Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Kiều thê trên trời rơi xuống

[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
60


Triệu Bảo Châu bồn chồn bất an cả ngày, ngay cả lúc ra ngoài làm việc chung với các thôn dân khác cũng hầu như là thất thần.

"Hôm nay Châu ca nhi sao thế?

Nhìn bộ dạng đờ đẫn của ngươi chắc đang nhớ chồng hả?"

"Đừng có trêu ta."

Triệu Bảo Châu đáp, giờ y đã nói năng dạn dĩ hơn trước nhiều, "Không biết ai mấy ngày trước nhớ chồng đến nỗi giặt đồ té xuống nước, còn phải chờ phu quân nhà mình đến bế về nhà ấy nhỉ."

"Ui chu choa, Châu ca nhi bây giờ đúng là ba ngày không gặp đã khác xưa!

Các ngươi mau nhìn xem, đây là tiểu ca nhi lúc trước hỏi gì cũng không chịu thốt ra nửa chữ sao!"

Hầu hết ca nhi trong thôn Triệu Gia đều có tính hướng ngoại, cái gì cũng dám lấy ra trêu chọc, mỗi ngày mọi người cùng nhau làm việc và đùa giỡn rất vui vẻ.

Chỉ là hôm nay trời mau tối hơn, chó giữ nhà trong thôn cũng hè nhau sủa om sòm làm mọi người giật nảy mình.

Bỗng nhiên sấm chớp đùng đùng, chẳng biết xảy ra chuyện gì mà nhà cửa lắc lư rung chuyển.

Triệu Bảo Châu chỉ kịp bắt chước người khác ngồi thụp xuống đất ổn định thân mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Trái tim thấp thỏm cả ngày của y rốt cuộc đập loạn xạ.

"Không xong rồi!"

Có người hét lên, "Núi lở, lũ quét kìa!"

Triệu Bảo Châu bị lôi kéo loạng choạng chạy đi, vừa chạy vừa quay đầu nhìn, chỉ thấy dòng lũ cuốn theo bùn sình từ xa ùn ùn lao đến.

Mà phu quân y vẫn đang trên núi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
61


Mưa to như trút nước, thôn Triệu Gia ầm ĩ huyên náo, mọi người tập trung lại một chỗ, trời đã tối mịt, ai nấy đều gấp rút khẩn trương.

"Chẳng hiểu sao ngọn núi kia đột nhiên vang lên tiếng ầm ầm, ta thấy nước trong khe núi dâng nhanh vùn vụt nên vội gọi mọi người chạy lên chỗ cao mới thoát được trận thiên tai này đấy!"

Nam nhân lấm lem bùn sình vừa thở hổn hển vừa kể lại sự cố mình gặp cho người trong thôn nghe.

Bọn họ hẹn nhau lên núi đi săn nhưng chưa thu hoạch được gì đã phát hiện nước suối dâng cao, thế là vội vã thu dọn đồ đạc chạy sang sườn núi bên kia mới thoát nạn, không bị trận lũ đột ngột này gây thương tích.

"Những người lên núi hôm nay đã xuống hết chưa?

Các nhà các hộ còn ai kẹt lại trên núi không?

Giờ lũ cũng ngừng rồi, chúng ta chuẩn bị lên núi tìm thử xem, sống phải thấy người chứ!"

"À phải rồi, lúc chúng ta lên núi còn gặp Ngải lang trung, hắn cũng lên núi hái thuốc đấy!"

Có người nói, "Các ngươi thấy Ngải lang trung xuống núi chưa?"

Từ đầu đến giờ Triệu Bảo Châu vẫn chưa mở miệng, giờ khắc này nghe mọi người nhắc tới Ngải Thiên y mới chậm chạp lấy lại tinh thần, trên mặt lộ vẻ đờ đẫn.

"Hắn nói lên núi hái thuốc."

Nhưng hắn vẫn chưa về.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
62


Triệu Bảo Châu xưa nay không hề cảm thấy mình số khổ.

Y là công tử Hầu phủ, tuy mẫu thân mất sớm nhưng được tổ mẫu yêu thương nên luôn sống an nhàn sung sướng chưa từng chịu thiệt thòi.

Cho dù sau này bị kẻ khác vu oan, từ trên cao rơi thẳng xuống đất cũng được ông trời thương xót che chở mạng nhỏ, được thôn dân Triệu Gia phát hiện rồi được Ngải Thiên dốc lòng chữa trị.

Thương tích của y đã khỏi hẳn, đừng nói những vết thương ngoài da biến mất mà ngay cả chân bị đánh gãy giờ cũng có thể đi chậm, chỉ cần đợi một thời gian nữa nhất định sẽ lành lặn như cũ.

Đoạn đường này y luôn có quý nhân tương trợ.

Tổ mẫu là quý nhân của y.

Dân ở thôn Triệu Gia là quý nhân của y.

Ngải Thiên càng là quý nhân của y.

Nay y đã từ bỏ quá khứ thị phi, chỉ muốn theo Ngải Thiên rau dưa qua ngày, cơm trong ống nước trong bầu cũng được.

Giờ hai người tình đầu ý hợp, lưỡng tình tương duyệt, dù không giàu sang phú quý mà cứ bình đạm như vậy cả đời Triệu Bảo Châu cũng cam lòng.

Nếu ván giường không sập, mình quấn lấy hắn triền miên thì tốt rồi.

Nếu sáng nay thức dậy mình không cho hắn lên núi thì tốt rồi.

Triệu Bảo Châu càng nghĩ càng thấy ruột gan thắt lại, đau đến nỗi y không đứng dậy nổi.

"Bảo Châu ngươi đừng sốt ruột, chúng ta lên núi tìm Ngải lang trung ngay đây."

Thôn dân luôn miệng an ủi y, "Ngải lang trung thường xuyên lên núi nên rất quen thuộc địa hình, nhất định sẽ ở hiền gặp lành bình an vô sự thôi."

"Ta......

Ta cũng muốn đi."

Triệu Bảo Châu rốt cuộc lên tiếng, "Ta cũng muốn lên núi nữa."

Mọi người lộ vẻ khó xử, dù sao Triệu Bảo Châu chưa từng lên núi, chân lại bị thương mới khỏi nên đi đứng bất tiện.

"Dẫn ta lên núi tìm hắn với!"

Tiểu công tử luôn sạch sẽ tươm tất quỳ phịch xuống mặt đất lênh láng nước mưa khẩn khoản van nài.

"Cầu xin các vị mà!"
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
63


Trong cung điện tĩnh mịch dưới lòng đất, một con thỏ trắng đang nhảy nhót tưng bừng chạy tới chạy lui mà không hề hay biết nguy hiểm bên ngoài.

Nó chạy nhảy loạn xạ, ngay khi sắp ngã xuống hầm sâu thì được một bàn tay to nắm chặt lỗ tai xách lên, thoát chết trong gang tấc.

"Mi đần vừa thôi, có ai ăn thịt mi đâu mà chạy ngu thế."

Một nam nhân cao gầy đứng đấy, đưa tay ném đồ ngốc này vào cái gùi sau lưng rồi gãi đầu đi tới cánh cửa đá ở sảnh chính tiếp tục mở khóa.

Cha hắn quả nhiên là cha ruột.

Một cánh cửa có tới chín chín tám mốt khóa, cái nào cũng là cơ quan, hắn vất vả một ngày một đêm vẫn còn hai cái chưa mở xong.

Trong đầu hắn ong ong, lúc ẩn lúc hiện những ký ức hồi nhỏ bị ép học hành gian khổ.

May mà Bảo Châu nhà hắn đã chuẩn bị chu đáo nên hắn có thể ăn chút gì đó rồi uống rượu nho tự ủ để lấy sức.

Nhớ tới Bảo Châu vẻ mặt hắn lập tức dịu đi, giờ Ngải Thiên đã khác xa trước kia, không còn gầy như que củi, cũng chẳng còn xám xịt như thây ma, tuy vẫn gầy nhưng đã có thể nhìn ra vẻ anh tuấn.

Một trong hai cha của hắn năm xưa là đệ nhất mỹ nhân Tây Vực nên hai huynh đệ hắn đều có ngoại hình nổi bật, vì vậy sau này ca ca hắn mới có thể từ bỏ sự nghiệp để lấy sắc dụ người trở thành Vương phi.

Ngải Thiên cũng không xấu, chỉ là trước kia hắn quá hà tiện, ỷ mình có y thuật nên ép mình sống kham khổ không ra hình người.

Cũng may bây giờ có Bảo Châu, Ngải Thiên muốn keo kiệt cũng chẳng được nữa.

Ngải Thiên vừa mở khóa thứ hai đếm ngược vừa sờ ngọc bội song ngư đeo bên hông.

Nếu không có Bảo Châu thì sẽ không có ngọc bội, không có ngọc bội thì hắn sẽ không tìm ra địa cung này.

Quả nhiên từ nơi sâu xa tự có thiên ý.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
64


"Con thỏ ngốc này, mi chạy giỏi quá nhỉ!"

Ngải Thiên trừng mắt túm con thỏ lên, hắn có thể đánh chết gấu chó bằng một chưởng nhưng lại vì con thỏ này mà chạy suốt mấy dặm.

Biết sao được, hắn phải bắt sống nó mà không được làm nó bị thương, món đồ chơi này lại toàn chui vào bụi cỏ, Ngải Thiên không muốn làm rách quần áo mới trên người nên chỉ có thể nhìn theo nó chạy, loay hoay mấy lần mới bắt được.

Ngải Thiên cũng thật ngây thơ, rõ ràng một lòng muốn bắt thỏ về tặng vợ lại còn uy hiếp con thỏ vốn không hiểu tiếng người.

"Nếu mi không chịu ngoan ngoãn thì về nhà ta sẽ làm thịt mi kho tàu đấy!"

Con thỏ không hiểu đạo lý nhưng bị xách tai khó chịu nên hung hăng giơ chân đạp người, mặc dù không đau không ngứa nhưng lại đạp văng mất ngọc bội song ngư đeo bên hông Ngải Thiên.

"Con thỏ ngốc này!"

Tuy ngọc bội kia không đáng tiền nhưng Ngải Thiên vẫn quýnh lên, dù sao đó cũng là vật giúp Bảo Châu và hắn hiểu rõ lòng nhau nên nói là tín vật đính ước cũng không sai lắm, ngày nào Ngải Thiên cũng đeo, cực kỳ quý trọng.

Hắn ném con thỏ vào gùi rồi dậm chân đi nhặt ngọc bội, nhưng vừa mới sờ đến nó thì chợt nghe dưới chân "cạch" một tiếng.

Mặt đất lún xuống, một tảng đá lớn bị dây leo bao phủ tiệp màu với cây cối chung quanh từ từ nâng lên để lộ ra cửa hang và cầu thang bằng đá dẫn xuống lòng đất.

Cửa vào địa cung hắn tìm khắp nơi chẳng thấy cứ thế hiện ra trước mặt.

——————

"Lạch cạch."

Rốt cuộc khóa cũng mở, cơ quan cuối cùng của phòng chính bị Ngải Thiên tháo gỡ làm cửa đá mở ra, giữa căn phòng tối đen có đặt một thứ.

Không phải gì khác mà chính là một chiếc hổ phù bằng huyết ngọc.

(Hổ phù là vật tượng trưng cho binh quyền mà Hoàng đế trao cho các tướng lĩnh)
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
65


"Châu ca nhi, ngươi nghỉ ngơi một lát đi.

Chúng ta đã tìm cả đêm rồi, chân ngươi vẫn chưa lành hẳn, chịu không nổi đâu."

"Ta không sao."

Rõ ràng cái chân bị thương của Triệu Bảo Châu đã đau đến phát run mà y vẫn cắn răng cố chống đỡ.

Rõ ràng ngày nào cũng thấy ngọn núi sau thôn Triệu Gia nhưng giờ lại khiến người ta hoang mang sợ hãi.

Cả ngọn núi cao như vậy đột nhiên sụp xuống một nửa, bùn đất cát đá như mãng xà nuốt chửng không biết bao nhiêu thứ.

Y thật sự không dám nghĩ dưới đống đất đá này có phu quân mình hay không.

Với thân hình như cọng giá của Ngải Thiên nếu bị núi này đè thật e là xương vụn cũng chẳng còn.

Không đâu, không đâu.

Gã lang băm này luôn ác mồm độc miệng, tai họa sống lâu ngàn năm vạn năm, nhất định phải sống đến trăm tuổi Diêm Vương mới chịu nhận hắn.

Triệu Bảo Châu không hề phát hiện toàn thân mình đang run cầm cập.

Sắc mặt y trắng bệch như giấy, một chút sức sống cũng không có, người chung quanh đều thấp thỏm sợ y chịu không nổi sẽ ngất đi.

Núi này đã bị họ lật tung nhưng vẫn không tìm được Ngải Thiên, tuy chẳng ai nói ra nhưng mọi người đều cảm thấy hy vọng xa vời.

"Tạ ơn các vị đã vất vả."

Triệu Bảo Châu mở miệng lần đầu tiên, dáng vẻ yếu ớt mà điềm tĩnh, lúc này mới lộ ra sự chững chạc của y, "Trời tối rồi, các vị thu dọn đồ đạc xuống núi nghỉ ngơi đi."

Có người lo lắng cho y nhưng Triệu Bảo Châu nhất quyết khuyên mọi người về hết, chỉ còn mình y lẻ loi trơ trọi ngồi trên tảng đá hóng gió.

Chân y giày vò suốt cả đoạn đường rốt cuộc không còn sức lực, giờ đau buốt từng cơn, nước mắt y lã chã rơi xuống nhưng vẫn chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng.

Y không dám nghĩ nhưng lại không thể không nghĩ.

Nếu không có Ngải Thiên thì y vẫn là Triệu Bảo Châu sao?

Nếu y không phải Triệu Bảo Châu thì có thể là ai chứ?

Chẳng lẽ y vẫn phải lẻ loi hiu quạnh một mình sao.

"Ngươi cái đồ lang băm này!"

Triệu Bảo Châu khàn giọng chửi rủa giữa núi sâu, "Cứu người ta rồi ép cưới về nhà, giờ lại bỏ ta một mình!

Ngươi đúng là kẻ lòng dạ ác độc mà!"

Y khóc nức nở đứt ruột đứt gan, lại mơ hồ nghe thấy có người nói chuyện.

"Một ngày không gặp mà Bảo Châu nhà ta lại giận ta rồi à?"

Triệu Bảo Châu ngẩng phắt lên, sau đó nhìn thấy Ngải Thiên còn sống sờ sờ đứng trước mặt mình, vẫn là bộ dạng đáng ghét kia làm người ta vừa mừng vừa tức.

"Để phu nhân lo lắng là lỗi của ta."

Ngải Thiên khom người bế vợ ngồi xuống tảng đá, vừa lau nước mắt cho y vừa đem quà ra dỗ, "Xem này, ta bắt thỏ cho ngươi đấy, xinh không?"

Triệu Bảo Châu chửi ầm lên.

"Mẹ nó chứ, giờ ai thèm con thỏ vớ vẩn này, ngươi đúng là đồ khốn mà!"

Y vừa khóc vừa cười bị Ngải Thiên ôm chặt vào lòng.

Hù chết y rồi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
66


Ngải Thiên chưa bao giờ thấy bộ dạng này Triệu Bảo Châu.

Tiểu ca nhi nhà hắn ưa sạch sẽ, mỗi ngày chỉ hận không thể tắm tám lần, thế mà giờ búi tóc xõa tung, quần áo lấm lem, vớ giày dính đầy bùn sình, ngồi đây khóc lóc gọi hắn như nhóc ăn mày tội nghiệp.

"Ta sai rồi, là lỗi của ta."

Ngải Thiên rối rít xin lỗi, hắn cũng không ngờ cửa địa cung này vừa mở lại làm chấn động cả dãy núi gây ra lũ lớn, hắn ở dưới lòng đất hoàn toàn không hay biết gì, đến khi ra ngoài mới phát hiện náo động lớn đến thế.

Tuy không ai bị thương nhưng để Bảo Châu hoảng sợ đau lòng như vậy hắn tuyệt đối không muốn.

Biết thế hắn đã về nhà trấn an Bảo Châu trước rồi hãy tới chỗ kia mở khóa.

Dù sao đại tướng quân cha hắn đã "đền nợ nước" mấy chục năm, hổ phù cũng chưa chắc quan trọng lắm.

Mà dù có mất cũng không đáng để Triệu Bảo Châu khóc thảm như vậy.

Ngải Thiên hoàn toàn quên béng lời dặn của song thân trước khi hắn xa nhà, vừa thấy sắc lập tức mờ mắt.

Khó khăn lắm Triệu Bảo Châu mới nín khóc nhưng cổ họng vẫn khàn khàn.

Y nuốt nước miếng hắng giọng rồi cẩn thận lấy ra một cái túi vải từ trong ngực.

Toàn thân y lấm lem như tượng đất nhưng túi này vẫn sạch sẽ, nhìn là biết được cất kỹ.

"Đây là bánh nếp ta làm lúc trước......"

Giờ Triệu Bảo Châu nói chuyện vẫn còn mang theo giọng mũi, y bưng hai cái bánh nếp như bưng báu vật hiếm có, "Sợ ngươi đói nên ta mang theo......"

Mũi Ngải Thiên cay xè, hốc mắt cũng nóng lên.

Hắn chẳng phải người lương thiện, ngay cả người nhà cũng không thân thiết, xưa nay đã quen độc lai độc vãng, có tài đức gì mà được một ca nhi quan tâm chăm sóc như thế, còn kết làm quyến lữ nữa.

Sắc trời tối đen, Triệu Bảo Châu cực kỳ chật vật, trong lúc vừa mừng vừa sợ y hoàn toàn không chú ý đến vẻ bối rối của Ngải Thiên mà vẫn nghiêm túc lột vỏ bánh rồi đưa tới miệng hắn.

"Ngươi nếm thử đi, ta lấy mứt táo làm nhân bánh đó."

Triệu Bảo Châu cười như chú mèo mướp vừa đáng thương vừa đáng yêu, "Ngọt lắm."

Ngọt đến nỗi Ngải Thiên sắp chống đỡ không được nữa.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
67


Cuối cùng Triệu Bảo Châu được Ngải Thiên cõng xuống núi.

Chân y bị thương quả thực không chịu nổi giày vò nữa, lúc trước chưa tìm được Ngải Thiên còn có thể ráng chống đỡ, giờ tìm được người rồi lập tức bủn rủn, muốn nhấc lên cũng không nổi, đau đến mức Triệu Bảo Châu ngã chúi xuống đất.

Cũng may Ngải Thiên ở đây, y vừa có người cõng vừa có người dỗ, tuyệt đối sẽ không ngã nữa.

"Phu quân......"

Y ôm bả vai Ngải Thiên yếu ớt gọi.

"Ơi."

Ngải Thiên trả lời nhưng y không lên tiếng mà vẫn thì thầm gọi bên tai hắn.

"Phu quân......"

Ngải Thiên đáp lại.

"Ơi."

Triệu Bảo Châu vẫn chẳng nói gì mà chỉ vùi đầu vào hõm vai Ngải Thiên gọi thầm.

"Phu quân......"

Ngải Thiên sững sờ, có giọt nước nóng hổi lăn dọc xuống cổ hắn.

"Ơi."

Vẻ mặt Ngải Thiên đầy dịu dàng, "Ta đây, ta sẽ không bỏ ngươi một mình nữa đâu."

Đây là trân châu của hắn cơ mà.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
68


Triệu Bảo Châu cứ thế được Ngải Thiên cõng về nhà, y ngoan ngoãn nằm sấp trên lưng hắn, đến nhà cũng ôm chặt hắn không chịu buông tay.

Ngải Thiên còn phải nhẫn nại khuyên nhủ y.

"Bảo Châu, chúng ta tắm trước nhé, toàn thân bùn sình ngủ không thoải mái đâu, mà phải tắm rửa sạch sẽ mới bôi thuốc lên chân ngươi được."

"Vâng."

Triệu Bảo Châu ngoan ngoãn nghe lời ngồi trên ghế nhỏ Ngải Thiên đem tới cho y, chỉ là đôi mắt kia một mực dõi theo Ngải Thiên, hắn đi đến đâu ánh mắt y theo đến đấy.

Tuy nhà họ đã sửa lại nhưng không có phòng tắm riêng, cũng chưa mua thùng tắm mà chỉ có túp lều xập xệ chắn gió.

Không có thùng tắm nên chỉ có thể nấu nước nóng pha với nước lạnh đổ vào thùng rồi cầm gáo giội lên người.

Bình thường đều tắm kiểu này, Ngải Thiên cũng chẳng thấy có gì không ổn.

Nhưng hôm nay Triệu Bảo Châu cởi đồ ngồi trong chuồng bò, thân thể trắng như ngọc bị gió lạnh thổi qua lập tức co rúm lại.

Đột nhiên hắn thấy xót xa.

"Phu quân......"

Triệu Bảo Châu bị nước nóng làm rùng mình một cái, "Nóng quá."

Không nóng không được, hôm nay cảm xúc của Triệu Bảo Châu lên xuống đột ngột, trên mình bị thương còn hứng gió cả đêm, nếu không cẩn thận chỉ sợ lại ngã bệnh, trong nước tắm này Ngải Thiên đã bỏ thêm rất nhiều dược liệu để khử lạnh.

"Ta sẽ lau rửa thật nhanh, ngươi ráng chịu một lát nhé."

Triệu Bảo Châu cũng nghe lời hắn, rõ ràng trên người toàn vết bầm tím vì hôm nay leo núi bị ngã mà vẫn cố tỏ ra không đau, một mình âm thầm hít hà.

Ngải Thiên lại chửi thầm.

Sáng mai phải mua thùng tắm về mới được.

Từ nay trở đi hắn sẽ không để Triệu Bảo Châu phải chịu khổ nữa.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
69


Lần này giày vò một trận, chân Triệu Bảo Châu khó khăn lắm mới lành bảy tám phần lại bị thương.

Khoan nói đến đau đớn, nhìn vết thương vừa tháo băng kia lại sưng tấy đỏ bừng khiến người ta phải nhíu mày.

Ngải Thiên vừa bôi thuốc cho y vừa đau lòng.

"Xin lỗi, để ngươi chịu khổ rồi."

Triệu Bảo Châu lại chẳng thấy có gì đáng ngại cả.

"Tự ta muốn lên núi mà, sao trách ngươi được chứ."

Nghe Ngải Thiên nói vậy y còn thấy ngượng ngùng, chỉ thở dài cảm khái, "Lần này bị vậy không biết phải bao lâu nữa mới lành hẳn......

Ta còn định chờ thêm mấy ngày sẽ trồng ít khoai tây trong vườn, chân đi không được bất tiện lắm."

Rõ ràng trước kia Triệu Bảo Châu đã quen sống sung sướng, giờ trở thành một ca nhi nhà nông nghèo túng như vậy thật sự không thấy khó chịu sao?

Nói y yếu ớt thì việc nặng nhọc cực khổ gì cũng làm, chân bị thương còn sợ làm trễ nải việc trồng trọt của mình.

Nói y không yếu ớt thì Ngải Thiên bôi thuốc hơi mạnh tay một chút đã xuýt xoa nũng nịu đòi phu quân thổi thổi cho hết đau.

Đến khi dọn dẹp xong chuẩn bị ngủ thì ngoài trời đã tảng sáng.

Triệu Bảo Châu yên lặng rúc trong ngực Ngải Thiên, hai mắt ríu lại vì buồn ngủ.

"Bảo Châu......"

Nghe Ngải Thiên gọi mình, y chỉ có thể lẩm bẩm đáp lại một tiếng.

"Dạ?"

"Chúng ta thành thân đã lâu mà ta vẫn chưa dẫn ngươi về nhà bái kiến song thân, chờ chân ngươi khỏi hẳn chúng ta lên đường nhé."

"A, dạ."

Triệu Bảo Châu nửa tỉnh nửa mê, "Phải bái kiến song thân mới xem như đủ lễ, phu quân, quê ngươi ở đâu vậy?"

"Phía Bắc."

Triệu Bảo Châu ậm ừ rồi mơ màng ngủ thiếp đi.

Sắp theo phu quân về nhà rồi.

Giờ y cũng đã có nhà, tốt thật.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
70


Lần này Ngải Thiên xem như gặp đại nạn không chết, người trong thôn đều nghĩ hắn được Bồ Tát phù hộ.

May nhờ bắt thỏ kịp trốn vào hang núi có địa thế cao, nếu không làm sao sống được chứ.

"Đúng đúng, may mà ông trời phù hộ."

Triệu Bảo Châu hùa theo, "Chắc vì trải qua sống chết nên giờ phu quân ta lại hào phóng quá mức rồi."

Dạo này Ngải Thiên đột ngột đổi tính, không chỉ mời năm mươi công nhân về sửa lại căn nhà xập xệ mà còn biến chuồng bò thành phòng tắm, ngay cả mảnh vườn cũng gieo hạt tốt, đồ đạc trong nhà đổi hết, bàn ghế đổi thành đồ mới thì không nói mà gối đầu chăn bông trên giường cũng vứt sạch để dùng loại tốt nhất năm nay.

Đám người tất bật tới lui, chưa đầy một ngày đã khiến nhà nát trở nên khang trang hẳn lên, nếu không có Ngải Thiên bình tĩnh ở cạnh Triệu Bảo Châu thì chỉ sợ Bảo Châu của chúng ta đã sợ hãi trợn mắt há hốc mồm.

Triệu Bảo Châu nhìn mấy nữ nhân ăn mặc như người hầu đóng gói áo quần cũ của y đem đi, sốt ruột nói.

"Y phục kia vẫn mặc được mà......"

Ngải Thiên ôm chặt y không cho y giành lại.

"Không sao, thay mới hết đi."

Triệu Bảo Châu hoảng sợ thầm tính trong lòng.

"Phu quân, sau này chúng ta còn sống được nữa không?"

Chỉ sợ lần này đã dốc sạch vốn liếng rồi.

Ngải Thiên thấy y hoang mang còn cười y.

"Bảo Châu đừng sợ."

Ngải Thiên tránh đi người ngoài rồi lấy từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu, "Đây là tiền ta vừa sai người lấy từ tiền trang trong nhà đấy."

Triệu Bảo Châu trợn to mắt.

Một tờ hai tờ, ba tờ bốn tờ.

Xấp ngân phiếu này trị giá cả trăm vạn lượng vàng, đời này Triệu Bảo Châu chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy.

"Đây đều là tiền của chúng ta sao?"

Ngay cả khi Triệu Bảo Châu còn là công tử cũng chưa thấy số tiền kếch xù này, quả thực đầu váng mắt hoa sắp té xỉu.

Ngải Thiên thản nhiên "ừ" một tiếng.

Đây chẳng qua là giọt nước trong biển.

Hắn cũng chỉ giàu thường thường thôi.

Vẫn phải cần cù tiết kiệm mới được.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
71


"Hào phóng mới tốt chứ."

Phương ca nhi còn vui mừng thay y, "Gả chồng lấy vợ, mặc đồ ăn cơm.

Ngải lang trung nghĩ thông suốt trở nên hào phóng thì Châu ca nhi của chúng ta cũng sống tốt hơn mà."

Triệu Bảo Châu cười cười.

Đây không phải vấn đề hào phóng hay không hào phóng mà là gã lang băm Ngải Thiên này ngủ trên mỏ vàng còn nhặt đồ bỏ, cứ nghĩ tới lúc trước mình sống tằn tiện để tiết kiệm tiền thì lòng dạ y lại không thuận.

Ngải Thiên vẫn chưa hiểu tại sao y không vui, ban đêm bị Triệu Bảo Châu đạp xuống đất ngủ trên ghế dài còn bày ra vẻ mặt hoang mang.

Đương nhiên có tiền là điều tốt nhưng bị lừa gạt lâu như vậy Triệu Bảo Châu cũng khó lòng vui nổi.

Tuy trong lòng y hiểu rõ mình và Ngải Thiên thành thân chóng vánh, ban đầu Ngải Thiên không tin y là chuyện bình thường, không chịu tiết lộ gia cảnh cũng là tất nhiên.

Nhưng cứ nhớ lại trước kia mỗi ngày mình đều tính toán một xu hai xu với Ngải Thiên, đi làm công kiếm được một hai đồng bạc đã vui mừng hớn hở thì lại thấy mất mặt, chỉ sợ gã lang băm này còn âm thầm cười nhạo y nữa.

"Ta thấy cuộc sống sau này của Châu ca nhi e là còn sung túc hơn cả thôn trưởng cho xem."

Người này vừa dứt lời đã bị thôn dân trừng mắt, còn Văn Tĩnh ca nhi yên lặng nghe họ nói chuyện lại thẹn thùng trước.

"Giờ ta chẳng còn liên quan gì đến nhà bọn họ nữa, là người tự do rồi mà."

Văn Tĩnh ca nhi bẽn lẽn giải thích, "Các ngươi nói xấu bọn họ ta còn hả hê ấy chứ, chỉ hận không thể mắng thêm mấy câu thôi."

"Đúng vậy đúng vậy!"

Văn Tĩnh ca nhi đã ly hôn với tên khốn kia, cả nhà thôn trưởng chuẩn bị tới nơi khác nương nhờ họ hàng, còn y ở lại sống một mình trong thôn vô cùng thư thái.

Triệu Bảo Châu và mấy ca nhi bí mật giúp đỡ Văn Tĩnh ca nhi không ít, bình thường tụ tập với nhau rất vui vẻ.

Lâu dần Văn Tĩnh ca nhi cũng bắt đầu nói đùa với mọi người.

Nhưng hôm nay họ đang trò chuyện rôm rả thì bị người gọi đi.

"Người của quan phủ đang điều tra kìa.

Mọi người mau tới một chuyến đi!"
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
72


Trên núi xảy ra họa lớn như vậy cũng chẳng biết hành cung có thể xây tiếp hay không.

Lỡ nương nương trong cung tới đây nghỉ mát gặp chuyện này chẳng phải là tội đáng chết vạn lần hay sao.

Nghe nói hành cung này do Thánh thượng ra lệnh xây để mừng sinh nhật Hoàng hậu nương nương, nếu gặp sự cố thì người phụ trách cũng không sống nổi!

Đương kim Thánh thượng của bọn họ năm nay ba mươi tám, đang tuổi tráng niên nhưng hậu cung lại trống trơn, chỉ có một vị chính thê là Hoàng hậu nương nương, cũng may Thánh thượng đã có bốn năm hoàng tử nên mới chặn được miệng đám đại thần năm lần bảy lượt đòi mở rộng hậu cung.

Triệu Bảo Châu cũng chẳng hứng thú với mấy chuyện này, y từng là công tử Hầu phủ nên nghe được rất nhiều bí mật cung đình, hoàn toàn không thèm để ý mấy tin đồn chợ búa này.

Y theo các ca nhi xếp hàng đứng đó chờ quan phủ lần lượt gọi lên.

Triệu Bảo Châu cúi đầu vừa thoăn thoắt lặt đậu ve vừa nghĩ đêm nay có nên cho Ngải Thiên lên giường ngủ không.

Cho hắn ngủ thì tức mà không cho thì xót.

Y vẫn đang suy nghĩ miên man, nếu Ngải Thiên nói mấy câu ngon ngọt thì y sẽ miễn cưỡng chia một phần giường cho gã lang băm này ngủ.

"Hôm đó lở núi ngươi đang ở đâu, làm gì, có ai làm chứng không?"

Triệu Bảo Châu đang lơ đễnh nên đến lượt mình cũng không biết, đến khi quan gia mở miệng hỏi mới ngẩng đầu lên.

Hà Tam Lang!

Đây đây đây chính là vị hôn phu trước kia có hôn ước với y mà.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
73


Triệu Bảo Châu là Cửu công tử Hầu phủ, tuy là con thứ nhưng luôn được lão tổ tông thương yêu nên cuộc sống cũng khá thoải mái.

Năm y mười bốn tuổi, trong nhà bắt đầu tính chuyện hôn nhân cho y, cuối cùng chọn ra Tam công tử phủ Bá Tước, tuy Hà Tam Lang không được thừa kế tước vị nhưng tốt xấu gì cũng do chính thê sinh ra và làm việc cho quan phủ, Triệu Bảo Châu gả cho hắn làm chính thất cũng chẳng thiệt thòi gì.

Triệu Bảo Châu luôn ngoan ngoãn nghe lời, sau khi biết hôn sự của mình được định ra thì lòng đầy háo hức.

Y mồ côi mẹ từ nhỏ, tuy may mắn được tổ mẫu nuôi dạy nhưng không được phụ thân ưu ái nên chung quy vẫn thiếu thốn tình cảm.

Y muốn rời xa Hầu phủ đầy phức tạp để sống những tháng ngày bình dị yên ả.

Triệu Bảo Châu tự thấy mình không phải tiểu ca nhi tham vọng, cũng chẳng ôm hoài bão lập nghiệp lớn.

Gả cho một lang quân như ý rồi giúp chồng dạy con chung sống hòa thuận mới là mục tiêu mà y hướng tới.

Nhưng sau khi đính hôn y và Hà Tam Lang chưa từng tiếp xúc riêng, y là tiểu ca nhi luôn gò bó theo khuôn phép nên không làm được mấy chuyện trao thân trước khi gả cưới, chỉ có mấy lần người phủ Bá Tước đến Hầu phủ dự tiệc thì mới gặp nhau.

Nói thật thì mức độ quen biết của y với Hà Tam Lang còn không bằng Tiểu Hoàng cột ở cổng thôn Triệu Gia.

Đó là chú chó con một tuổi, hai mắt đen láy sáng rực, da lông mượt mà, thấy y còn mừng rỡ ngoắc đuôi lia lịa nữa.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
74


Chỗ sau núi gần thôn Triệu Gia vốn chẳng có ai ở, lúc đầu các gia đình rời nhà vào thành làm công, ba bốn thế hệ lũ lượt kéo nhau đi hết nên dần trở thành nhà hoang.

Sau này trong thôn xuất hiện một vị lang trung gầy trơ xương khiến mọi người đều tưởng hắn là dân chạy nạn.

Nhưng y thuật của hắn quả thực rất cao siêu, ngay cả lão đầu bảy mươi tuổi bệnh nặng nửa đời cũng chữa khỏi, chẳng mấy chốc đã được thôn dân tin cậy, bàn nhau thu xếp một chỗ ở cho hắn.

Nhưng hắn không chịu ở nhà cao cửa rộng mà cứ nằng nặc đòi ở trong căn nhà xập xệ kia.

Sau đó hắn lại nhặt được một ca nhi mình đầy thương tích, lang trung còn độc thân, hoặc là không làm, đã làm thì làm cho trót, thế là thành thân với ca nhi không rõ lai lịch này.

Hai người vốn là một gầy còm một gãy chân, mọi người cứ đinh ninh họ sẽ rất vất vả nên muốn giúp đỡ nhiều hơn.

Ai ngờ người gãy chân được chữa lành còn người gầy còm được nuôi mập, cuộc sống ngày càng sung túc hơn.

Nhà nát cũng được sửa mới hoàn toàn, hôm nay còn thuê một đám công nhân khuân vác từ cửa hàng trên trấn đem vật dụng mới tinh đến nhà, toàn đồ gỗ thượng hạng cả.

——————

"Ngải lang trung, Ngải lang trung, xảy ra chuyện rồi!"

Ngải Thiên đang xem công nhân khiêng tủ mới vào ngôi nhà đã sáng sủa hẳn lên, buổi trưa không đợi được Bảo Châu về mà lại thấy người trong thôn vừa chạy vừa la thất thanh.

Chậc, Ngải Thiên nhíu mày.

Nghe ngữ khí này cũng đủ biết không có chuyện tốt rồi.

Hắn đứng tại chỗ mở miệng hỏi.

"Chuyện gì?"

Thôn dân lảo đảo chạy tới, quýnh quáng đến nỗi nói năng lộn xộn.

"Heo......

Châu ca nhi!

Châu ca nhi bị người của quan phủ chặn lại rồi, giờ phải làm sao đây!"

Ngải Thiên sững sờ, gậy gỗ trong tay bị hắn bóp nát thành bột rơi rào rào xuống đất làm người báo tin hoảng sợ nhảy dựng lên.

"Ngải Ngải Ngải......

Ngải lang trung, ngươi......"

Ngải Thiên phủi bột gỗ trên tay rồi lạnh lùng mở miệng.

"Làm phiền dẫn đường."

Hắn đi đón vợ đây.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
75


Cách xa tám trượng Ngải Thiên đã thấy có người đang ve vãn Bảo Châu nhà mình.

"Trân Nhi, ngươi lưu lạc đến tận đây sao!"

Nam nhân kia nói với vẻ khẩn trương, trong mắt Ngải Thiên hắn quả thực là đầu hoẵng mắt chuột xấu hết chỗ chê, không chỉ nói chuyện lớn tiếng mà còn dây dưa lằng nhằng, "Chỉ cần ngươi thành tâm ăn năn thì ta sẽ bỏ qua quá khứ của ngươi để dẫn ngươi về kinh sắp xếp một chỗ ở, không cần nán lại đây chịu khổ nữa."

Mặt Triệu Bảo Châu đỏ tới mang tai, quýnh đến mức lông mày sắp bay lên, lúng túng vặn xoắn mép áo.

"Quan gia, thảo dân và ngài vốn không quen biết, ta chẳng hiểu ngài đang nói gì cả."

"Đừng giận dỗi nữa, bị phạt gậy thả trôi sông còn chưa đủ làm ngươi tỉnh ngộ sao?"

Nghe hắn thốt ra lời này, người chung quanh lập tức biến sắc nhưng hắn không hề hay biết mà vẫn tiếp tục trách cứ.

"Ngươi còn trẻ người non dạ nên nhất thời bồng bột, chuyện ngày đó ta không trách ngươi, tuy ngươi không còn trong trắng nhưng sắp xếp một chỗ ở ngoài phủ cho ngươi cũng chẳng khó......"

Người này nhìn bộ đồ rách rưới trên mình Triệu Bảo Châu với vẻ khinh miệt, "Một ca nhi công tử như ngươi tội gì phải rơi vào tình cảnh này chứ......

Nếu ngươi chịu về với ta thì ta sẽ cầu xin song thân, không chừng còn có thể nạp ngươi làm quý thiếp để nuông chiều trong phủ nữa."

Ai thèm làm quý thiếp vớ vẩn kia chứ, Triệu Bảo Châu nhớ lại ngày đó mình bị đánh đập nhục mạ mà người này không nói một lời thì sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Thôn dân vây xem chung quanh cũng luống cuống không biết có nên nhúng tay can thiệp hay không.

"Đường đường là quan gia sao lại khó xử một tiểu ca nhi chứ."

Nam nhân cao gầy lên tiếng từ xa, chẳng biết hắn đi kiểu gì mà nhoáng một cái đã đến đứng giữa Triệu Bảo Châu và quan gia kia.

"Phu nhân của thảo dân vốn rụt rè nhút nhát, không chịu được bị ngài dọa nạt vậy đâu."

Ngải Thiên quay lưng về phía Triệu Bảo Châu, đưa tay nắm chặt bàn tay lạnh buốt vì sợ hãi của y.

Quan gia kia nhíu mày hỏi: "Y là phu nhân ngươi à?"

Ngải Thiên thản nhiên gật đầu.

"Đúng vậy."

Được hắn nhặt về chính là Bảo Châu của một mình hắn.

Ai cướp người của ta chỉ có chết.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
76


Trận ầm ĩ này hạ màn rất nhanh.

Triệu Bảo Châu có đủ hộ tịch hôn thư chứng minh y là tiểu ca nhi sinh ra và lớn lên ở thôn Triệu Gia.

Có Ngải Thiên bảo vệ y, Hà Tam Lang cũng không thể trắng trợn cướp đoạt dân phu trước mặt nhiều thôn dân như vậy.

Huống chi Hà Tam Lang còn bận việc công nên cũng không thể dây dưa mãi.

Mọi người giải tán, Ngải Thiên đưa Triệu Bảo Châu vẫn chưa hoàn hồn về nhà.

Từ lần trước lên núi tìm người khiến chân Triệu Bảo Châu lại bị thương, chỉ cần Ngải Thiên ở đây thì rất hiếm khi để y tự đi.

Giờ cũng vậy, hắn cõng Bảo Châu nhà mình đi trên con đường bùn lầy, chỉ là mọi ngày Bảo Châu luôn vui vẻ mà hôm nay lại trở nên khác thường, không nói lời nào, dân ca cũng không hát, hệt như nụ hoa dầm mưa héo rũ.

Ngải Thiên cũng chẳng hỏi mà yên lặng cõng người về nhà.

Giờ nhà họ đã được lợp gạch ngói, tuy không có rường cột chạm trổ nhưng cũng xem như khang trang.

Đặc biệt là chiếc giường kia còn vững chắc hơn cả giường của Huyện thái gia, e là năm gã tráng hán nằm lên cũng không sập.

Ngải Thiên đặt Triệu Bảo Châu xuống giường trải đệm bông êm ái rồi đi pha nước ấm lấy khăn lau mặt cho y.

Nhóc ngốc này không hó hé một tiếng mà khóc suốt dọc đường, tủi thân như mèo con bị mẹ bỏ rơi vậy.

"Đừng sợ."

Ngải Thiên cúi đầu hôn lên đôi mắt ướt đẫm của y, "Có vi phu ở đây trên đời này không ai có thể đem ngươi đi hết."

Triệu Bảo Châu ngước mắt nhìn hắn rồi lại chậm chạp cúi đầu, nửa ngày sau mới lí nhí nói.

"Ta......

Ta vốn họ Hoa tên Trân, là con thứ Hầu phủ, từ nhỏ đã được tổ mẫu nuôi dạy.

Sau khi tổ mẫu qua đời, một ngày nọ có gã nam nhân lạ mặt từ đâu leo lên giường ta, sau đó ta vô duyên vô cớ gánh tiếng xấu trên lưng, chưa kịp nói lời nào đã bị xoá tên ra khỏi gia phả rồi phạt gậy thả trôi sông, may mắn lắm mới sống sót......

Người hôm nay vốn là vị hôn phu trong nhà chọn cho ta, khi đám người kia đánh đập đòi giết ta, hắn chỉ đứng nhìn chứ không hề ra mặt nói đỡ giùm ta nửa câu."

Trên mặt Triệu Bảo Châu không lộ ra cảm xúc gì, chỉ có nước mắt đầm đìa rơi mãi không ngừng, cứ như muốn trút hết muôn vàn ấm ức trong lòng.

Ngải Thiên ôm y, Triệu Bảo Châu tủi thân vùi mặt vào ngực hắn thút thít.

"Ta chẳng làm gì có lỗi cả, ta thật sự không có."

"Đương nhiên rồi."

Ngải Thiên hôn tóc y rồi vỗ nhẹ lưng y trấn an, "Bảo Châu của chúng ta là tiểu ca nhi trong sạch nhất trên đời, những kẻ không cần ngươi là đồ mắt mù tâm mù, ngu như heo vậy."

Đâu được thông minh như hắn.

Quả thực là thông minh nhất thế gian.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
77


Triệu Bảo Châu được an ủi chỉ chốc lát sau đã nín khóc.

Y ngoan ngoãn nép vào vạt áo trước ngực Ngải Thiên bị nước mắt của y làm ướt nhẹp.

"Phu quân."

Triệu Bảo Châu gọi vừa ngoan vừa đáng yêu, "Áo này của ngươi thô ráp quá, lần sau đừng mặc nữa mà bỏ ra làm khăn lau đi.

Dù sao ngươi cũng có tiền, mai mốt mặc xong bộ nào vứt luôn bộ ấy cũng chưa chắc không được."

Ngải Thiên tức quá hóa cười.

Từ khi hắn công khai gia sản, Triệu Bảo Châu đã giận hắn một lúc lâu, cứ tưởng sau chuyện Hà Tam Lang việc này sẽ chìm xuồng, ai ngờ tiểu ca nhi nhỏ mọn vẫn chưa chịu tha cho hắn.

Tuy ngoài miệng Triệu Bảo Châu xách mé chê bai nhưng không chịu buông Ngải Thiên ra mà còn ôm hắn chặt hơn.

Ngải Thiên đành phải ôm người vào lòng giải thích.

"Không phải ta cố ý giấu ngươi mà là ta hoàn toàn không nhớ ra việc này."

Hắn đã quen tằn tiện, một mình xa nhà bôn ba khắp nơi, cũng chẳng cảm thấy cách sống này có gì không tốt.

"Ta thật không hiểu được."

Triệu Bảo Châu ngước mắt hỏi hắn, "Ngươi nhiều tiền như thế mà sao sống kham khổ quá vậy?"

"Hoàn cảnh gia đình ta phức tạp, từ nhỏ song thân đã thường xuyên vắng nhà, nhà ta có hai huynh đệ, trước ta còn có một ca ca......"

Ca ca hắn cầm tinh con chuột, từ nhỏ đã theo sư phó suốt ngày đào hang bên ngoài nên hiếm khi về nhà.

Hai cha của hắn thì một người ham chơi còn người kia chỉ lo chạy theo vợ, quả thật chẳng ai quan tâm hắn sống chết thế nào.

Năm hắn lên tám tuổi, một ngày nọ thức dậy thì thấy trong nhà vắng tanh vắng ngắt chỉ có một xâu tiền, thế là đứa bé choai choai như hắn phải dựa vào xâu tiền này sống lây lất gần nửa năm.

Từ đó hắn thay đổi suy nghĩ, xem tiền như mạng mình.

"Lúc đó ta bị ám ảnh bởi nghèo đói nên buộc lòng phải siết chặt hầu bao, xài tiền của ta chẳng khác nào giết ta cả."

Triệu Bảo Châu ngước nhìn hắn, đôi mắt trong veo vẫn còn đọng nước.

Y ôm eo Ngải Thiên cười gian: "Vậy giờ ngươi tốn nhiều tiền cho ta như vậy chẳng phải lòng đau như cắt sao?"

"Thời thế khác xưa rồi."

Ngải Thiên cũng cười theo y, khuôn mặt luôn u ám của hắn giờ đã sáng láng hơn nhiều, hắn hôn má trái Bảo Châu rồi lại hôn má phải.

"Bảo Châu trong lòng ta mới là mạng của ta."

Những thứ khác đều không sánh nổi với ngươi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
78


"Miệng lưỡi trơn tru."

Triệu Bảo Châu nghe xong mặt đỏ tới mang tai, đưa tay đẩy một cái nhưng Ngải Thiên chẳng mảy may nhúc nhích.

"Sao Bảo Châu biết miệng lưỡi vi phu trơn tru?"

Ngải Thiên chẳng những không chịu buông y ra mà còn mở miệng trêu ghẹo, "Không có chứng cứ thì ai mà tin chứ."

Lần này Triệu Bảo Châu quả thực gặp xui xẻo, vừa bị đè ra cắn miệng nhỏ vừa được trải nghiệm thế nào là khẩu phật tâm xà.

Nếu không phải y viện cớ rửa mặt chạy thoát thì e là đao kiếm đụng nhau, xảy ra xung đột vũ trang.

Nhà họ đã xây phòng tắm nên tắm rửa vô cùng thuận tiện, Triệu Bảo Châu ngâm mình trong thùng tắm, mặt mũi đỏ bừng hết cả lên.

Giờ hai người đã lưỡng tình tương duyệt tâm ý tương thông, tấm ván gỗ ọp ẹp cũng đổi thành giường mới, hôm nay bộc bạch chuyện quá khứ với nhau càng thêm thân mật hơn.

Chẳng phải vạn sự đã sẵn sàng chỉ còn thiếu gió đông thôi sao?

Triệu Bảo Châu càng nghĩ càng thẹn, chỉ hận không thể vùi mình trong thùng tắm.

Lúc thì nhớ tới lời trêu chọc của mấy ca nhi trong thôn, khi thì nhớ lại đêm đó rung động vì bộ vòng, suýt nữa ngâm mình lên men.

Họ đã thành thân, đã bái thiên địa, phu thê hòa hợp cũng là lẽ đương nhiên.

Triệu Bảo Châu vừa ngượng ngùng tắm rửa mình thơm ngào ngạt vừa nhớ lại lần trước mộng vuông lỗ tròn.

Nếu lần đó ván giường không sập thì đã thành sự rồi mới đúng.

Triệu Bảo Châu vỗ ngực, cuối cùng lau người mặc đồ vào.

Tuy hơi thẹn thùng nhưng y thật sự cam tâm tình nguyện.

Muốn thân mật với hắn, đêm nay và cả trăm năm sau nữa.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
79


Hôm nay Triệu Bảo Châu mặc bộ đồ lót mới nhất của mình.

Bộ này y vừa mua về, may bằng vải gấm cùng màu với ánh trăng.

Vải này vừa mềm vừa nhẹ chẳng thua gì đồ y mặc lúc còn ở Hầu phủ.

Ngải Thiên chỉ may cho y một bộ, còn mình thì sống chết không chịu may, thà mặc tiếp đồ rách chứ không muốn tốn tiền.

Triệu Bảo Châu đời nào bỏ qua, cuối cùng Ngải Thiên đành phải nhượng bộ may áo lót mới bằng vải bông, cuối cùng cũng chịu vứt đống giẻ rách này đi.

Triệu Bảo Châu quý bộ đồ mới này đến mức không nỡ mặc, Ngải Thiên hỏi y thì y chỉ mập mờ nói chưa đến lúc, hỏi y chừng nào mới đến lúc thì y lại không trả lời.

Giờ này khắc này chính là đúng lúc.

——————

"Phu quân?"

Triệu Bảo Châu vén màn cửa phòng ngủ đi vào trong.

Ngải Thiên không cầu kỳ bằng y, thời gian y tắm rửa cũng đủ cho hắn tắm ba lần, phòng tắm hiện giờ rất rộng nên được chia thành hai gian, bên ngoài đặt lò nấu nước nóng còn bên trong đặt thùng tắm, bên cạnh gắn ống tre có thể tắm gội.

Ngải Thiên đã sớm tắm xong vào phòng ngủ, Triệu Bảo Châu gọi hắn lại không nghe trả lời.

Y cố nén ngượng ngùng đi tới.

Gã lang băm này thế mà đang nằm trên giường ngáy khò khò.

"Phu quân?"

Triệu Bảo Châu đẩy hắn nhưng vẫn không thể gọi người dậy, bao nhiêu e ấp thẹn thùng trong lòng chợt biến thành tức giận, y leo lên giường giơ chân trắng như ngọc đạp mông gã lang băm này một cái rồi lầm bầm mắng.

"Đồ quỷ sứ nhà ngươi!"

Tức chết đi được.
 
Back
Top Bottom