Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Bảo hổ lột da

[Hoàn][Đm] Bảo Hổ Lột Da
Chương 19: Sự thật


Cảnh tượng trong phòng trở nên hỗn loạn.

Kỷ Châu bị câu nói của Hoắc Chuẩn làm bối rối, hai tai ù đi, ánh mắt lảng tránh, giọng điệu cũng thay đổi: "Anh lạ thật đấy, sao tự dưng lại nhắc đến cha mẹ tôi?"

Hoắc Chuẩn khựng lại, sau đó cười bất lực.

"Không nhắc đến cha mẹ em thì nhắc đến ai?

Chẳng lẽ điều em muốn nghe không phải là cha mẹ em bị Kỷ Hằng hại chết mà là cô ruột của em bị Kỷ Hằng đẩy xuống lầu sao?"

Cạch!

Cạch!

Có người từ từ mở to mắt vì câu nói này.

Trong phòng như có tiếng vật nặng rơi xuống đất, gợi lại chuyện quá khứ không thể nói ra.

Sau khi nghe Hoắc Chuẩn nói thẳng, đôi mắt hoảng loạn của Kỷ Châu mở to, tựa như không hiểu ý Hoắc Chuẩn, lại giống như muốn trốn tránh.

Giờ phút này, Hoắc Chuẩn chậm rãi hỏi cậu.

"Kỷ Châu."

"Tại sao em luôn bị nhốt trong nhà?"

"Vì bên ngoài rất nguy hiểm sao?"

"Nguy hiểm cỡ nào?

Nguy hiểm vì em có thể tự do đi lại sau khi đến nhà họ Hoắc, hay nguy hiểm vì em có thể sống một cuộc đời bình thường?"

Hoắc Chuẩn giữ chặt khuôn mặt run rẩy của Kỷ Châu rồi bình tĩnh nói: "Kỷ Châu, em mở mắt ra nhìn cho kỹ đi.

Kỷ Hằng có nhà họ Hoắc chống lưng nên không ai có thể gây nguy hiểm cho nó cả!

Nhà họ Hoắc chúng tôi mới nguy hiểm trong mắt người khác!"

Anh ngạo mạn nói ai mới là kẻ nguy hiểm, sự tàn độc trong lời nói hệt như một lưỡi dao sắc bén.

Kỷ Châu không kìm được cảm xúc, cứ cảm thấy có gì đó sẽ sụp đổ trong đêm nay, hoảng loạn gào lên với Hoắc Chuẩn: "Rốt cuộc anh muốn gì?"

"Phải là em muốn gì mới đúng!"

Hoắc Chuẩn nổi nóng lần đầu tiên.

Gương mặt tuấn tú không còn vẻ ung dung bình thản mà tràn ngập tức giận.

Sau đó người đàn ông phẫn nộ siết chặt cánh tay Kỷ Châu, "Nói anh biết đi, khi gặp Dư Huy em đã nghĩ gì?"

Kỷ Châu cảm thấy mình rất vô tội nên gào lên: "Tôi nghĩ gì chứ?"

"Em nghĩ gì?!

Chẳng phải em ngoan ngoãn nằm xuống vì biết Dư Huy đối nghịch với Kỷ Hằng à!

Chẳng lẽ em chưa từng nghĩ đến chuyện lợi dụng Dư Huy để thoát khỏi Kỷ Hằng sao?

Khi phát hiện anh có ý đồ với em trên du thuyền, sao em lại ôm anh?

Vì em yêu Kỷ Hằng sao?

Có ai yêu kiểu này không?

Em tự tìm cho mình một vạn lý do, mỗi lý do đều lấy tình yêu dành cho Kỷ Hằng làm nền tảng, nhưng em toàn làm những việc khiến Kỷ Hằng tổn thương, rốt cuộc em yêu Kỷ Hằng hay hận Kỷ Hằng, chính em còn không rõ hay sao?"

"Chẳng qua tôi không muốn anh và Kỷ Hằng ở bên nhau thôi!"

"Em muốn anh phải nói sao thì em mới chấp nhận Kỷ Hằng là em trai anh?

Được rồi!"

Hoắc Chuẩn cũng gào lên: "Anh thề anh sẽ không bao giờ ở bên Kỷ Hằng, giờ nỗi lo của em được xóa bỏ rồi đấy, em hoàn toàn có thể đi tìm Kỷ Hằng rồi nói với nó rằng em yêu nó, nói với nó rằng em không muốn nhìn thấy anh nữa."

Nói xong Hoắc Chuẩn kéo tay Kỷ Châu ra ngoài như muốn dẫn cậu đi tìm Kỷ Hằng, nhưng đầu óc Kỷ Châu rối bời, cảm thấy sau cánh cửa kia là một cái miệng ăn thịt người nên dứt khoát không chịu tới gần.

Trong lúc căng thẳng tột độ, Kỷ Châu giằng co với Hoắc Chuẩn, chẳng chút do dự vớ lấy cái gạt tàn bên cạnh ném về phía anh.

Góc thủy tinh lạnh lẽo sượt qua đầu Hoắc Chuẩn, mang theo cơn giận của anh.

Sau khi đầu bị chảy máu, Hoắc Chuẩn không nỡ ra tay với Kỷ Châu chậm chạp sờ lên vết thương rồi bình tĩnh vân vê ngón tay, đầu tiên là bất lực ngửa mặt thở dài, sau đó hờ hững tháo đồng hồ ra, vừa đi về phía Kỷ Châu vừa ra hiệu cho cậu đang nép sát cửa tới gần mình.

Kỷ Châu sợ hãi lùi lại.

Cùng lúc đó, Kỷ Hằng trở về nhà họ Hoắc.

Nghe tiếng Kỷ Hằng nói chuyện với dì Lâm, không hiểu sao nước mắt Kỷ Châu trào ra.

Tầm nhìn nhòe đi, Kỷ Châu nghe Hoắc Chuẩn nói: "Kỷ Châu, em có muốn trả thù không?

Anh sẽ giúp em trả thù.

Trước đây anh không nhắc tới không phải vì không muốn giúp em mà là em bị giam phế rồi, em không còn tỉnh táo nữa, nếu anh giúp em trả thù thì em sẽ chỉ hận anh hủy hoại Kỷ Hằng.

Giống như người bị cầm tù trong tháp cao vậy.

Nếu anh phá tháp khi em muốn thoát ra, em sẽ nghĩ anh đang cứu em, còn nếu em không muốn thoát ra mà anh lại phá tòa tháp cầm tù em thì em sẽ nghĩ anh đang phá nhà em.

Cho nên chỉ có em mới cứu được mình thôi, hiểu không?"

......

Hiểu không?

Kỷ Châu làm thinh, nhưng giờ phút này cậu nhìn thấy bóng dáng cha mẹ đã khuất hiện ra sau lưng Hoắc Chuẩn, dường như họ đang im ắng chất vấn tại sao cậu không hiểu.

Mãi đến lúc này, Kỷ Châu mới nhớ ra không phải cậu không tự cứu mình, không phải cậu không trả thù Kỷ Hằng mà là lần đó Kỷ Hằng đem con của cô đến, dẫn cậu đi thăm cô trong bệnh viện, cậu không kham nổi viện phí, cũng chẳng bảo vệ được em họ nên mới không thể tự cứu mình......

Một khi bức tường ký ức rạn nứt, nó sẽ từ từ sụp xuống để lộ phong cảnh bị che giấu, vạch trần những chuyện quá khứ.

Thật ra Kỷ Châu cũng biết Kỷ Hằng không phải anh trai mình mà là em trai của Hoắc Chuẩn.

Cái tên Kỷ Hằng đang dùng không phải tên thật mà do Hoắc Chuẩn đặt cho Kỷ Hằng, còn sắp xếp rất nhiều thứ để đề phòng Hoắc Tố Anh.

Đúng như Hoắc Chuẩn nói, Kỷ Hằng là con trai thứ ba của Hoắc Tố Anh, tên thật là Bạch Anh, họ Bạch là họ của người cha đã mất, còn Anh là tên của Hoắc Tố Anh.

Ý nghĩa hoàn toàn khác xa chữ "chim ưng" trong tên của Hoắc Chuẩn.

Hoắc Tố Anh không muốn con trai thứ ba trở thành ưng khuyển của nhà họ Hoắc mà chỉ muốn nó vui vẻ lớn lên, nhưng sau đó nó hại chết người tình khiến bà biến tình yêu dành cho người tình thành hận thù với con trai thứ ba, trong lòng chỉ nghĩ nếu không có nó thì mình đã chẳng mất đi người tình.

Sau khi người tình của bà chết, Hoắc Chuẩn đến tìm cha mình, lấy cớ thuần dưỡng con trai gã đàn ông kia thành chó của mình để cứu em trai, sau đó cho nhà họ Kỷ một số tiền rồi nhờ họ nuôi Kỷ Hằng.

Cha mẹ Kỷ Châu rất hiền lành, trước khi Kỷ Hằng vào nhà họ Kỷ, họ vẫn chưa có con, đây cũng là lý do Hoắc Chuẩn chọn họ.

Ai ngờ thế sự vô thường, sau khi Kỷ Hằng đến nhà họ Kỷ mấy năm thì mẹ Kỷ mang thai Kỷ Châu.

Nghe tin này, Hoắc Chuẩn đang huấn luyện Kỷ Hằng chỉ nghe lời mình hỏi y: "Muốn đổi sang nhà khác không?"

Dù sao ông bà Kỷ cũng đã có con ruột nên khó lòng đối xử với Kỷ Hằng như trước.

Điều bất ngờ là Kỷ Hằng lúc đó còn nhỏ cười nói: "Không cần đâu.

Bà ấy nói trước khi em đến mình bị hiếm muộn, sau khi em đến bà mới có con, vì vậy đứa con này do em mang tới.

Nó phải thuộc về em."

Người khác nghe câu này sẽ nghĩ đây là cách trẻ con độc chiếm món đồ chơi của mình, chỉ có Hoắc Chuẩn hiểu rõ tính tình người nhà họ Hoắc nên nhận ra câu này không hề đơn giản, nhưng lúc đó Hoắc Chuẩn chưa quan tâm đến cậu em này lắm, cứu Kỷ Hằng cũng chỉ vì quan hệ máu mủ mà thôi.

Sau đó Hoắc Chuẩn nhận được điện thoại của cha Kỷ, người đàn ông ở đầu dây bên kia ấp úng hồi lâu, tựa như muốn nói gì đó nhưng không tiện nói ra.

Vì đối phương im lặng quá lâu nên Hoắc Chuẩn cúp máy.

Không lâu sau đó, Hoắc Chuẩn nghe nói nhà họ Kỷ xảy ra chuyện.

Nửa tháng sau, Kỷ Hằng mười sáu tuổi dẫn theo Kỷ Châu đến tìm anh, nói bóng gió rằng mình muốn nuôi Kỷ Châu.

