Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Mối tình đầu đòi bao nuôi

[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 19: Hôm nay chưa ôm


Ôm......

Ôm năm phút?

Mặt Lục Nam Châu nóng lên, nhìn lảng đi chỗ khác nói: "Tôi.....

Tôi có nhờ cậu dạy tôi vẽ đâu."

Diệp Nhiên: "Vậy em dạy Phương Nịnh nhé."

Lục Nam Châu: "Không được."

Diệp Nhiên: "Vậy anh đồng ý nhé?"

Lục Nam Châu: "Cũng không được."

Diệp Nhiên: "Thế thì em sẽ dạy Phương Nịnh."

"Cậu......"

Lục Nam Châu sầm mặt suy nghĩ hơn nửa ngày, cuối cùng nói cứng: "Chỉ năm phút thôi đấy.

Không được ôm lâu hơn."

Đáy mắt Diệp Nhiên không giấu được ý cười, "Vâng."

Lục Nam Châu lại nói: "Hôm nay ôm rồi, không được ôm nữa."

Diệp Nhiên: "......

À."

Keo kiệt.

Buổi chiều, trại gà.

Lục Nam Châu nhìn Phương Nịnh tươi cười xách vịt vào cổng, quay sang nhỏ giọng hỏi Diệp Nhiên bên cạnh, "Chẳng phải đã nói đừng dạy cô ấy rồi à?"

"Không dạy mà," Diệp Nhiên nói, "Cô ấy chỉ đến xem thôi."

Anh đâu có nói không được xem, người ta còn đem vịt nữa kìa.

Lục Nam Châu: "......"

Có phải mình bị lừa rồi không?

"A Nịnh?"

Tiểu Trương thấy Phương Nịnh đến cũng rất kinh ngạc, đi tới hỏi, "Sao em lại tới đây?"

Tới đưa vịt nữa à?

Dạo này Lục ca mua nhiều vịt vậy sao?

"Em đến xem Diệp Nhiên vẽ tranh," Phương Nịnh tỏ vẻ không-phải-em-tới-tìm-anh-đâu, "Nghe nói anh ấy vẽ đẹp lắm."

"Em thích vẽ tranh à?"

Tiểu Trương mờ mịt nói, "Chẳng phải lúc nhỏ em ghét môn mỹ thuật nhất sao?

Bài tập mỹ thuật anh toàn vẽ giùm em còn gì."

Phương Nịnh nghẹn họng cãi lại: "Giờ em thích không được sao?"

Tiểu Trương: "......Được chứ."

Trước kia không thích, giờ thấy Diệp Nhiên lại thích à?

Lục Nam Châu nghe vậy càng bực hơn, cô gái này nhìn trúng Diệp Nhiên rồi chứ gì?!

Anh quay đầu liếc người bên cạnh một cái --- Dụ dỗ ong bướm!

Diệp Nhiên: "......"

Sao thế?

Lục Nam Châu không tiện đuổi người đi nên đành để Phương Nịnh ngồi trong chòi hóng mát xem Diệp Nhiên dạy anh vẽ tranh.

Nhưng Phương Nịnh mới nhìn một lát thì thấy Tiểu Trương cho gà ăn cách đó không xa, nói muốn xem gà nên chạy vụt đi ngay.

Diệp Nhiên nhìn theo Tiểu Trương không biết nói gì mà bị Phương Nịnh rượt đánh, hỏi Lục Nam Châu: "Có phải lâu lắm Tiểu Trương mới về nhà một lần không?"

"Ừm," Lục Nam Châu tiện tay cầm bút chì của Diệp Nhiên vẽ lên giấy, "Trại gà phải có người trông coi nên một tháng cậu ta chỉ về nhà hai ba lần thôi."

Thảo nào Phương Nịnh không gặp được hắn, Diệp Nhiên nghĩ, cho nên mới tìm đến tận đây sao?

Cậu quay đầu lại thấy quanh miệng gà con mình mới vẽ bị Lục Nam Châu vẽ thêm mấy đường ngoằn ngoèo, nhìn như đang phun lửa.

Diệp Nhiên: "......

Gà của anh thành tinh rồi à?"

Còn biết phun lửa nữa sao?

Lục Nam Châu hừ lạnh một tiếng --- Đẹp lắm đúng không?

Sao cứ nhìn Phương Nịnh mãi thế?!

Diệp Nhiên: "......"

Hình như lại giận rồi thì phải?

Giận thì giận nhưng Lục Nam Châu vẫn hết lòng tuân thủ lời hứa, mỗi ngày đều cho Diệp Nhiên ôm năm phút.

Anh không bao giờ nhúc nhích, cứ thế ngồi hoặc đứng để Diệp Nhiên ôm ấp sờ mó, hết năm phút lập tức đẩy người ra.

Thêm một giây cũng không được.

Mấy ngày sau là cuối tuần, Lục Nam Châu đến trại gà một chuyến, sau khi về nhà đợi hơn nửa ngày cũng chẳng thấy Diệp Nhiên đến ôm mình.

Anh có chút buồn bực --- Mấy ngày nay hễ Diệp Nhiên thấy anh rảnh thì sẽ xáp lại ngay, cứ như sợ chậm trễ anh sẽ đổi ý vậy.

Nhưng sao hôm nay vẫn chưa có động tĩnh gì?

Chẳng lẽ quên rồi à?

Anh đợi đến hơn mười một giờ đêm, thấy Diệp Nhiên còn đọc sách trên ghế salon thì nhịn không được nói: "Cậu...... có phải hôm nay quên gì rồi không?"

Diệp Nhiên ngẩng lên khỏi trang sách, mở to mắt hỏi: "Quên gì cơ?"

"Quên......"

Lục Nam Châu ngừng nói rồi cố dằn xuống, nghĩ thầm sao mình phải nhắc chứ, không ôm thì không ôm, làm như mình thèm lắm không bằng!

Quên luôn là tốt nhất!

Anh đứng dậy nói: "Không có gì, tôi ngủ trước đây."

Diệp Nhiên khẽ gật đầu.

Lục Nam Châu đi hai bước lại quay đầu nhìn người trên ghế salon.

Diệp Nhiên vẫn tiếp tục đọc sách mà không có phản ứng gì.

"Trễ lắm rồi," Lục Nam Châu cau mày nói, "Còn chưa ngủ nữa à?!"

"Đọc hết trang này em sẽ ngủ ngay," Diệp Nhiên nói, "Sắp xong rồi."

Lục Nam Châu đành phải đi đến phòng khách.

Lần trước Diệp Nhiên nói sợ chuột nên muốn ngủ trong phòng anh, anh cũng không đuổi người đi mà chuyển sang phòng khách ngủ.

Anh tiện tay đóng cửa phòng rồi nằm trên giường nhìn ánh đèn từ phòng khách rọi qua khe cửa, càng nghĩ càng không ngủ được.

Quên thật đấy à?

Lục Nam Châu càng tức hơn, tự mình đòi ôm sao có thể quên được chứ?!

Miệng đàn ông, quỷ gạt người!

À không phải, mình cũng là đàn ông mà......

Anh đang suy nghĩ miên man thì nghe tiếng tay nắm cửa khẽ xoay.

Xưa nay anh chỉ đóng cửa chứ không quen khóa lại, vặn một cái là có thể mở ra.

Sau đó anh thấy ánh đèn trong phòng khách chiếu vào, người mới nãy còn đọc sách bên ngoài yên lặng đến cạnh giường, vén chăn chui vào ôm anh rồi thì thầm: "Hôm nay chưa ôm nữa."

Lục Nam Châu: "......"

Cậu ôm thì ôm chứ sờ mó lung tung làm gì?!
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 20: Không được động tay động chân


Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ phòng khách hắt vào cạnh giường.

Diệp Nhiên nép vào lòng Lục Nam Châu, nghe tiếng tim đập dưới lồng ngực bên tai càng lúc càng lớn, "Nhịp tim của anh...... hơi nhanh thì phải?"

Lục Nam Châu không nhịn được nữa, túm lấy bàn tay đang sờ loạn dưới áo ngủ rồi cắn răng nói: "Nằm yên đi!"

"Ừm."

Diệp Nhiên ngoan ngoãn trả lời, dừng một chút lại lẩm bẩm, "Hình như anh cứng hơn xưa nhỉ."

Lục Nam Châu: "......"

Diệp Nhiên: "Ý em nói bụng ấy."

Tôi có quan tâm cậu nói chỗ nào đâu chứ?!

Lục Nam Châu quay mặt đi không nhìn cậu, "Ôm thì ôm đi, không được nói nữa."

"Nhưng mà," Diệp Nhiên cựa quậy nói nhỏ, "Anh cấn em kìa."

Lục Nam Châu lập tức trợn mắt, "Tôi không cấn......

Không phải, cậu......"

Diệp Nhiên rút ra bàn tay bị anh nắm, mò mẫm trong chăn lấy điện thoại ra rồi vô tội nói: "Điện thoại của anh cấn em."

Lục Nam Châu: "......"

Lục Nam Châu giật lấy điện thoại, hung dữ nói: "Đừng có lộn xộn nữa!"

Mấy ngày nay lúc ôm đều ngoan lắm mà, sao hôm nay cứ động tay động chân mãi thế?!

Diệp Nhiên: "Có nói không được sờ lung tung đâu."

Lục Nam Châu mờ mịt, "Cái gì?"

Diệp Nhiên đột nhiên xoay người nằm đè lên anh, áp sát ngực anh nói: "Đâu có nói lúc ôm không được nhúc nhích."

Đầu Lục Nam Châu ong ong.

Diệp Nhiên đỏ mặt rúc vào ngực Lục Nam Châu lẩm bẩm: "Lần này không phải điện thoại nữa rồi."

Lục Nam Châu túm cái gối bên cạnh che mặt.

Mặt Diệp Nhiên càng nóng hơn, "Hay là...... em giúp anh nhé?"

Lục Nam Châu không phản ứng.

Diệp Nhiên: "Anh không nói thì em xem như anh......"

Cậu còn chưa nói hết đã thấy Lục Nam Châu chụp lấy cái gối, sau đó lật mình đè cậu dưới thân.

Trong phòng tối lờ mờ, cậu ngước mắt nhìn người phía trên, nghe tiếng hít thở nặng nề của anh nhưng lại không thấy rõ ánh mắt anh.

"Lục Nam Châu......"

Diệp Nhiên giơ tay lên muốn sờ mặt anh, tay còn chưa kịp chạm vào thì Lục Nam Châu đột ngột xoay người xuống giường, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Hết năm phút rồi."

Nói xong anh về phòng mình, "rầm" một tiếng đóng ập cửa lại.

Diệp Nhiên: "......"

Diệp Nhiên yên lặng vùi mặt vào gối.

Ngày hôm sau, Diệp Nhiên ăn điểm tâm xong lại ngồi trên ghế salon đọc sách.

Lục Nam Châu đi tới đi lui trong phòng khách nhìn cậu liên tục.

"Sao thế?"

Diệp Nhiên rốt cuộc ngẩng đầu lên hỏi Lục Nam Châu đứng cạnh ghế salon.

Lục Nam Châu mất tự nhiên ngó lơ chỗ khác, "Không có gì."

Diệp Nhiên cũng không để ý mà tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Sao hôm nay cũng không ôm?

Lục Nam Châu xoắn xuýt nghĩ, chắc không phải đợi đến đêm nữa đấy chứ?

Cứ nhớ tới đêm qua thì anh lại hoảng.

Không được, ôm sớm một chút cho xong đi.

Thế là anh tới ngồi cạnh Diệp Nhiên nói cứng: "Mau ôm đi, năm phút thôi."

Diệp Nhiên quay sang nhìn anh: "Nhưng giờ em chưa muốn ôm."

Còi báo động trong lòng Lục Nam Châu hú inh ỏi, "Vậy lúc nào mới ôm?"

Ban đêm không được chui vào chăn nữa!

Diệp Nhiên: "Em chưa nghĩ ra."

Lục Nam Châu xụ mặt suy nghĩ rồi đưa tay kéo người tới, "Tôi mặc kệ, giờ ôm đi."

Diệp Nhiên kinh ngạc nhìn anh, "Anh gấp gáp vậy sao?"

"Không phải!"

Lục Nam Châu có miệng khó cãi, "Tôi......

Thôi, dù sao giờ cũng ôm ngay đi."

Diệp Nhiên: "Nhưng anh ôm em thì không tính đâu đấy."

Lục Nam Châu sững sờ, "Sao lại không tính?"

"Đã giao hẹn rồi mà," Diệp Nhiên nói, "Anh cho em ôm chứ đâu phải em cho anh ôm."

Lục Nam Châu: "......

Vậy cậu mau ôm đi."

Diệp Nhiên lắc đầu, "Ôm rồi sẽ hết phần."

Không nỡ.

Thế cậu muốn giữ lại làm gì hả?

Lục Nam Châu đành phải buông cậu ra, suy nghĩ hơn nửa ngày vẫn thấy không ổn nên muốn giao hẹn với Diệp Nhiên.

"Giờ không ôm cũng được," anh xụ mặt nói, "Nhưng cậu không được ôm khi tôi sắp ngủ, cũng không được......

động tay động chân."

Diệp Nhiên: "Không được."

Đã hứa rồi không được thay đổi.

Lục Nam Châu: "Vậy tôi không cho cậu ôm nữa."

"Anh lại nuốt lời rồi," Diệp Nhiên bất mãn nói, "Đồ lừa gạt."

"Tôi không phải......"

Lục Nam Châu khựng lại rồi thắc mắc, "Cậu nói lại là sao?

Tôi nuốt lời lúc nào hả?"

Diệp Nhiên gấp sách lại nói: "Lần trước em bị bệnh, anh nói sẽ nuôi em mà."

Lục Nam Châu: "Chẳng phải giờ đang nuôi sao?

Mỗi tháng năm trăm tệ đấy thôi."

Còn bao ăn bao ở nữa.

"Đó là tiền lương," Diệp Nhiên nổi quạu, "Em cho gà ăn mới kiếm được mà."

Lục Nam Châu gật đầu: "Chứ sao, cậu phải làm việc thì mới có tiền."

Chẳng lẽ cho không cậu à?

Diệp Nhiên: "Vậy là em tự nuôi mình mà."

Chứ đâu phải anh nuôi em.

Lục Nam Châu ngẫm lại hình như cũng đúng, "Nhưng tôi cho cậu công việc còn gì."

Diệp Nhiên: "Em có cần việc đâu."

Lục Nam Châu: "Thế cậu muốn gì?"

Diệp Nhiên: "Muốn anh nuôi em."

Lục Nam Châu: "......

Vậy sau này cậu khỏi cần cho gà ăn nữa."

Diệp Nhiên im lặng một hồi, siết chặt cuốn sách trong tay nói: "Anh có biết bao nuôi nghĩa là gì không?"

"Tôi......"

Lục Nam Châu lẩm bẩm, "Tôi đã nuôi bao giờ đâu."

Diệp Nhiên lấy điện thoại di động mở Baidu ra gõ hai chữ "bao nuôi".

Chỉ thấy một cửa sổ hiện ra trên màn hình --- Bao nuôi là quan hệ dựa trên giao dịch kinh tế.

Lục Nam Châu: "Thì đúng rồi, giao dịch kinh tế mỗi tháng năm trăm tệ còn gì."

Diệp Nhiên: "Vậy...... còn mấy chữ phía trước thì sao?"

Lục Nam Châu: "......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 21: Nói to thế làm gì


Lục Nam Châu ngẩng đầu nhìn trần nhà, giả ngu nói: "Phía......

Phía trước cái gì?"

Diệp Nhiên giơ màn hình di động lên trước mắt anh rồi nói: "Còn quan hệ thì sao?"

"Quan, quan hệ cũng có rất nhiều loại mà," Lục Nam Châu yếu ớt nói, "Chẳng phải bạn bè, anh em cũng là......"

Diệp Nhiên: "Cũng là bao nuôi à?"

Lục Nam Châu: "......"

Hình như không phải.

Lục Nam Châu nhất thời không cãi được.

Anh dừng một lát rồi nói không đầu không đuôi: "Cậu đừng có nói mãi hai chữ kia nữa."

Diệp Nhiên khẽ giật mình, "Sao cơ?"

Lục Nam Châu không trả lời mà vô thức mò thuốc lá trong túi, mò nửa chừng lại nhớ Diệp Nhiên chê mùi thuốc đắng.

Diệp Nhiên không thích anh hút thuốc, mỗi lần thấy anh định hút đều cướp điếu thuốc hoặc bật lửa đi.

Quản nhiều quá, anh bực bội nghĩ nhưng vẫn cất thuốc lá vào.

"Vậy......"

Lục Nam Châu im lặng nửa ngày rồi hỏi, "Cậu muốn thế nào?"

Diệp Nhiên nhìn anh: "Em muốn thế nào cũng được à?"

"Dĩ nhiên không phải rồi," Lục Nam Châu hàm hồ nói, "Không được quá đáng."

Diệp Nhiên: "Quá đáng là sao?"

Lục Nam Châu nghiêm mặt, thật lâu sau mới thốt ra một câu: "Không biết."

Diệp Nhiên nhìn anh chốc lát, đột nhiên dùng sức đè anh xuống ghế salon.

Lục Nam Châu giật mình, "Cậu làm gì vậy?"

Diệp Nhiên dạng chân ngồi trên người anh, mặt càng lúc càng gần, "Anh thử nói xem?"

Lục Nam Châu ôm mặt cậu rồi nhìn lảng đi chỗ khác nói: "Không được hôn."

Diệp Nhiên: "Em có nói muốn hôn đâu."

Cậu lại bừng tỉnh đại ngộ hỏi: "À, anh muốn hôn à?"

Lục Nam Châu: "......"

"Tôi đâu có!"

Lục Nam Châu nói, "Tôi...... không hôn cậu lại gần thế làm gì?"

Diệp Nhiên: "Cứ lại gần là muốn hôn à?"

"Không phải," Lục Nam Châu nói bừa, "Tóm lại cậu cách xa tôi chút đi."

"Tại sao?"

Lòng bàn tay Diệp Nhiên phủ lên mu bàn tay anh, "Anh sợ mình kìm lòng không được hôn em à?"

Lục Nam Châu biến sắc, lập tức rút tay về rồi chối phắt: "Không phải!

Hôn gì mà hôn?!

Tôi chẳng thèm hôn đâu nhé!"

Diệp Nhiên xoa tai mình nói: "Không hôn thì không hôn, anh nói to thế làm gì?"

Lục Nam Châu: "......

Giọng tôi lớn, không được à?"

Diệp Nhiên lẩm bẩm: "Anh có được hay không mình còn không biết sao?"

Lục Nam Châu: "......"

Diệp Nhiên chưa lẩm bẩm xong thì eo bỗng dưng bị nắm chặt, cả người bị Lục Nam Châu đè dưới thân.

Cậu không kịp phản ứng, "Lục Nam Châu?"

Lục Nam Châu nhìn cậu, lòng bàn tay mơn trớn trên eo rồi luồn vào dưới áo.

"Anh......"

Diệp Nhiên đỏ mặt, đáy mắt lại lóe sáng, "Em......"

Lục Nam Châu đột nhiên vén áo cậu lên.

Sau đó cậu thấy Lục Nam Châu bất động nhìn chằm chằm bụng mình.

"Lục Nam Châu?"

"Vết sẹo này từ đâu mà có?"

Lục Nam Châu nhìn vòng eo gầy gò của cậu, vết sẹo dài bằng ngón tay từ hông kéo dài đến bụng in dấu trong mắt anh.

Từ lần trước vô tình nhìn thoáng qua, anh vẫn rất để ý.

Anh biết Diệp Nhiên cực kỳ sợ đau, vết thương sâu như vậy phải đau đến mức nào chứ?

"Em......"

Diệp Nhiên vô thức đưa tay muốn che, "Không, không cẩn thận bị ngã thôi."

"Ngã thế nào?"

Lục Nam Châu hoàn toàn không tin, "Ngã kiểu gì mà ra nông nỗi này?"

Diệp Nhiên: "Thì...... trượt chân ngã xuống cầu thang."

Lục Nam Châu buồn bực, "Sao cậu không nói là mổ đẻ luôn đi?!"

Diệp Nhiên tròn xoe mắt: "Em nghe nói mổ đẻ là mổ giữa bụng cơ."

Không giống vết sẹo này của mình.

