Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Kiều thê trên trời rơi xuống

[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
20


Buổi sáng Ngải Thiên còn chưa mở mắt thì đã ngửi thấy mùi thơm làm hắn nhịn không được nuốt nước miếng.

Bên cạnh trống trơn, Triệu Bảo Châu đã dậy từ sớm.

Ngải Thiên xuống giường mặc đồ tử tế.

Hôm nay hắn định lên núi, Triệu Bảo Châu muốn trồng rau nên hắn phải tìm xem có giống cây nào dễ trồng không, mất công người què này trồng rau thất bại lại tức giận trồng mình xuống đất nữa.

Ngải Thiên lần theo mùi thơm vào bếp thì thấy Triệu Bảo Châu quấn tóc xắn tay áo làm bữa sáng.

Tướng mạo Triệu Bảo Châu vốn đã thanh tú, đứng trong nắng sớm càng thêm dịu dàng động lòng người khiến trái tim Ngải Thiên suýt ngừng đập.

"Tổ tông của ta ơi!

Sao ngươi lại ở đây rán bánh chứ!"

Ngải Thiên vỗ ngực mấy cái mới thở nổi, cái này lãng phí bao nhiêu dầu chứ!

Đáng tiếc Triệu Bảo Châu chẳng những không nhìn ra sự bi thương của hắn mà còn tươi cười, "Ta mới học Phương ca nhi đó, còn bỏ thêm ba cái trứng gà nữa, nhất định sẽ thơm ngon lắm!"

Ba cái!

Trứng gà!

Ngải Thiên suýt đứng không vững, ba cái trứng gà hết sáu xu, sáu xu lận đó!

"Tối qua tâm trạng ta không tốt, lẽ ra không nên nổi cáu với ngươi rồi còn không cho ngươi ăn cơm nữa."

Triệu Bảo Châu nói hết sức chân thành, vừa vén tóc mai lòa xòa trên má vừa cười ngượng ngùng, "Phương ca nhi nói bình thường y hay rán bánh cho phu quân, có chất béo no bụng sẽ không dễ đói, làm việc cũng hiệu quả hơn.

Lát nữa ta sẽ gói lại cho ngươi để làm lương khô đem theo lên núi, hôm nay không cần gặm bánh cứng nữa."

Ngải Thiên ngơ ngác bị đút cho một cái bánh rán thơm nức, quả nhiên ngon hơn màn thầu nguội ngắt của hắn nhiều.

Thấy Triệu Bảo Châu xếp từng cái bánh vào giấy dầu gói kỹ, hắn nhịn không được hỏi.

"Gói hết cho ta thì ngươi ăn gì?"

"Ta ấy à?"

Lúc nãy Triệu Bảo Châu còn hơi mất tự nhiên, sau khi nói mấy câu với Ngải Thiên thì không còn thẹn nữa, y thản nhiên nói, "Hôm qua còn dư mấy củ khoai tây trưa nay ta sẽ hấp lại ăn, chờ tối ngươi về nấu món khác.

À phải rồi, hôm nay có thể mua chút mỡ heo không phu quân, dầu sắp hết rồi."

Nói xong Triệu Bảo Châu nhắm tịt mắt, đoán chắc lão hà tiện này lại sắp nói mình lãng phí nên không muốn nghe hòa thượng niệm kinh.

"Ờ."

Ờ?

Triệu Bảo Châu kinh ngạc nhìn theo Ngải Thiên quay lưng về phòng.

Thế mà không nói y lãng phí sao?

Hôm nay mặt trời mọc hướng nào vậy?

Lạ thật đấy.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
21


Triệu Bảo Châu trồng mấy loại rau dễ chăm trong sân, chưa bao lâu đã nhú lên cây con.

"Phương ca nhi, đa tạ ngươi dạy ta nhé, nếu không chắc vườn rau này của ta đã chẳng sống nổi rồi."

"Không có gì không có gì, chuyện nhỏ ấy mà."

Phương ca nhi là tiểu ca nhi thôn khác gả tới đây, nhà ở kế bên họ, chồng y là nông dân, bình thường y ở nhà lo liệu cả trong lẫn ngoài, còn làm việc vặt kiếm tiền, "Đều do A Châu ngươi học nhanh mà, người thông minh lắm."

Trong mấy hộ quanh đây chỉ có Phương ca nhi trạc tuổi Triệu Bảo Châu nên nói chuyện rất hợp nhau, ban ngày hai người ở nhà thường xuyên làm việc chung với nhau.

"A Châu, ta cũng có chuyện muốn nhờ ngươi đây."

Khuôn mặt màu lúa mì của Phương ca nhi lộ vẻ e lệ, y xoa bụng mình nói, "Mấy ngày nữa ta muốn lên trấn mua vải may khăn em bé, tay nghề của ngươi giỏi, dạy ta cách may thật đẹp được không?"

"Được chứ."

Triệu Bảo Châu nghe xong cũng vui lây, "Ngươi có tin vui rồi sao?"

Đây là lần đầu Phương ca nhi mang thai, trên mặt đầy ý cười ngọt ngào: "Một tuần nữa là được ba tháng, thai cũng xem như ổn định rồi."

"Tốt quá."

Triệu Bảo Châu cười tủm tỉm, "Đến lúc đó cứ để ta lo cho."

"Mấy ngày nay cứ thấy thân thể nặng nề nên phu quân ta không cho ta theo hắn ra đồng nữa."

Phương ca nhi miệng thì phàn nàn nhưng vẻ mặt không giấu được hạnh phúc, "Thật ra việc nhẹ ta vẫn làm được mà, sau này sinh con đụng vào đâu cũng phải tốn tiền cả."

"Nuôi con đến một trăm tuổi thì lo hết chín mươi chín rồi."

Triệu Bảo Châu cười nói, "Đây là gánh nặng ngọt ngào đấy."

"Ngươi còn trêu ta nữa à, khi nào A Châu ngươi làm cha sẽ hiểu cảm giác của ta thôi."

Làm cha?

Triệu Bảo Châu vừa tưởng tượng mình sinh cho gã keo kiệt này một đứa nhóc keo kiệt thì lập tức hãi hùng.

Đừng làm y chết nghẹn chứ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
22


Ngọn núi sau thôn Triệu Gia hiếm ai lui tới, giữa chốn rừng sâu mà ngay cả thợ săn cũng không dám vào chỉ nghe được tiếng bước chân của một mình Ngải Thiên.

Trên người hắn chỉ đeo gùi chứ chẳng còn gì khác.