Lúc đó Hoắc Chuẩn không để ý mấy chuyện này, cũng chưa từng tìm hiểu xem Kỷ Hằng nuôi Kỷ Châu với mục đích gì, cho đến một ngày nọ, Kỷ Hằng và Dư Khám xảy ra xung đột, Dư Khám mới nhắc đến chuyện Kỷ Hằng luôn nhốt con trai ông bà Kỷ trong nhà.

Lúc đó Kỷ Châu đã mười sáu tuổi.

Nghe vậy, Hoắc Chuẩn bỗng nhiên tò mò nên điều tra thử, lúc này mới phát hiện mỗi khi người khác hỏi Kỷ Hằng đang giấu ai trong nhà, y không nói đó là em trai mà nói là người yêu của mình.

Từ đó trở đi, Hoắc Chuẩn bắt đầu để ý chuyện này.

Lúc đó Kỷ Châu vẫn còn sống trong địa ngục.

Địa ngục của Kỷ Châu bắt đầu sau khi cha mẹ cậu mất.

Lúc đó cậu còn nhỏ nên không hiểu nhiều về mọi thứ xung quanh, chỉ biết anh trai luôn quấn quýt mình và không thích mình thân thiết với người khác.

Kỷ Châu bé nhỏ rất thích người anh trai xinh đẹp nói năng dịu dàng này, thế là luôn rúc vào lòng đối phương, để y bế mình đọc sách, uống trà, ăn cơm, cũng chẳng phản kháng những hành động giống như chơi búp bê của y.

Cho đến khi Kỷ Hằng kéo chân Kỷ Châu, dù Kỷ Châu chảy máu đầm đìa khóc lóc ầm ĩ vẫn không chịu để người khác chạm vào mình, lúc đó ông bà Kỷ lâu nay luôn trìu mến nhìn hai cậu con trai quấn quýt nhau mới nhận ra có gì đó không ổn.

Sau đó hai vợ chồng định tách con lớn ra khỏi con út nhưng bị Kỷ Hằng mười sáu tuổi phản đối kịch liệt, vì vậy mới có cuộc điện thoại sau này.

Nhưng khi gọi điện, cha Kỷ sắp sửa đầu tư vào một dự án đầy tiềm năng.

Nghĩ đến số tiền nhà họ Hoắc đưa cho mình, lần đầu tiên cha Kỷ sinh lòng ích kỷ không nói ra chuyện kia.

Nhưng việc này bị Kỷ Hằng phát hiện.

Cha Kỷ Hằng thừa cơ cha mẹ Hoắc xích mích để chen chân vào giữa họ vốn chẳng phải người tốt lành gì.

Tính mẹ Hoắc cực đoan, trước khi gặp người tình cũng không phải người hiền lành thùy mị.

Được nuôi dạy bởi một cặp cha mẹ như vậy, Kỷ Hằng hư hỏng là lẽ tất yếu.

Đặc biệt là sau khi cha chết, Kỷ Hằng bị bỏ rơi và nhiếc mắng không chịu nổi áp lực này nên cứ mãi chìm đắm trong nỗi đau bị hắt hủi.

Một khi cảm thấy cô đơn buồn bã, người ta sẽ bám víu vào thứ gì đó để quên đi phiền muộn, đưa mình ra khỏi nỗi đau.

Lúc này, Kỷ Châu bất ngờ xuất hiện chính là chỗ dựa tinh thần tốt nhất của Kỷ Hằng.

Mẹ Kỷ nói nếu không có Kỷ Hằng thì đứa bé này sẽ không xuất hiện.

Đứa bé này do phúc khí của Kỷ Hằng mang lại.

Khi nói câu đó, mẹ Kỷ chỉ muốn trấn an Kỷ Hằng để y biết sự xuất hiện của đứa bé này không làm thay đổi gì cả.

Nào ngờ sau khi nghe xong, Kỷ Hằng lại lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh như vừa được khai sáng.

Lúc nắm tay Kỷ Châu, Kỷ Hằng nghĩ đến sự ra đi của cha và sự căm ghét của mẹ, đột nhiên hai mắt đỏ hoe, nhận ra trên đời vẫn còn một sự tồn tại liên quan đến mình.

Từ đó Kỷ Châu trở thành sinh mạng của Kỷ Hằng.

Trong thế giới nội tâm nghèo nàn của Kỷ Hằng, có hai loại thuốc phiện tinh thần không thể cai nghiện.

Một loại tên Hoắc Chuẩn, là người Kỷ Hằng phục tùng vô điều kiện sau khi được thuần dưỡng; Một loại tên Kỷ Châu, là vật sở hữu mà dù y có chết cũng không nhường lại cho người khác.

Vì không thể rời xa Kỷ Châu nên đương nhiên y sẽ không chấp nhận sự ngăn cản của cha Kỷ.

Thế là Kỷ Hằng gửi thư cho đối thủ của cha Kỷ, sau đó hại chết người cô muốn chăm sóc hai anh em họ, cuối cùng nuôi nhốt Kỷ Châu bên cạnh mình.

Nghĩ đến cái chết của cha mình bên ngoài và Kỷ Châu hễ ra ngoài là lại chơi với người khác, Kỷ Hằng đã nắm chặt Kỷ Châu trong tay rất ghét cậu ra khỏi nhà, thế là y cấm cậu ra ngoài khiến Kỷ Châu mười tuổi khóc sướt mướt.

Thời gian dần trôi, để em trai bỏ đi những âm thanh "không đáng yêu" kia, Kỷ Hằng bắt đầu nhốt cậu trong phòng tối và bỏ đói cậu.

Chờ Kỷ Châu không chịu nổi giày vò khóc lóc nhận lỗi, Kỷ Hằng mới xuất hiện trước mặt cậu, vừa dịu dàng chăm sóc Kỷ Châu vừa tiếp tục hành hạ cậu vì không nghe lời.

Kỷ Châu bị Kỷ Hằng tra tấn suốt hai năm trời, dần dà không dám cãi lời y nữa.

Vì bị nhốt quá lâu, bên cạnh chỉ có mỗi mình Kỷ Hằng nên Kỷ Châu bắt đầu khao khát sự dịu dàng của y, muốn y luôn ở trong tầm mắt cậu, không bao giờ bỏ cậu ở nhà một mình.

Mãi đến năm Kỷ Châu mười bốn tuổi, Kỷ Hằng nới lỏng sự kiểm soát đối với cậu, Kỷ Châu nhận được điện thoại của một người thân khác, cậu lần theo những manh mối trước đó, khi hiểu ra bi kịch gia đình mình bắt nguồn từ đâu thì sự phụ thuộc có phần lệch lạc kia mới thay đổi.

Kỷ Châu bị thuần hóa bốn năm không nhớ mình lấy đâu ra can đảm để phản kháng, chỉ nhớ hôm đó mình cầm dao đâm Kỷ Hằng khi y về nhà.

Đâm ba nhát liên tiếp.

Kỷ Hằng bị đâm nhưng không tức giận mà chỉ cười.

Cười xong, Kỷ Hằng vỗ đầu Kỷ Châu rồi bắt đầu cho cậu uống thuốc.

Sau khi uống thuốc, Kỷ Châu sống trong trạng thái mơ màng suốt một năm, đầu óc mụ mị không nhớ được gì, cũng chẳng còn sức để gây sự.

Đến năm mười lăm tuổi, Kỷ Châu đã hết nghĩ về những điều khiến mình mệt mỏi.

Cậu không còn thắc mắc nguyên nhân cái chết của cha mẹ, cũng chẳng quan tâm đến cô ruột trong bệnh viện, mỗi ngày đều sống theo ý Kỷ Hằng, cho gì ăn nấy, cứ thế sống đến nửa cuối năm mười lăm tuổi - giai đoạn đen tối nhất trong đời cậu......
 
[Hoàn][Đm] Bảo Hổ Lột Da
Chương cuối: Bảo hổ lột da


Tháng Tám năm đó xảy ra rất nhiều chuyện.

Một đêm nọ, gã đàn ông say rượu về nhà nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm thì đi thẳng đến đó rồi lười biếng dựa vào tường, bất ngờ phát hiện vật dưới người mình cứng lên vì cơ thể trần truồng của em trai.

Từ đó về sau, thân hình rám nắng đứng dưới vòi sen để mặc dòng nước liếm láp một cách mờ ám thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ của Kỷ Hằng.

Trong mơ, Kỷ Hằng sẽ vạch mông Kỷ Châu ra rồi đút dương vật vào lỗ nhỏ chặt khít của cậu, vừa cưỡng dâm Kỷ Châu vừa hỏi tại sao ngực và mông cậu dâm đãng thế.

Từ đó cuộc sống của Kỷ Châu càng khốn khổ hơn.

Kỷ Hằng là người không bao giờ kiềm chế ham muốn của mình, y đã có thể cương cứng vì Kỷ Châu thì thừa sức leo lên giường khi cậu đang ngủ để liếm cắn núm vú cậu.

Cũng có thể nhúng dương vật mình vào ly sữa Kỷ Châu sắp uống, sau đó thản nhiên đẩy ly sữa về phía em trai đang vờ như không thấy để duy trì sự yên bình giả tạo, sỉ nhục Kỷ Châu bằng hành động này.

Kỷ Châu có thể chịu đựng đối phương đột nhiên xông vào lúc mình đang tắm, chịu đựng đối phương vừa bóp vú mình vừa nói chuyện, chịu đựng đối phương áp sát thân dưới vào người mình bất kể mình né tránh, nói ra những lời tục tĩu, nhưng lại không chịu được cảnh nằm dưới người kẻ đã hại cả nhà mình rồi nuốt tinh dịch của y.

Thế là trong nỗi ghê tởm và sợ hãi tột độ, lần đầu tiên Kỷ Châu không quan tâm đến cô ruột và em họ ở bệnh viện mà uống hết một lọ thuốc.

Không may là Kỷ Châu được Kỷ Hằng cứu sống.

Sau khi cứu Kỷ Châu, Kỷ Hằng ân cần quan tâm chăm sóc cậu, không bao giờ nhắc đến chuyện cậu tự sát, như thể chuyện đó chưa từng xảy ra.

Nhưng khi Kỷ Châu hoàn toàn bình phục, Kỷ Hằng lại lôi cậu vào phòng tắm với vẻ mặt dịu dàng, hỏi cậu thấy trong người thế nào rồi xả nước đầy bồn tắm.

Sau đó Kỷ Hằng châm một điếu thuốc ngậm vào miệng, vừa xắn tay áo vừa bình tĩnh ấn đầu cậu xuống nước, kéo lên rồi lại đè xuống.

