Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Kiều thê trên trời rơi xuống

[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
40


Triệu Bảo Châu nói mua vải cho con Phương ca nhi nhưng thực tế lại giữ chặt Ngải Thiên để chủ tiệm lấy số đo rồi hào phóng mua ba xấp vải bông, Ngải Thiên nhìn mà chỉ biết ấn huyệt nhân trung liên tục.

"Chẳng lẽ Phương ca nhi sắp sinh mấy đại hán cao tám thước rồi à?"

Ngải Thiên vỗ ngực thuận khí, lần cuối cùng hắn may đồ cách đây lâu lắm rồi, từ khi rời nhà ra ngoài thì không may bộ nào nữa mà toàn mặc đồ cũ vá chằng vá chịt, sau hai mươi tuổi hắn vẫn còn cao lên, giờ ống quần đã ngắn đi một đoạn, Triệu Bảo Châu phải nối thêm vải vào.

"Sinh ngươi đó."

Triệu Bảo Châu tức quá hóa cười, náo loạn nửa ngày mà người này vẫn chưa biết tại sao phải lấy số đo của hắn nữa.

Ai bảo Ngải Thiên cao quá làm gì, cửa hàng trên trấn không nhiều, ngay cả áo may sẵn cũng chẳng có, đặt may thì đắt nên dứt khoát mua vải về tự may cho xong.

"Sắp sang thu rồi mà một bộ đồ bông ngươi cũng chẳng có, ta sợ ngươi chết rét chôn ngươi không nổi nên tranh thủ may cho ngươi đấy."

Nghe Triệu Bảo Châu thản nhiên nói xong, Ngải Thiên chợt sầm mặt nhìn y.

Sài lang hổ báo hắn đã thấy nhiều nhưng giờ mới phát hiện tiểu ca nhi đáng sợ cỡ nào.

Người này đang mặc áo cũ có miếng vá của Phương ca nhi đưa cho mà lại tha thiết muốn may áo mới cho hắn.

Ghê gớm ghê gớm, chắc thấy hắn tốt bụng không nhìn nổi ca nhi nhà mình mặc áo rách nên muốn moi của hắn một khoản đây mà.

"Phu quân?"

Triệu Bảo Châu bỏ vải mới mua vào gùi rồi bảo Ngải Thiên cõng mình đến tiệm khác, "Gia vị ở nhà gần hết rồi, chúng ta mua thêm một ít đi."

Thích mà còn làm bộ, đúng là gian xảo mà.

Ngải Thiên quay người vào trong dặn dò hỏa kế.

"May mấy bộ theo vóc người y rồi đưa đến thôn Triệu Gia đi."

Lòng dạ tiểu ca nhi như kim dưới đáy biển.

Rõ phiền phức.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
41


Triệu Bảo Châu một khi đã mua đồ thì không dừng tay được, cuối cùng Ngải Thiên cũng hết cách, chỉ có thể tìm xe lừa rồi nhờ người đem đồ về thôn trước.

"Phu quân, sao hai chúng ta không lên xe kia về luôn đi?"

Triệu Bảo Châu đi dạo cả ngày mệt mỏi, buổi trưa chỉ ăn một cái bánh xốp tự làm, ở bên ngoài không thấy ngon miệng nên giờ mệt mỏi nằm trên lưng Ngải Thiên, một ngón tay cũng không muốn nhấc, khi nói chuyện hơi thở nóng rực phả vào gáy Ngải Thiên.

"Tối nay trên trấn có hội đèn lồng, chúng ta tìm chỗ nghỉ chân trước đi, đã tới thì chơi cho hết mình, thừa hứng mà đến, tận hứng mà về."

Triệu Bảo Châu đỏ mặt cười thầm, y cũng chẳng biết gã lang băm này bị gì nữa, mấy ngày nay chỉ giỏi trêu chọc y, toàn nói mấy câu làm người ta chẳng biết đâu mà lần.

Chỉ hận trước kia kinh nghiệm của y quá ít, sau khi đính hôn còn chưa gặp vị hôn phu mấy lần đã bị vu khống tư thông rồi bị gia tộc bỏ rơi.

Nếu lúc đó y giống các ca ca tỷ tỷ của mình phong lưu phóng đãng khắp nơi thì giờ nhất định có thể làm gã lang băm này chết mê chết mệt, nâng y trên lòng bàn tay.

Đáng tiếc y thật sự vô dụng, chẳng những nằm gục trên lưng người ta mà nhìn gã lang băm cay nghiệt này còn thấy đẹp trai nữa.

Chẳng qua chỉ ăn mặc tươm tất hơn, tóc tai gọn gàng hơn, trên mặt có thêm chút thịt thôi mà sao lại bắt mắt thế chứ.

Triệu Bảo Châu ơi là Triệu Bảo Châu.

Ngươi đúng là bị mỡ heo làm cho lú lẫn rồi!

"Sao không nói gì, hội đèn lồng còn lâu mới mở, chúng ta tìm nơi nghỉ chân trước đã, sau khi kết thúc cũng không cần về vội mà ở lại nghỉ ngơi một lát."

Triệu Bảo Châu ngập ngừng hỏi.

"Phu quân, trên trấn này có miếu hoang nhà hoang gì không, có an toàn không vậy?"

Ngải Thiên đang đi về hướng quán trọ đột ngột dừng lại.

Ca nhi xấu tính này tưởng hắn là quỷ keo kiệt thật sao!

"Không cần, đến lúc đó chúng ta ngủ trong lều tranh ngoài đồng là được rồi.

Trời làm chăn, đất làm giường, cũng xem như thơ mộng lãng mạn."

Triệu Bảo Châu chưa kịp khiếp sợ đã bị cõng vào quán trọ.

"Khách quan, nghỉ chân hay ở trọ ạ?"

Triệu Bảo Châu khẩn trương đến nỗi tay chân co quắp, chắc không phải gã lang băm này muốn xin người ta đồ ăn thừa đấy chứ!

Ngải Thiên cười một tiếng rồi đáp: "Cho phòng nào đắt nhất ấy."

Bắt nạt người khác thích thật.

Vui vui.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
42


Quán trọ trên trấn dù là phòng đắt nhất cũng chỉ sạch sẽ hơn chút, rộng rãi hơn chút mà thôi.

Nhưng đối với Triệu Bảo Châu ở thôn Triệu Gia bao lâu nay thì đây đã là chốn thần tiên.

Lúc nãy y còn lo lắng hội đèn lồng vui thì vui nhưng ngủ ngoài trời vẫn hơi sợ, giờ được ở phòng đắt nhất quán trọ quả thực khiến y vừa kinh ngạc vừa vui vẻ.

Đến lúc ngồi trên ghế trong phòng kia mới thấy nửa bực mình nửa buồn cười.

Nếu vẫn đang sống sung sướng như trước thì nhất định y sẽ chướng mắt quán trọ nhỏ xíu này, thế mà giờ lại dễ tính hẳn ra, từ cao sang biến thành bình dân.

"Không được ngồi trên giường!"

Ngải Thiên chưa kịp đặt mông xuống đã bị Bảo Châu cản lại.

"Phu quân mau tới ngồi ghế gỗ cạnh ta này."