Không cần gậy chống hay liềm cắt cỏ hắn vẫn có thể đi qua vùng đất hoang vu cây cối rậm rạp này.

Một tay Ngải Thiên cầm la bàn, tay kia cầm bánh rán gặm.

Hắn đã đến thôn Triệu Gia gần năm tháng nhưng vẫn chưa tìm ra vật cha hắn dặn dò, thật phiền phức.

Qua mấy chục năm vật đổi sao dời, định vị năm xưa cũng không chính xác nên giờ hắn chẳng khác nào mò kim đáy biển, cả ngọn núi này đã sắp bị hắn lật tung.

Hắn vừa cau mày vừa tiện tay hái dược liệu ném vào gùi.

Ưu điểm duy nhất của vùng núi sâu này là không ai tới hái nên các loại dược liệu thiên nhiên hết sức tươi tốt, nhắm mắt hái bừa cũng bán được mấy ngàn lượng vàng.

Tuy không nhiều lắm nhưng có còn hơn không.

Ngải Thiên đang cố xác định phương hướng thì chợt nghe tiếng thú gầm sau lưng, vừa quay lại đã thấy một con gấu ngựa nặng ngàn cân chảy nước miếng lao tới chỗ mình.

Ầm một tiếng vang dội.

Cây cối trên núi đổ rạp.

Ngải Thiên vẫn cầm la bàn đứng tại chỗ, còn con gấu ngựa kia đã bị một chưởng của hắn đánh chết lăn quay.

Ngải Thiên ghét bỏ đá gấu ngựa một cái làm nó lật ngửa.

Không có mỡ không thể rán dầu.

Ngải Thiên khom người nhặt nửa cái bánh rán mình vừa làm rơi lên thổi sạch đất cát rồi tiếp tục gặm.

Hừ, đồ vô dụng.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
23


Khi Ngải Thiên về thì phát hiện Triệu Bảo Châu không có nhà, hắn đi tìm mới phát hiện y đang ngồi trên tảng đá lớn bên bờ sông rửa lòng heo với người trong thôn hết sức náo nhiệt.

Mặc dù thứ này thối nhưng rẻ bèo, ít nhiều gì cũng tính là thịt, hôm nay trong thôn mổ heo, Triệu Bảo Châu cũng đi xem náo nhiệt, thấy lòng heo rẻ nên bỏ ra năm xu mua hết lòng già về.

Còn rẻ hơn ba cái trứng gà nữa!

Triệu Bảo Châu muốn rửa sạch rồi đem kho tàu, chỉ là thứ này quá thúi làm y buồn nôn liên tục, vừa ọe vừa rửa lòng heo.

Y vốn đã yếu ớt, ngửi mùi bốc lên thì buồn nôn đến mức mặt mũi đầm đìa nước mắt, chỉ sợ sắp khóc ngất đi.

"A Châu, nam nhân của ngươi về kìa."

"Hả?

Phu quân ọe......"

Triệu Bảo Châu mở to mắt làm hai hàng lệ chảy dài, chính y còn thấy buồn cười, "Thứ này thúi vậy sao có thể ăn được chứ."

Ngải Thiên thấy y vác chân gãy ngồi liêu xiêu trên tảng đá thì bất giác nhíu mày.

"Nước trong nhà không rửa được sao, cứ phải chạy xa thế làm gì?"

"Nước trong lu để uống mà."

Triệu Bảo Châu cãi, "Ngâm thứ này vào lu nước chẳng phải sẽ thúi cả lu sao, mai mốt lấy gì đựng nước."

"Ngươi chỉ tổ lắm trò."

Ngải Thiên cạn lời với Triệu Bảo Châu, rõ ràng chê bai ầm ĩ mà còn cắn răng rửa lòng, quả thực không biết nên nói y đỏng đảnh hay chịu khó nữa, đã chê thúi thì còn mua làm gì.

Triệu Bảo Châu đang rửa lòng chợt dừng lại, hai hàng lệ bỗng dưng chảy xuống, nước mắt y cũng không giống người khác mà từng giọt to tròn như ngọc trai.

Triệu Bảo Châu ở ngoài không còn hô to gọi nhỏ như ở nhà mà lộ ra vẻ điềm tĩnh của thiếu gia: "Lâu rồi chúng ta không có thịt ăn, ta nghe Phương ca nhi nói hôm nay trong thôn mổ heo nên nhờ y dẫn ta tới định cải thiện cơm nước, tiếc là mấy ngày nay ta chưa để dành được bao nhiêu, ngó tới ngó lui chỉ có thứ này rẻ, mấy thứ khác ta lại mua không nổi......

Ngươi đừng chê mà, rửa sạch rồi tẩm ướp kỹ chắc cũng ngon thôi."

Nói xong y lại cúi người ra sức rửa lòng heo, kết quả chưa kịp nôn ọe đã bị Ngải Thiên bế lên đặt xuống mặt đất bằng phẳng.

"Thôi thôi thôi, để ta làm cho xong."

Ngải Thiên đau đầu gần chết.

Biết thế vác con gấu kia về làm thịt cho rồi.

Hối hận ghê!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
24


Ngải Thiên xách năm cân lòng già nhìn Triệu Bảo Châu chống gậy khập khiễng xông lên phía trước.

"Ngươi đừng ôm ta, ngươi thúi quá à."

Triệu Bảo Châu ghét bỏ che miệng, sau đó thương tâm phát hiện mình cũng chẳng hơn gì, "Ta cũng thúi quá à, ha ha ha ha."

"Nhờ đống lòng già ngươi mua đấy."

Ngải Thiên vẫn chẳng có biểu cảm gì nhưng rõ ràng vẻ mặt đã dịu xuống, "Về nhà lấy thuốc bột tắm là được rồi."

"Thật sao?"

Triệu Bảo Châu vốn đang đau đầu nghĩ cách khử sạch mùi kia, nghe Ngải Thiên nói vậy cũng yên tâm, mặc dù gã lang băm này đáng ghét nhưng lời hắn nói luôn đáng tin cậy, y còn thuận miệng khen, "Phu quân lợi hại thật nha, thuốc bột gì cũng phối được hết."

Nói xong y vươn tay ra, chỉ mới bôi thuốc cao của Ngải Thiên hai lần mà vết phỏng trên tay đã lành như một kỳ tích, chỉ để lại vết sẹo rất mờ, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra.

"Ngươi nhìn tay ta cũng lành rồi này, nhờ thuốc cao của ngươi đó."

Ngải Thiên tặc lưỡi rồi đắc ý nói: "Đây đã là gì, chuyện nhỏ thôi."