Cứ thế lặp đi lặp lại mười mấy lần, khi Kỷ Châu gần như phát điên vì cảm giác ngạt thở khi nước lạnh tràn vào mũi miệng, Kỷ Hằng mới thả tay ra rồi vứt ảnh chụp hiện trạng của cô và em họ cậu xuống sàn phòng tắm lênh láng nước, không nói gì mà bỏ đi thẳng.

Kỷ Hằng không khuyên Kỷ Châu quý trọng mạng sống, nhưng Kỷ Châu đã bị y giày vò đến mức tham sống sợ chết.

May mắn là hành động tự sát của Kỷ Châu khiến Kỷ Hằng e dè nên kiềm chế hơn trước rất nhiều.

Không may là số lượng camera giám sát trong phòng Kỷ Châu tăng lên.

Hơn nữa vì không thể chạm vào Kỷ Châu nên tính tình Kỷ Hằng trở nên thất thường, có lúc đối xử với cậu rất tốt, có lúc lại nói những lời tục tĩu để sỉ nhục cậu.

Kỷ Châu bị giam cầm khiến tinh thần chịu áp lực nặng nề, lại không muốn tự sát vì tâm lý bất ổn nên chỉ có thể tạo ra cơ chế tự vệ, tự thôi miên rằng mình rất thích Kỷ Hằng, tự thôi miên rằng nếu không có Kỷ Hằng gánh vác gia đình này thì cậu đã chết từ lâu.

Chỉ có như vậy cậu mới có thể bình tĩnh đối diện với Kỷ Hằng, mới có thể sống tiếp.

Nhưng vì thôi miên bản thân quá lâu nên cậu không khỏi sinh ra ảo giác mình thật sự yêu Kỷ Hằng.

Sau đó cậu vừa nói yêu Kỷ Hằng vừa ra sức chối bỏ tình yêu dành cho y, vừa nghĩ mình thích Kỷ Hằng vừa nung nấu ý định giết chết y.

Điều kỳ lạ là Kỷ Hằng không hề kích động cậu trong khoảng thời gian này.

Hình như sợ cậu tự sát lần nữa nên Kỷ Hằng đành miễn cưỡng nhượng bộ......

Sau đó Kỷ Châu gặp Hoắc Chuẩn.

Chỉ cần một câu nói của đối phương, Kỷ Châu đã biết Kỷ Hằng không thể chống lại Hoắc Chuẩn.

Thế là khi đến trường, trong đầu Kỷ Châu không có cuộc sống học đường, không có thầy cô bạn bè mà chỉ có một điều duy nhất: Cậu cần Hoắc Chuẩn.

Cậu biết Hoắc Chuẩn phải đứng về phía mình thì mình mới thoát khỏi sợi xích mang tên Kỷ Hằng.

Nhưng cậu rất biết thân biết phận, cũng biết Hoắc Chuẩn giỏi giang ưu tú nên không đời nào chọn một...... người điên bị em trai chơi hỏng, thậm chí còn phải uống thuốc thường xuyên.

Vì vậy cậu bỏ qua Hoắc Chuẩn rồi dời tầm ngắm sang Dư Huy.

Nhưng khi cậu nhắm vào Dư Huy, đang định quyến rũ hắn thì người đàn ông tên Hoắc Chuẩn kia lại xông vào lần nữa, lấy cái chết của Dư Huy để nói cho cậu biết rốt cuộc chiếc vương miện tượng trưng cho quyền lực nằm trên đầu ai.

Kỷ Châu hiểu ý anh, nhưng đồng thời cũng bị hành động giết người của Hoắc Chuẩn dọa sợ.

Vì sợ đối phương là một Kỷ Hằng khác nên Kỷ Châu từ bỏ ý định tiếp cận Hoắc Chuẩn, cho đến khi Kỷ Hằng vốn không còn vào phòng cậu sau khi cậu tự sát tiếp tục sàm sỡ cậu năm mười bảy tuổi, cổ họng bị kích thích khó chịu khiến cậu nghĩ đến Hoắc Chuẩn.

Còn cái gọi là xuyên sách, cái gọi là công thụ chính chỉ là nội dung Kỷ Châu tự tưởng tượng ra do bị dồn ép đến mức ngạt thở.

Trong nội dung hư cấu này, đúng là Kỷ Châu đã xuyên vào sách, nhưng cậu xuyên vào tiểu thuyết ngôn tình, nhân vật chính trong truyện là cha mẹ Hoắc Chuẩn, tình tiết là cưỡng ép chiếm đoạt, chẳng liên quan gì đến thế hệ sau như họ.

Sở dĩ cậu bóp méo ký ức này sau khi nhớ lại truyện gốc, ghép đôi Kỷ Hằng với Hoắc Chuẩn là vì cậu mong Kỷ Hằng không thích mình, hy vọng Hoắc Chuẩn có thể giữ chân Kỷ Hằng để y đừng đến gần mình nữa.

Ngay cả hành vi quyến rũ Hoắc Chuẩn trước đây cũng không phải để Kỷ Hằng rời xa Hoắc Chuẩn mà là chia rẽ Hoắc Chuẩn và Kỷ Hằng, mượn Hoắc Chuẩn để thoát khỏi Kỷ Hằng, muốn Kỷ Hằng nếm trải cảm giác bị anh trai cướp đi mọi thứ.

Lúc đó cậu rất lo Hoắc Chuẩn không cắn câu.

May mà Hoắc Chuẩn đã chọn cậu.

Hoắc Chuẩn chọn một người điên......

......

Thật ra Kỷ Châu cũng hiểu nếu không quan tâm thì một người lý trí như Hoắc Chuẩn không bao giờ từ bỏ em trai Kỷ Hằng của mình để chọn một kẻ rác rưởi vô dụng như cậu, chỉ là cậu bị bệnh quá lâu, lâu đến mức dù đã nắm Hoắc Chuẩn trong tay, dù đã nhận ra Hoắc Chuẩn để mặc mình tự tung tự tác là vì không muốn quấy nhiễu mình mà muốn đợi mình chủ động bước ra khỏi bóng tối, nhưng cậu vẫn còn bệnh.

Cậu muốn thoát khỏi Kỷ Hằng mà không dám, thế nên mới dây dưa với Hoắc Chuẩn đến tận hôm nay, đến khi Kỷ Hằng sắp đưa cậu đi.

Hiện giờ Kỷ Hằng đang ở ngoài cửa, sinh nhật Kỷ Châu vẫn chưa kết thúc, Hoắc Chuẩn lại bắt cậu đưa ra câu trả lời.

Nhưng cậu biết trả lời sao đây?

Cuộc đời méo mó của Kỷ Châu hệt như cửa sổ trong căn nhà cũ, nhìn kỹ sẽ thấy rách tả tơi, hoàn toàn không cản được mưa gió, không nhìn còn có thể tự gạt mình dù gì có cửa sổ vẫn hơn, ít nhất cũng cản được gió tuyết ngoài trời.

Bao năm nay cậu sống được chăng hay chớ, khi gặp khó khăn rất muốn thoát ra nhưng cứ mãi thấp thỏm lo sợ, tự hỏi tại sao Hoắc Chuẩn khăng khăng bắt mình lựa chọn chứ không chọn thay cho mình?

Nghĩ đến đây, Kỷ Châu vừa phản kháng vừa thỏa hiệp trừng Hoắc Chuẩn với ánh mắt oán trách, nhanh chóng bóp méo ý định ban đầu của mình, chỉ đến khi Hoắc Chuẩn nhét dương vật vào miệng cậu, cậu mới ôn lại câu chuyện hư cấu của mình một lần nữa để giảm bớt áp lực cho bản thân.

Sau khi tàn nhẫn đánh thức Kỷ Châu đang giả vờ ngủ, Hoắc Chuẩn nhẹ nhàng vuốt ve mặt cậu bằng lòng bàn tay ấm áp như muốn truyền cho cậu sức mạnh vô tận, lần đầu tiên trong đôi mắt đen của anh tỏa ra ánh sáng ấm áp, không còn lạnh lẽo như lần đầu gặp cậu.

Sau đó Hoắc Chuẩn dịu giọng nói với Kỷ Châu.

"Kỷ Châu, con người phải luôn tiến về phía trước.

Em có bao giờ nghĩ mình đã đến bên anh tức là đã đưa ra lựa chọn, mà đã đưa ra lựa chọn đầu tiên thì sợ gì đưa ra những lựa chọn tiếp theo?

Hơn nữa có những thứ không phải em muốn phủ nhận thì nó sẽ không tồn tại."

Câu này rất chí lý, sau khi Kỷ Châu hiểu ra thì ngẩn ngơ nhìn Hoắc Chuẩn.

Cùng lúc đó, Kỷ Hằng vẫn đang gọi tên Hoắc Chuẩn ngoài cửa, cứ như chưa gặp được Kỷ Châu thì chưa chịu dừng.

Nghe tiếng gọi "anh" kia, Kỷ Châu mơ hồ nhớ lại ngày xưa mình cũng từng ôm chân Kỷ Hằng, vô tư gọi y là anh......

Nhưng quá khứ đó đã bị Kỷ Hằng tự tay phá hủy.

Giờ đây Kỷ Châu mang theo nỗi thù hận méo mó và sự quyến luyến vì bị thuần hóa nhìn sâu vào mắt Hoắc Chuẩn, cố tìm ra điều mình thật sự mong muốn từ trong mắt anh.

Cậu cứ tưởng mình sẽ không tìm được.

Nhưng khi Hoắc Chuẩn đưa tay đẩy cửa ra, cậu đột nhiên ôm chặt eo anh với vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác, quay lưng về phía Kỷ Hằng, cho y thấy cảnh mình quỳ trước mặt Hoắc Chuẩn trong phòng, há to miệng ngậm dương vật anh.

Giờ phút này, Hoắc Chuẩn không hỏi Kỷ Châu chọn ai nữa.

Kỷ Châu cũng không nói mình chọn Hoắc Chuẩn.

Có những chuyện không cần lời nói vẫn có thể diễn đạt bằng cơ thể.

Câu trả lời của Kỷ Châu đã rất rõ ràng.

Cậu không cần Kỷ Hằng.

Cậu chỉ cần Hoắc Chuẩn mà thôi.

Trong khoảnh khắc đó, Kỷ Hằng ngoài cửa bàng hoàng mở to mắt, món quà trên tay chậm chạp rơi xuống đất, mang theo cảm xúc phức tạp khó tin của chủ nhân.

Điều kỳ lạ là rõ ràng Kỷ Châu không nhìn thấy vẻ mặt Kỷ Hằng sau lưng nhưng vẫn có cảm giác hả hê vì trả được thù.

Rốt cuộc Kỷ Châu cũng chịu thừa nhận điều mình muốn không phải là chia rẽ Hoắc Chuẩn và Kỷ Hằng để mình được ở bên Kỷ Hằng mà là muốn Kỷ Hằng đau khổ.

Về phần con chó điên được nhà họ Hoắc nuôi dưỡng có dám cắn chủ nhân cướp xương của mình hay không, chủ nhân có chấp nhận khúc xương từng bị chó liếm hay không thì không phải điều Kỷ Châu nên suy nghĩ.

Chẳng biết ngày mai trời âm u hay nắng ráo nữa......

Kỷ Châu há to miệng nuốt dương vật Hoắc Chuẩn, cảm giác cổ họng bị nhồi nhét khiến cậu tưởng tượng ra cảnh dương vật lấp đầy khoang miệng.

Vừa nghĩ đến tâm trạng hiện giờ của Kỷ Hằng, Kỷ Châu không kìm được cảm xúc của mình, đôi mắt ngấn lệ cong lên.

Sau đó thanh niên lâu nay luôn nói những lời phản kháng đối diện với ánh mắt Hoắc Chuẩn, vùi mặt vào dưới người anh, dùng hành động của mình để thể hiện sự ngoan ngoãn trái ngược với lời nói.

Khi làm việc này, khuôn mặt cậu ửng đỏ vì phấn khích, nhìn vừa bệnh hoạn vừa biến thái nhưng lại rất vui vẻ.

Từ đầu đến cuối Hoắc Chuẩn không hề nhìn Kỷ Hằng ngoài cửa mà chỉ đưa tay xoa mặt Kỷ Châu, vuốt ve mắt cậu như nhặt được báu vật quý giá nhất.

Chẳng biết gió nổi lên ngoài cửa từ lúc nào, khó lòng đoán được thời tiết ngày mai sẽ ra sao.

Cùng với tiếng gió, ánh đèn hành lang làm bóng ba người đổ dài, rẽ sang bên kia cánh cửa như chờ đợi một chương mới bắt đầu.

Kỷ Châu không quan tâm ngày mai trời nắng hay âm u nữa.

Dù sao bây giờ cậu cũng đã nắm chặt vận mệnh của mình.

Đủ để thay đổi cả cuộc đời bất hạnh.
 
[Hoàn][Đm] Bảo Hổ Lột Da
Ngoại truyện 1: Thâm hiểm


Ngoài Kỷ Hằng ra, ai cũng biết Hoắc Chuẩn đối xử với người tình mới rất đặc biệt.

Mặc dù gương mặt lạnh lùng kia hiếm khi bộc lộ cảm xúc nhưng hễ gặp chuyện liên quan đến người tình bé nhỏ thì quyết định của Hoắc Chuẩn cũng không khó đoán lắm.

Lâu nay ông Hoắc không màng thế sự nhưng lại rất thích đứa cháu này, sau khi nghe tin thì gọi Dư Khám đến hỏi chuyện.

Dư Khám là người của Hoắc Chuẩn nên đương nhiên không thể nhiều lời với ông.

Ông Hoắc thấy vậy cũng không giận mà cười hỏi: "Dạo này thằng Chuẩn đã đằm tính hơn chưa?"

Thật ra ông Hoắc muốn hỏi xem Hoắc Chuẩn có kiên nhẫn hơn chút nào không, dù sao những người hiểu rõ Hoắc Chuẩn đều biết mặc dù người đàn ông này có gương mặt lạnh lùng cao ngạo nhưng lại rất nóng tính.

Vì sự nóng nảy của Hoắc Chuẩn ẩn sâu dưới khuôn mặt vô cảm nên chỉ có thể đọc ra từ hành động chứ không thể nhìn bề ngoài.

Hoắc Chuẩn làm việc gì cũng thiếu kiên nhẫn, không thích chờ đợi hay trì hoãn, ông Hoắc hết cách đành phải dẫn Hoắc Chuẩn đến hồ tư nhân câu cá để mài giũa tính nết của anh.

Hoắc Chuẩn cũng chẳng nói thích hay không, lần đầu tiên quăng cần, đôi mắt đen sâu thẳm, khuôn mặt vô cảm khiến người ta không đoán được anh đang nghĩ gì.

Sau khi ngồi mười lăm phút, thấy mặt hồ không còn phẳng lặng, người câu được cá không phải mình mà là ông Hoắc đang cười khoái trá bên cạnh, Hoắc Chuẩn mới lộ ra vẻ suy tư, sau đó thản nhiên đứng dậy ném máy kích cá mình chuẩn bị sẵn xuống nước......

Sau đó Hoắc Chuẩn bị đập một trận, không được phép câu cá nữa.

Ông Hoắc hết cách đành giao cho Hoắc Chuẩn những việc không cần suy nghĩ mà chỉ cần hành động, anh đều hoàn thành dễ dàng.

Nhưng niềm kỳ vọng ông Hoắc đặt vào cháu trai không hề giảm sút mà vẫn mong anh kiên nhẫn hơn để tiếp quản thêm những việc khác, ông bảo Dư Khám: "Cháu ta giỏi lắm, giống hệt con gái lớn của ta, xinh đẹp, thông minh, còn hiếu thảo nữa.

Giá mà tính tình điềm đạm hơn thì tốt quá.

À phải rồi, dạo này thằng Chuẩn làm việc gì là kiên nhẫn nhất?"

Ông Hoắc hỏi với vẻ mong đợi.

Dư Khám trầm ngâm hồi lâu, vì phải giữ thể diện cho sếp nên không thể nói thẳng: Giật bồ của em trai......

Có thể nói Hoắc Chuẩn đã tốn rất nhiều công sức để cướp người.

Một người nóng tính như vậy mà khi đối mặt với chuyện này lại kiên nhẫn đến đáng sợ, chỉ có điều...... thủ đoạn cướp người không được vẻ vang cho lắm.

Ám muội đến mức Dư Khám hiểu rõ chân tướng gần đây hay tán gẫu với đồng phạm là dì Lâm không biết rốt cuộc Kỷ Hằng hay Kỷ Châu mới đáng thương nhất, chỉ than thở sếp mình đúng là tàn bạo vô nhân đạo.

Một kẻ ác tập hợp đặc tính độc đoán ngang ngược của cha và tàn nhẫn nham hiểm của mẹ.

Trước kia mọi người đều nói sở dĩ Kỷ Hằng có thể sống sót là vì Hoắc Chuẩn nể tình máu mủ, thật ra người ngoài hoàn toàn không biết hồi bé Hoắc Chuẩn nảy ra ý định nuôi Kỷ Hằng chỉ vì muốn con trai của người đàn ông cướp đi mẹ mình làm chó cho mình.

Cha Hoắc Chuẩn hiểu rõ tính tình vặn vẹo của con trai nên mới đồng ý, từ đó dẫn đến những chuyện sau này.

Chỉ tội nghiệp cho Kỷ Hằng không biết sự thật mà vẫn ngây thơ tin tưởng anh trai thuần dưỡng mình, thậm chí còn bắt Kỷ Châu tỏ vẻ thù địch với Hoắc Chuẩn cúi đầu trước mặt anh để bảo vệ Kỷ Châu.

Kỷ Hằng đâu biết Hoắc Chuẩn đã để ý Kỷ Châu từ lúc đó.

Người như Hoắc Chuẩn nếu không phải vì rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên thì không đời nào bỏ bữa tiệc của nhà họ Hoắc để ăn cơm trò chuyện với một người tầm thường.

Nhưng lúc đó Hoắc Chuẩn chỉ cảm thấy Kỷ Châu ngon mắt chứ chưa thích đến mức phải ăn bằng được, vì vậy anh chưa vội chiếm lấy Kỷ Châu.

Mãi đến khi Dư Huy xuất hiện, Hoắc Chuẩn mới rung động vì dáng vẻ vụng về đáng thương của Kỷ Châu khi co rúm lại, anh muốn nắm chặt cậu trong tay.

Nhưng lúc đó Kỷ Châu còn e ngại những việc anh làm trước đây nên không chịu đến gần anh, khiến anh thường xuyên bực bội đến mức chỉ muốn chạy lên lầu ba chơi nát cậu, khiến cậu không thể trốn được nữa.

Nhưng cơn bốc đồng này vừa nổi lên chưa bao lâu đã bị Hoắc Chuẩn dập tắt.

Hoắc Chuẩn tính toán rất rõ ràng.

Nếu chỉ muốn nếm thử hương vị thì anh có thể đi thẳng lên lầu rồi cởi quần ra, chỉ cần mười phút là có thể đâm vào lỗ nhỏ của Kỷ Châu, nhìn cậu rên rỉ chửi bới dưới thân mình, sau đó dùng dương vật xé rách lỗ nhỏ kia rồi bắn tinh tới tấp, cưỡng hiếp đối phương.

Nhưng cách làm này không thể chiếm được trái tim Kỷ Châu, anh cũng chưa biết mình sẽ giữ cậu bên cạnh bao lâu nên không muốn làm vậy.

Thế nên anh tự nhủ mình chờ thêm ít lâu nữa.

Người đàn ông đang chờ đợi chưa bao giờ nói với Kỷ Châu rằng thật ra mình cũng không thích cậu làm một chú chim tự do, càng không thích Kỷ Châu bay ra khỏi tay mình sau khi mình mở lồng.

Thật ra anh còn muốn giam cầm Kỷ Châu hơn cả Kỷ Hằng.

Nhưng vết xe đổ của Kỷ Hằng buộc anh hiểu một đạo lý, khiến anh nhận ra nếu mình muốn ở bên Kỷ Châu lâu dài chứ không phải ngày một ngày hai thì không thể đi theo con đường cũ của Kỷ Hằng, khơi dậy sự nổi loạn của Kỷ Châu.

Dù sao Kỷ Châu đang mụ mẫm đầu óc cũng không biết mình là một cục xương khó gặm cỡ nào, khó gặm đến mức dù bị Kỷ Hằng giày vò nhiều năm, dù trải qua bao nhiêu đe dọa áp bức thì ý chí của cậu vẫn chưa bị Kỷ Hằng mài mòn, thậm chí còn có thể tìm cách khác để tự thôi miên mình kiên trì, liên tục tìm kiếm cơ hội phản kháng.

Hoắc Chuẩn nhớ rõ ông Hoắc từng nói muốn biết một người có hung dữ hay không thì đừng nhìn những lời họ chửi mắng, cũng đừng nhìn ánh mắt hung hãn của họ mà phải nhìn những việc họ làm.

Kỷ Châu có thể giết Kỷ Hằng khi biết sự thật, có thể phớt lờ cái chết của Dư Huy, khi gặp nguy hiểm trên du thuyền thì phản ứng đầu tiên không phải là đánh Hoắc Chuẩn mà là bóp cổ anh, điều này chứng tỏ bản chất Kỷ Châu rất hung dữ.

Chỉ là cậu đã bị Kỷ Hằng mài mòn, quen dùng sự bất lực để che giấu bản chất hoang dã trong xương tủy nên không nhận ra tính điên của mình.

Hoắc Chuẩn khác với Kỷ Châu đang ở trong bóng tối không nhìn thấy mình.

Anh đã quan sát Kỷ Châu rất lâu, sau khi hiểu rõ cậu là người thế nào thì bắt đầu thuận theo hành động của Kỷ Hằng, cố ý không tách rời Kỷ Hằng và Kỷ Châu mà kiềm chế cơn ghen, xem Kỷ Hằng như hòn đá mài dao, cố ý để Kỷ Hằng mài mòn sự khao khát thế giới bên ngoài của Kỷ Châu, từ từ làm Kỷ Châu trở nên vô dụng, mài mòn tính phản nghịch của cậu.

Đồng thời anh còn mượn tay Kỷ Hằng nuôi dưỡng Kỷ Châu trong không gian thoải mái của nhà họ Hoắc, không bao giờ hỏi điểm số của cậu, khiến Kỷ Châu có được tự do ngắn ngủi khi đến trường cũng chẳng mong thay đổi đời mình.

Suốt thời gian đó, Kỷ Hằng không cho Kỷ Châu kết bạn, Hoắc Chuẩn rất thích điều này, biết rõ sau một thời gian dài cô độc, dù sau này có cho Kỷ Châu kết bạn thì cậu cũng chẳng muốn, thậm chí còn thấy khó chịu khi bên cạnh có thêm một người.

Cho dù Kỷ Châu có tìm được cơ hội trốn thoát thì cũng không hòa nhập được với xã hội, từ đó sẽ nảy sinh ý nghĩ ở ngoài không bằng ở nhà.

Đến lúc đó, Kỷ Châu chỉ cảm thấy áp lực khi ở bên ngoài nên sẽ không thích ra ngoài nữa.

Nhưng lúc đó Kỷ Châu không nhận ra hành vi của mình bị người khác dẫn dụ và tẩy não mà chỉ cảm thấy mình có quyền ra ngoài, nhưng vì mình không thích nên đã từ bỏ quyền này.

Kết quả đó tốt hơn nhiều so với việc anh giam cầm Kỷ Châu khiến cậu nổi loạn muốn trốn thoát.

Sau đó Hoắc Chuẩn lên kế hoạch thuần phục Kỷ Châu và bắt đầu sắp xếp chi tiết.

Mới đầu thấy hành động giết người của mình làm Kỷ Châu e ngại, Hoắc Chuẩn biết mình không thể bộc lộ sự tham lam của mình.

Nếu anh thường xuyên khiến Kỷ Châu nghĩ rằng anh nguy hiểm hơn Kỷ Hằng thì cậu sẽ không bao giờ chọn anh để rơi vào một hố lửa khác.

Vì vậy dù Kỷ Châu có tiếp cận hay xa lánh anh thì anh cũng không hỏi lý do mà để mặc cậu muốn làm gì thì làm.

Sau đó Hoắc Chuẩn giết tên trùm trường bắt nạt Kỷ Châu, một là muốn giết kẻ đáng thương dễ dàng có được "tình yêu" của Kỷ Châu, hai là muốn mượn chuyện này để chụp mũ nguy hiểm lên đầu Kỷ Hằng, dùng sự độc đoán của Kỷ Hằng xóa đi nỗi sợ hãi của Kỷ Châu khi thấy anh giết người.

Từ đó trở đi, Kỷ Châu bắt đầu quan sát vẻ mặt anh, có những chuyện chỉ dám nói với Kỷ Hằng trước mặt anh.

Nhìn thấy sự thay đổi này, anh bắt đầu kế hoạch tiếp theo, đó là lừa Kỷ Châu nghi ngờ Kỷ Hằng sàm sỡ mình.

Kỷ Châu không hề biết rằng sau lần mình tự tử hụt, Kỷ Hằng sợ mất cậu nên lâu lắm rồi không còn chạm vào cậu nữa.

Hoắc Chuẩn đã điều tra mọi chuyện giữa họ, biết Kỷ Hằng từng sàm sỡ Kỷ Châu nên thừa cơ chuốc thuốc Kỷ Châu, sau đó chạm vào người cậu và để lại dấu vết, khiến Kỷ Châu cảm thấy cơ thể bất thường hiểu lầm đây là do Kỷ Hằng làm.

Mọi chuyện sau đó diễn ra hết sức suôn sẻ.

Cuối cùng Kỷ Châu cũng xa lánh Kỷ Hằng theo kế hoạch của anh và chuyển sang dựa dẫm vào anh.

Sở dĩ anh chọn ngày sinh nhật Kỷ Châu để vạch trần mọi chuyện không phải vì Kỷ Hằng sắp đưa Kỷ Châu đi mà vì khi anh dẫn Kỷ Châu đến công viên giải trí, anh nhận ra cậu không còn muốn ra ngoài nữa, cũng không còn cố chấp níu kéo mối quan hệ méo mó giữa mình và Kỷ Hằng, thế là Hoắc Chuẩn cảm thấy thời cơ đã đến.

Anh nghĩ rốt cuộc mình cũng có thể tiến thêm một bước.

Sau đó anh thả chùm bóng bay đủ màu trong tay đi, tựa như buông bỏ nỗi e ngại cuối cùng trong lòng, muốn cơn gió hôm nay cuốn đi hết những toan tính của mình với Kỷ Châu trong quá khứ.

Thật ra lúc mới làm việc này anh cũng không biết mình muốn ở bên Kỷ Châu bao lâu, sau đó vì chuyện này mà anh đã chờ đợi quá lâu, cho đến khi mất khống chế mà không dám bùng nổ, anh mới lật từng tờ lịch và hiểu ra nếu không muốn ở bên Kỷ Châu cả đời thì chẳng cần lo tính cách của mình khiến cậu sợ hãi.

Trong những năm tháng chờ đợi này, anh và Kỷ Châu luôn giữ khoảng cách và thăm dò lẫn nhau.

Anh nhẫn nhịn nhìn Kỷ Châu ngốc nghếch vây quanh Kỷ Hằng, rút ra bài học từ sự đổ vỡ của cha mẹ, học cách cha Kỷ Hằng chen chân thành công, sau đó bắt chước cha Kỷ Hằng dùng sự tàn nhẫn của Kỷ Hằng để làm nổi bật lòng nhân từ của mình.

Anh nghĩ phải có sự so sánh rõ ràng thì Kỷ Châu mới biết chạy về phía ai mới được sống yên ổn.

Nhưng anh cũng không phải người có lòng dạ sắt đá nên vẫn thấy áy náy với em trai, quay sang nói với dì Lâm và Dư Khám từng nghe lệnh mình chia rẽ Kỷ Hằng và Kỷ Châu: "Cướp người yêu của em trai tôi thật không đúng chút nào......"

Anh nhíu mày, hối hận nói: "Thật ra làm vậy tôi cũng áy náy lắm.

Hai người có cảm nhận được không?"

Dư Khám không hề cảm nhận được, nhưng hắn không dám làm phật lòng tên điên này nên đành phải gật đầu.

Lúc này Hoắc Chuẩn nhìn thấy Kỷ Châu đang tưới hoa trong sân quay đầu cười với mình, anh lập tức thay đổi tướng ngồi, buồn bã châm một điếu thuốc rồi khó xử nói: "Vì áy náy quá nên tôi quyết định bán cho A Hằng mảnh đất lớn một chút."

Anh cầm điếu thuốc chỉ về phía Dư Khám rồi hời hợt nói: "Chọn một ngày đẹp trời chôn Kỷ Hằng đi."

Hoắc Chuẩn nói: "Dù sao Kỷ Hằng cũng là em trai tôi, việc này cậu làm đi, đừng để nó chịu đau đớn, xem như lòng tốt của người anh này dành cho nó vậy."

Dư Khám vâng dạ, nhưng lại không hiểu Hoắc Chuẩn có lòng tốt từ bao giờ.

Hơn nữa Kỷ Hằng đã lăn lộn dưới trướng Hoắc Chuẩn nhiều năm nên không dễ đối phó, chưa chắc Dư Khám đã chôn được tên điên nhà họ Hoắc kia.

Nghĩ đến chuyện này, trong lòng Dư Khám lại rầu rĩ, nhìn ông Hoắc cũng không cười nổi.

Cũng may sau đó Hoắc Chuẩn đến thay Dư Khám gánh áp lực khi đối diện với ông Hoắc.

Ông Hoắc thấy cháu trai tới thì cười hỏi: "Dạo này cháu làm gì thế?"

Hoắc Chuẩn bình tĩnh nói: "Giật bồ người khác."

Ông Hoắc sửng sốt: "Của ai?"

Hoắc Chuẩn không hề xấu hổ mà ung dung đáp: "Kỷ Hằng."

Giọng điệu thản nhiên như thể muốn giật là giật.

Ông Hoắc: "......"

Dư Khám: "......"

Anh đúng là không cần liêm sỉ mà.
 
[Hoàn][Đm] Bảo Hổ Lột Da
Ngoại truyện 2: Rung động


Trong thời gian Kỷ Hằng đi vắng, Kỷ Châu muốn quyến rũ Hoắc Chuẩn bất ngờ trải qua tình một đêm với anh.

Từ đó trở đi, Kỷ Châu lợi dụng sự cố này để thường xuyên xuất hiện trước mặt Hoắc Chuẩn.

"Hoắc tiên sinh đi đâu thế ạ?"

Trước khi hỏi, Kỷ Châu đã chuẩn bị tinh thần bị anh làm ngơ, nhưng Hoắc Chuẩn lại nhướng mày rồi nhẹ nhàng trả lời: "Nhà cũ."

Kỷ Châu "à" một tiếng, sau đó tiếp tục cố gắng, mặt dày mày dạn nở nụ cười ngây thơ: "Cho em quá giang được không?

Em cũng đang định ra ngoài, nếu anh cho em đi nhờ xe thì em khỏi tìm chú Lý nữa."

Hoắc Chuẩn không hỏi Kỷ Châu muốn đi đâu, cũng không nói được hay không mà đi thẳng ra khỏi phòng khách.

Sau khi Hoắc Chuẩn đi, Kỷ Châu tưởng mình bị từ chối nên phụng phịu ngồi trên sofa một hồi, nghĩ thầm hôm nay xuất sư bất lợi, ngày mai phải cố gắng hơn mới được.

Đúng lúc này, tài xế của Hoắc Chuẩn đột nhiên chạy vào đứng cạnh Kỷ Châu đang hờn dỗi, do dự hồi lâu mới gượng gạo cười hỏi: "Ngài vẫn chưa chuẩn bị xong à?"

Tài xế lịch sự không nói Hoắc Chuẩn đã ngồi trong xe đợi bốn mươi phút.

Kỷ Châu khựng lại, giờ mới biết mình có thể lên xe Hoắc Chuẩn......

Nhưng vừa lên thì cậu đã hối hận ngay.

Chẳng biết vì giận Hoắc Chuẩn phớt lờ tình một đêm của họ hay vì ghét bầu không khí ngột ngạt trong xe mà toàn thân Kỷ Châu chẳng có chỗ nào dễ chịu.

Vì vậy khi Hoắc Chuẩn hỏi cậu muốn đi đâu lần thứ hai, cậu vẫn ngẩn người nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, hoàn toàn không nghe Hoắc Chuẩn nói gì, đến khi tài xế toát mồ hôi lạnh nhìn cậu qua kính chiếu hậu, cậu mới phát hiện Hoắc Chuẩn đang nhìn mình.

Hệt như đang nhìn một kẻ ngốc.

Mặt Kỷ Châu nóng ran, vội vàng nói đại một chỗ: "Em muốn đến trung tâm thương mại......

Hoắc tiên sinh làm xong việc thì tiện đường ghé đón em được không?"

Cậu cố tình không hỏi Hoắc Chuẩn làm gì, cũng không hỏi anh đi bao lâu, để xem Hoắc Chuẩn trả lời thế nào khi nghe những lời không có chừng mực như vậy, nào ngờ người đàn ông liếc mắt nhìn cậu rồi điềm tĩnh gật đầu.

Phản ứng này của anh khiến Kỷ Châu sửng sốt.

Khi Kỷ Châu hoàn hồn lại thì đã thấy mình ngồi trong trung tâm thương mại.

Cậu nhìn người xung quanh tấp nập qua lại, cảm thấy ai cũng bận rộn chứ không giống mình.

Hơn nữa những người đến đây đều có đích đến hoặc có nơi để về, chỉ có cậu là không.

Cậu hòa vào dòng người, nhưng không phân biệt được phương hướng, cũng chẳng tìm ra đích đến của mình.

Chốc lát sau, một đứa bé khóc thút thít lọt vào tầm mắt cậu.

Đứa bé nức nở đòi về nhà, người mẹ bên cạnh lau nước mắt cho nó rồi bế nó về.

Kỷ Châu cũng muốn về nhà, nhưng nơi cậu muốn về không phải nhà họ Hoắc, cũng không phải nhà họ Kỷ chỉ có cậu và Kỷ Hằng mà là nhà họ Kỷ khi cha mẹ Kỷ còn sống.

Nhà họ Kỷ kia có cha mẹ Kỷ Châu, có thể bao dung mọi tính xấu của cậu, sẽ luôn quan tâm cậu, chờ đợi cậu.

Không giống bây giờ.

Giờ Kỷ Châu không có nhà nữa.

Vì vậy cậu không tìm được chốn về, cũng không tìm thấy người đợi mình, không biết nên đi về hướng nào trong đám đông.

Nghĩ đến đây, Kỷ Châu ngẩng đầu lên, nhận ra hôm nay là ngày mình ở bên ngoài lâu nhất.

Sau đó cậu mở điện thoại ra xem, thấy Kỷ Hằng không gọi cho mình thì đoán y vẫn đang bận.

Sau đó cậu lủi thủi đi ra cổng, định đón taxi về chân núi nhà họ Hoắc rồi từ từ leo lên sườn núi, nào ngờ trông thấy một chiếc xe màu đen đậu ở chỗ mình xuống xe.

Trong khoảnh khắc đó, rốt cuộc dòng người tấp nập xung quanh không còn bài xích cậu mà dung nhập bóng dáng cô đơn của cậu, khiến cậu trở thành một nét chấm phá nổi bật trong biển người.

Cậu đứng giữa đám đông nhìn chiếc xe vẫn đậu tại chỗ kia, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, không rõ là mừng rỡ hay nghi hoặc.

Cậu vội vàng leo lên xe, cứ tưởng Hoắc Chuẩn bảo tài xế quay lại đợi mình, ai ngờ vừa chui vào thì thấy anh đang làm việc trên laptop.

Hoắc Chuẩn vẫn ngồi tại chỗ, đeo kính nhìn rất trí thức, thấy cậu lên xe cũng không nói gì mà chỉ điềm tĩnh hỏi: "Chơi chán chưa?"

Sau đó Hoắc Chuẩn liếc nhìn cậu: "Không mua gì à?"

Kỷ Châu trố mắt nhìn Hoắc Chuẩn, thấy anh không nổi nóng vì phải chờ quá lâu thì dằn xuống cảm xúc kỳ lạ trong lòng rồi nói: "Dạ......

Anh làm xong chưa?"

Ngón tay gõ phím của Hoắc Chuẩn dừng lại, tựa như không hiểu tại sao cậu có thể thốt ra câu hỏi ngốc nghếch này trong tình huống rõ ràng như vậy, anh liếc cậu một cái, sau đó gập laptop lại nói: "Xong rồi."

Tài xế liếc nhìn Kỷ Châu.

Nhận ra mình vừa nói nhảm, Kỷ Châu ngượng ngùng nép sang một bên.

Khi xe sắp rẽ vào nhà họ Hoắc, Kỷ Châu mới sực nhớ lúc xuống xe mình không nói với Hoắc Chuẩn khi nào mình ra, cũng không cho anh số điện thoại.

Nếu...... chiếc xe này không chờ sẵn ở đó, nếu Hoắc Chuẩn không nắm được hành tung của cậu thì rất khó tìm được cậu chạy loạn khắp nơi.

Từ chuyện này cậu tổng kết được hai điều:

1.

Xe không hề lái đi.

2.

Hoắc Chuẩn biết rõ thói quen của cậu là vào từ đâu thì ra từ đó.

Cậu nghĩ sao nói vậy: "Em quên nói anh biết khi nào em ra......"

Hoắc Chuẩn "ừ" một tiếng.

Kỷ Châu nói tiếp: "Em quên để lại số điện thoại......"

Nhưng Hoắc Chuẩn lại nói: "Tôi biết số của em."

Kỷ Châu ngơ ngác nhìn anh, thấy anh không nhìn mình thì lúng túng quay mặt đi.

Sau đó chẳng ai nói thêm gì nữa, Kỷ Châu nhìn chằm chằm vẻ mặt ngốc nghếch của mình phản chiếu trên kính xe, mãi đến khi xe lái vào nhà, Kỷ Châu mới đánh bạo hỏi một câu mà không quay đầu sang: "Vậy sao anh không gọi điện giục em ra nhanh lên?"

Kỷ Châu nói: "Chờ đợi người khác chẳng phải nhàm chán lắm sao?"

Hoắc Chuẩn khựng lại, quay sang nhìn cậu rồi bình tĩnh đáp: "Cũng không tính là chán."

Tài xế nghe vậy thì hoài nghi nheo mắt lại.

Người phía sau nóng nảy đến mức không thích nghe ai lắm lời, chẳng hiểu sao người thiếu kiên nhẫn nhất có thể nói ra câu này nữa......

Kỷ Châu cúi đầu đi vào biệt thự, tài xế chờ cậu đi xong mới hỏi: "Hôm nay là sinh nhật lão gia, không về có kỳ quá không ạ?"

Hoắc Chuẩn dõi theo Kỷ Châu đi xa, thản nhiên nói: "Ông ấy vẫn chưa chết, sinh nhật năm nào chẳng có, đâu riêng gì lần này.

Khi nào ông ấy sắp chết, nhất định tôi sẽ có mặt."

Tài xế: "......"

Có hiếu ghê.

Tài xế định nói ý mình không phải vậy, nhưng thấy Hoắc Chuẩn đang vui nên không dám nhiều lời kẻo chọc anh nổi giận.

Kỷ Châu đã sống ở nhà họ Hoắc khá lâu mà chưa từng lưu số điện thoại của ai ngoài Kỷ Hằng.

Nhưng hôm nay, có lẽ cậu nghĩ sau này mình sẽ còn dính dáng đến Hoắc Chuẩn nên lén lút đến phòng dì Lâm như ăn trộm rồi ngập ngừng hỏi xin số của Hoắc Chuẩn.

Cậu tưởng dì Lâm sẽ không dễ dàng cho mình, ai ngờ bà nhanh chóng viết ra giấy rồi nhét vào tay cậu, còn dặn đi dặn lại: "Học thuộc đi, đừng quên nhé!"

Kỷ Châu vâng dạ.

Nhưng khi về phòng, Kỷ Châu ngắm nghía tờ giấy, thầm nghĩ ngày nào mình cũng gặp Hoắc Chuẩn, thời gian gặp anh còn nhiều hơn gặp Kỷ Hằng, có nhớ số điện thoại hay không cũng thế thôi.

Còn lâu cậu mới gọi cho Hoắc Chuẩn......

Nghĩ đến đây, cậu tắt đèn, thân hình cao lớn từ từ chui vào chăn.

Sau đó người nằm trên giường lăn qua lăn lại như bị côn trùng cắn, cuối cùng vùi mặt vào chăn với một cảm xúc khó tả, bật đèn điện thoại lên, nấp dưới tấm chăn mà mình cho là an toàn, chậm chạp đọc dãy số kia như trẻ con học đánh vần.

Đọc đến số cuối, cậu không hề nhận ra khóe miệng mình nhếch lên.

Sáng hôm sau, Kỷ Châu ngoẹo đầu ngồi trước bàn ăn, ngạc nhiên phát hiện mình có thêm đồ ăn.

Cậu không hiểu tại sao dì Lâm đột nhiên nấu thêm đồ ăn cho mình nên băn khoăn ngậm đũa nhìn sang phía đối diện.

Hoắc Chuẩn không né tránh ánh mắt cậu mà lộ ra ý cười trước cái nhìn chăm chú của cậu.

Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, Kỷ Châu không nghĩ đến chuyện Kỷ Hằng nữa mà chỉ cảm thấy sống thế này cũng rất tốt.
 
[Hoàn][Đm] Bảo Hổ Lột Da
Ngoại truyện 3: Quyết tâm


Trong quá trình quyến rũ Hoắc Chuẩn, Kỷ Châu thấy anh thích uống trà nên tìm dì Lâm học trà đạo.

Dì Lâm mới dạy chưa bao lâu cậu đã nhớ hết, sau đó tìm Hoắc Chuẩn trổ tài.

Cậu ngẩng đầu ưỡn ngực hiên ngang đi tới trước, sau đó khí thế tắt ngấm, rón rén ngồi xuống, dì Lâm đứng sau thấy vậy thì không nhịn được cười.

Thật ra Kỷ Châu học hỏi rất nhanh, chỉ là mấy năm nay cậu làm gì cũng không ai quan tâm, không ai nhận xét giỏi hay dở nên cậu thiếu tự tin, lúc nào cũng nhìn sắc mặt người khác.

Vì vậy khi đến tìm Hoắc Chuẩn, Kỷ Châu không giấu được vẻ căng thẳng, nghiêm chỉnh ngồi trên sofa như một ông lão cổ hủ, hai tay đặt trên đầu gối, chà xát lòng bàn tay rịn mồ hôi vào quần mấy lần rồi mới dám quay sang hỏi Hoắc Chuẩn: "Hôm nay để em pha được không?"

Hoắc Chuẩn liếc nhìn Kỷ Châu, không nói gì mà chỉ hất cằm ra hiệu cho cậu tới gần.

Thấy vậy Kỷ Châu rón rén đi đến trước mặt Hoắc Chuẩn, tự nhủ sẽ làm thật tốt, nhưng vì quá để ý Hoắc Chuẩn bên cạnh nên động tác của cậu trở nên lúng túng.

Đúng lúc này, Kỷ Hằng gọi tới.

Kỷ Châu dỏng tai lên, vừa nghe giọng Kỷ Hằng ở đầu dây bên kia thì lập tức mất tập trung, bàn tay dừng lại rất lâu, sau đó mới bắt đầu pha trà trước ánh mắt dò hỏi của Hoắc Chuẩn.

Kỷ Châu không chịu nổi cái nhìn của anh, đầu óc rối bời, sợ Hoắc Chuẩn chê mình ngốc, vuột mất cơ hội ở cạnh anh nên cậu luống cuống cầm nắp chén để sang một bên, sau đó đặt chén lên đế lót ly rồi bưng chén trà vẫn còn lá nổi lềnh bềnh tới trước mặt Hoắc Chuẩn.

Dì Lâm thấy vậy thì giơ tay lên, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, sau đó thả tay xuống.

Hoắc Chuẩn đang nói chuyện điện thoại liếc nhìn Kỷ Châu, một lát sau mới cầm chén trà cậu đưa, uống một hớp rồi cúp máy.

Đợi giọng Kỷ Hằng biến mất, Kỷ Châu mới tỉnh táo lại, ngượng ngùng hỏi Hoắc Chuẩn: "Thế nào ạ?"

Hoắc Chuẩn không nói gì mà im lặng nhìn cậu một hồi, sau đó há miệng thè lưỡi ra với vẻ mặt bình tĩnh lạ thường.

Kỷ Châu nhìn kỹ, đầu tiên chỉ thấy một lá trà dính trên đầu lưỡi, nhìn lại lần nữa mới phát hiện vì căng thẳng mà mình đã bỏ qua rất nhiều bước.

Chén tống nằm chỏng chơ một bên, hoàn toàn chưa động tới.

Chén thưởng trà đắt tiền cũng trống trơn.

Chỉ có chén trà mất nắp nổi đầy lá trà nằm trên tay Hoắc Chuẩn.

Nhìn chén trà kia, mặt Kỷ Châu càng lúc càng nóng.

Nhưng cậu thật sự không hiểu.

Nếu cậu căng thẳng đưa nhầm thì sao Hoắc Chuẩn lại uống chén trà pha sai cách này?

Kỷ Châu không hiểu, vừa nhìn mặt mình trong chén trà vừa trầm ngâm suy nghĩ vấn đề này.

Chốc lát sau, Hoắc Chuẩn đứng dậy, trước khi đi nói với dì Lâm: "Ngày mai không uống trà nữa.

Đổi sang cà phê đi."

Nói xong anh rời đi, bỏ lại Kỷ Châu xấu hổ đến mức chỉ hận không thể quay ngược thời gian.

Sáng hôm sau, Kỷ Châu trấn tĩnh lại rồi xuất hiện trước mặt Hoắc Chuẩn lần nữa.

Chắc vì nghĩ đến cuộc ân ái đêm đó, hoặc là vì nể mặt Kỷ Hằng nên Hoắc Chuẩn chưa bao giờ xua đuổi Kỷ Châu mà để mặc cậu vẫy đuôi vây quanh mình như một chú chó con ngốc nghếch.

Chẳng bao lâu sau, được Hoắc Chuẩn ngầm đồng ý, Kỷ Châu thay thế dì Lâm đảm nhận việc bưng trà rót nước cho Hoắc Chuẩn.

Cậu là người biết rõ chừng mực nên chỉ bưng trà rót nước khi Hoắc Chuẩn ở một mình, nếu Dư Khám hoặc người nhà họ Hoắc đến thì cậu sẽ thức thời tránh mặt để khỏi nghe thấy những điều không nên nghe, chỉ tổ chuốc thêm phiền phức.

Hơn nữa Hoắc Chuẩn cũng không yêu cầu cậu phục vụ khi có người ngoài nên cậu rất nhàn rỗi.

Hai người cứ thế duy trì sự ăn ý này, chẳng ai làm phiền ai.

Cho đến một đêm nọ, Hoắc Chuẩn về rất muộn, vì sáng nay ngủ dậy không thấy anh đâu nên cậu cứ mãi ngồi đợi trước cửa sổ, trông thấy mấy chiếc siêu xe lần lượt lái vào nhà họ Hoắc.

Sau đó rất nhiều người bước xuống xe, dẫn đầu là Hoắc Chuẩn ngậm điếu thuốc, khuôn mặt tuấn tú sa sầm.

Theo sau là Dư Khám và đám đàn em áp giải một người.

Đợi đám người này vào biệt thự, Kỷ Châu nghe thấy tiếng ồn ào phát ra từ nhà họ Hoắc quanh năm tĩnh mịch, tựa như báo hiệu một đêm không yên bình.

Ở nhà Hoắc Chuẩn hiếm khi gây ra động tĩnh lớn như vậy, Kỷ Châu không muốn chọc giận anh nên giả bộ ngủ.

Người bị đám Dư Khám lôi vào tên là Hoắc Minh - em họ của Hoắc Chuẩn, trước đây không có xích mích gì với anh, vì gần đây Kỷ Hằng nhúng tay vào một chuyện làm ảnh hưởng đến lợi ích của Hoắc Minh nên hắn sai người bắn Kỷ Hằng, lúc này mới chọc giận Hoắc Chuẩn.

Hoắc Chuẩn lập tức bắt người về.

Nhưng sinh nhật bà Hoắc sắp đến, nếu con cháu đấu đá nhau thì bà sẽ không vui.

Nghĩ đến đây, Dư Khám nhíu mày, đang nghĩ cách khuyên Hoắc Chuẩn thì trông thấy cái ly trên bàn.

Hoắc Chuẩn kỹ tính đến mức khắt khe, đặt đồ lên bàn lúc nào, đặt vật gì, sắp xếp dụng cụ uống trà uống rượu ra sao, còn có vô số phép tắc thường ngày khác, quả thực là nhiều không đếm xuể.

Nhưng hôm nay, trên bàn của người vừa khó tính vừa xấu tính này lại đặt một cái ly hình gấu Lotso màu hồng, nhìn kiểu gì cũng không hợp với phong cách của Hoắc Chuẩn.

Cái ly này của Kỷ Châu.

Hình mặt gấu ngốc nghếch.

Người mua là Kỷ Hằng.

Kỷ Châu không phải người hay để đồ đạc lung tung, trước đây cậu biết rõ vị trí của mình trong nhà họ Hoắc nên không bao giờ để lại dấu vết, nhưng gần đây cậu đang quyến rũ Hoắc Chuẩn nên cố tình để lại dấu vết trong ngôi nhà này để làm anh nhớ đến mình nhiều hơn.

Lúc mới đặt ly cậu hơi thấp thỏm nên trong bữa ăn cứ liếc trộm Hoắc Chuẩn.

Hoắc Chuẩn nhìn sang, hai người nhìn nhau, trên mặt không lộ ra cảm xúc gì, tựa như có một mạch nước ngầm đang phun trào bên cạnh.

Một lát sau, Kỷ Châu dừng đũa.

Hình như Hoắc Chuẩn đối diện hiểu lầm ý cậu nên dè dặt gắp một nhúm rau vào chén của cậu.

Đây có thể xem là một niềm vui bất ngờ.

Kỷ Châu lập tức bưng chén lên như báu vật rồi vui vẻ nói: "Nhưng em muốn ăn thịt cơ!"

Dì Lâm: "......"

Ăn sáng xong, Kỷ Châu chưa an phận được bao lâu lại cầm ly của mình lên, bắt đầu nghịch ngợm.

Trước đó Kỷ Châu nghĩ muốn làm Hoắc Chuẩn nhớ đến mình nhiều hơn thì phải đặt những thứ mang dấu ấn của mình.

Chỗ đầu tiên cậu nhắm đến không phải chiếc sofa Hoắc Chuẩn hay ngồi mà là tủ rượu của anh.

Sau đó cậu cầm ly gấu Lotso của mình, giống như chú chó Husky vừa gây họa, quay lưng lại với Hoắc Chuẩn đang ngồi trước cửa sổ, cảnh giác nhìn quanh rồi cầm cái ly này đến trước tủ rượu của Hoắc Chuẩn, do dự hồi lâu mới rón rén đặt ly gấu Lotso ngộ nghĩnh giữa những chai rượu cao cấp.

Kỷ Châu im lặng nhìn ly gấu Lotso bị nhét vào tủ rượu, cảm thấy trên trán chú gấu bị kẹt giữa đống rượu xịn nổi đầy gân xanh, ngay cả nụ cười trên mặt gấu cũng trở nên gượng gạo vì không thể hòa nhập với tủ rượu này......

Phát hiện ly gấu Lotso không thuộc về tủ rượu, cậu lại lấy nó ra với vẻ mặt phức tạp.

Sau đó cậu đến sau lưng Hoắc Chuẩn, lấm lét nhìn bàn trà trước mặt anh như ăn trộm, sau khi đắn đo mấy lần thì vừa liếc trộm vẻ mặt anh vừa chậm chạp đặt ly lên bàn.

Hồi lâu sau, một tiếng "cạch" vang lên.

Rốt cuộc cái ly trong tay Kỷ Châu cũng nằm trên bàn trà trước mặt, phát ra một âm thanh khẽ khàng.

Thấy Hoắc Chuẩn vẫn đọc sách chứ không có phản ứng gì, Kỷ Châu vui vẻ rời đi như vừa hoàn thành một nhiệm vụ lớn lao.

Sau khi cậu đi, Hoắc Chuẩn nãy giờ cúi đầu đọc sách bỗng nhếch miệng cười.

Chiêu này của cậu vốn chỉ dành cho Hoắc Chuẩn, không ngờ lại thu hút sự chú ý của Dư Khám.

Để ngăn sếp mình nổi điên, người đàn ông nhã nhặn tuấn tú sửa lại gọng kính rồi lén Hoắc Chuẩn đi lên lầu ba tìm Kỷ Châu đang giả bộ ngủ.

Kỷ Châu vờ như bị Dư Khám đánh thức, vừa định ngái ngủ hỏi Dư Khám có chuyện gì thì thấy hắn chắp tay sau lưng, không vào phòng cậu mà chỉ nói: "Hoắc tiên sinh bảo cậu xuống rót nước cho anh ấy."

Nghe vậy Kỷ Châu vội vàng cầm ly nước xuống lầu.

Khi cậu xuống thì thấy một đám trai xinh gái đẹp thân cao chân dài đứng trong phòng khách, ai nấy đều bừng bừng khí thế.

Đây đều là người nhà họ Hoắc, vì xuất thân cao quý, lớn lên trong hoàn cảnh phức tạp nên trên mặt ai cũng dán nhãn "không dễ chọc".

Trùng hợp là khi Kỷ Châu vừa xuống lầu thì nghe thấy một người trong đám hét to: "Nó mà cũng xứng làm con cháu nhà họ Hoắc sao?"

Sau đó một tiếng "bốp" vang lên.

Kỷ Châu lại nghe thấy Hoắc Chuẩn nói: "Có phải con cháu nhà họ Hoắc hay không và có phải em trai tôi hay không thì liên quan gì nhau?"

Kỷ Châu nheo mắt lại, giờ mới phát hiện người vừa hét lên bị Hoắc Chuẩn tức giận đánh ngã lăn quay.

Đầu người kia chảy máu ròng ròng, bên cạnh còn có mấy mảnh sứ vụn màu hồng......

Rất hiển nhiên, "dấu ấn" của Kỷ Châu không đạt được mong muốn của cậu mà trái lại trở thành vũ khí bị Hoắc Chuẩn tiện tay vớ lấy trong cơn thịnh nộ.

Ly gấu Lotso màu hồng yêu thích của Kỷ Châu cũng bỏ mạng trong cuộc cãi vã này......

Kỷ Châu xót của nhưng không dám nói, cũng chẳng muốn tới gần.

Hoắc Chuẩn rút súng ra, nhưng chưa kịp bóp cò thì liếc thấy Kỷ Châu đứng trên cầu thang.

Sau đó Hoắc Chuẩn hạ súng xuống, tay kia rút điếu thuốc trong miệng ra ném xuống chân người bên cạnh, bực bội hỏi: "Em có việc gì?"

Kỷ Châu há hốc miệng, giờ mới biết Hoắc Chuẩn không hề gọi mình.

Còn Dư Khám chẳng biết điều chút nào, lúc này bắt đầu giả chết.

Kỷ Châu nghĩ ngợi giây lát, vì từng hại chết Dư Huy nên cậu không bán đứng Dư Khám mà giơ ly nước trong tay lên, lúng túng nói: "Em nghe tiếng anh về nên đem nước cho anh uống."

Nói xong câu này, thấy Hoắc Chuẩn đối diện vẫn tỏ vẻ hung hãn, nhìn như sắp giết người chôn xác, cậu biết mình lúc này giống hệt kẻ ngốc không biết nhìn sắc mặt, không biết xem tình hình, đành phải làm trái lương tâm nói thêm một câu trước ánh mắt kỳ quái của đối phương: "......Hôm nay em dậy trễ, chưa kịp nói chuyện với anh nữa."

Ý của câu này là sở dĩ cậu xuống lầu vì nhớ Hoắc Chuẩn.

Nghe vậy, vẻ mặt người xung quanh càng thêm vi diệu.

Hoắc Chuẩn dời mắt khỏi Kỷ Châu, chỉ để lại góc nghiêng lạnh lùng cho cậu.

Nhìn như không thèm nể mặt Kỷ Châu.

Kỷ Châu chửi thầm một tiếng "đồ chó", đang định bỏ đi thì nghe Hoắc Chuẩn lạnh lùng nói: "Tới đây."

Kỷ Châu ngờ vực nhìn anh, do dự một hồi mới đánh bạo chen vào giữa đám người.

Nãy giờ Hoắc Chuẩn vẫn giơ súng lên, nhưng khi Kỷ Châu đến thì hạ xuống bên hông.

Sau đó Hoắc Chuẩn đưa tay kia ra cầm ly nước của Kỷ Châu, chỉ uống một hớp rồi trả lại cho cậu.

"Không còn sớm nữa, lên ngủ đi."

Uống nước xong, người đàn ông vừa trừng kẻ nằm dưới đất vừa nói với ánh mắt hung tợn.

Thấy cảnh này, Dư Khám tự hỏi có phải mình gặp ảo giác không.

Hắn nhìn chằm chằm vị sếp hung thần ác sát của mình ngoan ngoãn hoàn thành mọi yêu cầu của Kỷ Châu, cảm thấy anh thích cậu em trai ngốc nghếch này của Kỷ Hằng hơi quá mức.

Nghe Hoắc Chuẩn nói xong, Kỷ Châu cũng không ở lại lâu.

Trước khi cậu đi, đám người nhà họ Hoắc trước đây luôn khinh thường Kỷ Châu đồng loạt mỉm cười với cậu.

Hoắc Chuẩn hướng nòng súng xuống chân mình, ánh mắt tàn nhẫn dán chặt vào Hoắc Minh, sau một hồi do dự thì cất súng đi rồi ngồi xuống.

Nửa tiếng sau, người nhà họ Hoắc giải tán, chỉ còn Dư Khám dọn dẹp tàn cuộc.

Hoắc Chuẩn nheo mắt nhìn những mảnh vỡ trong tay Dư Khám, ngón tay trên đùi nhịp nhịp mấy lần.

Dư Khám nói ngay: "Mua cái khác thế vào nhé?"

Hoắc Chuẩn lườm Dư Khám, không nói gì mà lấy ra một hộp quà từ dưới gầm bàn, sau đó lấy cái ly trong đó ra đặt lên bàn.

Nhìn như đã chuẩn bị từ lâu.

Dư Khám hiểu rõ tính anh nên lập tức đoán được lý do của hành động hôm nay, trong lòng nghĩ thầm thảo nào.

Thảo nào đêm nay Hoắc Chuẩn kiên quyết dẫn Hoắc Minh và người nhà họ Hoắc lên núi để ra tay.

Trước khi thấy cái ly này, Dư Khám chỉ nghĩ Hoắc Chuẩn gọi người nhà họ Hoắc đến đây để răn đe đám tiểu bối coi thường Kỷ Hằng, không ngờ Hoắc Chuẩn chỉ muốn người nhà họ Hoắc công nhận chủ nhân thứ hai của ngôi nhà này......

Trong mắt Hoắc Chuẩn, trước đây Kỷ Châu không muốn xuất hiện trước mặt người nhà họ Hoắc, không muốn can dự vào chuyện của anh là vì không muốn thừa nhận mối quan hệ giữa họ.

Hoắc Chuẩn không vui nhưng không nói ra, chỉ mượn chuyện hôm nay để ép Dư Khám không muốn anh gây họa đi tìm Kỷ Châu, buộc cậu phải lộ diện.

Sau ngày hôm nay, có chuyện này làm nền tảng, dù Kỷ Châu có muốn thừa nhận hay không thì người ngoài đều biết mối quan hệ giữa cậu và Hoắc Chuẩn, anh cũng có thể mượn hành động này để đập vỡ cái ly Kỷ Hằng tặng Kỷ Châu rồi thay cái của mình vào.

Từ đó trở đi, nhà họ Hoắc không còn ai thắc mắc tại sao Kỷ Châu sống trong nhà họ Hoắc lâu như vậy.

Chỉ có Dư Khám biết một người cao ngạo như Hoắc Chuẩn cũng có ngày lo lắng vì người yêu không chịu thừa nhận quan hệ, còn ghen tuông đến mức một cái ly nhỏ cũng không chấp nhận mà phải tìm cách đập vỡ mới yên tâm.

Khi Kỷ Châu biết chuyện này thì cậu đã ở bên Hoắc Chuẩn mười mấy năm.

Năm đó, Kỷ Châu ba mươi tuổi được Hoắc Chuẩn dẫn đến một căn phòng, bên trong có ba mươi món quà sinh nhật khác nhau.

Từ một tuổi đến ba mươi tuổi.

Ba mươi món quà, không thiếu món nào.

Xem hết đống quà này, Kỷ Châu mới biết người đàn ông đang bù đắp cho mình tất cả những món quà trước đây mình bỏ lỡ.

Kỷ Châu cầm món quà một tuổi lên rồi che mặt cười.

Thật ra bao năm nay Kỷ Châu bị Hoắc Chuẩn giam cầm dưới một hình thức khác không phải không biết toan tính của anh đối với mình, cũng không phải không biết anh tàn độc cỡ nào.

Có những chuyện ban đầu chưa nhìn thấu, chưa kịp phản ứng, nhưng sau này nghĩ lại sẽ hiểu ra......

Chỉ là trước đây Kỷ Châu ngờ nghệch nhiều năm.

Vì muốn sống sót nên cậu không muốn thành thật, chỉ chịu thừa nhận nhịp tim của mình khi gặp Hoắc Chuẩn lần đầu.

Lúc đó cậu đã nghĩ Hoắc Chuẩn là một người rất đẹp.

Cậu thích gương mặt Hoắc Chuẩn nên không giấu giếm mong muốn có được đối phương.

Vì thích nên cậu không muốn Kỷ Hằng thân thiết với Hoắc Chuẩn.

Vì thích nên cậu vốn không quan tâm đến ánh mắt người khác lại để ý hình tượng của mình trong mắt Hoắc Chuẩn.

Vì thích nên khi phát hiện người cưỡng hiếp mình trong nhà vệ sinh là Hoắc Chuẩn, cậu lập tức lên kế hoạch quyến rũ anh.

Vì thích nên dù sau này nhận ra sự biến thái của Hoắc Chuẩn, biết rõ một khi mình thoát khỏi vùng an toàn mà Hoắc Chuẩn tạo ra cho mình thì anh sẽ cực đoan hơn cả Kỷ Hằng, nhưng cậu không còn trốn tránh như lúc đầu mà nhìn thẳng vào mắt anh, nói cho anh biết cách làm cả hai đều thoải mái.

Trong thời gian đó, không phải họ chưa từng cãi nhau, Kỷ Hằng cũng chẳng rút lui trong êm thấm, nhưng những rắc rối trong quá khứ đã dạy hai người bệnh cách yêu.

Giờ cậu đã đủ chín chắn đối mặt với tình cảm của mình, cũng biết trong thâm tâm mình không cần những món quà sinh nhật chất đầy phòng này.

Dù sao nắm được Hoắc Chuẩn trong tay đã là món quà lớn nhất đời cậu.

Giờ ngẫm lại, trước kia quyết định mượn tay Hoắc Chuẩn để phản kích Kỷ Hằng chẳng khác nào bảo hổ lột da.

Cũng may chú hổ của cậu đã cho phép cậu tính kế với mình.

-----------------------------

Ly gấu Lotso

【HOÀN】
 
Back
Top Bottom