Lục Nam Châu: "......"

Vậy nếu giống thì cậu định nói thế thật à?!

"Không sao nữa rồi," Diệp Nhiên nhìn sắc mặt u ám của Lục Nam Châu, rụt rè nói, "Hết đau rồi, thật đó."

Lại thế nữa, lửa giận bốc lên đầu Lục Nam Châu, cái gì cũng không nói, cái gì cũng không kể với mình!

Anh buông người ra rồi đứng dậy sầm mặt đi ra ngoài.

Không nói thì thôi, ai mà thèm!

"Lục Nam Châu......"

Diệp Nhiên muốn đuổi theo nhưng lại nghe Lục Nam Châu nạt: "Không được tới đây!"

Cậu đành phải đứng ở cửa nhìn Lục Nam Châu đi tới đi lui ngoài sân.

Lục Nam Châu đi mấy vòng vẫn chưa nguôi giận, cuối cùng ra vườn hái mấy nắm rau.

Chẳng phải cậu ghét ăn rau à?

Anh căm giận nghĩ, trưa nay nấu toàn rau cho cậu tức chết luôn!

Thế là đến bữa trưa, Diệp Nhiên nhìn mấy đĩa rau xanh mơn mởn trên bàn rồi yên lặng đặt đũa xuống.

Lục Nam Châu xới cơm, mắt cũng chẳng buồn ngước lên, "Mau ăn đi."

Diệp Nhiên: "......

Em không đói."

"Không đói cũng phải ăn."

Lục Nam Châu gắp một nhúm rau lớn vào chén cậu.

Diệp Nhiên nhìn nhìn rồi lại gắp rau về, "Anh ăn nhiều chút đi."

Lục Nam Châu để bát xuống, đẩy hai đĩa rau tới trước mặt cậu nói: "Cả hai đĩa này đều là của cậu đấy, mau ăn đi."

Diệp Nhiên: "......"

Anh cố ý đúng không?

"Không muốn, em không ăn."

Lục Nam Châu bất động, "Không được."

Diệp Nhiên im lặng một lát rồi đột nhiên nhìn anh hỏi: "Anh đang quan tâm em đấy à?"

"Chỉ có bạn trai mới được quan tâm em thôi."
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 22: Em muốn ăn trứng chiên


"Chỉ có bạn trai mới được quan tâm em thôi."

Nghe câu nói quen thuộc vang lên bên tai, Lục Nam Châu nhất thời ngẩn ngơ.

Đây là câu anh từng nói với Diệp Nhiên.

Anh cũng không biết mình để người kia trong lòng từ lúc nào, đến khi sực tỉnh thì hình bóng ấy đã sớm in sâu vào đáy mắt.

Anh thích ngắm cậu ngồi vẽ tranh bên hồ, thích dáng vẻ nghiêm túc của cậu khi phác họa đường nét, thích nghe cậu gọi đi gọi lại "Lục Nam Châu"......

Thanh âm kia như hòn đá rơi xuống hồ làm gợn sóng loang rộng trong tim anh.

Khi không gặp được người, anh sẽ ra sân tập chạy bộ, như thể chạy mệt nhoài thì nỗi nhớ sẽ không còn sâu đậm nữa.

Chẳng ai biết mùa hè năm đó Lục Nam Châu đã chạy trên sân tập bao nhiêu vòng.

Lúc đó anh rất thích trời mưa vì Diệp Nhiên luôn quên mang dù, tiếng sấm vừa vang lên thì lập tức chạy đi đưa dù cho người ta.

Một lần anh chạy đến trong mưa làm nửa bả vai ướt đẫm, rốt cuộc Diệp Nhiên nhịn không được nói: "

Sau này cậu đừng tới đưa dù nữa."

Lục Nam Châu thắc mắc: "Sao thế?"

Diệp Nhiên nhìn bả vai ướt sũng của anh: "Ướt rồi kìa."

Lục Nam Châu quay đầu nhìn rồi cười nói: "Không sao, lúc nãy gió thổi hơi mạnh nên dù không che hết thôi."

"Tớ có thể đợi mưa tạnh rồi về mà," Diệp Nhiên vẫn nói, "Cậu đừng tới nữa."

Lục Nam Châu nhìn cậu rồi đột nhiên tiến tới gần: "Cậu nói tớ phải nghe theo à?"

Diệp Nhiên sững sờ, "Cậu......"

"Chỉ có bạn trai mới được quan tâm tớ thôi," Lục Nam Châu nói mà không biết xấu hổ, "Quan tâm tớ thì phải làm bạn trai của tớ."

Mặt Diệp Nhiên đỏ lên, buồn bực nói: "Ai thèm quan tâm cậu chứ?"

Lục Nam Châu: "Chứ không phải cậu bảo tớ đừng tới nữa à?"

"Tớ......

Tớ chỉ......"

Diệp Nhiên nói không lại anh nên định đi thẳng ra ngoài trời mưa.

"Khoan đã," Lục Nam Châu vội vàng cầm dù đuổi theo, cười đùa tí tửng nói, "Có phải cậu sợ tớ dầm mưa bị cảm không?"

Diệp Nhiên: "Không phải."

Lục Nam Châu: "Không sao, tớ khỏe lắm, lúc nhỏ chạy dưới mưa hoài ấy mà."

Diệp Nhiên: "Sao phải chạy dưới mưa?"

"Vui lắm," Lục Nam Châu nói, "Nhưng lần nào ướt sũng về nhà cũng bị mẹ tớ rượt đánh hết."

Diệp Nhiên dừng chân lại, không nói gì.

Lục Nam Châu cũng ngừng lại hỏi: "Sao thế?"

Diệp Nhiên lắc đầu rồi lại tiếp tục đi tới phía trước.

Mưa rơi tầm tã, trời âm u xám xịt, trên đường đi Diệp Nhiên không nói lời nào.

Mãi sau này Lục Nam Châu mới biết từ lúc còn bé xíu Diệp Nhiên đã không có mẹ, cậu chưa từng nghe mẹ càm ràm, càng chưa từng bị mẹ rượt đánh, ngay cả chút ký ức ít ỏi cũng dần phai nhạt.

Từ này đối với cậu mà nói quá mức xa lạ.

Thỉnh thoảng đi đường thấy mấy đứa trẻ chạy lung tung bị mẹ lôi đi mắng mỏ, cậu lại tự hỏi bị mẹ mắng là cảm giác gì?

"Cậu theo tớ về nhà là biết ngay ấy mà," lúc đó Lục Nam Châu cười bảo cậu, "Mẹ tớ nói nhiều lắm, bà ấy mà gặp cậu thì có thể nói từ sáng đến khuya cơ."

Nhưng Lục Nam Châu đâu ngờ cuối cùng họ vẫn không thể cùng nhau về nhà.

Cho dù năm năm sau Diệp Nhiên đến đây thì mọi thứ cũng đã khác xưa.

Thấy Lục Nam Châu lặng im hồi lâu, Diệp Nhiên gọi anh, "Lục Nam Châu......"

Lục Nam Châu dừng một lát, cúi đầu ăn rau rồi nói: "Không ăn thì thôi."

Diệp Nhiên lầu bầu: "Nếu anh chịu quan tâm em thì chẳng phải em ăn rồi sao."

Lục Nam Châu: "Tôi có phải bạn trai cậu đâu, sao phải quan tâm cậu chứ?"

Diệp Nhiên nói ngay: "Thì giờ làm bạn trai cũng được mà."

Lục Nam Châu im lặng ăn rau.

Diệp Nhiên cầm đũa chọc chọc cơm trắng trong chén rồi nói: "Anh chê em béo đúng không?"

Lục Nam Châu suýt bị sặc rau, "Gầy xác gầy xơ thế kia mà béo cái nỗi gì?"

Diệp Nhiên: "Vậy sao anh chỉ cho em ăn rau thế?"

Vì tôi cáu chứ sao!

Lục Nam Châu há miệng thốt ra một câu, "Ăn rau không được à?"

Diệp Nhiên nhìn anh lom lom, "Nhưng em muốn ăn trứng chiên cơ."

Lục Nam Châu: "Không có."

Diệp Nhiên tiếp tục chọc cơm trong chén, tủi thân "ừ" một tiếng, "Anh vẫn chê em béo chứ gì."

Lục Nam Châu: "Tôi không có."

Diệp Nhiên: "Nhưng ngay cả trứng gà anh cũng chẳng cho em ăn."

Trứng gì mà trứng?

Tôi còn chưa hết cáu đâu!

Lục Nam Châu bực bội nghĩ, hôm nay dù trại gà có nổ tôi cũng quyết không chiên trứng cho cậu!

Năm phút sau, Lục Nam Châu bị Diệp Nhiên nhìn mãi không chịu được đành phải hậm hực vào bếp chiên trứng.

Chỉ giỏi làm bộ tội nghiệp thôi!

Anh vừa chiên trứng vừa nghĩ, trước kia đâu có thế, sao mới mấy năm không gặp mà cứ như biến thành người khác vậy?

Trước kia cũng chẳng nhiều lời như vậy mà ít nói lắm......

À không, hình như sau khi hẹn hò Diệp Nhiên hoạt bát hơn và cũng vui vẻ hơn xưa.

"Ca," Lục Nam Châu đang suy nghĩ miên man thì chợt nghe giọng Lục Tây Viên vang lên ngoài cửa, "Mau ra xách phụ em với, mẹ bắt đem nhiều đồ quá, nặng chết em rồi."

Diệp Nhiên hoảng hốt chạy vào nói: "Em gái anh về à?"

Cậu nhìn quanh một vòng, "Em......

Em phải nấp vào đâu đây?"

"Nấp......"

Lục Nam Châu nói nửa chừng lại thắc mắc, "Sao phải nấp?

Có phải ăn trộm đâu."

Diệp Nhiên: "......

Không biết nữa."
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 23: Sao ban ngày không ôm


Lục Tây Viên kéo một đống đồ lớn đi tới cửa mới thấy anh mình ra mở cửa.

"Sao anh chậm thế?"

Lục Tây Viên hậm hực nói, "Em còn tưởng anh vắng nhà nữa chứ."

Lục Nam Châu đỡ lấy đống đồ trong tay cô rồi hỏi: "Sao em lại về đây?"

"Mẹ sợ anh ở một mình không ăn uống tử tế," Lục Tây Viên nói, "Nên đã gói rất nhiều sủi cảo, còn nướng gà nướng vịt nữa......"

Cô đang nói thì thấy có người đứng trong phòng khách, mặc đồ ở nhà, thanh tú trắng trẻo nhìn khá quen mắt.

Cô ngẩn ngơ quay đầu hỏi Lục Nam Châu, "Không phải anh ở một mình à?"

Lục Nam Châu do dự nói: "Cậu ấy là...... bạn thời đại học của anh."

"Chào em," Diệp Nhiên hơi khẩn trương nói, "Anh tên Diệp Nhiên."

"Chào anh chào anh," Lục Tây Viên vội vàng đáp, "Em là Lục Tây Viên."

Cô nhìn thoáng qua mấy đĩa rau trên bàn rồi thì thào hỏi Lục Nam Châu: "Anh chỉ cho bạn học cũ của mình ăn rau thôi sao?"

Lục Nam Châu: "Còn có trứng chiên trong bếp nữa."

"Anh keo quá rồi đó," Lục Tây Viên giật mình nói, "Bạn học cũ tới mà anh không cho người ta ăn miếng thịt nào sao?"

Đầu óc Lục Tây Viên chợt lóe lên, bừng tỉnh đại ngộ hỏi: "Hay là anh ấy đến mượn tiền?"

Cho nên anh mới giả nghèo đúng không?

"Không phải," Lục Nam Châu nói qua quýt, "Em đừng có đoán mò."

Anh nhìn đống đồ ăn mẹ mình làm rồi hỏi Lục Tây Viên: "Em ăn gì chưa?"

"Chưa đâu," Lục Tây Viên nói, "Anh hấp cho em mấy cái sủi cảo đi."

Nói xong cô lại thì thầm: "Nhân tiện hâm nóng gà vịt mẹ làm luôn đi, người ta là khách mà, đâu thể cho người ta ăn rau được."

Ai bảo cậu ấy chọc giận mình chứ?

Lục Nam Châu bực bội nghĩ thầm nhưng vẫn xách đồ vào bếp.

Lục Tây Viên và Diệp Nhiên đứng trong phòng khách, nhất thời có chút ngượng ngập.

"Anh......"

Lục Tây Viên bắt chuyện, "Anh tới đây chơi à?"

Cũng chẳng biết vùng đồi núi này có gì vui nữa?

Diệp Nhiên không biết nói sao nên đành gật đầu.

Sau đó hai người lại im lặng.

Cũng may chỉ chốc lát sau, Lục Nam Châu đã bưng sủi cảo và gà nướng vịt nướng ra.

Lục Tây Viên nhiệt tình nói với Diệp Nhiên, "Đây là món mẹ em tự làm đó, anh nếm thử đi."

Đáy mắt Diệp Nhiên hiện lên ý cười, "Ừ."

Lục Nam Châu xé cho mỗi người một cái đùi gà rồi bảo Lục Tây Viên: "Lần sau cứ gọi điện cho anh là được rồi, ngày mai em còn phải đi làm mà, chạy tới chạy lui mệt lắm."

"Không cần đâu," Lục Tây Viên gặm đùi gà lắc đầu nói, "Mấy ngày tới em được nghỉ, đúng lúc về phụ anh một tay."

"Phụ gì mà phụ," Lục Nam Châu nói, "Nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Anh vừa quay đầu lại thì thấy Diệp Nhiên lén lút gắp rau vào chén mình nên hung dữ nói: "Rau cũng phải ăn!"

Diệp Nhiên lại buồn buồn gắp về, "Ừm."

Lục Tây Viên: "......"

Sao cứ thấy có gì đó quái quái nhỉ?

Cơm nước xong xuôi, Lục Nam Châu nói mình phải đến trại gà, bảo Lục Tây Viên ở nhà nghỉ ngơi.

Diệp Nhiên về phòng thay đồ rồi đòi đi chung với anh.

"Anh dẫn người ta đến trại gà à?"

Lục Tây Viên mờ mịt hỏi anh trai, "Không đi chơi sao?"

Hay là đến trại gà chơi?

Lục Nam Châu: "Có phải cậu ấy tới chơi đâu."

Lục Tây Viên: "Hả?"

Lục Nam Châu: "Cậu ấy đến làm công mà."

Lục Tây Viên càng mờ mịt hơn, "Làm công?"

"Ừ," Lục Nam Châu nói, "Nhà cậu ấy phá sản rồi."

Tội nghiệp vậy sao?

Lục Tây Viên nghĩ thầm hèn gì lúc nãy Diệp Nhiên rụt rè ít nói như vậy.

"Vậy anh ấy làm việc ở trại gà à?"

Lục Nam Châu gật đầu: "Ừ, cho gà ăn, mỗi tháng năm trăm tệ."

"Năm trăm tệ?!"

Lục Tây Viên thảng thốt, "Anh à, anh còn ác hơn Hoàng Thế Nhân nữa đấy!"

Lục Nam Châu: "Cậu ấy tự đòi mà."

Lục Tây Viên: "......"

Lục Tây Viên tỏ vẻ không tin, "Thật sự chỉ đòi năm trăm tệ thôi sao?"

Cũng không phải, Lục Nam Châu nghĩ mỗi ngày còn phải cho ôm năm phút nữa.

Ôm......

Anh sực nhớ ra cả buổi sáng bận rộn nên hôm nay vẫn chưa ôm!

Không được, buổi chiều nhất định phải bảo cậu ôm sớm một chút!

Nhưng đến tối, Lục Nam Châu nằm trên giường ngó lên trần nhà, không nhịn được hỏi: "Sao ban ngày cậu không ôm hả?"

Cứ nhất định phải ôm ban đêm sao?

Cố ý chứ gì?!

Diệp Nhiên rúc vào lòng anh nói: "Ban ngày có người mà."

Trong nhà có em gái, trại gà có Tiểu Trương.

Lục Nam Châu nghẹn họng nói bừa: "Vậy......

Vậy cậu không biết ôm lén à?"

"À," Diệp Nhiên khẽ gật đầu, "Ngày mai em sẽ ôm lén."

Cậu dừng một lát rồi chợt nói: "Hôm nay gà nướng ngon thật."

Lục Nam Châu giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì nghe cậu nói khẽ: "Đây chính là hương vị của mẹ sao?"

Lục Nam Châu im lặng hồi lâu mới "ừ" một tiếng.

Nhưng người trong ngực không có động tĩnh gì.

Lục Nam Châu cúi đầu thấy Diệp Nhiên yên lặng nép vào ngực anh, hình như đã ngủ thiếp đi.

"Diệp Nhiên?"

Lục Nam Châu gọi.

Ngủ thật đấy à?

Lục Nam Châu đang định gọi tiếp thì nghe tiếng đập cửa vang lên, Lục Tây Viên đứng ngoài nói: "Anh, trong phòng anh có máy sấy không?

Em muốn sấy tóc."

Lục Nam Châu nhìn ra cửa phòng rồi lại nhìn người ngủ trong ngực mình --- Bạn học cũ ngủ chung chăn...... chắc cũng bình thường thôi nhỉ?
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 24: Cũng có thể đổi cái khác


Lục Tây Viên đợi ngoài cửa hồi lâu mới thấy Lục Nam Châu mở cửa phòng đưa máy sấy cho mình.

"Anh," Lục Tây Viên cầm máy sấy thắc mắc, "Bạn học cũ của anh đâu rồi?"

Hình như không thấy nữa nhỉ?

"Cậu ấy......"

Lục Nam Châu nhìn lảng đi chỗ khác nói, "Cậu ấy đi dạo rồi."

"Đi dạo?"

Lục Tây Viên ngờ vực hỏi, "Đi một mình thôi à?

Không sợ lạc đường sao?"

"Không sao," Lục Nam Châu nói qua loa, "Cậu ấy biết đường mà......"

Mới là lạ, đi thêm mấy vòng đã bị lạc rồi.

"Lát nữa anh sẽ đi tìm cậu ấy," Lục Nam Châu đuổi người, "Em mau sấy tóc đi, sấy xong ngủ sớm một chút."

Lục Tây Viên băn khoăn rời đi.

Lục Nam Châu đóng cửa phòng rồi quay lại nhìn người ôm chăn ngủ say trên giường.

Diệp Nhiên thở rất nhẹ, dường như mơ thấy gì không vui nên nhíu mày.

Lục Nam Châu đi tới đứng bên giường nhìn cậu một hồi, sau đó giơ tay nhẹ nhàng xoa lông mày nhíu chặt của cậu.

Diệp Nhiên có vẻ hơi thả lỏng, lẩm bẩm gọi: "Lục Nam Châu......"

Giờ biết tìm tôi rồi à?

Lục Nam Châu buồn buồn nghĩ, lúc trước em đi đâu, sao không biết tìm tôi chứ?

Anh đứng bên giường hồi lâu, đến khi tỉnh táo lại thì tự hỏi mình ở đây làm gì?

Anh lặng lẽ thở dài rồi mở cửa đi đến phòng khách.

Cũng may trong nhà có ba phòng và một phòng khách nên dù Lục Tây Viên trở về cũng vẫn ở đủ.

Sáng hôm sau, Lục Tây Viên ngáp dài xuống giường, đi ra phòng khách lại nằm phịch xuống ghế salon ngủ tiếp.

Lục Nam Châu bưng trứng ốp la ra khỏi bếp giục cô: "Mau đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng đi."

Lục Tây Viên mơ màng nói: "Cho em ngủ thêm năm phút nữa thôi......"

Cửa phòng đột nhiên lạch cạch, Lục Tây Viên vội vàng ngồi dậy, trông thấy Diệp Nhiên dụi mắt đi ra từ phòng Lục Nam Châu.

Lục Tây Viên: "......

Chào buổi sáng."

Diệp Nhiên: "......Chào buổi sáng."

Diệp Nhiên lúng túng xoay người vào toilet đánh răng.

Lục Tây Viên nhìn Lục Nam Châu cạnh bàn rồi lại nhìn sang toilet, do dự nói: "Các anh......"

Lục Nam Châu nói ngay: "Anh ngủ phòng khách mà.

Tụi anh có ngủ chung đâu!"

Lục Tây Viên mờ mịt: "Anh ngủ phòng khách à?"

Lục Nam Châu nhớ lại lần trước Diệp Nhiên bảo phòng khách có chuột nên nói: "Cậu ấy bảo phòng khách có chuột nên không dám ngủ."

"Nhà mình có chuột á?!"

Lục Tây Viên chụp lấy gối ôm trên ghế salon rồi sợ hãi quay đầu nhìn quanh, "Ở đâu cơ?"

Lục Nam Châu: "Anh cũng không thấy, chắc chạy rồi."

Lúc này Lục Tây Viên mới thở phào nhẹ nhõm, "Thế thì tốt rồi, làm em sợ muốn chết."

Lúc còn bé nửa đêm cô bị chuột dọa nên sau này vẫn luôn sợ vật nhỏ đen thui này.

"Chắc không phải trốn trong phòng em đấy chứ?"

Lục Tây Viên nghĩ ngợi, "Tìm trong phòng em chưa?"

Lục Nam Châu: "Chưa."

"Mau tìm thử xem," Lục Tây Viên kinh hãi nói, "Lỡ nó ở phòng em thì sao!"

Đúng lúc Diệp Nhiên vừa ra khỏi toilet, Lục Tây Viên vội hỏi: "Con chuột kia to không ạ?"

Diệp Nhiên sững sờ không kịp phản ứng, "Chuột?"

"Vâng," Lục Tây Viên nói, "Anh Hai em nói anh thấy chuột mà."

Lúc này Diệp Nhiên mới nhớ ra lần trước mình gạt Lục Nam Châu phòng khách có chuột nên đành nói: "......

To lắm."

Lục Tây Viên càng sợ hơn, "Các anh mau vào phòng em tìm đi.

Nếu không ban đêm em không dám ngủ đâu."

Diệp Nhiên không khỏi chột dạ, "Chắc nó chạy rồi đó."

"Lỡ chưa chạy thì sao?"

Lục Tây Viên vẫn không yên tâm, "Anh Hai, anh mau tìm đi."

"Được được," Lục Nam Châu bất đắc dĩ nói, "Để anh đi xem thử."

"Thật ra......"

Diệp Nhiên ngượng ngùng nói, "Có thể anh nhìn lầm thôi."

Lục Tây Viên khẩn thiết nhìn cậu, "Lỡ không nhìn lầm thì sao?"

Lỡ có chuột thật thì sao?!

Diệp Nhiên: "......

Vậy anh cũng đi tìm thử xem."

Lục Nam Châu vào phòng tìm hơn nửa ngày nhưng cái gì cũng không thấy.

"Làm gì có chuột chứ?

Một cọng lông chuột cũng chẳng có nữa là."

Anh đến bên cửa sổ kéo màn ra, đang định quay người thì bị Diệp Nhiên ôm chầm từ phía sau.

"Cậu làm gì vậy?"

Lục Nam Châu khẩn trương nhìn ra ngoài --- Em gái anh còn đang ở ngoài kìa!

Diệp Nhiên vùi mặt vào bờ lưng rộng ấm áp của anh, "Chính anh nói phải ôm lén mà."

Lục Nam Châu: "......"

Nhưng có nói phải ôm bây giờ đâu!

Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân, Diệp Nhiên buông Lục Nam Châu ra, Lục Tây Viên đứng ở cửa hỏi họ, "Có chuột không ạ?"

Lục Nam Châu: "Không, không có."

"Không có thì tốt rồi."

Lục Tây Viên vỗ ngực một cái, lúc này mới yên tâm đi đánh răng.

Diệp Nhiên nhìn vành tai ửng đỏ của Lục Nam Châu, thì thầm hỏi: "Thế này có giống...... yêu đương vụng trộm không nhỉ?"

Lục Nam Châu giật mình, suýt nữa quát lên "Ai......" nhưng còn chưa nói ra miệng đã vội vàng hạ thấp giọng, "Ai yêu đương vụng trộm với cậu hả?!

Nói bậy bạ gì đó?"

Bạn học cũ ôm một cái...... cũng là bình thường thôi.

Anh bình tĩnh lại rồi nói tiếp: "Không cho ôm nữa."

Diệp Nhiên: "Nhưng lúc nãy mới ôm chưa đầy một phút, hôm nay còn bốn phút nữa mà."

Lục Nam Châu: "......

Còn lâu vậy sao?"

Diệp Nhiên: "Cũng có thể đổi cái khác, không cần lâu vậy đâu."

Lục Nam Châu: "Đổi cái gì?"

Diệp Nhiên nhìn anh nói: "Hôn một phút, trừ bốn phút."

Lục Nam Châu: "......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 25: Sao lại đưa điểm tâm


Hôn......

Hôn một phút?

Lục Nam Châu ngẩn ngơ nghĩ bạn học cũ hôn nhau cũng là......

Hừ, bình thường cái quỷ!

Có bạn học cũ nào hôn môi nhau đâu chứ?!

Không được hôn!

"Không cần," anh nghiêm mặt nói, "Không đổi."

"Không đổi thật à?"

Diệp Nhiên xích lại gần nói, "Một phút đổi bốn phút lận đó......"

"Vậy cũng không được," Lục Nam Châu đi như trốn, "Không cho nói nữa, ăn sáng đi."

Diệp Nhiên theo anh tới ngồi cạnh bàn, dừng một lát lại hỏi: "Không đổi thật sao?"

Lục Nam Châu chém đinh chặt sắt, "Không đổi!"

"À."

Diệp Nhiên yên lặng cúi đầu húp cháo.

Lục Tây Viên rửa mặt xong đi ra, thấy Lục Nam Châu uống hai ba hớp hết cháo rồi bưng bát đũa vào bếp, chỉ còn một mình Diệp Nhiên ngồi cạnh bàn ăn từng miếng, vừa nhã nhặn vừa đẹp mắt.

Cô nghĩ ngợi rồi đi vào bếp, nghi hoặc hỏi Lục Nam Châu đang rửa chén, "Anh, hình như em đâu thấy bạn học cũ này trong hình tốt nghiệp đại học của anh nhỉ?"

Lục Nam Châu chẳng buồn ngẩng đầu lên, "Hình tốt nghiệp nhiều người như vậy làm sao em nhớ nổi chứ?"

"Nhưng ai đẹp em cũng nhớ mà," Lục Tây Viên tràn đầy tự tin nói, "Không tin anh lấy hình tốt nghiệp ra xem đi."

Lục Nam Châu im lặng giây lát mới nói: "Cậu ấy không học chung lớp với anh."

"Thế ạ," Lục Tây Viên gật đầu rồi lại hỏi, "Vậy sao hai anh quen nhau được?"

Lục Nam Châu không trả lời mà đuổi cô đi, "Em hỏi lắm thế làm gì?

Không đói à, ăn sáng đi."

"Em chỉ cảm thấy anh ấy trông khá quen thôi," Lục Tây Viên nghĩ ngợi, "Có phải gặp ở đâu rồi không nhỉ?"

"Có ai đẹp hơn em mà em không thấy quen đâu?"

Lục Nam Châu ngắt lời cô, "Mau ăn sáng đi."

Lục Tây Viên bất đắc dĩ ra khỏi bếp rồi ngồi xuống bàn ăn cháo với Diệp Nhiên.

Ăn một hồi, đột nhiên cô ngẩng đầu thì thào hỏi Diệp Nhiên, "Diệp ca, có phải lúc anh trai em học đại học từng hẹn hò đúng không?"

Diệp Nhiên: "......

Ừm."

"Em biết ngay mà," Lục Tây Viên vỗ bàn một cái, "Hồi đó anh ấy nói khi nào nghỉ sẽ dẫn người về, hỏi có phải bạn gái không thì anh ấy cười ngốc nói không phải!"

Diệp Nhiên: "......"

Đúng là không phải thật, là bạn trai cơ.

"Vậy anh đã gặp bạn gái anh ấy chưa?"

Lục Tây Viên tò mò hỏi, "Đẹp không ạ?"

Diệp Nhiên: "Chưa."

Anh ấy có bạn gái đâu.

"Ngay cả anh cũng chưa gặp sao," Lục Tây Viên thất vọng nói, "Nhưng sau đó anh ấy không dẫn người ta về, chắc người ta không cần anh ấy nữa."

Trong lòng Diệp Nhiên chua xót, "Không phải đâu......"

Nhưng Lục Tây Viên cảm thấy chính là như vậy, thở dài nói: "Em nghe đồn lúc anh ấy theo đuổi người ta còn đem đồ ăn sáng, kết quả người ta tưởng anh ấy là shipper."

Diệp Nhiên: "......"

"Lục Tây Viên!"

Lục Nam Châu vừa ra ngoài thì nghe thấy em gái mình nói hươu nói vượn, "Ăn no quá đúng không?

Nói bậy bạ gì đó?!"

Lục Tây Viên vội vàng cúi đầu húp cháo.

Lục Nam Châu xụ mặt đi ra ngoài tưới rau.

Anh đã lắp ống nước bên cạnh vườn rau nên chỉ cần mở vòi là có thể tưới ngay.

Nắng sớm hòa vào giọt nước óng ánh.

Lục Nam Châu đang tưới thì thấy Diệp Nhiên chậm rãi đi tới.

"Né xa một chút," Lục Nam Châu thản nhiên nói, "Coi chừng nước văng trúng người bây giờ."

Diệp Nhiên nhìn nước bắn tung tóe rồi nói: "Cho em thử được không?"

Lục Nam Châu: "Có gì để thử đâu?

Cậu tưởng đang nghịch nước đấy chắc?"

Diệp Nhiên nhìn anh, đột nhiên nói: "Thì ra lúc đó anh đang theo đuổi em sao?"

Lục Nam Châu run tay một cái, "Đâu có."

Diệp Nhiên: "Vậy sao anh lại đưa đồ ăn sáng cho em?"

Lục Nam Châu: "Tôi làm shipper bán thời gian mà."

Diệp Nhiên: "Vậy sao chỉ đưa cho một mình em thôi?"

Lục Nam Châu: "......"

Đúng là lúc đó anh đang học cách theo đuổi người ta.

Lần đầu tiên anh có người mình thích, thấy người khác đều đưa đồ ăn sáng cho đối phương, thế là một buổi tối nào đó, anh trùm chăn âm thầm nhắn tin cho Diệp Nhiên.

Lục Nam Châu: "Sáng mai cậu muốn ăn gì?"

Hồi lâu sau, Diệp Nhiên gửi lại một dấu hỏi.

Lục Nam Châu: "Ăn bánh bao nhé?"

Diệp Nhiên: "Ừm."

Lục Nam Châu: "Thích nhân bánh gì?"

Diệp Nhiên: "Bắp."

Lục Nam Châu: "Vậy sáng mai tớ đưa cho cậu nhé?"

Điện thoại bên kia không có động tĩnh gì, Lục Nam Châu tưởng cậu không đồng ý nên còn tự hỏi có phải mình dọa người ta sợ rồi không, sau đó thấy khung chat rung lên, Diệp Nhiên trả lời một chữ "Ừ".

Lục Nam Châu vui vẻ chui ra khỏi chăn --- Cậu đồng ý rồi sao?!

Sau đó anh thấy Diệp Nhiên lại hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Lục Nam Châu: "......"

Tiền gì?

Lục Nam Châu khó hiểu hỏi: "Hả?"

Diệp Nhiên: "Bánh bao bao nhiêu tiền?"

Lục Nam Châu càng khó hiểu hơn, "Không lấy tiền."

Diệp Nhiên: "Không phải đồ ăn mua ngoài sao?"

Dĩ nhiên không phải rồi!

Sao lại thành đồ ăn mua ngoài chứ?

Anh định phủ nhận nhưng lại nghĩ nếu Diệp Nhiên biết không phải đồ ăn mua ngoài, không chịu nhận thì làm sao bây giờ?

Ngay cả người anh cũng không gặp được.

Anh do dự một lát rồi trả lời: "Ừ, tớ làm thêm mà."

Diệp Nhiên: "Vậy bao nhiêu tiền?"

Lục Nam Châu: "Mười tệ."

Chỉ chốc lát sau, Diệp Nhiên chuyển mười tệ sang.

Lục Nam Châu nhìn rồi hài lòng nằm xuống ngủ.

Mấy ngày tiếp theo, tối hôm trước anh đều hỏi Diệp Nhiên hôm sau muốn ăn gì, sáng mai lại đưa tới cho cậu.

Phòng ký túc xá của Diệp Nhiên chỉ có hai người, bạn cùng phòng đã sớm dọn ra ngoài trường ở chung với người yêu, lâu lâu mới về nên cũng chẳng ai biết Lục Nam Châu ngày ngày đưa đồ ăn sáng cho Diệp Nhiên.

Tối hôm đó, Lục Nam Châu lại hỏi Diệp Nhiên sáng mai muốn ăn gì?

Diệp Nhiên nói mì trứng cà chua.

Sau đó như thường lệ hỏi bao nhiêu tiền?

Lục Nam Châu: "Năm tệ hai."

Diệp Nhiên: "Chỉ có năm tệ hai thôi à?"

Lục Nam Châu: "Ngày mai có sự kiện nên được giảm giá."

Diệp Nhiên cũng chẳng nghĩ nhiều mà chuyển cho anh năm tệ hai.

Lục Nam Châu nhìn chằm chằm con số "5.20" trên điện thoại, nhịn không được cười khúc khích trong chăn.

Trần Du nằm giường dưới đạp ván giường anh, "Cậu phát điên gì thế hả?"

Lục Nam Châu đang vui nên cũng không so đo với hắn, "Tại tớ vui chứ sao."

"Có gì mà vui?"

Trần Du thuận miệng nói, "Nhặt được bảo vật à?"

Lục Nam Châu còn chưa lên tiếng thì điện thoại đột nhiên hiện ra một lời mời kết bạn ghi là: Bạn học của Diệp Nhiên.

Anh không khỏi băn khoăn, bạn học của Diệp Nhiên add mình làm gì?

Anh bấm đồng ý, chỉ giây lát sau bên kia đã nhắn tin sang, "Bạn ơi, mình ở phòng bên cạnh Diệp Nhiên, bạn giao đồ ăn đúng không?

Ngày mai giao cho mình một phần nhé?

Năm tệ hai đúng không?"

Lục Nam Châu: "......"

Lục Nam Châu: "Xin lỗi, ngoài phạm vi giao hàng rồi bạn."

Bên kia: "???"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 26: Sao lại chập mạch


Lục Nam Châu hơi bất mãn --- Sao Diệp Nhiên lại dễ dàng cho người khác Wechat của anh thế chứ?

Có phải ai xin cũng cho không?

Anh nghĩ thầm nếu có người hỏi mình cách liên lạc với Diệp Nhiên thì còn lâu anh mới cho.

Ngay cả anh cũng suýt không add được Wechat của Diệp Nhiên, khó khăn lắm mới được cậu chấp nhận, còn chưa kịp mừng thì thấy Diệp Nhiên nói ấn nhầm thôi.

Lục Nam Châu: "......"

Cũng may Diệp Nhiên không tiện tay xóa anh đi.

Nhưng giờ lại tiện tay đẩy anh cho người khác, người kia còn đòi mì trứng cà chua "5.20" nữa.

Cái này ai muốn cũng được hay sao?!

Anh càng nghĩ càng phiền muộn, buồn buồn nhắn tin cho Diệp Nhiên, "Bạn học kế bên phòng cậu muốn gọi tớ giao đồ ăn đấy."

Diệp Nhiên không nói gì mà chỉ trả lời một chữ "Ừm".

Lục Nam Châu càng buồn bực hơn, "Tớ không muốn giao."

Diệp Nhiên gửi sang một dấu chấm hỏi.

Lục Nam Châu còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào thì thấy Diệp Nhiên trả lời: "Giao thêm mấy phần có thể kiếm thêm ít tiền mà."

Kiếm thêm ít tiền?

Trong lòng Lục Nam Châu khẽ động, cậu...... muốn mình kiếm thêm ít tiền sao?

Đúng rồi, lần trước anh nói với cậu mình đang đi làm thêm, có phải cậu tưởng anh thiếu tiền lắm không?

Cậu đang...... giúp anh sao?

Lục Nam Châu đột nhiên hết giận, hí hửng trả lời: "Ban ngày tớ còn phải đi học nữa, bận lắm."

Diệp Nhiên: "À."

Để sau này hãy nói với cậu vậy, Lục Nam Châu nhìn chằm chằm điện thoại nghĩ thầm, nếu cậu biết anh muốn...... cậu làm bạn trai mình thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Có khi nào làm ngơ mình luôn không?

Lục Nam Châu nấp trong chăn --- Thôi cứ chờ thêm đi, chờ đến lúc cậu cũng thích mình......

Nhưng đến khi nào cậu mới thích mình đây?

Lục Nam Châu mơ màng ngủ thiếp đi, trong mơ anh xách theo gói bún thập cẩm cay đến tỏ tình với Diệp Nhiên, Diệp Nhiên run sợ đổ bún thập cẩm cay lên người anh.

Lục Nam Châu lập tức bừng tỉnh.

Không thể mang bún thập cẩm cay được, anh sợ hãi nghĩ thầm, nhất định là Nhiên Nhiên không thích bún thập cẩm cay đâu.

Cuối tuần Diệp Nhiên hay vẽ tranh một mình bên hồ, sau khi Lục Nam Châu biết được thì luôn tới đó tản bộ, nếu gặp sẽ ngồi đợi cậu bên hồ.

Nhưng mỗi lần Diệp Nhiên đều vẽ hơn nửa ngày.

Hôm đó Lục Nam Châu dậy hơi sớm, ở bên hồ bị gió thổi buồn ngủ nên nằm trên đồng cỏ ngủ thiếp đi.

Diệp Nhiên vẽ xong thấy anh còn chưa dậy thì gọi một tiếng, "Lục Nam Châu?"

Lục Nam Châu vẫn không tỉnh.

Diệp Nhiên đưa tay chọc má anh, "Lục Nam Châu......"

Lục Nam Châu mơ màng mở mắt ra thấy Diệp Nhiên cúi đầu nhìn mình, tóc mái lòa xòa trên trán khẽ bay trong gió, đáy mắt trong veo tràn ngập hình bóng mình.

Anh ngơ ngác nhìn người trước mắt, ánh nắng rất đẹp, bầu trời xanh trong nhìn không thấy điểm cuối.

"Nhiên Nhiên......"

Lục Nam Châu lẩm bẩm, bỗng nhiên đầu óc chập mạch, ngẩng mặt lên hôn Diệp Nhiên một cái.

Diệp Nhiên: "......"

Lục Nam Châu cũng sững sờ, định thần lại rồi lắp bắp nói: "Không phải, tớ, tớ......"

Diệp Nhiên quay người ôm giá vẽ bỏ chạy.

"Diệp Nhiên!"

Lục Nam Châu đứng dậy muốn đuổi theo nhưng bị vấp một cái suýt ngã.

Diệp Nhiên đã chạy xa, chờ anh chạy tới ký túc xá thì cửa đã đóng kín.

"Diệp Nhiên?"

Lục Nam Châu vỗ cửa nói, "Cậu mở cửa được không?"

Diệp Nhiên làm ngơ anh.

Sinh viên trên hành lang kỳ quái nhìn Lục Nam Châu.

Lục Nam Châu xấu hổ đành phải lấy điện thoại ra nhắn tin cho Diệp Nhiên.

"Cậu mở cửa ra được không?

Tớ có lời muốn nói với cậu."

Hồi lâu sau Diệp Nhiên mới trả lời: "Không muốn."

Lục Nam Châu sốt ruột --- Sao không chịu mở cửa chứ?

Chẳng lẽ phải nhắn tin tỏ tình sao?

Anh hối hận không thôi, lúc nãy sao lại chập mạch hôn người ta chứ?

Lần này thì hay rồi, dọa người ta chạy mất tiêu.

Nhưng......

Anh vô thức đưa tay sờ môi mình, xúc cảm ấm áp mềm mại kia như còn vương vấn làm tai anh nóng ran.

Thật là mềm......

Lục Nam Châu ngẩng đầu nhìn cửa phòng đóng chặt, im lặng hồi lâu rồi mở điện thoại ra gõ chữ.

Anh gõ hơn nửa ngày, gõ xong lại xóa, cuối cùng chỉ gửi đi hai câu.

Anh nói, Diệp Nhiên, tớ thích cậu.

Cậu có bằng lòng làm bạn trai tớ không?

