Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Không khiết

[Hoàn][Đm] Không Khiết
19.


Giang Tiểu Nhạc đi xong, Trần Thúc ngủ một giấc dậy mới thấy tin nhắn của cậu, khi lấy mì vào thì đã vón cục, rải rác mấy miếng bò kho, xà lách cũng ngả vàng.

Anh nhìn một lát rồi đặt điện thoại xuống, rửa tay xong mới yên lặng ăn hết tô mì kia.

Mì đã nguội ngắt nhưng dường như Trần Thúc không cảm nhận được.

Đây không phải lần đầu Giang Tiểu Nhạc làm vậy, thỉnh thoảng Trần Thúc sẽ phát hiện trước cửa nhà có một túi trái cây tươi hay đồ ăn vặt do Giang Tiểu Nhạc đem tới.

Trần Thúc bảo Giang Tiểu Nhạc đừng để nữa nhưng cậu không nghe mà vẫn khăng khăng làm theo ý mình.

Cách lấy lòng của Giang Tiểu Nhạc vừa vụng về vừa ngây thơ, đôi khi Trần Thúc tự hỏi sao cậu lại tốt với mình như vậy, quấn mình như vậy, chẳng phải chỉ cho cậu một củ khoai nướng thôi sao?

Tên nhóc này hệt như chó con lang thang nhận chủ, âm thầm bám theo không một tiếng động.

Lúc vui Trần Thúc sẽ véo má cậu mấy cái, khuôn mặt quanh năm lạnh lùng của Giang Tiểu Nhạc lập tức lộ ra vẻ ngây ngô ngại ngùng khiến Trần Thúc tặc lưỡi, lại cảm thấy rất thú vị.

Nhưng khi tỉnh táo, Trần Thúc lại bối rối không biết làm thế nào, còn có chút kháng cự không nói ra được.

Thiện ý so với ác ý càng khó nhìn rõ hơn.

Thời gian như nước trôi qua cầu, Giang Tiểu Nhạc có vẻ rất bận nên ít ghé hơn trước, mới đầu Trần Thúc vẫn chưa quen lắm, nhưng anh nghĩ Giang Tiểu Nhạc lớn rồi, biết đâu có người mình thích cũng nên, nghĩ vậy Trần Thúc cảm thấy đó là lẽ đương nhiên nhưng vẫn nhịn không được mắng thầm cậu là đồ bội bạc.

Giữa hè trời nóng, sau trận mưa to càng thêm oi bức.

Trần Thúc không thích hai mùa đông hè, một mùa nóng, một mùa lạnh đều làm người ta khó chịu.

Mấy năm trước anh dẫn Trần Khinh đến thành phố H, vì không có tiền nên trong phòng không lắp máy lạnh, chỉ có một cây quạt cũ kêu cót két, thổi ra gió nóng làm chiếu trúc trên giường cũng nóng theo, trước khi ngủ Trần Thúc lấy khăn ướt chà xát đều vô ích.

Anh và Trần Khinh chen nhau trên giường gỗ chật hẹp, cả người Trần Khinh đầm đìa mồ hôi, tấm lưng gầy gò tái nhợt nổi rôm sảy ngứa ngáy, Trần Khinh muốn gãi nhưng Trần Thúc cầm tay cậu không cho gãi mà nhẹ nhàng bôi phấn rôm lên lưng cậu.

Trần Thúc hỏi khó chịu lắm đúng không?

Trần Khinh lắc đầu, không khó chịu mà chỉ hơi ngứa thôi.

Cậu nói anh ơi, phấn rôm này thơm quá.

Nói xong Trần Khinh đưa tay quệt phấn bôi lên má Trần Thúc một vệt trắng nhìn rất buồn cười.

Trần Thúc cũng không giận mà mỉm cười nhìn Trần Khinh, cậu cũng cười, đôi mắt cong cong, đuôi mày khóe mắt hiện ra ý cười ngây thơ.

"Nghĩ gì thế?"

Cơn đau trên ngực làm Trần Thúc run rẩy, một thân thể nóng hổi nằm đè lên anh, ngón cái vuốt ve vành tai ửng đỏ dưới tóc.

Trần Thúc rên khẽ một tiếng, anh đã lên đỉnh nhưng vật kia của Trương Sinh vẫn còn cắm trong mông.

Ngay cả khi làm tình Trương Sinh cũng tỏ vẻ thành thạo điêu luyện, từ trước đến giờ làm xong là thôi, nhưng lần này lại hết sức dính người, cứ như đang phát tiết gì đó.

Toàn thân nhớp nháp mồ hôi, Trần Thúc muốn đứng dậy tắm rửa nhưng lại bị Trương Sinh ôm eo, Trương Sinh nhìn anh rồi dịu giọng nói: "A Thúc, làm thêm lần nữa đi."

Trần Thúc liếc Trương Sinh một cái, xưa nay anh luôn tuân thủ nguyên tắc trả đủ tiền thì chơi thỏa thích, tất nhiên Trương Sinh cũng biết nhưng vẫn muốn hỏi, cứ như họ không phải khách làng chơi và kẻ bán thân vậy.

Khi hai người xuống giường thì đã qua nửa ngày.

Trần Thúc tiễn Trương Sinh xuống lầu, tay kẹp điếu thuốc, Trương Sinh nhìn anh rồi cũng hút một điếu hiếm hoi.

Hai người yên lặng hút thuốc trong hẻm nhỏ, hút hết nửa điếu thì Trương Sinh chồm tới hôn Trần Thúc rồi nói: "A Thúc, đi với tôi nhé."

Trần Thúc nheo mắt lại, anh không quan tâm đến sự nôn nóng trong lòng Trương Sinh, nhưng hắn nói lời này đã vượt quá giới hạn.

Trần Thúc nở nụ cười: "Đừng có giỡn."

Trương Sinh vuốt ve môi anh: "Tôi không đùa đâu."

Nụ cười trên mặt Trần Thúc dần tắt lịm, anh hờ hững nhìn Trương Sinh, hắn nói: "Chỉ cần em đồng ý thì chúng ta có thể hạnh phúc bên nhau, em cũng có thể rời khỏi đây để làm lại từ đầu."

Ánh mắt Trần Thúc rơi vào gương mặt Trương Sinh, anh im lặng giây lát, gẩy tàn thuốc rồi nói: "Về đi."

Trương Sinh nhìn Trần Thúc, trong tay là thuốc lá rẻ tiền vừa nồng vừa đắng, hắn thả điếu thuốc xuống đất rồi dí chân dập tắt, Trương Sinh nói: "A Thúc, tôi sắp kết hôn rồi."

"

Sau này không tới nữa đâu."

Trần Thúc thoáng sửng sốt, ánh mắt trở nên lạnh lùng căm ghét, anh nói: "Cút."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
20.


Nói xong, Trần Thúc vừa ngước mắt lên thì thấy Giang Tiểu Nhạc đứng cách đó mấy bước, chẳng biết đã nhìn bao lâu rồi.

Giang Tiểu Nhạc đến gần nhìn Trương Sinh rồi đấm vào mặt hắn một cú, cậu ra tay vừa nhanh vừa ác, Trương Sinh không kịp đề phòng lảo đảo lùi lại mấy bước, sắc mặt sa sầm, trong miệng nồng nặc mùi rỉ sắt.

Mặc dù Trương Sinh từng học võ nhưng còn lâu mới là đối thủ của Giang Tiểu Nhạc quanh năm liều mạng đánh nhau, cuối cùng bị Giang Tiểu Nhạc đạp cho mấy cái, còn bị túm cổ áo đè vào tường.

Vẻ mặt cậu rất điềm tĩnh, lúc đánh người cũng chẳng mảy may dao động, đôi mắt đen như mực lộ ra vẻ lạnh lùng hung ác của kẻ liều mạng, Giang Tiểu Nhạc nói: "Đừng có chọc Trần Thúc nữa."

Trương Sinh thở hổn hển, lạnh lùng nhìn Giang Tiểu Nhạc: "Mày là cái thá gì, cút ngay cho tao!"

Giang Tiểu Nhạc không hề biến sắc mà thụi thêm một đấm vào bụng Trương Sinh làm hắn đau đến nỗi cúi gập người, sau đó nghe thấy Giang Tiểu Nhạc kề vào tai mình thì thầm: "Anh không dẫn Trần Thúc đi được đâu."

Trong giọng nói của Giang Tiểu Nhạc mang theo vẻ đùa cợt, cậu đứng thẳng dậy rồi buông ra gã đàn ông thảm hại dựa vào tường thở dốc, quay đầu nhìn Trần Thúc, anh cũng đang khoanh tay nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau, Giang Tiểu Nhạc mất tự nhiên chà xát đốt ngón tay rồi gọi một tiếng: "Trần Thúc."

Trần Thúc lười biếng ậm ừ, sau đó quay người đi lên lầu, Giang Tiểu Nhạc chẳng chút nghĩ ngợi đi theo anh.

Vào nhà, Trần Thúc quăng mình xuống ghế salon, dép lê cũng bị đá văng, lăn mấy vòng rồi dừng lại bên chân Giang Tiểu Nhạc.

Giang Tiểu Nhạc cúi xuống nhặt dép lê trên sàn đặt cạnh ghế salon, Trần Thúc gối đầu nhìn Giang Tiểu Nhạc nói: "Lấy hộp thuốc tới đây."

Giang Tiểu Nhạc "ừm" một tiếng rồi quen chân đi tới ngăn tủ lấy hộp thuốc ra, Trần Thúc ngồi xếp bằng, tâm tình có vẻ không tệ, ra hiệu cho Giang Tiểu Nhạc ngồi xuống.

Giang Tiểu Nhạc luôn rất nghe lời, Trần Thúc nói ngồi thì ngồi, nói đưa tay thì đưa tay, năm ngón tay thiếu niên thon dài mạnh mẽ, vì ma sát mạnh nên đốt ngón tay trầy xước chảy máu, Trần Thúc nhẹ nhàng xoa xoa rồi cầm tăm bông chấm i-ốt bôi lên chỗ trầy.

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc không chớp mắt, anh vừa đụng vào thì ngón tay cậu run lên, Trần Thúc nói: "Đừng nhúc nhích."

"Chẳng phải lúc nãy đánh người hăng lắm sao?"

Trần Thúc chế nhạo, "Giờ biết đau rồi à?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Không đau."

Trần Thúc cười khẩy búng ngón tay cậu, Giang Tiểu Nhạc cuộn tròn ngón tay rồi thấp giọng gọi anh, "Trần Thúc."

Trần Thúc nói: "Tay kia."

Giang Tiểu Nhạc ngoan ngoãn chìa hai tay ra, tay trái cậu rất sạch sẽ, có thể thấy lờ mờ mấy vết sẹo cũ.

Trần Thúc dán băng cá nhân quanh ngón tay Giang Tiểu Nhạc, lúc này mới ngước mắt nhìn vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh của cậu, chỉ cảm thấy Giang Tiểu Nhạc quả thực rất đáng yêu, cảm giác ghê tởm vì Trương Sinh đã biến mất sạch.

Anh đưa tay xoa đầu Giang Tiểu Nhạc rồi thả lỏng người dựa vào ghế salon, hai chân dài gác lên bàn trà, anh hỏi: "Sao lại tới đây?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn băng dán trên ngón tay, vừa bóp bóp vừa nói: "Tìm anh."

Trần Thúc hỏi: "Sao không tìm đối tượng làm cậu động lòng xuân mà tìm tôi làm gì?"

Giang Tiểu Nhạc ngẩn người: "Đối tượng nào?"

Trần Thúc không đáp.

Giang Tiểu Nhạc chớp mắt hỏi Trần Thúc: "Sao anh ta sắp kết hôn mà còn muốn ở bên anh nữa?"

Trần Thúc nhíu mày, nhớ lại ngữ khí do dự của Trương Sinh thì càng thêm bực bội: "Đừng nhắc tới hắn nữa, xúi quẩy."

Anh bảo Giang Tiểu Nhạc: "Giang Tiểu Nhạc, nếu cậu thật sự thích đàn ông, là người đồng tính thì đừng bắt chước cái thứ kia làm chuyện thất đức như vậy để làm khổ con gái người ta, nhớ chưa?"

Giang Tiểu Nhạc ậm ừ.

Trần Thúc vẫn còn thấy buồn nôn, anh nói: "Mẹ kiếp xui thật chứ," sau đó nhìn Giang Tiểu Nhạc rồi véo má cậu, "Đi thôi, anh đãi cậu ăn một bữa xả xui."

Giang Tiểu Nhạc mím môi cười nói: "Được."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
21.


Hai người ra khỏi nhà, chẳng biết Trần Thúc kiếm đâu một chiếc xe điện chở Giang Tiểu Nhạc ra khu Tây.

Giang Tiểu Nhạc ngồi sau Trần Thúc, hai tay ôm hờ anh, lòng bàn tay rịn mồ hôi, nhìn chằm chằm vào gáy anh.

Giang Tiểu Nhạc hỏi anh kiếm đâu ra xe điện, Trần Thúc hờ hững nói ông chủ tiệm tạp hóa dưới lầu tặng, ông chủ về quê, xe điện đã cũ nên lười bán, thế là dứt khoát tặng cho anh.

Giang Tiểu Nhạc ồ một tiếng, thật lâu sau mới nói: "Chậm quá."

Trần Thúc chạy rất chậm, thời tiết nóng bức, người trên đường rải rác, anh chỉ chạy mười mấy km/h nên chậm rì rì, chẳng khác nào ông cụ thong dong tản bộ.

Trần Thúc nói: "Cậu thì biết cái gì."

Anh nghiêm túc nhìn đường trước mặt, anh rất ít khi chạy xe điện, hiếm hoi lắm mới có một lần nổi hứng lấy xe ra, sau lưng còn chở người nên tất nhiên phải cẩn thận hơn.

Nhưng Trần Thúc cũng rất sĩ diện, đâu dễ gì để một đứa nhóc như Giang Tiểu Nhạc biết mình không rành chạy xe điện.

Trần Thúc toát mồ hôi, mồ hôi chảy xuống gáy trắng nõn, Giang Tiểu Nhạc thấy vậy thì liếm răng nanh, bỗng nhiên rất muốn cắn một cái rồi liếm sạch giọt mồ hôi kia.

Cậu lơ đãng ậm ừ, ngón tay ngứa ngáy, cuối cùng nhịn không được quệt mồ hôi đi.

Cậu đụng bất thình lình làm Trần Thúc loạng choạng, suýt nữa thì mất tay lái.

Trần Thúc mắng: "Giang Tiểu Nhạc, con mẹ nó cậu đụng bậy gì thế hả?!"

Giang Tiểu Nhạc xoa ngón tay nói: "Anh đổ mồ hôi kìa."

Trần Thúc tức quá hóa cười, "Mùa hè cậu không đổ mồ hôi chắc?"

Giang Tiểu Nhạc làm thinh.

Trần Thúc cảnh cáo cậu: "Đừng có hở đâu đụng đấy nữa."

Một lát sau, Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Trần Thúc, anh không rành chạy xe đúng không?"

Trần Thúc chạy nửa đường, rốt cuộc cũng tìm được chút cảm giác, anh cười nhạo: "Tôi mà không rành ấy à?

Ngồi cho chắc vào."

Nói xong anh đạp số rồ ga hết mức, xe điện lập tức lao vụt đi.

Giang Tiểu Nhạc chưa kịp chuẩn bị nên vô thức ôm eo Trần Thúc, thân thể hai người kề sát nhau, gió hè oi ả thổi qua tai, hơi thở Giang Tiểu Nhạc ngừng lại.

Hai người đến khu phố sầm uất, Giang Tiểu Nhạc leo xuống xe điện, vẫn còn cảm giác như đi trên mây.

Cậu nắm chặt cánh tay Trần Thúc, anh nhíu mày hỏi: "Sao thế?

Ổn không."

Giang Tiểu Nhạc nói: "Nhỏ thật——" Cậu vừa thốt ra lời này thì lập tức kịp phản ứng, trong tay còn lưu lại xúc cảm khi ôm eo Trần Thúc—— mảnh khảnh mềm dẻo.

Áo mùa hè rất mỏng, cậu ôm Trần Thúc như siết chặt toàn thân trần trụi của anh trong lòng mình ——Trần Thúc của cậu.

Tim Giang Tiểu Nhạc đập nhanh hơn, vội vàng dời mắt đi chỗ khác rồi gượng gạo ậm ừ.

Trần Thúc tặc lưỡi lẩm bẩm yếu như sên, không để ý đến sự thất thố của cậu mà hỏi: "Muốn ăn gì?"

Giang Tiểu Nhạc đáp ngay chẳng chút nghĩ ngợi: "Ăn thịt."

Trần Thúc cười mắng: "Thằng ranh này đúng là chẳng khách sáo gì cả," anh nghĩ ngợi rồi hỏi: "Thịt nướng nhé?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc nói: "Vâng."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
22.


Hai người ghé vào một quán thịt nướng, đang giờ ăn nên trong quán đông nghịt, không gian nóng hừng hực tràn ngập mùi thịt nướng.

Giang Tiểu Nhạc xem menu gọi món, cậu đang tuổi lớn nên rất thích ăn thịt, chẳng chút khách sáo gọi một bàn thịt đủ loại.

Trần Thúc nói: "Đúng là con nít choai choai ăn sạch túi ông già mà."

Giang Tiểu Nhạc nhìn những miếng thịt ba chỉ bóng mỡ, nói mà không ngẩng đầu lên: "Anh đâu phải ông tôi."

Trần Thúc cười khẩy một tiếng, đây là nơi công cộng nên anh không thể hút thuốc, chỉ kẹp điếu thuốc giữa ngón tay ngắm nghía.

Trong tiệm rất đông khách, bên cạnh họ có hai bàn, một bàn là cặp tình nhân trẻ tuổi, một bàn là cặp vợ chồng dẫn theo hai đứa con, ai cũng ăn say sưa.

Đột nhiên một lá rau xà lách kẹp thịt ba chỉ đưa đến trước mặt Trần Thúc, Trần Thúc sửng sốt ngẩng đầu lên, Giang Tiểu Nhạc đang nhìn anh chăm chú.

Trần Thúc nhếch miệng nói: "Cậu ăn đi."

Giang Tiểu Nhạc vẫn nhìn anh, Trần Thúc tặc lưỡi đẩy đĩa mình tới trước, Giang Tiểu Nhạc thấy anh ăn một miếng mới vừa lòng thỏa ý ăn phần của mình.

Chẳng biết Giang Tiểu Nhạc mắc chứng gì mà mỗi lần họ đi ăn, cậu luôn nhìn Trần Thúc ăn trước rồi mới chịu ăn.

Giang Tiểu Nhạc quả thực ăn rất khỏe, dạ dày Trần Thúc không tốt nên chỉ ăn lửng dạ rồi ngồi nhìn Giang Tiểu Nhạc ăn, anh nhìn hồi lâu khiến người khờ khạo như Giang Tiểu Nhạc cũng thấy mất tự nhiên.

Trần Thúc vui vẻ nói: "Tôi đi hút điếu thuốc, cậu cứ từ từ ăn đi."

Giang Tiểu Nhạc lập tức đứng dậy nói: "Tôi đi với anh."

Trần Thúc nói: "Ngồi đi, tôi hút thuốc mà cậu theo làm gì."

Giang Tiểu Nhạc mím môi chậm chạp ngồi xuống, đôi mắt trông mong nhìn Trần Thúc giống hệt cún con háo hức nhìn chủ nhân, chỉ thiếu ngoắc đuôi nữa thôi.

Trần Thúc buồn cười đưa tay vò đầu Giang Tiểu Nhạc rồi nói đùa: "Yên tâm, anh không để cậu lại đây gán nợ đâu."

Giang Tiểu Nhạc ngẩn người nhìn theo Trần Thúc, trong lòng chợt trở nên bồn chồn, quả thực rất muốn bắt Trần Thúc lại không cho anh đi, sau đó cắn anh mấy cái.

Khi Trần Thúc quay lại thì thấy Giang Tiểu Nhạc ngồi thừ ra, anh nhìn theo ánh mắt Giang Tiểu Nhạc mới phát hiện cậu đang nhìn cặp tình nhân trẻ ở bàn bên cạnh.

Có lẽ đều là sinh viên, đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt nên dính nhau như sam.

Trần Thúc cười như không cười hỏi: "Ghen tị à?"

Giang Tiểu Nhạc định thần lại rồi ngẩng đầu nhìn Trần Thúc, không nói gì.

Trần Thúc cũng chẳng để ý mà hỏi cậu, "Ăn no chưa?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "No rồi."

Trần Thúc: "Đi, về thôi."

Giang Tiểu Nhạc ừ một tiếng rồi đứng lên, cặp tình nhân trẻ ở bàn kế bên cũng vừa ăn xong, mấy người nối gót nhau đi ra ngoài.

Giang Tiểu Nhạc theo sau Trần Thúc, ánh mắt dán vào cặp tình nhân đang nắm tay trước mặt, ngón tay cậu giật giật, rũ mắt nhìn tay Trần Thúc.

Ngón tay anh thon dài trắng nõn, Giang Tiểu Nhạc sờ vào, Trần Thúc kinh ngạc nhìn cậu, Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh thu tay lại, tựa như chỉ vô tình đụng trúng mà thôi.

Toàn thân hai người đều bám đầy mùi thịt nướng, Trần Thúc hút thuốc, ai đến gần sẽ ngửi thấy mùi thuốc lá trên người anh.

Ngực Giang Tiểu Nhạc áp sát vào lưng Trần Thúc, thời tiết oi bức, hơi thở cũng nóng hổi, Trần Thúc bị cậu ôm chặt thì cáu kỉnh nói: "Nóng, ngồi lùi lại chút đi."

Giang Tiểu Nhạc ôm eo Trần Thúc, tim đập thình thịch, khẩn trương hưng phấn đến nỗi đầu váng mắt hoa, còn có cảm giác nhẹ nhõm yên tâm, cậu nói: "Không lùi."

Trần Thúc không có cách nào, tức giận vỗ mạnh cánh tay đang ôm chặt eo mình, Giang Tiểu Nhạc không chịu buông, tim cậu như quả bóng liên tục phình to sắp nổ, không có chỗ nào phát tiết, thế là cắn một cái vào vai Trần Thúc, cậu cắn không mạnh nhưng Trần Thúc lại giật mình thắng gấp, Giang Tiểu Nhạc đâm sầm vào lưng anh.

Trần Thúc tức giận nhíu chặt mày hỏi: "Giang Tiểu Nhạc, cậu là chó à?

Ăn no rồi cắn người hả?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn anh, "Trần Thúc."

Trần Thúc nói: "Có gọi bố cũng vô ích thôi."

"Mẹ kiếp cậu cắn tôi làm gì hả?"

Giang Tiểu Nhạc không nói ra được lý do nên rũ mắt làm thinh.

Trần Thúc lạnh mặt nhìn chằm chằm Giang Tiểu Nhạc một hồi, suy nghĩ mấy giây xem có nên vứt cậu xuống xe hay không, sau đó nói: "Ngoan ngoãn cho tôi chút đi."

Giang Tiểu Nhạc: "Ừm."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
23.


Giang Tiểu Nhạc nhấm nháp tư vị khi cắn Trần Thúc, tựa như bị đói lâu ngày nên cắn một cái không đau không ngứa như vậy vẫn chưa đã thèm, cậu ấn đầu lưỡi vào răng nanh, trong lòng gọi một tiếng Trần Thúc, nỗi xao động tràn ngập tâm can mới từ từ lắng xuống.

Hai người về khu Tây dưới ánh nắng bỏng rát, mồ hôi đầy mình, Trần Thúc chẳng ngó ngàng gì đến Giang Tiểu Nhạc mà vọt vào tắm, mặc đồ ở nhà mới thấy thoải mái hơn phần nào.

Trong phòng khách bật điều hòa, quạt máy quay vù vù, trên bàn đặt một ly nước ấm, Giang Tiểu Nhạc ngồi trước điều hòa bưng nước đá uống từng hớp.

Đây là ly thủy tinh lớn, hai năm nay Giang Tiểu Nhạc tới không ít lần, Trần Thúc cũng chẳng biết từ lúc nào cái ly được tặng kèm khi mua mì gói này đã biến thành vật riêng của Giang Tiểu Nhạc.

TV chiếu một bộ phim tình cảm đang nổi, nam nữ chính vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà anh không yêu em nữa, em không yêu anh nữa, chuyện bé xé ra to cãi nhau ầm ĩ, Giang Tiểu Nhạc xem hết sức chăm chú, Trần Thúc không ngờ cậu lại có hứng thú với phim tình cảm như vậy, nhất thời không biết nói sao.

Ngoại hình Giang Tiểu Nhạc rất đẹp, chính là tiểu soái ca xinh đẹp thanh tú, tính tình lạnh lùng, chín chắn lão luyện.

Nhưng tiểu soái ca lại đang nghiêm túc xem phim tình cảm, Trần Thúc không chỉ thấy buồn cười vì sự tương phản này mà còn thấy đáng yêu lạ thường.

Cậu bé mới biết yêu đây sao?

Yêu dại khờ trong truyền thuyết đây sao?

Trần Thúc cảm thấy hết sức mới lạ, anh ngồi xếp bằng trên ghế salon hỏi Giang Tiểu Nhạc, "Đẹp không?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Đẹp."

Trần Thúc tặc lưỡi rồi duỗi thẳng chân dài, lười biếng dựa vào ghế salon cùng Giang Tiểu Nhạc xem bộ phim tình cảm cũ rích trên TV.

Đối với Trần Thúc tình yêu là đóa hoa chưa nở đã tàn, xa xỉ đến cực điểm, dù là tình yêu tươi đẹp trong miệng người khác hay cuộc sống giản dị bình đạm cũng là điều Trần Thúc chưa bao giờ nghĩ tới.

Anh hờ hững xem phim, lại nhịn không được nhìn Giang Tiểu Nhạc, người này đang tuổi trẻ trung, thời niên thiếu thích ai cũng cuồng nhiệt, nếu cậu thích ai chắc sẽ mạnh mẽ lao tới bất chấp tất cả, hệt như lúc trước bám riết lấy anh vậy.

Trong lòng Trần Thúc lập tức khó chịu, giống như đồ của mình biến thành đồ của người khác vậy —— Thói quen hại người, đều tại tên nhóc này cứ đeo bám mình suốt ngày.

Trần Thúc bực bội huơ đôi chân trắng nõn, cặp tình nhân trẻ trên TV đã cãi cọ xong, chẳng biết ai chủ động trước mà hôn nhau đắm đuối.

Ngón chân Giang Tiểu Nhạc cuộn lại, vô thức quay đầu nhìn Trần Thúc, anh liếc nhìn TV, thấy hai người hôn say sưa thì nhếch miệng nói: "Mắc cỡ à?"

Giang Tiểu Nhạc không nói lời nào, trong con ngươi đen nhánh chỉ có hình bóng Trần Thúc.

Trần Thúc gác tay lên đùi, ánh mắt chuyển sang gương mặt ngây ngô xinh đẹp của Giang Tiểu Nhạc, nói với vẻ gian tà: "Giang Tiểu Nhạc, cậu hôn người yêu chưa đấy?"

Trong đầu Giang Tiểu Nhạc chỉ có đôi môi khép mở của Trần Thúc, mỏng đỏ, môi châu vểnh lên, gợi cảm câu người, cậu nuốt một cái, mơ hồ nghe thấy lời Trần Thúc nói, đờ đẫn nghĩ người yêu nào, hôn môi, cậu hôn ai cơ —— Tim Giang Tiểu Nhạc đập nhanh như sắp nhảy ra ngoài, giờ mới muộn màng hiểu ra Trần Thúc hỏi cậu hôn người khác chưa?

Trần Thúc hiểu lầm rồi.

Giang Tiểu Nhạc nhanh chóng nắm bắt ý nghĩ vừa lóe lên, cậu nhìn chằm chằm Trần Thúc một lát rồi lắc đầu.

Trần Thúc cười nói: "Còn non lắm."

Ngữ khí của anh vừa hời hợt vừa lười biếng làm nổi bật giọng nói ghẹo người kia.

Lòng bàn tay Giang Tiểu Nhạc rịn mồ hôi, cậu nghe Trần Thúc hỏi mình, "Biết hôn không?"

Hầu kết Giang Tiểu Nhạc nhấp nhô, hồi lâu sau mới nghe thấy giọng nói khàn khàn đè nén của mình: "Không."

"Trần Thúc, hôn là thế nào?"

Cậu hỏi vừa bình tĩnh vừa thâm trầm.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
24.


Giang Tiểu Nhạc hỏi rất nghiêm túc, hệt như một học sinh khiêm tốn hiếu học, Trần Thúc thoáng sửng sốt, một tia kỳ quái lướt qua trong lòng, không nói rõ được mà cũng chẳng tả rõ được.

Trần Thúc dựa vào ghế salon ngắm nghía khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Giang Tiểu Nhạc, hất cằm nói: "Lại đây."

Lông mi Giang Tiểu Nhạc chớp chớp, cậu nhích lại gần, mắt nhìn chằm chằm Trần Thúc, anh mặc bộ đồ ở nhà, vạt áo hơi rộng để lộ xương quai xanh mảnh khảnh, toát ra sức hút của đàn ông trưởng thành.

Giang Tiểu Nhạc ngồi quỳ trên ghế salon, nhìn vừa ngoan vừa nghe lời.

Trần Thúc nhịn không được muốn trêu cậu.

Giọng Trần Thúc rất nhỏ, gần như kề vào tai cậu hỏi: "Muốn học hôn không?"

Chữ "hôn" bị nhấn mạnh, trong mũi Giang Tiểu Nhạc tràn ngập mùi sữa tắm của Trần Thúc, cậu nín thở, vành tai nóng lên, trong đầu hiện ra xương quai xanh và đôi môi Trần Thúc —— Muốn cắn, muốn liếm, muốn ăn.

Giang Tiểu Nhạc lại thấy đói bụng, nhưng rõ ràng mình vừa ăn thịt nướng no căng mà.

Cơn đói bất thường cào xé trong lòng khiến Giang Tiểu Nhạc nhớ lại ngày xưa phiêu bạt khắp nơi, không phải lúc nào cũng có ăn, nhiều lúc đói gần chết, cậu đi trên đường thấy rất nhiều quán ăn vặt, đều là món mới chế biến, xúc xích nướng bóng lưỡng, đùi gà nướng tiêu, đủ loại xiên que......

Giang Tiểu Nhạc đứng trước một quán vịt nướng, sau cửa kính là những con vịt vàng rộm xoay tròn liên tục.

Giang Tiểu Nhạc nuốt một cái, lục phủ ngũ tạng quặn thắt, đói sắp phát điên.

Từ khi gặp Trần Thúc, lâu lắm rồi Giang Tiểu Nhạc không còn đói nữa, nhưng giờ cậu lại nếm trải cơn đói cồn cào, đánh thẳng vào mỗi tấc thân thể cậu.

Trần Thúc nói: "Nụ hôn đầu tiên à?"

Mỗi chữ lọt qua răng môi đều cào mạnh vào tim Giang Tiểu Nhạc.

Giang Tiểu Nhạc nghe mình ậm ừ, sau đó cậu nghe thấy tiếng cười của Trần Thúc, vui vẻ, thong dong, tựa như vật nặng ngàn cân đè lên trái tim căng cứng của Giang Tiểu Nhạc.

Trần Thúc ung dung gọi cậu một tiếng: "Tiểu Nhạc."

Giang Tiểu Nhạc chợt ngước mắt lên làm Trần Thúc giật mình, bị ánh mắt cậu làm cho kinh ngạc, nói thế nào nhỉ, giống như ánh mắt chó hoang đang đói, vừa hung dữ vừa nôn nóng, còn có mấy phần khắc chế ẩn nhẫn.

Trần Thúc chợt nhớ lại những lời mà người ở khu Tây nói về Giang Tiểu Nhạc, tên nhóc này chính là chó điên, đã cắn cái gì thì có chết cũng không nhả.

Đây là lần đầu tiên Trần Thúc thấy Giang Tiểu Nhạc lộ ra bộ dạng này trước mặt mình.

Anh nheo mắt lại, Giang Tiểu Nhạc đã cúi đầu xuống, vành tai vẫn đỏ ửng, tựa như đó chỉ là ảo giác của anh.

Trần Thúc nhéo tai Giang Tiểu Nhạc rồi nói: "Anh đây chưa bao giờ dạy ai miễn phí cả."

Giang Tiểu Nhạc nói khàn khàn: "Tôi có tiền mà."

Trần Thúc chỉ muốn trêu cậu thôi, mặc dù đã ngủ chung với Giang Tiểu Nhạc hai năm nhưng anh chưa bao giờ muốn phát sinh quan hệ gì với cậu.

Tên nhóc này quá nhỏ, tuy giờ cậu đã trưởng thành nhưng Trần Thúc vẫn không muốn giao dịch thể xác với Giang Tiểu Nhạc.

Trong sáng như bây giờ Trần Thúc rất hài lòng, cũng rất thích.

Trần Thúc cười một tiếng, vỗ vai Giang Tiểu Nhạc rồi đẩy cậu ra: "Nhóc ngốc, trêu cậu mà tưởng thật đấy à."

"Hôn có gì để học đâu," Trần Thúc hời hợt nói, "Nếu thích nhau thì dù kỹ thuật hôn của cậu vụng về, cắn người ta chảy máu thì người ta cũng vẫn thích thôi."

Trong lòng Giang Tiểu Nhạc hơi hụt hẫng, cậu lẳng lặng nhìn Trần Thúc rồi hỏi: "Vậy lỡ người ấy không thích tôi thì sao?"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
25.


Trần Thúc ngẩn người rồi buồn cười nói: "Thì ra là yêu đơn phương à."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, nhỏ giọng "ừ" một tiếng, mặc dù Trần Thúc đã sắp ba mươi nhưng vẫn chưa yêu đương lần nào, nhìn bộ dạng ỉu xìu của thiếu niên cảm thấy rất mới lạ, còn có chút tư vị không nói rõ được cũng không tả rõ được.

Trần Thúc nói: "Chà, còn có người không thích anh Tiểu Giang của chúng ta nữa sao."

Giang Tiểu Nhạc ngượng ngùng rũ mắt nói: "Không phải anh Tiểu Giang gì đâu."

Trần Thúc hào hứng hỏi: "Người nào mà có thể làm cậu thích vậy hả?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, mím môi không nói gì.

Trần Thúc hỏi: "Đẹp không?"

Giang Tiểu Nhạc nói ngay chẳng chút nghĩ ngợi: "Đẹp."

Trần Thúc cười gằn một tiếng rồi đưa tay nắm cằm Giang Tiểu Nhạc lắc lắc: "Có đẹp hơn cậu không?"

Giang Tiểu Nhạc chớp mắt: "Tôi đẹp à?"

Trần Thúc nói: "Đẹp chứ."

Vành tai Giang Tiểu Nhạc ửng đỏ, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Trần Thúc, tâm trạng lâng lâng.

Trần Thúc bóp má cậu rồi cười nói: "Bé ngoan, đây gọi là đẹp mà không tự biết đấy, có khuôn mặt này làm gì mà chẳng được, còn phải sợ hay sao?"

Giang Tiểu Nhạc bị bóp má nên nói lúng búng: "Thật không?"

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc, buông tay ra rồi xoa mặt cậu, da cậu trắng nên mới bóp một cái đã in dấu, chẳng hiểu sao một cậu nhóc lang thang lại có khuôn mặt như thế nữa.

Trần Thúc nói: "Thật mà."

"Thích thì theo đuổi đi, thật lòng một chút."

Vẻ mặt Trần Thúc nghiêm nghị như anh trai đang kiên nhẫn dạy dỗ em trai.

Nghĩ đến điều gì, anh bình thản nói: "

Sau này cậu đừng tới chỗ tôi nữa, mất công người ta hiểu lầm lại hỏng chuyện của cậu——"

Còn chưa nói hết thì Trần Thúc đột nhiên mở to mắt, Giang Tiểu Nhạc chồm tới gần áp sát môi anh, bốn mắt nhìn nhau, Giang Tiểu Nhạc cọ nhẹ một cái rồi nói: "Người em thích chính là anh đó."

Cậu cảm nhận dư vị bờ môi Trần Thúc, nhịn không được cọ xát rồi liếm một cái, "Chẳng ai khác cả, chỉ có anh thôi."

"Trần Thúc, em thích anh."

Trần Thúc như bị sét đánh, thật lâu sau mới lấy lại tinh thần, lập tức đẩy mạnh Giang Tiểu Nhạc ra, sắc mặt trở nên khó coi, anh nói: "Giang Tiểu Nhạc, mẹ kiếp cậu đang đùa gì đấy?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Em không đùa đâu."

Cậu bị đẩy ra đột ngột nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, thậm chí còn có mấy phần lạnh lùng cố chấp, "Người em thích chính là anh."

Trần Thúc: "......"

Anh nhìn Giang Tiểu Nhạc, cau mày nói: "Đừng rộn."

Giang Tiểu Nhạc không nói lời nào, hai mắt nhìn chằm chằm Trần Thúc, anh bực bội đứng dậy nói: "Giang Tiểu Nhạc, cậu có biết tôi làm nghề gì không?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Biết."

Đương nhiên là cậu biết, từ lần đầu gặp đã biết rồi.

Lông mày Trần Thúc càng nhíu chặt hơn, lạnh lùng nói: "Thích một trai bao, cậu có bệnh không đấy?"

Giang Tiểu Nhạc hờ hững nói: "Anh là trai bao và em thích anh có liên quan gì đâu?"

"Em thích anh, anh làm gì em cũng thích hết."

Trần Thúc cạn lời, chợt cảm thấy hoang đường tột độ, anh không muốn tranh cãi với Giang Tiểu Nhạc về chuyện vô nghĩa này nên lạnh nhạt nói: "Thích tôi à?

Được rồi, hai ta cũng xem như quen biết đã lâu, giảm giá cho cậu đấy."

Anh nói: "Bao cậu làm sướng luôn."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
26.


Vẻ mặt Trần Thúc thờ ơ lạnh nhạt, Giang Tiểu Nhạc ngây ngẩn cả người, lông mày cũng nhíu lại.

Hai người im lặng giằng co nửa ngày, Trần Thúc nhếch miệng hỏi: "Không muốn làm à?"

"Xéo nhanh lên, đừng có quấy rầy tôi."

Con ngươi đen nhánh của Giang Tiểu Nhạc nhìn chằm chằm Trần Thúc, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, không hiểu sao lại khiến Trần Thúc nhìn ra được đôi phần thương tâm.

Trong lòng Trần Thúc bực bội, vô thức mò thuốc lá nhưng sờ mãi mà không thấy, ngón tay khẽ run lên.

Qua một hồi lâu, Trần Thúc đang định đuổi người thì chợt nghe Giang Tiểu Nhạc nói: "Muốn chứ."

Trần Thúc khẽ giật mình, cả người ngây dại nhìn Giang Tiểu Nhạc.

Vẻ mặt Giang Tiểu Nhạc vẫn vô cảm như cũ, cậu nói: "Em muốn làm anh, muốn hôn anh, muốn bên anh, những điều này em đều muốn hết."

Trần Thúc cau mày, hệt như đang gặp ma, đưa tay xoa trán rồi nói: "Giang Tiểu Nhạc, đừng có vớ vẩn nữa."

Giang Tiểu Nhạc cũng không để ý mà từng bước ép sát, thản nhiên nói: "Chẳng phải anh muốn giảm giá cho em sao?"

Trần Thúc im lặng giây lát, thấy vẻ ngây thơ của thiếu niên thì càng thêm nóng nảy, cười lạnh nói: "Làm cái rắm, mẹ kiếp cậu có biết làm không hả?"

Giang Tiểu Nhạc vẫn rất bình tĩnh, lấy trong túi ra một tấm thẻ đặt lên bàn rồi nói: "Mật mã là sáu số một, lấy bao nhiêu tùy anh."

Cậu nhấc chân đến gần Trần Thúc, sắc mặt anh trở nên khó coi, Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Sao, Trần Thúc, không chơi nổi à?"

Trần Thúc đột ngột ngước mắt nhìn Giang Tiểu Nhạc, anh chưa bao giờ nghe cậu nói những lời khó nghe như vậy, thật ra mấy chữ này không đau không ngứa, thua xa mấy lời dè bỉu mà Trần Thúc hay nghe, nhưng không hiểu sao câu này thốt ra từ miệng Giang Tiểu Nhạc lại sắc lẻm, từng chữ như dao nhọn.

Gò má mát lạnh, tay Giang Tiểu Nhạc đã sờ lên, bàn tay dính nước đá áp vào mặt Trần Thúc.

Trần Thúc không uống nước đá nhưng Giang Tiểu Nhạc lại thích, nước và đồ uống đều phải ướp lạnh.

Cậu tự ý rót một chai nước bỏ vào tủ lạnh của Trần Thúc, anh ngại chiếm chỗ nên lại vứt ra ngoài, không hiểu sao sau đó lại bị bỏ vào, nhiều lần như vậy, Trần Thúc dứt khoát làm đá trong tủ lạnh, Giang Tiểu Nhạc cứ thế lấy ra uống.

Lần đầu tiên phát hiện, cậu bưng hộp đá kia lấy một cục ra liếm rồi bỏ vào miệng.

Trần Thúc hít sâu một hơi, chỉ thấy ê cả răng.

Giang Tiểu Nhạc cười với anh, khi cậu cười rộ lên thật sự rất đẹp, thuần khiết, ngoan ngoãn, chẳng có chút hung tợn nào, y như chú cún bự được vuốt lông dễ chịu.

Trần Thúc hất tay Giang Tiểu Nhạc ra, hơi thở dồn dập.

Giang Tiểu Nhạc không hề nhíu mày, sắc mặt bình tĩnh đến đáng sợ, cậu nói: "Anh thích trên giường hay ghế salon?"

Cậu chợt nở nụ cười: "À không, phải là chỗ em thích chứ nhỉ."

"Ngay tại đây đi," Giang Tiểu Nhạc nói, "Em không biết làm, cũng chưa từng làm ai, mà em cũng không muốn làm với người khác.

Trần Thúc, đây là lần đầu tiên của em, nếu anh muốn dễ chịu thì dạy em nhé."

Cậu nói không nhanh không chậm, tay đặt lên eo Trần Thúc, mang theo nỗi khẩn trương mà chính mình cũng không phát hiện ra, chậm rãi mơn trớn eo anh, vừa tham lam vừa quyến luyến như đang phân biệt rõ xúc cảm trên mỗi tấc da thịt.

Khi cậu chồm tới hôn lên cổ Trần Thúc, anh lui lại hai bước rồi nhìn chằm chằm Giang Tiểu Nhạc, giống như chưa từng quen biết thiếu niên đáng sợ trước mặt này.

Trần Thúc nói: "Biến, ông đây không thèm bán cho cậu."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, nhẹ giọng nói: "Trần Thúc, anh thấy chưa, rõ ràng anh không thích thế này."

"Em cũng không thích," Giang Tiểu Nhạc nói, "Em muốn làm anh nhưng em cũng muốn yêu đương với anh và ở bên anh nữa, em nói thật lòng đấy."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
27.


Giang Tiểu Nhạc và Trần Thúc tan rã trong không vui.

Giang Tiểu Nhạc nói muốn yêu đương với anh, mãi luôn ở bên anh nhưng Trần Thúc chỉ thấy hoang đường, đúng như anh nói, có ai biết rõ người ta ti tiện xấu xí mà vẫn thích đâu.

Thậm chí Trần Thúc còn cảm thấy "thích" và "yêu" là điều thiêng liêng, còn anh đang ở dưới bùn lầy, có nay không có mai, chưa biết chừng một ngày sẽ mục rữa trong vũng bùn này cũng nên.

Thế mà Giang Tiểu Nhạc cứ xáp tới gần, cậu nhóc này chẳng thèm để ý vẻ mặt lạnh lùng giễu cợt của Trần Thúc, mặc kệ những lời khó nghe của anh, chỉ nhìn anh chăm chú, chờ anh nói xong mới chậm rãi hỏi: "Nói xong chưa, chúng ta đi ăn nhé."

Trần Thúc tức nghẹn họng, Giang Tiểu Nhạc nói: "Ở thành Đông mới mở một quán bán món cay Tứ Xuyên, hương vị chính gốc lắm.........."

Trần Thúc nói: "Không đi."

Anh bực bội nói, "Giang Tiểu Nhạc, mẹ kiếp cậu đừng tới phiền tôi nữa được không?"

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nói: "Không được."

"Trần Thúc, em nói rồi, em thích anh, thích thì phải thật lòng theo đuổi, chính anh nói vậy mà."

Trần Thúc: "......"

Trần Thúc mắng: "Mẹ kiếp tôi có bảo cậu theo đuổi tôi đâu!"

Giang Tiểu Nhạc nhẹ giọng nói: "Em chỉ muốn theo đuổi anh thôi."

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc, đau đầu không chịu nổi, tên nhóc này mềm không được cứng không xong, chỉ muốn làm theo ý mình, mặc kệ phải trái đúng sai, rõ ràng là kẻ lỗ mãng.

Trần Thúc cố ý hắt hủi Giang Tiểu Nhạc nhưng cậu không thèm để ý, có khi tới gõ cửa nhà anh, Trần Thúc không ra, Giang Tiểu Nhạc vẫn tiếp tục gõ, còn dọa sẽ cạy khóa nhà anh.

Trần Thúc nổi giận kéo cửa ra rồi vớ lấy cây chổi cạnh cửa, vừa quất Giang Tiểu Nhạc vừa mắng: "Thằng quỷ, tưởng ông không dám đánh mi à?

Còn cạy khóa nữa chứ—— Sao mi có thể làm thế hả?"

Giang Tiểu Nhạc la oai oái, bị đánh vài cái mới chụp lấy cây chổi rồi chật vật nói: "Tại anh không chịu mở cửa cho em mà."

Cậu nói với vẻ rất tủi thân, Trần Thúc cười lạnh: "Sao ông phải mở cửa cho mi hả?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc nói: "Em nhớ anh mà."

Trần Thúc im lặng giây lát rồi hờ hững nhìn Giang Tiểu Nhạc: "Nhớ mẹ mi ấy."

Giang Tiểu Nhạc cười: "Em không nhớ mẹ đâu, em chưa gặp bà ấy bao giờ thì làm sao nhớ được, chỉ nhớ anh thôi."

"......"

Trần Thúc nói: "Giang Tiểu Nhạc, cậu có biết làm thế này là quấy rối tình dục không hả?

Ông có thể báo cảnh sát bắt cậu đấy."

Giang Tiểu Nhạc trưng ra bộ dạng điếc không sợ súng: "Anh cứ tự nhiên."

Trần Thúc: "Mẹ kiếp!"

Giang Tiểu Nhạc đột nhiên đưa tay sờ mặt Trần Thúc rồi nói: "Em chỉ muốn gặp anh thôi, anh đừng làm ngơ em nữa."

Trần Thúc ngước mắt nhìn Giang Tiểu Nhạc, vẻ mặt thiếu niên hết sức nghiêm túc, còn xen lẫn chút thấp thỏm.

Anh không né tránh, Giang Tiểu Nhạc lại gần dụi dụi Trần Thúc, hạnh phúc không nói nên lời.

Tim Trần Thúc run rẩy, vừa định nổi nóng thì Giang Tiểu Nhạc đã lui lại rồi cười với anh.

Trần Thúc quay đầu đi, chợt thấy gì đó nên lại quay sang cau mày nhìn chằm chằm Giang Tiểu Nhạc: "Sao mặt mày hốc hác thế kia?"

Tóc mái Giang Tiểu Nhạc che khuất vầng trán trơn mịn và miếng băng dán bên trên, Trần Thúc nhìn kỹ mới phát hiện khóe miệng cậu có mấy vết bầm, cổ cũng bị trầy xước.

Lông mày Trần Thúc càng nhíu chặt hơn.

Giang Tiểu Nhạc nói qua loa: "Có gì đâu."

Trần Thúc cười lạnh: "Ông đã cảnh cáo cậu từ lâu rồi, ngoan ngoãn học hành đi, nếu thật sự không tìm được công việc nào tử tế thì cũng đừng lêu lổng cả ngày nữa, không chịu nghe lời thì ngày nào bị người ta đánh chết cũng do cậu tự chuốc thôi."

Bảo cậu đi học rồi tìm việc đàng hoàng là chuyện năm ngoái khi hai người dần thân nhau hơn, tâm trạng Trần Thúc không tốt, rượu vào lời ra.

Giang Tiểu Nhạc đang thu dọn mấy lon bia ngổn ngang trên bàn thì Trần Thúc nhìn cậu, đột nhiên nói: "Giang Tiểu Nhạc, đừng lêu lổng nữa."

Giang Tiểu Nhạc ném lon bia vào thùng rác, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn Trần Thúc: "Hả?"

Trong tay Trần Thúc còn cầm một lon bia, anh nhìn Giang Tiểu Nhạc, tựa như đang nhìn chính mình, lại giống như đang nhìn người khác, anh nói: "Đời còn dài, cậu còn nhỏ, sau này còn rất nhiều cơ hội mà."

Giang Tiểu Nhạc thoáng sửng sốt rồi hỏi lại Trần Thúc: "Vậy tôi nên làm gì đây?"

Trần Thúc cầm lon bia nói: "Học, muốn đi học không?"

Giang Tiểu Nhạc không nói gì, cậu từng đi học nhưng cậu không thích trường học, cậu và mọi người ở đó, thậm chí một ngọn cây cọng cỏ cũng không hợp nhau.

Cha cậu mê cờ bạc và nghiện rượu, mỗi lần uống say đều có người chạy tới trường gọi cậu.

Giang Tiểu Nhạc, cha mày uống say rồi.

Giang Tiểu Nhạc, cha mày lại say mèm rồi kìa, mau đem ổng về đi.

Chẳng ai quan tâm một đứa trẻ có kéo nổi một gã đàn ông say rượu hay không.

Giang Tiểu Nhạc nhìn phòng học yên tĩnh, mọi người đều nhìn cậu, Giang Tiểu Nhạc rũ mắt gạt hết sách vở trên bàn vào cặp rồi đeo ra ngoài, sau lưng là ánh mắt tò mò soi mói làm người ta sởn gai ốc.

Giang Tiểu Nhạc bóp dẹp lon bia trong tay rồi nói với Trần Thúc: "Không muốn."

Trần Thúc sửng sốt: "Cậu cũng có thể tìm việc khác mà, tìm việc nào chân chính rồi yên ổn sống tiếp."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc bằng ánh mắt phức tạp, tựa như chờ đợi, tựa như bi thương, trong lòng có thêm vài phần nôn nóng, thản nhiên hỏi: "Còn anh?

Sao anh không tìm?"

Trần Thúc lặng thinh, đầu ngón tay khẽ run, ngửa cổ uống cạn lon bia, hai người đều không nói năng gì.

Giang Tiểu Nhạc vô thức xoa khóe miệng mình rồi nói: "Tôi cần tiền."

Trần Thúc lạnh lùng hỏi: "Cần tiền nhiều làm gì, không sợ không còn mạng để xài à?"

Giang Tiểu Nhạc chỉ cười chứ không nói gì.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
28.


"Tiểu Nhạc, anh Triệu giữ mày lại chi vậy?"

Giang Tiểu Nhạc vừa ra khỏi phòng thì Chu Lương lập tức đi tới, ngón tay còn kẹp điếu thuốc, xem ra đã đợi lâu lắm rồi.

Giang Tiểu Nhạc liếc Chu Lương một cái, Chu Lương cười khẩy: "Không nói được à?"

Giang Tiểu Nhạc hất cằm, Chu Lương lập tức hiểu ý, hai người cùng đi ra ngoài.

Mặc dù bọn họ cùng làm việc cho Triệu Tứ nhưng cũng khá thân nhau.

Sân thượng hộp đêm chỉ khóa hờ, Giang Tiểu Nhạc vừa đẩy mạnh thì ổ khóa bung ra ngay, Giang Tiểu Nhạc và Chu Lương lên sân thượng, hai người ngồi dưới đất, xung quanh tĩnh mịch, trăng treo lơ lửng trên trời, sao mọc lác đác.

Chu Lương nhìn quanh rồi nói: "Nghe nói hai ngày trước có người nhảy xuống từ chỗ này đấy."

Giang Tiểu Nhạc ậm ừ, lúc đó cậu vừa theo Triệu Tứ ra khỏi hộp đêm thì nghe "bịch" một tiếng rất lớn, máu thịt tung tóe trước mắt, máu loang ra thấm ướt người kia.

Giang Tiểu Nhạc sững sờ nhìn hắn, mặt đối phương quay về phía cậu, là một người đàn ông trẻ tuổi, mắt còn mở to.

Triệu Tứ chửi một tiếng rồi lấy điện thoại ra hùng hổ gọi người tới xử lý, cứ như đây không phải mạng người mà chỉ là mèo chó ven đường chẳng ai quan tâm.

Chu Lương đưa điếu thuốc cho Giang Tiểu Nhạc: "Hình như cũng là dân nghiện đúng không?"

Giang Tiểu Nhạc cầm điếu thuốc hút một hơi rồi ậm ừ qua loa.

Hai người không nói gì thêm nữa.

Họ không ngờ Triệu Tứ lại để mình dính vào ma túy.

Đây là khu Tây, ngư long hỗn tạp, tam giáo cửu lưu, là một mặt khác của thành phố H rực rỡ hoa lệ.

Chu Lương ở thành phố H đã lâu, từng thấy những con nghiện người không ra người quỷ không ra quỷ, cuối cùng mua không nổi ma tuý nên chết dấp ngoài đường.

Còn bây giờ hắn đã thành kẻ bán ma tuý cho đám con nghiện kia.

Giang Tiểu Nhạc nhìn điếu thuốc trong tay, bắt chước kiểu gảy tàn thuốc của Trần Thúc rồi nói: "Anh Triệu rủ tao đi làm ăn một chuyến."

Làm gì không cần nói cũng biết.

Chu Lương hít sâu một hơi, hắn không phải đồ ngu nên đương nhiên biết rõ một khi Giang Tiểu Nhạc theo bọn họ buôn bán ma túy quy mô lớn thì sẽ không thoát được.

Chu Lương hỏi: "Mày có đi không?"

Giang Tiểu Nhạc làm thinh.

Dù sao hai người vẫn còn trẻ nên không biết sợ là gì, Chu Lương im lặng một lát rồi nói: "Tiểu Nhạc, mày có trách tao không......"

Giang Tiểu Nhạc nghiêng người huých vai hắn, điếu thuốc đã sắp tàn, cậu đưa tay dụi tắt rồi nói: "Tao cần tiền mà."

"Làm gì mà không phải là làm?"

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nói, "Ai biết đời mình dài cỡ nào, kệ đi."

Chu Lương hỏi: "Còn Trần Thúc thì sao?

Lỡ anh ta biết mày làm việc này thì sao?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Anh ấy không biết đâu."

Giang Tiểu Nhạc nói rất thản nhiên nhưng lại vô thức tự hỏi liệu Trần Thúc có để ý không?

Trần Thúc thuộc kiểu người mạnh miệng mềm lòng, rõ ràng tự lo thân mình chưa xong mà còn muốn giúp người khác, nhưng bản thân anh lại không hề nhận ra, chỉ tự xem mình như một kẻ xấu tính.

Thật đáng yêu.

Trần Thúc thật đáng yêu.

Nếu Trần Thúc biết cậu dính vào ma túy và buôn lậu thuốc phiện, chưa biết chừng sẽ thật sự cạch mặt cậu.

Giang Tiểu Nhạc hơi bứt rứt, cậu không nghiện thuốc lá nhưng giờ phút này lại hệt như kẻ nghiện, bỗng dưng muốn hút một điếu.

Cậu rất thèm mùi thuốc lá trên người Trần Thúc, tốt nhất là trong miệng anh.

Giang Tiểu Nhạc bỏ một viên kẹo sữa vào miệng, kẹo này cậu lấy ở nhà Trần Thúc, mua từ hồi Tết khi cậu và anh cùng đi sắm đồ.

Cậu lôi kéo Trần Thúc, anh bực bội ngậm điếu thuốc theo sau, đến quầy bán đồ ăn vặt, Giang Tiểu Nhạc nhìn đống hàng rực rỡ muôn màu, không biết nên mua món gì.

Trần Thúc với tay lấy hai gói kẹo sữa ném vào giỏ, Giang Tiểu Nhạc nói, Trần Thúc, tôi không ăn kẹo sữa đâu.

Nghe cậu nói không ăn, Trần Thúc hào hứng vỗ mặt cậu nói ngoan nào, con nít phải ăn kẹo sữa chứ.

Đêm đã khuya, đầu lưỡi Giang Tiểu Nhạc liếm kẹo sữa trong miệng, khó khăn lắm mới làm dịu đi nỗi bứt rứt trong lòng, đường đến nhà Trần Thúc cậu đã từng đi qua vô số lần, cậu rẽ vào chỗ ngoặt, thầm nghĩ còn phải đi thêm ba phút nữa, ngang qua một tiệm uốn tóc lụp xụp, đi dọc hẻm nhỏ hai phút là đến.

Đột nhiên Giang Tiểu Nhạc cảm nhận được gì đó nên ngẩng đầu lên, trông thấy phía xa có hai người đàn ông đang dính sát vào nhau.

Một người thô bỉ vuốt ve hạ bộ và mông người còn lại, người kia cũng không kháng cự, mấy ngón tay dài mảnh hờ hững bám vào vai đối phương.

Giang Tiểu Nhạc không cần nhìn cũng biết đó là ai.

Đèn đường bật sáng, ánh đèn mờ nhạt, Trần Thúc vừa ngẩng đầu lên thì lập tức đối diện với ánh mắt Giang Tiểu Nhạc.

Bốn mắt nhìn nhau.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
29.


Hai người nhìn nhau, chỉ mấy giây ngắn ngủi nhưng với Giang Tiểu Nhạc lại dài dằng dặc như mấy năm, trên mặt cậu không có biểu cảm gì mà chỉ nhìn chằm chặp, nhìn gã đàn ông kia giục Trần Thúc về, Trần Thúc mỉm cười khoác vai đối phương nói: "Đi nhé."

Một bước, hai bước, đi vào hành lang, dường như ánh mắt Giang Tiểu Nhạc quá bức người nên gã đàn ông tinh trùng lên não kia nhịn không được liếc cậu một cái rồi hỏi: "Thằng nhóc kia là ai vậy, tìm em à?"

Trần Thúc hời hợt cười nói: "Người tìm em nhiều lắm, đừng để ý tới nó."

Gã kia cười gian rồi lại nhìn Giang Tiểu Nhạc, thiếu niên còn nhỏ, khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt dưới ánh trăng như thấm sương, long lanh thanh tú, con ngươi đen như mực lộ ra vẻ lạnh lùng khiến người ta rất không thoải mái.

Gã kia khiêu khích nhéo mông Trần Thúc một cái rồi kề vào tai anh nói: "Gọi tới chơi chung nhé?"

Trong mắt Trần Thúc lộ ra vẻ khó chịu, thờ ơ nói: "Nó còn vị thành niên mà."

Gã đàn ông kia hậm hực từ bỏ ý định, chưa kịp nghĩ thêm thì đã bị đá một cú cực mạnh làm hắn ngã ngửa ra sau, lảo đảo mấy bước rồi ngã rạp xuống đất.

Trần Thúc không ngờ Giang Tiểu Nhạc lại dám ra tay thật, sắc mặt anh trở nên khó coi, cả giận nói: "Giang Tiểu Nhạc!"

Giang Tiểu Nhạc lạnh lùng liếc anh một cái, nhìn cũng không nhìn mà hung hăng đá thêm một cú vào gã đàn ông vừa bò dậy.

Cậu rũ mắt nhìn gã kia, giẫm lên ngón tay hắn, chà mạnh rồi xoay một vòng, sau đó ngồi xổm xuống nói: "Chơi chung đi chú."

Toàn thân cậu cuồn cuộn sát khí, vừa ngang tàng vừa hung hãn, Trần Thúc sửng sốt một hồi, thấy gã đàn ông nằm dưới đất hét thảm thì biến sắc, túm lấy cánh tay Giang Tiểu Nhạc kéo ra rồi tức giận nói: "Mẹ kiếp rốt cuộc cậu muốn làm gì hả!"

Lửa giận bốc lên hừng hực trong lồng ngực Giang Tiểu Nhạc, cậu nhìn Trần Thúc, sắc mặt lạnh lùng, "Trần Thúc, phải sỉ nhục em và lãng phí đời mình như vậy thì anh mới vừa lòng đúng không?"

Trần Thúc cười lạnh: "Lãng phí cái gì?

Giang Tiểu Nhạc, từ ngày đầu tiên cậu đã biết tôi làm nghề này rồi mà?

Mẹ kiếp chính cậu tự chuốc khổ vào người mà còn nổi điên gì nữa?"

"Tôi cho cậu biết, số người chơi Trần Thúc tôi đếm không xuể đâu," Trần Thúc nhìn vào mắt Giang Tiểu Nhạc nói, "Hôm nay không phải anh ta cũng sẽ là người khác thôi!

Tôi là điếm đực bán mông, mẹ kiếp cậu nhìn cho rõ vào!"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, không nói một lời.

Gã kia bị ăn đòn nên chửi vài câu, bị Giang Tiểu Nhạc lạnh lùng liếc mắt thì không dám mở miệng nữa mà chật vật bỏ chạy.

Trần Thúc tức không chịu được, vừa xoay người định đi thì cổ tay bị siết chặt, Giang Tiểu Nhạc vặn tay anh đè vào tường, lạnh lùng nói: "Chẳng phải anh muốn tìm đàn ông à?"

"Em cũng được vậy," Giang Tiểu Nhạc đè Trần Thúc từ phía sau, cắn tai anh nói, "Trần Thúc, anh cần tiền mà, bao nhiêu tiền em cũng cho anh hết."

Cậu cắn mạnh, hệt như răng nanh chó con, Trần Thúc bị đau kêu khẽ một tiếng, cánh tay bị vặn ngược, hơi thở thiếu niên vừa dồn dập vừa nóng bỏng làm da đầu Trần Thúc tê rần.

Anh nạt: "Giang Tiểu Nhạc, thả tôi ra!"

Giang Tiểu Nhạc liếm vành tai anh: "Không thả, chết cũng không thả."

Trần Thúc ra sức giãy giụa, dù sao cũng là đàn ông trưởng thành nên một lát sau anh thoát ra được, lập tức cho Giang Tiểu Nhạc một bạt tai.

Cái tát kia làm cả hai đều sững người, lòng bàn tay Trần Thúc nóng ran, anh rũ mắt thản nhiên nói: "Đừng quậy nữa."

Giang Tiểu Nhạc không nói một lời.

Trần Thúc nói: "Tôi bán mấy năm đã sớm bị người ta chơi nát rồi, cậu theo đuổi tôi làm gì?

Muốn có được cái gì?

Giang Tiểu Nhạc, cậu nói thích tôi nhưng thật ra có thích hay không cũng chẳng quan trọng.

Thấy tôi lên giường với người khác cậu thật sự không ghê tởm à?

Giờ không ghê tởm, sau này cũng không ghê tởm hay sao?"

Anh cười nói: "Chính tôi còn thấy ghê tởm nữa kìa."

"Đừng đến quấy rầy tôi nữa——"

Còn chưa nói hết thì Giang Tiểu Nhạc đã cắn miệng anh, sức cậu rất mạnh, cắn cũng không nặng không nhẹ, hôn anh liếm anh loạn xạ, "Không ghê tởm, Trần Thúc, không ghê tởm đâu."

Giang Tiểu Nhạc gọi tên anh, giữa răng môi thoang thoảng mùi máu tanh, "Em thích anh, cực kỳ thích, Trần Thúc, em thích anh thật lòng mà."

Dường như cậu không biết làm thế nào mới tốt, nói tới nói lui cũng chỉ có một chữ thích mà thôi.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
30.


Trần Thúc nghe Giang Tiểu Nhạc lặp đi lặp lại câu thích mình, trái tim cứ ngỡ đã chết lặng từ lâu của anh đột nhiên đau nhói, Giang Tiểu Nhạc nói thích anh, thì ra được người khác thích là như vậy—— Trần Thúc nếm trải cơn đau muộn màng này, để mặc mình chìm đắm mấy giây, trong lòng thầm thở dài một tiếng.

Anh đưa tay nhéo gáy Giang Tiểu Nhạc, miệng bị chặn làm giọng nói mơ hồ không rõ, "Đừng cắn nữa."

Giang Tiểu Nhạc sửng sốt một lát rồi do dự lùi lại, vẫn nhìn Trần Thúc chăm chú như sợ anh chạy mất.

Trần Thúc hờ hững sờ miệng mình, liếm bờ môi bị cắn rách rồi mắng: "Giang Tiểu Nhạc, cậu là chó thật đấy à?"

"Cưỡng hôn mà như cậu thì dù người ta có thích cậu thật cũng bị cậu dọa cho bỏ chạy đấy."

Giang Tiểu Nhạc không biết làm sao, môi mím lại, chưa kịp phản ứng thì bờ môi đã mềm nhũn, Trần Thúc hôn lên.

Giang Tiểu Nhạc mở to mắt, Trần Thúc thấp giọng nói: "Há miệng."

Giọng anh khàn khàn làm đầu óc Giang Tiểu Nhạc mụ mị, làm theo lời Trần Thúc.

Đây là nụ hôn đầu tiên đúng nghĩa của Giang Tiểu Nhạc, cậu đã tưởng tượng mình hôn Trần Thúc vô số lần nhưng giờ còn tuyệt hơn trong mộng nhiều.

Đầu lưỡi Trần Thúc vừa khéo léo vừa hững hờ trêu chọc Giang Tiểu Nhạc, dẫn dắt cậu, dạy cậu, trong lúc liếm hôn môi lưỡi càng xâm nhập sâu hơn.

Hơi thở Giang Tiểu Nhạc lập tức trở nên gấp rút, cậu ngậm bờ môi Trần Thúc, nắm chặt vai anh muốn đảo khách thành chủ, khó khăn lắm mới thở dốc thì đầu lưỡi bị Trần Thúc cắn một cái, anh nói: "Đừng vội."

Lồng ngực Giang Tiểu Nhạc phập phồng kịch liệt, nuốt khan một cái, liều mạng ép mình chậm lại.

Trần Thúc cười khẽ, hai người cứ thế hôn nhau hồi lâu ở đầu ngõ, sau đó Trần Thúc bị Giang Tiểu Nhạc đè vào tường cắn môi, đầu lưỡi đỏ tươi, nước bọt chảy xuống cằm, Giang Tiểu Nhạc từ từ liếm sạch, phía dưới đã cương cứng.

Trần Thúc dựa vào tường, hôm nay anh mặc sơmi in hoa, vừa lẳng lơ vừa gợi cảm, để hở hai nút lộ ra xương quai xanh lõm sâu, vòng eo mảnh mai toát lên sự quyến rũ không đứng đắn từ trong xương tủy.

Giang Tiểu Nhạc bị nụ hôn của Trần Thúc làm thần hồn điên đảo nhưng lại mừng rỡ như thấy được ánh sáng qua sương mù, nhịn không được dụi vào chóp mũi và bờ môi Trần Thúc, "Trần Thúc, em thích anh, em thật sự thích anh lắm."

Trần Thúc nhắm mắt cười nói: "Biết rồi, hễ mở miệng ra là nói thích," anh vuốt ve gương mặt Giang Tiểu Nhạc, cậu ngoan ngoãn dụi vào tay anh, chỉ một nụ hôn mà đã thuần phục.

Trần Thúc gãi cằm cậu hỏi: "Một nụ hôn mà đã vui vẻ thế này rồi, thích vậy cơ à?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Dạ."

Cậu mím môi cười, "Thích!"

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc, giọng điệu lười biếng, "Dễ dỗ thật đấy, nhưng hôm nay tôi hôn cậu thì ngày mai cũng có thể hôn người khác, ai cũng được cả."

Giang Tiểu Nhạc sững người, ánh mắt đột nhiên thấp thỏm, cậu nhìn Trần Thúc, vẻ mặt anh rất thản nhiên, lạnh đến nỗi khiến lòng người run rẩy.

Trần Thúc nói: "Giang Tiểu Nhạc, cậu nói cậu thích tôi nhưng chút tình cảm này đối với tôi cũng không phải là không thể thiếu.

Nếu là mười năm trước chưa biết chừng tôi sẽ rung động cũng nên."

Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Vậy sao lúc nãy anh lại hôn em?"

Trần Thúc hời hợt nói: "Đùa vui thôi, để xem cậu có thật sự thích tôi không."

Anh cười nói, "Không ngờ đúng là thích thật."

Đôi mắt ngày thường trắng đen rõ ràng của Giang Tiểu Nhạc không hiểu sao trong khoảnh khắc đó lại đỏ lên.

Cậu im lặng hồi lâu, thanh âm khàn khàn, mở miệng nói: "Trần Thúc, đừng làm vậy nữa được không?"

"Anh cần tiền, em cho anh, em cho anh hết —— Tất cả tiền đều cho anh."

Trần Thúc mỉm cười: "Được thôi."

"Muốn mua đứt tôi thì cần không ít tiền đâu đấy."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc: "Chỉ cần tiền thôi sao?"

Trần Thúc nói: "Chỉ cần tiền."

Anh vừa dứt lời thì mắt Giang Tiểu Nhạc nhòe đi, cậu đấm mạnh vào tường, không nói gì nữa mà quay lưng bỏ đi.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
31.


Giang Tiểu Nhạc đi thẳng không hề quay đầu lại, Trần Thúc rũ mắt, đến khi bóng dáng thiếu niên sắp biến mất mới ngẩng đầu nhìn Giang Tiểu Nhạc càng chạy càng xa.

Trần Thúc nghĩ, đi là tốt rồi, tốt nhất đừng trở lại nữa.

Trong lòng anh dâng lên một nỗi thất vọng mất mát, nếu không có Giang Tiểu Nhạc thì Trần Thúc cũng quên mất "thích" là như thế nào, nhưng anh gánh không nổi tình cảm này, cũng không xứng đáng.

Mấy ngày sau khi Giang Tiểu Nhạc đi, Trần Thúc không còn gặp lại cậu nữa, cả ngày nhốt mình trong nhà, cũng chẳng tiếp tục ra ngoài đứng đường.

Có một ngày, Trần Thúc mơ thấy Trần Khinh.

Hai năm nay, rất lâu rồi anh không mơ thấy Trần Khinh.

Trong mộng Trần Khinh ngồi trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, người gầy trơ xương, cậu đang nhìn anh.

Trần Thúc muốn đến gần nhưng không hiểu sao dưới chân như mọc rễ, một bước cũng không đi được, Trần Thúc hấp tấp vươn tay về phía Trần Khinh, "Trần Khinh!"

Qua một lúc lâu, Trần Khinh nói: "Anh, em sắp chết rồi."

Trần Thúc biến sắc, cố sức đến gần Trần Khinh, ngón tay cậu lạnh thấu xương, Trần Thúc lập tức siết chặt, "Em không chết đâu, anh nhất định sẽ cứu em mà."

Vẻ mặt Trần Khinh vô cùng bi thương, nhìn Trần Thúc rồi từ từ rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh, dù anh có cố gắng cách mấy cũng không nắm được, chỉ giây lát sau Trần Khinh đã biến mất.

Trần Thúc: "Trần Khinh!"

Trần Thúc ngẩng đầu tìm kiếm khắp nơi, bỗng thấy Giang Tiểu Nhạc đứng xa xa, thiếu niên lẳng lặng nhìn anh, vào thời khắc ấy, bóng dáng Giang Tiểu Nhạc trùng với Trần Khinh, tim Trần Thúc giật thót, "Tiểu Nhạc!"

Giang Tiểu Nhạc không nói gì.

Trần Thúc nói: "Giang Tiểu Nhạc, em qua đây."

Dường như Giang Tiểu Nhạc không nghe thấy, nhấc chân lùi lại một bước như cũng sắp biến mất.

Trần Thúc nôn nóng chạy tới gọi Giang Tiểu Nhạc một tiếng, cả người đột ngột bật dậy trên giường, Trần Thúc thở hổn hển, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, giờ mới nhận ra đó chỉ là mơ.

Đầu ngón tay Trần Thúc lạnh buốt, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, anh đưa tay xoa mi tâm rồi bần thần tự hỏi sao lại mơ thấy Trần Khinh, còn mơ thấy Giang Tiểu Nhạc nữa.

Anh xoay người xuống giường rót ly nước ấm, lúc rót nước, ly thủy tinh của Giang Tiểu Nhạc đặt bên cạnh, Trần Thúc nhìn mấy lần rồi uống cạn ly nước.

Trần Thúc có một cuốn sổ tiết kiệm, thời buổi này rất ít người trẻ tuổi dùng sổ tiết kiệm.

Nhưng Trần Thúc vẫn thích nó, mỗi khoản tiền đều ghi vào cuốn sổ tiết kiệm nho nhỏ kia, minh bạch rõ ràng.

Chi và thu.

Năm đó để chữa bệnh cho Trần Khinh, Trần Thúc vay rất nhiều tiền, mỗi khoản mỗi đồng mỗi cắc anh đều nhớ rõ.

Sau đó chẳng biết Trần Khinh tìm ra cuốn sổ kia ở đâu mà đỏ mắt nói với anh, "Anh, em không chữa bệnh nữa đâu."

Trần Thúc búng trán cậu, "Đừng có nói ngốc thế."

Trần Khinh nức nở, "Thật đó anh à, em là đồ vướng víu, anh đừng lo cho em nữa."

Trần Thúc nắm gáy Trần Khinh xoa xoa rồi ấn đầu cậu vào vai mình, cười nói, "Không sao đâu, em là em trai duy nhất của anh, em trai ruột thịt, anh không lo cho em thì lo cho ai?"

Trần Thúc nói, "Em cứ yên tâm chữa bệnh đi, mọi chuyện đã có anh lo rồi, anh nhất định sẽ cứu em, chỗ này không được thì anh dẫn em đến Thượng Hải, Bắc Kinh, nhất định sẽ chữa được mà."

Nhưng cuối cùng Trần Khinh vẫn ra đi.

Trần Thúc nhìn mỗi khoản tiền trên sổ tiết kiệm, mấy năm nay anh không phải người không phải quỷ trả nợ dương gian, anh từng nghĩ có lẽ một ngày nào đó trả hết số tiền này, mình muốn sống thì sống, không muốn sống thì âm thầm chết đi.

Chẳng có gì to tát cả.

Trần Thúc không ngờ Giang Tiểu Nhạc lại xông ra giữa đường.

Giang Tiểu Nhạc, Giang Tiểu Nhạc —— Chó con, Trần Thúc buồn bã nghĩ, lại nhịn không được bật cười.

Anh còn nhớ rõ lần đầu gặp Giang Tiểu Nhạc, hôm đó là ngày giỗ Trần Khinh, trời lạnh gần chết, Giang Tiểu Nhạc chật vật nằm rạp dưới đất, áo khoác trên người rách bươm, đầu ngón tay vừa đỏ vừa sưng, nhìn rất bẩn thỉu.

Trần Thúc cầm một củ khoai nướng, vừa đi vừa ủ trong tay, khoai nướng dẻo ngọt, anh ung dung đi qua rồi lơ đãng nhìn người dưới đất, những kẻ lang thang giống vậy ở khu Tây nhiều lắm.

Trần Thúc cắn miếng khoai rồi lại nhìn nhìn, phát hiện đây là một thiếu niên choai choai, cũng chẳng biết từ đâu đến nữa.

Trần Thúc tặc lưỡi nhìn củ khoai ngọt trong tay, dứt khoát bỏ túi giấy dầu xuống trước mặt cậu.

Giang Tiểu Nhạc cứ thế bị một củ khoai lang của anh mua đứt, chó con ngốc nghếch vừa dễ lừa vừa dễ dụ, bị anh thu "tiền mua dâm" suốt hai năm trời.

Ý cười trên khóe miệng Trần Thúc dần vơi đi, anh hít một hơi thật sâu rồi nằm xuống giường, chẳng còn chút buồn ngủ nào.

Quán bar Dạ Sắc là quán bar lớn nhất khu Tây và cũng là nơi dễ nghe ngóng nhất, Trần Thúc ngồi ở quầy bar, buồn chán nhìn đám người uốn éo dưới ánh đèn chói lọi, thỉnh thoảng uống ly rượu trong tay.

"Anh Thúc, lâu rồi không ghé nhỉ," bartender và Trần Thúc là người quen lâu năm, trước khi đứng đường Trần Thúc từng làm việc ở quán bar để nuôi mình và Trần Khinh.

Trần Thúc cười cười.

Bartender dựa vào quầy bar hỏi anh: "Dạo này thế nào rồi?"

Trần Thúc nói: "Thì cứ vậy thôi, sống cho qua ngày."

Bartender cũng cười.

Đột nhiên Trần Thúc nheo mắt lại, ánh mắt rơi vào một thanh niên trên sàn nhảy, bartender hỏi: "Anh Thúc có quen hả?"

Trần Thúc nói: "Cũng tính là quen biết."

Bartender nói: "Thuộc hạ của anh Triệu đấy, trên người có hàng, làm được một thời gian rồi."

Vẻ mặt Trần Thúc vẫn bình tĩnh, thấy Chu Lương sắp đi, anh uống hết rượu rồi nhấc chân đuổi theo.

Hai người đi qua hành lang, vừa đến góc rẽ thì một nắm đấm vung tới Trần Thúc, anh phản ứng nhanh nhạy, kịp thời lùi lại rồi quát khẽ: "Chu Lương!"

Chu Lương khựng lại, trông thấy Trần Thúc thì nhìn anh với vẻ đề phòng, "......

Trần Thúc?"

Trần Thúc điềm tĩnh nhìn hắn, ánh mắt trượt xuống túi quần jean của thanh niên, tiến lên một bước rồi móc từ túi quần hắn ra một gói nhỏ, bên trong chứa bột trắng.

Chu Lương biến sắc nhìn Trần Thúc, khóe miệng giật giật: "Sao, anh Thúc cũng muốn mua à?"

Trong lòng Trần Thúc nóng như lửa đốt, lời mắng thô tục trên đầu lưỡi chưa thốt ra miệng, anh nhịn xuống rồi hỏi: "Giang Tiểu Nhạc cũng làm việc này à?"

Chu Lương trầm mặc giây lát, Trần Thúc nạt: "Nói!"

Chu Lương sờ mũi, cà lơ phất phơ cười nói: "Làm gì có, Nhạc Nhạc của chúng ta ngoan thế cơ mà, sao lại làm việc này được chứ?"

Trần Thúc cảnh cáo: "Mẹ kiếp bớt giỡn đi, nói thật cho tao biết, có phải Giang Tiểu Nhạc cũng dính vào ma túy rồi không!"

Chu Lương khoanh tay nói: "Anh là ai hả, Giang Tiểu Nhạc làm gì đâu liên quan đến anh!"

Trần Thúc lạnh lùng nhìn hắn.

Chu Lương cười lạnh: "Ai cũng nói kỹ nữ vô tình, mẹ kiếp anh chơi Nhạc Nhạc hai năm mà nói đá là đá, giờ còn quản cái đếch gì——" Còn chưa dứt lời thì hắn đã xuýt xoa kêu đau, bị Trần Thúc nắm chặt cổ áo đè vào tường, Trần Thúc nói: "Có phải Giang Tiểu Nhạc buôn lậu ma túy rồi không?"

Chu Lương chửi một tiếng rồi nhìn Trần Thúc, vẻ mặt anh hung ác nham hiểm, ánh mắt tóe lửa khiến Chu Lương hơi sợ.

Chu Lương nói: "Không có, vốn dĩ anh Triệu muốn nó làm nhưng tính tình Nhạc Nhạc chẳng nể nang ai, đám con nghiện vừa lải nhải thì nó lập tức nổi nóng nên anh Triệu không cho nó làm."

Trong lòng Trần Thúc bình tĩnh lại, anh buông tay ra rồi quay người định đi, chợt nghe Chu Lương gọi, "Trần Thúc."

Trần Thúc quay đầu lại, Chu Lương do dự nói: "Anh đi tìm Nhạc Nhạc đi."

"Anh Triệu bảo Nhạc Nhạc đi chung với mình——" Chu Lương liếm môi một cái, vẻ mặt thấp thỏm, "Đi làm việc lớn rồi."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
32.


Khi chuông cửa căn hộ nhỏ vang lên thì Giang Tiểu Nhạc đang ngủ.

Chuông cửa reo liên hồi làm Giang Tiểu Nhạc thức giấc, cậu nằm im lìm, đèn cũng không bật, hờ hững nhìn lên trần nhà.

Người ngoài cửa rất kiên nhẫn, còn kèm theo tiếng gõ cửa và đạp cửa, dường như không thể nhịn được nữa nên nóng nảy hét lên "Giang Tiểu Nhạc"!

Khi Giang Tiểu Nhạc nghe thấy tiếng hét kia còn tưởng là ảo giác, đờ đẫn chớp mắt rồi cầm điện thoại cạnh giường lên xem, có năm cuộc gọi lỡ, ba cuộc của Trần Thúc và hai cuộc của Chu Lương.

Giang Tiểu Nhạc nhìn chằm chằm hai chữ Trần Thúc kia rồi lập tức bật dậy khỏi giường, giày cũng không kịp mang mà chạy ra mở cửa.

Đúng là Trần Thúc, anh sầm mặt đứng ở cửa nhìn Giang Tiểu Nhạc.

Cậu gọi một tiếng, "Trần Thúc."

Trần Thúc nghĩ tới gói ma tuý trong tay Chu Lương, hắn còn nói Giang Tiểu Nhạc sắp đi theo Triệu Tứ làm việc lớn, việc lớn ở thời điểm này có thể là việc tốt gì chứ?

Huyệt thái dương của Trần Thúc đập mạnh đến nỗi đau nhói, anh đẩy Giang Tiểu Nhạc ra rồi đi thẳng vào trong, Giang Tiểu Nhạc không cản anh, thoáng do dự rồi đóng cửa lại.

Đây là lần đầu tiên Trần Thúc đến nhà Giang Tiểu Nhạc, căn hộ nhỏ hẹp lâu năm, bài trí đơn giản, chẳng có chút sức sống nào mà hệt như một căn phòng trọ tuềnh toàng.

Giờ Giang Tiểu Nhạc mới thấy ngượng, gom lại mớ quần áo vương vãi trên ghế salon, cậu nhìn Trần Thúc, nhịn không được gọi anh lần nữa, "Trần Thúc."

Trần Thúc cười lạnh, "Anh Tiểu Giang dạo này sống tốt quá nhỉ, còn sắp làm việc lớn nữa chứ."

Giang Tiểu Nhạc ngẩn người, nhớ lại hai cuộc gọi kia của Chu Lương, đầu óc nhanh nhạy nên lập tức hiểu ra.

Cậu nhìn Trần Thúc, không nói gì thêm.

Thấy cậu không mở miệng, lửa giận của Trần Thúc lập tức bùng lên, anh hỏi: "Cậu sắp đi theo Triệu Tứ làm gì hả?"

"Giang Tiểu Nhạc, cậu có biết mình đang làm gì không?!"

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nhìn Trần Thúc rồi nói: "Chẳng phải anh không thích em sao, anh quan tâm em làm gì?"

Trần Thúc tức quá hóa cười, "Đây là vấn đề có thích hay không à?

Cậu là đồ ngốc đúng không Giang Tiểu Nhạc?"

Anh tức điên lên, "Đó là phạm, pháp, sẽ, bị, trừng, trị!

Làm chuyện hại người hại mình sẽ bị trời phạt đấy!"

Giang Tiểu Nhạc không trả lời mà thản nhiên nói: "Đó là chuyện của em, em sống hay chết hay ngồi tù cũng chẳng liên quan gì đến anh cả."

Trần Thúc tức không chịu được, túm cánh tay Giang Tiểu Nhạc đẩy cậu xuống ghế salon rồi chìa tay ra nói: "Điện thoại đâu, lập tức gọi cho Triệu Tứ nói cậu không đi với hắn nữa, hắn gọi ai đi cũng mặc kệ nhưng cậu thì không được."

Giang Tiểu Nhạc bất ngờ bị đẩy lùi một bước, cậu ngước nhìn Trần Thúc rồi nở nụ cười: "Trần Thúc, sao anh lại tức giận vậy?"

Cậu nói: "Nếu em vào tù thì chẳng phải tốt quá sao, sau này đâu ai đến làm phiền anh nữa."

Sắc mặt Trần Thúc càng khó coi hơn, "Giang Tiểu Nhạc!"

"Giờ không phải lúc nói nhảm đâu," Trần Thúc nghiến răng nghiến lợi, "Cậu thật sự không biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này sao?

Hả?!"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc: "Em biết chứ.

Em biết mình đang làm gì ——"

Trần Thúc ngắt lời cậu: "Cậu biết cái rắm chứ biết!

Giang Tiểu Nhạc, tôi cảnh cáo cậu, con mẹ nó cậu mà dám dính vào thứ kia thì tôi sẽ đánh gãy tay chân cậu!"

Giang Tiểu Nhạc nheo mắt hỏi: "Vậy gãy xong anh có lo cho em không?"

Trần Thúc: "......"

"Không lo, chết cũng kệ xác cậu," Trần Thúc nói, "Mẹ kiếp cậu muốn chết mà tôi lo cho cậu làm gì!

Đang sống yên lành không chịu mà cứ nhất định phải làm đúng không," anh đứng thẳng dậy, ánh mắt rơi vào cây chổi lông gà cũ mèm cạnh ghế salon, tiện tay vớ lấy rồi quất vào người Giang Tiểu Nhạc, "Dám đụng vào ma túy hả?

Đồ chó!

Ông quất chết cậu xem cậu còn đi được nữa không!"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
33.


Trần Thúc nói quất là quất, Giang Tiểu Nhạc sững người, sau khi chịu mấy roi mới kịp phản ứng, "Trần Thúc, đau!"

Trần Thúc lạnh lùng nói: "Đáng đời."

"Bán thuốc phiện, buôn ma tuý, mẹ kiếp Giang Tiểu Nhạc cậu đúng là chán sống mà!"

Trần Thúc càng nói càng tức, bất kỳ ai có đầu óc cũng biết thứ kia không thể dây vào, nào ngờ Giang Tiểu Nhạc lại không biết sống chết như thế.

Một lần dính vào, cả đời bị hủy.

Giờ Trần Thúc nghĩ lại vẫn còn sợ, quất Giang Tiểu Nhạc thêm mấy cái, đánh thẳng vào cánh tay cậu.

Giang Tiểu Nhạc mặc đồ ngủ, chẳng có chút phòng bị nào, chổi lông gà quất trúng thịt làm cậu xuýt xoa vì đau, lùi lại nói: "Trần Thúc, anh đánh thật đấy à?"

Trần Thúc lạnh giọng nói: "Gọi điện ngay cho tôi."

Giang Tiểu Nhạc xoa xoa cánh tay, nhìn Trần Thúc rồi chậm rãi nói: "Trễ quá, anh Triệu ngủ rồi."

Trần Thúc nhíu mày, vớ lấy chổi lông gà lại muốn đánh cậu, "Hắn có ngủ hay không cũng mặc kệ, gọi ngay cho ông, nếu không tối nay ông quất chết cậu."

Giang Tiểu Nhạc xoay người trên ghế salon tránh đi một roi, la oai oái: "Đừng đánh nữa, Trần Thúc, đau thật á."

Trần Thúc cười lạnh: "Mới nhiêu đây mà nhằm nhò gì?

Nếu cậu làm thật thì đao chém đạn bắn có mình cậu chịu thôi, Giang Tiểu Nhạc, tôi hỏi cậu lần nữa, hôm nay cậu có gọi điện không thì bảo?"

Anh nói: "Không gọi thì từ nay về sau đường ai nấy đi, mẹ kiếp cậu đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!"

Giang Tiểu Nhạc nhìn chằm chằm Trần Thúc, không nói lời nào.

Trần Thúc đè nén lửa giận, lồng ngực phập phồng, hai người cách nhau chiếc ghế salon, thấy Giang Tiểu Nhạc không mở miệng, Trần Thúc đưa tay định quất tiếp nhưng lại bị cậu nắm chổi lông gà kéo tới, Trần Thúc lảo đảo một cái, cánh tay bị Giang Tiểu Nhạc bắt lấy.

Đuôi mày khóe mắt thiếu niên lộ rõ vẻ vui mừng, chồm tới hôn anh, "Trần Thúc, anh đáng yêu lắm."

"......"

Trần Thúc bất ngờ bị cắn môi một cái, tức quá hóa cười, "Cút mẹ cậu đi."

Giang Tiểu Nhạc không hề tức giận, trái lại còn thích Trần Thúc hơn, dụi dụi vào trán và má anh, "Không cút, Trần Thúc, anh quan tâm em mà."

Trần Thúc: "Hừ."

"Ông đây hăng hái làm việc nghĩa, diệt trừ mầm mống gây họa cho đất nước thôi."

Giang Tiểu Nhạc lại cười rồi hôn chóp mũi Trần Thúc, hôn môi anh, "Em thật sự thích anh lắm."

Trần Thúc cạn lời, cố ý trêu cậu, "Bị đánh mà còn thích nữa, Giang Tiểu Nhạc cậu có đam mê khác người đúng không?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, vẻ mặt nghiêm túc nhưng lại tràn ngập yêu thương không che giấu được, hết sức vui vẻ.

Cậu lắc đầu nói: "Em không thích bị đánh, em thích Trần Thúc, thích anh lo cho em, thích anh quan tâm em."

Tim Trần Thúc như bị ai bóp mạnh một cái, anh thở dài nói: "Giang Tiểu Nhạc, đừng dính vào ma túy, thật sự không có đường về đâu."

Giang Tiểu Nhạc nhớ tới khoản tiền kếch xù mà Triệu Tứ hứa cho mình, thoáng do dự rồi gật đầu nói: "Dạ."

"Trần Thúc, anh không cho em làm thì em không làm nữa."

Trần Thúc nói: "Không phải chỉ vì tôi không cho cậu làm mà chuyện này vốn dĩ không nên làm, đây là ranh giới cuối cùng của con người."

Giang Tiểu Nhạc ngước mắt nói với Trần Thúc: "Ranh giới cuối cùng của em là anh."

"Anh không thích thì em sẽ không làm," Giang Tiểu Nhạc nói.

Trần Thúc trầm mặc một hồi, quan niệm đạo đức và pháp luật của Giang Tiểu Nhạc rất mờ nhạt, hoàn toàn không quan tâm đến ma túy mà chỉ quan tâm anh có thích hay không.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Thúc chợt cảm thấy tình cảm này của Giang Tiểu Nhạc quá mức sâu nặng, đồng thời lại thấy may mắn vì Giang Tiểu Nhạc thích mình.

Trần Thúc âm thầm thở dài, nhìn Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Đau không?"

Giang Tiểu Nhạc chớp mắt nói: "Đau."

Trần Thúc vứt chổi lông gà đi rồi nói: "Tới đây."

Giang Tiểu Nhạc chống ghế salon bật dậy, ngồi cạnh Trần Thúc vén tay áo lên cho anh xem, da cậu trắng nên hai lằn đỏ trên cánh tay hết sức nổi bật.

Giang Tiểu Nhạc nói: "Anh nhìn nè."

Trần Thúc hơi áy náy nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Đáng đời, không phải tại cậu tự chuốc à?"

Anh đưa tay xoa xoa, chưa kịp thu tay về thì đã bị Giang Tiểu Nhạc nắm lấy ngón tay rồi chồm tới hôn môi anh một cái, cậu nói: "Trần Thúc, em thích anh lắm."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
34.


Trần Thúc lấy mấy viên đá cho Giang Tiểu Nhạc chườm, anh ra tay độc ác nên cánh tay và trên người Giang Tiểu Nhạc bị quất mấy roi, nổi bật trên da thịt trắng nõn nhìn càng tội nghiệp hơn.

Giang Tiểu Nhạc cũng chẳng kêu đau mà nhìn Trần Thúc chăm chú, thấy anh nhíu mày lộ ra vẻ ảo não mà ngay cả mình cũng không phát hiện, Giang Tiểu Nhạc hết sức vui vẻ.

Cậu nghĩ có chịu thêm mấy roi nữa cũng đáng!

Trần Thúc bị cậu nhìn làm mất kiên nhẫn, tặc lưỡi đập lên đùi cậu rồi nói: "Đừng nhìn nữa, có nhìn ra hoa không mà nhìn?"

Giang Tiểu Nhạc hừ một tiếng rồi lại mím môi cười thầm.

Trần Thúc lườm cậu, cuối cùng nhớ ra chuyện chính: "Được rồi, gọi điện đi."

Giang Tiểu Nhạc chẳng chút do dự cầm điện thoại gọi ngay cho Triệu Tứ.

Đêm đã khuya, thật lâu sau Triệu Tứ mới nghe máy, đầu dây bên kia rất ồn ào, có thể nghe thấy phòng karaoke bật một bản tình ca xưa cũ.

Triệu Tứ uống rượu, giọng nói khàn khàn, Giang Tiểu Nhạc gọi một câu "anh Triệu", Triệu Tứ ngẩn ra mấy giây rồi cười nói, "Tiểu Nhạc đấy à, muộn thế này còn tìm anh Triệu làm gì?

Tới đây chơi đi!

Mày biết chỗ này mà."

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nói: "Anh Triệu, tôi có chuyện muốn nói với anh."

Triệu Tứ cao giọng nói: "Có gì để mai nói đi, anh đang bận lắm."

Hắn nói đùa làm bên kia cười vang, có người giục Triệu Tứ cúp máy, Triệu Tứ vừa định cúp thì nghe thiếu niên nói: "Anh Triệu, việc anh nói em không làm đâu."

Triệu Tứ tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại: "Mày nói cái gì?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, anh cũng đang nhìn cậu, đá viên tan ra làm ngón tay thon dài ướt sũng.

Một tay Giang Tiểu Nhạc cầm điện thoại, tay kia rút khăn giấy, nghiêm túc lau tay cho Trần Thúc rồi nói: "Số 26 ấy, em không đi đâu."

Mấy giây sau, Triệu Tứ rống lên, "Câm hết cho ông, tắt máy đi."

Hắn nói: "Giang Tiểu Nhạc, mẹ kiếp mày chưa tỉnh ngủ hả?!"

Giang Tiểu Nhạc im lặng.

Triệu Tứ đá văng chai bia xuống bàn, hồi lâu sau mới nói: "Không muốn làm —— Được thôi, Giang Tiểu Nhạc, ngày mai tới tìm tao rồi nói rõ ràng trước mặt tao đi."

Giang Tiểu Nhạc nói: "Được."

Cúp điện thoại, trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại, Trần Thúc nói: "Ngày mai anh đi với cậu."

Giang Tiểu Nhạc lắc đầu: "Em sẽ đi một mình."

Trần Thúc nhớ tới Triệu Tứ, anh không quen gã này nhưng cũng biết hắn có thể tác oai tác quái tới hôm nay cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì.

Trần Thúc nói: "Anh đã ngăn cản cậu nên anh phải đi."

Giang Tiểu Nhạc kiên quyết nói: "Trần Thúc, đây là chuyện của em."

Trần Thúc trầm mặc.

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, nhịn không được khều ngón tay anh, Trần Thúc rụt lại, Giang Tiểu Nhạc xích tới gần rồi nhỏ giọng nói: "Trần Thúc, anh tốt thật."

Trần Thúc liếc cậu: "Có gì mà tốt."

Giang Tiểu Nhạc rũ mắt cười, cậu mặc đồ ngủ ngồi xếp bằng trên ghế salon, nhìn như thiếu niên thanh tú ngoan ngoãn.

"Cha em là dân cờ bạc," Giang Tiểu Nhạc nói, "Em chưa từng gặp mẹ em, bà em nói bà ấy không cần em nữa, vì cha em mắc nợ nhiều quá nên bà ấy không chịu nổi mà bỏ đi."

Giang Tiểu Nhạc nói rất bình tĩnh, Trần Thúc nhịn không được ngẩng đầu nhìn cậu, cậu không ngẩng đầu lên mà lấy ra một bộ bài từ cạnh ghế salon, bộ bài bình thường vào tay Giang Tiểu Nhạc trở nên ngoan ngoãn cực kỳ, cậu xào bài điêu luyện ngoài sức tưởng tượng.

Giang Tiểu Nhạc nói: "Hồi nhỏ người khác có rất nhiều đồ chơi, còn đồ chơi của em là cái này ——"

Cậu cũng chẳng nhìn mà tùy ý rút ra một lá bài bằng hai ngón tay, Trần Thúc liếc nhìn, là át chủ bài.

Trên mặt Giang Tiểu Nhạc chẳng có cảm xúc gì, cậu nói: "Từ nhỏ cha em đã dạy em đánh bài."

"Sau khi bà em qua đời, trong nhà chỉ còn hai cha con em, ông ấy thích đánh bài, cũng thích uống rượu," Giang Tiểu Nhạc nhíu mày rồi đổi từ khác, "Nghiện rượu."

"Cha em nợ rất nhiều tiền, bị người ta bám theo đòi nợ, ông ấy không có tiền trả nên đi trộm cướp, sau đó bị bắt.

Thật ra lúc đó trong lòng em chẳng buồn chút nào cả, còn nghĩ nếu ông ấy bị nhốt trong tù vĩnh viễn thì tốt quá."

Giang Tiểu Nhạc nói: "Ở nhà nhiều người đòi nợ quá nên em bỏ đi, sau đó giống như cha em, trộm đồ lừa đảo ——" Cậu nhìn Trần Thúc nói, "Thật ra em đều làm hết rồi, hơn nữa còn làm rất nhiều lần, chỉ cần có tiền, có đồ ăn là được."

"Trần Thúc, em không thánh thiện như anh nghĩ đâu."

Giang Tiểu Nhạc nghĩ mình bò ra từ bùn lầy, xấu xa từ trong xương tủy, chỉ có Trần Thúc ngốc nghếch mới cảm thấy cậu tốt, cậu trong sáng, tin cậu sẽ có tương lai sáng sủa rộng mở.

Nhưng Trần Thúc hoàn toàn không biết nếu không có anh thì Giang Tiểu Nhạc chẳng là gì cả.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
35.


Giang Tiểu Nhạc vào sòng bạc rồi đi thẳng lên lầu.

Nơi này hết sức náo nhiệt, người trẻ người già ngồi kín gian phòng chướng khí mù mịt, tiếng lật mạt chược và tiếng ném bài poker trên bàn đan xen vào nhau náo động ồn ào.

Giang Tiểu Nhạc cũng chẳng lạ gì nơi này.

Cậu không thích cờ bạc, thậm chí có thể nói là ghét, nhưng điều này đã trở thành ký ức khắc sâu trong xương tủy cậu, mỗi khi Giang Tiểu Nhạc thiếu tiền vẫn chơi mấy ván.

Cậu rất thận trọng, không muốn bị ai chú ý nên thắng được ít tiền là đi ngay, quả quyết dứt khoát.

Nhưng sau nhiều lần người trong sòng bạc khó tránh khỏi chú ý tới Giang Tiểu Nhạc, một đứa trẻ choai choai như vậy, bọn họ chỉ tưởng Giang Tiểu Nhạc gặp may, chỉ có Triệu Tứ là để ý.

Triệu Tứ là giang hồ cộm cán ở khu Tây, Giang Tiểu Nhạc gặp hắn cũng có ý đồ của mình.

Một tới hai đi, Triệu Tứ rủ bọn họ làm ăn chung.

Giang Tiểu Nhạc lên lầu hai, cửa kính vừa đóng thì lập tức yên tĩnh lại.

Trên bàn thờ đặt tượng Quan Công, lư hương điện tử lóe sáng, trái cây tươi được xếp ngay ngắn.

Lầu hai còn có mấy người trẻ tuổi lười biếng ngồi trên ghế salon, thấy Giang Tiểu Nhạc thì vẫy tay với cậu: "Tiểu Nhạc, tìm anh Triệu à?"

Giang Tiểu Nhạc ậm ừ rồi quen chân đi vào trong.

Triệu Tứ đang hút thuốc, Giang Tiểu Nhạc im lặng đứng đó, chẳng ai nói năng gì, bầu không khí hết sức ngột ngạt, loáng thoáng nghe thấy âm thanh từ sòng bạc dưới lầu.

Bỗng nhiên không biết ai thua mà hùng hổ xô ngã mạt chược.

Triệu Tứ mở miệng hỏi: "Sao lại muốn rút?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Không có gì, không muốn làm thôi."

Triệu Tứ gõ nhẹ điếu thuốc cho rơi bớt tro rồi nói: "Giang Tiểu Nhạc, mày tưởng đang chơi trò con nít đấy à?

Mẹ kiếp mày muốn chơi thì chơi, không muốn chơi thì phủi mông bỏ đi vậy hả?"

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh nói: "Xin lỗi anh Triệu.

Anh ra giá đi, tôi có thể đền tiền cho anh."

Triệu Tứ cười lạnh, "Đền tiền?

Ông thèm mấy đồng bạc của mày lắm chắc!

Mày muốn rút hả?

Được thôi!

Một tay, mày tự chặt một tay của mình đi rồi ông cho mày rút."

Hắn hất cằm lên, trên bàn có một con dao gọt trái cây còn cắm trong quả táo.

Giang Tiểu Nhạc chậm rãi ngẩng đầu nhìn Triệu Tứ: "Anh Triệu, tay tôi không đáng tiền đâu."

Triệu Tứ nhếch miệng nói: "Ông chỉ cần cái tay kia của mày thôi."

Hắn dừng một lát rồi nở nụ cười với Giang Tiểu Nhạc, lấy từ ngăn kéo ra một gói bột trắng nhỏ đặt lên bàn: "Không muốn chặt cũng được, hút cái này đi, ông sẽ cho mày về."

Giang Tiểu Nhạc nhìn gói nhỏ kia, im lặng một lát rồi nhấc chân tiến lên hai bước, cậu nói: "Tôi không động vào ma túy."

Triệu Tứ cười lạnh nhìn Giang Tiểu Nhạc rồi rút ra con dao gọt trái cây kia, lưỡi dao sắc lẻm, mũi dao còn đọng nước.

Giang Tiểu Nhạc khoát tay nói: "Anh Triệu, trong tay anh còn nhiều người mà, thiếu tôi cũng đâu có sao, cần gì phải tuyệt tình như vậy?"

Triệu Tứ dựa vào ghế nói: "Tiểu Nhạc, nếu mày muốn đi là đi thì anh làm sao quản được đàn em nữa, mày thấy đúng không?"

Giang Tiểu Nhạc nhìn Triệu Tứ, suy nghĩ một lát rồi nói không đầu không đuôi: "Anh Triệu, anh nghĩ xem buôn ma túy, lừa gạt trẻ vị thành niên buôn ma túy và trẻ vị thành niên bị ép buôn ma túy cái nào nặng tội hơn?

Đều phải ngồi tù, hình như còn bị tử hình nữa đúng không?"

Vẻ mặt Triệu Tứ lập tức sa sầm.
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
36.


"Mày đang dọa tao à?"

Triệu Tứ nhìn chằm chằm Giang Tiểu Nhạc rồi cười lạnh, "Chắc mày không nghĩ một câu như vậy sẽ dọa được tao đấy chứ?"

"Tao cho mày biết, hôm nay ông không gật đầu thì còn lâu mày mới ra được cánh cửa này."

Triệu Tứ nói: "Người như mày ở khu Tây nhiều lắm, có chết cũng đếch ai hỏi đâu."

Giang Tiểu Nhạc bình thản nói: "Nhưng người như anh Triệu mà chết thì chẳng còn gì nữa."

Cậu nói rất ung dung, nhưng vừa dứt lời thì lập tức cầm dao đâm tới Triệu Tứ.

Triệu Tứ phản ứng nhanh nên kịp thời tránh được, vớ lấy gạt tàn thuốc cạnh bàn ném Giang Tiểu Nhạc.

Triệu Tứ điên tiết: "Giang Tiểu Nhạc!"

Gạt tàn thuốc rơi xuống đất phát ra âm thanh trầm đục, Giang Tiểu Nhạc chống một tay lên bàn rồi giơ chân đạp Triệu Tứ, hai người cứ thế đánh nhau qua bàn ghế trong căn phòng chật chội.

Triệu Tứ biết Giang Tiểu Nhạc xưa nay đánh nhau hung ác, vừa dữ vừa liều, từ nhỏ đã đánh nhau nên luyện được ngón nghề, trong tay cậu còn cầm dao, Triệu Tứ không kịp đề phòng nên cánh tay bị rạch một nhát ứa máu.

Giang Tiểu Nhạc chẳng buồn ngước mắt lên, nắm chặt dao định đâm xuống nhưng Triệu Tứ chật vật tránh đi, mũi dao sắc nhọn cắm vào sàn gỗ, động tác của cậu khựng lại, lồng ngực bị Triệu Tứ đạp một cú.

Hai người tay đấm chân đá, toàn nhắm vào chỗ hiểm, chỉ giây lát sau trên mặt trên người Giang Tiểu Nhạc đều bị thương, trên thân Triệu Tứ cũng bị rạch mấy nhát chảy máu tươi.

Đột nhiên Giang Tiểu Nhạc liếc thấy Triệu Tứ mở ngăn kéo, lông mày giật một cái, lập tức lao tới hất hắn ra rồi đóng ập ngăn kéo lại.

Người ngoài cửa nghe thấy động tĩnh bên trong thì ra sức phá cửa, khi thấy Triệu Tứ bị Giang Tiểu Nhạc đè nghiến xuống đất, ai nấy đều sửng sốt, "Anh Triệu!"

Triệu Tứ mắng: "Mẹ kiếp còn ngây ra đó làm gì!

Giết nó cho tao!"

Ánh mắt Giang Tiểu Nhạc lạnh lẽo, bóp cổ Triệu Tứ nói: "Tất cả đứng im!"

Cậu túm Triệu Tứ từ từ đứng dậy, giằng co với mấy người kia qua bàn làm việc, Giang Tiểu Nhạc chậm rãi siết chặt ngón tay làm Triệu Tứ ngạt thở, mặt mũi đỏ bừng.

Một người nói: "Giang Tiểu Nhạc, đừng nóng, có gì từ từ nói."

Giang Tiểu Nhạc nuốt máu trong miệng xuống rồi cụp mắt nói: "Anh Triệu nhìn đi, tôi không sợ chết, không sợ ngồi tù, còn anh thì khác."

Cậu nói: "Anh có tiền có quyền nên phải sống.

Nếu không những thứ anh vất vả kiếm được này sẽ thuộc về người khác hết đấy."

Sắc mặt Triệu Tứ khó coi, khàn giọng cười lạnh: "Có gan thì mày ra tay đi."

Giang Tiểu Nhạc nhìn đám người trước mặt rồi nói: "Được."

Dứt lời, cậu bóp chặt cổ Triệu Tứ nện mạnh xuống bàn, thanh âm vang dội làm mấy người kia giật mình kêu lên.

Triệu Tứ bị nện làm đầu váng mắt hoa, hơi thở tắc nghẽn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Giang Tiểu Nhạc!"

Giang Tiểu Nhạc cúi người kề vào tai hắn nói: "Anh Triệu, vị thành niên giết người buôn ma túy không bị tử hình đâu."

Triệu Tứ hoàn toàn không ngờ Giang Tiểu Nhạc dám liều mạng ra tay với mình, bị người khác khống chế nên vừa tức vừa hận, nhẫn nhịn một lát rồi nói: "Đụ má chẳng phải mày muốn đi à?

Ông sẽ cho mày đi!"

Giang Tiểu Nhạc bình tĩnh hỏi: "Anh Triệu nói mà có giữ lời không?"

Triệu Tứ nghiến răng nghiến lợi: "Giữ!"

Giang Tiểu Nhạc túm chặt cổ hắn, ngón cái vuốt ve, dường như đang cân nhắc tính chân thực trong lời hắn nói.

Triệu Tứ nói: "Ông sẽ để mày đi yên lành, nhưng chẳng những mày cút khỏi khu Tây mà còn phải cút khỏi thành phố H nữa."

Giang Tiểu Nhạc im lặng một hồi, bất thình lình bị đối phương thúc cùi chỏ vào bụng làm ngón tay vô thức nới lỏng, cả người bị Triệu Tứ xô vào tường, trên mặt cũng chịu một cú đấm.

Tình thế đột ngột xoay chuyển, dù gì Giang Tiểu Nhạc vẫn còn nhỏ.

Cậu bị đè xuống đất, khóe miệng rỉ máu, gò má cũng bầm tím, chật vật không chịu nổi.

Triệu Tứ vẫn chưa hả giận mà đạp mạnh lên ngực cậu một cái, Giang Tiểu Nhạc đau đến nỗi co rúm lại.

Triệu Tứ xoa trán cười lạnh: "Chẳng biết trời cao đất dày là gì!"

Hắn ngồi xổm xuống, nắm tóc Giang Tiểu Nhạc nói: "Giang Tiểu Nhạc, mày để lại cái gì rồi?"

Giang Tiểu Nhạc hừ khẽ một tiếng, hời hợt nói: "Cũng chẳng có gì, anh Triệu sợ à?"

Cậu vừa dứt lời thì ăn một cái tát, Triệu Tứ lạnh lùng nói: "Tao hỏi mày lần nữa."

Giang Tiểu Nhạc ngước mắt nhìn Triệu Tứ, nụ cười trên mặt bình tĩnh đến mức bệnh hoạn, cậu nói: "Hoặc là tôi sống ra ngoài, hoặc là chúng ta cùng chơi, anh nói xem một mình tôi có thể kéo bao nhiêu người chết theo?"

Sắc mặt Triệu Tứ tái xanh, ánh mắt chợt rơi vào gói bột trắng rơi xuống đất vì đánh nhau, hắn nhếch miệng đưa hai ngón tay cầm gói nhỏ kia lên, hờ hững vỗ mặt Giang Tiểu Nhạc rồi nói: "Không động vào ma túy đúng không?"

"Giữ chặt nó cho tao!"
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
37.


Triệu Tứ vừa dứt lời thì Giang Tiểu Nhạc bị túm đầu nện mạnh xuống đất, bột trắng dính lên gò má như vết nứt trên băng, rốt cuộc trên mặt cậu cũng lộ ra vẻ phản kháng.

Trần Thúc nói không được dính vào ma túy.

Không được —— Trần Thúc, Trần Thúc!

Con ngươi Giang Tiểu Nhạc run rẩy, hơi thở ngừng lại, ra sức giằng co.

Nhưng cậu càng giãy giụa thì Triệu Tứ càng hả hê, hắn túm gáy Giang Tiểu Nhạc rồi hung tợn nói: "Chẳng phải muốn tao tha cho mày sao?"

"Hút một hơi rồi tao thả mày đi, trời cao biển rộng, mày muốn đi đâu thì đi đó."

Hắn thì thầm với Giang Tiểu Nhạc, cậu càng giãy giụa kịch liệt hơn, khi Triệu Tứ đưa tay ra, cậu cắn cổ tay hắn một cái.

Triệu Tứ hét thảm một tiếng rồi hung hăng bạt tai Giang Tiểu Nhạc, tay trái chụp lấy cổ cậu nện mạnh vào góc bàn bên cạnh.

Giang Tiểu Nhạc kêu rên, miệng hé ra, máu ướt chảy xuống làm loang lổ cả khuôn mặt.

Triệu Tứ nhìn dấu răng trên cổ tay, cậu cắn quá mạnh làm da tróc thịt bong, đau đến run rẩy, Triệu Tứ căm hận đá mạnh Giang Tiểu Nhạc một cú.

Hắn cười lạnh: "Không hút chứ gì, vậy hôm nay ông sẽ thưởng cho mày đồ tốt."

Hắn lấy ra một ống tiêm, cây kim rất mảnh, hắn búng nhẹ rồi đưa lại gần Giang Tiểu Nhạc.

Xuyên qua lọn tóc ướt nhẹp, Giang Tiểu Nhạc thấy ống tiêm trong tay Triệu Tứ thì hơi thở lập tức trở nên gấp rút, muốn giãy giụa nhưng tay chân đều bị giữ chặt, toàn thân căng cứng.

"Đồ tốt đấy, người khác muốn còn không được đâu," Triệu Tứ nhếch miệng nói, "Chích một mũi sướng như tiên, xem như anh cho mày thực hành."

Đột nhiên ngoài cửa vang lên một tiếng động lớn, theo sau là giọng nói ồn ào, còn kèm theo mấy tiếng kêu sợ hãi.

Triệu Tứ khựng lại, cánh cửa đang đóng kín bị đạp ra, thanh niên cao gầy đứng ngoài cửa không phải Trần Thúc thì là ai.

Trong tay Trần Thúc cầm cây cơ bi-a bị bẻ gãy không biết lấy ở đâu, anh đi tới nhìn Giang Tiểu Nhạc bị đè nghiến xuống đất và ống tiêm trong tay Triệu Tứ, lông mày nhíu lại, lạnh lùng nói: "Anh Triệu, làm người phải chừa đường lui để sau này còn dễ gặp nhau, tốt xấu gì mọi người cũng xem như nửa hàng xóm, cần gì phải làm đến mức khó coi như vậy?"

Triệu Tứ cười lạnh: "Mẹ kiếp mày là cái thá gì, chỉ là một thằng điếm đực thôi, ông làm gì mày quản được chắc?"

Trần Thúc thản nhiên nói: "Tôi không xen vào nhưng Giang Tiểu Nhạc thì tôi phải quản."

Triệu Tứ chế giễu: "Chà, hiếm thấy quá nhỉ."

"Thời buổi này bán dâm còn nói tình nghĩa nữa chứ."

Hắn đá Giang Tiểu Nhạc rồi nói, "Bồ mày tới cứu mày kìa."

Giang Tiểu Nhạc ra sức nắm chặt ngón tay, mắt cụp xuống, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt Trần Thúc, chỉ cảm thấy khó xử, sống mũi cay cay mà không biết tại sao.

Trần Thúc nhíu mày: "Triệu Tứ, anh muốn trút giận thì làm bấy nhiêu đó là đủ rồi, muốn ra oai cũng ra rồi, cứ làm khó một đứa nhỏ như Giang Tiểu Nhạc mà không thấy mất mặt à?"

Triệu Tứ cười lạnh một tiếng, "Đứa nhỏ —— Đứa nhỏ này ghê gớm lắm, mẹ kiếp còn dám giết người nữa đấy."

Trần Thúc im lặng giây lát rồi hỏi: "Vậy anh muốn gì?"

Triệu Tứ ngồi trên ghế salon gẩy gẩy ống tiêm trên bàn rồi cười nói: "Gấp cái gì, đàn em muốn đi, tao làm đại ca chỉ muốn tặng nó đồ tốt thôi."

Nghe thấy chữ "muốn" kia, trong lòng Trần Thúc thở phào nhẹ nhõm, giương mắt nhìn Triệu Tứ nói: "Không được.

Giang Tiểu Nhạc không thể dính vào thứ này."

Triệu Tứ nhếch miệng: "Còn cần mày cho phép à?"

"Dù hôm nay ông có chặt từng ngón tay của nó thì mày cũng chỉ có thể nhìn thôi."

Sắc mặt Trần Thúc đột nhiên lạnh đi, cầm cây cơ trong tay chỉ một cái rồi nói: "Nếu hôm nay tôi nhất định phải mang Giang Tiểu Nhạc đi thì sao?"

Triệu Tứ bật cười: "Nói với mày vài câu lại tưởng mình là VIP đấy à?

Trần Thúc, mẹ kiếp mày chỉ là điếm đực thôi, lo bán mông đi, đừng có tìm chết nữa!"

Trần Thúc kéo ghế ngồi xuống rồi nói: "Đúng lúc thật, bao năm nay tôi vẫn đang tìm chết nhưng mạng cứng quá," anh dừng một lát, mỉm cười nhìn Triệu Tứ rồi gằn từng chữ, "Nên không chết được."

Trần Thúc nói: "Đúng vậy, Trần Thúc tôi không phải VIP, vậy còn Tam gia thì sao?"

Triệu Tứ không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm Trần Thúc, anh cười nói: "Tam gia của Đường gia ấy."

Trong thành phố H rộng lớn này, người duy nhất được gọi là Tam gia, còn mang họ Đường thì chỉ có Đường Hiểu Ý.

Người này rất nổi danh, ảnh đăng trên báo cũng rất đẹp trai, nhưng Đường Hiểu Ý lại không phải người hiền lành, ngay cả Triệu Tứ cũng chưa được gặp hắn mấy lần.

Triệu Tứ lạnh lùng nói: "Trần Thúc, mày mà ăn bám được Đường gia thì còn phải bán mông trả nợ hay sao?

Bớt đem Tam gia ra dọa đi!"

Trần Thúc vuốt ve cây cơ bị gãy lởm chởm trong tay, anh ấn ngón tay vào đầu gỗ nhọn, không nhanh không chậm nói: "Tôi có dọa anh hay không, anh thử xem chẳng phải sẽ biết sao?"

Triệu Tứ không nói gì mà cân nhắc lời Trần Thúc nói, hắn không tin Trần Thúc có quan hệ với Đường Hiểu Ý, nhưng nếu có thì hôm nay hắn sẽ khó lòng động đến Giang Tiểu Nhạc.

Thành phố H là một vũng nước đục, còn khu Tây chỉ là chỗ nước cạn so với cả thành phố H rộng lớn.

Bất thình lình tiếng chuông reo lên, Triệu Tứ biến sắc nhìn Trần Thúc, anh cười với hắn rồi lười biếng dựa vào thành ghế.

Mấy giây sau, Triệu Tứ vẫn nghe máy, càng nghe mặt hắn càng sa sầm.

Điện thoại dập máy, Trần Thúc đứng dậy nói: "Tôi đem người đi nhé?"

Triệu Tứ không nói lời nào.

Trần Thúc bình tĩnh nhìn Triệu Tứ: "Còn chuyện gì nữa không?"

Nửa ngày sau, Triệu Tứ miễn cưỡng phất tay, mấy người đang giữ Giang Tiểu Nhạc lùi lại hai bước.

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc hỏi: "Đứng dậy nổi không?"

Giang Tiểu Nhạc chật vật ậm ừ, chậm chạp đứng dậy đi tới chỗ Trần Thúc.

Trần Thúc vòng qua Giang Tiểu Nhạc nhìn Triệu Tứ nói: "Anh Triệu, Giang Tiểu Nhạc là em tôi, tôi đã mất một đứa em trai, giờ chỉ còn mỗi đứa này thôi.

Ai cũng biết Trần Thúc tôi bênh con nhất, chuyện hôm nay xem như mua cho Giang Tiểu Nhạc một bài học."

"

Sau này ai dám đụng vào cậu ấy thì tôi sẽ liều mạng với kẻ đó."
 
[Hoàn][Đm] Không Khiết
38.


Trần Thúc đi trước, Giang Tiểu Nhạc theo sau, hai người lần lượt ra khỏi sòng bạc.

Trời đã sắp tối, nắng chiều mờ nhạt bao phủ con đường quanh co cũ nát, Trần Thúc im lặng đi phía trước, Giang Tiểu Nhạc gọi một tiếng, "Trần Thúc."

Trần Thúc phớt lờ cậu.

Bước chân Giang Tiểu Nhạc lảo đảo, suýt nữa té xuống, cậu lại gọi, "Trần Thúc!"

Lần này Trần Thúc mới chậm chạp quay lại, anh nhìn Giang Tiểu Nhạc lấm lem bụi đất, trên mặt vừa dính máu vừa dính bột trắng, còn có mấy vết bầm tím nhìn hết sức thê thảm, nhịn không được mắng, "Ngu xuẩn."

Giang Tiểu Nhạc nhìn Trần Thúc, có chút luống cuống.

Trần Thúc nhìn sòng bạc phía xa, trái tim căng cứng rốt cuộc thả lỏng phần nào, lúc này mới nhận ra cả người mình đầm đìa mồ hôi, sau lưng lạnh toát.

Anh bình tĩnh mò thuốc lá, ngón tay khẽ run, bật hộp quẹt mấy lần không lên lửa nên bực bội định đập bể hộp quẹt, Giang Tiểu Nhạc đưa tay giành lấy rồi bật lửa đốt thuốc cho anh.

Trần Thúc liếc Giang Tiểu Nhạc một cái, cậu vừa định mở miệng thì điện thoại reo lên, do dự một lát rồi vẫn nghe máy.

Là Chu Lương.

Chu Lương nói: "Nhạc Nhạc, mày không sao chứ?

Tao vừa định báo cảnh sát thì thấy Trần Thúc xông vào......"

Hắn nói một tràng dài, Giang Tiểu Nhạc đáp: "Tao không sao."

Chu Lương thở phào nhẹ nhõm: "Không sao là tốt rồi, tự dưng mày đi tìm anh Triệu, còn nói nếu mày không ra thì báo cảnh sát làm tao sợ muốn chết, rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Giang Tiểu Nhạc sờ vết thương dính máu trên thái dương, gò má cũng đau, cậu nói: "Chu Lương, tao không muốn làm nữa."

Chu Lương sửng sốt.

Trần Thúc đang hút thuốc cũng nhìn Giang Tiểu Nhạc.

Giang Tiểu Nhạc nói: "Từ giờ...... tao sẽ không làm nghề này nữa."

Chu Lương im lặng hồi lâu rồi cười khan: "Được......

Không làm cũng tốt, mau rửa tay gác kiếm rồi sống cho thanh thản."

Giang Tiểu Nhạc ậm ừ, ngước nhìn Trần Thúc rồi nói: "Chu Lương, mày cũng đừng làm nữa, Triệu Tứ không phải người tốt đâu, tao đã đắc tội anh ta, chỉ sợ anh ta sẽ giận cá chém thớt với mày thôi."

Chu Lương nói: "Hầy, tao biết rồi, mày đừng lo cho tao.

Một mình tao sống sao chả được, ở thành phố H chán rồi thì đổi chỗ khác."

Giang Tiểu Nhạc trầm mặc một lát rồi nói: "Cảm ơn."

Chu Lương cười: "Anh em với nhau mà cảm ơn gì chứ."

Hắn im lặng một lát rồi nói tiếp: "Nhạc Nhạc, mày may mắn hơn tao, sau này sống cho tốt nhé, ừm, hạnh phúc với Trần Thúc nữa, có dịp anh em mình lại gặp nhau."

Giang Tiểu Nhạc rũ mắt nói: "Ừ."

Nhà ở khu Tây lụp xụp, hầu hết là nhà cũ lâu năm, hoàng hôn như máu loang ra, dấu vết năm tháng không thể nào che giấu.

Giang Tiểu Nhạc và Trần Thúc ngồi trên ban công, trán Giang Tiểu Nhạc quấn băng, sau khi rửa mặt nhìn càng bầm dập hơn.

Trên đường đi Trần Thúc một mực im lặng, dù đã về nhà cũng không nói chuyện với Giang Tiểu Nhạc.

Trong lòng cậu hơi hoảng, nhìn Trần Thúc nhưng anh lại không thèm nhìn cậu mà chỉ cúi đầu hút thuốc.

Giang Tiểu Nhạc mím môi rút một điếu rồi ngồi cạnh Trần Thúc.

Anh liếc cậu một cái, ngón tay cầm điếu thuốc châm cho cậu, hai người yên lặng ngồi một hồi, Trần Thúc nói: "Anh có đứa em tên Trần Khinh."

"Nó mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ sức khỏe đã yếu, quanh năm theo anh ở nhờ nhà chú một tháng, nhà cô hai tháng," Trần Thúc nói, "Bố mẹ anh ly hôn, chẳng ai muốn đem theo hai cục nợ này cả, nhất là Trần Khinh."

Trần Thúc nhắm mắt lại, dường như nhìn thấy Trần Khinh cười với mình, gọi mình là anh, đi theo mình như cái đuôi nhỏ.

Trần Thúc nói: "Trần Khinh ngoan hiền lắm, lúc ra đi nó lớn hơn em mấy tuổi."

Trần Thúc nhả khói, anh nheo mắt huơ tay một cái rồi nói: "Cao chừng này nè —— Ừm, không cao bằng em nhưng nghe lời hơn em nên cũng đỡ lo."

"Khi bệnh trở nặng, nó ký giấy hiến tạng, sau đó mắt nó được hiến cho Đường Hiểu Ý."

Giang Tiểu Nhạc không nói gì mà im lặng nhìn Trần Thúc.

Trần Thúc nhìn Giang Tiểu Nhạc nói: "Mạng em do Đường Hiểu Ý cứu nhưng thật ra là do Trần Khinh cứu, từ nay trở đi em phải sống tử tế cho anh, nếu còn làm mấy chuyện vớ vẩn như trước kia thì anh sẽ đánh chết em."

Giang Tiểu Nhạc chân thành nói: "Dạ."

Trần Thúc nhìn gương mặt ngây ngô của thiếu niên, đột nhiên bừng tỉnh, nghĩ thầm mình gặp Giang Tiểu Nhạc vào ngày giỗ Trần Khinh, hôm nay lại nhờ Đường Hiểu Ý cứu cậu —— Có lẽ đây chính là định mệnh.

Anh muốn Giang Tiểu Nhạc làm lại từ đầu, vậy có phải anh cũng nên làm lại từ đầu, nhìn tới phía trước không.

Một lát sau, Giang Tiểu Nhạc thấp giọng nói: "Trần Thúc, em không phải em trai anh."

Trần Thúc: "Gì?"

Giang Tiểu Nhạc nói: "Em có thể làm em trai anh, nhưng không thể chỉ là em trai được."

Trần Thúc dụi tắt điếu thuốc trong tay rồi cười mắng: "Ranh con."
 
Back
Top Bottom