Triệu Bảo Châu đưa tay vỗ ghế bên cạnh rồi kẻ cả nói, "Giờ cả người toàn mồ hôi, ngồi lên giường ban đêm nằm không thoải mái đâu."

"Ta trả tiền thuê phòng mà sao không cho ta ngồi giường chứ?"

Lão đại Ngải Thiên bất mãn đến cạnh Triệu Bảo Châu, sau đó bị y nắm tay áo lắc nhẹ.

"Hôm nay phu quân cố ý dẫn ta lên trấn đi chợ và xem hội đèn lồng, chẳng những không ngại cực khổ cõng ta lâu ơi là lâu mà còn bỏ tiền mua thật nhiều đồ làm ta cảm động muốn rơi lệ, phu quân đã chu đáo như vậy thì chu đáo cho trót nhé?"

Triệu Bảo Châu thỏ thẻ nói tiếp, "Tất nhiên phu quân được quyền ngồi trên giường rồi, nhưng hôm nay toàn thân dính đầy bụi đất, chờ ban đêm chúng ta tắm rửa rồi nằm chẳng phải tốt hơn sao?

Bỏ ra số tiền lớn như vậy sao chúng ta không để mình thoải mải chứ."

Ngải Thiên hừ lạnh.

"Ngươi nhanh mồm nhanh miệng thế này tưởng không ai nói lại ngươi thật sao?"

"Người mồm miệng lanh lợi hơn ta có đầy, nhưng người được phu quân quan tâm như ta thế gian hiếm có."

Triệu Bảo Châu vừa mở miệng đã nói ngọt như mật, "Nếu phu quân không thương Bảo Châu tất nhiên cũng chẳng nghe lời Bảo Châu nói rồi."

Ngải Thiên đặt mông ngồi xuống ghế đẩu rồi bất mãn đưa tay véo má mỹ nhân một cái.

"Ngươi đó, ta thấy đừng nên gọi Triệu Bảo Châu nữa mà gọi là Triệu dẻo miệng đi."

Nhóc lém lỉnh.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
43


Đã ở quán trọ tất nhiên bữa tối cũng không cần gặm lương khô nữa.

Triệu Bảo Châu không chỉ ăn no căng bụng mà còn đường hoàng gọi đầu bếp ra thỉnh giáo một phen, nhìn vẻ háo hức của y Ngải Thiên chỉ biết dở khóc dở cười.

"Ở hội đèn lồng bán nhiều quà vặt lắm, giờ ngươi ăn no lát nữa còn ăn được gì chứ."

Ngải Thiên cười nhạo y nhưng Triệu Bảo Châu cũng không quạu mà chỉ nói: "Quà vặt ở hội đèn lồng đắt hơn bình thường, chi bằng giờ ăn no để lát nữa khỏi thấy mà thèm."

"Quà vặt thì tốn mấy xu chứ?"

Ngải Thiên nghe xong lại cảm thấy Triệu Bảo Châu quá cường điệu, "Ngươi nghĩ ta keo kiệt thế cơ à."

"Thì phu quân vốn keo kiệt mà......"

Triệu Bảo Châu thấy Ngải Thiên xụ mặt thì vội ôm cánh tay hắn dỗ dành, "Mọi người đều nói gả gà theo gà, gả chó theo chó, ta gả cho phu quân xài tiền cũng phải cẩn thận chút, tiết kiệm là tính tốt mà."

Kết quả lại bị véo má, Ngải Thiên cười mắng y.

"Được đà lấn tới."

Biết sao được chứ?

Còn không phải vì hiểu tính phu quân quá sao.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
44


Quà vặt ở hội đèn lồng đúng là đắt thật!

Một xâu kẹo hồ lô ngày thường chỉ bán hai xu thế mà giờ tăng giá đến tám xu, lúc trả tiền Ngải Thiên đỏ ngầu cả mắt.

"Phu quân muốn ăn không?"

Triệu Bảo Châu giơ mứt quả lên hỏi hắn, y đã ngậm một quả táo gai vào miệng nhai rào rạo, vị chua ngọt rất ngon.

"Thôi thôi."

Xâu này tổng cộng chỉ có tám quả táo gai, một cân táo gai giá mười xu, đường trắng càng rẻ hơn, nếu đưa hắn tám xu hắn có thể làm ra cả rổ kẹo hồ lô.

"Ta chỉ thèm cái này thôi, không mua gì nữa đâu."

Triệu Bảo Châu nhìn vẻ mặt đau xót của Ngải Thiên lại muốn cười nhưng vẫn ngoan ngoãn để người ta cõng lắc lư, "Phu quân chúng ta đoán đố đèn đi."

Đoán đố đèn thì được, đoán đố đèn không tốn tiền.

Ngải Thiên cõng người đến chỗ hoa đăng.

Ở hội đèn lồng nếu đoán đúng đố đèn sẽ được tặng hoa đăng, Triệu Bảo Châu nhìn trúng một cái đèn hình con bướm nên vỗ vai Ngải Thiên bảo hắn đến xem trên bảng viết câu đố gì.

【 Trong nước có cá trên núi có cừu, nói nhăng nói cuội phối thành đôi, một con không ăn cỏ trên núi, một con không biết bơi dưới nước.】

"Sao mà rối thế?"

Triệu Bảo Châu gãi đầu, y quả thực không rành những thứ nho nhã này, bảo y sắp xếp nhà cửa quản lý chi tiêu không thành vấn đề nhưng gặp kiểu giải đố này đầu óc lại rỉ sét hoàn toàn nghĩ không ra.

"Phu quân, ngươi đoán giùm ta đây là gì đi."

Triệu Bảo Châu vừa ăn mứt quả vừa năn nỉ hắn, Ngải Thiên yên lặng quay đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của ca nhi Triệu Bảo Châu này.

"Ngươi là bình hoa làm kiểng đấy à."

Ngải Thiên bĩu môi, "Một chữ tươi cũng không đoán ra được sao?"

Đoán đúng câu đố, Triệu Bảo Châu hớn hở nhận lấy đèn con bướm cầm trên tay lắc lư.

"Ta làm bình hoa cũng không sao, phu quân thông minh là được rồi."

Dù sao khen người cũng chẳng mất tiền mà còn có thể xài tiền người ta nữa.

Hi hi.

*Chữ tươi (鲜) hợp từ chữ cá (鱼) và cừu (羊)
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
45


Triệu Bảo Châu xem mấy câu đố đèn khác cũng chẳng muốn đoán nữa.

Trái lại phu quân của y giải đố một hồi thành nghiện, nhưng Ngải Thiên chướng mắt mấy cái đèn rách này nên không thèm lấy.

Triệu Bảo Châu ăn xong kẹo hồ lô lại chạy tới chỗ ném vòng.

"Rõ ràng muốn lừa đồ ngốc như ngươi mà cứ đòi chơi."

Ngải Thiên vừa mắng y vừa trả tiền, "Bao nhiêu?"

"Mười xu mười vòng, hai mươi xu bốn mươi vòng."

"Lão bản ngươi biết làm ăn quá nhỉ."

Ngải Thiên nhíu mày, "Rõ ràng ép ta bỏ hai mươi xu còn gì."

"Vậy lang quân mua mấy vòng?"

Ngải Thiên quay đầu sang, Triệu Bảo Châu không nói gì mà chỉ nhìn hắn với vẻ trông mong.

"Bốn mươi bốn mươi."

Mẹ, đúng là gánh nặng hầu bao mà.

Có lẽ vẻ mặt vừa xót ruột vừa bất lực của Ngải Thiên quá buồn cười nên Triệu Bảo Châu lại thấy có chút đáng yêu, y khập khiễng ôm eo hắn cười nói.

"Tạ ơn phu quân, phu quân tốt với ta nhất!"

Ngải Thiên khựng lại, sắc mặt cũng cứng đờ.

Khá khen cho Triệu Bảo Châu ngươi, trước mặt mọi người lại dùng thuật quyến rũ này làm tâm trí ta như bay bổng lên mây.

Hắn xụ mặt nói: "Ngươi muốn ném món nào?"

Triệu Bảo Châu hoàn toàn không hề hay biết thực lực của mình, chỉ vào ngọc bội xa nhất nói.

"Phu quân mua y phục cho ta mà ta vẫn chưa đáp lễ, ta thấy ngọc bội song ngư kia đẹp nên muốn tặng nó cho phu quân."

Mẹ, Ngải Thiên nhắm mắt lại.

Lấy tiền lão tử để tặng quà cho lão tử mà sao ta còn vui vẻ thế này.

Chắc không phải trúng cổ đấy chứ?
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
46


Ha ha, Ngải Thiên mừng quá sớm rồi, Triệu Bảo Châu toàn ném trật.

Đừng nói ngọc bội kia mà ngay cả châu chấu lá tre gần nhất cũng không ném trúng.

Ném vòng vốn là siêu lợi nhuận, vòng thì nhẹ mà gió đêm lại lớn, ca nhi ngốc nghếch yếu đuối như Triệu Bảo Châu có dốc hết sức lực cũng chẳng thể nào ném tới.

Triệu Bảo Châu càng ném càng nghiêm túc, sắc mặt cũng dần thay đổi, khuôn mặt nhỏ nhăn lại cực kỳ ấm ức.

Chiếc vòng cuối cùng của Triệu Bảo Châu rơi vào khoảng không, y đứng đó với vẻ hụt hẫng luống cuống như chó con tội nghiệp bị ngã xuống nước.

"Tiếc quá tiếc quá, vị ca nhi này suýt tí nữa là ném trúng rồi, mua thêm hai mươi xu nhé."

"Không không."

Triệu Bảo Châu lảo đảo kéo Ngải Thiên đi, "Xin lỗi phu quân, đều tại ta tự cao tự đại, đã ném không trúng còn lãng phí hai mươi xu nữa."

Hai mươi xu đủ cho họ sống đến bốn ngày.

Triệu Bảo Châu cảm thấy mình không biết lượng sức lãng phí tiền nên tủi thân dựa vào lưng Ngải Thiên dậy không nổi.

"Ta không muốn chơi nữa, chúng ta về quán trọ nghỉ ngơi đi phu quân."

Ngải Thiên cũng không ngờ lúc này Triệu Bảo Châu lại nổi tính thiếu gia, chỉ có hai mươi xu đã làm y tủi thân đến mức này, đang định an ủi thì chợt nghe lão chủ sạp hàng nói khích.

"Vị lang quân này, lệnh phu nhân đã muốn có ngọc bội như vậy thì chi bằng bỏ tiền ra mua để mỹ nhân vui lòng đi."

Ngải Thiên nhíu mày.

"Ngọc bội bao nhiêu tiền?"

"Mười lượng bạc."

"Ngươi nói xong chưa."

Ngải Thiên đột nhiên cười một tiếng rồi móc ra hai mươi xu đưa cho lão, "Ta không mua, cho ta bốn mươi vòng nữa đi."

Người chung quanh xem náo nhiệt khá đông nên Triệu Bảo Châu lúng túng muốn cản Ngải Thiên đừng lấy bánh bao thịt ném chó nữa.

"Phu quân......"

"Ngậm miệng."

Ngải Thiên cầm mớ vòng tre lắc lắc, nhìn lướt qua mấy món đồ chơi bày dưới đất rồi vung tay một cái, tất cả đều bị vòng chụp lên.

Người chung quanh chưa kịp cảm thán thì đã kinh ngạc nhìn mỗi vòng tre đều chụp trúng đồ vật, thậm chí có vòng còn chụp lên hai ba món một cách tài tình.

Cả đống đồ ngoại trừ miếng ngọc bội kia đều bị Ngải Thiên thu gom hết.

Triệu Bảo Châu đang ỉu xìu cũng lấy lại tinh thần vỗ lưng Ngải Thiên reo lên.

"Phu quân!

Phu quân ném trúng hết rồi kìa!"

Ngải Thiên đỡ Triệu Bảo Châu đứng vững lại rồi đặt vòng tre cuối cùng vào tay y, từ phía sau ôm lấy đối phương, cầm tay Triệu Bảo Châu ném nhẹ một cái.

Chiếc vòng khéo léo chụp trúng ngọc bội song ngư kia.

"Chúc mừng Bảo Châu."

Giọng Ngải Thiên thì thầm bên tai Triệu Bảo Châu, "Ngươi ném trúng rồi."

Tim Triệu Bảo Châu nhảy lên một cái.

Thôi xong, quả nhiên bị nắm thóp rồi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
47


Cuối cùng chẳng những họ lấy được ngọc bội song ngư mà còn bắt lão chủ bỏ ra mười lượng bạc để mua lại đống đồ chơi bày dưới đất.

Nếu bị họ đem đi hết thì lão không chỉ xôi hỏng bỏng không mà chuyện làm ăn tối nay cũng tan thành mây khói.

Ngải Thiên cứ tưởng Triệu Bảo Châu sẽ vui vẻ, ai ngờ ca nhi này lại nằm sấp trên lưng hắn im thin thít, cũng chẳng biết đang nghĩ gì.

"Đừng buồn nữa, chẳng phải ta đã trút giận cho ngươi rồi sao?"

"Ta đâu có buồn."

Triệu Bảo Châu vừa mở miệng đã thấy tâm hoảng ý loạn, y chưa bao giờ bối rối như vậy, giờ cứ nghe giọng Ngải Thiên thì toàn thân như nhũn ra, càng mềm nhũn thì càng dính sát vào người ta, càng dính sát thì càng hoảng hốt, chỉ có thể tìm bừa một cái cớ, "Ta chỉ là...... chỉ là mệt mỏi nên muốn về nghỉ ngơi thôi."

"Vậy thì về."

——————

Triệu Bảo Châu cứ tưởng về quán trọ sẽ không còn hoảng hốt nữa, nhưng thấy tiểu nhị khiêng thùng tắm vào phòng thì y lại đỏ mặt ấp úng nói không nên lời.

Còn vẻ mặt Ngải Thiên vẫn bình tĩnh như thường.

"Chẳng phải lúc nãy ngươi nói toàn thân bụi bặm à?

Ta dặn tiểu nhị nấu nước nóng rồi, ngươi tắm rồi ngủ đi."

"Nhưng......"

Trước đây ở thôn Triệu Gia, Triệu Bảo Châu toàn chui vào chuồng bò bỏ hoang lau người, giờ bắt y cởi áo tháo dây lưng ngay trước mặt Ngải Thiên sao có thể làm được chứ.

"Thùng tắm của ngươi ở sau bình phong nên chỉ nghe tiếng nước thôi, yên tâm tắm đi, ta không nhìn trộm đâu."

Vấn đề đâu phải là nhìn trộm hay không nhìn trộm.

Triệu Bảo Châu vẫn đang xoắn xuýt.

"Nhưng......"

"Quán trọ này không phải nhà mình, nếu ta trông coi ngoài cửa thì chỉ sợ có kẻ xấu phá cửa sổ vào, ngươi chịu khó chút đi."

Ngải Thiên nói xong lại ngồi xuống ghế, "À phải rồi, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ ngủ trên ghế này chứ không ngủ chung giường với ngươi đâu."

Người ta đang nói chuyện này chắc?

Ngải Thiên ngươi chẳng hiểu tâm tư tiểu ca nhi gì cả.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
48


Đã lâu lắm rồi Triệu Bảo Châu không ngâm tắm, giờ ngâm mình trong nước còn thấy hơi lạ lẫm.

Tim y đập thình thịch, đầu như sắp nổ tung.

Triệu Bảo Châu nghĩ mãi mà không rõ.

Gã lang băm Ngải Thiên này chẳng hề nhu tình mật ý mà cũng không biết dỗ ngon dỗ ngọt, ngoại hình chỉ tạm lọt mắt, đã vậy còn ki bo keo kiệt, cay nghiệt quái gở.

Mới đầu toàn nói năng lạnh nhạt trêu chọc y, còn bắt y gánh món nợ ba ngàn lượng, sau khi gả cho hắn ngay cả rượu giao bôi cũng chưa từng uống chứ đừng nói gì hoa tiền nguyệt hạ hồng tụ thiêm hương, từ lúc thành hôn đến nay mỗi ngày mỗi đêm chỉ quẩn quanh củi gạo dầu muối, nấu cơm giặt giũ trồng trọt mua sắm, một chút tình thơ ý họa cũng không có.

Khi y vẫn còn là công tử Hầu phủ, có lang quân tuấn tú nào mà chưa từng gặp, mấy quý công tử kia ai nấy đều đẹp ngang ngửa Phan An và Tống Ngọc, miệng đầy thi từ ca phú triết học nhân sinh chứ đâu giống gã lang băm này, suốt ngày chỉ có tiền tiền tiền!

"Chân ngươi chưa lành hẳn đâu, ngâm nước ít thôi nghe chưa?"

Ngải Thiên ngồi bên kia bình phong nửa ngày không nghe thấy động tĩnh, chẳng biết Triệu Bảo Châu đang làm gì, hắn vừa mở miệng đã khiến Triệu Bảo Châu tâm hoảng ý loạn không thôi.

"Hả?

Biết......

Biết rồi."

Y giật nảy mình vội vã đứng dậy, đáng tiếc Triệu Bảo Châu quên mất chân mình vẫn còn què nên loạng choạng suýt té, "Ta sắp xong rồi, ta...... ui da!"

Triệu Bảo Châu hoảng sợ nhắm tịt mắt, nghĩ thầm lần này mình ngã xuống chẳng biết có làm vết thương nặng hơn không nữa.

"Gấp gáp thế làm gì?"

Triệu Bảo Châu hé mắt ra nhìn, Ngải Thiên đã kịp thời đỡ được y.

Nhưng y vừa mới tắm xong, cái này...... cái này...... sao có thể bị ôm được chứ.

Y còn chưa kịp mặc đồ đâu!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
49


Tiểu ca nhi trần truồng mềm mại trắng nõn cứ thế bị người ta ôm vào ngực, ai mà không xấu hổ chứ.

Toàn thân Triệu Bảo Châu như khúc gỗ cháy đỏ bốc khói, tay cũng chẳng biết để vào đâu, hình như che chỗ nào cũng kỳ quái cả.

Ngải Thiên vẫn chưa nhận ra có gì không ổn, hắn thật sự chỉ nghĩ đừng để đồ ngốc Triệu Bảo Châu này ngã choáng mà thôi.

Hắn là đại phu nên từng gặp vô số nam nữ già trẻ, lúc mới nhặt được Triệu Bảo Châu cũng tự tay bôi thuốc cho y, trong ngoài trên dưới có chỗ nào mà hắn chưa từng thấy.

Nhưng giờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Bảo Châu đỏ bừng, ánh mắt đầy vẻ xấu hổ cũng làm Ngải Thiên mất tự nhiên.

"Quần áo......

đưa quần áo cho ta đi."

Triệu Bảo Châu nghiêng người cuộn mình thành quả cầu rúc vào ngực Ngải Thiên.

"Cũng......

Cũng đâu phải chưa thấy, ngươi quên lúc mình bị thương ai bôi thuốc cho ngươi rồi à?"

Ngải Thiên muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí kỳ quái này, nhưng Triệu Bảo Châu vừa xoay người trong ngực hắn thì ánh mắt hắn lập tức bị thu hút bởi nốt ruồi son trên bờ mông đầy đặn của y.

Đây là dấu hiệu đặc biệt của ca nhi, có ca nhi mọc nốt ruồi son trên mặt trên tay hoặc trên vai trên lưng, nhưng nốt ruồi của Triệu Bảo Châu lại nằm ngay chỗ ấy, hệt như chấm đỏ trên bánh bao trắng mềm khiến lòng người nhộn nhạo.

"Mau mặc đi mau mặc đi!"

Ngải Thiên nhét quần áo vào ngực Triệu Bảo Châu như nhét củ khoai lang bỏng tay rồi lui ra sau bình phong.

Hắn cúi đầu nhìn phía dưới của mình rồi hít sâu một hơi từ từ thở ra.

Mẹ, ca nhi này chẳng khác nào tiểu yêu tinh cả.

Chết mất thôi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
50


Đến khi tắm xong nằm trên giường, hai người vẫn còn thấy gượng gạo.

Kể ra cũng kỳ quái, họ đã cùng giường chung gối khá lâu nên lẽ ra phải quen rồi mới đúng, nếu là bình thường ở thôn Triệu Gia thì giờ này Triệu Bảo Châu đã ngủ khò khò chẳng còn biết trời đất gì, đâu như bây giờ nằm cứng đơ, ngay cả trở mình cũng ngại.

"Ngươi nằm sát vào trong đi......"

Ngải Thiên vốn không định lên tiếng để Triệu Bảo Châu im lặng một mình, nhưng đồ ngốc này cứ nhích dần ra ngoài, thiếu chút nữa là lọt xuống giường, "Coi chừng ngã đấy."

Triệu Bảo Châu sợ nhất là ngã nên lập tức nhích lại nằm cạnh Ngải Thiên.

"Không ngã không ngã."

Lúc nãy bị ngã y còn choáng đầu hoa mắt đến giờ, đâu thể ngã tiếp được chứ.

Quả nhiên Ngải Thiên không phải người tốt, thấy bộ dạng ngượng ngùng của y lại nảy ý đồ xấu, đưa tay ôm Triệu Bảo Châu rồi thì thầm bên tai người ta.

"Bảo Châu tránh ta à?

Chẳng lẽ xem ta như sài lang hổ báo ăn thịt người hay sao."

"Còn đáng sợ hơn cả sài lang hổ báo ấy chứ."

Triệu Bảo Châu lườm hắn một cái, "Trong lòng ngươi nghĩ gì đừng tưởng ta không biết nhé."

Lần này Ngải Thiên thật sự hiếu kỳ nên nhích tới gần hỏi: "Vậy ngươi nói xem ta đang nghĩ gì?"

"Ca ca tốt......

Ưm, ngươi tha cho ta đi ~"

Triệu Bảo Châu và Ngải Thiên đều sửng sốt khi nghe vách tường mỏng bên kia vọng sang ô ngôn uế ngữ diễm khúc dâm từ không thể miêu tả.

Phòng trọ trên trấn này cũng chỉ đến thế, tường mỏng như giấy không hề cách âm, ngay cả tiếng va chạm cũng nghe rõ mồn một làm Triệu Bảo Châu cuộn chặt ngón chân.

Tiểu ca nhi xuất thân gia giáo như y đã bao giờ rơi vào tình huống này đâu, chỉ biết hoảng hốt rúc vào ngực Ngải Thiên bịt tai trộm chuông.

Y ngước nhìn Ngải Thiên nhưng lại phát hiện sắc mặt hắn sa sầm hết sức khó coi.

"Phu quân đừng tức giận."

Triệu Bảo Châu kề vào tai hắn an ủi, "Dù phu quân bị bệnh kín thì ta cũng sẽ theo phu quân mà."

Bệnh kín?

Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, Ngải Thiên nãy giờ nín nhịn đến nỗi xanh mặt đột nhiên sững sờ.

Ai bị bệnh kín chứ?

Ta ư?
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
51


Dưới gầm trời này có nam nhân nào chịu để vợ nói mình có bệnh kín chứ?

Triệu Bảo Châu trơ mắt nhìn sắc mặt Ngải Thiên từ xanh thành đen rồi từ đen thành đỏ.

"Phu quân?"

Triệu Bảo Châu thấp thỏm vì mình lỡ lời, dù có bất lực thật đi nữa thì y cũng không nên nói thẳng làm Ngải Thiên đau lòng, "Ta sai rồi, lẽ ra ta không nên nói ngươi bất lực."

Càng tô càng đen, Ngải Thiên tức quá hóa cười.

"Thì ra Bảo Châu nghĩ ta như vậy sao?"

"Ta......"

Hỏi câu này muốn Triệu Bảo Châu phải trả lời thế nào đây.

Nhưng......nhưng...... nhìn hắn giống có bệnh kín lắm mà.

Thành thân đến nay đã lâu nhưng Ngải Thiên vẫn chưa bao giờ làm gì quá mức với y.

Quân tử thì quân tử nhưng rất khó để người ta không nghi ngờ sao hắn lại quân tử đến thế.

Triệu Bảo Châu tự thấy vẻ ngoài của mình không tệ, chưa đến mức mỹ nhân tuyệt thế nhưng cũng là giai nhân thanh tú, đêm tân hôn bị chỉ vào mũi mắng lẳng lơ thì không nói, bình thường Ngải Thiên ngoại trừ cõng y đi Đông đi Tây cũng chẳng làm mấy chuyện đáng thẹn như ca nhi trong thôn hay nói.

Thân mật nhất chỉ là véo má ôm eo, thật sự không tính là gì.

"Phu quân, ta chẳng quan tâm chuyện này đâu......"

Triệu Bảo Châu cũng không biết thổ lộ thế nào, "Bất lực cũng được, không bất lực cũng được, ta vẫn một lòng ở bên phu quân mà."

"Ồ?"

Ngải Thiên đột nhiên bật cười, hắn vừa âm thầm ôm Triệu Bảo Châu vào lòng vừa kề tai y nói nhỏ, "Thì ra Bảo Châu của chúng ta không cần chuyện kia, ta còn tưởng ngươi nghe người ta hành sự cũng thấy lòng xốn xang nên muốn nhờ vi phu khai sáng giùm nữa chứ."

Triệu Bảo Châu xấu hổ như viên ngọc đỏ rực, khi chớp mắt trên mi đọng nước long lanh.

Y chống tay vào ngực Ngải Thiên, bị tiếng tim đập thình thịch làm toàn thân mềm nhũn.

"Ngươi lại trêu ta rồi."

Hàng mi dài của Triệu Bảo Châu đọng nước, xấu hổ đến mức không biết phải làm thế nào, "Phu quân hư lắm, chỉ biết đùa giỡn ta thôi."

Ngải Thiên rũ mắt nhìn y: "Bảo Châu chê vi phu bất lực mà, nếu ta không dẻo miệng chỉ sợ ngươi chán ghét bỏ rơi ta thôi."

Hẳn là dẻo miệng, Triệu Bảo Châu cảm thấy đỉnh đầu mình như đang bốc khói.

"Sao ta lại......

Ưm!"

Quên phứt thư bỏ vợ đi, dự định trước kia của Ngải Thiên đã bị tiểu ca nhi này làm sụp đổ tan tành.

"Phu quân......"

Triệu Bảo Châu nghẹn ngào nuốt, lại bị người ta cắn nhẹ đầu lưỡi.

"Nhỏ tiếng một chút, ta không muốn giọng bảo bối của ta bị phòng kế bên nghe thấy đâu......"

Ngải Thiên hôn chụt một cái lên bờ môi mềm mại của y, "Ngoan, thè lưỡi ra cho phu quân nếm thử xem nào."

Ai là bảo bối của ngươi?

Gã lang băm này thật là hư!

Bảo Châu thẹn thùng nhưng vẫn nghe lời.

Hi hi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
52


Tê tê, cả người đều tê.

Trên đời sao lại có chuyện ô uế như vậy chứ!

Triệu Bảo Châu rúc trong chăn, đầu óc lùng bùng.

"Đừng trốn nữa, ngoan ngoãn bôi thuốc đi nào."

Ngải Thiên lôi người ra khỏi chăn rồi nghiêm mặt nói.

"Miệng ngươi mà không chịu bôi thuốc thì lát nữa sưng vù như lạp xưởng cho xem."

Ngải Thiên quệt thuốc cao, nhưng hắn vừa đụng vào môi Triệu Bảo Châu thì y đã kêu thảm thiết.

"Tê!"

Triệu Bảo Châu cảm thấy như mình vừa ăn hết ba cân ớt, giờ vừa đau vừa tê, chỉ sờ cũng thấy nóng như lửa.

Ngải Thiên đúng là ác độc, làm ngơ nỗi thống khổ của y rồi kiên quyết bôi thuốc cao lên môi Triệu Bảo Châu, vừa xoa vừa nghĩ thầm cái miệng nhỏ này đúng là hôn thích thật.

"Há miệng ra."

Ngải Thiên nói hết sức chững chạc đàng hoàng, thật sự nhìn không ra lòng dạ đen tối của hắn, "Lưỡi cũng phải bôi, nếu không sẽ đau đấy."

Lưỡi đau tại ai chứ?!

Triệu Bảo Châu tức gần chết.

Nếu không phải giờ y đang đau miệng rát lưỡi thì nhất định phải cãi nhau ba ngày ba đêm với gã lang băm này.

Biết đâu hội đèn lồng tối nay chính là cái bẫy, lão chủ ném vòng kia và Ngải Thiên đã thông đồng với nhau bày ra mưu kế gian xảo này để dụ dỗ y, làm đầu óc y mụ mẫm nên mới thân mật triền miên với Ngải Thiên.

Hừ!

Tức quá đi mất!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
53


"Đừng chui vào chăn nữa, trên người còn phải bôi thuốc đấy."

Triệu Bảo Châu trùm chăn kín mít, ngay cả đầu cũng quấn lại chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt, nếu cầm theo đầu lân chẳng khác nào đang múa lân.

Ngải Thiên vừa thấy đáng yêu vừa thấy buồn cười, nhưng hắn mới cười thì Triệu Bảo Châu đã thẹn quá hoá giận, muốn làm thỏ đạp ưng đá hắn lọt giường.

Nhưng y đâu đạp nổi gã lang băm Ngải Thiên này, còn bị người ta chụp lấy cổ chân.

Y chỉ còn mỗi cái chân này là lành lặn, lúc này lập tức run lên, trong đầu tràn ngập hình ảnh lúc nãy bị nắm mắt cá chân bắt mở chân ra, xấu hổ đến nỗi run rẩy.

"Ngươi......

Ngươi là đồ ác bá."

Ngay cả khi tỏ vẻ hung hãn Triệu Bảo Châu cũng lộ ra ngoài mạnh trong yếu, "Mau buông ra, không được như vậy......"

"Như vậy cái gì?"

Ngải Thiên vẫn cười, hắn nắm cổ chân trắng như ngọc không chịu buông, còn nghiêng đầu hôn lên bắp chân Bảo Châu.

"Mau buông ra, đồ biến thái!"

Triệu Bảo Châu sợ hãi kêu lên.

Với thân thể bây giờ của y chỉ sợ không thể gặp ai, từng đóa mai đỏ từ cổ chân uốn lượn lên trên rồi biến mất dưới chăn, chỗ thấy được còn như thế, chỗ không thấy chẳng biết thảm cỡ nào.

"Mới nãy còn mở miệng gọi lang quân tốt, gọi phu quân phu quân không ngớt, sao giờ đã thành ác bá biến thái rồi?"

Ngải Thiên cố tình đùa y, "Bảo Châu đúng là phũ phàng vô tình làm ta buồn quá đi.

Uổng công ta thông cảm cho ngươi chưa chuẩn bị tốt nên đành kết thúc qua loa bỏ dở nửa chừng."

"Ngươi ngươi ngươi......

Ngươi đúng là không biết xấu hổ!"

Triệu Bảo Châu chỉ mũi hắn mắng to, "Ta đã nói không nhét lọt đâu, tuyệt đối không được mà ngươi còn cố ý dùng tay làm ta, khiến ta hồn bay phách tán rối tinh rối mù, sau này ta còn gặp ai nữa hả!"

Đặc biệt là chỗ có nốt ruồi son của y suýt bị Ngải Thiên hút vào bụng, chỉ sợ giờ đã tím xanh.

"Bảo Châu cứ yên tâm, bộ dạng này của ngươi trừ ta ra không ai thấy được đâu."

Ngải Thiên thừa cơ bôi thuốc lên ngực và bắp đùi người ta để vết bầm không đậm thêm, "Hôm nay vi phu nhất thời gặp tình thế cấp bách, giờ mới hiểu được thế nào là biết dễ làm khó, xin Bảo Châu bỏ qua cho."

Triệu Bảo Châu nghẹn lời, biết dễ làm khó có thể dùng trong trường hợp này sao?

Nhưng Ngải Thiên không để ý mà vẫn đang lảm nhảm.

"Bảo Châu yên tâm, mọi chuyện trên đời đều phải gắn với bốn chữ quen tay hay việc, sau này chúng ta luyện tập nhiều hơn sẽ tiến bộ thôi."

"Tiến cái đầu ngươi á!"

Triệu Bảo Châu vừa mắng vừa rúc vào ngực Ngải Thiên.

Mau dỗ ta ngủ đi!

Nếu không ta lại cáu cho xem, hừ!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
54


Triệu Bảo Châu đâu ngờ trước khi lên trấn y và Ngải Thiên vẫn còn là phu thê đồng sàng dị mộng, thế mà chỉ mới hai ngày ngắn ngủi thân thể đã suýt bị chiếm trọn.

Ngay cả người trong thôn cũng nhận ra sự thay đổi giữa họ nên bắt đầu trêu chọc.

"Châu ca nhi, nhìn cánh tay tím tím xanh xanh của ngươi chắc không phải bị Ngải lang trung đánh chứ hả?"

Người vừa hỏi y là một ca nhi bạo dạn trong thôn, tính tình thẳng thắn có gì nói nấy, cũng rất quan tâm Triệu Bảo Châu, tuy hắn chỉ lớn hơn Triệu Bảo Châu ba tuổi nhưng đã thành thân tám năm và sinh bốn đứa con.

"Ngải lang trung làm sao đánh nổi chứ, với thân hình kia của hắn bị Bảo Châu đánh nghe còn được."

Người chung quanh trêu chọc làm mặt Triệu Bảo Châu đỏ như táo chín, y kéo tay áo xuống nhưng vẫn bị người bên cạnh nắm chặt ngắm nghía, vừa nhìn vừa cười nói.

"Thật không nhìn ra nha, hán tử khô khan cứng nhắc như Ngải lang trung vừa ăn mặn đã dữ dội thế này rồi, chỉ sợ muốn nuốt cả xương của Bảo Châu chúng ta thôi."

Triệu Bảo Châu giặt quần áo cũng không yên, chỉ có thể đỏ mặt ấp úng giải thích.

"Đây là bị rệp cắn chứ không phải tại hắn đâu."

"Ồ~"

Người chung quanh trầm trồ xuýt xoa làm Triệu Bảo Châu đứng ngồi không yên.

"Con rệp này hư ghê, còn biết chọn chỗ nữa, toàn cắn thịt mềm thôi."

Triệu Bảo Châu thẹn gần chết, cũng may trong thôn có người đến nói chuyện khác mới tạm thời đổi chủ đề.

Người vừa tới nói với vẻ hào hứng.

"Nghe đồn có quan gia muốn xây công trình sau núi chúng ta đúng không?

Thôn Triệu Gia chúng ta sắp phát tài theo rồi!"

"Ngươi đúng là ngốc, nếu sau núi bị quan gia quản lý thì mai mốt chúng ta còn săn bắn hái thuốc được nữa không?

Đây chẳng phải thiệt thòi à?"

Có người lại không đồng tình, "Người bên trên được lợi, còn dân đen chúng ta chỉ sợ phải chịu khổ thôi."

Mọi người vội nói sang chuyện khác, lúc này Triệu Bảo Châu mới thở phào nhẹ nhõm.

Chờ gã lang băm này về nhà nhất định phải mắng hắn một trận cho hả giận mới được.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
55


"Bảo Châu, ta xem bệnh về rồi đây."

Khi Ngải Thiên đeo rương thuốc về nhà, Triệu Bảo Châu của chúng ta vẫn đang ngẩn người.

Nghe tiếng Ngải Thiên cũng không trả lời mà loay hoay cặm cụi bên bếp lò.

Ngải Thiên gọi không ai trả lời nên vào bếp tìm.

Vừa bước qua cửa đã thấy Triệu Bảo Châu phụng phịu xào rau, hắn đặt đồ xuống đi rửa tay, lúc đi qua người ta vẫn chẳng thèm nói chuyện với hắn.

"Bảo Châu?

Sao làm ngơ ta vậy, không vui à?"

Hắn mặt dày mày dạn chồm tới ôm người ta, Triệu Bảo Châu không tránh thoát, suýt nữa còn làm rơi nồi.

"Đều là chuyện tốt ngươi làm đấy!"

Triệu Bảo Châu tức giận đỏ mặt tới mang tai, chỉ muốn giẫm chân Ngải Thiên, "Đã bảo ngươi đừng để lại dấu vết mà ngươi cứ để đầy ra."

Nhớ lại những lời trêu chọc chiều nay, Triệu Bảo Châu lập tức nói năng lộn xộn.

"Buổi chiều ta giặt đồ ở bờ sông với đám Phương ca nhi, tay áo xắn lên bị người ta thấy......"

Y duỗi hai cánh tay trước mặt Ngải Thiên, Ngải Thiên hiểu ý vén tay áo lên, chỉ thấy cánh tay trắng nõn như ngó sen của Triệu Bảo Châu lấm tấm đầy chấm xanh đỏ, quả là cực kỳ tàn ác.

Triệu Bảo Châu vừa nhớ tới chuyện lúc chiều thì vừa tức vừa xấu hổ, cảm thấy mình không còn mặt mũi làm người nữa.

"Người khác cười ta, ta đành liều mạng chống chế nói là bị rệp cắn!"

Ngải Thiên dỗ dành y.

"Có phải rệp đâu mà."

Hắn ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của y hôn một cái.

"Đừng làm cháy đồ ăn của ta!"

Kết quả lại bị Bảo Châu mắng.

"Ngươi phiền quá à!

Ra chuồng bò ngủ một mình đi!"
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
56


Hôm nay Triệu Bảo Châu làm món măng xào thịt và canh mướp trứng gà, còn bới hai tô cơm thơm lừng làm người ta thèm nhỏ dãi.

Giờ Triệu Bảo Châu đã không còn là Triệu Bảo Châu trước kia, chẳng những chịu bỏ tiền mua thịt mà còn nuôi gà lấy trứng.

Bầy gà con lần trước y nuôi bị tắm một lần đã lăn ra chết hết, sau đó y mua gà mái của nhà khác, loại này dễ nuôi hơn, ngày thường đẻ trứng, sau này còn có thể nấu canh.

"Tay nghề của Bảo Châu nhà chúng ta đúng là càng ngày càng giỏi."

Triệu Bảo Châu đang gắp thức ăn chợt dừng lại.

Vô cớ ân cần không phải lừa đảo tức là đạo chích.

Y ngờ vực nhìn gương mặt đàng hoàng nghiêm túc của Ngải Thiên, "Đang yên đang lành ngươi khen ta làm gì?"

"Ngươi làm tốt thì ta khen ngươi thôi mà, chẳng phải bình thường lắm sao?"

Giờ Ngải Thiên cứ như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, miệng lưỡi không ngọt không lấy tiền, lời tán tỉnh tuôn ồ ạt như thác nước ở thôn Triệu Gia làm Triệu Bảo Châu vẫn chưa quen lắm.

"Đúng là lão nam nhân chuyển sang ăn mặn."

Triệu Bảo Châu hung hăng cắn một miếng trứng gà, "Ca nhi trong sáng như ta đã bao giờ bị ai đùa bỡn giống ngươi đâu, ta nói cho ngươi biết nhé, hôm nay tuyệt đối không có khả năng suy một ra ba với ngươi đâu."

"Bảo Châu của chúng ta cũng biết suy một ra ba cơ à?"

Ngải Thiên cười vui vẻ, giờ này ngày này trong lòng hắn có mỹ nhân, chính là lúc xuân phong đắc ý nhu tình đầy bụng, "Nhưng ta chỉ khen tay nghề ngươi giỏi thôi mà."

Hai chữ "tay nghề" bị giọng điệu mờ ám của Ngải Thiên xuyên tạc làm Triệu Bảo Châu xấu hổ đạp hắn một cước.

"Ăn cơm cũng không chặn nổi miệng ngươi nữa."

Triệu Bảo Châu tức giận nói, "Nghe người trong thôn nói quan phủ sắp xây hành cung suối nước nóng gì đó sau núi rồi, ngươi còn không mau ăn thì e là sau này chẳng có măng tươi để ăn nữa đâu."

"Hành cung suối nước nóng?"

Ngải Thiên thoáng tư lự rồi cười nói, "Công trình có vẻ lớn nhỉ, vậy mấy ngày tới ta phải tranh thủ đi hái ít thảo dược kẻo sau này động thổ lại mất cơ hội."
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
57


Ăn cơm xong chưa bao lâu Ngải Thiên đã giục Triệu Bảo Châu tắm rửa đi ngủ.

Có trời mới biết tại sao vẫn chưa tối hẳn mà đã ngủ sớm như vậy.

Nhưng Triệu Bảo Châu chỉ hầm hừ mấy tiếng, cuối cùng vẫn ỡm ờ đi tắm.

Bắt Ngải Thiên ngủ chuồng bò là không thể nào, chẳng những không thể mà giờ hắn còn chen chung một cái chăn với Triệu Bảo Châu.

Chân Triệu Bảo Châu chưa lành hẳn nên giãy giụa không được, chỉ có thể mắng người.

"Ngươi đắp chăn của mình đi, đừng có giành với ta."

Giờ Ngải Thiên không còn cãi cọ với y nữa, gã lang băm này đúng là kẻ hai mặt, vẻ chanh chua cay nghiệt ngày xưa đã hoàn toàn biến thành mặt dày mày dạn.

"Mấy ngày nay trời lạnh, thân thể ngươi còn yếu nên một cái chăn đâu có đủ, chúng ta đắp chung đi."

Triệu Bảo Châu không muốn để ý đến hắn, Ngải Thiên kéo y sát vào mình rồi nằm đè lên người y.

Triệu Bảo Châu quả thực cảm thấy phiền phức vô cùng: "Ngươi đắp chung chăn cũng được nhưng còn đè ta là sao hả?"

Ngải Thiên lại cười rồi mặt dày vô sỉ hôn lên má y: "Cái gì mà ngươi với ta, mau gọi phu quân đi."

Triệu Bảo Châu cản không được chỉ có thể xụ mặt phụng phịu.

"Ngươi bị yêu ma quỷ quái nào đổi tim rồi đúng không, sao giờ lại biến thành thế này hả?"

"Ngày xưa đầu óc ta chậm chạp."

Ngải Thiên ôm vợ cọ tới cọ lui, "Giờ có Bảo Châu mới phát hiện ra ưu điểm khi có vợ."

Ngón tay hắn vuốt ve da thịt người trong lòng khiến y co rúm lại, sau đó căm giận bất bình nói.

"Mấy con rệp thật đáng ghét, dám cắn Bảo Châu của chúng ta ra nông nỗi này......"

Chẳng biết Ngải Thiên lấy đâu ra một cái hộp nhỏ rồi nghiêm túc nói, "Đúng lúc ta mới nghiên cứu chế ra cao thơm, thử xem tác dụng thế nào nhé?"

Không đợi Bảo Châu trả lời Ngải Thiên đã tự ý hành động.

"Hôm qua chưa làm xong bài tập, hôm nay học bù lại vậy."

Triệu Bảo Châu vừa ngoan ngoãn chịu hôn vừa lầm bầm.

"Tiên sinh như ngươi đúng là chỉ dạy hư học sinh, đã thử bao nhiêu cách mà vẫn là mộng vuông lắp lỗ tròn, chẳng có chút tiến triển nào cả."

"Là lỗi của phu quân."

Ngải Thiên bị mắng cũng không giận, hắn mở nắp hộp nhỏ ra, bên trong là thuốc mỡ màu trắng sữa tỏa ra mùi hoa cỏ thơm ngát, "Vất vả phu nhân mỗi ngày đều dọn mình chờ sẵn, hôm nay vi phu đã chuẩn bị ngựa xe sẵn sàng, nhất định có thể mã đáo thành công......"

Cứ tưởng lần này chắc chắn sẽ được mây mưa điên đảo một phen, ai ngờ bờ đê ngàn dặm lại sập vì tổ kiến, tấm ván giường ọp ẹp của Ngải lang trung sớm không sập muộn không sập mà cứ nhè ngay lúc này "rắc" một tiếng gãy đôi làm Triệu Bảo Châu giật nảy mình, nói thế nào cũng không dỗ được.

Nửa đêm Ngải Thiên căm tức sửa giường còn bị vợ đạp lưng.

Triệu Bảo Châu quấn chăn ngồi trên ghế ngáp dài.

"Ngươi sửa mau lên đi, ta buồn ngủ lắm rồi."

Mặt Ngải Thiên đen như than.

Sao trước đây hắn không chịu bỏ tiền mua một cái giường tử tế chứ!

Mẹ, tức điên người.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
58


Triệu Bảo Châu vừa thức dậy đã thấy Ngải Thiên ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra cửa.

"Phu quân, hôm nay ngươi dậy sớm để lên núi sao?"

"Ta đánh thức ngươi à?"

Ngải Thiên thấy y tỉnh thì lập tức đặt gùi xuống rồi đến ngồi cạnh giường ôm người hôn, "Lần trước ta đã hứa với tiệm thuốc trên trấn sẽ lên núi hái ít thuốc trị thương, ngươi ngủ thêm lát nữa đi, đừng dậy vội."

"Ưm......

Ngươi đừng hôn."

Triệu Bảo Châu hốt hoảng che mặt, "Ta còn chưa rửa mặt đâu, bẩn chết."

"Bẩn cũng không chê."

Chẳng hiểu sao Ngải Thiên lại dịu dàng lạ thường, còn ôm y cười, "Ngươi đừng dậy, ngủ bù một giấc đi."

"Hôm qua ta đã làm một ít bánh nếp ngâm trong chậu nước lạnh, để ta lấy cho ngươi đem đi ăn."

Triệu Bảo Châu nói xong định ngồi dậy nhưng lại bị Ngải Thiên ngăn cản.

"Ngoan nào, ngươi cứ ngủ đi."

Ngải Thiên hôn lên má y một cái rồi đứng dậy từ biệt, "Chờ ta về lại ăn, ngươi đừng xuống giường."

"Mang đủ đồ chưa?"

Triệu Bảo Châu vẫn đang dặn dò, "Đừng chỉ vác mỗi cái gùi rỗng mà phải đem theo bao đồ ta chuẩn bị nữa, nghe không?"

"Vâng vâng vâng."

Triệu Bảo Châu biết thỉnh thoảng Ngải Thiên sẽ lên núi nên đã mua cho hắn mấy thứ cần thiết phòng khi cấp bách.

Ngải Thiên cảm thấy rườm rà nhưng không nỡ phụ lòng vợ nên chỉ có thể ngoan ngoãn đem theo.

Triệu Bảo Châu cứ thế nhìn Ngải Thiên đeo gùi rời đi, từ cánh cửa họ mới sửa lại đi ra sân nhỏ trồng cây ăn quả, sau đó biến mất ngoài cổng sân, chẳng hiểu sao trong lòng y nao nao.

Y luôn cảm thấy bồn chồn bất an nhưng lại không biết mình đang lo sợ điều gì.

Chắc chỉ là suy nghĩ lung tung thôi.

Triệu Bảo Châu tự an ủi mình rồi lại chui vào chăn.

Nhưng người bên cạnh rời đi quá lâu nên chăn đã lạnh ngắt.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
59


Ngải Thiên đeo gùi tre lên núi, trên đường đi gặp không ít thôn dân cũng định lên núi thử vận may.

Mọi người chào hỏi hắn.

"Ngải lang trung cũng lên núi đấy à?"

"Ừ."

Hắn gật đầu, "Lên xem có thảo dược nào phù hợp không."

"Phải đấy phải đấy!"

Thôn dân ngán ngẩm thở dài, "Giờ tranh thủ hái đi, hôm nay chúng ta đã thấy người của quan phủ kéo lên núi, chắc mấy ngày nữa sẽ ban lệnh cấm không cho dân đen như chúng ta bén mảng nữa đâu."

Ngải Thiên hờ hững gật đầu.

"Ừ."

Sớm không xây muộn không xây mà cứ phải chọn đúng lúc này để xây hành cung suối nước nóng gì đó, trong lòng Ngải Thiên không khỏi sinh nghi.

Đều tại người cha tốt kia của hắn cả, năm xưa chỉ lo theo đuổi vợ, chuyện quan trọng như lối vào địa cung chỉ nhớ sơ sơ, ngay cả đánh dấu cũng không làm, bao năm trôi qua vật đổi sao dời chẳng biết đâu mà lần.

Giờ bắt hắn tìm thế nào đây.

Lần này hắn xa nhà tính ra cũng gần một năm rồi chưa về, tuy chuyến này không thuận buồm xuôi gió cho lắm nhưng ít ra cũng nhặt được một viên bảo châu, xem như có thu hoạch lớn.

Ngải Thiên vừa cầm la bàn dò đường vừa nhớ đến dáng vẻ hồn nhiên của Bảo Châu nhà mình, tâm tình cũng không tệ.

Nếu không tìm ra địa cung thì dứt khoát đem về mấy vật nhỏ dễ thương mà Bảo Châu thích cũng tốt.

Nói tới đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, Ngải Thiên vừa nghĩ vậy thì chợt thấy một con thỏ trắng như tuyết đang ăn cỏ phía xa.

Món đồ chơi này đáng yêu phết.

Phải bắt về mới được!
 
Back
Top Bottom