[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Hoàn][Đm] Bảo Hổ Lột Da
Chương 19: Sự thật
Chương 19: Sự thật
Cảnh tượng trong phòng trở nên hỗn loạn.
Kỷ Châu bị câu nói của Hoắc Chuẩn làm bối rối, hai tai ù đi, ánh mắt lảng tránh, giọng điệu cũng thay đổi: "Anh lạ thật đấy, sao tự dưng lại nhắc đến cha mẹ tôi?"
Hoắc Chuẩn khựng lại, sau đó cười bất lực.
"Không nhắc đến cha mẹ em thì nhắc đến ai?
Chẳng lẽ điều em muốn nghe không phải là cha mẹ em bị Kỷ Hằng hại chết mà là cô ruột của em bị Kỷ Hằng đẩy xuống lầu sao?"
Cạch!
Cạch!
Có người từ từ mở to mắt vì câu nói này.
Trong phòng như có tiếng vật nặng rơi xuống đất, gợi lại chuyện quá khứ không thể nói ra.
Sau khi nghe Hoắc Chuẩn nói thẳng, đôi mắt hoảng loạn của Kỷ Châu mở to, tựa như không hiểu ý Hoắc Chuẩn, lại giống như muốn trốn tránh.
Giờ phút này, Hoắc Chuẩn chậm rãi hỏi cậu.
"Kỷ Châu."
"Tại sao em luôn bị nhốt trong nhà?"
"Vì bên ngoài rất nguy hiểm sao?"
"Nguy hiểm cỡ nào?
Nguy hiểm vì em có thể tự do đi lại sau khi đến nhà họ Hoắc, hay nguy hiểm vì em có thể sống một cuộc đời bình thường?"
Hoắc Chuẩn giữ chặt khuôn mặt run rẩy của Kỷ Châu rồi bình tĩnh nói: "Kỷ Châu, em mở mắt ra nhìn cho kỹ đi.
Kỷ Hằng có nhà họ Hoắc chống lưng nên không ai có thể gây nguy hiểm cho nó cả!
Nhà họ Hoắc chúng tôi mới nguy hiểm trong mắt người khác!"
Anh ngạo mạn nói ai mới là kẻ nguy hiểm, sự tàn độc trong lời nói hệt như một lưỡi dao sắc bén.
Kỷ Châu không kìm được cảm xúc, cứ cảm thấy có gì đó sẽ sụp đổ trong đêm nay, hoảng loạn gào lên với Hoắc Chuẩn: "Rốt cuộc anh muốn gì?"
"Phải là em muốn gì mới đúng!"
Hoắc Chuẩn nổi nóng lần đầu tiên.
Gương mặt tuấn tú không còn vẻ ung dung bình thản mà tràn ngập tức giận.
Sau đó người đàn ông phẫn nộ siết chặt cánh tay Kỷ Châu, "Nói anh biết đi, khi gặp Dư Huy em đã nghĩ gì?"
Kỷ Châu cảm thấy mình rất vô tội nên gào lên: "Tôi nghĩ gì chứ?"
"Em nghĩ gì?!
Chẳng phải em ngoan ngoãn nằm xuống vì biết Dư Huy đối nghịch với Kỷ Hằng à!
Chẳng lẽ em chưa từng nghĩ đến chuyện lợi dụng Dư Huy để thoát khỏi Kỷ Hằng sao?
Khi phát hiện anh có ý đồ với em trên du thuyền, sao em lại ôm anh?
Vì em yêu Kỷ Hằng sao?
Có ai yêu kiểu này không?
Em tự tìm cho mình một vạn lý do, mỗi lý do đều lấy tình yêu dành cho Kỷ Hằng làm nền tảng, nhưng em toàn làm những việc khiến Kỷ Hằng tổn thương, rốt cuộc em yêu Kỷ Hằng hay hận Kỷ Hằng, chính em còn không rõ hay sao?"
"Chẳng qua tôi không muốn anh và Kỷ Hằng ở bên nhau thôi!"
"Em muốn anh phải nói sao thì em mới chấp nhận Kỷ Hằng là em trai anh?
Được rồi!"
Hoắc Chuẩn cũng gào lên: "Anh thề anh sẽ không bao giờ ở bên Kỷ Hằng, giờ nỗi lo của em được xóa bỏ rồi đấy, em hoàn toàn có thể đi tìm Kỷ Hằng rồi nói với nó rằng em yêu nó, nói với nó rằng em không muốn nhìn thấy anh nữa."
Nói xong Hoắc Chuẩn kéo tay Kỷ Châu ra ngoài như muốn dẫn cậu đi tìm Kỷ Hằng, nhưng đầu óc Kỷ Châu rối bời, cảm thấy sau cánh cửa kia là một cái miệng ăn thịt người nên dứt khoát không chịu tới gần.
Trong lúc căng thẳng tột độ, Kỷ Châu giằng co với Hoắc Chuẩn, chẳng chút do dự vớ lấy cái gạt tàn bên cạnh ném về phía anh.
Góc thủy tinh lạnh lẽo sượt qua đầu Hoắc Chuẩn, mang theo cơn giận của anh.
Sau khi đầu bị chảy máu, Hoắc Chuẩn không nỡ ra tay với Kỷ Châu chậm chạp sờ lên vết thương rồi bình tĩnh vân vê ngón tay, đầu tiên là bất lực ngửa mặt thở dài, sau đó hờ hững tháo đồng hồ ra, vừa đi về phía Kỷ Châu vừa ra hiệu cho cậu đang nép sát cửa tới gần mình.
Kỷ Châu sợ hãi lùi lại.
Cùng lúc đó, Kỷ Hằng trở về nhà họ Hoắc.
Nghe tiếng Kỷ Hằng nói chuyện với dì Lâm, không hiểu sao nước mắt Kỷ Châu trào ra.
Tầm nhìn nhòe đi, Kỷ Châu nghe Hoắc Chuẩn nói: "Kỷ Châu, em có muốn trả thù không?
Anh sẽ giúp em trả thù.
Trước đây anh không nhắc tới không phải vì không muốn giúp em mà là em bị giam phế rồi, em không còn tỉnh táo nữa, nếu anh giúp em trả thù thì em sẽ chỉ hận anh hủy hoại Kỷ Hằng.
Giống như người bị cầm tù trong tháp cao vậy.
Nếu anh phá tháp khi em muốn thoát ra, em sẽ nghĩ anh đang cứu em, còn nếu em không muốn thoát ra mà anh lại phá tòa tháp cầm tù em thì em sẽ nghĩ anh đang phá nhà em.
Cho nên chỉ có em mới cứu được mình thôi, hiểu không?"
......
Hiểu không?
Kỷ Châu làm thinh, nhưng giờ phút này cậu nhìn thấy bóng dáng cha mẹ đã khuất hiện ra sau lưng Hoắc Chuẩn, dường như họ đang im ắng chất vấn tại sao cậu không hiểu.
Mãi đến lúc này, Kỷ Châu mới nhớ ra không phải cậu không tự cứu mình, không phải cậu không trả thù Kỷ Hằng mà là lần đó Kỷ Hằng đem con của cô đến, dẫn cậu đi thăm cô trong bệnh viện, cậu không kham nổi viện phí, cũng chẳng bảo vệ được em họ nên mới không thể tự cứu mình......
Một khi bức tường ký ức rạn nứt, nó sẽ từ từ sụp xuống để lộ phong cảnh bị che giấu, vạch trần những chuyện quá khứ.
Thật ra Kỷ Châu cũng biết Kỷ Hằng không phải anh trai mình mà là em trai của Hoắc Chuẩn.
Cái tên Kỷ Hằng đang dùng không phải tên thật mà do Hoắc Chuẩn đặt cho Kỷ Hằng, còn sắp xếp rất nhiều thứ để đề phòng Hoắc Tố Anh.
Đúng như Hoắc Chuẩn nói, Kỷ Hằng là con trai thứ ba của Hoắc Tố Anh, tên thật là Bạch Anh, họ Bạch là họ của người cha đã mất, còn Anh là tên của Hoắc Tố Anh.
Ý nghĩa hoàn toàn khác xa chữ "chim ưng" trong tên của Hoắc Chuẩn.
Hoắc Tố Anh không muốn con trai thứ ba trở thành ưng khuyển của nhà họ Hoắc mà chỉ muốn nó vui vẻ lớn lên, nhưng sau đó nó hại chết người tình khiến bà biến tình yêu dành cho người tình thành hận thù với con trai thứ ba, trong lòng chỉ nghĩ nếu không có nó thì mình đã chẳng mất đi người tình.
Sau khi người tình của bà chết, Hoắc Chuẩn đến tìm cha mình, lấy cớ thuần dưỡng con trai gã đàn ông kia thành chó của mình để cứu em trai, sau đó cho nhà họ Kỷ một số tiền rồi nhờ họ nuôi Kỷ Hằng.
Cha mẹ Kỷ Châu rất hiền lành, trước khi Kỷ Hằng vào nhà họ Kỷ, họ vẫn chưa có con, đây cũng là lý do Hoắc Chuẩn chọn họ.
Ai ngờ thế sự vô thường, sau khi Kỷ Hằng đến nhà họ Kỷ mấy năm thì mẹ Kỷ mang thai Kỷ Châu.
Nghe tin này, Hoắc Chuẩn đang huấn luyện Kỷ Hằng chỉ nghe lời mình hỏi y: "Muốn đổi sang nhà khác không?"
Dù sao ông bà Kỷ cũng đã có con ruột nên khó lòng đối xử với Kỷ Hằng như trước.
Điều bất ngờ là Kỷ Hằng lúc đó còn nhỏ cười nói: "Không cần đâu.
Bà ấy nói trước khi em đến mình bị hiếm muộn, sau khi em đến bà mới có con, vì vậy đứa con này do em mang tới.
Nó phải thuộc về em."
Người khác nghe câu này sẽ nghĩ đây là cách trẻ con độc chiếm món đồ chơi của mình, chỉ có Hoắc Chuẩn hiểu rõ tính tình người nhà họ Hoắc nên nhận ra câu này không hề đơn giản, nhưng lúc đó Hoắc Chuẩn chưa quan tâm đến cậu em này lắm, cứu Kỷ Hằng cũng chỉ vì quan hệ máu mủ mà thôi.
Sau đó Hoắc Chuẩn nhận được điện thoại của cha Kỷ, người đàn ông ở đầu dây bên kia ấp úng hồi lâu, tựa như muốn nói gì đó nhưng không tiện nói ra.
Vì đối phương im lặng quá lâu nên Hoắc Chuẩn cúp máy.
Không lâu sau đó, Hoắc Chuẩn nghe nói nhà họ Kỷ xảy ra chuyện.
Nửa tháng sau, Kỷ Hằng mười sáu tuổi dẫn theo Kỷ Châu đến tìm anh, nói bóng gió rằng mình muốn nuôi Kỷ Châu.
Lúc đó Hoắc Chuẩn không để ý mấy chuyện này, cũng chưa từng tìm hiểu xem Kỷ Hằng nuôi Kỷ Châu với mục đích gì, cho đến một ngày nọ, Kỷ Hằng và Dư Khám xảy ra xung đột, Dư Khám mới nhắc đến chuyện Kỷ Hằng luôn nhốt con trai ông bà Kỷ trong nhà.
Lúc đó Kỷ Châu đã mười sáu tuổi.
Nghe vậy, Hoắc Chuẩn bỗng nhiên tò mò nên điều tra thử, lúc này mới phát hiện mỗi khi người khác hỏi Kỷ Hằng đang giấu ai trong nhà, y không nói đó là em trai mà nói là người yêu của mình.
Từ đó trở đi, Hoắc Chuẩn bắt đầu để ý chuyện này.
Lúc đó Kỷ Châu vẫn còn sống trong địa ngục.
Địa ngục của Kỷ Châu bắt đầu sau khi cha mẹ cậu mất.
Lúc đó cậu còn nhỏ nên không hiểu nhiều về mọi thứ xung quanh, chỉ biết anh trai luôn quấn quýt mình và không thích mình thân thiết với người khác.
Kỷ Châu bé nhỏ rất thích người anh trai xinh đẹp nói năng dịu dàng này, thế là luôn rúc vào lòng đối phương, để y bế mình đọc sách, uống trà, ăn cơm, cũng chẳng phản kháng những hành động giống như chơi búp bê của y.
Cho đến khi Kỷ Hằng kéo chân Kỷ Châu, dù Kỷ Châu chảy máu đầm đìa khóc lóc ầm ĩ vẫn không chịu để người khác chạm vào mình, lúc đó ông bà Kỷ lâu nay luôn trìu mến nhìn hai cậu con trai quấn quýt nhau mới nhận ra có gì đó không ổn.
Sau đó hai vợ chồng định tách con lớn ra khỏi con út nhưng bị Kỷ Hằng mười sáu tuổi phản đối kịch liệt, vì vậy mới có cuộc điện thoại sau này.
Nhưng khi gọi điện, cha Kỷ sắp sửa đầu tư vào một dự án đầy tiềm năng.
Nghĩ đến số tiền nhà họ Hoắc đưa cho mình, lần đầu tiên cha Kỷ sinh lòng ích kỷ không nói ra chuyện kia.
Nhưng việc này bị Kỷ Hằng phát hiện.
Cha Kỷ Hằng thừa cơ cha mẹ Hoắc xích mích để chen chân vào giữa họ vốn chẳng phải người tốt lành gì.
Tính mẹ Hoắc cực đoan, trước khi gặp người tình cũng không phải người hiền lành thùy mị.
Được nuôi dạy bởi một cặp cha mẹ như vậy, Kỷ Hằng hư hỏng là lẽ tất yếu.
Đặc biệt là sau khi cha chết, Kỷ Hằng bị bỏ rơi và nhiếc mắng không chịu nổi áp lực này nên cứ mãi chìm đắm trong nỗi đau bị hắt hủi.
Một khi cảm thấy cô đơn buồn bã, người ta sẽ bám víu vào thứ gì đó để quên đi phiền muộn, đưa mình ra khỏi nỗi đau.
Lúc này, Kỷ Châu bất ngờ xuất hiện chính là chỗ dựa tinh thần tốt nhất của Kỷ Hằng.
Mẹ Kỷ nói nếu không có Kỷ Hằng thì đứa bé này sẽ không xuất hiện.
Đứa bé này do phúc khí của Kỷ Hằng mang lại.
Khi nói câu đó, mẹ Kỷ chỉ muốn trấn an Kỷ Hằng để y biết sự xuất hiện của đứa bé này không làm thay đổi gì cả.
Nào ngờ sau khi nghe xong, Kỷ Hằng lại lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh như vừa được khai sáng.
Lúc nắm tay Kỷ Châu, Kỷ Hằng nghĩ đến sự ra đi của cha và sự căm ghét của mẹ, đột nhiên hai mắt đỏ hoe, nhận ra trên đời vẫn còn một sự tồn tại liên quan đến mình.
Từ đó Kỷ Châu trở thành sinh mạng của Kỷ Hằng.
Trong thế giới nội tâm nghèo nàn của Kỷ Hằng, có hai loại thuốc phiện tinh thần không thể cai nghiện.
Một loại tên Hoắc Chuẩn, là người Kỷ Hằng phục tùng vô điều kiện sau khi được thuần dưỡng; Một loại tên Kỷ Châu, là vật sở hữu mà dù y có chết cũng không nhường lại cho người khác.
Vì không thể rời xa Kỷ Châu nên đương nhiên y sẽ không chấp nhận sự ngăn cản của cha Kỷ.
Thế là Kỷ Hằng gửi thư cho đối thủ của cha Kỷ, sau đó hại chết người cô muốn chăm sóc hai anh em họ, cuối cùng nuôi nhốt Kỷ Châu bên cạnh mình.
Nghĩ đến cái chết của cha mình bên ngoài và Kỷ Châu hễ ra ngoài là lại chơi với người khác, Kỷ Hằng đã nắm chặt Kỷ Châu trong tay rất ghét cậu ra khỏi nhà, thế là y cấm cậu ra ngoài khiến Kỷ Châu mười tuổi khóc sướt mướt.
Thời gian dần trôi, để em trai bỏ đi những âm thanh "không đáng yêu" kia, Kỷ Hằng bắt đầu nhốt cậu trong phòng tối và bỏ đói cậu.
Chờ Kỷ Châu không chịu nổi giày vò khóc lóc nhận lỗi, Kỷ Hằng mới xuất hiện trước mặt cậu, vừa dịu dàng chăm sóc Kỷ Châu vừa tiếp tục hành hạ cậu vì không nghe lời.
Kỷ Châu bị Kỷ Hằng tra tấn suốt hai năm trời, dần dà không dám cãi lời y nữa.
Vì bị nhốt quá lâu, bên cạnh chỉ có mỗi mình Kỷ Hằng nên Kỷ Châu bắt đầu khao khát sự dịu dàng của y, muốn y luôn ở trong tầm mắt cậu, không bao giờ bỏ cậu ở nhà một mình.
Mãi đến năm Kỷ Châu mười bốn tuổi, Kỷ Hằng nới lỏng sự kiểm soát đối với cậu, Kỷ Châu nhận được điện thoại của một người thân khác, cậu lần theo những manh mối trước đó, khi hiểu ra bi kịch gia đình mình bắt nguồn từ đâu thì sự phụ thuộc có phần lệch lạc kia mới thay đổi.
Kỷ Châu bị thuần hóa bốn năm không nhớ mình lấy đâu ra can đảm để phản kháng, chỉ nhớ hôm đó mình cầm dao đâm Kỷ Hằng khi y về nhà.
Đâm ba nhát liên tiếp.
Kỷ Hằng bị đâm nhưng không tức giận mà chỉ cười.
Cười xong, Kỷ Hằng vỗ đầu Kỷ Châu rồi bắt đầu cho cậu uống thuốc.
Sau khi uống thuốc, Kỷ Châu sống trong trạng thái mơ màng suốt một năm, đầu óc mụ mị không nhớ được gì, cũng chẳng còn sức để gây sự.
Đến năm mười lăm tuổi, Kỷ Châu đã hết nghĩ về những điều khiến mình mệt mỏi.
Cậu không còn thắc mắc nguyên nhân cái chết của cha mẹ, cũng chẳng quan tâm đến cô ruột trong bệnh viện, mỗi ngày đều sống theo ý Kỷ Hằng, cho gì ăn nấy, cứ thế sống đến nửa cuối năm mười lăm tuổi - giai đoạn đen tối nhất trong đời cậu......