Ngay cả người chết sống lại hay mọc xương mới hắn còn làm được thì chế thuốc bột khử mùi hay thuốc cao trị bỏng quả thực không đáng nhắc tới.

Chỉ là tiểu ca nhi Triệu Bảo Châu này chưa trải sự đời nên chút chuyện nhỏ xíu cũng đủ làm y trầm trồ kinh ngạc.

Hừ, ngây thơ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
25


Lòng heo kho tàu thật ngon.

Triệu Bảo Châu làm theo cách Phương ca nhi chỉ mình, đầu tiên bỏ hành gừng vào khử mùi rồi thêm gia vị hầm nhỏ lửa.

Triệu Bảo Châu còn nấu một nồi cơm, bình thường rất hiếm khi họ được ăn cơm, hôm nay để ăn món lòng heo kho tàu này, Triệu Bảo Châu đã viết giùm người ta năm lá thư để lấy tiền mua gạo.

Mặc dù Ngải Thiên chẳng hề khen nửa lời nhưng say sưa ăn hết ba bát cơm làm Triệu Bảo Châu nhịn không được sờ cái bụng căng phồng của Ngải Thiên.

"Phu quân, có khi nào ngươi ăn bể bụng luôn không?"

Kết quả là bị trừng một cái, Ngải Thiên cũng bắt chước y trừng mắt tỏ vẻ tức giận.

"Không cần thuốc bột khử mùi nữa đúng không?"

Ngải Thiên bưng chén dĩa ra ngoài, "Ngươi còn nói thêm câu nữa thì chịu thúi luôn đi."

"Đừng mà đừng mà."

Triệu Bảo Châu co được dãn được, "Phu quân tốt nhất trên đời, còn biết rửa chén nữa, đúng là phu quân chu đáo nhất."

"Vớ vẩn, chẳng lẽ trước đây ta không biết rửa chén à?"

Rõ ràng Ngải Thiên đã bưng bát ra ngoài mà vẫn làu bàu không ngớt, "Ta chỉ sợ ngươi rửa chén như lũ lụt, lát nữa hết nước lại bắt ta đi xách thôi."

"Được rồi được rồi," Triệu Bảo Châu cũng bắt chước phu quân nhíu mày.

Ngươi nói cái gì chính là cái đó.

Quỷ thúi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
26


Ngải Thiên rửa bát xong vào nhà thì thấy Triệu Bảo Châu đang ngồi trên giường chăm chú đếm gia sản của mình.

"Bảy xu, tám xu......

Mười sáu xu, mười chín xu......"

Ngải Thiên nhìn lướt qua, đếm hết cũng chỉ hai mươi mấy xu, chẳng biết có gì để đếm nữa, đúng là ngốc mà.

Triệu Bảo Châu không hề hay biết mình bị cười nhạo mà vẫn nghiêm túc tính xem phải viết giùm người ta bao nhiêu bức thư để mua vải, mất công đến mùa đông lại không có áo dày để mặc.

Y đang nghiêm túc đếm thì chợt thấy một cái túi vải cột miệng rơi xuống trước mặt.

"Chỉ biết đếm mấy đồng xu còm cõi này, tiền sinh hoạt để cạnh giường sao ngươi không lấy?"

"Tiền sinh hoạt?"

Triệu Bảo Châu chưa bao giờ nghe hắn nhắc đến khoản tiền sinh hoạt này cả.

Ngải Thiên suốt ngày keo kiệt như vậy nên y cũng không dám nợ người ta ba ngàn lượng tiền chữa bệnh còn xài tiền người ta, vì vậy từ khi thành thân đến giờ y chưa hề ngửa tay xin tiền Ngải Thiên lần nào.

Túi tiền cạnh giường y càng không dám mon men, có trời mới biết nếu y động vào một xu thì có bị Ngải Thiên đầu độc chết hay không.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của y, Ngải Thiên hết sức bất mãn, ngữ khí cũng lạnh đi.

"Vẻ mặt ngươi như vậy là sao?

Ta vẫn biết sinh hoạt phải bỏ tiền, ngươi đừng xem ta như kẻ ngu xuẩn bất tài chỉ biết ăn bám vợ chứ."

Giận rồi.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
27


Úi chà, Ngải Thiên thế mà dỗi thật, không để ý Bảo Châu của chúng ta nữa.

Hắn cũng không nói móc nói méo mà chỉ chạy ra ngưỡng cửa ngồi một mình ở đó chẳng biết làm gì.

Triệu Bảo Châu buồn cười nhìn bóng lưng căng cứng kia, y mở ra túi tiền Ngải Thiên ném cho mình rồi cẩn thận đếm số bạc nằm lộn xộn bên trong.

Chà, gã lang băm này không nghèo chút nào!

Chỉ tính riêng trong túi này đã có năm mươi lượng bạc, nên nhớ sư phó dạy học kiếm tiền giỏi nhất thôn Triệu Gia mỗi tháng chỉ kiếm được ba lượng bạc, một túi này cũng đủ cho người ta xài hai năm.

Sớm biết có nhiều bạc như vậy Triệu Bảo Châu y còn mua lòng già làm gì cơ chứ?

Nhưng căn nhà này chỉ có bốn bức vách chứ một vật đáng tiền cũng tìm không ra, e là toàn bộ vốn liếng đều nằm ở đây.

Triệu Bảo Châu lại cột chặt túi nhét xuống ván giường, Ngải Thiên đã cho thì y sẽ nhận, nhưng tiền này vẫn phải tiết kiệm phòng khi gặp chuyện đột xuất cần đến tiền.

Dọn dẹp xong y lại nhìn Ngải Thiên giận dỗi, đảo mắt một vòng rồi đưa tay đẩy gậy chống đang dựa vào mép giường xuống đất.

Sau đó yếu ớt gọi: "Phu quân......

Phu quân gậy của ta rơi rồi, không đi được."

Diễn y như thật.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
28


Triệu Bảo Châu gọi ba lần, cuối cùng Ngải Thiên mới chịu đáp lại.

Rõ ràng hắn đã đứng dậy nhưng vẫn xụ mặt như cũ, tới cạnh giường nhặt gậy cũng không thèm nhìn người, bộ dạng cứ như sắp lảng ra xa.

Cũng may Triệu Bảo Châu què chân nhưng nhanh tay nên níu áo hắn kéo lại.

"Phu quân giận à?"

Ngải Thiên thà chết không nhận, còn mạnh miệng nói.

"Không có."

"Vậy ngươi ngồi xuống nói chuyện đi."

Triệu Bảo Châu vỗ vỗ ván giường, "Hôm nay lên núi hái thuốc gì thế?"

Ngải Thiên hừ lạnh: "Có nói ngươi cũng đâu biết."

"Ngươi nói ta mới biết được chứ."

Từ nhỏ Triệu Bảo Châu đã quấn quýt tổ mẫu nên dỗ người rất giỏi, có thể hung dữ với Ngải Thiên cũng có thể xuống nước làm hòa, "Phu quân, ta nói ngươi nghe nhé, cải trắng trong sân nhà chúng ta nảy mầm rồi đấy, chờ mấy ngày nữa là có thể hái được rồi."

"Ờ."

"Phu quân ngươi ăn cay được không?

Phương ca nhi nói sẽ chia cho ta một ít hạt giống ớt, vừa có loại cay vừa có loại không cay, ngươi thấy ta nên trồng loại nào?"

Ngải Thiên làm ngơ, y cũng không thèm để ý mà tiếp tục huyên thuyên.

"Ta nghĩ hay là trồng nửa này nửa kia nhé?

Đến lúc đó làm dầu ớt, còn có thể làm ớt ngâm và đậu đũa ngâm nữa, ta trồng thêm đậu đũa nhé?

Ăn với cháo ngon lắm đấy."

Triệu Bảo Châu vừa nói vừa huơ tay, muốn trồng đậu đũa ở đây, bí đỏ ở kia, cứ như trước mắt thật sự có một vườn rau xanh um tươi tốt, "Phu quân ngươi thấy chúng ta bỏ ra ít tiền sửa nhà được không?

Nhà cửa khang trang một chút chúng ta ở cũng thoải mái hơn."

Ngải Thiên cúi đầu nhìn người bên cạnh, Triệu Bảo Châu ngửa đầu nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh tràn đầy mong đợi khiến người ta ngẩn ngơ.

Tiểu công tử được nuông chiều này quả nhiên có một khuôn mặt xinh đẹp, dù mấy ngày nay làm việc nhà nông cũng chỉ thêm sinh động chứ không hề nhếch nhác.

Ngay cả đôi môi của y cũng làm người ta thích, căng tròn như viên ngọc trai vậy.

"Đã đưa tiền cho ngươi thì khỏi cần hỏi ta."

Ngải Thiên quay đầu đi hừ lạnh một tiếng.

Thảo dược càng đẹp càng độc, sách thuốc nói thật có lý.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
29


Trong tay có tiền nên cuộc sống cũng thoải mái hơn.

Từ nhỏ Triệu Bảo Châu đã theo tổ mẫu mưa dầm thấm đất học lo liệu bếp núc và quản lý nhà cửa.

Giờ phượng hoàng biến thành gà rừng, thu xếp một ngôi nhà nhỏ thế này quả thật dễ như trở bàn tay.

Y tìm người sửa lại mái ngói mục nát rồi chẻ đống bàn ghế thiếu tay gãy chân ra làm củi đốt, sau khi quét dọn phủi bụi nhìn căn nhà sáng sủa hơn hẳn.

Y chẳng hề che giấu mà như thường lệ ra cổng thôn tán gẫu với đám người trong thôn, ai hỏi y cũng không lảng tránh mà trả lời.

"Mấy ngày trước phu quân lên núi may mắn nhặt được linh chi về bán ba lượng bạc.

Ta nghĩ số tiền này không nhiều không ít, để dành cũng chẳng mua được thứ gì lớn lao nên dứt khoát sửa sang lại nhà cửa để có chỗ trú đông, nghe nói mùa đông ở đây có tuyết rơi nữa, mọi người thấy có lý không?"

Lên núi nhặt được linh chi đúng là may mắn nhưng cũng không phải không có, trước kia có thợ săn còn bắt được một con lợn rừng bán không ít bạc, mọi người chỉ cảm thán vài câu rồi nói sang chuyện khác, bị Triệu Bảo Châu dẫn dắt cũng nhao nhao nói mùa đông ở đây khắc nghiệt thế nào.

"Có lý lắm, nhà Ngải lang trung mà không sửa lại ta chỉ lo có ngày bị sập thôi."

Một ca nhi lớn tuổi che miệng cười, "Mà làm chuyện kia cũng không tiện lắm."

Triệu Bảo Châu đã quen với dân phong dạn dĩ ở đây nên nghe xong chỉ cười trừ.

Phu quân y lèo khoèo như cọng giá, đừng nói làm chuyện kia mà hắt hơi thôi cũng sợ hắn gãy xương.

Nghĩ xong y che miệng cười híp mắt.

Vẫn phải vỗ béo thêm mới được.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
30


Gần đây Triệu Bảo Châu nuôi mấy con gà, nói muốn nuôi lớn để lấy trứng lấy thịt.

Y muốn nuôi Ngải Thiên cũng mặc kệ, giờ hắn rất ít khi xen vào chuyện của Triệu Bảo Châu.

Người trong thôn đều nói hắn lời to khi cưới vợ, một xu cũng chẳng tốn mà có người lo ăn ở, nhìn bề ngoài sạch sẽ gọn gàng hẳn lên chứ không còn gầy xác gầy xơ như trước, tinh thần cũng phấn chấn hơn.

Ngải Thiên chẳng mấy để ý, hắn không thân thiết với người trong thôn bằng Triệu Bảo Châu, tính tình lạnh lùng quái gở, há miệng còn không bằng ngậm miệng.

Mỗi ngày ngoại trừ lên núi chính là xem bệnh, xem xong thì về nhà nghỉ ngơi, chưa bao giờ làm gì khác.

Hôm nay thôn trưởng mời hắn đến xem bệnh cho con dâu, người trong thôn bọn họ không để ý lễ tiết nên dẫn hắn vào buồng trong.

"Con dâu ta đã gả vào đây ba năm mà vẫn chưa mang thai, nhờ Ngải lang trung xem giúp cho."

Con dâu thôn trưởng là tiểu ca nhi Văn Tĩnh, thấy Ngải Thiên lại lộ vẻ ngượng ngùng, Ngải Thiên nhớ rõ người này, có lần trời mưa Triệu Bảo Châu què chân không tiện cầm dù, lúc Ngải Thiên đến đón thì thấy tiểu ca nhi này đưa Triệu Bảo Châu về nhà.

"Chào Ngải lang trung."

Văn Tĩnh ca nhi thấy Ngải Thiên lạnh mặt có chút sợ hãi nhưng vẫn khách sáo chào hỏi.

"Ừm."

Ngải Thiên cũng không vô duyên vô cớ làm người ta khó xử mà lên tiếng, "Đưa tay đây để ta bắt mạch."

Hắn không cần gối mạch mà tìm đại một cái bàn đặt lên.

Hắn chưa kịp xem bệnh thì đã nghe bên ngoài vọng vào tiếng mắng chửi thô lỗ của nam nhân.

"Mẹ nó con gà không biết đẻ trứng này còn xem bệnh làm quái gì, biết thế lúc trước ta lấy Châu ca nhi làm thiếp cho xong, nhìn thân hình kia của y cũng đủ biết mắn đẻ, e là bây giờ đã sinh cả bầy rồi."

Châu ca nhi trong miệng hắn chính là Triệu Bảo Châu, nghe chồng mình ăn nói bừa bãi, sắc mặt Văn Tĩnh ca nhi lập tức khó coi, thấp thỏm nhìn sang Ngải Thiên đang lặng im.

Vẻ mặt Ngải Thiên vẫn thờ ơ như cũ, thu lại bàn tay xem mạch rồi mở miệng.

"Mau tái giá đi, đừng bỏ lỡ dịp tốt."

Ngải Thiên đối mặt với con trai thôn trưởng vừa bước vào phòng, "Dù đất tốt cách mấy mà gặp phải giống xấu cũng chẳng kết được quả ngon đâu."

"Mẹ nó ngươi nói ai là giống xấu hả!"

Con trai thôn trưởng xông tới định đấm Ngải Thiên nhưng không hiểu sao lại ngã nhào xuống đất.

Không ai để ý một hòn đá nhỏ văng vào góc phòng, Ngải Thiên thản nhiên đứng dậy, lần đầu tiên trên mặt lộ ra một nụ cười.

"Ta đâu nói ai —— Đồ giống xấu."
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
31


"Xảy ra chuyện rồi A Châu ơi!"

Một tiểu ca nhi vội vàng hấp tấp chạy tới cửa thôn, "Chồng ngươi bị con chó điên nhà thôn trưởng đánh kìa!"

Hai vợ chồng thôn trưởng đều là người tốt nhưng lại sinh ra đứa con trai độc nhất là Hỗn Thế Ma Vương, chẳng những nhậu nhẹt bài bạc chơi gái mà còn hay ỷ thế hiếp người, hai ông bà đã quen nuông chiều hắn từ nhỏ nên hoàn toàn không dạy được con mà thỉnh thoảng còn bị hắn đánh.

Trong thôn chẳng ai muốn dính dáng đến hắn mà tránh như tránh tà, chỉ hận không thể cách xa tám trượng.

"Tên khốn này sao lại ức hiếp Ngải lang trung rồi!"

Mặc dù tính tình Ngải Thiên quái gở nhưng nhờ có bản lĩnh hành y tế thế nên rất được mọi người nể trọng, lần này nghe nói Ngải lang trung gầy gò yếu ớt bị ác bá khi dễ, đám người không tán gẫu nữa mà nhao nhao vác cuốc tìm nam nhân nhà mình đi cứu người.

Triệu Bảo Châu cũng hoảng lên, mới nãy y còn lo phu quân hắt hơi gãy xương, giờ tự dưng xuất hiện một tên điên đánh người.

Ngải Thiên chỉ độc miệng chứ tay chân lèo khèo thế kia sao có thể chống cự được.

Y vứt hết đồ ăn trong tay rồi gắng sức chạy đến nhà thôn trưởng cứu người.

Ở nhà thôn trưởng đang đánh đỏ mắt.

Rõ ràng nhìn Ngải Thiên chỉ là một đại phu gầy yếu, tay không thể xách vai không thể vác, lỡ bị đấm một cú thể nào cũng ngã xuống đất không bò dậy nổi, ai ngờ tên ác bá này đánh kiểu gì cũng chẳng trúng người, hết đấm trúng tường lại đá phải bàn.

Thấy Ngải Thiên chạy trối chết, hắn càng ra sức đuổi đánh nhưng không đánh được người mà trái lại còn làm mình bầm dập.

Đặc biệt là trong lúc hỗn loạn không biết ai làm rớt bể mấy chén trà, mảnh vỡ văng trúng cánh tay hắn chảy máu không ngừng, theo động tác của hắn rách toạc ra càng thêm đáng sợ.

"Mẹ bà nó, nếu ngươi là nam nhân thì đừng có trốn ta!"

Ngải Thiên đang chạy trốn đột ngột dừng lại như bị khơi lên máu nóng của nam nhân.

Đối phương thấy hắn mắc câu thì vớ lấy một thanh đao bổ xuống đầu Ngải Thiên.

"Phu quân!"

Triệu Bảo Châu chưa kịp đi tới đã thấy cảnh tượng kinh khủng này, hai chân y mềm nhũn lập tức khuỵu xuống đất.

Ngải Thiên có vẻ yếu ớt không thể lui lại, bị chém ngã sấp xuống đất với tên ác bá kia.

"Á!!"

Tiếng hét thảm đau thấu tim gan làm mọi người điếng hồn, Triệu Bảo Châu đang choáng váng sắp ngã thì được một bàn tay gầy guộc đỡ dậy.

Ngải Thiên lẽ ra đã chết thảm dưới đao đỡ ca nhi nhà mình lên, còn nghiêm túc phủi bụi cho y.

Tên ác bá kia ôm hạ bộ la hét om sòm, không hiểu sao đũng quần hắn rách toạc một lỗ lớn, bên trong đẫm máu cái gì cũng không thấy rõ mà chỉ có máu tươi phun tung toé muốn chặn cũng không được, một tay hắn cầm đao, còn tay kia cầm vật lẽ ra phải nằm dưới háng mình, quả thực là nhổ cỏ tận gốc.

Trời ạ!

Chuyện gì thế này.

Con trai thôn trưởng đã giết người không thành mà còn ngộ thương mệnh căn của mình nữa!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
32


Cảnh này ai thấy mà không choáng váng, nhất thời mọi người đều bàng hoàng ngơ ngác.

Dù là ca nhi hay hán tử bị ca nhi gọi tới giúp cũng cảm thấy dưới hông lạnh buốt.

"Con ơi!

Con của ta!"

Người phản ứng trước nhất chính là vợ chồng thôn trưởng.

Bọn họ gào khóc nhào tới con trai mình nhưng hệt như con ruồi không đầu chẳng biết làm sao.

Hai người lòng nóng như lửa đốt lại không trách được ai.

Kẻ ra tay trước chính là con trai họ, cầm đao chém người cũng là con trai họ, cuối cùng vật kia bị đứt lìa cũng do con trai họ tự chặt.

Theo họ thấy thì từ đầu đến cuối Ngải Thiên đừng nói phản kháng mà ngay cả ngón tay cũng chẳng nhúc nhích, huống chi nhát đao chém xuống kia cả nửa thôn đều thấy, nhiều nhân chứng như vậy bọn họ đâu thể bịt miệng nổi.

Trớ trêu nhất là hiện giờ tính mạng con họ như ngàn cân treo sợi tóc nhưng người duy nhất có thể cứu hắn chính là Ngải Thiên mà bảo bối nhà bọn họ vừa xách đao chém.

"Ngải thần y, mau cứu con ta đi!"

Hai vợ chồng thôn trưởng giàn giụa nước mắt định quỳ xuống nhưng bị cản lại.

"E là hai vị chưa hiểu đạo lý rồi."

Người mở miệng là Triệu Bảo Châu luôn hiền lành dịu dàng.

Rõ ràng y thấp hơn Ngải Thiên cả một cái đầu nhưng lúc này lại đứng chắn trước người đối phương như để bảo vệ hắn rồi lạnh lùng nói.

"Phu quân ta hành nghề y tích thiện chưa từng làm khó bất cứ ai, lòng nhân ái tài hiền lương, thôn Triệu Gia chúng ta cả trong lẫn ngoài có ai ốm đau bệnh hoạn mà phu quân ta không tận tâm tận lực chữa trị đâu?

Hôm nay hắn được mời đến đây, các ngươi không đối đãi lịch sự thì thôi đi, còn dung túng con mình đánh đập chửi bới rồi vác đao muốn giết phu quân ta nữa, giờ ác giả gặp ác báo sao có thể mở miệng cầu xin phu quân ta cứu người chứ?"

Triệu Bảo Châu hung thần ác sát bất cận nhân tình khiến người chung quanh đều sững sờ, chỉ có Ngải Thiên vẫn điềm tĩnh như mọi khi, hắn rũ mắt nhìn búi tóc xoã tung của đối phương lại có một cảm giác khó tả.

Có nằm mơ hắn cũng không ngờ đời này Ngải Thiên hắn còn có ngày được người khác che chở bảo vệ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
33


Triệu Bảo Châu tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Thậm chí còn sinh lòng oán hận hai vợ chồng thôn trưởng.

Chẳng biết dung túng cỡ nào mà nuôi ra tên nghiệt súc ác độc này nữa.

Thật sự cho rằng dưới gầm trời này ngoại trừ thôn Triệu Gia bọn họ không còn vương pháp hay sao?

Chỉ hận giờ y không còn là Cửu công tử Hầu phủ, nếu không đã sai người lột da tên chó này rồi.

Ngải Thiên đối xử với y theo cách rất đặc biệt.

Người đầu tiên y thấy khi vừa mở mắt ra là Ngải Thiên, mặc dù người này khó ưa, tính tình quái gở nhưng đối xử với y quả thực không tệ.

Tuy hơi độc miệng nhưng luôn kiểm tra kỹ vết thương của y, đến giờ Ngải Thiên vẫn một ngày ba bữa sắc thuốc cho y vì sợ để lại di chứng.

Dù yêu tiền như mạng nhưng cũng tiêu xài không ít, cuối cùng còn nhượng bộ để y làm theo ý mình.

Lúc đầu Triệu Bảo Châu xuống bếp nấu cháy nồi, Ngải Thiên lập tức hùng hổ đổi nồi mới cho y.

Ngay cả món mình nấu y cũng nuốt không trôi nhưng Ngải Thiên lại không chê tiếng nào mà ăn sạch.

Mọi người đều nói Ngải Thiên có phúc lớn khi cưới y mà chẳng ai nghĩ nếu không nhờ hắn ra tay cứu giúp thì e là giờ y đã chẳng còn sống để đứng đây.

Huống chi từ lúc thành thân đến nay Ngải Thiên luôn đối đãi lịch sự với y, chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

Triệu Bảo Châu từng là quý tử hào môn nhưng không phải không hiểu đạo lý, trái lại vì gia cảnh phức tạp nên càng hiểu rõ những thủ đoạn bẩn thỉu, Ngải Thiên đã có phong thái quân tử lắm rồi.

Một quân tử như vậy hôm nay lại suýt chết thảm dưới lưỡi đao của tên ác ôn kia, sao y có thể không phẫn nộ cơ chứ?

Y chỉ hận không thể chém luôn nửa thân dưới của tên chó chết này, để hắn làm phế vật mới là tốt nhất.

Triệu Bảo Châu y chẳng phải người lương thiện gì cả.

Ca nhi như y mới là tàn độc nhất.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
34


"Bảo Châu."

Đây là lần đầu tiên Ngải Thiên gọi y dịu dàng như vậy, một tay hắn nắm bả vai Triệu Bảo Châu, còn tay kia bịt kín đôi mắt giận dữ của y.

Ngải Thiên vừa đụng vào mí mắt nong nóng kia thì lập tức cảm nhận được dưới lòng bàn tay ẩm ướt, tiểu công tử này thật sự nổi giận vì hắn, còn tức đến phát khóc nữa.

"Ta không sao mà."

Triệu Bảo Châu nghe vậy lại muốn khóc, y kéo tay Ngải Thiên xuống rồi xoay người nhìn hắn thật kỹ, một li một tí cũng không bỏ sót, ánh mắt tràn ngập lo lắng.

"Tin ta đi."

Ngải Thiên nhẹ nhàng nắm tay Triệu Bảo Châu rồi đi đến trước mặt tên ác bá vẫn chưa cầm được máu, đã là hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu, ngồi xuống nhìn một lát mới đứng dậy lắc đầu với hai vợ chồng thôn trưởng sắp khóc ngất đi.

"Hắn đòi đánh đòi giết ta nên ta vốn không muốn cứu.

Nhưng nể tình thôn trưởng cho Bảo Châu nhà ta hộ tịch và hôn thư nên mới đồng ý cứu hắn, nhưng giờ có hai vấn đề......"

"Ngải thần y cứ nói!

Ngài nói gì chúng ta cũng chịu hết."

"Một là ta không có dược liệu giữ mạng cho lệnh lang, hai vị mau nhờ người ra roi thúc ngựa đến tiệm thuốc trên trấn mua đi, mà thuốc này có tiền cũng chưa chắc mua được, chỉ sợ phải dốc hết tiền dưỡng già của hai vị ra mới mua nổi."

Thái độ Ngải Thiên vẫn bình thản cứ như người lúc nãy suýt chết thảm không phải mình, thấy vợ chồng thôn trưởng gật đầu như giã tỏi mới nói tiếp, "Hai là thứ lệnh lang đang nắm trong tay không thể nối lại được mà chỉ có thể tìm cái ống nhét vào để miễn cưỡng đi tiểu, sau này khỏi bị bí tiểu mà chết."

Thôn dân chung quanh đều tái mặt, ai nghe cũng sợ.

Đây là gậy ông đập lưng ông rồi còn gì.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
35


Dạo này thôn Triệu Gia hết sức náo nhiệt.

Mọi người hăng say kể nhau nghe chuyện đứa con trai ác bá của thôn trưởng giờ đã thành thái giám.

Ngay đêm đó bọn họ gọi xe bò trong thôn gắng sức chạy lên trấn mua thuốc.

Bọn họ còn bán tín bán nghi về tài năng của Ngải Thiên nên mời mấy danh y trên trấn về xem, ai ngờ người ta vừa nhìn thoáng qua đã bỏ về ngay, người thẳng tính còn hỏi họ có cần đặt riêng quan tài không, phu nhân thôn trưởng khóc ngất, kết quả vẫn là Ngải Thiên ra tay cứu giúp, mặc dù thành phế nhân nhưng ít nhiều gì cũng giữ được mạng, chỉ là không biết vì mất máu quá nhiều hay thể xác tinh thần suy sụp mà sau khi tên ác bá này tỉnh lại thì cả ngày đờ đẫn như kẻ mất hồn, không còn hung hãn như xưa nữa.

Vợ chồng thôn trưởng bị thằng con chủ nợ này làm tiêu tan của cải, nhà cửa bán đi, ruộng đồng thế chấp, tiền để dành mua hòm cũng hết sạch, cuối cùng bỏ luôn chức thôn trưởng đem đứa con tàn phế đi tìm bà con xa nương tựa.

Chỉ có Văn Tĩnh ca nhi ở lại, sau khi ly hôn với gã phế nhân kia thì chẳng còn liên quan gì nữa.

Về sau y gả cho một thợ mộc trong thôn, thợ mộc này là tú tài từ nơi khác chuyển đến sau khi chuyện xảy ra không lâu, tới thôn Triệu Gia mới đổi sang nghề mộc kiếm sống.

Nghe nói nếu không phải năm xưa tên ác ôn kia cưỡng bức Văn Tĩnh ca nhi rồi ép y gả cho mình thì Văn Tĩnh ca nhi đã thành đôi với tú tài thợ mộc.

Cũng may người có tình cuối cùng thành thân thuộc, tuy gặp nhiều trắc trở nhưng vẫn được bên nhau.

Lúc đó Triệu Bảo Châu còn nhận được thư Văn Tĩnh ca nhi gửi đến nhờ y và Ngải Thiên đặt tên cho con mình vừa đầy tháng.

Nhưng đó là chuyện của nhiều năm sau, còn bây giờ Triệu Bảo Châu đang ở trong gian phòng rốt cuộc không còn dột nát của mình đè Ngải Thiên ra lột đồ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
36


"Phu quân, ngươi cho ta xem đi mà!

Để ta xem nào!"

Ca nhi Triệu Bảo Châu này thế mà níu chặt đai lưng Ngải Thiên không buông, còn hung hăng lôi kéo.

"Chúng ta đều đã thành thân, ta bảo ngươi cởi y phục có gì mà không được, ta cũng đâu làm gì khác, ngươi cho ta xem đi mà."

Lúc nãy ác bá tự làm tự chịu bị đứt mệnh căn, mọi người chỉ lo xem náo nhiệt mà quên mất Ngải Thiên mới là người bị đánh.

Chỉ có Triệu Bảo Châu vẫn còn nhớ nên vừa về đến nhà, Ngải Thiên mới rửa tay xong đã bị Triệu Bảo Châu quấn lấy bắt cởi đồ ra cho y xem.

"Ta mới là đại phu, chẳng lẽ ta không biết mình có bị thương hay không à?"

Nhưng Triệu Bảo Châu chẳng chịu nghe hắn nói mà cứ nằng nặc đòi xem bằng được.

"Thầy thuốc không thể tự khám cho mình, làm sao ngươi biết mình không bị thương chứ?"

Giờ Triệu Bảo Châu không còn là tiểu ca nhi dễ đối phó nữa, ỷ vào Ngải Thiên không làm gì được mình nên níu chặt đai lưng hắn không chịu buông tay, "Ngươi cũng đâu phải cô nương hay tiểu ca nhi chưa xuất giá, có gì mà xấu hổ!"

"Được được được, ta chiều ý ngươi là được chứ gì?"

Ngải Thiên đành chịu thua, bất đắc dĩ nhíu mày nhăn mặt.

Tiểu ca nhi này đúng là càng nuôi càng dạn dĩ, giờ chẳng khác nào kẻ lưu manh vô lại cả.

Thật đáng ghét muốn chết.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
37


Triệu Bảo Châu nằng nặc đòi xem nhưng đến lúc Ngải Thiên chịu cởi áo thì lại bắt đầu ngượng ngùng.

Con người y đúng là kỳ quái, rõ ràng một khắc trước còn khuyên Ngải Thiên đừng xấu hổ, thế mà Ngải Thiên đáp ứng thì y lại thẹn thùng.

Triệu Bảo Châu rũ mắt vờ như không thèm để ý, chỉ có vành tai ửng đỏ nóng rực.

Gã lang băm này gầy thế kia nhất định chỉ toàn xương thôi, có gì mà không dám nhìn chứ!

Triệu Bảo Châu tự động viên mình rồi ngẩng đầu lên, sau đó giật nảy mình.

Nam nhân vốn chỉ có da bọc xương kia lâu nay được y nuôi ăn ngon uống sướng nên lộ ra đường cong rõ ràng.

Ngải Thiên cũng không hề yếu đuối như y tưởng, cơ bắp trên người không ít, bộ dạng hoàn toàn không giống dân chạy nạn.

"Ta đã bảo không bị thương rồi mà, giờ nhìn rõ chưa?"

"Ai thèm nhìn ngươi!"

Triệu Bảo Châu ném áo Ngải Thiên vừa cởi ra cho hắn, thẹn quá hóa giận nói, "Ngươi tưởng mình là vàng ròng đấy chắc?"

Nếu không phải sợ hắn bị thương mà giấu nhẹm thì Triệu Bảo Châu còn lâu mới bắt hắn cởi áo, càng sẽ không làm mình thẹn đến mức này.

Cũng tại trước kia y quá ngoan hiền, không bao giờ vượt quá khuôn phép nên mới nhìn thân thể lang băm này đã đỏ mặt tim run.

"Ngươi bày đặt thẹn thùng gì chứ."

Gã bại hoại này còn cười cợt trêu chọc Triệu Bảo Châu.

"Có phải cô nương xinh đẹp đâu, nhìn mặt ngươi đỏ như đít khỉ ấy."

"Ngươi mới là đít khỉ!"

Lần này Triệu Bảo Châu không thẹn nữa mà nổi cáu, "Đúng là đầu óc ta bị úng nước mới lo cho ngươi mà!"

Ngải Thiên đang sửa sang y phục đột nhiên dừng lại rồi nghiêm mặt nói.

"Nãy giờ quên chưa đa tạ ngươi đòi lại công bằng cho ta."

Triệu Bảo Châu chưa kịp cảm động thì đã nghe Ngải Thiên nói thêm, "Nhưng sau này đừng làm thế nữa, ta có thể tự bảo vệ mình, ngươi không cần phải mạo hiểm vậy đâu."

Thật chẳng hiểu lòng người ta gì cả, đáng ghét!
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
38


"Phu quân, ngươi đã ngủ chưa?"

Trước kia tắm xong Triệu Bảo Châu đều mau chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng hôm nay lại mở mắt trao tráo.

"Chuyện gì?"

Mặc dù Ngải Thiên trả lời y nhưng mắt cũng không hé mà ngửa mặt nằm im không nhúc nhích.

Vừa nghe giọng Ngải Thiên, Triệu Bảo Châu lập tức tỉnh táo, nằm thẳng cũng không được mà nằm nghiêng chống đầu khẩn trương nói: "Hôm nay tên khốn kia đứt rễ đương nhiên là chuyện tốt vì dân trừ hại, nhưng dù sao hắn cũng là con trai thôn trưởng, sau này chúng ta vẫn phải cẩn thận hơn mới được, ta vốn định sửa nhà nhưng giờ đành thôi vậy, nếu chúng ta ở thôn Triệu Gia này bị chèn ép thì khỏi cần chịu đựng nữa, nếu không thể tiếp tục sống ở đây thì chúng ta thu dọn đồ đạc chuyển tới nơi khác, tội gì phải ở đây chịu nhục."

Triệu Bảo Châu kéo áo Ngải Thiên không buông tay, huyên thuyên nói về dự định tương lai.

Tuy hôm nay y không thèm nể mặt thôn trưởng nhưng thực ra cũng chẳng có thế lực nào chống lưng, vì vậy khó tránh khỏi lo âu, sợ mình làm ảnh hưởng đến cuộc sống sau này.

"Đừng lo."

Ngải Thiên ngủ mơ màng, lời Triệu Bảo Châu nói loáng thoáng bên tai, hắn dứt khoát đưa tay ôm chặt người vào ngực.

"Nếu hôm nay hắn chết thì đúng là cuộc sống sau này của chúng ta sẽ không tốt hơn.

Nhưng hôm nay hắn chưa chết, vậy cuộc sống tồi tệ sau này đều do hắn tự làm tự chịu thôi, chẳng liên quan gì đến hai ta cả."

Người trong ngực vừa mềm vừa ấm, Ngải Thiên khựng lại, đột nhiên nhớ tới những lời dơ bẩn từ miệng tên kia.

【 Nhìn thân hình kia của y cũng đủ biết mắn đẻ......】

Chậc, Ngải Thiên tặc lưỡi.

Để tên súc sinh kia chết thật quá dễ dàng rồi, hắn còn phải từ từ hưởng thụ tuổi già nữa chứ.
 
[Hoàn][Đm] Kiều Thê Trên Trời Rơi Xuống
39


Mặc dù được Ngải Thiên trấn an nhưng Triệu Bảo Châu vẫn thấp thỏm lo sợ mấy ngày, cuối cùng thực sự không còn cách nào nên Ngải Thiên dẫn y lên trấn đi chợ.

Chủ yếu làm y phân tâm để khỏi nghĩ Đông nghĩ Tây nữa.

Đến thôn Triệu Gia lâu như vậy mà đây là lần đầu tiên Triệu Bảo Châu ra khỏi thôn, y đã quen nhìn nhà trát bùn ở thôn Triệu Gia nên thấy nhà xây bằng gạch đá lại có cảm giác đã qua mấy đời.

Thật ra trên trấn cũng chẳng có gì hay ho, mấy sạp hàng chỉ bán đồ rẻ tiền nhưng vẫn làm Triệu Bảo Châu thích thú.

Lúc thì y đòi mua heo con về nhà nuôi lấy thịt, lúc thì hào hứng xem người ta bán cao da chó, chỉ là y không thể đi bộ quá lâu nên Ngải Thiên phải vất vả cõng y.

"Phu quân, ngươi có mệt không?"

Triệu Bảo Châu ôm vai Ngải Thiên thủ thỉ bên tai hắn, "Nếu ngươi cõng không nổi thì thả ta xuống để ta đi từ từ là được rồi."

"Thôi đi."

Ngải Thiên gạt phắt, "Giờ ta cõng ngươi mà ngươi còn đòi ghé ba sạp hàng để tiêu tiền, nếu ta thả ngươi xuống chẳng phải sạp nào cũng tốn tiền sao?"

Ngải Thiên xót tiền của mình, chỉ hận không thể cõng Triệu Bảo Châu bay thẳng về nhà.

"Không phải ngươi đều chiều ý ta sao."

Triệu Bảo Châu lẩm bẩm rồi hí hửng xóc lại gùi tre đeo trên vai, "Tiệm vải ở đâu vậy?

Lúc trước ta đã hứa sẽ dạy Phương ca nhi may khăn cho con y, nhân tiện tới đây muốn mua xấp vải tặng y."

Mua cho mình thì thôi đi, lại còn đòi tặng quà nữa à?

Ngải Thiên trợn mắt khiếp sợ, một câu "lẽ nào lại như vậy" kẹt trong cổ họng vừa định thốt ra thì được Triệu Bảo Châu nắm tay áo lau mồ hôi trên thái dương.

Chậc, mua thì mua, chẳng phải chỉ là miếng giẻ rách thôi sao.
 
Back
Top Bottom