Trong phòng đột nhiên "rầm" một tiếng, Lục Nam Châu vội hỏi: "Sao thế?

Cậu không sao chứ?"

Chờ một hồi, trong cửa mới vọng ra giọng nói vừa nhẹ vừa trầm của Diệp Nhiên, "Không sao."

"Tớ biết mình đã làm cậu sợ," Lục Nam Châu do dự nói, "Cậu đừng khẩn trương, tớ......"

Anh dừng một lát rồi chống tay lên cửa nói khẽ: "Không sao, cậu cứ nghĩ kỹ đi rồi hãy nói với tớ, tớ đợi tin cậu."

Nhưng lần này đợi đến tận mấy ngày.

Mỗi ngày Lục Nam Châu đều nhìn chằm chằm điện thoại, sợ mình lơ đễnh bỏ sót tin nhắn.

Nhưng hơn một tuần trôi qua mà Diệp Nhiên vẫn chưa trả lời.

Lục Nam Châu vốn tràn đầy chờ mong ngày càng thất vọng, cuối cùng trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ --- Cậu ấy không để ý tới mình.

Thà đổ bún thập cẩm cay lên người mình còn hơn, Lục Nam Châu ỉu xìu nghĩ, ít nhất còn nổi giận với mình.

Thấy anh cả ngày thất hồn lạc phách, Trần Du thắc mắc: "Mấy ngày nay cậu bị sao thế?

Cứ như thất tình vậy."

Lục Nam Châu ủ rũ "ừ" một tiếng.

"Cái gì?!"

Trần Du thảng thốt, "Cậu thất tình thật á?

Cậu có bồ lúc nào thế hả?!

Sao tớ không biết?!

Cậu dám lén lút rời hội FA hả?!"

"Không có," Lục Nam Châu ủ rũ nói, "Còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi."

Trần Du hóng hớt: "Chuyện thế nào vậy?

Người ta có bồ rồi à?"

Lục Nam Châu: "Không phải."

"Vậy còn chờ gì nữa?"

Trần Du vỗ vai anh nói, "Không có bồ thì theo đuổi đi, sợ cái gì?"

"Theo rồi," Lục Nam Châu rầu rĩ nói, "Nhưng không đuổi kịp."

Trần Du: "Cậu tỏ tình rồi à?"

Lục Nam Châu: "Ừm."

"Có phải người ta nói," Trần Du giả giọng eo éo, "Anh rất tốt nhưng em rất tiếc đúng không."

Lục Nam Châu: "Không phải, cậu ấy không trả lời tớ."

"Không trả lời?"

Trần Du nói, "Vậy chẳng phải vẫn chưa từ chối sao?"

"Chưa từ chối?"

Lục Nam Châu sững sờ, bỗng nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu, lập tức nghĩ thông suốt.

Đúng rồi, cậu ấy không từ chối mình, thì ra cậu ấy không từ chối mình!
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 27: Sao em không được nhìn


Lục Nam Châu như vừa sống lại, co cẳng chạy tới trường Diệp Nhiên.

Thời tiết rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, cây cối xanh tươi trải dọc hai bên đường.

Lục Nam Châu chạy qua hồ nước, bầu trời trong xanh như ngày đó anh hôn Diệp Nhiên.

Anh chợt nhếch môi nở nụ cười.

Anh biết hôm nay Diệp Nhiên có lớp nên đứng dưới lầu chờ cậu.

Thế là Diệp Nhiên tan học ra thấy Lục Nam Châu đứng đầu cầu thang cười với mình.

Diệp Nhiên: "......"

Diệp Nhiên quay người đi ngược lại.

"Nhiên......"

Lục Nam Châu mở miệng định gọi cậu nhưng thấy người qua kẻ lại, sợ Diệp Nhiên xấu hổ nên đành phải đuổi theo.

Hành lang trên lầu không có ai, Diệp Nhiên ôm sách muốn đi tới cầu thang khác, ba lô sau lưng đột nhiên bị kéo một cái.

Cậu quay đầu lại thấy Lục Nam Châu tươi cười, "Chờ tớ với."

Diệp Nhiên giật ba lô lại rồi tiếp tục đi tới phía trước.

Lục Nam Châu: "Nhiên Nhiên......"

Bước chân Diệp Nhiên dừng lại, chợt nhớ tới hôm đó ven hồ, Lục Nam Châu gọi mình như vậy, còn hôn mình một cái......

Mặt Diệp Nhiên như bị phỏng, càng bước nhanh hơn.

"Nhiên Nhiên," Lục Nam Châu đuổi theo cười tủm tỉm hỏi, "Tớ gọi cậu thế này được không?"

Diệp Nhiên: "Không được."

Lục Nam Châu: "Sao thế?"

Diệp Nhiên: "Không biết."

"Nhưng tớ muốn gọi," sau khi bày tỏ tình cảm, Lục Nam Châu không cần sĩ diện nữa mà trêu cậu, "Dù sao miệng cũng nằm trên người tớ mà, cậu muốn bịt không?"

Nói xong anh kề mặt lại gần Diệp Nhiên, "Nè, cho cậu bịt đó."

Diệp Nhiên: "......"

Diệp Nhiên mặc kệ anh rồi đi lên phía trước.

"Nhiên Nhiên," Lục Nam Châu chợt nói, "Cậu còn chưa trả lời tin nhắn của tớ đâu đấy."

Diệp Nhiên sững sờ, nhớ tới câu trong điện thoại mấy ngày trước, tớ thích cậu.

"Tớ......"

Cậu dừng lại hồi lâu, vẫn không biết phải nói gì.

"Không sao," Lục Nam Châu cười nói, "Cậu cứ từ từ suy nghĩ đi."

"Nhưng trước khi nghĩ kỹ, cậu đừng tránh mặt tớ được không?"

Ngoài hành lang ánh nắng tươi đẹp, hôm đó Diệp Nhiên nhìn nụ cười trên mặt Lục Nam Châu, nhất thời không nói được câu từ chối nào.

Có lẽ ngay cả chính cậu cũng không biết ba chữ Lục Nam Châu đã nảy mầm trong lòng mình từ lâu.

Ăn cháo xong, Lục Tây Viên thấy Lục Nam Châu và Diệp Nhiên ướt sũng đi vào.

Lục Tây Viên: "Hai anh...... nghịch nước ngoài vườn à?"

Mấy tuổi rồi chứ?

"Mau thay đồ đi," Lục Nam Châu thúc giục Diệp Nhiên, "Đã bảo cậu đứng xa một chút mà không nghe, còn muốn giành nữa, cứ làm như chưa bao giờ nghịch nước vậy."

Diệp Nhiên lẩm bẩm: "Thì em chưa từng nghịch nước mà."

Cậu nhìn quần áo ướt đẫm trên người rồi lại nhìn sang Lục Nam Châu: "Em không đem nhiều quần áo, đồ giặt hôm qua vẫn chưa khô."

"Không sao," Lục Tây Viên thấy thời tiết đẹp nên muốn ra ngoài đi dạo một lát, vừa đi vừa thuận miệng nói, "Anh trai em nhiều đồ lắm, anh mặc đồ anh ấy là được rồi."

Diệp Nhiên nhìn Lục Nam Châu lom lom.

Lục Nam Châu xụ mặt đi vào phòng.

Anh tìm một chiếc sơmi trong tủ, chưa kịp quay lại đã nghe tiếng cửa phòng cót két đóng lại.

Lục Nam Châu quay đầu thấy Diệp Nhiên đang cởi nút áo.

Lục Nam Châu: "......

Cậu làm gì thế?"

Diệp Nhiên mờ mịt nhìn anh, "Thì thay đồ mà."

Lục Nam Châu ngó lơ chỗ khác, "Về phòng khách thay đi."

Diệp Nhiên: "Tại sao?"

Lục Nam Châu: "Tôi......

Tôi cũng muốn thay."

Anh còn chưa nói hết thì Diệp Nhiên đã hắt hơi một cái, "Hắt xì!"

"Cảm lạnh rồi à?"

Lục Nam Châu chẳng còn đoái hoài đến chuyện gì nữa, "Mau thay đồ đi."

Diệp Nhiên cởi áo ướt ra, thấy Lục Nam Châu ngó lên trần nhà, một tay đưa áo sơmi cho cậu, "Mau mặc vào đi."

Diệp Nhiên tròn xoe mắt hỏi: "Anh bị sái cổ à?"

Lục Nam Châu nhất thời không hiểu, "Sái cổ?

Đâu có."

Diệp Nhiên: "Vậy anh ngửa cổ lên làm gì?"

Lục Nam Châu: "......

Cậu cứ kệ tôi, mặc áo mau lên!"

Diệp Nhiên lại hắt hơi một cái, "Hắt xì!"

Lục Nam Châu quýnh lên, không nhìn trần nhà nữa mà quay đầu mặc áo cho cậu, "Đã bảo mau mặc áo vào cơ mà, lề mề gì hả?!"

Người trước mắt có vẻ trắng hơn năm năm trước, cũng gầy hơn anh tưởng tượng, áo sơmi mặc lên người rộng thùng thình.

Tim Lục Nam Châu chợt thắt lại, buồn bực nói: "Mấy năm nay cậu ăn uống thế nào vậy?

Sao lại gầy thế hả?!"

Diệp Nhiên cài nút lẩm bẩm: "Tại áo anh lớn quá thôi."

"Lớn gì mà lớn?"

Lục Nam Châu cả giận, "

Sau này mỗi bữa phải ăn hai chén cơm."

Diệp Nhiên: "......

Ừm."

Lục Nam Châu bực bội đến tủ quần áo tìm đồ thay, thấy Diệp Nhiên vẫn đứng yên tại chỗ.

Lục Nam Châu: "Tôi phải thay đồ rồi."

Diệp Nhiên gật đầu nhưng vẫn không nhúc nhích.

Lục Nam Châu: "Cậu ra ngoài trước đi."

Diệp Nhiên: "Tại sao?"

Lục Nam Châu nhịn không được nói: "Chẳng lẽ cậu muốn nhìn tôi thay đồ à?"

Diệp Nhiên: "Không được sao?"

Lục Nam Châu: "Không được."

"Nhưng lúc nãy anh nhìn em rồi mà," Diệp Nhiên nói, "Sao em không được nhìn anh chứ?"

Lục Nam Châu oan ức nói: "Tôi bảo cậu về phòng khách thay còn gì, tại cậu muốn thay ở đây mà."

Diệp Nhiên: "Dù sao anh cũng nhìn rồi."

Lục Nam Châu: "......"

"Cũng đâu phải chưa thấy," Diệp Nhiên nhìn anh nói, "Anh sợ cái gì?"

Lục Nam Châu cố ý nói: "Tôi sợ cậu nhào vào tôi."

Anh cứ tưởng Diệp Nhiên nghe vậy sẽ đỏ mặt đi ra ngoài, ai ngờ thấy cậu bừng tỉnh đại ngộ nói: "Đúng ha, hôm nay còn bốn phút chưa ôm nữa."

Lục Nam Châu: "......"

Cậu muốn làm gì hả?!

Anh ngập ngừng hỏi: "Giờ cậu muốn ôm à?"

Diệp Nhiên lắc đầu, "Áo anh ướt hết rồi."

"Vậy......"

Lục Nam Châu ôm một tia hy vọng, "Cậu ra ngoài trước cho tôi thay đồ được không?"

Diệp Nhiên vẫn lắc đầu.

Lục Nam Châu thốt lên: "Chắc không phải cậu muốn tôi cởi áo ra cho cậu ôm đấy chứ?"

Diệp Nhiên: "Đúng vậy."

Lục Nam Châu: "......"

Lục Nam Châu: "Nếu không thì sao?"

Diệp Nhiên: "Vậy hôn một phút nhé?"

Lục Nam Châu: "......

Không muốn."

Diệp Nhiên: "Vậy em cởi giùm anh nhé?"

Lục Nam Châu: "Không cần!"

Anh đành phải đưa tay cởi áo ra rồi cứng rắn nói: "Chỉ bốn phút thôi đấy."

Nhìn lồng ngực rắn chắc của anh, Diệp Nhiên bất giác đưa tay sờ một cái.

Ngón tay lạnh buốt lướt qua ngực, Lục Nam Châu nín thở chụp tay cậu hỏi: "Sờ cái gì?

Có ôm không thì bảo?"

"Ôm chứ," Diệp Nhiên vòng hai tay ôm eo anh, dựa sát vào ngực anh nói khẽ, "Nhưng anh gồng cứng quá à."

Lục Nam Châu im lặng.

Hơi thở Diệp Nhiên phả vào cổ anh, rõ ràng đang là mùa thu lạnh lẽo mà hơi nóng bốc lên từng đợt.

Thời gian như trôi chậm lại, từng giây từng phút đều trở nên khó lòng chịu đựng.

"Cậu......"

Yết hầu Lục Nam Châu nhấp nhô, khó nhọc nói, "Tránh xa cổ tôi một chút được không?"

Diệp Nhiên khó hiểu: "Sao thế?"

Lục Nam Châu nhìn đi chỗ khác nói: "......

Nhột."

Diệp Nhiên dừng lại, bỗng dưng cắn cổ anh một cái, "Hết nhột rồi......"

Còn chưa dứt lời thì Lục Nam Châu đã đột ngột đè cậu lên cửa.

Giọng nói khàn khàn hòa với tiếng thở nặng nề, chẳng biết Lục Nam Châu nói cho cậu nghe hay cho mình nghe nữa, "Chỉ một phút thôi đấy."

Diệp Nhiên còn chưa kịp phản ứng thì môi đã nóng ran vì bị Lục Nam Châu bịt kín.

"Ưm......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 28: Chắc không phải biến thái chứ


Lưng Diệp Nhiên dựa vào cửa, thân hình vạm vỡ của Lục Nam Châu nhốt chặt cậu giữa hai cánh tay, hơi nóng xuyên qua áo mỏng thiêu đốt mỗi một chỗ kề sát nhau của hai người.

"Ưm......"

Cậu bị ép ngửa mặt lên, âm thanh tràn ra giữa răng môi bá đạo của Lục Nam Châu, đứng cũng không vững, vô thức bám vào bả vai trần trụi của Lục Nam Châu, ngón tay siết chặt trong hơi thở chìm đắm.

Chẳng biết qua bao lâu, người trên thân hơi thả lỏng, Diệp Nhiên chậm chạp mở mắt ra thấy Lục Nam Châu nặng nề nhìn mình, đáy mắt hơi đỏ.

"Lục Nam Châu......"

Diệp Nhiên khẽ chớp đôi mắt ướt át, bàn tay bám trên vai Lục Nam Châu khẽ động, muốn sờ dấu răng ửng đỏ bên cổ anh.

Lục Nam Châu đột nhiên mở cửa phòng đẩy cậu ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.

Diệp Nhiên: "......"

Một phút sau, giọng nói trầm thấp của Lục Nam Châu vọng ra từ sau cửa khó lòng nghe rõ, "Đủ rồi."

Diệp Nhiên đứng cạnh cửa bị gió thổi lạnh, đầu cũng hơi đau.

Sao đã......

đến nước này mà còn muốn đuổi mình ra nữa chứ?

Cậu tức giận đạp cửa một cái --- Cho anh nín chết luôn đi!

Lục Tây Viên đi dạo về thì thấy Diệp Nhiên buồn buồn ngồi một mình trên ghế salon, nhìn có vẻ không vui lắm.

Chuyện gì nữa đây?

Cô không thấy Lục Nam Châu nên kỳ quái hỏi: "Anh em đâu rồi ạ?"

Diệp Nhiên nhìn sang cửa phòng nói: "Đang thay đồ."

"Chưa thay xong nữa à?"

Lục Tây Viên giật mình, "Thay đồ gì mà lâu thế?

Hay là xỉu trong đó luôn rồi?!"

"Nói nhảm gì đó?"

Đúng lúc này Lục Nam Châu mở cửa đi ra, áo sơmi cài kín mít che khuất quá nửa cổ.

Anh nhìn Diệp Nhiên trên ghế salon rồi dời mắt đi, mất tự nhiên nói: "Tôi đến trại gà đây."

Diệp Nhiên đứng dậy: "Em cũng đi."

Lục Nam Châu ra cửa mang giày, "Cậu ở nhà đi."

Diệp Nhiên: "Không muốn."

Lục Tây Viên yếu ớt giơ tay lên, "Vậy em cũng đi."

"Em đi làm gì?"

Lục Nam Châu nói, "Khó khăn lắm mới được nghỉ mà còn muốn làm việc nữa à?"

"Nhưng các anh đi hết em ở nhà một mình chán lắm," Lục Tây Viên thúc giục, "Đi đi đi, đi chung đi mà, em muốn xem gà."

Thế là Lục Nam Châu đành phải dẫn cả nhà đến trại gà.

Tiểu Trương đang cho gà ăn thì thấy ba người đi đến.

"Tiểu Trương," Lục Tây Viên cười híp mắt chào hắn, "Cho gà ăn đấy à?"

"Tiểu Lục tổng," Tiểu Trương thắc mắc, "Sao chị lại về đây?

Không đi làm à?"

Lục Tây Viên đi tới cho gà ăn chung với hắn, "Mấy ngày nay chị được nghỉ."

Khi Tiểu Trương mới tới đây, Lục Tây Viên vẫn chưa lên thành phố làm nên hay đến trại gà phụ giúp.

Tiểu Trương luôn gọi cô là sếp Hai, cô cảm thấy khó nghe quá, người ta đều gọi Trương tổng Lý tổng chứ có ai gọi sếp Hai đâu?

Thế là Tiểu Trương gọi cô Lục tổng, cô lại cảm thấy giống như đang gọi Lục Nam Châu, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui rồi bảo hắn gọi Tiểu Lục tổng đi, nghe trẻ trung hơn nhiều.

Hôm nay Lục Nam Châu không cần đi giao hàng nên muốn chỉnh lại sổ sách mấy ngày nay, chưa đi mấy bước đã bị Diệp Nhiên níu tay áo.

Anh ngờ vực quay đầu lại, "Sao thế?"

Diệp Nhiên nhìn anh nói: "Miệng em đau."

Lục Nam Châu: "......"

"Anh dữ quá à," Diệp Nhiên nói tiếp, "Hôn trầy da luôn rồi."

Trong lòng Lục Nam Châu giật thót, cứng cổ nói: "Ai bảo cậu cắn cổ tôi."

Diệp Nhiên: "Anh sợ cắn cổ à?"

Lục Nam Châu: "......

Đâu có."

Diệp Nhiên nhìn anh với vẻ nửa tin nửa ngờ.

Lục Nam Châu vô thức đưa tay sờ khóe môi cậu, "Trầy da thật à?"

Diệp Nhiên gật đầu: "Vậy lần sau...... anh nhẹ chút được không?"

Lục Nam Châu: "......"

Lần sau cái gì?

Không có lần sau!

Cách đó không xa, Lục Tây Viên mờ mịt nhìn hai người họ.

Cô không nghe rõ họ nói gì mà chỉ thấy anh mình đưa tay sờ môi người ta.

"Hai người họ......"

Lục Tây Viên sững sờ hỏi, "Hình như hơi lạ thì phải?"

Tiểu Trương quay đầu nhìn thoáng qua, tập mãi thành quen nói: "Có gì đâu."

Người yêu cũ sờ môi thì thế nào?

Mặc dù là người yêu cũ đã chia tay rồi.

"Không lạ sao?"

Lục Tây Viên đột nhiên hoài nghi chính mình, đưa tay lên xoa môi rồi nói, "Làm thế này mà không lạ sao?"

Bạn học cũ đều vậy à?

Tiểu Trương: "Không lạ mà."

Người yêu cũ dù có hôn môi cũng đâu có gì lạ chứ?

Lục Tây Viên vẫn băn khoăn, "Nhưng......"

Đúng lúc này, điện thoại của cô chợt reo vang.

Cô cầm lên xem, lập tức nổi quạu: "Chỉnh gì mà chỉnh?!

Cả ngày chỉnh số liệu, ngày nghỉ cũng không để bà yên nữa!"

Tiểu Trương nơm nớp lo sợ hỏi: "Phải làm việc à?"

"Hừ!"

Lục Tây Viên hậm hực chạy tới tìm Lục Nam Châu, "Anh, máy tính anh để ở nhà đúng không?

Em phải làm việc rồi."

"Để trong phòng anh đấy," Lục Nam Châu hỏi, "Anh đi lấy cho em nhé?"

"Thôi ạ," Lục Tây Viên nói, "Anh cứ làm đi, em tự về được rồi."

Lục Nam Châu nghĩ vậy cũng được nên đưa chìa khoá nhà cho cô.

Lục Tây Viên về nhà, sau khi tìm ra máy tính trong phòng Lục Nam Châu thì bất đắc dĩ ngồi trên ghế salon bắt đầu làm việc.

Bận rộn hơn nửa ngày, cuối cùng cũng chỉnh xong số liệu, Lục Tây Viên choáng váng ấn nút save rồi tắt văn bản đi.

Cô thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch trên salon nheo mắt vài giây rồi đột nhiên mở mắt ra.

Khoan đã, lúc nãy mình lưu vào đâu nhỉ?

Cô vội vàng mở mấy thư mục ra xem, chợt nhìn thấy một thư mục tên là "Nhiên Nhiên".

Nhiên Nhiên?

Đầu óc Lục Tây Viên lóe lên, Nhiên trong Diệp Nhiên?

Cô tò mò mở ra xem, thoáng chốc ngây ngẩn cả người.

Màn hình tràn ngập hình ảnh Diệp Nhiên --- Đi trên đường, chạy trên sân, ngủ trong lớp, vẽ tranh bên hồ, tươi cười, giận dỗi......

To to nhỏ nhỏ, ít nhất cũng mấy trăm tấm.

Lục Tây Viên lập tức nhớ ra, thảo nào cứ thấy Diệp Nhiên rất quen, cô đã từng thấy Diệp Nhiên trong album ảnh điện thoại của Lục Nam Châu, cũng là dáng vẻ như vậy, mà hình như không chỉ một tấm.

Sao anh mình lại giữ nhiều ảnh Diệp Nhiên thế nhỉ?

Lục Tây Viên cau mày nghĩ, bạn học cũ có thân nhau cỡ nào cũng đâu cần giữ nhiều như vậy?

Hơn nữa những hình ảnh này bạn học cũ của anh có biết không?

Chẳng lẽ anh chụp lén người ta?

Trong lòng Lục Tây Viên chấn động, má ơi, chắc anh mình không phải đồ biến thái đấy chứ?!
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 29: Lại còn hai mặt nữa


Lục Tây Viên càng nghĩ càng thấy không đúng, cho dù bạn học cũ có thân nhau cỡ nào cũng đâu cần tạo một thư mục riêng để lưu nhiều ảnh vậy chứ?

Nhưng nhìn anh trai cô cũng không giống biến thái lắm, tốt xấu gì hai người cũng sống chung từ nhỏ đến lớn, nhiều năm như vậy nếu anh là kẻ biến thái thì cô phải phát hiện ra từ lâu rồi chứ?

Chẳng lẽ anh trai cô thầm mến người ta?

Đúng rồi, Lục Tây Viên bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào mẹ cô nhờ người mai mối nhiều cô gái như vậy mà anh chẳng vừa ý ai, hóa ra là nhớ thương bạn học cũ à?!

Cho nên mới thừa cơ sờ môi người ta sao?!

Tiểu Trương còn nói không có gì lạ, chẳng lẽ thấy nhiều rồi nên không kinh ngạc nữa sao?!

Lục Tây Viên suy nghĩ lung tung hơn nửa ngày, buổi trưa Lục Nam Châu và Diệp Nhiên từ trại gà về thì thấy vẻ mặt đăm chiêu của cô.

"Sao thế?"

Lục Nam Châu hỏi, "Chưa xong việc à?"

"Không phải," Lục Tây Viên nhìn anh nói, "Em làm xong rồi."

Có anh mới khó xử lý ấy.

Lục Nam Châu: "Thế sao còn rầu rĩ thế kia?"

Lục Tây Viên lại liếc nhìn Diệp Nhiên sau lưng anh rồi nói nhát gừng: "Không có gì, chỉ hơi mệt thôi."

"Vậy em nghỉ một lát đi," Lục Nam Châu cũng không nghĩ nhiều mà xắn tay áo đi vào bếp, "Đợi chút nữa là ăn cơm được rồi."

Diệp Nhiên cũng vào theo, Lục Tây Viên nghe cậu hỏi: "Cái này phải rửa đúng không?"

"Ừ," Lục Nam Châu trả lời, "Đập mấy quả trứng gà để làm trứng chiên cà chua đi."

Sau đó cô lại nghe thấy Lục Nam Châu la lên: "Sao lại lén cất rau đi hả?!"

Diệp Nhiên nói: "Chẳng phải có cà chua rồi sao?"

Lục Nam Châu: "Có cà chua thì không cần ăn rau à?"

Diệp Nhiên: "Cà chua không phải rau sao?"

Lục Nam Châu: "......

Nhưng vẫn phải ăn rau."

Diệp Nhiên: "Không ăn."

Lục Nam Châu: "Không được."

Lục Tây Viên: "......"

Anh có thầm mến người ta thật không vậy?

Sao lại hung dữ thế hả?

Cuối cùng lúc ăn cơm, Diệp Nhiên vẫn nói không lại Lục Nam Châu nên đành ngậm ngùi ăn nửa chén rau.

Buổi chiều Diệp Nhiên ngồi trên ghế salon đọc sách, Lục Nam Châu thấy hàng rào bên cạnh vườn rau đã cũ nên muốn đi sửa lại.

Đúng lúc mấy ngày trước anh có kéo về mấy cây tre, chẻ ra cũng đủ chắp vá.

Anh đang chẻ tre thì thấy Lục Tây Viên đi tới.

"Anh," Lục Tây Viên nói không đầu không đuôi, "Í, cây tre này đẹp ghê nha."

Lục Nam Châu: "......"

Lục Nam Châu: "Em không sao đấy chứ?"

Không mắc phải bệnh gì đấy chứ?

"Không sao," Lục Tây Viên cười khan, "Không đẹp à?"

Cô đột ngột đổi chủ đề hỏi: "Vậy bạn học cũ của anh đẹp không?"

Lục Nam Châu nheo mắt, "......

Em không sao thật đấy chứ?"

Lục Tây Viên: "Rốt cuộc là có đẹp không?!"

Lục Nam Châu: "......Đẹp."

Lục Tây Viên: "Có phải kiểu đẹp mà anh thích không?"

Lục Nam Châu: "......Tóm lại là em muốn nói gì hả?"

Lục Tây Viên thốt lên: "Anh thích anh ấy đúng không?"

"Cạch" một tiếng, cây tre trong tay Lục Nam Châu rơi xuống.

Anh quay mặt đi nhặt cây tre rồi lẩm bẩm: "Nói bậy gì đó?"

"Không phải à?"

Lục Tây Viên không tin, "Vậy sao trong máy tính của anh lưu nhiều hình anh ấy quá vậy?"

Lục Nam Châu sững sờ, "Sao em lại lục lọi máy tính của anh?"

Lục Tây Viên ngẩng đầu nhìn trời, "Không phải em cố ý đâu, chỉ là...... vô tình thấy thôi."

Lục Nam Châu im lặng một lát rồi lại tiếp tục chẻ tre.

"Anh," Lục Tây Viên ngập ngừng hỏi, "Anh thích anh ấy lâu lắm rồi sao?"

Lục Nam Châu không trả lời mà chỉ nói: "Chỗ này nắng gắt lắm, vào nhà đi."

Lục Tây Viên vờ như không nghe thấy rồi hỏi tiếp: "Anh ấy có biết không?"

"Anh tỏ tình chưa?"

"Hay là anh sợ anh ấy không thích mình?"

"Để em đi hỏi giùm anh nhé?"

Lục Nam Châu không nhịn được nữa: "Sao em còn nói nhiều hơn mẹ nữa thế?"

"Tại em lo cho anh mà," Lục Tây Viên bĩu môi, "Bao nhiêu năm nay anh vẫn độc thân, em còn tưởng anh chưa quên được mối tình đầu tưởng anh là người giao đồ ăn nữa chứ."

Lục Nam Châu: "......"

"Chết rồi," Lục Tây Viên đột nhiên bịt miệng nói, "Sáng nay em mới kể cho Diệp Nhiên nghe chuyện này, còn hỏi anh ấy có gặp mối tình đầu của anh chưa nữa!"

Cô áy náy nhìn Lục Nam Châu, "Anh, xin lỗi nha, nếu em biết anh thích anh ấy thì đã không nói với anh ấy rồi."

"Ai thích cậu ấy hả," Lục Nam Châu mạnh miệng nói, "Đừng có đoán mò."

Lục Tây Viên: "Anh, sao anh......"

Lục Nam Châu nhét cây tre vào tay cô nói: "Nếu em rảnh quá thì chẻ đi."

Lục Tây Viên nói ngay: "Vậy em chẻ xong anh nói em biết nhé?"

Lục Nam Châu: "......"

"Được được," Lục Nam Châu nói qua loa, "Chẻ xong rồi tính."

Lục Tây Viên lập tức hăng hái chẻ tre.

Lục Nam Châu rửa tay dưới vòi nước, khi vào nhà thì thấy Diệp Nhiên ngủ thiếp đi trên ghế salon.

Lục Nam Châu nhẹ nhàng đi tới nhặt lên quyển sách cậu làm rơi xuống đất để sang một bên.

Buồn ngủ cũng không biết về phòng nữa......

Lục Nam Châu nhìn người trên ghế salon, phút chốc như trở lại buổi chiều nhiều năm trước, Diệp Nhiên nằm sấp trên bàn học ngủ trưa, anh dựa vào bàn ngắm cậu, nghe tiếng hít thở khẽ khàng của cậu, nhịn không được đưa tay sờ gò má trắng mềm......

Lục Tây Viên ở ngoài hơi nóng nên muốn vào nhà lấy mũ đội.

Đi tới cửa, cô thấy anh mình đứng cạnh ghế salon ngắm Diệp Nhiên ngủ rồi đột nhiên cúi xuống véo má người ta.

Trong lúc ngủ mơ hình như Diệp Nhiên bị nhột nên cau mày xoa xoa.

Sau đó Lục Tây Viên thấy anh mình nhếch môi lên, nhịn không được nở nụ cười.

Còn nói không thích người ta nữa à?!

Lục Tây Viên cạn lời nghĩ thầm, vậy anh lén véo má người ta làm gì?!

Véo thích lắm đúng không?!

Miệng đàn ông, quỷ gạt người!

Chẳng biết có phải vì véo mạnh quá hay không mà Diệp Nhiên cựa quậy trên ghế salon rồi mơ màng mở mắt ra.

Lục Nam Châu vội vàng rút tay lại, thản nhiên nói: "Buồn ngủ thì về phòng mà ngủ, không biết ở đây lạnh lắm à?"

Lục Tây Viên ở cửa: "......"

Anh còn hai mặt nữa à?

Mới nãy ai véo má người ta cười ngốc hả?!

Cô nghĩ ngợi rồi đi tới nói: "Đúng đúng đúng, chỗ này lạnh lắm, trong phòng anh trai em ấm hơn nhiều, vào phòng anh ấy ngủ đi."

Cô lại quay sang hỏi Lục Nam Châu, "Đúng không anh?"

Lục Nam Châu: "......"

Diệp Nhiên mờ mịt nhìn hai người họ.

Lục Nam Châu cứng cổ nói: "Vậy anh vào phòng khách ngủ."

Lục Tây Viên: "Chẳng phải phòng khách có chuột à?

Đáng sợ lắm, lỡ nó lại chạy ra......"

Lục Nam Châu: "Anh không sợ!"

Nói xong lập tức vào phòng khách đóng ập cửa lại.

Lục Tây Viên quay sang nhìn Diệp Nhiên, "Lỡ con chuột kia chạy vào phòng anh trai em thì sao?"

Diệp Nhiên: "......

Chắc không đâu nhỉ?"

Thật ra cũng chẳng có con chuột nào cả.

"Nếu anh sợ," Lục Tây Viên cười tủm tỉm nói, "Thì vào phòng khách ngủ đi, trong đó giường rộng lắm."

Diệp Nhiên nhìn cửa phòng khách đóng chặt, "......

Anh không buồn ngủ."

Anh ơi là anh, đóng cửa làm gì hả?!

Lục Tây Viên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đành phải hỏi: "Anh em đẹp trai không?"

Sao tự dưng hỏi chuyện này?

Diệp Nhiên lộ vẻ mờ mịt nhưng vẫn gật đầu.

Lục Tây Viên: "Anh có thích người đẹp trai như anh ấy không?"

Diệp Nhiên: "......"

Sao đột nhiên hỏi vậy?

Lục Tây Viên: "Có không?"

Diệp Nhiên cũng không rõ Lục Tây Viên đã biết bao nhiêu nên đành nói lấp lửng: "Sao thế?"

Lục Tây Viên: "......"

Cũng không có gì, chỉ là anh trai em muốn đè anh thôi.
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 30: Trong máy tính giấu gì


Lục Tây Viên sợ dọa người chạy mất, nếu vậy anh cô biết đi đâu mà khóc, cô biết đi đâu tìm anh dâu đền đây?

Cô không dám nhiều lời mà chỉ nói: "Cũng không có gì......

Em chỉ tò mò muốn biết anh thích người thế nào thôi."

Chẳng biết Diệp Nhiên nghĩ đến điều gì mà đáy mắt hiện lên ý cười, chậm rãi nói: "Biết làm anh vui."

Thảm rồi, Lục Tây Viên ủ rũ nghĩ thầm anh mình suốt ngày bắt cậu ăn rau chứ có làm gì cho cậu vui đâu?

Đây có phải là hết cơ hội rồi không?

Cô vẫn chưa từ bỏ ý định mà hỏi tiếp: "Ngoài cái này ra còn gì khác không ạ?"

Ví dụ như biết nuôi gà, biết chiên trứng chẳng hạn?

Cái khác?

Diệp Nhiên nhớ lại sáng nay Lục Nam Châu đè mình vào cửa hôn, thân hình cường tráng nhốt cậu trong ngực......

Tai cậu nóng lên, nhỏ giọng nói: "Khỏe một chút."

Khỏe?

Trong đầu Lục Tây Viên đầy dấu chấm hỏi --- Có phải làm việc đâu, sao phải khỏe chứ?

Nhưng cũng may anh cô rất khỏe, bình thường có thể xách mấy chục con gà, chút sức lực này đã là gì.

Thế là cô nói ngay: "À đúng đúng đúng, khỏe một chút cũng tốt, chiên trứng mới thơm!"

Diệp Nhiên: "......"

Cái này có liên quan gì sao?

Lục Tây Viên nhớ đến chẻ tre xong còn phải tìm anh trai hỏi chuyện Diệp Nhiên, thế là vội vàng về phòng lấy mũ rồi lại chạy ra ngoài.

Diệp Nhiên nghĩ ngợi rồi đến cạnh phòng khách gõ cửa một cái.

Sau cửa chẳng có động tĩnh gì.

"Lục Nam Châu," Diệp Nhiên nói, "Em biết anh không ngủ mà."

Chốc lát sau, Lục Nam Châu mở cửa ra, mất tự nhiên hỏi: "Gì vậy?"

Diệp Nhiên nhìn anh nói: "Có phải em gái anh biết rồi không?"

Lục Nam Châu do dự nói: "Biết chút ít thôi."

Diệp Nhiên ngờ vực: "Chút ít là bao nhiêu?"

Lục Nam Châu thốt lên: "Biết tôi thích......"

Nói nửa chừng anh chợt im bặt.

Diệp Nhiên nhếch môi hỏi: "Thích gì cơ?"

"Không có gì," Lục Nam Châu nhìn lảng đi chỗ khác, "Dù, dù sao cũng chỉ chút ít thôi."

"Hình như sáng nay cô ấy vẫn chưa biết," Diệp Nhiên nói, "Sau khi về nhà mới biết à?"

Lục Nam Châu "ừ" một tiếng.

Sau khi về......

Diệp Nhiên nhìn thoáng qua máy tính còn đặt trong phòng khách, "Cô ấy dùng máy tính của anh nên mới biết à?"

Lục Nam Châu im lặng.

Diệp Nhiên: "Trong máy tính của anh giấu gì vậy?"

Ánh mắt Lục Nam Châu trốn tránh, "Đâu có gì."

Diệp Nhiên không tin, "Vậy cho em xem nhé?"

Lục Nam Châu: "Không được."

Diệp Nhiên im lặng một lát, sực nhớ ra chuyện gì nên bỗng đỏ bừng cả mặt, "Anh, anh...... quay video đúng không?"

Lục Nam Châu mờ mịt: "Video gì?"

Diệp Nhiên vừa vội vừa giận, "Thì...... lúc ấy ấy đó......"

Lục Nam Châu sững sờ, lúc này mới kịp phản ứng, "Tôi không có!"

Diệp Nhiên: "Vậy trong máy tính giấu cái gì?"

Lục Nam Châu: "Chỉ có ảnh chụp thôi!"

Diệp Nhiên: "Ảnh chụp?"

Lục Nam Châu: "......"

Phi, sao lại nói ra chứ?!

Diệp Nhiên tò mò hỏi: "Ảnh gì cơ?"

"Thì...... mấy ảnh chụp hồi xưa thôi," Lục Nam Châu thuận miệng nói, "Để trong máy tính mà quên xóa."

Diệp Nhiên: "Em muốn xem."

Lục Nam Châu không chịu nên nói qua loa: "Có gì đẹp đâu mà xem."

Nhưng Diệp Nhiên vẫn đòi xem, "Ảnh của em sao lại không được xem chứ?"

Lục Nam Châu: "Trong đó cũng có tôi mà."

"À," Diệp Nhiên chớp mắt, "Vậy anh che mình lại đi."

Lục Nam Châu: "......"

Che kiểu gì hả?!

Nhưng Diệp Nhiên nằng nặc đòi xem, anh hết cách đành phải vào phòng khách bật máy tính lên mở thư mục ra.

Từng bức ảnh xưa cũ hiện ra trên màn hình, sức sống mùa xuân trên hàng cây xanh biếc, dãy lầu trắng tinh, ánh nắng tươi đẹp...... từ từ tràn ra ngoài.

Diệp Nhiên nhìn lại từng hình ảnh trong ký ức, bỗng nhiên khóe mắt cay cay.

Trong ảnh đều là hình chụp lúc cậu học đại học, còn có Lục Nam Châu bên cạnh.

Đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của cậu, bởi vì có người ngày nào cũng nghĩ cách chọc cậu cười, tựa như ánh nắng rơi vào người cậu, vừa ấm vừa sáng.

"Thì ra," giọng Diệp Nhiên hơi nghẹn đi, "Anh chụp nhiều hình như vậy......"

Lục Nam Châu nghe giọng hơi lạ nên quay đầu nhìn, thấy hai mắt cậu đỏ hoe.

"Sao thế?"

Tim Lục Nam Châu nhói lên, nhịn không được đưa tay lau nước mắt cho cậu rồi nhẹ giọng hỏi, "Sao lại khóc?"

"Lục Nam Châu......"

Diệp Nhiên ôm anh rồi vùi mặt vào cổ anh, tiếng khóc không kìm nén được rơi vào tai Lục Nam Châu, "Lục Nam Châu, em nhớ anh lắm."

Lục Nam Châu để mặc cậu ôm, trái tim đau thắt.

Anh rất muốn hỏi nhớ tôi mà sao không tìm tôi?

Sao chưa nói tiếng nào đã bỏ đi mất?

Sao lại bắt tôi chờ lâu như vậy......

Nhưng cuối cùng anh vẫn không nói gì, sau khi im lặng một lúc lâu thì đưa tay nhẹ nhàng ôm người trong lòng.

Diệp Nhiên thút thít hồi lâu mới dần nín khóc.

Cánh tay rắn chắc của Lục Nam Châu vòng qua lưng ôm chặt cậu.

Cậu không nỡ buông ra, sụt sịt một cái rồi nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay ôm nhiều vậy ngày mai còn được ôm nữa không?"

Lục Nam Châu: "......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 31: Đâu cần ăn xin đúng không


Ngày mai......

Lục Nam Châu do dự: "Không......"

Diệp Nhiên lại thút thít một tiếng.

"Ôm mà ôm mà," Lục Nam Châu bất đắc dĩ nói, "Đừng khóc nữa."

Diệp Nhiên ôm chặt hơn rồi nhỏ giọng nói: "Vậy ôm thêm lát nữa được không?"

Lục Nam Châu không nói gì nhưng cũng chẳng đẩy người trong ngực ra, cảm giác ẩm ướt trên cổ khiến anh không sao nổi cáu được nữa.

Lục Tây Viên chẻ tre xong bước vào cửa thì thấy cảnh này nên lại hoảng sợ trốn đi.

Em mới đi chẻ mấy cây cây tre mà sao các anh lại gây chuyện rồi?!

Cô ngồi xổm cạnh cửa, nghe thấy anh mình nói: "Thôi nín đi, lát nữa để Viên Viên thấy lại tưởng tôi bắt nạt cậu nữa."

Khóc?

Lục Tây Viên tự hỏi đang yên đang lành sao anh dâu lại khóc chứ?

Cô dỏng tai lên nghe ngóng nhưng Diệp Nhiên nói nhỏ quá nên không nghe rõ lắm, chỉ loáng thoáng nghe cậu nói...... video gì đó thì phải?

"Không có thật mà," anh trai cô oan uổng thốt lên, "Mấy ngày sau cậu bỏ chạy rồi còn gì, tôi đi đâu quay phim chứ?"

Video gì cơ?

Lục Tây Viên càng tò mò hơn, video tốt nghiệp ấy à?

Video chúc mừng hay là sao?

Hình như Diệp Nhiên không nói nữa, hai người chỉ yên lặng ôm nhau.

Sao không nói nữa?

Lục Tây Viên nóng lòng, các anh nói nhiều một chút thì em mới biết được chứ, sốt ruột chết đi được!

Đột nhiên mũi cô ngứa ngáy, nhịn không được hắt hơi một cái, "Hắt xì!"

Lục Nam Châu và Diệp Nhiên trong nhà: "......"

Diệp Nhiên vội vàng buông Lục Nam Châu ra, hai mắt đỏ hoe nhìn ra cửa.

Lục Tây Viên lúng túng thò đầu ra cười khan: "Em chỉ......

đi ngang, đi ngang qua thôi."

Cô vội vã đứng dậy nói: "Các anh đừng để ý tới em, em......

đi dạo đây!"

Nói xong cô rón rén đi mấy bước.

Nhưng cô thật sự rất tò mò, đang định lén lút quay lại nhìn trộm thì thấy Lục Nam Châu đi ra.

"Anh?"

Lục Tây Viên vội la lên, "Sao anh lại ra đây?

Anh dâu khóc rồi kìa, anh còn không mau dỗ đi?"

Lục Nam Châu nhặt cây tre vừa chẻ xong đi sửa hàng rào, hàm hồ nói: "Đừng nói bậy."

Sao lại gọi anh dâu hả?

"Hai anh ôm nhau mà," Lục Tây Viên cả giận nói, "Còn gạt em là bạn học cũ nữa à?!"

Lục Nam Châu bực bội, "Chuyện anh và cậu ấy...... chỉ mấy câu thì khó nói rõ lắm."

"Có gì mà không rõ chứ?"

Lục Tây Viên nói, "Lúc nãy em nghe anh ấy nói video gì đó, lúc các anh tốt nghiệp không quay video à?

Vậy giờ quay bù không được sao?"

Lục Nam Châu suýt nữa bị cây tre đâm vào tay, "......

Không phải."

"Vậy là cái gì mới được?"

Lục Tây Viên sốt ruột nói, "Anh thích anh ấy, anh ấy cũng chịu cho anh ôm, vậy là không ghét anh đúng không?

Sao anh không nhân cơ hội này khua môi múa mép, dỗ ngon dỗ ngọt, thỏa mãn ham muốn......"

Lục Nam Châu: "Cậu ấy là bạn trai cũ của anh."

Lục Tây Viên: "......"

Lục Tây Viên kinh ngạc: "Hai anh vừa ôm xong đã chia tay rồi à?!"

Còn chưa ôm nóng tay cơ mà!

"Không phải," Lục Nam Châu ngập ngừng nói, "Anh và cậu ấy...... hẹn hò nhau thời đại học."

"Đại học?"

Lục Tây Viên sững sờ, đột nhiên đầu óc lóe sáng, giật mình nói, "Chắc anh ấy không phải là mối tình đầu anh tặng đồ ăn sáng đấy chứ?!"

Lục Nam Châu buồn buồn ừ một tiếng.

Lục Tây Viên: "Vậy sao các anh lại chia tay?"

"Cậu ấy bỏ đi," Lục Nam Châu bình tĩnh nói, "Đột ngột bỏ đi, không có tin tức gì nữa."

"Hả?"

Lục Tây Viên cau mày: "Hay là anh ấy gặp chuyện gì?"

Lục Nam Châu lắc đầu, "Anh không biết."

"Vậy giờ anh ấy về rồi," Lục Tây Viên quan sát sắc mặt anh mình rồi thận trọng nói, "Anh......

Anh định làm thế nào?"

Lục Nam Châu không trả lời, đột nhiên hỏi: "Anh thích nam mà em không kinh ngạc chút nào à?"

Sao có vẻ như chấp nhận ngay thế?

"Kinh ngạc chứ," Lục Tây Viên nói, "Kinh ngạc muốn rớt cằm luôn á."

Lục Nam Châu: "......"

Đúng là nhìn không ra thật.

"Nhưng biết sao được?"

Lục Tây Viên nói, "Chẳng lẽ em bắt anh phải ở bên người mình không thích sao?"

"Thích đâu có đúng hay sai," cô cười nói, "Anh là anh trai em, chỉ cần anh hạnh phúc là được rồi."

Lục Nam Châu cũng cười rồi giơ tay lên vò tóc cô như lúc còn bé.

"Ấy, đừng vò nữa," Lục Tây Viên cản tay anh lại, "Rối bù rồi này......"

Sửa hàng rào xong, Lục Nam Châu đi tới cửa thì loáng thoáng nghe Diệp Nhiên nói chuyện với ai đó.

Anh đi vào thì thấy Diệp Nhiên đang gọi điện thoại.

"Đã nói ba tháng mà," anh nghe Diệp Nhiên lạnh lùng nói, "Cha muốn đổi ý à?"

Không biết đầu dây bên kia nói gì mà Diệp Nhiên nhíu mày, sắc mặt hơi khó coi.

Cậu ngước mắt lên thấy Lục Nam Châu đứng ở cửa thì sững sờ, vội vàng cúp điện thoại.

Lục Nam Châu đi tới, thuận miệng hỏi: "Cha cậu tìm à?"

Diệp Nhiên cắn môi gật đầu.

Lục Nam Châu trầm tư, "Chẳng phải cậu nói cha cậu trốn nợ ra nước ngoài ăn xin sao?"

Diệp Nhiên: "......

Vâng."

Lục Nam Châu: "Vậy giờ thế nào rồi?"

"Vẫn vậy thôi," Diệp Nhiên nói, "Ông ấy nói nếu em không có chỗ nào đi thì ăn xin với ông ấy đi."

Mắt cậu còn hơi đỏ, nhìn Lục Nam Châu nói: "Em đâu cần ăn xin đúng không?"

Lục Nam Châu: "......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 32: Rốt cuộc mơ thấy gì


Lục Nam Châu không nhìn đuôi mắt đỏ đỏ của cậu mà ngó lơ chỗ khác rồi lẩm bẩm: "Tôi có bảo cậu đi ăn xin đâu."

Diệp Nhiên rũ mắt suy nghĩ, nhỏ giọng nói: "Chẳng phải anh...... muốn đuổi em đi sao?"

Lục Nam Châu: "......

Nhưng giờ có đuổi được đâu?"

Diệp Nhiên ngẩng đầu lên, "Vậy em ở đây luôn được không?"

Lục Nam Châu không trả lời, im lặng một hồi mới nói: "Biết đâu cậu tự bỏ chạy trước cũng nên."

Diệp Nhiên khẽ giật mình, nỗi chua xót trong lòng dâng lên khóe mắt, "Lục Nam Châu......"

"Xin lỗi," cậu cố mở to mắt, tựa như làm vậy có thể kìm lại hơi nước trào ra từ đáy mắt, "Em không đi nữa đâu."

Lục Nam Châu không nói gì, chỉ im lặng đưa tay lau đi nước mắt không ngăn được rơi xuống gò má cậu, "Đi rửa mặt đi."

Diệp Nhiên chớp chớp đôi mắt ướt nhòe rồi nắm bàn tay ấm áp trên mặt, "Lục Nam Châu, đừng ghét em được không?"

Lòng bàn tay Lục Nam Châu nóng ran, anh nói: "Tôi đâu có......"

Diệp Nhiên: "Thật không?"

Lục Nam Châu bất đắc dĩ nói: "Thật."

Lục Tây Viên trốn ngoài cửa, thấy hai người nói gì đó thì tâm tình nhất thời phức tạp.

Cô cứ tưởng anh mình thầm mến bạn học cũ, thế thì cô sẽ không nói hai lời mà giúp anh mình cần cù chăm chỉ theo đuổi anh dâu.

Ai ngờ bạn học cũ đột nhiên trở thành bạn trai cũ, giờ cô cũng chẳng biết phải làm sao nữa.

Tốt nhất là để anh mình tự quyết định vậy, cô nghĩ, mất công trời xui đất khiến bị mình làm hỏng việc nữa.

Đột nhiên cô cảm thấy mình ở đây hơi thừa thãi, cứ như một cái bóng đèn sáng choang vậy, sáng đến nỗi ngay cả cô cũng sợ hãi.

Thế là hôm sau cô viện cớ về thành phố sớm.

Mùa thu ngày càng lúc càng ngắn, thời tiết cũng dần lạnh hơn.

Diệp Nhiên phát hiện Lục Nam Châu có vẻ rảnh rỗi hơn trước nhiều, bình thường đều phải đi giao hàng tới tới lui lui mấy lượt.

Nhưng gần đây chẳng thấy anh giao hàng lần nào, cả ngày chỉ ở trong trại đếm gà.

Thấy anh có tâm sự nặng nề, Diệp Nhiên hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Không có gì," Lục Nam Châu đáp, "Chỉ là việc làm ăn không tốt lắm thôi."

Chuyện này hết sức kỳ quái, có mấy quán cơm đột nhiên không mua gà của anh nữa, nói quán ế khách nên không bán được gà.

Nhưng gần đây cũng chẳng xảy ra chuyện gì, sao tự dưng không bán được chứ?

Còn đột ngột mất khách nhiều vậy nữa?

"Hay là bọn họ cố ý?"

Tiểu Trương căm tức nói, "Đang yên đang lành mà nói thế nào cũng không mua, chạy đi mua gà của người khác rồi chứ gì?!"

Diệp Nhiên sững sờ, chợt nghĩ đến chuyện gì nên nhíu chặt mày.

Lục Nam Châu cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không ổn, khách cũ không có thì phải đi tìm khách mới.

Anh cầm chìa khóa xe định ra ngoài đi dạo một vòng, "Tôi đi đây."

Bình thường ngoại trừ đi giao hàng, nếu anh ra ngoài, Diệp Nhiên luôn đòi theo anh như cái đuôi nhỏ.

Anh cứ tưởng lần này Diệp Nhiên cũng sẽ đòi theo, nhưng đợi một hồi người này vẫn chẳng có phản ứng gì.

"Khụ......"

Lục Nam Châu nhìn cậu rồi nói thêm, "Tôi đi nhé?"

Diệp Nhiên gật đầu.

Lục Nam Châu: "......"

Lục Nam Châu đành phải đi một mình.

"Haizz," Tiểu Trương thở dài, "Chắc không phải mình sắp thất nghiệp rồi chứ?"

Hắn đang định than vãn với Diệp Nhiên mấy câu thì thấy cậu cầm điện thoại sầm mặt đi ra ngoài, hình như rất tức giận.

Tiểu Trương: "......"

Đây là sao?

Sợ Lục ca không trả nổi lương à?

Khi Lục Nam Châu về trại gà thì trời đã nhập nhoạng tối.

Từ xa anh đã thấy Diệp Nhiên đứng chờ ở cổng, chẳng biết đợi bao lâu rồi.

"Sao lại đứng ngoài này?"

Lục Nam Châu hạ cửa xe xuống rồi cau mày nói, "Không thấy gió lớn à?"

Diệp Nhiên lắc đầu, mở cửa xe ngồi vào ghế phụ nói: "Mình về nhà đi."

Lục Nam Châu ừ một tiếng rồi lái xe về.

Trên đường đi Diệp Nhiên rất yên tĩnh, chỉ nhìn những bụi cây um tùm lướt qua cửa sổ và hoàng hôn đang dần buông xuống.

Chẳng bao lâu sau, cậu dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi.

Mệt thế cơ à?

Lục Nam Châu dừng xe trước cổng nhà, đang nghĩ có nên gọi cậu dậy không thì nghe cậu mơ màng rên lên một tiếng, "Đau......"

Lục Nam Châu tưởng cậu lại gặp ác mộng nhưng nghe giọng không giống lắm, nghe hơi giống...... nũng nịu thì phải?

"Lục Nam Châu," anh nghe Diệp Nhiên lẩm bẩm, "Anh làm đau em......"

Lục Nam Châu ngẩn người, vành tai đột nhiên nóng lên, nhớ lại năm năm trước, ngày thứ hai sau khi anh chiếm hữu Diệp Nhiên, cậu đau lưng mỏi eo nằm sấp trên giường, cũng ấm ức nói "Anh làm đau em" như bây giờ.

Lúc đó anh còn không biết xấu hổ dỗ dành người ta "Vậy mai mốt anh rèn luyện nhiều một chút là hết đau ngay ấy mà".

Còn chưa nói hết đã bị Diệp Nhiên đỏ bừng mặt cầm gối nện vào đầu.

Nhưng chưa đầy mấy ngày sau, Diệp Nhiên đã biến mất tăm.

Đã có lúc anh nghĩ vì mình làm cậu đau nên cậu mới tức giận bỏ đi.

Thật sự đau vậy sao?

Lục Nam Châu nhìn Diệp Nhiên ngủ mê man, đang định lên tiếng thì thấy cậu vỗ cổ tay trống trơn của mình một cái rồi mơ màng nói: "Em không xem gà đâu, anh nắm em đau kìa......"

Lục Nam Châu: "......"

Gà gì?

Rốt cuộc cậu mơ thấy gì vậy hả?
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 33: Tại cậu mạnh quá


Diệp Nhiên mê man mơ thấy Lục Nam Châu nắm chặt cổ tay mình, nói muốn cho cậu xem bảo bối.

Cậu bị kéo hơi đau, hậm hực nghĩ bảo bối của anh không phải em sao?

Còn xem gì nữa?

Sau đó cậu thấy Lục Nam Châu xách một con gà lên nói: "Nhìn này, bảo bối của tôi đó!"

Bảo bối của anh là gà à?!

Cậu tức giận quay đầu bỏ đi nhưng Lục Nam Châu cứ nắm tay cậu không buông, nằng nặc bắt cậu xem gà, nói gà nhà mình bự như vậy, người khác muốn xem mình còn không cho đâu!

"Em không xem," Diệp Nhiên giãy giụa, "Buông ra, anh nắm đau em......"

Trong lúc giãy giụa, hình như cậu đụng đầu vào đâu đó nhưng chẳng đau chút nào.

Cậu mờ mịt mở mắt ra, trông thấy Lục Nam Châu chồm sang đưa tay che đầu cậu suýt va vào cửa xe.

Hai người cách nhau rất gần, hơi thở ấm áp của Lục Nam Châu phả vào mặt cậu hơi ngứa.

"Ngủ mà cựa quậy lung tung gì thế?"

Bàn tay to rộng của Lục Nam Châu xoa đầu cậu, "Không bị đụng chứ?"

Diệp Nhiên ngơ ngác lắc đầu.

"Mơ thấy gì vậy?"

Lục Nam Châu hiếu kỳ hỏi, "Hình như tôi nghe cậu nói...... gà gì đó thì phải?"

Gà?

Diệp Nhiên sực nhớ ra trong mơ Lục Nam Châu hớn hở xách gà nói đây là bảo bối của mình, còn bắt cậu xem cho bằng được.

Bảo bối gì chứ?!

Diệp Nhiên nổi quạu: "Mơ thấy gà anh chạy đó."

Lục Nam Châu: "......"

Gà tôi chạy mà cậu tức cái gì?

Đúng lúc này, điện thoại bên cạnh đột nhiên rung lên.

Lục Nam Châu cầm lên xem --- Là Tiểu Trương.

Lục Nam Châu giật mình, chẳng lẽ gà chạy thật sao?

"Lục ca," anh nghe Tiểu Trương nói qua điện thoại, "Ngày mai em muốn xin nghỉ ạ."

Thì ra là xin nghỉ, Lục Nam Châu thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải gà chạy mất.

"Ừ," anh nhìn thoáng qua Diệp Nhiên bên cạnh, nhịn không được hỏi Tiểu Trương, "Không có chuyện gì đấy chứ?"

"Không ạ," Tiểu Trương tưởng anh đang hỏi lý do xin nghỉ nên ấp úng nói, "Chỉ là......

A Nịnh sắp đi xem mắt thôi ạ."

Lục Nam Châu nhất thời không hiểu, "Cô ấy đi xem mắt mà cậu xin nghỉ làm gì?"

Tiểu Trương ấp úng, "Em......"

Lục Nam Châu bừng tỉnh đại ngộ, "À, xem mắt cậu đúng không?"

"Không phải," Tiểu Trương đỏ mặt tới mang tai, "Em......

Em chỉ đi xem một chút thôi."

Lục Nam Châu: "Xem gì?"

Người ta đi xem mắt mà cậu tới hình như không ổn lắm đâu?

"Em chỉ muốn xem người kia thế nào thôi," Tiểu Trương lẩm bẩm, "Em sợ cô ấy bị người ta lừa."

Lục Nam Châu cười nói: "Cậu quan tâm cô ấy quá nhỉ?"

Tiểu Trương quẫn bách, "Tụi em quen nhau từ nhỏ đến lớn mà, em chỉ...... em......"

"Được rồi," Lục Nam Châu nghe hắn lắp bắp thì ngắt lời, "Muốn đi thì đi đi."

"Cảm, cảm ơn Lục ca."

Tiểu Trương sợ anh hỏi thêm nên vội vàng cúp máy.

"Thằng nhóc này......"

Lục Nam Châu nghĩ ngợi, "Thích Phương Nịnh sao?"

Diệp Nhiên nhìn anh: "Cậu ấy thích người ta mà chẳng chịu nói gì cả."

Lục Nam Châu: "......"

Nói Tiểu Trương thì nói Tiểu Trương, cậu nhìn tôi làm gì?

Diệp Nhiên tháo dây an toàn định xuống xe, dừng lại nói: "Nếu em cũng đi xem mắt thì sao?"

Lục Nam Châu sững sờ, "Sao cậu lại đi xem mắt?"

Diệp Nhiên: "Em không đi xem mắt được à?"

Lục Nam Châu nhất thời nghẹn lời, "Cũng không phải......"

"À," Diệp Nhiên nói, "Vậy em cũng đi xem mắt với Phương Nịnh."

Lục Nam Châu: "Không được!"

Diệp Nhiên: "Tại sao?"

Lục Nam Châu há to miệng, hơn nửa ngày mới thốt ra một câu, "Tiểu Trương sẽ ghen."

Diệp Nhiên: "......"

Diệp Nhiên bỗng chồm sang ôm mặt Lục Nam Châu, nhìn sâu vào mắt anh hỏi: "Chỉ có Tiểu Trương ghen thôi à?"

Ngón tay hơi lạnh chạm vào gò má, Lục Nam Châu nhìn sững người trước mắt, chắc vì mới tỉnh ngủ nên mắt Diệp Nhiên còn ươn ướt, gò má cũng hơi đỏ khiến anh nhớ lại ban nãy cậu ngủ mê kêu một tiếng "Đau......"

Mềm mại như lông vũ phất qua tim anh.

"Lục Nam Châu," Diệp Nhiên xích lại gần nói khẽ, "Sao mặt anh càng lúc càng nóng vậy?"

Yết hầu Lục Nam Châu nhấp nhô, lòng bàn tay khô nóng rịn mồ hôi ẩm ướt.

Anh chậm chạp nói: "Nóng, trong xe ngộp quá......"

Còn chưa nói hết thì Diệp Nhiên đã bất ngờ ôm mặt anh hôn.

Ngoài cửa sổ tĩnh mịch, hoàng hôn nặng nề buông xuống chân trời.

Diệp Nhiên hôn rất vụng về, cắn môi Lục Nam Châu như mèo con, nhẹ nhàng liếm răng anh.

Lục Nam Châu sững sờ mở to mắt, ngây ngốc nghĩ sao giờ...... em không che mắt tôi lại?

Bỗng nhiên trên môi đau rát, Diệp Nhiên cắn anh một cái.

"Shhhhh," Lục Nam Châu bừng tỉnh vì đau, "Sao lại cắn tôi?"

Môi Diệp Nhiên ướt mọng, cậu nói: "Tại anh không chịu há miệng chứ sao."

Lục Nam Châu: "......"

"Tôi......"

Lục Nam Châu cứng cổ nói, "Sao tôi phải há miệng, cậu...... cưỡng hôn tôi mà."

Đúng vậy, cưỡng hôn chứ có phải mình tự nguyện đâu.

Diệp Nhiên: "Vậy sao anh không đẩy ra?"

"Tại cậu mạnh quá," Lục Nam Châu hùng hồn nói, "Tôi đẩy không nổi."

Diệp Nhiên: "......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 34: Hôm nay cười hai lần


Thế mà anh cũng nói được......

Diệp Nhiên cạn lời nghĩ thầm, dù em có nặng một tạ cũng chưa chắc đè được anh đâu.

Đầu ngón tay cậu cọ xát gò má hơi nóng của Lục Nam Châu, chậm rãi nói: "Đẩy không nổi à?"

Lục Nam Châu bị hỏi hơi chột dạ, còn chưa lên tiếng đã nghe Diệp Nhiên nói tiếp: "Vậy em làm gì anh cũng được đúng không?"

Trong lòng Lục Nam Châu giật mình, "Cậu...... cậu muốn làm gì?"

Diệp Nhiên: "Hôn thêm cái nữa."

Lục Nam Châu: "......"

Chỉ hôn thêm một cái thôi à?!

Ủa nhầm, không phải, mình đang nghĩ gì thế?

"Lục Nam Châu," anh nghe thấy Diệp Nhiên nói khẽ, "Há miệng ra."

Lục Nam Châu vô thức hé miệng, "Không phải, tôi......"

Diệp Nhiên lại ôm cổ anh hôn lên.

Hồi lâu sau, Diệp Nhiên hôn ngạt thở dựa vào vai Lục Nam Châu khẽ thở dốc.

Nửa người cậu nằm đè trên thân Lục Nam Châu, đang thở hổn hển thì đột nhiên cọ trúng vật cứng gì đó.

Hơi thở Lục Nam Châu nặng nề, trầm giọng nói: "Đừng nghịch."

Lúc này Diệp Nhiên mới kịp phản ứng, sững sờ nói: "Anh......"

Lục Nam Châu rũ mắt không nói gì.

Diệp Nhiên nhớ lại mấy lần trước Lục Nam Châu đều đẩy mình ra ngoài rồi đóng cửa lại, đoán chừng lần này cũng sẽ đuổi mình xuống xe, thế là cậu nói: "Vậy em xuống trước nhé?"

Cậu cựa quậy nhưng cánh tay Lục Nam Châu đang ôm lưng cậu vẫn không buông ra.

"Lục Nam Châu?"

Lục Nam Châu không nói gì.

Diệp Nhiên mờ mịt nhìn anh, muốn kéo cánh tay trên lưng ra nhưng bị anh túm lại.

Diệp Nhiên chẳng hiểu ra sao, "Lục Nam Châu?"

Lục Nam Châu đột nhiên nắm tay cậu sờ soạng phía dưới.

Diệp Nhiên: "......"

Diệp Nhiên lập tức đỏ bừng mặt, "Anh!

Anh......"

Cậu xấu hổ nói năng lộn xộn, vùi mặt vào ngực Lục Nam Châu, nghe thấy anh nhịn không được cười một tiếng.

Diệp Nhiên: "Anh, anh cười cái gì?"

"Giờ biết đỏ mặt rồi à?"

Giọng Lục Nam Châu hơi khàn, mang theo ý cười không che giấu được, "Mới nãy ai nói muốn làm gì tôi cũng được hả?"

Diệp Nhiên nhỏ giọng cãi lại: "Không......

Không phải chỉ hôn thôi sao?"

Lục Nam Châu lẩm bẩm gì đó mà Diệp Nhiên nghe không rõ, "Gì cơ?"

Lục Nam Châu không trả lời, chỉ có hơi thở càng lúc càng nặng nề phả vào tai cậu.

Diệp Nhiên nép trong ngực anh, gò má nóng ran......

Khi họ xuống xe thì trời đã tối.

Lục Nam Châu bền lòng vững dạ muốn hái rau nhưng bị Diệp Nhiên đi sau lưng kéo áo.

Lục Nam Châu quay đầu lại, "Sao thế?"

Diệp Nhiên: "Hôm nay đừng ăn rau được không?"

Lục Nam Châu: "Không được."

Diệp Nhiên nhìn anh, đột nhiên nói: "Tay em mỏi quá à."

Lục Nam Châu: "......"

"Vậy cũng không được......"

"Vô lương tâm," Diệp Nhiên lầm bầm, "Mới xuống xe đã ép em ăn rau rồi."

Thái dương Lục Nam Châu giật một cái, bực bội nói: "Không ăn thì thôi, hôm nay hầm chân giò."

Diệp Nhiên: "Chân giò?"

"Chẳng phải mỏi tay sao?"

Lục Nam Châu kéo người vào nhà, "Bồi bổ cho em một chút."

Diệp Nhiên: "......"

Thế là tối hôm đó, Diệp Nhiên ăn chân giò no căng đi tới đi lui trong nhà.

Lục Nam Châu dọn bếp xong đi ra thấy cậu xoa bụng đi loanh quanh thì buột miệng hỏi: "Sao không ra ngoài?"

Diệp Nhiên nhìn ra cửa, trời đã tối đen như mực, "Tối lắm."

Chứng sợ tối này vẫn chẳng thay đổi gì cả......

Lục Nam Châu cầm chìa khoá cửa quay đầu nói: "Đi thôi."

Diệp Nhiên: "Đi đâu?"

Lục Nam Châu: "Đi dạo."

Dù đã là mùa thu nhưng vẫn còn tiếng côn trùng thưa thớt quanh quẩn trên đường núi.

Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống bóng người mông lung.

Diệp Nhiên đuổi kịp Lục Nam Châu, nắm lấy lòng bàn tay ấm áp của anh.

"Tối quá," cậu nói khẽ, "Em sợ bị lạc lắm."

Lục Nam Châu không nói gì mà để mặc cậu nắm, bước trên ánh trăng lờ mờ đi tới phía trước.

"Lục Nam Châu," Diệp Nhiên buồn buồn hỏi, "Có phải em nhiều tật xấu lắm không?"

Lục Nam Châu không hiểu, "Hả?"

"Không ăn rau, còn sợ tối nữa......"

Diệp Nhiên dừng chân lại, cắn môi nói, "Em......

Em sẽ thử không sợ tối."

Cậu buông tay Lục Nam Châu rồi do dự nói: "Anh đi trước đi, em có thể...... về một mình."

Lục Nam Châu nhìn cậu, "Về một mình?"

Diệp Nhiên gật đầu.

Lục Nam Châu: "Đường này nhiều chó lắm đấy."

Diệp Nhiên: "......"

Diệp Nhiên: "Dữ không?"

Lục Nam Châu: "Chó dữ nhất thôn đều ở đây cả."

Diệp Nhiên: "......"

Lục Nam Châu bật cười.

Diệp Nhiên buồn bực nói: "Anh gạt em."

"Sợ tối thì sợ tối, có gì mất mặt đâu."

Lục Nam Châu kéo cậu đi tiếp, im lặng một lát rồi lại nói, "Nhưng rau vẫn phải ăn."

Cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay truyền sang, Diệp Nhiên chợt nhớ ra hình như hôm nay Lục Nam Châu...... cười hai lần rồi.

"Lục Nam Châu," Diệp Nhiên hỏi, "Hôm nay anh vui lắm đúng không?"

Lục Nam Châu giật mình, "Tôi......"

Đúng lúc họ đi ngang một ruộng khoai lang, Lục Nam Châu bất cẩn vấp chân kéo theo Diệp Nhiên ngã xuống ruộng.

"Shhhh," Lục Nam Châu che chở người trong ngực, "Không sao chứ?"

Diệp Nhiên lắc đầu, "Không sao."

"Ấy chết," sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói hùng hổ của một ông lão, "Mấy đứa muốn hôn không thể về ruộng mình mà hôn hay sao?

Lỡ đè dập mầm khoai của ông thì làm sao bây giờ?!"

Lục Nam Châu, Diệp Nhiên: "......"
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 35: Không có bạn nào như vậy


Lục Nam Châu nghe giọng thì lập tức nhận ra người kia là ông Lý trồng khoai lang trong thôn.

Anh vội vàng kéo Diệp Nhiên dậy rồi ngượng ngùng nói: "Chú Lý, xin lỗi, cháu......"

"Tiểu Lục?"

Lúc này ông Lý mới nhận ra Lục Nam Châu, nhưng trời tối quá nên cũng không thấy rõ Diệp Nhiên bên cạnh anh là nam hay nữ, tiếp tục quở trách, "Hẹn hò sao không về nhà mình hả?

Trời tối thế này cũng không nhịn được nữa, gấp cái khỉ gì?"

"Không phải," Lục Nam Châu giải thích, "Cháu không có......"

"Thôi," ông Lý xua tay, "Chú biết trẻ tuổi nóng tính mà, mau về đi, đừng chà đạp mầm khoai của chú nữa."

Lục Nam Châu: "Cháu thật sự không có......"

Ông Lý ngán ngẩm lắc đầu, "Tuổi trẻ chẳng biết ngại ngùng là gì cả, thôi mau về nhà đi."

Lục Nam Châu không chen được câu nào nên đành phải kéo Diệp Nhiên đi.

Anh vừa đi vừa sầu mi khổ kiểm ngoái đầu nhìn như đang lo lắng gì đó.

Thấy bộ dạng này của anh, Diệp Nhiên thắc mắc: "Sao thế?"

"Cũng không có gì," Lục Nam Châu ủ rũ nói, "Chỉ là bình thường chú Lý hay tán gẫu với thím Trương và thím Lưu ở cổng thôn lắm."

Diệp Nhiên không hiểu --- Không được tán gẫu sao?

"Tôi sợ ông ấy hiểu lầm thôi," Lục Nam Châu rầu rĩ nói, "Nếu vậy ngày mai trong thôn......"

Diệp Nhiên: "Trong thôn làm sao?"

Lục Nam Châu muốn nói lại thôi, im lặng giây lát rồi tự trấn an mình: "Thôi bỏ đi, chắc tôi nghĩ nhiều rồi."

Có thể chú Lý chỉ lo cho mầm khoai thôi, anh nghĩ, đừng tự dọa mình.

Nhưng sang hôm sau, cả thôn đều biết đêm hôm khuya khoắt Lục Nam Châu và người yêu lăn qua lăn lại trong ruộng khoai của ông Lý, lăn đến hơn nửa đêm làm dập quá trời mầm khoai, ngay cả mẹ Lục Nam Châu cũng nghe ai đó nói nên vội vã gọi điện về.

"Con trai," mẹ Lục thảng thốt, "Con yêu đương kiểu gì mà lăn tới ruộng khoai của chú Lý luôn vậy?"

"Không phải, con không có," Lục Nam Châu oan ức nói, "Con chỉ bất cẩn bị té thôi!"

Mẹ Lục: "Vậy con có người yêu không?"

Lục Nam Châu nhìn thoáng qua Diệp Nhiên trên ghế salon, do dự nói: "Không có......"

"Không có mà đêm hôm khuya khoắt con tới ruộng chú Lý làm gì?"

Mẹ Lục lẩm bẩm, "Mai mốt mẹ làm sao nhờ người ta mai mối cho con nữa hả?"

Lục Nam Châu: "Vậy mẹ đừng nhờ nữa."

Mẹ Lục: "Con muốn sống hết đời với gà thật đấy à?!"

Lục Nam Châu lại nhìn Diệp Nhiên, "Mẹ đừng quan tâm, chuyện riêng của con, con sẽ......"

"Con sẽ làm gì?!"

Mẹ Lục cả giận nói, "Con sẽ hỏi con gái người ta muốn mua gà không à?!"

Lục Nam Châu: "......

Thì con vốn bán gà mà."

Mẹ Lục: "Người ta giới thiệu vợ cho con chứ đâu phải giới thiệu mối làm ăn, con thì hay rồi, câu nào cũng nhắc tới chuyện bán gà!"

"Con đã nói không cần rồi mà," Lục Nam Châu lẩm bẩm, "Tại mẹ cứ muốn tìm người giới thiệu cho con đấy chứ."

"Tại mẹ thấy con xụ mặt cả ngày," mẹ Lục nổi quạu, "Làm như ai mắc nợ con không bằng!"

Lục Nam Châu: "......"

Có sao?

"Mẹ chỉ nghĩ nếu con có người bầu bạn," mẹ Lục thở dài nói, "Biết đâu sẽ vui vẻ hơn thì sao?"

Lục Nam Châu nhất thời không biết nói gì, đành phải trả lời qua loa mấy câu rồi cúp điện thoại.

Anh đi ra phòng khách, thấy Diệp Nhiên buồn buồn nhìn mình.

Lục Nam Châu: "......

Sao thế?"

Diệp Nhiên đặt di động lên bàn, "Tiểu Trương nói cả thôn anh đang nói xấu em kìa."

Mí mắt Lục Nam Châu giật giật --- Thảm rồi, quên dặn Tiểu Trương đừng nói với cậu.

"Bọn họ nói nhảm đấy," Lục Nam Châu gượng gạo nói, "Em đừng để ý bọn họ."

Diệp Nhiên: "Bọn họ nói em lăn từ ruộng bên này sang tận bên kia."

Mình làm sao lăn xa vậy chứ?

Lục Nam Châu: "Ý họ nói...... người yêu của tôi chứ đâu biết là em."

Diệp Nhiên: "Anh còn có người yêu khác nữa à?"

Lục Nam Châu: "......

Không có."

"Nếu là thật thì cùng lắm chỉ mất mặt thôi," Diệp Nhiên lầm bầm, "Nhưng đây đâu phải là thật, em thiệt thòi quá đi mất."

Chứ mình không thiệt thòi sao?

Lục Nam Châu nghĩ, cái gì cũng chưa làm mà đã bị người ta nói thế, mình......

à nhầm, không phải, mình đâu muốn làm chứ!

Anh yếu ớt nói: "Tôi sẽ giải thích với người trong thôn."

Diệp Nhiên: "Bọn họ có tin không?"

Lục Nam Châu: "......

Chắc sẽ tin thôi."

Đúng lúc này, điện thoại Diệp Nhiên để trên bàn đột nhiên rung lên.

Cậu đưa tay cầm lấy, sơ ý ấn nhầm loa ngoài, vừa chạm vào thì nghe đầu dây bên kia vang lên một giọng cợt nhả, "Bé cưng, nhớ anh không hả?"

Lục Nam Châu, Diệp Nhiên: "......"

Lục Nam Châu giật lấy điện thoại rồi lạnh mặt nói: "Không nhớ, bye."

Sau đó lập tức cúp máy.

Diệp Nhiên vô tội nhìn anh.

Lục Nam Châu: "Người kia là ai?"

Diệp Nhiên: "Bạn bè thôi."

Lục Nam Châu: "Bạn mà gọi em là bé cưng à?!"

Diệp Nhiên chớp mắt, "Bạn không được gọi bé cưng sao?"

Lục Nam Châu: "......"

Dù sao tôi cũng chẳng có bạn nào như vậy hết!
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 36: Ông xã cậu dữ quá


Diệp Nhiên thấy Lục Nam Châu không vui thì đi tới hỏi: "Có phải anh ghen rồi không?"

Lục Nam Châu nghẹn họng, nhìn lảng đi chỗ khác nói: "Đâu có."

"À," Diệp Nhiên nói, "Vậy sau này em cũng gọi người ta là bé cưng nhé?"

Lục Nam Châu trừng mắt, "Không được!"

Em đã bao giờ gọi tôi vậy đâu!

Diệp Nhiên: "Sao không được?"

"Ai cũng có thể gọi bé cưng à?!

Em đâu có......"

Lục Nam Châu im bặt rồi nuốt xuống câu còn lại, hơn nửa ngày không nói nên lời, chỉ thốt ra một câu, "Dù sao cũng không được."

"Lần nào anh cũng nói vậy hết," Diệp Nhiên nhìn anh, "Sao em phải nghe lời anh chứ?"

"Tôi......"

Lục Nam Châu siết chặt bàn tay buông thõng bên hông, chậm rãi nói, "Chẳng phải em nói chỉ có tôi mới được gọi em là...... bé cưng à."

Trước kia anh cũng hay gọi Diệp Nhiên là "bé cưng", thích thấy mặt cậu đỏ lên khi nghe câu này.

Lúc đó Diệp Nhiên vẫn không quen lắm, nói chưa ai gọi mình như vậy cả, bảo Lục Nam Châu đừng gọi nữa.

Nhưng Lục Nam Châu không chịu mà nhây với cậu: "Nhưng em là bé cưng của anh mà, sao anh không được gọi chứ?

Bé cưng......"

Diệp Nhiên bịt miệng anh lại, vành tai nóng lên, "Đừng nói nữa."

"Vậy em cũng gọi anh đi," Lục Nam Châu nắm tay cậu đang bịt miệng mình rồi dụ dỗ, "Gọi thì anh sẽ nghe lời em."

Mặt Diệp Nhiên càng nóng hơn, "Không muốn."

"Không muốn?"

Lục Nam Châu cố ý nói, "Vậy là muốn anh gọi chứ gì?

Bé cưng?"

Diệp Nhiên: "Không phải!"

Lục Nam Châu: "Sao không phải?

Em không chịu gọi thì chẳng phải là muốn anh gọi sao?"

"Em......"

Diệp Nhiên xoắn xuýt hơn nửa ngày, rốt cuộc lấy hết can đảm nhẹ giọng gọi, "Bé......"

Còn chưa dứt lời thì Lục Nam Châu đã ôm mặt cậu hôn lên.

Sau khi hôn xong, cả người Diệp Nhiên đều mụ mẫm, cũng không nhớ lúc nãy mình định nói gì nữa.

Nhưng năm năm trôi qua, cậu không còn nghe thấy Lục Nam Châu cười gọi mình một tiếng "bé cưng" trầm thấp dịu dàng như xưa nữa.

"Lục Nam Châu," Diệp Nhiên vuốt ve điện thoại trong tay rồi hỏi, "Anh không muốn người khác gọi em như vậy đúng không?"

Lục Nam Châu rũ mắt im lặng.

"Vậy sau này không cho ai gọi hết," Diệp Nhiên nói khẽ, "Chỉ cho mình anh gọi thôi được không?"

Lục Nam Châu im lặng hồi lâu, lâu đến nỗi Diệp Nhiên tưởng anh không trả lời mới nghe anh buồn buồn "ừ" một tiếng.

Mắt Diệp Nhiên sáng lên, chưa kịp nói gì thì điện thoại trong tay lại reo lên.

Lục Nam Châu cúi đầu nhìn, vẫn là số lúc nãy.

Còn dám gọi nữa à?!

Lục Nam Châu sầm mặt, cứ nhớ đến tiếng "bé cưng" ngả ngớn kia thì cơn tức lại bốc lên đầu.

Diệp Nhiên nhìn anh rụt rè hỏi: "Em nghe được không?"

Biết đâu lại có việc gì đó.

Lục Nam Châu lạnh lùng nói: "Nghe đi."

Mình cũng phải nghe xem hắn nói gì mới được!

Thế là Diệp Nhiên nhận điện thoại: "A lô......"

Sau đó nghe thấy bên kia hét lên: "Bé cưng, ông xã cậu dữ quá đi mất!"

Lục Nam Châu: "......"

Diệp Nhiên nhìn Lục Nam Châu rồi nói vào điện thoại: "Mai mốt đừng gọi tớ vậy nữa, anh ấy không vui đâu."

Lục Nam Châu bỗng nhiên lúng túng, vội vàng nhìn sang chỗ khác nói: "Tôi đi nấu cơm đây."

Anh quay lưng vào bếp, đi chưa được hai bước đã nghe đầu dây bên kia càm ràm: "Ông xã cậu là lu giấm thành tinh hay sao thế?!"

Lục Nam Châu suýt đụng đầu vào cửa bếp.

Anh cũng không biết Diệp Nhiên hàn huyên chuyện gì với người kia, chỉ là giọng càng lúc càng nhỏ nên cái gì anh cũng không nghe được.

Nói gì đó?

Lục Nam Châu bất mãn nghĩ, sao nói lâu quá vậy?

Anh đang lơ đãng xào rau thì bất thình lình bị người ôm chầm từ phía sau, nghe thấy Diệp Nhiên nói: "Hình như rau cháy rồi kìa."

Lục Nam Châu vội vàng tắt bếp rồi làm như thuận miệng hỏi: "Nói xong rồi à?"

Diệp Nhiên gật đầu: "Cậu ấy hứa sau này không gọi em là bé cưng nữa."

Lục Nam Châu khô khan "ừ" một tiếng.

Diệp Nhiên: "Vậy còn anh?"

Lục Nam Châu sững sờ, "Gì cơ?"

Diệp Nhiên áp mặt vào lưng anh, "Chẳng phải em nói sau này chỉ cho một mình anh gọi sao?"

Lục Nam Châu: "......"

Lục Nam Châu đảo rau trong chảo, ấp úng nói: "Đâu, đâu có nói là bây giờ."

Diệp Nhiên: "Thế khi nào mới gọi?"

Lục Nam Châu: "Không biết."

Diệp Nhiên càng ôm chặt hơn rồi thấp giọng nói: "Vậy đừng bắt em chờ lâu quá được không?"

Lục Nam Châu im lặng một hồi, bỗng nhiên quay người lại.

Diệp Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, "Lục Nam Châu......"

Lục Nam Châu đưa tay vò nhẹ tóc cậu rồi nói: "Ăn cơm thôi."

Sau đó đi ra ngoài.

Diệp Nhiên ngơ ngác vuốt mái tóc rối bời --- Vậy là sao?

Vì rau xào cháy nên trên bàn ăn không có rau xanh mơn mởn như mọi hôm.

Diệp Nhiên vui đến nỗi ăn thêm nửa bát cơm, thậm chí còn nghĩ hay là ôm thêm mấy lần đi, bớt được bữa nào hay bữa đó.

Chẳng bao lâu sau, việc buôn bán ở trại gà có vẻ khả quan hơn.

Tuy mất vài mối cũ nhưng có mấy quán cơm mới tìm tới, nói là bạn giới thiệu, còn bạn nào thì lại không nói.

Lục Nam Châu thấy hơi lạ nhưng bán vẫn phải bán, gà nhiều như vậy cũng đâu thể nuôi mãi không bán được.

Tiểu Trương cũng rất lạ, trước đây luôn cần cù chăm chỉ cho gà ăn, còn bây giờ vừa cho gà ăn vừa mơ màng cười ngây ngô.

Lục Nam Châu sợ hắn trúng tà nên quan tâm hỏi: "Cậu không sao đấy chứ?"

Tiểu Trương cười tít mắt, không đầu không đuôi nói: "Hả, sao anh biết A Nịnh hôn em?"

Lục Nam Châu: "......"

Có người hôn thì ngon lắm sao?!

Ai mà không có người hôn chứ?!
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 37: Có thể đổi hai phút


Diệp Nhiên ôm gà con chạy về thì nghe Lục Nam Châu và Tiểu Trương la lối om sòm, chẳng biết đang cãi cọ gì nữa.

Thấy cậu về, Lục Nam Châu lập tức im bặt rồi lẳng lặng quay đi cho gà ăn.

Diệp Nhiên thả gà con vào bầy, tò mò hỏi: "Hai người đang nói gì thế?"

Tiểu Trương: "Lục ca nói mình cũng hôn......"

"Hôn gì mà hôn?!"

Lục Nam Châu cuống quýt ngắt lời hắn, "Chẳng phải Phương Nịnh hôn cậu một cái sao?"

Tiểu Trương thẹn thùng cười ngốc: "Hôn hai cái lận."

Diệp Nhiên cũng cười hỏi: "Hai người hẹn hò rồi à?"

Tiểu Trương ngượng ngùng gật đầu.

"Thằng nhóc cậu cũng nhanh tay đấy," Lục Nam Châu nói, "Nghe nói người ta sắp đi xem mắt nên tỏ tình chứ gì?"

Tiểu Trương sững sờ, "Tỏ tình?"

Lục Nam Châu: "Sao, cậu chưa tỏ tình à?"

Tiểu Trương ngây ngốc đáp: "Chưa ạ."

Lục Nam Châu: "Vậy sao hai người hẹn hò rồi?"

"Hôm đó A Nịnh đi xem mắt," Tiểu Trương nói, "Thằng kia mới nói hai câu đã động tay động chân với A Nịnh......"

Vốn dĩ Tiểu Trương nấp ngoài cửa, thấy tình huống này thì tức giận xông vào đấm tên kia một cú sưng mặt.

Tên kia lập tức nổi trận lôi đình nhưng đánh không lại Tiểu Trương nên đành phải hùng hổ bỏ đi.

Phương Nịnh hỏi Tiểu Trương tới đó làm gì?

Tiểu Trương nói sợ cô bị người ta bắt nạt.

Phương Nịnh: Sao anh ta lại bắt nạt em chứ?

Tiểu Trương: Hắn sờ soạng em còn gì!

Còn muốn hôn em nữa!

Phương Nịnh: Vậy sao anh tức giận thế?

Anh......

Tiểu Trương ấp úng, anh chỉ......

"Sau đó A Nịnh đột nhiên hôn em một cái," Tiểu Trương đỏ mặt nói, "Không phải hôn chính là hẹn hò sao?"

Diệp Nhiên nhìn Lục Nam Châu rồi nói: "Cũng chưa chắc đâu."

Có người chia tay rồi vẫn hôn mà.

"Không hẹn hò vẫn hôn được sao?!"

Tiểu Trương giật mình, "Thế có khác gì trai đểu đâu?!"

Lục Nam Châu: "......"

"Cậu còn chưa tỏ tình mà!"

Lục Nam Châu bất mãn nói, "Cậu cũng đểu vậy!"

Tiểu Trương bừng tỉnh đại ngộ, "Vậy giờ em sẽ đi tìm A Nịnh!"

Hắn nhìn Lục Nam Châu lom lom, "Lục ca, cho em nghỉ thêm nửa ngày nhé?"

Lục Nam Châu bất đắc dĩ xua tay, "Đi mau đi mau."

"Cảm ơn Lục ca!"

Tiểu Trương vui vẻ chạy đi.

Diệp Nhiên nhìn hắn chạy xa rồi lại quay đầu nhìn Lục Nam Châu: "Lúc nãy cậu ấy nói anh cũng hôn à?

Hôn gì thế?"

Lục Nam Châu khẽ giật mình, mất tự nhiên nói: "Không có gì......

Hắn bị người ta hôn ngốc thôi."

Diệp Nhiên: "Em cũng hôn anh nhiều lần mà sao anh không ngốc?"

"Đâu ra nhiều lần?"

Lục Nam Châu thốt lên, "Mấy ngày nay em đều không hôn......"

Anh im bặt rồi lắp bắp nói: "Không phải, tôi......"

Đáy mắt Diệp Nhiên hiện lên ý cười, xích lại gần hỏi: "Anh muốn hôn à?"

Hơi thở ấm áp phả vào tai Lục Nam Châu hơi ngứa.

Anh né tránh rồi nói: "Đâu có."

Diệp Nhiên: "Thật không?"

Lục Nam Châu nhìn lảng sang chỗ khác rồi quay người định đi, "Chưa bắt gà cho quán cơm nữa, tôi đi bắt gà đây."

Diệp Nhiên kéo áo anh nói khẽ: "Vậy hôm nay ôm năm phút đổi thành hôn hai phút được không?"

Lục Nam Châu: "......

Không phải một phút à?

" Sao còn lên giá nữa?

Diệp Nhiên: "Một phút là tương đương ôm bốn phút."

Lục Nam Châu: "Vậy hai phút tương đương với tám phút chứ."

Sao chỉ có năm phút vậy?

Diệp Nhiên nhếch miệng nói: "Cùng lắm thì em bắt thêm cho anh mấy con gà vậy."

Chẳng biết Lục Nam Châu nghĩ đến chuyện gì mà vành tai chợt đỏ lên.

Anh ho một tiếng rồi nói: "Vậy bắt hai chục con đi."

"Nhiều quá vậy?"

Diệp Nhiên kéo áo anh, "Năm con được không?"

Lục Nam Châu nheo mắt --- Cái này giảm nhiều quá rồi đấy?

Anh im lặng một lát rồi nói: "Không được bỏ tiền thuê Tiểu Trương bắt đâu đấy."

Diệp Nhiên: "......

Ừm."

Diệp Nhiên vẫn không biết bắt gà, đuổi theo lũ gà chạy hơn nửa ngày nhưng một con cũng không túm được, trái lại làm mình mệt mỏi thở hồng hộc.

Lục Nam Châu vừa bắt gà vừa cười trêu cậu: "Con kia chạy chậm kìa, bắt đi......

Con này không dữ nè, bắt đi......"

Cuối cùng Diệp Nhiên bắt mệt, lắc đầu nói: "Không bắt nữa đâu."

Sao lại không bắt?

Một ý nghĩ thoáng chốc hiện lên trong đầu Lục Nam Châu --- Vậy còn hôn nữa không?

Phi, nghĩ gì thế?!

Mình cũng đâu muốn hôn lắm!

Anh vờ như không thèm để ý, thuận miệng nói: "Lâu quá, thôi bớt lại mấy con đi."

Diệp Nhiên: "Bắt mấy con?"

Lục Nam Châu: "Hai con đi."

Diệp Nhiên: "Nhưng một con em cũng không bắt được."

Lục Nam Châu: "......"

Một con cũng không bắt được à?

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Diệp Nhiên lại rung lên.

Cậu nhìn thoáng qua rồi bảo Lục Nam Châu: "Em đi nghe điện thoại đã."

Sau đó lập tức đi ra ngoài.

Lục Nam Châu: Tôi thấy rồi nhé!

Lại là điện thoại của tên gọi em bé cưng chứ gì!

"A lô?"

Diệp Nhiên vừa nhận điện thoại thì nghe thấy Lâm Nhược hỏi: "Sao thở hồng hộc vậy?

Ông xã đang chịch cậu à?"

Mặt Diệp Nhiên nóng lên, "Không phải!

Tại tớ bắt gà thôi."

Lâm Nhược: "Í ~"

Diệp Nhiên: "......

Gà thật mà."

Gà để nấu canh ấy.
 
[Hoàn][Đm] Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 38: Hôm nay chưa bắt được gà


Lâm Nhược nghe xong lập tức nổi quạu, "Cậu bị sao vậy?

Bắt gà cái gì, ông xã cậu đâu?"

Diệp Nhiên: "Anh ấy cũng đang bắt gà."

Lâm Nhược: "......"

"Không phải," Lâm Nhược sốt ruột nói, "Hai người ngoại trừ bắt gà không làm gì khác nữa sao?"

Diệp Nhiên lí nhí: "Có hôn nữa."

"Chỉ hôn thôi à?!"

Lâm Nhược kinh ngạc, "Lâu như vậy mà cậu vẫn chưa ngủ với người ta sao?!"

Diệp Nhiên làu bàu, "Tại anh ấy không chịu......

Tớ......"

"Anh ta không chịu ngủ với cậu mà cậu không biết đè anh ta à?"

Lâm Nhược chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, "Uổng công tớ dạy cậu nhiều như vậy, là ai đòi theo đuổi đàn ông hả?"

Diệp Nhiên: "Thì đang theo đuổi còn gì......"

"Đuổi hai tháng mà chỉ mới hôn nhau," Lâm Nhược cả giận, "Còn một tháng nữa thôi đó, cậu định hôn thêm mấy lần rồi về nhà à?"

Diệp Nhiên rầu rĩ nói: "Tớ đâu có mạnh bằng anh ấy, chẳng lẽ tớ hiếp anh ấy được sao?"

"Hiếp cái gì?"

Lâm Nhược chém đinh chặt sắt nói, "Trong lòng anh ta mừng tới nỗi đốt pháo ấy chứ!"

Diệp Nhiên: "......

Thật sao?"

"Gọi cậu một tiếng bé cưng cũng đủ làm anh ta biến thành lu giấm thành tinh," Lâm Nhược nói, "Cậu tưởng anh ta không muốn ôm cậu lật qua lật lại thế này thế kia sao?

Cần gì cậu phải mạnh hơn anh ta, anh ta chỉ ước cậu tự mình động thôi, đến lúc đó cậu có muốn chạy cũng không thoát đâu!"

Diệp Nhiên tò mò hỏi: "Sao cậu...... rành quá vậy?"

Lâm Nhược nghẹn họng, nói qua loa: "Mấy tên đàn ông chó này tớ còn không biết hay sao?"

Diệp Nhiên: "Cậu cũng là đàn ông mà."

Sao tự chửi mình luôn thế?

Đúng lúc này, bên cạnh Lâm Nhược đột nhiên có người cười khẩy rồi trầm giọng nói: "Đàn ông chó?

Nói ai thế?"

Lâm Nhược giật nảy mình, vội vàng bảo Diệp Nhiên: "Không nói nữa, bye."

Sau đó vội vàng cúp máy.

Sao lạ thế?

Diệp Nhiên buồn bực nghĩ, người đàn ông lúc nãy là ai?

Lâm Nhược hẹn hò rồi à?

Cậu đang định quay lại bắt gà thì thấy Lục Nam Châu chất gà lên xe như sắp đi giao hàng.

Diệp Nhiên đi tới, "Anh bắt xong rồi à?"

Lục Nam Châu "ừ" một tiếng rồi nói: "Em ở đây đợi đi, giao xong tôi về ngay."

Diệp Nhiên ngoan ngoãn đáp lại, tiếp tục cò kè mặc cả: "Gà khó bắt quá à, bắt một con thôi được không?"

Lục Nam Châu lên xe, gật đầu nói trong tiếng động cơ ù ù: "Không được ít hơn đâu đấy."

Ít hơn thì chẳng có gì để bắt nữa.

Một con chắc sẽ bắt được nhỉ?

Diệp Nhiên nhìn theo xe Lục Nam Châu chạy xa rồi lại quay đầu nhìn bầy gà cục ta cục tác gần đó --- Chắc vậy.

Hai tiếng sau, Diệp Nhiên chỉ bắt được mấy cọng lông gà: "......"

Hôm nay e là không được hôn rồi.

Khi Lục Nam Châu về thì trời âm u xám xịt, chỉ chốc lát sau, mưa đổ xuống như trút.

Anh lái xe ngang qua cổng thôn, trong tiếng mưa ào ào loáng thoáng nghe thấy gì đó.

Nhưng mưa to quá nên anh cũng không để ý mà chạy thẳng về trại gà.

Tiểu Trương đã về, đang cười ngây ngô trong chòi trú mưa.

Lục Nam Châu đi tới, "Cậu và Phương Nịnh thành đôi rồi à?"

Tiểu Trương ngượng ngùng gật đầu.

"Ngốc xít."

Lục Nam Châu cười, thấy Diệp Nhiên không có ở đây nên thắc mắc, "Diệp Nhiên đâu?"

Lúc này Tiểu Trương mới phát hiện Diệp Nhiên không về chung với anh.

"Anh ấy ra cổng thôn chờ anh mà," Tiểu Trương đáp, "Anh không thấy anh ấy sao?"

Lục Nam Châu giật mình, "Mưa to như vậy sao cậu ấy lại chạy ra đó?!"

Tiểu Trương nói: "Lúc anh ấy đi vẫn chưa mưa đâu, nói không bắt được gà nên muốn ra đó chờ anh."

Lục Nam Châu sực nhớ khi chạy ngang cổng thôn có nghe thấy tiếng gọi mơ hồ --- Là Diệp Nhiên gọi anh sao?

"Thế cậu ấy không mang theo dù à?!"

Tiểu Trương lắc đầu: "Lúc đó thời tiết còn đẹp lắm, ai ngờ đột nhiên đổ mưa."

Hắn chưa kịp nói hết thì Lục Nam Châu đã lao ra cửa lái xe đi.

Tiểu Trương: "......"

Anh cũng có mang dù đâu.

Khi Lục Nam Châu đến cổng thôn, mưa càng to hơn.

Anh hạ cửa xe xuống nhìn quanh một vòng nhưng không thấy Diệp Nhiên.

Đi đâu rồi?

Anh lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Nhiên, đầu dây bên kia vang lên câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."

Đang yên đang lành sao lại khóa máy?

Anh càng nghĩ càng bất an, đang định gọi tiếp thì Tiểu Trương gọi tới.

"Lục ca," anh nghe Tiểu Trương sốt ruột nói, "Các anh không sao chứ?

Em nghe thím Trương nói cổng thôn có tai nạn đó!"

Lục Nam Châu bàng hoàng, tai nạn......

Bỗng nhiên anh không nghe thấy gì nữa, chỉ còn hai chữ này văng vẳng bên tai.

Anh đột ngột mở cửa xe, bóng dáng cao lớn đứng trong cơn mưa tầm tã, toàn thân ướt sũng.

Anh hoảng loạn nhìn quanh, "Diệp Nhiên!"

Nước mưa thi nhau rơi xuống mặt anh.

"Diệp Nhiên!

Nhiên Nhiên!

Nhiên Nhiên......"

"Lục Nam Châu!"

Một tiếng gọi quen thuộc chợt vọng vào tai, Lục Nam Châu quay đầu thấy Diệp Nhiên ướt sũng chạy tới.

"Sao đứng đây dầm mưa thế?"

Diệp Nhiên lau nước mưa trên mặt anh, "Mau vào xe đi......"

Còn chưa dứt lời thì Lục Nam Châu đã bất ngờ ôm chầm người trước mắt.

"Lục Nam Châu?"

Diệp Nhiên gọi anh, Lục Nam Châu càng ôm chặt hơn nữa, vùi mặt vào cổ cậu, nước mưa trên mặt chảy xuống cổ rơi vào dưới áo.

Tiếng sét rền vang trên không trung, mưa to trắng trời.

"Lúc anh về em có thấy mà," Diệp Nhiên ngồi bên giường để Lục Nam Châu lau tóc cho mình, "Em gọi mấy lần nhưng hình như anh không nghe nên chạy thẳng luôn."

Họ đã về nhà thay đồ, mái nhà ngăn cách mưa gió bên ngoài.

Lục Nam Châu vuốt mái tóc mềm dưới lòng bàn tay rồi trầm giọng hỏi: "Tai nạn là sao?"

"Tai nạn?"

Diệp Nhiên khó hiểu, "Tai nạn gì cơ?"

Lục Nam Châu: "Tiểu Trương nói ở cổng thôn xảy ra tai nạn, anh cứ tưởng......"

"Không có đâu," Diệp Nhiên nghĩ ngợi, "Nhưng có chiếc xe chạy văng nước đầy người em nên em nấp sau căn nhà ở cổng thôn."

Diệp Nhiên ngước nhìn Lục Nam Châu, "Bởi vậy lúc anh tới em mới không thấy."

Lục Nam Châu im lặng một lát rồi lại hỏi: "Sao khóa điện thoại vậy?"

"Hết pin rồi," Diệp Nhiên nói khẽ, "Vốn dĩ còn chút xíu nhưng anh về trễ quá, chờ một hồi cạn pin luôn."

Lục Nam Châu rũ mắt hồi lâu không nói gì.

"Lục Nam Châu?"

Lục Nam Châu đột nhiên nâng mặt cậu lên hôn đắm đuối.

"Ưm......"

Diệp Nhiên túm vạt áo trước ngực anh, trong hơi thở ấm áp càng túm càng chặt, tựa như hơi thở cũng không xuyên qua được.

Ngoài trời mưa rơi xuống mái ngói lộp độp.

Hồi lâu sau môi cậu mới được thả ra, Diệp Nhiên mơ màng nhìn Lục Nam Châu: "Nhưng hôm nay em chưa bắt được gà......

Ưm......"

Lục Nam Châu lại cắn đôi môi ướt át của cậu.
 
Back
Top Bottom