Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Đừng sờ tảng đá lung tung

[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
20


A Ương không đói mà cũng chẳng buồn ngủ, chỉ là không kìm được ham muốn tình dục đang dâng cao, khó khăn lắm Nhai Thạch mới dừng lại rồi mặc quần cho cậu, cậu ngồi dậy kẹp chặt chân cố chịu đựng, tự nhủ không được nài nỉ yêu quái này chịch mình nữa, loại chuyện này càng làm càng sa đà, lẽ ra ban đầu cậu không nên đồng ý mới phải!

"Cậu đi nhanh lên, đừng có ở lại nhà tôi nữa!"

Trần Ương tức giận nghiến răng, khàn giọng bảo Nhai Thạch, "Người tôi bị cậu làm rối tinh rối mù hết rồi......

Tôi đã bảo không muốn mang thai cơ mà!

Cậu mau lấy hòn đá bên trong ra rồi để tôi trở lại như trước đây đi!"

A Ương ra sức đẩy cánh tay thiếu niên nhưng chỉ phí công vô ích, cậu tức giận siết chặt nắm đấm nện mạnh vào người đối phương mấy cái, yêu quái cũng không tránh mà mở to đôi mắt cún con vô tội nhìn cậu, cứ như cậu đang cố tình gây sự vậy.

Mu bàn tay Trần Ương đỏ ửng.

Giờ cậu đang tức muốn chết, mặt cũng đỏ rần, cảm thấy mình giống hệt một thằng ngốc.

Sao cậu có thể đập tảng đá bằng tay cơ chứ?

Chẳng những mình đau mà còn không làm gì được đối phương nữa!

"Vậy để tôi hỏi tiền bối xem."

Nhai Thạch chờ cậu đánh xong mới buồn bã nói, "Nước kia là tôi xin từ ông ấy, tôi cũng không biết làm sao để biến về lại nữa."

Trần Ương nghe có hy vọng nên nói ngay: "Vậy cậu hỏi đi!"

Nhai Thạch nói: "Một mình tôi đi ông ấy không chịu nói đâu......"

Trần Ương khó hiểu: "Sao không chịu?"

"Lúc trước ông ấy bảo tôi muốn biến lại thành nhân loại thì người uống nước phải tự đi hỏi mới được."

Nhai Thạch cầm tay cậu nghiêm túc nói, "Tiền bối chỉ xuất hiện giữa tháng thôi, muốn tìm ông ấy phải tranh thủ đi trước đêm nay."

Đã có cách giải quyết thì đương nhiên phải lấy thứ trong bụng ra càng sớm càng tốt!

Trần Ương chẳng chút nghĩ ngợi mà nói ngay mình muốn đi, mặc dù rất thoải mái nhưng cậu không muốn ngày nào cũng bị yêu quái đè ra chịch, đã vậy thân thể còn không ngừng sản sinh dục vọng nữa.

Thế là cậu mặc đồ tử tế rồi cố chịu đựng cảm giác bên dưới, quyết tâm lên núi với Nhai Thạch.

Giữa hai chân cậu rất khó chịu nên đi đường cực kỳ bất tiện, chỉ có thể nắm cánh tay thiếu niên để mình khỏi lảo đảo ngã sấp xuống.

Cậu kiên quyết không cho Nhai Thạch bế mình lên núi.

Bà nội ra ngoài cho heo ăn rồi.

Cậu để lại tờ giấy nhắn với bà nội mình đến nhà bạn chơi, chắc sẽ về muộn một chút.

Đến giữa sườn núi Trần Ương hết chịu nổi nữa.

Cậu vịn gốc cây thở dốc, nhịn không được khóc thút thít, cảm giác quần lót của mình đã ướt đẫm, viên đá tròn còn đè vào chỗ sâu làm lỗ nhỏ liên tục chảy nước, không nhấc nổi chân.

Không được, cậu phải lấy vật trong bụng ra rồi đón xe về nhà, không muốn yêu đương với tên yêu quái suốt ngày đòi làm tình này nữa.

"A Ương, A Ương đừng khóc mà."

Nhai Thạch vội vàng ôm cậu rồi hôn lên nước mắt của cậu.

Vừa bị chạm nhẹ một cái thì chân cậu lập tức bủn rủn, yêu quái vuốt ve cậu, tuy trong lòng có chút kháng cự nhưng thân thể không còn khó chịu nữa.

"Đừng cởi đồ tôi......"

Trần Ương nói vậy nhưng chẳng còn sức ngăn cản đối phương.

Chỉ giây lát sau cậu đã bị lột sạch, thân thể mảnh khảnh trắng nõn lộ ra ngoài, trên da thịt vẫn còn dấu vết do yêu quái để lại.

Lần này yêu quái không chơi cậu ngay mà xoa bóp mông cậu, vuốt ve núm vú hồng hào đứng thẳng trước ngực rồi lại sờ soạng bụng dưới vì phồng lên mà càng lộ ra vẻ gợi cảm.

Ngón tay trượt xuống sống lưng cậu rồi dừng lại ở xương cụt.

Cậu vô thức ôm chặt tấm lưng rắn chắc của thiếu niên, ngón chân được vuốt ve cuộn tròn lại.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
21


Có người lên núi hái quả.

Trần Ương thở hổn hển, vừa nghe thấy tiếng nói chuyện của đám đàn ông kia thì lập tức hốt hoảng nhưng không cách nào nhảy xuống người Nhai Thạch mặc đồ, cậu sợ đến mức ứa nước mắt, bắt yêu quái mau đưa mình đến chỗ không ai phát hiện.

Thế là Nhai Thạch lại bế cậu toàn thân trần truồng vào hang động chật hẹp kia.

Ngoài hang có cây cỏ che chắn nên rất khó thấy được bên trong.

Trần Ương cảm giác ánh sáng trước mắt bỗng nhiên tối sầm, cậu co quắp rúc vào bên trong, thiếu niên nằm đè lên người cậu, tiếp tục chịch cậu còn đang khóc thút thít rồi bảo cậu: "Khi A Ương mang thai, thân thể sẽ thích làm chuyện này, lỗ nhỏ không thể rời xa tinh dịch, nếu đói tinh dịch A Ương sẽ thường xuyên tè ra quần."

"Đừng mà......"

Thân thể Trần Ương run rẩy, cậu đã hơi tỉnh táo lại, nghe Nhai Thạch nói vậy thì thút thít nói, "Tôi không muốn tè ra quần, tôi muốn về nhà......"

Cậu đến để giải quyết vấn đề chứ đâu phải để làm vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn!

Việc cấp bách là đi tìm yêu quái tiền bối kia nhưng Nhai Thạch nói phải chờ thêm lát nữa tiền bối mới đến, để cậu thoải mái hơn một chút hắn lại chịch cậu mấy lần.

Thân thể cậu đúng là ngày càng thèm khát bị chịch, vừa chạm nhẹ đã chảy rất nhiều nước.

Trần Ương nhận ra chuyện này nhưng chẳng thay đổi được gì, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào yêu quái tiền bối chưa từng gặp mặt kia, nhờ đối phương giải lời nguyền mang thai này.

"A Ương gầy như vậy phải ăn nhiều một chút mới sinh em bé được."

Nhai Thạch ra vào trong lỗ nhỏ của Trần Ương, nghe vợ nhỏ bị chịch dưới người mình không kìm được nức nở thì vô cùng hưng phấn, phía dưới càng thêm hung hãn, mỗi lần hắn đâm vào chỗ sâu, vách thịt mềm mại của A Ương lại bị kích thích kẹp chặt hắn thật sảng khoái.

Trần Ương chỉ nghe được tiếng rên rỉ của mình chứ không biết Nhai Thạch đang nói gì, những cơn cực khoái dồn dập không cách nào cự tuyệt khiến cậu suýt ngất đi, khó khăn lắm mới đợi được lần này kết thúc, thiếu niên rút dương vật vừa bắn xong ra ngoài, cậu xụi lơ không còn sức đứng lên, trong bụng căng trướng, cửa huyệt chảy ra chất dịch màu trắng sữa.

Cậu nghe Nhai Thạch bảo mình nghỉ ngơi một lát rồi ra ngoài hang lấy ít trái cây cho cậu ăn, sau đó để cậu ở lại đây một mình.

Hòn đá nhét vào bên trong dường như luôn mút lấy thịt mềm của cậu, kích thích cậu tiết ra chất lỏng dâm mỹ thơm ngọt.

Trần Ương muốn lấy nó ra nên gắng gượng bám vào tảng đá ngồi dậy, thử banh rộng chân rồi thò ngón tay vào mò mẫm.

Hòn đá chưa lấy được mà tinh dịch yêu quái vừa bắn vào lại chảy ra ồ ạt.

Núm vú cậu cứng ngắc, lúc nãy bị Nhai Thạch liếm mút xoa bóp hồi lâu làm bộ ngực hơi nở nang.

Cậu muốn về nhà nhưng giờ không có đồ mặc nên chỉ có thể trần truồng ở đây chờ yêu quái.

Trần Ương ngồi thừ ra, tính cậu vốn kín kẽ bảo thủ, nào ngờ sau khi về quê lại liên tiếp làm chuyện này với yêu quái mấy ngày liền, hơn nữa còn không ghét đối phương đụng vào mình, khi được yêu quái hôn trong lòng cậu thật sự rất hạnh phúc.

Nếu có con thật thì phải nuôi thế nào đây?
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
22


"A Ương?"

Khi Nhai Thạch ôm một đống trái cây chui vào hang thì phát hiện thiếu niên bên trong đã dựa vào tảng đá ngủ thiếp đi.

Hắn ngồi xổm xuống cạnh Trần Ương rồi rón rén chồm sang hôn gương mặt ửng hồng của cậu mấy cái, cảm thấy vợ mình thật thơm làm hắn chỉ muốn ôm A Ương vào lòng mãi thôi.

Eo nhỏ, tay chân mảnh khảnh, ôm vừa nhẹ vừa mềm, gương mặt cũng thanh tú, mới đầu hắn cứ tưởng ngồi trên đầu mình là một cô gái, sau này phát hiện không phải nhưng trong lòng vẫn rất thích.

Hắn dùng linh thức khống chế hòn đá tròn bên trong Trần Ương đè ép chỗ mẫn cảm trong thành ruột thiếu niên, Trần Ương đang ngủ mê nhịn không được kẹp chân lại rồi cau mày hầm hừ mấy tiếng.

Nhai Thạch hôn đôi môi nhếch lên của Trần Ương, sau đó cúi đầu ngậm một bên núm vú màu hồng cắn nhẹ, tay kia vuốt ve ngực thiếu niên làm Trần Ương ưỡn eo lên, hai núm vú đều cương cứng.

Thấy tinh dịch của mình trên mặt đất, hắn biết ngay Trần Ương vừa mới làm gì.

Nhưng hắn cũng chẳng giận, dù sao dục vọng yêu quái luôn tràn trề nên Trần Ương muốn bao nhiêu tinh dịch hắn cũng có thể đút cho bụng cậu no căng.

Trần Ương dần tỉnh lại.

Cậu đờ đẫn một lát rồi hấp tấp hỏi Nhai Thạch giờ là lúc nào, đi tìm tiền bối kia lấy thuốc giải được chưa.

Trong hang này toàn mùi hương sau khi họ giao hợp, cậu muốn đứng dậy nhưng vừa nhúc nhích thì lưng như nhũn ra, lỗ nhỏ tuôn trào dâm thủy làm giữa hai chân ướt dầm dề.

"Đưa quần cho tôi......"

Trần Ương cố chịu đựng dục vọng khiến mình choáng váng rồi khàn giọng bảo Nhai Thạch, "Cậu đừng gạt tôi, cậu nói sẽ dẫn tôi đi tìm tiền bối kia mà."

Nhai Thạch "à" một tiếng rồi đi ra ngoài đem quần áo cậu về.

Cậu ăn trái cây, vị ngọt trong miệng giúp tìm về chút lý trí, nghĩ thầm chờ qua đêm nay thân thể mình sẽ không kỳ quái như vậy nữa, cũng không cần bị tảng đá yêu quái kia bắt dã hợp ở đây nữa.

Sau khi rời khỏi hang, Trần Ương vẫn đi không nổi, mỗi lần đi một bước thì hòn đá kia lại ma sát thành ruột, chẳng biết đè trúng điểm nào mà cậu bài tiết không kiềm chế ngay trên đường, quần lót ướt nhẹp, còn có mấy giọt nước trong suốt chảy dọc theo bắp đùi cậu.

Cậu xấu hổ gần chết, yêu quái tới dìu cậu rồi giải thích: "Lúc nãy A Ương móc tinh dịch ra nên giờ mới tè dầm đấy."

"Chuyện này, chuyện này trách tôi chắc?"

Trần Ương chỉ hận không thể tự đào hố chôn mình, trừng mắt nhìn Nhai Thạch, "Quần tôi ướt vậy làm sao về nhà đây!"

Nhai Thạch xoa cổ nói: "Đâu thể trách A Ương được, thứ kia chảy ra cũng chẳng biết làm sao, đành phải bù lại vậy......"

Sau khi nói mấy câu làm mặt cậu đỏ tới mang tai, hắn mới trấn an rằng sẽ đem quần áo khô sạch đến cho cậu.

Trần Ương đi không nổi nên chỉ có thể đưa tay ôm cổ yêu quái, vùi mặt vào bả vai đối phương buồn bực nói: "Cậu đừng có gạt tôi đấy."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
23


Còn bao lâu nữa mới đến đêm?

Quần Trần Ương tụt xuống dưới đầu gối, để tránh cho dục vọng không được thỏa mãn gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn, cậu đành phải chịu bị chịch tiếp, vô thức lắc mông dưới người yêu quái kia.

Cơ thể A Ương hết sức dâm đãng nên bị chịch sẽ chảy nước dầm dề, sau khi mang thai hình như càng yếu ớt hơn, lúc nói chuyện âm cuối mềm nhũn như móc câu nhỏ gắn vào hắn, mỗi lần đi vào thân thể A Ương hắn lại thích cậu nhiều hơn một chút.

Nhưng hắn phải kềm chế lại mới được, hai lần trước hắn quá hưng phấn nên làm A Ương bất tỉnh, tiền bối cây nói không được làm quá đáng như thế, nếu không thê tử nhân loại sẽ bị hắn dọa chạy mất.

Tảng đá yêu quái nghĩ vậy, thế là khi Trần Ương rên rỉ khóc lóc bảo hắn chậm lại, hắn lập tức ngoan ngoãn giảm bớt tốc độ theo ý muốn của cậu.

Trần Ương thở hào hển, rốt cuộc tìm về chút ý thức dưới khoái cảm không ngừng.

Không thể ở chung với yêu quái mãi được......

Nhưng chuyện này thật sự rất sướng, bị xâm phạm như vậy mà vẫn thoải mái, thích được đối phương mơn trớn thân thể, cũng rất thích hôn......

Trời nhá nhem tối, thỉnh thoảng trên núi có mấy tiếng chim hót, khói bếp trong thôn bốc lên, đám người lên núi làm việc cũng lục tục kéo nhau về nhà ăn cơm.

Cậu ngồi trong lòng tảng đá thúi kia, ôm lưng đối phương nhắm mắt lẩm bẩm: "Tôi không rảnh sinh con cho cậu đâu, tôi còn phải về đi học nữa, sau này cũng chẳng có thời gian về quê gặp cậu."

Cảm thấy yêu xa với một người khác chủng tộc sẽ rất gian nan......

"Tôi có thể đi cùng A Ương mà," Nhai Thạch hôn lên mồ hôi trên thái dương cậu, sau khi nhận ra cậu không còn kháng cự chuyện sinh con như trước thì trong lòng hết sức ngọt ngào, hắn nói, "Sinh bé yêu quái không mất nhiều thời gian đâu."

Trần Ương ngẩng đầu lên: "?"

Nhai Thạch quả quyết: "Không sao đâu, A Ương sẽ không đau vì con chúng ta chẳng lớn lắm đâu."

Trần Ương nói: "Nhưng, nhưng sinh ra còn phải dành thời gian chăm sóc nó nữa!"

Nhai Thạch nói: "Bé con đâu cần chăm, tôi nghe mấy tiền bối nói cứ vứt đại nó trên núi này hoặc bỏ ở công viên là được rồi."

Trần Ương trố mắt: "!?"

Cậu vẫn đang băn khoăn mình là đàn ông không có sữa thì phải làm sao......

Nếu sinh con xong có sữa thì phải vừa bế con vừa nghe giảng, tan học lại chạy vào nhà vệ sinh hút sữa cho con......

Cái gì gọi là vứt đại trên núi!

Thì ra yêu quái này cũng không thật lòng muốn có con sao!?

Nghĩ đến đây cậu tức giận bóp hàm Nhai Thạch nói: "Tôi cực khổ sinh con ra sao cậu có thể vứt nó đi hả!"

Nhai Thạch mở to mắt, muốn nói tảng đá như bọn hắn rất dễ nuôi, hơn nữa sinh ra cũng chưa chắc đã có linh trí, cứ vứt đại ở đâu đó để hấp thu tinh hoa nhật nguyệt là được rồi.

Hắn hôn A Ương rồi dụi đầu tóc ngắn lởm chởm vào mặt cậu: "A Ương nói không vứt thì chúng ta sẽ không vứt nữa."

"Cậu còn hứa làm ba ba tốt cơ mà!"

Trần Ương đẩy đầu hắn ra rồi bực bội trừng hắn, "Làm gì có ba ba tốt nào muốn vứt con mình đi chứ!"

Nhai Thạch lúng túng gãi cổ, ý hắn nói là sẽ chăm sóc vợ mình thật tốt sau khi sinh con, nhưng đúng là hắn chưa từng nghĩ đến chuyện chăm sóc em bé thật.

Các tiền bối bảo hắn nói vậy sẽ làm A Ương bớt lo lắng, nhưng hắn thấy A Ương nghe xong càng bực hơn!

"Vậy A Ương sinh xong tôi sẽ nuôi nó thật chu đáo."

Hắn vội nói thêm để A Ương đừng giận mình nữa.

"Lâu lắm tôi mới về đây một lần," Trần Ương nhíu mày nói, "Cậu đâu thể tới ký túc xá của tôi ở được đúng không?"

Nhai Thạch bảo cậu: "Tôi, tôi có thể đến công ty tiền bối khiêng gạch, họ nói sẽ giúp tôi có một thân phận trong xã hội loài người......"

Trần Ương nghĩ: Hả?

Tảng đá yêu quái đi khiêng gạch cho người ta ấy à?

Sao cậu lại nghĩ tảng đá kia sẽ biến thành gạch cho người ta khiêng thế nhỉ?
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
24


Trần Ương quả thật hơi dao động, cũng không còn muốn đi gặp yêu quái tiền bối kia lắm.

Cậu nhếch môi suy nghĩ kỹ rồi sờ bụng dưới nhô lên, thầm nghĩ nếu thật sự không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình thì có lẽ cậu sẽ sinh bé yêu quái ra.

Hình, hình như cũng không tệ lắm nhỉ?

Khi Nhai Thạch hôn cậu, cậu không chỉ đỏ mặt mà tim còn đập thình thịch, giờ ân ái cũng không thấy đau nữa mà cực kỳ sảng khoái.

Trước kia cậu cũng từng tự xử nhưng chưa bao giờ sướng đến nỗi lên đỉnh như vậy.

Trần Ương cúi đầu nhìn cánh tay Nhai Thạch đang ôm lưng mình rồi nuốt nước bọt, nhịn không được nhéo nhéo cơ bắp rắn chắc của hắn.

Bình thường cậu ít vận động nên cánh tay nhỏ và trắng hơn Nhai Thạch nhiều.

Thật không hổ là yêu quái đá, chỗ nào cũng cứng ngắc.

Ngay cả chỗ kia cũng đẹp hơn cậu nhiều, Trần Ương dần vượt qua nỗi xấu hổ, lúc cúi đầu sờ dương vật Nhai Thạch cũng không còn đỏ mặt quá rõ.

Cậu thầm nghĩ kích thước của mình cũng xem như bình thường, khi hai người dính vào nhau cọ xát, cậu thấy vật kia của Nhai Thạch càng lúc càng to, cầm bằng cả hai tay chỉ tạm đủ.

Hèn gì trước đây bị chịch lại đau như vậy, rốt cuộc vật khổng lồ này làm sao đi vào thân thể cậu được nhỉ!

Tuy ban đầu cảm thấy quá kịch liệt nhưng sau khi thân thể quen dần thì lại đâm nghiện, nghĩ đến sau này rời khỏi đây không được làm chuyện này nữa cậu lại hơi hụt hẫng.

Nhai Thạch vẫn đang hồi hộp chờ cậu trả lời, thỉnh thoảng còn hôn lên cổ và vành tai cậu, đôi mắt đen láy như cún con nhìn cậu chăm chú với vẻ chờ mong, muốn biết cậu có chịu giữ em bé trong bụng không.

Nếu cậu đồng ý thì nói không chừng trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc có thể sinh ra bé đá con.

Chỉ mang thai một tháng đã sinh, đây không phải sinh non thì là gì?

Trần Ương rơi vào trầm tư.

Nhưng không thể áp dụng tiêu chuẩn nhân loại cho thế giới yêu quái được, vì vậy vấn đề này cũng không quan trọng.

Nhưng cậu sẽ sinh kiểu gì đây?

Chẳng lẽ giống gà mái đẻ trứng sao?

Trong giờ sinh học cậu chỉ biết cách sinh con bình thường của nhân loại chứ hoàn toàn không biết đàn ông sinh yêu quái thế nào.

Nhưng Nhai Thạch khăng khăng quả quyết với cậu rằng yêu quái sinh con rất sướng, nhất định cậu sẽ không đau chút nào.

"Tôi...... vậy, vậy thì cũng không phải là không được......"

Trần Ương bị Nhai Thạch cắn vành tai làm lưng nhũn ra, trong lòng nhanh chóng khuất phục, đỏ mặt hỏi, "Nhưng sao hôm nay cậu lại nói chuyện này với bà nội tôi chứ, bà sẽ sợ lắm đó!"

Cậu cũng chẳng biết tại sao bà nội có thể bình tĩnh tiếp nhận chuyện cháu trai mình mang thai như vậy, ngay cả cậu cũng phải mất một thời gian rất lâu mới tiêu hóa được sự thật này.

Nhai Thạch suy nghĩ một lát rồi gãi cổ, tròn xoe mắt nói: "Thật ra tôi chưa nói với bà nội đâu."

Trần Ương lại nổi cáu quay sang cốc đầu Nhai Thạch: "......

Vậy là cậu gạt tôi à!"

Một yêu quái mày rậm mắt to như vậy mà nói dối không hề đỏ mặt!

Nhai Thạch để mặc cậu đánh rồi lí nhí: "Vì tôi muốn thấy A Ương đỏ mặt mà."

Trần Ương đánh mệt lại rúc vào ngực Nhai Thạch ngước nhìn mặt trăng treo trên ngọn cây: "Lỡ bà nội biết thì sao?"

Cậu cũng không dám chắc bà nội sẽ chấp nhận chuyện này.

Nhai Thạch vuốt má A Ương rồi nói: "Đám yêu quái sau núi hay giúp bà làm việc lắm, tôi nghĩ chắc bà cũng không ghét yêu quái đâu."

Trần Ương: "......"

Cậu sực nhớ ra bà nội từng dặn mình đừng sờ lung tung thực vật sau núi.

Thì ra là muốn dặn cậu đừng đắc tội với yêu quái trên núi này sao!
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
25


Trăng sáng vằng vặc, gió thổi lá cây lao xao.

"Sao rồi?"

Một người đàn ông mặc áo khoác đen lộn ngược xuống từ trên cây cười híp mắt nhìn thiếu niên đi tới, "Chỉ có một mình cậu đến đây chứng tỏ cậu ấy đã đồng ý rồi đúng không?"

Trên mặt Nhai Thạch vẫn chẳng để lộ cảm xúc gì nhưng có thể nhìn ra hắn rất vui.

Hắn vẫn đang hồi tưởng lại cảm giác khi hôn Trần Ương, trên tay còn lưu lại xúc cảm vừa ấm vừa mềm, còn có hương thơm của cậu nữa.

"Tiền bối đúng là lợi hại thật!

A Ương đã chịu sinh con cho em rồi," chờ người đàn ông gọi mình lần nữa, hắn mới định thần lại rồi ngượng ngùng gãi mái tóc ngắn ngủn nói, "Em vừa đưa cậu ấy về nhà, chờ mấy ngày nữa sẽ thưa chuyện với bà cậu ấy."

Người đàn ông hài lòng gật đầu: "Bởi vậy mới nói yêu quái chúng ta một khi thích ai thì phải chủ động ra tay.

Bà cậu ấy sẽ không phản đối các cậu bên nhau đâu, dù sao bà ấy cũng biết rõ đám yêu quái sau núi mà."

Hơn nữa Trần Ương còn uống chất lỏng đặc chế biến thành bán yêu, về sau thân thể sẽ không bài xích chuyện này nữa.

Thật ra nhu cầu tình dục của nhân loại không cao bằng yêu quái nên để cuộc sống vợ chồng hòa hợp hơn, thực hiện những biện pháp không ảnh hưởng đến toàn cục này cũng là hợp tình hợp lý.

Nơi này non xanh nước biếc dồi dào linh khí nên khá nhiều yêu quái có thể biến thành người, những tiền bối như họ phải giúp các yêu quái trẻ hòa nhập vào xã hội loài người, chẳng hạn như làm giấy tờ hợp pháp, đi học hoặc làm việc gì đó.

Những hậu bối vô tình phải lòng nhân loại cũng sẽ được họ giúp đỡ nhiệt tình.

Trước kia hắn từng mách nước cho một con rắn đen trẻ tuổi và giúp đối phương thành công lấy được vợ, giờ hai người dính nhau như sam.

Nhai Thạch ngồi trên bậc thềm bứt một sợi dây leo nở hoa thò ra từ tay áo mình, thầm nghĩ phải làm một chiếc vòng tặng cho A Ương.

Mấy con đom đóm bay lượn quanh hắn.

Hắn nhớ tới cổ tay mảnh khảnh của Trần Ương bị mình nắm trong tay, nếu đeo vòng hoa nhất định sẽ rất đẹp.

Hihi, A Ương, hihi......

Sau này A Ương sẽ thành vợ hắn rồi!

A Ương còn mang thai con hắn, mỗi khi nhớ hắn sẽ tự an ủi trên giường, làm nũng đòi mầm lớn của hắn nhét vào, sắc mặt ửng hồng cực kỳ đáng yêu.

Người đàn ông bên cạnh nghe thiếu niên rơi vào tình yêu cuồng nhiệt lẩm bẩm thì cũng xen vào: "Ừ, tôi cũng thích đeo dây xích cho vợ tôi lắm."

Nhưng không giống loại dây xích của Nhai Thạch.

Nhai Thạch quay đầu nhìn khuôn mặt bị lá cây che khuất của tiền bối: "Thì ra tiền bối cũng có vợ sao?"

Người đàn ông im lặng giây lát rồi nói: "......

Cậu hỏi vậy hơi vô duyên đấy!

Nhìn tôi giống người không có vợ lắm à?

Đương nhiên tôi phải thực hành rồi mới khuyên các cậu được chứ."

"Thì tại tiền bối toàn về núi một mình mà," Nhai Thạch vội giải thích, "Cũng chưa bao giờ nhắc tới vợ cả."

Người đàn ông sờ cằm suy nghĩ một lát rồi nói: "Vợ tôi lười lắm, không thích ra ngoài mà chỉ thích ngủ ở biệt thự của tôi trong thành phố thôi, vì vậy bình thường tôi không dẫn cậu ấy tới đây."

Hơn nữa người kia kháng thuốc của yêu quái, chỉ rót chất lỏng vào thì không có hiệu quả rõ rệt lắm, hắn vẫn phải tìm thêm mấy hậu bối để thí nghiệm loại thuốc mới nghiên cứu, một ngày nào đó nhất định hắn sẽ điều giáo người kia thành công.

Hắn định ngày mai sẽ trở về xem kết quả thế nào.

Nhai Thạch hoàn toàn không biết tiền bối đang nghĩ gì, nghe hắn nói xong thì trong lòng tự nhủ:

Mình cũng phải kiếm thật nhiều tiền để sau này mua biệt thự lớn cho A Ương và bé con mới được.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
26


Sau khi làm như vậy nhiều lần liên tục, cuối cùng Trần Ương đã thoát khỏi dục vọng chỉ có thể giải quyết bằng cách ân ái.

Nhai Thạch đưa cậu về nhà, hai người ăn ý không nhắc đến chuyện tìm tiền bối nữa.

Khi từ biệt họ còn ôm nhau như bao đôi tình nhân khác, Nhai Thạch lưu luyến hôn lên chóp mũi rồi vuốt bụng bầu của cậu, còn cam đoan sau này sẽ luôn đối tốt với cậu, sẽ mãi mãi thích cậu.

Khi Trần Ương về nhà thì bà nội đã ngủ, cậu vào phòng tắm rửa sạch những chất lỏng thực vật dính trên người mình.

Chất lỏng kia khác với tinh dịch nhân loại, chẳng những không khó ngửi mà còn hơi thơm nhẹ nên giờ cậu không còn bài xích nó nữa.

Khi Trần Ương thay ga giường bị bẩn sáng nay, cậu thầm nghĩ nhất định mình bị ma quỷ ám ảnh rồi.

Chỉ mới quen nhau mấy ngày mà cậu đã bị dụ dỗ chấp nhận mọi điều Nhai Thạch nói, quyết tâm mang thai và còn bằng lòng yêu đương với hắn nữa.

Hẹn hò với yêu quái thật sự rất lạ lùng vì bản thể của đối phương là một tảng đá tròn cứng rắn.

Theo lý mà nói, chẳng phải yêu quái trong truyện yêu đương với nhân loại đều là động vật có lông sao?

Nhai Thạch không có lông mà cũng chẳng có lỗ tai đáng yêu, khi biến thành người sờ lên mái tóc đầu đinh của hắn rất nhám tay, dáng dấp đẹp trai vạm vỡ, lông mày rậm, nhìn gương mặt kia vừa ngây thơ vừa hung dữ, lần đầu gặp nhau cậu còn thấy đối phương rất đáng sợ, sau này mới phát hiện đó là vì thiếu niên không biết cách thể hiện cảm xúc, vui buồn hay tủi thân đều lộ ra trong đôi mắt cún con kia.

Nhưng nghĩ lại thì Trần Ương cảm thấy Nhai Thạch lợi hại hơn nhiều so với yêu quái chó mèo bình thường, trên cánh tay còn mọc ra dây leo, dây leo còn biết nở hoa......

Sao một tảng đá có thể tự điều khiển mình mọc ra nhiều thực vật thế chứ!

Cậu rúc vào chăn ôm gối nhăn mũi nghĩ thầm bạn trai mới này có thật nhiều điều kỳ lạ!

Hắn cho cậu uống thuốc để biến thành bán yêu, giờ cậu không cần bài tiết như nhân loại bình thường nữa mà hàng ngày chỉ cần ân ái để bổ sung dinh dưỡng cho em bé trong bụng là đủ rồi.

......

Nói tới vẫn hơi xấu hổ nhưng sau mấy lần làm chuyện kia với cường độ cao, thân thể cậu có vẻ rất thích quá trình "bổ sung dinh dưỡng" này.

Dù sao về quê cũng chẳng có gì làm, hẹn hò với yêu quái xem như giết thời gian vậy.

Mặt Trần Ương vẫn còn hơi nóng, vuốt ve bụng dưới mềm mại phồng lên dưới áo rộng, tạm thời cậu chưa có ham muốn nhưng khi xoa tới rốn thì hòn đá nhỏ mà Nhai Thạch nhét vào lỗ hậu đè ép tuyến tiền liệt làm cậu nhịn không được kêu rên.

Sợ dục vọng phía dưới lại dâng trào, Trần Ương vội vàng dừng tay rồi nhắm mắt ép mình ngủ.

Cậu ngủ không ngon lắm.

Lúc gần sáng cậu mơ thấy mình là một con ngựa bị người khác cưỡi trên lưng thúc giục cậu đi tới trước.

Thân thể bị vuốt ve càng lúc càng nóng làm cậu mơ màng, sau đó cảm nhận được côn thịt cứng ngắc của đối phương vạch ra lỗ hậu, bàn tay to lớn xoa nắn ngực cậu, không ngừng chơi đùa hai hạt đậu đỏ.

"A Ương, A Ương cứ yên tâm rên đi......"

Thiếu niên hôn cổ cậu, vừa thở hổn hển ra vào thân thể cậu vừa vuốt tóc cậu dỗ dành, "Ngủ tiếp đi, tôi sẽ làm A Ương thoải mái."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
27


Trần Ương bị giấc mộng xuân này làm toát mồ hôi đầy mình, ngủ không yên giấc nhưng vẫn chưa tỉnh lại, chỉ cảm thấy bụng mình bị đội lên liên tục, vật thô to kia không ngừng vạch ra cửa huyệt của cậu, hoàn toàn bị đối phương nắm trong tay nên muốn trốn cũng không được, mất khống chế lên đỉnh, khi bàn tay kia vuốt ve bụng bầu thì thân thể cậu càng trở nên nhạy cảm hơn.

Đến khi Trần Ương thở hổn hển tỉnh dậy thì trong phòng chỉ có mình cậu, cứ như những khoái cảm mãnh liệt kia chỉ là mơ mà thôi.

Bên ngoài đã sáng choang, nắng rọi qua màn cửa hắt xuống sàn những vệt lờ mờ như gợn sóng.

Cậu ngồi dậy vén áo mình lên, phát hiện trên người đầm đìa mồ hôi.

Không thể nào......

Chẳng lẽ giờ cậu nằm mơ cũng nghĩ tới chuyện này sao?

Trần Ương sờ gò má hơi nóng của mình rồi nhíu mày chuẩn bị đi tắm, nghe bà nội gọi ra ăn sáng thì vội vàng leo xuống giường tới tủ lấy quần áo để thay.

May mà cậu đem toàn áo thun rộng nên người khác rất khó phát hiện bụng cậu nhô lên.

Kết quả vừa ra ngoài thì bắt gặp thiếu niên yêu quái cao to vạm vỡ kia đang giúp bà cậu bưng bánh bao và cháo nóng.

"A Ương, em dậy rồi à!"

Thấy cậu hai mắt Nhai Thạch lập tức sáng rực, dọn xong đồ ăn thì vui vẻ đi tới ôm chầm cậu, còn nâng mông cậu lên một chút.

"Sao cậu lại ở đây......"

Trần Ương đỏ bừng mặt đẩy lồng ngực rắn chắc của Nhai Thạch, "Cậu đừng ôm hôn tôi ở đây, lỡ bà tôi thấy thì sao......"

Vừa dứt lời cậu trông thấy bà nội từ trong bếp đi ra.

Bà nội nhìn cậu rồi "ôi" một tiếng, đẩy kính lão trên mũi rồi quay vào bếp.

Trần Ương: "......"

Bà ơi quay lại đi mà ——

Chẳng biết Nhai Thạch mê hoặc bà cậu bằng yêu thuật hay gì mà bà nội thản nhiên chấp nhận chuyện yêu đương của hai người họ.

"Bà không thấy lạ sao?"

Trần Ương nhịn không được hỏi bà nội, "Chẳng lẽ trước đây bà biết cậu ấy rồi ạ?"

Bà nội nhìn cậu, im lặng chốc lát rồi nói: "Hẹn hò với tảng đá đúng là hơi lạ thật."

Trần Ương kinh hãi: "Bà còn biết cậu ấy không phải người nữa sao?"

"Sau núi có rất nhiều yêu quái nhưng không làm hại người nên bà cũng không cản cháu tới đó chơi."

Bà nội bình tĩnh nói, "Bà chỉ sợ cháu hái quả lung tung hoặc bẻ cây cỏ hoa lá gì đó thôi......

Không ngờ lại đem về một tảng đá."

Trần Ương: "......"

Cậu nhìn sang Nhai Thạch, hắn quay lại đối diện với cậu rồi lẩm bẩm nói: "Đá cũng tốt mà......

Mặc dù không kết trái nhưng giỏi làm việc nặng, cơ bắp cũng rất rắn chắc, có khi còn nở hoa nữa......"

"......

Tôi có để ý chuyện này đâu!"

Trần Ương nói, "Sao bà lại rành về yêu quái vậy chứ!"

Bà nội gỡ kính lão xuống rồi lắc đầu nói: "A Ương, cháu còn nhớ ông nội không?"

Trần Ương hồi tưởng một hồi, lờ mờ nhớ lại lúc nhỏ từng gặp ông nội nhưng sau đó cha mẹ cậu bảo ông nội bị bệnh nên không còn gặp lại nữa.

"Trước kia có mấy yêu quái khác muốn chiếm chỗ sau núi, sau khi ông ấy đánh nhau một trận với lũ yêu quái kia thì nguyên khí đại thương nên được bà đem về trồng sau núi để dưỡng sức."

Bà nội nói, "Năm nào ông ấy cũng ra nhiều trái lắm, bà còn gửi cho nhà cháu một bao to nữa đấy."

Trần Ương: "Hả!?"
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
28


Nhất thời Trần Ương chưa tiếp thu được chuyện bà nội vừa nói, ôm đầu chỉ muốn đón xe về nhà ngay, mặc kệ em bé mặc kệ bạn trai yêu quái gì đó, về nhà tiếp tục làm một sinh viên bình thường đi!

Sau đó cậu nhớ tới cái cây trên núi giả vờ giả vịt ngăn cản Nhai Thạch, cảm thấy tinh thần càng bị đả kích mạnh hơn.

Cái gì......

Chắc đó không phải ông nội cậu đấy chứ!

"Cháu đừng lo, yêu quái chẳng có liêm sỉ gì đâu."

Bà nội thản nhiên nói, "Cũng may bọn họ có những ưu điểm khác để bù lại như chung thủy, tài giỏi, còn đẹp trai nữa."

Trần Ương thầm tán thành nửa câu đầu của bà nội, sau đó mở to mắt nói: "Nhưng, nhưng bà ơi, cháu là nam mà, bà không cảm thấy cháu mang thai kỳ quái lắm sao......"

Bà nội thở dài: "Đúng vậy......

Nếu giờ cháu mang thai thì bà sẽ từ bà nội thành bà cố rồi."

Trần Ương: "......"

Sao trọng điểm của cậu và bà nội khác xa nhau thế!

-

Khi Nhai Thạch nghiêm túc làm việc quả thực rất lanh lợi, chẳng mấy chốc đã rửa xong chén bát giúp bà nội, còn quét dọn nhà cửa sạch sẽ.

Nhưng khi Trần Ương cầm trái cây đối phương mới gọt xong thì lại ăn không nổi.

Nhờ phúc bà nội mà giờ cậu không thể nhìn thẳng trái cây nữa......

Ai biết trái nào hái từ người ông nội xuống chứ!

Cậu cũng không tiện hỏi bà nội làm sao quen ông nội, có lẽ cũng chẳng khác chuyện mình là bao.

Trần Ương ôm mặt ngã xuống ghế salon, Nhai Thạch chồm tới vuốt bụng cậu rồi lo âu hỏi: "A Ương, em thấy không thoải mái chỗ nào à?"

Cậu muốn đẩy tay Nhai Thạch ra nhưng sau khi bị đối phương sờ soạng mấy lần lại cảm thấy rất dễ chịu nên không phản kháng nữa.

"Mặc dù, mặc dù tôi mang thai," Trần Ương hé mắt ra nhìn chằm chằm mặt Nhai Thạch rồi nói, "Nhưng vẫn nên hạn chế ân ái đi......

Đêm qua tôi ngủ......"

Nhai Thạch chớp mắt, chưa đợi Trần Ương nói tiếp đã đưa tay bế vợ mình lên: "Đêm qua em ngủ làm sao?"

Nhớ đến giấc mộng xuân chẳng biết là mơ hay thực kia, khuôn mặt thanh tú trắng nõn của Trần Ương lại đỏ lên, đẩy cánh tay Nhai Thạch ra nói: "Không có gì."

Chắc tên nhóc này sẽ không thừa dịp cậu ngủ để lẻn vào phòng cậu đấy chứ?

Nghĩ vậy cậu quay đầu nhìn thiếu niên đang nhìn mình chăm chú rồi mở miệng hỏi: "Có phải đêm qua cậu......"

Chết tiệt!

Cậu thẹn quá nên không hỏi được!

"A Ương muốn làm chuyện kia với tôi à?"

Nhai Thạch nhịn không được ôm mặt Trần Ương hôn mấy cái, cảm thấy vợ mình thẹn thùng thật đáng yêu, mầm hắn lại ngo ngoe sắp mọc ra rồi.

"Không phải!"

Trần Ương muốn trách đối phương chưa được mình cho phép đã leo lên giường nhưng yêu quái đá kia rất giỏi giả ngốc, cứ đến những lúc thế này lại bỏ ngoài tai mọi lời cậu nói.

Môi cậu bị hắn ngậm lấy, đầu lưỡi thơm mùi cỏ xanh luồn vào quấn lấy lưỡi cậu, tỉ mỉ liếm láp mỗi ngóc ngách bên trong.

Trần Ương bị hôn mơ màng, vô thức ôm cổ Nhai Thạch, dụi mũi vào khuôn mặt tuấn tú của hắn rồi rên khẽ.

Cậu bị đè ra ghế salon, thiếu niên vùi đầu hôn lên hầu kết rồi lại hôn xương quai xanh của cậu.

Thôi, mơ hay thực cũng chẳng quan trọng...... chỉ cần vui vẻ là đủ rồi.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
29


Trần Ương cảm thấy mình sắp hỏng thật rồi.

Cậu vẫn còn chút xấu hổ của con người nhưng không sao lay chuyển được Nhai Thạch cứng đầu kia.

Quần đùi và quần lót đều bị gã bạn trai yêu quái này xé thủng một lỗ, giờ đã bỏ qua bước cởi quần, đối phương chỉ làm theo dục vọng nguyên thủy, hầu như bất cứ lúc nào và ở đâu cũng có thể làm cậu.

Sau khi "mang thai" cơ thể cậu ngày càng mẫn cảm, lỗ nhỏ vừa ngậm quy đầu của đối phương thì eo đã không nhịn được run lên, bị hai cánh tay rắn chắc kia ôm khiến cậu không thốt ra được lời kháng cự nào, vừa lên đỉnh một lần chưa kịp nghỉ ngơi đã bị dương vật thô to kia đâm vào chỗ sâu nhất, sau đó mãnh liệt đâm rút trong cơ thể cậu.

"Trong bụng A Ương mang thai con tôi, sắp làm mẹ rồi......"

Nhai Thạch vuốt ve phần bụng nhô cao rõ rệt hơn mấy ngày trước, ngón tay thô ráp liên tục cọ xát vào rốn, đây cũng là điểm nhạy cảm của cậu nên bị sờ soạng một hồi lại sắp lên đỉnh.

"Không......"

Trần Ương dựa vào chút lý trí cuối cùng để kháng cự nhưng khi dây leo chui vào lỗ tiểu rót chất lỏng vào bàng quang của cậu thì ngoại trừ khóc và rên rỉ, cậu chẳng còn làm được gì khác.

Bàng quang vừa trướng vừa nóng, dây leo mảnh kia còn không ngừng ma sát khiến cậu cực kỳ mắc tiểu nhưng làm thế nào cũng không tiểu được.

Đồng thời Nhai Thạch còn nắm tinh hoàn Trần Ương rồi xoa bóp hơi mạnh, đau đớn xen lẫn khoái cảm kích thích thần kinh của cậu.

Trước mắt Trần Ương trắng xóa, sống lưng và thắt lưng tê dại, phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

Khi Nhai Thạch rút dây leo ra, thân thể cậu hoàn toàn mất khống chế, dương vật run rẩy phun ra chất lỏng trong bàng quang.

Cậu lại tè dầm nữa rồi......

Thật đáng xấu hổ......

Mặt cậu đầm đìa nước mắt và mồ hôi vì bị chơi đùa, mấy lần suýt ngất đi lại bị Nhai Thạch đâm cho tỉnh lại.

Chân bị banh rộng, cửa huyệt sưng đỏ vẫn đang nuốt vật có kích thước đáng sợ này.

Sau mấy ngày liền bị điều giáo, cậu không còn thấy đau nữa nhưng khi thịt mềm ở chỗ sâu bị đối phương giã ra nước thì khoái cảm mãnh liệt vẫn khiến cậu sợ hãi muốn trốn đi, chỉ giây lát sau lại bị nâng lên một đám mây bồng bềnh, toàn thân đầm đìa mồ hôi, khắp nơi đều ướt dầm dề, hệt như lún sâu trong bọt biển khoái cảm.

Nhai Thạch rất thích ngắm vợ mình bị chịch mất khống chế.

Hắn vừa xoa hai viên thịt mềm bên dưới của A Ương vừa ưỡn lưng ra vào thân thể cậu.

Mỗi lần hắn mạnh bạo một chút, lỗ hậu của A Ương lại thít chặt như cái miệng nhỏ cố mút dương vật hắn làm hắn sướng đến nỗi động tác càng mạnh mẽ hơn.

"A Ương tiểu nữa đi......"

Hắn cắn vành tai Trần Ương đã hôn mê rồi liếm sạch mồ hôi trên cổ cậu, bàn tay phủ lên phần bụng nhô cao, cứ nghĩ đến bên trong là con mình thì cực kỳ vui vẻ hạnh phúc.

Trần Ương hôn mê hai lần, khi tỉnh lại thì ngoài trời đã tối.

Cậu bị thiếu niên ôm vào lòng, dường như hắn đã ngủ say, hơi thở đều đều thoang thoảng mùi cỏ xanh phả vào tóc cậu.

Cậu khàn khàn gọi đối phương.

"A Ương......"

Nhai Thạch lầm bầm rồi cúi đầu xuống, tóc ngắn lởm chởm cọ vào lưng cậu.

"Tôi..... nửa tháng nữa con chúng ta sẽ ra đời đúng không?"

Cậu ngập ngừng một lát rồi nhỏ giọng hỏi đối phương, "Nhưng hình như tôi đâu thấy nó cựa quậy......"

"Em bé đá rất yên tĩnh nên không cựa quậy lung tung trong bụng mẹ đâu."

Nhai Thạch xoa bụng cậu giải thích, "Nó chỉ lớn đến chừng này thôi, không to thêm nữa đâu."

Trần Ương bị giày vò lâu như vậy làm eo bủn rủn chẳng làm được gì, chỉ có thể nằm nghiêng trên giường nghĩ thầm: Mong là đứa nhỏ sinh ra đừng giống cha nó......

Tảng đá này thật hiếu động quá đi mất.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
30


Gần đến ngày sinh, Trần Ương đang trải qua thời gian áo đến thì đưa tay cơm đến thì há miệng.

Thậm chí cậu còn quen được bạn trai bồng lên núi, ân ái từ khi trăng treo đầu cành đến khi bình minh ló dạng, chất lỏng hai người để lại trên tảng đá sau cơn hoang đường sáng lấp lánh dưới ánh trăng.

Bị thiếu niên xoa nắn không ngừng, thân thể cậu càng lúc càng dẻo dai hơn.

Khi cậu tưởng vật khổng lồ kia đã tới cực hạn, Nhai Thạch lại gác chân cậu lên vai mình rồi giữ nguyên tư thế này ưỡn lưng đâm vào sâu hơn, chạm đến chỗ thịt mềm bao bọc em bé.

Đôi mắt đờ đẫn của Trần Ương phủ một lớp sương mỏng, thân thể không kìm được run rẩy, ngửa cằm rên rỉ, nước mắt và nước bọt không kịp nuốt thi nhau trào ra.

Thời gian này dục vọng mãnh liệt đã hoàn toàn phá hủy lý trí khiến cậu không thể nghĩ đến chuyện gì khác, chỉ biết để mặc thể xác và tâm hồn chìm sâu trong dục vọng bất tận này.

Thật, thật sướng...... cứ tiếp tục vậy đi......

Khi Nhai Thạch ôm Trần Ương, hai chân bủn rủn của cậu thuận thế quặp chặt tấm lưng rắn chắc kia.

Khi bị chịch sắp lên đỉnh, một tay cậu bám vào lưng thiếu niên còn tay kia nắm chặt tóc ngắn lởm chởm của hắn, há miệng liều mạng hút không khí để mình không bị chết chìm trong biển sâu tình dục.

Đôi môi hơi lạnh của Nhai Thạch áp vào gò má đỏ bừng của cậu, đầu lưỡi liếm sạch nước mắt đọng trên mi.

Họ hôn nhau dịu dàng như những đôi tình nhân bình thường, đầu óc Trần Ương đã mơ hồ nhưng vẫn chủ động luồn lưỡi vào miệng đối phương như chim ruồi hút chất lỏng có vị cỏ xanh.

Hôn xong thiếu niên lại bế cậu lên rồi cúi đầu ngậm bầu ngực nở nang của cậu, cẩn thận dùng răng giữ lấy núm vú hơi cương, đầu lưỡi nóng ướt đảo quanh quầng vú hồng hào liếm mấy lần làm lỗ nhỏ thít chặt, sau đó ngậm núm vú mút mạnh như em bé bú sữa.

Cậu rên rỉ đẩy đầu Nhai Thạch ra, vừa nũng nịu vừa giãy giụa làm hắn càng mút hăng say hơn.

Núm vú lõm vào vừa ngứa vừa nóng, khi bị gai lưỡi Nhai Thạch liếm láp thì cậu đột nhiên mở to mắt, tấm lưng trơn bóng kéo căng thành một đường cong, cảm thấy có chất lỏng gì đó bị thiếu niên hút ra.

"Sữa A Ương ngon ngọt lắm."

Khi Nhai Thạch há miệng, trên môi còn dính vệt sữa trắng đục.

Trần Ương thoáng lấy lại tinh thần, ngẩn người một lát rồi nói: "Tôi, tôi còn có sữa thật sao......"

Nhai Thạch lại hôn cậu rồi giải thích thể chất bán yêu đặc biệt nên giới tính nào cũng có thể mang thai, sinh sữa cũng là bình thường.

"Nhưng em bé chưa có linh trí nên chưa thể uống," Nhai Thạch nói thêm, "Phải đợi nó hóa thành người mới bú sữa được."

Vì em bé chưa uống được nên cha nó đành phải giúp mẹ nó giải quyết vấn đề căng tức sữa thôi.

-

Tuy đầu óc yêu quái đá bị thiếu gân nhưng lúc làm việc đàng hoàng vẫn hết sức chu đáo.

Để đảm bảo em bé sinh ra bình thường, hắn còn đi hỏi các yêu quái khác và chuẩn bị rất nhiều thứ.

Trần Ương nhóp nhép nhai trái cây Nhai Thạch hái cho mình, vừa phồng má nhai nuốt vừa ngẩng đầu nhìn ánh nắng ló dạng sau đám mây.

Thiếu niên đang gối lên đùi cậu ngủ ngon lành, hơi thở đều đều phả vào bụng bầu.

Gió nhẹ thổi cánh hoa trên cây lả tả rơi xuống, có mấy mảnh bám vào tóc Nhai Thạch.

Trần Ương cúi đầu thổi phù một hơi, cánh hoa trên tóc thiếu niên lại bay lên không trung lượn một vòng rồi bay đến giữa thung lũng.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
31


Mặc dù Nhai Thạch luôn miệng cam đoan bán yêu sinh con sẽ không đau nhưng rạng sáng hôm đó Trần Ương vẫn cực kỳ hồi hộp, nhịn không được sờ bụng bầu của mình liên tục.

Để bớt lo lắng, cậu còn hỏi bà nội những điều cần lưu ý khi sinh con.

Nhưng bà nội chưa bao giờ sinh cả.

"Dạ?"

Trần Ương trố mắt nhìn bà nội nằm trên xích đu đung đưa, "Chẳng lẽ ba cháu được nhặt về sao ạ......"

Bà nội xua tay rồi thản nhiên nói: "Đâu có, ông nội cháu sinh đấy."

Trần Ương: "?"

Nghĩ kỹ lại thì ông nội là yêu quái cây ăn quả nên có thể sinh con cũng chẳng lạ lùng gì......

Nhưng cậu vẫn rất khó tiếp thu được!

-

Buổi chiều Nhai Thạch bế cậu đến cạnh một cái ao sau núi.

Trần Ương ngồi trên bờ cởi giày và tất rồi rón rén thò chân xuống ao.

Cậu cứ tưởng sẽ lạnh run, ai ngờ ngâm vào mới phát hiện nước ao rất ấm.

Thời tiết đẹp tuyệt, ánh nắng chói chang xuyên qua kẽ lá rọi xuống tóc ngắn của Trần Ương làm mái tóc mềm mại hơi nóng lên.

Nhai Thạch tất bật chạy tới chạy lui tìm cho cậu rất nhiều trái cây.

Nhưng nói thật từ khi biết nguyên hình của ông nội là cây ăn quả thì mỗi lần ăn trái cây cậu đều thấy ngại ngại.

"Không phải quả nào cũng có linh trí đâu, muốn thành yêu quái còn phải cần thời cơ nữa."

Nhai Thạch ngồi cạnh cúi đầu chạm vào nước ao rồi nói, "Sau núi ít yêu quái đá lắm, tôi còn chưa thấy tảng đá nào có thể hóa thành người như mình đâu."

Trần Ương ngả người ra sau nằm xuống bãi cỏ êm, nhìn khuôn mặt rắn rỏi của thiếu niên thuận miệng hỏi: "Thật ra cậu cũng sinh con được đúng không?"

Nhai Thạch quay sang nhìn cậu, giật giật khóe miệng không trả lời.

Trần Ương: "......?"

Chợt nhận ra điều gì từ sự im lặng của đối phương, Trần Ương lập tức bật dậy túm cổ áo Nhai Thạch, mặt đỏ rần vì tức giận: "Cậu cũng sinh được sao còn bắt tôi sinh nữa hả!"

Nhai Thạch gục đầu lí nhí: "Vì rất dâm......"

Trần Ương nói: "Hả?"

Nhai Thạch nói: "Vì muốn thấy A Ương sinh con cho tôi."

Trần Ương hít sâu một hơi rồi xô ngã bạn trai yêu quái của mình, cưỡi lên bụng đối phương véo tai hắn căm tức nói: "Sau khi sinh con cậu đừng hòng leo lên giường tôi nghe chưa!"

"A Ương......"

Nhai Thạch nắm chặt tay cậu tủi thân nói, "Mỗi ngày một lần cũng không được sao?"

Trần Ương nói: "Cậu nên ngẫm lại mình đi, đừng có cò kè mặc cả với tôi!"

Tức chết đi được, nếu không phải làm tình rất sảng khoái thì cậu đã lập tức bắt Nhai Thạch biến về nguyên hình rồi ném phứt tảng đá thúi này xuống ao cho xong.

-

Quần áo hai người vương vãi trên bãi cỏ.

Trần Ương trần truồng ôm tấm lưng rắn chắc của bạn trai, cắn môi kìm nén tiếng rên rỉ, cảm thấy ngón tay đối phương vạch ra lỗ nhỏ thít chặt của mình, nước ao ấm áp theo động tác đâm rút tràn vào.

Vách thịt tê ngứa, chỗ sâu căng trướng, Nhai Thạch xoa rốn làm cậu rên khẽ một tiếng, cảm nhận vách ruột đột nhiên bị căng ra.

"A Ương thả lỏng nào."

Nhai Thạch hôn vành tai cậu dỗ dành, "Em bé sắp ra rồi."

"Cậu cứ nói vậy hoài......"

Trần Ương nhịn không được há to miệng thở hổn hển, bỗng nhiên cắn lên vai đối phương, trước mắt trắng xóa vì điểm nhạy cảm bị ma sát.

Chơi đùa mười mấy phút, sống lưng cậu như bị điện giật run lên một cái, tóc mai ướt sũng, hai đùi kẹp chặt lưng Nhai Thạch như người chết đuối bám víu khúc gỗ trôi lênh đênh.

Nhai Thạch ngậm môi Trần Ương rồi bế cậu xuống ao.

Cậu nhíu mày từ từ nhắm mắt lại, cảm thấy nước ấm bao trùm mũi miệng mình, nguồn không khí duy nhất là hơi thở đối phương truyền sang.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới như chỉ còn hai người họ.

Nước xanh biếc, ánh nắng vàng rực, tóc ngắn màu đen và làn da màu lúa mạch.

Tất cả mọi thứ như bị hòa tan.

-

Khi Trần Ương tỉnh lại, sờ lên bụng mới phát hiện bụng dưới phồng lên của mình đã xẹp xuống.

Thiếu niên có làn da màu lúa mạch đang nắm tay cậu ngủ bên cạnh.

Cậu đẩy mặt Nhai Thạch ra hỏi: "Em bé đâu?"

"Em bé......"

Nhai Thạch ngáp một cái rồi nằm đè lên người cậu mơ màng nói, "Nó ở dưới ao kìa."

Trần Ương: "?"

Cậu véo mũi Nhai Thạch hung dữ nói: "Sao cậu có thể ném con xuống ao hả!

Mau vớt nó lên đi!"

Nhai Thạch chớp chớp đôi mắt cún con, vừa xoa mông cậu vừa nói: "A Ương làm với tôi một lần đi rồi tôi vớt."

"Vớt ngay bây giờ cho tôi!"

Trần Ương túm cánh tay thiếu niên nói, "Còn lâu tôi mới thèm làm với tảng đá lừa đảo như cậu!"

"Được rồi."

Nhai Thạch nói vậy nhưng vẫn chẳng có vẻ gì muốn đứng dậy, còn vén áo cậu lên hỏi, "Cho tôi bú một miếng rồi đi được không?"

Trần Ương cốc đầu tảng đá mấy cái: "Không được!"

-

Nhai Thạch ngoan ngoãn vớt em bé lên.

Trần Ương híp mắt nhìn tảng đá tròn vo đen thui trong ngực: "......"

Sao mà xấu thế, chắc không phải tên nhóc này vớt đại một cục đá từ dưới ao lên đấy chứ?

Hay là con giống cha?

Cậu hít sâu một hơi rồi nhét tảng đá vào tay Nhai Thạch, vừa hờ hững cài nút áo vừa nói: "Ném xuống lại đi."

-

Cuối cùng vẫn mang nó về.

Bà nội rất thích em bé đá, ngày nào cũng đem theo bên mình, còn chà rửa nó bóng loáng.

Trần Ương mua hai vé xe về nhà.

Ánh nắng báo hiệu kỳ nghỉ hè kết thúc rọi qua cửa sổ xe buýt dịu dàng chiếu vào hai bàn tay đan nhau.

Trên ngón áp út của cậu đeo chiếc nhẫn dây leo đang nở hoa, nhụy hoa tỏa hương thơm ngát.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
Ngoại truyện ông bà nội


1.

Thời trẻ bà nội bị người nhà hối lấy chồng riết bực quá nên lên ngọn núi sau nhà tản bộ, nói muốn đăng ký kết hôn với cây sai quả nhất trên núi.

Sau đó không lâu, bà mặc áo cưới tới gốc cây kia, treo mấy chiếc đèn lồng đỏ và dây lụa lên cành cây rồi nhờ người chụp cho bọn họ một tấm "ảnh cưới".

Cha mẹ nói con gái sao có thể kết hôn với một cái cây được chứ.

Bà nội nói: "Nó cao lớn vững chãi khiến người ta rất có cảm giác an toàn, còn ra quả bán lấy tiền, kiếm tiền cho nhà mình, lại là cây mọc ở vùng này nữa, xem như ở rể không tốt sao."

Cha mẹ: "......"

2.

Từ lúc còn nhỏ xíu bà nội đã thấy gốc cây kia, thời thiếu nữ cũng hay đọc sách dưới tàng cây nên quả thật có tình cảm rất sâu đậm với cây.

Một ngày sau khi cưới, bà đi cho heo ăn thì thấy một chàng trai cao lớn bưng hai sọt quả đứng cách đó không xa, đỏ mặt nhìn bà rồi gọi một tiếng "vợ ơi".

Bà quăng bồ cào tới: "Đồ lưu manh, ai là vợ anh hả!"

3.

Thì ra đây là người do gốc cây kia biến thành.

Nói là vì yêu nên sớm tu thành hình người, xuống núi để ân ái với bà.

Bà nội: "Hình người làm sao kết quả được, thôi anh làm cây tiếp đi."

4.

Bà nội: "Hai sọt quả này lấy đâu ra thế?"

Chàng trai chùi mũi cười ngây ngô: "Tiền mừng cưới của mấy cây ăn quả khác đấy."

Bà nội: "Tụi nó đem cho anh à?"

Chàng trai: "Anh tự hái đó."

5.

Cây ăn quả nửa thời gian làm người, nửa thời gian làm cây.

Có tình yêu tưới nhuần nên nó kết quả càng to càng ngọt hơn.

Bà nội đem một phần tặng họ hàng, phần còn lại bán đi, ai nếm xong cũng khen ngon.

6.

Cây ăn quả: "Vợ ơi, anh muốn có em bé."

Bà nội: "Anh muốn thì anh tự đi mà đẻ."

Cây ăn quả: "Được!

Để anh đẻ cho!"

7.

Thế là họ có em bé trái cây.

8.

Bà nội: "Anh nói xem sau này em làm sao lấy quả của anh nữa hả."

Cây ăn quả: "Không sao đâu vợ, mấy quả khác đều là bình thường, chỉ có quả được tình yêu của chúng mình tưới nhuần mới tu ra được linh trí thôi."

Bà nội: "......"

Hình như càng không thể lấy thì phải!

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom