Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Người tình hai mặt của tướng quân sát thần

[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
20


Dư Dục nhận ra mình đang mơ.

Trong mơ cát đá lăn xuống, đất nứt núi lở.

Y nhìn xác người nằm la liệt, chợt nghĩ thì ra cảnh tượng kiếp trước đáng sợ như vậy, y cứ tưởng chỉ có mỗi mình xui xẻo, ai ngờ còn rất nhiều đồng nghiệp mất mạng tại đây.

Hết sức thê thảm!

Bên tai Dư Dục là mưa to sấm chớp, trước mắt là tay gãy chân đứt, y tựa như một u hồn, không thể sờ mó mà cũng không thể lên tiếng.

Y ngẩn ngơ đứng đó, chẳng làm được gì.

Dư Dục cảm thấy trong lòng tê tái, đột nhiên bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

"Tướng quân?"

Chỉ cần nhìn bóng lưng y đã biết đó là Hoa Hiểu Tư.

Hoa đại tướng quân quỳ trên mặt đất, đang ra sức đào bới gì đó.

Dư Dục bất mãn, trận động đất này vẫn chưa dứt, dù có vàng ròng giấu dưới đất cũng đâu thể ở lại đây được.

Dư Dục lướt tới định kéo người đứng dậy.

Nhưng ngón tay y xuyên qua lưng Hoa Hiểu Tư, thậm chí còn không chạm được góc áo đối phương.

Mặt đất lại rung chuyển, lòng Dư Dục nóng như lửa đốt, lướt tới trước mặt định mắng người.

Nhưng khi bay vòng qua thì y lại sửng sốt.

Hai tay Hoa Hiểu Tư máu me đầm đìa, hầu như không còn chỗ nào lành lặn, nhưng trên tay vẫn quấn một sợi dây vải nhìn không ra màu sắc ban đầu.

Dư Dục như bị sét đánh, chậm chạp quay đầu lại, quả nhiên trông thấy một đỉnh đầu lộ ra dưới lớp đất đá bên cạnh Hoa Hiểu Tư.

Y biết đó là ai.

Chính là y, Dư phó tướng Dư Dục đã tắt thở.

——————

Dù sao Hoa Hiểu Tư cũng không thể dời núi như Ngu Công nên Dư Dục chỉ có thể nhìn xác mình bị động đất chôn vùi lần nữa.

Cuối cùng chỉ còn lại một sợi dây cột tóc nhìn không ra màu gì.

Hoa Hiểu Tư được cận vệ dìu đi, hắn gần như ngã khuỵu, khuôn mặt chết lặng ẩm ướt nhưng không hề có nước mắt của hắn.

Dư Dục bay là là theo Hoa Hiểu Tư, nhìn hắn bình tĩnh thu dọn kỳ trân dị bảo trong kho.

Hồng trang mười dặm rốt cuộc được khiêng ra cửa, xếp đầy hai bên đường ngoài phủ Dư thượng thư treo đèn lồng và cờ trắng.

Hoa Hiểu Tư quỳ trước cổng chính nói dõng dạc.

"Tiểu tử Hoa Hiểu Tư đến cầu hôn ạ."

Cũng xem như chuyện vui khua chiêng gõ trống.

Nếu như Cá ngốc của hắn vẫn còn ở đó.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
21


Đâu có lý nào người sống lại thành thân với bài vị.

Dư Dục mất mạng trong động đất, hài cốt không còn, phủ Thượng thư muốn tổ chức tang lễ cho y cũng không thể làm gì.

Không còn cách nào, chỉ có thể lập một ngôi mộ gió để trò chuyện tỏ niềm thương nhớ.

"Đừng quỳ nữa."

Cuối cùng Dư thượng thư vẫn ra gặp Hoa Hiểu Tư cứng đầu này.

Thượng thư đại nhân mất con ở tuổi trung niên một đêm bạc đầu, trên mặt lộ rõ vẻ tang thương.

"Bá phụ......"

Mặt Hoa Hiểu Tư ướt đẫm, chẳng biết là nước mắt hay mồ hôi, đại tướng quân hiên ngang ngày thường giờ cũng chỉ là một thiếu niên mất đi người yêu, "Đều tại con không chăm sóc tốt cho Ngư Ngư."

Năm đó Nhị công tử có tri thức hiểu lễ nghĩa của phủ Thượng thư xếp bút nghiên tòng quân, theo hắn đến biên cương xa xôi, Hoa Hiểu Tư từng thề độc với cha Dư sẽ bảo vệ y chu toàn.

Tiếc là họ vượt qua núi đao biển máu mà lại thảm bại ngay trong kinh thành.

Dư thượng thư lắc đầu.

"Thiên tai nhân họa sao có thể trách ngươi được."

Chỉ trách kiếp này vô duyên, âm dương cách biệt mà thôi.

Cuối cùng Hoa Hiểu Tư vẫn không thể thành thân với người trong lòng.

Dư Dục nhìn hắn thất hồn lạc phách, chỉ hận mình không thể chạm vào hắn.

Sợi dây cột tóc kia lại được Hoa Hiểu Tư quấn quanh cổ tay, cũng buộc chặt trái tim Dư Dục.

Y cứ tưởng tình cảm của mình là vô vọng, nào ngờ hai người họ vẫn luôn lưỡng tình tương duyệt.

Nhưng thà y yêu đơn phương còn hơn.

Yêu đơn phương dù sao vẫn tốt hơn âm dương cách biệt.

Y không nỡ để Hoa Hiểu Tư đau buồn như vậy.

——————

Dư Dục cứ thế đi theo Hoa Hiểu Tư.

Nhìn hắn suy sụp tinh thần, lại nhìn hắn quay về chiến trường.

Tân đế lên ngôi vốn là lúc chỉnh đốn mọi thứ, trận động đất kia làm hại quá nhiều quan viên, ngay cả Hoàng hậu nương nương đang mang thai cũng bị thương nặng.

Nhất thời trong triều không có người nào dùng được.

Hoa Hiểu Tư chủ động xin đi bình định biên cương hỗn loạn, Thánh thượng phê chuẩn, sau đó vị đại tướng quân này khoác áo ra trận lần nữa.

Hắn trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay Hoàng đế.

Nhưng Hoa Hiểu Tư càng thắng lợi trên chiến trường thì trong lòng Dư Dục càng hồi hộp.

Tim y đập thình thịch, mỗi nhịp đập giống như bùa đòi mạng.

Quả nhiên Dư Dục trơ mắt nhìn mưa kiếm đâm thẳng vào áo giáp sắt của Hoa Hiểu Tư, cả đời hắn là đại tướng quân oai hùng, thế mà lại chết vì bị nội gián bán đứng.

Dư Dục đã khóc cạn nước mắt từ lâu, chỉ có thể ở cạnh Hoa Hiểu Tư, khó nhọc đưa tay vuốt mắt cho hắn.

"Ngươi chết kiểu này còn không oai bằng ta nữa."

Dư Dục muốn cười nhưng nước mắt lại trào ra.

Đồ ngốc.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
22


"Sao tự dưng lại khóc."

Khi Dư Dục bị đánh thức, cả người vẫn còn mụ mị.

Giấc mơ này làm lưng y ướt đẫm như mới vớt ra khỏi nước.

Y vừa đưa tay ra thì bị người nắm lấy áp vào má.

Đầu ngón tay Dư Dục run lên.

Khác với trong mơ, người này nóng hổi, còn sống sờ sờ.

Sạch sẽ, không có bùn, càng không có máu.

Nụ cười trên mặt Hoa Hiểu Tư vẫn bất cần đời như trước đây.

"Ngươi thấy chưa, không có ta nên ngủ không ngon......

Ơ."

Hoa Hiểu Tư đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức ôm chặt cá nhỏ tự chui đầu vào lưới.

Dư Dục thở hổn hển, tim đập như trống, níu vạt áo Hoa Hiểu Tư không buông.

Y thấy rất nhiều chuyện cũ, đôi mắt nhức buốt, trong lòng thê lương, vô cùng đau khổ.

"Tư ca."

Y không nhớ nổi bao năm rồi mình chưa gọi Hoa Hiểu Tư là ca ca.

Rõ ràng hồi bé y hay gọi như vậy nhất.

Y vào cung làm thư đồng từ nhỏ, xung quanh chỉ có mấy người.

Đường Cảnh Hạo là Thái tử nên không được gọi ca.

Tống Bảo lại quá nhỏ, chỉ là một đứa bé.

Chỉ có Hoa Hiểu Tư thân với y nhất, cùng sống trong cung, sau khi xuất cung cũng ở bên nhau.

Y thích nhất ca ca này, mỗi ngày đều líu lo gọi Tư ca Tư ca.

Nhưng sau này lớn lên hiểu chuyện thì bắt đầu thấy xấu hổ.

Cuối cùng Dư Dục giấu tiếng gọi này dưới đáy lòng.

Giờ tủi thân lại kêu ra.

——————

"Đây đây."

Hoa Hiểu Tư đáp lại.

Không cười nhạo, cũng không trêu chọc.

Hắn chỉ ôm Dư Dục vào lòng, xoa nhẹ lưng y rồi lặp đi lặp lại không biết mệt mỏi.

"Tư ca ở đây."

Ngay bên cạnh Ngư Ngư.

Đừng sợ.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
23


Một giấc mộng dài, Dư Dục chỉ cảm thấy tim mình sắp bị khoét rỗng.

Y nghĩ tuy kiếp trước mình chết thảm nhưng cũng chỉ có thể trách số mệnh trắc trở.

Chưa kịp thưởng thức rượu gạo năm sau, cũng chưa kịp tỏ tình với người trong lòng, chết quá uất ức.

Nhưng cuối cùng vẫn thấy may mắn.

May mà y chưa thổ lộ lòng mình, ít nhất Hoa Hiểu Tư vẫn có thể vững vàng làm đại tướng quân của hắn.

Mất đi một huynh đệ đúng là rất đau lòng.

Nhưng mọi thứ đều sẽ phai nhạt, có lẽ qua một thời gian nữa Hoa Hiểu Tư sẽ tiếp tục cuộc sống bình thường của mình.

Ai cho hắn đi cầu hôn!

Ai cho hắn xem sợi dây cột tóc rách rưới kia như bảo bối, ngày đêm đeo trên người!

Ai cho hắn trước khi chết không gọi mẹ không kêu đau mà lại gọi một tiếng Ngư Ngư!

Dư Dục tức run người, run đến nỗi nước mắt rơi đầy mặt, lau mãi không hết.

"Nửa đêm rồi còn gì, ngươi chui chuồng chó đấy à?

Còn chạy vào phòng ta nữa."

Dư Dục mở miệng mắng người, mắng một hồi lại mệt nhoài, chỉ có thể dựa vào hắn lầm bầm.

Hoa Hiểu Tư ôm chặt y, còn đang cưỡng từ đoạt lý.

"Chúng ta hẹn hò lén lút nên không thể để ai thấy, chỉ có giờ này ta mới được gặp riêng ngươi thôi."

"Ai mà thèm......"

Dư Dục mắng thì mắng nhưng tay không hề buông lỏng, lúc nãy cả người y lạnh toát nên giờ chỉ muốn rúc vào Hoa Hiểu Tư ủ ấm.

"Ta thèm, thèm cực kỳ."

Hoa Hiểu Tư trả lời lưu manh nhưng lại cẩn thận xoa từng đốt ngón tay y.

"Ta biết ngươi là Nhị công tử phủ Thượng thư, vai mang gánh nặng nên cũng không mong ngươi cho ta danh phận gì.

Nhưng ngươi phải nhớ đời này ta chỉ muốn ngươi ở mãi bên ta thôi."

Nghe vậy trong lòng Dư Dục chua xót, duỗi ngón tay chọc ngực hắn.

"Ngươi còn bắt chước người ta làm thiếp nữa à?

Có thiếp nào vạm vỡ cường tráng như ngươi không."

Hoa Hiểu Tư đúng là lưu manh, người ta chỉ mới sờ nhẹ mà hắn dứt khoát cởi vạt áo trước ra, nằng nặc bắt người ta vuốt mấy cái.

"Nhạc phụ đại nhân đã cho ngươi theo ta rồi, sờ nhiều một chút kẻo thiệt thòi."

Dư Dục dở khóc dở cười, muốn mắng người nhưng lại vô thức sờ đến vết sẹo trên ngực đối phương.

Dư Dục nhớ rõ vị trí này.

Đó là vết sẹo do mũi tên trí mạng nhất đâm xuyên qua tim để lại.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
24


Gần đây Phủ Quân đại tướng quân lúc nào cũng vui phơi phới, ngày thường một gậy gõ không ra ba cái rắm, còn bây giờ vẻ mặt hết sức hiền hòa.

Có người tò mò đi tìm hiểu.

"Dạo này Hoa đại tướng quân hồng quang đầy mặt, có chuyện gì vui à?"

Người bị hỏi tỏ vẻ ngượng ngùng, kiểu như nói-ra-dài-dòng-lắm.

"Đừng nhỏ mọn vậy mà Dư phó tướng."

Quan viên truy hỏi nháy mắt với y, "Ai mà không biết ngươi và Hoa Hiểu Tư thân nhau từ nhỏ đến lớn.

Giờ cả thành đều biết Hoa Hiểu Tư đang chọn mua đồ đại hôn, nhưng người trong phủ tướng quân kín miệng quá nên một chữ cũng không moi ra được."

Dư phó tướng chớp mắt mấy cái, y có thể nói gì đây?

Nói đối tượng kết hôn của Hoa Hiểu Tư xa tận chân trời, không phải ai khác mà chính là Dư Dục y à?

Cái này sẽ chết thật đó.

"Ngài nói vậy sai rồi."

Cuối cùng Dư Dục vẫn trả lời một câu, "Ngài nói ta và Hoa Hiểu Tư thân nhau, lại biết rõ phủ tướng quân từ trên xuống dưới không hé răng nửa lời.

Vậy ta làm sao nói với ngài được chứ."

Dư Dục ở biên cương lâu năm, giờ nói chuyện cũng không chút khách khí làm người ta nghẹn họng, suýt nữa đã ngất đi.

"Ngài......"

Dư Dục hết sức vô tội, có phải y cầu xin người ta đến hỏi đâu, tự dưng bị trách, quá đáng thật đấy.

"Dương đại nhân!"

Hoa Hiểu Tư như cô hồn dã quỷ, chẳng biết từ đâu nhảy ra, "Có gì muốn hỏi cứ hỏi thẳng ta là được rồi, sao lại quấy rầy Dư phó tướng chứ!"

"À......

Hạ quan bái kiến Hoa tướng quân."

Hoa Hiểu Tư như con lừa chen vào giữa Dư Dục và dê bụng bự, sau đó ôm Dư Dục tự khoe.

"Đúng là bản tướng quân sắp thành hôn, đối tượng không phải ai khác mà chính là Dư phó tướng."

Dương đại nhân đứng ngây tại chỗ, vẻ mặt kiểu như "ngươi có thể giấu ta nhưng đừng hòng lừa ta".

Dư Dục không lên tiếng, Hoa Hiểu Tư lại nhìn y chằm chằm bằng ánh mắt sáng rực, Dương đại nhân chỉ có thể lắp bắp nói.

"Vậy......

Vậy hạ quan xin chúc mừng hai vị."

Mặt Hoa Hiểu Tư to như cái đấu, còn ôm quyền đáp lại.

"Chung vui chung vui."

Có gì để vui chứ?

Chỉ làm lão Dương hậm hực bỏ đi.

"Lão già này, nói ra hắn lại không tin, lạ thật đấy."

Dư Dục tức quá hóa cười.

"Ai bảo ngươi gây xôn xao dư luận làm gì, không biết xấu hổ."

"Có gì phải xấu hổ chứ?"

Hoa Hiểu Tư ôm chầm Cá ngốc hôn ba cái.

"Kính Vương thành thân, bệ hạ và Hoàng hậu muốn cải trang đến dự, ngươi đi với ta nhé, ta sẽ dẫn ngươi đến thăm mẫu thân của ta, bà ở trên trời có linh chắc chắn sẽ phù hộ chúng ta đời này viên mãn......"

Không bao giờ chia ly nữa.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
25


Lần này Hoàng đế xuất hành trong âm thầm, chỉ có hai chiếc xe ngựa, một chiếc chở người, một chiếc chở hành lý.

Hoàng đế cũng là người luyện võ, mình và Hoa Hiểu Tư cưỡi ngựa đi trước, để Hoàng hậu và Dư Dục ngồi xe ngựa từ từ theo sau.

"Thiếu phu nhân."

Dư Dục mặc đồ người hầu, trên mặt nở nụ cười, "Có thể hôm nay chúng ta sẽ vào thành, thiếu gia và quản gia nhắn tới nói ở trong thành chờ sẵn rồi ạ."

Thiếu gia trong miệng y tất nhiên là Hoàng đế bệ hạ, còn quản gia là Hoa Hiểu Tư.

Hoa Hiểu Tư là thế tử Hầu phủ, con trưởng phu nhân chính phòng, tuy không thân thiết với thứ đệ sắp gả cho Vương gia nhưng dù gì cũng xem như ca ca ruột thịt của tân lang.

Hắn vụng trộm dẫn người yêu về cúng bái mẫu thân nhưng lấy danh nghĩa là lo hôn sự cho đệ đệ.

Hôm qua Hoàng đế và Hoa Hiểu Tư đã đi trước, tạm thời giao Hoàng hậu cho Dư Dục chăm nom.

"Được."

Hoàng hậu gật đầu rồi lục tìm đồ ăn vặt.

Y là tiểu ca nhi, năm xưa cũng là thư đồng của Thái tử, Dư Dục xem như lớn lên cùng với mấy vị quý nhân này.

Sau khi lớn lên y theo Hoa Hiểu Tư đến biên cương xa xôi, nhưng dù sao cũng là bạn lúc nhỏ nên quan hệ vẫn khá thân thiết.

"Ngư Ngư......"

Hoàng hậu tên Tống Bảo, quả thực vừa xinh đẹp vừa yếu ớt, chỉ gọi nhũ danh của Dư Dục cũng khiến tim tan chảy, chỉ muốn chắp tay dâng thứ tốt nhất trên đời cho y.

"Thiếu phu nhân có gì sai bảo ạ?"

Trước đây Tống Bảo và Đường Cảnh Hạo là vợ chồng bất hoà, thành hôn nhiều năm vẫn xa cách nhau, mấy năm nay chẳng biết thông mạch nào mà lại trở nên ân ái lưu luyến.

Bây giờ đại hoàng tử cũng có, còn rảnh rỗi quan tâm đến hôn sự của người khác.

"Đệ đệ Hoa tướng quân đã sắp lập gia thất mà hắn vẫn còn độc thân.

Hắn bằng tuổi tướng công nhà ta, thế mà vẫn chưa cưới vợ, e là hắn không được đâu."

Chẳng biết có phải Dư Dục ngồi xe ngựa bị váng đầu hay không mà vô thức thốt ra.

"Được chứ ạ!"

Má ơi, lời này sao có thể nói ra được chứ.

Dư Dục vừa mở miệng đã nhủ thầm tiêu rồi, chỉ biết cười ngượng ngùng ngậm miệng lại.

"Thần......

ý tiểu nhân là tiểu nhân cũng chẳng quan tâm hắn có gia thất hay không, ha... ha ha."

Chính là vậy đó, chứ không phải biết hắn có được hay không đâu.

Hì hì.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
26


Nghe xong Hoàng hậu nghiêm túc gật đầu.

"À, nếu vậy thì nhân dịp đại hỉ xem mắt luôn đi, để bệ...... thiếu gia làm chủ cho hắn."

Lần này họ đến dự lễ thành hôn của Kính Vương, cũng chính là tiểu thúc tử của y.

Giờ đang thời thái bình, phong tục dân gian cởi mở, ngay cả tiểu thư và ca nhi cũng có thể ra ngoài mưu sinh.

Lần này Kính Vương đại hôn tất nhiên sẽ có rất nhiều con cháu thế gia đến dự, nếu vừa ý nhau cũng xem như chuyện đáng mừng.

Cũng chẳng biết trong lòng Hoa tướng quân đã có ai chưa.

"Không phiền thiếu phu nhân lo lắng đâu ạ."

Dư Dục đầu tiên là cự tuyệt, sau đó lại thấy mình trả lời quá nhanh, sợ làm Hoàng hậu mất mặt nên vội nói thêm.

"Vi......

Ý ta là Hoa quản gia đầu óc ngu si tứ chi phát triển, hoàn toàn không phải đối tượng tiềm năng để làm con rể, đừng hại đời những quý tử quý nữ kia, không đáng đâu ạ."

Tính tình cục súc của Hoa Hiểu Tư chỉ có y chịu được thôi, người khác sao chịu nổi.

"Có lý."

Hoàng hậu gật đầu rồi lại hỏi.

"Vậy còn ngươi?

Ngư Ngư vẫn muốn tiếp tục làm , tiếp tục sống với thân phận này sao?"

"Thiếu phu nhân......

Ngài vẫn còn nhớ à?

Ngay cả ta cũng quên mất rồi ha ha......"

Hoàng hậu nương nương là một trong số rất ít người biết thân phận của y.

"Ta không chỉ nhớ mà còn nhớ rõ nốt ruồi ca nhi của ngươi nằm trên lưng nữa kìa."

Hoàng hậu nương nương, con cưng của Tống gia hồi bé rất nghịch, có lần trèo tường bị té được Dư Dục cứu, áo y rách toạc nên Tống Bảo thấy được nốt ruồi son kia.

"Suỵt!"

Dư Dục cuống lên, suýt nữa phạm thượng bịt miệng Hoàng hậu, "Ngài đã hứa giữ bí mật cho vi thần rồi mà."

Thân phận của y ngoại trừ cha ruột cũng chỉ có Tống Bảo biết, còn tên ngốc Hoa Hiểu Tư kia vẫn đinh ninh y là nam tử hán.

"Giữ bí mật giữ bí mật mà, ta cho ngươi xem nốt ruồi ca nhi của ta nè......"

Hoàng hậu nương nương nói xong lập tức tháo dây lưng làm Dư Dục sợ hết hồn.

"Không cần, không cần đâu ạ!"

Hoàng hậu nương nương cởi quần trước mặt y, lỡ ám vệ báo lại với Hoàng thượng thì y có bảy cái đầu cũng không đủ chém.

"Ta chỉ đùa với ngươi thôi ha ha ha."

Hoàng hậu cười xong lại yên lặng nhìn y.

"Thiếu phu nhân sao thế, tiểu nhân có gì không ổn sao ạ?"

"Đâu có."

Hoàng hậu nương nương mím môi, đôi mắt đẹp chớp chớp, "Giờ ngươi ổn lắm mà."

Dư Dục cũng sững sờ.

Đúng vậy, giờ y hạnh phúc đến nỗi trong lòng thấp thỏm không yên.

Y thế mà có thể lưỡng tình tương duyệt với Hoa Hiểu Tư.

Thật khó tin làm sao.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
27


"Thế tử, mời dùng trà ạ."

Hoa Hiểu Tư phiền gần chết.

Hắn ở biên cương đã quen lỗ mãng, giờ đột nhiên về lại Hầu phủ quy củ khắt khe nên phiền không tả nổi, vào cửa cũng không biết nên bước chân trái hay chân phải trước.

Từ nhỏ hắn vào cung làm bạn học với đương kim Hoàng đế lúc ấy còn là Thái tử, rất ít khi về Hầu phủ, hầu hết thời gian đều sống với Thượng thư.

Sau này lớn lên vào quân ngũ rồi chinh chiến sa trường đến giờ, e là thời gian sống ở Hầu phủ này chỉ có bảy tám năm.

Hắn làm thư đồng cũng là có lý do.

Ai bảo mẹ hắn số khổ mất sớm, chẳng biết phụ thân ăn chơi của hắn tuyển bao nhiêu mỹ nhân vào phủ, con cái thành đàn, nhà ngoại hắn thấy chướng mắt quá nên tìm cách đưa hắn vào cung, theo học thái phó mới xem như không mất tiền đồ.

Vì vậy tuy hắn vẫn là thế tử Hầu phủ nhưng thật ra chẳng mấy quen thuộc với thị phi trong phủ này.

Chỉ là hắn sát phạt quá lâu nên toàn thân đầy mùi máu, đám người hầu chưa từng thấy máu vừa gặp hắn đã sợ đến nỗi bắp chân bị chuột rút, hỏi gì đáp nấy không dám giấu giếm.

"Phụ thân không có trong phủ, kế phu nhân cũng đi vắng à?"

Hoa Hiểu Tư cảm thấy nhà mình đúng là hoang đường tột độ, mặc dù thứ đệ Hoa Hiểu Chu của hắn không được Hầu phủ xem trọng nhưng dù gì đây cũng là hôn lễ với Hoàng gia.

Hai Vương gia đương triều đều là sát thần, huống chi với mức độ hiểu biết của hắn về Đường Cảnh Hạo bao năm nay, hắn cực kỳ quan tâm hai đệ đệ ruột thịt cùng mẹ sinh ra này, có thể nói là huynh trưởng như cha.

Thế mà một ngày trước lễ cưới phụ thân tốt của hắn vẫn không rõ tung tích, thật khiến người ta cạn lời.

Lỡ ngày nào cả nhà bị chém đầu cũng chẳng có gì lạ.

Dù sao đều là đầu chứa bột nhão, y như lũ ngốc vậy.

"Tiểu nhân......

Tiểu nhân không biết ạ."

Người hầu run cầm cập, bủn rủn quỳ phịch xuống làm Hoa Hiểu Tư nghẹn họng.

Hỏi đến thì nói không biết, còn ra thể thống gì nữa.

Nhất thời cả phòng lặng ngắt như tờ, bỗng nhiên một đứa bé xinh xắn ôm đầy bánh ngọt lăn từ phòng ăn ra đại sảnh rồi nằm úp sấp.

Người hầu khiếp đảm, chỉ sợ chọc giận thế tử.

"......

Cửu thiếu gia!"

Hoa Hiểu Tư nhíu mày, đứa bé này nhìn chỉ khoảng sáu bảy tuổi, lão cha hắn thế mà còn sinh được đứa con đẹp như vậy, đúng là tuổi già mà chí chưa già.

Hắn nhất thời nổi hứng mở miệng.

"Ngươi tên gì?"

Đứa bé xinh xắn chớp mắt, đỏ mặt đứng dậy phủi bụi rồi nói lanh lảnh.

"Mạo phạm đại ca, tiểu đệ tên Hoa Trân ạ."

Lông mày Hoa Hiểu Tư giãn ra.

Đứa bé này đáng yêu hệt như Ngư Ngư hồi bé.

Như châu như bảo, là tiểu tâm can.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
28


Hoa Trân, ngay cả chữ lót cũng không có, Hoa Hiểu Tư vừa nghe đã hiểu ngay đứa bé này chẳng có địa vị gì trong lòng người cha không đáng tin cậy của mình.

Nhưng cũng dễ hiểu thôi.

Dù sao cha hắn là kẻ bạc tình bạc nghĩa có tiếng, vợ mất chưa đầy bốn mươi chín ngày đã tái giá, quá nửa đời người ngoại trừ vật trong đũng quần thì chẳng thèm quan tâm gì khác.

Con cái trong nhà nhiều không đếm xuể, số con lọt vào mắt cha hắn e là chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Huống chi đứa bé này chỉ mới sáu bảy tuổi, ở tuổi Hoa Hiểu Tư cũng có thể làm cha y, lão cha trăng hoa kia của hắn tất nhiên sẽ không thèm để ý.

Hoa Hiểu Tư mải suy nghĩ nên nhất thời không lên tiếng, người hầu sợ tái mặt, chỉ có đứa bé không hiểu chuyện gì, còn đang cúi đầu cặm cụi nhặt bánh.

"Đại ca muốn ăn không?"

Hoa Trân cẩn thận nhặt túi giấy dầu dưới đất ôm vào lòng, vừa ngước mắt lên thì thấy Hoa Hiểu Tư nhìn mình chằm chằm, chẳng những không sợ mà còn hào phóng nói, "Là bánh nhân đường đỏ đấy ạ."

Thật hiếm thấy một đứa bé không sợ hắn.

Hoa Hiểu Tư kinh ngạc nhíu mày rồi nhìn kỹ thứ đệ chưa từng gặp mặt này.

Môi hồng răng trắng, mắt to mũi cao, quả nhiên rất giống Dư Dục.

Hắn vẫn nhớ rõ lần đầu gặp Dư Dục trong cung, nhìn y cực kỳ ngoan hiền.

Mặc dù Tống Bảo của phủ Tống thừa tướng rất đẹp nhưng hắn vẫn thích Dư Dục hơn, chỗ nào cũng thích.

"Là tiểu tử hay tiểu ca nhi vậy?"

Nhìn tiểu đệ cố vươn tay lên đưa bánh cho mình, Hoa Hiểu Tư chỉ thấy trong lòng mềm nhũn.

"Thế tử, Cửu thiếu gia là tiểu ca nhi ạ."

Người hầu vội vàng trả lời, trong lòng tiểu thiếu gia chỉ có đống bánh rẻ tiền kia, hỏi gì cũng không biết, lỡ đắc tội sát thần này e là tất cả bọn họ cũng chẳng có quả ngon để ăn.

"Tính tình hơi nhút nhát, xin ngài đừng trách tội."

Hắn trách tội gì chứ?

Hắn chỉ muốn nhét đứa bé này vào túi đem đi thôi.

Hoa Hiểu Tư tức quá hóa cười, nhìn mặt hắn giống kẻ ăn thịt người lắm à, chỉ hỏi mấy câu cũng đủ dọa đám người trong phòng mất nửa cái mạng.

Hắn không cười còn đỡ, vừa cười một tiếng thì bầu không khí trong phòng lập tức đóng băng, chỉ có Hoa Trân không hiểu gì mà còn tiến lên đút bánh vào miệng Hoa Hiểu Tư.

"Ngọt lắm!"

Ca ca ăn đi!

A, đáng yêu thật.

——————

"Ừ, ngọt."

Nhóc đáng yêu đút bánh cho hắn, trong lòng Hoa Hiểu Tư mềm nhũn, giả bộ cắn một cái rồi đưa tay vuốt tóc mềm của Hoa Trân, "Đệ ăn đi."

Hoa Hiểu Tư nghĩ đến Dư Dục, lại nhớ đến mấy ngày trước bọn họ tan rã trong không vui, vẻ mặt trầm xuống.

Hắn có làm gì sai đâu?

Chỉ là ban đêm leo lên giường người yêu thôi mà.

Hoàng thượng Hoàng hậu người ta cũng ngủ chung, sao hắn không thể ôm người yêu mình ngủ chứ.

Đã không ngoan mà còn đạp hắn té dập mông.

Tính tình phó tướng này của hắn mạnh quá, khó lòng quản nổi.

——————

Hoa Hiểu Tư lại nhìn Hoa Trân.

Ở tuổi hắn bây giờ, nếu thành thân sớm chắc con đã lớn bằng Hoa Trân.

Nhưng với hoàn cảnh của hắn e là không có duyên phận với con cái.

Nghĩ tới đây Hoa Hiểu Tư lại thở dài, Dư Dục thích nhất là trẻ con, khó khăn lắm mới gặp được đứa bé hợp ý, sao lại không phải tiểu tử chứ?

Nếu đây là tiểu tử thì hắn có thể mang đến biên cương nuôi lớn để kế thừa chức tướng quân của mình.

Nhưng đây là ca nhi, hắn cũng không tiện đem tới biên cương chịu khổ.

Hắn nghĩ ngợi rồi lấy từ trong ngực ra một sợi dây chuyền đeo lên cổ đứa bé.

"Đại ca chẳng có gì cho đệ cả, đệ đeo vật này lên đi, bảo đảm bình an."

Dây chuyền này cũng không có gì đặc biệt, chỉ là trong mặt dây chuyền có một túi thơm cứu mạng.

Dù bị đuối nước hay ngạt khói, chỉ cần đeo dây chuyền này thì có thể sống sót.

Hắn vốn định tặng vật này cho Cá ngốc, giờ tặng Hoa Trân cũng thích hợp.

Dù sao Cá ngốc đã có hắn che chở rồi.

Bảo vệ y một kiếp, không còn lẻ loi cô độc nữa.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
29


"Ô ——!"

Trước cổng Hầu phủ có người không mời mà tới.

Dư Dục tung người xuống ngựa, nhịn không được lau mồ hôi lấm tấm trên mặt.

Y vừa đưa Hoàng hậu nương nương đến vương phủ, đôi oan gia Kính Vương và Vĩnh Vương đang cãi nhau, khó khăn lắm y mới được Hoàng hậu Tống Bảo yểm hộ chạy thoát khỏi phủ Kính Vương.

Ngựa không dừng vó chạy tới Hoa phủ, sốt ruột gần chết.

Dù sao y cũng không yên tâm về Hoa Hiểu Tư, càng không yên tâm về lão Hầu gia cha hắn.

Trước khi nhập ngũ y từng theo Hoa Hiểu Tư về Hầu phủ một lần, lúc đó y vẫn chưa biết Hầu phủ loạn cỡ nào nên nơm nớp lo sợ.

Kết quả trên đường từ kinh thành đến biên cương Hoa Hiểu Tư vòng về phủ, không phải để cáo biệt cha mẹ mà là để giải quyết cục diện rối rắm do cha hắn gây ra.

Nhắc đến cũng buồn cười, cha hắn bị đối thủ chính trị hạ bệ, đã lớn tuổi mà còn phong lưu cởi truồng chạy ngoài đường, suýt nữa chết trên giường tình nhân.

Hoa Hiểu Tư ở xa kinh thành nghe tin này đành phải dành chút thời gian về giải quyết việc nhà.

Lúc đó Dư Dục cảm thấy Hoa Hiểu Tư quá khổ, rõ ràng bằng tuổi y mà phải gánh vác gia tộc, trong khi y vẫn còn ở cạnh cha mẹ vui chơi, chẳng quan tâm gì đến chuyện cơm áo.

Cứ nhìn Hầu phủ này mà xem, ngày mai thành hôn với vương phủ mà ngay cả lụa đỏ cũng chưa treo xong, người hầu ngây ra như phỗng, chẳng có vẻ gì là sốt ruột.

"Thế tử của các ngươi đâu?"

Dư Dục đi thẳng vào cổng chính, thậm chí người cản đường hay thông báo cũng không có, đành phải túm đại một người hầu tra hỏi.

Người hầu câm như hến, hoàn toàn không dám mở miệng, Dư Dục tức quá ném người sang bên rồi tự mình đi tìm, cũng may chưa đi mấy bước thì nghe thấy tiếng quát om sòm.

Dư Dục tìm đến nơi, trông thấy Hoa Hiểu Tư xanh mặt quát tháo ở viện phía Đông.

"Tráo người thành thân là tội khi quân đấy!

Sao ngươi dám hả!"

Hai mắt Dư Dục tối sầm, suýt nữa ngất xỉu.

Tráo người thành thân sẽ bị chém đầu.

Khó khăn lắm y mới nhặt về một cái mạng, không muốn ngỏm củ tỏi ngay tại đây đâu.

Ngư Ngư sợ hãi.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
30


"Đại ca cần gì tức giận thế chứ, nóng giận có hại cho sức khỏe lắm đó."

Nhân vật chính "Hoa Hiểu Chu" của lễ đại hôn ngày mai uể oải nhìn đống chén đĩa bừa bộn trước mặt.

Y là nhân vật chính của lễ thành thân ngày mai, nhưng cũng không phải nhân vật chính.

Gả cho Kính Vương Đường Cảnh Văn phải là quý công tử ca nhi của Hầu phủ chứ không phải người qua đường A không rõ lai lịch như y.

Y vốn đi theo cha mẹ về nhà đón Nhị đệ, không hiểu sao gặp phải núi lở, cả người bị vùi xuống đất.

Thảm họa này thật sự rất kỳ quặc, ngay cả la bàn của y cũng không dò được, cứ thế xảy ra đột ngột.

Khi y tỉnh lại thì tay chân bủn rủn, bị xem như món hàng ném vào phủ này, trở thành thế thân cho kẻ khác.

Y ở trong phòng mấy ngày, sống nhờ quà vặt điểm tâm mà cậu nhóc Hoa Trân đem tới, cuối cùng vào đêm trước ngày thành thân bị phát hiện là kẻ giả mạo.

Hoa Hiểu Tư nhìn y chằm chằm không nói một lời, như sợ tình hình chưa đủ nghiêm trọng, Hoa Hiểu Chu còn nở nụ cười khinh khỉnh.

"Ngày đại hỉ của Kính Vương và công tử quý phủ đã gần kề, nếu xảy ra sự cố gì bất ngờ thì cả ngươi và ta đều không thoát khỏi liên quan đâu."

"Tên kia ở đâu?"

Nhìn gương mặt giống đệ đệ mình đến bảy phần này, Hoa Hiểu Tư chỉ thấy máu dồn hết lên đầu, hắn chinh chiến bên ngoài quá lâu nên hoàn toàn không hiểu thanh niên nam nữ quý tộc thời nay nông nổi đến mức nào.

Đây chính là liên hôn với Hoàng gia, thay xà đổi cột là tội nặng bị chém đầu, nếu sơ ý phạm lỗi gì sẽ liên lụy cả nhà chịu tội, ngay cả súc sinh trong ổ chó chuồng heo cũng không thoát khỏi liên quan.

"Hỏi hay thật."

Mặt mũi đại mỹ nhân đầy vẻ vô tội đáng thương, "Ta cũng muốn biết tên kia ở đâu lắm.

Đang yên đang lành tự dưng ta bị bắt trói đến đây, ngươi còn đến hỏi khổ chủ như ta tên kia ở đâu nữa à."

Hoa Hiểu Tư vốn nóng tính nên không chịu nổi kiểu móc mỉa này, lập tức nổi giận đùng đùng, nhưng hắn chưa kịp giơ tay lên thì đã bị người vội vã chạy đến kéo ra.

"Tướng quân đợi đã!"

Dư Dục ôm chặt cánh tay phải của Hoa Hiểu Tư, sợ hắn tức giận chém người.

Tính tình đại tướng quân này quá mức cương trực, cứng quá thì dễ gãy, lúc nổi nóng khó tránh khỏi phạm sai lầm, nếu vậy sẽ rất khó giải quyết hậu quả.

"Cá ngốc?

Sao ngươi cũng đến đây vậy!"

"Tướng quân......"

Dư Dục hít sâu mấy hơi rồi khẩn trương nói, "Tráo người thành thân tất nhiên là tội không thể tha, nhưng nếu tân lang biến mất, giỡn mặt với Hoàng gia sẽ bị tru di cửu tộc đó.

Thôi thì phóng lao phải theo lao, nhờ vị công tử này thuận nước đẩy thuyền hoàn thành đại hôn ngày mai trước đi, đợi Hoàng thượng và Hoàng hậu về kinh thành rồi tính tiếp."

Bình tĩnh lại đi, y không muốn thủ tiết đâu!

Ngư Ngư sốt ruột.
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
31


Hôm nay Hầu phủ nhộn nhịp hiếm thấy.

Đèn lồng lụa đỏ treo cao trên cổng, tôi tớ người hầu nghênh đón khách khứa, quả thực hết sức náo nhiệt.

Lão Hầu gia cũng phấn chấn hiếm thấy, mặc quan phục mới tinh cùng kế phu nhân đứng ở cổng chờ vương phủ tới đón dâu.

Nhưng khách khứa chỉ chú ý đến mỗi mình thế tử.

Từ khi Hoa Hiểu Tư chinh chiến đến giờ chưa từng về đây, xem như tre xấu mọc măng tốt, giờ đã là đại tướng quân được Hoàng thượng ưu ái, một thời gian nữa chắc chắn sẽ đạt thành tựu lớn.

Đứng cạnh hắn là một công tử tuấn tú, vẻ mặt ôn hòa, khóe miệng mỉm cười, chẳng biết là khách quý từ đâu đến.

Nhưng khách quý này đang lén nhéo eo người bên cạnh.

"Tướng quân, đừng xụ mặt nữa mà!"

Dư phó tướng cũng khổ tâm lắm.

Từ hôm qua biết chuyện một trong hai tân lang hôm nay đã bị thay xà đổi cột, Hoa Hiểu Tư vẫn luôn xụ mặt.

Đến khi khách khứa lục tục vào chỗ, rốt cuộc Dư Dục mới có thời gian nắm tay áo Hoa Hiểu Tư kéo sang viện bên cạnh.

"Ngư Ngư......

Ngươi dẫn ta đi đâu vậy?"

Dư Dục nghiêng người vuốt ve áo gấm thêu hoa mà Hoa Hiểu Tư mặc hôm nay rồi trấn an hắn.

"Dẫn ngươi đi nghỉ ngơi một lát."

"Có gì phải......

Ưm!"

Hoa Hiểu Tư đang định mạnh miệng thì bị đút cho một cái bánh ngọt.

"Ta thấy ngươi chỉ giỏi mạnh miệng thôi."

Dư Dục nhích lại gần Hoa Hiểu Tư, "Khách đã vào chỗ hết rồi, hai ta chẳng còn việc gì làm nữa, sao ngươi chưa dẫn ta đến thăm nương?"

"Ngư Ngư......"

Trên mặt Hoa Hiểu Tư lộ vẻ do dự.

Giờ Hoa phủ bọn họ khi quân phạm thượng, tội lỗi tày đình, thay vì kéo Dư Dục vào thì chi bằng phủi sạch quan hệ cho an toàn.

"Ngươi đừng lo, khoan nói đến chuyện qua hôm nay Vương gia có nổi giận hay không mà chỉ nói đến Hoàng thượng, hắn sẽ không dễ dàng chém đầu ngươi đâu.

Còn nữa......"

Dư Dục nở nụ cười.

"Chỉ cần ở bên ngươi thì sống chết gì ta cũng không sợ."
 
[Hoàn][Đm] Người Tình Hai Mặt Của Tướng Quân Sát Thần
32


Màn đêm buông xuống, cổng Hầu phủ nhộn nhịp đông đúc có hai người cùng nhau chuồn êm.

Hoa Hiểu Tư đỡ người lên ngựa rồi phóng thẳng ra ngoại ô.

"Nương ta thích yên tĩnh nên không để bà ấy nằm trong khu mộ tổ Hoa phủ chịu ấm ức."

Gió đêm phủ lên giọng nói của Hoa Hiểu Tư một tấm lụa mỏng, không còn cà lơ phất phơ như mọi ngày.

Dư Dục nhẹ nhàng lùi lại rồi dựa vào lồng ngực ấm áp, cảm thấy hai nhịp tim như hòa làm một.

Y mở miệng trêu đối phương nhưng giọng vừa mềm vừa nhẹ.

"Ngươi quả là một người con hiếu thảo."

Hoa Hiểu Tư không để ý mà chỉ nói.

"Ta cũng chẳng tính là hiếu thảo đâu, chỉ được cái cao lớn thôi."

——————

Năm xưa mẫu thân Hoa Hiểu Tư là tiểu thư khuê các, tuy mất sớm nhưng trong ấn tượng của Hoa Hiểu Tư bà luôn là người dịu dàng hiền hậu.

Thời gian đã mang đi rất nhiều bi thương và nước mắt, hôm nay hắn và Dư Dục đứng trước mộ, trong lòng chợt nhẹ tênh.

"Mẫu thân."

Hoa Hiểu Tư cười nói, "Cảm tạ mẫu thân phù hộ, cuối cùng con cũng ôm được mỹ nhân về, sau này không phải lẻ loi một mình nữa."

Hoa Hiểu Tư kéo Dư Dục tới gần hơn, "Đây chính là con dâu ngài, vừa thông minh vừa giỏi giang, xem như con nhặt được báu vật rồi."

Dư Dục mượn ánh trăng nhìn đôi mắt ướt át của Hoa Hiểu Tư, cũng nói theo hắn.

"Nương."

Y vừa mở miệng đã làm Hoa Hiểu Tư bật cười, "Chúng con sẽ sống thật hạnh phúc, ngài trên trời có linh thì hãy phù hộ cho chúng con đời này yên ổn, gia hòa vạn sự hưng."

"Đúng vậy đúng vậy."

Hoa Hiểu Tư vui vẻ cười tít mắt, "Ngài phải giúp đỡ chúng con nhiều vào nhé, tốt nhất là cho con tìm được mấy đồ đệ kẻo về già không nơi nương tựa."

Sắc mặt Dư Dục phức tạp, phức tạp đến nỗi Hoa Hiểu Tư cũng nhận ra, thậm chí còn trở nên khẩn trương.

Hắn ôm chặt người không buông.

"Ta biết ngươi thích trẻ con, nhưng dù vậy cũng không được bỏ ta đâu đấy."

"Chó ngốc."

Dư Dục vừa mắng vừa cười, y thật sự không tin được đến giờ Hoa Hiểu Tư vẫn chưa biết gì.

"Ngươi có biết ta là ca nhi không?"

"Chỉ cần ngươi chịu thành thân với ta thì dù có là ca nhi cũng không sao......"

Hoa Hiểu Tư đầu tiên là thở phào, sau đó thảng thốt, "Hả?

Ngươi là ca nhi à!"

Bồ Tát ơi, hắn còn đang nghĩ chỉ cần được ở bên Dư Dục thì có đoạn tử tuyệt tôn cũng không sợ, kết quả Cá ngốc của hắn lại là ca nhi.

"Sao, ngươi không vui à?"

Dư Dục cố ý trêu hắn, "Ta nói cho ngươi biết, không vui cũng muộn rồi......

Ơ!"

Dư Dục bị Hoa Hiểu Tư ôm chầm làm giật nảy mình.

"Ngươi làm gì vậy?!"

Hoa Hiểu Tư nhoẻn miệng cười.

"Chiên cá."

Hắn là đầu bếp giỏi lắm đấy.

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom