Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Đóa hồng kiều diễm của đại gia

[Hoàn][Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia
Chương cuối


Tháng Tư ở Giang Thành là mùa cỏ mọc oanh bay.

Nắng rọi qua cửa kính, chú mèo con lông trắng đã biến thành mèo lớn lăn qua lăn lại trên bãi cỏ, những cánh hoa đào màu hồng phấn bị gió thổi vào cửa sổ mở rộng, sau khi đáp xuống bàn thì được một bàn tay thon dài nhặt lên.

Hứa Nhuế lật bài thi trong tay rồi đậy nắp bút lại, "Cứ giữ nguyên đà này chứ đừng chủ quan, chắc sẽ đậu vào đại học A thôi."

Thẩm Kiều mân mê cánh hoa, nghe vậy thì nở nụ cười: "Thật không ạ?"

"Tôi lừa em làm gì?"

Hứa Nhuế đứng lên vươn vai một cái dưới ánh mặt trời, "Lâu nay vất vả rồi, thấy em siêng năng nên cho em nghỉ một ngày đó."

Cô chỉ vào người đàn ông đang đợi ngoài cửa: "Cả việc học và người yêu đều rất quan trọng, đừng có bên trọng bên khinh."

"Tụi em đâu có......"

Bị cô trêu chọc, thanh niên đỏ mặt nói: "Chiều nay tụi em có việc phải làm ạ."

"Ví dụ như......"

Hứa Nhuế hỏi: "Đi hẹn hò đúng không?"

"Không ạ, em đi cắt tóc."

Cô nhìn mái tóc đen dài của Thẩm Kiều: "Tóc đẹp thế này sao tự dưng lại cắt?"

Thẩm Kiều đưa tay vuốt tóc, "Thật ra em muốn cắt từ lâu rồi ạ."

Cậu đứng dậy mở cửa đi tới chỗ Lục Đình.

Lục Đình nắm tay cậu, cảm nhận được mồ hôi lạnh rịn ra, anh liếc nhìn con mèo đang lăn lộn trên bãi cỏ rồi nói: "Đem nó theo nhé."

Thẩm Kiều vô thức nói: "Đâu có được, đi cắt tóc sao có thể đem theo mèo chứ......"

Lục Đình đã dùng tiền bạc nói cho cậu biết đi cắt tóc không những có thể đem theo mèo mà trong tiệm cắt tóc còn trang bị cả trụ mèo.

Trước tiệm là một con đường lớn, những nụ hoa hải đường trên vỉa hè đang chớm nở, hương vị mùa hè đã bắt đầu len lỏi trong gió.

Hôm nay Thẩm Kiều mặc sơ mi màu hồng nhạt, đứng dưới cây hải đường còn đẹp hơn hoa.

Chủ tiệm rất hiếu khách, cầm mái tóc dài của cậu rồi tiếc rẻ nói: "Tóc đẹp thế này cơ mà, em muốn cắt thật sao?"

Thẩm Kiều chăm chú nhìn Mười Hai trên trụ mèo, "Cứ cắt đi ạ, cắt kiểu nam ấy."

Cậu nhắm mắt lại, bên tai vang lên tiếng loẹt xoẹt.

Dưới ánh nắng tháng Tư, cái gai mọc trên đầu cậu hai mươi mấy năm rốt cuộc cũng một bị người thợ cắt tóc xa lạ nhổ tận gốc.

Chuẩn bị tinh thần thì lâu nhưng cắt tóc lại rất nhanh.

Chủ tiệm không hiểu tại sao trong lúc cắt tóc vị khách đẹp trai này cứ nhìn chằm chằm con mèo kia, nhưng hắn vẫn cắt theo yêu cầu của cậu.

Chỉ là hắn không cắt ngắn như Thẩm Kiều nói mà cắt một kiểu tóc phù hợp với khuôn mặt thanh niên.

Chủ tiệm lấy khăn khô lau gáy cho cậu rồi tháo khăn choàng ra, "Xong rồi, xem thử đi."

Thẩm Kiều ngước mắt nhìn mình trong gương.

Mái tóc dài đi theo cậu vô số ngày đêm đã biến mất, thay vào đó là một mái tóc ngắn gọn gàng, lọn tóc được tỉa lộn xộn tôn lên khuôn mặt thanh tú của thanh niên.

Nhìn rất nam tính.

Dù cậu có đẹp cỡ nào thì vẫn là một chàng trai.

Thẩm Kiều nhìn mình trong gương, không dám chớp mắt.

Giây lát sau, cậu cảm nhận được sức nặng trên đùi mình, theo sau là xúc cảm mềm mại của lông mèo.

"Thẩm Kiều."

Lục Đình gọi tên cậu.

Cậu ôm mèo ngẩng đầu lên, trông thấy người đàn ông đối diện đang giơ cao điện thoại.

"Cười lên nào."

Thanh niên vô thức nhoẻn miệng cười, Mười Hai cũng kiêu kỳ ngẩng đầu lên rồi dụi khuôn mặt tròn vo vào cằm cậu.

Tách——

Hình ảnh lập tức đứng yên.

Mười Hai rất dạn nên bị bế ra đường cũng không hề sợ hãi.

Nó ngồi xổm trên vai Lục Đình, vừa nhìn dòng người qua lại vừa hài lòng ngoe nguẩy đuôi.

"Meo......"

Thẩm Kiều đi bên cạnh.

Cậu xem bản đồ trên điện thoại, gió nhẹ thổi tóc mái bay phất phơ, vùng gáy trắng nõn như tỏa sáng dưới ánh nắng ấm áp.

"Lục tiên sinh......"

Cậu giơ điện thoại lên nói: "Em còn muốn làm một việc nữa."

Lục Đình quay sang nhìn cậu: "Việc gì thế?"

......

Nhân viên sau quầy xem thông tin thanh niên đưa cho mình rồi hỏi lại lần nữa: "Anh muốn đổi thật à?"

Thẩm Kiều trịnh trọng gật đầu: "Vâng."

Một tờ giấy được đẩy tới trước mặt cậu, "Anh ghi tên mới đi."

Thẩm Kiều cầm bút, nhìn chỗ trống đang chờ mình điền vào rồi chậm rãi nói với Lục Đình.

"Em ghét tên mình lắm, từ hồi cấp ba em đã nghĩ nếu có cơ hội đổi tên thì mình sẽ lấy tên Thẩm Bưu, Thẩm Đại Tráng hoặc bất cứ tên nào khác, miễn sao không phải Thẩm Kiều là được, nhưng bây giờ......"

Cậu cầm bút viết một chữ "Thẩm".

"Em có thể đổi tên nhưng không muốn lấy tên Thẩm Bưu hay Thẩm Đại Tráng nữa."

Cậu dừng lại giây lát, sau đó nắn nót viết từng nét.

Kiêu.

Thẩm Kiêu.

Cậu là ánh nắng rực rỡ, là niềm kiêu hãnh chứ không phải một bông hoa yếu ớt dễ gãy.

"Tên em là Thẩm Kiêu."

Cậu nói.



Cơn mưa tháng Tư đột ngột trút xuống, mưa to như hạt đậu hắt vào cửa sổ mở rộng, gió thổi mấy trang sách trên bàn bay lào xào.

Nhưng trong phòng chẳng ai chú ý đến cơn mưa bất chợt này.

Trên giường lớn, hai bóng người chồng lên nhau, tiếng rên rỉ tràn ra giữa răng môi, tiếng thở dốc của người đàn ông vang khắp phòng.

Anh ngậm lấy môi cậu rồi luôn miệng gọi tên cậu, cứ như phải làm vậy mới tìm được chỗ trút hết yêu thương đong đầy trong tim mình.

Kiêu Kiêu......

Kiêu Kiêu......

Kiêu Kiêu......

......

Soạt ——

Mưa to dần, gió thổi làm trang sách bị lật ra, bài thơ trên đó nhòe đi vì nước mưa.

"Sai lầm"

Trịnh Sầu Dư

Ta giục ngựa qua Giang Nam

Vào lúc dung nhan như sen nở kia úa tàn

Gió Đông chưa đến, tơ liễu tháng Ba không bay

Lòng người như một tòa thành nhỏ vắng lặng

Tựa như con đường đá xanh lúc chiều tà

Bước chân im lìm, màn xuân tháng Ba chưa vén

Lòng người là ô cửa sổ đóng kín

Vó ngựa của ta là một sai lầm đẹp đẽ

Ta không phải người về mà là khách qua đường......
 
[Hoàn][Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia
Ngoại truyện 1 (1)


Thẩm Kiều gặp chú mèo già kia trên đường đi học về.

Đó là một chú mèo mướp màu xám đen gầy gò nằm co ro trong luống hoa ven đường, nhìn như sắp tắt thở tới nơi.

Cậu bé mười hai tuổi ngồi xổm xuống lục lọi cặp sách, tìm được một cây xúc xích không nhớ mua lúc nào mà quên ăn.

Cậu xé bao bì rồi cẩn thận đưa cây xúc xích tới sát miệng mèo già.

Mèo già rất hiền, thấy lòng tốt của người lạ thì không vui cũng chẳng buồn, chỉ ngửi cây xúc xích rồi chậm chạp há miệng ra cắn.

Sau đó Thẩm Kiều vét sạch tiền tiêu vặt của mình để mua đồ ăn cho mèo già.

Nhưng cậu không hề có ý định nhận nuôi nó.

Một là cậu không đủ khả năng, hai là hoàn cảnh gia đình không cho phép.

Nhưng cậu luôn thấy con mèo kia đi theo mình.

Dáng đi già nua chậm chạp, một bước của cậu bằng mấy bước của nó.

Sau giờ học, ăn xúc xích xong thì nó lại đi theo cậu một đoạn.

Phố xá nhộn nhịp tấp nập, ánh nắng chiếu xuống làm bóng người đổ dài trên đường.

Những cái bóng khác đều có đôi có cặp, chỉ có bóng Thẩm Kiều là lẻ loi trơ trọi, bóng mèo già phía sau cũng vậy.

Một người một mèo, một trước một sau.

Đến cuối đường, cậu bé nắm quai cặp quay lại trịnh trọng chào tạm biệt mèo già.

Chú mèo tựa như hiểu, lại giống như không hiểu.

Khi cậu quay lại, nó nghiêng đầu phe phẩy đuôi rồi chui vào bụi hoa gần đó.

Thẩm Kiều nghĩ có lẽ đây là duyên phận giữa mình và chú mèo kia.

Quen nhưng không thân.

Cho đến một ngày nọ, cậu trông thấy mèo già bị chảy máu ở bụng trong bụi hoa quen thuộc.

Thẩm Kiều mười hai tuổi không thể nào hiểu được tại sao lại có kẻ nhẫn tâm đến mức đâm một cây tre vừa dài vừa dày vào bụng mèo.

Hình như mèo già không thấy đau, ánh mắt vẫn hiền hòa như trước, thè lưỡi liếm ngón tay cậu rồi bình thản nhắm mắt lại.

Thẩm Kiều bế mèo đến bệnh viện rồi đổ hết tiền tiết kiệm ra cứu nó.

Sau đó biệt thự nhà họ Thẩm có thêm một chú mèo già.

Nó rất trầm lặng, phần lớn thời gian chỉ ăn và tắm nắng, hầu như không bao giờ ra khỏi phòng Thẩm Kiều nên chẳng ai chú ý đến sự tồn tại của nó.

Mái tóc đuôi ngựa của cậu bé tựa như cành cây mùa xuân đâm chồi nảy lộc, ngày một dài ra, đen mượt như lụa thượng hạng, luôn thu hút ánh mắt người khác.

Thế là cậu bị một học sinh lớp trên túm tóc kéo vào nhà vệ sinh.

Cậu bé dựa vào bức tường bẩn thỉu, mái tóc đen rối tung càng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú.

"Thẩm Kiều?"

Thiếu niên cầm đầu là học sinh cấp ba, hắn rít một hơi thuốc, phả khói vào mặt cậu rồi đưa tay vỗ má cậu, "Mày là con gái hả?"

Cậu bé bị dồn vào tường co rúm lại vì sợ hãi, rơm rớm nước mắt nhìn cánh cửa toilet đóng chặt và đám người vây quanh.

"Không......

Không phải......

Tôi là con trai."

"Con trai?"

Thiếu niên cười gằn giật mạnh chùm tóc đuôi ngựa của cậu, "Con trai mà sao để tóc dài?

Chắc không phải mày là đồ biến thái đấy chứ?"

Da đầu Thẩm Kiều bị hắn kéo đau nhói, nước mắt không kìm được rơi xuống, "Không phải.......

Tôi không phải......."

"Không phải gì?"

Thiếu niên xích lại gần nhìn vào đôi mắt đẫm lệ như chứa cả bầu trời mùa hè của cậu, "Không phải biến thái?

Hay không phải con trai?"

Thẩm Kiều giãy giụa cố thoát khỏi tay hắn.

Nhưng một học sinh cấp hai gầy yếu như cậu sao có thể thoát khỏi đám học sinh cấp ba cao lớn này chứ?

Chúng nhìn cậu như mèo vờn chuột, cười cợt để cậu chạy trốn, nhưng cậu vừa chạm vào cửa thì lại kéo cậu về.

Bức tường lạnh lẽo làm lưng Thẩm Kiều đau nhói, tên kia xé toạc áo đồng phục của cậu, "Để anh xem mày có phải con trai không......"

Hai mắt Thẩm Kiều mở to, cơn buồn nôn bỗng chốc dâng lên.

Chẳng biết cậu lấy đâu ra can đảm mà túm lấy tay tên kia cắn mạnh.

Hắn xuýt xoa kêu đau rồi điên tiết nhìn Thẩm Kiều, "Mày dám cắn tao hả?"

Hắn giơ tay định tát cậu.

Rầm!

Tay hắn chưa kịp hạ xuống thì một âm thanh chát chúa vang vọng khắp nhà vệ sinh.

Đám người giật mình nhìn ra cửa.

Chỉ thấy cửa toilet nãy giờ đóng chặt bị đá văng, một thiếu niên cao gầy đứng ngược sáng ở cửa.

Tóc hắn dài đến nỗi gần như che kín mặt, chỉ để lộ chóp cằm nhọn, bàn tay xanh xao bấu chặt mép cửa, thật khó tưởng tượng một người gầy như vậy lại có thể đá tung cửa.

"Ê!"

Một nam sinh bực bội quát: "Không thấy anh Tề của tao đang làm việc hả?

Phắn đi!"

Hình như thiếu niên đứng ở cửa không hiểu lời hắn nói, chẳng buồn ngước mắt lên mà khập khiễng đi tới.

"Mày không nghe tao nói......"

Tên kia định xông tới dạy cho hắn một bài học, ai ngờ bị cản lại, "Thôi bỏ đi, thằng này tụi mình không đụng vào được đâu."

"Sao lại không?"

"Mày không thấy nó què hả?"

"Què thì sao?"

"Học sinh chuyển trường ở nước ngoài về đấy, mới ngày đầu đã đánh thằng Tôn du côn nhập viện rồi."

Anh Tề mà chúng vừa nhắc đến liếc nhìn thiếu niên đi tới rồi lại nhìn Thẩm Kiều co rúm ở góc tường, hắn vứt điếu thuốc xuống đất, sau đó giơ chân đạp tắt.

"Chậc!

Đi thôi."

Hắn liếc nhìn Thẩm Kiều: "Đàn em, cứ đợi đấy."

Thẩm Kiều rụt cổ nhìn đám người ra khỏi nhà vệ sinh.

Cậu nhặt chiếc cặp bị chúng quăng dưới sàn lên phủi bụi.

Thấy thiếu niên khập khiễng tiến lại gần mình, ánh mắt cậu rơi vào cằm hắn, tuy hơi sợ nhưng vẫn lấy hết can đảm mở miệng.

"Anh......"

Rầm!

Trả lời cậu là tiếng cửa toilet đóng sầm.

Thẩm Kiều ngẩn ngơ nhìn cánh cửa đóng kín.

Cậu đứng ở cửa phủi sạch bộ đồng phục lấm lem của mình rồi đeo cặp lên vai, cột lại mái tóc rối bù, sau đó ngoan ngoãn đứng ở cửa chờ ân nhân cứu mạng của mình ra.

Cậu vẫn chưa cảm ơn hắn nữa.

Mười phút sau, cửa toilet lại mở ra.

Thấy cậu đứng ở cửa, thiếu niên khựng lại, sau đó quay mặt đi như không hề nhìn thấy cậu, đi thẳng đến bồn rửa tay.

Tiếng nước róc rách trong toilet át đi giọng nói nhỏ xíu của Thẩm Kiều.

"Cảm ơn anh đã cứu em."

Thiếu niên im lặng.

Dù cố đứng thẳng nhưng người hắn vẫn hơi nghiêng, cổ chân cong queo lộ ra khiếm khuyết cơ thể.

Thẩm Kiều tưởng mình nói nhỏ quá nên hắn không nghe thấy, thế là nói to hơn: "Cảm ơn anh đã cứu em."

Lục Đình tắt vòi nước, nhà vệ sinh yên tĩnh lại.

Hắn quay đầu nhìn cậu bé sau lưng.

Hai tay ngoan ngoãn nắm quai cặp, dáng đứng thẳng tắp như sắp dự lễ chào cờ.

Lục Đình lau tay rồi nhìn lướt qua mặt cậu.

Tiếng Trung của hắn không thành thạo lắm nên luôn tránh nói chuyện hết mức có thể, "Chẳng liên quan, đến cậu, tôi, toilet."

Thẩm Kiều ngẩn ra một hồi mới hiểu ý hắn nói mình đến đây đi vệ sinh chứ không phải đến cứu cậu.

Thiếu niên vác ba lô ra khỏi toilet.

Nắng chiều rọi vào mặt hắn vẫn không thể xua tan vẻ u ám.

Thẩm Kiều lẽo đẽo đi theo hắn, "Dù sao anh cũng đã cứu em, nếu không có anh thì chẳng biết bọn họ sẽ bắt nạt em bao lâu nữa."

Lục Đình ném hai viên kẹo cao su vào miệng rồi đi nhanh hơn.

Cậu bé chạy lon ton bên cạnh hắn, "Chào anh, em tên Thẩm Kiều, học lớp 6/3, mặc dù để tóc dài nhưng em là con trai......"

Rốt cuộc thiếu niên đi phía trước cũng dừng lại rồi liếc cậu một cái: "Ồn ào, phiền phức."

Thẩm Kiều trố mắt: "Mắt anh màu xám kìa."

Lục Đình: "......"

Hắn chỉ đi vệ sinh thôi mà, sao lại đụng phải một chú chim sẻ chứ?

Lúc nãy trong nhà vệ sinh chim sẻ sợ phát khóc, còn bây giờ gặp hắn lại dạn dĩ lạ thường, thấy hắn xụ mặt mà vẫn líu lo không ngừng.

"Giọng anh cũng lạ nữa, anh là người nước ngoài hả?

Cô giáo nói có một học sinh nước ngoài mới chuyển về đây học cấp ba, là anh đó hả?"

Lục Đình đã cạn sạch kiên nhẫn.

"Đi đi."

Chim sẻ chẳng những không đi mà còn nắm quai cặp xích lại gần hơn, "Nice to meet you!

My name is......"

Lục Đình: "......"

Lục Đình tức quá hóa cười: "Cậu, chim à?"

Thẩm Kiều: "?"

"Sao anh nghĩ em là chim?"

"Líu lo."

Thẩm Kiều: "......"

Thì ra là chê cậu phiền.

Cậu bé cúi đầu làm thinh.

Lúc này cả trường đã về hết, một bóng người cũng không có.

Mặt trời lặn xuống núi, chỉ còn hai bóng người một cao một thấp chậm rãi tiến lên phía trước.

Đèn đường bật sáng, Thẩm Kiều nhìn cái bóng nhỏ xíu của mình dưới ánh đèn đường, sau đó lại liếc nhìn bóng thiếu niên trước mặt, dài ơi là dài.

Nếu bóng cậu cũng dài như vậy thì đám người kia còn dám bắt nạt cậu không?

Khi kẹo cao su trong miệng trở nên nhạt thếch thì Lục Đình cũng vừa ra đến cổng trường.

Xe hắn đậu ở đây.

Hắn xoay người leo lên mô tô, quỷ thần xui khiến thế nào lại ngoái đầu nhìn.

Chim sẻ líu lo cúi gằm mặt, tay vẫn nắm quai cặp.

Ánh đèn đường làm bóng cậu đổ dài, sau lưng vắng vẻ tịch liêu.

Thiếu niên quành xe lại, cái chân lành lặn chống xuống đất.

Hắn cúi đầu nhìn Thẩm Kiều, áo đồng phục bị gió thổi căng phồng.

"Lên đi."

Thẩm Kiều ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt hẹp dài, con ngươi màu xám như bị sương mù bao phủ, lại giống như một lớp băng u ám không cách nào tan ra.

"Không đi à?"

Thẩm Kiều đưa tay níu áo hắn.

"Đi mà!"

Lục Đình cúi đầu nhìn cậu chổng mông nắm chặt yên xe, cố gắng hết sức để leo lên.

"......"

Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên.

Chiếc mô tô đậu ven đường, Thẩm Kiều ngẩng đầu lên, cái đầu nhỏ xíu lọt thỏm trong chiếc mũ bảo hiểm to đùng.

Cậu đưa tay vịn mũ: "To quá!"

"Nín."

"Anh dữ quá đi."

"Ờ."

Hức......
 
[Hoàn][Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia
Ngoại truyện 1 (2)


Thẩm Kiều mười hai tuổi quen biết Lục Đình mười tám tuổi.

Trong mười hai năm ngắn ngủi của đời mình, mỗi ngày cậu đều gò bó theo khuôn phép, nghe lời và ngoan ngoãn chính là nguyên tắc sống mà cậu luôn tuân thủ.

Nhưng Lục Đình khác với cậu.

Vẻ mặt thiếu niên lầm lì, thân hình cao ráo nhưng gầy nhom, tóc dài che khuất mặt, hệt như kẻ vô hình trong lớp.

Nhưng hành vi của hắn lại ngang tàng phách lối đến mức khó tin.

Mới chuyển tới chưa đầy một tháng mà cả trường đã nghe danh hắn.

Thẩm Kiều nghĩ nếu mười tám tuổi mình mới học lớp mười thì sẽ xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống, nhưng Lục Đình lại không nghĩ vậy.

Đối với hắn thì học là thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, hoàn toàn không quan tâm.

Đây là lần thứ ba Thẩm Kiều bắt gặp thiếu niên trèo tường ra ngoài.

Nhìn hắn có vẻ rất thành thạo, đầu tiên là ném ba lô lên, sau đó lùi lại mấy bước như đo chiều cao rồi bám hai tay vào tường, nhảy lên một cách dễ dàng.

Gió thổi tung tóc mái thiếu niên để lộ khuôn mặt tuấn tú.

Hắn ngồi trên tường nhìn xuống.

Cậu bé đứng ở góc tường cười với hắn, lộ ra lúm đồng tiền.

"Anh đi đâu vậy?"

Chim sẻ phiền phức đã biến thành kẻ bám đuôi.

Kẻ bám đuôi cố bám tay vào tường rồi ngửa đầu nhìn hắn: "Anh cúp cua hả?

Dẫn em theo được không?"

Lục Đình ngắm nghía cậu bé vẫn chưa cao đến nửa tường.

Ở trong nước, chắc hẳn cậu là kiểu học sinh được giáo viên thích nhất, đồng phục chỉnh tề, quần áo sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn.

Chắc vì suy dinh dưỡng nên cậu thấp hơn các bạn cùng trang lứa, người cũng gầy nhom, mái tóc dài buộc cao, thoạt nhìn như một cô bé xinh xắn.

Tiếc là tim Lục Đình làm bằng đá.

Hắn đeo ba lô lên vai rồi nói: "Không được."

Gió thổi qua ngọn cây long não, thiếu niên bị què chân mà vẫn nhanh nhẹn như báo săn, chỉ trong nháy mắt đã nhảy xuống bức tường.

Nhưng sau khi đáp xuống đất, hắn chưa vội đi ngay mà đứng dựa vào tường, hai mắt nhắm hờ, chẳng biết đang nghĩ gì.

Hắn chờ một hồi, nhưng không nghe thấy tiếng bước chân đi xa của cậu bé mà lại nghe thấy tiếng bước chân của một đám người từ từ tới gần.

Bức tường cũ kỹ không cách âm nên Lục Đình nghe rõ tiếng cậu bé bị dồn vào tường bắt nạt suýt khóc.

Thiếu niên xụ mặt nghĩ cậu không chỉ là chim sẻ và kẻ bám đuôi mà còn là sao chổi hở chút lại gây rắc rối.

Chiếc ba lô trên vai bị quăng vào bụi cây gần đó, Lục Đình bám tay vào tường trèo lên lại.

......

Thẩm Kiều cầm cây kem rụt rè đi sau lưng thiếu niên.

Nắng chiều rọi vào mặt cậu, mặt trời phía xa tựa như chiếc bánh nướng vàng ươm.

Thẩm Kiều đói bụng.

Cậu liếm cây kem, sơ ý đụng trúng lưng đối phương.

Kem dính lên áo đồng phục, cậu chột dạ rụt tay lại, vờ như không có gì xảy ra.

Lục Đình quay đầu nhìn cậu: "Về đi."

Thẩm Kiều liếm cây kem sắp tan rồi nhìn hắn với vẻ vô tội: "Nhưng...... chẳng phải anh dẫn em cúp cua sao?"

Lục Đình nghĩ lẽ ra lúc nãy mình đừng nên cứu cậu mới phải.

Cái đầu nhỏ nhắn của Thẩm Kiều lại chui vào chiếc mũ bảo hiểm to đùng, cậu đưa tay ôm eo thiếu niên, được hắn chở qua những dãy phố tấp nập, cuối cùng rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Đập vào mắt là một quán net bình dân.

Lục Đình thuê hai máy, bảo Thẩm Kiều ngồi cạnh mình rồi liếc nhìn đồng hồ, "Hai tiếng nữa về nhà."

Thẩm Kiều thấp bé nên ngồi lọt thỏm trên ghế chơi game, vừa đung đưa chân vừa tò mò nhìn quanh.

Khung cảnh hỗn loạn, mùi khói thuốc và mồ hôi hòa lẫn vào nhau tạo thành một mùi hương khắc sâu trong ký ức của cậu bé mới lớn.

Thiếu niên bên cạnh thành thạo châm thuốc hút rồi bật máy tính lên.

Quán net cũ kỹ nên máy tính khởi động khá lâu, trong lúc chờ đợi hắn liếc sang bên cạnh.

Hắn cứ tưởng quán net mù mịt khói thuốc sẽ làm thỏ con ngây thơ sợ hãi, ai ngờ hai mắt thỏ con lóe sáng như sao, thấy hắn nhìn sang thì nhoẻn miệng cười như một viên kẹo dẻo ngọt ngào.

"Đây là lần đầu tiên em vào quán net đó, có trò chơi nào dành cho em không ạ?"

Lục Đình chồm sang bật máy tính cho cậu.

Điếu thuốc trong miệng thiếu niên đã cháy khá lâu nên tích tụ một đoạn tro dài, hắn cử động làm tro rơi xuống tay Thẩm Kiều.

Tuy không nóng nhưng Thẩm Kiều vẫn giật nảy mình.

Lục Đình liếc nhìn cậu rồi đưa tay lấy điếu thuốc ra khỏi miệng.

Hắn nhìn máy tính đã khởi động, mày mò hồi lâu rốt cuộc cũng tìm được trò "Happy Match".

Hắn nhét con chuột vào tay cậu bé: "Chơi trò này đi."

Thẩm Kiều nhìn thoáng qua: "Em biết trò này nè, mấy bạn nữ trong lớp em hay chơi lắm."

Lục Đình không trả lời mà quay lại mở trò chơi trước mặt.

Thẩm Kiều mới chơi mấy phút đã bồn chồn lơ đễnh, không phải vì chán mà vì đói.

Em gái cậu đã vứt hộp cơm trưa của cậu vào thùng rác nên cả ngày nay cậu chưa ăn gì.

"Triple Kill!!"

Một giọng nói ồm ồm vang lên bên cạnh, Thẩm Kiều quay đầu sang.

Thiếu niên uể oải dựa lưng vào ghế, những ngón tay thon dài đặt trên bàn phím, thỉnh thoảng gõ nhẹ một cái, khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ thấy mỗi góc nghiêng lạnh lùng sắc bén.

Cậu bé rụt rè đưa tay nắm góc áo thiếu niên bên cạnh.

"Anh ơi......"

Cậu vừa dứt lời thì Lục Đình suýt đánh trượt một đòn chí mạng.

Hắn liếc nhìn Thẩm Kiều, bắt gặp ánh mắt tha thiết của cậu, "Em đói quá."

Lục Đình: "......"

Hắn là mẹ cậu sao?

Mười phút sau, một tô mì nóng hổi đặt trước mặt Thẩm Kiều.

Khói trắng làm mặt cậu mờ đi, đôi mày thanh tú hơi nhướng lên, "Đây là mì gói sao?

Em chưa ăn bao giờ."

Trả lời cậu là một loạt chiêu nhanh gọn dứt khoát của thiếu niên trong game.

Khi cậu ăn mì xong thì ván game của Lục Đình cũng kết thúc.

Thấy tô mì trống rỗng trước mặt, Lục Đình với tay lấy ba lô, nhân tiện khoác cặp sách của cậu bé lên vai mình, "Về thôi."

Xe hắn đậu ngoài hẻm, đi bộ ra khoảng mười phút.

Mặt trời đã lặn, trên trời lác đác mấy ngôi sao, ánh đèn đường rọi xuống đất, bóng Thẩm Kiều dần hòa vào cái bóng cao lớn kia.

Cậu vừa đi sau lưng Lục Đình vừa nói liến thoắng.

"Anh ơi, anh vẫn chưa nói em biết tên anh thì phải?"

"Anh biết không?

Em có nuôi một con mèo, nó già lắm rồi, suốt ngày nằm ườn trên bệ cửa sổ, chẳng chịu nhúc nhích gì cả.

Nhưng mỗi lần em về nó đều dụi đầu vào mặt em, lông nó thơm mùi nắng, ấm áp dễ chịu lắm, thích ơi là thích."

"Em không thích em gái em, lúc nào nó cũng bắt nạt em hết, hôm nay còn vứt cơm trưa của em, báo hại em chẳng có gì ăn.

Nó còn cướp tiền tiêu vặt của em nữa, nhưng em không dám mách mẹ, vì mẹ cũng không thích em......"

Lục Đình dừng lại.

Thẩm Kiều đâm sầm vào lưng hắn.

Cậu nhìn thiếu niên khập khiễng bước vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh, khi trở ra, trong tay hắn là một nắm kẹo đủ màu.

Lục Đình nhét một viên kẹo vào miệng cậu rồi cất phần còn lại vào cặp sách của cậu: "Biết rồi, im đi."

Vị ngọt lan ra khắp miệng, Thẩm Kiều đột nhiên bật khóc.

Tiếng khóc của cậu làm Lục Đình sững sờ, trong mắt lộ ra vẻ hoang mang hiếm thấy.

Hắn ngồi xổm xuống, cuống quýt lau nước mắt cho cậu, lông mày nhíu chặt.

"Đừng khóc."

Thẩm Kiều càng khóc to hơn.

Lục Đình: "......"

Thẩm Kiều ăn hết ba viên kẹo thỏ trắng mới nín khóc.

Cậu ôm đầu gối ngồi trên bồn hoa ven đường, "Xin...... xin lỗi, không phải em cố ý khóc đâu, nhưng từ trước tới giờ chưa ai mua kẹo cho em cả, họ...... họ đều không thích em......"

"Ừ."

Thiếu niên lên tiếng: "Đứng dậy đi, chở em về nhà."

Lục Đình đứng dậy đưa khăn giấy cho cậu: "Khóc như con gái vậy."

Thân hình Thẩm Kiều cứng đờ, đưa tay cầm khăn giấy rồi sụt sịt hỏi: "Nhìn em giống con gái lắm sao?"

Lục Đình thành thật đáp: "Để tóc dài nên mới giống."

Thẩm Kiều đứng phắt dậy: "Anh chờ em xíu nha."

Nói xong cậu chạy tới cửa hàng tiện lợi.

Hai phút sau, cậu cầm một cây kéo ra, ngẩng đầu nhìn Lục Đình, "Tụi mình về thôi."

Lục Đình liếc nhìn cây kéo trong tay cậu rồi dời mắt đi, sau đó chở cậu về nhà.

Cơn mưa mùa hè bất chợt đổ xuống.

Thẩm Kiều ôm mèo già, trong tay cầm cây kéo, "Ta đâu phải con gái đúng không?"

Mèo già dụi đầu vào mặt cậu.

Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng to.

Thẩm Thu Hòa đội mưa về nhà hỏi người giúp việc: "Thẩm Kiều đâu?"

Người giúp việc cụp mắt nói: "Chắc cậu chủ đang ở trong phòng đấy ạ."

Mụ xoa thái dương rồi đi tới phòng Thẩm Kiều.

Ánh chớp lóe lên, theo sau là tiếng la thất thanh của Thẩm Kiều, cậu giống như thú con bị bóp cổ, ngay cả tiếng khóc cũng nhỏ xíu.

"Mẹ......

Con xin mẹ......

đừng......

đừng mà......"

Nhưng con mèo kia vẫn bị ném ra ngoài.

Thẩm Kiều mười hai tuổi không biết rốt cuộc mình đã làm gì sai, cậu chỉ muốn làm con trai thôi mà.

Làm con trai...... là sai sao?

Nhưng con mèo vô tội.

Cậu phải đi tìm nó.

Cậu đi quanh biệt thự hết vòng này đến vòng khác, toàn thân ướt sũng nước mưa, đi đến vòng thứ ba thì một tia sáng rọi vào mặt cậu.

Thẩm Kiều run rẩy ngẩng đầu lên.

Thiếu niên cũng ướt sũng như cậu đứng dưới mưa, hắn vuốt ngược tóc ra sau để lộ khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt hẹp dài màu xám tựa như sao trời lấp lánh trong đêm mưa.

Tay phải hắn ôm con mèo, tay trái cầm đèn pin, thân hình hơi nghiêng.

Tia chớp xé toạc bầu trời sau lưng hắn, thế giới trước mắt bỗng sáng rực như ban ngày.

Ầm——

Tiếng sấm rền vang làm con mèo trong tay hắn giật mình, nó vùng vẫy phát ra một tiếng kêu nhỏ xíu.

Lục Đình đi tới dúi con mèo vào ngực cậu rồi nhìn mái tóc lởm chởm như bị chó gặm của cậu.

Sau đó phũ phàng nói: "Ngốc."
 
Back
Top Bottom