Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Kiều thê trên trời rơi xuống

[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
80


"Sao hết đạp lại mắng người ta thế hả?"

Triệu Bảo Châu đang kéo chăn chuẩn bị ngủ thì bị người phía sau ôm chầm.

Trên mặt Ngải Thiên chẳng có vẻ gì là buồn ngủ, nhìn cũng đủ biết lúc nãy chỉ giả vờ ngủ mà thôi.

Triệu Bảo Châu giật mình không nói nên lời, Ngải Thiên còn tiếp tục trêu y.

"Người khác đều nói phải cưới vợ hiền, còn ta thì tốt rồi, cưới một thê tử mạnh mẽ về nhà......

Bình thường chỉ vào mũi vi phu mắng cũng thôi đi, trên giường còn giơ chân đạp người ta nữa chứ."

Ngải Thiên vừa nói vừa dụi vào mặt y, "Bảo Châu mắng thì mắng nhưng không thể ăn nói bừa bãi được, ngươi ngửi kỹ đi, hôm nay ta thơm nức mũi đấy nhé, chẳng thúi chút nào đâu."

"Ngươi, ngươi, ngươi thế mà giả bộ ngủ!"

Mũi Triệu Bảo Châu tràn ngập mùi bồ kết thơm ngát, bị nhiệt độ cơ thể Ngải Thiên hong khô càng thêm ấm áp.

Rõ ràng cùng tắm chung một loại nhưng Triệu Bảo Châu vẫn cảm thấy mùi hương không giống nhau.

Gã lang băm này kéo y tới gần đến nỗi tim hắn như sắp nhảy vào ngực y.

Giờ Ngải Thiên được y nuôi ăn ngon uống sướng nên có thêm chút thịt, lồng ngực áp sát vào y lộ rõ cơ bắp rắn chắc.

Triệu Bảo Châu nhớ lại lần thân mật mấy ngày trước thì thẹn đỏ vành tai, cuống quýt muốn chạy trốn.

Nhưng giờ y đã là dê vào miệng cọp, bị ôm chặt trong ngực dễ gì chạy thoát.

Ngải Thiên biết tiểu ca nhi nhà mình da mặt mỏng dễ thẹn thùng, nếu đường đường chính chính bảo y ôm ấp yêu thương thì chỉ sợ trời sáng bửng cũng chưa sờ được góc áo, thế nên đành phải giả bộ ngủ để Bảo Châu lơ là cảnh giác, sau đó mới đột ngột đánh úp ôm vợ vào lòng mình.

Bảo Châu bị hôn từ tai đến cổ, xấu hổ đến nỗi run lập cập.

"Đừng, đừng vậy mà."

Ngải Thiên đưa tay xoay người Bảo Châu lại để y đối diện với mình.

"Nếu ngươi không bằng lòng thì ta tuyệt đối sẽ không ép ngươi đâu."

Ngải Thiên nói xong lại bổ sung thêm, "Nếu ngươi còn nhớ nhung vị hôn phu con rùa thúi kia thì ta có thể hạ cổ cho hắn, bảo đảm hắn sẽ một lòng một dạ với ngươi suốt đời suốt kiếp......"

"Nói mò gì thế, ta chưa bao giờ để hắn trong lòng cả."

Triệu Bảo Châu bị thân mật cọ xát chóp mũi, cả người nằm trọn trong ngực Ngải Thiên, vì áp sát vào nhau nên hai người giương cung bạt kiếm đều lộ ra rõ ràng, xấu hổ đến nỗi mắt y ứa nước long lanh.

"Vậy giờ Bảo Châu của ta có thể từ bi để một mình ta trong lòng thôi được không."

Ngải Thiên nắm chặt tay Triệu Bảo Châu, mười ngón đan nhau, dịu dàng vuốt ve từng đốt ngón tay.

Đây vốn là đôi tay an nhàn sung sướng, chỉ là những ngày qua làm lụng vất vả nên mọc lên một lớp chai mỏng.

"Ngươi chỉ biết bắt nạt ta thôi."

Triệu Bảo Châu lẩm bẩm một tiếng rồi yếu ớt hầm hừ, "Lang băm thúi."

Y cuộn ngón tay lại nhưng không rút tay về, chỉ có thể đỏ mặt tức giận nói: "Đã là lang băm thì mau lấy đống chai lọ kia ra đi, chẳng lẽ còn bắt ta tự làm......

Ưm."

"Bảo Châu không cần vất vả đâu."

Ngải Thiên buông tha miệng nhỏ mềm mại rồi nhổm dậy cong môi cười một tiếng, "Cứ giao cho vi phu là được rồi."

Bảo Châu không nói gì mà chỉ quay mặt sang, bẽn lẽn ôm bờ vai rộng của Ngải Thiên.

Màn giường buông xuống, ánh nến lập lòe.

Giường mới của họ theo gió vượt sóng ra khơi như chiếc thuyền con lênh đênh giữa biển, suốt đêm lắc lư không ngừng.

Chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở rên rỉ, những giọt nước mắt biến thành viên ngọc trai quý giá nhất khảm vào đáy lòng ai đó, từ nay không bao giờ gỡ ra được nữa.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
81


"Các ngươi thật là, nhà lớn như thế cũng đã sửa xong, sao giờ lại muốn đi chứ."

Phương ca nhi vừa giúp Triệu Bảo Châu dọn dẹp lều dưa trong sân vừa nói với vẻ tiếc nuối.

"Ta và phu quân đã thành thân mấy tháng nhưng chưa gặp song thân của hắn, trước Tết phải tranh thủ về một chuyến mới được."

Trong lòng Triệu Bảo Châu cũng không nỡ nhưng y biết thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn, huống chi giờ y đã lấy Ngải Thiên nên tất nhiên phu xướng phu tùy, Ngải Thiên đi đâu cũng phải theo hắn.

"Cha mẹ tất nhiên phải gặp rồi."

Phương ca nhi hỏi, "Nghe nói nhà Ngải lang trung ở phía Nam à?"

"Ừ, nghe phu quân nói nhà hắn ở Ích Châu thì phải."

Ích Châu nằm gần biên giới Tây Nam, nghe nói rắn rết chuột kiến đều có đủ, Phương ca nhi chỉ mới nghe nói đã thấy sợ hãi, "Thế thì xa xôi vạn dặm rồi, trên đường đi ngươi nhớ chăm sóc mình thật tốt nhé, nếu có gì không ổn thì tìm cơ hội trở về, không sống nổi với nam nhân kia thì cứ về lại thôn Triệu Gia này, ta sẽ luôn chừa cho ngươi một đôi đũa."

Triệu Bảo Châu nghe xong đầu tiên là sững sờ, sau đó cười lên.

Trước kia y ở nhà cao cửa rộng, ngày nào cũng thấy trong nhà xào xáo lục đục với nhau, giờ không còn là quý công tử mà chỉ là tiểu ca nhi bình thường trong thôn thì lại được lòng người như vậy.

"Ta biết rồi."

Triệu Bảo Châu trìu mến nắm tay Phương ca nhi, "Cám ơn Phương ca nhi của chúng ta, ngươi và bé con cũng phải bình an đấy nhé."

——————

Đừng nói ca nhi thân thiện được người khác yêu thích như Triệu Bảo Châu mà ngay cả lang trung khó ưa suốt ngày xụ mặt như Ngải Thiên cũng sắp chống đỡ không nổi sự nhiệt tình của dân thôn Triệu Gia.

Mặc dù hắn đã bỏ ra số tiền rất lớn để thuê xe ngựa nhưng vẫn không sao chở hết quà của người trong thôn.

"Mấy thứ linh tinh đừng đem theo nữa, xe này chứa không nổi đâu."

Ngải Thiên xách lên một cái hũ vừa mở miệng nói thì Triệu Bảo Châu đã kéo áo hắn lay lay.

"Đây là dưa muối Văn Tĩnh ca nhi mới làm để chúng ta mang đi đường ăn......

Phu quân, của ít lòng nhiều sao có thể vứt bỏ được chứ."

Ngải Thiên nhíu mày đặt cái hũ xuống rồi nhìn sang thịt khô treo cạnh cửa sổ xe ngựa.

"Đâu phải trên đường không có gì ăn, mang theo thịt khô này làm gì."

"Phu quân......"

Triệu Bảo Châu nhào tới ôm ấp yêu thương để Ngải Thiên ôm mình không rảnh tay đi lấy thịt, "Đây là thịt ngũ hoa xông khói Phương ca nhi làm cho chúng ta đó, nấu cháo thơm lắm, ta cực thích món này, phu quân thương thương Bảo Châu được không."

Ngải Thiên xụ mặt không lên tiếng.

Triệu Bảo Châu nũng nịu nhìn hắn, đôi mắt đa tình chớp chớp, kiễng chân đưa môi thơm đến.

Ngải Thiên nhíu mày.

"Được được được, mang hết mang hết."

Nhóc lém lỉnh.

Biết tỏng hắn dễ mềm lòng đây mà.

Chậc, phiền chết.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
82


Họ không thuê người đánh xe, bản lĩnh của Ngải Thiên nhiều vô số kể, có thể tự đánh xe nên không cần tốn thêm một khoản tiền vô ích.

Triệu Bảo Châu cũng chiều ý hắn, tuy biết Ngải Thiên có gia sản kếch xù nhưng y cũng không phải người phô trương, Ngải Thiên đã quen tiết kiệm, chỉ cần không quá mức thì Triệu Bảo Châu cũng vui vẻ nhượng bộ.

Mỗi ngày y chuẩn bị đồ ăn thức uống cho hai người, thỉnh thoảng giục Ngải Thiên dừng lại nghỉ ngơi, nhóm lửa nấu cơm ngoài trời hoặc vào quán trọ trong thành trấn nghỉ ngơi một đêm.

Đường xá xa xôi, họ đi cả ngày lẫn đêm hơn nửa tháng lại tiến vào địa giới mới.

Triệu Bảo Châu cầm khăn lau mồ hôi cho Ngải Thiên.

"Phu quân, chúng ta đi liên tục hai ngày rồi, tìm chỗ nào dừng lại đi, ngựa cũng phải ăn cỏ nghỉ ngơi nữa."

"Ừ."

Ngải Thiên lên tiếng rồi đánh xe ngựa vào một sân lớn trong thành.

Sân này rộng rãi thoáng đãng, chung quanh là những dãy nhà ba gian nguy nga.

Họ đi thẳng một đường mà chẳng ai ra hỏi, cứ để mặc xe ngựa nghênh ngang chạy vào.

"Phu quân, đây là đâu vậy?"

Triệu Bảo Châu lo lắng kề tai hắn hỏi nhỏ, "Chưa được chủ nhà cho phép mà đã vào thì không hợp quy củ lắm đâu."

Ngải Thiên thản nhiên đỡ y xuống xe ngựa.

"Không cần người khác cho phép, ta cứ......"

Hắn còn chưa dứt lời thì ngoài cửa đã xông vào một đại mỹ nhân áo trắng ôm chặt hắn không buông, Triệu Bảo Châu cũng ngớ người đứng sững tại chỗ.

"Ngươi cái đồ oan gia này!"

Đại mỹ nhân mắng, "Còn biết mò về nữa à, ta cứ tưởng ngươi chết rồi chứ, mau tới hôn một cái nào."

Mắt Triệu Bảo Châu cay xè.

Chẳng lẽ y gả nhầm cho một gã lăng nhăng rồi sao?

Đồ khốn!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
83


Ngải Thiên bị nhào choáng váng.

Trên đời này người có thể làm hắn choáng váng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mặt hắn tái xanh, nghe xong giọng nói ẽo ợt này thì biết ngay tổ tông nào đang chọc ghẹo mình.

"Nếu ngươi thèm nam nhân thì đi tìm nam nhân nhà mình đi."

Ngải Thiên túm gáy áo người kia kéo ra xa, "Ta chẳng muốn chơi hoa này đâu, miệng chó của ngươi cứ để người khác hôn đi."

Hắn xách người sang một bên rồi vội vàng tới chỗ Bảo Châu nhà mình.

Trời ạ, giờ hắn mới phát hiện hai mắt tiểu ca nhi này đỏ hoe, chẳng biết đã suy diễn đến đâu rồi, chỉ sợ đang nghĩ hắn là kẻ rác rưởi ăn trong bát nhìn trong nồi, nếu không mau giải thích cho rõ ràng chẳng lẽ hắn còn phải đuổi theo tiểu kiều thê mười vạn dặm hay sao?

"Bảo Châu......"

Ngay cả bốn chữ "ngươi đừng hiểu lầm" hắn cũng không kịp nói, ôm eo người ta rối rít giải thích, "Đây là ca ca ruột của ta, chính là người từ nhỏ đã thường xuyên vắng nhà mà ta kể với ngươi ấy, y thành thân lâu rồi, giờ đã có hai đứa con......

Xưa nay y chẳng bao giờ đứng đắn cả, ngươi đừng nghe y nói bậy."

"Ca ca?"

Triệu Bảo Châu rụt rè nhìn sang, đại mỹ nhân thế mà đỏ mặt, hai mắt tỏa sáng nhìn y chằm chằm.

Y còn chưa kịp sợ hãi thì đã bị đại mỹ nhân túm lấy tay.

"Tên đệ đệ ngốc này của ta từ đâu lừa được bảo bối ngoan như đệ thế này?

Đúng là tổ tông phù hộ mà, cả nhà chúng ta cứ tưởng hắn sẽ độc thân hết đời, sau này chết không ai thăm mộ, nào ngờ hắn lại sáng suốt như vậy......

Bảo bối, đệ đừng để ý mấy câu nói nhảm lúc nãy của ta nhé, nam nhân nhà ta anh minh thần võ, khí vũ hiên ngang, mắt ta sáng lắm, tiểu tử thúi keo kiệt này không lọt nổi vào mắt ta đâu.

Đệ họ gì tên gì, sao lại bị hắn lừa về?

Hai người đã đến bước nào rồi?

Đính hôn hay thành thân, thân thể bị chiếm chưa?

Bộ dạng quỷ này của hắn chắc cũng chẳng xài được đâu, đệ đừng chịu thiệt thòi.

Nếu thực sự không được ta sẽ giúp đệ tìm mấy mối tốt, đệ cứ từ từ chọn ra một người nhé?"

"Đệ đệ đệ......"

Triệu Bảo Châu đâu chịu nổi sự nhiệt tình này, nỗi tức giận vừa rút đi lại bị hỏi dồn dập làm y choáng đầu, nhất thời không biết nói sao, vừa bị Ngải Thiên ôm vừa bị mỹ nhân kéo, cuối cùng đánh liều thốt ra một câu, "Phu quân xài tốt lắm ạ!"

Vừa dứt lời y lập tức cắn lưỡi.

Thôi xong đời, y nói bậy bạ gì thế này, làm sao gặp người nữa đây.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
84


Nói xong câu này, người nghe chưa kịp phản ứng mà Triệu Bảo Châu đã thẹn đến mức nấc cụt.

"Bảo Châu......"

Ngải Thiên vừa há miệng lập tức bị vợ đạp chân.

"Im......

Nấc, im miệng đi nấc!"

Cuối cùng đại mỹ nhân ca ca của Ngải Thiên phải đứng ra giải vây.

"Này, các đệ lặn lội đường xa, nhà ta lâu nay vắng vẻ quá, chi bằng ở lại chỗ ta mấy ngày đi, đúng lúc phu thê tiểu thúc tử của ta cũng tới, mọi người làm quen với nhau, càng đông càng náo nhiệt mà."

Lúc này mới xem như bỏ qua chuyện xài tốt hay không xài tốt.

——————

Trên đường đi Triệu Bảo Châu cực kỳ mất tự nhiên, cảm thấy mình lần đầu gặp người nhà chồng đã lỡ miệng nói hớ, chỉ sợ để lại cho người ta ấn tượng xấu rằng mình là kẻ lỗ mãng phóng đãng.

Thậm chí Ngải Thiên xáp lại gần y cũng không cho, trên xe ngựa còn không chịu ngồi chung chỗ, diện tích vốn đã nhỏ mà còn ngồi chéo nhau.

Ngải Thiên hết cách đành phải yên lặng thở dài.

Đại mỹ nhân thấy thế thì cười tủm tỉm, y đã quen biết tên đệ đệ xui xẻo này nhiều năm, từ lúc hắn còn cởi truồng đến khi trưởng thành gầy nhom cay nghiệt biến thái, thế mà chưa bao giờ thấy hắn chịu lép vế như vậy, người ta vừa nhíu mày một cái đã ngoan ngoãn nghe lời.

Nên nhớ đệ đệ này của y cũng không phải dễ đối phó, vừa đanh đá vừa vô vị, rõ ràng eo quấn bạc triệu mà vẫn xem tiền là trên hết, quần áo rách bươm canh thừa thịt nguội, tiểu ca nhi đàng hoàng tử tế đâu thèm để ý đến hắn.

Cả nhà đều nhất trí cho rằng người có thể hàng phục đệ đệ này của y chắc chắn phải là ma vương chọc trời khuấy nước, kết quả ma vương đâu chẳng thấy mà lại tìm được một tiểu ca nhi thanh tú, mới trêu chọc một câu đã xấu hổ mặt đỏ tới mang tai, cũng không biết làm cách nào mà đệ đệ oan gia của y ngoan ngoãn như vậy.

Người cũng có da có thịt, quần áo cũng tươm tất, còn ngồi xe ngựa, có vẻ như cuộc sống rất thoải mái.

Trong xe ngựa còn có hộp nhỏ đựng đồ ăn vặt và thoại bản, từ nhỏ đệ đệ y đã không động vào những thứ này, nhìn là biết hắn chuẩn bị cho vợ mình giải khuây.

Thật sự nghĩ không ra, đúng là kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác, đệ đệ y bây giờ cũng biết quan tâm người ta cơ đấy.

"Bảo Châu, ta gọi ngươi thế này được không?"

Đại mỹ nhân tươi cười khoác tay Bảo Châu, "Ngươi đừng nhút nhát rụt rè như vậy, cứ tự nhiên như ở nhà mình đi, ngoài ta ra còn có ca nhi Khoai Môn nữa, y tốt tính lắm, nhất định cũng sẽ thích ngươi cho xem."

Mặt Bảo Châu vẫn chưa hết đỏ, nói năng lại khách khí ôn tồn lễ độ.

"Đa tạ ngài lắm ạ."

Đại mỹ nhân nhướng mày.

Nhà họ đúng là tốt số thật, ai cũng nhặt được bảo bối cả.

Quả là tổ tông hiển linh mà.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
85


Triệu Bảo Châu vốn nghĩ Ngải Thiên phú khả địch quốc, tất nhiên ca ca ruột cũng rất giàu có nên tự dặn mình bất kể nhìn thấy gì cũng không được tỏ ra ngạc nhiên kẻo làm mất mặt phu quân.

Nhưng khi xe ngựa chạy vào vương phủ, y vẫn không nhịn được trợn tròn mắt.

"Tâm can!"

Tính tình đại mỹ nhân quả nhiên rất thoải mái, vừa vào cổng đã la hét ầm ĩ, "Bé yêu của ngươi về rồi này, còn không mau ra đón đi."

Đại mỹ nhân vừa nói vừa phi thân xuống xe, lập tức được ai đó ôm vào lòng.

Người ôm y có thân hình cao lớn và vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn cũng biết không phải nhân vật tầm thường.

"Ngươi còn biết đường về à."

Ngữ khí của hắn lạnh nhạt nhưng lại để mặc đại mỹ nhân đu bám trên người mình như dây leo, còn vững vàng bế y lên, "Cứ tưởng ngươi như chó hoang chạy rông, một đi không trở lại nữa chứ."

"Ta sai rồi."

Đại mỹ nhân thân mật cụng trán phu quân, "Lần sau ra ngoài nhất định sẽ dẫn tâm can của chúng ta theo......

À phải, ta đưa đệ đệ và đệ tức cùng về đây này, mau tới gặp nhau đi."

"Kính Vương điện hạ?"

Triệu Bảo Châu che miệng kìm lại nỗi kinh ngạc, ánh mắt lảng tránh nhìn xuống đất chứ không dám nhìn vợ chồng người ta thân mật, y đạp Ngải Thiên đang đứng tỉnh bơ một cái rồi nghiến răng nói, "Ngươi làm họ hàng với Vương gia từ lúc nào mà không nói ta biết hả."

"Đây có gì lạ đâu?"

Ngải Thiên kỳ quái hất cằm ra hiệu cho Triệu Bảo Châu nhìn sang bên kia.

Triệu Bảo Châu lập tức trông thấy một tiểu ca nhi có khuôn mặt tròn hiền hậu đang bị một mãnh hán khôi ngô đè vào góc tường véo má.

"Tiểu ca nhi mà ngươi thấy là nghĩa tử nhà ta, xem như đệ đệ ta."

Ngải Thiên cảm thấy mọi người đều thân mật thắm thiết khiến mình trở nên lạc lõng nên đưa tay bế Triệu Bảo Châu lên rồi thản nhiên nói, "Y cũng gả cho Vương gia, nhưng ngươi chẳng thiệt thòi gì đâu......"

Ngải Thiên nghiêm túc nói.

"Ngươi gả cho người xài tốt cơ mà."
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
86


Bữa tiệc gia đình của phủ Kính Vương đêm nay hết sức náo nhiệt.

Ngoài cả nhà Kính Vương còn có phu thê Vĩnh Vương.

Triệu Bảo Châu ăn được hai miếng cơm lại ngồi thừ ra, cảm thấy như mình đang mơ vậy.

Mấy vị này chính là vương tử hoàng tôn mà cha ruột y gặp cũng phải cung kính, thế mà giờ lại ngồi chung bàn với y.

Lúc trước y gả cho Ngải Thiên cứ tưởng hắn là đại phu lang thang nay đây mai đó, trong thôn mổ heo cũng chỉ dám bỏ tiền mua ít lòng già, ai ngờ phu quân y là thông gia với vương phủ, còn một lúc hai người nữa.

Đừng nói con thứ Hầu phủ như y mà ngay cả ca nhi con vợ cả cũng không với tới nổi quan hệ này.

Triệu Bảo Châu liên tục hít khí lạnh, suýt nữa thì bị nghẹn bánh ngọt.

Trời cao đất dày ơi, rốt cuộc y gả cho người gì thế này.

Triệu Bảo Châu vốn nhút nhát, lần này càng không dám hó hé, trong bữa cơm ai hỏi gì đáp nấy, ăn xong hai vị Vương phi lập tức kéo y nói chuyện phiếm, thế là mọi chuyện trong đời y đều bị hai người moi sạch.

"Đệ bị lão cha đui mù và chủ mẫu buồn nôn kia ngược đãi như vậy đúng là tức chết mà, chi bằng để Ngải Thiên trút giận cho đệ đòi lại công bằng đi."

Triệu Bảo Châu thấy đại mỹ nhân tức giận thay mình thì vội nói.

"Phu quân từng nhắc đến chuyện này nhưng đệ từ chối rồi ạ."

Khi họ còn ở thôn Triệu Gia chưa khởi hành, Ngải Thiên đã thẳng thắn đề cập chuyện này với y.

Lúc trước y bị người ta vu oan hãm hại, xoá tên khỏi gia phả rồi phạt gậy thả trôi sông, có thể nói là cả thể xác lẫn tinh thần đều bị sỉ nhục.

Giờ có Ngải Thiên làm chỗ dựa tất nhiên có thể rửa sạch oan khuất cho y, dù quậy tung Hầu phủ kia long trời lở đất cũng phải đòi lại công bằng cho y.

Triệu Bảo Châu nghe vậy thì nhỏ xuống hai giọt lệ, ngoan ngoãn nép vào lòng Ngải Thiên âm thầm lắc đầu.

Y cần công bằng làm gì cơ chứ.

Cửu công tử Hoa phủ đã chết dưới dòng sông kia từ lâu, giờ Triệu Bảo Châu không muốn có bất kỳ liên hệ nào với Hầu phủ nữa.

Y có hộ tịch có văn thư, danh chính ngôn thuận là người ở thôn Triệu Gia, ngay cả thiên tử cũng không thể bắt y về lại Hoa phủ.

Tuy y chẳng thông minh lắm nhưng cũng biết thân thế phu quân nhà mình bí ẩn không tiện tiết lộ.

Đến Hầu phủ hung hăng vả mặt tất nhiên sẽ hả lòng hả dạ nhưng cũng dễ chuốc lấy tai vạ không đáng có.

Y chỉ muốn làm Triệu Bảo Châu mà thôi.

Mỗi ngày lo liệu ăn ở, đi theo phu quân bốn biển là nhà, làm nghề y cứu người.

Chung sống với người mình thích, trải qua những ngày tháng êm đềm hạnh phúc vốn là tâm nguyện của y.

Giờ mộng đẹp trở thành sự thật đương nhiên y phải trân trọng, tuyệt đối không thể tự chuốc phiền phức.

"Đệ chẳng có tiền đồ gì, không muốn về chỗ ăn thịt người kia chịu đựng mưa to gió lớn nữa."

Triệu Bảo Châu nhìn sang Ngải Thiên cũng đang chăm chú nhìn mình rồi cười nói, "Đệ và phu quân sống tốt là được rồi."

Y biết Ngải Thiên muốn bảo vệ mình.

Y cũng không muốn Ngải Thiên mạo hiểm.

Tâm ý của những người có tình với nhau mãi luôn tương thông.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
87


"Có lý lắm, sống tốt mới là quan trọng nhất."

Triệu Bảo Châu cứ tưởng nói ra lời này sẽ bị xem là kẻ nhu nhược vô dụng, ai ngờ còn được tán đồng.

Khoai Môn ca nhi nãy giờ yên lặng ngồi nghe vỗ tay y rồi nghiêm túc nói.

"Ai cũng phải nhìn về phía trước mà."

"Đúng vậy."

Đại mỹ nhân gật đầu lia lịa, "Đệ nhìn đệ đệ keo kiệt của ta mà xem, trước kia gầy như quỷ ho lao, giờ được đệ nuôi nhìn có sức sống hơn hẳn."

Triệu Bảo Châu cười, còn Khoai Môn ca nhi lại kinh ngạc mở to mắt.

Y được đại mỹ nhân nhận làm đệ đệ nên chưa từng gặp Ngải Thiên, tất nhiên cũng không biết trước kia bộ dạng hắn thế nào.

"Thế cơ ạ?

Đệ thấy Nhị ca phong độ lắm mà."

Đại mỹ nhân bật cười: "Tại đệ chưa thấy hắn trước đây thôi, nếu không có Bảo Châu của chúng ta nuôi mát tay thì giờ chẳng khác nào bộ xương biết đi cả."

"Đệ đâu có bản lĩnh vậy ạ."

Triệu Bảo Châu ngại ngùng nói, "Đệ làm sao bắt ép phu quân được chứ."

"Đệ khiêm tốn quá rồi đấy."

Đại mỹ nhân đùa y, còn Khoai Môn lại nghiêm túc khuyên nhủ: "Con người mà, chính vì yêu nên mới quan tâm, sẵn sàng thay đổi bản thân mình."

"Quỳnh Ngọc nói đúng lắm."

"Đệ chỉ nghĩ sao nói vậy thôi ạ."

Trong lòng ai cũng hiểu rõ đạo lý cả.

——————

Ba ca nhi bên kia mới quen đã thân, đĩa mứt bánh đã chồng lên ba cái.

Còn ba đại lão gia bên này chỉ nhìn chằm chằm vợ mình không nói một lời.

Vĩnh Vương vốn dạn dĩ là người đầu tiên lên tiếng.

"Có gì đâu mà trò chuyện, cơm nước xong xuôi không có gì làm thì về phòng ngủ đi."

Kính Vương và Ngải Thiên yên lặng liếc nhau thầm tỏ ý tán đồng.

Không có gì làm nên Ngải Thiên mở đầu câu chuyện.

"Hai vị Vương gia."

Hắn nói năng khách khí nhưng vẻ mặt lại chẳng mấy khách khí, "Trước khi thảo dân rời nhà song thân đã nhờ ta một việc, giờ sẽ bàn giao lại cho hai vị."

Hắn mò mẫm trong tay áo rồi ném ra một vật nhỏ bằng ngọc rơi xuống bàn phát ra tiếng giòn tan, nhìn chẳng có gì bắt mắt cả.

"Hổ phù?"

Vĩnh Vương trợn mắt, "Định Viễn tướng quân chịu giao lại hổ phù cho Hoàng gia rồi sao?"

Ngải Thiên cũng không nói vật này đã bị cha hắn vứt xó mấy chục năm chẳng thèm ngó ngàng, chỉ gật đầu ậm ừ.

"Định Viễn tướng quân đã sớm đền nợ nước, giờ trên đời không còn người này nữa."

Ngải Thiên thảnh thơi uống một hớp trà rồi nhìn sang tiểu ca nhi cười nói vui vẻ bên kia, "Thiên hạ thái bình, bách tính an cư mới là điều quan trọng."

Vĩnh Vương và Kính Vương sững sờ, không hẹn mà cùng nhìn về phía phu nhân nhà mình.

Tiểu gia chính là đại gia.

Nếu muốn người mình yêu an nhàn cả đời sao có thể thiếu một thiên hạ thái bình được chứ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
88


"Hèn chi ta thấy dâu rừng kia chua ê cả răng mà một mình Vĩnh Vương phi ăn hết hai đĩa, thì ra là có thai!"

Triệu Bảo Châu rúc trong ngực Ngải Thiên vẫn chưa hết vui vẻ vì chuyện lúc nãy.

Họ vừa trò chuyện rôm rả vừa ăn không ngừng, lúc đầu y khẩn trương không dám ăn nhiều, lát sau tiện tay bốc một quả dâu rừng làm mình bị chua đến nhăn mặt, Kính Vương phi thấy buồn cười cũng nếm thử, kết quả bị chua giật nảy mình.

Chỉ có Khoai Môn ca nhi vẫn tỉnh bơ ăn hết quả này đến quả khác.

Thấy họ sửng sốt, Vĩnh Vương phi Khoai Môn ca nhi này còn cười họ sợ chua.

Ca ca Ngải Thiên nhìn thì xuề xòa nhưng rất tinh mắt, lập tức kéo Ngải Thiên đang uống trà đến xem mạch, ai ngờ có tin vui.

Vĩnh Vương phi có thai, xem mạch tượng đã hơn bốn tháng rồi.

Cằm Vĩnh Vương suýt nữa rớt xuống đất, hắn và Vương phi nhà mình đã du sơn ngoạn thủy nửa năm nay, thế mà thật sự không biết có thêm một tiểu gia hỏa trong bụng.

Gần đây bụng nhỏ của Khoai Môn hơi phồng lên, hắn còn tưởng mình nuôi mát tay nên y tăng thêm chút thịt.

"Vĩnh Vương phi cũng vô tư thật, nếu hôm nay không phát hiện thì chỉ sợ đến lúc bé con biết đạp còn tưởng mình bị đầy bụng nữa."

Ngải Thiên thấy Bảo Châu vui tươi hớn hở thì hôn môi y một cái: "Xem ngươi kìa, người ta có thai mà mình vui như Tết vậy."

"Phu quân......"

Triệu Bảo Châu kéo chăn che mặt lẩm bẩm, "Ta cũng muốn có em bé."

Y rất thích trẻ con, trước kia ở thôn Triệu Gia thấy con người ta mà thèm, giờ đã tâm ý tương thông với Ngải Thiên chỉ muốn ba năm sinh hai đứa, cả nhà vui vẻ hòa thuận.

Ngải Thiên bị sự thẳng thắn của y làm cho đỏ mặt.

"Đây là lời một ca nhi như ngươi có thể nói ra sao?"

Ngải Thiên cười y, "Chẳng biết ngại gì cả."

"Bởi vậy ta chỉ nói với phu quân thôi mà......"

Triệu Bảo Châu thẹn quá hóa giận xoay người cưỡi lên bụng hắn, "Nếu ngươi dám cười ta thì ta sẽ động thủ đó!"

"Ngươi còn biết động thủ nữa à?"

Ngải Thiên cười không ngừng, hắn véo hai má bầu bĩnh của Bảo Châu nhào nặn một hồi, "Kiến thức ta nông cạn, mau để ta nhìn xem Bảo Châu của chúng ta động thủ thế nào đi."

Lần này Triệu Bảo Châu không có đường lui nên bất mãn lầm bầm.

"Ngươi chỉ biết trêu ta thôi......

Ta còn không hiểu tính ngươi hay sao, nhất định là sợ nuôi con tốn tiền, ngươi xót của chứ gì."

"Bé ngốc."

Ngải Thiên ôm người nằm vật xuống, "Ta có xót tiền đâu, ta xót ngươi đấy chứ."

Vết thương của Bảo Châu nhà hắn chỉ mới lành nên vẫn phải dưỡng thêm, không thể gấp gáp được.

Cũng không phải Triệu Bảo Châu thật sự không biết, chỉ giả bộ cằn nhằn một lúc rồi thôi.

"Được rồi, ta biết phu quân thương Bảo Châu mà.

Ta chỉ là nhất thời ghen tị, muốn ngươi nói ngọt dỗ ta nên mới cố ý nói thế thôi."

"Vậy vi phu trả lời đã vừa ý Bảo Châu chưa?"

Triệu Bảo Châu ngẩng đầu cong môi cười.

"Nói cũng ngọt đấy."

Ngải Thiên thở phào.

"Thế thì lần này Bảo Châu phải vất vả rồi."

Triệu Bảo Châu mờ mịt.

"Vất vả gì cơ?"

Ngải Thiên phất tay cho màn giường buông xuống rồi khom người tháo dây buộc tóc bằng gấm xanh của Bảo Châu, để mặc tóc dài xõa ra như thác.

Hắn thấp giọng thì thầm.

"Dù sao cũng không phải nhà mình nên đành phiền Bảo Châu chịu khó nín nhịn vậy."

Thể lực hắn mạnh mẽ bền bỉ lắm đấy.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
89


Triệu Bảo Châu nhẫn nhịn rất lâu, cuối cùng mới tìm được cơ hội cáo từ.

Y vừa thu dọn hành lý vừa càu nhàu Ngải Thiên.

"Lúc khởi hành đã nói muốn gặp song thân của ngươi, la cà trên đường lâu như vậy mà chẳng thấy ngươi sốt ruột gì cả, ngươi mà cứ chậm chạp như vậy thì đừng nói tháng sau mà đến năm sau chúng ta vẫn còn ngoài đường cho xem."

Ngải Thiên khoanh tay chống chế: "Chẳng phải giờ ta đã nghe lời ngươi cáo từ ca ca ta rồi sao."

"Ngươi còn mặt mũi mà nói nữa à?"

Triệu Bảo Châu trợn tròn mắt vừa đáng yêu vừa đáng thương, "Lần trước ta đến từ biệt ca ca, ánh mắt y nhìn ta lạ lắm, cứ như muốn nói lại thôi, nhất định là ngươi làm mấy chuyện ám muội bị người ta biết hết rồi, mắc cỡ chết đi được!"

"Chỗ bọn họ cách chúng ta vạn dặm, làm sao nghe được động tĩnh bên này chứ."

Ngải Thiên hời hợt nói, "Vả lại bọn họ có cả đàn con rồi, còn cười chúng ta được hay sao?

Ngươi nghĩ nhiều quá rồi."

"Ta mặc kệ."

Triệu Bảo Châu nói không lại gã lang băm này nên dứt khoát cãi ngang, "Ta phải nhờ các cha làm chủ cho ta mới được."

"Chuyện này phải làm chủ thế nào đây?"

Ngải Thiên ngang nhiên ôm Bảo Châu nhà mình, "Chẳng lẽ chia cách chúng ta như Ngưu Lang Chức Nữ hay sao."

Hắn vừa nói đùa vừa xách hành lý dắt Triệu Bảo Châu lên xe ngựa.

Chân gãy của Triệu Bảo Châu cuối cùng đã lành hẳn, đi đứng vững vàng như xưa.

Y ỡm ờ theo Ngải Thiên lên xe ngựa rồi lấy thoại bản trong hộp ra hờ hững xem.

Cuối cùng vẫn kìm không được nhìn người đang đánh xe phía trước.

Gã quỷ sứ này ỷ mình bây giờ tuấn tú hơn xưa nên mặc sức bắt nạt y, biết y chịu không nổi mấy câu dỗ ngọt nên ức hiếp y tơi bời bao lần, đúng là không biết xấu hổ mà.

Đáng ghét!

——————

"Bảo Châu, đến nơi rồi, xuống xe thôi nào."

Triệu Bảo Châu ôm gối mơ màng tỉnh lại thì thấy Ngải Thiên đưa tay muốn đỡ mình.

Sau khi ngủ một giấc y đã quên sạch cơn giận dỗi lúc nãy, thế là đưa tay cho hắn dắt, mơ hồ được người ta bế xuống xe ngựa vẫn chưa tỉnh táo lại.

"Đây là đâu thế?"

Thấy cổng lớn treo đèn lồng và dây lụa đỏ chót, Bảo Châu cau mày thắc mắc, "Quý nhân nhà ai thành thân à?

Ngươi chẳng báo trước cho ta biết gì cả, tiền mừng cũng không chuẩn bị nữa, thật quá thất lễ rồi."

Ngải Thiên bật cười cúi xuống hôn lên đôi lông mày nhíu chặt của Bảo Châu.

"Bé ngốc, đây là lễ thành thân của chúng ta đấy."

Hắn trăm phương ngàn kế giữ Bảo Châu lại phủ Kính Vương lâu như vậy là để chuẩn bị cho lễ cưới này đây.

Bảo Châu nhà hắn xứng đáng với mọi thứ tốt nhất trên đời.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
90


Nhà Trâu gia giàu có trong thành giăng đèn kết hoa, khua chiêng gõ trống chuẩn bị thành hôn.

Trâu gia làm ăn rất lớn, đặc biệt là dược liệu và đồ cổ quả thực là một ngày thu cả đấu vàng.

Chủ nhà cũng rất thần bí, phủ đệ lớn như vậy mà chẳng thấy mấy người ở.

Bấy lâu nay đang yên ắng mà đột nhiên mở tiệc linh đình, hồng trang mười dặm, rượu mừng đầy tràn.

Kiệu lớn tám người khiêng treo đầy trân châu mã não, chỉ đi trên đường đã tỏa hương thơm khắp phía khiến người ta ngửi vào cũng thấy khoan khoái.

Ai nấy đều băn khoăn thắc mắc không biết con rể thế nào mà lại được vào cổng lớn của Trâu gia.

——————

Đâu ngờ con rể trong miệng bọn họ lại không được nhẹ nhõm thoải mái như họ tưởng.

"Phu quân......"

Triệu Bảo Châu vừa đặt mông xuống giường đã ôm đầu than thở, "Cổ ta mỏi quá, mau cứu ta với."

Hôm nay y đội mũ cưới lộng lẫy tinh xảo có giá trị liên thành nhưng thật sự là quá nặng, lúc trước cài một đóa hoa dại vẫn nhẹ hơn nhiều.

"Trên đời đâu có chuyện gì vẹn cả đôi đường, muốn đẹp thì phải trả giá thôi."

Ngải Thiên vừa nghiêm túc tháo xuống cho y vừa nhịn không được trêu chọc, "Chi bằng theo ta sống cảnh màn trời chiếu đất, liêm khiết thanh bạch vẫn thoải mái hơn nhỉ."

Triệu Bảo Châu nép vào lòng Ngải Thiên rồi ngước mắt lên ỷ sủng mà kiêu trừng hắn.

"Ngươi còn bắt nạt ta kiểu này nữa thì ta sẽ đi mách các cha cho xem!"

Giờ y khác xưa rồi, không còn là ca nhi bơ vơ không nơi nương tựa mà là Châu ca nhi bảo bối có người chống lưng hẳn hoi.

"Ôi, thế thì phải xin Bảo Châu tha mạng cho ta rồi."

Ngải Thiên cười đùa y, hắn cũng không đi tiếp khách mà ở lại phòng cưới trêu ghẹo vợ mình, "Vi phu bóp chân cho phu nhân nhé, đừng làm khó ta nữa mà."

"Đừng bóp!"

Triệu Bảo Châu giật mình vội vã chui vào chăn, "Giày vò cả ngày rồi, bẩn lắm."

Ngải Thiên nhíu mày đưa tay bồng cả người lẫn chăn lên.

"Vậy ta đành phải chịu cực nhọc rửa sạch Bảo Châu rồi từ từ ăn cũng được."

Ngải Thiên nở nụ cười, trên khuôn mặt tuấn tú tràn ngập vẻ trìu mến.

Kiều thê trời ban cho hắn này quả thực đã chiếm trọn trái tim hắn.

Bảo Châu giấu mình trong chăn không chịu ló mặt ra.

"Nhớ ăn ít ít thôi đấy."

Trong chăn vọng ra giọng nói e ấp thẹn thùng.

Trong bụng y có trân châu nhỏ rồi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
Ngoại truyện: Ăn chực


Trong thành mới mở tiệm thuốc, quản sự là một ca nhi hiền lành tốt bụng đã kết hôn.

Nhìn y xinh đẹp dịu dàng nhưng lại không phải quả hồng mềm dễ trêu chọc.

Nghe nói lúc họ mới đến đây có một gã công tử ăn chơi trác táng mở miệng trêu ghẹo, thế là ngày thứ hai bị câm, ngày thứ ba bị mù, ngày thứ tư bị điếc, ngày thứ năm lết đến nhà tạ tội mới tạm giữ được mạng chó.

Gã công tử này vốn được người nhà dung túng, hàng xóm láng giềng cứ lo hết tên này sẽ có tên khác, ai ngờ kẻ gây sự còn chưa thấy mà lão đại Kính Vương ở đất phong đã đưa bảng hiệu đến, nhờ vậy không còn tên đáng ghét nào dám bén mảng nữa.

Tiệm thuốc làm ăn hết sức phát đạt, mọi người đều thích tới đây mua, đặc biệt là Ngải lang trung vừa tuấn tú vừa giỏi y thuật, nếu hắn không xụ mặt suốt ngày e là sẽ có vô số ca nhi tiểu thư mỗi ngày đều muốn tới khám bệnh.

"Phu quân......"

Giờ Triệu Bảo Châu đã thật sự là bảo châu, xinh đẹp nõn nà chỉ nhìn thôi cũng thấy trong lòng vui vẻ, y vừa gói dược liệu vừa nói chuyện với tướng công, "Hôm nay ca ca gọi chúng ta tới ăn cơm đấy."

"Ngươi gọi ca ca thì ngọt lắm, còn với phu quân ta đây thì chẳng nói được mấy câu dễ nghe cả."

Ngải Thiên xụ mặt đứng dậy vuốt nếp nhăn trên áo, đây là trường sam Bảo Châu mới may cho hắn, lụa tơ tằm dễ nhàu, mặc vào hết sức phiền phức, "Gọi tới ăn cơm nhưng chỉ sợ là tiệc Hồng Môn thôi."

Sau đó bị Bảo Châu trừng mắt đạp một cái.

"Cái miệng thúi của ngươi chỉ thích nói nhảm thôi."

"Đâu có."

Ngải Thiên ôm eo mềm của Bảo Châu kéo vào ngực mình cắn một cái.

Miệng thúi thích ăn người mới đúng.

——————

Đã ăn chực tất nhiên phải đi hết cả nhà, Bảo Châu đóng cửa tiệm thuốc rồi kéo Ngải Thiên đến trường tư thục.

"Ngươi đi nhanh lên!

Coi chừng muộn bây giờ!"

Triệu Bảo Châu hung dữ nói, đều tại gã yêu quái này ăn người một lúc lâu mới chịu ra ngoài, chẳng biết chó con chờ có sốt ruột không nữa.

Nói ra hơi kỳ, đứa nhỏ nhà y vẫn chưa có một cái tên đàng hoàng mà gọi là Ngải Tu Cẩu.

Ngải Thiên nói tên xấu dễ nuôi, Triệu Bảo Châu cũng chưa nghĩ ra tên nào hay nên tạm thời đành lấy tên này.

Đừng nói tên chó con nhà y khó nghe mà ngay cả Ngải Thiên cũng chưa chắc đã là tên thật.

Triệu Bảo Châu cũng chẳng biết mình gả cho người gì nữa, trong nhà mỗi người một họ, tất cả đều là lừa gạt.

Dáng dấp Tu Cẩu ngoan hiền hơn cha mình một chút, đây là tiểu ca nhi thứ hai có thể khiến Ngải Thiên cam tâm tình nguyện bỏ tiền sau Triệu Bảo Châu.

"A ba......"

Đứa nhỏ ngồi trên vai Ngải Thiên thủ thỉ, "Hôm nay kẹo của con lại bị trộm nữa rồi."

Ngải Thiên gật đầu: "Ừ, lần này đã biết là đứa nào chưa?"

"Biết ạ, đứa bại hoại kia thả rắm thúi hoắc đến trưa luôn."

Ngải Tu Cẩu cười ngả nghiêng làm Triệu Bảo Châu hết hồn đưa tay ra đỡ, nó quay sang thấy Triệu Bảo Châu thì lập tức cười vừa ngọt vừa ngoan, "Cha thấy con giỏi không nè?"

"Con chỉ biết học hư ba con thôi."

Triệu Bảo Châu đánh yêu vào mông chó con một cái.

Cả nhà vừa nói chuyện phiếm vừa đi dưới hoàng hôn chiều tà.

Nhìn hai người thân yêu nhất của mình đấu võ mồm, Triệu Bảo Châu đột nhiên thất thần, lúc bị ném xuống sông y nào dám mơ đến ngày hôm nay.

Triệu Bảo Châu suýt giẫm trúng vũng nước phía trước, Ngải Thiên lập tức nắm tay y rồi bao bọc trong lòng bàn tay mình.

"Nhìn đường cẩn thận."

"Biết rồi phu quân."

Triệu Bảo Châu cong mắt cười, giờ y chẳng còn sợ vấp ngã nữa.

Vì y có người dắt rồi mà.

Bảo Châu vui vẻ.

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom