Vì hôm trước cậu làm cháy trứng vào bữa sáng?

Hay vì tuần trước cậu không mua được cái bánh trứng caramel cuối cùng?

Nhưng chắc không phải chuyện cậu bị phát hiện đã trộm gọi người ta là bé cưng đâu ha.

Du Ngải Diệp vừa dọn dẹp phòng khách vừa huýt sáo.

Cậu hoàn toàn không ý thức được rằng bản thân đã tìm ra đáp án chính xác rồi, vẫn còn đang vui vẻ vì căn nhà đã được lau dọn sạch bóng.

Alpha biết làm việc nhà, bà xã tan tầm sớm.

Cậu đúng là xuất sắc mà.

Làm sao mà không khiến Mochi nhà chúng ta mê mệt cho được.

Ngải Diệp cực đắc ý.

_____________________

Liên Nguyên đang đi lòng vòng dưới khu nhà.

Anh đúng là chẳng có tí khí phách gì cả, rõ ràng là nhà mình mà không dám về, rõ ràng là đã tan làm rồi mà đi qua cửa tới ba lần vẫn chẳng dám vào. (*)

(*) Nguyên gốc là '三过家门而不入'(ba lần đi ngang cửa nhà mà không vào) bắt nguồn từ việc Mạnh Tử kể về vua Võ Mũ nhà Chu đi qua ngang nhà không vào vì ưu tiên việc nước.

Anh tuyệt đối không muốn về nhà một chút nào.

Vì về nhà sẽ phải đối mặt với Du Ngải Diệp, phải ở chung một nhà với cậu.

Nhưng mà anh đói, bụng cũng bắt đầu réo rồi.

Khẳng định là trong nhà có cơm ngon, chiều nay Du Ngải Diệp đã nhắn tin cho anh, hôm nay có món gà hầm nấm (1), tôm trứng hấp phù dung (2) cùng canh đậu phụ rau xanh (3).

A, Liên Nguyên nuốt nước miếng, thèm quá đi.

Hiện tại cuối cùng anh cũng hiểu được ý tứ cái câu 'bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm' (*) là như thế nào rồi.

(*) 吃人嘴软,拿人手短 : Ăn của người ta thì nói năng cũng mềm mỏng hơn.

Khi nhận ơn huệ hay lợi ích từ người khác, con người thường khó có thể lên tiếng chỉ trích hoặc phản đối họ.

Thành ngữ này phản ánh tâm lý ngại ngùng, khó xử khi đã nhận sự giúp đỡ hoặc quà tặng từ người khác, đồng thời ngụ ý rằng việc nhận lợi ích sẽ khiến ta mất đi sự khách quan và có thể bị ràng buộc trong các mối quan hệ.

Đối với kiểu công tử chơi bời trăng hoa như Du Ngải Diệp, đáng lẽ ra anh phải mạnh mẽ lên án mới đúng!

Chỉ là bởi vì cơm nấu quá ngon, nên có vài chuyện anh không thể nói ra được.

Hận!

Anh là một tiến sĩ y khoa, học giả thỉnh giảng, nhân tài học thức cao, đặt tay lên ngực tự vấn thì tất cả đều là anh tự thân cố gắng, là người đứng đắn không hề dính dáng đến một chút nào vào chuyện bất chính.

Làm sao anh lại có thể mất đi dánh vẻ kiêu hãnh trước một anh chàng tay chơi được chứ?

Nhưng mà cái từ 'cục cưng' ấy lại như làm tổ trong tai anh, cứ như con ma lâu lâu lại chui ra vang vọng bên tai.

Mochi Liên Nguyên xoa xoa tai, anh cảm thấy tai mình nóng bừng lên, hoàn toàn không cứ nổi.

Anh ngồi xuống cái ghế dài ở dưới tầng, hai tay ôm balo thở dài.

Liên Nguyên cũng là người chứng kiến cậu lớn lên, cũng coi như là nửa em trai của mình.

Em trai có làm sai, thì anh trai phải là người chỉ ra chúng, đốc thúc để sửa chữa.

Huống chi giờ gia đình thầy anh còn đang ở quốc nội, nước xa sao giải tỏa được cơn khát gần, cũng chỉ có anh mới dạy dỗ được thôi.

Biết sai mà sửa là điều đáng quý, con người không phải thánh nhân ai cũng có thể mắc lỗi.

Liên Nguyên len lút thầm nương tay, vừa mắng mình chả có nguyên tắc gì, lại vừa tự an ủi rằng Du Ngải Diệp bây giờ vẫn chưa gây ra tai họa gì lớn, có lẽ chỉ là nói được mấy lời trăng hoa, còn chưa phải thật sự đã thành tên A đểu cáng tồi tệ, vẫn còn đáng để cứu vớt.

Cuối cùng bác sĩ Liên tự thuyết phục được bản thân xong thì liền thở dài một tiếng, anh đứng dậy, phủi phủi mông chuẩn bị về nhà ăn cơm, lại bị gọi giật về.

Anh quay đầu lại, phát hiện ra một omega lạ mặt xinh đẹp.

"Có chuyện gì thế?"

Omega xinh đẹp kia thẳng thắn tới bất ngờ, chỉ một câu đã khiến Liên Nguyên choáng váng.

"Anh có thể buông tha cho Ngải Diệp được không?

Anh vốn dĩ đâu có thương cậu ấy, sao lại còn muốn trói buộc cậu ấy bên mình vậy."

Máu của Liên Nguyên vọt thẳng lên não.

Xảy ra chuyện lớn rồi!

Nguyên một cái nồi to ụp thẳng đầu anh.

Mochi nổi điên rồi.

Hết ngoại truyện 21.

Ngoại truyện 22:

"Bảo là tôi buông tha cho cậu ấy á?"

Lồng ngực Liên Nguyên phập phồng, anh cảm thấy mình đang cực kì oan uổng, "Tôi không biết giữa chúng ta đang có hiểu lầm gì, nhưng ít ra nếu cậu đến là để bảo vệ cậu ấy, thì tôi khuyên cậu nên đối chất trực tiếp với Ngải Diệp."

Liên Nguyên nhíu mày, anh cực kì ghét loại alpha vừa vô trách nhiệm lại còn không dám gánh vác trách nhiệm.

Nếu mà Du Ngải Diệp đã trưởng thành theo cái kiểu này mà anh không hề biết, vậy thì anh cảm thấy rất thất vọng.

Liên Nguyên hít sâu vào một hơi để điều chỉnh cảm xúc, rồi ra hiệu với omega trước mặt.

"Xin chờ một lát, tôi sẽ ngay lập tức gọi cậu ấy xuống dưới này để nói chuyện, nếu cậu phải chịu tổn thương hay vấn đề gì khác, tôi sẽ lập tức liên hệ với đội cứu trợ để bắt Ngải Diệp."

Liên Nguyên nói là làm, anh trực tiếp rút điện thoại ra để gọi.

"Du Ngải Diệp, lập tức xuống dưới tầng, anh đang chờ em ở quán café dưới tầng, có người tìm anh để nói về chuyện của em đây."

"Không không, tôi không phải...."

Omega xinh đẹp sau khi phản ứng lại được thì có phần hoảng hốt, cậu ta hoàn toàn không ngờ rằng mọi chuyện lại phát triển thành thế này, cậu ta thề là cậu ta chỉ muốn đòi lại công bằng cho nam thần mà thôi.

Liên Nguyên vỗ vỗ vai cậu ta, bày tỏ sự an ủi.

"Không sao, đây là nơi công cộng, xung quanh đều có camera giám sát, ngoài cửa còn có bảo vệ, cậu có thể nói thẳng hết ra, không ai làm hại được cậu đâu."

Đúng là một Mochi cứng rắn.

_____________________

Du Ngải Diệp tới ngay sau khi nhận điện thoại, tuy rằng không biết là có chuyện gì, nhưng cậu vẫn luôn nghe lời Liên Nguyên.

Lại càng miễn bàn đến việc Liên Nguyên đã gọi cậu đầy đủ cả họ tên.

Họ tên đầy đủ đó, trời ạ.

Lớn tới từng này rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Liên Nguyên gọi cậu bằng cả họ lẫn tên.

Năm cậu 3 tuổi rưỡi lỡ không cẩn thận tè lên người anh, thì cũng không bị gọi đầy đủ họ tên thế này.

Du Ngải Diệp thấp thỏm chạy thẳng tới chỗ hẹn.

Sau đó cậu nhìn thấy Liên Nguyên với vẻ mặt rất nghiêm túc, bên cạnh còn có một omega đang vô cùng lúng túng.

Vừa thấy cậu tới, cả hai đều thở dài.

"Có chuyện gì vậy Tiểu Nguyên?"

Du Ngải Diệp kéo ghế ra, giả vờ bình tĩnh ngồi xuống, cậu lên tiếng hỏi.

"Có chuyện gì mà nghiêm trọng vậy, lại còn phải xuống dưới này để gặp."

"Vị omega đang ngồi bên cạnh anh, chẳng lẽ em không nhận ra à?"

Liên Nguyên hất cằm ra hiêu, "Cho em một cơ hội để trình bày mọi chuyện, rốt cuộc là em đã gây ra chuyện gì mà khiến người ta đặc biệt tìm tới anh để lên án em bạc tình?"

Du Ngải Diệp nhướn mày, Du Ngải Diệp kinh hãi, Du Ngải Diệp đứng bật dậy đầy khoa trương.

Liên Nguyên thấy Du Ngải Diệp đi tới chỗ cửa sổ quan sát một lượt rồi lại vòng về chỗ ngồi, liền kỳ quái hỏi.

"Em làm cái gì vậy?"

"Em đang xem xem hôm nay thời tiết hơn 20 độ nhưng có phải đổ tuyết rồi không."

Du Ngải Diệp bật cười lớn ba tiếng, rồi lại nhìn về phía omega đang ôm mặt đau khổ kia, cậu nói, "Lần đầu gặp mặt, xin hỏi bạn là ai vậy?"

Sao lại đi vu oan cho một A tốt chứ.

Cậu còn chưa theo đuổi được vợ nữa mà.

Ngải Diệp cạn lời.

Hết ngoại truyện 22.

gà hầm nấm (1)

tôm trứng hấp phù dung (2)

canh đậu phụ rau xanh (3)
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (23 - 24)


Editor: Min

Ngoại truyện 23:

"Tôi, tôi ..."

Bị hai ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, omega xinh đẹp bị dọa sợ chết khiếp.

Cậu ta thật sự là do một phút bốc đồng, bị người ta xúi giục tới để đòi lại công bằng cho Du Ngải Diệp.

Cậu ta đâu ngờ được rằng Liên Nguyên lại hoàn toàn không hành xử theo lẽ thường.

Có bình thường không khi mà bây giờ lại ngồi đối chất như thế này chứ?

"Cậu cứ yên tâm kể đi, pháp luật sẽ bảo vệ cậu."

Liên Nguyên thấy người này vẫn không nói gì, cho nên hắng giọng an ủi.

Nếu Ngải Diệp thật sự đã làm ra chuyện gì đó không thể tha thứ, anh sẽ tự tay đưa cậu vào trung tâm quản giáo.

Du Ngải Diệp bị Mochi trừng mắt liếc một cái, thì lại càng thêm ai oán, cậu không nói gì, chỉ muốn xem cái người chả hiểu ở đâu chui ra rồi tìm tới cửa này, rốt cuộc là có thể nói rõ ràng ra được điều gì không?

Omega xinh đẹp đó đành cam chịu, gục xuống bàn rồi đau khổ mở miệng.

"Em và Ngải Diệp không quen biết, không, phải nói là chỉ có em biết cậu ấy."

Du Ngải Diệp là một người cực kì nổi bật ở trong trường, là tình nhân trong mộng của cơ số người.

Nhưng tình nhân trong mộng này lại không hề đáp lại tình cảm của ai cả, phớt lờ mọi lời tỏ tình.

Có kẻ muốn truy hỏi lý do, chỉ nhận lại được câu trả lời là đã có người trong lòng.

"Em nghe bảo là Ngải Diệp dang sống cùng người cậu ấy thích, nhưng em đã dò la về anh rồi, anh căn bản là chẳng hề chấp nhận tình cảm ấy, không những không hề chấp nhận mà anh còn nhấn mạnh rằng mình độc thân."

Thật sự là không thể tha thứ được.

"Nếu ngay cả dũng khí để thừa nhận mối quan hệ này cũng không có, thì vì sao lại không thể buông tay?"

Liên Nguyên lâm vào tình cảnh xấu hổ.

Làm sao bây giờ, A tồi hóa ra lại không tồi mà còn tốt, O bị hại hóa ra không phải là nạn nhân mà là fan cuồng.

"Không phải Tiểu Nguyên không thừa nhận."

Alpha bị hiểu lầm giờ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của Liên Nguyên, "Anh ấy có hơi xấu hổ, ở chỗ chúng tôi thì mọi người đều khá kín đáo những chuyện này cậu nên hiểu điều ấy.

Không phải anh ấy không thương tôi, cũng không phải là không chịu thừa nhận mối quan hệ của bọn tôi, chỉ là không biết cách ứng phó với sự trêu chọc của mọi người thôi."

Liên Nguyên quay đầu, Liên Nguyên nhíu mày, Liên Nguyên cũng không biết hóa ra bản thân mình lại còn xấu hổ và kín tiếng nữa đấy.

"Thật vậy à?"

Omega xinh đẹp cũng chẳng mưu mô gì, người khác nói sao tin vậy, bằng không thì đã chẳng ngu ngốc tới nỗi bị sử dụng như một quân cờ, đi tới đây để thị uy với Liên Nguyên.

Vừa nghe giải thích xong, cậu ta xấu hổ tới nỗi đầu cúi gằm xuống dưới tận đũng quần.

"Thật ngại quá, quấy rầy hai người rồi."

Người ta rời đi, chỉ còn lại Du Ngải Diệp với Liên Nguyên mắt to trừng mắt nhỏ.

Liên Nguyên là người phá vỡ sự im lặng đó trước, anh quơ quơ bàn tay trái vẫn đang bị nắm chặt.

"Vẫn còn nắm tay anh à?"

Ý của anh muốn bảo Ngải Diệp bỏ tay mình ra, nhưng Du Ngải Diệp lại đan mười ngón tay vào với anh.

Liên Nguyên không giật ra được, có hơi không vui.

"Cuối cùng là đem anh ra làm bình phong đấy à."

"Bình phong?"

Du Ngải Diệp được rửa oan, giờ có hơi mất kiểm soát, "Anh chưa bao giờ là bình phòng cho em cả."

Ánh mắt của alpha thâm sâu tựa như một hồ nước, Liên Nguyên bỗng nhiên cảm thấy bản thân không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cậu nữa.

"Ngải Diệp, em phải nói thật với anh, rốt cuộc là em nghĩ thế nào về chuyện tình yêu?"

"Em không dám nói."

Bởi vì lòng cậu đã suy nghĩ quá nhiều.

Hết ngoại truyện 23.

Ngoại truyện 24:

"Không dám nói?"

Liên Nguyên hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, anh chẳng hề biết tâm tư của Ngải Diệp, đương nhiên cũng sẽ không hiểu được sự giằng co và dò xét của cậu ấy, "Chuyện này có gì mà em không dám nói?

Thích là thích, theo đuổi là theo đuổi."

"Nói thì đơn giản."

Tay của Liên Nguyên vẫn đang bị cậu nắm lấy, Du Ngải Diệp vừa thấy vui cũng vừa thấy đau lòng.

Vui vì được gần gũi với người cậu thương, đau lòng vì Liên Nguyên chẳng chút phòng bị gì cả.

Nếu là người khác, không có khả năng Liên Nguyên sẽ để cho người ta tùy tiện cầm tay thế này.

Du Ngải Diệp không nhịn được mà hỏi.

"Tiểu Nguyên, nếu anh đặt mình vào hoàn cảnh đó, giờ có một alpha đột nhiên xuất hiện và tỏ tình với anh, thì anh có đồng ý cho người ta một cơ hội để ở bên nhau không?"

Liên Nguyên chẳng hiểu sao cái đề tài này lại vòng về mình, rõ ràng người đang có vấn đề về chuyện tình yêu không phải anh: "Sao tự nhiên lại đặt ra giả thuyết vậy?"

"Thì anh thử nghĩ chút đi mà."

Du Ngải Diệp lắc lắc bàn tay đang nắm, cậu bày ra vẻ mặt đáng thương mà nài nỉ, "Xin anh đó."

Liên Nguyên trả lời rất nghiêm túc.

"Thế thì còn phải dựa vào tình huống nữa."

"Anh nói thế là sao?"

Liên Nguyên tưởng tưởng một chút như hôm nay đang đi trên đường, đột nhiên có người lao ra tỏ tình, anh thấy khá là đáng sợ, cho nên cũng cân nhắc đáp.

"Thì còn phải xem xem anh cùng với người vừa tỏ tình đó có cơ sở tình cảm gì hay không."

Du Ngải Diệp không nói gì, chỉ vểnh tai nghe một cách rất chăm chú.

"Nếu đó là người mà anh hoàn toàn không quen, vậy khẳng định là anh sẽ từ chối."

Liên Nguyên xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, chẳng quen biết gì mà tự nhiên nói thích, đúng là dọa người.

"Còn nếu là người mà anh quen?"

Du Ngải Diệp vẫn tiếp tục hỏi không buông, cậu nóng lòng muốn biết được thái độ của Liên Nguyên, "Anh sẽ đồng ý hẹn hò với người đấy à?"

"Cũng không thể nói là thế được."

Liên Nguyên cảm thấy bàn tay đang bị nắm giờ nóng rực, nóng lan vào tận tim, khiến trái tim anh cứ đập thình thịch một cách khó chịu.

Anh co đầu ngón tay lại, nhưng hoàn toàn không rút ra được.

Anh giống như một chút chuột nhỏ nằm dưới vuốt mèo, chẳng thể trốn thoát nổi, "Nếu đã quen biết từ trước, thì chắc chắn sẽ biết rõ người này như thế nào, nếu không có cảm tình sẽ anh cũng sẽ từ chối ngay."

"Còn có cảm tình thì sẽ hẹn hò?"

Liên Nguyên thấy Du Ngải Diệp nhìn mình rồi nở nụ cười, da gà vừa xẹp xuống giờ lại nổi lên, anh cứ cảm thấy chuyện này bắt đầu có phần không đúng lắm.

Rõ ràng anh là người lớn tuổi hơn, sao ở trước mặt Du Ngải Diệp lại không thể kháng cự nổi vậy.

"Ầy, hôm nay sao em cứ là lạ thế nào ấy."

Liên Nguyên đứng dậy, người đông cứng thiếu tự nhiên nói lảng sang chuyện khác, "Anh đói rồi, về nhà ăn cơm thôi."

Đừng hỏi nữa, anh cứ có cảm giác nếu tiếp tục hỏi thì sẽ có chuyện gì đó đáng sợ xảy ra mất.

Mochi trở nên cảnh giác.

Hết ngoại truyện 24.
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (25 - 26)


Editor: Min

Ngoại truyện 25:

Mấy ngày nay Liên Nguyên cứ nằm mơ về chuyện xưa.

Trong giấc mộng luôn có Ngải Diệp.

Lúc thì vẫn còn nhỏ xíu xíu, giống như một búp bê xinh xắn là vật trang sức treo trên người anh.

Lúc lại biến thành một người cao to vạm vỡ, giống như cột đá phải cao ít nhất ba mét, nhìn mà sợ chết khiếp.

Đáng sợ nhất là giây trước còn giống búp bê ở trong lòng anh chớp chớp đôi mắt to tròn như một trái nho, ngay sau đó đã biến thành tên A to đến ba mét như godzilla, ép anh thành một viên bánh mochi.

Quá đáng sợ rồi.

Khiến cho anh mỗi lần tỉnh dậy đều cảm thấy rất kinh khủng, thấy Ngải Diệp đang bận rộn trong bếp cũng không nhịn được mà len lén đánh giá, xem xem cậu ấy có cao hơn cái xà nhà hay không.

Liên Nguyên cảm thấy gần đây anh thiếu ngủ tới mức sắp suy nhược thần kinh rồi, lần nào làm thí nghiệm cũng đều ngẩn ngơ, rửa tế nào đến sáu lần bằng PBS mà còn quên không thêm môi trường nuôi cấy.

"Anh Nguyên Nguyên, anh muốn rửa chết chúng nó luôn hả."

Cô em beta ngồi ở trạm thao tác bên cạnh giật mình, hét lên.

Lúc này Liên Nguyên mới như tỉnh mộng, vội vàng cười xòa để che giấu sự xấu hổ.

May mà là dòng tế bào sơ cấp, anh vẫn còn trữ đông nhiều lắm, chết thì chết, nếu mà là dòng đã chỉnh sửa gên thì anh phải tiếc đến xanh ruột mất.

Liên Nguyên xốc lại tinh thần, nhanh chóng thao tác lại một cách cẩn thận, vừa lặng lẽ xin lỗi mấy tế bào trong bình nuôi cấy, vừa mắng mấy cái tên alpha đúng là chẳng tốt đẹp gì, cứ làm lung lay tinh thần chiến đấu của anh.

Mochi bực bội rồi.

_____________________

"Lát nữa đi ra ngoài ăn nha, có một quán ở gần đây cũng ngon lắm đó!

À, anh Liên cũng xong rồi, đi cùng bọn em đi."

Liên Nguyên vừa thay quần áo xong đã nghe thấy mấy người trong nhóm nghiên cứu đang ở phòng nghỉ hẹn nhau đi ăn.

"Mấy đứa cứ đi đi, anh ở nhà còn ...."

Liên Nguyên còn chưa kịp nói nốt câu 'ở nhà còn có người chờ cơm', thì những cô cậu em cùng nhóm đã cắt ngang.

"Anh à anh không cần phải dính lấy cậu bạn trai nhỏ thế đâu mà, cũng phải dành thời gian chiều bọn em tí chứ ~"

Câu 'bạn trai nhỏ' như chọc vào da đầu Liên Nguyên.

Vì vội vàng muốn phân rõ mối quan hệ này, nên anh lập tức đồng ý đi ăn.

"Được, cùng nhau đi thôi."

Anh luôn tự cho rằng giữa mình và Du Ngải Diệp hoàn toàn trong sáng, hai người luôn phân chia ranh giới rạch ròi như Sở Hà Hán Giới (*), nhưng câu tiếp theo của anh lại khiến cả phòng ồ lên.

(*) "楚河汉界" chỉ đường ranh giới phân chia giữa hai nước Sở và Hán trong thời kỳ Hán Sở tranh hùng.

"Để anh nhắn tin cho Ngải Diệp một câu, không thì em ấy tan học về trước thì lại nấu cơm mất."

Ôi chao!

Rõ ràng là tình nhân bé nhỏ mà.

Lại còn biết nấu cơm nữa cơ ~

Hết ngoại truyện 25.

Ngoại truyện 26:

Ở gần trường có một quán ăn đồ rất ngon mà giá cả thì hợp lý, không chỉ có nguyên liệu tươi ngon, giá cả phải chăng, mà còn mở bất kể thời tiết, đã tồn tại bên ngoài trường bọn họ được hơn 20 năm.

"Nghe nói ông chủ chính là người quê anh đấy..."

Liên Nguyên vừa nghe chuyện tán gẫu vừa thất thần.

"Năm đó ông chủ quán vì muốn chăm sóc cho người trong lòng đi du học ở đây, nên đã âm thầm mở một quán ăn kinh doanh 24h.

Ban đầu không có lãi, thậm chí là còn lỗ nhưng cũng không đóng cửa, chỉ là vì người trong lòng toàn làm thí nghiệm đến tận nửa đêm mới có thể ăn được bữa cơm nóng..."

Dân làm nghiên cứu khoa học cũng rất thích tám chuyện, đặc biệt là mấy câu chuyện tình yêu ngọt ngào thế này.

Nhưng tâm tư của Liên Nguyên hoàn toàn không đặt vào đây.

Trong đầu anh chỉ ngập tràn những hình ảnh rối tung rối mù của alpha kia.

Câu bé đáng yêu như củ cà rốt nhỏ ngày nào, không biết từ khi nào mà đã bắt đầu lột xác trở thành người trưởng thành.

Đã trưởng thành đến mức khiến anh không thể chống đỡ được.

Còn hơn hai tháng nữa thôi là kì trao đổi của anh kết thúc, anh sống cùng Du Ngải Diệp suốt 10 tháng nay.

Lúc đầu anh mời Ngải Diệp qua ở cùng mình là xuất phát từ sự quan tâm của một người anh, muốn được chăm sóc cho em trai.

Nhưng giờ nhìn lại, những ngày qua người làm công việc nhà chính là Du Ngải Diệp, người nấu cơm cũng là Du Ngải Diệp, lo điện nước và các đồ dùng trong nhà đều là Du Ngải Diệp.

Người được quan tâm chăm sóc lại là chính anh.

Liên Nguyên cùng dần dần quên mất khoảng cách tuổi tác giữa họ, cứ tự nhiên mà nhận lấy toàn bộ sự bảo vệ ấy.

Thật sự là không nên thế.

Đó là Ngải Diệp cơ mà!

Cậu là con trai của thầy Đào Diệp, là Du Ngải Diệp kém anh tới 15 tuổi đó!

Liên Nguyên đau khổ cúi đầu.

Anh sẽ vì mấy tin đồn về quan hệ không trong sạch của Du Ngải Diệp mà phiền não, sẽ vì cái sự đào hoa của Du Ngải Diệp mà bực tức, sẽ thất thường vì những lời nói mập mờ không rõ ràng của Du Ngải Diệp.

Có lẽ là anh đã độc thân quá lâu rồi.

Cho nên đầu óc mới không tỉnh táo như thế.

"Còn nữa còn nữa!

Nghe nói con trai của ông chủ quán giờ cũng đang theo đuổi vợ..."

Những lời tán phét càng ngày càng rôm rả, "Gần đây có người thấy cậu chủ nhỏ đi ra sau bếp học nấu ăn, nghe nói cũng là để nếu cho omega mà mình thích đó ~"

"Lại nói đến cậu chủ quán này thì anh Liên mới là người hiểu rõ nhất đấy ____"

Liên Nguyên ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Cái gì mà anh là người hiểu rõ nhất cơ.

"Là Du Ngải Diệp đó, là đàn em Du đó."

Mọi người cười cười đẩy ẩn ý.

"Sao nào anh Liên ơi?

Tay nghề nấu nướng của cậu chủ nhỏ có tốt không?"

Đẩy thuyền cho cp là thích nhất đó nha.

Hết ngoại truyện 26.
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (27 - 28)


Editor: Min

Ngoại truyện 27:

Liên Nguyên ăn bữa cơm này trong hoảng hốt.

Anh thậm chí còn không rõ rốt cuộc là mình đã nhét cái gì vào mồm, lần đầu tiên trong đời anh hiểu thế này gọi là nhai đồ ăn mà như nhai sáp.

Dùng cơm xong anh lập tức từ chối lời mời đi chơi tăng hai của hai người cùng học, mà quay về nhà luôn.

Anh cố ý không nhắn cho Du Ngải Diệp, nhưng khi anh vừa vào cổng lớn của khu, thì đã tình cờ gặp đối phương.

Du Ngải Diệp vừa thấy anh thì mỉm cười.

"Anh về rồi à, đi ăn ngon không?"

Trong ánh mắt đối phương đều là sự quan tâm ngọt ngào, Liên Nguyên cuối cùng cũng không thể cứ giữ khư khư cái ý niệm rằng đấy là ánh mắt ngưỡng mộ nữa, anh ưu sầu nhắm mắt lại.

Thôi xong cmnr, nhóc con này hình như thật sự muốn tán mình.

"Rất ngon."

Liên Nguyên nói tới đây lại không nhịn được mà dạy dỗ, "Mà em cũng thật là, còn bao bữa này của bọn anh làm gì, về sau ai mà lại dám tới đó nữa."

Cũng không biết tại sao lại bị nhận ra, tóm lại là khi bọn họ đi thanh toán thì được báo là không cần phải trả tiền, hóa đơn đã được cậu chủ nhỏ miễn rồi.

Liên Nguyên không dám nhớ lại những ánh mắt trêu chọc từ bốn phương tám hướng chĩa vào mình, tất cả đều như muốn đâm thủng anh ra vậy.

"Ăn ở nhà mình thì cần gì phải trả tiền."

Du Ngải Diệp không thấy có gì là sai cả, "Trước đó em cũng đã đăng ký thẻ hội viên ở nhà hàng rồi mà, anh tới lúc nào cũng được."

Liên Nguyên đã sớm quên béng mất chuyện này rồi, ai mà biết được anh vẫn còn là hội viên VIP chứ.

"Cũng chỉ còn mấy chục ngày nữa thôi, chẳng có cơ hội mà đi."

Bản thân Liên Nguyên sắp về nước, cả ba bữa cơm thường ngày đều là Du Ngải Diệp lo liệu, anh thì chẳng phải người nhiệt tình mấy cái chuyện xã giao, nên cũng chả ra ngoài ăn được mấy buổi.

Bàn tay ấn nút thang máy của Du Ngải Diệp rõ ràng là đã khựng lại, Liên Nguyên đều thấy cả, lại yên lặng nhìn Du Ngải Diệp bày mưu.

"Đúng nhỉ, Tiểu Nguyên sắp phải về nước rồi, nếu không thì sau đó em cũng sẽ dọn đi nhé?"

Liên Nguyên nhìn số tầng thang máy đang nhảy lên, rồi nổi giận nói.

"Đúng đó, tốt nhất là ngày mai em dọn luôn đi."

? ? ?

Hôm nay Mochi ôn hòa đã không còn giống như mọi ngày nữa!

Du Ngải Diệp vốn tính toán định giả vờ nói là sẽ dọn đi, rồi anh sẽ khách sáo mà giữ cậu lại, rồi cậu sẽ vờ như miễn cưỡng ở lại.

Kết quả là bị một câu của Liên Nguyên làm hỏng bét hết.

Cậu định mở miệng nói, Liên Nguyên lại chẳng thêm liếc một cái, lập tức bước ra khỏi thang máy, để Ngải Diệp phải vội vàng chạy theo sau.

"Sao hôm nay tâm trạng anh lại khó chịu thế, ở buổi liên hoan mới nãy có ai bắt nạt anh à?"

Liên Nguyên ngồi xuống cái ghế ở cửa để thay giày, anh đi một đôi tất màu xanh đậm, đó là kiểu tất cho trẻ con kỳ quặc mà ba anh tặng, phía trên còn có in hình đầu màu đáng yêu.

"Đúng vậy, có người làm anh thấy khó xử."

Liên Nguyên nhìn thấy Du Ngải Diệp tới gần, liền theo bản năng đá một cái, lại bị phản xạ có điều kiện của Du Ngải Diệp nắm lấy cổ chân không buông.

"Thả ra, cái tên quỷ đáng ghét này!"

Tên quỷ đáng ghét ấy không nghe lời, bàn tay to lớn lại lần từ mắt cá chân trượt vào chiếc ống quần rộng dừng ở bắp chân, ngón tay còn mơn trớn chơi đùa.

Du Ngải Diệp quỳ một gối, hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Mochi còn đang tức giận.

"Tiểu Nguyên đã biết rồi, phải không?"

Liên Nguyên dùng hai tay che tai lại, chính kiểu bịt tay trộm chuông.

Anh không biết, không biết cái gì hết.

Mau buông chân Mochi ra.

Nóng quá. (*)

(*) Nguyên gốc là '烫人' có thể hiểu là nóng bỏng tay, khiến người ta bối rối, rung động, không dám chạm vào, hoặc cảm xúc quá mãnh liệt đến mức "nóng rát", không thể chịu nổi.

Hết ngoại truyện 27.

Ngoại truyện 28:

Nơi lối vào cửa chật chội, như một cái lồng giam trói chặt Liên Nguyên ở đó.

Vây quanh anh là hương cỏ cây của alpha ấy, là hương pheromone hệ thực vật mà anh yêu thích, là mùi hương vẫn luôn giúp anh cảm thấy an toàn giờ đây lại khiến anh bối rối.

Đây hoàn toàn đã vượt qua khoảng cách an toàn giữa omega và alpha, người trước mặt vẫn mang vẻ mặt vô hại, nhưng lại đang có ý đồ hung hăng được khống chế anh.

Anh rõ ràng chỉ bị nắm bắp chân, vậy mà lại giống như bị kẹp chặt sau gáy vậy, không thể cử động được.

"Tiểu Nguyên đã biết từ khi nào vậy?"

Du Ngải Diệp khom người xuống, không phải chỉ là đối diện với ánh mắt của Liên Nguyên nữa, mà giống như đang dò xét một sự thật nào đó.

Liên Nguyên vẫn nhất quyết kháng cự, không chịu chọc thủng lớp cửa sổ mỏng manh giữa họ.

"Biết cái gì, anh phải biết cái gì cơ, anh không hiểu em đang nói gì."

Ánh mắt của Du Ngải Diệp trầm xuống, bàn tay đang nắm lấy bắp chân lại trượt về phía trước dừng ở phần gập của đầu gối, động tác này giúp cậu có thể gập người omega nhỏ bé trước mặt một cách mạnh bạo hơn, ép chặt đùi của Liên Nguyên lên trước ngực, giữ chặt trong lòng mình.

"Đương nhiên là biết chuyện em thích anh rồi."

Lời thì thầm ấy nóng rát khiến Liên Nguyên run run, gần như bật khóc vì sợ hãi.

"Thật đáng thương."

Du Ngải Diệp dùng bàn tay còn lại nhẹ lau đi giọt nước mắt chảy dọc bên má Liên Nguyên, "Anh cứ đáng thương thế này, sẽ làm em càng hưng phấn hơn đó."

"Rồi thì sao?"

Giọng Liên Nguyên nghẹn lại, nhưng vẫn cố chấp nhìn đối phương, "Cậu tính làm tổn thương tôi, phải không?"

Anh chửi rủa bản thân vì đã dẫn sói vào nhà, nhưng Liên Nguyên vẫn không muốn tin rằng alpha luôn mang đem lại hạnh phúc và sự quan tâm cho anh lại bị bản năng chi phối, sẽ không xâm hại anh trái với ý nguyện của anh.

"Em chỉ hy vọng anh có thể nghiêm túc nhìn nhận em là một người đang theo đuổi anh, chứ không đặt em vào vị trí là một đứa em trai ngoan nữa."

Du Ngải Diệp bật cười khẽ.

Mochi dâu tây ngốc nghếch này cuối cùng tới giờ cũng đã phát giác ra sự nguy hiểm rồi.

Nếu cậu thật sự mang trong mình dã tâm, thì cậu đã sớm ăn sạch sẽ anh rồi, làm sao còn có thể để anh tới tận giờ mới cảnh giác chứ.

"Vậy thì trước tiên mời cậu bỏ cái móng vuốt của mình ra khỏi người tôi mau!"

Liên Nguyên mạnh mồm chứ trong lòng vẫn sợ hãi mà đẩy cậu ra một cái.

Đã sờ tới tận trên đùi rồi, dám lợi dụng giở trò với anh.

Tên em trai chết tiệt này!

Hết ngoại truyện 28.
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (29 - 30)


Editor: Min

Ngoại truyện 29:

Sự khước từ của người thương sẽ chẳng xi nhê gì đối với một alpha trưởng thành.

Nhưng đối với Du Ngải Diệp thì đó lại là điều nặng nề, Du Ngải Diệp ngoan ngoãn buông lỏng tay mình ra, chỉ là không nỡ để người kia rời đi.

"Em bỏ tay rồi mà."

Du Ngải Diệp học theo tính trung thực của ba mình, ngoan ngoãn báo cáo.

Liên Nguyên nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn cậu một cái.

Đúng rồi, bàn tay trên đùi thì đã bỏ ra, nhưng giờ lại đặt trên eo anh đây.

"Thế thì cậu bỏ tay ra."

"Em không buông tay được."

Du Ngải Diệp tội nghiệp nói, "Anh còn chưa đồng ý với em, em mà buông tay thì anh sẽ trốn tránh em."

Cậu cũng biết thế cơ à.

Mochi nho nhã lại trợn mắt một cái không được thanh lịch cho lắm.

"Tiểu Nguyên ____"

Liên Nguyên nghe được Du Ngải Diệp đang dài giọng gọi mình, anh cảm thấy bản thân lại vô dụng rồi mềm lòng.

"Cậu không cần phải bám dính vậy đâu."

Liên Nguyên quay đầu đi không nhìn cậu, "Ngải Diệp, tôi không chơi nổi với cậu đâu."

Anh không phải kiểu omega có thể chơi đùa tình cảm được, sẽ không chơi nổi mấy cái trò yêu đương.

Đối diện với người mình yêu, anh thật sự sẽ dễ dàng để lộ ra một khía cạnh yếu đuối của bản thân, sẽ ỷ lại, sẽ làm nũng, sẽ coi người ấy là một nửa của cuộc đời mình.

Nhưng nếu là mối quan hệ ấy chỉ như phù dung sớm nở tối tàn, thì anh không thể chịu nổi việc sẽ đánh mất nó.

Nhiều năm độc thân như vậy, ngoài chuyện chuyên tâm vào bài vở và công việc, thì anh còn không thể chấp nhận được những người theo đuổi đầy hời hợt.

Họ dường như coi chuyện yêu đương với anh chỉ là sự vui vẻ nhất thời, chứ không hề đặt anh vào tương lai lâu dài.

Hiện tại tuổi thọ trung bình đã hơn 200 tuổi, anh chỉ mới 35, căn bản sẽ không thể chấp nhận được việc trong cả trăm năm tiếp theo anh cứ trôi nổi trong hết mối tình này đến mối tình khác.

Cái anh muốn chính là cuộc sống gia đình ổn định và hạnh phúc, là có người bầu bạn qua những năm tháng bình lặng, anh không chơi nổi đâu.

"Em chỉ mới hơn 20 tuổi, còn rất trẻ, hoàn toàn có thể từ từ lựa chọn bạn đời cho tương lai, đi date với đủ kiểu người."

Giọng Liên Nguyên trầm xuống, anh chẳng không rõ là vì sao, có thể là vì từ chối một mối quan hệ tình cảm không có kết quả, "Anh và em không giống nhau, anh không còn trẻ nữa, anh chỉ muốn kết hôn, anh không nghĩ tới tình yêu, càng không chơi nổi mấy trò kéo đẩy."

"Vậy chúng ta kết hôn đi."

Du Ngải Diệp mở ngăn kéo tủ ở cạnh cửa ra, vậy mà lại lấy ra được một chiếc hộp nhỏ.

Cậu quỳ xuống nói lời cầu hôn một cách lưu loát, Liên Nguyên hoàn toàn không biết cậu đã chuẩn bị nhẫn ở đây từ lúc nào.

"Tuy rằng ban đầu em vẫn luôn do dự bây giờ cầu hôn anh thì không biết có đủ lý do để thuyết phục hay không, em đã nghĩ ít nhất phải đợi đến khi tốt nghiệp rồi đi làm...

Nhưng xin lỗi anh, em thật sự không thể nhẫn nại thêm được nữa.

Em đã kìm nén rất nhiều năm rồi, cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại mà tỏ tình."

Du Ngải Diệp nghiêm túc nhìn Liên Nguyên, trong mắt cậu đong đầy tình yêu, "Nếu anh sợ yêu đương, vậy anh kết hôn với em nhé."

Cậu không thể chờ được nữa rồi.

Hết ngoại truyện 29.

Ngoại truyện 30:

Giờ giới trẻ tỏ tình đều như thế này ấy hả?

Không yêu đương, trực tiếp kết hôn luôn.

Đây là cái kiểu tỏ tình quái gở gì vậy?

Liên Nguyên cảm thấy đầu mình mọc ra được mấy cái dấu hỏi liền.

Thậm chí sau khi đã tiếp nhận được thông tin Du Ngải Diệp đang cầu hôn mình, thì anh lại cảm thấy chuyện yêu đương cũng không có gì ghê gớm lắm.

"Em đang dùng chiêu khích tướng đấy à?"

Liên Nguyên luôn là cái bánh Mochi mềm mịn, thế mà cũng bị kích để phản kháng lại hai đòn.

"Em thấy đây là lấy lùi làm tiến, anh sẽ không dám đồng ý lời cầu hôn của em, nên sẽ đồng ý hẹn hò với em phải không."

Du Ngải Diệp sờ sờ mũi, có hơi chột dạ.

Cậu thật sự không chắc chắn việc Liên Nguyên sẽ đồng ý hẹn hò với mình, nên chỉ có thể tự cổ vũ bản thân liều mình chọc thủng chuyện này thôi.

Liên Nguyên vừa thấy bộ dạng đó cửa cậu, thì liền bùng nổ như vừa bị thả vào vạc dầu sôi.

"Cậu đừng có mơ!"

Liên Nguyên tức tối trừng lớn mắt, anh cố tỏ ra hung dữ, nhưng điều anh ấy chỉ làm cho Du Ngải Diệp càng thêm rung động, "Cậu muốn chơi đùa với tôi, rồi sau đó đá đít tôi luôn đúng không.

Không có cửa đâu!"

"Em hoàn toàn không có ý đó."

Liên Nguyên chẳng buồn nghe lời phân bua của Du Ngải Diệp.

"Cậu đừng ngụy biện!"

Giờ phút này Liên Nguyên còn nghe lọt được lời nào, "Cậu thấy nếu chúng ta ở bên nhau, tôi sẽ vì sĩ diện mà không dám nói với ai.

Ngoan ngoãn yêu đương lén lút với cậu, để cậu làm gì thì làm, cậu cũng chẳng phải chịu trách nhiệm gì.

Chờ tới khi cậu chơi chán rồi, sẽ tìm lý do nào là tuổi tách chênh lệch, tính cách không phù hợp để bỏ rơi tôi như rác rươi, còn cậu thì ung dung đi tim người mới xinh xắn trẻ đẹp hơn chứ gì!"

Cơn giận đột ngột bùng lên trong lòng mà chẳng rõ lý do, Du Ngải Diệp chẳng hiểu sao đã biến thành một tên alpha cặn bã, thì ra trong mắt Liên Nguyên, cậu lại mưu mô tính kế đầy bỉ ổi như thế.

Du Ngải Diệp thầm thán phục, giờ cậu mới biết Liên Nguyên còn có thiên phú về biên kịch như thế đấy.

"Anh không thể vu khống cho người tốt như thế được."

Du Ngải Diệp đưa tay lên áp vào đôi gò má nóng bừng của Liên Nguyên, tự mình cảm nhận được sự tức giận của đối phương lớn tới nhường nào, "Nếu em thật sự là một tên xấu xa, vậy Tiểu Nguyên nhất định phải trừng phạt em thích đáng nhé."

"Tất nhiên là vậy rồi, âm mưu độc ác của em tuyệt đối không thành sự thật được đâu."

Liên Nguyên còn nghiêm túc phân tích, khách quan nói, "Anh không chỉ đồng ý với em, anh còn muốn kết hôn ngay lập tức, dùng giấy đăng ký kết hôn để bảo vệ quyền lợi của mình.

Em muốn hẹn hò bí mật, anh đây sẽ thông báo cho cả thiên hạ, để tất cả mọi người đều biết đến quan hệ của chúng ta, để tới khi em dám bỏ rơi anh thì phải gánh lấy tiếng xấu, bị nghìn người chỉ trích!"

Có bị nghìn người chỉ trích hay không thì Du Ngải Diệp không biết, nhưng vai cậu thì đã bị đầu ngón tay của Mochi chọc tới đau rồi.

"Vậy thì vất vả cho anh rồi, bà xã."

Quả đúng là một chiến sĩ hy sinh vì lý tưởng mà,

Một Mochi anh dũng.

Hết ngoại truyện 30.
 
[Hoàn][Đm] Trái Tim Anh Không Đổi Thay | Trương Đại Cát
Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên (Kết thúc)


Editor: Min

Ngoại truyện 31:

"Cái này thằng nhóc, con đúng là giỏi thật đấy nhỉ."

Bàn tay cầm điện thoại của Du Đại Tuấn run lên nhè nhẹ.

Ông đúng là chịu thua thật rồi, đứa con trai cả bình thường im hơi lặng tiếng là thế, mà đã ra tay thì đúng là khiến người khác kinh ngạc.

20 năm nay không có nghe thấy chuyện nó yêu đương gì, còn khiến ông ba ruột là Du Đại Tuấn bắt đầu nghiên cứu xem tình trạng con mình có phải thanh niên điển hình của chủ nghĩa độc thân thế hệ mới không.

Kết quả là nó không có tin yêu đương gì, nhưng nó nổ thẳng một quả bom yêu đương!

Lại còn lặng lẽ cua luôn học trò cưng của vợ ông chứ.

"Ba lớn, bọn con giờ vẫn đang ở nước ngoài nên chưa thể làm đăng ký hợp pháp dược, nhưng mà cũng may còn một tháng nữa là con dâu ngài về nước rồi đó ạ, đến lúc đó con cũng xin nghỉ phép về cùng luôn để làm thủ tục.

Ngài giúp con trấn an gia đình bên nhà vợ con nhé, bàn cả tiệc cưới luôn ạ."

"Ba đúng là nên cảm ơn thằng nhóc con nhà con đã giao nhiệm vụ nhé."

Cái gọi là 'nuôi con khôn lớn, lòng cha mẹ vẫn không yên'. (*)

(*) Gốc ở đây là '养儿一百岁,常忧九十九'nghĩa là Nuôi con đến trăm tuổi, vẫn lo 99 phần.

Một ngạn ngữ của Trung.

Giờ Du Đại Tuấn mới cảm thấy cực kì thấm thía, đáng lẽ ra năm ấy không nên vứt bỏ thế giới hai người mà sinh con làm gì.

Bảo ông đi làm yên lòng nhà bên, chẳng khác nào là đưa đầu ra chịu trận.

Liên Nguyên là đứa trẻ ngoan, cả gia đình họ đều rất quý mến.

Nhưng hai người ba của Liên Nguyên mà dễ đối phó à?

Một người thì chẳng ra làm sao, người còn lại thì không đáng tin.

Toàn là những người bất thường.

Du Đại Tuấn cầm di động thở dài, đầu dây bên kia đã cúp máy từ lúc nào, mà ông thì vẫn chưa định thần được.

"Anh đứng ngốc ra ở ban công làm gì thế?"

Cũng may là còn có thiên sứ đưa ông về thực tại.

Vừa nghe thấy tiếng Đào Diệp, Du Đại Tuấn đã khôi phục tinh thần, liền xoay người lại ôm chầm lấy vợ xinh đẹp của mình xoay một vòng.

"Vợ ơi, con mình vừa gọi điện thoại về đấy."

"Vâng...."

Ánh mắt trong treo của omega vẫn còn chưa hay biết chuyện gì, rất nghiêm túc hỏi, "Ngải Diệp đã nói cái gì mà sao anh lại có vẻ mặt thế này?"

"Có một tin tốt và một tin xấu .....

Ưm!"

Mỹ nhân liền ôm lấy mặt người dối diện hôn chụt một cái rồi cười tinh nghịch.

"Anh đừng hỏi em muốn nghe cái nào trước, anh nói cả hai đi."

Vợ yêu đã hạ lệnh như thế, Du Đại Tuấn nào dám trái lời, liền nói rõ ràng.

"Tin tốt là con trai mình sẽ về nước cùng lúc với Tiểu Nguyên.

Tin xấu là ngoại trừ về thăm nhà thì còn phải chuẩn bị tổ chức cả đám cưới, nó bảo vợ chồng mình đi làm tiên phong, giờ phải đi nói chuyện với thông gia."

Khuôn mặt tươi cười chợt cứng đờ, trong một khoảnh khắc Đào Diệp cũng không phản ứng lại được.

"Đám cưới?

Của ai cơ?"

"Là con mình Du Ngải Diệp cùng với học trò cưng của em Liên Nguyên."

"Đại Tuấn."

Đào Diệp rơi vào vọng tay rộng lớn của chồng mà thấy đầu váng mắt hoa, "Em không nằm mơ đâu phải không."

Sao lại có thể nghe được mấy lời hoang đường thế này.

Hoa quế nhỏ choáng váng rồi.

Hết ngoại truyện 31.

Ngoại truyện cuối:

Cũng may là bất chấp mọi chuyện đã diễn ra thế nào, đám cưới của bọn họ vẫn được tổ chức thành công vào một ngày mùa thu nắng vàng rực rỡ.

Liên Nguyên cứ mơ mơ màng màng như thế giao bàn tay mình cho người alpha trẻ tuổi tuấn tú trước mặt mình.

"Tôi Du Ngải Diệp, hôm nay đứng tại đây, trước mặt gia đình, bạn bè cùng tất cả những người đã luôn yêu thương chúng tôi, xin được chân thành thề nguyện – sinh mệnh của em từ nay mãi gắn bó bên anh."

Trong mắt của người alpha cao lớn anh tuấn lấp lánh ánh nước, là giọt nước mắt hạnh phúc không thể kìm chế.

"Em xin hứa sẽ luôn luôn yêu anh, tôn trọng anh.

Dù trong bất kì hoản cảnh nào sẽ luôn ủng hộ anh....

Dù là thuận lợi hay gian nan, giàu có hay bần hàn, khỏe mạnh hay bệnh tật.

Em xin thề sẽ trở thành người bạn đời trung thành của anh, cùng anh xây dựng một gia đình tràn đầy yêu thương, tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau.

Em hứa sẽ cùng anh trưởng thành, cùng nhau học hỏi, cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời này."

Liên Nguyên cảm thấy bản thân mình thật kỳ lạ.

Rõ ràng là anh nên châm biếm những lời ngon tiếng ngọt đấy của người alpha, phải cảm thấy coi thường lời thề non hẹn biển ấy.

Nhưng không hiểu sao anh lại đong đầy nước mắt, cổ họng cũng run rẩy, chẳng thể thốt nên lời.

______________________

Những ngón tay của Liên Nguyên bị nắm lấy, giữ chặt trong lòng bàn tay, vòng eo cũng được ôm gọn, giống như một sức mạnh mới vừa xuất hiện trong cuộc đời anh.

Liên Nguyên chỉ có thể gật đầu.

Anh còn có thể giả vờ được tới bao giờ nữa chứ?

Anh còn có thể giả vờ rằng trái tim mình vẫn luôn bình thản được sao.

Còn có thể giả vờ rằng mình có trái tim sắt đá, chỉ để che đi tiếng lòng đã sớm rung động sao?

Anh rõ ràng đã sớm cảm nhạn được sự chăm sóc cùng tình yêu của đối phương, hơn nữa còn dung túng bản thân mình đắm chìm trong ấy.

Chẳng qua anh không muốn thừa nhận tình cảm của mình, lại càng không tình nguyện rung động với alpha trẻ tuổi luôn thấu hiểu mình.

Vì thế mới cố tình viện ra đủ mọi lý do sứt sẹo để níu kéo lấy một phần tình cảm này.

Nhưng như vậy thật không công bằng, đặc biệt là đối với Du Ngải Diệp đang ở trước mặt anh, quá là không công bằng rồi.

"Ngải Diệp ....

Anh..."

Nụ hôn rơi xuống khóe môi, những lời xin lỗi cũng thế mà kẹt lại cổ họng.

"Anh không cần phải nói gì đâu."

Du Ngải Diệp lên tiếng.

Không cần phải nói gì hết, không cần phải áy náy, cũng không cần phải cảm động, không cần phải thở dài – chỉ cần anh yêu em thôi.

Giống như em yêu anh, vậy là đủ rồi.

"Hôm qua em đã nằm mơ, em mơ thấy chúng mình là trúc mã."

Du Ngải Diệp thì thầm giữa những tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người, "Chúng ta cũng ở bên nhau như thế này, cho dù là bất kỳ dòng thời gian nào."

Tình yêu có thể vượt không gian, dù ở bất kỳ thời đại nào.

Kết thúc ngoại truyện.

Toàn văn hoàn!
 
Back
Top Bottom